Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 256 bài ] 

Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

 
Có bài mới 10.06.2015, 21:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3775 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 36

Chương 6: Rời đi.

Phát hiện bên cửa phòng có tiếng động, nữ tử áo trắng chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt đen như đêm tối bình tĩnh không chút gợn song. Dường như nàng biết, sẽ có ngày hôm nay…

“Người Thương gia tới, hắn sẽ mang ngươi rời đi, từ nay về sau ngươi không còn là người của phủ tướng quân nữa.” Vân Lan chậm rãi nói, than nhẹ một tiếng, trong mắt có tia phức tạp: “Nếu như ngươi không phải là con gái Lam thừa tướng, nói không chừng ta sẽ yêu thương ngươi cả đời, cho nên không thể trách ta, có trách chỉ có thể trách ngươi là con gái Lam thừa tướng.”

Khẽ mỉm cười mang theo chút trào phúng, Lam Hinh nhìn thật sau vào Vân Lan nói: “Tướng quan sao có thể quên, lúc trước ngươi đã làm gì?”

Vân Lan khẽ giật mình, ánh lên tia tức giận, nhưng không để hắn nói tiếp, Lam Hinh đến bên hắn mang theo âm thanh nhàn nhạt thổi hơi vào tai hắn châm chọc: “Năm đó, ngươi vì mượn thế lực của phụ thân ta, không tiếc mua nha hoàn bên cạnh ta để hạ dược phát sinh quan hệ vợ chồng, cố ý để phụ thân ta bắt gặp được, ngươi lại nói là do chúng ta yêu nhau, ta lại không thể chối cãi, ta không biết phụ thân có tin tưởng lời ngươi nói hay không nhưng phụ thân không thể không đem ta gả cho ngươi.”

Bàn tay nắm chặt lại thành nắm đấm, sắc mặt Vân Lan tái nhợt, gào thét: “Đã đủ rồi tiện nhân, ngươi câm miệng lại cho ta.”

Sau khi gả cho ngươi, ngươi lại xin nhờ phụ thân cho ngươi làm quan, vì muốn ngươi đối đãi với ta thật tốt phụ thân ta trước mặt thánh thượng nói tốt cho ngươi biết bao nhiêu ngươi mói có thể nhảy lên làm tướng quân.” Lam Hinh không để ý tới Vân Lan trên mặt nét trào phúng ngày càng nhiều tiếp tục nói: “Bây giờ, ngươi lai nói tất cả là vì ta là con gái của phụ thân? Cho nên bị ngươi lợi dụng là đáng đời? Thậm chí còn bị ngươi đem bán đi? Vân Lan thử hỏi trên đời này còn có ai vô sỉ hơn ngươi? Lúc trước nếu không phải ta mang thai, có phải chết ta cũng không muốn gả cho tên súc sinh như ngươi!”

Đôi má Lam Hinh bởi vì tức giận mà đỏ bừng, nàng cắn răng thật chặt, con ngươi đen như mực ánh lên ngọn lửa.

Ngàn năm trước, nử tử coi trinh tiết còn quan trọng hơn cae mạng sống cho nên thừa tướng mới đồng ý đem Lam Hinh gả cho Vân Lan. Nhưng chủ yếu là do khi đó Vân Lan nổi tiếng là thiếu niên anh tuấn, Lam thừa tướng sao có thể không chấp nhận được chứ? Nên Lam Hinh có không muốn thế nào cũng phải gả cho Vân Lan, vốn định tìm cái chết lại phát hiện bản thân có bầu, vì hài tử trong bụng nàng lựa chon tham sống sợ chết.

“Tiện nhân!” Vân Lan tiến lên một bước, nắm tóc Lam Hinh, huyệt thái dương nổi gân xanh, gầm lên: “Bị ta lợi dụng là phúc của ngươi, đừng có không biết tốt xấu. Ngươi cho rằng ngươi còn là tiểu thư cành vàng lá ngọc như trước sao? Lam thừa tướng và hoàng hậu đều suy sụp ngươi còn lại gì? Ngươi nên cảm thấy may mắn vì còn giá trị để ta lợi dụng.”

Dừng lại nhìn khuôn mặt lãnh khốc của Vân Lan, đột nhiên Lam Hịnh nở nụ cười, trong mắt nàng đầy vẻ trào phúng: “Vân Lan, ngươi sẽ phải hối hận!”

“Ha ha, hối hận?” Vân Lan ngửa đầu cười to hai tiếng, khoé miêng cười mỉa, nắm lấy tóc nàng kéo mạnh, lạnh lùng nói: “Ta Vân Lan, chưa bao giờ biết hối hận là gì, chỉ cần Thương gia giúp đỡ, đan dược kia có thể đột phá được tu vị , với ta mà nói cái gì cũng đều đáng giá, ngươi cũng biết đan dược đó có công dụng gì mà, đúng không? Viên thuốc đó giá trên trời nhưng chỉ cần bán ngươi đi ngay lập tức có được đan dược, đáng tiếc ngươi không được chứng kiến công dụng của nó, ha ha….”

Nếu như Dạ Nhược Lan nghe thấy những lời này tất nhiên sẽ xì mũi coi thường, bởi thứ hắn xem là huyền linh đan trong mắt nàng chỉ là rác rưởi mà thôi.

“Vân tướng quân,” nam tử trng niên kiềm chế tâm trạng, nhàn nhạt nhìn về phía Vân Lan: “Có thể để ta và tôn phu nhân nói chuyện không?”

Vân Lan chậm rãi buông tay ra, vẻ mặt đầy tức giận dần dần biến mất, con ngươi đảo quanh mái tóc rối bời của Lam Hinh, chợt quay người, áo xanh bay bay trong gió sớm, khẽ gật đầu: “Được!”. Nói xong phủi phủi áo dài, mở rộng bước chân đi ra ngoài.

Rời khỏi sương phòng, cánh cửa đóng lại, không khí yên tĩnh tràn ngập trong căn phòng.

“Ngươi….” Trầm mặc một lúc lâu, nam tử trung niên khẽ gật đầu, con ngươi đầy vẻ kích động, ánh mắt lộ vẻ thâm tình: “Có khoẻ không?”

Lam Hinh hơi sững sờ, lông mày bất giác nhíu chặt lại, người trước mắt cho nàng cảm giác rất quên thuộc nhưng nàng lại không thể nhớ ra được hắn là ai.

“Đúng rồi….” Vỗ mạnh đầu một cái, nam tử trung niên thò tay lướt nhẹ qua gò má, mặt nạ da người bị nhấc lên. Trong mắt Lam Hinh là hình dáng của một khuôn mặt tuấn tú, khi nhìn thấy dung mạo của nam tử trung niên kia thân hình Lam Hinh không nhịn được run lên…vội vươn tay bịt miệng mình lại, nước mắt không nhịn được tí tách rơi.

“Hinh Nhi”, nam tử tiến tới ấn lên bả vai Lam Hinh, hắn duỗi ngón tay thon dài vuốt ve dung nhan gần trong gang tấc, thở dài: “Ta tìm người thật khổ!”

Như nhớ về chuyện gì đó, Lam Hinh vuốt ve tay nam tử lùi về sau mấy bước, cắn cắn cánh môi tái nhợt hỏi: “Tại sao ngươi lại ở chỗ này?”

“Ta vì ngươi mà tới, Hinh Nhi, có thể cho ta biết chuyện năm đó là như thế nào? Ngươi vì sao vô duyên vô cớ lại biến mất?”. Nam tử ngưng trọng nhìn về phía Lam Hinh, nét mặt bỗng nghiêm túc: “Nguyên nhân là những người kia? Bọn họ không tìm thấy ngươi?”

Thân thể không tự chủ run rẩy, Lam Hinh quay đầu, né tránh ánh mắt truy vấn của nam tử.

“Ngươi không muốn nói, ta sẽ không ép ngươi, mấy năm nay ta vẫn tìm ngươi nhưng có một thế lực luôn quấy nhiễu ta, đến mấy ngày gần đây ta mới có tung tích của ngươi.” Nam tử duỗi cánh tay ra đem Lam Hinh kéo vào ngực, con ngươi đầy ôn nhu: “Hinh Nhi, ta đã thoát ra khỏi chỗ đó, ngươi cũng đã chịu quá nhiều cực khổ, ngày sau ta sẽ bảo vệ cho ngươi, được không?”

Đứng trong ngực nam tử,cảm giác ôn hoà lan toả toàn thân, Lam Hinh cảm thấy chua xót ,nước mắt rơi xuống. Những năm này hắn tìm nàng, nàng cũng thường nhớ tới hắn.

“Nhưng ta có Ca nhi…”

“Con gái của ngươi giống như nhi nữ của ta, ta sẽ cũng ngươi yêu thương nàng ấy.”

Ngẩng đầu nhìn nam tử trước mặt, nhìn chăm chú vào ánh mắt của hắn thấy được tình cảm bao năm không thay đổi của hắn cuối cùng nàng cũng nhẹ nhàng  gật đầu. Bọn họ đã bỏ lỡ mất mười một năm, phần sai lầm này không nên tiếp tục nữa.

“Đi thôi, chúng ta rời khỏi đây thôi” Kéo mặt nạ da người lên, dung mạo tuấn mĩ bị che lại biến thành nam tử trung niên bình thường, hắn nhìn về phía Lam Hinh mỉm cười, lúc ánh mắt nhìn ra cửa phòng nụ cười kia chậm rãi thu lại.

Ở trong đại sảnh, Dạ Nhược Ly hai tay ôm ngực, nắng sớm in lặng rơi trên người nàng, khuôn mặt tinh xảo nhỏ nhắn nhưng ánh mắt lại toát lên tia lạnh lùng nhìn Vân Lan thưởng thức trà, chỉ là Vân Lan không nói chuyện gọi nàng đến đây làm gì nàng cũng trầm mặc không nói.

Một lúc sau, nam tử trung niên và Lam Hinh cùng nhau bước vào, nhìn thấy bọn họ, Dạ Nhược Ly nao nao: “Mẫu thân?”

“Ca nhi, tiểu Vãn Ca của ta,” Lam Hinh chạy thật nhanh về phía Dạ Nhược Ly ôm nàng thật chặt, trong mắt chứa đầy nước mắt: “Ngươi không sao chứ? Yên tâ, sau này không ai dám ức hiếp mẹ con ta nữa rồi, bây giờ chúng ta rời khỏi đây thôi!”

Dạ Nhược Lan bị nàng ta ôm vào lòng thiếu chút nữa hít thở không thông, dùng sức giãy giụa, hít thở sâu một hơi mới nghi hoặc hỏi nàng ta: “Mẫu thân nói thế có ý gì?”

“Ca nhi, chúng ta rời khỏi nơi này được không?” Lam Hinh không trả lời nàng, chỉ cúi đầu ôn nhu nhìn Dạ Nhược Ly.

Trong đáy mắt xoẹt qua tia ngạc nhiên, Dạ Nhược Ly nhìn người đứng sau Lam Hinh rồi ngay lập tức thu hồi ánh mắt,khe khẽ mỉm cười: “Tốt, nhưng con muốn dẫn theo Gia Nhi cùng đi!”

Mẫu thân muốn cũng nam tử trung niên kia rời đi? Không biết nam nhân đó thân phận thế nào nhưng mẫu thân đã nguyện ý đi thì chắc chắn hắn sẽ không làm hại các nàng.

“Vân tướng quân, không biết ý ngươi thế nào?” Nhìn về phía Vân Lan, nam tử trung niên nhàn nhạt lên tiếng.

“Chỉ là một nha hoàn thôi mà, nếu muốn có thể dẫn đi.” Vân Lan không chút để ý nói, trong lòng không khỏi vui mừng tin chắc viên đan dược kia sẽ là của hắn.

Hạ nhân mang Gia Nhi tới rất nhanh, nàng ta nhìn Dạ Nhược Ly lộ vẻ nghi hoặc. Nhưng Lam Hinh cũng không có thời gian giải thích với hai người, con ngươi mang theo sắc lạnh liếc nhìn Vân Lan rồi theo nam tử trung niên theo thông đạo trong phủ tướng quân ra ngoài. Từ đầu đến cuối nàng ta không nói một câu nào với Vân Lan, có lẽ nói chuyện cùng hắn cũng là một điều sỉ nhục với nàng.

“Cuối cùng cũng được tự do.” Đi ra cửa bên ngoài, Dạ Nhược Ly hít thở sâu để cảm nhận không khí mát lành, sảng khoái, duỗi lưng một cái trên khoé môi dãn ra nụ cười, nhưng nhìn về phía sau thấy phủ tướng quân đáy mắt lại xoẹt qua tia lạnh.

Sớm muộn gì nàng cũng sẽ trở lại phủ tướng quân này, lúc đó nàng sẽ cho họ thấy hành vi lúc trước của bọn họ sẽ trả giá như thế nào.

“Đi thôi, chúng ta đi Hiên Viên quốc,” nam tử mỉm cười, trong đáy mắt chứa đầy ôn nhu.

-----đề nói với người xa lạ-----

Rốt cuộc cũng rời khỏi, tiếp theo nữ chính sẽ trở nên vô cùng mạnh mẽ.



Đã sửa bởi aries mai lúc 02.08.2015, 10:20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.06.2015, 21:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3775 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 29
Chương 7: khảo nghiệm thiên phú, khiếp sợ.

Hiên Viên quốc ở phía Tây đại lục,vì đây là đại lục có nền kinh tế phát triển nhất nên người ở đây rất đông, các phiên chợ cũng rất phồn hoa, nhộn nhịp.

Tại đây đang là mùa đông, bông tuyết thi nhau rơi xuống, một màu trắng xoá trải dài khắp Hiên Viên quốc, xe ngựa đi trên mặt tuyết,ngoài đường người bán hang rong liên tục hô hào, các quán rượu bên đường thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng nói của quan khách về đủ chuyện trên đời cũng thấy được nơi này yên ổn và an bình đến chừng nào.

“Tiểu Ca nhi, ngươi có thấy những con ngựa kia không? Bọn chúng là Huyền thú thanh mã, Huyền thú càng lớn tốc độ càng nhanh, cho nên đây là phương tiện đi lại chính,”  Bắc Ảnh Thần chỉ vào những con thanh mã thú (ngựa màu đen), ánh mắt nhu hoà nhìn Dạ Nhược Ly: “Ngươi cả ngày đều ở trong phủ tướng quân  có lẽ rất ít nhìn thấy Huyền thú, đợi sau khi về nhà ta sẽ giúp ngươi vào rừng tìm một con Huyền thú lập kế ước, có thể bảo vệ ngươi an toàn.”

“Không nên gọi ta là Ca nhi, vì Vân Vãn Ca đã chết, từ lúc rời khỏi phủ tướng quân nàng sẽ hoàn toàn biến mất.” Dạ Nhược Ly ngẩng đầu lên, vài hạt tuyết bay bay chạm vào khuôn mặt non nớt nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ thâm thuý: “Từ nay về sau tên của ta là ----Dạ Nhược Ly.”

Đây cũng là điều mà nàng cố chấp, vì lưu lại hậu thế cho ngàn năm sau, nàng phải cố gắng che chở cho gia tộc nàng.

“Tuỳ ngươi,” Bắc Ảnh Thần câu môi cười khẽ, cánh tay duỗi ra ôm lấy Lam Hinh và Dạ Nhược Ly vào ngực, khuôn mặt anh tuấn hiện ra tia nhu hoà: “Hinh nhi, cám ơn ngươi đã quay về bên ta lại miễn phí cho ta thêm một đứa con gái, hai người yên tâm sau này có ra ở đây không ai dám ức hiếp hai người nữa đâu.”

Vừa dứt lời, khuôn mặt vui vẻ bỗng biến mất, lại lộ ra vài phần bá khí: “Ai dám tổn thương các ngươi, lão tử sẽ cho chúng chết không toàn thây.”

Nghe Bắc Ảnh Thần nói vậy Dạ Nhược Ly cảm thấy hắn so với Vân Lan ưu tứ hơn rất nhiều. Dọc đường, Lam Hinh đã nói quan hệ giữa nàng và Bắc Ảnh Thần cho Dạ Nhược Ly nghe, chỉ là Dạ Nhược Ly có điểm không hiểu, năm đó có chuyện gì khiến cho mẫu thân và hắn chia xa?

“Thần….”Lam Hinh nhìn chăm chú vào hai người mà đối với nàng quan trọng hơn cả sinh mạng, khoé môi nở ra nụ cười mỹ mãn. Cuộc đời này có bọn họ, nàng cũng thấy thoả mãn lắm rồi.

Gia Nhi ở phía sau, trong mắt ánh lên tia sáng rồi vụng trộm cúi đầu xuống, con mắt như mặt nguyệt cong lên nở nụ cười sáng lạn. Thật tốt quá, về sau sẽ không còn ai dám bắt nạp phu nhân và tiểu thư nữa…

“Đến rồi.” Dừng lại, Bắc Ảnh Thần nhìn về phía ngôi nhà có cái bảng hiệu thật to, men theo ánh mắt của hắn, Dạ Nhược Ly cũng thấy tấm bảng treo trên xà nhà có khắc mất chữ nạm vàng như ánh lửa bắn ra ánh sáng chói mắt.

“Hộ quốc phủ tướng quân?” Dạ Nhược Ly nháy mắt, sờ cằm, vẻ mặt trầm tư ngược lại hình dáng trẻ con non nớt lại làm nàng thêm vài phần sức quyến rũ. Đúng lúc đó, một nam tử áo đen tay cầm trường kiếm bước ra, nhìn thấy Bắc Ảnh Thần ở ngoài thoáng sững sỡ trong chốc lát, sau đó khuôn mặt tuấn tú vô cùng mừng rỡ: “Tướng quân, ngài đã trở về!”

Bắc Ảnh Thần gật đầu, quét mắt về phía Lam Hinh và Dạ Nhược Ly, ôn nhu nói: “Lăng, đây là thê tử và con gái của ta, ngươi tới chào hỏi đi.”

Dáng tươi cười lập tức cứng lại, Lăng không dám tin dụi dụi mắt, vừa rồi tướng quân nhà hắn cười rất ôn nhu sao?  Đợi một chút, tướng quân vừa nói gì? Thê tử và con gái? Lăng đột nhiên run lên, mở to hai con mắt nhìn như hoá đá, miệng há to, phảng phất như gặp ma quỷ.

Trời ạ, tướng quân của bọn hắn đã có vợ, lại còn có con gái lớn như thế này rồi, đây chứ là tin tức kinh thiên động địa đấy, nếu truyền ra bên ngoài, Hiên Viên quốc sẽ khiếp sợ đến mức nào?

“Lăng.” Mày kiếm nhíu lại, con ngươi màu đen mơ hồ mang theo tia bất mãn. Lang vội vàng hồi phục tinh thần, cầm kiếm ôm quyền, cúi đầu cung kính: “Bái kiến phu nhân và tiểu thư.”

“ Ân,” nghe vậy Bắc Ảnh Thần mới hài lòng gật đầu, tia bất mãn chậm rãi biến mất: “Ngươi lui xuống sắp xếp đi, mặc khác, đi Tàng Bảo Các đem đá kiểm tra huyền lực vào thư phòng ta, ta phải giúp tiểu Ly nhi kiểm tra thiên phú.”

“Vâng, tướng quân.” Lăng đứng thẳng, quay người bước về phía cửa.

Đá kiểm tra huyền lực? Dạ Nhược Ly nghi hoặc nhìn Bắc Ảnh Thần, hắn đang nói đá kiểm tra huyền lực? Có phải là loại Thạch Đầu truyền thuyết chỉ có trong Huyền thú rừng?

Loại Thạch Đầu này ngàn năm sau đã tuyệt tích rồi, nàng chỉ biết thông qua sách cổ, nghe nói hòn đá nàng có tính khảo nghiệm huyền lực chính xác nhất. Mà ngàn năm sau để kiêm tra người nào có thiên phú, người nào trở thành huyền giả cần tốn rất nhiều thời gian để xác định nhưng lại không chính xác, ai có thể biết trước là thiên tài, sau có phát huy được sức mạnh? Nhưng đá kiểm tra huyền lực chính là lấy giá trị đồng đều, bất kể sau này thế nào đều có kết quả rõ ràng.

“Hinh nhi, đi đường vất vả rồi, nàng chắc mệt lắm?” Ngón tay thon dài sờ mái tóc mềm mại của Lam Hinh, Bắc Ảnh Thần mỉm cười, ôn nhu nói: “Nàng và Gia Nhi nghỉ ngơi trước đi, ta đã sắp xếp phòng cho nàng rồi, ta đưa tiểu Ly nhi đi khảo nghiệm sau đó sẽ trở về tìm nàng.”

Lam Hinh khẽ gật đầu, sờ đầu Dạ Nhược Ly: “Con và Thần thúc đi đi, mẫu thân chờ con trong phòng.”

“Vâng.” Dạ Nhược Ly sảng khoái đáp ứng, nàng cũng muốn biết thiên phú của nàng đến cùng là như thế nào, chỉ là… nhìn Bắc Ảnh Thần,nàng lặng lẽ chớp mắt mang theo tia trêu chọc: “ Cha dượng , chúng ta đi thôi!” (ngày xưa gọi cha dượng là gì nhỉ? Kế phụ á? Ai biết chỉ ta với!)

Bắc Ảnh Thần nao nao, lập tức vỗ vai Dạ Nhược Ly cười, có một đứa con gái như thế, cũng không tệ…

Đi vào cửa chính, Bắc Ảnh Thần gọi một nha hoàn dẫn Lam Hinh và Gia Nhi về phòng nghỉ ngơi, còn bản thân dẫn Dạ Nhược Ly vào thư phòng.

Thư phòng của Bắc Ảnh Thần đầy sách về Nho học, trên giá sách bày biện rất nhiều sách vở, mặc dù thân là tướng quân nhưng bản thân hắn lại yêu sách như mạng.

Trong phòng Lăng đứng yên bên cạnh,trên giá sách có một khối thạch đầu toả ra ánh sáng nhàn nhạt, không giống những hòn đá khác. Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Bắc Ảnh Thần và Dạ Nhược Ly bước vào, hắn đang muốn nói Bắc ảnh Thần lại khoát tay ý bảo hắn lui ra. Lăng sửng sốt, hai tay ôm quyền, yên lặng đi ra ngoài, tiên tay đóng cửa thư phòng.

“Tiểu Ly nhi, đem tay ngươi đặt trên tảng đá, nhắm mắt lại, cái gì cũng không được nghĩ tới….”

“Là như thế này phải không?”

Nghe Bắc Ảnh Thần giải thích, Dạ Nhược Ly đặt bàn tay bé nhỏ lên tảng đá, từ từ nhắm mắt lại, giây phút này lòng nàng như mặt nước không gợn chút sóng. Nhưng mà thật lâu sau, vẫn không nghe thấy Bắc Ảnh Thần trả lời, tâm Dạ Nhược Ly rớt lộp độp, chẳng lẽ thiên phú của nàng quá kém nên Bắc Ảnh Thần bị doạ sợ rồi?

Nhưng trong một đêm nàng từ người bình thường luyện lên huyền giả, thiên phú này thật sự rất biến thái nhưng lại có tác dụng châm so với việc khảo nghiệm huyền lực sao?

Dạ Nhược Ly vẫn không nghe thấy Bắc Ảnh Thần trả lời, rốt cuộc cũng mở mắt ra….

Thạch đầu trước mắt toả ra ánh sáng màu đỏ mãnh liệt, chiếu sáng khuôn mặt phấn điêu mài ngọc của nàng, Dạ Nhược Ly sững sờ ánh mắt xuyên qua ánh sáng màu đỏ nhìn Bắc Ảnh Thần.

Bắc Ảnh Thần khiếp sợ đứng nguyên một chỗ, khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ không thể tin được, thái độ của hắn làm tâm Dạ Nhược Ly trầm xuống, chẳng lẽ thật sự là sau này thiên phú quá kém nên Bắc Ảnh Thần trợn tròn mắt?


Đã sửa bởi aries mai lúc 02.08.2015, 10:21.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.06.2015, 09:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 11.11.2014, 17:57
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2047
Được thanks: 1284 lần
Điểm: 0.71
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 1
cố lên nàng
t ủng hộ nàng :number1:  :kiss4:


Tập tin gởi kèm:

images (2).jpg [ 6.65 KiB | Đã xem 24837 lần ] images (2).jpg [ 6.65 KiB | Đã xem 24837 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn kotranhvoidoi về bài viết trên: aries mai
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 256 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dung Nguyên Linh, Hổ con - Sophie, lu haj yen, MicaeBeNin, Nguyễn Thùy Trang, ngọc đặng và 347 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

8 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

12 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93



Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=
Cuccungcuama: huhu oa oa =)) người đâu hết rồi =))
Cuccungcuama: tớ thèm gặp người
Cuccungcuama: =)) cầu người
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 391 điểm để mua Sư Tử Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 498 điểm để mua Thần Nông Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 567 điểm để mua Bướm xanh đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 570 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy nhắn tin
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 305 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 360 điểm để mua Nơ bông hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.