Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 256 bài ] 

Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

 
Có bài mới 27.06.2015, 22:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3878 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 32: ba năm.

Edit: aries mai.

Trời quang mây tạnh, cành liễu nhẹ nhàng đong đưa theo làn gió, ánh mặt trời mùa xuân ấm áp chiếu khắp phủ tướng quân, phảng phất như khoác lên mình một tấm lụa vàng.

Trong hậu viện, Dạ Nhược Ly đứng đó, một bộ xiêm y trắng như tuyết tung bay trong gió, khuôn mặt lạnh lùng không bộc lộ chút cảm xúc tựa như tiên nữ giáng trần, bóng dáng ngay thơ ba năm trước được thay thế bằng vẻ đẹp kinh người, chỉ cần nhìn thấy phía lưng cũng thấy cảnh đẹp ý vui.

Ánh mặt trời rơi vào khuôn mặt của nàng da thịt nõn nà như đang toả sáng, mặc dù đôi mi cong như hình lá liễu đầy nữ tính nhưng cũng không thể át đi cặp lông mày đầy bá khí.

“Chủ tử, chủ tử….”Một chuỗi âm thanh kích động từ phía sau vang lên. Dạ Nhược Ly không cần nhìn cũng biết ai đang tới.

Khuôn mặt tuấn mỹ của thiếu niên chạy thật nhanh đến chỗ Dạ Nhược Ly, tới lúc sắp đụng phải nàng mới vội vàng dừng lại, khuôn mặt vẫn không hết hào hứng: "Chủ tử, người biết không, ngày hôm qua Bình an vương phủ bị trộm, tuy ba năm qua thường xuyên bị trộm ra vào nhưng ngày hôm qua nghiêm trọng nhất, viên đan dược đột phá cấp võ giả kia bị lấy đi rồi mà tổn thất trong phủ cũng không tính là nhỏ đâu, ha ha, ai bảo ba năm qua bọn hắn cứ đối nghịch cùng chúng ta, sự việc đêm qua thật là hả dạ mà.”

Sự việc ở hội đấu giá, sau này sẽ xảy ra chuyện gì nàng đại khái cũng đoán ra vì vậy hoàn toàn không có hứng thú.

“Dạ Minh Hi, Dạ Phi Linh, Dạ Băng Nguyệt đã trở về chưa?’ Dạ Nhược Ly hướng mắt nhìn trời xanh, đắm mình trong ánh nắng ấm áp của mặt trời, tâm tình trở nên tĩnh lặng. Tính toán thời gian, thời điểm này mấy người kia có lẽ đã xong nhiệm vụ trở về rồi.

“Tảng băng Phi Linh và nha đầu Băng Nguyệt vừa trở về, nhưng tên lưu manh còn chưa trở về.” Dạ Phong cong cặp môi đỏ mọng lên, trong mắt ẩn chứa linh quang, vẻ mặt vô cùng mong chờ: “Chủ tử, vì sao lần nào cũng là bọn họ đi? Thực lực của ta và bọn họ cũng không cách biệt lắm, nhiệm vụ lần sau để ta làm cho.”

Dạ Nhược Ly liếc nhìn Dạ Phong, vuốt cằm nhẹ nhàng gật đầu: “Cũng không tệ, ít nhất ngươi có thể sử dụng mỹ nhân kế, hơn nữa nam nữ đều được.”

“À?” Mặt Dạ Phong lập tức xịu xuống, vô cùng uỷ khuất: “Chủ tử, người như vậy lại muốn ta sử dụng mỹ nhân kế, huống chi ta là nam nhân, nam nhân sao có thể dùng mỹ nhân kế được? Cho dù có dùng, cũng chỉ có chủ tử ta mới dùng.”


Vừa dứt lời, ngay bên cạnh có một độ nóng đánh tới, Dạ Phong tức giận quay lại nhìn liền thấy một thân hoả diễm hung hăng đập mặt hắn, theo sau là một chuỗi âm thanh nổi giận: “Hỗn đãn! Chủ nhân lão tử ngươi cũng muốn đùa giỡn sao? Quá không để lão tử vào mắt rồi! Hiện tại lão tử sẽ tiêu diệt tên hỗn đản nhà ngươi!”

Chu Tước bay lên đá một cước đem Dạ Phong bay ra ngoài, đụng thật mạnh vào cây đại thụ.

Dạ Phong lảo đảo bò dậy. vuốt nửa mặt sưng vù, mặt đen đến mức không thể đen thêm, nhìn về phía Chu Tước, bày ra bộ dạng muốn ăn thịt người, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cái tên điểu nhân này, chẳng lẽ ngươi không biết đánh người không được đánh mặt sao? Ngươi rõ ràng….” Nghĩ đến việc dung mạo của mình có thể bị huỷ, Dạ Phong liền bày ra vẻ mặt ỉu xìu, nếu mất đi mỹ mạo này hắn lấy cái gì để quyến rũ chủ tử đây?

“Điểu nhân?” Mặt Chu Tước tối sầm, tay nắm quyền, trong mắt loé ra hai ngọn lửa, cắn răng hung dữ nói: “Lão tử đường đường là Chu Tước, ngươi lại nói là điểu nhân? Hôm nay lão tử không muốn dạy dỗ ngươi cũng không được!”

Dạ Phong bị ánh mắt hung ác của Chu Tước doạ sợ. vội vàng trốn sau Dạ Nhược Ly: “Chủ tử, cứu mạng.”

Dạ Nhược Ly nghiêng thân thể đem Dạ Phong lộ ra ngoài, thâm tình vỗ vỗ vai hắn: “Chu Tước ghét nhất bị người khác mắng là điểu nhân, ngươi cũng không phải không biết lại còn trêu chọc hắn, chuyện kế tiếp ngươi nên tự mình giải quyết đi, yên tâm, Chu Tước rất có chừng mực sẽ không giết ngươi, nhiều lắm cũng bị hắn đánh một trận mà thôi.”

“Chủ…Chủ tử…Ngươi không thể như vậy, oa, cứu mạng a!”

Dạ Nhược Ly khoanh tay trước ngực, có chút hứng thú nhìn dáng vẻ chật vật chạy thục mạng của Dạ Phong, khoé môi chậm rãi nở nụ cười, đôi mắt trong trẻo vô cùng có thần.

“Chủ tử, chúng ta đã về!”

Đột nhiên có âm thanh vang lên, Dạ Nhược Ly nhíu mày, quay lại, ánh mắt nhìn về hai người trước mặt: “Linh, Nguyệt, các ngươi đã về.”

Đứng trước mặt nàng là một nam một nữ, trong đó nam tử dung nhan tuấn mỹ, ngũ quan như điêu khắc vô cùng rõ ràng, tóc đen như mực được buộc lại bằng miếng vải trắng, trên tay cầm kiếm, trên chuôi kiếm có treo một khối ngọc bội hình loan nguyệt, sắc mặt không chút biểu tình, trên người dày đặc hàn khí, giống như một núi băng, độ ấm xung quanh hắn đang dần dần hạ xuống.

Còn vị nữ tử kia mặc xiêm y màu trắng, thần sắc lạnh như băng, chỉ là lúc nhìn Dạ Nhược Ly khí tức lạnh lùng lập tức thu hồi, trong mắt đen mơ hồ có thể thấy tia sáng sung bái.

“Chủ tử, nhiệm vụ lần này thuộc hạ đã hoàn thành xong.” Dạ Băng Nguyệt ôm quyền, dung nhân tuyệt mỹ lộ vẻ cung kính, Băng mỹ nhân xưa nay chỉ có vẻ mặt này với duy nhất Dạ Nhược Ly: “Hơn nữa,phân các của Ám Dạ các ở Ly Phong quốc cũng rất hài lòng, tạm thời do Dạ Nhất quản lý năm cái.”

“Ah.” Dạ Nhược Ly tiện tay ngắt một đoá hoa trong bồn hoa bên cạnh, khẽ thở dài, ánh mắt rơi vào hư không: “Ám Dạ các Ly Phong quốc cũng thế, bên ngoài làm như buôn bán đan dược nhưng thực chất là làm sát thủ, ta cho các ngươi làm sát thủ là vì rèn luyện năng lực của các ngươi, chỉ qua chiến đấu các ngươi mới có thể càng ngày càng mạnh.”

Ba năm trước, hội bán đấu giá đã được đổi thành Ám Dạ các, Niệm Khê tất nhiên là Các chủ của Ám Dạ các, thay thế Dạ Nhược Ly quản lý việc buôn bán đan dược, đan dược trong các đều có mức giá trên trời, không chỉ cung cấp đan dược đột phá cho võ giả mà còn rất nhiều nữ tử điên cuồng mua đan dược dưỡng nhan.

Mặc dù Dạ Nhược Ly có thể điều chế ra đan dược gia tăng huyền khí, nếu đem bán đan dược loại này chắc chắn tất cả gia tộc đại huyền lực đều tranh giành, cũng không đủ chắc chắn nên nàng không xuất ra. Vì vậy mức giàu có của Dạ Nhược Ly không phải người bình thường có thể so sánh được.

Ám Dạ các xuất hiện giữa chừng đã gây ra một trận cuồng phong ở cả đại lục, tất cả mọi người đều biết Niệm Khê là Các chủ của Ám Dạ các, bọn họ càng rõ hơn sau lưng của nàng nhất định là có cao nhân, cao nhân này mới chân chính là chủ nhân của Ám Dạ các nhưng rất nhiều thế lực hao tốn thời gian tiền của cũng không thể tìm ra thân phận của vị cao nhân kia.

Mà bí mật của Ám Dạ các chính là có một cái tên khác là Sát các.

Dạ Nhược Ly lưu giữ những người kia huấn luyện làm sát thủ, những người này có thực lực và tính phối hợp tốt nếu không gặp huyền giả thì những võ giả có thể là đối thủ của họ cũng không được mấy người. Nguyên bản Sát các là do Lăng quản lý nhưng Lăng không phải là sát thủ đúng lúc Huyền Vũ thức tỉnh nên Sát các và đám sát thủ kia đều giao cho Huyền Vũ quản lý.

Về phần Long Phi Thanh, Dạ Phong, Dạ Minh Hi, Dạ Phi Linh, Dạ Băng Nguyệt, năm người này cũng với Gia Nhi đều đi theo Dạ Nhược Ly.

“Tiểu thư, tiểu thư…”

Âm thanh thanh thuý từ xa vang đến, Dạ Nhược Ly nhìn sang thấy Gia Nhi bước nhanh tới chỗ mình, khuôn mặt thanh tú tựa như trang điểm(*), đỏ bừng lại vô cùng đáng yêu,nàng chạy tới trước mặt Dạ Nhược Ly rồi dừng lại, hít thở sâu rồi nói: “Tiểu thư, vừa rồi có thái giám trong hoàng cung truyền tin, Hiên Viên Chiến cho người đi tham gia đại hội ngắm hoa.”

(*) là giống như có trang điểm chứ không phải trang điểm, ta không biết ghi như thế nào mới đúng =.=

“Đại hội ngắm hoa?” Dạ Nhược Ly rủ con ngươi, trong mắt che đi hàn ý, khoé môi chậm rãi cười lạnh: “Ba năm qua ta vội vàng phát triển thế lực thế nên mọi người đều nghĩ là ta thất thế, liền có thể lấn ngay cả Hiên Viên Chiến cũng như vậy, lúc trước cha dượng nhìn nhầm người rồi, ta sẽ để cho hắn hiểu được hắn sai bao nhiêu lần, Gia Nhi, Nguyệt, hai người đi cùng ta, ta ngược lại cũng muốn xem một chút Hiên Viên Chiến đang bàn tính chuyện gì.”

---- đề nói với người xa lạ---

Ngoại trừ Dạ Phong cùng mấy người kia đều có tên riêng, còn lại người Dạ gia (chính là đám người Dạ Nhược Ly lưu giữ lại) danh từ ta trực tiếp dùng con số thay thế, giống như Dạ Nhất, Dạ Nhị như vậy đấy, ta ghét ghét là đặt tên, cho nên cũng lười nghĩ =,= (t/g kiểu gì không biết.)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.06.2015, 23:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3878 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


p/s: hứa với nàng Hoa Nhược Hàn nên ta cố gắng edit cho xong chương này, tặng chương này cho nàng nhá, đừng khóc nha, chụt chụt


Chương 33 : Trắc Phi?

Ở đại viện hoàng cung, toà các cao ngất che khuất cả bầu trời, trong hậu viện trăm hoa đua nở, nhiều hoa giống như gấm, từng người tranh giành hoa đẹp nhả hương, phảng phất muốn trong bữa tiệc bách hoa này trở thành nhân vật chính.

Hội ngắm hoa này nói cho cùng là vì thái tử Hiên Viên quốc Hiên Viên Triệt tổ chức, mục đích chính là tuyển phi. Hiên Viên Triệt chẳng những dung mạo anh tuấn, tuổi còn trẻ mà đã ở cấp thấp Đại Vũ Sư, là phu quân trong mộng của thiếu nữ Hiên Viên quốc. Hơn nữa dù Hiên Viên Triệt có mấy tiểu thiếp, nhưng vị trí chính phi và trắc phi vẫn còn trống nên tham gia hội ngắm hoa này đều là nữ tử, còn cố ý trang điểm xinh đẹp, muốn đem những người khác lấn xuống làm nổi bật mình lên.

Đột nhiên, trong hậu viện huyên náo có một đạo áo trắng xuất hiện, xung quanh kỳ tích an tĩnh lại, ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía người về xuất hiện. trong mắt có sự ghen ghét không hề che dấu.

Thiếu nữ kia chậm rãi bước đi, không chút trang điểm nhưng dung nhan vẫn tinh xảo tuyệt sắc, da như mỹ ngọc, óng ánh sáng long lanh, môi mỏng khẽ mím lại, nhàn nhàn phác hoạ ra một bờ môi xinh, một bộ xiêm y trắng vừa đúng đem khí chất thanh cao, tinh khiết của nàng toả ra ngoài.

Thiếu nữ kia có hai nha hoàn đứng sau lưng, nha hoàn bên trái tướng mạo tương đối thanh tú đáng yêu, mắt to đánh giá xung quanh, cuối cùng dừng lại trước một đám người tô son trát phấn. Còn nha hoàn bên phải khuôn mặt lạnh như băng, cũng một thân áo trắng nhưng phát ra hàn khí thật lạnh thấu xương, như một thanh kiếm bị tuốt khỏi vỏ không cẩn thận có thể bị kiếm khí làm bị thương.

‘Dạ Nhược Ly, sao ngươi lại ở đây? Ngươi có tư cách gì tham gia hội ngắm hoa?”

Âm thanh nghiến răng nghiến lợi vang lên bên cạnh, thiếu nữ đứng giữa nhíu lông mày, quay đầu nhìn về phía đám người túm tụm lại kia, cười lạnh nói: “Hiên Viên Tinh Nhi ngươi có thể tới, vì sao Dạ Nhược Ly ta lại không thể?”

“Hừ, ngươi vẫn cho rằng mình vẫn còn là con gái của tướng quân sao? Cha ngươi đã vứt bỏ ngươi và mẹ ngươi rồi, ngươi bất quá chỉ là phế vật không ai muốn, Dạ Nhược Ly, bây giờ ngươi hoàn toàn không có chỗ dựa, lúc trước ngươi đối đãi với bản quận chúa như thế nào, hôm nay ta liền đáp trả lại cho ngươi!”

Hiên Viên Tinh Nhi kiêu ngạo ngẩng cao đầu, ánh mắt khinh thường nhìn khuôn mặt Dạ Nhược Ly, trong mắt xoẹt qua tia không cam lòng.

Dựa vào cái gì mà phế vật này có dáng vẻ tuyệt sắc như vậy? Mỗi lần nhìn thấy dung mạo Dạ Nhược Ly, ả không khỏi có loại cảm xúc muốn phá nát mặt nàng ta ra!

“Dạ Nhược Ly? Nàng chính là Dạ Nhược Ly? Con gái của hộ quốc tướng quân?”

“Cái gì mà hộ quốc tướng quân, hộ quốc tướng quân sớm đã không tồn tại rồi, phủ tướng quân kia đổi lại thành Dạ gia, Dạ gia là cái vật gì? Bổn tiểu thư chưa từng nghe qua.”

“Ha ha, ta nghe nói Dạ Nhược Ly chính là phế vật, không thể trở thành võ giả cho nên Bắc Ảnh tướng quân mới bỏ mẹ con họ lại, sau đó rời đi.”

“Thì ra là phế vật a, ha ha, ta xem qua đúng là như thế, nàng ta nếu không có mỹ mạo bình hoa chắc chắn không có tư cách đến hoàng cung tham gia hội ngắm hoa này.”

Âm thanh trào phúng truyền khắp nơi trong hậu viện, đáy mắt Dạ Nhược Ly hiện lên hàn quang, bàn tay chậm rãi nâng lên, nhưng nàng chưa kịp ra tay, hai bóng dáng bên cạnh đã “vù vù” lướt tới chỗ Hiên Viên Tinh Nhi, tiếp theo đó là một chuỗi bạt tay thanh thuý.

“Ngươi cho rằng là quận chúa là giỏi? Dám mắng tiểu thư nhà ta, chán sống? Ngươi nên cảm thấy may mắn là tên gia hoả kia không đến đây, nếu không ngươi bây giờ đến tro cốt cũng không còn,” Khuôn mặt thanh tú của Gia Nhi đỏ bừng đầy phẫn nộ, tay chuyển động vô cùng nhanh làm người khác cũng hoa mắt chóng mặt, chỉ có thể trơ mắt nhìn Hiên Viên Tinh Nhi ăn bạt tai.

“Gia Nhi, tránh chỗ!”

Âm thanh lạnh như băng từ phía sau truyền đến, tát thêm một cái cuối cùng, bóng dáng Gia Nhi loé lên nhường vị trí lại cho Dạ Băng Nguyệt.

“Phanh!”

Cặp đùi thon dài vô cùng đẹp hướng tới Hiên Viên Tinh Nhi đạp một cái, Hiên Viên Tinh Nhi chưa kịp phản ứng lại đã bị đá một cước bay ra ngoài trùng trùng điệp điệp rơi xuống đất, phát ra tiếng trầm đục.

“Quận chúa, quận chúa ngươi có sao không?”

Đám người theo sau Hiên Viên Tinh Nhi sớm sợ đến choáng váng, thẳng đến khi nha hoàn thân cận là Thanh Lam kêu lên bọn họ mới đồng loạt hoàn hồn, vội vàng chạy đến chỗ Hiên Viên Tinh Nhi, trên mặt có tia lo lắng không biết thật hay giả.

“Quận chúa, ngươi thế nào rồi?”

“Quận chúa…”

Hiên Viên Tinh Nhi miễn cưỡng bò dậy, ánh mắt phẫn nộ nhìn Gia Nhi và Dạ Băng Nguyệt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Người đâu, đem hai nha hoàn chết tiệt kia bắt lại cho bổn quận chúa, hôm nay bản quận chúa phải cho các nàng bầm thây vạn đoạn!”

Dạ Băng Nguyệt lạnh lùng liếc nhìn Hiên Viên Tinh Nhi, khoé môi nở nụ cười lạnh.

Ba năm nay Hiên Viên Tinh Nhi đồn đại khắp nơi rằng Dạ Nhược Ly chính là phế vật nên Bắc Ảnh tướng quân mới vứt bỏ các nàng. Nếu không phải chủ tử đang bận tâm về gia tộc Bắc Ảnh, vì không muốn bản thân vừa mới trở nên mạnh hơn một chút gây chú ý sẽ bị gia tộc Bắc Ảnh phá hư nên lựa chọn ẩn nhẫn, mới khiến Bình an vương phủ tiêu dao lâu như thế.

Nếu không, Bình an vương phủ sao có thể tồn tại? Dùng năng lực của chủ tử, diệt một Hiên Viên quốc cũng không phải chuyện khó, Hiên Viên Tinh Nhi bất quá cũng là một quận chúa mà thôi, có cái gì để hung hăng càn quấy như vậy?

Hôm nay chủ tử đồng ý đi tham gia hội ngắm hoa này đồng nghĩa với việc nàng không có ý định giấu giấu thực lực của bản thân nữa…

“Muốn động vào người của ta? Vậy cũng nên hỏi Dạ Nhược Ly ta có đồng ý hay không đã chứ?”

Lúc Hiên Viên Tinh Nhi muốn động thủ, Dạ Nhược Ly cất bước tiến tới, trong mắt có chứa tia kiệt ngạo bất tuần (cương quyết bướng bỉnh), âm thanh cuồng vọng trong hậu viện vang ra, làm bãi sân yên tĩnh phi thường.

Gia Nhi tay nâng đôi má, hai mắt sáng lên, tràn đầy sùng bái nói: “Tiểu thư thật quá khốc rồi!”

Dạ Băng Nguyệt đứng trong gió, áo trắng tung bay, dung nhan lạnh như băng chậm rãi biến mất, khoé môi cong lên, trong mắt hiện tia ao ước: “Chủ tử vĩnh viễn là có một không hai, vô luận là tài năng hay tính cách cũng rất ưu tú.”

Đúng vậy, chủ tử của nàng vô cùng ưu tú, bất kì kẻ nào cũng không thể che đi hào quang của nàng,

“Ah! Là ai? Là tiện nhân nào dám làm bị thương nữ nhi bảo bối của ta?” Âm thanh bén nhọn xoẹt qua, tựa như mặt hồ yên tĩnh có một cục đá ném vào nổi lên gợn sóng.

Bình an Vương phi nắm chặt tay Hiên Viên Tinh Nhi, cực kì đau lòng rồi nhìn về những người còn lại, con mắt nheo lại phẫn nộ hỏi: “Vừa rồi là kẻ nào làm tổn thương con gái của bổn vương phi? Thật sự là to gan lớn mật, ngay cả Bình an quận chúa cũng dám tổn thương, lập tức lăn ra đây cho bổn vương phi xử tội, bằng không sẽ tru di cửu tộc nhà ngươi.”

Sắc mặt Dạ Nhược Ly trầm xuống, sau đó nhìn thấy Hiên Viên Bình khoé môi nở nụ cười, nếu để Bình an Vương phi biết được sự thật ba năm này Hiên Viên Tinh Nhi và Hiên Viên Bình hoạt động ngầm, không biết sẽ như thế nào?”

“Tinh Nhi,” Hiên Viên Bình bước dài về phía Hiên Viên Tinh Nhi, đã thấy đôi má ả sưng to, trong lòng lửa giận thiêu đốt, chuyển ánh mắt chăm chăm chú chú nhìn Dạ Nhược Ly: “Lại là ngươi? Hừ, tên khốn Bắc Ảnh Thần kia không có ở đây, ta hôm nay muốn biết hôm nay ai sẽ bảo vệ cho ngươi?”

Dứt lời, muốn sai người bắt lấy Dạ Nhược Ly nhưng ngay lúc đó một âm thanh mạnh mẽ ngăn chặn hành động Hiên Viên Bình.

“Nơi đây là chỗ để ngắm hoa, trẫm không hy vọng sẽ có người gây chuyện thị phi!”

Một bóng dáng màu vàng bước vào tầm mắt Dạ Nhược Ly, nam tử trung niên thần sắc uy nghiêm, ánh mắt sảng giọng, đi nhanh lên bậc thang ngồi vào ghế bạch đàn, bên cạnh hắn là một vị nam tử, nam tử kia dung mạo anh tuấn, khí chất bất phàm, hai đầu lông mày có vài phần giống nam tử trung niên, không cần nhiều lời cũng biết rõ hắn chính là thái tử Hiên Viên Triệt.

“Hôm nay nguyên do trẫm tổ chức hội ngắm hoa chắc hẳn các vị đều hiểu, về vị trí chính phi trẫm còn phải cân nhắc kĩ càng hơn, triệu mọi người đến đây là vì vị trí Trắc phi thái tử.”

Tuy không thể trở thành chính phi, chúng nữ rất nuối tiếc nhưng nếu là trắc phi trong phủ thái tử có thể là nữ chủ nhân phủ thái tử, vì vậy theo câu nói về sau của Hiên Viên Chiến lại làm tinh thần chúng nữ hăng hái, đều mong chờ nhìn Hiên Viên Chiến.

“Đối với trắc phi, lòng trẫm có một người muốn tuyển,” Con ngươi lãnh khốc xoẹt qua đám đông trang điểm ăn mặc sặc sỡ xinh đẹp, cuối cùng ánh mắt rơi về phía Dạ Nhược Ly: “Người kia từng là con gái của hộ quốc tướng quân Dạ Nhược Ly, ngày mai thu dọn đến phủ thái tử đi.”

Những năm này Hiên Viên Chiến thu hồi binh quyền để người ngoài khinh thường phủ tướng quân hắn cũng có chút áy náy, dù sao Bắc Ảnh Thần từng giúp hắn rất nhiều nhưng người của gia tộc Bắc Ảnh trước khi đi có tới tìm hắn không cho phép hắn giúp đỡ mẹ con Dạ Nhược Ly, hôm nay tròn ba năm qua đi, có lẽ cũng không còn ngại ngùng, vì đền bù sự áy náy hắn mới quyết đinh như vậy.

Nếu Bắc Ảnh Thần vẫn còn, hắn nhất định sẽ để cho nàng làm chính phi, mà bây giờ ngay cả vị trí trắc phi cũng có thể nói là trèo cao rồi, nàng không có khả năng không muốn.

Bởi vì nữ nhân sao có thể ngăn cản được sự hấp dẫn của quyền lực.

“Dạ tiểu thư, ngươi còn không mau tạ hoàng thượng ân điển?” Thái giám A Nhiên nhìn thấy mặt không biểu tình của Dạ Nhược Ly cho rằng nàng mừng đến ngây ngốc nên vội lên tiếng nhắc nhở.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.06.2015, 11:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3878 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 34: Dạ Nhược Ly cường hãn.

Edit: aries mai.

Rất nhiều ánh mắt ngưỡng mộ ganh ghét tề tựu trên người Dạ Nhược Ly, các nàng đều nghĩ nàng thật là vận khí cức chó nếu không một người không quyền không thế sao có thể trở thành trắc phi thái tử?  Ngay cả tiểu thiếp thái tử cũng không có tư cách.

Men theo ánh mắt của mọi người Hiên Viên Triệt dừng lại ở thiếu nữ áo trắng như tuyết kia.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Dạ Nhược Ly, trong ánh mắt không giấu giếm tia kinh diễm, Hiên Viên quốc nổi tiếng là nơi nhiều mỹ nhân nhưng đứng trước thiếu nữ này cũng không được một phần mười. Đương nhiên hấp dẫn hắn không phải ở dung mạo tuyệt sắc mà là ở khí chất bức người.

Hơn nữa hắn nhiều qua rất nhiều nữ tử tham lam, duy chỉ có thiếu nữ này thần sắc hờ hững, một đôi mắt đen lộ khí lạnh, bản thân đường đường là thái tử cũng không được nàng chú ý tới.

Ha ha, thú vị…

Hiên Viên Triệt nở nụ cười nhẹ, khuôn mặt anh tuấn mang vẻ hào hứng nồng đượm, lâu lắm rồi hắn chưa gặp được nữ nhân nào làm hắn thấy hứng thú như vậy, đã như vậy, nữ nhân này hắn không thể không có, ở Hiên Viên quốc không có nữ nhân nào có thể chạy thoát khỏi bàn tay hắn.

“Dạ tiểu thư…” Dạ Nhược Ly vẫn không hề phản ứng, A Nhiên khẽ chau mày, một lần nữa tinh tế nhắc nhở.

Khoé môi cong lên, gió nhẹ lướt qua làn tóc xanh nhẹ nhàng tung bay, chẳng biết tại sao mọi người cảm thấy khí thế Dạ Nhược Ly dường như có sự thay đổi.

“Đừng nói là trắc phi, dù là chính phi thái tử, Dạ Nhược Ly đều không thèm!”

Thiếu nữ bá đạo cuồng vọng nói, tiếng vọng vang khắp hậu viện, tất cả mọi người bị lời nói càn quấy kia làm cho kinh ngạc choáng váng, ai cũng không nghĩ tới nàng lại trực tiếp kháng chỉ, đây chính là tội chết a! Mặc dù Bắc Ảnh Thần và hoàng đế có quan hệ nhưng hoàng đế nhất định sẽ không buông tha cho nàng.

Hiên Viên Tinh Nhi trong lòng mừng thầm, cái tiện nhân chết tiệt này, lần này chính là chạy trời không khỏi nắng rồi!

“Phanh!” Hiên Viên Chiến vỗ án, huyệt thái dương nổi gân xanh, sắc mặt tái nhợt gào thét: “Dạ Nhược Ly, ngươi đây là coi thường hoàng quyền? Ngươi có biết kháng chỉ sẽ có tội danh gì không? Trẫm nể tình Bắc Ảnh tướng quân nên mới cho ngươi cơ hội, trẫm hỏi ngươi có bằng lòng trở thành trắc phi phủ thái tử không?”

Dạ Nhược Ly nhướng lông mày, thần sắc dần mất kiên nhẫn, con mắt lạnh đảo qua Hiên Viên Chiến, bờ môi nở ra nụ cười khinh thường: “Ta coi rẻ ngươi, ngươi có thể làm gì được ta? Đừng tưởng ngươi là hoàng đế thì muốn làm gì thì làm, trên đại lục này không có bất kì kẻ nào có thể an bài vận mệnh của ta, cả ông trời cũng không thể huống chi là ngươi? Hiên Viên Chiến, ba năm nén giận không có nghĩa là ta sợ các ngươi, nếu ta muốn giết chết các ngươi cũng không ai có thể ngăn cản được đâu!”

Nàng nhịn ba năm, chỉ vì không muốn gia tộc Bắc Ảnh biết rõ thực lực của nàng, hôm này nàng không cần phải tiếp tục che giấu nữa, nếu vậy sao có thể để bọn hắn lấn áp chứ?

“Làm càn!” Hiên Viên Chiến quát lạnh một tiếng, ngón tay run rẩy duỗi ra chỉ về hướng Dạ Nhược Ly, cả giận nói: “Người đâu, bắt Dạ Nhược Ly lại cho trẫm!”

Vô số thị vệ xông ra thì bốn phương tám hướng vây quanh ba người Dạ Nhược Ly, kiếm trong tay đều chỉ về các nàng.

Đứng trong vòng vây, Dạ Nhược Ly không chút biểu tình nhìn đám thị vệ xung quanh: “Gia Nhi, Nguyệt, chúng ta đi, ai ngăn cản chúng ta rời đi, giết không tha! Ta ngược lại cũng muốn xem hôm nay có bao nhiêu người không cần mạng!”

“Vâng, tiểu thư/ chủ tử”

Vì tiến vào hoàng cung nên không được phép mang theo bội kiếm nên Gia Nhi và Nguyệt tay không xông lên. Một mũi kiếm loé lên hướng về phía sau lưng Gia Nhi, Gia Nhi tựa hồ như có mắt ở sau trong lúc kiếm sắp đâm tới quay người lại rất nhanh một cước đạp vào, thanh kiếm gãy ra làm hai đoạn (@@), bàn tay hung hăng hướng về tên đánh lén, người kia chuẩn bị không kịp lập tức đầu nở hoa.

Dạ Nhược Ly hai tay ôm ngực, lắc đầu: “Cái này là thực lực của thị vệ trong hoàng cung?? Đại bộ phận cũng chỉ là Đại Vũ Sư.”

Trong ba năm này, Long Phi Thanh đã đạt đến Võ Sư cao cấp, mà thực lực của Gia Nhi trong sáu người là mạnh nhất là Địa Huyền sư đỉnh phong, bốn người khác, Dạ Phi Linh và Dạ Băng Nguyệt là Địa Huyền sư cao cấp, Dạ Phong và Dạ Minh Hi là Địa Huyền sư trung cấp, thực lực của bọn họ ở Hiên Viên quốc không có đối thủ.

Bỗng nhiên, một bóng dáng màu vàng đánh về phía Dạ Nhược Ly, trong tay cầm trường kiếm dưới mặt trời loé lên ánh sáng chói mắt. Nhưng Dạ Nhược Ly vẫn hai tay khoanh trước ngực như cũ cũng không ngẩng đầu lên, phảng phất như không cảm nhận được nguy hiểm gần kề.

Hiên Viên Tinh Nhi chạy trốn sang một bên, thấy một màn như vậy trong lòng hiện lên tia mừng rỡ.

Tiện nhân kia cuối cùng cũng sắp chết rồi, ha ha…

Thời điểm quyết định, một hồi gió lạnh thổi qua, bóng dáng Dạ Băng Nguyệt đột nhiên xuất hiện trước mặt Dạ Nhược Ly, áo trắng phiêu nhiên, khuôn mặt nàng dày đặc hàn khí, đôi chân thon dài đạp về phía thị vệ kia một phát, “Phanh” một tiếng, kiếm tên thị vệ kia rơi xuống.

“Chủ tử, nơi này giao cho thuộc hạ,” Dạ Băng Nguyệt giọng điệu lạnh lùng.

“Được.” Dạ Nhược Ly quay nhẹ đầu, ánh mắt rơi vào thị vệ áo vàng, ngay lập tức thông tin thị vệ kia hiện ra trong đầu.

Đệ nhất cao thủ hoàng cung, tuỳ tùng Vệ thống lĩnh, thực lực hiện tại là Thiên Võ sư cấp thấp, đối thủ có thực lực như vậy Dạ Nhược Ly hoàn toàn không có hứng thú, thực lực Dạ Băng Nguyệt là Địa Huyền sư cao cấp đối ngang với Thiên Võ sư cao cấp nên giao cho nàng ta hoàn toàn có thể yên tâm.

Nhìn thấy tuỳ tùng Vệ thống lĩnh xuất hiện, Hiên Viên Chiến chậm rãi thở nhẹ nhàng , tuy Hiên Viên Chiến lúc trẻ được gọi là nhân vật thiên tài nổi tiếng nhưng nhiều năm sống an nhàn sung sướng cùng bận rộn quốc sự, hắn đã sớm quên đánh nhau như thế nào rồi, thực lực cũng dừng lại không tiến.

Ánh mắt Dạ Nhược Ly xuyên qua đám người rơi vào Hiên Viên Chiến, chẳng biết tại sao nhìn thấy ánh mắt của nàng, toàn thân Hiên Viên Chiến run lên.

Bước chân chậm rãi hướng về phía Hiên Viên Chiến, thanh âm trầm đục vang lên phảng phất như cự thạch hung hăng đánh vào lòng Hiên Viên Chiến.

Theo tiếng vang của chân nàng, bầu trời đột nhiên bị mây đen che khuất, sấm sét vang dội, cuồng phong loé sáng, một con rồng xanh xuất hiện phía xa, thân thể khổng lồ che cả mặt trời. Mà bước chân của Dạ Nhược Ly cũng không giảm, áo trắng tung bay, tóc đen trong gió mất trật tự, khí thế cường đại bước thẳng đến, cũng không ai dám ngăn cản.

“Cái này…Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Ánh mắt mọi người ngạc nhiên nhìn về phía mây đen ngợp trời, hoàn toàn nghi hoặc, hiển nhiên không rõ Thanh Long kia từ đâu mà đến.

Trông thấy Thanh Long, trong mắt Hiên Viên Chiến xoẹt qua tia thèm muốn, trong rừng rậm Huyền thú cũng có Long tộc nhưng Thanh Long thuộc về truyền thuyết Long, không ai có thể nghĩ tới sự xuất hiện của nó bởi nó chỉ có trong sử sách cổ xưa.

Sách cổ có viết chỉ có khí thế vương giả mới có thể làm Thanh Long phục tùng.

Chẳng lẽ Thanh Long này vì hắn mà đến?

Bất kể thế nào hắn cũng không thể nghĩ tới Thanh Long sớm đã nhận Dạ Nhược Ly làm chủ, dù sao một thân nữ tử như Dạ Nhược Ly sao có thể có khí vương giả?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 256 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 124, 125, 126

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

18 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

20 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12



TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.