Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 151 bài ] 

Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

 
Có bài mới 09.06.2015, 10:12
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 29.06.2014, 23:06
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 374
Được thanks: 3686 lần
Điểm: 11.41
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 57
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 50: Không có thời gian


Chu Duệ Trạch nhìn điện thoại bị cắt đứt một lát, bất đắc dĩ lắc đầu, xem ra, ngày mai phải đến công ty một chuyến.

Nhiếp Nghiêu đang rất phẫn nộ, nhưng một chút cũng không ảnh hưởng đến tâm tình hưng phấn của Chu Duệ Trạch, rửa mặt xong sau, mang theo nụ cười tiến vào mộng đẹp.

Ngày mới, ngồi thanh máy riêng đến phòng làm việc, sau khi đi vào, trực tiếp gọi điện thoại nội bộ: "Nhiếp Nghiêu, cậu lên đây."

"Được." Giọng nói giải quyết việc chung, khiến Chu Duệ Trạch bất đắc dĩ cười khổ, xem ra nộ khí của Nhiếp Nghiêu còn chưa biến mất.

Cửa phòng làm việc vừa mở, Nhiếp Nghiêu đi vào, ngồi xuống trước bàn làm việc của Chu Duệ Trạch, đỉnh đạc nhìn anh, không nói một lời.

Dáng vẻ đại gia kia, rất đáng đánh đòn.

Chỉ là, căn cứ vào chuyện tối ngày hôm qua, Chu Duệ Trạch tự động bỏ qua dáng vẻ đắc chí muốn bị đánh đòn của Nhiếp Nghiêu.

"Quyên Tử đồng ý làm bạn gái của tớ." Nụ cười trên mặt của Chu Duệ Trạch muốn giấu cũng không giấu được, vẫn cười không ngừng.

Nhìn nụ cười hạnh phúc trên mặt Chu Duệ Trạch, trong lòng Nhiếp Nghiêu cũng vui vẻ thay người bạn này của anh, nhưng. . . . . . Tối ngày hôm qua là chuyện gì xảy ra?

Đừng tưởng rằng là bạn bè thì có thể tùy tiện phá huỷ danh dự của anh!

"Hừ." Nhiếp Nghiêu lạnh lẽo hừ một tiếng, "Thật chúc mừng, xem ra cuộc đời tớ vẫn phải bị vây ở phía dưới người, thật sự là không lĩnh hội được hạnh phúc có bạn gái."

Nhiếp Nghiêu cố ý nhấn mạnh hai chữ hạnh phúc, đổi lấy cười mỉa của Chu Duệ Trạch, giơ tay xin tha: "Tớ sai rồi, người anh em. Không phải tớ đây chỉ là tùy cơ ứng biến sao? Chờ sau này, thời cơ chín muồi, tớ nhất định cho để cậu xưng danh."

"Xưng danh? Xưng danh thế nào?" Nhiếp Nghiêu nhíu mày hỏi Chu Duệ Trạch.

Chu Duệ Trạch gọn gàng linh hoạt nói: "Tùy ý cậu, điều kiện do cậu nói."

Chỉ cần anh có thể theo đuổi được Hà Quyên là tốt rồi.

"Tốt lắm!" Nhiếp Nghiêu nói dứt khoát, ánh mắt không có ý tốt tức giận nhìn phía sau lưng Chu Duệ Trạch, chân mày mới vừa nhíu lại, liền nghe được giọng nói sảng khoái của Nhiếp Nghiêu, "Cậu để tớ áp một lần."

Chu Duệ Trạch ha ha cười khan một tiếng: "Không ngờ bên anh em bên cạnh tớ còn có ý định này vơi tớ?"

"Thật ra thì cậu không biết? Tớ vẫn thầm mến cậu." Nhiếp Nghiêu cắn răng, nói rất tình thâm ý trọng, chỉ nếu đổi thành hận thấu xương, cái từ này hình như chuẩn xác hơn một chút.

"Tôi sai rôi, tôi sai rồi." Hiện tại tâm tình Chu Duệ Trạch cực tốt, chuyện gì cũng không so đo, "Kỳ nghỉ mười ngày."

"Đồng ý!" Nhiếp Nghiêu cũng biết thấy thu hoạch tốt, có thể giành được một ít ngày nghỉ từ trong tay Chu Duệ Trạch, thật sự không dễ dàng.

Vừa thấy Nhiếp Nghiêu đồng ý, Chu Duệ Trạch lập tức  mở máy vi tính ra, nghiêm túc bắt đầu xem phía trên đó.

Nhiếp Nghiêu khẽ cau mày, sáng sớm hôm nay công ty có chuyện rất quan trọng sao?

Công việc cũng không ít, hình như không chuyện gì khẩn cấp như vậy, chẳng có tình huống gì đột phát?

"Làm sao vậy?" Nhiếp Nghiêu nói xong đã đứng dậy đi vòng qua bên người Chu Duệ Trạch, nếu có vấn đề gì, anh cũng không thể để anh em của mình chịu trách nhiệm một mình.

Vừa nhìn rõ ràng trên màn ảnh, Nhiếp Nghiêu hơi nhíu mày, hỏi "Ông chủ, thành tích của công ty chúng ta rất tốt?"

"Ừ, đúng là không tệ." Chu Duệ Trạch rất hài lòng với tình trạng công ty gần đây.

"Thành tích tốt như vậy, có phải công việc cũng rất nhiều hay không?" Nhiếp Nghiêu vẫn như cũ "Không biến sắc" nhìn chằm chằm cái đó hai mắt người nào đó cũng dính vào trên màn ảnh máy vi tính.

"Ừ, không ít." Chu Duệ Trạch gật đầu, "Không thấy chồng chất ở trên bàn của tớ rồi hả ?"

Ánh mắt của Nhiếp Nghiêu xoay chuyển, thấy được tài liệu chất đống thật cao trên bàn làm việc rộng rãi, ánh mắt quay lại, rơi vào trên màn ảnh máy vi tính: "Vậy bây giờ cậu đang làm gì?"

"Không phải cậu cảm thấy thời tiết lạnh như vậy ăn lẩu rất tốt sao?" Chu Duệ Trạch hưng phấn nhìn món ăn lẩu của nhà hàng kia, sau khi xác định xong, lập tức gọi điện thoại đặt bàn.

Tình cảm hưng phấn này không lời nào có thể diễn tả được khiến Nhiếp Nghiêu không chỉ kinh ngạc nhướng mày, ngay sau đó lại tiêu tan không tiếng động cười khẽ: "Ông chủ, thứ cho tớ nhắc nhở một câu, cậu làm xong hết được nhiều công việc như vậy sao?"

Sau khi Chu Duệ Trạch nghe được lời nói của Nhiếp Nghiêu, cũng không lập tức nói chuyện, mà yên lặng đóng websites lại, ngẩng đầu nhìn lướt qua đống tài liệu bên cạnh bàn, nhẹ nhàng cười lạnh một tiếng.

Một tiếng cười lạnh này, khiến Nhiếp Nghiêu rùng mình một cái theo bản năng.

Hoảng hốt nhớ lại ngày bọn họ đã từng ở bên bờ sống chết lúc nào cũng có thể sẽ bỏ mạng, Chu Duệ Trạch cũng cười lạnh khinh miệt như vậy, căn bản coi thường tất cả cũng không để ở trong mắt.

Mỗi khi anh phát ra tiếng cười như vậy, đối thủ sẽ không có kết quả tốt.

Chỉ là. . . . . .

Hiện tại có kẻ địch sao?

"Chút công việc này tớ sẽ giải quyết rất nhanh." Chu Duệ Trạch nhẹ giọng, không nhanh không chậm nói.

Giọng nói vững vàng này, chỉ có Nhiếp Nghiêu biết sát ý cất giấu trong đó nặng cỡ nào. . . . . . Vấn đề là. . . . . .

Nhiếp Nghiêu dời ánh mắt đến đống tài liệu cao ngất đó, ở trong lòng không tiếng động gầm thét, hướng sát ý nồng đậm như vậy về phía đống tài liệu sao?

Đến mức đó sao?

Đến mức đó?

"Trước ba giờ chiều, tớ nhất định sẽ giải quyết xong." Chu Duệ Trạch tự tin nói.

Nhiếp Nghiêu yên lặng động nhìn đống tài liệu kia, nhưng anh biết bên trong là cái gì, theo anh nghĩ, những tài liệu này ít nhất cũng phải bận đến tám chín giờ tối.

Ba giờ chiều. . . . . .

"Cậu chắc chắn chứ?" Nhiếp Nghiêu không tin hỏi.

"Đương nhiên tớ xác định." Dáng vẻ ánh mắt Chu Duệ Trạch sáng quắc làn Nhiếp Nghiêu không tiếng động thối lui ra khỏi phòng làm việc của anh, trên trán còn có ba vạch đen.

Đây là công ty, cũng không phải là chiến trường.

Được rồi, dù thái độ làm vuệc của Chu Duệ Trạch đáng khen, nhưng mà cậu ta là vì công ty sao?

Không phải!

Tuyệt đối không phải!

Chu Duệ Trạch mới vừa nói, ba giờ làm xong, có thể tắm rửa, thuận tiện sửa sang lại bản thân.

Hà Quyên sớm nhất cũng phải năm rưỡi mới tan việc, trừ thời gian đi đường, thời gian hai tiếng Chu Duệ Trạch đều dùng để trang điểm?

Cậu ta nghĩ cậu ta là ai?

Người mẫu muốn lên đài T hay là diễn viên?

Mẹ nó, quả nhiên, người đang yêu quá không bình thường.

Một người khác đang trong tình yêu hưng phấn đi quấy rối bạn tốt của mình.

"Cái gì? Cậu ở chung với anh ta rồi hả?" Sau khi Phan Kỳ kinh ngạc nói ra, mới phát hiện bây giờ cô đang ở phía sau cầu thang trong công ty, không thích hợp phát ra động tĩnh lớn như vậy, vội vàng nhỏ giọng, hướng về phía điện thoại hỏi, "Cậu xác định anh ta nghiêm túc sao? Không phải muốn dùng cậu ngăn cản vấn đề tính hướng của anh ta?"

"Sẽ không." Hà Quyên cầm điện thoại ngượng ngùng cười, chỉ là nụ cười ngượng ngùng này, đầu điện thoại bên kia Phan Kỳ cũng không có thể nghe thấy, "Lúc đầu chúng tớ cũng là kết hôn giả, căn bản không cần lấy lý do này lừa gạt tớ."

"Ừ. . . . . . Nói cũng đúng." Phan Kỳ suy nghĩ một chút, nói thật, sau mấy giây ngắn ngủi trầm mặc, giọng nói hưng phấn vang lên lần nữa, "Quyên Tử, nếu anh ta thật thích cậu, cũng tốt vô cùng. Ban đầu anh ta cũng rất dịu dàng, ha ha. . . . . . Chuyện tốt, chuyện tốt!"

"Tớ hiểu. . . . . ." Giọng nói của Hà Quyên nho nhỏ, trên mặt hơi nóng , vì để tránh bị Phan Kỳ nghe được, vội vàng  tán gẫu vài câu sau đó cúp điện thoại.

Sau khi cúp điện thoại, vừa ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy khuôn mặt ửng đỏ của cô tring gương ở phòng thay quần áo, vừa thấy như vậy, làm cô càng thêm ngượng ngùng, ở trong lòng quở nhẹ một tiếng, bản thân làm sao vậy?

Cũng không phải cô gái nhỏ mười bảy mười tám  tuổi, Sao lại. . . . . . Sao lại xấu hổ vậy?

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 50: Không có thời gian


Chu Duệ Trạch nhìn điện thoại bị cắt đứt một lát, bất đắc dĩ lắc đầu, xem ra, ngày mai phải đến công ty một chuyến.

Nhiếp Nghiêu đang rất phẫn nộ, nhưng một chút cũng không ảnh hưởng đến tâm tình hưng phấn của Chu Duệ Trạch, rửa mặt xong sau, mang theo nụ cười tiến vào mộng đẹp.

Ngày mới, ngồi thanh máy riêng đến phòng làm việc, sau khi đi vào, trực tiếp gọi điện thoại nội bộ: "Nhiếp Nghiêu, cậu lên đây."

"Được." Giọng nói giải quyết việc chung, khiến Chu Duệ Trạch bất đắc dĩ cười khổ, xem ra nộ khí của Nhiếp Nghiêu còn chưa biến mất.

Cửa phòng làm việc vừa mở, Nhiếp Nghiêu đi vào, ngồi xuống trước bàn làm việc của Chu Duệ Trạch, đỉnh đạc nhìn anh, không nói một lời.

Dáng vẻ đại gia kia, rất đáng đánh đòn.

Chỉ là, căn cứ vào chuyện tối ngày hôm qua, Chu Duệ Trạch tự động bỏ qua dáng vẻ đắc chí muốn bị đánh đòn của Nhiếp Nghiêu.

"Quyên Tử đồng ý làm bạn gái của tớ." Nụ cười trên mặt của Chu Duệ Trạch muốn giấu cũng không giấu được, vẫn cười không ngừng.

Nhìn nụ cười hạnh phúc trên mặt Chu Duệ Trạch, trong lòng Nhiếp Nghiêu cũng vui vẻ thay người bạn này của anh, nhưng. . . . . . Tối ngày hôm qua là chuyện gì xảy ra?

Đừng tưởng rằng là bạn bè thì có thể tùy tiện phá huỷ danh dự của anh!

"Hừ." Nhiếp Nghiêu lạnh lẽo hừ một tiếng, "Thật chúc mừng, xem ra cuộc đời tớ vẫn phải bị vây ở phía dưới người, thật sự là không lĩnh hội được hạnh phúc có bạn gái."

Nhiếp Nghiêu cố ý nhấn mạnh hai chữ hạnh phúc, đổi lấy cười mỉa của Chu Duệ Trạch, giơ tay xin tha: "Tớ sai rồi, người anh em. Không phải tớ đây chỉ là tùy cơ ứng biến sao? Chờ sau này, thời cơ chín muồi, tớ nhất định cho để cậu xưng danh."

"Xưng danh? Xưng danh thế nào?" Nhiếp Nghiêu nhíu mày hỏi Chu Duệ Trạch.

Chu Duệ Trạch gọn gàng linh hoạt nói: "Tùy ý cậu, điều kiện do cậu nói."

Chỉ cần anh có thể theo đuổi được Hà Quyên là tốt rồi.

"Tốt lắm!" Nhiếp Nghiêu nói dứt khoát, ánh mắt không có ý tốt tức giận nhìn phía sau lưng Chu Duệ Trạch, chân mày mới vừa nhíu lại, liền nghe được giọng nói sảng khoái của Nhiếp Nghiêu, "Cậu để tớ áp một lần."

Chu Duệ Trạch ha ha cười khan một tiếng: "Không ngờ bên anh em bên cạnh tớ còn có ý định này vơi tớ?"

"Thật ra thì cậu không biết? Tớ vẫn thầm mến cậu." Nhiếp Nghiêu cắn răng, nói rất tình thâm ý trọng, chỉ nếu đổi thành hận thấu xương, cái từ này hình như chuẩn xác hơn một chút.

"Tôi sai rôi, tôi sai rồi." Hiện tại tâm tình Chu Duệ Trạch cực tốt, chuyện gì cũng không so đo, "Kỳ nghỉ mười ngày."

"Đồng ý!" Nhiếp Nghiêu cũng biết thấy thu hoạch tốt, có thể giành được một ít ngày nghỉ từ trong tay Chu Duệ Trạch, thật sự không dễ dàng.

Vừa thấy Nhiếp Nghiêu đồng ý, Chu Duệ Trạch lập tức  mở máy vi tính ra, nghiêm túc bắt đầu xem phía trên đó.

Nhiếp Nghiêu khẽ cau mày, sáng sớm hôm nay công ty có chuyện rất quan trọng sao?

Công việc cũng không ít, hình như không chuyện gì khẩn cấp như vậy, chẳng có tình huống gì đột phát?

"Làm sao vậy?" Nhiếp Nghiêu nói xong đã đứng dậy đi vòng qua bên người Chu Duệ Trạch, nếu có vấn đề gì, anh cũng không thể để anh em của mình chịu trách nhiệm một mình.

Vừa nhìn rõ ràng trên màn ảnh, Nhiếp Nghiêu hơi nhíu mày, hỏi "Ông chủ, thành tích của công ty chúng ta rất tốt?"

"Ừ, đúng là không tệ." Chu Duệ Trạch rất hài lòng với tình trạng công ty gần đây.

"Thành tích tốt như vậy, có phải công việc cũng rất nhiều hay không?" Nhiếp Nghiêu vẫn như cũ "Không biến sắc" nhìn chằm chằm cái đó hai mắt người nào đó cũng dính vào trên màn ảnh máy vi tính.

"Ừ, không ít." Chu Duệ Trạch gật đầu, "Không thấy chồng chất ở trên bàn của tớ rồi hả ?"

Ánh mắt của Nhiếp Nghiêu xoay chuyển, thấy được tài liệu chất đống thật cao trên bàn làm việc rộng rãi, ánh mắt quay lại, rơi vào trên màn ảnh máy vi tính: "Vậy bây giờ cậu đang làm gì?"

"Không phải cậu cảm thấy thời tiết lạnh như vậy ăn lẩu rất tốt sao?" Chu Duệ Trạch hưng phấn nhìn món ăn lẩu của nhà hàng kia, sau khi xác định xong, lập tức gọi điện thoại đặt bàn.

Tình cảm hưng phấn này không lời nào có thể diễn tả được khiến Nhiếp Nghiêu không chỉ kinh ngạc nhướng mày, ngay sau đó lại tiêu tan không tiếng động cười khẽ: "Ông chủ, thứ cho tớ nhắc nhở một câu, cậu làm xong hết được nhiều công việc như vậy sao?"

Sau khi Chu Duệ Trạch nghe được lời nói của Nhiếp Nghiêu, cũng không lập tức nói chuyện, mà yên lặng đóng websites lại, ngẩng đầu nhìn lướt qua đống tài liệu bên cạnh bàn, nhẹ nhàng cười lạnh một tiếng.

Một tiếng cười lạnh này, khiến Nhiếp Nghiêu rùng mình một cái theo bản năng.

Hoảng hốt nhớ lại ngày bọn họ đã từng ở bên bờ sống chết lúc nào cũng có thể sẽ bỏ mạng, Chu Duệ Trạch cũng cười lạnh khinh miệt như vậy, căn bản coi thường tất cả cũng không để ở trong mắt.

Mỗi khi anh phát ra tiếng cười như vậy, đối thủ sẽ không có kết quả tốt.

Chỉ là. . . . . .

Hiện tại có kẻ địch sao?

"Chút công việc này tớ sẽ giải quyết rất nhanh." Chu Duệ Trạch nhẹ giọng, không nhanh không chậm nói.

Giọng nói vững vàng này, chỉ có Nhiếp Nghiêu biết sát ý cất giấu trong đó nặng cỡ nào. . . . . . Vấn đề là. . . . . .

Nhiếp Nghiêu dời ánh mắt đến đống tài liệu cao ngất đó, ở trong lòng không tiếng động gầm thét, hướng sát ý nồng đậm như vậy về phía đống tài liệu sao?

Đến mức đó sao?

Đến mức đó?

"Trước ba giờ chiều, tớ nhất định sẽ giải quyết xong." Chu Duệ Trạch tự tin nói.

Nhiếp Nghiêu yên lặng động nhìn đống tài liệu kia, nhưng anh biết bên trong là cái gì, theo anh nghĩ, những tài liệu này ít nhất cũng phải bận đến tám chín giờ tối.

Ba giờ chiều. . . . . .

"Cậu chắc chắn chứ?" Nhiếp Nghiêu không tin hỏi.

"Đương nhiên tớ xác định." Dáng vẻ ánh mắt Chu Duệ Trạch sáng quắc làn Nhiếp Nghiêu không tiếng động thối lui ra khỏi phòng làm việc của anh, trên trán còn có ba vạch đen.

Đây là công ty, cũng không phải là chiến trường.

Được rồi, dù thái độ làm vuệc của Chu Duệ Trạch đáng khen, nhưng mà cậu ta là vì công ty sao?

Không phải!

Tuyệt đối không phải!

Chu Duệ Trạch mới vừa nói, ba giờ làm xong, có thể tắm rửa, thuận tiện sửa sang lại bản thân.

Hà Quyên sớm nhất cũng phải năm rưỡi mới tan việc, trừ thời gian đi đường, thời gian hai tiếng Chu Duệ Trạch đều dùng để trang điểm?

Cậu ta nghĩ cậu ta là ai?

Người mẫu muốn lên đài T hay là diễn viên?

Mẹ nó, quả nhiên, người đang yêu quá không bình thường.

Một người khác đang trong tình yêu hưng phấn đi quấy rối bạn tốt của mình.

"Cái gì? Cậu ở chung với anh ta rồi hả?" Sau khi Phan Kỳ kinh ngạc nói ra, mới phát hiện bây giờ cô đang ở phía sau cầu thang trong công ty, không thích hợp phát ra động tĩnh lớn như vậy, vội vàng nhỏ giọng, hướng về phía điện thoại hỏi, "Cậu xác định anh ta nghiêm túc sao? Không phải muốn dùng cậu ngăn cản vấn đề tính hướng của anh ta?"

"Sẽ không." Hà Quyên cầm điện thoại ngượng ngùng cười, chỉ là nụ cười ngượng ngùng này, đầu điện thoại bên kia Phan Kỳ cũng không có thể nghe thấy, "Lúc đầu chúng tớ cũng là kết hôn giả, căn bản không cần lấy lý do này lừa gạt tớ."

"Ừ. . . . . . Nói cũng đúng." Phan Kỳ suy nghĩ một chút, nói thật, sau mấy giây ngắn ngủi trầm mặc, giọng nói hưng phấn vang lên lần nữa, "Quyên Tử, nếu anh ta thật thích cậu, cũng tốt vô cùng. Ban đầu anh ta cũng rất dịu dàng, ha ha. . . . . . Chuyện tốt, chuyện tốt!"

"Tớ hiểu. . . . . ." Giọng nói của Hà Quyên nho nhỏ, trên mặt hơi nóng , vì để tránh bị Phan Kỳ nghe được, vội vàng  tán gẫu vài câu sau đó cúp điện thoại.

Sau khi cúp điện thoại, vừa ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy khuôn mặt ửng đỏ của cô tring gương ở phòng thay quần áo, vừa thấy như vậy, làm cô càng thêm ngượng ngùng, ở trong lòng quở nhẹ một tiếng, bản thân làm sao vậy?

Cũng không phải cô gái nhỏ mười bảy mười tám  tuổi, Sao lại. . . . . . Sao lại xấu hổ vậy?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hana96 về bài viết trên: Cyclotron, Huogmi, Lệ Hy, băngbăng98
     

Có bài mới 09.06.2015, 17:54
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 29.06.2014, 23:06
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 374
Được thanks: 3686 lần
Điểm: 11.41
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 51: Không cần thiết


Sau khi tan việc, Hà Quyên ra hỏi tiệm, thấy được người trong dự đoán -- Chu Duệ Trạch.

Anh vẫn chờ ở nơi đó như cũ, đợi cô tan việc, chỉ là, xem ra hôm nay dường như khác với thường ngày.

Nhịp tim giống như đập quá nhanh.

Hà Quyên cúi đầu, ngượng ngùng nâng lên khóe môi.

"Bà xã, chúng ta ra bên ngoài ăn cơm." Cứ như vậy không lâu sau, Chu Duệ Trạch cũng đã đi đến, nhân tiênh nhận lấy túi xách của cô, cầm ở trên tay.

Mở cửa xe, sau khi để Hà Quyên ngồi vào, Chu Duệ Trạch mới đi vòng qua vị trí tài xế, lên xe.

"Sao lại muốn ra ngoài ăn?" Hà Quyên rất tự nhiên hỏi, "Mua ít thức ăn về nhà chúng ta làm một ít là được rồi."

"Vẫn là bà xã tốt nhất." Chu Duệ Trạch thắt dây an toàn, cong mắt cười.

"Không cần thiết phải lãng phí. . . . . ." Rõ ràng lời nói không khác gì ngày thường, lần này nói ra, không biêta sao lại làm mặt cô nóng lên, nhất là một tiếng bà xã kia của Chu Duệ Trạch.

Thiệt là, bình thường không phải cũng gọi như vậy sao.

Cô đỏ mặt cái gì chứ?

Ở trong lòng Hà Quyên âm thầm phỉ nhổ bản thân, thật là mất mặt.

"Chỉ có bà xã mới đối tốt với anh như vậy thôi, biết giúp anh tiết kiệm tiền." Chu Duệ Trạch thân mật cười, đột nhiên cúi người, ở trên gò má của Hà Quyên hôn xuống, nhẹ nhàng đụng chạm một cái lập tức rời đi.  :snog:  :snog:  :love2:  :love2:

Hà Quyên bị động tác đột ngột của Chu Duệ Trạch doạ sợ, cái giag cũng không cảm nhận được, chỉ biết một chút -- môi của Chu Duệ Trạch, rất mềm.

Oanh một cái, khuôn mặt của cô giống như muốn thiêu cháy, mặt hãy cùng muốn thiêu cháy tựa như, nóng hầm hập.

Hà Quyên hận không thể có một cái lỗ dưới đất cho cô chui vào, cô lại sứt chỉ đến mức này, lại đang nghĩ đến môi mềm của anh đến ngẩn ngơ.

Chu Duệ Trạch trộm hương thành công, tâm tình cực tốt nhìn Hà Quyên đỏ mặt đến độ sắp nhỏ ra máu, quả nhiên, bà xã của anh vẫn rất ngây thơ.

Càng nghĩ trong lòng càng đắc ý, nụ cười bên môi Chu Duệ Trạch làm thế nào cũng không thu lại được.

"Hôm nay chúng ta không về nhà ăn, xa xỉ một phen. Đi ăn một bữa thật xa xỉ, ăn mừng một trận!"

Lời của Chu Duệ Trạch khiến Hà Quyên thoáng thoát khỏi tình trạng quẫn bách, theo bản năng hỏi một câu: "Ăn mừng cái gì?"

Sau khi hỏi xong, đột nhiên phát hiện không khí bên trong xe không đúng lắm, vừa ngẩng đầu, đúng lúc chống lại ánh mắt của Chu Duệ Trạch, theo bản năng Hà Quyên rụt người vào trong ghế một chút.

Ánh mắt của Chu Duệ Trạch đen bóng, giống như ngọn lửa hắc ám thiêu đốt hừng hực, giống như muốn đốt cháy cô, nướng cô miệng đắng lưỡi khô, theobản năng nuốt nước miếng một cái.

Làm sao biết, cổ họng mờ ám của cô làm cho ngọn lửa trong con ngươi của Chu Duệ Trạch lớn hơn vài phần, khiến cô không biết làm sao suýt chút nữa thì chạy trối chết, lúc này Chu Duệ Trạch lên tiếng, giọng nói tỉnh táo đối lập hoàn toàn với ngọn lửa rừng rực trong mắt anh: "Đương nhiên là ăn mừng chúng ta chính thức quen nhau."

Đưa tay, dáng vẻ Chu Duệ Trạch giống như không có chuyện gì khởi động xe, Hà Quyên lại vẫn đỏ mặt giống như con tôm luộc vùi ở trên ghế ngồi, làm bộ bình tĩnh.

Mãi cho đến khách sạn Chu Duệ Trạch đặt, hai người sửng sốt chẳng hề nói một câu.

Trạng thái khiếp sợ vừa rồi làm Hà Quyên không phản ứng kịp,  còn Chu Duệ Trạch lại không dám nói gì.

Anh rất sợ nói tiếp, anh sẽ làm ra chuyện khác.

Quá nóng nảy, hù dọa Hà Quyên sẽ không tốt lắm.

Ừ, anh là thân sĩ, là thân sĩ, cho nên, nhất định phải kiềm chế.

Dọc đường Chu Duệ Trạch ổn định tâm lý, sau khi đến nhà hàng, tình cảm sôi sục này rốt cuộc hạ xuống, khôi phục bình thường.

"Lẩu?" Hà Quyên vừa nhìn cửa hàng, nở nụ cười, "Anh thích ăn lẩu sao?"

"Mùa đông, ăn lẩu sưởi ấm." Sau khi Chu Duệ Trạch dừng xe xong, liếc mắt nhìn bảng hiệu của nhà hàng cách đó không xa, "Không phải em thích ăn lẩu sao?"

"Đúng vậy, thích, chỉ rất là ăn ít."  Hà Quyên nhẹ nhàng cười, bởi vì trước kia Thịnh Nhạc Dục cảm thấy ăn ăn thứ này không có phẩm vị.

Hắn luôn luôn thích đi nhà hàng Tây, dùng dao nĩa kim loại cắt thức ăn nửa sống nửa chín.

Giống như, sau khi cô và Thịnh Nhạc Dục ở chung một chỗ, ngày càng ít đi cùng nhau, tại sao bắt cô phải ở chung một chỗ với Thịnh Nhạc Dục năm năm đây?

"Đi thôi." Lời nói của Chu Duệ Trạch, bỗng nhiên khiến Hà Quyên hồi hồn, lúc này mới phát hiện, tay của cô bị Chu Duệ Trạch nắm rất tự nhiên, không chút lúng túng, ngược lại có nhiệt độ ấm áp từ bàn tay to của anh truyền đến tay cô, rất thoải mái.

Vào nhà hàng, sau khi ngồi xuống, Chu Duệ Trạch cầm thực đơn cũng không hỏi Hà Quyên, một mạch từ trên giấy ngoắc ngoắc vẽ tranh, sau đó chẳng hề nói một câu, liền giao cho nhân viên phục vụ bên cạnh.

Hành động của Chu Duệ Trạch như vậy, khiến trong lòng của Hà Quyên trầm xuống, cảm thấy không thoải mái.

Trừ bất mãn bên ngoài đối với Chu Duệ Trạch, càng thêm thấy được bóng dáng của Thịnh Nhạc Dục từ trên người anh.

Cho tới bây giờ Thịnh Nhạc Dục cũng chưa từng hỏi cô, cô thích gì không thích cái gì hình như không có chút quan trọng nào.

Trước kia cô không muốn nói, thành thói quen, chẳng lẽ hiện tại lại trải qua một lần như vậy nữa sao?

Có lẽ cô nghĩ mọi việc quá tốt đẹp rồi.

"Làm sao vậy?" Chu Duệ Trạch lập tức đã nhận ra cảm xúc của Hà Quyên xuống thấp, vội vàng hỏi.

Hà Quyên do dự, cô có nên nói với Chu Duệ Trạch không?

Cô để ý chuyện này, có phải quá nhàm chán hay không?

Nhưng, thật sự cô rất không thoải mái.

Vấn đề là, hai người mới vừa quyết định qua lại, cô cứ kiểu cách như vậy, có phải có chút quá đáng hay không. . . . . .

Hà Quyên chần chờ khiến Chu Duệ Trạch khẽ nhíu mày: "Sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?"

Có lẽ hai người bọn họ không giống nhau.

Hà Quyên âm thầm động viên bản thân, cô không thể bởi vì thất bại trước đó liền hủy bỏ tất cả.

Hít sâu một hơi, Hà Quyên lấy dũng khí nói: "Lúc gọi thức ăn, sao anh không hỏi em?"

Chu Duệ Trạch không hiểu nhìn Hà Quyên, hiển nhiên là không hiểu rõ cái vấn đề này của cô là có ý gì, rất là nghi ngờ hỏi ngược lại: "Hỏi em, hỏi em cái gì?"

Làm sao lại có tình trạng này?

Trong lòng thật sự không biết nói gì, bỏ qua những băn khoăn khác lầu bầu : "Sao anh không hỏi xem em thích ăn cái gì?"

Đến hỏi cũng không hỏi, có phải có chút quá rồi không?

Nói cô kiểu cách cũng tốt, lắm chuyện cũng được, trong lòng thật sự không thoải mái.

"Không cần thiết." Làm sao nghĩ đến Chu Duệ Trạch lại cho một cái đáp án như vậy.

Hà Quyên bị những lời này của Chu Duệ Trạch làm cho nghẹn họng, không biết nói cái gì cho phải, chỉ trố mắt  nhìn ann, một trận im lặng.

Vừa lúc đó, nhân viên phục vụ mang thức ăn lên, đáy nồi, nguyên liệu, đủ các loại món ăn, tất cả được đặt lên bàn ăn, sau khi lưu lại một câu từ từ dùng, rời đi.

Hà Quyên nhìn chằm chằm đồ trên bàn sững sờ.

Chu Duệ Trạch nhẹ nhàng nở nụ cười: "Anh đều biết em thích ăn cái gì, còn hỏi em làm gì?"

Một bàn đều là đồ ăn Hà Quyên thích, không quá nhiều nhưng cũng không ít, ngay cả nguyên liẹu nhỏ đều điều chế theo khẩu vị của cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.06.2015, 11:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.07.2014, 00:13
Tuổi: 31 Chưa rõ
Bài viết: 19
Được thanks: 247 lần
Điểm: 22.11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


* Chào cả nhà, m là thành viên mới của nhóm edit. Đây là bài đăng đầu tiên của m, lần đầu không tránh khỏi thiếu sót, mong mọi người bỏ qua nếu có lỗi nhỏ nhé. Chúc cả nhà đọc truyện vui. Và đây là chương tiếp theo.
******************************************


[size=150]Chương 52:  Vấn đề xảy ra[/size]

     Đến lúc Chu Duệ Trạch gắp miếng thịt cừu ngon mềm bỏ vào chén Hà Quyên, buồn cười hỏi: “Bà xã, làm sao vậy?”

Hà Quyên cúi đầu, nhìn thấy miếng thịt nhỏ bên trong, không biết nên làm gì.

Chu Duệ Trạch để đũa xuống, cười nói: “Bà xã, em quá cảm động sao?”

“Cảm động cái đầu anh, ăn cơm đi.” Hà Quyên trách nhẹ một tiếng, nhăn mặt gắp cho Chu Duệ Trạch món rau cải.

Vẻ mặt nhăn nhó, chỉ là, đáy mắt không giấu được ý cười.

Hơn nữa, trong lòng mềm mại ngọt ngào như đường mật tan ra, lại càng không giấu được.

Nhìn món rau cải trong chén, Chu Duệ Trạch gật đầu cười: “Cảm ơn bà xã.”

Nói xong, đưa vào miệng, trong mắt mang theo nụ cười hạnh phúc, ăn vui vẻ.

“Cám ơn cái gì chứ, dù sao cũng là anh mời.” Hà Quyên lạnh băng nói, gắp tất cả miếng thịt ngon mềm bỏ vào chén Chu Duệ Trạch.

Chu Duệ Trạch ăn được hai miếng, chân mày liền cau lại, bất mãn lầu bầu: “Tại sao săn sóc anh, bởi vì anh chăm sóc em sao?”

Nói xong, lựa tôm lột vỏ, gắp miếng cá ngừ nhỏ… thành thục gắp món này tới món khác thả vào trong chén Hà Quyên.

Tốc độ không nhanh không chậm, phù hợp với tốc độ ăn của Hà Quyên, ăn xong món này, nhận thêm món khác.

Không gấp gáp cũng không để trong chén Hà Quyên trống không.

Hà Quyên khẽ động đũa, chặn lại chiếc đũa của Chu Duệ Trạch: “Anh cho em là heo sao, cho ăn liên tục không ngừng?”

Chu Duệ Trạch cười, chuyển chiếc đũa, bỏ miếng cá ngon nóng vào chén Hà Quyên: “Em làm việc cả ngày, sẽ đói bụng , cho dù có yêu thương, cũng không thể để em đói bụng nói chuyện với anh được.”

“Ai nói muốn nói chuyện yêu đương cùng anh?” Con ngươi Hà Quyên quay vòng, hờn dỗi nói.

“Phải, phải… Anh muốn bà xã ăn no trước, được chưa?” Chu Duệ Trạch nói xong, lại gắp rau cải vào chén Hà Quyên.

Lần này, Hà Quyên ngược lại không ngăn cản, chỉ là gắp lên miếng thịt vừa chín trong nồi, bỏ vào chén, lầu bầu trách một câu: “Nhường em suốt ngày? Anh không mệt, không đói bụng sao?”

“Cũng đói!” Chu Duệ Trạch liền cầm chén, giơ lên trước mặt Hà Quyên, nụ cười trên khuôn mặt kia nhìn thế nào cũng thấy giống con mèo ăn trộm thịt sống.

Không khí bữa cơm rất tốt, hai người ở chung cũng rất tự nhiên.

“Ôi, có một người chồng tốt thật là tuyệt, nhìn một chút bộ dáng hạnh phúc này, thật khiến người ta ghen tỵ.” Đồng nghiệp trêu chọc làm cho Hà Quyên đỏ mặt, nũng nịu nói, “Nói linh tinh cái gì vậy?”

“Ôi ôi… Đỏ mặt rồi kìa?” Bộ dáng Hà Quyên càng khiến đồng nghiệp càng thêm cười trêu ghẹo, “Vợ chồng tình cảm quá.”

“Nhàm chán, không thèm nghe các người nói nữa.” Hà Quyên giả vờ tức giận đứng dậy, đi ra khỏi phòng nghỉ của nhân viên, thờ ơ đi bộ ra khỏi công ty, đi dạo ở chung quanh, dù sao một lát nữa mới vào giờ làm.

Ra khỏi công ty, khí lạnh liền đập vào mặt, nắm thật chặt áo lông trên người, Hà Quyên rùng mình một cái, giống như sắp sang năm mới.

Nếu không thì năm nay đi thăm dì nhỏ nhỉ?

Dượng nhỏ nhất định không muốn gặp lại cô, ôi… Hay là gom tiền gửi cho dì nhỏ đi tới đây.

Vừa nghĩ vừa đi tới một bên đường, tuy nói sắc trời không còn sớm, người trên đường cũng không ít.

“Hà Quyên.” Giọng nói quen thuộc lại xa lạ khiến thân thể Hà Quyên cứng đờ, nhíu mày một cái mới từ từ xoay người, nhìn ra sau, cách xa mấy bước là Thịnh Nhạc Dục, khuôn mặt lạnh cóng cố gắng nở nụ cười khách khí, “Thật là trùng hợp.”

“Em tan việc rồi sao?” Thịnh Nhạc Dục tiến hai bước, đến trước mặt Hà Quyên hỏi.

“Không có, hôm nay làm ca đêm.” Hà Quyên theo bản năng lùi về sau một bước, đứng gần hắn như vậy, cô không thoải mái.

Hành động của Hà Quyên làm cho trong lòng Thịnh Nhạc Dục có chút buồn bã, nhìn kỹ Hà Quyên, quả nhiên trên mặt còn không trang điểm đậm, chỉ quét một lớp phấn lót nhàn nhạt, nhẹ nhàng thanh thoát.

Sau khi kết thúc tiệc rượu, hắn rốt cuộc thấy được bộ dáng của Tả Phỉ Bạch sau khi tẩy trang, làm cho hắn không khỏi cảm thán kỹ thuật trang điểm tuyệt vời hiện nay.

Đối với phản ứng kinh ngạc của hắn, Tả Phỉ Bạch trái lại cười nhạt, hỏi hắn: “Anh cho rằng hiện tại có bao nhiêu phụ nữ dám đi ra ngoài mà không trang điểm.”

Vào lúc đó hắn đã quên mất mình định nói cái gì, nhưng trong đầu buồn bực trở về phòng ngủ.

Khiến cho hắn xúc động tìm đến Hà Quyên, là vì nguyên nhân khác.

Sau khi tiệc rượu kết thúc, bạn bè tốt của hắn hỏi thăm tin tức của Hà Quyên.

“Tại sao muốn hỏi thăm cô ấy?” Thịnh Nhạc Dục không hiểu hỏi, cố gắng bỏ qua sự khó chịu trong lòng.

"Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu." Bạn bè nháy mắt trêu ghẹo, còn quăng một câu.

“Đừng thiếu suy nghĩ như vậy, cậu đã có Tả Phỉ Bạch. Người đẹp kia nên giao cho anh em tôi chứ, đừng nói với tôi cậu không biết, tôi thấy hai người ra ban công tán gẫu.” Bạn bè chỉ sợ Thịnh Nhạc Dục từ chối, vội vàng nói ra ý muốn.

“Người đẹp cũng không phải chỉ có mỗi cô ấy?” Thịnh Nhạc Dục nói rõ chính là không muốn giới thiệu.

“Người đẹp trong tiệc rượu tất nhiên có nhiều, nhưng loại như cô ấy chỉ có một.” Bạn bè kiên nhẫn khiến Thịnh Nhạc Dục nổi lên lòng hiếu kỳ.

“Cô ấy là loại nào?” Thịnh Nhạc Dục hỏi tới.

“Vừa nhìn bề ngoài đã biết là không phải phụ nữ chơi bời, nhẹ nhàng thanh thoát. Cũng không phải là hoa tầm gửi, có sự dẻo dai, phụ nữ như vậy thích hợp làm vợ.” Bạn bè khen ngợi Hà Quyên, làm cho Thịnh Nhạc Dục kinh ngạc.

Bạn bè của hắn, hắn hiểu rõ, đều là cao thủ hào hoa, làm sao có thể để tâm tới một mình Hà Quyên?

“Cho dù cô ấy xinh đẹp, cậu cũng không phải chưa từng thấy qua người đẹp, tại sao chứ?” Thịnh Nhạc Dục trách nhẹ một tiếng, thật không hiểu bạn bè mình, đâu cần hứng thú như vậy?

“Đương nhiên không giống nhau.” Bạn bè chắt lưỡi nói, “Đây là một kiểu… Không thể nói ra được cảm giác…”

Nhìn bạn bè say mê như vậy, trong lòng Thịnh Nhạc Dục càng không nói rõ được là tư vị gì, không nhịn được cười khẩy nói: “Cậu đã thích như vậy, lúc trong bữa tiệc tại sao không tự mình cua đi?”

“Cậu sẽ không hiểu đâu.” Bạn bè liếc Thịnh Nhạc Dục một cái, “Có phụ nữ có thể tuỳ tiện đến gần, có phụ nữ không thể.”

“Nói một cách thô thiển, có nhu cầu muốn chơi đùa một chút, cô ấy cũng không phải dạng…” Bạn bè nói như vậy, khiến Thịnh Nhạc Dục nghe không giống ý tứ như vậy, kinh sợ hỏi, “Cậu làm gì? Định theo đuổi cô ấy?

“Thật là có ý đó.” Bạn bè cười ha hả, “Đây không phải là tìm cậu đưa thông tin đến sao? Nói cho cậu biết, dù chúng ta là huynh đệ, nếu có người hỏi, cậu cũng đừng nói cho người khác biết.”

“Còn có người khác coi trọng cô ấy?” Thịnh Nhạc Dục kinh sợ hỏi.

“Đương nhiên, anh em chúng ta ra sao? Mắt đảo qua cũng biết có bao nhiêu người muốn xuống tay với cô ấy, tôi đây không phải nghĩ ra tay trước thì chiếm được lợi thế sao chứ.” Bạn bè nói xong, lại gấp rút thúc dục, “Mau nói cho tôi biết, số điện thoại cô ấy là gì?”

Thịnh Nhạc Dục lạnh lùng ném ra một câu: “Cậu xuống tay vẫn chậm rồi, cô ấy đã kết hôn.”

“Chờ một chút, em đi đâu?” Thịnh Nhạc Dục đột nhiên hoàn hồn, phát hiện Hà Quyên lại muốn đi lướt qua hắn, không nhịn được gọi cô lại.

“Tôi đương nhiên muốn đi làm.” Hà Quyên buồn cười nhìn Thịnh Nhạc Dục, chẳng lẽ cô rảnh rỗi không có chuyện gì, ở đây ngẩn người với hắn sao?

Thái độ Hà Quyên lạnh lùng khiến Thịnh Nhạc Dục bất mãn trong lòng, trong đầu không biết làm sao, đột nhiên hiện lên vẻ mặt ấm ức của bạn hắn sau khi biết tin Hà Quyên kết hôn, bất mãn lầu bầu: “Quả nhiên, cô gái tốt đã bị người đoạt đi.”

Hắn thật không hiểu, bạn bè hắn muốn người có người, muốn tiền có tiền, tại sao lại chú ý đến Hà Quyên?

Không chỉ có bạn bè hắn, nghe nói cũng có không ít người chú ý, chẳng lẽ mắt những người đó đều có vấn đề sao?


Đã sửa bởi ngoctuyettrinh88 lúc 12.06.2015, 19:23.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 151 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.