Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Người đàn ông của tôi - Dung Quang

 
Có bài mới 04.06.2015, 21:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11317 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [43/81] - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 68

Thư Tình định nói không cần nhưng hôm nay Cố Chi dạy ở...

Có lẽ tất cả đã không còn kịp rồi.

Vì tháng rồi công việc quá khẩn trương nên cô chưa có cơ hội về thăm ông nội, cô vốn định sau kỳ thực tập kết thúc, cô sẽ cùng Cố Chi trở về, chỉ không ngờ tin dữ đến nhanh như thế.

Giết cô trở tay không kịp.

Ngô Du đang ký nhận chuyển phát ở đại sảnh lầu một của cao ốc, quay đầu đã thấy Trình Ngộ Sâm và Thư Tình ra khỏi thang máy, cô ôm hộp cà phê nặng trịch kinh ngạc đứng một bên, đã thấy hai người không chớp mắt đi thẳng vào bãi đỗ xe ngầm, tốc độ đi rất nhanh, hoàn toàn không để ý tới cô.

Chiếc xe Bent­ley nhanh chóng chạy khỏi lối ra, thong dong bình thản biến mất khỏi tầm mắt của cô.

“Tiểu thư? Cô còn chưa ký tên đâu.” Chuyển phát viên lúng túng lên tiếng nhắc nhở, Ngô Du mờ mịt thu hồi tầm mắt, vội vàng ký tên vào đơn chuyển phát, ôm hộp cà phê đi vào trong thang máy.

Cô là thư ký của Trình Ngộ Sâm, phụ trách lịch trình và công việc hàng ngày của anh, cũng vô tình nhớ hết về anh.

Cô đang giữ độc quyền trong cửa hàng nhập khẩu cà phê của việt Nam mà Trình Ngộ sâm thích, cũng nhớ rõ anh uống cà phê khác nhau thì phải dùng cái chén khác nhau, 13 cái cốc ứng với loại cà phê nào cô đều nhớ. Thậm chí cô có thể không do dự đọc ra lịch trình được sắp xếp của Trình Ngộ Sâm trong một ngày, không sai chút nào.

Cô cũng biết rõ, trong những việc này Trình Ngộ Sâm ỷ lại cô, bởi vì cô là một thư ký hoàn mỹ, nhưng mà cho dù như thế, cô cũng chưa bao giờ được ngồi trên xe của anh —— cho dù cô phải tăng ca tới rạng sáng, anh cũng chỉ giúp cô gọi một chiếc xe taxi, tuyệt đối sẽ không tự mình đưa cô về nhà.

Sau khi đặt cà phê lên bàn, cô ngồi ở phòng làm việc ngẩn người, Tiêu Ý từ bên ngoài đi vào, thây bộ dạng thất thần của cô, dứt khoát gõ cửa: “Nghĩ gì mà thất thần như vậy? Tổng giám không ở công ty nên cậu không có việc gì làm à?”

Ngô Du nhìn vào ánh mắt của cô, đột nhiên nở nụ cười khổ: “Mình đang suy nghĩ, có lẽ cho tới nay mình làm nhiều việc ác lắm cho nên mới bị anh ấy coi là người vì đạt được mục đích mà cái gì cũng làm.”

Tiêu Ý ôm văn kiện tới, cẩn thận đóng cửa lại: “Cậu còn đang suy nghĩ việc anh ta hiểu lầm cậu? Dù sao cũng đã qua rồi, anh ta cũng không truy cứu nữa, cậu cũng đừng quan tâm nhiều.”

Cô gái mặt mày tinh sảo, vẻ mặt chán nản ngồi sau bàn làm việc, cúi đầu cười rộ lên: “Đúng vậy, không cần quan tâm nhiều làm gì, cho dù mình nói không phải mình làm thì anh ấy cũng sẽ không tin tưởng. Dù sao từ khi Thư Tình tìm anh ấy thì anh ấy cũng đã nhận định mình là người làm rồi, anh ấy đã chắc chắn như vậy, mình giải thích thì có gì quan trọng đây.”

Chỉ là cô không cam lòng.

Trong tòa nhà tình người lạnh lẽo này, cô có thể không thèm để ý những người khác nhìn cô như thế nào, trào phúng cô như thế nào, nhưng không thể nào không để ý tới ánh mắt và suy nghĩ của anh.

Có lẽ về sau nên buông tay, tốt xấu gì cũng giữ lại cho mình một con đường sống.

Cô cười cười với Tiêu Ý: “Cậu đừng an ủi mình, nhanh đưa văn kiện của cậu đi, nếu không chủ nhiệm Lưu anh tuấn tiêu sái của các cậu lại mắng mình, nói mình suốt ngày quấn quít lấy cậu không buông.”

“Làm sao anh ta mắng cậu chửi cậu được? Ngưỡng mộ cậu còn không kịp đấy”. Tiêu Ý vừa đi ra ngoài vừa trêu chọc cô: “Mỗi lần bọn mình ngồi ăn cơm trưa cùng, chủ nhiệm Lưu sẽ thay đổi thái độ khi giải quyết việc với mình, tươi cười như hoa, có dụng ý khác đó. Nói không chừng anh ta nhờ tớ nói tốt vài câu trước mặt cậu đấy!”

“Được rồi được rồi, biết cậu sẽ an ủi mình, tớ biết, về sau nếu không thích tổng giám, cũng sẽ cân nhắc suy nghĩ tới chủ nhiệm Lưu tao nhã, biết thông cảm cho cấp dưới của các cậu.” Ngô Du cười cúi đầu đọc văn kiện, nhưng lại không chú ý trong mắt người đang bước ra khỏi phòng làm việc mang theo một tâm tình phức tạp, đặc biệt khi nghe cô nói tới ba chữ ‘chủ nhiệm Lưu’ thì trong ánh mắt gần như bao hàm ác ý, giống như nước muốn chảy ra khỏi quả chín mọng.

Sau khi rời khỏi cửa, tươi cười trên mặt Tiêu Ý bỗng nhiên biến mất, mang theo ánh mắt lạnh lẽo, nhanh chóng đi tới cửa một văn phòng khác.

Chủ nhiệm Lưu trong miệng Ngô Du đang đứng cạnh cửa sổ uống trà, sau khi thấy Tiêu Ý tới, mỉm cười: “Đủ các mục rồi hả?”

Ánh mắt Tiêu Ý mềm đi vài phần, thậm chí còn gật đầu mỉm cười, nói: “Đủ rồi.”

“Ừ, khổ cực rồi.”

Dù biết rõ anh chỉ nói lời khách khí nhưng Tiêu Ý không nhịn được mà vui mừng nhướng mày. Sau khi đặt văn kiện lên bàn của anh thì chợt nghe anh hỏi: “Buổi trưa hôm nay cô có cuộc hẹn nào không?”

Tiêu Ý kinh ngạc, trong lòng vui sướng, lại cố gắng đè nén không để mình bật cười: “Giữa trưa sao? Không có hẹn, tôi một mình làm gì có ai hẹn tôi?”

Cho nên anh muốn hẹn với cô sao?

“Cô vào công ty cũng đã nhiều năm rồi, đừng chỉ vùi đầu công tác, nên ngẫu nhiên dừng lại tính toán cho mình đi, cô gái còn trẻ vốn là những năm như hoa như ngọc, nên lo lắng cho tình yêu, đừng làm chậm thời gi­an đẹp nhất.” Người đàn ông cong môi mỉm cười, đàn ông ở tuổi này vốn có vài phần thành thục, hôm nay vì nụ cười mà càng tăng thêm xuất sắc sáng rỡ.

Tiêu Ý mơ hồ nhận ra anh muốn ám chỉ cái gì, vì vậy hỏi thử một câu: “Chủ nhiệm hỏi giữa trưa tôi có hẹn hay không, là vì có chuyện muốn gi­ao cho tôi làm sao?”

Hỏi thì hỏi như vậy, nhưng cô lại nghĩ: hà hà, rốt cuộc người đàn ông này cũng nghĩ thông, muốn hẹn cô ăn cơm.

Chỉ tiếc người đàn ông cười cười, không để ý nói: “Cùng không có việc gì, chỉ cảm thấy nếu cô chỉ một mình vậy có lẽ thư ký Ngô cũng rảnh rỗi, tôi cũng làm bộ ngẫu nhiên gặp, muốn hẹn cô ấy ăn một bữa cơm.” Nói tới đây, anh nháy mắt với cô vài cái: “Tôi rất tin tưởng cô, ngàn vạn lần đừng nói cho thư ký Ngô biết nha.”

Tiêu Ý cũng cười rộ lên: “Nếu chủ nhiêm đã có lời.... tôi sẽ giữ kín, nhưng mà nếu có cơ hội, tôi nhất định sẽ giúp anh nói tốt vài câu trước mặt Ngô Du.”

Cô cười híp mắt đi ra khỏi cửa, cười tươi như hoa, bộ dạng đẹp đẽ, nhưng mà móng tay dài được chỉnh sửa đẹp đã đang đâm thật sâu trong lòng bàn tay, để lại vài vết đỏ tươi.

*

Thư Tình ngồi trên xe của Trình Ngộ sâm, gửi cho Cố Chi một tin nhắn: Anh đang dạy sao?

Hơn hai mươi phút sau Cố Chi mới trả lời cô: Bây giờ đang nghỉ giữa giờ, sao vậy?

Cô hỏi: Buổi chiều cũng có tiết sao?

Sau khi nhận được khẳng định của Cố Chi, cô nhanh chóng để điện thoại vào trong túi, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, mặt ủ mày chau.

Cô rất hi vọng Cố Chi sẽ ở cạnh cô, nhưng mà anh có công việc của anh, chẳng lẽ muốn cô nói vài câu kéo anh từ trong phòng học qua, để lại một đám học sinh chỉ vì an ủi lòng bất an của cô?

Thần kinh cô khẩn trương, cô lặp lại động tác mở chốt của hành lý, cúi đầu thì nhìn thấy lá thư của Cố Chi, lập tức dừng lại, từ từ chạm vào lá thư.

Buổi sáng hôm nay cô còn đọc được những lời anh gửi cho cô:

Trên thế giới này có vô số công việc, vô số cơ hội, vô số khó khăn và thất bại mai phục ở phía trước, vô số bước ngoặt và thời cơ chờ đợi ở gi­ao lộ.

Nhưng trên thế giới này chỉ có một Thư Tình, cho dù cảnh ngộ có thay đổi như thế nào, anh cũng hi vọng em luôn dũng cảm không sợ hãi, giống như ban đầu, là mặt trời nhỏ sáng lấp lánh, mang theo tình yêu của em đến cả thế giới.

Thư Tình cắn môi, cố gắng khôi phục lại sự bình tĩnh trong lòng, không phải từ lúc ông nội vào viện anh đã nói với cô, bởi vì tình huống quá tệ, bệnh tình chuyển biến xấu đi chẳng qua chỉ là chuyện sớm hay muộn sao?

Cô nên chuẩn bị tâm lý này từ sớm rồi.

Nhưng mà cô không nghĩ tới, cho dù đã tính toán điều xấu nhất thì khi chính thức nhận được tin dữ rằng người thân sắp qua đời, cô vẫn yếu đuối đến mức không tiếp nhận được.

Trình Ngộ Sâm nhàn nhạt liếc quá cô một cái, lúc đợi đèn đỏ anh cầm một lọ sữa đưa cho cô: “Không kịp ăn cơm trưa, trước tiên uống chút sữa đi.”

Thư Tình nhận lấy nhưng không uống, chỉ nói: “Bụng rỗng uống sữa tươi sẽ có hại cho sức khỏe.”

Trình Ngộ Sâm không nói gì.

“Anh thường xuyên uống sữa tươi lúc bụng rỗng sao?” Thư Tình hỏi anh.

“Cũng tạm.” Thực ra, mỗi khi anh bận rộn, không quan tâm xem nhét cái gì vào bụng, chỉ cần tạm thời an ủi dạ dày đang huyên náo là được rồi.

Thư Tình vất vả lắm cũng tìm được chủ đề nói chuyện, cuối cùng dời sự chú ý, thẳng thắn nói: “Người đàn ông không chiếu cố được cho mình, chắc hẳn cũng không chiếu cố tốt cho vợ con rồi, nhất định tổng giám còn chưa kết hôn.”

Trình Ngộ Sâm nhàn nhạt nói: “Tôi đã kết hôn hay chưa có liên quan gì tới cô? Bây giờ cô đang ngồi trên xe của tôi, hơn nữa lấy thân phận cấp dưới nói chuyện với tôi, cô cảm thấy thái độ đó của cô có thích hợp không?”

“Nếu không chăm sóc tốt cho bản thân, còn có thể mất phong độ lúc thẹn quá hóa giận.” Thư Tình tiếp tục bình luận, sau đó ôm ba lô nhỏ của mình, cúi đầu thở phào: “May mà thầy Cố không như vậy....”

Mặc dù Cố Chi không phải là tổng giám của công ty quốc tế, cũng không phải người giàu lái Bent­ley nhưng anh dịu dàng lại khiêm nhường, thâm tình lại tốt đẹp.... Thư Tình cố gắng kéo mình ra khỏi vũng bùn sầu não, nhét đủ loại chủ đề vào trong não.

Trình Ngộ Sâm đạp mạnh phanh, chậm rãi quay đầu lại nhìn cô: “Cô cảm thấy cô đi nhờ xe của tôi, lại lấy người đàn ông khác so sánh với tôi, hơn nữa cuối cùng dùng sự thảm hại của tôi làm kết thúc, tôi có lý do gì để không ném cô xuống xe không?”

Trong lúc Thư Tình còn đang kinh ngạc, Trình Ngộ Sâm mỉm cười: “Thầy Cố? Cho nên cô không chỉ là một nhân viên kém, còn là một học sinh làm việc trái với thế tục? Thầy trò yêu nhau đúng không?”

Anh nghĩ tới nhiều lần gặp người đàn ông kia ở cửa công ty, mở cửa chiếc Vol­vo màu đen tới đón cô... Nụ cười của anh thu lại, không do dự cầm sữa trong tay Thư Tình, ném về chỗ ngồi phía sau.

“Thư Tình, tôi cảnh cáo cô, nếu sau trên đường đi, cô còn lấy người đàn ông khác so sánh với tôi, hoặc nói chút lời không mang theo đầu óc... tôi sẽ ném cô ở trên đường cao tốc, kêu trời không nghe, kêu đất không thấu.”

“.....”

Thư Tình suy nghĩ thật lâu, mới nhớ ra chủ đề để nói tiếp: “Vừa rồi anh nói lấy thân phận cấp dưới nói với anh, tôi chỉ muốn nói, đơn từ chức đó... tôi thật sự không có ý định thu lại.”

Vẻ mặt cô vắng vẻ nhìn ra ngoài cửa sổ: “Không nói trước được chuyện sau này của ông nội ra sao, trong thời gi­an ngắn sẽ không đến công ty được, nhất định không qua được kỳ thực tập, nói tới cơ hội đi Thượng Hải, tôi cũng không có ý định đi.”

Trình Ngộ Sâm trầm mặc một lúc mới nói: “Đó là cơ hội mà rất nhiều người tha thiết, đối với cô mà nói cũng là có thể gặp không thể cầu.

“Nhưng Thượng Hải cách nơi này xa như vậy, cách xa người nhà của tôi như vậy, tôi không muốn một mình cô đơn mà đi.”

“Chỉ có người tầm thường mới cam tâm tình nguyện ếch ngồi đáy giếng.

Thư Tình nở nụ cười: “Tôi cũng không có chí lớn gì, được ở bên người mình thích là tốt rồi, không đáng đi làm một nữ cường nhân.”

Rốt cuộc Trình Ngộ Sâm không nói gì nữa, sắc mặt căng cứng rất khó coi.

Nói cho cùng, cô không hề lưu luyến gì với anh, vứt anh như vứt giày.

Anh hiểu rõ ràng mình không phải yêu cô thích cô, mà chính anh cũng không nói rõ được khát vọng đó, khát vọng giữ người có tính cách khác lạ này ở bên người, về phần sau khi giữ lại bên người có thể làm được những gì thì không nằm trong phạm vi mưu đồ của anh.

Nếu như cô có thể làm anh vui vẻ, lấy việc công làm việc tư cũng không sao cả.

Tiếc là cô bé này không hề để ưu đãi của anh ở trong lòng, thậm chí còn cảm thấy là gánh nặng, liên lụy.

Người kiêu ngạo tự phụ như Trình Ngộ Sâm, lúc này cũng có cảm giác thất bại.

Đương nhiên, so với chút buồn bực của Trình tiên sinh, Cố tiên sinh trên lớp hai tiết buổi chiều chỉ hơn chứ không kém.

Trên đường về văn phòng, anh bấm điện thoại của Thư Tình, lại biết được cô đang ngồi trên xe của Tổng giám tiên sinh đã từng mắng cô xối xả, chạy tới thành phố C.

Ông nội xảy ra chuyện, cô không thông báo cho anh, bây giờ lại ngồi trên xe một người đàn ông khác trở về.

Cố Chi đứng dưới khu nhà học, gằn từng chữ hỏi: “Vì sao không nói cho anh?”

“Em không muốn làm anh lo lắng, sợ anh chậm tiết dạy....” Thư Tình nghe trong giọng nói của anh vô cùng căng thẳng, tranh thủ thời gi­an giải thích, lại hoàn toàn không biết giải thích như vậy càng làm Cố Chi không vui.

Thật ra anh rất muốn hỏi cô: So với người giáo dư nhân dân không đáng kể như anh, em tình nguyện làm chậm trễ vị Tổng giám tiên sinh một ngày làm ra mấy trăm vạn tiền lãi cũng không muốn để anh chậm hai tiết học thu vào được hai trăm đồng mỗi giờ sao, điều này mà cũng nói được sao?

Nhưng mà anh dừng một chút, hạ giọng nói: “Anh lập tức tới, lúc nào tới anh gọi điện cho em.”

Dù trong lòng không vui nhưng lý trí anh vẫn còn, hôm nay ông nội cô đang nguy hiểm trong sớm tôi, nhất định trong lòng cô rất khổ sở, cô chỉ đang cố đè nén mà thôi.

Vì vậy thầy Cố cũng cố gắng đè nén tâm tình bị dày vò vì vào lúc nguy cấp Thư Tình được một người đàn ông khác đi cùng về thành phố C. Sắc mặt anh lạnh như băng đi về phía bãi đỗ xe.

Trình Ngộ Sâm đúng không?

Đang yên lành bày đặt mặc kệ công ty, đưa cô gái yếu đuối về nhà đúng không?

Ha ha, quả nhiên là khắp nơi trên thế gi­an đều có thể gặp được chân tình mà.

Lời ed­itor: Quà tặng cảm ơn, anh Cố ghen rồi ╮ (╯▽╰ )╭




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
     

Có bài mới 04.06.2015, 21:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11317 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [43/81] - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 69

Lòng Thư Tình rối bời, cúp điện thoại, cầm trong tay mà không biết nên nói cái gì.

Cố Chi tức giận, cô biết điều đó.

Khi anh hỏi cô “Vì sao không nói cho anh” với giọng điệu vừa tỉnh táo lại thong thả, cô biết được mình vừa làm một chuyện ngu xuẩn tột cùng.

Ngoại trừ người nhà thì Cố Chi là người thân nhất với cô, nhưng hôm nay ông nội xảy ra chuyện, người đưa cô trở về lại là Tổng giám đại nhân đang ngồi bên cạnh, mà bạn trai chính quy của cô lại không biết gì.

Nếu là cô, chỉ sợ cô đã nổi trận lôi đình rồi.

Trình Ngộ Sâm hỏi với giọng điệu lười biếng: “Bạn trai?”

Thư Tình cắn môi không nói chuyện.

Không gi­an trong lớn như vậy, Trình Ngộ Sâm cũng nghe được gần hết lời hai người nói, vì vậy từ từ nở nụ cười: “Không phải anh ta... ghen tị chứ?”

Thư Tình ngẩng đầu nhìn anh, không hề nghi ngờ nhìn thấy trong mắt anh chút chế nhọa, lập tức lạnh mặt nghiêng đầu đi, rốt cuộc không nói chuyện với anh nữa.

Mãi cho tới khi xe hơi dừng lại bên ngoài bệnh viện, cô mới khách khí mà xa cách nói một câu: “Hôm nay làm phiền anh rồi.” Sau đó vươn tay móc một tờ một trăm đồng đưa tới.

Nhìn bàn tay nắm tờ tiền giấy màu hồng nhạt đưa giữa không trung, sắc mặt Trình Ngộ Sâm thoáng thay đổi: “Có ý gì?”

“Lúc ấy tôi vội vàng, không từ chối việc anh đưa tôi đi, bây giờ nhớ lại thì trong lòng rất băn khoăn, chút tiền này xem như là cước xe.” Thư Tình lại thành khẩn mà khách sáo nhìn qua anh: “Thật sự cảm ơn anh, Tổng giám Trình.”

Có lẽ Trình Ngộ Sâm nhìn ra ý đố muốn phủi sạch quan hệ với anh, ánh mắt anh nhìn từ tờ giấy chuyển qua mặt cô, sau đó nhàn nhạt nở nụ cười: “Nếu quả thật muốn tính toán, sợ rằng cô không chỉ nợ tôi một chút như vậy. Có lẽ cô chưa đọc qua tạp chí kinh tế tài chính, theo phân tích của chuyên gia, mỗi một giờ Trình Ngộ Sâm của New Di­rec­tion ngồi sau bàn làm việc, có thể hoàn thành ba phần đơn đặt hàng của châu Âu, doanh thu của công ty ít nhất 3,8 vặn dol­lar....” Anh dừng một chút, nụ cười bỗng nhiên biến mất: “Cho nên nếu như lần sau muốn tính toán với tôi, trước hết nên tìm hiểu rõ ràng có thể tính toán được không.”

Anh không nhìn cô, bước vào trong xe, sau đó gọn gàng linh hoạt đóng cửa xe lại.

Tay Thư Tình dừng lại giữa không trung, sau đó bình tĩnh rụt về, xoay người bước nhanh vào bệnh viện.

Cho dù anh đang giận cô vì hành vi không biết tốt xấu này, hoặc là đang châm chọc cô tự mình đa tình, thì đối với cô mà nói, quan trọng nhất bây giờ là ông nội.

Mà cô không nhìn thấy, Trình Ngộ Sâm ngồi trong xe khuôn mặt lạnh lùng, nhưng lại chậm chạp không lái xe đi. Anh quay đầu lại vừa vặn trông thấy bước chân dồn dập và bóng lưng bối rối của cô, mang theo chút hốt hoảng.

Anh vốn nên đạp mạnh chân ga phóng đi, nhưng không biết sao lại không làm thế, cuối cùng trong lúc vô tình trông thấy bên ghế lái phụ một chùm chìa khóa không biết rơi ra khỏi túi từ lúc nào, rốt cuộc anh cũng thở phào, gần như cầm lên không hề do dự.

Mười lăm phút sau, anh lại mở cửa xe ra, vừa ấn khóa xe, vừa nhanh đi tới chỗ cô.

Mùi hương của bệnh viện rất quen thuộc, là mùi của thuốc sát trùng và mùi thuốc, trong không khí cùng tràn ngập không khí đắng chát trầm trọng.

Thư Tình càng chạy càng nhanh, cuối cùng gần như chạy bước nhỏ, tới khi chạy tới hoa viên dưới lầu thì điện thoại trong túi vang lên, trong lòng cô không yên, vừa chạy vừa lấy điện thoại di động ra, khi nhìn rõ hai chữ ‘Mẹ’ trong điện thoại, đột nhiên cô mất dũng khí nghe máy.

Vào lúc này, cô cực kỳ hi vọng người gọi tới là Cố Chi, cho dù giận dữ với cô cũng không sao, ít nhất anh cũng không mang tới tin tức làm cô sợ hãi.

Trong tay nắm chặt điện thoại di động, cô chọn không nghe máy, mà dùng tốc độ nhanh hơn chạy vào đại sảnh. Bên ngoài thang máy một đám người đàn chờ, con số màu đỏ hiện lên số 9, cô mất kiên nhẫn, dứt khoát đi thang bộ.

Điện thoại vẫn rung trong lòng bàn tay không ngừng, tiếng chuông vui vẻ biến thành âm thanh chói tai, từng chút từng chút vang lên bên tai cô.

Là nguyên nhân gì khiến mẹ cô không ngừng gọi điện cho cô? Thư Tình không dám nghĩ, lại không dám nhận.

Ông nội ở phòng bệnh cao cấp ở tầng 7, khi cô cố nén cảm giác đau ở phổi chạy vào hành lang thì hốc mắt cũng nóng lên, nhưng không vì mệt mỏi mà cô dừng bước lại, ngược lại cô càng dùng tốc độ nhanh hơn chạy về phía phòng bệnh.

Tất cả mọi người đều đứng vây ở cửa phòng bệnh, Thư Tình mất sức lớn mới đẩy những người cản trở muốn đi vào, thậm chí mắt điếc tai ngơ bỏ qua những lời khuyên bảo, chỉ cố chấp muốn vào gặp ông nội.

Trang Kính Vĩ kéo cánh tay cô, vội vàng nói: “Tình Tình, đừng vào!”

Bác cả, bác hai cũng ngăn trước mặt cô, nói lời tương tự.

Tất cả người thân đều ở đây, vây kín phòng bệnh, bởi vì cô đến, gi­an phòng lúc trước còn yên tĩnh đột nhiên vang lên những tiếng ồn ào.

Sau đó là giọng nói trầm trọng của Thư Tuệ Dĩnh: “Để cho con bé vào....”

Tất cả mọi người dừng một chút, rốt cuộc Trang Kính Vĩ cũng buông tay.

Trong phòng bệnh gai mắt, vách tường, sàn nhà, giường bệnh, tủ đứng... tất cả đều là màu trắng, lạnh như băng, không có sinh khí.

Thư Tình đứng ở cuối giường, nhìn ông nằm yên lặng trên giường, trong đầu trống rỗng.

Ông nằm như đang ngủ, bình thản yên ổn, thậm chí vẻ mặt như được giải thoát, ngoại trừ ngực không hề phập phồng.

Cô chậm rãi đưa mắt nhìn lên màn hình thiết bị ở đầu giường, lại trông thấy con số vốn nên dao động bày tỏ tim đang đập thì lúc này dừng lại tại số 0, không hề có bất kỳ biến hóa nào.

Những đường cong chập chờn biểu hiện cho sinh mệnh đã hóa thành một đường dài thẳng tắp, thông báo một sinh mạng đã vĩnh viễn mất đi.

Thư Tình trầm mặc đứng tại chỗ, ngón tay chậm rãi cong lên, nắm chặt trong lòng bàn tay.

Thậm chí cô còn không khóc, chỉ nghe thấy chình mình nói với người xung quanh bằng giọng vừa tỉnh táo vừa mơ hồ: “Ông nội đi rồi.”

Không biết cô đang nói cho mọi người, hay đang thuyết phục chính mình, bởi vì trong tiềm thức của cô, cô không cách nào tiếp nhận được sự thật này. Người ông làm bạn với cô nhiều năm, yêu thương cô nhiều năm, từ nay về sau sẽ không thể tiếp tục yêu thương cô, mà cô thậm chí còn không thể gặp ông lần cuối.

Sẽ không còn ai mang theo vẻ mặt đứa trẻ thường bướng bỉnh, ôm cô đi khắp các cửa hàng lớn nhỏ, không hề do dự tiêu tiền tiết kiệm của mình, chỉ để mua được cho cháu gái nhỏ của mình búp bê quý giá mà những cô bé khác cũng có.

Sẽ không có ai cười híp mắt nói với cô: “Tình Tình, con múa cho cô xem, để cô ấy nhìn cô bé con nhà chúng ta!”

Sẽ không còn ai cầm quyển sách trung y đã ố vàng, dùng giọng điệu nhẹ nhàng đọc cho cô nghe những kiến thức y học nửa hiểu nửa không, sau đó hôn lên trán cô, giảo hoạt nhìn cô không muốn ngủ trưa ngoan ngoãn thiếp đi trong lòng ông.

Sẽ không còn ai chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười tươi có thể khiến cô nhớ tới thời gi­an tốt đẹp đơn thuần nhất lúc nhỏ —— trong đoạn thời gi­an đó, cuộc sống của cô là những tiếng cãi nhau của cha mẹ, ít nhất cũng có một người toàn tâm toàn ý yêu cô, cố gắng vì cô tạo ra một thế giới đồng thoại: hàng xóm láng giềng tốt đẹp, ông nội hiền lành tóc trắng, những loại trái cây mà cô thích ăn nhất, còn có những tiếng cười vui vẻ ở nơi đó.

Thư Tình khó khăn đi tới cạnh ông nội, vươn tay ra cố gắng nắm lấy bàn tay già nua và gầy guộc của ông, chính là làn da của ông quá lạnh, lạnh tới nỗi cô run rẩy, không dám vươn tay động vào nữa.

Lòng của cô lúc này cũng trở nên lạnh như băng, mà người yêu cô thương cô cũng không còn như trước kia, sẽ dùng mọi cách dịu dàng dỗ cô, nói cô đừng sợ, ông sẽ luôn luôn ở bên cô.

Sinh mạng biến mất nahnh chóng như thế, thoáng qua, chỉ còn lại thân thể lạnh như băng.

Thư Tình cố gắng khống chế cảm xúc, xoay người đi ra cửa.

Thư Tuệ Dĩnh kinh hoảng mờ mịt đuổi theo: “Thư Tình?”

Thư Tình đưa lưng về phía bà, tỉnh táo nỏi: “Mẹ, mặc kệ con, để con một mình thế này.”

Dưới những ánh mắt thương xót kia, cô giống như đào binh nhanh chóng thoát khỏi nơi đó, chạy về phía hành lang. Đúng lúc đó cửa thang máy mở ra, Trình Ngộ Sâm chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng hốt hoảng chạy thục mạng của cô, ngẩn người, quyết đoán đuổi theo cô.

“Thư Tình?” Anh gọi tên cô, nhanh chóng đuổi theo.

Thư Tình không biết mình muốn chạy nơi nào, cho tới khi đứng ở cửa sân thượng, cô mới ý thức được mình đã chạy tới tầng cao nhất. Cô lau mặt, phát hiện trên tay đều là nước mắt ấm áp, còn có càng nhiều chất lỏng tuôn ra từ hốc mắt, không ngừng được.

Cô giống như đứa bé ôm chặt lấy cánh cửa, khóc vô cùng thương tâm, nước mắt lăn xuống từng hạt, vừa khóc vừa mơ hồ gọi ông nội.

Càng gọi càng đau lòng, càng đau lòng càng khóc dữ dội.

Trình Ngộ Sâm nhìn hồi lâu mới đi tới bên cạnh cô, móc ra cái khăn tay sạch sẽ.

Thư Tình khóc hai mắt đẫm lệ, hoàn toàn không thấy rõ hình ảnh trước mặt.

Anh nói: “Lau nước mắt đi, khóc như con khỉ, xấu quá.”

Thư Tình càng khóc lớn hơn.

Trình Ngộ Sâm bất đắc dĩ nhìn bộ dạng cô đau lòng gần chết, nghĩ nghĩ, đột nhiên vươn tay muốn giúp cô lau nước mắt, Thư Tình lùi về sau một bước, khàn giọng quát to: “Anh lăn xa ra một chút có được không?”

Cô trợn mắt nhìn anh, cho dù vệt nước mắt loang lổ trên mặt, vành mắt đỏ lên, nhưng ánh mắt sắc bén ngoan độc, không hề lưu tình.

Sắc mặt Trình Ngộ Sâm trầm xuống, anh vốn nên tức giận rời đi vì cô không biết tốt xấu, nhưng không biết tại sao đi được hai bước lại quay đầu lại xem, vừa vặn trông thấy cô ngồi chồm hổm tiếp tục ôm cánh cửa, miệng luôn hô ông nội, một tiếng lại một tiếng, cực kỳ bi thương.

Bỗng dưng anh thấy mềm nhũn, hình ảnh trước mắt hợp với cảnh trong trí nhớ, khiến tim anh đập mạnh mà loạn nhịp.

Anh như nhìn thấy chính mình trước khia, sau khi mẹ anh rời đi, vô số đêm anh ngồi ôm chân bàn gào khóc, mỗi lần bị ba uống rượu say đánh một trận, anh đều lặp đi lặp lại hành động không chút ý nghĩa nào... Cho đến một ngày anh đột nhiên ý thức được, cho dù anh gọi thế nào, mẹ anh đều chỉ tồn tại trong trí nhớ của anh.

Đúng như mỗi lần người đàn ông đó đánh anh đều nói: “Mẹ mày đã chạy với người khác rồi, mày không hề có mẹ.”

Trình Ngộ Sâm dừng bước lại, lẳng lặng nhìn người khóc đến nỗi không phân rõ nước mắt nước mũi, chỉ cảm thấy trong lòng rối ren phức tạp. Giống như có người gắn một hạt giống bụi gai, gieo xuống, mang theo nhiều cành gai nhỏ, bọc kín lại trái tim mềm mại yếu ớt của anh.

Anh không biết rốt cuộc vì sao mà mình lại cảm thấy đau, là vì cô làm anh nhớ tới chuyện lúc nó hay vì sinh ly tử biệt trước mắt mà đau lòng.

Cho nên anh làm một chuyện vô cùng ngu và khờ dại, thậm chí còn chuyện hay xảy ra trong phim thần nượng thiếu não —— đi tới bên cạnh cô bé kia, ngồi xổm xuống vỗ vỗ lưng của cô, dùng giọng nói dịu dàng mà anh không ngờ được: “Không sao đâu, mọi việc rồi sẽ tốt đẹp lên.”

Thư Tình khóc, hất tay của anh ra: “Anh nói thật nhẹ nhàng! Cái gì gọi là không có việc gì? Người đi không phải là người thân của anh, anh không có việc gì đúng rồi!”

Cô cần phát tiết một chút, dù biết rõ mình đang gây sự, nhưng không thể khống chế được cảm xúc trút giận sang người khác.

Trình Ngộ Sâm trầm mặc, một lúc lâu sau mới nói: “Ngày mẹ tôi rời đi, lúc đó tôi mới bảy tuổi, tận mắt nhìn bà ấy đi ra khỏi cửa, từ đó về sau không trở lại. Ngày ba tôi qua đời, lúc đó tôi mười ba tuổi, được hàng xóm kéo đến cục cảnh sát nhận thi thể, sau đó trơ mắt nhìn bọn họ kéo tấm vải trắng trước mặt tôi, phía dưới tấm vải trắng là người ba của tôi suốt ngày uống rượu, cuối cùng bị đột tử trên đường cái.”

Tiếng khóc Thư Tình bỗng nhiên dừng lại.

“Nhưng mà như cô đã thấy, bây giờ tôi hoàn toàn không sao cả, thậm chí có thể cười nói với cô về cái chết của ba tôi, bởi vậy tôi nói cho cô biết, cô sẽ không có chuyện gì, tất cả rồi sẽ tốt đẹp hơn.” Giọng Trình Ngộ Sâm nói là an ủi, không bằng nói đó là bình tĩnh không mang theo tình cảm: “Sinh ly tử biệt chỉ là buồn đau nhất thời, ai cũng phải đón nhận sự thật này, bởi vì chúng ta sống trên thế giới này, tuần hoàn theo quy luật của tự nhiên. Mà tôi dùng thân phận của người có kinh nghiệp nói cho cô biết những điều này, bây giờ cô tin chưa?”

Thư Tình kệ cho nước mắt chảy xuống, lại bị việc như vậy phân tán tinh thần, cũng không còn tinh thần như vừa rồi nữa.

Mà cô không ngẩng đầu lên, bởi vậy không nhìn thấy người đàn ông lạnh lùng cứng nhắc đó trong ngoài không giống nhau như thế nào. Khi anh bình tĩnh nói, trên khuôn mặt anh tuấn cũng không thờ ơ như giọng nói của anh, thậm chí mang theo... bất đắc dĩ và ân cần.

Có lẽ khi bạn thấy tất cả những phẩm chất của mình trên một người khác thì tự nhiên sẽ sinh ra hoài niệm và tình cảm phức tạp, bạn sẽ coi người đó như bóng dáng của mình, làm hết khả năng của bạn để bảo vệ người đó.

Lúc Trình Ngộ Sâm ý thức được điều này, lại phát giác hai tay anh đang bất an, giống như muốn ôm cô gái trước mặt vào lòng, sau đó kiên nhẫn an ủi cô.

Anh bị chính mình dọa sợ, trong lòng lập tức nôn nóng bất an.

Đây là tình tiết phim truyền hình chó má gì thế?

Mà sau một khắc, tình tiết phim truyền hình càng nổ ra, ngay tại lúc anh vượt qua tâm lý giãy giụa, muốn thuận theo cảm xúc ôm Thư Tình một cái, thì nam chính vừa dịu dàng vừa cường đại của chúng ta mang theo tư thái cường hãn trước nay chưa từng có xuất hiện ở cửa.

“Anh muốn làm gì?” Giọng nói lạnh như băng, trầm tĩnh, bị đè nén, thậm chí là giận không kiềm được đến từ núi lửa bộc phát mang tên thầy Cố.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.06.2015, 05:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11317 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [43/81] - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương này mình tặng riêng cho chị Trái Táo Nhỏ Cảm ơn chị và các bạn đã ủng hộ em

Xin lỗi vì mấy hôm nay nhà mình có nhiều việc nên không thể ra chương như tuần trước, sang tuần sau mình sẽ cố gắng ra đều hơn Chúc các bạn đọc vui vẻ, yêu thương thầy Cố và Thư Tình hơn trước nha

Chương 70

Tay Trình Ngộ Sâm suýt nữa đã chạm được vào lưng Thư Tình, sau đó chỉ cần dùng sức một chút, cô có thể hoàn toàn bị anh ôm lấy.

Nhưng vì câu nói lạnh như băng của Cố Chi.... Thư Tình đột nhiên ngẩng đầu lên, sau đó không hề do dư mà đi qua Trình Ngộ Sâm, nhào vào trong ngực Cố Chi.

Cô nức nở nghẹn ngào như con mèo nhỏ, nước mắt rơi xuống như mưa, chỉ nhìn bóng lưng cô cũng khiến người khác không đành lòng.

Tay Trình Ngộ Sâm dừng lại giữa không trung, yên lặng nhìn hai người đang ôm nhau. Nếu không phải hoàn toàn tin cậy, làm sao cô lại có thể thu lại sự sắc bén với anh, lại lộ ra một mặt trẻ con như vậy đây?

Mà khi Cố Chi trầm mặc ôm lấy người trong ngực, lại nhìn chằm chằm vào Trình Ngộ Sâm, sắc mặt căng cứng, ánh mắt lạnh lùng.

Trình Ngộ Sâm đột nhiên cảm giác điều này thật buồn cười, anh giống như một người ngoài cuộc, xâm nhập vào một cảnh đẹp hài hòa. Anh bình tĩnh thu lại bàn tay giữa không trung, đi về phía cầu thang.

Khi hai người đi thoáng qua, anh nghe thấy Thư Tình khàn giọng nói khẽ với anh: “Tổng giám, cảm ơn anh.”

Ngón tay ở dưới ống tay áo hơi cong lên, có chút cảm giác kỳ lạ lan từ đầu ngón tay vào đáy lòng, hơi ngứa, mang theo tiếc nuối và bất đắc dĩ, giống như do không thể ôm được mà thổn thức.

Bước chân hơi dừng lại, anh cười như không cười quay đầu lại, vừa vặn trông thấy Thư Tình ngẩng đầu lên từ vai người kia, đôi mắt vẫn sũng nước nhìn anh, đôi mắt hồng hồng rất dễ khiến người ta nhớ tới một loài động vật nào đó.

Anh định hời hợt nói câu: “Không có gì”, tìm lại một chút trầm tĩnh cho chính mình, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt mềm mại như vậy, Trình Ngộ Sâm giật mình, thậm chí anh còn không biết nên nói gì, rốt cuộc đành phải xoay người rời đi.

Bước chân của anh không hề bình tĩnh thong dong, ngược lại còn mang chút cảm giác như chạy trối chết.

Cứ như vậy mà đi?

Nếu như cứ đi như vậy, cô sẽ không tới công ty nữa, mà anh cũng sẽ lẻ loi một mình rời khỏi thành phố Am bay đến thành phố càng bận rộn, càng lạnh như băng. Từ nay về sau nước sông không phạm nước giếng, cuộc sống của anh sẽ trở lại bình thường... là cuộc sống không hề thú vị như trước kia.

Bước chân Trình Ngộ Sâm từ từ chậm lại, cuối cùng dừng ở cửa thang máy, làm ra một quyết định trọng đại.

Sau đó anh xoay người đi dọc theo đường lúc nãy.

Trên sân thượng, người đàn ông mặc tây trang sạch sẽ phẳng phiu một lần nữa bước vào thế giới hai người, rút phong thư từ chức cười rất ưu nhã thong dong, đưa trả bức thư đó về trước mặt Cố Chi, sau đó nói với Thư Tình: “Xin lỗi, trong kỳ thực tập công ty không nhận đơn từ chức. Nếu như cô đã quyết tâm và đã định, sau khi hoàn thành kỳ thực tập rồi quyết định tiếp.”

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Thư Tình, anh tinh tế nói: “Về chuyện nhà của cô ở đây, tôi cho cô nghỉ phép ba ngày, đợi đến khi cô hết bận rộn, lại trở về công ty cũng không muộn.” Anh dừng lại một chút, cười nói: “Cô cũng biết thành phố A nói lớn koong lớn, nói nhỏ không nhỏ, nếu cô thực tập ở New Di­rec­tion mà vô cớ tạm rời cương vị công tác, chỉ sợ ảnh hưởng rất lớn tới công việc sau này.”

Sau gọng kiếng vàng, ánh mắt Trình Ngộ Sâm yên tĩnh ưu nhã, khoan thai tự đắc như quý tộc, ba phần khách khí, bảy phần thong dong. Mà chỉ có mình anh biết, khoan thai tự đắc chẳng qua vì muốn ngụy trang để che dấu nội tâm ích kỷ.

Ánh mắt Cố Chi càng lạnh như băng, nhàn nhạt nói: “Trình tiên sinh, tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện.”

Ánh mắt Trình Ngộ Sâm dừng nơi hai bàn tay gi­ao nhau: “Xin lỗi, tôi còn có việc, sợ rằng không rảnh để nói chuyện cùng anh.”

Nói chuyện gì? Quyền sở hữu Thư Tình?

Anh từ chối cho ý kiến, xoay người rời đi, một lần nữa biến thành Er­ic khuôn mặt tinh trí trên bìa tạp chí, kỳ tài buôn bán không ai bì nổi.

“Ở đây chờ anh.” Một giây sau, Cố Chi buông tay Thư Tình, cầm đơn từ chức trong tay cô, vẻ mặt không thay đổi đuổi theo.

Trước khi cửa thang máy kịp khép lại, anh đuổi tới kịp, Trình Ngộ Sâm ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt an tĩnh tối đen của anh.

Hai người đàn ông đứng im trong thang máy, chỉ có con số màu đỏ không ngừng chuyển đổi.

Cố Chi nói: “Tôi không biết anh có chủ ý gì nhưng mà xin lỗi, sợ rằng Thư Tình sẽ không đến New Di­rec­tion nữa.”

“Anh là thầy của cô ấy sao?” Trình Ngộ Sâm mỉm cười, không để ý tới lời nói của Cố Chi: “Tôi cho rằng chỉ có phụ huynh mới có quyền giám hộ, không ngờ hôm nay người giáo sư nhân dân cũng vô cùng lo lắng, rất quan tâm chăm sóc học sinh.”

“Tôi cũng vậy, tôi không ngờ đường đường một tổng giám của công ty quốc tế cũng sẽ coi cọng một nhân viên bình thường như vậy. Vì giữ người ở lại mà không tiếc tự hạ thân phận, lấy cái lý do vô cớ tạm rời cương vị công tác để uy hiếp.”

Trình Ngộ Sâm cúi đầu cười vài tiếng, dùng tư thái ưu nhã bình tĩnh không nóng không nội nhìn vào mặt Cố Chi: “Tôi cho rằng, cái gọi là nhà tư bản, chính là biết được cách lợi dụng tư bản trong tay, đạt được mua bán mà mình muốn, đây không gọi là uy hiếp mà gọi là thông minh.”

Đôi mắt Cố Chi trầm xuống: Mua bán?” Anh không do dự cầm lấy thư từ chức trong tay, gọn gàng linh hoạt xé thành hai nửa, không hề chớp mắt nhìn Trình Ngộ Sâm: “Có lẽ khoe khoang bản thân mình thông minh hơn nữa, trên thương trường không vụ mua bán nào không thành, tiếc là, lòng người không phải để mua bán, sợ rằng giờ phải khiến anh thất vọng rồi.”

Thang máy dinh một tiếng dừng lại ở lầu một, bên ngoài một đám người đang đợi nhưng trông thấy hai người đàn ông lạnh như băng đang giằng co, không ai dám đi tới.

Trình Ngộ Sâm nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Cố Chi sau mắt kiếng, cười như không cười hỏi anh: “Trên thế giới này còn rất nhiều, rất nhiều đồ có thể sử dụng tiền và quyền để mua được, không thử một lần, anh làm sao biết tôi không mua được?”

Cố Chi cũng cười, dùng ánh mắt lạnh lùng khinh thường nhìn anh ta: “Vậy anh thử một lần để tôi thấy được bản lĩnh của anh. Nhưng mà tôi nhắc nhở anh một câu, hãy chuẩn bị khăn tay và góc tối trước để chào đón thất bại anh chờ mong đã lâu đi.”

Sau khi nói xong câu đó, anh không quay đầu lại mà đi ra khỏi thang máy, sau đó đi vào thang máy ngắm cảnh ở đối diện.

Trình Ngộ Sâm cũng đi ra thang máy, nhìn người đàn ông kia dùng tư thái lạnh lùng tự tin nhìn xuống mình, đột nhiên không còn thấy vui vẻ.

Anh biết rõ, chính mình không chắc chắn như vẻ bề ngoài, người đàn ông kia nói đúng, có lẽ có những thứ không phải có tiền có quyền là có thể mua được, giống như lòng người hay tình cảm.

Vào lúc này, Trình Ngộ Sâm mà mọi người ngửa mặt nhìn lên, cũng trở thành một người phàm nhỏ bé, đứng ở dưới ngưỡng vọng nhìn hai người nắm tay.

Thậm chí anh không biết vì sao mình chỉ tràn đầy khát vọng và chấp niệm với cô bé này, nhưng trong lòng có một tinh thần không chịu thua nói cho anh biết, sau khi mất đi nhiều như vậy, vì sao không tranh thủ đoạt vật mình muốn?

Sau khi anh trở thành cô nhi, không có hối hận mà qua sự cố gắng của bản thân mới tới được vị trí huy hoàng hôm nay, chẳng lẽ không đáng giá có được chút khát vọng sao? Chẳng lẽ không nên tìm một chút gợn sóng trong cuộc sống bình thường trước kia sao?

*

Lúc Cố Chi trở lại sân thượng, Thư Tình đang thất hồn lạc phách đứng ở đó, chuông điện thoại vang lên không ngừng.

Ánh mắt anh vẫn trầm mặc và lạnh như băng, lấy điện thoại trong tay cô, giúp cô nhận cuộc gọi của Thư Tuệ Dĩnh.

Nghe thấy đầu kia truyền tới giọng nói đàn ông, Thư Tuệ Dĩnh ngẩn người, nhìn lại màn hình một chút, đúng là điện thoại Thư Tình: “Xin hỏi cậu là....”

“Cháu là Cố Chi.” Bốn chữ đơn giản, thong dong tỉnh táo.

Thư Tuệ Dĩnh tiêu hóa một lúc mới nhớ Cố Chi không phải ai khác, mà chính là thầy giáo tiếng Pháp của Thư Tình.

“Thầy Cố?”

“Đúng rồi.”

Bà kinh ngạc hỏi: “Cậu.... cậu ở cùng Thư Tình? Không, sao cậu lại ở chỗ này?”

Cố Chi nhìn Thư Tình, ánh mắt bình tĩnh: “Cháu ở cùng với cô ấy.”

Thư Tuệ Dĩnh hoàn toàn không dám nghĩ nhiều, chỉ nói theo bản năng: “Tôi biết rõ cậu ở cùng con bé, bởi vì tôi gọi vào điện thoại của con bé mà!”

Đối phương dừng một chút, sau đó nói cho bà biết: “Ý của cháu, chúng cháu có quan hệ người yêu.”

“....” Thư Tuệ Dĩnh đứng ở cửa phòng bệnh, đột nhiên cảm thấy, buồn khổ đã bị kinh hãi ép xuống.

Sau khi Cố Chi cúp điện thoại, yên lặng nhìn Thư Tình, bởi vì quá thương tâm, ngay cả việc anh chưa đực cô đồng ý đã tuyên bố quan hệ hai người, cô cũng không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn mặt đất, trầm mặc không nói.

Anh rất muốn hỏi cô rốt cuộc tổng giám Trình xuất hiện ở đâu mà theo đuổi, cũng muốn lay cô tỉnh lại, hỏi cô vì sao trong thời điểm kho khăn nhất lại chọn cách bỏ qua anh, mà lý do lại buồn cười như thế —— sợ anh không dạy học được!

Nhưng tất cả cảm xúc không thể bộc phát vào lúc này, anh cố gắng đè những nôn nóng và không vui trong lòng, anh cầm lấy tay cô: “Không quay về thì mẹ em sẽ lo lắng.”

Trong nháy mắt cô co rúm người lại, không muốn đối mặt với sự thật, càng không muốn nhìn thấy thân thể lạnh như băng của ông nội lần nữa.

Chỉ tiếc Cố Chi nắm chặt lấy tay cô, không cho cô cơ hội thoát đi. Gió trên sân thượng đưa lời nói trầm thấp của anh đến bên cô: “Đừng lo lắng, có anh ở đây.”

Đôi mắt Thư Tình lại ướt nước, cuối cùng cô không cự tuyệt nữa, kệ anh nắm tay cô đi vào hành lang.

*

Ông nội rời đi đã nằm trong dự liệu của gia đình, từ khi ông nằm viện, trong lòng mọi người đều biết rõ ngày này sẽ đến.

Ngoại trừ Thư Tình, những người còn lại dù thương tâm những tâm tình không đến mức không khống chế đực như cô.

Thư Tuệ Dĩnh nuốt lời vào trong bụng, ánh mắt phức tạp nhìn hai bàn tay nắm chặt của Cố Chi và Thư Tình. Thư Tình thấy ánh mắt của bà, cố gắng rút tay ra, nhưng Cố Chi dùng sức nắm chặt lại, cúi đầu xuống nói một câu: “Sớm muộn cũng phải đối mặt.”

Thư Tình dừng một chút, gật đầu, không giãy nữa.

Hai ngày sau, cả nhà đều bận rộn việc hậu sự của ông nội, hỏa táng, gác đêm, nhập thổ vi an, ngoại trừ buổi tối ở trong khách sạn, thời gi­an còn lại Cố Chi đều đi cùng.

Thư Tuệ Dĩnh cố gắng nói chuyện với con gái, nhưng Thư Tình kéo tay bà, mệt mỏi nói: “Để sau đi ạ.”

Cho dù là chuyện Cố Chi hay chuyện ộng nội, tạm thời cô không có sức để nói chuyện.

Cho dù ông từng là nhân vật quan trọng như thế nào trong sinh mệnh cô, nhưng cuối cùng lại hóa thành tro bụi chôn sâu dưới đất.

Thư Tình trầm mặc nhìn bia mộ trước mặt, đặt hoa tươi trong ngực lên đất, một lần cuối cùng đỏ vành mắt trước ảnh chụp ông.

Sau này trong cuộc đời buồn chán, sẽ không còn ông yêu thương và làm bạn cùng cô rồi.

Hóa ra đây chính là cái giá lớn phải trả cho sự trưởng thành, không ngừng nhận được những tri thức và kinh nghiệm phong phú trong đời nhưng cũng đồng thời không ngừng tạm biệt những gì ngày xưa, kể là người cô yêu và người yêu cô.

Thư Tuệ Dĩnh ôm chặt lấy bả vai con gái, lặng lẽ giúp cô duy trì, Cố Chi đứng sau hai người, ánh mắt chưa bao giờ rời khỏi Thư Tình.

Sau đó, anh nghe thấy Thư Tình cúi đầu nở nụ cười: “Mẹ, mẹ yên tâm, sau ngày này, con sẽ tỉnh lại, tiếp tục là Thư Tình vui vẻ vô ưu vô tư.”

Bởi vì đó là hy vọng của ông nội.

Mà sau khi tất cả đã kết thúc, cuối cùng đã tới lúc Cố Chi đối mặt với mẹ vợ tương lai.

P/s: Con rể xấu cũng phải gặp mẹ vợ là đây ╮ (╯▽╰ )╭



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cẩm Tiên, DAUtay14, Google Adsense [Bot], quinquin91, thanhchuyen, trannhi, truonglemai1995 và 194 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.