Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 22.06.2015, 22:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9645 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 353, buôn chuyện Điền thị

Tử Thọ trở về vào trung tuần tháng chín, cuộc thi thứ hai vừa bắt đầu vào trường thi, liền nhận được thông báo từ phía trên, muốn dừng lại cuộc thi, ba năm sau mở thi lại. Tử Thọ trong cơn tức giận cùng mấy đồng hương chạy đến bên ngoài chơi vài ngày mới trở về. Tử Thọ cũng không định ba năm sau lại thi nữa, ba năm sau hắn cũng hai mươi sáu rồi, tiến sĩ khẳng định là một lần hai lần thi là không được, cho nên hắn không muốn thời gian đều lãng phí để đọc sách, đọc nhiều năm như vậy cũng đủ rồi.

Tăng Thụy Tường nghe xong cũng không có phản bác, dù sao hắn cũng biết tư chất của Tử Thọ có hạn, chỉ là hỏi hắn có tính toán gì không. Nhưng Thẩm thị thực sự đau lòng vài ngày, cảm thán Tử Thọ thời vận không tốt.

Tử Tình cũng cảm thấy chưa hẳn đã là chuyện xấu, coi như Tử Thọ có thể thi được Cử nhân, nhưng hắn muốn thi Tiến sĩ, thật đúng là không phải chuyện dễ dàng. Chỉ là thân phận Cử nhân, căn bản không thể bình thường nhập sĩ, cũng có thể giống như Hạ đại nhân, cả đời cũng chỉ là làm huyện thừa cũng tầm tấm thế là hết mức. Nếu như thế, còn không bằng dùng thời gian vào việc mình muốn làm, Tử Thọ trong việc điêu khắc vẫn là có một thiên phú, chẳng qua, không thể làm như việc nghiêm túc, chỉ có thể chơi đùa một chút lúc rảnh rỗi mà thôi.

Tân hoàng đế cũng rất nhanh đã đăng cơ, chẳng qua, nghe nói muốn giữ đạo hiếu trăm ngày cho lão Hoàng đế, nghi lễ đăng cơ đã đổi vào năm sau, niên hiệu gì đó còn chưa định, tất cả chờ sau đăng cơ lại định, lẽ ra, những cái này đều không liên quan nhiều lắm tới mấy người Tử Tình, nhưng là, Hoàng đế đã định, cũng là có ý nghĩa thiên hạ đã định, không có rung chuyển gì lớn nữa, mọi người nên làm cái gì vẫn là làm cái đó, Lâm Khang Bình nói trong thành An Châu cũng khôi phục trật tự trước đây.

Tử Tình lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, cười nói: "Hoàn hảo, chúng ta nha, nên sống tế nào thì sống thế đó."

"Ngươi là muốn nói, nên kiếm tiền thế nào thì kiếm tiền thế đó đi." Lâm Khang Bình cười nói.

"Đúng vậy, nếu thật sự là có rung chuyển gì, ai còn có tâm tư kiếm tiền? Giữ mạng mới quan trọng hơn. May mà chúng ta cũng không có bạc gì, bằng không, ngân phiếu này còn không đảm bảo được còn tác dụng không." Tử Tình vốn đối với ngân phiếu này không có cảm giác an toàn gì, dù sao không phải là ngân hàng trung ương, có uy tín, cái này nếu nói một khi đóng cửa rồi. Biết đòi ai bạc?

"Ngân phiếu còn có thể không đảm bảo? Ngươi yên tâm đi, ngân hàng tư nhân uy tín tốt, sau lưng đều có gia tộc hùng mạnh chống đỡ. Chút ngân phiếu ấy của chúng ta nào đáng vào mắt người ta?" Lâm Khang Bình vừa nói vừa dùng bàn tính tính toán sản xuất của thôn trang trong một quý này.

"Đúng rồi, Tiểu Hồng mang thai. Ta nghĩ chúng ta nên mua hai bà tử đến làm việc nặng đi. Vương bà bà tuổi tác cũng lớn, còn nhắc mãi muốn về nhà đấy, phòng bếp vẫn phải là tìm một người giúp Tiểu Tử một chút, lỡ như Tiểu Tử mang thai, dù sao cũng phải có người thay nàng." Tử Tình suy nghĩ một chút nói.

"Ngươi không nói cái này ta còn quên mất, ta để cho Lâm An quan sát chọn đầu trong thôn trang, năm nay mười hai tuổi. Không bằng đưa tới đây trước, giúp đỡ làm chút việc nặng, chờ thành thân rồi lại đưa trở lại thôn trang đi."

Tử Tình vừa định nói chuyện, Thẩm thị tới đây thăm nàng, trong tay còn cầm chút đồ may vá thêu thùa, mẹ con vừa làm châm tuyến vừa trò chuyện.

"Cũng là cuộc sống của ngươi trôi qua tự tại, ta càng nhìn càng cảm thấy năm đó lựa chọn của cha ngươi là đúng, không có mẹ chồng. Ít đi bao nhiêu chuyện phiền lòng. Hơn nữa, ngươi còn có thể thường xuyên ở bên cạnh ta, cùng ta trò chuyện. Trong lòng ta còn có thể thoải mái một chút."

Tử Tình vừa nghe, hỏi: "Nương lại vì chuyện gì mà cảm khái vậy?"

"Còn có thể có chuyện gì, còn không phải bà ngươi kia. Ngươi còn nhớ rõ hồi đó, Tam bà bà ngươi đến, nàng chính là tới khuyên ta, nói là bên ngoài đã có lời đồn, a công ngươi không còn, chúng ta liền vứt bỏ bà ngươi đi, chẳng quan tâm, là hành động đại bất hiếu. Người ngoài cũng không biết sao lại thế này. Ta cũng không có cách nào giải thích cái này cùng người khác, ta có thể gặp người rồi nói, cha ngươi không phải là bà ngươi sinh dưỡng, bà ngươi hại mẹ ruột của cha ngươi một mạng người sao? Cứ như vậy, người ta cũng biết thân thế của cha ngươi ám muội, với chúng ta có cái gì tốt? Nghĩ tới là phiền. Quản đi, trong lòng lại không cam lòng, mặc kệ đi, người ngoài  nói chuyện phiếm cũng là không xuôi tai."

Tử Tình nghe xong đành phải dùng lời khuyên giải, loại chuyện này, Tử Tình cũng không xen tay vào được. Mấu chốt là xem Tăng Thụy Tường nghĩ như thế nào ."Vậy cha ta? Có ý gì?"

"Cha ngươi còn chưa có nói ra đâu. Nhưng là bà ngươi kia, mấy ngày hôm trước, Thạch bà tử đi chợ mua đồ ăn, gặp phải, nói là bà ngươi nhìn thấy nàng liền rơi nước mắt không ngừng, cuốc sống thật không tốt."

Tiếp theo Thẩm thị kể lại một lần tình cảnh Thạch bà tử gặp phải Điền thị. Thạch bà tử đi từ quan đạo tới chợ, chỉ là muốn tránh né đám hàng xóm láng giềng kia, nhưng ai ngờ ngoài ý muốn gặp được Điền thị, lão thái thái lúc này đang ở cửa hông hậu viện phơi nắng, tóc bạc không ít, nhìn ra được là mới chải qua, nhưng là, không giống như là Điền thị tự làm, có chút xốc xếch, quần áo còn tàm tạm, đều là trước kia Thẩm thị làm cho. Điền thị thấy Thạch bà tử rất kinh hỉ, bởi vì trước kia, Thạch bà tử chăm sóc nàng rất tận tâm.

Lúc này, thím Lưu nhà hàng xóm cũng tới đây, nàng biết Thạch bà tử, bắt chuyện cùng Điền thị, hỏi: "Thím, nàng dâu ngươi phái người đến thăm ngươi rồi? Lại đưa thứ tốt gì đến cho ngươi?"

Thạch bà tử nghe xong, cũng không tiện xoay người bước đi, liền đi tới trước mặt Điền thị, ân cần thăm hỏi một tiếng.

Không thể không nói, từ khi lão gia tử đi rồi, Điền thị không có chỗ dựa vào, cũng không có Thạch bà tử cẩn thận hầu hạ, nhìn tinh thần chán nản sa sút hơn trước kia nhiều.

Điền thị cũng không có người cùng nói chuyện, chỉ là tựa vào trên ghế, nhìn ngã tư đường và đám người cách đó không xa, lúc này thấy Thạch bà tử, vội xin Thạch bà tử ôm nàng vào nhà.

Thạch bà tử ôm nàng đi vào, Điền thị lại nài Thạch bà tử giúp nàng như đi nhà xí, rửa mặt, Thạch bà tử đành phải theo lời giúp nàng nấu nước gội đầu lau người, cùng trò chuyện, thế mới biết Điền thị trừ nằm ở trên giường, chuyện quan trong nhất mỗi ngày, chính là ở ngoài cửa lớn trước sân chờ Thu Ngọc.

"Hôm nay là vì tiểu nữ nhi nói muốn vào trong thành thăm ngoại tôn, ta lúc này mới ngồi ở cửa hông này chờ nàng." Điền thị nói. Mộc Mộc nhà Thu Ngọc không qua thi Viện, vẫn là trở lại huyện học, chuẩn bị sang năm thi lại.

Thạch bà tử thấy tình cảnh của Điền thị cũng không khỏi thổn thức, nhưng là chuyện nhà chủ nhân không phải một hạ nhân như nàng có thể xen mồm? Nàng cũng không rõ lắm chuyện trước kia, chỉ là đơn thuần cảm thấy Điền thị đáng thương, nửa người, đi cũng vất vả, là tự mình chuyển ghế từng bước một chuyển ra bên ngoài, Thu Ngọc nếu không đến, một ngày này rửa mặt căn bản sẽ không có người giúp nàng làm. Chu thị có thể cho nàng một miếng cơm ăn, cũng đã là rất không kiên nhẫn rồi, nào còn nguyện ý thật lòng hầu hạ nàng?

Khi Thạch bà tử đang đứng lau khô tóc cho lão thái thái, Thu Ngọc vào cửa, thấy Thạch bà tử, Thu Ngọc vui vẻ, vội hỏi: "Là Nhị ca Nhị tẩu ta phái ngươi tới sao?"

Thu Ngọc thấy Thạch bà tử lắc đầu, có chút thất vọng, thở dài: "Ngươi cũng thấy tình cảnh bây giờ của nương ta, thật sự không phải là ta nói Đại tẩu không đúng, mỗi ngày cho nương ta một miếng cơm, tựa như ân huệ cực kỳ to lớn, cái khác toàn bộ mặc kệ, nếu không phải là ta ở gần một chút, nương ta còn không biết lôi thôi thế nào, mặc như vậy, trên đầu lão nhân gia nàng còn sinh ra con rận, ta cũng thật sự là cố không nổi, đáng thương nương ta làm sao lại đến nông nỗi này, dù cho ta muốn đón về, cũng phải chờ ba năm." Thu Ngọc vừa nói xong liền khóc lên.

Thạch bà tử nghe xong, còn chưa nói cái gì đâu, Điền thị mắng Thu Ngọc một trận, nói: "Nói ngươi bao nhiêu lần rồi, tật xấu này còn không sửa, Đại ca Đại tẩu ngươi dù làm không đúng, cũng không có đạo lý đến lượt ngươi nói. Ngươi làm bao nhiêu chuyện tốt, cũng làm hỏng ở trên cái miệng ngươi."

Thu Ngọc vẫn khóc nói: "Ta cũng không nói cùng người ngoài, ta đây cũng không phải nghẹn chết sao? Nếu Nhị ca Nhị tẩu ta chịu vươn tay giúp đỡ, ngươi cần gì rơi xuống tình cảnh như hôm nay? Ngươi còn không phải là chỉ trông vào Đại ca Đại tẩu ta đối đãi tốt với ngươi sao?"

"Ta có thể trông vào ai? Tự mình nuôi đều không dựa vào được, còn có thể trông vào người nào? Chết sớm siêu sinh sớm, nhưng ông trời hết lần này tới lần khác lại không thu ta, để ta ở đây chịu tội." Điền thị nói xong cũng khóc.

Sau khi Thạch bà tử từ chợ trở về, trong lòng cũng là rất không đành, suy nghĩ một chút, vẫn là kể lại việc này cho Thẩm thị.

"Bà ngươi trước kia là người vô cùng sạch sẽ, cho nên, nàng mới không muốn xuống ruộng làm việc nhà nông, cũng không muốn hầu hạ lão bà, lại càng không muốn nuôi nấng súc vật, có ta cùng đại nương ngươi, nàng cơ bản là không tự mình động tay làm việc nhà. Ai ngờ già rồi, lại là kết quả này." Thẩm thị thở dài.

"Nhà bà ta trước kia giàu có sao? Làm sao lại nuôi bà ta thành một người thân thể tiểu thư mệnh nha hoàn? Ta thấy ba tỷ muội các nàng, sống cũng không như ý." Tử Tình hỏi. Chênh lệch lớn như vậy, chỉ sợ đối với Điền thị mà nói, càng là một loại dày vò.

Nhưng là, cứ như vậy dễ dàng mà để cho Tăng Thụy Tường buông tha ân oán trong quá khứ, tiếp quản Điền thị, không nói Tăng Thụy Tường, trong lòng Tử Tình cũng không nguyện ý, đây chính là một mạng người nha, sao có thể bởi vì mấy câu nói Điền thị là một nữ nhân ở nông thôn ghen tuông khóc lóc om sòm là nhẹ nhàng bâng quơ bỏ qua.

Thẩm thị đi rồi, Tử Tình còn đang suy nghĩ vấn đề này, Lâm Khang Bình ôm Yên Nhiên đi vào cũng không nhận ra."Nghĩ cái gì vậy? Nhập thần như vậy, Yên Nhiên dậy rồi, chắc là là đói bụng, đang khóc tìm ngươi đấy."

Tử Tình đón lấy đứa nhỏ cho bú sữa, nói lại lời Thẩm thị, hỏi: "Nếu ngươi là cha ta, ngươi sẽ làm như thế nào? Là tâm ý của mình quan trọng hay thanh danh bên ngoài quan trọng?"

Lâm Khang Bình suy nghĩ một chút, nói: "Ta cũng từng trải qua những đau khổ kia như cha, nói lý ra, hẳn là cha có thể sớm đã cảm giác được bà không phải là mẹ ruột hắn. Bởi vì từ nhỏ, ta có thể cảm thấy được đại nương đối với ta và ca ca đệ đệ là không giống nhau, bọn họ bán ta, ta có chút xác định ta không phải là nhi tử của nàng. Chuyện tình cảm này là từ hai phía, sau này ta không bao giờ gọi đại nương ta là nương nữa, bởi vì nàng không làm được trách nhiệm của một người làm nương, ta dựa vào cái gì còn phải đối xử với nàng như nương? Bây giờ ta làm, cũng chẳng qua là hoàn thành một phần tình cảm ít ỏi của thân nhân, nhìn vào phần Đại gia ta, còn có, nhìn vào phần bọn họ thờ cúng cha mẹ thay ta."

"Ý của ngươi vừa nói, bà ta cũng không bỏ ra cái gì cho cha ta, không chỉ như thế, còn nợ một mạng người, cha ta lại dựa vào cái gì quản nàng?" Tử Tình hỏi.

"Được rồi, ngươi cũng đừng suy nghĩ thay cha, trong lòng cha cũng có chủ trương, mặc kệ hắn làm cái gì, chúng ta cố gắng hết sức theo hắn là được. Nhưng là, Phó phu nhân sai người truyền tin đến, hỏi ngươi khi nào thì đến nhà nàng thăm nàng?"

Vừa vặn, Tử Tình định ngày hôm sau đi An Châu một chuyến, muốn mua một chút vải bông bình thường, bông vải, trong nhà bọn hạ nhân cần chuẩn bị trang phục mùa đông , bởi vì mua nhiều, Tử Tình muốn đi mặc cả một chút, thuận tiện thăm Tử Vũ một chút. Thẩm thị nghe nói thăm Tử Vũ, nào có lý không theo?



ps: Hu hu, đằng sau một tuần lười biếng là một gánh nợ ngập đầu. :(((((((



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.06.2015, 15:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9645 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 354, tâm tư của Hạ gia

Ngày hôm sau sau khi ăn xong, lúc Thẩm thị tìm đến Tử Tình đang chuẩn bị xuất môn, Tử Tình bỗng nhiên nhớ tới một việc, dẫn theo Thẩm thị vào khố phòng, nói: "Đúng rồi, nương, ta cho ngươi xem thứ tốt, nếu không phải là quốc hiếu, ta định trước tết Trung thu làm quần áo cho ngươi, lúc này làm cũng giống như lễ mừng năm mới." Tử Tình nói xong ôm hai cuộn gấm hai màu vàng bạc đi ra, để cho Thẩm thị cắt một tấm.

Thẩm thị vuốt vật liệu may mặc này, nói: "Vải này cũng thật đẹp mắt, cũng không thích hợp nương mặc. Lại nói, chỗ ta còn nhiều vật liệu may mặc tốt đấy, tiểu tứ trúng Cử và trúng Thám hoa, đám vật liệu may mặc ta thu còn không mặc đến, cũng đều là thượng hạng. Cái này ngươi giữ lại đi, một năm ngươi cũng hiếu kính ta không ít, vật liệu may mặc này ta thật đúng là không cần."

"Nương, ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Khang Bình nói một cuộn vải này tầm tầm phải một trăm lượng bạc, ta muốn để cho ngươi cũng mới mẻ một chút. Người khác tặng đấy, chính ta cũng không nỡ mua."

"Một trăm lượng? Ta đây càng không thể cần, ta là một lão thái thái nông thôn, mặc còn không để cho người chê cười ta, tự ngươi làm hai bộ, còn lại giữ lại cho Yên Nhi tương lai làm đồ cưới hoặc thú nàng dâu, cũng đủ thể diện rồi."

"Nương, ngươi cũng nghĩ quá xa rồi, sau này tất nhiên có đồ tốt hơn cho bọn họ. Ngươi dầu gì cũng là ngũ phẩm cáo mệnh, cái màu mật này bây giờ ngươi có thể mặc, ta làm cho ngươi một bộ, cái đỏ thẫm kia, ta giữ lại làm một bộ."

"Chờ qua hiếu kỳ rồi nói sau, màu sắc vẫn là hơi sáng, đừng để cho người xoi mói ra lý." Thẩm thị vội nói.

Tử Tình đành phải thu lại những thứ này, dự định ra đường nhìn xem có vật liệu may mặc thích hợp cắt cho Thẩm thị một bộ.

Tử Tình vừa thu thập đồ xong, Thu Ngọc tới cửa, Thẩm thị hỏi nàng có chuyện gì không. Thu Ngọc lắc đầu, thực ra, Thu Ngọc cũng là muốn đến tìm Thẩm thị, ngày ấy thấy Thạch bà tử hầu hạ Điền thị. Thu Ngọc có chút động tâm, nàng biết Thạch bà tử khẳng định sẽ kể lại cho Thẩm thị, đến xem thái độ của Thẩm thị.

Thấy Thẩm thị và Tử Tình muốn vào trong thành An Châu. Thu Ngọc nghĩ lại nói: "Không bằng ta cũng đi An Châu cùng các ngươi, dù sao có xe, mấy người chúng ta đi dạo, sau đó cùng trở về cũng tiện." Thu Ngọc nói.

Tử Tình nghe xong nói: "Vậy cũng được, dứt khoát gọi thêm Tam đệ muội, cùng ra ngoài đi dạo, nàng suốt ngày đều là làm tổ ở nhà."

Thẩm thị cũng nói: "Ý kiến này hay. Cũng là nên mang theo nàng ra ngoài đi dạo."

Tử Tình nghe xong phái Tiểu Lục đi gọi Dương thị, Dương thị và Tử Thọ cùng tới đây.

"Tỷ, nghe nói ngươi gọi chúng ta vào trong thành đi dạo, có phải nhìn trúng cái gì ngươi cũng đều móc bạc phải không, chúng ta đây liền đi theo. Ngươi cũng biết, chúng ta bây giờ chỉ ta là người nghèo." Tử Thọ cười hì hì hỏi.

"Nhìn chút tiền đồ của ngươi kìa, ngươi có đi hay không?"

"Đi đi, tỷ tỷ có lệnh, dám can đảm không theo? Vừa vặn đến tiệm của Nhị ca xem đồ của ta có bán được một hai cái hay không." Tử Thọ cười nói.

Tử Lộc tiếp nhận đề nghị của Tử Tình, trang trí xong tranh chữ treo ở trong quán ăn, thật đúng là bán ra mấy bức, một bức dài lớn định giá năm lượng bạc, bức nhỏ câu đối gì đó cũng là trên dưới năm trăm văn. Qua nửa năm, cũng bán được hai mươi lượng bạc, Tử Lộc đã là rất đủ rồi, nói cái này đủ cho nhà hắn tiêu dùng nửa năm rồi.

Tình huống của Tử Thọ còn kém một chút, Tử Thọ khắc nhiều dấu ấn con dấu, cũng nhận làm theo yêu cầu. Tổng cộng mới kiếm được ba bốn lượng bạc. Tử Tình đề nghị hắn khắc một ít vật trang trí bằng gỗ hoặc trọn bộ chén, đồ uống rượu.. bằng gỗ, cái này nếu luyện tốt rồi, lại dùng ngọc thạch khắc vật trang trí, nhà giàu người ta thông thường đều coi trọng mấy thứ này.

Trong nhà Tử Tình đã chuẩn bị tất cả rồi, giữ lại đầy đủ sữa dê cho Yên Nhiên, đứa nhỏ hiện tại nửa tuổi rồi, cũng có thể ăn chút đồ ăn phụ, bình thường Tử Tình cũng cho đứa nhỏ ăn chút lòng đỏ trứng, nước cơm gì đó. Cho nên, Tử Tình không lo đứa nhỏ bị đói.

Lâm Khang Bình không yên lòng, nhất định đòi đi theo, vì từ khi Tử Tình thành thân mấy năm nay trừ đi Xương Châu qua phố một lần, chính là lễ hội hoa đăng Nguyên tiêu lần đó, lại còn gặp phải đám buôn người gây hoả hoạn. Cho nên Lâm Khang Bình có chút lo lắng, nhưng là xe ngựa căn bản không đủ chỗ ngồi, khuyên can mãi, Lâm Khang Bình cuối cùng để cho Tử Tình tự mình xuất môn.

Đến An Châu, đi thăm Tử Vũ trước, Tử Tình muốn gọi Tử Vũ cùng đi ra đường, hai tỷ muội khó được cùng nhau xuất môn. Hạ gia thái thái nhìn thấy Thẩm thị cùng mấy người Tử Tình, đầy mặt tươi cười tiến lên đón, thăm hỏi Thẩm thị trước, lại lôi kéo tay Tử Tình, nói: "Tử Tình của chúng ta thật sự là càng ngày càng đẹp, sinh năm đứa nhỏ, một chút cũng không nhìn ra, thật sự biết bảo dưỡng. Nhìn xem làn da này, còn mềm như nước, nhìn xem thân hình mảnh mai này, thật giống như cô nương. Tiểu nữ oa nhà ngươi đâu? Làm sao không ôm đến? Trong nhà chúng ta chỉ có một đứa nhỏ, về sau không có việc gì thường xuyên mang theo đứa nhỏ tới đây, Tử Vũ cũng thường nhắc tới tỷ tỷ nàng đấy."

Tử Tình kinh ngạc với sự nhiệt tình của nàng, rất bình tĩnh mà rút tay mình ra, nói: "Thông gia thái thái thật là biết nói đùa, ta bây giờ chính là hoa cúc ngày hôm qua rồi, nào có tốt như thông gia thái thái nói? Quay đầu ta lỡ miệng nói ra ngoài lời khen của thông gia thái thái, biết được, nói nông dân chúng ta thành thật, hay tưởng thật, không biết, còn cho rằng ta khinh cuồng, khoe khoang tiếng xấu, trong lòng chê cười ta không biết thế nào đâu?"

"Thật sự ta còn không biết cái miệng nhỏ này của Tử Tình lưu loát, nói xong ta cũng không nói được. Khó trách có thể gây dựng một phần gia nghiệp lớn này, là nương mà lợi hại như thế này, nữ nhi này chắc cũng không kém, lại xinh đẹp có năng lực, tương lai không biết ai có phúc có thể có được đi, không chừng có thể vượng gia giống như nương nàng." Hạ thái thái cười nói.

Tử Tình giật mình hiểu ra, Hạ thái thái đại khái là biết được chuyện xưởng thủy tinh, biết tình huống kinh tế nhà mình, còn có, chỉ sợ cũng có liên quan đến Yên Nhiên, lời nói của Tuệ Quang đại sư, khiến cho Hạ thái thái động tâm.

"Thông gia thái thái cũng đừng khen nàng, khen nữa còn không biết cái đuôi vểnh đi đâu đâu? Tử Vũ của chúng ta đâu, xem xem tôn tử của ta, có mập lên không?" Thẩm thị nói.

"Nương, còn không phải ngoại tôn ngươi, sớm không ị chậm không ị, lúc vừa nghe các ngươi đến là ị, trì hoãn một hồi. Hôm nay làm sao có thời gian rảnh đến thăm ta?" Tử Vũ ôm đứa nhỏ từ sau hành lang đi ra.

"Còn không phải tỷ ngươi, muốn đi ra đường mua đồ, nói lâu ngày không cùng ngươi dạo phố, nhất định muốn tới tìm ngươi. Đến, bà ngoại ôm ôm, nhìn xem ngoại tôn ngoan của bà ngoại. Chậc chậc, Tiểu Văn Xương của chúng ta càng lớn càng trắng nõn, càng lớn càng dễ nhìn, xinh đẹp giống tiểu biểu muội của ngươi. Mà này, hai đứa nhỏ thật là có một chút giống nhau."

Tử Tình vừa nghe tên này, làm sao lại mang theo một từ “Văn”? Tiểu Văn nhà Hạ Ngọc, đại danh là Chu Tề Văn, Tử Văn nhà Thuỵ Ngọc, dường như dính cái từ “Văn” này có thể mượn chút ánh “văn”.

"Phải không? Thông gia tẩu tử, ngày nào đó mang tiểu biểu muội của hắn đến, còn đừng nói, hai đứa nhỏ này nha, có duyên, hai tỷ muội đồng thời mang thai không chênh lệch lắm, cùng đi tìm Tuệ Quang đại sư, chúng ta muốn nam hài, các ngươi muốn nữ hài, quả thực đều như nguyện, các ngươi nói, đây không phải là lương duyên trời định thì là cái gì? Theo ta nói nha, ta dứt khoát, định thân cho oa nhi, thân càng thêm thân, các ngươi nói đúng không?"

Thẩm thị nghe xong sửng sốt, "Cái này, cái này không được tốt lắm, đứa nhỏ quá nhỏ, có chút quá sớm, cái này ta không làm chủ được." Nói xong nhìn xem Tử Tình.

Trách không được nhiệt tình như vậy, thì ra là chờ lúc này đây, thật đúng là nhớ thương rồi."Thông gia thái thái thật biết nói đùa, Tuệ Quang đại sư nói, tiểu nữ không thích hợp đính hôn sớm, chờ cập kê rồi lại nói. Trước khi đi còn dặn dò riêng một câu đó." Tử Tình há mồm nói bừa, nghĩ thầm: ngươi không phải là vì nghe xong lời nói của Tuệ Quang đại sư, mới muốn định thân oa nhi gì đó sao? Ta liền dùng lời của Tuệ Quang đại sư tới ngăn ngươi. Chẳng qua, ở trong lòng Tử Tình vẫn là nói một câu "thực xin lỗi" với Tuệ Quang đại sư.

"À, phải không? Cái này ta thật không có nghe thấy Tử Vũ nói, chẳng qua, cái này cũng không sao, chúng ta lén thương lượng ổn thỏa cũng như vậy. Dù sao đứa nhỏ còn nhỏ, Văn Xương nhà chúng ta tương lai cũng không kém được." Hạ thái thái nói.

"Thông gia thái thái, nữ nhi của Tử Tình nhà chúng ta, tương lai cũng là mệnh phú quý đến cực điểm, bao nhiêu năm như vậy ai đã nghe thấy Tuệ Quang đại sư tự mình rời núi ra cửa nghênh đón? Còn tặng kèm một khối ngọc tốt nghe nói khai quang ở trước mặt Phật Tổ, đó là cảnh tượng bao nhiêu bạc cũng không mua được, mệnh cách tốt như vậy, sao có thể tùy tùy tiện tiện sớm định hôn sự chứ?" Thu Ngọc thấy Hạ thái thái vẫn không để ý nàng lắm, đã sớm đầy một bụng tức, lúc này thấy nàng vẫn dây dưa hôn sự, nhịn không được mở miệng.

Tử Tình nghe xong trong lòng âm thầm cao hứng, nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu cảm thấy tiểu cô lắm miệng chẳng đáng ghét như vậy, lời này, bảo Tử Tình vô luận như thế nào cũng không nói nên lời. Tử Tình thấy sắc mặt của Hạ thái thái từ quang chuyển thành âm u, muốn nặn ra nụ cười thật là có chút vất vả.

Tử Tình vội tiếp lời nói: "Thông gia thái thái cũng đừng để ý, vừa rồi ta cũng nói, nông dân chúng ta rất thành thực, cho cái chày gỗ liền nhận thành châm, đúng không, lại khoe khoang rồi, ngài đại nhân đại lượng, cũng đừng chê cười chúng ta khinh cuồng. Thực ra, chuyện cũng không có gì đáng ngại, chẳng qua chỉ là người ta cho vài lời hay, đứa nhỏ còn nhỏ, chuyện tương lai ai cũng không nói chính xác, liền xem tạo hoá và duyên phận của mỗi người, ngài nói đúng không, thông gia thái thái?"

"Cũng không phải là lý này, cha của Văn Xương nhà chúng ta, vốn chuẩn bị đi thi xong rồi, ai ngờ xuất hiện việc này, năm nay thật sự đáng tiếc, còn phải chờ ba năm nữa, lão Tam nhà các ngươi cũng giống vậy đi. Người định không bằng trời định." Hạ thái thái mệt mỏi nói.

"Đúng vậy, lão Tam nhà nói kéo dài thêm ba năm nữa, hắn cũng hai mươi sáu rồi, Hạ cô gia tốt xấu gì còn nhỏ hơn mấy tuổi." Thẩm thị nói.

“Nương này, ta để Xương Nhi ở trong nhà, ta và tỷ tỷ bọn họ ra ngoài đi dạo, một lát sẽ trở về, được không?" Tử Vũ hỏi Hạ thái thái.

"Đi đi, đi đi, đi cùng tỷ ngươi, mọi người khó được đến một chuyến. Chẳng qua, cũng nói trước, một lát nữa tới đây ăn bữa cơm rau dưa, lần trước đến cũng là vội vàng."

"Hôm nay thật đúng là không rảnh, một lát nữa còn muốn đến Phó gia một chuyến, Phó phu nhân mời vài lần, thật sự không tiện lại từ chối." Tử Tình nói.

"Ngươi đứa nhỏ này, cứ khách khí với ta, cũng không thể nặng bên này nhẹ bên kia, ta là không bỏ qua đâu." Hạ thái thái nghe nói Tử Tình muốn đến Phó gia, càng nhiệt tình.

Thẩm thị đã ở một bên nói: "Cũng không phải là vẫn chẳng có thời gian rảnh, vừa đi ra ngoài, liền mỗi nhà đều đi một chút. Còn có ca nhà mẹ đẻ ta kia, cũng phải đi thăm nương ta."

Hạ thái thái nghe thấy nói như thế, mới từ bỏ, chỉ là cường điệu lần sau đến, nhất định phải ở lại ăn bữa cơm.

Mấy người Tử Tình đang muốn xuất môn, Hạ thái thái bỗng nhiên nói: "Tử Tình, thiếu chút ta còn quên mất, ngươi và Tử Vũ đều như nguyện có nhi tử nữ nhi, hẳn là đi miếu Thanh Nguyên làm lễ tạ thần đi, ngươi xem hôm nào rảnh rỗi, bế đứa nhỏ đến, đón Tử Vũ cùng đi, ngươi nói đúng không, thông gia phu nhân?


Ps: bà Hạ thái thái vô duyên dễ sợ, mỗi lần bà này mở miệng chỉ muốn đấm vào mồm bả thôi. Mọi người cố mà chịu đựng cho đến tận Pn bả vẫn còn ý định này cơ @.@


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.06.2015, 21:54
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9645 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 355, so sánh

"Cũng đúng, làm sao lại quên mất việc lớn này chứ? Bồ tát sẽ trách tội, a di đà phật, tội lỗi. Hôm nay là không được, ta thấy nếu không mùng một tháng sau đi, chúng ta cũng thành tâm một chút, ngươi nói đi, thông gia thái thái?" Thẩm thị hỏi.

Tử Tình còn chưa kịp hồi phục, Thẩm thị vội trả lời, Tử Tình cũng không có cách nào từ chối, vả lại lễ tạ thần này là nhất định phải đi.

"Đi, vậy quyết định rồi, mùng một tháng sau, ta chờ. Các ngươi đi tới đây sớm, ngày đó nhiều người, ta đi sớm đi, trở về nhà ta ăn bữa cơm." Hạ thái thái nói.

Cuối cùng ra khỏi cửa lớn Hạ gia, Tử Tình hỏi Tử Vũ: "Mẹ chồng ngươi kia sao lại thế này, sẽ không phải là nghe thấy các ngươi nói, Yên Nhiên là mệnh phú quý, liền động tâm tư gì đó chứ? Còn có chuyện xưởng thủy tinh kia, chỉ sợ ngươi cũng nói kỹ cho nàng rồi? Lúc ta tới lần trước cũng không nhiệt tình như vậy, còn ghét bỏ tỷ phu ngươi là bạch đinh đấy. Nàng có làm khó dễ ngươi cái gì hay không?"

"Cái đó thì không có, nàng chỉ là nói ra cho chúng ta, thân càng thêm thân có bao nhiêu chỗ tốt, ta không đáp lại nàng. Nhưng là hỏi ta không ít chuyện ngươi hồi nhỏ, biết chúng ta ban đầu làm giàu là nhờ tỷ tỷ, biết tỷ tỷ bảy tuổi biết mua núi trồng cây ăn quả, tám tuổi bán đèn lồng, còn khen tỷ tỷ rất nhiều."

"Mẹ chồng kia nhà ngươi, quá nhanh trí rồi, vừa thấy Tử Tình không đồng ý, không có cách nào, nghĩ đến đi lễ tạ thần, đầu óc xoay chuyển cũng là nhanh, chỉ sợ còn chưa có chết tâm. Ta cũng không ưa nàng kia mắt mọc ở trên đỉnh đầu, ta còn tưởng rằng nhà giàu trong thành người ta khá lắm cơ? Ta thấy còn không có  nhiều đồ tốt bằng Tử Tình." Thu Ngọc nói.

"Đó cũng phải, ta mới biết được, thật đúng là không nhiều của cải bẳng tỷ tỷ, nhà tỷ tỷ mua bao nhiêu người? Hạ gia chẳng qua có năm sáu cái cửa hàng trong thành An Châu, trong nhà còn có không đến một trăm nghìn mẫu ruộng tốt, sao có thể so cùng tỷ tỷ? Mẹ chồng thấy ta nhiều vật liệu may mặc, trang sức. Đều nói rất quý. Ta nói đều là tỷ tỷ cho, ta hỏi nàng thích cái nào, nàng cũng không có không biết xấu hổ đòi, nói không thích hợp với nàng. Hạ gia tổng cộng có ba phòng hạ nhân cộng thêm sáu nha hoàn. Nhà tỷ tỷ riêng Tình viên đã có hơn mười người rồi?"

"Ngươi thì biết cái gì, Hạ gia tốt xấu gì những năm này cũng làm huyện thừa, sao có thể cho ngươi biết tất của cải nhà nàng? Hơn nữa Hạ gia trước kia chính là hương thân ở An Châu. Người ta như vậy vẫn hơn chúng ta nhiều." Tử Tình nói.

"Đúng vậy, Vũ nhi bớt ăn giòi đi. Ngươi là đồ không có lương tâm, ta không cho ngươi đồ cưới? Làm sao thứ tốt đều thành tỷ tỷ ngươi cho rồi?" Thẩm thị chọc đầu Tử Vũ.

"Ngươi hỏi Tam tẩu, có phải vật liệu may mặc trang sức tỷ tỷ cho tốt hơn nương cho không? Có phải hay không, Tam tẩu?"

"Vật liệu may mặc thì không kém nhiều lắm, trang sức quả thật là của đại tỷ đẹp hơn một chút. Chẳng qua, lần đầu tiên ta phát hiện đại tỷ rất biết nói chuyện. Ta nghe tướng công nói. Đại tỷ rất thông minh, mỗi lần dạo phố đều có thể mua được thứ tốt người khác không biết." Dương thị nói.

"Đó chẳng qua là trùng hợp hai lần thôi, sao có thể thường xuyên có thứ tốt cho ta nhặt? Nương, theo ta nói, không bằng ta đến Phó gia trước. Nếu dạo phố xong mới đi, giống như chúng ta chỉ đi ăn trực cơm." Tử Tình nói.

"Tỷ, ngươi cùng nương đến Phó gia, ta đến tiệm cơm của Nhị ca xem một chút, không bằng ta chờ các ngươi ở đó, phỏng chừng các ngươi đi ra, cũng đã đói bụng rồi, ăn cơm xong các ngươi lại đi ra đường đi?" Tử Thọ nói.

Ở Hạ gia Hạ thái thái không có thời gian tiếp đãi Tử Thọ, trong lòng Tử Thọ có chút không được tự nhiên. Ngưỡng cửa Phó gia quá cao, Tử Thọ lại càng không muốn vào.

"Tiểu Tam, Phó phu nhân không phải là người như vậy, ngươi vẫn là đi nhìn một cái đi." Tử Tình biết tâm tư của Tử Thọ, nhưng là, Phó gia dù sao cũng là Tri đồng thành An Châu. Lỡ như tương lai Tử Thọ muốn làm cái gì, cũng có thể giữ lại một con đường cho mình, dầu gì cũng phải gặp nhau cho quen mặt.

Thẩm thị nghe xong cũng nói là ý tứ này, nhưng là Thu Ngọc vui mừng hỏng rồi, cười nói: "Một chuyến này của ta trái lại có giá trị, còn có thể vào trong nhà đại quan trong thành An Châu làm khách, trở về tha hồ mở mày mở mặt trước mặt bọn họ."

Một đoàn Tử Tình vừa đến cửa Phó gia, người gác cổng Phó gia liền nhận ra Thẩm thị đến, vội vàng không ngừng có người chạy vào thưa, bên này lại có người dẫn mọi người vào cửa.

Ánh mắt Thu Ngọc nhìn loạn xung quanh, nhưng là không có lắm miệng bình phán, còn chưa tới cổng trong, Phó phu nhân đã đi ra tiếp đón, tiểu nha đầu Phó gia Nhị tiểu thư lần trước Tử Tình từng gặp, cũng phụng bồi bên cạnh Phó phu nhân, đã có một chút bộ dáng của cô nương rồi, thanh tú hơn Đại tỷ nàng.

Phó phu nhân gặp mọi người, nhất nhất chào hỏi, ngay cả Thu Ngọc cũng chào hỏi, cười nói: "Đây là tiểu cô của con rể Tăng đi, cũng là lần đầu tiên tới cửa, có chỗ nào tiếp đón không chu toàn, tha thứ nhiều hơn."

Thu Ngọc có chút thụ sủng nhược kinh, cũng có vài phần khẩn trương, dù sao, là lần đầu tiên gặp phu nhân nhà quan lớn như vậy chủ động chào hỏi cùng nàng. Vội lắp ba lắp bắp đáp lại một câu, "Phu nhân không dám nhận." Ngược lại chọc cho mọi người nở nụ cười.

Phó thị lại lôi kéo Dương thị hỏi vài câu chuyện thi cử của Tử Thọ, Tử Thọ chưa đi đến cổng trong, được quản gia của Phó gia đón ra ngoại viện uống trà.

"Thím, ngươi cứ hỏi từng người như vậy, chờ ngươi hỏi xong, chúng ta cũng cần phải đi rồi." Tử Tình cười nói.

"Còn nói sao, bảo bối nhà ngươi sao không ôm đến? Ta trái trông phải mong, sinh đứa nhỏ ngươi không nói, đầy tháng ngươi cũng không nói, ta cảm thấy có chút không thích hợp rồi, sau khi phái người nghe ngóng, lại còn trăm ngày cũng qua rồi, nếu theo tính tình của ta, nên đánh ngươi một trận, nhưng hết lần này đến lần khác ta không xuống tay được, còn trông mong muốn cho đứa nhỏ lễ gặp mặt gì đấy?" Phó phu nhân nói xong mấy người Thẩm thị đều nở nụ cười, Thu Ngọc thấy Phó phu nhân hiền hoà như thế, cũng không khẩn trương như trước nữa.

"Ta đây còn không phải là một mảnh hảo tâm sao? Nghĩ nhà ta đứa nhỏ quá nhiều, lo lắng thím biết được lại oán giận nói, ‘làm sao lại sinh đứa nhỏ? Còn có hết hay chưa? Một năm lễ này lễ nọ cũng không biết cuốn của ta đi bao nhiêu? ’ ta còn không phải muốn tiết kiệm một chút cho thím sao? Thím đã không cảm kích, sau này sinh nhật đứa nhỏ nhà ta, mừng năm mới ta đều cho mang đến, để cho thím xem mà làm đi?"

Phó phu nhân chỉ vào Tử Tình cười nói không ra lời, Thẩm thị lôi kéo Tử Tình cũng cười nói: "Đứa nhỏ này, xem chiều ngươi thành cái dạng lông bông này? Trước kia cũng không như vậy nha? Sao lại cùng thông gia phu nhân nói vậy? Cũng quá không biết lớn nhỏ rồi."

Tử Tình nghe xong vội hành lễ với Phó phu nhân, nói: "Nhất thời cao hứng, có chỗ nào mạo phạm, mong rằng phu nhân tha thứ nhiều hơn, phu nhân biết, ta vốn cũng là dã nha đầu thô bỉ ở nông thôn."

Phó phu nhân sau khi trở lại bình thường, lôi kéo tay Tử Tình, cười nói với Thẩm thị: "Không sao, lại không có người ngoài, người trong nhà còn không tùy ý một chút? Ta mặc dù không chịu khổ nhiều, nhưng cũng là xuất thân tiểu gia, chẳng qua là theo cha đứa nhỏ xuất ra sớm hơn vài năm, cũng không học được mắc cỡ ngại ngùng, quanh co lòng vòng này."

Tử Tình nghe xong thầm nghĩ, khó trách tính tình của Phó thị cũng không giống những tiểu thư khuê các kia, thì ra là bước ra từ một cửa.

Ở Phó gia ngồi một lát, Tử Tình mới biết được, đại công tử Phó gia năm nay mười sáu tuổi, trúng tú tài, đọc sách ở An Châu phủ học, không thi vào được Cò Trắng thư viện. Phó phu nhân có chút tiếc hận.

Từ Phó gia đi ra, Thu Ngọc buông một hơi thở dài, nói: "Ta là không đến những nhà làm quan này nữa, làm ta sợ muốn chết, ngay cả nói cũng không dám nói, ta cũng buồn bực rồi, Tử Tình cũng chưa từng ra khỏi cửa, sao lại cảm giác như thấy nhiều việc đời hơn ta rất nhiều đây?"

"Tiểu cô, Phó gia không phải là hòa khí hơn sao?" Dương thị hỏi.

"Ta đây vẫn khẩn trương, lại nói như thế nào thân phận của người ta kia cũng bày ra đấy, nàng vừa nói chuyện với ta, ta cũng không biết nên đáp lời như thế nào." Thu Ngọc nói.

"Tiểu cô, ta thấy ngươi lúc cãi vã với mẹ chồng ta vẫn là rất có khí thế." Tử Vũ hỏi.

"Đó không giống, mẹ chồng nhà ngươi không phải là chướng mắt ta sao? Ta cũng là không nhịn được nói nàng một câu. Lại nói, chức quan nhà nàng còn không to bằng Tử Phúc đâu, ngay cả lúc ta xung đột với nàng, còn có Tử Phúc đấy, lại có, nương ngươi là ngũ phẩm cáo mệnh, nàng cũng chẳng phải là phu nhân đại quan gì." Thu Ngọc nói.

Không thể không nói, ý nghĩ của Thu Ngọc là nhận thức phổ biến nhất trực tiếp nhất của đại đa số phụ nữ nông thôn, chức quan nhà ngươi nhỏ hơn nhà ta, ngươi dựa vào cái gì tự cao tự đại xem thường ta?

Mấy người vừa nói, vừa cười, vào vài tiệm vải, Tử Tình muốn vải bông cũng không phải là một chút một ít, một loại cần bốn trăm năm mươi văn một cuộn, kém một chút bốn trăm văn, Tử Tình đến mấy nhà đều không chênh lệch nhiều lắm, cuối cùng vẫn là Thẩm thị mang theo Tử Tình đến tiệm vải trước kia Thẩm thị thường đi, cũng chính là nhà Tử Tình mua tơ lụa đỏ làm đèn lồng kia, không nghĩ tới vẫn còn.

Tiểu nhị thấy cách ăn mặc của mấy người Tử Tình, vội vàng đi tới, Thẩm thị và nhà này vẫn là quen thuộc một chút, Tử Tình nhìn trúng năm loại vải bông thô chịu được rách chịu được bẩn, mỗi loại vải bông cần đều là hai mươi cuộn, chưởng quầy càng nghe càng cười toe tóet, mỗi cuộn mỗi loại lãi hai mươi văn, Tử Tình chọn xong những cái này, mới cẩn thận đi lòng vòng, muốn mua cho Thẩm thị và Tăng Thụy Tường một tấm vải dệt dày một chút.

Thẩm thị nghe nói Tử Tình mua vật liệu may mặc cho nàng, vội từ chối, nói: "Không phải đã nói với ngươi, vật liệu may mặc trong nhà còn mặc không hết đâu, trừ cái này, Đại ca ngươi và Tiểu Tứ mỗi lần về nhà cũng mang về không ít, còn có ngươi cũng lấy ra cho ta không ít. Đều xếp chồng ở khố phòng đấy, nào có mặc hết?"

"Nương, buổi sáng trước khi xuất môn, ngươi không phải đã nói, Tết năm nay còn phải mặc màu trắng mộc, trước kia chúng ta chuẩn bị cho đều là màu vui mừng." Tử Tình nói.

"Chính là vậy, nương, nghe tỷ tỷ đi, vẫn là nhìn xem có cái gì thích hợp?" Tử Vũ cũng khuyên nhủ.

Chưởng quầy nghe xong đặc biệt cầm một cuộn la[1] xanh thẫm, nói là Tô Châu mới ra, một cuộn hai mươi thước, cần bốn lượng bạc, Tử Tình chọn một cuộn cho Thẩm thị, cũng cho Tăng Thụy Tường có thể làm một bộ.

[1]: một loại vải thưa

Vốn cũng muốn mua cho Thu Ngọc một cuộn, đã cùng nhau xuất môn, không có đạo lý bỏ lại mình nàng, không nghĩ tới Thu Ngọc vậy mà từ chối, nói: "Chúng ta cũng không có chỗ mặc đi ra ngoài, không cần lãng phí tiền bạc."

Thẩm thị nghe nàng nói như thế, liền nói: "Đã đến rồi, cũng không có đạo lý tay không, ngươi cũng chọn một cái đi, khó được mọi người cùng đi ra ngoài một chuyến."

Thu Ngọc nghe xong, liền muốn một cuộn vải bông màu hồng cánh sen, cùng một mảnh vải bông màu lam phấn, bởi vì đối với các nàng mà nói, vẫn là vải bông thích hợp hơn. Những thứ này mới mất một lượng bạc. Thẩm thị âm thầm gật đầu, cảm thấy Thu Ngọc thật đúng là không giống với trước kia.

Chưởng quầy là người thông minh, khó được gặp được khách hàng lớn như Tử Tình, vừa ra tay chính là mua hơn trăm cuộn, tặng riêng cho Tử Tình cuộn vải bông trắng mềm mại, thích hợp làm nội y, Tử Tình lại xem xét đồ may sẵn treo trong cửa hàng, bởi vì Tử Tình vỗn cũng không đi ra ngoài, không biết trang phục của mọi người trong thành đang thịnh hành kiều nào.

Tử Tình giao xong tiền đặt cọc, dẫn theo mọi người đi ra ngoài, bên cạnh chính là cửa hàng bạc lớn của Văn gia, Tử Tình không muốn mua cái gì, nhưng là Tử Vũ nói: "Nương, tỷ tỷ mua vật liệu may mặc cho rồi, không bằng ta tặng nương mấy thứ trang sức đi, lại nói tiếp, ta còn chưa có mua đồ cho nương đâu."

Thẩm thị không chịu, Tử Tình Tử Vũ liền đẩy Thẩm thị vào cửa


Tập tin gởi kèm:
Chú thích: la xanh thẫm

...p;fm=21&gp=0.jpg [ 5.83 KiB | Đã xem 26425 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoangthienvy, onlyone97, pe chuot96, rubyhuang92, Tam Tam Huynh, thtrungkuti, thu hương và 157 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

15 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 180, 181, 182

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 304 điểm để mua Cún ăn chocolate
đêmcôđơn: xin ad đổi lại phông chữ cũ đi. Dùng giao diện mobi thì bình thường, chứ qua pc thì chữ vừa to khoảng cách vừa rộng.vuwafqua

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.