Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

 
Có bài mới 23.06.2015, 13:45
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.10.2014, 00:24
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 218
Được thanks: 3168 lần
Điểm: 28.58
Có bài mới Re: [Cổ đại - điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 25: Rung động

Vân Lam ngoảnh mặt làm ngơ, bước chân không dừng đi tới đầu bậc thang.

Mạnh Vân nôn nóng đuổi theo, "Công tử công tử, xin ngài dừng bước." Đưa tay muốn kéo lấy vạt áo của hắn.

Bình An nhanh chóng tiến lên ngăn cản, bất mãn trừng mắt nhìn nàng ta. Thẩm lão gia cũng vội vàng ngăn nàng ta lại, tầm mắt không ngừng quét qua mấy người bọn họ, trong lòng âm thầm suy tính, những người này tựa hồ không phải là người gã có thể trêu chọc được .

"Mạnh cô nương, hắn là người nào vậy?"
  
"Hắn là ân nhân cứu mạng của ta, ta. . . . . ." Mạnh Vân ửng đỏ hai má, đôi mắt dính vào trên người Vân Lam, si mê không nói nên lời.

Thẩm lão gia thấy thế, trong lòng vừa ghen tị vừa phẫn hận, bất chấp những cái khác, nhất thời buột miệng, "Ân nhân cứu mạng? Vậy cho ít tiền không phải được sao." Lời này bộc lộ bản tính hoàn toàn. -lê-quý-đôn- Cũng không ngẫm lại xem trên người bọn họ mặc xiêm y giá trị cả ngàn lượng bạc, sao có thể coi trọng món tiền nhỏ này?

Mạnh Vân liếc mắt một cái, giống như oán trách lại giống như làm nũng, "Công tử cao quý thanh khiết như vậy, làm sao có thể dùng bạc để làm bẩn chứ?"

Cả người Thẩm lão gia nhẹ bay bay, nhìn chằm chằm dung mạo kiều diễm của nàng ta, thần hồn điên đảo.

Minh Đang nghe nói như thế, làm bẩn? Dùng từ này. . . . . . Trời ạ, tại sao lại có người như thế tồn tại chứ? Không thể gắng gượng được nữa ‘phốc xuy’ cười ra tiếng, đang đi trên cầu thang thì truợt chân, đứng không vững. May mắn Bình An đi theo phía sau đúng lúc đỡ được nàng, "Tiểu thư, cẩn thận."  

"Lên cầu thang phải chú ý nhìn đường, ngã xuống thì không phải chuyện đùa đâu." Vân Lam thản nhiên liếc nàng một cái.

Minh Đang ghé vào tay vịn cười đến cả người phát run, không đi nổi. "Điều này có thể trách ta sao?" Ngón tay chỉ vào hắn không ngừng run run.

Vân Lam bị nàng cười thẹn quá hóa giận, liền kéo tay nàng đi lên trên, "Đi."
  
Mạnh Vân vòng qua gã cọc gỗ kia, không hề tức giận đuổi theo, "Công tử, ta chỉ muốn thành tâm nói cảm tạ với ngươi, không có ý gì khác." Thấy hắn vẫn hờ hững như cũ, chuyển tầm mắt sang Minh Đang, "Vị tiểu thư này, xin ngươi giúp ta nói vài lời hữu ích, để huynh trưởng ngươi nhận lòng biết ơn của ta."

Huynh trưởng? Minh Đang dừng bước, nhìn mình rồi lại nhìn Vân Lam, căn bản không có một điểm nào giống nhau, nữ nhân này làm sao có thể cho rằng bọn họ là huynh muội chứ? Bất quá nàng là người có lòng tốt nha, đương nhiên không thể để cho người ta thất vọng rồi. "Cô nương, huynh trưởng ta trời sinh tính tình lạnh nhạt, việc này chỉ là tiện tay thôi không đáng nhắc đến, ngươi hãy quên đi." Nhưng trong lòng không ngừng lắc đầu: ôi thế đạo này, người tốt là không thể làm. (-diễn.đàn.lê.quý.đôn-) Nàng ta còn siêu cấp ngu ngốc bắt ép người khác nhận lòng biết ơn, thật sự là quá mạnh mẽ rồi. Xem ra xác thực phải đi đây đó một chuyến, nhìn xem sự vật bên ngoài, thuận tiện mở mang kiến thức về các dạng người. Đọc vạn quyển sách cũng không bằng đi nghìn dặm đường, cổ nhân thật không lừa chúng ta mà.

"Đại ân cứu mạng sao dám quên, ta nguyện làm trâu làm ngựa. . . . . ." Mạnh Vân hạ quyết tâm bám dính vào người này. Có hộ vệ võ công cao cường, lại là người xuất chúng như vậy, nếu có thể lôi kéo quan hệ, vậy nửa đời sau cũng không cần lăn lộn trên giang hồ chịu đau khổ cay đắng kiếm miếng cơm ăn nữa rồi.

"Mạnh cô nương, sao ngươi có thể khinh rẻ mình như vậy được?" Cọc gỗ rốt cục tỉnh táo lại, nhiệt tình như lửa, "Ngươi yên tâm, ta sẽ chiếu cố tốt huynh muội các ngươi, sẽ không để cho các ngươi chịu khổ, cơm ngon tơ lụa tùy ngươi hưởng dụng."

Mạnh Vân sầm nét mặt, ra vẻ chính khí nghiêm nghị, "Thẩm lão gia không thể nói lung tung, ta một nữ hài nhi thuần khiết trong trắng, sao có thể đi theo ngươi? Ta còn muốn thanh danh đấy."  

Không được, Minh Đang cười không nổi nữa, đã cười đến đau cả bụng rồi. Bích Liên cắn môi dưới che miệng lại liều mạng nín cười, Bình An cũng cúi đầu cười trộm, mà vẻ mặt An Khang lại là bộ dáng đồng tình. Chỉ có Vân Lam mặt không chút thay đổi lạnh nhạt vô cùng.

Vân Lam thấy nàng cười đỏ bừng cả khuôn mặt, đến thở cũng không được , không khỏi lắc lắc đầu, "Đi thôi, có cái gì hay, ngồi một ngày xe ngựa đã đủ mệt rồi, nghỉ ngơi sớm một chút đi."  

"Nhưng thật sự rất hay nha, để cho ta xem một lát đi." Minh Đang còn muốn xem trò hay đấy.

"Hồ nháo." Vân Lam không muốn để nàng tiếp cận những người loạn thất bát tao này, "Ngươi thích xem những thứ kia, sau này tìm một gánh hát tốt đến biểu diễn trò hay cho ngươi xem một ngày." ~+DĐLQĐ+~ Ngụ ý là cũng thừa nhận cách nhìn của Minh Đang, coi Mạnh Vân kia trở thành con hát rồi.

"Trên vũ đài nào biển diễn đẹp như vậy? Đây rất thật mà cũng đặc sắc hơn." Trước kia ở Từ gia Minh Đang cũng xem diễn mấy lần, nhưng hát đến hát đi đều là những đoạn khúc, không có gì mới.

"Ngươi còn hồ nháo thì ta mặc kệ ngươi đấy." Vân Lam thực hết cách với nàng.

"Không không, Vân. . . . . ." Minh Đang xoay chuyển đôi mắt to linh hoạt, vô cùng tinh quái, "Ca ca, đừng nóng giận, ta rất nghe lời nha."

Nha đầu kia, Vân Lam nhịn không được liếc nàng một cái, lập tức bất đắc dĩ nắm bàn tay nhỏ của nàng đi lên, đưa nàng đến cửa phòng, "An tâm nằm ngủ đi, có việc thì kêu to. Không được tùy tiện ra ngoài."

"Được, Vân ca ca." Gọi thì gọi, nàng còn nháy mắt ra hiệu, vô cùng nghịch ngợm.

“Nàng. . . . . . Nàng. . . . . ." Vân Lam nàng nửa ngày, hung hăng véo khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của nàng, véo đến khi hiện lên dấu hồng mới buông tay, tiếng đá cửa vang lên rung trời.

Hai người Bình An và An Khang đều há miệng thật to, vẻ mặt không thể tin. Đây chính là công tử thích sạch sẽ của bọn họ sao?

Đêm khuya vạn vật yên tĩnh, sao thưa trăng mờ, đúng là đêm đen để giết người. Đột nhiên vang lên một trận tiếng chó sủa điên cuồng, liền theo sau là tiếng đao kiếm đánh nhau kịch liệt truyền vào trong phòng.

Bích Liên đột nhiên bừng tỉnh, nghiêng tai lắng nghe một lát, đứng phắt dậy lay Minh Đang ngủ say bên cạnh, "Tiểu thư mau tỉnh lại, xảy ra chuyện rồi."
  
Minh Đang đang ngủ say, mặc cho nàng ấy đẩy hồi lâu mới mơ mơ màng màng mở to mắt.

Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, "Mở cửa." Truyền đến thanh âm của Bình An.

Bích Liên luống cuống mặc xiêm y, đi ra mở cửa phòng, "Rốt cuộc làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?"

Bình An và An Khang hai người hai bên bảo vệ Vân Lam, Vân Lam không đáp, chỉ đưa mắt nhìn vào trong, "Mau gọi tiểu thư nhà ngươi dậy, chúng ta lập tức rời khỏi đây." Nói xong xoay người sang chỗ khác, lẳng lặng chờ.

"Vâng vâng." Bích Liên giúp Minh Đang vẫn ngơ ngác không phản ứng mặc quần áo đi giày, nôn nóng dậm chân, "Tiểu thư, người mau thanh tỉnh chút, bên ngoài có biến. Thật là, ban đêm cũng không thể thái bình chút sao? Tiểu thư nhà nàng thể cốt yếu, mỗi ngày phải ngủ đủ bốn canh giờ mới có thể tỉnh táo, nếu không sẽ chỉ ngẩn ngơ.

"Ừ." Minh Đang liêu xiêu được nàng ấy dắt đi ra ngoài, tay phải còn dụi dụi mắt, hoàn toàn không biết gì, phỏng chừng còn tưởng rằng mình đang ở trong mộng rồi.

Bình An thấy các nàng chậm rì rì , thật sự nhịn không được, "Ta tới đỡ tiểu thư nhà ngươi, Bích Liên, ngươi đi ở phía sau." Mới vừa vươn tay ra, đã bị một người tới ngăn cản.

Rất nhanh Vân Lam liền nắm tay Minh Đang, quyết đoán ra lệnh, "An Khang mở đường, Bình An cản phía sau."  

"Vâng."

"Vâng." Bình An nhìn bàn tay trống không của mình, âm thầm quyết định lần sau tuyệt đối không thể lỗ mãng như vậy, vị tiểu thư này. . . . . . Nếu không cẩn thận chọc giận công tử, liền thảm rồi.

Còn Minh Đang thì đầu không ngừng lay động, đi đường lung lung lay lay, cố gắng mở to mắt nhưng không có cách nào khống chế được đành nhắm lại, bộ dáng vừa đáng thương vừa buồn cười. Vân Lam thấy thế bất đắc dĩ bế ngang nàng lên, bước nhanh theo sát phía sau An Khang. Minh Đang vừa đến trong lòng hắn, chỉ cảm thấy vô cùng an tâm, hai tay ôm lấy thắt lưng của hắn, điều chỉnh lại vị trí, mí mắt lại nặng nề cụp xuống chìm vào mộng đẹp.

Trong đại sảnh đao kiếm bay loạn, tràng diện rất hỗn loạn. An Khang vừa mở đường vừa quan sát trận hỗn chiến, tầm mắt quét đến một góc, cước bộ hơi ngừng một chút, "Công tử, hình như có người tới đuổi giết huynh muội Mạnh gia, chúng ta là có cần thuận tiện cứu luôn người không?"

"Không cần nhiều chuyện." Vân Lam tùy ý nhìn lại, thân thủ của huynh trưởng Mạnh gia tuy chậm chạp, nhưng nhất định có lực công kích, vẫn bảo vệ tốt được muội muội. Về phần vài hộ vệ của Thẩm lão gia thân thủ cũng tạm được.

"Nhưng đối phương người đông thế mạnh. . . . . ." Vẻ mặt An Khang cầu tình. Đối với nữ tử yếu đuối hắn thật không có sức chống cự.

"Hồ đồ, chức trách của chúng ta là bảo vệ công tử, nếu công tử xảy ra chuyện, ngươi có mấy cái đầu có thể đền tội được? Đừng nhìn thấy nữ hài tử xinh đẹp mà không nhìn đường."  

"Công tử, cứu chúng ta với." Mạnh Vân cũng đã phát hiện ra đoàn người bọn họ, nhãn tình sáng lên giống như nhìn thấy cứu tinh, hô to lên.

Tiếng la này đã dẫn tầm mắt của bọn người đuổi giết sang bọn họ, Vân Lam nhíu mày, lạnh lùng quát, "Đi mau, muốn chết sao?"

An Khang rùng mình một cái, không dám cầu tình thêm, cầm kiếm xông về phía cửa lớn.

"Công tử, ngài là người tốt, cứu chúng ta với." Giọng nói của Mạnh Vân càng vang dội, lúc này thật không hề nghĩ tới muốn giả bộ yêu kiều.

Bình An thấy có mấy người muốn xông tới đây, nhướng mày hô lớn, "Chúng ta cùng các nàng một chút quan hệ đều không có, các ngươi muốn giết cứ giết, nếu chủ động trêu chọc chúng ta, cũng đừng trách chúng ta xuống tay vô tình. Đường lớn mở hai bên, một người đi một phía."  

Mấy người kia quả nhiên ngẩn người, thừa dịp lúc này mấy người Vân Lam đã ra đến cửa lớn.

"Công tử, ngài không thể thấy chết mà không cứu được a." Vang lên giọng nữ thê lương, đáng tiếc không có người quay đầu lại nhìn.

Chỉ chốc lát sau, mấy người đã chạy tới bên cạnh xe ngựa, hai hắc y nhân chui ra, cúi người thi lễ với Vân Lam rồi biến mất không thấy.

"Bích Liên cô nương, ngươi ngồi xe ngựa của ta đi." Bình An kéo nàng ấy lại, ý bảo nàng ấy lên chiếc xe ngựa khác.

"Nhưng tiểu thư nhà ta. . . . . ." Bích Liên lo lắng nhìn Minh Đang vẫn nhắm chặt hai mắt. Thật là, tiểu thư nhà nàng cứ như vậy tín nhiệm Vân công tử sao?

Bình An hỏi ngược lại, "Chẳng lẽ ngươi lo lắng công tử nhà ta?" Lời này tuy thẳng thắn vô tư, nhưng kỳ thật trong lòng vẫn có chút tính toán nhỏ nhặt.

"Không phải." Bích Liên vội vàng giải thích nói, "Chỉ là ta lo lắng tiểu thư nhà ta cần chăm sóc, công tử nhà ngươi không giống như sẽ chiếc cố người khác. . . . . ."
  
"Các ngươi nói xong chưa?" An Khang không kiên nhẫn nhìn bọn họ nói còn chưa xong, "Đến nơi an toàn thì mặc cho các ngươi thích nói thế nào thì nói thế  ấy."
  
Bích Liên mặt đỏ tai hồng cũng không rảnh nghĩ nhiều, ‘thân bất do dĩ’ (bản thân không làm chủ được tình huống) lên xe ngựa.

Vân Lam nhìn nữ hài tử ngủ say đang nằm trong khuỷu tay mình, trong lòng không hiểu sao có cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Biết rõ nên đặt nàng lên trên tháp, nhưng không biết sao lại không nỡ buông tay. Như bị mê hoặc đưa tay lên xoa gương mặt của nàng, mềm mại đến bất ngờ, mùi hương thơm ngọt của thiếu nữ nhẹ xen vào hơi thở của hắn, dần dần lan tràn ra, nơi nào đó trong cơ thể nhẹ nhàng bị kéo ra, ánh mắt mê ly.

Minh Đang dường như có chút không thoải mái, thân thể hơi động, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ vào ngực hắn, một dòng nước ấm dâng lên trong lòng. Hắn bỗng nhiên bừng tỉnh, khiếp sợ phát hiện tay mình đã bất tri bất giác đang khẽ vuốt đôi môi xinh xắn nhu nhuận của nàng. Trong nháy mắt này, đau đớn như dời núi lấp biển đánh úp vào trong tim hắn. Giống như bị phỏng tay vội vàng đặt nàng lên trên tháp, phủ chăn gấm lên, vẫn không quên dịch dịch chăn cho nàng. Hắn lẳng lặng ngồi ở một góc, không ngừng suy nghĩ lung tung, ánh mắt dao động bốn phía cho đến khi sắc trời đã sáng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 25.06.2015, 22:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.10.2014, 00:24
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 218
Được thanks: 3168 lần
Điểm: 28.58
Có bài mới Re: [Cổ đại - điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Những câu bình luận ta để trong ngoặc [] là của tác giả viết chứ k phải của ta chen vào đâu nha. =))
P/s:Bộ này có vẻ ít ng theo dõi, nhà cửa vắng vẻ quá đi......Y_Y

Chương 26: Con đường giang hồ

Minh Đang rốt cục đã ngủ đủ mới tỉnh lại, lọt vào tầm mắt là mui xe trắng như tuyết. Sửng sốt một nén hương mới chợt nhớ tới chuyện đêm qua, trong lòng hoảng hốt vội vàng xoay người đứng lên nhìn quét buồng xe một vòng, á..? ~diễn.đàn.lê.quý.đôn~ Sao lại chỉ có một mình nàng? Những người khác đâu? Vạch rèm lên, chỉ thấy bóng lưng cao ngất thon dài của một người, quần áo trắng thuần, tóc dài đen nhánh, trâm cài tóc màu tím, lại thêm hồ nước xanh biếc làm nền, tựa như người trong tranh vậy. Minh Đang dụi dụi mắt, "Vân ca ca." Nhẹ nhàng thở ra, hoàn hảo không vứt bỏ nàng lại một mình. [Đây là gì lô-gích gì vậy]

"Tỉnh rồi?" Vân Lam xoay người, khóe miệng khẽ mở, thần sắc lạnh nhạt.

"Vân ca ca, có gì ăn chưa?" Minh Đang sờ sờ bụng đã đói dẹp. Đến giữa trưa rồi trách không được a!

Nghe xong lời này, tâm tình Vân Lam rất phức tạp, giống như làm đổ bình ngũ vị, chua ngọt đắng cay tê dại đều đủ. Hắn một đêm cảm xúc sôi sục không thể yên giấc, nàng trái lại ngủ thật ngon, ngủ đủ lại muốn ăn, thật sự là rất đáng giận. . . . . .

Thấy hắn không đáp, Minh Đang chớp chớp hai mắt, "Làm sao vậy? Không có đồ ăn sao? Ta phải ăn chút điểm tâm lót bụng mà."

Vân Lam liếc nàng một cái, im lặng không nói xoay người rời đi.

Lúc này Minh Đang mới hậu tri hậu giác phát hiện ra thái độ của Vân Lam đối với nàng đại biến, trước kia dù lạnh nhạt thế nào cũng sẽ có hỏi thì đáp, quyết sẽ không nói một tiếng không để ý tới nàng như vậy. Có ý tứ gì chứ? Nàng lại đắc tội hắn khi nào? Chẳng lẽ tối hôm qua nàng ngủ quá say, bỏ lỡ cái gì sao? Suy nghĩ không biết bay đến chỗ nào, chợt bị giọng nói thanh thúy của Bích Liên cắt ngang, "Tiểu thư, mau xuống đây súc miệng rồi ăn tạm chút gì đi."  

Nghe thấy được ăn, Minh Đang không thèm nghĩ nhiều, chầm rì rì đi xuống đến bên hồ nước súc miệng. Chiếu lên mặt hồ trong suốt, ôi, ở đâu ra bà điên này đây? Một đầu tóc đen tán loạn rối tinh rối mù, bộ dáng này phỏng chừng sẽ hù dọa không ít người đâu. -+dđlqđ+- Vội vàng dùng tay chải chuốt vài cái, lấy tí nước để vuốt lại tóc cho bằng.

Bích Liên lấy lược sừng trâu lược, giúp nàng chải đầu gọn gàng. "Tiểu thư, tối hôm qua người không bị chấn kinh chứ? Đánh nhau vô cùng kịch liệt, nô tì cũng sợ hãi." Lúc này nghĩ đến lòng nàng vẫn thấy sợ.

"Không có, ta ngủ rất say, đánh nhau gì đó không có ấn tượng." Quả nhiên người không nhạy bén lại là mệnh tốt đấy, nhưng nghĩ đến thái độ cổ quái của Vân Lam không khỏi hỏi, "Có điều tối hôm qua xảy ra chuyện gì vậy?"

Bích Liên hơi dừng tay một lát, kinh ngạc hỏi, "Ý tiểu thư là nói phương diện nào?"
  
"Vân công tử hắn. . . . . . Hắn không sao chứ? Hắn giống như có chút không vui."
  
"Không vui? Sao nô tì không phát hiện ra?" Bích Liên cố gắng hồi tưởng lại nhất cử nhất động của Vân công tử, vô ích lắc đầu. "Tiểu thư, có phải người nghĩ nhiều rồi không?"  

"Không đâu, rõ ràng. . . . . ." Minh Đang hơi nhăn mày.

Lúc này truyền đến thanh âm của Bình An, "Đinh tiểu thư, gà ăn mày nướng xong rồi."
  
Gà ăn mày? Ánh mắt Minh Đang sáng lên, nhất thời chảy cả nước miếng. Nàng đã từng đọc được cách làm của món ăn này trong một quyển tạp ký, lại từng nhắc đến trước mặt Vân Lam một lần, không nghĩ tới. . . . . .  

Bình An xé cánh gà đưa cho Bích Liên, ý bảo đưa cho Minh Đang. Bích Liên có chút kinh ngạc nhìn hắn một cái, yên lặng nhận lấy đưa cho Minh Đang.

Toàn bộ lực chú ý của Minh Đang đều đặt vào mỹ vị thơm ngào ngạt này, khẩn cấp cắn một miếng, vừa trơn vừa mềm lại vừa giòn, độ lửa vừa đủ. +lê-quý-đôn+ Vùi đầu vào ăn, chỉ chốc lát sau đã tiêu diệt xong hai miếng cánh và một cái đùi gà. Ăn xong vẫn còn liếm liếm ngón tay.

Bình An bất động thanh sắc nhìn công tử, lại quay đầu nhìn về phía Minh Đang, "Tiểu thư, có muốn ăn thêm đùi gà nữa không?" Nhưng trong lòng lại nói thầm không thôi: Tối hôm qua hắn đã hao tổn tâm tư an bài công tử ở riêng với tiểu thư, nhưng hình như công tử rất không cảm kích thì phải? Tựa hồ tâm tình cũng không được tốt, làm sao vậy?

"Không được." Minh Đang đỏ mặt, nàng đã ăn quá nhiều rồi, bọn họ cũng chỉ nướng hai con gà làm bữa trưa mà thôi. Bất quá mùi vị kia thật đúng là ngon.

"Muốn ăn thì ăn đi, không có việc gì."  

"Không không, ta no rồi." Minh Đang khoát tay áo, "Các ngươi ăn đi." Ăn gì cũng phải biết tiết chế, ăn quá nhiều ngồi xe sẽ khó chịu.

"Tiểu thư, nô tì đi pha trà cho người."  

Uống nước trà xanh nồng thuần, Minh Đang thỏa mãn híp mắt lại, thật sự là quá hưởng thụ rồi. Mắt nhìn hai người Bình An và Bích Liên đang thu dọn đồ ở bên hồ, nhãn châu (ý chỉ con ngươi) chuyển động, dùng ngón tay chọc chọc vào sau lưng của hắn, "Vân ca ca, Bình An có vợ chưa?"  

Vẻ mặt Vân Lam tối sầm, "Nàng hỏi cái này làm gì?"
  
"Ta tùy tiện hỏi thôi, rốt cuộc có hay không?" Minh Đang tiến đến trước mặt hắn, dịu dàng làm nũng.

"Không có." Thanh âm của hắn rầu rĩ.

"Vậy là tốt rồi." Minh Đang mừng thầm trong lòng, không cưới vợ thì tốt, hôn sự của Bích Liên có thể sắp xếp rồi. Tuy rằng nàng thấy hai người này rất khả quan, nhưng nếu Bình An cưới vợ sinh con rồi, vậy khẳng định phải loại bỏ ngay. Nàng quyết không chấp nhận Bích Liên làm thiếp của người khác. "Vậy hắn thích dạng nữ tử gì?"

Nhìn xem, còn hỏi cả cái này. Sắc mặt Vân Lam rất khó coi, "Ta làm sao biết được?" Trong lòng hiện lên ánh mắt ngưỡng mộ của nàng đối với Bình An, bất giác nắm chặt bàn tay.

Minh Đang hoảng sợ, vội hỏi, "Vân ca ca, huynh làm sao vậy? Không sao chứ?"

Vân Lam xoay mặt, không muốn nhìn nàng, "Ta? Ta có thể có chuyện gì?" Nàng còn muốn quan tâm đến hắn sao?

Minh Đang vươn hai tay xoay đầu hắn lại, mắt đôi mắt, mi đối mi, "Có phải huynh đang giận ta hay không? Ta làm sai gì sao?" Nàng không thích đoán đến đoán đi, rất mệt mỏi.

Trong lòng Vân Lam miễn bàn có bao nhiêu không được tự nhiên rồi, "Nàng nghĩ nhiều rồi, ăn no rảnh rỗi không nên suy nghĩ lung tung." Xú nha đầu, không có tâm can.

"Thật không?" Nàng liếc nhìn vẻ mặt của hắn, càng lúc càng cảm thấy quái dị.

"Giả đấy." Vân Lam tâm phiền ý loạn, không muốn quá gần gũi với nàng, nhưng cũng không muốn từ trong miệng nàng nghe được tên của nam nhân khác. Tâm trạng phức tạp khiến hắn khó có thể bình tĩnh.

Minh Đang chớp mắt, khó hiểu nhìn hắn, tâm tình của hắn thật không bình thường. Còn muốn truy vấn, "Vân ca ca. . . . . ."  

Vân Lam biến sắc, đột nhiên đứng lên, "Có người đến gần, nàng nhanh lên xe ngựa đi."
  
Minh Đang thấy hắn nói chuyện nghiêm túc, không nói thêm nữa nhanh chóng đứng lên. Vân Lam giúp đỡ nàng chạy đến bên cạnh xe ngựa, nâng nàng lên xe. Nàng còn không quên lớn tiếng gọi, "Bích Liên Bình An, mau trở lại, nhanh lên."  

Hai người kia phản ứng cực nhanh, cùng nhau ôm một đống đồ nhanh chóng chạy về. Bình An nghiêng tai nghe ngóng, sắc mặt nghiêm túc, "Công tử, mời người lên xe ngựa nghỉ tạm, hết thảy cứ để thuộc hạ ra mặt ứng phó." Nếu không nghe lầm, hình như có bốn mươi năm mươi người cưỡi ngựa, đang đi về phía bọn họ.

"Quan sát tình huống rồi nói sau, nếu như đi về phía chúng ta, tận lực tránh động thủ miễn kinh động nơi này. Bất quá nếu là. . . . . . Ngươi cứ việc xuống tay, không cần khoan dung." Thanh âm lạnh lùng, hắn lên xe ngựa buông rèm xuống. Thân ở bên ngoài, hành sự khiêm tốn không hiện núi không hiện nước luôn là quy tắc của hắn. Nhưng nếu một khi ra tay sẽ hủy diệt hết mọi nguy hiểm, tuyệt đối không lưu lại tai hoạ ngầm.

"Vâng."  

Một đám khoảng bốn mươi năm mươi người cưỡi ngựa chạy vội lại đây, mang theo khói bụi mù mịt, không nói lời nào tiến đến gần bao vây xung quanh bọn họ, đồng loạt rút đao kiếm ra, trong nháy mắt toàn bộ tràng diện liền căng thẳng. Quả nhiên là đến vì bọn họ, kỳ quái, bọn họ cũng không phải người giang hồ, ở đâu ra kẻ thù? Ở đâu ra ân oán?

Bình An ngồi trên xe ngựa quát, "Người tới là ai? Toan tính gì?"  

"Giao bảo vật ra thì tha cho các ngươi toàn thây." Thủ lĩnh Hồng Thiên giương roi lên, vênh váo hung hăng.

"Khẩu khí thật lớn." Bình An tức giận trong lòng, thoáng hiện lên tươi cười trào phúng, "Toàn thây? Đám lỗ mãng các ngươi để vương pháp ở chỗ nào? Coi pháp kỷ của triều đình là cái gì?"  

Hồng Thiên ngửa mặt lên trời cười to, "Ha ha ha, cư nhiên còn nói vương pháp với chúng ta, thật sự là truyện cười." Biết rõ bọn họ là người giang hồ, lại còn mở miệng ngậm miệng nói vương pháp gì đó? Những người phía sau đều mở miệng cười to, vô cùng vui vẻ, thật sự là thô bỉ khó nén.

"Phổ thiên chi hạ, mạc phi vương thổ. Suất thổ chi tân, mạc phi vương thần (*)." Nét mặt Bình An nghiêm trang, trong mắt tinh quang bắn ra bốn phía, uy nghiêm tất hiện, từng chữ từng phát ra, "Đều là thần dân của Đại Chu ta, sẽ phải tuân thủ luật pháp của Đại Chu." Từ trước đến nay hắn luôn khinh thường giao thiệp với người giang hồ, toàn người lỗ mãng chỉ biết khoe khoang hung hãn lấy mạnh lấn yếu, người có tấm lòng đại hiệp nhân từ chân chính không có mấy ai, chỉ toàn hạng người ức hiếp trộm cắp khắp nơi.

(*)Phổ thiên chi hạ, mạc phi vương thổ. Suất thổ chi tân, mạc phi vương thần: câu này có nghĩa là “Khắp bầu trời này, không đất đai nào không phải đất của thiên tử, không con dân nào không phải con dân của thiên tử”.

Khí thế lạnh lùng sắc bén đè ép đối phương đến hít thở không thông, Hồng Thiên không nhịn được đánh giá hắn, ánh mắt lộ vẻ tinh anh, hô hấp khẽ khàng, là cao thủ nhất đẳng, phỏng chừng hắn dùng một tay cũng bắt được mình, trong lòng kinh nghi, giọng điệu đã mềm nhẹ xuống. "Các ngươi đến tột cùng là ai?"

"Các ngươi không biết thì tốt hơn." Khí tức Bình An lạnh như băng, nhíu mày, "Chỉ cần biết rõ một điều, chọc đến chúng ta, giết ngay cửu tộc." Tiếng như ngọc thạch rơi xuống đất, núi băng nứt ra, hàn khí bức người.

Những người này chấn động toàn thân hai mặt nhìn nhau, giết cả cửu tộc? Hạng người bình thường có thể nói ra lời này sao? Nhưng người vì tài mà chết, chim vì ăn mà vong. . . . . . Đám thủ hạ không khỏi đều nhìn về phía Hồng Thiên, "Minh chủ, làm sao bây giờ?"  

Hồng Thiên không nghĩ ra được chủ ý, rốt cuộc có nên động thủ hay không? Nếu mạo muội động thủ, những người này chỉ sợ trêu chọc không nổi. Nếu có sai lầm gì vậy hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Tùy tiện chém giết tuy thống khoái, nhưng hậu quả cũng cần suy nghĩ kỹ càng. Gã đắn đo hồi lâu, vẫn không nên động tới bọn họ thì hơn, "Giao bảo vật ra, tha cho các ngươi một con đường sống." Gã âm thầm quyết định, sau khi trở về nhất định phải điều tra rõ bối cảnh của những người này. Gã có thể ngồi lên vị trí minh chủ của Thất Sát Minh, không chỉ dựa vào võ công cao siêu mà đầu óc còn phải tỉnh táo có mưu có lược thì mới chiến thắng được.

"Cái gì bảo vật?" Bình An có chút tức giận, "Nói rõ ràng, các ngươi theo chúng ta là muốn cái gì?"  

"Đừng giả bộ hồ đồ với ta, thẳng thắn chút, lấy ra đây." Hồng Thiên nhất định phải có vật này, gã qua vô số người mới cướp được nữ nhân kia, điều này nói rõ lão thiên gia đứng về phía gã rồi, "Miễn cho chúng ta động thủ làm tổn thương hòa khí." Gã luôn ngang tàng đã quen, nhiều năm liếm máu giang hồ, thờ phụng cường giả là vua, nếu không có lòng kiêng kị Bình An thì đã xông lên giết sạch rồi.

Bình An ngại nghiêm mệnh của công tử, nhẫn nhịn cơn giận, "Vị minh chủ này, nghe nói người giang hồ ngay thẳng nhất, đi thẳng về thẳng không che giấu, nhưng ngươi sao . . . . . ." Ở đâu xảy ra vấn đề? Đang yên lành bị người đòi bảo vật gì chứ? Thật không hiểu ra sao.

Con mắt của Hồng Thiên đảo quanh lên màn xe, thầm suy đoán ngồi trên xe ngựa là những người nào. "Tuy nói người có duyên mới có được bảo vật, nhưng theo quy củ giang hồ thì người nào muốn đều có thể tới tranh giành."

Minh Đang nghe hai người này ông nói gà bà nói vịt, trong lòng ngứa ngáy khó nhịn rất muốn vạch rèm lên thì lại bị Vân Lam trừng mắt nhìn nên đành phải thôi. Được rồi, không sao, không cho nàng lộ diện, vậy lên tiếng cũng được đi. "Bảo vật? Có phải các người đòi tiền đi đường hay không? Muốn bao nhiêu nói thẳng, làm gì cứ quanh co lòng vòng? Muốn đánh thì đánh đi, dong dài cái gì."
  
Vân Lam hung hăng trừng mắt nhìn nàng một cái, xú nha đầu thích xem náo nhiệt này. Giang hồ hiểm ác, nàng có hiểu hay không vậy?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.06.2015, 22:57
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.10.2014, 00:24
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 218
Được thanks: 3168 lần
Điểm: 28.58
Có bài mới Re: [Cổ đại - điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 27: Đánh nhau

"Cái gì đòi tiền đi đường?" Một tiểu lâu la vẻ mặt phẫn nộ, nhảy ra kêu lên, "Các ngươi mới thẳng thắn một chút, giao viên Chu Đan quả ra đây." ->lê.quý.đôn<- Gã sâu sắc thấy bị vũ nhục, bọn họ không phải cường đạo, là đại trang đại giáo Lục Đại Minh trong tam đại phái ngũ của Thất Sát Minh. Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều liếc xéo gã một cái.

"Chu Đan quả?" Thần sắc Bình An đại biến, vô cùng kích động, "Truyền thuyết là linh dược trong thánh phẩm của thiên hạ, không bệnh mà ăn vào sẽ tăng thêm ba mươi năm tuổi thọ, có bệnh ăn vào lập tức trừ tận gốc, người luyện võ sẽ tăng ba mươi năm công lực, người trúng độc sẽ giải được hết độc, có công hiệu cải tử hoàn sinh?"

Trời ạ, đây chính là vật báu trong truyền thuyết, khó trách bất luận kẻ nào cũng đều muốn có được nó. Đừng nói người trong võ lâm đều muốn gia tăng công lực, những người trúng độc lại càng muốn giữ được mạng sống. Nhưng thực sự có vật này sao? Ai cũng chưa từng gặp qua. Nếu là thật, vậy công tử của hắn có phải sẽ được cứu hay không? Nỗi lòng hắn tung bay, trong đầu chỉ có một  ý niệm duy nhất, bất kể như thế nào đều phải điều tra đến cùng.

Minh Đang đang rung đùi đắc ý vểnh lỗ tai lên nghe náo nhiệt, vừa nghe lời này, thân thể chấn động. Nàng đã từng đọc qua trong một quyển sách thuốc có ghi lại, hoa Lôi trăm năm mới có, ngàn năm mới kết quả, một cây chỉ ra hai quả, so với linh chi nhân sâm còn quý báu hơn. *~DIỄN.ĐÀN.LÊ.QUÝ.ĐÔN~* Vậy. . . . . . Tầm mắt của nàng chuyển sang gương mặt không chút thay đổi của Vân Lam, ngón tay chọc chọc vào hắn, không tiếng động hỏi: thực sự có vật ấy sao?

Hắn thản nhiên lắc đầu, trong lòng thầm than một tiếng, nào có loại thần đan thần dược này? Đây đều là hậu quả của việc nghe thế nhân đồn bậy. Nếu thật sự có? Tại sao lại không cống nạp lên triều đình? Cấm Nội Bảo Khố là nơi có đủ kỳ trân dị bảo của thiên hạ này, duy chỉ có không có vật ấy. Hắn căn bản không ôm hi vọng.

Minh Đang khẽ cắn môi, bất kể là thật hay giả, đều phải thử một lần. Nếu có lời đồn truyền ra, đây gọi là không có lửa làm sao có khói, nhất định có ngọn nguồn mới có thể như thế. Mà manh mối này đều tập trung ở trên người nữ nhân ngày hôm qua, vậy tận lực thử một lần đi, vô luận là trộm hay cướp đoạt lừa gạt đều phải lấy vật này về tay.

Mặc kệ tâm tư của hai người bên trong xe ra sao, bên ngoài vẫn náo loạn không ngừng như trước, "Đừng giả vờ giả vịt, mau lấy ra." Trong lòng Hồng Thiên bán tín bán nghi, nhìn biểu tình kinh ngạc của tên kia, tựa hồ thật sự như không biết. Nhưng lòng người khó đoán, có lẽ là giả vờ.

"Vị minh chủ này, ngươi bị người ta lừa rồi, trong tay chúng ta không có Chu Đan quả gì cả." Bình An chỉ mong sao có được nó, cho dù có cũng đã sớm cho công tử nhà hắn nuốt rồi, còn đến phiên những người này đến cướp đoạt à?

Trong lòng Hồng Thiên tràn đầy nghi hoặc, "Không có khả năng, một nữ tử yếu đuối tuyệt không dám gạt chúng ta." Đối với nữ tử nhu nhược chỉ cần bọn gã hét lớn một tiếng đã hù dọa nàng ta cả người phát run như vậy, tại sao có thể có lá gan lớn lừa gạt gã chứ?

Bình An cũng không ngốc, trong đầu lập tức nhớ tới một người, "Không phải là người tên Mạnh Vân chứ? Lời nàng ta nói có thể tin sao? Miệng dày đó nói thì trăm ngàn lần không tin được." Trên đoạn đường này, chỉ có nữ nhân kia theo chân liên lụy tới bọn họ. Không nghi ngờ nàng ta thì có thể hoài nghi ai?

"Làm sao có thể?" Lời này của Hồng Thiên đã thừa nhận là Mạnh Vân nói cho gã biết tin tức này, "Nàng ta nói lời thề son sắt, còn nói ái mộ công tử nhà ngươi, chủ động đưa cho. . . . . ."  Bất quá là gã làm bộ muốn cởi y phục của nàng ta, nàng ta mới khóc lóc sướt mướt khai hết toàn bộ. *S2-LÊ-QUÝ-ĐÔN-S2* Khi thú nhận khuôn mặt còn đầy vẻ ái mộ cùng tưởng niệm khắc cốt ghi tâm, đối với ái lang (người yêu người tình) là tình sâu thắm thiết. Phàm là nữ tử, chỉ cần yêu một người, đừng nói là một quả trái cây, ngay cả toàn bộ thân thể cũng đều nguyện ý dâng đến trước mặt người nam nhân kia, chỉ cầu người mình yêu nhìn nàng thêm một cái. Lăn lộn trên tình trường nên Hồng Thiên hiểu sâu sắc tâm tư của nữ nhân, cho nên mới không nghi ngờ lời nói của Mạnh Vân, mà lý do này cũng rất hợp lý.

Tuy rằng Vân Lam đã sớm đoán được người hãm hại sau lưng, nhưng không nghĩ tới sẽ nói ra loại chuyện lộn xộn này, không khỏi nhíu mày, cơn giận ẩn ẩn vờn quanh bốn phía, thật to gan, cư nhiên dám lôi hắn vào đống rắc rối này, còn dám hồ ngôn loạn ngữ khắp nơi. Nữ nhân này thật không thể lưu lại.

Minh Đang che miệng cười, nữ nhân này cũng thật đủ vô sỉ, coi như là kỳ tài của giới vô sỉ rồi. Người ta với nàng một chút quan hệ cũng không có, theo lời nói dối kia lại có một giỏ lớn liên hệ đấy. Bất quá nàng ta muốn nhân cơ hội này để thoát thân hả? Hay là muốn dời đi tầm mắt của người khác? Bất quá mặc kệ ý định là gì, thủ đoạn này đúng là đủ dơ bẩn. Mệt cho lão thiên gia đã cho nàng ta một dung mạo đẹp, nhưng lại không cho nàng ta một tấm lòng tốt, lần sau gặp phải nàng ta, nàng sẽ chơi đùa với nàng ta, đương nhiên điều kiện tiên quyết là nàng ta có thể sống sót được trong cuộc tranh đoạt của rất nhiều người.

"Câm mồm." Vẻ mặt Bình An tức giận, thốt ra một chuỗi dài lời mắng chửi người, "Loại quả mà tiện nhân vô liêm sỉ kia nói có thể là thật sao? Lại còn nói ra những lời không biết xấu hổ kia, một nữ tử trinh tiết đoan trang toàn bộ đều không có, đừng nói công tử nhà ta sẽ không nhìn tới nàng, ngay cả hạ nhân như ta cũng đều không vừa mắt nàng ta đâu. Đưa tới cửa ta cũng không cần, đồ đạc của nàng ta lại càng không muốn. Ta còn sợ bẩn tay đấy. Phi, tiện nhân, dám hại chúng ta?" -+dđlqđ+- Lòng căm phẫn đến mức bất chấp bên trong xe còn có hai thiếu nữ chưa lấy chồng, không nên nghe những thứ ô ngữ (lời nói tục hay nói về những thứ dơ bẩn) này. Cuộc đời hắn kính trọng nhất là công tử, hận nhất người khác làm hỏng thanh danh của công tử.

Hồng Thiên vốn bản tính đa nghi, không chịu tin lời hắn nói, nhưng cũng không dám tùy tiện ra tay. Chần chừ nửa ngày nói, "Ngươi nói không phải là thật sao? Vậy có dám đi theo chúng ta đến tổng đà đối chất với nàng ta hay không?"  

Bình An chưa tiêu cơn giận, hừ lạnh một tiếng, "Đối chất? Nàng ta là cái gì? Dám để cho chúng ta đối chất với nàng ta?"  

"Nói vậy là không đồng ý rồi? Vậy đừng trách chúng ta không khách khí." Hồng Thiên thấy hắn rượu mời không uống, trong lòng giận dữ, cũng không chịu ăn nói khép nép nữa, vung tay lên, "Lên."  

Lúc nãy gã đã suy xét kỹ, đánh bàn tính cực nhanh, gã có võ công cao nhất thì đối phó với Bình An, còn những người khác thì đối phó với người trong xe ngựa. Nhìn thái độ của Bình An, người trong xe ngựa chưa lộ diện chính là chủ nhân của hắn, chỉ cần bắt giữ người nọ, liền lập công lớn rồi. Đến lúc đó dẫn bọn họ về tổng đà để tra hỏi một phen, không tin bọn họ không nói thật. Chỉ cần gã làm gọn gàng một chút, hủy thi diệt tích, hết thảy sẽ vô tung vô tích (không dấu vết), mặc kệ bối cảnh của mấy người kia ra sao, sẽ không đều tra tới trên đầu gã. Nghĩ thì rất hay, đáng tiếc gã quá khờ dại quá u mê rồi.

Bình An rút kiếm, lập tức ra chiêu hiểm. Một hồi đại chiến vô cùng gay cấn.

Hồng Thiên dừng tay giữa không trung, trong lòng căng thẳng, tại sao bốn phía còn có sát khí mãnh liệt? Chẳng lẽ bốn phía còn có cao thủ ẩn núp sao? Vừa rồi rõ ràng không phát hiện ra chút hơi thở nào, hơn nữa khí thế tàn nhẫn này chỉ có ở cao thủ đứng đầu . . . . . . Chẳng lẽ đây là người âm thầm bảo hộ? Gã thầm nghĩ mình căn bản không phải đối thủ của họ, vừa nghĩ như thế, mồ hôi liền túa ra, trong lòng e sợ. Nhưng lúc này gã đâm lao phải theo lao, tình thế khó xử.

Đầu óc Minh Đang xoay chuyển, đột nhiên lên tiếng nói, "Chờ một chút." Nàng nghĩ ra một kế tốt đây.

"Còn có lời gì muốn nói sao?" Hồng Thiên thầm thở ra, cuối cùng có thể thừa cơ xuống dốc rồi, gã tung hoành giang hồ đã vài chục năm, rất hiếm khi gặp phải loại cảnh tượng khó xử này.

"Đối chất cũng được thôi, bất quá, khiến chúng ta đặc biệt phải chạy đi một chuyến là không có khả năng, sao chúng ta phải vì loại chuyện nhỏ không đáng này mà trì hoãn hành trình, như vậy đi, gặp các ngươi cũng không dễ dàng, chúng ta thiện tâm một lần cho các ngươi một cách. Chúng ta đang muốn chạy tới thành Hàng Châu, các ngươi đưa người đến đó đi." Ngữ khí của Minh Đang cao cao tại thượng, vô cùng kiêu ngạo.

"Này. . . . . ." Hồng Thiên do dự nhìn chằm chằm rèm vải kia, tựa hồ muốn chọc thủng nhìn vào trong. Mấy người kia khẩu khí một người so với một người lại càng lớn, không hề nhìn những người giang hồ bọn gã vào trong mắt. Đến tột cùng là người nào?

Thủ hạ kêu lên, "Bang chủ, việc này không thể được, nếu người chạy mất thì làm sao bây giờ?"  

"Chuyện cười." Minh Đang cười lạnh vài tiếng, tùy tay ném ra một vật.

Hồng Thiên tưởng ám khí, nhanh chóng thối lui về phía sau. Gã đã sớm bị sát khí vừa rồi dọa cho mất mật.

"Loảng xoảng" một tiếng, trên mặt đất là từng mảnh vỡ vụn óng ánh trong suốt. Dưới ánh mặt trời chiếu sáng, hiện rõ trước mắt mọi người.

"Nhìn trên mặt đất đi, biết là vật gì không?" Minh Đang ngại Vân Lam xem thường, không lộ diện mà chỉ lên tiếng sau rèm vải.

Những người này nhìn chằm chằm mảnh nhỏ kia nửa ngày, Hồng Thiên dù sao kiến thức rộng rãi nhìn một lát đã phân biệt được, kinh hô một tiếng, ánh mắt đỏ lên, "Trời ạ, đây là chén Kim Long Lưu Ly, này. . . . . ." Đồ quý giá thế này, cư nhiên lại tiện tay ném đi như vậy. Bỏ phí của trời a! Sớm biết là vật này, đánh chết gã cũng không thể lui. Nếu cho gã thì thật tốt bao nhiêu!

Mọi người không ngừng kinh hô, không thể tin hít vào một hơi. Là chén Kim Long Lưu Ly đấy, trân phẩm vô giá hiếm có, ngay cả trang chủ của Vân Trạch Trang – người giàu có nhất trong chốn giang hồ mới có được một cái. Hơn nữa người ta còn bọc vào niêm phong cất trong Tàng Bảo Khố, chỉ đến lễ mừng năm mới mới lấy ra thưởng thức một lần. Nhưng người này thì sao? Không chỉ tùy tiện lấy ra làm dụng cụ, còn ném loạn như đồ rách nát. Đây là người nào vậy? Xuất thân ra sao? Cho dù lúc trước trong đầu gã từng có ý niệm liều mạng, nhưng sau khi phát hiện ra sát khí đã muốn bỏ qua. Bây giờ thấy tình cảnh này, cả người như bị rút hết không khí.

Bình An âm thầm lắc đầu không ngừng, vị đại tiểu thư này đúng là hồ nháo, nhưng công tử cũng thật bỏ được, đây là cái chén mà công tử thích nhất đấy. Lạnh lùng mở miệng, "Công tử nhà ta là nhân vật bậc nào, các ngươi làm sao có thể so bì được, bất quá nếu phạm vào ngài, ngài tuyệt đối sẽ không khoan dung. Thừa dịp lúc này tâm tình của công tử rất tốt, tự giải quyết cho ổn thỏa đi."  

Người ta khí thế càng cao, trong lòng Hồng Thiên càng không nắm chắc, bày ra thần sắc kính cẩn, "Dạ dạ, thứ cho ta thất lễ, không biết danh xưng của công tử là như thế nào?" Người như thế có lẽ thật sự không coi Chu Đan quả vào trong mắt, đây cũng không phải là người gã có thể trêu chọc được. Xem xét thời thế, hiển nhiên là phải bảo toàn mạng sống rồi.

Bình An hếch mũi lên trời, vô lễ đến cực điểm, "Ngươi không cần biết."

"Vậy đến lúc đó gặp tại thành Hàng Châu." Hồng Thiên không mềm mỏng không được, khí thế xuất trận như lúc đầu đã sớm biến mất, "Nếu chứng thật đó là nói dối, ta nguyện tự mình tới cửa bồi tội."  

Chờ nhóm người ngựa đi rồi, Vân Lam mới liếc nàng một cái, "Nàng đùa giỡn cái gì?"
  
"Huynh không biết là rất nhàm chán sao? Rảnh rỗi không có việc gì nên theo bọn chúng chơi đùa đi." Minh Đang nhăn cái mũi xinh xắn lên, bộ dáng vô cùng đáng yêu, "Lại nói đánh đánh giết giết cũng không giải quyết được vấn đề gì. Chỉ sử dụng đầu óc mới có thể giải quyết được hết mọi việc, không vấn đề gì đâu." Trọng yếu nhất là, để cho những người đó chủ động đưa manh mối tới cửa, nàng đỡ phải lo lắng.

Vân Lam nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, trong mắt có chút ấm áp. Nha đầu này là đang lo lắng cho hắn sao? Suy nghĩ cho hắn sao? Trong lòng nóng lên, thật muốn đưa tay ôm lấy nàng, nhưng vừa nghĩ tới thân thể của mình, cảm xúc sôi trào nhất thời lạnh xuống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ChiYue1314, Đỗ Gia, Y Y Nhiên và 257 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.