Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Người đàn ông của tôi - Dung Quang

 
Có bài mới 26.06.2015, 15:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11315 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [48/81] - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 81

Ed­it: Ốc

Chuyến hành trình tới nước Pháp coi như tốt đẹp ôn hòa, tuy nhiên Thư Tình vẫn canh cánh trong lòng đối với thầy Cố không biết thỏa mãn đêm qua. Nhưng không thể không thừa nhận chuyến du lịch giúp cô có cảm giác thả lỏng rất nhiều từ sau khi cô bắt đầu đi làm.

Ngay trên đường về thì trên máy bay đã xảy ra một sự việc xen vào.

Lúc đó lên máy bay được gần nửa tiếng, Thư Tình đang cúi đầu đọc sách thì đột nhiên nghe thấy chỗ ngồi phía trước đột nhiên có người nghẹn ngào hô lên, nói là có người bất tỉnh.

Tiếp viên hàng không nhanh chóng đi tới bên này, vừa trấn an mọi người bình tĩnh không nên nóng vội, vừa dặn dò hành khách thắt chặt dây an toàn, không được rời khỏi ghế.

Bởi vì người bất tỉnh ngồi ngay phía trên Thư Tình nên những lời tiếp viên hàng không và người nhà của người bất tỉnh nói, cô đều nghe rõ.

Người bất tỉnh là một người đàn ông trung niên nước Pháp, đã hơn 40 tuổi, đi theo vợ con ông, nghe nói trước đó không lâu người đàn ông đó cũng đã xuất hiện những bệnh trạng tương tự, được khẩn cấp đưa đi bệnh viện. Bác sĩ nói là màng tim ông có một lượng chất lỏng tích lũy, có thể chọn dùng liệu pháp giải phẫu hoặc dùng liệu pháp là thuốc.

Người đàn ông có tâm lý chống lại phẫu thuật cho nên lựa chọn trị liệu bằng thuốc, nhưng mấy ngày nay bởi vì dùng hết thuốc chưa kịp đến bệnh viện xin tiếp, cho nên ông tự tiện dừng dùng thuốc.

Bởi vì chuyến bay đang trong hành trình nên khó tìm được bệnh viện phù hợp, hơn nữa lại là trường hợp khẩn cấp.

Tiếp viên hàng không không có cách nào, chỉ có thể thương lượng với cơ trưởng, mà lại thấy sắc mặt người đàn ông dần dần tái xanh rồi trắng bệch hình như hô hấp có vẻ khó khăn.

Thư Tình thò đầu ra, Cố Chi ngồi cạnh lối đi nhỏ ấn đầu cô về, chân thật đáng tin nói: “Đừng xem.”

“Vậy anh ——” Cô còn chưa nói hết lời đã thấy Cố Chi cởi dây an toàn, đi tới nơi người đàn ông đang nằm, ngồi chồm hổm xem xét bệnh tình.

“Tiên sinh?” Một cô tiếp viên hàng không kinh ngạc hỏi.

“Tôi là bác sĩ.” Cố Chi cũng không ngẩng đầu lên giải thích, sau đó vươn tay dò xét phần xương ngực của người đàn ông, bình tĩnh chạm vào bộ phận ở giữa xương ngực và trái tim, thỉnh thoảng dừng lại nhẹ nhàng đè xuống một lát.

Tất cả mọi người nín hơi nhìn một màn này, đôi tay thon dài đẹp mặt, từng đốt ngón tay rõ ràng chuẩn xác kiểm tra từng bộ phận, động tác gọn gàng không hề do dự.

Cuối cùng Cố Chi thu tay lại, cau mày nói: “Lượng dịch trong màng tim tăng lên, làm nhiễu tuần hoàn máu của người bệnh, khiến tĩnh mạch không thể thuận lợi truyền tới tim, công năng vân chuyển máu của trái tim bị ngăn chặn. Nếu như không tiến hành khẩn cấp việc châm cứu màng tim sợ rằng người bệnh sẽ không hít thở được.

Anh nói bằng tiếng Pháp chuẩn, vợ người bệnh liền luống cuống, khóc lóc xin anh: “Tiên sinh, ngài là thầy thuốc, phiền toái ngài cứu ông ấy!”

Cơ trưởng cũng đi tới nơi, thấy Cố Chi thuần thục kiểm tra tình huống bệnh nhân, lưỡng lự hỏi anh: “Anh có thể cứu ông ấy không?”

Cố Chi hơi dừng lại, trầm mặc không nói, một lát sau cảm giác được trên vai nhiều hơn một bàn tay, đặt nặng trịch trên người anh.

Không biết từ lúc nào Thư Tình đã cởi dây an toàn đi ra, cũng ngồi chồm hổm cầm lấy bàn tay hơi lạnh của anh, gật đầu với anh.

Nét mặt của cô rất bình yên, không hề có chút phòng bị, mang theo tín nhiệm và ỷ lại, giống như vô số lần cô đã chụp ảnh anh, dùng ánh mắt như nhìn thấy mặt trời nhìn qua anh.

Ánh mắt Cố Chi ngừng lại một lát, nhìn thấy sáng ngời trong đôi mắt trong suốt kia thì từ từ buông lỏng.

“Anh tin em không?” Đêm qua, cô đã hỏi anh vấn đề này vô số lần.

Mà câu trả lời của anh là: “Anh tin.”

Lượng dịch tích tụ quá nhiều sẽ ảnh hưởng tới việc tuần hoàn máu của người bệnh, nếu kịp thời tiến hành châm cứu màng tim để thả bớt lượng dịch thì bệnh trạng của người bệnh sẽ giảm bớt, thậm chí dần mất hẳn.

Mặc dù hút dịch màng tim có chút nguy hiểm nhưng nếu thực hiện thao tác cẩn thận, tiến hành theo một quy trình nghiêm khắc thì vẫn là một phương pháp trị liệu tương đối an toàn.

Tiếp viên hàng không nhanh chóng cầm hòm thuốc khẩn cấp tới, Cố Chi lấy ra những ống kim phù hợp, sau khi mở ra đưa cho Thư Tình: “Châm lên.”

Anh ngẩng đầu hỏi tiếp viên hàng không: “Có gối dựa không?”

Một cô gái ngồi phía sau nhanh chóng đưa đệm lưng mang theo: “Cái này được không?”

Anh gật đầu, trước tiên cởi áo sơ mi của người bệnh, sau đó đặt đệm lưng bên dưới thân người bệnh để duy trì vị trí nằm sườn dốc, tìm đúng tới khe thứ năm và thứ sáu bên trong, tay phải duỗi về phía Thư Tình: “Châm.”

Thư Tình liên tục đưa châm tới, không ngừng.

Trước khi Cố Chi châm xuống, nhẹ nhàng nói với cô: “Đừng nhìn anh.”

Cô lập tức hiểu anh sợ cô sẽ sợ hai, vì vậy cúi đầu đáp: “Không sao đâu.”

Cố Chi không nói gì thêm mà từ từ cắm kim vào da người bệnh, cây châm dài biến mất trong thân thể người bệnh. Tim Thư Tình cũng thót lên tới tận cổ —— đương nhiên tất cả mọi người ở đây đều lặng ngắt như tờ nhìn một màn này, chắc chắn trong lòng ai cũng không thoải mái.

Mà khi anh xác định cây kim xuyên vào đã không có vấn đề gì, lúc này mới mở ống tiêm, mãi tới khi trông thấy một chất lỏng trong suốt màu vàn nâu từ từ tiến vào trong ống kim, trái tim căng thẳng mới thả lỏng ra.

Một nửa ống tiêm dịch được rút ra, Cố Chi đưa ống kim cho tiếp viên hàng không, sau đó kiểm tra mạch đập của bệnh nhân, tất cả chỉ số đều đang từ từ khôi phục lại bình thường.

Vẻ mặt người đàn ông cũng tốt lên, chẳng bao lâu sau đã tỉnh lại, mờ mịt nhìn một màn trước mặt.

Vợ ông vui mừng quá mà khóc, ôm ông nói không ra lời, mà ông mơ hồ làu bàu một câu: “Nhiều người nhìn như vậy, muốn ôm thì trở về nhà lại ôm!”

Cố Chi thở nhẹ một hơi, mỉm cười đứng dậy, mà chỉ một thoáng tất cả mọi người trên máy bay đều hoan hô, vỗ tay nhiệt liệt.

Dường như anh không ngờ sẽ có một trận chiến lớn như vậy, lông mày hơi nhướn lên, có chút thụ sủng nhược kinh. Nhưng khi anh nghiêng đầu nhìn vào nét mặt tươi cười sáng lạn của Thư Tình, anh cũng không nhịn được mà cười rộ lên.

Sóng gió lần này cứ vậy đi xuống, hai mươi phút sau khẩn cấp đáp xuống, đưa người đàn ông tới bệnh viện tiến hành quan sát.

Trước khi đi, đôi vợ chồng luôn tỏ vẻ cảm ơn, xưng Cố Chi là ‘Bác sĩ tốt khó gặp, gặp nguy không loạn.”

Mà Thư Tình nhân lúc Cố Chi không chú ý, quay đầu lại nhìn một ông cụ ngồi cuối khoag, trao đổi ánh mắt ý vị sâu xa.

Ông cụ đó không ai khác chính là thầy Marc của Cố Chi.

Trong cuộc sống của chúng ta tràn đầy rất nhiều câu chuyện ngẫu nhiên, chuẩn bị không kịp lúc, gặp được người có lòng và có năng lực.

Mà cái gọi là cơ hội không phải luôn trùng hợp, với người có lòng mang thiện ý vì bạn tạo ra một sự trùng hợp thì đó cũng là một cơ hội.

Marc là người đồng hành cùng cặp vợ chồng trung niên đó, áp dụng hút dịch màng tim vốn là cách chữ của ông, trước khi lên máy bay đã có biểu hiện của sự khó thở. Marc giúp ông ấy tiến hành kiểm tra trước tiểu phẫu, sau khi xác định nguy hiểm rất nhỏ, nếu tiến hành thao tác hút dịch màng tim thì không có bất cứ điều gì nguy hiểm tới tính mạng.

Mà hút dịch màng tim là một phẫu thuật nhỏ mà bất cứ bác sĩ ngoại khoa có kinh nghiệm nào đều có thể áp dụng. Sau khi được sự đồng ý của hai vợ chồng, ông lựa chọn địa điểm tiểu phẫu ở một nơi đặc biệt, chỉ vì ông muốn học trò thông minh của mình có cơ hội được trở lại bàn giải phẫu.

Yêu cầu duy nhất của Marc chính là không thể nói cho Cố Chi việc ‘trùng hợp’ lần này là do ông sắp xếp. Ông muốn cho Cố Chi nhìn thấy tiềm năng của mình thì biện pháp tốt nhất chính là ‘vô tâm trồng liễu, liều thành rừng’.

Toàn bộ quá trình Thư Tình đều hợp tác với ông, cuối cùng cô được tận mắt nhìn thấy tài năng y thuật trác tuyệt của Cố Chi —— cho dù không phải cuộc giải phẫu phức tạp nhưng toàn bộ quá trình Cố Chi đều biểu hiện tỉnh táo thong dong, đó là sự rực rỡ tuyệt vời của anh.

Lần này rốt cuộc cô cũng tin tưởng, có người từ nhỏ đã thích hợp theo nghề y, giống như người trước mắt cô.

*

Lại là một năm tới, Thư Tình nhân buổi chiều ngày cuối tuần ở nhà xem báo cáo cuối tháng, cuối cùng cô quyết định tới trường học tìm Cố Chi.

Buổi sáng hôm nay đã hẹn anh sau khi tan tầm sẽ tới sân bay đón ba anh, không thể giống như lần trước gặp ông bà nội, rối tung rối mù, không chuẩn bị chút nào đã phải đi?

Sau khi tới phòng làm việc của anh, chỉ có mình Hà Lâm ở đây, Thư Tình cười chào hỏi. Hà Lâm nhìn có chút mất tự nhiên nhưng vẫn khẽ gật đầu với cô: “Thầy Cố đang dạy học, cô tới tìm cậu ấy sao? Trước ngồi đây một chút.”

Thư Tình đáp rồi ngồi trên ghế của Cố Chi, tiện tay mở thời khóa biểu của anh, nhìn thấy phòng học quen thuộc.... Hả, phòng dạy của anh vẫn không đổi sao? Vẫn là phòng học trước kia đã dạy cô?

Cô chợt có suy nghĩ, cầm túi sách chạy ra ngoài, trước khi đi còn chào Hà Lâm: “Em cũng lên lớp, ôn lại thời gi­an học tiếng Pháp.”

Cô cười rất thoải mái, trong ánh mắt là niềm vui thật tâm.

Một mình Hà Lâm ngồi sau máy tình ngẩn người, cuối cùng mới thu lại ánh mắt, cười chua xót.

Ánh mắt của anh không sai, cô bé ngày xưa còn non nớt trẻ trung thì nay đã nở rộ, mỉm cười tự tin thong dong, sinh động đẹp đẽ, còn có trái tim thanh thản tự nhiên... Là do anh tưới tắm hay do bản thân cô ấy cố gắng?

Hà Lâm từng cho rằng bên cạnh anh nhiều người như vậy nhưng chỉ có mình cô xứng với anh nhất, nhưng bây giờ, xứng hay không cũng chỉ là một mình cô tình nguyện, yêu hay không yêu mới là mấu chốt quyết định xứng hay không xứng.

Thư Tình đi vào phòng học bằng cửa sau, chỗ ngồi phòng học vẫn giống như trước kia Cố Chi dạy cô, vừa đi vào đã khiến người khác cảm nhận được bầu không khí học tập thầy Cố mang tới.

Cô ngồi một hàng ghế không người, phía trước có người hỏi cô: “Bạn cũng tới nghe tiết thầy Cố sao?”

Thư Tình cười tủm tỉm gật đầu, nhìn xem, thầy Cố nhà cô vẫn luôn được hoan nghênh, luôn có người tham gia tiết học, đặc biệt là những cô nương xuân tâm nhộn nhạo.

Lúc cô tới đang là nghỉ giữa tiết, Cố Chi tới phòng nghỉ, trong phòng học chỉ có những học sinh đang ngồi nói chuyện phiếm.

Cô nghe thấy mấy cô bé hàng trước đang thảo luận về Cố Chi: “Mấy hôm trước mình nghe một đàn chị năm tư nói, bạn gái thầy Cố chính là học sinh của thầy .”

Những người khác giật mình: “Thầy trò yêu nhau sao? Không thể nào? Kinh thiên động địa khiếp quỷ thần như vậy sao? Thầy Cố không giống người phóng khoảng như vậy!”

“Cái này nói lên đàn chị nhà thầy ấy là người phóng khoáng, nam thần khó tiếp cận như thầy Cố mà cũng có thể theo đuổi được, đúng là tấm gương cho chúng ta!”

Thư Tình bật cười một tiếng, nhận lấy sự chú ý của vài người, cô nhanh chóng khoát tay: “Các em cứ tiếp tục.”

“Chị ở đâu vậy?” Có người hỏi cô.

“À, tính ra là đàn chị của các em.” Cô nói dối.

“Vậy chị cũng là nghành tiếng Pháp chuyên nghiệp.”

“Vậy chị cảm thấy thầy Cố có đẹp trai không?” Một cô gái cười rộ lên: “Chúng em cũng rất thích thầy ấy, tiếc là thầy ấy có bạn gái rồi. Chị là đàn chị, chị có nghe nói về bạn gái thầy ấy có xinh không?”

Thư Tình suy nghĩ một lát: “Có nghe nói, thật ra là người rất phổ thông, cũng không phải đại mỹ nữ gì.”

“Mình đã nói thầy Cố không phải người trông mặt bắt hình dong rồi!” Một cô bé nghe thấy không phải người đẹp, ánh mắt sáng long lanh hỏi: “Vậy chị cảm thấy chúng em có cơ hội đục khoét không?”

“....” Vấn đề này đúng là không thể đáp được, Thư Tình khó xử nói: “Cái này chị cũng không biết, em nên hỏi thầy Cố.”

“Vậy chị có nghe nói trước kia người đó đã theo đuổi thầy Cố thế nào không?” Một cô bé vẫn chưa từ bỏ ý định.

Thư Tình u oán: “Làm sao em biết là đàn chị đó theo đuổi thầy Cố mà không phải thầy Cố theo đuổi đàn chị ấy?”

Thấy cô hàm ý nghiêm khắc, hỏi một lúc lâu cũng không có được tin tức hữu dụng, cô bé vừa rồi líu ríu thảo luận, vây quanh vấn đề làm sao để đục khoét nền tảng tư tưởng, giơ cao lá cờ ‘Trong tình yêu ai để ý tới thể diện’, tiến hành một loạt suy nghĩ và suy luận, cuối cùng xây dựng ý đồ hoành tráng muốn thầy Cố hồng hạnh xuất tường.

Thư Tình nén cười, lại không nhịn được cảm thán. Vì sao thầy Cố vẫn hấp dẫn người khác như vậy, dẫn tới hâm mộ của vô số thiếu nữ?




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: sói_xám, Ốc Vui Vẻ
     

Có bài mới 28.06.2015, 19:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11315 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [50/81] - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 82 - Hoàn
Ed­it: Ốc

Lúc Cố Chi đi vào phòng học, tiếng xì xào bán tán rốt cuộc cũng yên tĩnh lại.

Anh mở sách trong tay, vừa ngẩng đầu vừa nói: “Bây giờ chúng ta sẽ gọi một bạn đọc một lần ——” mới nói được một nửa, ánh mắt anh ngừng lại trên thân người mới ngồi ở bàn thứ tư trống rỗng.

Thư Tình từ từ nở nụ cười tươi tắn như lúc trước từng là học sinh của anh, dùng ánh mắt sáng ngời an tĩnh nhìn anh, mỗi khi như vậy anh sẽ cảm thấy giống như toàn bộ ánh đèn trên thế giới đều tụ lại trên người mình, mà trong mắt cô cũng chỉ có anh.

Cố Chi không ngờ cô sẽ tới nghe giảng, anh trầm mặc một lát, nói với giọng không hề khác thường: “Mời bạn học ngồi chính giữa bàn thứ tư đọc bài khóa của chúng ta một lần.”

“Ha ha, chị thảm rồi!” Cô bé ngồi hàng trước nhỏ giọng cười nói, tốt bụng quay đầu đưa sách xuống cho Thư Tình nhưng tiếc nuối trong ánh mắt không thể bỏ qua.

Hiển nhiên cô bé sẽ không thừa nhận có sách hay không có sách sẽ không có bất kỳ ảnh hưởng gì, bởi vì đàn chị này rõ ràng vì sắc đẹp của thầy Cố mà đến, làm sao có thể đọc được bài khóa?

Thư Tình nhận sách của cô bé, dùng khẩu hình nói câu cảm ơn, sau đó mỉm cười đứng dậy, dựa theo số trang của bài khóa bắt đầu đọc, khiến một đám người chấn kinh.

Phillip ren­tre Joelle dans l' ue.

Phillip gặp Joelle trong sân trường.

Phillip est tres tent de se voir.

Phillip rất vui khi được gặp cô ấy.

....

Những câu chữ vừa đơn giản vừa quen thuộc bật ra khỏi miệng thì trong đầu cô bỗng xuất hiện rõ ràng cảnh tượng năm đó —— khi đó cô còn trẻ ngồi ở hàng thứ nhất, ngẩng đầu nhìn lên anh lạnh lùng trong trẻo, chăm chú phân biệt từng âm anh phát ra, để ý từng hình dáng miệng khi anh phát âm.

Anh nói với cô: “Âm lưỡi không thể phát quá nặng, nếu không sẽ có vẻ dồn sức, sẽ mất tự nhiên.”

Anh chui đầu đánh chữ trên word, bộ dạng tùy ý mà ưu nhã, giơ tay nhấc chân lộ rõ phong thái.

Anh luôn gọi người đọc bài khóa, ban đầu luôn nhằm vào cô, càng về sau càng cẩn thận tỉ mỉ sữa chữa lỗi phát âm của cô, cuối cùng sẽ nhân cơ hội cô đọc bài chưa tốt sẽ khuyên bảo cô.

Mỗi một từ đều là Cố Chi dạy cho cô, những từ đơn khó đọc thì hôm nay cô đã có thể lưu loát đọc được, thậm chí cô có thể cảm thấy cổ họng hơi căng lên.

Rõ ràng đã qua rất nhiều năm nhưng hôm nay nhìn lại, tất cả lại giống như ngày hôm qua.

Anh dạy cô phải chăm chỉ với việc học của mình, đã có thiên phú thì đừng chỉ dựa vào hứng thú mà phụ đi ước nguyện ban đầu của mình. Anh dùng trầm mặc lắng nghe và động viên khi cô buồn bực vì gia đình mâu thuẫn, nói cho cô biết chỉ cần dùng trái tim bình thản đối với cuộc sống thì tất cả rồi sẽ tốt đẹp hơn.

Nếu như nói Phillip và Joelle trong sách giáo khoa cùng cô đi qua bốn năm đại học thì Cố Chi chính là Phillip và Joelle đặc biệt trở thành hồi ức tốt đẹp, dùng tư thái thong dong trầm tĩnh đi vào cuộc sống của cô, từ đó trở đi trở thành một phong cảnh không phai màu.

Lúc đó, ánh mặt trời tháng ba vừa lúc, gió xuân thổi bông liễu bay theo.

Cách nhau vài hàng ghế đầu, cô đọc xong toàn bộ bài khóa, ngẩng đầu lên yên lặng nhìn anh.

Cố Chi đột nhiên cảm giác thời gi­an như dừng lại vào lúc đó, dù anh đã không phải anh của mấy năm trước, Thư Tình cũng đã thành thục hơn khi đó rất nhiều, nhưng khi cô đứng ở cùng một nơi, dùng ánh mắt ấm áp sáng ngời nhìn anh thì tất cả đều giống như trước.

Điều không giống là năm tháng đổi thay nhưng giống là dịu dàng và tình cảm trong đôi mắt nhau.

Anh giật mình vì chính mình đã không nói nên lời, chỉ có thể nhìn chăm chú vào cô. Dường như anh muốn dung nhập cô vào trong đáy mắt, khắc thành một bức tranh thiên nhiên sâu sắc, vĩnh viễn không phai màu.

Trong phòng học yên tĩnh bỗng nhiên vang lên tiếng vỗ tay, vì phát âm lưu loát theo tiêu chuẩn tiếng Pháp của Thư Tình, cũng vì biểu hiện ung dung hào phóng của Thư Tình.

Cố Chi mất rất nhiều công sức mới thu lại được tinh thần, mỉm cười nói: “Mời ngồi.”

Thư Tình trả sách lại cho cô bé ngồi hàng trước thì đối phương đã trợn mắt há mồm.

Đã rất lâu cô không ngồi trong phòng học nghe Cố Chi giảng bài, hôm nay lại trải qua cảnh tượng ngày xưa, lúc này mới cảm thấy vô cùng hoài niệm.

Mãi cho tới khi chuông tan học vang lên, cô đều đắm chìm trong cảm giác tốt đẹp mà tiếc nuôi, Cố Chi đứng trên bục giảng ưu nhã trầm tĩnh, dịu dàng thông thái, không chỉ khiến cô yêu tiếng Pháp, càng không ngừng đưa ngôn ngữ đẹp đẽ này truyền cho càng nhiều học sinh.

Cố Chi dọn dẹp sách xong, đi tới bên cạnh bàn thứ tư, bên môi tràn ra nhẹ nhàng vui vẻ: “Sao em lại tới đây?”

Lúc mọi người đang hóa đá, Thư Tình đến trước mặt anh, nhẹ nhàng kéo tay anh: “Tới nghe thầy Cố nhà em giảng bài, ôn lại thời gi­an cũ, được không?”

Trong phòng học đã lặng ngắt như tờ rồi, yên tĩnh tới mức ngay cả một cây châm rơi trên mặt đất cũng nghe thấy.

Tất cả học sinh đang dọn dẹp sách vở và học sinh đang vui vẻ rời đi đều sợ ngây người, nhất là mấy cô bé nói chuyện cùng Thư Tình.

Mà hai người tay trong tay đi ra khỏi phòng học trong không khí quỷ dị này, ân ân ái ái, đung đung đưa đưa... lưu lại trên đất vài cái cằm ngạc nhiên.

*

Một tháng trước, trưởng khoa đã từng tìm Cố Chi nói qua một lần, biểu lộ ý tứ của ban lãnh đạo, hy vọng anh sẽ thay thế vị trí phó khoa thay thế cho Trương phó khoa.

Cố Chi uyển chuyển từ chối, bởi vì sau khi trở về từ Pháp, anh đã không còn bài xích bàn giải phẫu, cũng bắt đầu một lần nữa giấc mộng và sự nghiệp y học của anh.

Viện trưởng rất tiếc nuối, nói anh nên suy kỹ một chút, mấy năm nay cống hiến của anh với khoa ngoại ngữ là rất lớn, thành tích trong việc dạy tiếng Pháp cũng rất rõ ràng, nếu như chuyên tâm đi trên con đường này thì có thể hướng tới vị trí cao hơn.

Mà Cố Chi vẫn từ chối ý tốt của ông, cuối cùng anh vẫn quyết định cầm dao giải phẫu và vẫn đồng thời giữ chức vị thầy giáo ở đại học C, nhưng bởi vì thời gi­an có hạn nên anh chỉ nhận lớp tiếng Pháp song ngữ chứ không nhận nhiệm vụ dạy lớp tiếng Pháp chuyên ngành.

Lúc Cố Chi cất bước rời đi, trưởng khoa tò mò hỏi anh: “Đã muốn ở lại vì sao lại không chọn lớp chuyên ngành, mà lại lựa chọn lớp song ngữ?”

Theo ý ông, lớp song ngữ giống như chỉ tới lớp vì hứng thú, cho dù thế nào cũng không sánh được với học sinh lớp tiếng Pháp chuyên ngành.

Cố Chi từ từ nở nụ cười, đáy mắt hiện lên dịu dàng nhàn nhạt, bởi vì ánh mắt như thế nên cả người anh cũng trở nên ôn hòa mềm mại, tràn đầy ấm áp của ngày xuân.

Viện trưởng kinh ngạc nhìn qua anh, lại nghe thấy anh nói: “Bởi vì tôi vẫn luôn tin tưởng, chỉ có xuất phát từ hứng thú mới có thể có đôi mắt phát hiện vẻ đẹp, như vậy lúc học ngôn ngữ này sẽ thời thời khắc khắc cảm thấy trong lòng vui vẻ thoải mái.”

Anh không nói rằng, bởi vì tôi gặp cô ấy trong một cơ hội như vậy.

Bởi vậy, dù lần nữa cầm dao giải phẫu, tôi cũng không thể buông bỏ ngôi trường này, lại càng không nguyện rời khỏi bục giảng kia.

*

Trên thế giới này có nhiều tình yêu như vậy, tình yêu đồng giới, tình yêu hai giờ, tình yêu tuổi già, vì sao không chấp nhận được thầy trò yêu nhau?

Đối mặt với một phần tình cảm như vậy, có lẽ sẽ có rất nhiều ngăn trở, đối mặt với rất nhiều ánh mắt không tốt, thậm chí cả mâu thuẫn, chửi rủa, công kích, vũ nhục.

Nhưng mà tất cả những điều đó không quan trọng, quan trọng là người bạn yêu có kiên định lựa chọn đi cùng bạn hay không. Dù là trong trời đất đều là ánh mắt và lời bàn quán, dù trong quá trình yêu nhau sẽ gặp phải rất nhiều khó khăn mà bạn không thể tưởng tượng được, nhưng mà chỉ cần những người yêu nhau có đầy đủ dũng khí thì những điều đó chỉ là một hạt bụi không có ý nghĩa trong vũ trụ mà thôi.

Chỉ có những người yêu nhau nắm chặt mười ngón tay mới biết được, trong ánh mắt của nhau rực rỡ như thế nào.

Chỉ có anh và cô biết rõ, khi tất cả đều trở thành kết quả ngọt ngào thì những khó khăn và đau khổ nhất cuối cùng đã trở thành viên kim cương long lanh nhất trong đời bọn họ.

Người bạn yêu có thể là nam thần, nhưng đối với bạn mà nói, anh chỉ là người đàn ông của bạn mà thôi.

Lời cuối truyện của ed­itor: Trước khi ed­it chương cuối, mình thật sự đã nghĩ rất nhiều chuyện để có thể tâm sự với mọi người, nhưng khi kết thúc rồi mình lại không biết nói gì nhiều, chỉ cảm ơn mọi người đã đi cùng mình qua những dòng cảm xúc mà Thư Tình và Cố Chi mang lại. Bất kỳ một truyện nào đều có cái hay riêng của nó, nhưng với mình, đây là một trong những bộ truyện mình tâm đắc nhất từ khi đọc ngôn tới nay. Không xuất sắc nhất nhưng cảm xúc nó mang lại cho mình là nhiều nhất. Cảm ơn Dung ma ma đã viết ra câu chuyện này, cảm ơn các bạn đã theo dõi và ủng hộ truyện.

Ngoài ra những truyện mình ed­it tiếp sẽ được cập nhật trong chữ ký của mình (xem tại đây ), các bạn ủng hộ những dự án tiếp theo của mình nhé, cảm ơn nhiều


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: hahaha2410, kkhanhhtrann, sói_xám, Ốc Vui Vẻ
     
Có bài mới 29.08.2015, 18:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 24.08.2015, 09:59
Bài viết: 29
Được thanks: 57 lần
Điểm: 4.31
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [66/81] - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đây là một trong 3 truyện “tình cảm thầy trò” mà mình thật sự thích.

Một “Ký ức độc quyền” đưa mình đến nước Nga với Po3a của Mộ Thừa Hòa, đóa hồng Bulgaria có nụ cười rạng rỡ mang mối tình đầu trong sáng tươi đẹp đưa người đàn ông mình yêu vượt qua bóng tối quá khứ.

Một “Trọn đời bên nhau” mà người đàn ông dù không thể nghe thấy vẫn luôn cảm nhận được tiếng khóc người con gái mình yêu. Mình đã lạc vào “My all”, vào “When you told me you loved me. Did you know it would take me the rest of my life ” không biết bao lần.

Và giờ là “Người đàn ông của tôi” . Dung Quang - một tác giả mà mình cứ ngỡ sẽ tiếc nuối bỏ qua vì dù mình rất ấn tượng với ngôn từ tràn đầy sắc màu, nhưng đã cầm lên đặt xuống không biết bao lần “Miệng độc thành đôi” vì không thể hợp.
Nhưng thật may mắn vì Ốc đã edit 1 truyện tuyệt vời.

Nếu ở 2 truyện trên mình còn rất nhiều luyến tiếc vì “thịt thà chưa đủ” (:P – tha thứ cho tội háo sắc của mình) . Thì thầy Cố này đã vượt qua cả thầy Cố Bình Sinh và thầy Mộ về độ mặt dày, tay loạn. Hy vọng thầy ngày càng phát huy mạnh mẽ :D cho chúng sinh mê thịt được nhờ.

“My man” đã đưa mình đến với những giai điệu nhẹ nhàng lãng mạn của “Jardin d’hiver” của “J’Arrive A Toi” –đứa chẳng biết một chữ tiếng Pháp nhưng lại có thể cảm nhận được sự ấm áp và bình yên mà người đàn ông Cố Chi mang đến cho người con gái trong sáng nhân ái Thư Tình.

Với cái thời hỗn độn mì ăn liền như hiện nay thì “My man” đối với mình thật sự quý giá. Tình cảm không phải là thứ hời hợt để người ta có thể dễ dàng cầm lên đặt xuống, tự cân đo đong đếm không phù hợp thì phớt qua tay. Mà nó cần cả quá trình nâng niu chăm sóc. Mình thích kiểu tình cảm đến như sợi dây leo âm thầm mọc vào bờ tường, đến khi người ta có thể nhận ra thì nó đã bám chặt lan rộng không thể nào buông bỏ, tươi mát như những cơn mưa rào trải đều khắp các thảm cỏ xanh thắm trên trái đất giống như cái cách mà Cố Chi mà Thư Tình ở bên nhau.

Cảm ơn Ốc thật nhiều vì đã bỏ tâm huyết vào truyện. Từng câu từng chữ đều rất hay.
Hy vọng Ốc sẽ đi đến cùng. Cố lên nha Ốc, đừng bỏ lỡ một câu truyện đẹp như vậy.
Thanks again!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn shineunri về bài viết trên: Tiểu Mi, Trang2912, Yêu Soái Ca123, di ngang qua, sandy nguyễn, xuanly1992, Ốc Vui Vẻ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AnĐiệp, Bora, Cunthoi2008, Hatdekute1405, Ký ức lãng quên, Luucamtu100, meyil, Nguyet97, phamhuy78, thanhhuong0202, Thượng Tuyết Ly và 299 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 236 điểm để mua Rùa võ sĩ
LogOut Bomb: nara nguyễn -> Bach thao
Lý do: =]]
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.