Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 

Sủng phi - Cửu Lam

 
Có bài mới 07.06.2015, 21:06
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 24. Ngủ sớm.

Editor: Linh

Tin tức hắn về Kinh sớm đã truyền đến các nơi.

Phùng Liên Dung vui mừng vạn phần.

Nàng rất nhớ hắn!

Nhưng là đợi đến chàng vạng cũng không thấy Thái tử đến, lại đợi được đồ mà Hoàng đế thưởng.

Một thanh bạch ngọc Như Ý, 12 cuộn vải, hai hòm trân châu, tuy rằng không tính quý trọng, nhưng thắng là ở Hoàng thượng tự mình ban cho, đây là vô hạn vinh quang, Chung ma ma cười không khép được miệng, nói với Phùng Liên Dung: “Là Điện hạ ở trước mặt Hoàng thượng nói tốt về chủ tử đây.”

Bằng không Hoàng thượng sao lại thưởng.

Lòng Phùng Liên Dung lập tức ngọt, nghĩ hắn là Thái tử, vừa trở về liền trực tiếp đi gặp quý nhân như nàng, chuyện này khẳng định không thích hợp, dù sao vẫn còn Thái tử phi kìa, chỉ cần hắn bình an trở về, chỉ cần trong lòng hắn nhớ nàng là được.

Phùng Liên Dung nghĩ thông suốt, khẩu vị mở rộng, liên tục gọi 8 dạng thức ăn, bụng ăn tròn vo đi ngủ.

Lại nói Thái tử nói chuyện với Thái tử phi một hồi, Thái tử hỏi: “Thân thể Phùng quý nhân bây giờ thế nào?”

“Rất tốt, thái y nói rất vững chắc.” Thái tử phi cười cười, “Điện hạ là muốn đi xem?”

Thái tử phi là đang biểu hiện bản thân rộng lượng, Thái tử mượn nước đẩy thuyền: “Vậy ta đi xem Phùng quý nhân chút rồi quay lại.”

Ý là buổi tối muốn nghỉ ở chỗ nàng, Thái tử phi xem nhẹ chút không thoải mái trong lòng, chờ Thái tử đi rồi, nhớ tới một chuyện, hỏi Lý ma ma: “Hoàng thượng làm sao có thể đột nhiên thưởng cho Phùng quý nhân?”

Vừa rồi Thái tử luôn luôn ở, nàng ta không tốt hỏi.

Lý ma ma nói: “Nghe nói là Phùng quý nhân nhắc nhớ Điện hạ mang thêm mấy thái y đi.”

Thái tử phi nhăn mày.

Xem ra Phùng quý nhân này trong lòng Thái tử có địa vị rất cao, lần này tuy không có nôn nóng sốt ruột muốn đi gặp ngay, nhưng vẫn muốn để nàng ở trước mặt hoàng thượng lưu lại ấn tượng tốt, giờ lại không chịu được, vẫn đi gặp.

Chút mất hứng trong lòng Thái tử phi càng lúc càng lớn.

Lý ma ma vội khuyên nhủ: “Dù sao cũng là hoài con của Điện hạ, luôn không giống với, nương nương nhịn thêm chút nữa, chờ nàng sinh ra là được rồi.”

Mặt Thái tử phi trầm xuống, một lúc lâu sau mới nói: “Cũng đúng, chẳng qua là ỷ vào chút tư sắc, về sau Điện hạ còn có thể thiếu mỹ nhân?”

Nàng ta nắm cốc trà, như là muốn bóp nát nó.

Thái tử rất nhanh liền đến điện Phù Ngọc.

Mấy tiểu hoàng môn trông cửa vội vàng quỳ xuống, Thái tử đi thẳng vào.

Chung ma ma nhìn thấy Thái tử, ánh mắt trợn to, bà cũng cho rằng Thái tử sẽ không đến, vội nói: “Bảo Lan, mau, mau đi gọi chủ tử dậy.”

Thái tử kinh ngạc: “Nàng ngủ?” Lại xua tay, “Đừng đi gọi.”

Bảo Lan dừng bước chân.

Thái tử trong lòng không khỏi có chút không vui, hắn cho rằng Phùng Liên Dung nhất định sẽ chờ, hắn vốn không cần phải tới gấp, giờ còn không phải sợ nàng thấy hắn không đến, trong lòng khó chịu sao, giờ thì tốt rồi, cứ vậy thoải mái dễ chịu đi ngủ.

Hắn đi vào bên trong, một bên nói: “Các ngươi ở bên ngoài chờ.”

Thẳng đến khi hắn ở bên giường ngồi xuống, Phùng Liên Dung vẫn hoàn toàn không biết gì cả.

Thái tử nghiêng người lên phía trước một chút, nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào nhìn nàng.

Mặt nàng béo, tròn phúng phính, lần đầu nhìn đến thậm chí có chút xa lạ, Thải tử nhíu mày, nàng đây là ăn cơm thế nào vậy, mới cách nhau ba tháng, mặt đã tròn như vậy rồi. Có điều suy nghĩ một chút, cũng tốt, nàng ăn nhiều, chứng minh con trong bụng cũng khỏe mạnh, đến lúc sinh ra khẳng định cũng sẽ béo mập chắc nịch.

Hắn vươn tay muốn béo má nàng, khi sắp chạm tới lại dời đi, chỉ cầm lên một nhánh tóc nàng, đặt ở chóp mũi ngửi ngửi, thơm ngát, đúng là mùi kim ngân hoa.

Mặt hắn không tự chủ được tiến lại gần hơn chút, nhìn thấy rõ mặt nàng.

Phùng Liên Dung vẫn không tỉnh, hô hấp đều đều, khóe miệng còn hơi nhếch lên, giống như đang làm mộng đẹp.

Hắn khe khẽ thở dài, sao lại ngủ sớm vậy chứ, thế nhưng cũng không chờ thêm chút nữa, hắn có nhiều lời muốn nói cũng nói không được.

Thái tử lại nhìn một lát rồi mới rời đi.

Chung ma ma trong lòng sốt ruột, giúp Phùng Liên Dung giải thích: “Chủ tử đứng ở cửa đợi thật lâu, sau đó nghĩ Điện hạ mới trở về, nhất định là còn rất nhiều chuyện cần xử lý, cũng không có phương tiện đến, chủ tử mới đi ngủ. Chủ tử thấy Điện hạ trở về, rất vui vẻ, còn ăn nhiều cơm hơn ngày thường nữa.”

Thái tử nghe, cười cười.

Đợi đến ngày hôm sau, Phùng Liên Dung thức dậy, nghe nói Thái tử đã tới, gấp đến độ trách Chung ma ma sao không gọi nàng dậy.

Chung ma ma oan uổng: “Điện hạ hạ lệnh, nô tì nào dám chứ!”

Phùng Liên Dung cầm gương lên soi lại soi, chán ngán thất vọng nói: “Ma ma, cái mặt này của ta, nằm xuống ngươi biết có bao nhiêu khó coi không, vừa lớn vừa tròn, thịt đều rơi xuống...” Nàng không có biện pháp tưởng tượng bị Thái tử nhìn thấy, nhất định sẽ thấy mình xấu.

Chung ma ma vội nói: “Không có, chủ tử nói bậy nào, nếu Điện hạ cảm thấy xấu, sao có thể nhìn lâu như vậy đúng không, nhìn một cái là đi rồi.”

“Ngài nhìn một hồi lâu?”

“Đúng vậy đó, một hồi lâu đâu!” Bảo Lan, Châu Lan vội vàng làm chứng.

Phùng Liên Dung thế này mới an tâm, bắt đầu lấy hai tay nhu mặt.

Tới ngày thứ hai, Thái tử dùng cơm sáng xong, đợi Hoàng đế hạ triều, hắn liền đi cầu kiến.

Hoàng đế đang ngồi, như là vừa xem xong tấu chương, nhìn thấy hắn đến, cười cười nói: “Không phải bảo ngươi nghỉ ngơi à, sao giờ này lại đến đây?”

Thái tử kính cẩn nói: “Nhi thần có một việc muốn hỏi phụ hoàng một chút.”

Hoàng đế tùy ý nói: “Ngươi hỏi đi.”

Thái tử liền nói: “Nghe nói khi Hoàng tổ phụ bị bệnh nằm trên giường, liền bảo phụ hoàng làm suy yếu thế lực của các phiên vương, sau khi phụ hoàng đăng cơ cũng nghe theo, chỉ là nhi thần khó hiểu vì sao phụ hoàng không làm đến cùng? Hiện Lệ vương, Hoài vương, Tấn vương, Ngụy vương vẫn không đổi động, tuy có Tri phủ, nhưng Tri phủ cũng nghe theo lệnh họ, không thua gì một tiểu quốc.”

Hoàng đế giật mình, ngón tay gõ gõ mặt bàn nói: “Sao ngươi lại hỏi chuyện này?”

“Nhi thần đi Hoa Tân, hơi có nghi ngờ.”

Hoàng đế à một tiếng, trầm ngâm nửa khắc sau nói: “Xung quanh đó thường có ngoại di quấy nhiễu biên giới, trẫm là muốn lấy bách biến ứng vạn biến, hiện nay tứ vương coi như an phận, cần gì vẽ vời thêm chuyện.”

Thái tử khẽ nhíu mày.

Hắn nghĩ nghĩ nói: “Có ngoại di, sao không phái đại tướng đến tọa trấn?”

Hoàng đế nói: “Đây cũng là một phiền toái, hiện giờ trong triều Đại tướng có thể trọng dụng cũng không có mấy người. Ông ta nói xong liền có chút không kiên nhẫn, “Chuyện này trẫm đã cân nhắc qua, bây giờ còn chưa phải lúc, Hữu Đường, ngươi còn phải học Đại thần trong triều nhiều, chuyện này không phải một sớm một chiều là có thể hiểu rõ.”

Thái tử thấy thế, tự biết không thể nhiều lời, chỉ đành ứng một tiếng liền cáo lui.

Hắn đi ra cửa điện, nhìn bầu trời trên cao, khẽ thở dài một hơi.

Thật ra hắn biết phụ hoàng băn khoăn, có điều cứ tiếp tục nuông chiều như vậy, chung quy có một ngày, đuôi to khó vẫy, sẽ nuôi ra mầm tai họa. Đáng tiếc, chuyện này hắn cũng không thể thương lượng với Hoàng thái hậu, ai bảo Hoài vương là nhi tử bà yêu thương nhất đây?

Nếu hắn nói, Hoàng thái hậu sẽ nói hắn đa nghi, dù sao Hoài vương không có dị động gì.

Thái tử tâm sự nặng nề.

Nghiêm Chính cũng thay hắn lo lắng.

Bây giờ Hoàng thượng mỗi một chuyện xử lý không tốt, tương lai chính là một cục diện rối rắm, còn không phải cần Thái tử đi thu thập!

Thái tử chậm rãi đi ra ngoài.

Mới ra ngoài cửa liền thấy hai tiểu hoàng môn bê một chồng gì đó, vội vã từ đối diện đi đến.

Thấy hai người này có chút lén lút, hắn không khỏi hỏi: “Này đó là cái gì?”

Tiểu hoàng môn thấy Thái tử đặt câu hỏi, không đáp không được, cúi đầu trả lời: “Là tranh thư pháp Hoàng thượng muốn xem.”

Thái tử sao có thể không biết sở thích của Hoàng đế, Hoàng đế đặc biệt thích sưu tầm tranh của danh gia các đời, cùng với bảng chữ mẫu thư pháp, một cái là là cũ, nhưng mà, những cuộn tranh này, mặc kệ là giấy Tuyên thành hay là vải bọc bên ngoài, thấy thế nào cũng đều rất mới, hắn liền có chút khó hiểu.

Trong đó có một hoàng môn chột dạ, tay run lên, một cuộn tranh phía trên bịch cái rơi xuống dưới, vừa vặn lăn đến chân Thái tử.

Thái tử vốn khó hiểu, nhặt lên mở ra, mặt lập tức đỏ lên, hắn cuộn cuốn tranh thả lại trong tay hoàng môn, hoàng môn này sợ tới mức thân mình cứng đờ.

Thái tử không nói một câu, phất tay áo liền đi.

Nghiêm Chính và Hoàng Ích Tam âm thầm nghĩ, nhất định là tranh bẩn gì đó, bằng không sao Thái tử có vẻ mặt này?

Không nghĩ tới, Hoàng thượng từng tuổi này, còn yêu thích cái này a!

Nghiêm Chính đột nhiên nghĩ đến một việc, sắc mặt lập tức cổ quái.

Hoàng Ích Tam liếc mắt nhìn hắn, muốn hỏi, nhưng lúc này không có thời gian, chỉ phải ngậm miệng.

Thái tử một đường bước nhanh, một hồi lâu, cảm xúc buồn bực xấu hổ mới tiêu tán.

Nghiem Chính và Hoàng Ích Tam theo ở phía sau, chạy đến thở hổn hển.

Thái tử dừng bước, quay đầu trách mắng: “Ngay cả cái đường cũng đi không nổi, ngày thường ăn cơm đều chạy đi đâu hết rồi? Bắt đầu từ sáng mai, dậy sớm chạy 10 vòng quanh Đông cung!”

Nghiêm Chính, Hoàng Ích Tam mặt tái đi.

Đông cung này cũng không phải một tòa cung điện đâu, trừ chính điện, bên cạnh còn có Phù Ngọc điện, Vọng Hà điện, còn có Xuân Huy các, Giáng Vân các, ngoài ra còn có 4 tòa cung điện khác, phạm vi rất lớn, chạy 10 vòng không phải mệt đến nằm sấp xuống à?

Nhưng bọn họ hoàn toàn không dám nói ra.

Dù sao Hoàng thượng là phụ thân của Thái tử, Thái tử vô ý phát hiện ra đam mê của Hoàng thượng, trong lòng khẳng định không tốt, nô tài như bọn họ tự nhiên gặp phải cảnh khốn cùng.

Hai người thấp giọng nói dạ.

Thái tử hừ một tiếng, đi về phía trước, nhưng lúc này hắn cũng không dậy nổi tinh thần đi làm những chuyện khác.

Hoàng Ích Tam thấy vậy nói: “Bằng không Điện hạ đi Phù Ngọc điện xem Phùng quý nhân?”

Thái tử nghĩ đến Phùng Liên Dung, tâm tình tốt hơn chút, lập tức đi.

Hoàng Ích Tam hạ giọng hỏi Nghiêm Chính: “Ngươi nói thật đi, vừa rồi rốt cuộc nghĩ đến cái gì vậy?”

Hai tiểu hoàng môn bọn họ cùng nhau tiến vào, cùng nhau hầu hạ Thái tử, giống như huynh đệ, không ai giấu nhau cái gì.

Nghiêm Chính ngẩng đầu nhìn Thái tử, mắt thấy hắn đi rất nhanh, mới nhỏ giọng nói: “Hoàng thượng còn ăn thuốc nữa, ngươi nói xem, tuổi này rồi có chịu được không, nhưng chuyện này ta không dám nói với Điện hạ, Điện hạ không giận sôi lên mới lạ. Lại nói, chúng ta chắc không phải chạy 20 vòng thật đấy chứ?”

Hoàng Ích Tam vội gật đầu: “Không phải chuyện lớn gì, ăn thì ăn, còn có thái y mà.”

Hắn thầm nghĩ, ăn nhiều cái này, chết sớm một chút không phải chuyện tốt à, dù sao không cần nói cho Thái tử, khiến hắn quan tâm chuyện này.

Hai người nhìn nhau gật đầu, chạy nhanh đi về phía trước.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.06.2015, 22:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Huhu, giờ mới edit xong. 00h50. Hôm nay mình post 3c của 3 truyện, chủ nhật mới có chương mới nữa nhé. ^^

Chương 25. Chủ động.

Editor: Linh

Lúc này Phùng Liên Dung vẫn chưa ngủ, nàng còn đang vì chuyện hôm qua mà hối hận, buổi chiều liền mệt mỏi, cũng không đi nghỉ tạm, kết quả chờ được hắn đến đây.

Nàng cao hứng, cười đến còn ngọt hơn đường, đứng ở đối diện hắn, tỉ mỉ đánh giá gương mặt hắn.

“Không có gầy đi.” Nàng vui mừng.

Người cũng vẫn như vậy, mặc một cái áo dài màu lam, giống như thanh trúc dưới ánh trắng, làm người vừa thấy liền tim đập thình thịch.

Thái tử thấy nàng vẫn là bộ dáng si dại, hừ một tiếng nói: “Hôm qua sao lại đi ngủ? Nàng biết ta sẽ không đến?”

Đúng là giọng điệu hưng sư vấn tội.

Phùng Liên Dung vội nói: “Sớm biết Điện hạ sẽ tới, thiếp thân dù buồn ngủ muốn chết, cũng sẽ chờ! Chỉ là thiếp thân thấy Điện hạ mới về Kinh, chắc là có rất nhiều điều muốn cùng Hoàng thượng nói, cho nên thiếp thân...”

Nàng càng nói càng cảm thấy chột dạ.

Mặc dù có lẽ hắn sẽ không đến, nàng cũng nên chờ một chút a, sao bản thân lại đi ngủ?

Nàng vụng trộm giương mắt nhìn Thái tử, thấy hắn đang nhìn chăm chú vào bản thân, ánh mắt có chút kỳ quái, Phùng Liên Dung trong lòng nhảy dựng, giao đãi nói: “Thiếp thân được Hoàng thượng thưởng, biết Điện hạ vẫn nhớ đến thiếp thân, vậy nên cả người đều thoải mái, ăn uống no đủ, buồn ngủ quá không chịu được, liền, liền ngủ.”

Thái tử nghe được xùy một tiếng cười lên.

Đây mới là lời nói thật.

Hắn tiến lên phía trước một bước, ôm nàng vào trong ngực, sờ giống như sờ mèo con: “Giờ thì vui mừng rồi hả? Không gặp ta, nàng cũng có thể thỏa mãn? Nàng cũng ngủ được?”

Phùng Liên Dung nói: “Có thai rất dễ buồn ngủ, hơn nữa, làm sao có thể không gặp Điện hạ đây, sớm muộn mà thôi.” Lại duỗi tay ôm lấy eo hắn, cao thấp vuốt, cảm giác được thân thể hắn rắn chắc, nàng an tâm hơn, vùi đầu vào lòng hắn, nhẹ giọng nỉ non nói: “Dù sao trước sau gì Điện hạ cũng sẽ tới.”

Đúng vậy, hắn nhất định sẽ đến, nàng không cần phải gấp gáp.

Chính là hắn không đến, nàng cũng không hẳn là sẽ gấp gáp.

Thái tử nghe vậy, trong lòng lại có chút chua, vốn cô nương bình thường gả vào phu gia (nhà chồng), ly biệt ba tháng, sao có thể không muốn gặp đây, chưa nói còn đang có thai con của hai người, nhưng là nàng chỉ có thể chờ hắn đến.

Thái tử thở dài, ôm nàng ngồi xuống: “Về sau muốn gặp ta, bảo Lý Thiện Bình bọn họ đến truyền lời là được.”

Phùng Liên Dung giật mình nói: “Chuyện này có thể sao?”

“Có cái gì mà không thể, nàng chính là nương của con ta.” Hắn cúi đầu muốn nhìn bụng nàng, kết quả đập vào mắt là một bộ ngực cao ngất, căng quá đỗi.

To hơn trong trí nhớ không ít, ánh mắt Thái tử bị định trụ rồi.

Bị người nhìn nơi đó, Phùng Liên Dung mặt hết xanh lại đỏ, kéo kéo váy áo nói: “Áo mới làm đều rất lớn, nên thiếp thân vẫn mặc quần áo cũ, có chút nhỏ.”

Quần áo mới không phải không có, Thái tử đã chuẩn bị tốt cho nàng, có điều lại không lộ rõ vóc người, vốn là chờ bụng to sẽ mặc. Nhưng nàng muốn gặp Thái tử, tự nhiên muốn mặc xinh đẹp, nhưng quần áo lại có vẻ không quá vừa người, bản thân nàng mặc cũng bị chật có chút khó chịu.

“Rất tốt.” Thái tử lại nhìn một chút, không khỏi có chút tâm ý viên mã.

Phùng Liên Dung cúi đầu, đột nhiên cũng không biết nói cái gì, chỉ cảm thấy trong thân thể rục rịch, cả người bắt đầu khẩn trương, hô hấp cũng nặng hơn một chút.

Thái tử nghe thấy, tim cũng đập nhanh hơn, nâng cằm nàng lên, liền hướng đôi môi màu hồng đào của nàng ép xuống.

Hai người rất lâu rồi chưa tiếp xúc như vậy, trái tim cả hai đều run rẩy.

Cả người Phùng Liên Dung lập tức mềm nhũn, chỉ biết gắt gao túm chặt lấy hắn, giống như không ôm, người sẽ bị rơi xuống vậy.

Tràng diện này không khỏi quá hương diễm.

Nhóm cung nhân đều thối lui.

Thái tử hôn một lát liền thấy cả người khô nóng, hận không thể ăn hết người trong lòng, có điều ở chỗ này không thích hợp, hơn nữa, hắn cũng không biết Phùng Liên Dung bây giờ có thể cùng phòng hay không, vạn nhất thương tổn đến con cũng không tốt lắm.

Hắn chậm rãi buông nàng ra.

Phùng Liên Dung còn đang nhắm mắt, vẻ mặt đắm chìm vào.

Hắn vỗ vỗ mặt nàng, trêu ghẹo: “Đang ngủ à?”

Loại thời điểm này sao có thể ngủ, Phùng Liên Dung che mặt, nhỏ  giọng nói: “Buổi tối, Điện hạ có muốn thiếp thân hay không?”

Nàng khó chịu cực kỳ, đã nghĩ muốn hắn tiến vào mình, ba tháng này, nhớ hắn, cũng nhớ cái khác.

Thái tử nghe nàng nói vậy, sắc mặt khẽ biến thành hồng, ho khan một tiếng nói: “Nàng nói nàng...” Nhưng mắt thấy ánh mắt đầy chờ đợi của nàng, gương mặt lại kiều diễm như hoa, hắn sửa lời nói, “Để ta hỏi Chu thái y trước đã.”

Phùng Liên Dung mừng rỡ, liên tục hôn mấy cái lên môi hắn.

Lúc này Thái tử nghiêm túc hỏi chuyện về đứa nhỏ.

Phùng Liên Dung nói: “Còn chưa có động tĩnh gì, mới 4 tháng, nghe nói khi 5, 6 tháng sẽ đá bụng.”

Thái tử tò mò: “Đá, nhất định phải nói với ta!”

Phùng Liên Dung gật đầu, lại nói: “Bây giờ ngày nào thiếp thân cũng xem sách dạy đánh cờ, còn đọc lên cho hắn nghe nữa, về sau đứa nhỏ này chơi cờ khẳng định rất lợi hại.”

Thái tử buồn cười: “Bản thân nàng học đến đâu rồi? Đừng nhờ vào đứa nhỏ đến thắng ta.

Phùng Liên Dung không phục: “Thiếp lợi hại hơn một chút rồi.”

Thái tử ồ một tiếng, gọi người đến bày bàn cờ.

Hai người hạ mấy bàn, Phùng Liên Dung thua tất, tức giận nhìn Thái tử.

Thái tử chỉ cười, cuối cùng nói: “Nhường nàng, nàng lại mất hứng, bản thân từ từ suy nghĩ.”

Phùng Liên Dung hừ một tiếng, vuốt bụng nói: “Đứa nhỏ, con không chịu thua kém chút cho nương, về sau thắng cha con, biết không?”

Thái tử xem thường: “Không tiền đồ, quả nhiên chỉ dựa vào đứa nhỏ.”

“Dựa vào hắn, hắn chính là thịt tim gan của thiếp mà.” Phùng Liên Dung cười hì hì, lại cảm thán, “Đáng tiếc Chu thái y không nói với thiếp rốt cuộc là nam hay nữ, luôn nói, nói không chính xác.”

“Chờ sinh ra tự nhiên sẽ biết.” Thái tử xoa xoa đầu nàng, trong lòng hắn có sổ, có điều Chu thái y nói cũng không xác định, nhưng hắn không có suy nghĩ gì, là nam hay nữ đều giống nhau, cũng không phải chỉ sinh một đứa, nam nữ song toàn mới tốt.

Hắn đứng lên: “Ta đến đây cũng được một lát rồi, nàng mệt mỏi, mau đi nghỉ ngơi đi.”

Thật ra Phùng Liên Dung không sao cả, nàng chỉ muốn dính vào trên người hắn, có điều Thái tử nói như vậy, nàng cũng sẽ không thể nói ra, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.

Thái tử đi rồi.

Phùng Liên Dung ngồi một lát, lại có chút nghĩ mà sợ, nói với Chung ma ma : “Vừa rồi ta nói như vậy Điện hạ có tức giận hay không?”

Nàng chủ động muốn thị tẩm đó.

Bây giờ ngẫm lại, bản thân có chút da mặt dày, nào có thích hợp nói như vậy.

Chung ma ma cười nói: “Sẽ không, nếu tức giận sao có thể cùng chủ tử nói nhiều như vậy đây, chủ tử làm tốt lắm, nên như vậy thì phải như vậy đúng không, Điện hạ cũng là nam nhân, mà nam nhân ấy, khắp thiên hạ đều không khác nhau lắm.”

Phùng Liên Dung nhíu nhíu mày, lại lắc đầu: “Vừa rồi cũng là ta liều lĩnh.”

Quan trọng là nàng rất nhớ hắn, có câu một ngày không gặp như cách 3 năm, ba tháng này dài y như ba năm vậy, nàng khó lòng kìm nổi đưa ra yêu cầu này, về sau tự nhiên sẽ không.

Lại nói Thái tử trở lại chính điện, lát sau liền phái người đến hỏi Chu thái y, chuyện Phùng Liên Dung có thể cùng phòng hay không.

Ánh mắt của Chu thái y, Hoàng Ích Tam cũng không tốt nói cho Thái tử.

Dựa theo ý của Chu thái y, Thái tử cũng không phải chỉ có một quý nhân là Phùng quý nhân, trừ bỏ Thái tử phi, còn có 4 quý nhân khác mà, sao thế nào cũng phải Phùng quý nhân, không phải là đang có thai sao, làm càn!

Ý của Chu thái y chính là như vậy.

Nhưng Hoàng Ích Tam không dám nói a, vẫn chịu đựng ánh mắt của Chu thái y, quấn lấy hỏi rõ ràng.

Chu thái y đành nói chậm một chút là có thể, không cần quá mạnh, còn nói mấy tư thế.

Hoàng Ích Tam mặt đỏ bừng chạy về đến nơi, tố khổ với Nghiêm Chính: “Lần tới đổi ngươi đi hỏi.”

Nghiêm Chính: .....

Hoàng Ích Tam đi nói cho Thái tử, Thái tử nhịn mấy ngày, buổi tối liền tiếp Phùng Liên Dung đến chính điện.

Hai người chậm rãi, chậm rãi hầm cả đêm.

Thái tử mới phát hiện, đây quả thực là một chuyện không dễ chơi.

Thỏa mãn thì thỏa mãn, nhưng lại mài người đến độ cả người không còn khí lực.

Hai người tẩy rửa xong, Phùng Liên Dung xấu hổ, cảm thấy mệt Thái tử, ăn năn nói: “Chỉ lần này thôi, sau này thiếp thân vẫn nên dưỡng thai cho thật tốt.”

Thái tử lại nhớ lại bộ dáng của nàng vừa rồi, trêu  chọc nói: “Sau này còn nhiều hơn ba tháng đấy, nàng nhịn được.”

Phùng Liên Dung đỏ mặt, nhịn không được cũng phải nhịn a.

Nàng bây giờ đã không thể hầu hạ tốt hắn, đừng nói sau này bụng còn to lên.

Thái tử nói: “Sau này nói tiếp, ngủ đi.”

Hai người ôm liền ngủ.

Kết quả nàng nhanh chóng đi vào giấc ngủ, Thái tử thì không vậy, ngủ ngủ, lại nghĩ, bản thân nửa đêm có đụng vào bụng Phùng Liên Dung không, hoặc là xoay người đụng vào nàng, Thái tử hối hận, hai người hẳn là không nên ngủ chung mà!

Nhưng là cúi đầu nhìn Phùng Liên Dung, nàng rúc vào trong ngực hắn, ngủ miễn bàn có bao nhiêu ngon.

Thái tử không đành lòng đánh thức nàng, chỉ phải tự mình lo lắng đề phòng cả đêm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.06.2015, 20:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Sơ ry các nàng, giờ mới post được. Hôm nay chủ nhật con trai ở nhà, chồng lại đi làm cả ngày lẫn đêm mai mới về. Híc trông nó, dọn nhà, giặt quần áo, lu bu cả, giờ nó ngồi chơi mới tranh thủ pót truyện.

Chương 26. Triệu kiến

Editor: Linh

Buổi sáng lúc Phùng Liên Dung Dung tỉnh lại, phá lệ phát hiện Thái tử vậy mà vẫn đang ngủ.

Nếu là trước kia, lần nào không phải là Thái tử tỉnh trước.

Xưa nay hắn luôn tự hạn chế, gần như mỗi ngày đến giờ không cần cung nhân gọi, bản thân liền tự dậy, nhưng hôm nay, hắn nhắm mắt lại ngủ thật sự say.

Phùng Liên Dung cao hứng nghiêng thân mình, chăm chú nhìn hắn.

Thái tử sắc mặt bình yên, không có thần thái phấn khởi của người trẻ tuổi ngày thường, cũng không có lạnh lùng uy nghiêm như trở thành đế vương tương lai, hắn chỉ yên tĩnh ngủ, không biết buồn vui, không có đề phòng gì nằm bên cạnh nàng, khoảng cách gần như vậy.

Phùng Liên Dung càng xem càng thích, chỉ cảm thấy bản thân sống lại một lần, thật sự là ông trời rủ lòng thương xót, nàng cũng nên cố gắng mỗi ngày thắp hương bái phật? Không cầu gì khác, chỉ cầu mỗi tháng có một lần như vậy, nàng có thể tỉnh lại ở bên cạnh Thái tử là được rồi.

Cũng không biết bao lâu trôi qua Thái tử mới tỉnh, mở mắt liền nhìn thấy Phùng Liên Dung bộ dạng si ngốc nhìn mình.

“Sáng sớm đã ngây ngốc.” Thái tử sờ sờ đầu nàng, “Nói đi, nhìn đã bao lâu?”

Phùng Liên Dung nói: “Cũng không bao lâu, đã nghĩ được nhìn như vậy mãi.”

Thái tử buồn cười: “Nhìn không chán?”

“Không chán.” Phùng Liên Dung lắc đầu, cười nói: “Nếu con sinh ra giống Điện hạ như đúc thì tốt rồi, như vậy là thiếp thân có thể ngày ngày nhìn hắn.”

Thái tử nhíu mày: “Ý là, có đứa nhỏ sẽ không cần ta, đúng không?”

Phùng Liên Dung: ... ...... ...

Nàng phát hiện chính mình nói sai rồi, nhưng lại thu lại không được, gương mặt rối rắm thành một nùi.

Thái tử phì nở nụ cười: “Ngốc, ta còn cùng con của chính mình ghen hay sao?” Một phen ôm chầm lấy nàng, xoa gò má mập mạp hỏi, “Buổi sáng ăn cái gì, đã nghĩ tốt chưa?” Vừa nói xong, còn ngáp hai cái.

Phùng Liên Dung giật mình: “Điện hạ ngủ không ngon à?”

Thái tử nghĩ ngủ ngon thế nào được, tay chân cũng không dám lộn xộn, hắn ra vẻ nghiêm túc nói: “Trước khi nàng sinh con ra, không cho ở lại nơi này nữa!”

Sau này hắn còn muốn nghe giảng bài đấy, thế này làm sao được, lại nói cũng không an toàn.

Phùng Liên Dung buồn bực, vừa rồi nàng còn tưởng cầu thần tiên, về sau mỗi tháng có thể có một lần, kết quả mấy tháng cũng không cho ngủ ở đây.

Có điều nghĩ lại, lúc trước hắn còn ôn nhu lưu luyến bế nàng đã đêm, bây giờ lại không cho, nhất định là có nguyên nhân. Phùng Liên Dung đột nhiên cười tươi như hoa, nghiêng đầu hướng vào trong lòng Thái tử cọ cọ: “Điện hạ thực đau thiếp thân, thiếp thân nhất định sẽ dưỡng tốt thai.”

Khóe miệng Thái tử giật giật: “Ai thương nàng chứ?”

Phùng Liên Dung chỉ cười.

Đều vì nàng mà ngủ không ngon, không thương là cái gì.

Thái tử bị nàng nhìn, mặt thế nhưng đỏ lên, ho khan một tiếng nói: “Đứng dậy đi, còn lười!”

Phùng Liên Dung liền cười tủm tỉm ngồi dậy mặc quần áo, nhìn thấy Thái tử cũng dậy, lại vui vẻ lấy áo lót cho hắn, tự tay buộc vào cho hắn, phủ thêm áo dài, lại thu thập xong cho bản thân, hai người mới đi ra ngoài dùng đồ ăn sáng.

Chờ nàng về đến điện Phù Ngọc đã là giờ tỵ, Chung ma ma kéo tay nàng nhìn từ trên xuống dưới, tuy rằng bà vui khi Phùng Liên Dung được sủng ái, nhưng vẫn lo lắng cho đứa nhỏ trong bụng nàng.

“Không xảy ra chuyện gì chứ?” Bà khẩn trương hỏi.

Phùng Liên Dung sờ sờ bụng, cười xán lạn: “Rất tốt.”

Nàng rất muốn đem chuyện Thái tử vì lo lắng cho nàng ngủ không ngon nói cho Chung ma ma, cuối cùng vẫn đánh mất ý niệm này, loại chuyện này, bản thân đặt ở trong lòng vui mừng là được, không chừng truyền ra ngoài thì không tốt rồi.

Chung ma ma hai tay tạo thành chữ thập, miệng lẩm bẩm bái ông trời.

Chuyện này Thái tử phi tự nhiên không thể không biết, cho nên sáng sớm thức dậy, lòng buồn bực cực kỳ.

Thái tử ở ngoài hơn ba tháng, bên người không mang nữ nhân, theo lý thuyết hắn là nghỉ nhiều ở chỗ này của nàng ta, kết quả mới mấy buổi tối liền gặp quý nhân, hơn nữa triệu ai thị tẩm không tốt, thế như triệu Phùng Liên Dung, nàng còn đang có thai đấy.

Có nhất định phải như vậy sao?

Thái tử phi hận nghiến răng nghiến lợi, có điều không thể phạt Phùng Liên Dung ngay lúc này, nàng đang có thai, cũng chỉ phải nuốt cục tức này xuống.

Lý ma ma khuyên giải nói: “Nương nương ngàn vạn lần đừng cùng Thái tử đấu khí, lần này Ddienj hạ trở về, cùng nương nương không phải rất tốt sao. Chu thái y cũng nói, trong khoảng thời gian này ngài điều dưỡng rất có hiệu quả, bây giờ thân thể cũng tốt hơn trước kia rất nhiều, vậy nên nương nương à, ngài nhất định nhịn được, đời người còn dài mà, đúng không? Nương nương đứng vững rồi, chuyện gì cũng dễ nói.”

Muốn nói Phùng Liên Dung, nàng cũng có chỗ để hâm mộ, thì phải là nàng có thai rồi!

Thái tử phi hung hăng nhắm chặt mắt, chậm rãi thở ra một hơi nói: “Ta nghe ma ma.” Nàng ta gọi cung nhân đến, “Đem châu ngọc vải vóc Điện hạ mang từ Hoa Tân về lấy một ít đưa cho 5 vị quý nhân đi.”

Lý ma ma vui mừng nở nụ cười, đúng vậy a, lúc này còn phải độ lượng nữa.

Thái tử phi lại thêm một câu: “Lấy đồ tốt ra, đưa hết cho Phùng quý nhân.”

Nàng ta ánh mắt lạnh lùng.

Phùng quý nhân được sủng ái, quý nhân khác chắc chắn không chịu phục!

Mấy thứ này rất nhanh đã được đưa đến điện Phù Ngọc.

Hoa Tân dồi dào, lại có nhiều dãy núi, ngọc thạch là cực có tiếng, nhất là ngọc Dương Chi, bên trong đống đó có hai loại ngọc Dương Chi, một đôi vòng ngọc, một bó hoa phù dung làm đồ trang trí, tỉ lệ đều phi thường tốt, trừ những thứ này, còn có 18 thất vải, tơ lụa, cái gì cũng có, xuân hạ thu đông đầy đủ.

Chung ma ma há to miệng, bà không thể được là Thái tử phi thưởng xuống, dù sao Phùng Liên Dung có thai còn đi thị tẩm, không phạt là tốt lắm rồi, thế nhưng còn thưởng cho đồ vật.

Nhưng cung nhân cũng không thể nói bậy, vậy nhất định là thật.

Phùng Liên Dung kiểm tra những thứ này, cũng cảm thấy bỏng tay.

Nhưng nàng đoán được, Thái tử phi làm như vậy, hơn phân nửa là bởi vì bản thân nàng ta, làm cho Thái tử thêm mấy phần kính trọng. Phùng Liên Dung sẽ không ngốc cảm thấy Thái tử phi thật lòng bao dung mình, trên thực tế, đây cũng là ép buộc làm khó người khác. Trên đời này, không có nữ nhân nào thật lòng nguyện ý cùng nhau chung trượng phu.

Phùng Liên Dung biết rõ điểm này, nhưng nàng cũng không thể làm được gì.

Có đôi khi, vận mệnh là trốn không thoát, chỉ có thể tới đâu biết tới đó.

“Ma ma, ta dùng vải này làm cho Điện hạ mấy bộ áo lót được không?” Nàng nhìn qua, cầm lên một thất la bố màu trắng, vải này sờ lên mềm trơn mịn, làm áo lót nhất định thoải mái.

Nàng không biết hồi báo Thái tử sủng ái thế nào, nghĩ đến tự mình làm chút quần áo, chắc là có thể.

Chung ma ma cười nói: “Sao chủ luôn nghĩ mấy chuyện này nhỉ, nô tì đã nói rồi, Điện hạ không thiếu gì cả, chủ tử chỉ cần hầu hạ tốt là được. Chủ tử nghĩ xem, người ở đây làm nội y, ngày nào đó Điện hạ mặc, vừa lúc bị nương nương nhìn thấy thì sao?”

Thái tử cái gì mà không có, quần áo càng không đếm được, mỗi ngày đổi một bộ, cần gì thế nào cũng phải làm một bộ, bị phát hiện sẽ bị người hận.

Phùng Liên Dung thở dài.

Chung ma ma nói cũng có đạo lý.

Nàng chỉ chỉ thất vải: “Vậy dùng cái này làm cho ta mấy bộ đi.”

Chung ma ma nói: “Nhiều như vậy, chủ tử chọn thêm đi, dù sao nhận cũng đã nhận, liền thoải mái lấy làm đi, chờ đến khi đứa nhỏ được sinh ra, lại có thật nhiều quần áo xinh đẹp mặc.”

Phùng Liên Dung nghĩ thấy cũng đúng, vô cùng cao hứng chọn ra mấy thất, một bên nói: “Điện hạ giống như rất thích màu lục, màu đỏ quả hạnh, mấy màu đó tươi mới, cũng đẹp nữa, có sinh khí như mùa xuân vậy, ta làm nhiều thêm mấy cái đi. Còn có cái này, làm áo lót, tất cả đều là màu trắng thì đơn điệu quá, có chút màu sắc và hoa văn cũng rất đẹp.

Chung ma ma kêu Ngân Quế nhớ kỹ.

Phùng Liên Dung thấy cũng sắp bắt đầu vào đông, lại chỉ một chút vải có màu sắc tiên diễm làm áo choàng, chọn xong rồi mới ngồi xuống ăn điểm tâm, uống mấy ngụm canh ngọt.

Từ sau khi có thai, nơi này của nàng chưa bao giờ hết đồ ăn, đa dạng cũng nhiều, mỗi ngày đều không lặp lại, Vương đầu bếp sợ nàng ăn ngán.

Chung ma ma lại tiến lại cười nói: “Nếu chủ tử thật muốn làm cho Điện hạ, không ngại nhiều nghĩ xem Điện hạ thích cái gì, chủ tử hạ nhiều công phu chút, dù sao mỗi ngày cũng đều nhàn rỗi mà.”

Phùng Liên Dung ừ một tiếng, chống má suy nghĩ nửa ngày, qua một lát liền đi vào phòng trong.

Chung ma ma đứng ở cửa, chỉ thấy nàng vẻ mặt chuyên chú dùng biện pháp bà dạy nhu ngực.

Chung ma ma kém chút cười ra tiếng, sợ Phùng Liên Dung phát hiện sẽ thẹn thùng, vội vàng đi rồi.

Lúc này Thái tử đang ở nội thất đọc sách, Hoàng thái hậu bỗng phái người đến mời hắn qua đó.

Lúc đó Thái tử cũng có chút khó hiểu.

Tuy rằng hắn và Hoàng thái hậu cảm tình không tệ, nhưng Hoàng thái hậu rất ít khi gọi hắn qua, trừ khi chủ động thỉnh an, hoặc có đại sự cần thương lượng. Tuy hắn không biết rõ là chuyện gì, nhưng có dự cảm là chuyện về Phùng Liên Dung.

Hắn chỉnh chỉnh áo dài màu đen, đi về phía Thọ Khang cung.

Hoàng thái hậu cười vẫy tay nói: “Qua đây ngồi đi, tổ tôn chúng ta hai ba tháng không thấy, có nhiều lời còn chưa nói đâu.”

Thái tử đi qua ngồi xuống.

Hai người nhàn thoại một lát, Hoàng thái hậu nhìn ra được Thái tử biết bà muốn nói gì, lập tức cũng không lại quanh co, hỏi: “Nghe nó hôm qua ngươi triệu Phùng quý nhân thị tẩm?”

“Vâng.” Thái tử sắc mặt rất tự nhiên, không biết là có gì không đúng.

“Nàng còn đang có thai mà.” Hoàng thái hậu nhíu mày, “Ngươi mới trở về, chỉ ở chỗ Thái tử phi nghỉ mấy tối liền triệu quý nhân, ngươi nói chuyện này có thích hợp hay không?”

Thái tử nghĩ, hắn vốn tối ngày thứ hai đã muốn triệu Phùng quý nhân thị tẩm đấy, sau này còn không phải nhịn mấy ngày, chỉ vì chuyện này.

Hắn mỉm cười trả lời: “Phùng quý nhân vì tôn nhi khai chi tán diệp, lại cùng tôn nhi tách ra lâu như vậy, hơn nữa cũng đã qua mấy tối, tôn nhi cảm thấy gặp một lần cũng không quá đáng, đừng nói nàng còn lập một công.”

Hoàng thái hậu nghe xong, cầm lấy trà uống, bĩu môi một cái nói: “Ta chỉ nhắc nhở ngươi vậy thôi, Hữu Đường, phụ hoàng ngươi sủng ái Hồ quý phi, Đại thần trong triều ào ào phản đối, ngươi phải lấy đó làm cảnh giới.”

Lúc này Thái tử không có lại phản bác, vuốt cằm nói: “Tôn nhi hiểu rõ, cũng luôn luôn ghi khắc đại ân của Hoàng tổ mẫu.”

Trên chuyện này, hắn sẽ không ngỗ nghịch Hoàng thái hậu, tuy rằng trong lòng hắn hiểu rõ, các đại thần chính là vì chuyện lập Thái tử mà cùng Hoàng đế sinh ra tranh chấp. Nếu Thái tử sớm lập, lại không động được căn cơ của Hoàng hậu, Hoàng đế muốn sủng vị phi tử nào, nơi nào đến phiên các đại thần can thiệp? (Đây là nam 9 đang nghĩ nếu anh ấy là Hoàng đế, không phải đang nói Hoàng thượng của hiện tại)

Chỉ là hiện nay hắn chỉ là Thái tử, đề tài này sẽ không dễ nói.

Hoàng thái hậu thấy hắn thái độ cung kính, cười một cái nói: “Ngươi từ nhỏ đã chưa từng làm ta phải lo lắng, giờ có con rồi, ta biết ngươi cao hứng. Phùng quý nhân cũng có phúc khí, nhanh như vậy liền có thai, chờ nàng sinh xong, tất nhiên là muốn hậu đãi nàng.” Bà chuyển lời nói, “Có điều đứa nhỏ vẫn nên giao cho Yên nhi nuôi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bumbi2912, heo231196, huongtrang1984, Niên Niên và 141 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

16 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

17 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80



cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.