Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 23.05.2015, 13:01
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2027 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 25: Nam nhân thong thả, nữ nhân vất vả



       Ba ngày không xuống giường được, không nhất định ba ngày đều phải ở trên giường.

Không phải là đi không được sao?

Dù sao có người vui ôm, có người vui bị ôm, này gọi là Chu Du đánh Hoàng Cái-- một người nguyện đánh, một người nguyện đau.

--- ------ ------ --------làm phiền chút xíu---- ------ ------ ------ ------

Trong tiểu thuyết Tam Quốc diễn nghĩa của La Quán Trung, Hoàng Cái là viên tướng xuất hiện từ ngày đầu, theo giúp Tôn Kiên đánh Đổng Trác và Lưu Biểu. Khi Tào Tháo áp sát Giang Đông, Hoàng Cái đứng vào hàng ngũ các võ tướng quyết tâm chống Tào.

Để lừa được Tào Tháo, Hoàng Cái và Chu Du đã phải dụng tâm làm kế khổ nhục. Biết Sái Trung, Sái Hòa (2 nhân vật hư cấu, là em của Sái Mạo) sang Đông Ngô trá hàng, Chu Du và Hoàng Cái cố ý giả vờ cãi nhau, rồi Chu Du đánh đòn Hoàng Cái trước mặt 2 họ Sái, để mượn 2 gián điệp của Tào Tháo đưa tin tức sai về. Hoàng Cái giả cách oán hận Chu Du, cử Hám Trạch sang đưa thư trá hàng. Do tin của Sái Trung, Sái Hòa đưa về, cộng với tài ăn nói của Hám Trạch, Tào Tháo tin việc Hoàng Cái sang hàng là thật.

Đến đêm 20 tháng 11, sau khi Gia Cát Lượng cầu được gió đông, Hoàng Cái làm tiên phong, dẫn đầu đội thuyền chiến tiến sang thủy trại quân Tào, danh nghĩa là hàng Tào, nhưng khi tới nơi liền phi thẳng tới trại Tào nổi lửa tấn công. Tào Tháo đại bại rút chạy, Hoàng Cái bị trúng mũi tên do Trương Liêu bắn, ngã xuống nước, nhưng được Hàn Đương cứu sống.
Theo wikipedia
--- ------ ------ ------ ----mời các bạn đọc tiếp---- ------ ------ ---------

        Lấy tính cách siêu cấp tự sướng của Hân Duyệt, rất nhanh liền nghĩ tới vì thân thể đau đớn muốn đòi chút lợi ích.

Bàn tay nhỏ bé giơ một ngón lên chỉ chỉ, liền có anh chân dài tới ôm đi.

Mới vừa nói muốn tới đình hóng gió, còn chưa ngồi nóng chỗ đã thấy lạnh, muốn tới vườn hoa phơi nắng, phơi nắng không bao lâu, đại khái là ăn vải đã đủ rồi, liền chuyển đến cái ao bên cạnh cho cá ăn, cá chưa cho ăn được mấy con, lại la hét muốn ăn điểm tâm ngon......

Tề Vân Đình không thể không tự hỏi có phải nàng đang xem mình như con chó nhỏ, quên đi, dù sao đại gia cũng vui vẻ, bị nàng sai biểu cũng chẳng sao.

Hân Duyệt dương dương tự đắc nghĩ: Bị chàng áp chế lâu như vậy, giờ đến phiên ta khi dễ chàng, he he.

Vợ chồng lão Âu xem như đại khai nhãn giới, đại thiếu gia có phải bị nữ hoàng cao cao tại thượng kia hiếp đáp quá mức không?

Quả thực...... Không biết nói gì......

"Duyệt Duyệt, trong nhà đã sớm nói, thúc giục chúng ta trở về, ngày mai đội ngũ nghênh thân sẽ đến." Đút một miếng cao hoa quế cho nàng.

"Trở về có thể, nhưng ta phải ước pháp tam chương." Vừa ăn vừa làm dấu ok.

"Nói."

"Thứ nhất, lời vợ nói luôn luôn đúng. Thứ hai, nếu vợ không đúng, mời xem lại điều thứ nhất. Thứ ba, tạm thời chưa nghĩ tới, chàng đồng ý trước, chờ ta nhớ ra lại nói với chàng."

Tề Vân Đình nhịn không được cười lên tiếng, nhìn vào mắt nàng nói: "Chuyện gì ta cũng có thể đồng ý, có điều, trăm sự hiếu làm đầu, cha mẹ vất vả cả đời, hiếu kính cha mẹ là điều đương nhiên."

Người nầy thật đúng là đại hiếu tử, nhưng mà, không phải có câu như vầy, một người ngay cả mẹ mình còn không thương thì có thể yêu ai đây?

Hân Duyệt gật gật đầu.

Ngu ngơ không biết, bị hứa không phải hắn, mà là chính mình.

Lần nữa mặc hỉ phục vào, trong tiếng kèn trống, nhìn đến trước cửa không phải kiệu hoa, mà là thuyền hoa. Thuyền hoa có ba khoang sắp xếp thứ tự, cái đầu tiên là những nhạc công, giữa là mui thuyền nhô cao, giăng đèn kết hoa, chắc là cho tân nhân ngồi, phía sau chắc là để cho nha hoàn bà tử.

Hân Duyệt chỉ lo nhìn theo khe hở của khăn hồng trông ra ngoài, đột nhiên đối diện một đôi mắt to tròn, gương mặt lãnh khốc như Tề Vân Đình, nhưng không thành thục ổn trọng, cương nghị như vậy, mà phản phất nét trẻ trung niên thiếu.

"Vân Hải." Tề Vân Đình trầm giọng nói.

Ánh mắt tên nhóc kia lập tức chuyển qua, "Đại ca, đại tẩu là người phương bắc, không quen ngồi thuyền nhỏ lắc lư này đâu, chi bằng để ta cõng đi thôi."

Xem ra đây là tiểu thúc Tề Vân Hải mình chưa từng gặp.

"Không cần." Tề Vân Đình đi nhanh tiến lên, ôm lấy Hân Duyệt, đưa vào khoang thuyền.

Xem động tác thành thạo nhẹ nhàng của đại ca, Vân Hải có chút ngây người, đã luyện tập trước?

Thuận theo con nước, buổi chiều đến Uyển châu. Thì ra, Uyển châu này giống như Kim Lăng minh Triều, là một trong hai thành thị lớn của Thăng quốc, tương đương New York của nước Mỹ. Không phải thủ đô, lại rất phồn hoa.

Hân Duyệt dưới sự giám sát của hỉ bà, ngoan ngoãn ngồi im, nàng tính bắt chước vẻ thùy  mị của Lâm Đại Ngọc (một nhân vật của Hồng lâu mộng), không vội bộc lộ bản thân. Phải biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Hoa thuyền dừng ngoài cửa Tề phủ, Tề Vân Đình không vào khoang thuyền, mà xuống thuyền rồi đứng trước cửa nhà, cầm cung tên gã sai vặt đưa, giương cung, bắn một mũi tên vào giữa đầu thuyền.

Hỉ bà cao xướng: Chú rễ hỏi một tiếng, có thể hiếu kính cha mẹ chồng hay không?

May mắn võ công Tề Vân Đình giỏi, bằng không bắn lạc, đầu ta lại nở hoa.---- Hân Duyệt thầm niệm.

Hỉ bà thúc giục nàng, nhỏ giọng nói: "Tân nương tử, nói mau có thể, lớn tiếng chút."

A, thì ra mình còn phải trả lời nữa.

"Có thể."

Pặc, tên thứ hai trúng đầu thuyền.

Hỉ bà lại xướng: Chú rễ hỏi tiếng thứ hai, có thể đoàn kết với chị em dâu không?

"Có thể."

Pặc, tên thứ ba lại trúng đầu thuyền.

Hỉ bà cao xướng: Chú rễ hỏi tiếng thứ ba, có thể hay không vợ chồng hòa thuận?

"Vậy phải nhìn biểu hiện của chàng ra sao?"

Hỉ bà cả kinh, đã thấy có người khiếp sợ, có người nhát gan, chưa từng thấy người ăn nói lung tung như vậy.

Trên bờ có người nghe tân nương nói chuyện, quay đầu cười trộm, từ mới chưa từng nghe, vội tìm hiểu.

Tề Vân Đình cũng không để ý nữa, nhận lấy dây hồng, đến bên mép thuyền, đem một đầu đưa tới tay Hân Duyệt, dẫn nàng lên bờ. Có điều, Hân Duyệt nhăn nhó nhìn chiếc thuyền chòng chành lắc lư.

"Mau lên đây đi." Tề Vân Đình nhỏ giọng nói.

"Ta không dám."

Bất đắc dĩ, xuông thuyền, ôm lấy, lên bờ.

Người xem trên bờ một trận bùng nổ, cho dù Tề đại thiếu gia lợi hại đến đâu, cuối cùng cũng có hôm nay?

Hân Duyệt nhìn trộm về phía cửa lớn Tề gia cao ngất, giăng đèn kết hoa, người hầu đứng thành hàng, nhà giàu cổ đại trong truyền thuyết-- ta đến đây, tiếp chiêu đi.

Nắm dây hồng, bước nhỏ tới trước, bước tới cánh cửa, phía trước là một chậu lửa, bước qua chậu lửa? Chuyện này có nghe nói qua.

Hân Duyệt linh hoạt nhảy qua, mới nhớ tới Tề Vân Đình không cần nhảy, mà là đi theo bên cạnh.

Không khỏi cắn răng nghiến lợi: Quy củ cổ đại chết bầm, đều là nam nhân thong thả, nữ nhân vất vả.

Hỉ bà cao giọng xướng: Tân nương bước qua chậu lửa, hồng hồng hỏa hỏa có tinh thần.

Phía trước có một yên ngựa, lại bước qua.

Hỉ bà cao xướng: Tân nương bước qua yên ngựa, bình bình an an thường làm bạn.

Quá năm lần bảy lượt như thế, rốt cục đến lúc bái thiên địa.

Thay đổi một giọng nam nhân hùng hậu: Nhất bái thiên địa, chúc nguyện thiên trường địa cửu, hỉ khánh trường tồn.

Ta bái.

Nhị bái cao đường, cha mẹ thân thể khang kiện, con dâu hiếu kính đến trăm tuổi.

Ta tái bái.

Phu thê đối bái, phu thê bái đường cầm dây hồng, ngàn tái vạn tái triền không ngớt.

Ta bái bái bái.

Tiến nhập động phòng......

Má ơi, Hân Duyệt thầm nghĩ, cuối cùng có thể nghỉ một lát.

Chỗ tốt của đại trạch viện chính là nhiều đường đi, rèn luyện thân thể, từ tiền thính đi trở về phòng ngủ, ít nhất phải qua sáu lần cửa tròn, đi đến chân muốn nhũng ra.

Nhìn thấy những tiểu nha đầu bên cạnh đi như bay, Hân Duyệt thầm than: Hay là mình già rồi? Ngẫm lại cũng phải, những ngày gần đây, không phải nằm trên giường, thì chính là để người ta ôm, rõ ràng không có lợi cho đôi chân.

Tiến đến hỉ phòng, trên lớp trải giường màu đỏ, hỉ bà cao xướng rải các loại hạt:

Lá ngọc sánh với cành vàng, trời sinh uyên ương thiếp với chàng.

Xưa kia gối chiếc khuê phòng, ngày nay tiến nhập tân phòng ở chung.

Đèn sáng hỉ phòng, nến soi uyên ương.

Trời ban kỳ lân tử, sớm sinh Trạng Nguyên lang.

Một rải Kim Đồng Ngọc Nữ, hai rải kim ngọc mãn đường.

Ba rải tam nguyên cập đệ, bốn rải long phong xứng thành song,

Năm rải ngũ tử bái Tể tướng, sáu rải lục hợp trường xuân.

Bảy rải vợ chồng đồng giai lão, tám rải bát mã hồi hương.

Chín rải cửu cửu trường thọ, mười rải thập toàn đại cát tường.

Mọi người cùng cung hỉ, cung hỉ tân lang cùng tân nương.

Chúng nha hoàn, bà tử cùng kêu: "Cung hỉ đại thiếu gia, đại thiếu nãi nãi."

Rải trướng đông, minh nguyệt rạng trời cao.

Quang hạo khiết, ảnh mông lung, thường nga bay ra nghiễm hàn cung.

Rải trướng nam, ngàn dặm nhân duyên đường quanh co.

Trướng hồng vui vầy, đêm tàn không lạnh lẽo.

Rải trướng tây, tân lang trong phòng cùng kiều thê.

Kể không hết, chuyện tình yêu, đêm đêm cận kề chăn gối.

Rải trướng bắc, tân lang tân nương ân ái mặn nồng.

Mặt mạc hồng, đều hiểu đắc, có chuyện con quản kim tiêu nói.

Chư vị không ngại cười ha ha, đón kim oa (em bé) về nhà.

Tân lang tân nương giơ chân, một đôi tân nhân phải qua sông.

Rải trướng hoàn, phú quý song toàn, phúc như Đông hải, thọ tỷ nam sơn.

Rải trướng tất, trăm sự như ý, thiên thu phú quý, mọi sự như ý.

(đoạn này bạn chém hoàn toàn, có mấy câu chẳng biết chém kiểu gì nên để luôn)

Hân Duyệt thầm than cổ nhân thật có tài ăn nói, được người đỡ đến bên giường, trên nệm đầy các loại hạt, quả khô, hoa tươi.

Tề Vân Đình mỉm cười giở khăn trùm đầu cho nàng, bởi vì hắn không xác định sau khi mình ra ngoài kính rượu, nàng có thể ngồi yên đợi đến mình về giở khăn hay không, chi bằng cứ giở khăn sớm chút cho nàng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Anhdva, Dạ Minh Nguyệt, Jindo321, MicaeBeNin, Trang2912, huế thương, lenovo, matnhung15, thuy trieu do, yuriashakira
     

Có bài mới 06.06.2015, 14:38
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2027 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 26: Động phòng hoa chúc


Đợi hắn kính rượu xong trở về, trong phòng chỉ còn hỉ bà và một nhan hoàn tên là tiểu Hồng.

Tiểu Hồng cầm hai cây nến đỏ cực lớn, hỉ bà chia ra giao cho hai người cùng điểm hỏa, đặt lại trên bàn.

Tiểu Hồng mang đến một khay sứ tinh xảo, trong khay cầm lên một tách trà xanh biếc,

"Mời thiếu nãi nãi uống chén trà vào cửa."

Vừa lúc khát nước, Hân Duyệt một hơi uống hết.

Lại cầm lên một tách trà, là một tách trà màu đỏ, "Mời thiếu nãi nãi uống trà cô dâu mới."

Lại một hơi uống hết.

Hân Duyệt nghĩ tách thứ ba sẽ có màu gì?

Màu đen.

"Mời thiếu nãi nãi uống trà dài lâu."

Uống hết.

Trong lòng không thích, tương lai của ta màu đen hay sao?

Tiểu Hồng lui ra, hỉ bà cho hai người uống rượu hợp cẩn, nhìn nhau cười, đều không nói gì, uống cạn.

Hỉ bà lại cắt của mỗi người một lọn tóc, kết cùng một chỗ, đây là kết tóc.

Tề Vân Đình lấy ra một cái hồng bao, nhẹ giọng nói: "Đi xuống đi."

Hỉ bà nói lời may mắn rồi đi ra ngoài.

Đại thiếu gia động phòng thì không người nào dám nháo hết.

Tề Vân Đình trở lại bên cạnh bàn, cười nói: "Từ hôm nay bắt đầu, Duyệt Duyệt chính là thê tử kết tóc của ta."

Rốt cục không còn người ngoài, Hân Duyệt cầm lấy một cái đùi gà gặm, "Đói chết ta."

Cho dù da mặt nàng dày, cũng không thể trước mặt một đám nha hoàn bà tử, trước lúc tân lang chưa về, lại la hét đòi ăn.

Tề Vân Đình nhíu mày, "Ngày đại hỉ, không thể nói năng kiêng kị một chút sao."

Hân Duyệt bất mãn vung tay lên: "Chàng đừng lập quy củ cho ta, bằng không ta sẽ bỏ nhà ra đi."

Khóe miệng hắn khẽ cong lên nụ cười ý vị: "Nàng nghĩ rằng nếu ta và nàng cãi nhau,
nàng có thể đi được sao?"

Hân Duyệt không yếu thế nhướng mày: "Tất nhiên."

Cơm no rượu say, tất nhiên còn có đại sự động phòng chưa làm.

Tề Vân Đình khó có được nhẫn nại cởi từng món xiên y trên người nàng, chỉ chừa một kiện áo tơ trong suốt, tăng thêm vẻ vũ mị.

"Nương tử đêm nay thay áo cho vi phu được không?"

"Được rồi." Nể mặt lúc nãy chàng rửa tay cho ta.

Chậm rãi cởi áo cho hắn, bàn tay nhỏ bé thỉnh thoảng sờ loạn vài cái, xoa xoa xoa, a a.

"Thơm quá, chàng có ngửi thấy không?"

"Hình như có một chút, tiếp tục, còn một lớp áo kìa." Tề Vân Đình bất mãn nhìn nàng cởi áo, tự mình cởi nốt lớp áo cuối cùng, lộ ra cơ thể tinh tráng.

Hân Duyệt hếch cái mũi tựa con cho nhỏ ngửi ngửi, cuối cùng xác định đó là ở đôi nến tỏa ra.

"Chậc chậc, nhà có tiền đúng là khác, ngay cả ngọn nến cũng thêm hương liệu vào."

Tề Vân Đình cũng cùng lại gần, trước kia hắn không chú ý, nhưng nhìn kỹ quả thật không giống với đôi nến mình mua ngày đó. Không phải màu đỏ trong suốt, mà là đỏ sậm có thêm chút bột phấn hồng hồng, phỏng chừng là thêm hương liệu vào.

Không lòng dạ nào nghiên cứu cái đó, cắn vành tai của nàng: "Đêm nay là đêm động
phòng hoa chúc của chúng ta, nghỉ ngơi sớm một chút."

"Hôm nay thật là mệt mỏi, bước qua chậu lửa, bước qua yên ngựa, chân của ta thật là mỏi, không đi nổi nữa."

Tề Vân Đình cười mờ ám, đã biết nàng đang giở trò, lần này không ôm nàng lên nữa, mà một tay ôm kiều đồn (cái P ấy) của nàng nâng lên, để nàng dán sát vào người mình.

Dục vọng lửa nóng cách một lớp vải mỏng cọ vào hoa tâm của nàng, từng bước từng bước đi đến bên giường.

Hân Duyệt thoáng chốc đỏ mặt, thở gấp nhiệt tình dâng môi thơm vào miệng hắn.

Dưới trướng lụa hồng, phiên vân phúc vũ.

Nghĩ ngày mai còn dậy sớm kính trà con dâu, Tề Vân Đình chỉ tại gieo hạt vào sâu trong mảnh ruộng màu mỡ của nàng một lần, cũng không tính làm nữa.

Ôm chặt thiên hạ đã mệt lả vào lòng, "Ngủ đi."

Dục vọng ngủ say lại bị kích phát lần nữa, thấy nàng hồng hồng hai má, đôi mắt long lanh đáng thương nhìn hắn, cái miệng nhỏ nhắn nũng nịu: "Vân Đình, ta còn muốn."

Lửa nóng đích dục vọng nháy mắt dâng cao, Tề Vân Đình vì đêm nay nàng nhiệt tình mà vui sướng không thôi.

"Khó được Duyệt Duyệt muốn, vi phu có thể nào không cho."

Hân Duyệt ôm lấy bờ vai hắn vong tình nghênh hợp, thân hình triền miên như rắn quấn, khiến hắn cảm giác như rồng bay trên mây, tận hưởng thú vui cá nước.

Hai ngọn lửa hòa chung một chỗ, mồ hôi rơi quyện vào ra giường.

"Hân, nàng thật sự là bảo bối của ta, bảo bối của ta......" Không thể biểu đạt vui sướng
trong lòng, chỉ đành không ngừng hôn cơ thể nàng, thân thể mềm mại dẫn phát lửa nóng......

Lại một lần cùng lên đỉnh cao phong, Tề Vân Đình cưng chìu lau mồ hôi hai bên má nàng, "Đã quá nửa đêm, mau ngủ đi."

Hân Duyệt mệt rã rời gật gật đầu, vùi trong ngực hắn cọ cọ rồi an ổn ngủ.

Tề Vân Đình vừa mới nhắm mắt, còn chưa tiến vào mộng đẹp. Lại phát hiện cơ thể Hân

Duyệt lại nóng lên, điểm chết người chính là bàn tay nhỏ bé của nàng lại trực tiếp quơ trúng chỗ đó, dục vọng vốn đang yên lặng, làm sao địch nổi vuốt ve của nàng, chỉ chốc lát lại cương cứng.

"Đình, ta nóng quá, chàng phải, phải giúp ta làm mát."

Tề Vân Đình vui sướng dị thường, thì ra Duyệt Duyệt của ta lại nhiệt tình như vậy, nhưng không thể không lo lắng cơ thể đã suy yếu của nàng. Đã mệt cả ngày, lại dày vò cả nửa đêm.

"Thân thể của nàng còn có thể chịu được lần nữa sao?"

"Đình, ta muốn, chàng không cho ta sao?" Mắt của nàng đã giăng đầy tơ máu.

"Làm gì có, Duyệt Duyệt muốn, vi phu mừng muốn chết." Lúc động tình, hắn tựa hồ quên mất lại nói mấy lời kiêng kị đó.

Đem cực đại lửa nóng chôn sâu vào cơ thể nàng, nàng thỏa mãn "A" Một tiếng, lại đột nhiên ôm ngực, "Đình, ta...... Ta không thở được, a...... A......"

Tề Vân Đình sực tỉnh, sớm nên phát hiện sự khác thường của nàng, nếu hắn chủ động cầu hoan thì cũng có thể, nhưng hôm nay---- hôm nay là đêm động phòng hoa chúc, người khác một khắc xuân tiêu, còn ngày đó là ngày muốn nhân mạng của mình.

Lại nhìn nàng, không chỉ sắc mặt ửng hồng, cả người cũng đỏ lên. Trán tươm mồ hôi như mưa, gian nan thở gấp.

Xoay người xuống giường, khoác vội quần áo, cũng mặc một kiện áo cho nàng, dùng chăn bông quấn nàng lại, ôm lấy, mở cửa, chạy vội ra ngoài.

Bên đại thiếu gia động tĩnh lớn như vậy, đám hạ nhân làm sao không biết. Nói sao thì hôm nay là đêm động phòng hoa chúc, mọi người đều cảnh giác cả.

Gã sai vặt bên người Tề Thanh nửa đêm mới cởi áo nằm xuống, nghe được tiếng đại thiếu gia mở cửa, nhảy lên như cá chép, cuống quít chạy đến trong viện.

"Mời đại phu đến thư phòng." Tề Vân Đình giống như một trận gió thổi qua.

Xuyên qua đường viện, nội tâm đã lo lắng lại bùng lên như ngọn lửa.

Hân Duyệt nằm trong lòng hắn, hơi thở ngày càng mỏng manh, hai mắt khẽ mở, nhìn thấy ánh mắt lo âu hốt hoảng của hắn. Hân Duyệt muốn đưa tay giúp hắn lau mồ hôi trên trán, nhưng không có chút sức lực nào.

"Ta chưa từng nói với chàng, ta thích chàng."

Thanh âm mỏng manh, nhưng ở không gian buổi đêm yên tĩnh, từng chữ rõ ràng tiến vào tai hắn.

Đầu của nàng vô lực gục xuống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Dạ Minh Nguyệt, Jindo321, MicaeBeNin, Trang2912, huế thương, yapj, yuriashakira
     
Có bài mới 18.06.2015, 18:03
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2027 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 27: Không được ngủ

"Hân Duyệt, không được ngủ, ta không cho nàng ngủ, có nghe hay không?"

Lần đầu tiên hắn hét lớn gọi tên nàng, âm thanh lan tỏa trong màn đêm u tịch.

Giống như con sói cô độc mất phương hướng giữa đất trời mờ mịt.

Tiếng gọi tan nát cõi lòng làm bừng tỉnh cả Tề phủ.

Trạch viện lớn tất nhiên là có đại phu gia đình rồi, đại phu trong thời gian ngắn nhất lao đến thư phòng, sau khi chẩn mạch, kiểm tra nhiệt độ, vạch mắt xem, lắc đầu thở dài: "Khác hẳn những vị phu nhân trước đây."

Tề Vân Đình nhíu mày: "Có thể chữa trị không?"

"Chẩn không ra bệnh, lại không trúng độc, lão phu không biết đã hạ thuốc như thế nào."

Tề Vân Đình đến ngồi bên giường, nắm chặt tay của nàng, trong lòng âm thầm thề: Ta sẽ không cho nàng bỏ ta mà đi.

Đại phu lại hỏi: "Thiếu nãi nãi trước khi hôn mê có từng nói gì không?"

Lời nàng nói----- "Ta chưa từng nói với chàng, ta thích chàng."

Đôi mắt Tề Vân Đình đã sâu không thấy đáy.

Hiển nhiển đại phu không phải hỏi tới câu này rồi, "Nàng nói nóng, không thở được."

"Vậy trước tiên nghĩ cách hạ nhiệt đã, có thể có tác dụng với hô hấp của nàng." Đại phu đề nghị.

Xem sắc mặt đỏ hồng của nàng, Tề Vân Đình không chậm trễ. "Người đâu, mang nước lạnh tới đây."

Thư phòng ở hướng đông bắc, bình thường trừ bỏ Tề Hưng hầu hạ bên người, thì chỉ có hai gã sai vặt chuyên quét dọn, cho tới bây giờ cũng không có nữ nhân tới nơi đây. Bởi vì Tề Vân Đình nói đọc sách cần tĩnh tâm, đương nhiên cách xa nữ sắc.

Hôm nay phá lệ, trừ bỏ hắn ngồi bên giường, những nam nhân khác trong phòng đều bị đuổi ra ngoài.

Nha hoàn bà tử như đàn cá bơi vào, đưa chậu nước và khăn sạch.

Tề Vân Đình tự ra tay, liên tục giúp nàng lau mặt, lau ngực, lau lòng bàn tay, bàn chân, đến khi chính mình đổ mồ hôi đầm đìa, trên mặt Hân Duyệt bắt đầu tái nhợt.

Đại não của hắn gần như không còn suy nghĩ, chỉ như cái máy, không ngừng chà lau, tựa như chỉ cần cơ thể nàng không phát sốt, là có thể tỉnh lại vậy.

Nhũ mẫu má Ngô của Tề Vân Đình to gan tiếng lên sờ tay thiếu nãi nãi, trong lòng cả kinh: "Đại thiếu gia, đừng lau nữa, tay thiếu nãi nãi đã lạnh rồi."

Sự việc đang phát triển theo chiều cực đoan, cơ thể của nàng đang lạnh dần.

Tề Vân Đình lại vạch áo vốn từ trước chưa được mặc chỉnh tề, lộ ra lồng ngực đầy mồ hôi, ôm siết lấy nàng. Dùng nhiệt độ của mình ủ ấm cho nàng.

Sai người đắp lên thật nhiều chăn bông, bao hai người họ lại cùng một chỗ.

"Tất cả đi ra ngoài." Giọng nói lạnh lùng làm người ta lạnh thấu tim gan.

Bên tai nàng lại thì thào nói nhỏ: "Duyệt Duyệt mệt, thì ngủ một chút đi. Ngủ một canh giờ là được rồi, ta ôm nàng ngủ, chút nữa thì nàng tỉnh lại nhé, được không?"

Lão gia, phu nhân đã tới, khuyên cũng khuyên không nổi, tách cũng tách không rời. Nhìn ánh mắt kiên định của con trai, sắc mặt tái nhợt, Tề phu nhân đau lòng đến rơi nước mắt.

Nhị di nương, Tam di nương đến, thấy cảnh này, sợ tới mức không dám lên tiếng.

Vân Hải, Vân Tĩnh cũng đến, nhìn đại ca thường ngày đội trời đạp đất lại tiều tụy như thế, Vân Tĩnh sợ hãi không thôi. Vân Hải to gan khuyên một câu: "Đại ca, người chết không thể sống lại......"

Bị Tề Vân Đình mắng: "Ngươi cút ra ngoài cho ta."

Phu thê Vân Thụ cũng đến đây, gặp phải Vân Hải bị mắng, người nào còn dám nói chuyện.

Điểm tâm không ăn, cơm trưa không ăn, cơm chiều cũng không ăn.

Bọn họ giống như pho tượng được chạm trổ ở chỗ đó, vẫn không nhúc nhích, điều thay đổi chỉ có sắc mặt ngày càng tái nhợt.

Lão phu nhân thất thanh khóc lớn: "Đình nhi ơi, cả ngày ngụm nước con cũng chưa uống, người sắt còn chịu không nổi. Sớm biết vậy sẽ không cho con đến phương Bắc đón dâu, những người trước kia có chết, cũng không thấy con đau lòng như vậy. Lần này...... Oan gia này hại con ta thật thảm mà."

Lão gia trầm giọng nói: "Vân Đình, con không ăn gì cả, nếu con có mệnh hệ nào, mẹ con làm sao mà sống."

Tề Vân Đình giật giật mí mắt: "Tề Hưng, đi lấy chén trà đến cho ta."

Tề Hưng nhanh chóng chạy đi, không lâu thì bưng hai chén trà trở về, đưa Tề Vân Đình uống hết.

"Tối rồi, mọi người đều trở về đi, ta có chuyện phải nói với Duyệt Duyệt." Tề Vân Đình làm sao không biết, thời gian càng lâu, khả năng nàng tỉnh lại càng nhỏ.

Mọi người đều tự trở về phòng, đám hạ nhân đứng ngoài cửa sổ cũng không dám hó hé gì.

Trong phòng chỉ còn hai người bọn họ.

Đêm dài yên tĩnh, có bụi mưa bay bay theo gió. Khi nhanh khi chậm, lúc nhẹ lúc nặng, từng sợi từng sợi mưa rải khắp đình đài lầu các.

Thi thoảng lại nổi lên bóng nước lạnh lẽo làm đau lòng người.

Đa tình nhất là mưa Giang Nam.

Mưa Giang Nam, dịu dàng nhu tình, mông mông lung lung, triền triền miên miên;

Mưa Giang Nam, mật mật mà tà tà, miên miên mà tiêu tiêu, như sương lại như khói, như mộng như huyễn.

Mưa bụi mênh mông, là ai ở vô tận từng nói, nói vô tận chỉ là trong lời nói, vô tận chỉ có trong tình ý miên miên.

"Nàng còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, nàng mở đôi mắt to tròn nói nguyện ý gả cho ta, từ lúc đó ta đã quyết định kiếp này sẽ không phụ nàng.

Nàng là cô gái đặc biệt nhất ta từng gặp, không giống những cô nương khuê tú, câu nệ thủ lễ. Nàng nhiệt tình như lửa, giảo hoạt như hồ ly, kiều mỵ vô cùng. Có một chút thông minh, một chút ngốc nghếch, đơn giản lại hoạt bát.

Lúc vui vẻ sẽ nở nụ cười làm ta mê say, lúc đau lòng nước mắt nàng như muốn nhấn chìm ta trong đó, hai tháng qua ở cùng nàng, trong mắt ta, trong lòng ta chỉ có nàng, ta đã quên mất chính mình.

Dọc theo đường đi, cũng trải qua nhiều hung hiểm như vậy, chúng ta đều bình an vô sự. Nhiều lúc sống chết trước mắt, đầu tiên nghĩ đến đều là nàng; lúc này đây, thật sự là ta đã sai, chỉ lo tham hoan, lại quên mất an nguy của nàng.

Ta sai lầm rồi, thật sự sai lầm rồi, nghĩ rằng chỉ có đêm đầu tiên là nguy hiểm, lại quên đêm động phòng hoa chúc mới là thời khắc ác mộng bắt đầu.

Duyệt Duyệt, ta sai lầm rồi, nàng không trừng phạt ta sao? Nàng mở mắt nhìn ta một lần, ta tình nguyện bị nàng đánh, bị nàng trêu chọc, nghe nàng kể chuyện cười......

Ở Bá châu nàng ỷ lại và tin tưởng ta như vậy, có thể nàng cũng chưa từng phát hiện.

Ở Thương châu, nàng hờn giận ta, làm nũng với ta, lúc đó mỗi ngày nàng đều kể chuyện cười cho ta nghe.

Ở Đức châu, nàng thế nhưng nghĩ muốn ở lại, làm cho ta thật đau lòng.

Khi đó ta mới biết ta đã thích nàng từ lúc nào không hay biết......

Ngày tháng ở Dương Châu là những ngày ngọt ngào hạnh phúc nhất của chúng ta, nếu biết sẽ như vậy, ta tuyệt không mang nàng đến Uyển châu đâu, chúng ta ở lại Dương Châu sống cả đời tiêu dao vui vẻ.

Duyệt Duyệt, không phải nàng nói muốn ta đưa nàng đi ngắm Tây hồ Hàng Châu sao, còn muốn đến Lôi Phong tháp bái Bạch nương tử, chờ nàng khỏe lại, ta liền dẫn nàng đi.

--- ------ ---------làm phiền chút xíu---- ------ ------ ---
Bạch nương tử là Bạch xà trong truyện Thanh xà – Bạch xà, Bạch xà là rắn tinh, yêu người phàm là Hứa Tiên nhưng bị đại sư Pháp Hải nhốt dưới chân tháp Lôi Phong. Ai có xem phim chắc cũng biết rồi, bạn không nói nhiều nữa ^^
--- ------ ---------mời các bạn đọc tiếp---- ------ ------ ---
... ...... ...

Duyệt Duyệt, nàng xem trời đã sắp sáng, nàng ngủ thật lâu, còn không tỉnh lại sao?

Nếu nàng thật sự phải đi, thì hãy mang ta theo với, không có ta bên cạnh nàng, ai bầu bạn với nàng, ai rửa chân cho nàng, ai nghe nàng kể chuyện cười, ai bị nàng trêu chọc, ai bóc quả vải cho nàng, ai làm ấm giường cho nàng......

Duyệt Duyệt sợ lạnh nhất, trên đường đến suối vàng nhất định là lạnh lẽo cô đơn, để ta đồng hành với nàng, che mưa chắn gió cho nàng, ôm nàng vào lòng, cho nàng chỗ dựa ấm áp nhất thế gian......

Mang ta theo với......"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Anhdva, Chimy Lữ, Dạ Minh Nguyệt, Jindo321, MicaeBeNin, Trang2912, hh09, minhhy299, yapj, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bechip19, Tminmin và 59 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.