Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Người đàn ông của tôi - Dung Quang

 
Có bài mới 16.06.2015, 23:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11317 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [46/81] - Điểm: 67
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 78

“Cậu còn mặt mũi quay lại Bắc Kinh sao? Cái đồ hung thủ giết người này!” Giọng nói lạnh như băng, thậm chí còn mang theo cả sự căm hận phá tan không khí vốn đang lưu luyến dịu dàng.

Thư Tình sững sờ đứng nguyên tại chỗ, không phát hiện Cố Chi không hề đáp lại, cô chỉ cho rằng ông cụ đã nhận lầm người, ồ lên một tiếng nói: “Xin lỗi?”

Ông cụ lạnh lùng nhìn qua cô, cầm cây gậy chỉ vào Cố Chi: “Tôi đã nói cái gì? Nếu để cho tôi gặp lại câu ở Bắc Kinh thì cậu đừng nghĩ sẽ có ngày tốt lành! Cái đồ hung thủ giết người không biết xấu hổ, vậy mà còn dám trở về?”

Nói xong, ông chống gậy đi về phía hai người, nâng gậy lên đánh vào Cố Chi.

Nhưng không ngờ, Cố Chi lại không trốn tránh, trúng một gậy mạnh của ông cụ, ông cụ lại càng dốc toàn lực đánh về phía anh, tiếng gậy gỗ đánh vào lưng anh trầm đục, Thư Tình nghe được tim cũng níu chặt lại.

Cô hoàn toàn không nghĩ tới Cố Chi lại không hề tránh, cả người cũng lơ mờ nhưng theo bản năng vẫn bước lên một bước ngăn trước mặt Cố Chi, nổi giận với ông cụ vừa ra tay đánh người: “Có chuyện gì xảy ra thế? Ỷ vào lớn tuổi nên bắt nạt người khác, cậy già lên mặt phải không? Có chuyện gì sao không nói chuyện, sao ông lại ra tay đánh người vậy?”

Vẻ mặt ông cụ kích động kêu cô cút, rõ ràng ăn mặc lịch sự nhưng bởi vì tâm tình không tốt mà nói những lời trách mắng không hợp với thân phận: “Mắc mớ gì tới cô! Cút ngay cho tôi! Tôi muốn đánh chết tên súc sinh này!”

“Ông bảo ai là súc sinh? Lớn tuổi như vậy còn không biết tích chút khẩu đức, không biết ai mới xứng với súc sinh trong miệng ông!” Thư Tình vội quay đầu lại hỏi Cố Chi: “Còn anh sao lại không nói gì, sao lại đừng ngốc cho người ta đánh vậy?”

Nhưng cô quay đầu lại mới phát hiện, vẻ mặt Cố Chi rất khó coi, môi cong lên, ánh mắt phức tạp, ánh mặt trời tháng năm chiếu trên mặt anh nhưng lại không chiếu sáng được mảnh hoang vụ tối tăm trong đáy mắt anh.

Cô sững sờ, đột nhiên ý thức được những điều này hoàn toàn không phải là hiểu lầm.

Cuối cùng vẫn là Cố Chi không nói lời nào đột nhiên kéo cô đi, mặc cho ông cụ cứ đứng tại chỗ mắng ầm lên, anh chỉ như không nghe thấy kéo cô bước nhanh đi.

Càng nhiều từ thô tục ở phía sau không ngừng truyền tới, anh chi không ngừng bước đi, bước càng lúc càng nhanh, Thư Tình gần như phải chạy chậm theo anh.

Thư Tình ngẩng đầu nhìn, gò má của anh căng cứng, trong trí nhớ của cô, cho tới bây giờ anh chưa hề bị đè nén như bây giờ, giống như dưới vẻ bề ngoài bình tĩnh chính là một ít cảm xúc và ký ức mà cô không biết.

Sau khi đi một đoạn xa, Thư Tình mới quay đầu nhìn thoáng qua, mặc dù chỉ còn thấy được bóng dáng hơi còng của ông cụ cũng không thấy rõ vẻ mặt ông, nhưng từ tư thế của ông và tiếng mắng chửi còn bên tai, cô có thể cảm nhận được cảm giác đó trong lòng ông... phẫn nộ và căm hận... Cô mờ mịt quay đầu lại, đột nhien rùng mình một cái.

Hung thủ giết người? ... Có ý gì?

*

Bọn họ chạy tới cửa sau công viên, bên này không giống như đằng trước có rất nhiều phương tiện giải trí, cây cối sum xuê xanh ngắt che hét ánh mặt trời nóng buổi sáng, cho nên mọi người đều tập trung ở dằng trước, ở đây lại vắng vẻ không có vài bóng người.

Cố Chi koong nói lời nào kéo Thư Tình đi lên phía trước, khi đi qua một góc tường rất nhiều dây thường xuân thì Thư Tình đột nhiên giật tay ra, dừng lại.

Cố Chi cũng dừng lại nhưng vẫn duy trì tư thế bước đi, không quay đầu.

“Chuyện gì xảy ra?” Thư Tình rất không yên trong lòng, vì một màn không giải thích được vừa rồi, cũng vì một câu nói chói tai ‘Hung thủ giết người’ kia.

Cố Chi không lên tiếng, chỉ đứng trầm mặc, bóng lưng yên tĩnh cao ngất giống như trước nhưng Thư Tình lại cảm thấy được trong lòng anh đang có gió thổi mây vần.

“Là chuyện trước kia anh không còn làm ở Bắc Kinh nữa?” Thư Tình chậm rãi nói, ánh mắt yên lặng tập trung ở cổ áo của anh, chỉ cảm thấy vạt áo trắng nõn sạch sẽ đó không biết từ khi nào lại trở nên chương mắt như vậy. Nhưng một thời gi­an dài lặng yên nhưng vẫn không nhận được một câu giải thích của Cố Chi, cô tâm phiền ý loạn hỏi anh: “Anh định vẫn luôn gạt em sao? Rốt cuộc có chuyện gì không thể nói cho em biết? Anh biết em sẽ không tin tưởng lời ông cụ nói..., cái gì mà hung thủ giết người, thối lắm, nhưng mà bất kể em nghĩ như thế nào, anh không biết là nên giải thích cho em một câu hay sao?”

Cố Chi yên tĩnh mà trầm lặng, giống như một câu bạch dương thẳng tắp.

Thư Tình luống cuống, cảm giác sợ hãi chiếm lấy trái tim cô, vì vậy cô không nhịn được cầm tay anh kéo anh quay lại, cũng muốn đối mặt hỏi rõ. Nhưng khi Cố Chi quay người lại, câu ép hỏi bị nghẹn trong cổ họng khi nhìn thấy nét mặt của anh, cuối cùng cô không nói nên lời.

Ánh mặt trời tháng năm, người đàn ông cô vẫn quen thuộc, cho dù gặp phải tình huống gì vẫn luôn thong dong tỉnh táo đột nhiên thoát khỏi ánh hào quang không gì không làm được. Anh chỉ trầm mặc rũ mi, đôi mắt sâu như biển mang theo chút cảm xúc mà trước đây cô chưa từng gặp.

Thư Tình giật mình, nhận ra được, những tâm tình đó là sợ hãi, tuyệt vọng, mệt mỏi, mờ mịt.

Cố Chi đột nhiên kéo cô vào trong ngực, dùng sức đến nỗi khiến cô cảm thấy có chút khó thở, cô rất không thoải mái nhưng lại không thể tránh ra khi anh đang trong trạng thái bất ổn như thế, chỉ đành mặc cho anh ôm.

Rất lâu sau, cô nghe thấy trên đỉnh đầu truyền tới tiếng trầm thấp của anh: “Ông ấy nói đúng, anh là hung thủ giết người.”

Tim bỗng nhiên ngừng đập, Thư Tình đẩy anh ra, yên lặng nhìn qua bộ dạng yếu ớt của anh: “Anh không phải.”

“....”

Từ bỏ làm bác sĩ, trong thời điểm tốt nhất bỏ qua sự nghiệp mình yêu thích, rời khỏi thủ đô, cam tâm ở lại trường học làm một thầy giáo dạy học bình thường...

“Sự cố chữa bệnh đúng không?” Cô nhanh chóng đoán đúng đáp án, dù cô không biết gì trong toàn bộ câu chuyện nhưng vẫn nói rõ ràng từng câu từng chữ với anh: “Cố Chi, anh là bác sĩ, dù cho y thuật cao tới đâu thì anh vẫn là người bình thường, làm sao có thể làm được mọi chuyện đều thuận lợi? Nếu như bởi vì một cuộc giải phẫu thất bại liền bị người khác gọi là hung thủ giết người vậy thì mỗi một cuộc giải phẫu thất bại, trên thế giới này có rất nhiều hung thủ giết người, anh cảm thấy có người bách chiến bách thắng ở trên cương vị bác sĩ sao?”

Vẻ mặt Cố Chi không hề buông lỏng, cũng không biết có nghe lọt vài phần lời của cô không. Lúc anh cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói một câu: “Em không biết đâu.”

Tiếng nói như đến từ một nơi rất xa, từ một nơi đen kịt xa thẳm nào đó.

Cuống họng Thư Tình khô khốc nói: “Đó là bởi vì anh vẫn không nói cho em.” Nhưng khi cô nhìn vào bộ dạng thất hồn lạc phạc của anh, cô cũng không dám hỏi lại, chỉ có thể nắm chặt tay anh: “Chúng ta về đi.”

*

Sau đó, Cố Chi lại khôi phục lại bộ dạng trước kia, Thư Tình cũng không đề cập tới sự kiện trong công viên, anh vẫn là Cố Chi mạnh mẽ tỉnh táo. Sau khi hai người ăn cơm, Cố Chi nói hôm sau còn có việc nên để cô ngủ trước.

Thư Tình nằm trên giường, lặng yên nhìn bóng lưng dựa bàn tốc ký, chỉ cảm thấy ánh sáng mờ nhạt cũng như mất đi nhiệt độ, rõ ràng chỉ có vài bước nhưng nhìn anh như cách xa cô vạn dặm, cuối cùng cô mơ mơ màng màng ngủ mất, cũng không biết khi nào anh nằm xuống bên cạnh cô.

Trong lúc ngủ dường như có người giúp cô sửa sang lại mái tóc dài rối tung trên đầi, động tác dịu dàng thong thả như ẩn sâu thiên ngôn vạn ngữ. Sáng hôm sau mở mắt tỉnh lại thì phát hiện bên người đã trống không, lúc cô đánh răng thì Cố Chi đẩy cửa đi vào, trong tay anh cầm theo bữa sáng.

Sau khi ăn xong bữa sáng, Thư Tình bỏ chạy đến nhà cậu, Cố Chi thì tiếp tục dự họp một số hoạt động triển lãm tranh và trao đổi văn hóa hai nước Trung Pháp. Hai người đều có chuyện của mình, cuối cùng khi về thành phố Anh cũng giống như đã quên việc hôm trước xen giữa.

Thật ra ai cũng hiểu, chuyện đã xảy ra thì không dễ quên như vậy, chỉ giấu trong lòng làm bộ không có việc gì thôi.

Sau khi về nhà vào buổi tối, Thư Tình lấy cớ ra ngoài ăn cơm với Tần Khả Vi, mang theo ví chạy ra khỏi cửa. Nhưng khi vừa ngoặt qua hành lang, cô lấy điện thoại gọi cho Lý Tuyên Nhiên: “Chúng ta nói chuyện gì.”

“Nói chuyện gì? Nói chuyện nhân sinh không phải nên tìm thầy Cố nhà em à? Sao lại tìm anh vậy?” Lý Tuyên Nhiên quay sang nói nhỏ với vợ về thân phận của đối phương, để vợ anh không hiểu nhầm.

“Em muốn nói chuyện với anh về sự cố chữa bệnh xảy ra mấy năm trước ở Bắc Kinh của thầy Cố.” Thư Tình tỉnh táo nói.

Chỉ một câu khiến cả người Lý Tuyên Nhiên chấn động: “Em đang ở đâu?”

“Em sắp vào thang máy rồi.”

“Em chờ anh ở quán bar sau phố, anh thay quần áo rồi tới liền.” Anh vội vàng cúp điện thoại, cúi người hôn vợ: “Núi lửa dưới lầu có xu thế bùng nổ, em mau cho anh một nụ hôn may mắn, anh chồng siêu nhân của em sắp phải đi cứu vớt thế giới rồi!”

*

Thật ra chuyện xưa đơn giản hơn cô nghĩ, sự cố chữa bệnh nhiều như vậy, mặc dù bệnh án đặc biệt nhưng cũng không có gì khác.

Ban đầu tiếng tăm của bác sĩ Cố ở Bắc Kinh là tuổi trẻ học tại bệnh viện Pháp, có sự dạy dỗ của viện trường, là một thiên tài hiếm thấy của thầy thuốc ngoại khoa.

Có lẽ do tính cách của anh, trong lúc phẫu thuật anh trấn tĩnh ổn trọng khiến những chuyên gia ngoại khoa nước ngoài cũng lau mắt mà nhìn, ứng đối với những vấn đề xảy ra càng khiến người khác được khắc sâu ấn tượng.

Sau khi du học trở về, anh được giữ lại tại một bệnh kiện ngoại khoa nổi tiếng ở Bắc kinh, gần một năm, bởi vì giải phẫu thành công nhiều ca bệnh nặng nên thanh danh cũng lên cao, sau đó cũng theo vài người có tiếng tăm đi họp hội nghị nghiên cứu và thảo luận quốc tế của các bác sĩ ngoại khóa, chỉ trong thời gi­an ngắn đã trở thành một ngôi sao mới chạm tay có thể bỏng của giới y học.

Mà việc bất ngờ đó phát sinh vào lúc đường quan đang rộng mở nhất của Cố Chi.

Người bệnh là một người phụ nữ ma mươi tai tuổi, sau khi gặp tai nạn xe cô lập tức được đưa đến bệnh viện cấp cứu, sau khi được chuẩn toán, kết quả do đầu bị va đập mạnh nên người bệnh đang ở trạng thái sốc đồng thời kèm thêm tình trạng não xuất huyết cấp tính.

Bởi vì trong tình huống nguy hiểm mà người nhà bệnh nhân vẫn còn đang trên đường tới, vẻ mặt Cố Chi ngưng trọng yêu cầu lập tức tiến hành giải phẫu nếu không người bệnh sẽ nguy hiểm tới tính mạng.

Chủ nhiệm khoa ngoại Lưu Thành kiên quyết không đồng ý tùy tiện giải phẫu mở sọ dưới tình huống người nhà chưa ký tên đồng ý giải phẫu. Bởi vì loại giải phẫu này nguy hiểm rất lớn, một khi phát sinh vấn đề bệnh viện sẽ không gánh chịu được trách nhiệm này —— cho dù gần đây ông cũng coi trọng Cố Chi, cũng muốn hướng anh làm người nối nghiệp của mình, càng tín nhiệm năng lực của anh nhưng tuyệt đối không thể mạo hiểm như vậy.

Một khi cuộc giải phẫu thất bại, thanh danh bị tổn hại không chỉ có bệnh viện mà còn cả Cố Chi.

Lưu Thành thấy Cố Chi cố ý muốn tiến thành giải phẫu thì trầm mặt quát: “Chuyện này nói trắng ra, bệnh viện nào không xảy ra sự cố? Cho dù lên tòa án thua kiện, bệnh viện vẫn là bệnh viện, người bệnh không thể vì một hai lần giải phẫu thất bại mà không bao giờ tới khám bệnh nữa, nhưng tôi hỏi cậu, cậu đã thấy bác sĩ nào chữa bệnh có vấn đề mà vẫn có thể tiếp tục làm không?”

“Xem xét trên Cảnh Tô, xuất huyết không có lớn, giải phẫu mở sọ nguy hiểm cũng không cao, chỉ cần cầm máu kịp thời có thể miễn trừ tai bay vạ gió, nếu không một khi đã muộn thì không ai cứu được cô ấy, em hi vọng có thể trong thời gi­an giải phẫu tốt nhấy có thể cứu giúp cô ấy.” Cố Chi vẫn luôn kiên trì.

Lưu Thành đoạt lấy áo khoác trắng trong tay anh: “Không được! Không cho phép đi! Tôi kiên quyết không đồng ý giải phẫu trước khi người nhà bệnh nhân đến, đây là trái với quy định của bệnh viện!” Ông khẽ cắn môi khuyên Cố Chi: “Cậu còn trẻ, tôi biết rõ cậu lo lắng cho người bệnh nhưng rất nhiều chuyện chúng ta phải làm theo quy định, nếu không một khi xảy ra chuyện tiền đồ của cậu sẽ bị hủy hết, những cố gắng trước kia sẽ bị uổng phí!”

“Chủ nhiệm Lưu, thầy cũng như em hiểu rõ, nếu như não xuất huyết mà tiến hành giải phẫu muộn, khống chế não phù, giảm áp xuất trong sọ, trong thời gi­an ngắn sẽ khiến người bệnh mất mạng.” Ánh mắt Cố Chi sáng ngời, cũng vô cùng tỉnh táo, anh lấy áo của mình trong tay chủ nhiệm Lưu, nói rõ từng câu từng chữ: “Em sẽ gánh mạo hiểm này, chung quy vẫn hơn lấy tính mạng người bệnh để mạo hiểm.”

Cuối cùng, Cố Chi vẫn kiên trì giải phẫu trước khi người nhà tới bệnh viện. Nhưng mà trong lúc anh tranh chấp cùng chủ nhiệm Lưu, người bệnh không ngừng lên cơn sốc, còn xuất hiện biến chưng của bệnh, sọ bị đè nén và huyết áp tăng cao, thậm chí khi người bệnh mất ý thức vẫn không ngừng nôn mửa, tình huống vô cùng nghiêm trọng.

Bởi vì xuất huyết tăng lên cùng với một loạt bênh chứng xuất hiện, dù giải phẫu đã thành công nhưng người bệnh cũng không thể sống quá nửa ngày, cuối cùng chết trong phòng quan sát.

Người nhà rốt cuộc cũng tới thì ông cụ ngồi dưới đất gào khóc, ôm lấy thân thể đã lạnh như băng của con gái, mà đứa nhỏ mới bảy tuổi cũng bị phản ứng của ông dọa sợ, khóc lớn lên.

Cố Chi đứng ở cửa nhìn hết tất cả, nhắm mắt lại xoay người qua chỗ khác, ông cụ khóc xong thì quay sang hỏi bác sĩ trưởng là ai, vì sao không được người nhà đồng ý đã phẫu thuật còn thất bại, hại chết con gái ông. Sau khi biết được chân tướng, ông vọt tới trước Cố Chi, cầm gậy đánh mạnh vào người anh, vừa đánh vừa khóc.

Cố Chi cũng không trốn tránh.

Lưu Thành chạy tới kịp thời để người kéo ông cụ ra, đồng thời giải thích đây không phải là lỗi của bác sĩ hoặc người bệnh, nếu như tiến hành giải phẫu trễ người bệnh sẽ chỉ có một con đường chết, nhưng dù có tiến hành cứu giúp thì do bệnh đã quá nghiêm trọng, dù giải phẫu thành công cũng không thể cứu sống được.

Ông cụ không hề nghe những lời này, cho rằng đây là lý do để bệnh viện trốn tránh trách nhiệm, nhưng mà đả kích mất đi con gái khiến ông không thể nói thành lời, chỉ có thể bi ai cất tiếng khóc lớn, vừa bất lực vừa tuyệt vọng.

Sau này Cố Chi mới biết đó, người bệnh chết đi là một người thuộc bộ tộc phương Bắc tới Bắc Kinh làm công, là một bà mẹ độc thân, vì nuôi người cha đi đứng bất tiện và một đứa con trai bảy tuổi nên luôn đi sớm về trễ làm hai việc. Vất vả lắm mới đến lễ mừng năm mới muốn về nhà đoàn tụ cùng người thân nhưng không ngờ trên đường tới nhà ga đã xảy ra tai nạn xe cộ.

Một người chết đi cũng mang tới bi thương vô tận cho một già một trẻ, gia đình sau này coi như sụp đổ,

Từ đó về sau, Cố Chi vẫn luôn nhớ rõ hình ảnh, trong ánh đèn hành lang chói mắt của bệnh viện, ông cụ tuyệt vọng bi thương níu lấy cổ áo anh luôn mồm mắng anh là hung thủ giết người, đôi mắt như ao nước tù mất đi sức sống, trong một đêm dường như già đi rất nhiều.

Anh chỉ đứng yên tại chỗ, yết hầu chua xót, trầm mặc để yên cho ông cụ đánh và nhục mạ, không hề nhúc nhích.

Câu chuyện Lý Tuyên Nhiên kể tới đây là kết thúc, anh nhìn bộ dạng sợ run của Thư Tình, cười khổ uống một hơi cạn sạch whisky trong chén: “Cậu ta lấy toàn bộ tiền tiết kiệm trong những năm làm bác sĩ gửi cho người nhà bệnh nhân nhưng không dùng danh nghĩa của mình bởi vì sợ ông cụ quật cường kia không nhận. Đương nhiên ông cụ cũng từng kiện Cố Chi và bệnh viện, nhưng người bệnh chết cũng không phải lỗi của Cố Chi, cuối cùng ông ấy chỉ có thể rút đơn kiện... Chuyện sau này em cũng biết, Cố Chi trở về thành phố A, không bao giờ chạm vào dao giải phẫu nữa, ngược lại trở thành một thầy giáo tiếng Pháp bình thường, thầy thuốc ngoại khoa thiên tài từ đó về sau trở thành nỗi tiếc nuối trong giới bác sĩ, không thể có một con đường rực rỡ ánh sáng như mọi người mong muốn.”

Thư Tình suy nghĩ thật lâu mới nói: “Em vẫn cho rằng anh ấy không phải người yếu ớt như vậy....”

Anh mạnh mẽ lại dũng cảm, làm sao có thể bởi vì một lần giải phẫu thất bại lại bỏ qua việc phẫu thuật mà mình yêu thích như thế?

Lý Tuyên Nhiên nâng ly rượu đặt lên bàn, bình tĩnh nói: “Đương nhiên cậu ấy không phải người yếu ớt như vậy, nhưng trước khi giải phẫu cậu ấy còn mất mẹ, về sau trơ mắt nhìn sinh ly tử biệt ở trước mặt mình, cậu ta tự xưng là y thuật trác tuyệt nhưng lại bất lực, cậu ấy cũng là người, cũng không thể thừa nhận áp lực.”

Huống chi ông cụ đó cũng không bỏ qua, cả ngày chạy tới bệnh viện quấy rối, trước mặt tất cả bác sĩ, y tác và người bệnh chỉ trích Cố Chi là hung thủ giết người...

Lý Tuyên Nhiên nói: “Ngày cậu ấy quyết định bỏ qua thân phận bác sĩ đã từng hỏi anh, rốt cuộc cậu ấy có phải là hung thủ giết người hại chết người phụ nữ kia không. Anh kêu cậu ấy tỉnh táo chút, cậu ấy là thầy thuốc không phải Thượng đế không gì không làm được.”

“Sau đó anh ấy nói cái gì?”

“Cậu ấy không nói gì cả, sau đó trở thành người như bây giờ.”

“.....”

“Thư Tình, Cố Chi là một người rất kiêu ngạo, đời này cậu ấy từng có hai việc khó có thể vượt quá, một việc là mẹ chết, một việc là sự cố chữa bệnh lần đó. Lúc anh hiểu rõ sự hiện hữu của em, anh từng khuyên Cố Chi không nên vong động, có lẽ em sẽ cảm thấy kỳ quái, người cà phất cà phơ như anh sao lại bận tâm đến thân phận đặc thù của hai em, không phải chỉ là thầy trò yêu nhau thôi sao? Chẳng lẽ Cố Chi có thể đón nhận còn anh thì sao?” Lý Tuyên Nhiên nghiêm mặt nhìn cô: “Bây giờ anh có thể thẳng thắn nói cho em biết, anh chỉ sợ em sẽ trở thành việc khó vượt qua của cậu ấy. Nếu như sau người thân và công việc, cậu ấy lại gặp khó khăn trong tình yêu đầu, anh thật sự không biết cậu ấy sẽ phong bế mình thành người thế nào nữa. Cho dù là thầy trò yêu nhau, anh cùng luôn cẩn thận, bởi vì cậu ấy là đàn em của anh, anh từng nhìn cậu ấy đi lên đỉnh của cuộc sống sau đó té ngã, tư vị đó.... Anh hi vọng cả đời cậu ấy sẽ không phải nhấm nháp một lần nữa.”

P/s: Dài quá, đuối quá ._. Quên, tới đây là hết chuyện cũ rồi, mọi người chuẩn bị hành lý đi du lịch Pháp nha




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Vutieudiem2k1, Ốc Vui Vẻ
     

Có bài mới 18.06.2015, 19:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11317 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [46/81] - Điểm: 63
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hụ, trước khi vào chương mới, mình có một tin tốt và một tin xấu, sẽ được thông báo trong hai chương sau. Mọi người muốn nghe tin nào trước :D

Chương 79

Tháng năm qua đi, nhiệt độ tăng lên đột ngột, nắng hè nóng rực đập vào mặt, mặt trời sáng loáng cũng biến thành thứ không hề đáng yêu. Trung tuần tháng sáu, Thư Tình chỉ hận khu nhà và công ty không ở cạnh nhau, như vậy cô có thể tránh khỏi một đoạn đường nóng như chảo lửa dưới địa ngục.

Đại học được nghỉ sớm, khi cô còn đang chạy hai đầu giữa nhà và công ty thì Cố Chi đã nhàn nhã tự đắc ngồi trong nhà nghe nhạc tận hưởng điều hòa, ngoài ra thỉnh thoảng nhận bưu kiện của bệnh viện, thảo luận và sửa chữa một vài phương án giải phẫu.

Điều này khiến Thư Tình nghiến răng nghiến lợi: “*! Xa hoa lãng phí! Lêu lổng!”

Cố Chi ngồi trên so­fa đọc sách, ngẩng đầu lên nhe răng cười với cô: “Em ghen sao?”

“Ghen thì thế nào?”

“Vậy thì từ chức, tới trường làm việc đi.” Thầy Cố tận lực khuyên bảo cô, rõ ràng còn chưa bỏ qua khả năng tình yêu nơi văn phòng.

Thư Tình thở phì phì cầm túi sách đi ra cửa: “Nằm mơ!”

Lúc cô xoay người đi giày, Cố Chi chạy tới phía sau cô, cầm chìa khóa xe trên tủ giày tự giác đuổi kịp bước đi của cô, lúc này Thư Tình mới cười trộm.

Oán trách thì oán trách, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy thỏa mãn. Bởi vì mặc cho thời tiết nóng bức thế nào, người đàn ông này vẫn không hề oán giận mà làm tài xế cho cô, gió mặc gió, mưa mặc mưa.

“Khi nào thi bằng lái đi, nếu vậy lúc anh đi công tác em cũng không cần chen chúc trên xe điện ngầm.” Cố Chi vừa lái xe vừa nói với cô.

“Không cần.” Thư Tình đáp lại cực kỳ kiên quyết: “Tính em hay vội vàng, trong tình hình xe cộ của thành phố A, em sợ nếu em lái xe,... chắc chắn sẽ nhổ tay lái ra mất.”

Cô nghĩ nghĩ rồi hé mắt nhìn người bên cạnh: “Có phải anh ngại phiền toái, không muốn đưa đón em phải không?”

Trời rất nóng, không phải vừa lên xe đã có điều hòa, khí lạnh còn chưa tỏa ra, trong xe quả thực như cái lồng hấp.

Cố Chi bật cười, vươn tay xoa xoa đầu cô: “Có thể lái xe cho Thư đại tiểu thư, vô cùng vinh hạnh”

Dưới cơn nóng nực mùa hè, trong lòng Thư Tình cũng thoáng mát mẻ hơn, bởi vì người đàn ông bên cạnh cô lúc nào cũng dọn gàng tốt đẹp, cho dù anh đang mặc T-​shirt trắng ở nhà mà cô mua cho anh vẫn giống như vương tử anh tuấn trong đồng thoại, nghĩ một chút thôi cũng đắc ý, nhìn vào là thấy an tâm hơn.

Trước khi xuống xe, cô đột nhiên hỏi anh: “Bây giờ em vẫn còn nghỉ phép năm, hay là nhân lúc anh đực nghỉ hè, chúng ta đi chơi được không?”

“Đi đâu?”

“Nước Pháp.”

Cố Chi không ngờ cái cô nói đi ra ngoài chơi lại là xuất ngoại, hơi dừng lại: “Nước Pháp sao?”.

Thư Tình gật đầu: “Em muốn đi xem từng nơi anh đã trải qua.” Giọng nói mềm mại hơi, còn mang theo chút nung nịu, nịnh nọt nhìn anh: “Anh yên tâm, em tiết kiệm lương lâu như vậy, hoàn toàn có thể đi chơi!”

Đôi mắt Cố Chi trầm xuống: “Nhìn anh giống như đang lo lắng vấn đề tiền bạc sao?”

Thư Tình tự biết nói lỡ, nhanh chóng dụi đầu vào lồng ngực thầy Cố, vừa làm nũng vừa nói: “Em muốn đi mà, đi thôi, đi thôi? Đưa em đi được không? Em học tiếng Pháp lâu như vậy, cũng không thể cả đời không gặp người Pháp nào đực? Cũng phải cho em đi xem một chút đàn ông mũi to của Phap chứ!”

“... Ý của em là, nguyên nhân em muốn đi Pháp là vì nhìn đàn ông?”

Thư Tình cả kinh, lập tức ngẩng đầu lên: “Không không không, nhìn cả thế giới anh đẹp trai nhất, người đàn ông khác có gì mà xem chứ? Em chỉ muốn cùng anh tới nước Pháp lãng mạn du lịch hai người, ngọt ngọt ngào ngào, ân ân ái ái, hòa hòa mỹ mỹ, du, lịch, lãng, mạn, hai, người!”

Câu nói cuối cùng thành công làm đuôi mày thầy Cố cong lên.

Du lịch lãng mạn chỉ hai người?

Cái này thì có thể.

*

Đối với Thư Tình sống trong gia đình đơn thân mà nói, mẹ cô vì cô ăn mặc tiết kiệm cho nên từ khi còn là học sinh cô đã dưỡng thành thói quen không thể tiêu tiền như nước, vì vậy chuyện đến Pháp trở nên vô cùng xa xỉ, cho dù hôm nay cô có tiền lương cao nhưng vẫn là một cuộc du lịch đắt đỏ.

Nhưng mà cô suy nghĩ nhiều vẫn quyết định tham gia cuộc hành trình này cùng Cố Chi, không vì chuyện gì khác chỉ vì có một thời cơ thỏa đáng nhất cùng Cố Chi đối mặt với sự cố chữa bệnh đã mang lại tiếc nuối và đau xót cho anh.

Một tác giả cô từng tôn sùng đã từng nói: “Một khi tới một ngày tôi không thể rời khỏi anh ấy lâu, tôi nhớ anh ấy sẽ như thế nào, tôi nhớ anh ấy hơn nữa mơ thấy anh ấy sẽ như thế nào, tôi không dám nhớ mà mơ cũng không mơ đến anh thì sẽ như thế nào.”

Cố Chi gần như im lặng không đề cập tới mình từng đứng trên bàn giải phẫu như thế nào, cho dù cô tình cơ hỏi anh, anh cũng chỉ mỉm cười. Nhưng anh càng biểu hiện không để ý thì Thư Tình càng khẳng định sâu trong lòng anh, nhất định chuyện này sẽ rất khó để tiêu tan, bởi vì anh đã từng coi đó là mơ ước suốt đời của mình, cuối cùng vào lúc ánh sáng rực rỡ nhất lại phải rời khỏi giấc mộng này.

Anh càng không đề cập tới thực sự không phải biểu hiện của việc buông bỏ, mà vì không dám nhớ cho nê ngay cả dũng khí nói ra cũng mất đi.

Máy bay chở hai người xuyên qua tầng mây, đi qua khoảng cách mà cô chư từng trải qua, kéo dài qua một phần ba trái đất, cuối cùng tới đất nước chỉ xuất hiện trên sách vở và TV.

Paris chính là thành phố ấn tượng trong lòng mọi người, thành phố lãng mạn kéo dài hai bên bờ sông Seine, tràn ngập hơi thở mộng ảo mê ly.

Thư Tình nghĩ rằng mình sẽ thấy những cảnh tượng phồn hoa tráng lệ, nhưng từ sân bay tới, rất cả đều có vẻ cổ xưa mà ấm áp. Những ngôi nhà hai bên đường cũng có chút tuổi, tường gạch vàng nhạt xây hơi thấp, cô cảm thấy giống như đi vào đất nước cổ xưa trong đồng thoại.

Gần như trên ban công mỗi nhà đều có những đóa hoa khác nhau, có dây vươn quanh, từ trên ban công chạy dọc theo vách tường, hoa tím và trắng đan xen vào nhau, những đóa hoa lốm đa lốm đốm làm đẹp thêm thành phố cổ tích trong đồng thoại này.

Đi xuyên qua con đường nhỏ, Cố Chi đưa cô vào ga tàu điện ngầm, xe điện ngầm của thành phố đi vào hoạt động đã một trăm năm, càng tạo ra cảm giác xưa cũ và lâu năm. Ngồi trên tàu điện ngầm nhìn xung quanh xem sách vở, khác xa hình ảnh mọi người vùi đầu nhìn điện thoại trên tàu điện ngầm của thành phố A.

Nhưng cô không ngờ chính là trên tàu điện ngầm có những người hành khất, bọn họ không phải mặc quần áo tả tơi xin bố thí mà dọc theo đường tàu biểu diễn âm nhạc, mặc dù ăn mặc quần áo cũ nhưng vẫn gọn gàng sạch sẽ.

Một người đàn ông râu quai nón thổi kèn Har­mon­ica đi qua Thư Tình, cô sững sờ nhận ra đây là bài “Jardin d' hiv­er” mà Cố Chi từng cho cô nghe trê xe, tại đất nước xa lạ nghe được gi­ai diệu quyen thuộc như vậy, trong lòng cô rung động, lấy một đồng Eu­ro mà Cố Chi đưa cho cô từ sớm, bỏ vào trong tay người đàn ông.

Người đàn ông nước Pháp mũi to nhe rằng cười, nháy mắt với cô mấy cái, tiếp tục thổi kèn Har­mon­ica đi về phía xa.

Lãng mạn như thế, mộng ảo như thế, kiểu của Paris.

*

Từ lúc Cố Chi dùng nhiều buổi tối để lên kế hoạch cho chuyến đi lần này thì Thư Tình thoải mái nhà nhã nằm trên giường nghịch điện thoại, cô vẫn luôn cho rằng lần này đến Paris sẽ ở trong khách sạn sang trọng, kết quả lúc đi thì cô mới phát hiện Cố Chi đưa cô đến một ngôi nhà của người Pháp.

Chủ cho thuê nhà là một bà cụ hơn 50 tuổi, vừa thấy Cố Chi đã nhiệt tình tặng anh một cái ôm thật to, sau khi bà biết được thân phận của Thư Tình thì mặt mày hớn hở ôm chặt lấy cô, khiế cô chỉ có thể lắp ba lắp bắp nói: “Bon­jour, bon­jour!”

Đây là nơi trước kia Cố Chi ở khi du học tại Pháp, giá phòng tại Paris thường đắt đỏ, mà ngay cả phí ở kí túc xá cũng khiến người ta không chịu được, bởi vậy đa số học sinh sẽ chọn thuê chung phòng học ở trong nhà của dân bản xứ, Cố Chi cũng không ngoại lệ.

Anh đưa Thư Tình thăm nơi anh đã từng ở hai năm, nhìn vào đôi mắt sáng long lanh thì anh cúi đầu nở nụ cười: “Không phải em nói muốn tận mắt nhìn từng nơi anh từng đi qua sao?”

Nói cô không cảm động là giả.

Thư Tình đang đứng nhìn đủ loại hoa cỏ trên ban công xoay người lại nhìn người đàn ông cao lớn trong phòng, đột nhiên cười rộ lên.

Giống như từ nay về sau hai người sẽ hoàn toàn dung nhập vào sinh mệnh của nhau, cảm giác đó là thế này sao?

Bởi vì hai người đi du lịch nên không thể tránh khỏi việc thường nhất là đi dạo chơi toàn bộ thắng cnahr và di tich của Paris, Khải Hoàn Môn, điện Lou­vre, vườn hoa Lux­em­bourg, bờ sông Seine, đương nhiên, nơi không thể thiếu nhất chính là Tháp Eif­fel.

Nhưng đối với Thư Tình mà nói, nơi quan trọng nhất không phải là những địa phương mọi người hướng tới, mà là một nơi khác —— Trường y mà Cố Chi từng học.

Mức độ xanh hóa của Paris, thành phố A không thể so sánh được, đặt mình trong trường y tràn ngập cảm giác cổ xưa khiến Thư Tình cảm giác mình như đang được đi dạo trong vườn hoa.

Chỉ tiếc thời tiết không tốt, chưa đi được bao lâu thì trời bắt đầu đổ mưa, hai người đành phải chuyển từ ngoài vào trong phòng.

Thư Tình cười híp mắt nói: “Thế này cũng tốt, anh có thể nhận cơ hội gặp thầy giáo cũ của anh.”

Vẻ mặt Cố Chi nhìn không tốt, anh trầm mặc một lúc lâu rồi cười với Thư Tình: “Hay là thôi đi, đã lâu như vậy nhất định bọn họ không còn nhớ anh nữa.”

Rõ ràng anh đang nói láo.

Thư Tình tự hỏi mình: Một người thầy sẽ quên học sinh ưu tú nhất mình từng dạy sao? Đáp án đương nhiên là không.

Cô biết anh đang trốn tránh, trong khoảng thời gi­an ngắn không khí như bị ngưng trệ, trên hành lang thoang thoảng mùi thuốc sát trùng càng khiến tòa nhà lộ vẻ trống trải tịch liêu.

Cố Chi đi rất chậm, bởi vì đối với anh mà nói, tất cả những điều này đều rất quen thuộc.

Ngay lúc Thư Tình nghi rằng hai người sẽ luôn trầm mặc như vậy thì anh đột nhiên mở miệng nói: “Trên bức tương này treo bức họa của Viện trưởng các kỳ và những người tốt nghiệp kiệt xuất, phần lớn đều là những bác sĩ nổi tiếng, nổi danh trên thế giới.”

Trên hành lang, một nửa treo những bức họa, một nửa khác không có gì. Anh đứng trước vách tường trống rỗng: “Anh đã từng nghĩ, có thể một ngày kia anh cũng có thể xuất hiện ở đây không?”

Trong giọng anh tràn đầy ý cười, dịu dàng trầm thấp, rất dễ dàng khiến người ta nhớ tới Cố Chi tràn đầy nhiệt huyết và chí khí hăng hái đứng ở đây, ước mơ một tiền đồ huy hoàng thuộc về mình như thế nào.

Thư Tình đột nhiên không nói nên lời.

“Lúc đó vừa vào học, trong trường chỉ có hai người Trung Quốc, một người là anh, một người là gốc hoa từ nhỏ lớn lên ở Pháp. Có lẽ do hưởng giáo dục Trung Quốc nên hai người bọn anh là hai người chịu khó nhất học viên, đương nhiên cũng là hai người có thành tích tốt nhất, kỳ thật cũng nhờ cậu ấy cho anh áp lực nên anh mới có động lực.” Anh thấp giọng cười rộ lên: “Anh cũng là một người tranh cường háo thắng.”

Vĩnh viên không cam lòng là người đứng thứ hai sao.

“Sau đó thì sao?” Thư Tình bắt đầu mơ mộng một ít hình ảnh không hài hòa, vì như một chuyện gì đó tranh đấu tới đổ máu, không biết thầy Cố còn trẻ có trải qua sự tích lông bông này không.

Kết quả, Cố Chi liếc nhìn cô một cái, dương như nhìn ra hướng mộng tưởng của cô: “Về sau bọn anh thành bạn bè, cùng tiến bộ.”

“....” Quả nhiên thế giới này tốt đẹp hơn nhiều so với cô tưởng tượng =_=

Hai người cứ đi như vậy, nghe anh dịu dàng kể lại những câu chuyện đã qua, Thư Tình nghe rất nghiêm túc, hình ảnh Cố Chi từng ở đây được miêu tả sôi nổi trên giấy.

Anh thông minh, hiếu học, chăm chỉ, có thiên phú nhưng đồng thời cũng quật cường lại chấp nhất, một khi đã nhận định chuyện gì thì nhất định sẽ kiên trì tới cùng.

Thế nhưng người chấp nhất như anh cuối cùng lại buông tha cho sự nghiệp y khoa mà mình yêu nhất, trở thành một người trong lĩnh vực khác, từ đó về sau yên lặng sống như vậy.

Thư Tình buồn bã, suy nghĩ rất lâu mới nói: “Là vì cái chết của mẹ anh sao?”

Bởi vì sau khi mất mẹ, lại xảy ra sự cố chữa bệnh cho nên cảm giác mình không có năng lực cứu vãn mỗi con người đang đấu tranh trên con đường sinh tử, do đó ý chí tinh thần sa sút.

Cố Chi trầm mặc một lát: “Là tâm lý oán hận.”

Năm đó, sau sự cố chữa bệnh kia, tinh thần của anh sa sút trong một thời gi­an dài, nhưng mà bệnh viện cũng nhân thời gi­an đó giải quyết xong sự cố chữa bệnh đó. Đến khi anh trở về bệnh viện, lại cầm gi­ao mổ lên thì chợt phát hiện mình đã mất đi trái tim tỉnh táo không quan tâm mọi việc trước kia.

Anh đã từng vì trong lòng không có việc gì mà chăm chú tỉnh táo đứng trước bàn mổ, trước mắt anh có thể hiện ra rõ ràng tất cả quá trình giải phẫu cho nên anh đã trở thành thiên tài được mọi người ca ngợi. Nhưng một khi thiên tài mất đi năng lực này, trở nên sợ đầu sợ đuôi, thiên tài cũng không còn là thiên tài nữa.

Anh phát hiện lúc mình cầm dao giải phẫu cũng không thể thấy rõ kế hoạch giải phẫu chi tiết, trong đầu không còn rõ ràng mạch lạc, mà vô số ý niệm hỗn loạn trong đầu —— Anh có thể cứu sống người này không? Xác suất giải phẫu thành công có nhiều hơn không? Anh có nên tiếp tục giải phẫu? Nếu như... nếu như giải phẫu thất bại, anh nên làm cái gì bây giờ?

Tất cả những vấn đề phức tạp xông vào đầu anh, lúc đó, hai tay anh run rẩy không thể nào làm tiết.

Chần chờ, bất an, do dự, sợ hãi.... Nhưng nguy cơ trí mạng này chặt dứt sự nghiệp anh yêu nhất trong một đêm. Anh nhận ra mình khó có thể vượt qua trở ngại được nên đã bỏ dao phẫu thuật trong giãy dụa và tuyệt vọng.

Nói không đau là giả.

Thư Tình ngẩng đầu nhìn, lại chỉ nhìn thấy lông mi Cố Chi hơi run, một lát sau anh đã khôi phục lại sự bình tĩnh trước kia, xoay đầu lại cười với cô: “Nhưng mà cũng được, nếu như không có kinh nghiệm trắc trở đó, làm sao anh có thể gặp được em?”

Anh cầm lấy tay cô, lúc này, Thư Tình có chút không thở nổi,

Cô đột nhiên vòng qua eo anh, kề mặt lên ngực anh nhưng không biết nên nói cái gì.

Anh vốn là người mạnh mẽ như vậy, dường như cho tới bây giờ anh cũng không cần sự an ủi của cô, cho nên cô mới có thể nhìn ra lúc này anh đang cảm thấy chần chờ bất an. Thậm chí cô không biết nên an ủi anh như thế nào, bởi vì nhìn bề ngoài anh rất tốt, hoàn toàn không cần an ủi.

Rất lâu sau cô mới nói: “Nhưng anh không phải hung thủ giết người, anh không nên nghi ngờ chính mình như vậy. Anh làm tất cả cũng vì muốn cứu được tính mạng bệnh nhân, cho dù sợ thất bại cũng không nên bị lên án.”

Cố Chi im lặng rồi mới trả lời cô: “Anh áy náy không phải vì chính mình không thể cứu sống cô ấy, nếu như chỉ là vấn đề năng lực có lẽ anh cũng sẽ không sinh ra cái gọi là tâm lý oán hận buồn cười đó.”

“.....”

“Điều khiến anh không thể quên đi là vì anh đã không bận tâm tới lời khuyên của chủ nhiệm Lưu, tự tiện làm giải phẫu cho cô ấy, hoặc từ bắt dầu anh không nên do dự cái gì. Bởi vì nếu như không tranh chấp cùng ông ấy mà chần chờ, nếu như anh có thể đưa cô ấy lên bàn mổ sớm hơn, cô ấy có thể sống lâu hơn.”

“....”

“Thư Tình, hung thủ trực tiếp hại chế cô ấy mặc dù không phải anh nhưng trong lúc khẩn cấp nhất anh lại chần chờ, cho nên không thể nói trong chuyện này anh cũng là một phần rất quan trọng, có khác gì hung thủ đâu? Anh phải thừa nhận anh không giống cái người vô tư trong tưởng tượng của em, em chỉ biết anh làm phẫu thuật cho người bệnh dưới tình huống chưa được người nhà đồng ý, nhưng trên thực tế anh cũng đã từng chân chờ, giãy dụa, bởi vì anh cũng quan tâm tiền đồ của mình, quan tâm những hư danh phù lợi ——”

Thư Tình quyết đoán vươn tay che kín miệng anh, bình tĩnh nhìn anh: “Cố Chi, em phát hiện nhiều lúc anh rất có khuôn cách của nam chính trong phim tình cảm, anh tự cho rằng mình là nam thần sao? Vô tư bác ái, ý chí trộng lớn, tâm hệ thiê hạ... Nếu quả thực anh là người như vậy, hôm nay em phải đi xin cho anh tư cách trúng cử đại biểu Trung Quốc.”

“... ...” Lần này tới lượt Cố Chi á khẩu không trả lời được.

Thư Tình buông tay đang che trên miệng anh, nói: “Anh là người không phải thần, mặc dù bề ngoài dễ nhìn hơn người bình thường một chút nhưng anh cũng là phàm phu tục tử, cũng có thất tình lục dục hoặc lấy mình làm trung tâm mọi chuyện, tất cả những chuyện đó là chuyện quá bình thường. Cho dù anh bởi vì chính mình nhất thời do dự mà tự trách không thể cứu sống người bệnh thì anh cũng nên hiểu rõ một chuyện, xa hội gi­ao phó cho bác sĩ trách nhiệm cứu người nhưng cũng không muốn dưới tình huống không thể thành công cứu sống người bệnh thì bác sĩ sẽ phải đi tìm cái chết. Huống chi nhìn cả câu chuyện, không phải cuối cùng anh vẫn khắc phục điểm nghi kỵ, vẫn lựa chọn không để ý lợi ích của mình mà đi cứu người hay sao?”

“... ...”

“Cuối cùng, em muốn nói, cho dù y thuật của anh có cao siêu tới đâu, không nhất định anh mổ sớm cho cô ấy thì cô ấy sẽ sống sót. Thầy Cố, tự kỷ là bệnh, phải trị!”

p/s: một trong những điều mình thích nhất trong truyện này, không những nam chính bảo vệ nữ chính, mà nữ chính cũng dùng cách riêng của mình để có thể bảo vệ nam chính. Hai người cùng phấn đấu, chứ không như đa số truyện sủng là sủng quá đáng, như vậy rất ngán :))



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.06.2015, 15:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11317 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [46/81] - Điểm: 66
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 80

Lúc Cố Chi đi toi­let, Thư Tình chậm rãi đi dọc theo hành lang, không ngờ một cánh cửa bên tay trái đột nhiên mở ra, một ông cụ người Pháp mái tóc hoa râm đi ra, lúc trông thấy cô thì ông cụ ngẩn người.

Đang là kỳ nghỉ hè của Pháp, trong trường học gần như không có ai, người Trung Quốc lại càng hiếm thấy.

Thư Tình lễ phép nói: “Bon­jour!” (Xin chào)

Ông cụ cũng lễ phép đáp lại cô: “Bon­jour!”

Nhìn vào căn phòng qua cánh cửa khép hờ, Thư Tình phát hiện trên tường đều là ảnh tốt nghiệp, không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.

Ông cụ hòa nhã cười rộ lên, hỏi cô cũng là học sinh trường y sao, Thư Tình lắc đầu nói bạn cô trước kia là học sinh trường này.

“Il est aus­si ois” (Cậu ấy cũng là người Trung Quốc sao?)

“Oui, il est ois.” (Đúng vậy, anh ấy cũng thế.)

“ent il s' ap­pelle” (Tên của cậu ấy là gì?) Ông cụ đột nhiên hăng hái hỏi Thư Tình, trong trường trước nay có rất ít học sinh người Trung Quốc, ông cảm giác mình nhất định sẽ biết học sinh Trung Quốc tốt nghiệp trong miệng cô.

Thư Tình chần chờ một lát rồi nói tên Cố Chi, thì cô thấy đột nhiên ông cụ cười ha ha, kéo cánh tay cô đi vào phòng.

Thư Tình lại càng hoảng sợ, không biết có nên giãy ra hay là đi theo ông, may mà ông cụ nhanh chóng dừng lại trước một bức ảnh trên tường, chỉ thẳng vào một tấm hình trong đó, quay đầu nhẹ nhàng cười với cô.

Ánh mắt Thư Tình nhìn vào tấm hình kia, thoáng giật mình.

Trong hình một đám người trẻ tuổi tươi cười sáng lạn ngồi trên bãi cỏ, chính giữa có hai người Trung Quốc, trong đó là một người là người cô quen biết, Cố Chi. Ngoại trừ việc anh mặc áo khoác trắng lạ lẫm, khuôn mặt cũng non nớt và trẻ hơn so với bây giờ.

Xung quanh đứng cùng rất nhiều người Pháp, trên mặt anh là trầm tĩnh dịu dàng, nụ cười cũng nhẹ nhàng đạm đạm, mang theo nét trẻ trung mà cô không biết, chỉ có cặp mắt kia giống hiện tại như đúc, sáng ngời thâm thúy như ánh sao sáng trong bầu trời đêm, không thể bỏ qua.

Ông cụ vươn tay về phía Thư Tình, nói bằng tiếng Pháp: “Xin chào, tôi tên là Marc, từng là thầy giáo của Cố Chi.”

*

Lúc Cố Chi trở lại hành lang, nhìn từ cửa sổ ra ngoài thì trời đã tạnh mưa, quả thật là tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh.

Anh đến chỗ vừa rồi Thư Tình đứng lại thấy trên hành lang trống trải không có một bóng người.

Anh nghe thấy tiếng hai người trò chuyện truyền ra từ cánh cửa khép hờ thì mới dừng bước, yên lặng đứng bên cạnh cửa nhìn một màn trong phòng.

Thư Tình nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng cười cùng Marc, mãi cho tới đi ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa thì cô và Marc mới quay đầu lại nhìn.

Vẻ mặt Cố Chi rất trầm tĩnh, khẽ gật đầu với Marc, gọi tiếng tiếng: “Thầy.”

Trang trí trong phòng vẫn giống như trước, mà ngay cả bề ngoài của Marc cũng không thay đổi nhiều ngoại trừ mái tóc hơi bạc giờ đã thành mái đầu hoa râm.

Ánh mắt Cố Chi dừng lại một lát trên tấm hình kia, chậm rãi đi tới bên cạnh Cố Chi, dắt tay cô và nói với Marc: “Xin lỗi thầy, bọn em đang vội không thể ở lâu.”

So với Cố Chi vẫn tỉnh táo ung dung thì Marc kích động hơn nhiều, ông nhìn thấy học sinh ngày xưa mình yêu thích nhất thì hai mắt tỏa sáng, chỉ tiếc... Cố Chi không muốn ở lại lâu.

Ông do dự một lát rồi nói: “Trước kia thầy nghe nói em xảy ra chuyện ở Trung Quốc, đã rất lo lắng cho em nhưng không liên lạc được với em ——”

“Cũng là việc đã qua.” Cố Chi không muốn nhiều lời, nhẹ nhàng cười, bước lên trước nắm tay ông: “Bây giờ em quả thật rất tốt, em xin lỗi vì không trở lại thăm thầy. Cho dù em có phát triển tiếp theo kỳ vọng của thầy hay không, em vẫn luôn cảm ơn thầy vì đã từng dốc lòng dạy bảo em.”

Marc nhìn anh một hồi lâu, há to miệng, một lúc sau mới nói được một câu: “J' es­père que tu as trou­vé la vie que tu veux.” (Thầy hi vọng em đã tìm được cuộc sống mà em muốn)

Cố Chi bình tĩnh nói: “Mer­ci, J' ai la trou­vé avec lui.” (Cảm ơn thầy, em nghĩ em đã tìm được rồi, ở cùng với cô ấy.”

Ánh mắt Marc dừng lại trên người Thư Tình, cô gái trẻ tuổi mặc dù không kinh diễm động lòng người nhưng lại có một vẻ phấn chấn bồng bột, phong thái hoạt bát sinh động, một cái nhăn mày một nụ cười cũng mang theo vẻ thản nhiên tự tại, giống hệt Cố Chi trước kia.

Ông đột nhiên cười rộ lên, hiểu rõ trong lòng đứa nhỏ mà mình vẫn luôn yêu thích đang nghĩ cái gì.

Ai nói cậu ta cam tâm tình nguyên buông tha cho sự nghiệp y học?

Trước khi hai người bước đi, Marc nắm tay Thư Tình, lén lút nói mấy lời bên tai cô, Thư Tình kinh ngạc nhìn ông, cuối cùng cười cười gật đầu.

*

Sau khi ăn một bữa tiệc lớn vô cùng náo nhiệt cùng bà chủ nhà, Thư Tình kéo Cố Chi ra ngoài tản bộ.

Con đường lớn nhiều cây là một trong những phong cảnh đặc sắc của nước Pháp, mà ngay cả từ đơn này trong tiếng Anh cũng phát triển ra từ tiếng Pháp. Đèn đường chiếu lên bóng cây loang lổ mà dịu dàng, ánh sáng nhỏ vụn xuyên qua tán cây rơi xuống, giống như những ánh sao rơi đầy đất.

Trên đường mòn cũng có rất nhiều người Pháp đang đi dạo, có gia đình đưa trẻ con ra ngoài chơi, từng đám trẻ chạy tới chạy lui trên đường, miệng thì ê a la hét.

Một cô bé cột tóc đang chạy đến trước mặt hai người thì đột nhiên vấp ngã trên đất, thuận tay víu vào bắp chân Cố Chi, cô bé đáng thương ngẩng đầu nhìn lên.

Cố Chi bật cười, ngồi xổm xuống đỡ bé dậy, dùng tiếng Pháp hỏi bé ngã có đau không.

Cô bé thẹn thùng che mặt chạy đi, sau đó ôm lấy cổ mẹ đứng cách đó không xa và chỉ vào phía Cố Chi, vừa vội vàng nói nói cái gì đó, mẹ cô bé nhìn về bên này cười thân thiện, cảm kích gật đầu.

Sau một đoạn đường, Thư Tình kéo tay Cố Chi, đột nhiên nghiêng đầu hỏi anh: “Anh thích con trai hay con gái?”

Cố Chi dừng một chút: “Cũng như nhau.”

“Em thích con trai hơn.” Thư Tình rất thẳng thắn: “Con gái nuôi không tốt, từ nhỏ đã lo lắng cái này cái kia, sợ con bé nũng nịu quá rồi không thể chịu khổ, lại sợ con bé quá lỗ mãng không quản thúc được.”

Cố Chi nở nụ cười: “Sớm như vậy mà em đã tính toán chuyện sinh con dưỡng cái rồi sao?”

Thư Tình đỏ mặt, lại nói hùng hồn: “Sớm? Thầy Cố, anh cũng đã ba mươi tuổi rồi, làm gì mà sớm?”

“Không sớm sao?” Cố Chi nhíu mày nhìn cô: “Thư Tình, em còn chưa gả cho anh đã bắt đầu lo lắng chuyện đứa nhỏ rồi, anh không ngờ em lại cởi mở tới mức có thể làm mẹ khi chưa lập gia đình.”

“....”

“Xem ra em đang thúc giục anh nhanh chóng cầu hôn phải không?”

“....” Cô thẹn quá hóa giận vung tay anh ra: “Anh biết là em nhất định sẽ gả cho anh sao?”

“Không lấy anh thì gả cho ai?”

“Trương Diệc Chu, Tống Dư, Trình Ngộ Sâm.... Đàn ông tốt nhiều như vậy, gả cho ai mà không được?” Thư Tình không sợ chết tranh luận.

Ngay sau đó, thầy Cố có tham muốn giữ lấy rất mạnh kéo tay cô lại, ôm chặt cô vào trong ngực, từ trên co nhìn chằm chằm vào cô: “Sao anh lại không biết thí sinh dự bị của em lại nhiều như vậy? Triệu Tiền Tôn Lý, Chu Ngô Trịnh Vương, em có muốn góp cả trăm họ không?”

Vào lúc này, trong lòng thầy Cố nghiễm nhiên nghĩ ra một trăm phương pháp khiến Thư Tình không gả ra ngoài được, phương pháp đầu tiên chính là....gieo xuống một hạt mầm nhỏ, từ đó mẹ đứa nhỏ thế nào cũng phải gả cho anh.

Thư Tình hoàn toàn không biết dự tính của Cố Chi, chỉ cười đến gãy cả lưng, vươn tay vuốt lên đôi lông mày nghiêm túc của anh: “Em cũng muốn lắm, chỉ tiếc Trương Diệc Chu không thể qua được cửa của mẹ em, từ mấy năm trước Tống Dư đã thoát khỏi thế giới của em, Trình Ngộ Sâm thì càng không cần nghĩ, anh ấy và thư kí Ngô còn đang ung dung vui vẻ ở Thượng Hải.” Cô giả bộ thở dài, buông tay: “Lúc em còn trẻ người non dạ đã bị anh lừa gạt, bây giờ lớn tuổi rồi nên không ai muốn nữa.”

Cố Chi liếc cô một cái: “Sao, em nói giống như em đang chịu thiệt thòi vậy, đi theo anh thì em rất tủi thân sao?”

“Không phải sao? Anh lớn tuổi vậy rồi, ai mà biết được các bộ phận của anh có thể già yếu hơn so với em không?” Cô trợn tròn mắt nói mò.

Cố Chi ngừng chân, mỉm cười nhìn cô: “Thư Tình, em đang nghi ngờ anh sao?”

Thư Tình còn chưa kịp nỏi chuyện đã bị người đàn ông núi lửa phun trào khiêng lên đi trên đường, hành động này quá kinh thế hãi tục, cô vừa quẫn vừa thẹn nhưng lại không thể la to, chỉ đành đánh anh không ngừng.

“Cố Chi, anh uống lộn thuốc à? Không ngại mất mặt sao?” Giọng nói được giảm thấp khó nén sự khinh bỉ.

Cố Chi thoải mái khiêng con mồi về nhà, mỉm cười nói: “Không ai biết anh, cũng không dọa tới ai.”

“Hình tượng người Trung Quốc đều bị anh hủy diệt hết rồi!” Cô nghiến răng nghiến lợi: “Anh mau thả em xuống!”

“Xin lỗi, trong mắt người Pháp, cái này gọi là tình thú.” Anh lại biến thân thành một thầy giáo tiếng Pháp, phổ cập văn hóa nước Pháp cho cô.

Vì vậy, anh cứ khiêng cô đi thẳng về nhà bà chủ rồi mới đặt cô xuống.

Thư Tình trừng anh, lại phát hiện người luôn trầm ổn tỉnh táo vào lúc này chân mày khóe mắt đều mang theo chút vui vẻ, cả người tản mát ra chút gì đó tùy ý không kiêng đè chứ không phải là ôn nhuận nội liếm chói lọi như ngọc thạch trước kia.

Cô đột nhiên hiểu ra, tại một nơi không ai biết, dường như anh rốt cuộc cũng vứt bỏ được toàn bộ nỗi băn khoăn trong quá khứ, thật sự tự do bỏ qua một lần.

Cô hiếm khi nhìn thấy vẻ mặt sống động nhanh nhẹn đó của anh, sau khi vào phòng ngủ lầu hai, Thư Tình đột nhiên lấy điện thoại di động chụp ảnh anh, nhìn vào đôi mắt nghi ngờ của anh, cô chỉ cười nói: “Lưu làm kỷ niệm.”

“Kỷ niệm gì?”

“Thầy Cố điên cuồng.”

“....” Cố Chi vươn tay đoạt lấy điện thoại di động của cô, mở al­bum ảnh ra, đồng thời ỷ vào chiều cao của mình dễ dàng tránh được động tác nhảy dựng lên đoạt điện thoại của Cố Chi.

Anh đảo đảo file, ngón cái đột nhiên dừng lại trên một file.

“Soleil?” (Mặt trời)

Thư Tình quẫn bách, cuống quít kêu lên: “Không cho phép xem!”

Cố Chi thấy mặt cô đỏ tới tận mang tai, dừng lại một chút để điện thoại ên tay cô, sau đó đi tới bên giường thay quần áo. Sau khi thay xong thì đẩy cửa đi tới toi­let cuối hành lang tắm rửa.

Nửa giờ sau, anh về phòng thì Thư Tình đang ngồi trên giường ngẩn người, thấy anh tiến đến thì nhanh chóng tới gần nhưng lại bị anh đẩy ra khỏi cửa: “Đi tắm đi.”

Thư Tình ngượng ngùng đi về phía toi­let, lầm bầm một câu: “Quỷ hẹp hỏi.” Nhưng cô đi được một nửa thì dừng lại, vẫn quay đầu trở về gõ cửa, lấy điện thoại trong túi đưa anh.

Người đàn ông đứng cử ung dung nhìn cô: “Đưa anh làm gì?”

“Không phải anh muốn xem al­bum ảnh sao?” Cô thỏa hiệp.

“Không phải em không cho anh xem sao?”

“... Cũng không phải là không được xem.” Cô lầm bầm một câu.

“Anh cũng không nhất định phải xem.” Anh được một tấc lại một tiến thêm một thước.

“Rốt cuộc anh có xem hay không?” Thư Tình nổi giận, ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh.

Cố Chi nở nụ cười: “Em đã hi vọng anh xem như vậy thì để anh cố nhìn một chút.”

“....”

Thư Tình đen mặt đi tắm, chỉ còn một mình Cố Chi ngồi trong phòng mở al­bum ảnh trong điện thoại di động.

Anh cho rằng lý do cô quẫn bách không muốn cho ai xem là những bức ảnh hài hước hồi nhỏ của cô, nhưng bất kể thế nào anh không ngờ trong file Soleil lại tràn ngập ảnh của một người —— chính là anh.

Trong nháy mắt, Cố Chi giật mình ngồi nguyên tại chỗ, chuyển màn hình liên tục theo bản năng, trong đầu trống rỗng.

Trong đó có mấy trăm bức ảnh, bức gần nhất chính là ảnh cô vừa chụp anh, cười tươi không cố kỵ gì, trên mặt là nét thoải mái sung sướng đã lâu chưa có. Mà bức ảnh xa nhất là từ nhiều năm trước, bộ dạng anh xoay người ghi chép trên bảng, động tác cúi đầu đánh chữ trên bàn phím, bóng lưng đeo ba­lo đen đi tới cuối hành lang sau khi tan học, ảnh cô chụp anh khi đứng trên tầng của khu nhà học.... Đủ hình ảnh về anh, mỗi một bức ảnh đều khiến anh thất thần thật lâu.

Mỗi ảnh chụp cô đều để một cái tên riêng: thầy Cố nam thần, thầy Cố khêu gợi, thầy Cố dịu dàng, thầy Cố trầm tĩnh....

Bởi vì quá nhiều ảnh nên càng về sau lại càng không còn tư bình thường để cô hình dung mà cô bắt đầu dùng một vài định nghĩa cổ quái, ví như “Thầy Cố thoạt nhìn như nam chính trong phim Hàn”, “Thầy Cố thích hợp ở nhà làm chồng”.... Anh lật tới một bức ảnh anh mặc áo sơ mi trắng, cà vạt màu lam nhạt thì buồn cười, bởi vì ghi chú của bức ảnh là “Thầy Cố khiến người khác không nhịn được mà YY một trăm lần”.

Thư Tình ngượng ngùng đưa cửa vào, trên đầu nước còn đang nhỏ giọt, mà khuôn mặt cô đỏ bừng nhìn Cố Chi và điện thoại cất giữ bí mật của cô, rõ ràng cô vừa thẹn thùng vừa lúng tung nhưng vẫn giả bộ hung thần ác sạt vươn tay ra: “Trả điện thoại cho em!”

Cố Chi để điện thoại vào lòng bàn tay cô, lúc cô đang muốn rụt tay lại thì nhanh chóng kéo cô vào trong lòng.

Thư Tình bất ngờ không kịp chuẩn bị ngã vào vòng tya anh, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, nghe thấy anh cúi đầu hỏi: “Soleil?”

Ánh mắt dịu dàng bình tĩnh như vậy, không hề cười nhạo và đắc ý, cô rốt cuộc bỏ xuống trái tim thiếu nữ tự ti, thừa nhận mình đã nghĩ quá nhiều.

Đúng vậy, cô nhìn anh nhiều năm như vậy, đi theo bước tiến của anh nhiều năm như vậy, chẳng lẽ còn không hiểu Cố Chi của cô là người thế nào? Làm sao anh có thể vì những hành động nhỏ và tâm tư nhỏ này mà cảm thấy cô ngu ngốc và hèn mọn được?

Mới đầu vì cô âm thầm thích anh cho nên dưỡng thành thói quen chụp trộm hình anh, càng về sau thói quen này càng trở thành một phần trong cuộc sống của cô, dù là được bên cạnh anh cũng không nhịn được mà chụp từng bức hình không giống nhau về anh, thỉnh thoảng ngồi một mình lấy ra nhìn cũng sẽ cười được.

Nhìn đôi mắt sáng rực, cô đỏ mặt nói thẳng: “Anh có nhớ năm em học năm nhất, anh cho chúng em xem vở kịch ‘Nhà thờ đức bà Paris’?”

Trong vở kịch nổi tiếng, có một ca khúc được nhiều người biết —— Tu es e le soleil. Tên tiếng Trung là: Người như ánh mặt trời.

Thư Tình nói: “Lúc đó anh cười nói, nếu có một ngày bọn em muốn dùng tiếng Pháp tỏ tình với người mình thích, có thể hát bài này.”

Cho nên cô lén đặt tên cho al­bum ảnh này là Soleil, để kỷ niệm tình yêu nhỏ bé tầm thường của mình, mặc dù khi đó cô cũng không biết bọn họ sẽ có ngày hôm nay.

Cố Chi trầm mặc, đem cô ôm vào trong ngực, hôn hôn trán cô.

Thư Tình lại tránh ra, đi tới bên cạnh ban công, đẩy cánh cửa màu trắng ra.

Paris là một thành phố xung quanh có kiến trúc thấp, cổ xưa nhưng mà bởi thế nên đứng trên ban công có thể nhìn đến những nơi rất xa, kể cả ngọn đèn sáng chói trên tháp Eif­fel.

Trong gió đêm cô quay đầu, chỉ vào tòa tháp lóe sáng chói mắt: “Tòa tháp này mặc dù chỉ đứng lặng ở Paris nhưng cả thế giới đều có thể nhìn thấy ánh sáng của nó, bởi vì nó đã không hề sợ hãi đứng thẳng trong tiếng kháng nghị của tất cả mọi người, vì vậy rốt cuộc hơn trăm năm sau đã trở thành công trình kiến trúc đặc trưng của Paris .”

Gió đêm thổi tung mái tóc dài của cô, cô giống như chiến sĩ nhỏ tự do mà dũng cảm, nhìn anh với ánh mắt sáng ngời nóng bỏng.

“Mà anh đã từng là mặt trời trong lòng em, bây giờ vẫn bậy, em luôn luôn tin tưởng về sự vĩ đại của anh, và anh cũng không nên chỉ là mặt trởi của một mình em.”

“Anh có thiên phú, có tình cảm mãnh liệt, có đầu óc tỉnh táo và suy nghĩ sáng suốt, anh nên đứng bên bàn mổ ngăn những căn bệnh, dùng tĩn ngưỡng và nhiệt tình của anh cứu vớt tính mạng của bệnh nhân. Một thầy giáo tiếng Pháp tốt có thể có rất nhiều, nhưng mà một bác sĩ ngoại khoa tốt không dễ tìm như vậy, bởi vì giỏi một ngôn ngữ có thể không ngừng cố gắng là được nhưng tình yêu thương y học chân chính, nguyện ý bỏ ra bao năm nỗ lực và yêu nó như yêu một người thì thầy giáo tiếng Pháp không thể sánh được.”

“Em vẫn luôn cảm thấy anh không phải là mặt trời của một mình em, mà anh nên dùng ánh sáng của mình chiếu sáng cho nhiều người hơn.”

Thư Tình đến bên giường, cúi đầu hôn lên đôi môi anh, lầm bầm nói: “Anh tin em không?”

Cô không ngừng hôn lên đôi môi anh, mỗi nụ hôn là một lời thì thầm, cuối cùng ngay cả Cố Chi cũng không biết mình trả lời cô thế nào. Cho tới khi môi cô dọc theo cổ anh đi tới lồng ngược, ngón tay cô dọc theo vạt áo cởi từng cái từng cái cúc áo.

Cả người anh nóng hổi, * sâu trong đáy lòng cũng bị cô kích thích ra.

Anh đè ngược cô dưới thân, từng chút từng chút đáp lại cô, nhiệt tình mà tùy ý, hôn từ trước ngực mềm lại tới bên trong cặp đùi tuyết trắng, thậm chí hôn lên đóa hoa mềm mại nhiễm đầy nước, dần dần biến câu nói “Anh tin em không” bên môi cô thành những tiếng than nhẹ.

Cả phòng vang lên tiếng mềm mại uyển chuyển, cảnh xuân kiều diễm vô hạn.

Mà sau khi anh khơi mào nhiệt tình của cô và được đáp lại, rốt cuộc cùng trầm mình vào, dung hợp chặt chẽ với cô. Ga giường trắng tinh bị hai người giày vò nhăn nheo, mà còn quấn lấy thân hình rung động của hai người thật lâu.

Cố Chi ôm chặt người trong ngực, cuối cùng trao tất cả cho ôm, ôm cô dưới ánh trăng yên tĩnh, khôi phục lại hô hấp.

Thư Tình không nói gì thêm lại nghe thấy trên đỉnh đầu truyền tới giọng anh: “Anh tin.”

Giọng nói trầm thấp dịu dàng, giống như một lời thề vĩnh hằng bất biến.

Cô chớp mắt mấy cái, nhắm mắt dán lên bộ ngực trần của anh, trong thoáng chốc nhớ tới lời Marc đã nói với cô.

Cho tới giờ Cố Chi vẫn không bỏ qua ước mơ và y học, bởi vì anh đã từng vì ước mơ này không ngừng cố gắng nhiều năm như vậy, làm sao có thể buông tha đơn giản như thế?

Anh cũng không phải là một người cam chịu tầm thường, càng không nguyện ý vĩnh viễn chìm trong thất bại của quá khứ, mà cái anh cần chỉ là một cơ hội, một cơ hội cho anh dũng khí đối mặt với thất bại, một lần nữa cầm dao mổ đứng lên bàn giải phẫu.

Anh là một trong những học sinh được Marc coi trọng nhất, sự tỉnh táo và cơ trí của anh chính là thiên phú tốt nhất mà trời ban cho một người bác sĩ, nếu như nói trên thế giới có cái gì khiến giáo sư hơn năm mươi tuổi Marc nổi danh thế giới tiếc nhất, chính là việc Cố Chi buông tha cho sự nghiệp y học.

Mà trước khi Thư Tình đi, Marc đã nói với cô: “Je su­is vain­cu que tu seras sa libéra­teurice. Sauve-​lui, s' il te plat.”

—— Tôi tin rằng cháu sẽ cứu cậu ấy, làm ơn hãy giúp cậu ấy một chút.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: danghuyen, dangnga1695, DAUtay14, gaubabypooh, Herytram, hphucao95, Linh Anh, Megold22, miyuhuyen, quinquin91, samachoa_vb, subonsury, tears of rain, Trương Vũ Như Ngọc và 389 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.