Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 

Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

 
Có bài mới 17.06.2015, 23:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.07.2014, 00:13
Tuổi: 31 Chưa rõ
Bài viết: 19
Được thanks: 247 lần
Điểm: 22.11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 27
Chương 62: Số âm

Bình tĩnh!

Bình tĩnh!

Nhất định phải bình tĩnh!

Trong lòng Nhiếp Nghiêu nhắc nhở mình rất nhiều lần.

Thực ra, không có chuyện gì lớn, đúng vậy!

Không phải là hơn mười hai giờ đêm bị người ta đánh thức thôi sao, không phải là bên ngoài đang dưới 0 độ thôi sao, không phải là một người đàn ông to cao đột nhiên xuất hiện trước mặt anh, cởi áo tháo thắt lưng thôi sao, không phải là để cho anh đánh giá một chút hình thể của cậu ta thôi sao…

Thật sự không có gì ghê gớm lắm.

Nhiếp Nghiêu vừa an ủi lòng mình, vừa cố gắng ổn định cảm xúc, chỉ là, hình như không có tác dụng.

Giống như núi lửa sắp phun trào, nếu anh không làm cho bản thânmình hạ nhiệt, thì sẽ phun trào ngay lập tức.

Người nào đó còn cố tình không biết sống chết hỏi một câu: “Cậu nói đi, cậu xem cơ thể này có gợi lênhứng thú không?”

“Mẹ kiếp!” Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục, trước việc này ngay cả là bạn bè, anh cũng không nhịn được: “Cậu*** đầu óc có bệnh sao. Quá nửa đêm chạy tới nhà người ta, cởi ra sạch sẽ chỉ để hỏi tôi hình thể cậu có đẹp không? Cậu thầm mến tôi sao?”

Núi lửa trực tiếp phun trào, Nhiếp Nghiêu nổi điên!

Nếu như một người đẹp cứ chạy tới hỏi vậycòn coi được, một ông chủ thối cởi áo tháo thắt lưng ở trước mặt anh, anh có thể có hứng thú cái gì?

“Ai thầm mến cậu?” Vừa nghe Nhiếp Nghiêu gầm lên giận dữ, sắc mặt Chu Duệ Trạch liền đen lại, cực kỳ khinh bỉ trừng mắt nhìn Nhiếp Nghiêu một cái: “Tôi chỉ có hứng thú với Quyên Tử nhà tôi, cậu muốn vượt quá quan hệ bạn bè với tôi, tôi cũng không muốn.”

“Mẹ kiếp, rốt cuộc ai vượt quá quan hệ bạn bè với ai?” Nhiếp Nghiêu buồn bực kêu lên một tiếng, rốt cuộc đây là cái gì?

Bị cắn ngược lại một cái?

Không đúng!

Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh.

Nhiếp Nghiêu dùng sức vỗ vào đầu của mình, cố gắng hết sức thoát khỏi tình huống quái dị vừa rồi, cố gắng phân tích vấn đề mấu chốt trong đó.

Nhiếp Nghiêu không hổ là nhân vật quan trọng trấn thủ ở công ty, khả năng phân tích tuyệt đối cao siêu, từ giữa tình huống hỗn loạn kia bóc tách ra thông tin có ích.

Vóc dáng, hứng thú, Hà Quyên…

Sau khi mấy từ mấu chốt lòng vòng trong đầu Nhiếp Nghiêu, anh hợp thành mấy khả năng, sau đó nghĩ tới một khả năng khả thi, anh kinh ngạc trừng mắt, giống như quỷ, nhìn chằm chằm Chu Duệ Trạch, miệng há to, nửa ngày mới phát ra tiếng: “Cậu dụ dỗ Hà Quyên!”

Nhiếp Nghiêu tưởng rằng Chu Duệ Trạch sẽ xấu hổ, hoặc là ít nhiều có phần không được tự nhiên, nhưng đâu có nghĩ đến vị kia lại phiền muộn vò rối tóc của mình: “Đây không phải là thất bại sao!”

Nhiếp Nghiêu lập tức rất kinh ngạc, miệng há thành hình chữ “O”, thông tin này được chứng thực, thật sự là làm cho anh không thể nào tiếp thu được.

“Vẻ mặt của cậu như vậy là sao?” Chu Duệ Trạch rốt cuộc không nhịn được nhíu mày chất vấn Nhiếp Nghiêu.

“Vẻ mặt kinh ngạc.” Nhiếp Nghiêu vất vả ngậm miệng mình lại, liếc Chu Duệ Trạch một cái.

Chính cậu ta làm ra chuyện nhàm chán như vậy, còn không cho người khác kinh ngạc một chút sao?

Chu Duệ Trạch tất nhiên không muốn so đo với Nhiếp Nghiêu, chỉ là phiền não nắm bóp cánh tay của mình, vừa bóp vừa lo lắng hỏi Nhiếp Nghiêu: “Cậu nói tôi gần đây không đi luyện tập, có phải hình thể biến dạng rồi không? Tại sao Quyên Tử sau khi nhìnlại không cómột chút cảm giác?”

Nhiếp Nghiêu khổ sở nhắm hai mắt lại, anh thật sự muốn tìm người cho Chu Duệ Trạch một cái tát cho cậu tangất luôn đi.

Anh thật sự không ngờ cái người ngu ngốc bên cạnh là bạn bè của anh.

“Cậu nói một câu có được không, tôi tới không phải để nhìn cậu ngẩn người ra đó.” Chu Duệ Trạch không đợi Nhiếp Nghiêu trả lời, đạp anh một cước.

Cũng may mới vừa rồi lúc cậu ta cởi áo tháo thắt lưng đã cởi giày ra rồi, chỉ còn vớ, sẽ không để lại dấu vết trên áo ngủ của Nhiếp Nghiêu.

Nhiếp Nghiêu từ từ đứng dậy, tuỳ ý nói: “Chăn ở đâu cậu biết rồi đó, cậu đi ngủ một giấc đi.”

Nói xong trở về phòng ngủ của mình, không đợi đi được bước thứ hai, bỗng anh cảmthấy nguy hiểm sau gáy. Đôi mắt đang buồn ngủ đột nhiên nguy hiểm nheo lại, nghiêng thân thể một bên, linh hoạt như con báo tránh được công kích củaChu Duệ Trạch.

Quyền phong vẫn lợi hại như trước, đánh lên cánh tay anh khiến anh cảm thấyđau rát, hiển nhiên Chu Duệ Trạch không hề nể nang.

“Mẹ kiếp, cậu định mưu sát hả? Là anh em đấy? Xuống tay nặng như vậy?” Nhiếp Nghiêu lập tứcnổi nóng.

“Cậu là anh em sao? Tôi đang khó chịu, cậu một câu cũng không an ủi được!” Chu Duệ Trạch lại rống lên.

Nhiếp Nghiêu khổ sở nhắm lại hai mắt, lắc đầu thở dài một tiếng: “Tôi chỉ nghe nói phụ nữ khi yêu chỉ số thông minh đều thấp, thì ra đàn ông nói chuyện yêu đương, chỉ số thông minh cũng không cao, không chỉ không cao mà còn là số âm.”

“Cậu mắng tôi hả?” Chân mày Chu Duệ Trạch cau lại.

“Thật không dễ dàng, hiện tại vớichỉ số thông minh của cậu còn có thể nghe ra tôi đang chửicậu.” Nhiếp Nghiêu kinh ngạc nhìn Chu Duệ Trạch, giống như đã tìm thấy vùng đất mới.

“Cậu...” Mắt Chu Duệ Trạch lộ ra nguy hiểm, bị Nhiếp Nghiêu trừng lại thì khí thế tiêu tan.

Chu Duệ Trạch như vậy khiến Nhiếp Nghiêu càng đau đầu.

Thở dài một tiếng, anh tiếp tục đi về phòng ngủ.

“Này...” Chu Duệ Trạch gọi một tiếng, trong lòng đầy uất ức, anh vẫn đang phiền muộn, bạn tốt duy nhất lại còn không để ý đến anh, anh không phải là rất bi thảm sao?

“Vào rồi nói, cậu muốn nói chuyệnở trong phòng khách để tôi chết rét sao?” Nhiếp Nghiêu tức giận la lên một câu, cho dù thân thể anh tốt, anh cũng không có hứng thú mặc áo ngủ ngồitrong phòng khách lạnh cóng.

Ốm chắc là sẽ không ốm, nhưng mà vẫn lạnh.

“Ừ, được.” Chu Duệ Trạch vội vàng theo vào, tốt bụng đóng cửa phòng ngủ lại.

Nhiếp Nghiêu không quan tâm bò lên giường, trùm chăn ngồi.

“Trước tiên cậu nói cho tôi biết, buổi tối hôm nay cậu đã làm gì?” Nhiếp Nghiêu nhìn Chu Duệ Trạch ngồi trên ghế, im lặng nhướng mày.

Bị Nhiếp Nghiêu hỏi vậy, trên mặt Chu Duệ Trạch đột nhiên đỏ lên khả nghi, rũ mắt xuống, tránh né ánh mắt của Nhiếp Nghiêu, lắp bắp lầu bầu: “Không, không làm gì?”

“Cậu mới vừa rồi đã thừa nhận, bây giờ còngiả bộ với tôi.” Nhiếp Nghiêu khinh bỉ trừng mắt nhìn Chu Duệ Trạch một cái, làm cũng đã làm, có cái gì không dám thừa nhận?

“Ý của tôi muốn hỏi cậu, cậu muốn làm đến bước kia sao?”

Chu Duệ Trạch gãi gãi đầu, nhỏ giọng nặn ra một câu: “Làm đến bước nào là bước nào, nếu có thể từng bước một thẳng đến cuối thì tốt.”

Nghe Chu Duệ Trạch nói, Nhiếp Nghiêu thiếu một chút nữa ngất xỉu vì tức: “Ông chủ Chu, cậu có tỉnh táo không vậy? Cậu cảm thấy kế hoạch của cậu có thể làm được sao?”

“Sao không thể được?” Chu Duệ Trạch cũng tức giận phản bác, sau khi phản bác xong, tự tin lại nhanh chóng biến mất.

Chẳng lẽ, sức hấp dẫn của anh đã giảm xuống đến mức này rồi sao?

Đến mức bị Hà Quyên ghét bỏ?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.06.2015, 13:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.05.2015, 17:53
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 300
Được thanks: 949 lần
Điểm: 9.4
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 28
Chương 63: Mấu chốt

Bốp bốp bốp...

Nhiếp Nghiêu lấy tay vỗ đầu của mình.

"Cậu làm sao vậy?" Chu Duệ Trạch nhíu mày hỏi.

"Nhức đầu." Nhiếp Nghiêu vô lực rên rỉ.

"Nhức đầu thì uống thuốc, cậu càng vỗ như vậy không phải là càng đau sao?" Chu Duệ Trạch đứng dậy, muốn lấy thuốc cho Nhiếp Nghiêu, đổi lại là một tiếng kinh hô của Nhiếp Nghiêu, dọa Chu Duệ Trạch giật mình, mắng: "Cậu lại nổi điên cái gì?"

"Cậu không sao chứ?" Nhiếp Nghiêu dừng tay, không nhịn được xem xét Chu Duệ Trạch, năng lực ở trình độ này rõ ràng là người đàn ông không bình thường, đây là người anh quen biết sao?

Chu Duệ Trạch suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng ý thức được ánh mắt của Nhiếp Nghiêu không đúng lắm, anh ta đang nhìn một tên ngốc sao?

Đôi mắt nguy hiểm híp lại, khí thế trên người lập tức hiện ra ngay, áp suất không khí trong phòng ngủ lập tức bị hạ thấp.

Hơi thở nguy hiểm của Chu Duệ Trạch ngược lại khiến Nhiếp Nghiêu thanh thản đứng dậy, cảm thán: "Không tệ, rốt cuộc cũng có điểm bình thường rồi."

Nghe được lời này của Nhiếp Nghiêu khiến Chu Duệ Trạch dở khóc dở cười: "Cậu muốn ăn đòn đúng không?"

"Cậu mới là không có đầu óc." Nhiếp Nghiêu không khách khí ném cho Chu Duệ Trạch một ánh mắt xem thường: “Tối nay, cậu trúng gió gì đó, tính kế với Hà Quyên?"

"Cũng không phải là tính kế." Nhắc tới Hà Quyên, dáng vẻ kiêu ngạo của Chu Duệ Trạch lập tức hạ xuống, lầm bầm lầu bầu nói: "Là tôi cảm thấy tiến triển cần phải nhanh hơn một chút."

"Cậu muốn tiến triển cái gì?" Nhiếp Nghiêu khó hiểu hỏi, theo anh biết, không phải hiện tại Chu Duệ Trạch và Hà Quyên đang rất tốt sao?

"Chính là... Thật sự cũng có chút tiến triển, hiện tại vẫn trong giai đoạn nắm tay, tôi cũng không phải là ông chủ nhà trẻ." Nhắc tới việc này Chu Duệ Trạch cũng rất phiền muộn.

Anh đã nhịn lâu rồi. Trước kia, Hà Quyên có bạn trai bên cạnh, bây giờ anh mới được ở cùng một chỗ với Hà Quyên, đúng làanh cảm thấy rất hài lòng, vấn đề là, càng ở chung một chỗ, anh phát hiện mình muốn càng nhiều.

Chỉ là, nắm tay... Không đủ!

Tuyệt đối không đủ!

Còn thiếu rất nhiều!

"Cậu có phải lại nhức đầu không?" Chu Duệ Trạch nói đến đây đã thấy ngượng ngùng, ngẩng đầu vừa nhìn khuôn mặt run rẩy của Nhiếp Nghiêu, vọt lên một cái, lửa giận trong lòng lập tức thức dậy.

"Cậu đã trở nên thông minh." Nhiếp Nghiêu cũng không dấu Chu Duệ Trạch, thoải mái thừa nhận.

"Cậu..." Chu Duệ Trạch tức giận trợn trừng mắt nhìn Nhiếp Nghiêu, có người anh em nào giống như vậy sao?

"Được được, không đùa cậu." Nhiếp Nghiêu xua tay liên tục, bây giờ tính tình Chu Duệ Trạch không tốt lắm, ai biết lúc nào thì anh sẽ nổi đóa.

"Tớ nói này, Chu Duệ Trạch à, rốt cuộc cậu có phải là một người đàn ông hay không?" Câu hỏi của Nhiếp Nghiêu lập tức liền đổi lấy cái nhìn giận dữ của Chu Duệ Trạch, anh vội vàng nói ra trọng điểm: “Hà Quyên chính là một người phụ nữ."

"Vô nghĩa!" Chu Duệ Trạch nghiêm mặt lạnh lùng trừng mắt nhìn Nhiếp Nghiêu: "Bà xã của tớ có phải phụ nữ hay không tớ còn không biết?"

"Cậu biết rõ mà còn dùng biện pháp ngớ ngẩn như vậy!" Nhiếp Nghiêu hoàn toàn không chú ý đến vẻ mặt nguy hiểm của Chu Duệ Trạch, theo đó mà trách móc không nương tay.

"Ngớ ngẩn..." Chỉ bằng hai chữ, Chu Duệ Trạch còn chưa có nói ra hết, đã bị Nhiếp Nghiêu cắt đứt: "Cậu cũng biết cậu ngớ ngẩn à?"

"Tớ?" Chu Duệ Trạch bị Nhiếp Nghiêu mắng đến đầu óc choáng váng, ngoại trừ Nhiếp Nghiêu dám nói anh như vậy ra, không còn người nào có lá gan này.

Nhưng mà, lời nói của Nhiếp Nghiêuthật sự là khiến Chu Duệ Trạch nghe không hiểu.

"Cậu chính là ngớ ngẩn hết chỗ nói. Thật không biết bình thường thông minh như vậy, vì sao đột nhiên lại biến thành không có đầu óc." Nhiếp Nghiêu cũng mặc kệ người ở trước mặt này là ai, la mắng một cách khoái chí.

"Cậu vẫn còn biết Hà Quyên là phụ nữ. Cậu hiểu tính tình của Hà Quyên sao?" Nhiếp Nghiêu hỏi.

"Đương nhiên là hiểu!" Nhắc tới Hà Quyên, tinh thần Chu Duệ Trạch lập tức tỉnh táo: "Bà xã ở nhà của tớ là một cô gái tốt dịu dàng."

"Cậu hiểu rõ mà còn làm loại chuyện không có đầu óc này." Nhiếp Nghiêu không nhịn được than thở, anh thật không biết vì sao Chu Duệ Trạch vừa đụng đến Hà Quyênthì đầu óc lập tức quay ngược lại trở về chỉ số thông minh của loài người đang tiến hoá trước kia cơ chứ?

"Hà Quyên là một người phụ nữ, cậu lại lấy sắc đẹp dụ dỗ như thế, cô ấy cũng không có khả năng nhào tới!" Nhiếp Nghiêu nói ra trọng điểm của vấn đề: "Bây giờ, nam sắc cũng rất thịnh hành, vấn đề là, cho dù có phụ nữ nhào tới, nhưng Hà Quyên sẽ nhào tới sao?"

"Đúng vậy." Chu Duệ Trạch vỗ trán của mình, chê cười, tại sao anh lại không nghĩ đến vấn đề này.

Anh cứ muốn thay đổi không khí, khiến quan hệ của hai người đột phá đến tính chân thật, không ngờ, cách làm đã sai lầm.

Nhiếp Nghiêu không nhịn được liếc Chu Tuệ Trạch một cái, bình thường đầu óc anh tốt như thế, nhưng vì sao vừa đụng đến Hà Quyên thì bắt đầu có những hành vi thất thường.

"Suy nghĩ cẩn thận rồi?" Nhiếp Nghiêu tức giận hỏi một câu.

Hơn nửa đêm thế này chạy tới đập cửa, còn trình diễn một màn chấn động lòng người như vậy, chỉ vì một người, làm anh lại cảm thấy mình bị quấy rầy như vậy không đáng giá?

"Ừ, hiểu rồi." Chu Duệ Trạch buông được nỗi lòng mà cười cười, như trút được gánh nặng sờ sờ bụng của mình: "Không phải là vóc người của tớ không được, thật tốt thật tốt..."

Cằm của Nhiếp Nghiêu thiếu chút nữa rớt xuống trên sàn nhà, có phải đầu óc Chu Duệ Trạch vẫn còn không bình thường?

Mấu chốt của vấn đề không phải là vóc người của anh có đẹp hay không?

"Cậu đừng nhìn tớ như vậy." Chu Duệ Trạch nhìn Nhiếp Nghiêu một cái: "Điều này rất quan trọng, ngộ nhỡ nếu như Quyên Tử không có hứng thú với tớ thì làm thế nào bây giờ?"

Nhiếp Nghiêu vô lực xoa trán của mình, anh phát hiện đầu của mình dường như còn đau nghiêm trọng hơn, vì sao đột nhiên anh có cảm giác, Chu Duệ Trạch biến thành người làm nghề lấy sắc hầu hạ người khác đây?

"Yên tâm, cô ấy tuyệt đối sẽ có hứng thú với cậu, nhưng mà, cậu phải từ từ đã, đừng xuống chiêu quá mãnh liệt, dọa cô ấy chạy, đây tuyệt đối không phải là dự tính ban đầu của cậu chứ?" Nhiếp Nghiêu đột nhiên nghiêm túc nhìn chằm chằm ánh mắt của Chu Duệ Trạch, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, nói gằn từng chữ.

"Ừ." Bị khí thế của Nhiếp Nghiêu bức bách, Chu Duệ Trạch hiếm khi nghe lời gật đầu một cái.

"Cho nên, hiện tại cậu không cần nghĩgì nữa, ra cửa, lái xe, về nhà ngủ một giấc là được." Nhiếp Nghiêu tiếp tục dùng giọng trầm thấp đầu độc Chu Duệ Trạch.

"Được." Chu Duệ Trạch sững sờ đứng dậy, gật đầu, rời khỏi phòng ngủ của Nhiếp Nghiêu, ra khỏi khu nhà ở của anh, xuống lầu, lái xe về nhà.

Nghe thấy động tĩnh ngoài cửa dần dần mất hẳn, Nhiếp Nghiêu mới thở phào một hơi, ôm chăn nằm trên giường, kéo chăn, buồn cười lắc đầu: "Người này..."

Trách cứ nhưng trên mặt lại cómột tia vui mừng.

Chu Duệ Trạch là một kẻ điên, làm việc vô cùng điên cuồng, tính tình như thế nhưng ở trước mặt Hà Quyên lại bị thu lại.

Nhất định phải hạnh phúc, trước kia Chu Duệ Trạch đã quá khổ.

Hà Quyên là người dịu dàng, chắc chắn sẽ cho cậu ta ấm áp.


Đã sửa bởi Tiểu Tất Cửu lúc 24.06.2015, 19:13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.06.2015, 16:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.05.2015, 17:53
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 300
Được thanks: 949 lần
Điểm: 9.4
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 27
Chương 64: Gặp khó khăn

Chu Duệ Trạch lái xe chạy lòng vòng về nhà với tốc độ rất chậm.

Trong đầu anh hỗn loạn, một tay cầm lái, tay còn lại nắm chặt thành quyền, cảm giác cái gì cũng không nắm bắt được khiến trong lòng anh hoảng sợ.

Bao lâu rồi anh không có cảm giác này?

Đôi mắt Chu Duệ Trạch giống như đầm sâu nhìn chằm chằm con đường tối đen phía trước. Đèn đường mờ nhạt bị bỏ lại đằng sau. Con đường kia tựa như không  điểm cuối, khiến anh phiền não không thể tả.

Anh cũng biết không nên quá sốt ruột, Hà Quyên không phải loại người dễ nóng nảy, quá mức nôn nóng sẽ dọa đến cô.

Huống chi, làm sao anh có thể nghĩ đến chủ ý tồi tệ như vậy?

Mát xa?

Có trời mới biết lúc Quyên Tử ở hội sở làm việc, liệu có gặp phải những tên có rắp tâm khác không?

Không, không đúng.

Không phải có thể hay không, nhất định là sẽ gặp phải.

Chắc chắn sẽgặp.

Đã như thế, anh còn ôm mục đích đó để tiếp cận Hà Quyên,cô có phải đã rất bất mãn với anh hay không?

Đặt hình tượng của anh ngang bằng với những tên đàn ông bất lương kia?

Chẳng lẽ trong cảm nhận của Hà Quyên về anh, anhcũng chỉ là người nhàm chán đến mức chỉ biết ức hiếp phụ nữ?

Xong rồi!

Chu Duệ Trạch càng nghĩ càng hoảng sợ. Bây giờ trong đầu anh đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh Hà Quyên thu thập xong hành lý dọn ra ngoài.

Còn có vẻ mặt căm hận củaHà Quyên,bộ dáng bị uất ức nhưng quật cường cố chấp không khóc... Nghĩ đến đây tronglòng anh chua xót không dứt.

Tay lái chuyển một cái, Chu Duệ Trạch lái xe hướng về nhà.

Mặc kệ thế nào, anh phải nói xin lỗicô, anh không cố ý ức hiếp cô, anh không phải loại đàn ông cólòng dạ xấu xa đó.

Sau khi vội vàng dừng xe, Chu Duệ Trạch ba bước thành hai bước xông lên lầu. Đứng ở trước cửa nhà mình, anhthở dốc hồi lâu màvẫn không dám mở cửa vào.

Anh sợ sau khi vừa mở cửa rasẽ nhìn thấy căn phòng lạnh lẽo. Anh nghĩ đến, người đó từ nay về sau sẽ đi ra khỏi thế giới thuộc về anh.

Chu Duệ Trạch nắm chìa khoá thật chặt trong lòng bàn tay khiến lòng bàn tay xuất hiện những vết ngấn màu đỏ thật sâu. Hít sâu một hơi, anhdùng chìa khóa từ từ mở cửa phòng ra, thận cẩn thận mở một khe hở nhỏ, độ ấm trong phòng lập tức phả vào mặt anh.

Đôi mắt nhìn xung quanh, dường như không  gì khác biệt.

Trái tim treo lơ lửng của Chu Duệ Trạch giờ mới hạ xuống, xoay tay, đóng cửa lạinhẹ nhàng. Anh rón rén đi đến phòng khách, lén nhìn sang hướng phòng ngủ của Hà Quyên, không có động tĩnh, hẳn làcô đã ngủ rồi.

Phù...

Chu Duệ Trạch nhẹ nhõm thở phào một hơi, tối hôm nay xem như không có việc gì.

Đến cửa phòng ngủ, anh đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa: "Anh đã về."

Trong nháy mắt, vô số suy nghĩ hiện lên rất nhanh trong đầu của Chu Duệ Trạch, giống như tia chớp, hơn nữa tất cả đều không phải là suy nghĩ tốt.

Hà Quyên cố ý chờ anh trở về, nhất định là sau khi anh đi rồi, cô đã suy nghĩ cẩn thận.

Cảm thấy được hành động gây rối của anh nên cô muốn đề nghị dọn ra ngoài, kế tiếp sau đó là ly hôn.

Cả đời không qua lại với nhau, thậm chí, rời khỏi thành phố này, cả đời anh cũng không gặp lại Hà Quyên.

Càng nghĩ càng khủng bố, mồ hôi lạnh trên trán Chu Duệ Trạch rơi xuống. Cơ thể cứng ngắc xoay qua chỗ khác, cố gắng khiến cơ thịt trên gương mặt cứng ngắc nặn ra chút tươi cười: "Em còn chưa ngủ à?"

Trễ như vậy còn chưa ngủ, không phải là vì chờ anh trở về ngả bài với anh chứ?

Đúng, nhất định là như vậy.

Nếu không, hiện tại đã hai giờ, có lý do gì khiến côkhông ngủ được?

Sau khi Chu Duệ Trạch hỏi câu kia, trái tim anhnhảy thìch thịch dữ dội, máu toàn thân tựa như đều bị hút hết, tay chân lạnh ngắt thậm chí có chút run lên.

Chu Duệ Trạch lo lắng nhìn Hà Quyên chăm chú, chờ cô tuyên án cuối cùng.

"Làm sao có thể ngủ được." Hà Quyên than nhẹ một tiếng.

Xong rồi, nhất định là cô phát giác ra được mục đích của anh, sau đó liên tưởng anh và những người khách không tốt kia với nhau.

Anh bị Hà Quyên ghét bỏ rồi.

Cũng ra ngoài lâu như vậy, vậy mà cô vẫn không ngủ được, nhất định là càng nghĩ càng tức giận.

"Bà xã..." Chu Duệ Trạch lắp bắp gọi một tiếng, nếu không gọi sợ rằng sau này sẽ không còn cơ hội.

Không được, tuyệt đối không được!

Anh phải nghĩ biện pháp xoay chuyển.

"Sao vậy, có gì không thích hợp sao?" Hà Quyên cũng không chú ý tới phản ứng kì quái của Chu Duệ Trạch, vẫn hỏi vấn đề mà cô để ý.

"Hả?" Chu Duệ Trạch kinh ngạc nhìn Hà Quyên chằm chằm, muốn nói một câu, thật là không thích hợp, em rất không thích hợp.

Chỉ là, ở dưới tình huống ‘Tình hình quân địch’ không rõ ràng, anh vẫn nên lựa chọn cách im lặng.

"Chân anh còn đau không?" Hà Quyên ngồi xổm xuống, rất tự nhiên sờ sờ mắt cá chân của Chu Duệ Trạch.

Cảm xúc ấm áp lập tức hóa thành dòng điện tê dại nhỏ bé kéo thẳng lên.

"Không, đã không còn." Vốn là muốn nói có, nhưng nghĩ sẽ làm Hà Quyên có suy nghĩ không tốt về mình, Chu Duệ Trạch lập tức đổi lời, trong lòng anhra sức tự nói với mình, còn nhiều thời gian... còn nhiều thời gian, bây giờkhông thể doạ Hà Quyên được.

"Không sao là tốt rồi." Hà Quyên thở phào nhẹ nhõm một hơi, lại sờlên, xác định đúng là không có vấn đề, mới đứng lên: "Vốn là trật chân cũng không nặng, vừa rồi em xoa bóp cho anh một chút, hẳn là không sao. Chỉ sợ trong công ty anh làm việc vội vàng, đi tới đi lui trên phạm vi lớn sẽ nặng thêm. Xem ra, không có việc gì."

Nhìn khuôn mặt tươi cười yên tâm của Hà Quyên, trong lòng Chu Duệ Trạch không biết là tư vị gì, mở miệng ra, có thiên ngôn vạn ngữ (hàng nghìn từ) muốn nói,cuối cùng, anh chỉ là dùng giọng khàn khàn nói: "Bà xã, mau đi ngủ đi. Muộn lắm rồi."

"Ừ. Anh cũng nghỉ ngơi sớm, ngày mai là bước sang năm mới rồi." Sau khi Hà Quyên cười nói một câu, xoay người lại ngáp một cái, trở về phòng ngủ của mình.

Nhìn cửa phòng ngủ đóng chặt của Hà Quyên, Chu Duệ Trạch thở dài một tiếng ở trong lòng, sau đó trở lại phòng ngủ của mình.

Hồi chuông điện thoại chói tai đánh thức Nhiếp Nghiêu, cầm điện thoại lên, anhtức giận"A lô" một tiếng.

Vừa nghe thấy tiếng động bên kia, cơn buồn ngủ của Nhiếp Nghiêu cũng lập tức bị xua đi, trực tiếp ngồi dậy mắng: "Chu Duệ Trạch, cậu *** có bị bệnh không?"

Mới từ chỗ này của anh phát điên một trận rồi đi về, anh vừa mới ngủ, lại náo loạn đánh thức anh làm gì?

Chu Duệ Trạch và Hà Quyên nghỉ phép, nhưng mà anh làm việc cả ngày, buổi tối cũng không để anh ngủ ngon giấc, còn muốn để cho người ta sống hay không?

Đối với sự tức giận của Nhiếp Nghiêu, Chu Duệ Trạch cũng không phản bác, càng không có một chút vui đùa của ngày trước, chỉ là trầm mặc.

Im lặng một lúc lâu, không chỉ khiến toàn bộ cơn bực tức của Nhiếp Nghiêu xẹp xuống, hơn nữa, còn khiến anh căng thẳng lên, không biết Chu Duệ Trạch xảy ra chuyện gì bên kia.

"Làm sao vậy?" Nhiếp Nghiêu dè dặt hỏi, không còn bất mãn vì bị đánh thức.

"Nhiếp Nghiêu, tớ thật sự đã gặp nạn..." Trong điện thoại truyền đến giọng than nhẹ xúc động của Chu Duệ Trạch, khiến sắc mặt Nhiếp Nghiêu nặng nề lên.


Đã sửa bởi Tiểu Tất Cửu lúc 24.06.2015, 19:14.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bluesky25, Giáp Thị Thiên Thanh, Katelee và 230 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

4 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

12 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.