Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 19.06.2015, 12:14
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 28: Cuộc sống mới


Mang ta theo với......

Một giọt lệ nóng bỏng rơi xuống đôi môi khô khốc của nàng.

Cái lưỡi phấn hồng hơi đưa ra liếm liếm giọt nước khó được này, "Chàng phiền quá...... Ta muốn ngủ."

Tề Vân Đình cứng người, ôm lấy mặt của nàng: “Nàng nói cái gì? Lặp lại lần nữa."

Hơi hé mở mắt, liếm liếm đôi môi khô khốc: "Phiền quá...... Nước...... Uống nước."

Tề Vân Đình vui sướng phát cuồng, ôm chặt nàng, ha ha cười to.

Ngoài cửa sổ một đám hạ nhân canh chừng cả đêm, không thể không phỏng đoán đại thiếu gia có bị điên hay không.

Có người tổng kết lời nói cả đêm của đại thiếu gia, trước là nhớ lại quá khứ, sau đó nhìn tới tương lai, cuối cùng là hồ ngôn loạn ngữ. Cái gì mà "Vợ nói luôn luôn đúng", "Mang ta theo với", không phải ăn nói hàm hồ hay sao?

Lão gia đã dặn dò, trời sáng thì phải đi mua quan tài, đưa người về lòng đất, cắt đứt thương nhớ của hắn.

Nhưng bọn họ thấy, đại thiếu gia ôm cái "Thi thể" kia đã gần một ngày một đêm, cho dù nam nhi có si tình hơn nữa thì có thể làm thế nào chứ?

"Người đâu, đem trà nóng đến."

Mọi người vội tiến vào, bưng trà rót nước, lại bị một màn trước mắt làm sợ ngây người.

Thiếu nãi nãi hữu khí vô lực dựa vào người đại thiếu gia, có điều mắt cũng đã mở. Đại thiếu gia cầm chén trà, hớp một ngụm, môi kề môi, mớm nàng uống nước.

Người ta cũng không hiểu phong tình, oán trách nói: "Ta có thể tự uống."

Đại thiếu gia cười mà không đáp, lại hớp một ngụm mớm cho nàng.

Thiếu nãi nãi giương mắt nhìn ngoài cửa sổ: "Trời sáng rồi, có phải nên đi kính trà hay không?"

"Ngốc quá, nàng đã ngủ một ngày một đêm, bây giờ là ngày thứ ba, nàng cứ nghỉ ngơi đi, kính trà liền miễn."

"Miễn? Vậy không phải ta không có lì xì sao?"

Tề Vân Đình đang ngậm trà thiếu chút nữa phun ra hết, miễn cưỡng nuốt vào.

Xem ra đầu óc chưa hỏng, còn có thể tính toán.

Cưng chìu vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng: "Chờ nàng khỏe lại, ta cho nàng một trăm cái bao lì xì."

Đám tiểu nha đầu cảm động rơi lệ: Đại thiếu gia si tình cảm động trời cao, rốt cục cũng gọi được hồn phách thiếu nãi nãi trở về.

Đám người sai vặt càng thêm kính ngưỡng: Đại thiếu gia trọng tình trọng nghĩa, là nam tử hán đỉnh thiên lập địa, là hình mẫu của chúng ta.

Đám bà tử nói thầm trong bụng: Được đại thiếu gia cưng chìu như vậy, nếu vị thiếu nãi nãi này khó ở chung, những ngày sau này chúng ta sẽ khó sống.

Lão quản gia Tề Phúc cuống quít nói: Mau báo cho tiệm quan tài, đừng đưa tới, thiếu nãi nãi nhà chúng ta còn sống.

Hai người nghỉ dưỡng ba ngày, cũng may còn trẻ khỏe nhanh, lại sinh long hoạt hổ.

Tề Vân Đình hưng phấn vung tay lên: "Mở tiệc mười ngày, đại yến mời bạn bè."

Chuyện này, Uyển châu nam nữ già trẻ, khách thương qua lại có lộc ăn rồi.

Sư phụ kéo mì là mời từ phương Bắc đến, biểu diễn tuyệt kỹ ngay tại hiện trường; bên kia mắt thấy một cây bột mì hóa thành mấy trăm sợi, dài ngắn đồng đều, nhuyễn mịn như chỉ thêu, dẫn theo một tràng tiếng hoan hô.

Sư phụ còn lại là đầu bếp Tứ Xuyên, người Uyển Châu ăn quen đồ ăn Hoài Dương cũng vui vẻ nếm thử chút mới mẻ.

Mới đầu, mọi người bị vị cay hấp dẫn, đều chạy đến bên kia.

Đại thiếu nãi nãi đột nhiên nghĩ tới, muốn ăn cá hấp, vừa đi tới, chỉ nói một câu: "Ta nên ăn mì cay, hay là ăn cá bây giờ."

Vì thế, gọi hai vị đầu bếp tới, bàn bạc: "Các ngươi không thể cứ mãi theo đuổi khẩu vị chính tông của món ăn được, cũng phải nghĩ tới khả năng tiếp nhận của thực khách chứ. Ngươi nghĩ rằng ta và ngươi giống nhau là người Tứ Xuyên từ nhỏ ăn cay lớn lên hay sao, đồ ăn mang đến đâu thì cải biên theo phong thổ nơi đó. Như vậy đi, cải biên thành ba khẩu vị, nguyên vị, trung vị, vị cay, cho ta một cái vị cay là được."

Khỏi phải nói, chuyện thiếu nãi nãi cải biên đồ ăn được mọi người ủng hộ, các món cay Tứ Xuyên cũng rất được hoan nghênh. Mười ngày sau, mọi người đều tình nguyện móc hầu bao tới tửu lâu ăn cơm.

Sau này, Hân Duyệt mới hiểu được đây là chiểu nhất tiễn song điêu của Tề Vân Đình.

Mười ngày ăn miễn phí kỳ thật chính là phí quảng cáo tuyên truyền, khỏi cần tốn phí dùng thử, Tề gia còn được tiếng hào phóng, sau này còn có thể mang tới nhiều mối làm ăn cho tửu lâu Tề gia.

Khó trách Hân Duyệt cười mắng hắn là gian thương.

Giấc mộng ai tỉnh trước, bình sinh ta tự biết.

An ổn tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, Hân Duyệt vừa lòng duỗi thẳng người, Tề Vân Đình này rảnh rỗi không chịu nổi lại chạy đi đâu rồi.

Nàng đi dạo trong viện vận động tay chân.

Đương nhiên, bây giờ không thể ở thư phòng, nhưng mà Kim Ngọc đường ác mộng đó đánh chết nàng cũng không quay lại, cũng may Tề gia nhà cao cửa rộng, sân viện trống còn rất nhiều.

Tề phu nhân ở nhà chính, Nhị di nương ở đông viện, Tam di nương ở tây viện.

Đám hậu bối trẻ tuổi bọn họ ở hậu viện, vốn dĩ Kim Ngọc đường của Tề Vân Đình là một đại viện ở gần nhà chính, nhưng hai người bọn họ đều không muốn trở về ở, đành phải chọn một sân viện khác.

Phu thê Vân Thụ ở Bích Ngọc hàm, Thải Vân ở Phi Ngọc các, Vân Hải ở Hải Ngọc hiên, hai đứa con gái song sinh Thải Hà, Thải Điệp của Tam di nương bởi vì tuổi còn nhỏ, liền cùng Tam di nương ở tây viện.

Còn lại mấy sân viện, Hân Duyệt chọn Noãn Ngọc đình, bởi vì nơi này có một hồ nước nóng, mùa đông đến, có thể tắm nước nóng thỏa thích.

"Chỗ này gần thư phòng của chàng, ta tìm nơi này cũng vì tiện cho chàng nha." Hân Duyệt lúc chọn chỗ nói với Tề Vân Đình.

"Ngốc quá, trước kia ta thường ở thư phòng, là bởi vì trong viện vắng vẻ, không muốn trở về, bây giờ có nàng rồi, sao ta có thể bỏ nàng mà ở thư phòng chứ." Tề Vân Đình cưng chìu vỗ vỗ đầu của nàng.
... ...... ...

Cửa truyền đến tiếng chửi bậy, Hân Duyệt theo tiếng đi qua, nhìn thấy đại nha đầu Tiểu Hồng đang giáo huấn một tiểu nha đầu đang cúi thấp đầu không dám lên tiếng: "Tiểu tiện nhân, không ở phòng bếp đốt than của ngươi, chạy tới đây dò hỏi làm cái gì? Sân viện của đại thiếu gia không phải hạng tiện tì như ngươi có thể nhìn, nhanh chóng dẹp bỏ ý nghĩ đó ngay, cút về phòng bếp đi."

Xem ra trong trạch viện này đại nha đầu khi dễ tiểu nha đầu cũng thật lợi hại, Hân Duyệt trong lòng không thích, mở miệng nói: "Chuyện gì?"

Tiểu Hồng lập tức thay đổi bộ dáng cung kính: "Đại thiếu nãi nãi, tiểu nha đầu ở phòng bếp này chạy tới thập thò trước viện chúng ta, khẳng định là không có ý tốt."

Hân Duyệt cẩn thận nhìn tiểu nha đầu đang cúi thấp đầu kia, có chút nhìn quen mắt, "Ngươi ngẩng đầu lên."

"Ta giống như đã gặp ngươi ở đâu đó, ngươi tên gì?"

"Nha đầu tên Tiểu Nghiên."

"Tiểu Nghiên, Tiểu Nghiên, ta nhớ rồi, ngươi đi theo đại thiếu gia tới U châu đón dâu phải không?"

Trong mắt Tiểu Nghiên hiện lên một tia không thể tin, đại khái không dám tin đại thiếu nãi nãi còn nhớ mình, gật đầu lia lịa.

Hân Duyệt vui vẻ kéo tay cô, dù sao đây cũng là người duy nhất nói với nàng nửa câu thật lòng. "Tiểu Nghiên, không phải là ngươi nhớ ta, đến thăm ta chứ?"

Tiểu Nghiên cúi đầu nói: "Nha đầu không dám."

Hân Duyệt dẫn cô tới đình hóng mát, ấn cô ngồi xuống, đưa cho cô chiếc bánh ngọt.

Tiểu Nghiên nào dám ngồi, cắn môi, vuốt ve vạt áo. Tiểu Hồng phẫn hận trừng mắt nhìn cô.

"Tiểu Nghiên, chúng ta đến hoa viên dạo đi, Tiểu Hồng ngươi cũng đừng đi theo, ở lại coi chừng sân viện là được."

"Tiểu Nghiên, ngươi trở lại Tề phủ lúc nào vậy?"

"Bẩm thiếu nãi nãi, trước lúc người đến ba ngày ạ."

"Dọc theo đường đi, chắc chịu không ít cực khổ rồi."

"Cũng tốt, có mọi người giúp đỡ."

"Khi đó ngươi nói với ta, bảo ta chạy trốn chính là sợ ta không vượt qua quỷ môn quan?"

Tiểu Nghiên đột nhiên quỳ rạp xuống đất, "Thiếu nãi nãi, ngàn vạn lần người đừng nói cho đại thiếu gia, tôi đã nói như vậy, ngài ấy sẽ đánh chết tôi."

"A? Đại thiếu gia của ngươi còn có thể ăn thịt người hay sao?"

"Ai chẳng biết đại thiếu gia coi thiếu nãi nãi như trân bảo, nếu ngài biết tôi khuyên người rời đi, vậy tôi......" Cô hoảng sợi đến rơi nước mắt.



Đã sửa bởi baonganpham lúc 11.02.2017, 12:24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Anhdva, Chimy Lữ, Dạ Minh Nguyệt, Hạt Tiêu, Jindo321, MicaeBeNin, Trang2912, lenovo, matnhung15, yapj, yuriashakira
     
Có bài mới 20.06.2015, 12:07
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 29: Tiểu Hồng

Hân Duyệt cười," Mau đứng lên đi, nha đầu ngốc, ngươi cũng là tốt bụng, muốn cứu ta một mạng, bởi vì lúc ấy ai cũng không tin ta có thể sống được. Đúng rồi, ngươi làm việc ở đâu, phòng bếp?"

"Dạ."

"Ngươi đến Tề phủ chắc cũng lâu rồi."

"Phụ thân của Tiểu Nghiên là thợ thuyền của Tề phủ, mẹ làm ở phường thêu, cho nên tôi cũng coi như nha đầu gia sinh (nha đầu là con của tôi tớ trong phủ), từ nhỏ quét dọn trong phòng lão thái thái, sau khi lão thái thái qua đời, thì được phân công tới phòng bếp đốt lửa."

"A, từng làm việc cho lão thái thái, cũng coi như có thể diện, không bằng ngươi đến làm nha hoàn bên cạnh ta đi, đừng làm ở phòng bếp nữa."

Tiểu nghiên vừa mừng vừa sợ, lại cắn môi không dám đồng ý: "Tiểu Nghiên ăn ngay nói thẳng, lại không biết quan sát, không hợp hầu hạ chủ tử, chỉ có thể đốt lửa."

Hân Duyệt sang sảng cười: "Ta thích người ăn ngay nói thẳng, Tiểu Hồng kia nói chuyện không hé nửa cái răng, ta đã sớm chịu không nổi, đi, ngươi dẫn ta đến phòng bếp, ta nói với tổng quản."

Tiểu Nghiên vẫn không dám tin: "Thiếu nãi nãi, tôi...... Tôi thật sự được nhận sao?"

"Nha đầu ngốc, ta nói được là được, đi nhanh đi.'

Tổng quản phòng bếp má Lí cười híp mắt: "Thiếu nãi nãi để ý Tiểu Nghiên là vinh hạnh của cả phòng bếp chúng tôi, người xem khi nào thì dẫn nó qua?"

Hân Duyệt mỉm cười: "Cũng là má Lí thật tốt, ta ở đây một lát rồi đi, để cô ấy thu dọn một chút, rồi đi với ta luôn."

Tiểu Nghiên nói: "Làm sao dám để thiếu nãi nãi đợi được, người có thể đi về trước, chỉ một chút là tôi qua ngay."

Hân Duyệt bất đắc dĩ cười: "Ngươi không dẫn đường, ta làm sao về được."

Thì ra thiếu nãi nãi này còn chưa biết đường nha.

Xem ra nhân duyên của Tiểu Nghiên đúng là không tệ, mấy bà tử cho cô vài túi điểm tâm, xem như quà tặng. Mấy tiểu nha đầu lăng xăng giúp cô thu thập đồ vật này nọ, người này nói: "Tiểu Nghiên, vận khí của ngươi thật tốt, sau này đến chỗ thiếu nãi nãi hưởng phúc."

Người kia nói: "Tiểu Nghiên, sau này ngươi cũng đừng quên bọn ta nha."

"Tiểu Nghiên, ngươi sẽ không giống Tiểu Hồng tỷ khi dễ chúng ta chứ."

Tiểu Nghiên ngượng ngùng đáp: "Có lẽ qua vài ngày thiếu nãi nãi dùng người không quen tay, ta sẽ trở lại, đương nhiên, nếu ta có thể ở lại, có gì tốt nhất định sẽ nghĩ tới mọi người."

Mấy tiểu nha đầu đều mặt mày hớn hở.

Thấy cô muốn gom luôn chăn đệm cũ, Hân Duyệt nói: "Tiểu Nghiên, cái đó mang theo không được, cũng đừng lấy, bên kia có đồ mới."

Tiểu Nghiên vui vẻ nói với một nha đầu nhỏ gầy: "Đệ đệ của ngươi không phải không có chăn đệm sao, vậy thì cho hắn đi."

Tiểu nha đầu kia cảm ơn không ngớt, vui mừng vô cùng.

Hân Duyệt lại có chút cảm động, hạnh phúc của người nghèo lại giản đơn như vậy.

Một đường trò chuyện, rất nhanh đã đến sau hoa viên, Tề Vân Đình vừa lúc đi tới, "Đi đâu? Lâu như vậy tìm không thấy nàng."

"Tiểu nha đầu này ta thích, liền đến phòng bếp đem nàng về, làm nha hoàn bên cạnh ta." Hân Duyệt quay lại chỉ chỉ hướng phòng bếp, mới phát hiện thì ra đã đi quãng đường xa như vậy.

Tề Vân Đình cười nói: "Nàng thích là tốt rồi, dù nàng muốn sao trên trời, ta cũng phải nghĩ biện pháp hái xuống, huống chi là một tiểu nha đầu, thích thì mang đi."

Hân Duyệt tiến lên hai tay ôm cổ hắn, dựa cả vào người hắn, "Đi một quãng thật xa, không muốn đi nữa."

Tề Vân Đình lắc đầu bất đắc dĩ cười: "Đã gần tới cửa viện, còn làm nũng."

"Nhưng mà, sân viện của chúng ta lớn như vậy, còn lâu mới đi vào tới trong phòng, phải không?"

Nhìn xem bốn bề vắng lặng, cưng chìu nàng một lần đi, bế bổng nàng lên, nhanh chóng tiến vào bên trong, giọng nói tuy rằng ra lệnh, lại không có chút nghiên khắc nào: "Sau này thân thể khỏe lại, không được làm nũng như vậy nữa, có nghe không?"

"Không nghe, a a."

Tiểu Nghiên có nghe phu thê đại thiếu gia ân ái thế nào, chưa từng tận mắt nhìn thấy, hiện giờ vừa thấy, quả nhiên khác xa lúc ở U châu. Đúng là nhất dạ phu thê bách dạ ân, trăm ngày chồng vợ đậm sâu như biển. Xem ra lời này quả không sai.

Vào phòng rồi, bảo má Ngô thu xếp chỗ ở cho Tiểu Nghiên.

Tề Vân Đình nói: "Ta đã điều tra nến đỏ kia, nếu trên thị trường không có bán, chứng tỏ là được người đặc chế, rất có thể là mấu chốt hại người. Nhưng mà, loại nến đỏ này rất thường thấy, không thêm hương liệu năm văn tiền một đôi, thêm hương liệu thì mười văn tiền một đôi. Cửa hàng Tề gia quản lí cũng có, quản gia nói nến đỏ hôm đó là ra cửa hàng lấu về, hương liệu bên trong chính là đàn hương bình thường, cho nên không phải vấn đề từ nến đỏ."

"Đúng vậy, nếu hương liệu có vấn đề, không phải chỉ mình ta gặp chuyện, chàng cũng ngửi được mà, sao chàng lại chẳng có việc gì cả? Xem ra, khẳng định là trong đồ gì đó ta ăn, chàng lại không ăn."

"Lúc ta ra ngoài kính rượu, bọn họ có cho nàng ăn gì không?"

"Thôi, đừng nói nữa, nhà chàng quy củ thật nhiều, làm ta đói gần chết, cũng không có gì cho ta ăn."

"Trà."

"Trà."

Hai người đồng thanh nói.

Đúng vậy, Hân Duyệt chỉ uống ba chén trà kia, Tề Vân Đình không có uống.

"Thực rõ ràng, hung thủ cũng không muốn hại chàng, chủ yếu là hại chết vợ chàng mà thôi. Ta nghĩ có thể là nha hoàn nào nhìn trúng chàng, muốn dòm ngó ngai vị thiếu nãi nãi, mới hạ độc thủ như vậy. Cô Tiểu Hồng kia rất có khả năng, ta nhìn cô ta không thuận mắt. Ôi, nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến."

Hân Duyệt rời khỏi bàn, bước đến ngồi lên tháp, miễn cưỡng bóc vỏ vải, mắt lạnh thờ ơ nhìn.

Tiểu Hồng mang theo một bình trà ấm đi vào, trời nóng, cửa không đóng, cho nên Hân Duyệt vừa vặn nhìn thấy cô ta đi tới.

Tiểu Hồng đặt bình trà lên bàn, Tề Vân Đình lạnh lùng hỏi: "Ngày đó, ngươi cho thiếu nãi nãi uống trà gì?"

Tiểu Hồng ngẩng đầu lên, không hiểu nói: "Đại thiếu gia đang nhắc tới ngày nào?"

"Đêm động phòng hoa chúc." Thanh âm không lớn, nhưng ánh mắt lạnh lẽo làm Tiểu Hồng rét buốt.

"Dạ bẩm đại thiếu gia, hôm đó ly thứ nhất màu xanh biếc là Tây hồ Long tĩnh, ly thứ hai màu đỏ là trà phỗ nhị,  ly thứ ba màu đỏ là trà khổ qua. Hỉ bà nói, ba ly trà phải khác nhau, cho nên tôi đã chọn ba loại này. Lá trà lấy từ khố phòng trong phủ, chỗ quản khố còn có ghi chép, đại thiếu gia có thể xem lại."

Trả lời quả thực thiên y vô phùng. (không dấu vết)

Hân Duyệt lại đứng dậy, vòng đến phía sau, dùng miệng đưa một quả vải đã bóc vỏ vào miệng Tề Vân Đình." Phu quân nói nhiều vậy, có khát nước không?"

Tề Vân Đình ngoài miệng nói đừng nháo, nhưng vẫn ăn, cũng nhân cơ hội cắn cái lưỡi nhỏ của nàng một chút.

---- chính mình tận tâm phục vụ đại thiếu gia năm năm, lại không được hắn liếc mắt một lần, bây giờ hắn lại sủng ái nữ nhân này như vậy, chỉ lúc nhìn ả thì ánh mắt mới dịu dàng như nước.

Tiểu Hồng nghĩ rằng vợ chồng bọn họ không để ý cô ta, lại không biết tia đố kị trong mắt cô đã bị hai người họ nhìn thấu.

Tề Vân Đình kéo Hân Duyệt ôm vào lòng, để nàng ngồi trên đùi mình.

Mí mắt cũng không nhướng, lạnh lùng nói: "Tiểu Hồng, ngươi là người thông minh, hẳn là biết tác phong của ta, tốt nhất nên thật thà, có lẽ còn có đường sống, bằng không đợi ta tra xét được, xem ta có rút gân, lột da của ngươi không. Đi xuống tự ngẫm lại đi."

Tiểu hồng hít sâu một hơi, lui xuống.

Hân Duyệt chơi đùa với sợi tóc của Tề Vân Đình, "Chàng không thấy vừa rồi cô ta trả lời rất đầy đủ sao, chỉ giống như đánh vào bông gòn thôi."

"Yên tâm đi, không tới ba ngày, cô ta sẽ chịu không được áp lực. Duyệt Duyệt, mấy ngày nay điều dưỡng thân thể cho nàng, ta đã nhịn rất lâu, tối nay nhất định phải khai huân."

Những cái hôn cuồng nhiệt tới tấp hạ xuống, Hân Duyệt âm thầm hối hận buổi chiều bởi vì trời nóng ăn mặc mỏng manh đã tạo cơ hội cho hắn.


--- ------ ----
vì bận quá không có lịch post truyện cố định, mong mọi người vẫn ủng hộ  :flower2:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Anhdva, Dạ Minh Nguyệt, Hạt Tiêu, Jindo321, MicaeBeNin, Trang2912, huế thương, yapj, yuriashakira
     
Có bài mới 06.07.2015, 10:55
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chúc các bạn đọc vui  :D5

Chương 30: Gặp mặt mọi người

Lúc Tiểu Nghiên và má Ngô trở về, vừa vặn nhìn thấy một màn hương diễm này, đỏ bừng mặt, nghĩ thầm: Đại thiếu gia và thiếu nãi nãi thân thiết cũng không đóng cửa.

Tề Vân Đình không kiêng kị gì với hạ nhân trong viện mình, vỗ vỗ mông Hân Duyệt để cho nàng đứng lên, nói với Tiểu Nghiên: "Ngươi tên gì?"

"Tiểu Nghiên."

"Ừ, nhìn ngươi cũng là người thông minh, về sau đi theo đại thiếu nãi nãi chú ý nhiều chút, để ý việc ăn uống, an toàn trong phủ, chú ý người khả nghi."

"Dạ."

Hân Duyệt sờ sờ bụng: "Má Ngô, sao còn chưa dọn cơm?"

"Bẩm thiếu nãi nãi, vừa rồi lão gia gọi người truyền lời đến đây, nói mười ngày yến hội đã xong, đại thiếu gia và thiếu nãi nãi cũng khôi phục tốt rồi, đêm nay gọi tất cả mọi người đến nhà trước ăn cơm đoàn viên. Sau đó họp mặt gia đình."

Tề Vân Đình nói: "Được rồi, thay quần áo, chúng ta đến nhà trước thôi."

"Quần áo của ta là buổi chiều mới thay đó."

Tề Vân Đình chỉ chỉ nhiều điểm trên người nàng: "Đây, đây, còn có ở đây, thay một bộ cao cổ đi."

Hân Duyệt nhìn xem dấu hôn đầy cổ, ngoài miệng nói: "Nên để cho người ta nhìn thấy hành vi cầm thú của chàng." Nhưng vẫn đi thay một bộ khác, che hết dấu vết.

Đi qua quãng đường thật xa, cuối cùng đến nhà trước.

Mỗi người ở một sân viện riêng, kỳ thật mấy ngày nay cũng đã gặp mặt, chính là chưa nói được mấy câu.

Tề lão gia ngồi ở chủ tọa, bên phải theo thứ tự là Tề phu nhân, Nhị di nương, Tam di nương, bên trái là Vân Đình, Hân Duyệt, Vân Thụ, vợ của Vân Thụ - Phạm Thu Sương, Vân Hải, Thải Vân, Thải Hà, Thải Điệp. Vừa vặn thành một vòng tròn lớn.

Tề lão gia có chút nho nhã, bộ mặt ôn hòa.

Tề phu nhân trang trọng hào phóng, vừa thấy đã biết xuất thân khuê tú, bộ dạng nghiêm túc cứng nhắc.

Nhị di nương có đôi mắt hồ ly hẹp dài, bởi vì giúp đỡ Đại phu nhân quản gia có chút quyền lợi, bộ dáng không giận tự uy.

Tam di nương tuổi trẻ xinh đẹp, cách ăn mặc rất sặc sỡ.

Vân Thụ văn văn nhược nhược bộ dáng mọt sách, Thu Sương trong trẻo nhưng lạnh lùng cao ngạo, biết tuân thủ bổn phận.

Vân Hải là người hoạt bát, thỉnh thoảng dùng ánh mắt tò mò nhìn trộm đại tẩu mới.

Thải Vân là tự tay Đại phu nhân giáo dục, tràn đầy tu dưỡng.

Thải Hà, Thải Điệp còn nhỏ, bộ dáng chỉ mới mười một mười hai tuổi.

Ai cũng không nói chuyện, đồ ăn vừa dọn lên, liền bắt đầu yên lặng ăn cơm.

Hân Duyệt nhìn thấy trước mặt mình là một dĩa khổ qua xào thịt, một dĩa cá chưng tương, âm thầm kêu khổ, cơm này kêu người ta ăn thế nào đây.

Trước mặt Tề lão gia là một dĩa thịt xào măng rất tươi ngon, làm Hân Duyệt nuốt nước
miếng.

Tuy mình không cùng thời đại, nhưng dù sao cũng là người văn minh, đã từng học lễ phép, cũng không thể cầm đũa gắp thức ăn trước mặt cha chồng được.

Hân Duyệt đành phải kí thác hi vọng vào Tề Vân Đình, thỉnh thoảng ám chỉ dĩa thịt xào măng kia.

Chén đĩa đều sắp mài ra tiếng, Tề Vân Đình lại không động tĩnh gì, hay là không thấy sắc mặt của ta?

Bọn họ đều tự vùi đầu ăn thức ăn trước mặt mình.

Xem ra cả nhà này không có thói quen gắp thức ăn cho nhau, ngẫm lại cũng phải, lão gia có ba người vợ, gắp cho người này, không thể gắp cho người kia; hoặc là không biết gắp cho ai, thế nào cũng sinh ra đố kỵ.

Nên tự mình gắp tự mình ăn.

Hân Duyệt mặt ngoài an tĩnh ngồi yên, nhưng con mắt đã sớm ngó nghiêng, trộm ngắm cái này, vụng nhìn cái kia. Cũng may người ta chẳng ai giương mắt nhìn, nên nàng có thể giở trò mà không ai biết.

Bộ dạng này không giống người một nhà, một chút náo nhiệt cũng không có. Lạnh lùng, cứng nhắc, nhiều quy củ, ăn cơm còn có một đám hạ nhân bên cạnh đứng nhìn.

Lúc ở kí túc xá giành ăn với mọi người còn thú vị hơn. Hai gia đình trước kia của mình cho dù kém thân thiết hơn những nhà khác, nhưng cũng có mùi vị gia đình. Nếu sau này phải ăn cơm trong bầu không khí này, quả thật đúng là một biện pháp giảm béo mà.

Không được, phải phá vỡ quy củ này thôi.

Hân Duyệt siểm nịnh gắp vài miếng khổ qua, cho vào bát của Tề Vân Đình, "Phu quân đã nhiều ngày vất vả, ăn chút khổ qua cho hạ hỏa."

Tề phu nhân quan tâm con nói: "Đình nhi từ nhỏ đã không thích ăn khổ qua."

Hân Duyệt vừa nghe, mừng thầm, không thích ăn thì sao, ta cũng có thích ăn đâu.

Thật muốn gắp hết khổ qua cho hắn, sau đó nói với hắn: Bạn nhỏ không được kiêng ăn.

Quên đi, bạn nhỏ này cũng không dễ dàng, nể tình hắn thương mình như vậy, liền tha cho hắn đi.

Hân Duyệt gắp cơm miếng có miếng không cho vào miệng, khổ qua nàng không muốn ăn, cá chưng vừa nhìn đã thấy ngán. Dù sao ở viện của mình cũng có phòng bếp nhỏ, nếu không chút nữa về nấu bữa khuya,

Trong lòng thầm mắng Tề Vân Đình trước mặt mọi người giả nghiêm túc.

Tề Vân Đình rốt cục lương tâm trỗi dậy gắp miếng thịt xào măng cho nàng, nhỏ giọng nói: "Chút nữa cha còn họp mặt, nàng ăn nhiều chút, bằng không đói chết nàng."

Hân Duyệt rốt cục được như sở nguyện, vui vẻ ăn cơm.

Ăn xong, tất cả mọi người từ nhà ăn đi đến phòng khách.

Hân Duyệt ở phía sau lặng lẽ kéo tay áo Tề Vân Đình, "Sau này không phải mỗi ngày đều đến đây ăn cơm chứ?"

"Không đâu, chỉ có mùng một, mười lăm, hoặc là ngày lễ tết mới cùng nhau họp mặt ăn cơm thôi."

"May quá, bằng không ta sẽ đói chết đó. Này, chàng có mang theo bạc không, cho ta hai lượng."

"Để làm chi?"

"Ta phải mua chuộc những người phụ trách bưng thức ăn, để bọn họ sau này bưng thức ăn ta thích tới trước mặt ta."

"Đừng dọa người. Đi nhanh đi, mọi người đã vào hết rồi."

Hai người bọn họ ở phía sau thì thầm to nhỏ, hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người nhìn qua.

Tề phu nhân không hài lòng nhìn lướt qua, nghĩ thầm, con gái nhà nghèo chưa từng thấy cục diện thế này.

Hân Duyệt nắm tay áo Tề Vân Đình, lúc hắn ngồi xuống, liền ngồi bên cạnh hắn.

Không nghĩ tới, hắn lại dùng ánh mắt bảo nàng đứng lên, nhỏ giọng nói: "Đó là chỗ ngồi của Vân Thụ."

Hân Duyệt lúc này mới phát hiện Vân Thụ vẫn đứng bên cạnh chờ đại ca ngồi trước.

"A, vậy ngươi ngồi đi." Hân Duyệt đứng dậy để Vân Thụ ngồi xuống.

Nghĩ thầm: Nhà giàu, quy củ thật nhiều, ghế dựa cũng không thể ngồi bừa được.

Hỏi Tề Vân Đình: "Ta ngồi đâu?"

"Nàng không có chỗ ngồi, đứng sau lưng ta đi."

"Cái gì?"

Hân Duyệt đảo mắt nhìn thấy, Tề lão gia và Tề phu nhân ngồi ở chính vị hướng nam, đối diện bốn ghế là Nhị di nương, Tam di nương, Thải Hà, Thải Điệp, bốn ghế còn lại theo thứ tự là Vân Đình, Vân Thụ, Vân Hải, Thải Vân.

Thu Sương sớm đã an phận đứng sau Vân Thụ.

Gì chứ, đây không phải khi dễ người khác họ sao?

Ngay cả hai đứa nhỏ Thải Hà, Thải Điệp cũng có chỗ ngồi, dựa vào đâu bắt mình và Thu Sương phải đứng.

Tốt xấu ta cũng là con dâu trưởng mà?

Hân Duyệt phẫn hận đứng phía sau Tề Vân Đình, bĩu môi.

Trong mắt Nhị di nương hiện lên tia buồn cười, Tề phu nhân thì có vẻ mặt khinh thường.

Nếu lão gia chỉ phát biểu vài câu cũng được đi, có lẽ Hân Duyệt còn có thể nhịn, nhưng mà ông không nhanh không chậm nói tới một hai canh giờ còn chưa muốn ngừng.

Hân Duyệt nổi nóng rồi, ba canh giờ, chân cũng tê, trừ bỏ đi xe lửa hết ghế ngồi, thì chưa từng đứng lâu như vậy.

Nàng đại khái cũng nghe hiểu được, ngày mốt là Uyển Giao hội, là sự kiện giao dịch thương phẩm ở Uyển Châu một năm một lần, đến lúc đó đua thuyền rồng trợ hứng, còn có giao dịch hàng hóa cả nước, thương khách cả nước tụ hội rất nhiều, có thể kí kết rất nhiều hợp đồng làm ăn. Hơn nữa ngày đó không câu nệ lễ tiết, dành cho tất cả mọi người, những đại cô nương cũng có thể nhân cơ hội hẹn gặp tình lang.

Hội này náo nhiệt và cũng chơi vui lắm.

Tề lão gia hỏi Vân Đình: "Con mới từ phương bắc trở về, đã tập luyện tốt chưa, nếu không thì để cho quản gia lo liệu."

"Cha, người yên tâm đi, đua thuyền rồng con cũng không phải chỉ mới tham gia một hai lần, không vấn đề."

Lão gia lại hỏi Vân Hải: "Vân Hải, năm nay là lần đầu tiên con lái thuyền, đã tập luyện tốt chưa?"

Vân Hải vỗ ngực cam đoan: "Cha, người không tin con sao? Năm trước là bởi vì con lên núi học nghệ không trở về, mới để Chúc gia đứng nhất, năm nay con đã trở lại, nhà chúng ta nhất định đứng đầu."

Lão gia từ ái cười: "Cái gì mà đứng đầu hay không, chỉ là mọi người tham gia náo nhiệt. Cả nhà cũng đã buồn ở nhà một năm, đến lúc đó đều đi ra ngoài cổ vũ cho các con."

Mọi người trên mặt đều vui sướng, dù sao nữ tử cổ đại rất khó xuất môn. Ai không muốn ra ngoài hóng gió chứ?

Hân Duyệt lặng lẽ thì thầm bên tai Tề Vân Đình: "Vì sao ta  không có chỗ ngồi?"

"Đây là quy củ, người vợ sau khi sinh con mới có thể có chỗ ngồi."

Quy củ rách nát gì đây, quả thực không có nhân quyền mà.

Thật đáng giận, thì ra còn phải mẹ quý nhờ con.

Ta còn chưa nghĩ tới phải nối dõi tông đường cho nhà các người đâu.

Nàng kéo quần áo của hắn: "Chàng đứng lên, để ta ngồi một lát, mệt chết.”

Tề Vân Đình không đồng ý chụp tay nàng lại, "Đừng làm rộn."


Đã sửa bởi baonganpham lúc 11.02.2017, 12:30, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Anhdva, Dạ Minh Nguyệt, Hạt Tiêu, Jindo321, MicaeBeNin, Trang2912, bichvan, hh09, yapj, yuriashakira
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hul043956, lu haj yen, MrsPine, thuyhang181290 và 112 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

6 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 27, 28, 29

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

19 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

20 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63



Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.