Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 25.06.2015, 20:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9645 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 359, suy nghĩ của Điền thị

Ai ngờ vợ chồng Xuân Ngọc cũng không lập tức về nhà, lại chạy đến chỗ Điền thị, Xuân Ngọc vẫn nhớ, tối hôm đó xong xuôi tang sự Điền thị đúng là đưa cho Thu Ngọc một bao đồ, nói tạm thời để ở chỗ nàng, Xuân Ngọc đoán rằng là bạc và trang sức Điền thị giữ lại phòng thân. Thế nên lúc này, lại tính kế lên đó.

Vừa khéo, Thu Ngọc lúc này đang ở nhà Tăng Thụy Khánh, vợ chồng Tăng Thụy Khánh ra đồng rồi, Xuân Ngọc thấy Điền thị tất nhiên khóc kể một phen, nói: "Nương cũng biết tình huống bây giờ của nhà ta, Đại Mao đáp ứng rồi, sau khi hoà ly cưới A Ngọc kia, mười mẫu ruộng nước kia cho chúng ta năm mẫu nuôi dưỡng gia đình, nhưng là, ta nhất thời lấy đâu ra ba mươi lượng bạc đưa cho lão bà Đại Mao?"

"Đại tỷ, không phải là ta nói ngươi, lúc cha còn, năm nào không trợ giúp cho ngươi năm sáu lượng bạc, còn không tính những ăn mặc đó, trong tay ngươi còn có thể không có chút tích cóp?" Thu Ngọc không khách khí nói.

"Tiểu muội, tình huống nhà ta ngươi không phải là không biết, chỗ nào còn tích cóp? Ngay cả cửa hàng của Tứ Mao cũng sắp không giữ được rồi. Khó khăn lắm Đại Mao mới tìm được một con đường, chịu giúp trong nhà một chút, ta mới đến tìm nương mở miệng."

"Việc này vốn chính là Đại Mao không phúc hậu, vì trèo lên cành cao mà đến phu thê kết tóc cũng không cần, các ngươi còn không biết xấu hổ đến chỗ nương đòi bạc? Không im lặng ở trong nhà còn phô ra xung quanh, Ngũ Mao bây giờ còn chưa làm mối được lão bà, xem tương lai hôn sự của mấy đứa nhỏ nhà Đại Mao làm sao bây giờ? Theo ta nói, mau mau về nhà đi, nương cũng phải yên tĩnh nghỉ ngơi một lát." Thu Ngọc sợ Điền thị mềm lòng, nói trước.

Xuân Ngọc đang muốn mở miệng, Điền thị nói: "Nghe lời muội tử ngươi, về nhà đi thôi, bây giờ cha ngươi không còn, ta đã không còn năng lực chăm sóc ngươi rồi, về sau, ngươi sống yên ổn cuộc sống của ngươi đi, bây giờ ta ngay cả bản thân cũng không phụ trách nổi, nào còn có thể quan tâm những thứ này thay ngươi. Chuyện của Đại Mao, ngươi suy nghĩ mà làm."

Xuân Ngọc vẫn là đau khổ cầu xin.

Tử Tình bên này tất nhiên không biết những cái này, thấy Tăng Thụy Tường và Tử Thọ trở về, mở cửa. Tăng Thụy Tường cùng Tử Thọ hỏi: "Bọn họ chưa đi vào chứ?"

"Tam đệ muội cho bọn họ đi vào, chỉ sợ lúc này trong lòng không dễ chịu, tiểu Tam đi khuyên nhủ đi." Tử Tình nói với Tử Thọ.

Tử Thọ nghe xong cũng là vẻ mặt buồn bực. Hỏi: "Không thể nha, ta đã từng nói với nàng, hai nhà không qua lại rồi, làm sao có thể cho bọn họ vào cửa?"

"Đại khái là cảm thấy tranh cãi ầm ĩ ở trước cửa nhà chúng ta, sợ người ngoài thấy không mẫu mực, để cho đi vào, ngươi cũng đừng trách nàng. Sau này đừng tái phạm là được rồi."

Mấy người vào nhà, trong phòng đã thu dọn xong, Thẩm thị còn ngồi ở đó tức giận, Dương thị tự trách đầy mặt, trong mắt còn đầy nước mắt. Thấy Tử Thọ vào cửa, kêu một câu: "Tướng công." Nước mắt liền lăn xuống.

Tử Tình thấy vậy, vội để Tử Thọ mang theo Dương thị về viện của bọn họ trước, Tử Tình cùng Thẩm thị nói chuyện một hồi, khuyên giải vài câu, một thân mệt mỏi về tới nhà, Thư Duệ dẫn theo Thư Ngạn ra đón, "Nương, nhà ngoại công có việc gì gấp? Không phải là bà ngoại bị thế nào chứ? Nương. Trông dáng vẻ ngươi rất mệt mỏi, không có việc gì chứ?" Thư Duệ hỏi.

Tử Tình sờ sờ đầu bọn nhỏ, nói: "Là đại lão bà cô của các ngươi đến, đã không còn việc gì rồi. Hôm nay nương đi tạ lễ cầu phúc cho tiểu muội của các ngươi, bốn người các ngươi ở nhà có ngoan không vậy?"

Tử Tình vừa hỏi xong, Thu Ngọc đến.

Thu Ngọc vừa thấy Tử Tình có chút ngượng ngùng nói: "Tử Tình. Vừa rồi Đại cô ngươi tới tìm bà ngươi, nói là lão bà Đại Mao muốn đòi ba mươi lượng bạc mới bằng lòng mang theo đứa nhỏ hoà ly, ngươi nói vợ Đại Mao nếu không chịu ở lại, đáng thương nhất vẫn là năm đứa nhỏ kia, có mẹ kế thì nhất định có cha dượng, Đại Mao lại là người chẳng quan tâm chuyện gì, thật sự là nghiệp chướng nha, nếu mẹ ruột đứa nhỏ ở bên cạnh, làm sao cũng sẽ có miếng cơm nóng mà ăn phải không?"

Tử Tình không biết Thu Ngọc rốt cuộc là có ý gì, liền chờ nàng nói xong câu sau, Lâm Khang Bình nói trước: "Tiểu cô, ngươi có vẻ tìm lầm chỗ rồi, lời này ngươi nên là nói cùng mấy người Đại cô và Đại dượng còn có Đại Mao đi. Chúng ta có liên quan gì? Hơn nữa, nữ nhân kia không phải là đáp ứng mang theo mười mẫu ruộng nước tới đó, Đại cô bọn họ còn lo lắng cái gì? Bằng không, tiểu cô nếu thương bọn họ, thì cho bọn họ mượn bạc, cũng không phải được rồi?"

Thu Ngọc nghe xong có chút không được tự nhiên, Tử Tình và Lâm Khang Bình vẫn coi như tôn trọng với nàng, không nghĩ tới hôm nay Lâm Khang Bình không cho thể diện như thế, thực ra thì cũng không trách Lâm Khang Bình và Tử Tình, xuất môn nửa ngày, trở về đã gặp phải chuyện bực mình này, làm sao còn chưa xong? Ngay cả đứa nhỏ cũng nhìn ra Tử Tình rất mệt mỏi, Thu Ngọc còn lải nhải không ngừng. Lâm Khang Bình đau lòng Tử Tình, giọng điệu tất nhiên có chút vọt lên.

"Ta là lo lắng bà ngươi, nếu nhất thời mềm lòng, cho Đại cô ngươi chút bạc phòng thân cuối cùng, đến lúc nào đó muốn cần dùng gấp, thật có thể kêu trời trời không thấu rồi, Đại cô ngươi là người đáng tin sao, có thể trả lại bạc cho bà ngươi sao? Lúc này khác với lúc xưa, bây giờ cha ngươi cùng các ngươi ai cũng không cho bà ngươi tiền bạc rồi, ta cũng là vô cùng buồn bực trong lòng, cũng không thể tìm nương ngươi nói những cái này, Hạ Ngọc lại cách khá xa, cho nên, mới đến tìm ngươi giải sầu một chút." Thu Ngọc giải thích nói.

"Tiểu cô, vừa rồi Đại cô ở nhà ta náo loạn nửa ngày, nương ta vừa đuổi bọn họ đi, không nghĩ tới lại tìm các ngươi. Thật đúng là buồn cười, không nghĩ tới Đại cô tìm bà móc bạc giúp đỡ Đại Mao hoà ly, còn không phải bởi vì nhà gái phạm lỗi, đơn giản là Đại Mao ham đồ của người khác, thật đúng là một nhà đại cô có thể nghĩ ra được." Tử Tình nói.

"A? Làm sao còn chạy tới nhà ngươi? Lại tìm đường chết rồi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Ngươi nói cho ta một chút." Thu Ngọc hỏi, vừa rồi Xuân Ngọc thật đúng là không dám nói cho các nàng, bọn họ là bị Thẩm thị đuổi ra ngoài.

Lúc này, Thư Duệ nói: "Nương, ngươi nhanh lên một chút đi xem đệ đệ muội muội đi, bọn họ ban ngày không thấy, muội muội còn khóc đấy, cũng không biết là đói bụng hay là mệt nhọc, ngươi đi xem đi."

"Đúng vậy, nương, muội muội khóc thật đáng thương nha." Thư Ngạn bồi thêm một câu.

Thu Ngọc nghe xong có chút xấu hổ, vừa đúng lúc trong trang Lâm An tới đây thưa chuyện, Thu Ngọc nhân cơ hội cáo từ.

Vào nội viện, Thư Ngạn nhảy chân hỏi: "Nương, Ngạn nhi ngoan không, Ngạn nhi cùng ca ca giúp nương đuổi tiểu bà cô đi."

Tử Tình lo lắng hành động hôm nay của mình tạo ra cho đứa nhỏ một ấn tượng không tốt, quan niệm thị phi của chúng còn chưa rõ ràng, chưa hẳn có thể giải thích được cha mẹ rõ ràng có năng lực cũng không đi trợ giúp người khác, chẳng qua là đứng ở lập trường người cùng nhà xuất phát từ bản năng bảo vệ người thân. Nếu cho rằng mình là người keo kiệt nhẫn tâm, đối với việc giáo dục bọn nhỏ trưởng thành sau này sẽ có hiệu quả ngược lại.

Nghĩ tới chỗ này, Tử Tình ngồi xổm người xuống, hỏi Thư Ngạn: "Ngạn nhi vì sao muốn giúp nương vậy?"

"Bởi vì Ngạn nhi thấy ca ca muốn đuổi tiểu bà cô đi, hơn nữa tiểu bà cô nói xong cha và nương nghe xong rất mất hứng." Thư Ngạn nói.

"Vậy Duệ nhi lại là vì sao thế?" Tử Tình chuyển hướng Thư Duệ.

"Nương đã rất mệt rồi, tiểu bà cô nói chuyện không giảng đạo lý, bình thường nương vẫn dạy chúng ta, đừng vì việc thiện nhỏ mà không làm, đừng vì việc ác nhỏ mà làm cái đó, ba mươi lượng bạc là chuyện nhỏ, nương không làm, nhất định không phải là việc thiện, ông ngoại đã từng dạy chúng ta, chính mình không muốn chớ gây cho người, tiểu bà cô rõ ràng cũng có năng lực trợ giúp đại bà cô, nhưng là nàng không muốn làm, lại muốn bảo nương làm, Duệ nhi cảm thấy hành vi của bọn họ cũng không đúng. Đứa nhỏ của Đại biểu cữu phải là do tự hắn nuôi, đó là trách nhiệm của hắn, nương không là thường nói, việc của mình tự mình làm. Duệ nhi nói có đúng hay không?"

Không nghĩ tới Thư Duệ cũng nghe ra ý của Thu Ngọc muốn tìm Tử Tình thử mượn bạc, Tử Tình vui mừng quá đỗi, vội ôm Thư Duệ hôn mấy cái, thật không nghĩ tới một đứa nhỏ chín tuổi cũng có thể hiểu đạo lý này, mấy người lớn bọn họ nhưng vẫn dây dưa không rõ, vẻ mặt Thư Ngạn sùng bái nhìn Thư Duệ, nói: "Ca ca thật là lợi hại, về sau, Ngạn nhi cũng muốn ngoan ngoãn nghe ông ngoại giảng bài."

"Được, về sau ca ca cũng dạy Nhị đệ, đi thôi, nhị đệ, ca ca dẫn ngươi tìm Tam đệ bọn họ chơi cờ đi, để cho nương nghỉ ngơi." Thư Duệ nói xong liền dẫn Thư Ngạn đi ra ngoài.

Tử Tình sau khi nằm xuống ngược lại không ngủ được, lúc thì nghĩ đến mấy đứa nhỏ của mình, lúc thì nghĩ đến câu nói, "Nơi nào an lòng thí đó là quê ta" của Tuệ Quang đại sư. Là nói mình không cần rối rắm nơi đến sao? Nhưng là nói thật, mình tới đây hai mươi năm rồi, nếu không phải là cố ý muốn né tránh Tuệ Quang đại sư, mấy năm nay Tử Tình rất ít nhớ tới kiếp trước của mình rồi, trừ dùng đến kiến thức của mình kiếp trước, đã sớm dung nhập vào xã hội này rồi.

Nhưng là nếu không phải nói mình, đó là nói Yên Nhiên, chỉ cần Yên Nhiên cảm thấy thích hợp, cảm thấy an lòng, mình không nên ngăn cản nguyện vọng của nàng, dù sao đó là cuộc đời của nàng, Tử Tình ở trên giường lăn qua lộn lại, không buồn ngủ chút nào.

Không nói tới Tử Tình ở trên giường lăn qua lộn lại, lại nói tới Điền thị chờ Thu Ngọc và Xuân Ngọc đi rồi, tự mình ngồi im lặng suy nghĩ hồi lâu, nghĩ tới lời nói vừa rồi của Xuân Ngọc, nghĩ tới cục diện rối rắm của một nhà Xuân Ngọc bây giờ, nghĩ tới lợi ích Đại Mao hoà ly, nghĩ tới hơn hai mươi lượng vốn riêng của nàng, bạc này gửi ở chỗ Thu Ngọc.

Ngày hôm sau, Thu Ngọc đến thăm Điền thị, Điền thị trải qua cả đêm suy nghĩ, nói với Thu Ngọc nói: "Ta suy đi nghĩ lại cả một buổi tối, ngươi đi một chuyến đi, từ trong chỗ bạc của ta, đưa qua cho Đại tỷ ngươi hai mươi lượng, mười lượng bạc hẳn là nàng có thể gom được."

"Nương, ngươi điên rồi, bạc này cho Đại tỷ, cũng là bánh bao thịt đánh chó, có đi không có về, về sau, ngươi làm sao bây giờ? Nhị ca kia không dựa vào được, đại ca cũng không dựa vào được, tình huống nhà ta ngươi cũng biết, có thể giúp ngươi bao nhiêu? Bây giờ ngươi đã như vậy rồi, làm sao vẫn không quên được một nhà Đại tỷ?"

Điền thị nói: "Ngươi cũng đừng nói với ta những thứ ta không thích nghe kia, dầu gì nàng cũng là đại tỷ ngươi, bây giờ ngươi cũng không cần ta quan tâm, dựa vào chính ngươi sống cũng không tệ rồi. Mấy người bọn họ đối đãi với Nhị tỷ ngươi cũng tốt hơn một chút, có chuyện gì sẽ không bỏ mặc Nhị tỷ ngươi. Ngươi liền nghe lời mẹ, đưa bạc này qua đi, chuyện Đại Mao hoà ly ta thấy là ván đã đóng thuyền rồi, không phải là ta độc ác, không nói chuyện cho lão bà Đại Mao, thật ra thì đây cũng là tốt cho bọn nhỏ, dù sao nữ nhân kia cũng là không thể sinh dưỡng, tương lai phân chia gia sản này còn không phải cho mấy đứa nhỏ kia, ngươi cứ khuyên nhủ nàng như vậy đi."

Hạ Ngọc còn muốn nói chuyện, Điền thị còn nói thêm: "Nhà Đại tỷ ngươi thành cái dạng này, chỉ sợ là ăn bữa nay lo bữa mai, cửa hàng Tứ Mao để lại, bọn họ cũng không biết quản lý, Đại tỷ ngươi nói cũng là kiếm không nổi mấy đồng, một mình ta thế nào cũng có thể chịu được, nàng bây giờ còn có một gia đình phải nuôi dưỡng, lại không có một người chống đỡ, cả nhà toàn nữ nhân cùng đứa nhỏ, có thể làm sao bây giờ đây? Không phải là ta bất công, mấy người các ngươi đều là cốt nhục của ta, Đại ca ngươi mặc dù đối với ta không tốt, nhưng cuộc sống của hắn cũng có thể tạm qua, người trong nhà ít, nhẹ gánh, lại có chút của cải, hai người các ngươi ta cũng đã nói rồi, ngày còn có thể qua. Chỉ còn lại nhà Đại tỷ ngươi, nếu vẫn cứ như vậy, ta chết cũng không nhắm mắt."

Thu Ngọc nghe xong đành phải không lên tiếng, lời nói của Điền thị cũng hợp lý, một chuyến đi thôn Yến này xem ra là không tránh được rồi, Thu Ngọc âm thầm thở dài.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.06.2015, 16:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9645 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 360, tin vui

Tử Tình đối với cuộc trò chuyện này của Điền thị và Thu Ngọc tất nhiên không thể nào biết, cũng không biết Điền thị thật sự lấy ra bạc dưỡng lão của mình.

Ngày hôm đó, Tử Tình đang cùng Lâm Khang Bình ở trên bàn đặt trên kháng hạch toán thu hoạch một quý này, sản lượng lúa mùa một mẫu đạt được chừng bốn trăm tám mươi cân, khoai tây và khoai lang muốn giữ lại làm miến, nhưng ngô, lạc cùng đậu nành bán được không đến hai trăm lượng bạc.

Lâm Khang Bình nói năm nay định gieo ba trăm mẫu lúa mì, còn lại trồng đậu phụ và đậu tằm, cái này mau lớn hơn một chút, có thể trồng tiếp một vụ khoai tây, khoai lang, mà sau khi thu hoạch lúa mạch, vẫn là muốn tra ngô, dù sao lương thực là chủ yếu. Tử Tình thấy Lâm Khang Bình bây giờ nói đến trồng trọt cũng là đâu vào đấy, cười nói: "Xem ra mấy năm nay ngươi không phí công rồi, rốt cuộc cũng giống như nông dân rồi, hiểu biết còn không ít."

"Tất nhiên, Tình nhi thích, ta dĩ nhiên muốn đi học, cũng không biết có phần thưởng gì hay không?" Lâm Khang Bình nói xong liền lấn người tới.

Lúc này, Tiểu Phấn ở cổng trong hô: "Gia, nãi nãi, phu nhân đã tới." Ở nhà Lâm Khang Bình có một quy củ bất thành văn, chỉ cần hắn ở nhà, đám nha hoàn có việc chỉ được đứng ở cổng trong gọi.

Tử Tình vội đẩy Lâm Khang Bình ra, thu dọn qua loa, đón Thẩm thị tiến vào thính đường nội thất, Thẩm thị vui mừng đầy mặt, nói: "Tình nhi, tiểu Tứ gởi thư về rồi, nói là khảo hạch gì đó được loại ưu tú, năm sau phải tới Hộ bộ gì đó để ứng mão[1], năm nay có thể đi về nhà đón Tết sớm rồi, thật tốt quá, tiểu Tứ có thể ở lại kinh, ta còn lo lắng hắn bị phân đến chỗ quỷ quái nào đó chim không thèm ỉa phân nữa đây. Cha ngươi cũng vui chết đi được, nói là giỏi hơn Đại ca ngươi một chút, còn hình như là Hoàng thượng khâm điểm gì đó, chậc chậc, không nghĩ tới, con ta còn có thể nhìn thấy Hoàng thượng, ngươi nói, Hoàng thượng này trông như thế nào?"

[1]: [yìngmǎo] ứng mão; đến cho có mặt (ngày xưa trong những cơ quan nhà nước đến giờ mão hàng ngày - từ 5 giờ đến 7 giờ sáng - điểm danh nhân viên, ai đến thì lên tiếng đáp, gọi là ứng mão)

"Nương, tiểu Tứ là nhất giáp, nhất định được giữ lại ở kinh, đã nói với ngươi bao nhiêu lần như vậy cũng không nhớ được, nào có thể bị phân đến chỗ chim không thèm ỉa gì đó? Còn có. Tiểu Tứ ngay cả yến tiệc Ngự hoa viên cũng đã được ăn rồi, nhìn thấy Hoàng thượng có cái gì ngạc nhiên. Hoàng thượng hơn phân nửa vẫn là trông không khác chúng ta nhiều lắm, đều là một cái mũi hai cái mắt." Lâm Khang Bình cười nói.

"Thế cũng nói, nếu không phải là một cái mũi hai cái mắt. Chẳng lẽ lại là yêu quái? Ta chỉ là không nghĩ tới, một nông phụ trồng trọt ở sơn thôn nhỏ như ta, lại có thể được Hoàng thượng phong cáo mệnh, còn có môn biển Hoàng thượng tự tay viết, lúc này mới nghĩ, nếu có cơ hội gặp Hoàng thượng một lần, ta nha. Nhất định phải dập đầu mấy cái, đa tạ lão nhân gia hắn." Vẻ mặt của Thẩm thị mơ ước nói.

Tử Tình nghe xong vừa là cao hứng vừa là lo lắng, bên cạnh Thiên Tử này, cũng không phải dễ ở như vậy, lôi đình mưa móc[2] đều là Hoàng ân, chẳng qua, Tử Tình cũng không thể vào lúc này nói những cái này, suy nghĩ của Thẩm thị dù sao cũng không nghĩ được xa như vậy. Nói ra chỉ là lo lắng suông mà thôi. Hơn nữa, Tử Hỉ chắc hẳn vẫn có chỗ hơn người của hắn.

[2]: Lôi đình ví với sự nổi giận, mưa móc ví với ân huệ
Tử Tình nhớ tới lúc mình vừa tới thế giới này, không biết triều đại không biết Hoàng đế là ai. Vẫn cảm thấy một nhà mình chỉ là nông dân tầng dưới chót mà thôi, cách vị trên Long toạ kia chênh lệch đâu chỉ một vạn tám ngàn dặm, không nghĩ tới hai mươi năm sau, thật là có liên quan. Đương nhiên, hôm nay của hai mươi năm sau cùng hai mươi năm trước lúc Tử Tình vừa tới là không thể so sánh với nhau, tiền tài và địa vị xã hội đều tiến bộ nhảy vọt, tất cả đều chiếu theo trù tính của Tử Tình lúc trước.

"Nương, ngươi nói vị Hoàng đế kia đã mất rồi, vị bây giờ, thật đúng là không biết bao nhiểu tuổi. Có phải lão nhân gia hay không?" Lâm Khang Bình cười nói.

"Đúng vậy, ngươi không nói, ta còn quên mất, aiz, con người, không cần biết chức quan bao lớn tiền tài bao nhiêu. Vẫn là phải đến bước này, ai cũng không tránh được." Thẩm thị thở dài.

"Nương, không nói cái này, chuyện Tiểu Tứ thật đúng là một tin tức tốt, năm nay Đại ca năm nay cũng sẽ đến kỳ nhỉ, không biết có thể lại thăng một cấp hay không? Như vậy chúng ta có thể là song hỷ lâm môn rồi." Tử Tình thấy Thẩm thị cảm khái, vội nói.

"Ừ phải, cha ngươi cũng nhắc tới cái này, đáng tiếc năm nay Tử Thọ bị chậm trễ công toi, nếu có thể đạt được cử nhân trở về cũng không tệ, cũng đã chuẩn bị nhiều năm, còn có Hạ cô gia kia, còn phải tốn thêm ba năm."

"Nương, ngươi cho là thi cử nhân này dễ dàng như thi tú tài kia, chúng ta cũng đủ không kém rồi, một nhà hương dã cho ra hai tiến sĩ, còn có hai tú tài, phóng tầm mắt cả Đại Phong triều này chỉ sợ cũng không thấy nhiều, ngươi bởi vì sao phong Cáo Mệnh quên rồi sao? Ngươi nha, bây giờ an an tâm tâm sống mấy năm cuộc sống thanh nhàn mới là đứng đắn." Tử Tình nói.

"Ôi, nương cũng biết, là có chút lòng tham không đáy. Con người nha, cũng không phải đều như vậy, đứng núi này trông núi nọ, sống mới có hi vọng. Trước khi chưa ở riêng, thì mong đợi ở riêng, ở riêng rồi, thì mong đợi bọn nhỏ có thể ăn cơm no, có thể ăn cơm no rồi, thì mong đợi có nhà cửa tốt ở, sau đó mong đợi ca ngươi bọn họ có thể đọc sách có chút tiền đồ, không nghĩ tới, mỗi một người, đều như nguyện, cho nên nha, ông trời vẫn là có mắt, biết ai tốt ai xấu." Tư tưởng của Thẩm thị vẫn là thời phụng luận nhân quả của Phật giáo.

Tử Tình cũng không tranh cãi cùng nàng, cười đáp cùng vài câu.

"Đúng rồi, nương, ngày ấy ngươi không nổi giận với Tam đệ muội chứ?" Tử Tình bỗng nhiên nghĩ đến chuyện Dương thị cho người đi vào hôm đó.

"Ta có thể nổi giận với nàng cái gì? Ta còn chưa có mở miệng, nàng đã nước mắt lưng tròng đứng ở chỗ đó, ta còn có thể nói cái gì? Để cho Tiểu Tam nói chuyện. Nàng nói cũng là thấy người ta đáng thương, còn có, ở ngoài cửa nhà chúng ta tranh cãi ầm ĩ, cũng không tốt lắm. Chẳng qua nói đến cái này, ngày hôm qua Tiểu cô ngươi đến nhà, than phiền với ta một trận, nói Đại Mao rốt cuộc vẫn là hoà ly, nghe nói Đại cô ngươi vẫn là lấy ra ba mươi lượng bạc cho mấy đứa nhỏ và tẩu tử trước của ngươi dựng một căn nhà, bọn họ sống một mình. Ta suy nghĩ chỗ này có cái gì không thích hợp, Đại cô ngươi xuất bạc, Tiểu cô ngươi tức giận cái gì? Không phải là còn có thể mang đến mười mẫu ruộng nước sao? Đối với chuyện có lợi cho nhà Đại cô ngươi, nàng còn có thể không tán thành?"

"Còn có thể có cái gì, Tiểu cô từng tới nhà ta nói, trong tay bà có chút bạc vụn, là trước đây chúng ta cho nàng, gửi ở chỗ tiểu cô, vốn định giữ để dưỡng lão. Đại cô nhớ thương đến, Tiểu cô tất nhiên không cam lòng, sau này bà bị đau đầu nhức óc gì đó, Đại cha và Đại nương mặc kệ, Tiểu cô có thể thấy mà mặc kệ? Cần phải trông nom, nàng có thể cam tâm? Bạc này còn không phải là số nhỏ." Tử Tình nói.

"Thì ra là có chuyện như vậy, chả trách ta thấy thần sắc của Tiểu cô ngươi không đúng lắm. Đại cô ngươi cũng là, nhiều tuổi rồi, làm người vẫn là không sâu cạn như vậy, thật cho là người khác đều là ngu xuẩn, chịu bao nhiêu thiệt cũng không nhớ lâu, nhà này đều bởi vì lòng tham của bọn họ, chết cũng chết, đi cũng đi, ngồi tù cũng ngồi tù, trở thành như vậy rồi, còn không biết hối cải."

"Chẳng qua là, cha của A Ngọc kia nghe nói là đại chưởng quỹ, trong lòng có thể không chút tính toán trước? Còn có A Ngọc kia, chúng ta cũng là đều gặp qua, là kẻ có thể chịu thiệt sao? Ba mươi lượng bạc này của Đại cô ta, còn có mấy mẫu ruộng nước kia, chỉ sợ là không về được. Cuộc sống sau này, còn phải chịu khổ." Tử Tình nói.

"Đúng vậy, những chuyện thối nát này của bọn họ, sau này còn là phiền toái." Thẩm thị thở dài, chủ yếu là liên quan tới Điền thị, bên ngoài, nàng vẫn là mẫu thân của Tăng Thụy Tường. Nhưng những chuyện này, người nào muốn xen vào người đó nén giận, có thể khiến người bực chết, cho nên, Thẩm thị cũng không khuyên Tăng Thụy Tường, dù sao bên ngoài mấy năm nay danh tiếng cũng không tệ, cũng không ảnh hưởng gì đến Tử Phúc và Tử Hỉ.

Đang nói, Thư Duệ dẫn theo Thư Ngạn tan học trở về, vừa vào cửa đã nghe thấy Thư Ngạn lớn giọng kêu: "Nương, nương, ta nghe nói Tiểu Cậu phái quan rồi, là địa phương tốt, là… là, nương, ta không nhớ kỹ, bà ngoại, ngươi đã đến rồi."

Tử Tình thấy Thư Duệ cũng là hai mắt sáng lấp lánh nhìn mình, vẫy tay bảo hắn tới đây hỏi: "Duệ nhi muốn nói gì sao?"

"Nương, ông ngoại nói Tiểu cậu rất là lợi hại, vào Hộ bộ, bảo chúng chúng ta giống như Tiểu cậu, đọc sách thật giỏi, tương lai cũng sẽ có tiền đồ. Nương, ta sẽ đọc sách thật giỏi, ngươi cho ta đi huyện học sao? Ta cũng không nhỏ, ông ngoại nói lúc Tiểu cậu đi cũng mới mười tuổi, chờ sang năm, ta cũng mười tuổi rồi, ta sẽ chăm sóc tốt cho mình." Thư Duệ đầy khát vọng nhìn Tử Tình.

"Đứa nhỏ này, còn rất giống Đại cữu của hắn hồi nhỏ. Hồi nhỏ Đại ca ngươi cũng cứ ở trước mặt ta nói, ‘nương, ta nhất định sẽ đọc sách thật giỏi, nhất định sẽ cho ngươi sống những ngày tốt nhất.’ Lúc này mới mấy năm, Đại ngoại tôn của ta cũng bắt đầu nói lời này rồi, ta có thể không già sao?" Thẩm thị cười nói, trong mắt lại chứa đầy nước mắt.

"Bà ngoại không già chút nào, bà ngoại ngươi nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi." Thư Ngọc dắt Thư Vĩ đi vào, tiếp lời bà ngoại hắn.

Thẩm thị vui mừng ôm chầm lấy Thư Ngọc nói: "Được, được, nghe ngoại tôn của ta, bà ngoại còn muốn thấy các ngươi trưởng thành đấy, chờ các ngươi có tiền đồ rồi hiếu kính bà ngoại đấy, bà ngoại cũng không phải là muốn sống lâu trăm tuổi, tốt nhất nha, là sống thành một lão yêu tinh."

"Lão yêu tinh, không tốt, phải đánh, bà ngoại không phải." Thư Vĩ tiến lên ôm Thẩm thị nói.

Thẩm thị hồ nghi đầy mặt, Thư Duệ vội kể lại câu chuyện "ba lần đánh Bạch Cốt Tinh", Thẩm thị cười ôm lấy Thư Vĩ nói: "Bà ngoại không phải là lão yêu tinh, ngoại tôn ta còn biết che chở bà ngoại rồi, bà ngoại không uổng công thương ngươi."

Thư Ngọc ở một bên nhảy chân nói: "Còn có ta, còn có ta, ta cũng sẽ che chở bà ngoại."

Thẩm thị nghe xong đành phải buông Thư Vĩ, ôm lấy Thư Ngọc. Ai ngờ Thư Ngọc ôm cổ Thẩm thị cắn tai Thẩm thị một ngụm nhỏ, thấy Thẩm thị ngạc nhiên, nói: "Ta đang nói thầm cùng bà ngoại đấy."

Thẩm thị kinh ngạc hỏi: "Học ai vậy?"

"Cha ta nương ta chính là nói như vậy."

Thẩm thị nghe xong nhìn về phía Tử Tình, nói: "Bọn nhỏ cả đám đều lớn như vậy rồi, còn không biết nặng nhẹ." Nói xong cùng mấy đứa nhỏ nói đùa vài câu, lắc đầu rời đi.

Khuân mặt Tử Tình lập tức xấu hổ ửng hồng, hai người đưa Thẩm thị trở về, Lâm Khang Bình thấy mặt Tử Tình ửng hồng lạnh nhạt giận dữ, đột nhiên nghĩ đến chuyện chưa làm xong trước khi Thẩm thị đến, vội đi vào nhà trước.

Tử Tình thấy mấy đứa nhỏ nối đuôi nhau đi ra ngoài, Thư Duệ vừa đi vừa nói chuyện: "Nương, phụ thân nói có chuyện muốn nói với ngươi, chúng ta đi ăn cơm trước, cơm nước xong ta dẫn bọn đệ đệ đi chơi tiêu thực, chơi cùng muội muội một lát, các ngươi cứ từ từ nói."

Tử Tình vừa vào nhà, Lâm Khang Bình lập tức đóng cửa lại, ôm Tử Tình về phía giường, Tử Tình cùng sử dụng cả tay lẫn chân đẩy hắn, "Cơn giận của ta còn chưa hết đâu, ngươi đừng hòng chạm vào ta. Lần nào cũng muốn làm thế nào thì làm thế đó, không chú ý gì cả, lúc này, ta biết giải thích với nương thế nào đây?"

"Cùng mẹ ruột mình còn dùng giải thích cái gì? Chúng ta sống vui vẻ, nương sẽ chỉ cao hứng."

Tử Tình còn muốn nói cái gì, câu nói tiếp theo đã bị ngăn chặn, chỉ nghe thấy một hồi tiếng ô ô và tiếng xin tha.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 27.06.2015, 23:53
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9645 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 361, Yên Nhiên bị bệnh vặt

Nhắc tới ngày đó Thẩm thị nói Tử Tình hai câu, Tử Tình vốn có chút mất mặt, hai ngày không có không biết xấu hổ về nhà mẹ đẻ, vẫn là Thẩm thị đến Tình viên, thấy Tử Tình, Thẩm thị hỏi: "Hai ngày nay ngươi bận cái gì, làm sao không qua?"

"Cũng không có gì." Tử Tình thấy Thẩm thị hỏi, mặt còn có chút đỏ, ngượng ngùng.

Thẩm thị vừa thấy thần thái của Tử Tình, còn có cái gì không rõ, giơ tay chọc đầu Tử Tình, nói: "Vợ chồng tình cảm tốt, làm nương tất nhiên cao hứng, chỉ là ngươi cũng không còn nhỏ, đứa nhỏ mỗi một ngày lớn, nên chú ý một chút, may mà là ta, nếu là người ngoài, truyền ra ngoài, thành cái dạng gì?"

"Nương, ta biết rồi, ngươi cũng đừng nói nữa." Tử Tình kéo kéo góc áo của Thẩm thị, Thẩm thị cũng không nhắc lại nữa, ôm lấy Yên Nhiên dụ dỗ, đại khái là vì nguyên nhân mấy ca ca không có việc gì cũng tranh nhau ôm lấy, đứa nhỏ này cực kỳ thích người ôm, thích người khác trêu chọc nàng cười, cười còn có hai cái lúm đồng tiền nhỏ, Tử Tình thật là có chút cảm giác, đứa nhỏ này thản nhiên cười, cả phòng rực sáng. Có lẽ, ở trong mắt tất cả mẫu thân, trên đời không có gì sánh bằng nụ cười của đứa nhỏ của mình.

Đảo mắt chính là sinh nhật Tử Tình, như lệ cũ, Lâm Khang Bình muốn mang Tử Tình tới Chanh viên. Nhưng là, Tử Tình không nỡ bỏ lại Yên Nhiên mới hơn năm tháng, cũng có chút không yên lòng giao con cho mấy người Tiểu Lục, bèn ôm theo Yên Nhiên qua.

Cũng không biết có phải Chanh Viên bên kia vốn cũng không có người ở, phòng ở có chút trống không, nhiệt độ có chút lạnh, sau khi trở về, Yên Nhiên bởi vậy mà bị nhiễm phong hàn, cô bé nho nhỏ nóng sốt đỏ bừng cả khuôn mặt, Tử Tình vừa đau lòng vừa sốt ruột còn có hối hận, chén thuốc Chu đại phu kê đứa nhỏ cũng không có cách nào uống vào, cố ép cũng không ép vào được, thật sự rất khổ. Lúc này không ngờ Thư Duệ nhớ tới nói: "Nương. Nhà Tiểu Dực bọn họ không phải là tặng chúng ta một hộp thuốc viên sao? Không bằng lấy ra cái kia cho muội muội thử một chút."

Lâm Khang Bình nghe xong vỗ đầu mình nói: "Đúng vậy, sao lại quên mất nó? Cái đó dược hiệu quả thực là tốt, hồi nhỏ thấy thiếu gia bọn họ bị bệnh, bà vú chính là lấy nó nghiền nhỏ với nước rồi cho ăn." Nói xong vội bưng hộp thuốc ra.

Tử Tình tìm ra loại thuốc hạ sốt kia. Thư Ngạn đã bưng nước tới đây, Tử Tình tự mình dùng thìa nghiền nhỏ rồi bón cho đứa nhỏ, liên tục trông coi đứa nhỏ. Trong lòng không yên, ngay cả cơm cũng không ăn, tới buổi chiều Yên Nhiên mới dần dần ra mồ hôi, Tử Tình mới yên lòng. Từ đây, trong lòng Tử Tình thực sự coi Tiểu Dực là quý nhân, nghĩ sau này nếu có cơ hội, nhất định phải cảm ơn hắn tử tế.

Lúc này. Tin tức Yên Nhiên bị bệnh đã truyền đến chỗ Thẩm thị, Tăng Thụy Tường và Thẩm thị còn có Tử Thọ và Dương thị đều tới hỏi thăm đứa nhỏ.

Lúc mấy người đến chỗ Tử Tình, Yên Nhiên đã ra mồ hôi đầy người, sắc hồng trên mặt đã bớt đi rất nhiều, Tử Tình đang thay một thân xiêm y sạch sẽ cho nàng. Mấy người hỏi qua tình huống của đứa nhỏ, biết được đã hạ sốt, Thẩm thị trước tiên niệm một tiếng "A di đà phật, Bồ Tát phù hộ." Nước mắt liền lăn xuống.

Tử Tình thấy kinh ngạc, hỏi: "Nương, đang yên đang lành, ngươi khóc cái gì chứ? Lại nói, Yên nhi đã rất tốt rồi mà."

"Nương là vui mừng, cũng doạ chết ta. Đứa nhỏ mới lớn tý như vậy, sao có thể không làm cho người lo lắng." Nói xong liền hỏi dùng thuốc gì, mời đại phu nào đến xem vân vân.

"Nương không nói ta còn quên mất, chính là Tiểu Dực lần trước tới nhà chúng ta chơi, không phải là tặng một xe lễ Tết Trung thu tới sao, bên trong còn có một hộp thuốc dùng cho bệnh thông thường. Thích hợp cho đứa nhỏ dùng nhất, lát nữa ta định chia một ít cho Tiểu Tam mang đi."

Thẩm thị thỉnh thoảng lại sờ sờ trán và phía sau lưng Yên Nhiên, nói: "Đứa nhỏ bị bệnh phải cẩn thận một chút, vừa uống một liều thuốc viên, chỉ sợ còn có thể chưa khoẻ hẳn, buổi tối dễ bị lại, lại bón thêm thuốc một lần nữa, mấy ngày này cũng chú ý một chút."

Tử Tình vội gật đầu đáp ứng.

Ngày hôm sau, Thu Ngọc cũng không biết hỏi thăm từ nơi nào chuyện Yên Nhiên phát sốt, vội vàng đến Tình viên, vừa vào cửa đã nói với Tử Tình: "Tử Tình, đứa nhỏ bị bệnh cũng không sai người đến nói một tiếng, ta xem xem đứa nhỏ thế nào rồi?"

"Không có gì, chỉ là tỉnh thoảng nhiễm chút phong hàn, phát sốt, bây giờ uống thuốc rồi, cũng ra mồ hôi cả người, nhiệt độ cũng giảm xuống rồi." Tử Tình nói.

"Ôi, đứa nhỏ bé tý như vậy, sẽ phải uống nước thuốc đắng kia, thật sự là bị tội nha, may mà ra mồ hôi rồi, còn không có nhận không một lần tội." Thu Ngọc nói.

"Tiểu bà cô, muội muội ta là uống thuốc viên." Thư Ngọc tiếp một câu.

"Thuốc viên, thuốc viên gì?"

"Bằng hữu của Lâm Khang Bình từ Kinh thành tặng chút đồ đến, trong đó còn có một hộp thuốc viên dùng cho bệnh tiểu hài tử thường gặp, thế nên lúc này, uống một lần, đã có tác dụng rồi." Tử Tình nói, Thu Ngọc nghe xong nói: "Cám ơn trời đất, quả thật là có lòng tốt sẽ được đền đáp. Ta nghe nói đứa nhỏ là vì sau khi đi Chanh viên nhà ngươi trở về mới phát bệnh, muốn ta nói, nơi đó vốn cũng không có người ở, đất đai hoang dã, chỉ sợ có thứ gì không sạch sẽ, không bằng để cho bà ngươi gọi hồn cho Yên Nhiên, lỡ như đứa nhỏ bị tai hoạ gì đụng chạm, có lẽ bà ngươi lớn tuổi, nhiều kinh nghiệm, còn có thể áp chế một chút. Trước kia, bà ngươi thường gọi cho mấy người các ngươi, rất linh nghiệm đấy."

Điền thị có từng gọi cho mấy người bọn họ hay không, Tử Tình không biết. Nhưng mà, Tử Tình cũng là từng thấy Điền thị gọi cho mấy đứa Nhị Mao, lại là ở dưới tình huống Nhị Mao làm việc xấu đốt đống rơm, bị lão gia tử răn dạy vài câu, sợ Nhị Mao bị sợ hãi. Nếu khi đó, mọi người có thể nhìn thẳng vào lỗi lầm của Nhị Mao, quản giáo nghiêm túc, Nhị Mao sao đến mức rơi vào kết cục như vậy.

Giờ phút này Thu Ngọc nhắc tới Điền thị có chút ý lấy lòng, Điền thị có thể nói là hai tay trắng rồi, nếu có thể khiến cho Tử Tình có thiện cảm và đồng tình, có thể vươn tay ra, Thu Ngọc cũng có thể bớt chút lo bớt chút sức.

"Vậy cũng không cần, trên người Yên Nhiên còn mang theo ngọc bội Tuệ Quang đại sư khai quang ở trước mặt Phật Tổ đấy, tai hoạ gì có thể vượt qua Phật Tổ? Lúc này nếu như bà làm chút gì, chẳng phải là bất kính với Phật Tổ? Cho rằng chúng ta không tin tưởng Phật Tổ, ngược lại không tốt." Tử Tình tất nhiên biết ý của Thu Ngọc, vội cự tuyệt.

Thu Ngọc thấy Tử Tình nói như thế, cũng chỉ đành phải cười nói: "Đúng vậy, làm sao lại quên mất việc này, Yên Nhiên của chúng ta có Phật Tổ che chở, nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi rồi."

Không biết dược hiệu của thuốc viên tốt hay thể chất của đứa nhỏ khoẻ mạnh, tóm lại, ngày hôm sau Tử Tình lại bón thuốc cho đứa nhỏ một lần nữa, đứa nhỏ lại ra một thân mồ hôi, ngủ rất say, sáng sớm ngày thứ ba tỉnh lại, đã khoẻ lại hoàn toàn, con mắt như quả nho đen lại chuyển động linh lợi, trái tim Tử Tình mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm một hơi, giao đứa nhỏ cho nha hoàn, còn mình ngủ bù nửa ngày.

Sau khi Yên Nhiên hoàn toàn khỏi bệnh, Lâm Khang Bình vội tìm người hái cam trên cây, không chỉ có Chanh viên, còn có phía sau núi của nhà mẹ đẻ Tử Tình, Tử Thọ vừa lúc nhàn rỗi, đi theo sau Lâm Khang Bình nói là học một chút việc bình thường, Thẩm thị sớm có ý này, ước gì Tử Thọ tìm chút việc gì để làm, tương lai có thể nuôi dưỡng gia đình. Xưởng thuỷ tinh kia mặc dù năm trước chia không ít hoa hồng, nhưng rốt cuộc không an toàn, dù sao ở trong quan niệm của nàng, vẫn là có đất đai có cửa hàng mới là chắc chắn.

Thời gian thoáng một lại hơn một tháng, ngày hôm đó, Tử Tình đang xem người trong nhà đào ngó sen, Tử Hỉ đột nhiên chạy tới, từ rất xa đã nghe thấy tiếng la hét của hắn: "Tỷ ơi, tỷ ơi, ta đã trở về."

"Tiểu cậu, nương, Tiểu cậu đã trở lại." Thư Duệ và Thư Ngạn hô, chạy về phía Tử Hỉ, Thư Ngọc cũng đuổi theo, Tử Hỉ nhất nhất ôm từng đứa bọn họ, sau đó sờ đầu bọn họ nói: "Lại cao hơn rồi, còn nặng lên một chút."

"Cũng đã là người làm cha, cũng là người làm quan, làm sao còn chưa có dáng vẻ chững chạc?" Tử Tình chờ Tử Hỉ đến trước mặt nói.

Tử Hỉ ôm lấy Thư Vĩ nhỏ nhất, nói: "Ở trước mặt tỷ sợ cái gì? Ta dù dạng nào không phải là tiểu đệ của ngươi sao? Tiểu Vĩ Vĩ, còn nhớ rõ Tiểu cậu không?"

Thư Vĩ thẹn thùng lắc lắc đầu, "Tỷ, nữ nhi ngươi sinh đâu? Lần này cuối cùng cũng như nguyện rồi, sao ta còn nghe nói là mệnh phú quý gì đó, ngươi khoan hãy nói, ta thật đúng là đưa bạc đến cho ngươi."

Tử Hỉ nói xong lấy ra mấy tấm ngân phiếu, thấy Tử Tình hồ nghi nhìn nhìn ngân phiếu, bèn nói: "Nhìn ta như thế làm gì? Bạc này cũng không phải là của ta, cửa hàng cùng thôn trang nhà ngươi sản xuất ra, năm trước tỷ phu mua thôn trang ở kinh thành, ở bên đó tỷ phu còn mở một xưởng miến, thế nên lúc này, quản gia nhà ngươi cộng lại sổ sách, gom lại tất cả nhờ ta mang về hộ, sổ sách lát nữa trở về đưa tới cho ngươi, lễ vật cho cháu ngoại gái cũng lát nữa đưa đến toàn bộ, vừa vặn ta còn có việc nói với ngươi."

Tử Tình đếm, tổng cộng có ba ngàn một trăm lượng ngân phiếu, thật đúng là không ít, "Buổi tối ở đây ăn cơm đi, ta làm thức ăn ngon cho ngươi, lươn vừa mới mò lên, còn có củ sen, ta bảo bọn họ bắt lên con cá."

"Quên đi, khó khăn lắm mới trở lại, bữa cơm đầu tiên vẫn là ăn ở nhà đi, không bằng các ngươi cũng đi qua, ngày mai chúng ta lại qua."

Tử Tình nghe xong cũng đồng ý, dẫn theo Tử Hỉ xem Yên Nhiên, Tử Hỉ thấy không thể thiếu được khen vài câu, sau đó Tử Tình ôm đứa nhỏ cùng Tử Hỉ trở về nhà mẹ đẻ trước.

"Thì ra là ngươi đến nhà tỷ ngươi, ta đã nói rồi, vừa ném hành lý chớp mắt cái đã không thấy tăm hơi, vợ ngươi còn oán trách mãi đấy, tự mình dẫn theo nha hoàn đang thu dọn sân. Thật đúng là nhớ tỷ ngươi rồi, tỷ ngươi cũng không mất công thương ngươi." Thẩm thị thấy Tử Tình đi theo Tử Hỉ vào cửa, cười nói.

Lát sau, Lâm Khang Bình dẫn theo bốn nam hài trong nhà đi tới, cơm chiều bày hẳn hai cái bàn, người lớn đứa nhỏ mỗi bên một bàn, Tăng Thụy Tường vui sướng là không cần nói cũng biết, mình quả thực không có nhìn nhầm, đứa nhỏ này vừa xuất sĩ còn hơn lão Đại một chút, tiền đồ trong tương lai chỉ sợ không có giới hạn.

Sau khi ăn xong, cả nhà ngồi nói chuyện một lát, Tử Tình lo lắng Tử Hỉ lặn lội đường xa vô cùng mệt nhọc, bèn dẫn theo bọn nhỏ muốn về nhà, Tử Hỉ đưa sổ sách cho nàng, nói trước ngày hôm sau đến Tình viên ăn cơm.

Tử Tình về nhà sắp xếp cho bọn nhỏ ngủ trước tiên, mới có thời gian ở trên bàn trên kháng nhìn xem mấy bản sổ sách này, chủ yếu là cửa hàng hải sản khô và hai cái xưởng, một cái thôn trang, cửa hàng khác là tiền thuê một năm, vừa xem là hiểu ngay.

        Thôn trang mới mua năm ngoái Lâm Khang Bình để cho bọn họ mùa đông trồng một vụ lúa mạch, thu lúa mạch xong trồng khoai tây, khoai lang, mở một xưởng miến, lợi nhuận một năm của xưởng miến này đại khái vào khoảng năm trăm lượng, lúa mạch thu vào hai trăm lượng, có nghĩa trồng khoai tây và khoai lang lại chế biến giá trị vẫn là rất cao.

Tử Tình mất nửa canh giờ mới dồn sổ rõ ràng, vừa ngáp một cái, Lâm Khang Bình đi tới hỏi: "Tiểu Tứ nói rằng ngày mai muốn tới đây tìm ngươi, rốt cuộc có chuyện gì?"

Tử Tình vừa nghĩ, thật đúng là không biết.



Ps: dự tính của Mỗ là hôm nay trả hết nợ nần, mai nghỉ cho khoẻ, thế mà con lap nó hỏng một cái mọi kế hoạch của tôi đi tong. huhu. còn những 2 chương nữa, bao giờ mới trả xong đây  :hixhix:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoangthienvy, onlyone97, pe chuot96, rubyhuang92, Tam Tam Huynh, thtrungkuti, thu hương và 141 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

15 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 180, 181, 182

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 304 điểm để mua Cún ăn chocolate
đêmcôđơn: xin ad đổi lại phông chữ cũ đi. Dùng giao diện mobi thì bình thường, chứ qua pc thì chữ vừa to khoảng cách vừa rộng.vuwafqua

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.