Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 

Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

 
Có bài mới 17.06.2015, 22:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 16.06.2015, 22:29
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 30
Được thanks: 300 lần
Điểm: 40.07
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 67
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[Có hơi chậm tí mong mấy nàng thông cảm nha, một chương dài quá, với lại ta sắp thi đại học, không có nhiều thời gian]

Chương 81: Tỷ muội chấm dứt

Không thể không nói, hôm nay Triệu Khả Nhiên đã thập phần làm chấn động mọi người. Ban đầu nghe xong Tần Y Miểu cùng Triệu Khả Nhân làm thơ động lòng người, ai cũng rối rắm, thơ của các nàng đều rất hay. Nhưng là không nghĩ tới, thơ của Triệu Khả Nhiên biểu đạt ý cảnh sâu sắc, so với Tần Y Miểu cùng Triệu Khả Nhân tuyệt đối động lòng người hơn nhiều.
Điều đối lập như vậy đều làm mọi người phản ứng kinh ngạc.

"Phách Phách Phách" Một trận âm thanh vang lên, làm mọi người đều sực tỉnh lại, quay đầu xem thì nguyên lai là Dật Vương vỗ tay.

"Thơ hay!" Chưa ai mở miệng thì Dật Vương ở một bên vỗ tay tán dương: "Thật có tài văn chương! Làm ra thơ hay như vậy, Triệu đại tiểu thư thật đúng là làm cho người ta nhìn với cặp mắt khác xưa!"

Nghe được lời nói của Dật Vương, Thái Tử cũng thập phần đồng ý, "Không nghĩ tới Triệu đại tiểu thư lại là giấu tài a! Bài thơ không biểu đạt ý cảnh mà trong thơ không hề có một chữ "mai" lại có thể làm nổi bật vẻ đẹp của hoa mai. Thật đúng là nhất thủ hảo thi! "

Đối với Thái Tử và Dật Vương khen ngợi, Triệu Khả Nhiên cũng không có đắc ý mà chỉ ảm đạm cười, "Thái Tử điện hạ quá khen, thần tài hèn học ít, cùng lắm cũng chỉ là tiểu thi nhất thủ mà thôi."
Chứng kiến Triệu Khả Nhiên này thần sắc không hề kinh động, tất cả mọi người đều không có cách nào đem nàng cùng cái lời đồn đãi kia có liên quan cho được.

Song, hôm nay mọi người rốt cục cũng biết lời đồn không thể tin đến cỡ nào, xem Triệu đại tiểu thư trước mắt này chẳng phải sẽ biết rõ sao? Là ai nói Triệu đại tiểu thư  nhát gan yếu ớt, không tinh thông thi thư. Nhìn người này xem, tuy rằng nhan sắc không phải tuyệt mỹ nhưng lại thanh tú động lòng người, hơn nữa cả người đều tản ra khí chất lạnh nhạt, một người tinh xảo thông minh như vậy, thật hiếm có a!

Mà Tần Y Miểu và Triệu Khả Nhân cũng bày ra một bộ không dám tin, các nàng không ngờ tới Triệu Khả Nhiên lại có thể làm thơ hay như vậy. Nhất là Triệu Khả Nhân, nàng từ nhỏ đã cùng Triệu Khả Nhiên lớn lên, vẫn nghĩ mình hiểu Triệu Khả Nhiên nhất, nhưng kỳ thật nàng lại không hề hiểu nàng ta một chút nào. Cho đến nay, nàng không hề biết Triệu Khả Nhiên có tài hoa như vậy, lúc trước là thêu bình phong hai mặt cũng đã làm cho nàng kinh ngạc rồi. Có điều dù sao kia cũng chỉ là phương diện nữ công, Triệu Khả Nhiên có làm được thì nàng cũng không thèm để ý. Thế nhưng hiện tại lại khác, Triệu Khả Nhiên làm một bài thơ hay như vậy đã bộc lộ tài hoa không bỏ sót. Rốt cục nàng ta còn ẩn giấu bao nhiêu tài hoa nữa đây?

Ngay lúc này, Triệu Khả Nhân nghĩ đến một điều đáng sợ, lúc trước Triệu Khả Nhiên tặng "Xuân ca đạp tuyết đồ" có phải hay không chỉ là vừa khéo? Chẳng lẽ nàng ta cố ý tính kế hãm hại mình? Nếu không, mình rõ ràng đã đổi bút tích thật, thế mà vì sao hôm nay bút tích thật lại xuất hiện ở đây?
Nghĩ vậy, Triệu Khả Nhân dùng ánh mắt ngờ vữ nhìn về phía Triệu Khả Nhiên. Suy cho cùng là từ khi nào Triệu Khả Nhiên lại trở nên như vậy?

Thấy Triệu Khả Nhiên biểu hiện xuất sắc, trong lòng Tư Đồ Húc có một loại cảm giác tự hào, một hồi lâu hắn mới mở miệng hỏi: "Thái Tử điện hạ, huynh nói trong cuộc thi lần này là ai thắng đây?"

Thái Tử cười nói, "Tam đệ, đệ nói đi."

Tư Đồ Húc mỉm cười, "Thắng thua không phải đã hết sức rõ ràng rồi sao?"

"Đúng vậy." Thái Tử gật gật đầu, nhìn về phía Triệu Khả Nhiên, "Triệu đại tiểu thư thâm tàng bất lộ, tài hoa hơn người, thật đúng là một tài nữ a!"

Triệu Khả Nhiên cúi người, "Thái Tử điện hạ quá khen, bất quá chính là đúng dịp mà thôi, nếu bàn về tài hoa, Y Miểu biểu tỷ còn hơn ta ngàn vạn lần. Hôm nay cũng chỉ là nhất thời cảm xúc hiện ra mới có thể làm một bài thơ như vậy."

Thái Tử còn chưa có mở miệng, Dật Vương liền chen vào nói: "Xem ra Triệu đại tiểu thư trừ bỏ tài hoa còn có đối nhân xử thế rất khiêm tốn a!"

Nói xong, Dật Vương còn có chút đăm chiêu nhìn về phía Triệu Khả Nhiên.

Thấy Dật Vương nhìn mình chăm chú, Triệu Khả Nhiên có chút nhíu mày, người này rốt cục là ai, thoạt nhìn thật quen mắt. Kỳ thật lúc vừa mới gặp, nàng liền cảm thấy Dật Vương rất quen mắt, hình như đã gặp qua ở đâu đó mà nàng lại không nhớ ra.

Thái Tử nhìn về phía mọi người, nói, "Xem ra hôm nay "Hàn mai đồ" hẳn là thuộc về Triệu đại tiểu thư, ai có ý kiến hay không?"

Mấy tiểu thư tuy rằng không cam lòng nhưng vẫn là không thể không thừa nhận Triệu Khả Nhiên đích xác đã thắng, căn bản là không có bài thơi nào có thể sánh với bài thơ của nàng nên cũng không có ai mở miệng. Hơn nữa, Triệu Khả Nhiên tuy rằng làm thơ tốt nhưng nhan sắc cũng chỉ là thanh tú mà thôi, so với Tần Y Miểu và Triệu Khả Nhân vẫn là có sự uy hiếp lớn hơn, cho dù lần này nàng thắng cũng không có cách nào làm mấy vị hoàng tử liếc mắt tới không phải sao? Cho nên tất cả mọi người đều không nói gì.

Mà thái độ Tần Y Miểu cũng khác thường, nhìn Triệu Khả Nhiên không có một tia hận ý nào. Trừ cái kinh ngạc lúc đầu, sau tuy có chút bất mãn, nhưng tổng thể mà nói vẫn  là tương đối bình tĩnh. Tuy rằng Triệu Khả Nhiên so với nàng làm thơ hay hơn những cũng chỉ thắng một lần này mà thôi. Cho dù Triệu Khả Nhiên làm thơ tốt thì cầm kì thư họa xem ra sẽ kém mình nhiều, cho nên nàng tuyệt đối không lo lắng Triệu Khả Nhiên sẽ trở thành mỗi đe dọa của nàng. Ngược lại Triệu Khả Nhân mới cần nàng chú ý.

Thấy tất cả mọi người không mở miệng, Thái tử nhìn đến Triệu Khả Nhiên nói, "Triệu đại tiểu thư, bản cung nói lời sẽ giữ lời, ta sẽ phái người đưa "Hàn mai đồ" đến phủ Thái sư."

Triệu Khả Nhiên cười trả lời, "Thần xin tạ ơn Thái tử điện hạ đã ban."

Không bao lâu, liền có người đến thỉnh ba vị điện hạ cùng các tiểu thư, nói là thọ yến đã bắt đầu. Rất nhanh mọi người đều rời hoa viên, đi đến sảnh chính tham gia thọ yến.

Thọ yến cực kì náo nhiệt nhưng không được hoàn mỹ bởi Tần Diệu Chí cùng Trương Mạn Nhi và đại ca Tần Y Miểu - thế tử Quốc công phủ - Tần Lễ Hiền không tham gia thọ yến. Tần Lễ Hiền đã đi nơi khác bận sự, không thể trở về gấp được.

Song, tại thọ yến, việc Triệu Khả Nhiên làm thơ hay đã truyền đi, mọi người đối với nàng cũng có cái nhìn mới. Nguyên lai Triệu đại tiểu thư cũng là một tài nữ. Đương nhiên, chuyện "Xuân ca đạp tuyết đồ" thật giả cũng bị truyền đi. Tuy rằng Tần lão phu nhân đã nhắc nhở mọi người nhưng chuyện như vậy làm sao có thể giấu giếm được đâu. Có điều những chuyện này là để nói sau.

Sau khi thọ yến chấm dứt, bởi vì đã muộn nên Triệu Tùng cùng Tần Hương Hà quyết định ở lại quốc công phủ một đêm, đợi sáng hôm sau sẽ trở về. Đối với quyết định này, Tần lão phu nhân thật cao hứng, lôi kéo Khả Nhiên và Khả Nhân nói chuyện, thẳng đến giờ hợi mới để các nàng về phòng nghỉ ngơi.

Bởi vì cả ngày gần như không được nghỉ cho nên Triệu Khả Nhiên rất mệt mỏi, về đến phòng, rửa mặt chải đầu xong liền chuẩn bị đi ngủ. Nhưng ngay lúc đó đột nhiên có tiếng gõ cửa. Triệu Khả Nhiên nhíu mày, là ai đây? Còn không cho người ta nghỉ ngơi nữa.Nhưng Triệu Khả Nhiên trong lòng cũng không hờn giận gì, bảo Cầm Hương đi mở cửa.

Không lâu sau, Triệu Khả Nhiên thấy Triệu Khả Nhân đi đến, hơn nữa nàng lại chỉ đi một mình, không mang theo nha hoàn nào cả. Nhìn Triệu Khả Nhân đã tới, Triệu Khả Nhiên cũng đứng lên, tươi cười mở miệng, "Khả Nhân, sao lại đến lúc này? Muội có chuyện gì ư?"
Triệu Khả Nhân cười cười, "Chỉ là không ngủ được cho nên mới muốn tìm tỷ nói chuyện phiếm, tỷ không ngại chứ?"

Kì thật, từ lúc trở về phòng, Triệu Khả Nhân liền nghĩ đến sự tình xảy ra ngày hôm nay, từ lúc tặng thọ lễ, đến lúc làm thơ ở hoa viên, chuyện này đã thoát ly khỏi phạm vi khống chế của nàng, nàng cũng không biết sự tình đến cùng như thế nào mà phát sinh nhưng nàng thật sự muốn biết, cho tới nay Triệu Khả Nhân có phải là diễn trò hay không, có phải nàng ta tìm cơ hội hại nàng hay không? Tóm lại Triệu Khả Nhân càng nghĩ càng rối rắm nên nàng quyết định tới tìm Triệu Khả Nhiên dò hỏi mới được.

Thấy bộ dáng cười gượng của Triệu Khả Nhân, trong lòng Triệu Khả Nhiên dâng lên phòng bị, nàng biết Triệu Khả Nhân nhất định không sẽ không tha cho mình nhưng nàng nhất định không cho nàng ta có cơ hội hại mình. Vì thế Triệu Khả Nhiên cười nói, "Sao để ý được chứ? Chúng ta là tỷ muội không phải sao? Có cơ hội cùng nhau tâm sự thật tốt a!"

Triệu Khả Nhân nhìn một bên còn có Cầm Hương, Thi Hương, Lung Nhi liền nói, "Tỷ tỷ, muội nghĩ chỉ nói chuyện riêng hai người chúng ta thôi được không?" Triệu Khả Nhân ý tứ nói các nàng tâm sự không muốn để người khác nghe. Triệu Khả Nhiên tuy rằng không biết Triệu Khả Nhân muốn nói gì nhưng hiện tại ở quốc công phủ, hơn nữa đã muộn thế này, Triệu Khả Nhân hẳn sẽ không làm gì được mình. Cho nên Triệu Khả Nhiên quay đầu nhìn về phía nha hoàn của mình, "Cầm Hương, Thi Hương, Lung Nhi, các ngươi đều đi nghỉ ngơi trước đi, ta cùng Khả Nhân tán gẫu một chút."

Lung nhi có chút lo lắng nhìn Triệu Khả Nhiên, nàng thực không muốn đại tiểu thư và nhị tiểu thư cùng một chỗ, nhưng đại tiểu thư đã phân phó, nàng cũng không dám cãi lời cho nên cũng rời đi. So với Lung Nhi, Cầm Hương và Thi Hương vẫn bình tĩnh hơn, chậm rãi lui ra ngoài. Thực ra không phải các nàng không quan tâm Triệu Khả Nhiên, mà là sẽ tránh mặt ở chỗ tốt bảo vệ tiểu thư.
Rất nhanh, trong phòng cũng chỉ còn lại Triệu Khả Nhiên và Triệu Khả Nhân. Hai người cùng nhau ngồi xuống cái bàn bên cạnh. Triệu Khả Nhiên   rót một ly trà cho Triệu Khả Nhân, nói "Khả Nhân, muội có chuyện gì muốn nói thì nói đi, tỷ đều nghe!"

Triệu Khả Nhân liếc Triệu Khả Nhiên một cái, mở miệng nói, "Kia, "Xuân ca đạp tuyết đồ" đến tột cùng là chuyện gì?"

Nghe được câu hỏi của Triệu Khả Nhân, Triệu Khả Nhiên chỉ cảm thấy buồn cười, hỏi ngược lại, "Là chuyện gì xảy ra, muội không phải rõ ràng nhất sao? Có phải tỷ tỷ ta mới nên hỏi muội là chuyện gì xảy ra không?"

Nhìn Triệu Khả Nhiên một dạng trấn định như vậy, Triệu Khả Nhân không bình tĩnh được, "Tỷ nhất định cố ý. Tỷ cố ý đem "Xuân ca đạp tuyết đồ" tặng ngoại tổ mẫu, làm  mất mặt ta có phải không?"
Triệu Khả Nhân gằn từng tiếng, tuy rằng là hỏi Triệu Khả Nhiên nhưng giọng nói cũng thập phần khẳng định.

"Đúng!"

"Tỷ đừng nghĩ muốn ngụy biện, ta biết tỷ là cố ý. Đợi chút, tỷ vừa nói cái gì?" Triệu Khả Nhân nghĩ rằng Triệu Khả Nhiên phải phản bác cho nên tức giận nhưng lại không ngờ rằng Triệu Khả Nhiên khẳng định là đúng như vậy. Vì thế, vừa nghe Triệu Khả Nhiên trả lwoif, Triệu Khả Nhân liền trừng mắt, kinh ngạc nhìn về phía Triệu Khả Nhiên, "Tỷ nói, hết thảy đều là tỷ bày kế hại ta, có phải hay không?"

"Đúng vậy, đều là ta cố ý, thế nào, muội muội hẳn là vui chứ?'

Triệu Khả Nhiên không muốn cùng Triệu Khả Nhân dối trá nữa. Dù sao các nàng trong lòng đã không thích đối phương, kia vì sao còn cần duy trì vẻ mặt hòa thuận đâu! Hơn nữa, hôm nay Triệu Khả Nhân tới đây vốn chính là khởi binh vấn tội , nàng cần gì phải cố kị? Triệu Khả Nhân bỗng chốc liền đứng lên, “Triệu Khả Nhiên, quả nhiên là tỷ bày kế. Tỷ vì sao muốn lấy một bức tranh giả để lừa ta? Tỷ đến cùng là muốn làm cái gì, muốn hủy hoại ta, phải không?”

Khác với Triệu Khả Nhân kích động, Triệu Khả Nhiên thập phần bình tĩnh cười cười,“Muội muội, muội nghĩ đến nhiều quá, chuyện này nói đến cùng, không đều là muội mở đầu sao? Hiện tại làm sao có thể trách ta?”

Giờ phút này, Triệu Khả Nhân nghe được hai chữ “Muội muội”, cũng chỉ cảm thấy mỉa mai, nàng hung tợn nhìn về phía Triệu Khả Nhiên, “Triệu Khả Nhiên, tỷ có ý tứ gì? Cái gì ta mở đầu, kia rõ ràng chính là tỷ hãm hại ta.”

Triệu Khả Nhiên cười lắc đầu,“Muội đã quên sao? Là chính miệng muội nói với ta , muội muốn mượn "Xuân ca đạp tuyết đồ" để vẽ theo đưa cho Lâm lão phu nhân làm thọ lễ, không phải sao? Chính là tự vẽ , vậy mà muội lại khẳng định bức tranh sáng nay không phải bút tích thực a!”

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói, Triệu Khả Nhân mở to hai mắt nhìn,“Tỷ đều biết đến, cho nên, ngay từ đầu tỷ cũng đã tính kế tốt, chỉ chờ ta nhảy xuống mà thôi, phải không?”
Triệu Khả Nhiên lắc lắc đầu,“Ngay từ đầu, ta không biết muội muốn tráo đổi bức vẽ, bất quá, ta vẫn có nhãn tâm, trước khi muội mượn họa đã làm một ký hiệu trên bức họa mà thôi. Cho nên Lung Nhi đã đem bức họa thật về a!”

“Triệu Khả Nhiên, tỷ thật đúng là ngoan độc.” Triệu Khả Nhân mở miệng mắng, “Tỷ rõ ràng biết mà hôm nay còn đem "Xuân ca đạp tuyết đồ" đến đây , tỷ chính là muốn hại ta!"

Đối mặt Triệu Khả Nhân chửi rủa, Triệu Khả Nhiên vẫn bình tĩnh như trước, nàng chậm rãi uống một ngụm trà rồi mới trả lời,“Không có ai muốn hại muội cả, hết thảy đều là muội tự làm tự chịu mà thôi, không thể oán trách được ai.”

Nhìn đến Triệu Khả Nhiên bình tĩnh, Triệu Khả Nhân tức giận, giơ tay định đánh Triệu Khả Nhiên.
Thấy động tác của Triệu Khả Nhân, phản ứng của Triệu Khả Nhiên rất nhanh , cầm lấy tay Triệu Khả Nhân, nhẹ nhàng đẩy ra, cười lạnh nói,“Triệu Khả Nhân, muội còn tưởng muốn đánh ta? Muội dựa vào cái gì?”

"Vì sao ta không thể đánh ngươi? Triệu Khả Nhiên, nữ nhân ác độc này, ngươi cư nhiên hại ta!”

“Ta ác độc?” Triệu Khả Nhiên lạnh lùng cười,“Triệu Khả Nhân, nói ác độc, ta như thế nào so được với ngươi? Từ nhỏ đến lớn, ngươi hãm hại ta bao nhiêu lần, sợ là liệt kê cũng không đếm xuể! Lần trước ta rơi xuống nước, không phải cũng chính là ngươi hay sao? Ngươi muốn hại chết ta , còn không cho ta trả lại sao?”

“Ngươi, ngươi làm sao có thể biết?” Triệu Khả Nhân chấn động, “Có phải Triệu Oánh nói cho ngươi?”

Triệu Khả Nhiên cười nói, “Không cần Triệu Oánh nói, ta cũng biết. Khi đó, trong đình cũng chỉ có hai người chúng ta, thời điểm ta rơi xuống nước, ta cũng đã cảm giác được có người đẩy ta. Nếu không phải ngươi, chẳng lẽ còn người khác sao?”

Triệu Khả Nhân nhớ tới lúc trước mình hãm hại Triệu Oánh, nhất thời hiểu ra, “Cho nên, lúc trước ta rơi xuống nước, ngươi mới có thể giúp đỡ Triệu Oánh đúng không?”

Triệu Khả Nhiên lắc đầu,“Không phải mỗi người đều ngoan độc giống như ngươi, chuyện kia, ta tuyệt đối không có giúp ai, ta chính là đem hết thảy sự tình nói ra mà thôi.”

“Triệu Khả Nhiên, ngươi!”

Nhìn Triệu Khả Nhân không khống chế được cảm xúc, Triệu Khả Nhiên cười lắc lắc đầu,“Kỳ thực, ngươi cũng không cần tức giận như vậy a! Tuy rằng lần đó ngươi không hãm hại được Triệu Oánh, nhưng ngươi đã đạt được mục đích khác không phải sao?”

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói, Triệu Khả Nhân đột nhiên ngẩng đầu lên,“Triệu Khả Nhiên, ngươi, ngươi đều biết!”

“Ta nên biết a!” Triệu Khả Nhiên nghiêng đầu, cười hỏi, “Ta nên biết ngươi luôn luôn cùng Lâm Khê Nhiễm tư thông? Ta nên biết, kỳ thực ngươi muốn mượn cớ rơi xuống nước để bức ta từ hôn?”
Triệu Khả Nhân liền phát hoảng, “Nguyên lai ngươi đều biết hết mà còn giả bộ, Triệu Khả Nhiên, ngươi thật đáng sợ.”

“Ta đáng sợ?” Triệu Khả Nhiên cười châm biếm, “Nói đáng sợ, muội muội, ngươi mới là không đáng làm người, không phải sao? Cho tới nay, ngươi đều diễn trò với ta. Ở ngoài mặt đối tốt, trong lại không ngừng hại ta, không ngừng ở bên ngoài gièm pha thanh danh của ta. Triệu gia đại tiểu thư nhát gan bạc nhược, yếu đuối vô năng, còn có cầm kỳ thi họa mọi thứ không tinh thông. Những lời này không phải đều do ngươi truyền ra sao?”

“Chính là ta truyền ra, thì thế nào?” Dù sao đã muốn vạch mặt, Triệu Khả Nhân cũng không giấu diếm nữa, “Ta nói tất cả đều là thôi, chỉ là chính ngươi đã giả bộ bao nhiêu năm qua mà thôi.”

Triệu Khả Nhiên ở trong lòng cười khẩy, bản thân giả bộ sao? Trước kia mình luôn luôn không che giấu cái gì, bất quá, sau khi trùng sinh, bản thân đúng là có thay đổi.

"Triệu Khả Nhân, đây đều là do ngươi ban tặng. Nếu không có ngươi, sẽ không có Triệu Khả Nhiên hiện tại a! Lại nói, ta thật đúng là nên cảm kích ngươi, nếu không nhờ ngươi hãm hại, ta làm sao có thể trở nên như thế này này đâu?”

“Triệu Khả Nhiên, ngươi!” Triệu Khả Nhân trợn mắt nhìn Triệu Khả Nhiên, “Ngươi đang khiêu chiến với ta sao?”

Triệu Khả Nhiên cười cười, “Muội muội, ngươi suy nghĩ nhiều rồi, ta cũng không có ý định cùng ngươi tuyên chiến. Ta cho tới bây giờ không thích chủ động khơi mào rắc rối, nhưng cũng không sợ phiền phức.”

Nhìn đến Triệu Khả Nhiên cường ngạnh, Triệu Khả Nhân nhất thời suy đoán, “Triệu Khả Nhiên, có phải bởi vì ta đoạt hôn ước của ngươi, nên ngươi mới đối phó ta? Ngươi ghen tị ta. Ngươi có biết hay không, người Khê Nhiễm thích là ta, Triệu Khả Nhiên ngươi cho rằng sau chuyện ngày hôm nay Khê Nhiễm sẽ bor ta, trở về bên người ngươi sao? Ta nói cho ngươi biết, ngươi đừng có nằm mơ.”

"Muội muội yên tâm, ta đối với Lâm Khê Nhiễm một chút hứng thú cũng không có. Lại nói tiếp ta còn phải cảm tạ muội muội ngươi, nếu không có chuyện của ngươi, ta liền tính là muốn cùng hắn giải trừ hôn ước a!”

Nhìn Triệu Khả Nhiên, Triệu Khả Nhân lại nghĩ là Triệu Khả Nhiên chính là bảo vệ tự tôn mà thôi, nàng thập phần kiêu ngạo nói,“Triệu Khả Nhiên, ta biết, ngươi cũng chỉ là con vịt mạnh miệng mà thôi. Bất quá, vô luận xảy ra chuyện gì, ta cùng Khê Nhiễm đều sẽ không xa nhau, ngươi một chút cơ hội cũng không có.”

Triệu Khả Nhiên không biết nên nói như thế nào, cho nên cũng chỉ lẳng lặng nhìn Triệu Khả Nhân, không nói lời gì nữa. Triệu Khả Nhiên trầm mặc, khiến cho Triệu Khả Nhân càng thêm xác định mình đã đoán đúng .

Triệu Khả Nhân ngẩng đầu, tự tin nói, “Triệu Khả Nhiên, đời này ngươi sẽ không có khả năng thắng ta. Chúng ta chờ xem đi!”

Nói xong, Triệu Khả Nhân đi ra ngoài. Ngay tại thời điểm Triệu Khả Nhân sắp rời đi, phía sau đột nhiên truyền đến thanh âm.

“Khả Nhân, ngươi đến tột cùng vì sao hận ta như vậy?”

Triệu Khả Nhân cái gì cũng không nói, lập tức rời phòng Triệu Khả Nhiên.

Triệu Khả Nhiên, ngươi lại không biết vì sao ta hận ngươi. Thật đúng là trào phúng a! Ta hận ngươi nhiều năm như vậy, ngươi cư nhiên không biết nguyên nhân. Bất quá, mặc kệ thế nào, giữa chúng ta đều nhất định không thể cùng tồn tại.

Mà ở trong phòng, Triệu Khả Nhiên tuy rằng đã rất mệt , nhưng một chút buồn ngủ cũng không có, lại là một đêm mất ngủ rồi.



Đã sửa bởi Cáo lúc 21.06.2015, 23:55, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cáo về bài viết trên: Mayy3300, Nguyên Phương, Una, Windyphan, bichvan, châulan, hienbach, hienheo2406, nammoi, thanh_thanh1, thiehoasu, thtrungkuti, xichgo, xinmayco
     

Có bài mới 19.06.2015, 02:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 16.06.2015, 22:29
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 30
Được thanks: 300 lần
Điểm: 40.07
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 65
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngồi dịch lại chương 82 cuối cùng cũng xong. Phù!  :hixhix:

Chương 82: Triệu Khả Nhiên không thể kiềm chế

Sau khi cùng Triệu Khả Nhiên tranh cãi, Triệu Khả Nhân về phòng của mình. Thấy Triệu Khả Nhân trở về, Nhàn Vân lập tức tiến lên hỏi: "Tiểu thư, người vừa mới chạy đi đâu? Nô tỳ chỉ đi lấy một chậu nước về mà không thấy tiểu thư đâu rồi."

Triệu Khả Nhân cũng không để ý tới Nhàn Vân, chỉ phân phó: "Nhàn Vân, sau khi hồi phủ Thái sư thì lập tức truyền tin cho Nhàn Lạc, bảo nàng mau chóng trở về."

Nhàn Vân đến tột cùng không biết xảy ra chuyện gì, bất quá thấy sắc mặt tiểu thư khó coi như vậy thì cũng không dám hỏi nữa, đành đáp ứng: "Vâng, tiểu thư, nô tỳ sẽ làm theo."

"Được rồi." Triệu Khả Nhân phất tay, "Nhàn Vân, ngươi lui xuống trước đi."

Nhìn bộ dáng Triệu Khả Nhân không thích hợp cho lắm, Nhàn Vân thập phần lo lắng: "Tiểu thư, để nô tỳ hầu hạ người nghỉ ngơi trước đi, sắc mặt người thoạt nhìn không tốt, người nên đi nghỉ sớm a!"

"Không cần." Triệu Khả Nhân mất kiên nhẫn, "Ta nói, ngươi đi ra ngoài trước đi."

Thấy Triệu Khả Nhân như sắp phát hỏa, Nhàn Vân cũng không dám ở lại mà lập tức rời phòng.

Triệu Khả Nhân yên lặng ngồi trong phòng, tuy rằng bề ngoài thật bình tĩnh nhưng bên trong lại nổi sóng không ngừng. Nàng không rõ vì sao mà mọi chuyện biến thành cái dạng này. Nhất là Triệu Khả Nhiên đã thay đổi, làm cho nàng trở tay không kịp. Cho tới nay, trong mắt nàng, Triệu Khả Nhiên chính là một nữ nhân yếu đuối, bạc nhược nhưng không ngờ Triệu Khả Nhiên chỉ là diễn trò mà thôi. Thì ra tâm địa Triệu Khả Nhiên lại thâm sâu như vậy.

Nghĩ vậy, Triệu Khả Nhân nheo mắt, trong mắt lóe lên một tia ác độc, vô luận thế nào, Triệu Khả Nhiên cũng không thể thắng được nàng, nàng tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha cho Triệu Khả Nhiên, mối thù hôm nay, nàng nhất định sẽ báo, cứ chờ xem.

----Đường phân cách----

Thọ yến của Tần lão phu nhân cũng đã đi qua vài ngày, mà mọi sự tình xảy ra hôm ấy đều đã truyền đi cả giới thượng lưu ở kinh thành. Mọi người ai cùng tò mò về tỷ muội song sinh ở phủ Thái sư. Đủ loại suy đoán, lén lút mà truyền đi. Nhưng dù có suy đoán thế nào đi chăng nữa cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của Triệu Khả Nhiên.

Thời gian dần trôi, mùa hè cũng được thay thế bởi mùa thu, thời tiết đã mát mẻ hơn nhiều. Triệu Khả Nhiên và Triệu Khả Nhân cũng bắt đầu theo Kim ma ma học thêu. Hiện tại, mỗi buổi sáng các nàng đều phải đến Tần quốc công phủ, cùng Tần Y Miểu học tập. Vốn thêu cũng không phải việc gì khó, hơn nữa đã là nữ nhân thì ai cũng có thể làm. Triệu Khả Nhiên ở đời trước đã học qua nên đời này, nàng không cần cố gắng cũng tiến bộ hết sức nhanh. Điều này làm cho Kim ma ma phải nhìn nàng với cặp mắt khác xưa.

Cứ như vậy, cuộc sống của Triệu Khả Nhiên vẫn trôi qua bình thản nhưng cũng không làm cho nàng mất đi cảnh giác. Trong thời gian này, Triệu Khả Nhân không có hành động gì, chỉ là Nhàn Lạc đã trở lại, điều này cũng đủ để nhắc nhở Triệu Khả Nhiên tỉnh táo. Nhàn Lạc cũng là nha hoàn bên người của Triệu Khả Nhân, nhắc tới Nhàn Lạc tuyệt đối không phải là một kẻ đơn giản. Nếu nói Triệu Khả Nhân là một con hổ thì Nhàn Lạc nhất định là con hồ ly ở bên cạnh con hổ mà bày mưu tính kế. Tuy Nhàn Vân và Nhàn Lạc đều cuàng Triệu Khả Nhân lớn lên nhưng có thể nói Nhàn Lạc so với Nhàn Vân thông minh hơn rất nhiều. Hiện tại, Triệu Khả Nhân đã kêu Nhàn lạc trở về, Triệu Khả Nhiên biết, Triệu Khả Nhân tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ nên nàng cũng không dám thả lỏng.
Một ngày sau giờ ngọ, Triệu Khả Nhiên nhàn nhã đánh đàn trong Xuân Huy viên, mà cây cầm nàng dùng chính là Lưu Nguyệt cầm mà Tư Đồ Húc tặng nàng. Hôm nay chính là lần đầu tiên nàng dùng cây đàn này bởi nó thật trân quý, hơn nữa cũng rất dễ gây chú ý cho người khác, cho nên nàng không dám tùy tiện lấy ra.

Triệu Khả Nhiên ngồi gảy đàn còn Nguyệt cô, Cầm Hương, Thi Hương còn có Lung Nhi thì đứng một bên say mê nghe tiếng đàn. Cầm Hương xem Triệu Khả Nhiên gảy đàn, nghĩ đến chuyện của tiểu thư, nàng dường như hiểu được vì sao điện chủ thích tiểu thư như vậy. Tiểu thư thông minh khéo léo mà lại không kiêu ngạo tự mãn, vô luận phát sinh chuyện gì cũng cực kì bình tĩnh mà đối diện. Nhất là trải qua thọ yến kia, nàng thấy được tài hoa của tiểu thư, cảm thấy kì thực tiểu thư so với muội muội Triệu Khả Nhân còn tốt hơn.

Một khúc kết thúc, mọi người còn chưa khôi phục lại tinh thần được. Triệu Khả Nhiên cũng không biết đang nghĩ cái gì, chỉ lẳng lặng nhìn cây đàn, cái gì cũng không nói.

Thực ra, Triệu Khả Nhiên là đang nhớ đến Tư Đồ Húc. Đây là cây đàn hắn tặng cho nàng. Thời điểm nàng gảy đàn, không biết vì cái gì lại bất tri bất giác nhớ tới hắn. Từ lúc thọ yến qua đi, nàng đã không gặp lại Tư Đồ Húc. Trong lòng nàng có rất nhiều vấn đề nhưng lại không dám gặp hắn. Nàng biết, chỉ cần nàng nói với Cầm Hương một câu là nàng có thể gặp Tư Đồ Húc nhưng nàng lại không có dũng khí. Nàng biết Tư Đồ Húc chính là Húc vương, còn nàng chỉ là thiên kim phủ Thái sư mà thôi. Cho dù phụ thân được thừa kế tước vị thì thân phận của nàng cũng không thể xứng với hắn, huống chi còn chưa biết phụ thân có được kế thừa hay không.

Cũng trong thời gian này, dưới sự giúp đỡ của Cầm Hương, nàng cũng hiểu biết thêm một chút chuyện. Tuy hiện tại thân thể Hoàng Thượng rất khỏe mạnh nhưng việc tranh giành ngôi vị hoàng đế vẫn cứ diên ra, tranh lợi hại nhất chính là thái tử cùng Hàn vương.

Thái tử Tư Đồ Thiên là do hoàng hậu sinh, là con trưởng của đương kim hoàng hậu, vừa sinh ra liền được phong làm thái tử, được danh chính ngôn thuận kế thừa ngôi vị, trong triều có không ít người đứng về phía hắn.

Hàn vương - Tư Đồ Hàn là nhị hoàng tử do Vân quý phi sinh. Vân quý phi là muội muội của đương kim thừa tướng. Bởi vì có Vân quý phi và Hàn vương nên ở trong triều đình, Vân thừa tướng ra sức chống lại thế lực của thái tử.

Tứ hoàng tử - Dật vương chính là người ngày trước trong thọ yến, mẫu thân hắn là Lệ phi. Nói đến Lệ phi thật đúng là làm cho người ta bội phục. Nàng vốn là nữ nhân của một quan nhỏ, tiến cung bao năm nay vẫn đều được sủng. Dật vương cũng tiến tới tranh đoạt gần bằng Hàn vương.

Còn có Bát hoàng tử Tư Đồ Vân, Vân vương. Hắn cùng Triệu Khả Nhiên coi như là học hàng gần. Vân vương có mẫu thân là Thục phi, Thục phi lại nói tiếp chính là cô cô của Triệu Khả Nhiên. Đúng vậy, Thục phi nguyên danh Triệu Mị. Dựa vào trấn bắc hầu, Thục phi tiến cung cũng gọi là có chút địa vị ở hậu cung. Tư Đồ Vân thì ở một bên giúp thái tử làm không ít chuyện.

Mà Tư Đồ Húc chính là tam hoàng tử. Chuyện của hắn, không có ai rõ ràng cả. Chỉ biết là mẫu thân hắn đã quan đời, Tiêu quý phi. Nhưng lai lịch, thân phận mẫu thân hắn thì không ai biết. Nghe nói, năm đó Tiêu quý phi tiến cung liền bị thất sủng, thời điểm mà nàng được sủng cũng là lúc nàng qua đời. Về nguyên nhân gì thì tất cả mọi người đều không biết. Có điều về sau, Tư Đồ Húc cũng không bị đối xử lạnh nhạt, ngược lại còn thâm chịu hoàng ân. Vốn hoàng tử như vậy sẽ bị mọi người đả kích nhưng Hoàng thượng đối với Triệu Khả Nhân có cầu tất ứng. Tuy vậy, hoàng thượng lại hoàn toàn không muốn Tư Đồ Húc kế thừa ngôi vị của mình. Hơn nữa, Tư Đồ Húc cũng không màng đến việc triều chính cho nên không chỉ không có ai thù hắn mà ngược lại còn muốn kéo hắn về bên mình. Bất quá, Tư Đồ Húc vẫn luôn duy trì thái độ trung lập, không chịu giúp ai.

Nghĩ đến thân phận Tư Đồ Húc, Triệu Khả Nhiên thở dài, thân phận của mình căn bản là không có khả năng trở thành chính phi của hắn. Mà nàng cũng không hề muốn trở thành một trong số những nữ nhân của Tư Đồ Húc, cuộc sống như vậy rất khó trải qua. Còn có, sau khi trùng sinh, cái nhìn của nàng đa khác trước. Đời trước, nàng luôn luôn nghĩ rằng sẽ trở thành chính thê của Lâm Khê Nhiễm là tốt rồi, cho dù Lâm Khê Nhiễm có bao nhiêu nữ nhân thì cũng không thể uy hiếp được địa vị của nàng, như vậy đã đủ rồi.

Giờ đây, nàng thật lòng hâm mộ ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu có một cuộc hôn nhân như vậy. Nàng khát vọng có được một trượng phu chỉ yêu thương một mình nàng. Nhưng với thân phận của Tư Đồ Húc, tuyệt đối không có khả năng hắn chỉ có một nữ nhân. Nghĩ vậy, Triệu Khả Nhiên ngẩn ngơ nhìn cây đàn, yên lặng thở dài.

Cầm Hương đứng ở một bên nhìn Triệu Khả Nhiên, nàng biết tiểu thư nhất định là đang nghĩ tới điện chủ. Hôm nay nàng lấy cầm giúp tiểu thư, vừa nhìn thấy cây cầm này nàng liền biết là do điện chủ đưa cho tiểu thư. Phải biết rằng cây đàn này là do mẫu thân điện chủ để lại cho hắn, cho nên khi biết cây đàn này ở chỗ tiểu thư thì nàng thập phần chấn động. Bất quá rất nhanh nàng liền bình tĩnh trở lại. Điện chủ đối với tiểu thư có tâm ý, nàng rất minh bạch cho nên đối với cây đàn này, nàng dễ dàng lý giải được.

Mà hiện tại tiểu thư ngẩn người, nhất định là đang suy nghĩ đến điện chủ. Kỳ thật, từ sau hôm lễ mừng thọ kia, tiểu thư và điện chủ còn chưa gặp lại nhau, cho nên bây giờ tiểu thư nhớ điện chủ cũng là chuyện thường tình. Xem ra chờ chút nữa, nàng tìm cách truyền vài câu cho điện chủ, nói điện chủ đến gặp tiểu thư cũng tốt lắm.

Cầm Hương không khỏi đắc ý vì thấy mình thật thông minh. Thế nhưng chính bởi cái đắc ý kia mà làm cho Triệu Khả Nhiên cùng Triệu Khả Nhân có tiến triển nhanh chóng, cảm tình biến hóa thật tốt. Nếu không có Cầm Hương tự cho mình thông minh, nói không chừng Triệu Khả Nhiên vẫn để tâm vào mấy chuyện vụn vặt mà không thoát ra được.

Buổi tối sau khi dùng cơm, Triệu Khả Nhiên vào phòng mình đọc sách. Nguyệt cô, Cầm Hương, Thi Hương và Lung Nhi đều đứng một bên hầu hạ. Không lâu sau, Cầm Hương tìm cách đem tất cả mọi người ra ngoài. Thấy Cầm Hương lấy đủ mọi cớ nhưng Triệu Khả Nhiên cũng không có mở miệng. Cả ngày hôm nay, nàng cảm thấy Cầm Hương rất lạ, nhưng nàng cũng không để ý nhiều, bởi nàng biết Cầm Hương sẽ không hại nàng.

Qua những ngày này, Triệu Khả Nhiên tương đối hiểu được Cầm Hương và Thi Hương. Nói cũng lạ, Cầm Hương thoạt nhìn là một nữ tử yên tĩnh nhưng trên thực tế lại là người rất tinh quái. Còn Thi Hương thì sao? Nàng có bộ dạng đáng yêu như vậy, làm cho người ta vừa thấy sẽ nghĩ là một cô gái hoạt bát nhanh nhẹn, thế nhưng thực ra Thi Hương lại thập phần bình tĩnh, nàng có thể phán đoán mọi chuyện xảy ra chung quanh. Nhìn đến các nàng diện mạo trái ngược tính cách như vậy, Triệu Khả Nhiên không biết vì sao nữa, nhưng không thể không nói, các nàng thật xuất sắc, chiếu cố nàng không ít việc. Xem ra chọn cho nàng hai nha hoàn này, Tư Đồ Húc hẳn là tốn không ít tâm tư đi.

Triệu Khả Nhiên nhíu mày, nàng lại nhớ tới Tư Đồ Húc rồi, như vậy thật không tốt. Triệu Khả Nhiên lắc lắc đầu, hy vọng có thể đem bóng dáng Tư Đồ Húc ném ra khỏi đầu.

Trong phòng cũng chỉ còn lại một mình Triệu Khả Nhiên. Nàng chăm chú xem sách, mong rằng có thể quên đi Tư Đồ Húc. Nhưng dường như không thành công cho lắm, nàng vẫn bất tri bất giác mà nhớ, thậm chí còn giống như nghe lầm: "Vật nhỏ, ta đến thăm nàng."

Hôm nay Tư Đồ Húc nhận được bồ câu đưa thư từ Cầm Hương, nói Triệu Khả Nhiên muốn gặp hắn làm hắn mừng rỡ hí hửng, kiềm chế không được, thiếu chút nữa lập tức muốn đi gặp nàng. Nếu không phải do Xích Uyên kéo lại, e rằng hắn đã chạy đi gặp nàng từ lúc ban ngày rồi. Thật vất vả mới đợi được đến tối, hắn liền chạy đến đây ngay. Vừa vào cửa nhìn thấy Triệu Khả Nhiên đang xem sách, nhịn không được mở miệng kêu lên. Chính là, hắn đã nói mà Triệu Khả Nhiên một chút phản ứng cũng không có, vẫn chăm chú đọc sách như cũ.

Triệu Khả Nhiên thực ra có nghe thấy thanh âm của Tư Đồ Húc nhưng nàng lại nghĩ là do chính mình tưởng tượng ra mà thôi, còn một mực muốn thôi miên chính mình không được nhớ tới Tư Đồ Húc nữa.

Thấy Triệu Khả Nhiên không để ý đến mình, Tư Đồ Húc nhíu mày, đi qua giật lấy quyển sách trên tay nàng, làm cho nàng giật mình hoảng sợ. Lúc này nàng mới phát hiện thì ra lúc nãy không phải mình nghe lầm, mà Tư Đồ Húc thật sự đã đến đây.

Nhìn Tư Đồ Húc đã đến, Triệu Khả Nhiên chấn động: "Tư Đồ Húc, sao ngươi lại đến đây?"
Xem biểu hiện của Triệu Khả Nhiên, Tư Đồ Húc cảm thấy kì quái, rõ ràng Cầm Hương nói rằng vật nhỏ muốn gặp hắn nên hắn mới chạy tới đây, như thế nào khi nhìn thấy hắn, nàng tựa hồ không cao hứng?

Tư Đồ Húc cười cười: "Ta rất nhớ nàng, cho nên đến đây nhìn nàng."
Triệu Khả Nhiên không biết vì cái gì mà bừng lên cơn tức, nếu hắn thật sự nhớ nàng thì tại sao đã lâu như vậy rồi mới tới, vì thế nàng không tự giác mở miệng nói: "Ngươi nhớ ta, ngươi nói nhớ ta mà tại sao lâu vậy cũng không đến?"

Lời vừa ra khỏi miệng, Triệu Khả Nhiên liền hối hận, thật sự muốn đánh chính mình một cái. Nàng rốt cuộc làm sao có thẻ nói như vậy đây? thấy thế nào cũng giống như vợ đang oán trách chồng Còn có không phải nàng vừa mới quyết định cùng Tư Đồ Húc phân rõ giới hạn không phải sao? Như thế nào lại thốt ra như vậy chứ?

So với Triệu Khả Nhiên hối hận không thôi, Tư Đồ Húc lại mừng rỡ như điên. Hắn nghe ra trong lời nói của Triệu Khả Nhiên chính là nàng nhớ hắn, còn có để ý. Cho tới này đều là hắn trả giác, không ngờ là trong lòng nàng, hắn cũng có một vị trí nhất định. Xem ra hắn cố gắng bao lâu nay hẳn là không uổng phí. Nghĩ vậy Tư Đồ Húc không khỏi cười tươi.
Nhìn Tư Đồ Húc cười, Triệu Khả Nhiên thẹn quá thành giận: "Ngươi cười cái gì, khoe răng trắng sao?"

Nghe Triệu Khả Nhiên hờn dỗi, Tư Đồ Húc càng cười đến sáng lạn: "Không có, ta chỉ là cao hứng mà thôi. Vật nhỏ, không ngờ nàng cũng nhớ ta."

Trông bộ dáng của Tư Đồ Húc, Triệu Khả Nhiên tức giận: "Ai nhớ ngươi, ngươi đừng có tự mình đa tình."

Triệu Khả Nhiên tựa hồ thật sự sinh khí, Tư Đồ Húc cũng không dám làm càn, vội vàng nói: "Được rồi, được rồi, nàng không nhớ ta, đều là ta nhớ nàng, ta rất nhớ nàng cho nên mới đến gặp nàng."
Triệu Khả Nhiên không khỏi tim đạp nhanh, vì che giấu khác thường, nàng vội nói: "Sao ngươi lại tới đây, có chuyện gì sao?"

Tư Đồ Húc cười cười, đặt hay tay lên vai nàng khiến cho nàng nhìn thẳng vào mắt mình, sau đó nhìn thàng thâm tình nói, "Ta vừa mới nói rồi không phải sao? Ta nhớ nàng, từ hôm thọ yến đến nay, chúng ta chưa gặp lại nhau, thời gian này ta kiềm chế không đến nhìn nàng chỉ là muốn cho nàng thời gian thích ứng một chút mà thôi."

Nhìn hình ảnh của mình trong mắt Tư Đồ Húc, nghe hắn nói, tim nàng càng đập nhanh hơn, khuôn mặt càng lúc càng đỏ: "Ngươi.......Ngươi.... ....Ngươi trước.......trước buông tay!"

Triệu Khả Nhiên muốn giãy dụa muốn thoát ly khỏi sự khống chế của Tư Đồ Húc, trong lòng nàng rất sợ, sợ rằng cứ như vậy sẽ bị luân hãm trong sự ôn nhu thâm tình của Tư Đồ Húc, nói như vậy, nàng sẽ vạn kiếp bất phục. Bản thân cùng Tư Đồ Húc khoảng cách quá lớn, bọn họ sẽ không có khả năng, cho nên nàng nhất định không để mình chìm đắm, bằng không tương lai sẽ hối hận.

Thấy Triệu Khả Nhiên giãy dụa, Tư Đồ Húc cũng luống cuống, không biết vì sao hắn có một loại dự cảm, nếu lần này hắn buông tay thì bọn họ sẽ tuyệt đối không có tương lai.

Nghĩ đến điều này, Tư Đồ Húc mất bình tĩnh, hắn ôm lấy Triệu Khả Nhiên, ôm thật chặt, giống như sợ rằng Triệu Khả Nhiên sẽ biến mất trong vòng tay hắn.

Hành động của Tư Đồ Húc quá bất ngờ làm cho Triệu Khả Nhiên không phản ứng kịp. Đến lúc nàng phản ứng được thì chính là muốn rời khỏi vòng ôm của Tư Đồ Húc. Chỉ là làm sao hắn có thể buông tay đâu, hắn đột nhiên quát: "Đừng nhúc nhích!"

Triệu Khả Nhiên bị Tư Đồ Húc quát khẽ thì hoảng sợ, cũng đình chỉ giãy dụa. Chú ý tới Triệu Khả Nhiên đã bình tĩnh lại, Tư Đồ Húc thấp giọng nói: "Vật nhỏ, ta cảm giác được, nàng đối với ta cũng có tình cảm, vì cái gì mà nàng không chịu thừa nhận? Thừa nhận thích ta khó vậy sao?"

Tư Đồ Húc nói xong, Triệu Khả Nhiên cũng không trả lời ngay. Ngay tại lúc Tư Đồ Húc định nói tiếp thì người trong lòng hắn lên tiếng: Tư Đồ Húc, chúng ta không thích hợp, chúng ta thật sự không thích hợp."

Nghe Triệu Khả Nhiên trả lời, Tư Đồ Húc nhăn mày: "Vì sao? Chúng ta có chỗ nào không hợp? Nàng thích ta, ta cũng thích nàng, như vậy không đủ sao? Còn có cái gì không hợp?"

Triệu Khả Nhiên đột nhiên đẩy Tư Đồ Húc ra, cao giọng nói: "Ngươi không hiểu, cái gì ngươi cũng đều không hiểu. Chúng ta cái gì cũng không hợp, từ đầu đến cuối đều không hợp. Ngươi buông tay đi! Chúng ta nhất định sẽ không có tương lai."

Thấy vậy, Tư Đồ Húc thập phần lo lắng, nhưng vẫn không muốn buông tha: "Nàng rốt cục đang nói cái gì? Chúng ta vì sao không có tương lai? Giữa chúng ta có duy nhất một chướng ngại, đó chính là nàng không ngừng lùi bước mà thôi."

Nghe Tư Đồ Húc nói, Triệu Khả Nhiên đột nhiên khóc: "Tư Đồ Húc, ngươi như thế nào không biết? Giữa chúng ta chướng ngại thật sự rất nhiều. Thân phận chúng ta đã là chướng ngại lớn nhất. Còn có, ta muốn một điều mà ngươi không thể làm được.”

Nhìn Triệu Khả Nhiên khóc đến thương tâm như vậy, Tư Đồ Húc thập phần đau lòng, vội vàng dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt Triệu Khả Nhiên, “Nàng muốn cái gì, chỉ cần nàng nói ra, ta nhất định sẽ làm được. Nàng không nói, ta làm sao có thể biết đây?”

Tư Đồ Húc động tác ôn nhu, làm cho nước mắt của Triệu Khả Nhiên chảy càng nhiều. Nàng cái gì cũng không có nói, chỉ không ngừng lắc đầu. Xem Triệu Khả Nhiên đáng thương hề hề, Tư Đồ Húc đau lòng không thôi, nhưng cũng không biết nên nói cái gì mới tốt, đành phải lẳng lặng bồi bên người Triệu Khả Nhiên, chỉ lẳng lặng vì nàng lau nước mắt.

Thời gian cứ như vậy trôi qua, giữa bọn họ cũng không có động tác nào, chỉ lẳng lặng như thế này, một người đang khóc còn một người lau nước mắt cho người kia.



Đã sửa bởi Cáo lúc 21.06.2015, 23:51, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 21.06.2015, 23:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 16.06.2015, 22:29
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 30
Được thanks: 300 lần
Điểm: 40.07
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 67
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[Có mấy bạn bảo ta phải cách dòng ra cho dễ nhìn, nhưng chẳng lẽ cứ viết được 1 dòng thì ta lại phải ấn Enter một lần sao? Như thế rất vất vả mà! Làm ơn thông cảm cho ta, ta không biết có cách nào khác để cách dòng không.]  :hixhix:  :hixhix:  :hixhix:

Chương 83: Tư Đồ Húc thổ lộ

Qua một khắc (bằng 15 phút), cảm xúc Triệu Khả Nhiên mới dần bình tĩnh lại. Xem Triệu Khả Nhiên khóc đến đỏ cả hai mắt, hơn nữa vệt nước mắt dàn dụa, bộ dáng đáng thương, Tư Đồ Húc thập phần đau lòng, một bên giúp Triệu Khả Nhiên lau khô nước mắt trên mặt, nói: “Nàng xem, đều biến thành con mèo nhỏ rồi.”

Nghe Tư Đồ Húc nói, Triệu Khả Nhiên ủy khuất nhìn Tư Đồ Húc, đôi mắt ngập nước tựa hồ lên án, đến cùng là ai hại nàng khóc thảm như vậy a!

Nhìn bộ dáng Triệu Khả, Tư Đồ Húc bất đắc dĩ, “Là ta, đều là lỗi của ta, hết thảy đều là do ta.”

Tư Đồ Húc nhận sai, Triệu Khả Nhiên nhịn không được, nở nụ cười.

Thấy Triệu Khả Nhiên cuối cùng cũng cười, Tư Đồ Húc mới thở dài nhẹ nhõm, bắt đầu truy hỏi nguyên nhân, “Vật nhỏ, nàng vừa mới nói giữa chúng ta khoảng cách rất lớn, chướng ngại nhiều lắm, phải không?”

Triệu Khả Nhiên trên mặt tươi cười lập tức liền biến mất, “Tư Đồ Húc, giữa chúng ta thật sự không thích hợp, nếu chúng ta cương quyết muốn ở cùng nhau sẽ chỉ làm tôn thương mọi người mà thôi."
Nghe Triệu Khả Nhiên nói, Tư Đồ Húc nhăn mày, “Vì sao nói như vậy, giữa chúng ta làm sao không thích hợp, nàng nói đi. Còn có, nàng nói giữa chúng ta nhiều chướng ngại, kia chướng ngại là cái gì, nàng nói đi, ta nhất định sẽ đem mọi chướng ngại đều trừ bỏ.”

Triệu Khả Nhiên bất đắc dĩ thở dài, “Tư Đồ Húc, ngươi thấy, chúng ta xứng sao?”

“Đương nhiên.” Tư Đồ Húc chắc chắn như đinh đóng cột trả lời,“Giữa chúng ta rất xứng đôi.”

"Ta nói là thân phận của chúng ta. Ngươi chính là hoàng tử, Húc vương điện hạ tôn quý, mà ta chỉ là một thiên kim nhà thái sư. Chuyện giữa chúng ta, hoàng thượng sẽ đồng ý sao? Cho nên, chúng ta sẽ không có tương lai, ngươi hiểu chứ?"

Triệu Khả Nhiên đắn đo nhưng Tư Đồ Húc tuyệt không lo lắng, ngược lại nhẹ nhàng thở ra, “Thì ra nàng nói chướng ngại là thế này a! Vậy nàng có thể yên tâm, từ khi ta quyết định muốn cùng nàng ở một chỗ, việc này ta đã sớm nghĩ tới. Này đó đều sẽ không trở thành chướng ngại giữa. Trừ phi nàng không thích ta, bằng không không có gì có thể trở thành vật cản giữa ta và nàng.”
Nghĩ nghĩ một lúc, Tư Đồ Húc tiếp tục nói, “Không, cho dù nàng không thích ta cũng sẽ không thể cản được ta. Chỉ cần ta thích nàng, ta tuyệt đối sẽ không buông tay. Cho dù nàng không đồng ý, ta cũng sẽ đem nàng ở lại bên người ta.”

Tư Đồ Húc biết bản thân chính là một người cực đoan, hắn hoàn toàn không có tiêu sái như bề ngoài, đối với người mình thích, hắn tuyệt đối không có cách nào buông tay. Người như vậy, nếu người trong lòng hắn cũng thích hắn, vậy cả đời chắc chắn sẽ hạnh phúc, nhưng nếu người trong lòng không thích hắn thì tuyệt đối sẽ là bi kịch.

Nghe Tư Đồ Húc nói bá đạo như vậy, trong lòng Triệu Khả Nhiên một chút phản cảm đều không có, ngược lại đáy lòng tựa hồ dâng lên một cỗ ngọt ngào.

Triệu Khả Nhiên trầm mặc không nói, Tư Đồ Húc cho rằng Triệu Khả Nhiên không tin lời hắn, vội vàng tiếp tục nói, “Ta nói đều là thật sự, vô luận nàng nghĩ như thế nào đều tốt, nàng đời này sẽ trốn không thoát, từ khi ta thích ngươi, cả đời nàng nhất định chỉ có thể là của ta.”

Bộ dạng Tư Đồ Húc nghiêm túc, Triệu Khả Nhiên thật sự rất muốn mở miệng đáp lại, nhưng nàng biết bản thân không thể, bởi vì,  “Tư Đồ Húc, ta muốn một điều, ngươi không thể cho ta được.”
Tư Đồ Húc nhìn Triệu Khả Nhiên, kiên định nói, “Nàng muốn cái gì, chỉ cần là ta có, ta đều sẽ cho nàng, nếu ta không có, ta cũng sẽ mang về cho nàng. Chỉ cần nàng nói ra, ta nhất định có thể cho nàng.”

Triệu Khả Nhiên tuyệt không hoài nghi lời nói chân thành của hắn. Đối mặt Tư Đồ Húc, Triệu Khả Nhiên nói không nên lời, đến giờ phút này, nàng dường như hiểu được tình cảm mà Tư Đồ Húc dành cho nàng sâu đậm bao nhiêu. Nhưng là...

“Vì sao, Tư Đồ Húc, ngươi vì sao thích ta? Nữ tử tốt hơn ta có rất nhiều, ngươi vì sao lại thích ta? Còn có, ta nhớ rằng lúc trước không hề gặp qua ngươi, ngươi rốt cục là từ khi nào lại thích ta?”

“Ta là thế nào thích nàng?” Tư Đồ Húc nhớ lại, “Kỳ thực, thời điểm ta lần đầu tiên gặp nàng, bất quá chính là ngẫu nhiên mà thôi. Ngày đó, ta vừa vặn đi qua phủ thái sư, lúc lơ đãng chợt nghe thấy tiếng đàn. Khi đó, nàng đánh đàn ở đình nhỏ trong sân. Nàng đã đàn khúc 'Phượng Hoàng niết bàn'."

Tư Đồ Húc kể lại, khóe miệng còn mang theo ý cười, giống như là quay trở về ngày đó. Mà Triệu Khả Nhiên nghe vậy chấn động, nàng đột nhiên nhớ tới, “Cho nên ngày đó ngươi nhìn lén ta?” Triệu Khả Nhiên kinh hô. Kỳ thực ngày đó, nàng liền cảm thấy có người nhìn lén, nhưng nàng nhìn một lần cũng không phát hiện, cho nên còn tưởng rằng chính là bản thân đa tâm mà thôi, không nghĩ tới ngày đó, Tư Đồ Húc tránh ở chỗ kín nhìn lén nàng, nghĩ vậy, Triệu Khả Nhiên đỏ mặt.

Tư Đồ Húc cũng không có trực tiếp trả lời, “Khi đó, trong tiếng đàn của nàng như bao hàm rất nhiều thống khổ, nhưng lúc sau lại thư thái giống như được hồi sinh. Lúc ấy, ta liền cảm thấy nàng thật đặc biệt. Sau đó, ta thực muốn xem một chút người đánh đàn là ai, rốt cục là nàng đang yên lặng gảy đàn. Đó là lần đầu tiên ta nhìn thấy nàng, một khắc kia, ta cảm thấy rất kì quái, rõ ràng nàng là một thiên kim đại tiểu thư, như thế nào lại có thể đàn một khúc như vậy? Thời điểm ấy, ta liền thấy nàng thực đặc biệt."

"Khi đó sẽ không phải là ngươi thích ta luôn chứ?"

Triệu Khả Nhiên cảm thấy không thể tin được, chẳng lẽ Tư Đồ Húc chỉ vì một khúc nhạc mà thích nàng sao? Như vậy có thể xem như nhất kiến chung tình sao?

Nghe Triệu Khả Nhiên hỏi, Tư Đồ Húc cười cười, “Nào có nhanh như vậy?”

Tư Đồ Húc vươn tay, sờ sờ đầu Triệu Khả Nhiên, “Khi đó cũng chỉ là cảm thấy nàng thật đặc biệt mà thôi. Nhưng sau này, lại không tự giác nhớ tới nàng. Lại sau đó, ta vì muốn làm rõ cảm giác trong lòng mình cho nên, cho nên, ta, ta tìm người điều tra nàng.”

Nói đến đây, thanh âm Tư Đồ Húc càng ngày càng nhỏ, bởi vì hắn sợ Triệu Khả Nhiên sinh khí, không có người nào hi vọng toàn bộ sự tình của mình bị người khác biết hết.

Quả nhiên, Triệu Khả Nhiên trợn mắt trừng hắn, “Ngươi tìm người đến điều tra ta?”

Nhìn bộ dáng Triệu Khả Nhiên, Tư Đồ Húc cũng tự biết đuối lý, sờ sờ mũi, vội vàng giải thích nói, “Kỳ thực, thời điểm kia, ta không có ý tứ khác, chỉ là muốn hiểu biết một chút về nàng mà thôi, còn có hi vọng là có thể làm rõ nội tâm của chính mình mà thôi. Sau này, thấy được tư liệu của nàng, ta cảm thấy rất đau lòng. Tuy nàng sinh ra trong nhà giàu có, nhưng nàng lại không hề vui vẻ. Cha mẹ nàng đối đãi nàng và muội muội khác biệt quá lớn, khi đó ta cảm thấy rất bất bình cho nàng.”

Nói đến đây, Tư Đồ Húc thật cẩn thận nhìn Triệu Khả Nhiên, sợ rằng nhắc đến chuyện này làm nàng thương tâm. Nhưng chỉ cần liếc một cái, hắn liền an tâm. Bởi vì Triệu Khả Nhiên không có dấu hiệu gì là thương tâm, điều này làm cho hắn yên tâm, nhưng đồng thời còn cảm thấy một cỗ đau lòng khó diễn tả bằng lời.

“Sau này, vào ban đêm, ta sẽ vụng trộm đến xem nàng. Xem gương mặt ngủ say của nàng, ta liền cảm thấy thật hạnh phúc. Từ đó, ta bắt đầu mong đợi, chờ mong buổi đêm đến, chờ mong có thể nhìn thấy nàng lúc ngủ. Về sau, ở trên đường ta ngẫu nhiên thấy được nàng, khi đó, nàng đang xem một cái trâm cài bươm bướm nhưng lại bị Vân cô nương đoạt đi. Ta nhìn ra được, nàng có vẻ rất thích trâm cài kia nên ta liền vẽ lại đưa cho thợ điêu khắc một cái cho nàng.”

“Thì ra là khi đó ngươi đã ở đó a!” Triệu Khả Nhiên bừng tỉnh ngộ, “Ta luôn luôn cảm thấy kỳ quái, ngươi làm sao có thể biết ta thích trâm cài đó? Nguyên lai ngày đó ngươi đang âm thầm nhìn lén ta!”
Tư Đồ Húc ngượng ngùng cười cười, “Ta cũng không phải cố ý nhìn lén, chỉ là ngẫu nhiên thấy được mà thôi. Khi đó, nàng lại không biết ta, ta cuối cùng không thể chạy đến chào hỏi với nàng! Lại nói, khi ấy Tư Đồ Dật cũng ở đó.”

Thời điểm nói đến Tư Đồ Dật, trong lòng Tư Đồ Húc tựa hồ có vị chua.

“Cái gì, khi đó còn có Dật vương.” Triệu Khả Nhiên cố nhớ lại, đột nhiên nhớ tới, “Ta đã nghĩ, ta cảm thấy Dật vương thật quen mắt? Nguyên lai hắn chính là nam tử đi cùng Vân cô nương a!”

Thì ra Triệu Khả Nhiên không hề đem Dật vương để trong lòng, Tư Đồ Húc nhịn không được nở nụ cười, tiếp tục nói, “Sau này, ngày đó lúc ta đến, thời gian đã rất trễ, ta vốn nghĩ nàng đã ngủ, không ngờ là nàng vẫn còn tỉnh. Nhưng một khắc kia nhìn thấy nàng mở to mắt, trong lòng ta thập phần cao hứng. Kia hẳn là xem như chúng ta lần đầu tiên chính thức gặp mặt đi! Bất quá, thời điểm nàng thấy ta lại bình tĩnh như vậy làm ta thật chấn động. Đáng lẽ lúc nữ tử gặp chuyện như vậy sao có thể bình tĩnh như nàng đâu?”

Nghe đến đó, Triệu Khả Nhiên nhịn không được đánh gãy lời nói Tư Đồ Húc, "Ngươi nói, đêm hôm khuya khoắt ngươi tiến vào khuê phòng nữ tử, ngươi nói đi, chuyện như vậy người đã làm bao nhiêu lần rồi?"

Rất sợ Triệu Khả Nhiên hiểu lầm, Tư Đồ Húc vội vàng làm sáng tỏ, “Trừ nàng ra, ta chưa bao giờ đến khuê phòng nữ tử nào khác a!"

“Nga, chẳng lẽ ngươi còn muốn đến khuê phòng nữ tử khác?” Triệu Khả Nhiên nhíu mày.
Tư Đồ Húc vội vàng lắc đầu, “Không có, tuyệt đối không có. Ta làm sao có thể muốn đến khuê phòng người khác khuê đâu? Một mình nàng ta còn chưa thu phục được a!"

“Ta rất khó thu phục?” Triệu Khả Nhiên biết bản thân hiện tại là có điểm cố tình gây sự, nhưng buổi tối hôm nay cảm xúc không khống chế được đã khiến nàng trở nên có chút không phân rõ phải trái.
Tư Đồ Húc thở dài một hơi, “Nàng biết ta không phải cái ý tứ kia mà. Ta sẽ không đến khuê phòng nữ tử khác, ta chỉ xuất hiện tại khuê phòng nàng, bởi vì ta thích nàng nên mới có thể nhịn không được muốn vụng trộm nhìn nàng vài lần mà thôi. Nàng biết không, ngày đó nàng mở to mắt nhìn ta một khắc, trong lòng ta cơ hồ là mừng như điên. Chỉ là một cái liếc mắt cũng làm ta bị chìm đắm.

“Cái gì, kia chính là thời điểm ngươi thích ta?” Triệu Khả Nhiên kinh hô.

Tư Đồ Húc cười cười, tiếp tục nói,“Ngày đó, chúng ta lần đầu tiên chính thức gặp mặt, cũng là lần đầu tiên nói chuyện. Bất quá thời điểm nhìn thấy ta, nàng tuy rằng không kích động, nhưng nàng cũng không có biện pháp tín nhiệm ta.”

Triệu Khả Nhiên liếc mắt, “Ban đêm ngươi xông vào phòng ta, không mời mà đến, ngươi nghĩ ta sẽ tin nhiệm được sao?”

Triệu Khả Nhiên cũng nhịn không được nhớ tới lần đầu tiên bọn họ gặp mặt đêm hôm đó. Khi đó, thời điểm lần đầu tiên thấy Tư Đồ Húc, kỳ thực nội tâm cũng tràn ngập rung động , nàng không rõ vì sao lại có một nam tử xuất sắc như vậy xuất hiện tại khuê phòng nàng mà lại là lúc đêm khuya. Khi đó tuy rằng không biết, nhưng nàng không có cảm thấy gì hoảng hốt, ngược lại cảm ơn hắn sẽ không thương tổn nàng.

Triệu Khả Nhiên lâm vào trầm tư, Tư Đồ Húc dừng một chút lại tiếp tục nói, bởi vì hắn biết, Triệu Khả Nhiên đều nghe hết tất cả.“Từ khi đó, ta còn thường xuyên tới phòng nàng vụng trộm xem nàng một chút. Hơn nữa bởi vì lo lắng cho nàng nên ta luôn luôn phái một ảnh vệ âm thầm bảo vệ nàng.”

“Ảnh vệ?” Triệu Khả Nhiên cảm thấy nghi hoặc, “Ngươi nói, luôn có một người âm thầm theo dõi ta, nhưng sao ta không phát hiện ra?”

Tư Đồ Húc cười cười, “Nhất là một ảnh vệ rất giỏi, nếu nàng có thể phát hiện hắn, kia hắn còn có thể được cho là ảnh vệ sao?”

“Nhất?”

“Đúng vậy! Người kia chính là Nhất.” Tư Đồ Húc nói, “Nhất sẽ luôn luôn ở chỗ tối bảo vệ nàng. Tuy rằng Cầm Hương và Thi Hương bản lĩnh không nhỏ, nhưng ở nhiều phương diện, các nàng vẫn là không bằng Nhất. Về sau nếu nàng có chuyện gì, cũng có thể để Nhất đến giúp đỡ.”
Triệu Khả Nhiên gật gật đầu.

Tư Đồ Húc cười, “Lần trước, chuyện nha hoàn của nàng - Linh Nhi bị chết cũng là do Nhất báo với ta. Vì thế tối hôm đó ta mới đến xem nàng. Nàng biết không, lúc đó nàng khóc trong lòng ta, ta thật cao hứng bởi điều đó chứng tỏ trong lòng nàng vẫn có ta, bằng không nàng sẽ không thể hiện cảm xúc thật trước mặt ta như vậy, đúng không?"

Nói đến đây, Tư Đồ Húc ôn nhu nhìn Triệu Khả Nhiên, “Sau đó, nàng cũng không biết đến thân phận của ta. Ta biết, giấu giếm càng lâu càng không tốt, cho nên, ngày đó ta mới có thể cùng thái tử tặng lễ vật, ngoại trừ muốn cùng nàng chính thức gặp mặt còn muốn để nàng biết thân phận của ta. Nhưng không ngờ rằng, biết thân phận của ta rồi, việc đầu tiên nàng làm lại là muốn cùng ta phân rõ giới tuyến."

Nói xong, Tư Đồ Húc dùng ánh mắt u oán nhìn Triệu Khả Nhiên. Đối mặt với nam nhân trời sinh biểu hiện ra cái loại ánh nhìn u oán này, nàng không những không cảm thấy bất ngờ ngược lại còn sinh ra cảm giác mê hoặc. Triệu Khả Nhiên tuy rằng không thừa nhận nhưng nàng thật sự bị mê hoặc rồi.

Triệu Khả Nhiên né tránh, không dám nhìn vào mắt Tư Đồ Húc, “Tư Đồ Húc, chúng ta thật sự có thể ở cùng nhau sao? Thân phận chúng ta...”

Hai tay Tư Đồ Húc nâng hai má Triệu Khả Nhiên, không cho nàng né tránh, “Nhiên Nhi, nàng phải tin tưởng ta, giữa chúng ta, tuyệt đối không có vật cản. Nếu có, ta nhất định sẽ phá bỏ.”

Lần đầu tiên nghe Tư Đồ Húc gọi nàng thân mật như vậy, ánh mắt thâm tình, bên tai truyền đến thanh âm ôn nhu của hắn, trong lòng Triệu Khả Nhiên cuộn sóng, trên mặt cũng càng ngày càng đỏ.

Xem Triệu Khả Nhiên xấu hổ, ánh mắt trong suốt, đôi môi anh đào xinh đẹp như đào tháng ba, đơn thuần như cúc tháng chín. Mắt Tư Đồ Húc nheo lại, chỉ cảm thấy trái tim như rơi xuống, có loại cảm xúc chưa bao giờ từng có nảy lên trong lòng, vui vẻ mà mềm mại, khát vọng lại khẩn trương, xa lạ làm cho người ta tim đập nhanh, yết hầu như đánh trống.

Tư Đồ Húc rốt cuộc nhịn không được, theo bản năng, nhẹ nhàng cúi đầu hôn lên đôi môi Triệu Khả Nhiên. Môi đỏ mềm mại giống như dùng chút khí lực sẽ vừa bình thường nhưng đồng thời cũng như mị độc thế gian, làm cho người ta muốn ngừng mà không ngừng được.

Vốn chỉ muốn chạm vào một chút, nhưng hiện tại Tư Đồ Húc phát hiện so với khi chưa đụng tới còn khát vọng hơn. Hắn luôn làm theo bản năng, thích là thích, không thích chính là không thích, tựa như hắn đối với chuyện tình cảm với Triệu Khả Nhiên rành mạch, rõ ràng. Cho nên, Tư Đồ Húc vừa chạm vào chẳng những không rời đi mà còn khẽ cắn. Hắn híp mắt lại giống như là đang hưởng thụ quãng thời gian tươi đẹp nhất.

Triệu Khả Nhiên bị hành động bất thình lình của Tư Đồ Húc làm cho phát hoảng, còn chưa có phản ứng lại, chỉ có thể trừng mắt, ngơ ngác nhìn Tư Đồ Húc, không biết nên làm cái gì mới tốt.
Nụ hôn kết thúc, Tư Đồ Húc xem bộ dáng Triệu Khả Nhiên không phản ứng được mà ngơ ngác liền cười, “Vật nhỏ, về sau phải nhớ, lúc hôn môi phải nhắm mắt lại nha!"

“Ngươi...... Ngươi...... Ta......” Khuôn mặt Triệu Khả Nhiên đỏ rực, nói năng cũng trở nên lộn xộn.
Nhìn Triệu Khả Nhiên đáng yêu như vậy, Tư Đồ Húc nhịn không được cười to, “Ha ha ha!”
Triệu Khả Nhiên tức giận nói, “Có cái gì buồn cười ?”

Tư Đồ Húc vội vàng thu lại nụ cười, nói, “Vật nhỏ, ta đối với nàng là nghiêm túc. Nàng không cần né tránh ta. Vô luận như thế nào, chúng ta đều sẽ ở cùng nhau.”

Nhìn Tư Đồ Húc biểu cảm nghiêm túc, Triệu Khả Nhiên ổn định lại tâm trạng, tựa hồ quyết định một điều trọng yếu, “Tư Đồ Húc, chỉ cần ngươi nguyện ý đáp ứng ta một điều kiện, như vậy ta đáp ứng ngươi, giữa chúng ta có thể thử một chút.”

“Thật vậy?” Nghe được Triệu Khả Nhiên nói, Tư Đồ Húc mừng rỡ như điên, vội vàng nói, “Nàng nói đi, chỉ cần nàng nói ra, ta đều sẽ đáp ứng. Nàng muốn cái gì đều có thể, chỉ cần nàng cho ta một cơ hội, đừng nói là một điều kiện, dù là một trăm điều kiện, ta cũng đáp ứng.”
Triệu Khả Nhiên cảm thấy buồn cười, cố ý cười hỏi, “Nếu ta nói, ta muốn làm hoàng hậu thì sao?”
Nghe vậy, Tư Đồ Húc thập phần nghiêm cẩn, “Nếu nàng muốn làm hoàng hậu, ta nhất định sẽ cho nàng cái vị trí này.”

Nhìn bộ dạng nghiêm cẩn của Tư Đồ Húc, Triệu Khả Nhiên vội vàng nói, “Đừng, ta chỉ nói đùa mà thôi, ngươi không cần nghiêm túc như vậy. Thật sự, ta tuyệt đối không muốn làm hoàng hậu.”

Nghe Triệu Khả Nhiên giải thích, Tư Đồ Húc không nói gì cả, chỉ bình tĩnh nhìn nàng.

Chú ý tới Tư Đồ Húc dường như không có phản ứng, Triệu Khả Nhiên cho rằng hắn đã biết vừa rồi bản thân đang đùa, cho nên cũng không suy nghĩ nữa. Nhưng là, nàng không biết rằng, chỉ bởi vì tối hôm nay nàng nói đùa một câu một cũng đã làm lên tiền đồ sau này. Nàng càng không thể tưởng tượng được, nam tử trước mắt này đối với mỗi câu nói nàng đều ghi tạc trong lòng, dù là nói đùa, hắn cũng nhất định vì nàng mà làm cho được.

Triệu Khả Nhiên cười cười, trong ánh mắt tràn ngập khát khao, “Thật ra, yêu cầu của ta rất đơn giản, nhưng cũng là rất khó. Ta rất hâm mộ ngoại tổ phụ cùng ngoại tổ mẫu của ta, tình cảm giữa bọn họ, nồng nàn mà thuần túy, không có bất luận kẻ nào can thiệp vào. Tình cảm như vậy khiến ta thật ngưỡng mộ. Ngươi có biết, từ nhỏ ta đã sống trong một đại gia tộc, sự tình lúc đục ta nhìn thấy không ít. Mà tạo ra sự tình như vậy chính là do nam nhân hoa tâm. Nếu nam nhân đều có thể giống ngoại tổ phụ chỉ có một thê tử thì mọi mâu thuẫn đâu có thể phát sinh."

Nói đến đây, Triệu Khả Nhiên dùng ánh mắt kiên định nhìn Tư Đồ Húc, “Ta không cầu một nửa kia là người tôn quý thế nào, nhưng ta hi vọng hắn chỉ có một nữ nhân là ta. Ta hi vọng có thể có được một đoạn hôn nhân "cả đời chỉ có hai người". Ta biết, ta sinh ra trong dòng họ như vậy, tuyệt đối không có cách nào thực hiện nguyện vọng này, nhưng nếu như vậy ta cũng tuyệt đối bảo vệ tốt trái tim mình. Nếu ngươi muốn có trái tim ta thì ngươi nhất định phải đáp ứng điều kiện này. Bằng không, cho dù ngươi có được thể xác ta, ta cũng sẽ không để cho ngươi có cơ hội chạm đến trái tim mình."

Nói xong, Triệu Khả Nhiên khẩn trương nhìn Tư Đồ Húc, nàng biết, bản thân đưa ra yêu cầu này cơ hồ có thể được cho là kinh thế hãi tục. Trong cái xã hội này, chuyện như vậy là không có khả năng làm được. Lúc trước, vì chuyện này, ngoại tổ phụ cũng phải chịu bao áp lực lớn. Mà hiện tại, Tư Đồ Húc chính là hoàng tử, áp lực hẳn sẽ còn lớn hơn, cho nên, nếu Tư Đồ Húc không đáp ứng được, bản thân nàng cũng có thể hiểu được.

Tư Đồ Húc lẳng lặng nhìn về phía Triệu Khả Nhiên, mỉm cười, khẽ mở bạc môi, “Ta đáp ứng nàng.”






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đặng soái ca, Hoanganhvo, i_love_JESUS, Thienhuong90, thucyenphan, todien, trangkt31, Una, Xuxu97 và 331 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

9 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

18 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 666 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.