Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 

Sủng phi - Cửu Lam

 
Có bài mới 25.06.2015, 23:03
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chúc mừng sinh nhật diễn đàn. ^^

Chương 29. Thái tử giám quốc.

Editor: Linh

Có điều cận thị bên người Hoàng thượng liền gặp tai ương.

Chỉ trong một đêm liền chết mười mấy người, còn có một ít tuy còn mạng nhưng tội sống khó tha, nhất thời cung nhân lòng người hoảng sợ.

Sáng sớm Châu Lan đang cùng Bảo Lan nói chuyện này.

Nô tì như bọn họ hi vọng nhất chính là được chủ tử trọng dụng, nhưng sợ nhất cũng là bị chủ tử liên lụy.

Bởi vì thường có rất nhiều chuyện là chủ tử phân phó, nhưng đến cuối cùng chịu tiếng xấu đều là bọn họ, chủ tử không bị chút tổn hại nào, chết cũng là bọn họ.

Chung ma ma thản nhiên nói: “Có cái gì hay để nói, đi theo chủ tử nào toàn bộ đều dựa vào vận khí, người từ nhỏ đã là như vậy, bản thân có thể làm gì, theo ta ấy, mệnh của chúng ta đều không tệ, được đi theo Phùng quý nhân.”

Bảo Lan, Châu Lan vội vàng gật đầu: “Ma ma nói đúng.”

Phùng Liên Dung rất dễ hầu hạ, gần như không có tì khí gì, chỉ cần cho nàng ăn ngon uống tốt là được, bình thường yêu cầu cũng không nhiều, nhiều nhất là kêu các nàng cùng chơi cờ.

Bên ngoài Ngân Quế nghe thấy cười tiến vào xen mồm: “Há chỉ có không tệ, hiện nay ta đi ra ngoài gặp được cung nhân, bọn họ đều chủ động đến đáp lời đấy.”

Chung ma ma không khỏi đắc ý: “Tất nhiên, ai bảo quý nhân của chúng ta được sủng ái, có điều các ngươi ở bên ngoài chú ý một chút. Có câu nói thế này, cây càng cao luôn dễ bị gió to thổi ngã, đúng với quý nhân của chúng ta. Các ngươi chớ chọc phải phiền toái gì, người nào không dài mắt muốn các ngươi nói giúp trước mặt quý nhân, chớ để ý đến!”

Bốn cung nữ đều trả lời đã biết.

Chung ma ma thật vừa lòng, lại đi ra ngoài gọi Đại Lý, Tiểu Lý và mấy tiểu hoàng môn khác dặn dò một phen.

Bà đã thấy qua rất nhiều kết cục của cái gọi là phi tần được sủng ái, không có mấy người được tốt. Tuy rằng hiện tại quý nhân rất được lòng Thái tử, nhưng ai biết sau này như thế nào, Chung ma ma kiến thức qua rất nhiều chuyện xấu, có một số người được sủng ái hai ba năm, có người được sủng ái mấy tháng liền thất sủng.

Chung ma ma tuy rằng thường xuyên được vây trong cao hứng, nhưng vẫn thường duy trì cảnh giác.

Gần nhất càng đến gần ngày Phùng Liên Dung sinh con Chung ma ma càng thêm lo lắng, chỉ sợ chuyện bà đoán sẽ xảy ra, nhưng bà cũng không dám nói với bất luận người nào, vạn nhất bị Phùng Liên Dung biết, sẽ bị động thai cũng không biết chừng.

Chung ma ma khẽ thở dài.

Lúc này, Phùng Liên Dung đã dậy, nàng đang có thai, cũng sẽ không thể rời giường đúng giờ, nhưng là không thể quá muộn vì sẽ lỡ bữa sáng, cho nên căn bản đều dậy vào giờ Tỵ.

Chung ma ma vội kêu Ngân Quế đi truyền đồ ăn sáng.

Phùng Liên Dung vẫn giống như mọi ngày, đầu tiên là nói chuyện với đứa nhỏ, sau đó mới cầm đũa lên ăn, mới ăn được một nửa Ngân Quế ở bên ngoài nói Nguyễn quý nhân đến xem nàng.

“Hãy nói ta không tiện gặp khách.” Phùng Liên Dung phân phó.

Ngân Quế nói với Kỷ ma ma.

Nguyễn Nhược Lâm nghe thấy tức giận đến mặt đỏ bừng.

Nàng ta mới nhìn thấy cung nhân này bưng đồ ăn sáng vào, vậy khẳng định là Phùng Liên Dung muốn dùng, sao lại nói là không rảnh?

Nàng ta nheo mắt lại, tức giận nói: “Ta đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, không phải quý nhân của các ngươi đang ăn sao?”

Phùng Liên Dung nghe thấy, ở bên trong nói: “Ta không thích người khác quấy rầy ta dùng bữa.”

Thanh âm truyền thẳng đến bên ngoài, Nguyễn Nhược Lâm xoay người rời đi.

Chung ma ma và bốn cung nữ đều thấy khó hiểu.

Thật ra Phùng Liên Dung không phải ai cũng không gặp, giống Tôn Tú đến nàng lần nào cũng gặp, chỉ có Nguyễn quý nhân là nàng luôn lấy cớ.

Có điều cũng tốt, Chung ma ma nghĩ Nguyễn quý nhân này nhìn đã biết không phải dễ chọc, liên tục đến không chừng là vì muốn làm chuyện xấu gì đâu.

Phùng Liên Dung lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Nàng quả thật sợ Nguyễn Nhược Lâm, lúc trước Nguyễn Nhược Lâm vẫn luôn không được sủng, tính tình cũng có chút điên điên khùng khùng mới có thể đi hại con người khác. Bây giờ vẫn chưa đến thời gian đó, ai cũng không thể biết được có phải vẫn như vậy hay không, nàng không dám mạo hiểm.

Nàng vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng, con của nàng, nàng nhất định phải bảo vệ tốt.

Đợi đến khi Phùng Liên Dung dùng xong bữa sáng, Hoàng Ích Tam nói hôm nay Thái tử muốn bắt đầu lâm triều, cho nên gần nhất sẽ không có thời gian rảnh đến đây, kêu Phùng Liên Dung dưỡng thai thật tốt, đừng nghĩ ngợi lung tung.

Ý trong lời này là không phải Thái tử không sủng nàng, chỉ là bận không có thời gian.

Phùng Liên Dung vui vẻ, cười hì hì nói: “Đã biết, nói với Điện hạ là chú ý thân thể, không cần quá mức mệt nhọc.” Lại hỏi Hoàng Ích Tam, “Rượu ngâm đó uống đã hết chưa?”

“Cũng không nhiều lắm, hôm qua nô tì mới nhìn thấy Thái tử uống, còn có ít như vậy.” Hoàng Ích Tam khoa tay múa chân, trong bình chỉ còn khoảng hai ba tấc.

Phùng Liên Dung nghĩ: vậy nên ngâm thêm rượu.

Đợi đến khi Hoàng Ích Tam đi rồi, nàng mời Kim đại phu đến đây một chuyến, viết đơn thuốc đưa cho Tiểu Lý đi mua thuốc, nàng rảnh rỗi, kêu Châu Lan mài mực, chính mình đi luyện chữ.

Chữ của nàng không coi là xấu, có điều nàng nghĩ sau khi sinh con ra Thái tử bận rộn như vậy, nàng phải bỏ nhiều thời gian lên trên người đứa nhỏ của mình, dạy viết chữ là cần thiết, nàng cảm thấy chữ nàng hiện tại không tốt lấy ra.

Kết quả nàng mới chiếu bảng chữ mẫu viết được hai hàng, “Bất từ hoành tuyệt mạc, lưu huyết kỷ thì kiền” thì tay nàng run một chút, ngòi bút áp xuống, trên giấy nhiễm một khối mực đen.

Châu Lan kinh ngạc nói: “Chủ tử, sao vậy?”

Phùng Liên Dung ngẩng đầu nhìn Châu Lan, thầm nghĩ không tốt, sao nàng lại quên mất chuyện này đây!

Thành Thái năm 38, năm ấy cũng là Thái tử giám quốc, đã xảy ra một chuyện lớn.

Thái tử đã lên triều được một lát, long ỷ này hắn vẫn chưa thể ngồi cho nên ngồi ở bên cạnh. Lúc này các đại thần ở dưới đang nghị luận chuyện nước cống nạp Cáp Sa bị nước Chân La bên cạnh xâm chiếm lãnh thổ.

Có mấy đại thần duy trì ý kiến quản.

Có mấy đại thần không duy trì, nói ngày thường thái độ của Cáp Sa không phải rất khiêm tốn, xảy ra chuyện mới biết cầu tốt, thiên hạ nào có chuyện tiện nghi như vậy.

Hai bên nói đi nói lại, kịch liệt có xu thế muốn cãi nhau.

Thái tử sắc mặt trầm tĩnh.

Bây giờ cuối cùng hắn cũng biết vì sao phụ hoàng lại bị mấy đại thần này buộc lập hắn lên làm Thái tử, tuy rằng chuyện này hắn rất cảm kích, nhưng trong lòng vẫn có chút đau buồn.

Bây giờ xem ra bản thân cũng không phải lo lắng suông.

Thật sự là tích lũy tháng ngày, uy tín của các đại thần có đôi khi còn mạnh hơn cả Hoàng đế.

Thái tử thừa dịp bọn họ nói đến miệng khô lưỡi đắng mới cất cao giọng nói: “Mặc kệ trước đây Cáp Sa thế nào, Vương Cáp Sa đã chủ động xin giúp đỡ cũng không thể từ chối ngoài cửa, bằng không các nước cống nạp khác nhất định sẽ thất vọng. Trương đại nhân, còn mời ngươi lập tức phái sứ giả đến Cáp Sa trước, điều đình phân tranh giữa hai nước Cáp Sa và Chân La. Nếu thật sự là Chân La không đúng, bổn quốc tuyệt đối sẽ không ngồi yên không để ý đến, bảo bọn họ tự giải quyết cho tốt!”

Lễ bộ Thượng thư Trương đại nhân lập tức lên tiếng trả lời.

Nhưng đại thần khác lập tức phản đối, nói hao tài tốn của.

Thái tử cũng không để ý, hỏi chuyện thu thuế.

Lỗ đại nhân cầm đầu nói thẳng: “Điện hạ mới chủ trì lâm triều, phải nghe nhiều ý kiến.”

Thái tử nhìn về phía hắn, thản nhiên nói: “Ta đã nghe nửa canh giờ, theo ý của Lỗ đại nhân, có phải lâm triều nên lùi lại mấy canh giờ mới đúng? Ta tuy là lần đầu tiên tham dự lâm triều, nhưng vẫn biết quyết nghị nào kéo dài thêm thời gian đều có khả năng khiến cho tình thế biến hóa!”

Lỗ đại nhân lập tức đen mặt.

Chúng đại thần rốt cuộc ngừng miệng.

Vương đại nhân, Lý đại nhân, Chương đại nhân lại cười tủm tỉm.

Bọn họ đều làm qua giảng quan của Thái tử, lúc này thấy Thái tử trấn áp được trường hợp, tự nhiên là được an ủi.

Mà Thái tử khi hạ triều lại cảm khái, làm Hoàng đế thật sự không dễ dàng, nhất là có một đám đại thần như vậy.

Có điều có thể khẳng định chính là các đại thần vẫn rất có khả năng, chính là tinh lực quá mức tràn đầy, tình huống như vậy, phải tìm nhiều thêm chút việc cho bọn họ làm mới được!

Thái tử kích động đi thẳng về chính điện, một chút cũng không nhìn ra hắn có cảm xúc suy sụp nào.

Phía sau hai tiểu hoàng môn Nghiêm Chính, Lý An cũng cực kỳ vui mừng.

Chỉ có Thái tử ổn định bọn họ mới có ngày lành.

Hoàng thái hậu nghe người bẩm báo chuyện trên triều, cũng khẽ gật đầu, nói: “Đem một phần tấu chương đến cho Thái tử phê duyệt, Hoàng thượng muốn tĩnh dưỡng, tấu chương cũng không thể xem nhiều.”

Cung nhân đến cung Càn Thanh báo với chấp bút thái giám Hoàng Ứng Túc, Hoàng Ứng Túc đáp ứng một tiếng, quay đầu lấy tấu chương.

Lúc này Hoàng thượng vẫn đang nằm, thân thể thật sự bị hư nhược, bằng không bình thường muốn ông ta nằm nửa ngày, cái gì cũng không làm, là muốn mạng ông ta.

“Thái hậu nương nương nói muốn để Điện hạ phê duyệt một phần tấu chương.” Hoàng Ứng Túc bẩm báo với Hoàng thượng.

Hoàng thượng gật gật đầu: “Lấy đi.”

Đúng là không chút phản đối.

Hoàng Ứng Túc con ngươi xoay chuyển nói: “Nghe nói hôm nay Thái tử ở trên triều rất uy phong, các đại thần rất là tâm phục khẩu phục, Thái tử cũng không sợ hãi, nô tài nghĩ, lá gan của Thái tử còn rất lớn!”

Hoàng thượng nghe xong liền ngây ngẩn, ông ta nghĩ đến năm đó ông ta mới đăng cơ, lần đầu tiên chủ trì lâm triều, nếu không có Hoàng thái hậu ở bên cạnh khẳng định sẽ đào tẩu.

Không nghĩ tới nhi tử này của ông ta lại lợi hại như vậy.

Hoàng Ứng Túc lại nói: “Xem ra hoàng thượng có thể an tâm tĩnh dưỡng, có Điện hạ ở đây, vậy là không có vấn đề gì.”

Trong lòng hoàng đế lại lộp bộp.

Hoàng Ứng Túc cầm tấu chương muốn đi.

Hoàng đế ở phía sau nói: “Lấy ra, trẫm vẫn còn ở đây đây, đều coi trẫm là phế nhân! Buồn cười!”

Trên mặt Hoàng Ứng Túc hơi lộ ra ý cười, đặt tấu chương lại, nói khẽ: “Là Thái hậu nương nương phân phó, bây giờ hoàng thượng không cho, vậy nô tì phải đi hồi bẩm thế nào đây?”

Hoàng đế lạnh lùng nói: “Hồi bẩm cái gì, trẫm là hoàng đế, tấu chương này trẫm không được xem?”

Hoàng Ứng Túc vội nói vâng.

Nhưng hoàng đế cũng không có phương tiện đứng lên, liền nói với Hoàng Ứng Túc: “Ngươi đọc cho trẫm nghe.”

Tấu chương ngày hôm nay Hoàng thượng đã tự mình xem xong, nhưng cuối cùng rất nhiều ý kiến đều là Hoàng Ứng Túc quyết định. Hoàng thái hậu biết được tấu chương không phải Thái tử xem, cũng tức giận.

Có điều bà chịu đựng không phát tác.

Nhi tử này của bà cuối cùng vẫn là hoàng đế, bà không có quyền can thiệp vào chính sự, nếu hoàng thượng tạm thời không muốn buông xuống quyền lời này, bà cũng không tốt buộc hắn.

Mà Thái tử tự nhiên là không có phản ứng gì, hắn đã quen nhẫn nại, trong lúc mấu chốt này hắn tuyệt đối sẽ không đi nhầm một bước.

Đã nhiều ngày Kinh thành bắt đầu có tuyết rơi, ngày đêm không ngừng, trên mặt đất phủ một tầng tuyết dày, một lát lại bị bao trùm.

Thái tử lâm triều trở về, dẫm xuống tuyết phát ra tiếng kẽo kẹt.

Chờ hắn đến ngưỡng cửa chính điện, phủi phủi bông tuyết rơi trên cổ tay áo, vừa muốn vào nhà liền thấy Nghiêm Chính đi qua, cầm trong tay một phong thư đưa cho hắn, cười nói: “Điện hạ, là Phùng quý nhân viết cho ngài.”

Thái tử giật mình, hắn đời này, vẫn là lần đầu tiên có nữ nhân viết thư cho hắn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.06.2015, 15:59
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


#Nói nhé, mình không cần các bạn comt thanks, muốn thanks các bạn bấm nút thanks là được. Mình chỉ cần các bạn comt liên quan đến truyện thôi. Mình đi đọc truyện của các bạn editor khác, reader của các bạn ấy comt thảo luận truyện rất sôi nổi, mình rất gato với bạn ấy. Quay về nhìn đề tài của mình, chỉ toàn thấy các bạn comt là thanks, ko thì cũng là mong chương mới, mình đọc mà chả có tí cảm xúc nào cả. :(( Vậy nên bạn nào thật sự muốn comt thì hãy thảo luận về truyện nhé, không thì không cần comt cũng thế. ^^

Chương 30. Thử.

Editor: Linh

Hắn đứng ở dưới mái hiên mở ngay thư ra.

Chữ trên thư có thể nói là đoan chính, lộ ra mấy phần thanh tú.

“Đồ ăn sáng có bánh hoa vị gừng, Vương đầu bếp làm rất ngon miệng, nhịn không được ăn ba cái, kết quả con tức giận, đá thiếp mấy cái, bụng thiếp đều đau, xem ra hắn rất không thích bánh hoa vị gừng đâu!”

Thái tử cười rộ lên, lại nhìn xuống dưới.

“Con khí lực càng ngày càng mạnh, có thể thấy được thập phần khỏe mạnh cho nên Điện hạ không cần lo lắng, thiếp thân sẽ thuận lợi sinh con ra. Chỉ là dạo này thiếp thân cứ cảm thấy lo lắng cho Điện hạ, có lẽ là do có thai, mong Điện hạ bảo vệ tốt bản thân, lệnh thủ vệ một tấc không rời, thiếp thân cũng an tâm.”

Hắn cầm thư, tạm dừng một lát.

Lại nhìn mặt sau, thế nhưng chỉ có một câu: “Thiếp thân lần đầu tiên viết thư, chữ khó có thể tránh khỏi bất nhã, mong Điện hạ chớ trách, chờ thiếp thân luyện chữ tốt, nếu Điện hạ thích sẽ thường xuyên viết thư, Điện hạ vạn an.”

Thư ngắn như vậy hắn rất nhanh liền xem xong, chỉ cảm thấy sinh ra cảm giác ý còn chưa hết, hắn lật thư qua lại nhìn nhìn, bên kia cũng trống rỗng, thật sự không có. Hắn thầm nghĩ nàng cũng không phải không có thời gian rỗi, đã viết thư đến vì sao không viết dài chút?

Thái tử gấp thư lại, nhét vào trong tay áo.

Hắn trực tiếp đi thư phòng.

Nghiêm Chính cũng không cần phân phó, vén tay áo lên mài mực cho Thái tử.

Thái tử nhấc bút, nghĩ đến Phùng Liên Dung liền cúi đầu xuống, chậm rãi viết ra mấy chữ, khóe miệng lại hơi hơi lộ ý cười, hắn vung tuyệt bút lên, viết phong thư hồi âm cho nàng.

Nghiêm Chính nghiêng đầu nhìn lại, khóe miệng giật giật.

“Chờ mực khô, đưa đến cho Phùng quý nhân.” Thái tử phân phó, “Gọi Dư Thạch tới.”

Nghiêm Chính dạ một tiếng.

Lại nói Phùng Liên Dung viết thư, trong lòng cũng có chút lo sợ bất an, thật ra nàng vốn cũng không muốn quấy nhiễu Thái tử, nhưng chuyện đó như ngạnh ở cổ hộng, khiến nàng không thể không để ý, hơn nữa cũng không làm được.

Nàng chỉ có thể tận lực, chính là không biết Thái tử xem rồi có đặt chuyện này trong lòng hay không?

Kết quả Nghiêm Chính lập tức đến đây: “Điện hạ cũng viết thư cho quý nhân.”

Phùng Liên Dung mừng rỡ, cẩn thận mở thư ra.

Chung ma ma cũng lén nghiêng đầu xem.

Ai ngờ đến trên thư chỉ viết ba chữ: đừng nhớ mong.

Phùng Liên Dung nhịn không được bĩu môi, tốt xấu gì nàng cũng viết mấy dòng, Thái tử thật sự bận rộn như vậy, chỉ viết mấy chữ?

Có điều chữ này thật sự rất đẹp.

Một tay đi theo khuôn mẫu, khí phách, có lẽ nàng luyện mười mấy năm cũng không nhất định có hàm súc bậc này.

Nghiêm Chính thấy nàng thất vọng, nhắc nhở: “Lần tới quý nhân không ngại viết dài một chút, hiện sắp tới mừng năm mới, Điện hạ thật sự cũng không có thời gian rảnh qua đây.”

Hắn là nhìn thấy Thái tử lật thư, đây không phải ghét bỏ thư ngắn thì là gì.

Phùng Liên Dung vẫn không quá hiểu rõ, nhưng nàng càng quan tâm chuyện khác hơn: “Điện hạ xem xong thư của ta, sau đó làm chuyện gì?”

“Gặp Dư thống lĩnh.” Nghiêm Chính cân nhắc một chút, vẫn là trả lời nàng.

Phùng Liên Dung mở cờ trong bụng, thuyết minh Thái tử thật sự lưu ý.

Nghiêm Chính cười cười rời đi.

“Vừa rồi hắn nói cái gì viết dài một chút, Điện hạ không phải rất bận sao, thời gian rảnh đâu mà xem?” Phùng Liên Dung lại cùng Chung ma ma nói chuyện này, bằng không Thái tử cũng không chỉ viết cho nàng ba chữ.

Chung ma ma cũng đoán không ra, nhưng theo lý thuyết Nghiêm Chính sẽ không hại Phùng Liên Dung, liền nói: “Vậy chờ qua một thời gian nữa lại viết thử một phong, Điện hạ chịu hồi âm chủ tử, ít nhất là không chán ghét chuyện này.”

Phùng Liên Dung liền nói được.

Đến tháng mười một Thái tử giám quốc đã tròn một tháng, có quan viên lâm triều nói lên chuyện tước phiên.

Về việc tước phiên, thật ra từ lúc trước khi Tiên đế qua đời ông đã đoán được phiên vương khắp nơi nhất định sẽ trở thành một trong những tai họa ngầm. Chỉ là đến khi ông hiểu rõ đã muộn, còn chưa thực thi đã buông tay nhân gian.

Mà con ông, đương nhiệm Hoàng đế lại không hoàn toàn nghe theo, vẫn giữ bốn vị phiên vương nắm quyền to, hơn nữa vào lúc làm suy yếu các phiên vương khác cong từng trấn an qua tứ vương, ý muốn không làm nổi lên tranh chấp.

Thái tử nghĩ đến chuyện này, cũng có chút căm tức.

Nên đứt không đứt sẽ phản trở lại, đã ra tay thì ra tay đến cùng đi, làm gì chỉ động một nửa, thời điểm nên cứng rắn lại mềm xuống! Hiện tại ngược lại khó giải quyết.

Hắn một đường suy nghĩ, khi sắp đến chính điện lại hạ quyết định, xoay người đi về phía cung Thọ Khang.

Hoàng hậu đã ở, giúp Hoàng thái hậu kẹp hạch đào. Hoàng thái hậu nhìn thấy hắn, trên mặt liền lộ ra tươi cười: “Vừa vặn nhà bếp đưa trứng cá mực qua đây, ngươi cũng thích ăn, ngồi xuống ăn một cái đi.”

Thái tử hành lễ ngồi xuống.

Cung nhân gắp cho hắn một đũa trứng cá mực, Thái tử ăn mấy miếng, thấy Hoàng thái hậu lau miệng, liền buông đũa xuống nói: “Tôn nhi có chuyện muốn hỏi chút ý kiến của Hoàng tổ mẫu.”

Hoàng hậu đứng dậy muốn đi.

Hoàng thái hậu gọi bà lại: “Đi đâu, Hữu Đường nói chuyện còn có thể tránh ngươi?”

Hoàng thái hậu chỉ đành ngồi xuống.

Thái tử quả thật cũng không có ý muốn Hoàng hậu tránh đi, lập tức liền nói: “Hôm nay có người nói ra chuyện tước phiên, còn nâng Hoàng tổ phụ ra, nói phụ hoàng không tuân theo ý chỉ của Tiên đế, là việc bất hiếu.

Hoàng thái hậu lập tức chau mày.

Các đại thần duy trì tước phiên, bà tự nhiên cũng biết đến, không nghĩ tới Hoàng thượng không lâm triều bọn họ lại đưa ra cho Thái tử, thật sự là một đám chỉ biết tìm phiền toái!

Bà cười lạnh một tiếng: “Bọn họ đây là quan tâm bậy, hiện bốn vị phiên vương, có hai vị là huynh đệ ruột của Hoàng thượng, huynh đệ liền tâm mới có thể bảo trụ giang sơn Triệu gia, ngoại thần như bọn họ tất nhiên là không hy vọng như vậy. Phiên cương cường đại rồi, quan địa phương tất phải suy yếu. Hữu Đường ngươi đừng để ý đến bọn họ, Nhị thúc, Tam thúc ngươi một lòng vì nước, bao nhiêu lần đánh lui ngoại xâm? Nhị thúc ngươi thậm chí còn bị thương mấy chục lần, bọn họ an toàn ở Kinh thành, tự nhiên là đứng nói chuyện không đau thắt lưng!”

Thái tử thầm nghĩ, quả nhiên Hoàng tổ mẫu vẫn hướng về hai vị thúc thúc, hắn hôm nay cả gan thử, cũng càng thêm xác định ý tưởng của bà.

Nhưng mà tước phiên thế tất phải làm, không thể kéo dài nữa.

Thái tử nói: “Tôn nhi tự nhiên cũng biết rõ cống hiến của phiên vương các nơi, có điều phiên vương quyền thế lớn mạnh, chịu ảnh hưởng không chỉ có quan địa phương, dù là hoàng quyền cũng giống vậy, bằng không năm đó Hoàng tổ phụ cũng không yêu cầu phụ hoàng chấp hành quyết nghị này.”

Hoàng thái hậu ngẩn ra.

Nhưng bà không phải người dễ dàng bị thuyết phục, bà thản nhiên nói: “Bốn bị phiên vương trung thành và tận tâm, sao lại uy hiếp đến hoàng quyền? Hoàng tổ phụ ngươi lo lắng nhiều.”

Thái tử nói: “Chỉ riêng ở Kinh thành quả thật không thể phát hiện, phiên vương ảnh hưởng to lớn, vốn là ở ngoài.”

Hoàng thái hậu nhíu mày, bà nghiêng đầu nhìn thoáng qua Hoàng hậu, nói: “Ngươi có suy nghĩ gì về chuyện này.”

Hoàng hậu vẫn còn đang kẹp hạch đào, nghe vậy kẹp ra thịt hạch đào tuyết trắng hoàn chỉnh đặt vào mâm sứ, lau tay nói: “Đạo lý lớn khác con dâu không biết, chỉ biết là lịch đại phiên vương tạo phản cũng không ít, có điều con dâu thấy Nhị thúc, Tam thúc chắc là sẽ không vậy, bằng không năm đó ngôi vị hoàng đế cũng không đến lượt hoàng thượng ngồi.”

Lời này vừa nói ra, Hoàng thái hậu và Thái tử đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Từ tạo phản này, cũng không phải là có thể tùy tiện nói ra.

Hoàng thái hậu ho khan một tiếng: “Ta thấy ngươi ngày càng không ra thể thống gì.”

Thái tử lại âm thầm buồn cười, cũng chỉ có Hoàng hậu mới dám ở trước mặt Hoàng thái hậu nói trắng ra như vậy. Hơn nữa lời này minh bao ám biến, cái gì là Nhị thúc Tam thúc sẽ không.

Nếu sẽ không, Hoàng thái hậu sẽ cẩn thận duy trì cảm tình giữa ba huynh đệ như vậy?

Hoàng thái hậu quả thật rất coi trọng ba nhi tử này, lại sợ bọn họ cốt nhục tương tàn mới hao tổn tâm cơ tạo nên cục diện hôm nay, bằng không Hoàng thượng có thể để một đám đại thần thay nhau ra trận?

Nói đến cùng, không muốn tước phiên nhất chính là Hoàng thái hậu.

Trong phòng xuất hiện im lặng ngắn ngủi.

Vẫn là Hoàng thái hậu mở miệng trước tiên: “Trước vẫn nên hỏi ý kiến của Hoàng thượng đi.”

Chuyện bực này còn chưa nói, Thái tử là rõ ràng nhất, phụ hoàng này của hắn là nhát gan kéo dài bệnh.

Hắn đáp lại một tiếng, đứng lên muốn cáo từ.

Hoàng hậu cũng đứng lên.

Mẫu tử hai người đi ra ngoài.

Thái tử vuốt cằm: “Vừa rồi đa tạ mẫu hậu.”

Hoàng hậu nói: “Cảm tạ cái gì, ta nói đều là sự thật, chỉ là tổ mẫu ngươi có nghe vào hay không lại là một chuyện khác.”

Thái tử im lặng.

Hoàng hậu hơi hơi ngửa đầu, nhìn hắn.

Nhi tử bà tự tay nuôi lớn này ngày càng anh tuấn thành thục, càng giống Tiên đế, thật ra cũng khó trách hoàng thượng không thích hắn, thứ nhất nương hắn không được sủng, thứ hai chính là nguyên nhân này.

Năm đó Tiên đế cũng không rất coi trọng hoàng thượng, khi bà còn là Thái tử phi đã nhìn ra, Tiên đế thích nhất chính là Lệ vương, mà Hoàng thái hậu thích nhất lại là Hoài vương.

Cuối cùng vẫn là lập trưởng tử làm Thái tử.

Cũng bởi vì như thế Tiên đế có nhiều soi mói Hoàng thượng, hoàng thượng rất sợ Tiên đế, tự nhiên liền cũng không thích Thái tử.

“Chuyện này ngươi đừng nói gì thê.” Hoàng hậu khó được dặn dò nhi tử một câu, “Để Hoàng tổ mẫu ngươi suy nghĩ kỹ, đừng gấp.”

“Con biết.” Trong mắt Thái tử lộ ra cao hứng.

Hoàng hậu rất ít nói giúp hắn, luôn nhàn nhạt, một chút cũng không giống mẫu thân, nhưng mà hôm nay hắn biết, Hoàng hậu luôn quan tâm hắn.

Thấy hắn như thế, trong lòng Hoàng hậu hơi chua, muốn nói thêm mấy câu cổ vũ, nhưng đến cuối cùng vẫn không nói lên lời.

Mấy năm nay, bà và hoàng thượng có khúc mắc, phụ nhi tử này.

Như bà nghĩ đến, thật ra bà có thể làm cho Thái tử đó là sống lâu một cút.

Chỉ cần bà còn sống, Thái tử vĩnh viễn đều là Trưởng tử, Hồ quý phi không làm được Hoàng hậu, nhi tử của nàng ta liền vĩnh viễn là thứ tử!

Thấy Hoàng hậu đi xa Thái tử mới xoay người lại.

Kết quả không đến hai ngày, Hoài vương đến Kinh, Hoài vương phi và hai nhi tử không cùng tới, chỉ một mình ông. Tới đây là vì muốn thăm hoàng thượng nằm trên giường không dậy nổi, thứ hai là muốn đón Triệu Thục về Hoa Tân phủ đón năm mới.

Chuyện này không có gì đáng trách.

Triệu Thục dù sao cũng là đứa nhỏ của bọn họ, cha nương nhớ con cái cũng là lẽ thường. Hoàng thái hậu cười nói: “Thục nhi thật sự rất ngoan, không khóc không ầm ĩ, còn thường xuyên theo giúp ta nói chuyện đấy, có điều cũng nên trở về đoàn tụ với các ngươi.” Bà xoa xoa đầu Triệu Thục, “Chờ thời tiết ấm, lại đến chỗ này của Hoàng tổ mẫu, được không?”

Triệu Thục ôm lấy cổ Hoàng thái hậu, “Dạ, Thục nhi thích Hoàng tổ mẫu nhất.”

Hoài vương cười ôn hòa, lại hỏi Hoàng thái hậu: “Vừa rồi đi thăm Hoàng thượng, giống như cũng không quá nghiêm trọng, sao lại không dậy nổi vậy? Còn để Hữu Đường giám quốc?”

Hoàng thái hậu thở dài: “Đừng nói nữa, Đại ca này của ngươi luôn vậy, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Bây giờ còn tốt hơn chút, cuối cùng vẫn phải tĩnh dưỡng một hồi, chỉ là không thể bị mệt liền để Thái tử giám quốc.”

Hoài vương cười: “Cũng tốt, Hữu Đường vừa vặn cùng các đại thần học, tương lai giúp hoàng thượng chia sẻ.”

“Là như vậy.” Hoàng thái hậu sắc mặt ôn hòa, “Ngươi cũng đừng về vội, đồ đặc của Thục nhi ta bảo người dọn dẹp, ngươi ở lại mấy ngày rồi nói.

Hoàng thái hậu nhìn Hoài vương, con ngươi hơi lóe lên.

Lời của Thái tử và Hoàng hậu bà vẫn đặt ở trong lòng, hôm nay tiểu nhi tử này đến đây, có phải bà cũng nên thử một chút?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.07.2015, 10:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


# Hôm qua mất mạng ko post bài được.
# Thanks nàng Blue đã gợi ý, edit nhiều lúc cũng bí từ lắm. :)

Chương 31. Gặp chuyện.

Editor: Linh

Ngày Hoài vương tới bầu trời quang đãng sáng sủa, Phùng Liên Dung ngồi trước cửa sổ tắm nắng, cả người ấm áp, chỉ tiếc trong lòng nàng không quá bình yên, Chung ma ma nhìn bụng nàng, cũng không yên lòng như trước.

Nhưng bốn cung nữ Bảo Lan Châu Lan vẫn hi hi ha ha, tự cấp sửa sang lại quần áo cho Phùng Liên Dung.

Vừa rồi cục thượng phục (chuyên về quần áo) đưa áo khoác và áo lót mới làm xong đến, thập phần tinh xảo, ngay cả bọc bên cạnh cũng thêu hoa, áo khoác cũng không phải chỉ có một hình thức, áo ngắn cũng có. Còn có hai cái mỏng một chút, thắt lưng rất nhỏ, vừa nhìn liền biết là làm cho Phùng Liên Dung sinh con xong lại mặc.

Châu Lan nói với Phùng Liên Dung: “Thật sự là dụng tâm, rất nhiều sợi đều là kim tuyến, ánh sáng lòe lòe, chủ tử mặc vào rất lộ vẻ phú quý đấy.”

Chung ma ma cầm lên liền thấy quả nhiên tốt hơn nhiều so với năm trước, bà cười nhạo một tiếng: “Đều là mấy người gió chiều nào theo chiều ấy.” Lại ở trên người Phùng Liên Dung ướm một lần: “Cơ mà rất vừa người, chủ tử sáng mai liền mặc cái này đi, thấy bên trong bông vải nhét cũng nhiều.”

Phùng Liên Dung gật gật đầu, nhưng vẫn không quá lên tinh thần.

Chung ma ma nghĩ, không phải là đang ngóng trông Thái tử đến đấy chứ? Nhưng không phải Thái tử đang bận sao, nào có thể giống như trước kia. Nói lời đại nghịch bất đạo, sau này Hoàng thượng băng hà, Thái tử làm Hoàng đế, còn muốn bận hơn nhiều, cũng không thể ngày ngày ngóng trông như vậy.

Bà vừa định khuyên Phùng Liên Dung một câu, liền nghe thấy giọng của Nguyễn Nhược Lâm.

Chung ma ma thầm nghĩ, Nguyễn quý nhân này cũng đần, chủ tử nhà mình căn bản không nghĩ để ý đến nàng ta, còn ba ngày hai bữa chạy đến đây, muốn làm gì đâu?

Ai ngờ Nguyễn Nhược Lâm ở cửa nói với Ngân Quế: “Điện hạ bị người xấu đâm bị thương, vẫn chưa biết sống chết, các ngươi còn có lòng dạ thảnh thơi mà nói chuyện à!”

Phùng Liên Dung đứng vọt lên.

Chung ma ma giật mình, nhưng bà cảm thấy không có khả năng, vài bước đi ra bên ngoài, quát: “Nguyễn quý nhân, ngài nói bậy gì vậy, không cần đầu nữa à?”

“Ai nói bậy, bên ngoài cấm quân và cẩm y vệ đều xuất động, nghe nói Điện hạ...” Nàng ta ngừng một chút, đột nhiên lại không nói nữa.

Phùng Liên Dung nghe vậy gấp đến độ đi về phía trước.

Bảo Lan và Châu Lan vội vàng đỡ lấy nàng, Bảo Lan luôn cẩn thận nội liễm, đầu tiên liền nghĩ đến thai nhi, tay cầm tay Phùng Liên Dung dùng sức thêm một chút, nói: “Chủ tử, ngài ngàn vạn lần đừng có gấp, đừng để động thai khí!”

Thai đã lớn, nếu để động thai khí sẽ cực kỳ nghiêm trọng, tốt hơn chút thì sinh non, có thể sinh đứa nhỏ ra, không tốt, có thể sẽ mất mạng.

Bước chân Phùng Liên Dung dừng một chút.

Đúng vậy, nàng còn có đứa nhỏ mà!

Nhưng nàng tim đập bất ổn, hoảng muốn chết, tốt thế nào?

Phùng Liên Dung vội hỏi Bảo Lan: “Kim đại phu nói gặp phải trường hợp như này thì phải làm thế nào?”

Nàng nhất thời còn chưa nghĩ ra được.

Châu Lan vươn tay thuận ngực cho nàng, chậm rãi nói: “Giống như nô tì vậy, chủ tử, không cần nghĩ gì hết, tĩnh tâm.”

Bảo Lan cũng đỡ nàng ngồi xuống: “Đúng vậy đó, chủ tử, chủ tử chỉ cần nghĩ đến đứa con trong bụng là được.”

Lúc này Chung ma ma cũng không để ý đến Nguyễn Nhược Lâm, quay trở về, mắt thấy Phùng Liên Dung sắc mặt vốn hồng nhuận, lúc này lại trắng bệch cũng lập tức cả kinh. Mặt khác hai vị ma ma Hoàng thái hậu phái tới cũng vây quanh, đều kêu nàng không cần lo lắng.

Nguyễn Nhược Lâm đứng ở ngưỡng cửa nhìn vào, cười lạnh một tiếng rời đi.

Phùng Liên Dung ngồi trên ghế tựa, hơi thở hít vào, thầm nghĩ chuyện hôm nay đời trước cũng đã xảy ra, lần này lại phát sinh, như vậy Thái tử đời trước là Hoàng đế, vậy đời này cũng vẫn sẽ đăng cơ, nhất định không có chuyện gì, hắn nhất định không có chuyện gì! Cho nên đứa nhỏ của hắn cũng không thể gặp chuyện không may!

Không thể!

Mau tĩnh tâm lại, không cần suy nghĩ cái gì hết, Phùng Liên Dung vuốt bụng, trong đầu trong ngừng nói với bản thân.

Quá một lát, nàng rốt cuộc bình tĩnh lại.

Cái gì cũng không xảy ra, trong phòng mọi người nhẹ nhàng thở ra.

Chung ma ma nói: “Đứng dậy đi hai bước xem, có phải hay không tất cả đều tốt?”

Phùng Liên Dung đứng dậy đi, tất cả như thường.

Chung ma ma đặt mông ngồi xuống, sờ một vốc một hôi, tức giận mắng: “Nguyễn quý nhân này nhất định là cố tình, đồ không biết xấu hổ!”

Bà khó được mắng chửi người, đừng nói mắng quý nhân, lúc này tức lắm rồi.

Phùng Liên Dung hoãn một lát nói: “Mau gọi bọn Đại Lý đi hỏi xem có chuyện này hay không.”

Chung ma ma lớn tuổi, lúc này chân có chút nhuyễn, cung tay lên bảo Bảo Lan đi.

Bảo Lan liền ra bên ngoài nói với bọn Đại Lý.

Bốn tiểu hoàng môn vừa nghe tình huống nghiêm trọng, lập tức nhanh chân bước đi.

Lúc này, Thái tử phi bên kia mới phái người đến.

Tri Xuân đứng ở bên ngoài, nhẹ giọng cùng Chung ma ma nói: “Vừa rồi gặp chuyện không may, Điện hạ lâm triều trở về gặp chuyện, nhưng không có gì đáng ngại, nương nương kêu ma ma chú ý chút, đừng để Phùng quý nhân biết, dù đã biết cũng phải nói không có chuyện gì, đã tốt lắm, đỡ để bị động thai khí!”

Chung ma ma nghe vậy, đôi mắt hơi híp, vẻ mặt ân cần hỏi: “Vậy Điện hạ là thật sự không có chuyện gì?”

“Là không có chuyện gì, chỉ bị thương đến bả vai.”

“Vậy nương nương phái ngươi tới, trên đường ngươi không trì hoãn gì đấy chứ?”

Tri Xuân khó hiểu: “Làm sao có thể trì hoãn, loại chuyện như này ta nào dám chậm trễ chứ, sao ma ma lại hỏi như vậy?”

Nếu nói Đông cung bọn họ các nơi lâm triều xa còn đỡ, đằng này Thái tử phi kịp thời báo cho biết, theo lý thuyết thế nào cũng không đến lượt Nguyễn quý nhân biết trước, sao Nguyễn quý nhân lại biết được chuyện này? Chung ma ma nghĩ mãi không ra, nói: “Chỉ hỏi vậy thôi, ta biết rồi, sẽ không để chủ tử nhận đến kinh hách.”

Tri Xuân cáo lui.

Mà Phùng Liên Dung đã sớm biết, Chung ma ma cũng không cần gạt, liền nói lại những lời Tri Xuân nói cho Phùng Liên Dung nghe.

Phùng Liên Dung triệt để nhẹ thở ra, thầm nghĩ đến hắn bị thương, không khỏi đau lòng.

Đáng tiếc nàng không thể đi thăm hắn.

Chung ma ma an ủi: “Đợi Điện hạ tốt hẳn rồi sẽ đến xem chủ tử.”

Nguy cơ giải trừ, nàng cũng an tâm hơn chút, cuối cùng cũng cảm thấy đói, muốn ăn cơm.

Ngân Quế vội đi phòng bếp.

Mà lúc này Thái tử đang nằm trên giường, bả vai đã được băng bó tốt, Hoàng thái hậu, Hoàng hậu, Thái tử phi, Tam hoàng tử, Tứ hoàng tử, thậm chí cả Hoài vương cũng ở bên cạnh hắn.

Hoàng thái hậu cũng buông lỏng tinh thần, vừa rồi kém chút nữa khiến bà cả kinh đến hôn mê, bà vốn đang do dự có nên thử Hoài vương hay không, kết quả lại ra chuyện này, thật sự khiến người trở tay không kịp.

May mắn Thái tử chỉ bị thương đến bả vai, nhưng nghĩ đến nếu mũi tên này bắn hướng vào bên trong thêm mấy tấc, không chừng liền cắm lên ngực hắn, Hoàng thái hậu nghĩ mà vẫn sợ không thôi!

“Đến cùng là ai sai sử?” Hoàng thái hậu hướng chỉ huy sứ Cẩm y vệ Trần Việt quát to, “Nếu tra không ra, các ngươi hãy cẩn thận cái đầu của mình!”

Trần Việt vội đáp lại: “Hạ quan nhất định sẽ tra ra manh mối!”

Hoàng thái hậu giọng điệu lạnh lùng nói: “Lần này người ám sát xuất từ Cẩm y vệ, đừng nói ngươi tra không ra, dù là các ngươi cũng có hiềm nghi.” Hoàng thái hậu nhìn về phía thống lĩnh cấm quân Dư Thạch, “Ngươi dẫn người hiệp trợ thẩm vấn, mặc kệ là Cẩm y vệ hay là Cấm quân, thậm chí là cung nhân, hoàng môn, nên bắt đều bắt hết.”

Dư Thạch khom người đáp ứng.

Hoàng thái hậu nói xong, thở dốc một hơi.

Thái tử suy yếu nói: “Hoàng tổ mẫu, ngài vẫn nên trở về nghỉ tạm một lát đi, Tôn nhi đã không có chuyện gì rồi.”

Hoàng hậu cũng khuyên.

Lúc này, Hoàng thượng đến đây.

Hiển nhiên thân mình ông ta vẫn chưa tốt hẳn, đi một đoạn đường sắc mặt thế nhưng trắng bệch, Thái tử nhìn thấy ông ta liền đứng lên, hoàng thượng nói: “Đã bị vậy rồi, không cần đa lễ, ngồi đi.”

Đám người còn lại, trừ Hoàng thái hậu ra đều tiến lên hành lễ.

Hoàng thượng ngồi xuống, nhíu mày nói: “Làm sao có thể có loại sự tình này, nghe nói còn chưa tra ra?”

“Chết cũng không nhả ra, cũng không biết là ai sai sử.” Hoàng thái hậu giọng lạnh lùng nói: “Thế nhưng muốn mạng của Hữu Đường, thật sự là ác độc, ta thấy hẳn là người trong cung, bằng không sao có thể thu mua được Cẩm y vệ?”

“Gì?” Hoàng thượng ngẩn ra, ông ta còn chưa biết là Cẩm y vệ.

Cẩm y vệ này vốn chính là để bảo vệ an toàn cho bọn họ.

Hoàng thượng liên tưởng đến an nguy của bản thân, cũng có chút bực: “Buồn cười, nhất định phải tra, chi tiết về Cẩm y vệ đều phải lục ra.” Ông ta nói xong lại quay lại nhìn Hoài vương, “Tam đệ tới không phải lúc rồi, khiến ngươi đụng phải chuyện này.”

Hoàng vương vội hỏi: “Không biết có chỗ nào hạ thần có thể giúp được không?”

Hoàng thượng nói: “Hiện nay ta muốn dưỡng bệnh, Hữu Đường lại bị thương, vừa vặn không có người chủ trì lâm triều, ngươi hãy ở lâu thêm mấy ngày, đợi đến khi Hữu Đường tốt lên rồi hãy đi.”

Thái tử nghe, sau lưng đột nhiên sinh ra khí lạnh.

Thật ra hắn bị thương không nghiêm trọng lắm, tên này là sượt qua bả vai hắn, chỉ mất một chút da, lại nói tiếp, “Phùng Liên Dung trực giác thật chuẩn, có điều châm ngôn nói, con thông thần linh, không chừng thật sự là bởi vì nàng có thai, mới chuẩn như vậy.

Hắn nghĩ mặc dù đoán trước được việc này nhưng vẫn bị thương, trong lòng khó tránh khỏi sẽ kinh ngạc.

Rốt cuộc là người nào muốn mạng hắn?

Hoài vương từ chối nói: “Chuyện này sao được, hạ thần thấy Hữu Đường bị thương không nặng lắm, nghỉ nhiều mấy ngày là tốt rồi, lại nói, hạ thần lập tức phải về rồi.”

Hoàng thượng cũng thôi.

Thái tử phi tay giấu trong tay áo nắm chặt lại, công công ngu ngốc này, thế nhưng muốn để Hoài vương giám quốc, thật sự là không biết nghĩ gì nữa!

Đây là muốn thừa dịp Thái tử bị thường còn muốn chèn ép hắn?

Thái tử phi hận chết, nhịn không được liền bí mật nguyền rủa Hoàng thượng.

Hoàng hậu cũng nhíu mày, có điều bà và Thái tử phi giống nhau không nói gì, bà nghĩ, Hoài vương sao có thể tạm giám quốc, lúc này Đại thần đang hô muốn tước phiên, Hoài vương đi, không biết đám đại thần đó sẽ làm ầm ĩ thế nào đâu?

Căn bản là không có khả năng chấp hành.

Hoàng thượng thật là, tuổi càng lớn càng hồ đồ, mới bị bệnh một thời gian, càng là nói chuyện không biết chừng mực.

Hoàng hậu ngồi yên, mặt như biểu cảm.

Hoàng thượng ngồi một lát liền cảm thấy mệt mỏi, muốn đi về, nói với Thái tử, bảo hắn dưỡng thương cho tốt, không phải lo lắng đi lâm triều, dù sao vẫn còn có các đại thần chống, một đoạn thời gian cũng không có chuyện gì.

Thái tử tự nhiên đáp ứng.

Hắn mặc dù lâm triều làm chính là việc của hoàng thượng, nhưng tấu chương còn cầm ở trong tay hoàng thượng kìa, che nói chấp bút thái giám Hoàng Ứng Túc hiện giờ phong cảnh cực kì, lúc Hoàng thượng mệt mỏi, phê duyệt đều là hắn viết thay.

Thái tử âm thầm cười lạnh, Hoàng Ứng Túc này cũng chỉ là được hoàng thượng yêu thích mới từng bước ngồi lên vị trí này, từ trước đến nay hắn đều nhìn không vừa mắt, về sau cũng nhất định phải thu thập mấy người đó.

Hoàng thượng xoay người muốn đi.

Cửa vừa mở ra, gió lạnh thổ vào, Trần Việt và Dư Thạch song song đi vào, ôm quyền hành lễ nói: “Hồi bẩm Hoàng thượng, Thái hậu nương nương, nương nương, Điện hạ, phạm nhân khai rồi!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bumbi2912, Holly, phạm hồng xuân, punie, Zii.còi và 167 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.