Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 440 bài ] 

Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

 
Có bài mới 29.05.2015, 21:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 13.02.2015, 15:07
Bài viết: 88
Được thanks: 490 lần
Điểm: 16.4
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



     Chương 151: Động Tình

     Lương Chân Chân mặc một bộ váy vải bông màu trắng, đi chân trần soi rõ bóng người ở trên sàn nhà thơm mùi gỗ của cây hồng đàn. Mùi thơm nhàn nhạt bay xa kéo dài, có tác dụng giúp tinh thần vui vẻ. Tâm tình cô bình thản đi qua từng giá sách, ngón tay mảnh khảnh thon dài chậm rãi gợi lên mùi thơm của sách vở. Nhưng không có quyển nào hợp với phong cách của cô.

     Thỉnh thoảng, lúc cô xoay người, vạt váy tung bay, ở giữa hai hàng sách xẹt qua một đường cong bồng bềnh tuyệt đẹp. Tay cô trượt đến một quyển (sử thi) bên cạnh, đang chuẩn bị ôn bài lại một lần nữa, nhưng khóe mắt lại chợt thấy góc đầu tiên bên cạnh để một quyển sách hơi cũ được khâu lại bằng chỉ (kinh thi), trong lòng vui mừng, lại có thể tìm thấy nó ở chỗ này, cũng là một phát hiện thật hay!

     Cô vui mừng lấy nó từ trên giá sách xuống, đi mấy bước, nhẹ nhàng ngồi lên chiếc thảm mỏng trên cửa sổ, dựa vào đệm êm, thích thú mở (kinh thi) ra, cẩn thận đọc từng hàng, từng chữ một. Thấy mệt mỏi lập tức nhìn đến cây xanh ngoài cửa sổ, vừa vặn nhìn thấy cả vườn hoa kia, tầm nhìn thật tốt. Thời gian đọc sách lặng lẽ trôi qua, cô thỉnh thoảng thay đổi tư thế, hoặc nằm nghiêng, hoặc nằm dựa...

     Kích trống này thùng thùng, dũng dược dụng binh.
     Thổ quốc thành thuỷ vận, ta độc đi về phía nam.
     Tử sinh xa cách, cùng người thề nguyện.
     Nắm tay cả đời, bên nhau đến già.

………

     Trống đánh thùng thùng, đao kiếm toát ra dáng vẻ ám sát.
     Tường thành của tổ quốc là Thủy Vận(*),một mình tôi đi về phía nam.
     Sinh tử hợp rồi tan, nguyện thề ước cùng anh.
     Nắm tay cả đời, bên nhau đến già.

     (*Thủy Vận là chỉ một địa danh của Vệ Quốc vào thời gian ấy, bây giờ là tỉnh Hà Nam ở biên giới miền Bắc.)

     Cô biết đây là một loại lời hứa kiên định của người xưa, là một truyền thuyết đẹp và lãng mạn, đều là tâm nguyện tốt đẹp trong lòng mọi người. Nhưng người thực sự có khả năng làm được, thế gian này có thể có mấy người?

     Đa số con gái, trong lòng họ đều mong muốn có thể có một người như vậy, có thể dũng cảm nắm lấy tay mình, cho mình sự ấm áp cùng bao dung vô tận. Trong những lúc khó khăn đen tối cùng mình vượt qua hết đoạn đường này đến đoạn đường khác. Giữa lúc mưa to gió lớn, có người tri kỷ mang ô cho mình, che chở mình khỏi sự lạnh giá, mưa gió cùng bầu trời âm u. Giữa lúc mình vấp ngã và gặp trắc trở thì có người mỉm cười cầm lấy tay mình đặt trước ngực người ấy, chỉ cần một ánh mắt, có thể cho mình biết rằng, dù trời có sập xuống, cũng đã có người ấy gánh vác.

     Lương Chân Chân đột nhiên chán nản, lập tức đứng lên, rồi lại ngồi sụp xuống, không thể không thở dài quan sát. Đặt sách ngang ở trên đầu gối, nhìn ngơ ngác cành cây đong đưa ngoài cửa sổ ngẩn người.

     Câu thơ thật là hay, tâm niệm thật là đẹp, nhưng với cô một chút quan hệ cũng không có. Đối với tương lai, cô đã thấy đầy mờ mịt và bất lực. Ngay từ thời khắc gặp phải ác ma kia, tất cả mơ ước về tương lai tốt đẹp cô đã sớm vứt bỏ lại sau đầu rồi. Cuộc sống bây giờ không phải là cô tự nguyện, nhưng cũng là bị thực tế ép buộc. Cô cũng không muốn oán trách ai, cũng không oán trách trời đất. Có lẽ, đây chính là số mệnh đã định trước của mỗi người!

     Nếu không có cách nào thay đổi hoàn cảnh, như vậy thì chỉ có thể thay đổi chính mình, đi bước nào tính bước đấy. Chờ ngày nào đó ác ma thực sự chán ghét mình, cô sẽ tự do. Cuộc sống sau này cô không dám nghĩ, cũng không có dự tính gì, ai...

     Cô giơ cánh tay trắng nõn như ngó sen lên, dụi dụi đôi mắt chua xót, để (kinh thi) xuống, đứng dậy đi sang thư phòng. Ở lại trong phòng đã lâu, có chút buồn bực, cô muốn đi đến sau vườn một chút. Chỗ đó không khí mát mẻ, cảnh vật chung quanh tươi đẹp, có thể làm cho tâm tình vui vẻ. Cũng không biết có còn nhìn thấy bà lão ngày trước ở đó hay không. Mặc dù tính tình có chút kỳ quái, nhưng là một bà lão đáng thương!

     Vườn sau yên tĩnh, thỉnh thoảng có một hai người làm vườn đi qua, nhìn thấy cô lập tức lễ phép chào một tiếng: "Lương tiểu thư", cô cũng đáp lại người ta một nụ cười nhàn nhạt. Trong lòng vẫn đang suy nghĩ buổi tối cùng ác ma nói chuyện một chút, để cho anh dặn dò những người này về sau không cần khách khí như vậy, khiến cô cảm thấy ngượng ngùng.

     Trên đình nghỉ mát là một nơi để nghỉ ngơi rất tốt, bốn phía đều là nước chảy trong suốt, có thể nhìn thấy đáy. Nhìn mọi người hóng mát, bên cạnh còn có cả giàn hoa làm dây đu, duy mỹ mà lãng mạn, cũng không biết chỗ này là do ai thiết kế. Dù sao, tính tình ác ma lạnh như băng, khẳng định là không tham gia vào mấy việc này.

     Cô vừa mới ngồi xuống, điện thoại di động đã vang lên, cô sợ đến nỗi thiếu chút nữa từ trên xích đu rơi xuống. Vẫn may ngón tay siết chặt dây đu, ổn định tâm lý sau đó mới lấy điện thoại di động ra. Khi thấy là Giai Ny gọi đến thì sau đó còn thoáng ngẩn người, cô vốn cho là của ác ma.

     "Giai Ny"

     "Chân Chân, lời đồn đại của cậu ở trường học đã được ngăn chặn toàn bộ, hình như là lãnh đạo nhà trường ra mặt trấn áp. Trần Khả Doanh cũng không biết đã đi đâu, trước đó vài ngày trên diễn đàn BBS của trường những tin tức bất lợi cũng bị loại bỏ hoàn toàn, tất cả đều biến mất không dấu vết. Trong trường cũng ít nghe thấy những lời nói khó nghe."

     Dừng một chút, Giai Ny tiếp tục nói: "Vị kia nhà cậu làm việc hiệu suất rất nhanh, điểm này đáng để khen ngợi."

     Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Lương Chân Chân nhanh chóng dâng lên một vùng đỏ ửng đáng nghi, kéo dài đến mang tai, nhỏ giọng lầu bầu nói: "Giai Ny, cậu nói lung tung cái gì đấy, tớ với anh ta... không phải loại quan hệ như trong tưởng tượng của cậu, chúng tớ..." (chẳng qua là mối quan hệ giữa ông chủ và người giúp việc.)

     Nói thẳng ra, cô chính là tình nhân. Tình nhân, chẳng qua là để cho chính miệng cô nói ra có chút khó khăn mà thôi.

     "Nguyên nhân là bởi vì mẹ Diệp sinh bệnh thôi." Giọng Tiết Giai Ny rất bình thản. Trong nháy mắt, Lương Chân Chân trở nên trầm mặc, lòng bàn tay cầm điện thoại di động thấm ra một lớp mồ hôi dầy đặc, ngay cả hô hấp cũng dừng lại. Giai Ny đã đoán được? Vậy là, cô ấy vẫn luôn rất quan tâm mình. Cho dù mình không nói, cô ấy ít nhiều cũng có thể đoán được một chút.

     Hiện gi, là thời cơ tốt nhất để cô nói ra đầu đuôi câu chuyện. Giấu ở trong lòng lâu như vậy, có thể tìm người bày tỏ, cũng thật tốt.

     "Ừ, lúc đấy tớ và anh trai đều rất vô dụng, tất cả họ hàng người thân cũng không chịu cho tớ mượn tiền, chỉ sợ vay mà không trả. Bệnh của mẹ Diệp đã không thể kéo dài được nữa, bất cứ lúc nào cũng có thể gây nguy hiểm đến tính mạng. Lúc ấy, tớ chỉ nghĩ đến một biện pháp như vậy. Nếu như mẹ Diệp có gì bất trắc, trong lòng tớ vĩnh viễn sẽ cảm thấy áy náy bất an. Bà là người tốt, đối xử với tớ như con gái ruột vậy, cho tớ một gia đình ấm áp yêu thương. Có lúc tớ lại nghĩ, có phải tại vì nuôi thêm tớ nên mới khiến bà làm việc vất vả mà mắc phải căn bệnh đó hay không. Mười ba năm qua, tớ chỉ mong nhanh chóng kiếm tiền để thanh toán chi phí phẫu thuật thôi."

     Tiết Giai Ny quả thực đối với loại suy nghĩ này của cô thì không thể bội phục hơn được nữa, trên đời tại sao lại có một cô nương ngốc như vậy! Báo ân thế nào đi nữa cũng không thể lấy chính thân thể mình đi trao đổi được!

     "Nha đầu ngốc, sao lúc ấy cậu không thương lượng với tớ một chút, quyết định này có thể làm bừa sao? Cậu..." Tiết Giai Ny giận đến mức cũng không biết nói thế nào với cô mới phải.

     "Tình huống lúc đó rất đặc biệt, nếu như nói cho cậu biết chắc chắn cậu sẽ không để cho tớ đi. Cho nên..." Cô ngập ngừng nói.

     "Cậu đó! Thôi, chuyện đã như vậy, các cậu... Đã như vậy bao lâu?"

     Vấn đề này đối với Lương Chân Chân mà nói, đến bản thân cô cũng không biết, trong lòng cô cũng luôn tự hỏi. Nhưng cuối cùng cũng không có đáp án.

     "Không biết."

     "Không biết? Anh ta nói như thế nào?" Tiết Giai Ny kinh ngạc.

     "Chưa nói."

     "Chưa nói? Giọng nói của Tiết Giai Ny nâng cao lên một đề-xi-ben, cô quả thực bội phục Chân Chân đến chết mất thôi. Rốt cuộc, cô ấy có hiểu mình đang làm cái gì hay không!

     Thật ra thì trong lòng Lương Chân Chân cũng cảm thấy rất kỳ lạ, quan hệ giữa ác ma với cô có chút bất luân bất loại (có nghĩa: chẳng ra gì cả). Phải nói sau nhiều lần như vậy nhưng cho đến bây giờ, cô chưa từng muốn tiền của anh, anh cũng không có cho thêm (đương nhiên, ý của câu này không phải là cô muốn tiền o(╯□╰)o.) Nhưng mỗi lần đều là anh đi tìm cô, nói với cô mấy lời nói kia giống như cô vốn nên thuộc về anh vậy.

     Dựa vào những nghi ngờ này, cô lập tức kể lại một lượt đại khái quá trình lúc ban đầu tại sao quen biết Đằng Cận Tư, trên đường tóm lược bớt một chút phần triền miên. Ví dụ như chuyện ăn cơm ở Đế Hào Tư lần trước.

     Tiết Giai Ny sau khi nghe xong, hơi trầm tư một chút: "Nói cách khác, quan hệ của các cậu bây giờ vốn cũng không phải là hình thành dựa trên tiền bạc? Chẳng qua chỉ là quan hệ nam nữ rất bình thường? Anh ta còn cầu xin cậu mỗi buổi tối đến nhà anh ta? Không cho phép cậu cùng bất cứ người đàn ông nào liếc mắt đưa tình?"

     "Ừ." Lương Chân Chân gật đầu một cái.

     "Anh ta thích cậu." Hai giây sau, Tiết Giai Ny đã thốt ra một câu.

     "Khụ..." Lương Chân Chân bị nghẹn đến mơ hồ, ho khan đến nỗi nước mắt cũng chảy ra: "Giai Ny, cậu đùa như vậy không buồn cười chút nào."

     "Giọng tớ giống như là đang nói đùa sao? Anh ta để cho cậu ở lại nhà anh ta, mà không phải tùy tiện mua cho cậu căn hộ nhỏ hay là trực tiếp đến khách sạn; không cho phép cậu tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào thể hiện ham muốn chiếm đoạt mãnh liệt. Quan trọng nhất là người đàn ông tên Đằng Cận Tư này, tất cả lời đồn bên ngoài về anh ta chẳng lẽ cậu chưa nghe nói qua? Anh ta trước đây vẫn không dính dáng đến nữ sắc (sắc đẹp của người phụ nữ), gần đây mới truyền ra anh ta cưng chìu một người. Người này là ai, chắc hẳn cậu đã rất rõ."

     "Còn có, tối hôm qua, tớ thấy anh ta ôm cậu lúc rời đi đã hoài nghi. Trong ánh mắt của anh ta thủy chung chỉ chứa một mình cậu, ngay cả người bên cạnh nửa phần bóng dáng cũng không có. Đối với cậu phần tình cảm yêu thương kia cũng là bộc lộ một cách tự nhiên. Mà cậu, đối với anh ta, chỉ sợ cũng động tình thôi."

     Một câu nói của Tiết Giai Ny đã vạch trần chân tướng.

     Lương Chân Chân hoàn toàn ngây ngẩn cả người, câu nói kia của Giai Ny: "Mà cậu, đối với anh ta, chỉ sợ cũng động tình thôi." Khiến cô rung động không dứt. Trải qua thời gian dài, cô sợ nhất chính là suy nghĩ về vấn đề này, cứ như vậy tình nguyện hồ đồ cho qua. Có lúc thấy rất rõ ràng, ngược lại sẽ chịu ảnh hưởng.

     Hơn nữa, cô cũng không thể có tình cảm với anh được. Cô rất sợ.



Đã sửa bởi Chimy Lữ lúc 06.06.2015, 19:19, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.06.2015, 16:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 13.02.2015, 15:07
Bài viết: 88
Được thanks: 490 lần
Điểm: 16.4
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


     Chương 152: Hôn Đầu Óc Choáng Váng

     "Giai Ny, tớ rất sợ." Lương Chân Chân chậm rãi nói, đây là lời nói sâu nhất từ đáy lòng cô. Bình thường, không có ai có thể nói chuyện, nhân cơ hội này mới lấy hết dũng khí để nói ra.

     Bên kia điện thoại, quả nhiên, Tiết Giai Ny nhẹ nhàng thở dài một cái: "Nha đầu ngốc, là bạn tốt của cậu, dĩ nhiên là tớ hi vọng cậu được hạnh phúc. Nhưng gia thế bối cảnh của người đàn ông Đằng Cận Tư đó, ai... Nếu như có thể, hai người các cậu hãy thẳng thắn nói chuyện một lần, đừng có chuyện gì cũng giấu ở trong lòng."

     Cô vốn muốn nói là người đàn ông như Đằng Cận Tư không thích hợp với Chân Chân. Nhưng nghĩ lại, mình tuyệt đối không nên nói như vậy, nói cho cùng: mọi chuyện đều có thể. Thế gian này cũng không thiếu truyện cổ tích hoàng tử và cô bé lọ lem, tốt có xấu cũng có, cô không cách nào đoán trước được tương lai của Lương Chân Chân. Trong lòng chỉ mong cô ấy có thể gặp được một người tốt, có một kết cục tốt đẹp.

     "Ừ." Cô đáp lại một tiếng, trong lòng hiểu ý của Giai Ny. Gia thế của cô và anh cách nhau quá lớn, một người ở trên Thiên cung Thiên đế, một người là thường dân ở trong túp lều tranh, cách biệt một trời một vực, làm sao có thể sẽ có tương lai chứ?

     Cho nên, giữa bọn họ đã định trước chỉ là khách qua đường trong cuộc đời của nhau mà thôi.

     Sau khi cúp điện thoại, cô ngồi một mình trên xích đu ngẩn ngơ một hồi, trong đầu một mớ hỗn loạn. Vốn là hoàn toàn không để ý, đành phải mượn việc tưới hoa xới đất để dời đi sự chú ý của mình. Nhìn những đóa hoa tươi đẹp kia nở, tâm tình bỗng dưng trở nên trống trải hơn.

     "Em đang làm gì thế?"

     Đang lúc cô hết sức chăm chú tưới nước cho hoa, sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp khêu gợi, dọa cô sợ đến mức tay run lên. Bình nước rơi xuống đất kêu "bịch" một cái, nước bên trong bắn ra tung tóe, vừa vặn bắn lên chiếc quần trắng của Lương Chân Chân.

     "A!" Cô không nhịn được lập tức lùi về sau một bước, đúng lúc bị người đàn ông phía sau ôm trọn vào lòng.

     "Em cũng thích tưới hoa?" Đằng Cận Tư ở bên tai cô hỏi.

     Anh vừa vào phòng khách đã nghe thấy mấy người giúp việc nói cô ở đằng sau vườn, lập tức đến tìm cô. Xa xa, nhìn thấy một dáng người nhỏ nhắn màu trắng đang khom người đi tới đi lui ở trong vườn hoa đủ màu sắc. Thấy thế, anh bỗng chốc trở nên mềm lòng, lặng lẽ lại gần.

     Lương Chân Chân không nghĩ tới hôm nay anh lại trở về sớm như vậy, hơn nữa còn tới sau vườn tìm cô, khiến cô đột nhiên hoảng sợ, không khỏi oán trách nói: "Sao anh lại xuất quỷ nhập thần như vậy?"

     "Là do em quá chăm chú." Người nào đó nói năng hùng hồn, không cảm thấy là mình có lỗi.

     "Buông tôi ra á." Lương Chân Chân muốn thoát khỏi cánh tay anh đang ôm eo mình. Mặc dù tưới hoa dời đi sự chú ý của cô, nhưng không có nghĩa buồn rầu trong lòng cô đã được rũ bỏ. Vừa nghĩ tới vốn là không thể có tương lai, hiện tại, cô tình nguyện chấm dứt quan hệ, cuộc sống đường ai nấy đi, hai người không còn liên quan gì đến nhau.

     Nhưng, tại sao đáy lòng của cô lại có chút mơ hồ không thôi như vậy? Là tham luyến (nghĩa là rất lưu luyến) phần ấm áp này sao? Hay là cô thật sự lệ thuộc vào cây đại thụ này rồi? Hoặc là... mình thực sự đã động lòng?

     Biết rất rõ là không thể có kết quả, vậy mà cô còn đâm đầu vào tình yêu. Thật là ngốc nghếch, e là không có thuốc nào cứu được!

     "Làm sao đây? Quần bị bắn ướt hết cả rồi, thay cái khác là được." Đôi môi mỏng lạnh lùng của Đằng Cận Tư thỉnh thoảng lướt qua vành tai cô, mang theo một trận cảm giác tê tê dại dại ở bên tai.

     Lương Chân Chân tức giận với trò đùa giỡn lưu manh của anh, chẳng những không buông hông của cô ra, ngược lại ôm càng chặt hơn. Hơn nữa, trong miệng anh phả ra hơi nóng còn cố ý phun lên gương mặt cùng đôi tai nhạy cảm của cô, hơi ngứa ngáy, tê tê, không vui quay lại muốn mắng anh. Kết quả…

     Môi đỏ của cô vừa vặn hôn lên môi của anh, góc độ rất chuẩn xác, kết hợp hoàn mỹ tại một chỗ. Hai người cũng ngây ngẩn cả người, bốn con mắt long lanh nhìn nhau.

     Rất nhanh, con ngươi thâm thúy đen nhánh của Đằng Cận Tư lập tức nổi lên ý cười nhỏ, cúi đầu, hôn sâu hơn. Tâm tình vui vẻ cũng làm cho nụ hôn này càng thêm triền miên, không điên cuồng như trước***, chỉ là nhẹ nhàng mút lấy. Mỗi một cái đều giống như khắc vào tình cảm thât sâu, giống như che chở cho vật báu vậy.

     Miệng cô ngọt ngào tựa như hút mãi không hết, mềm mại như nước có thể so với thạch trái cây, khiến anh chỉ muốn thỏa thích giày xéo hút. Cắn, nhưng anh lại sợ quá mức bá đạo hù dọa cô, lực đạo lập tức chậm lại vừa phải, dịu dàng chung tình hôn. Cánh tay càng thêm cưỡng chế quay người cô lại đối mặt với anh.

     "Ưmh..." Lương Chân Chân đầu óc trống rỗng, tại sao mỗi lần sự việc tiến triển đều lệch ra khỏi quỹ đạo mong muốn chứ! Cô rõ ràng là muốn mắng anh giở trò lưu manh, kết quả trời đất xui khiến hôn lên bờ môi anh. Còn bị anh hôn sâu đến mức đầu óc choáng váng, hai má ửng lên như miếng thịt kho tàu.o(╯□╰)o

     Nắng chiều chạng vạng chiếu lên hai người tỏa ra một vầng sáng nhàn nhạt, dịu dàng tản ra giữa khung cảnh vườn hoa đầy màu sắc nơi đây. Cứ như vậy chiếu lên đôi nam nữ đang hôn nhau, duy mỹ làm cho người khác không đành lòng quấy rầy.

     Một lúc sau, Đằng Cận Tư mới kết thúc nụ hôn đắm đuối vừa dịu dàng lại bá đạo này, đôi môi chống đỡ trên trán của Lương Chân Chân khẽ thở. Sau đó ôm cô thật chặt vào lòng, cứ như vậy dùng sức, ôm sát giống như muốn khảm cô vào trong cơ thể mình.

     Phải làm sao bây giờ? Tâm tình cô ngày càng phức tạp. Đầu Lương Chân Chân mơ màng tựa vào bờ ngực rắn chắc của anh, nghe thấy ở chỗ đó truyền đến tiếng tim đang đập thình thịch, còn cô cũng thấy tim của mình đập nhanh hơn thì phải. Cô cảm thấy nụ hôn đó có một loại ma lực, khiến cô không nhịn được mà say mê.

     "Nai con..." Đằng Cận Tư ở bên tai cô kêu một tiếng thật nhẹ, ẩn chứa tình cảm nồng nàn.

     Lương Chân Chân không trả lời anh, chỉ im lặng rúc vào trong ngực anh. Cô quả nhiên là tham luyến phần ấm áp này, vốn là không dời bỏ được. Cô thật sự… bị ma nhập rồi.

     "Anh thích em chủ động." Anh lại nói một câu.

     Ai nói vừa rồi là mình chủ động hôn anh chứ! Rõ ràng chỉ là không cẩn thận mà thôi! Không có việc gì sao phải dựa vào sát như vậy làm gì? Đáng ghét! Lương Chân Chân trong lòng nói xấu, ngón tay xấu hổ bấm vào da thịt trên lưng anh.

     "Làm sao nữa vậy?" Đằng Cận Tư kéo đầu nhỏ của cô đang đang chôn ở trước ngực mình ra ngoài, bộ mặt nghi vấn nhìn khuôn mặt tựa như hoa hồng kiều diễm của cô.

     "Ai nha! Tôi vần còn rất nhiều hoa chưa tưới xong nữa." Lương Chân Chân giẫy khỏi cánh tay anh đang ôm đầu mình, muốn dời đi chủ đề nói chuyện của anh.

     "Để cho mấy người giúp việc làm là được, chúng ta tới phòng ăn ăn cơm." Đằng Cận Tư kéo bàn tay nhỏ bé muốn chạy trốn của cô, đang định đi ra vườn hoa.

     "Nhưng mà, tôi nghĩ muốn tự mình tưới hoa kia." Cô đứng im ở đó, nhỏ giọng lầu bầu nói.

     Đằng Cận Tư quay đầu nhìn cô một cái, nai con và bà nội sao lại giống nhau như vậy, đều thích những loại cây cỏ này. Hậu viện bên kia Đằng gia cũng có một diện tích lớn các loài hoa nổi tiếng và quý giá chở bằng máy bay từ các nước đến đây. Những thứ đó đều là bảo bối cục cưng của bà nội, không có việc gì chỉ suốt ngày thích cầm xẻng nhỏ cùng bình nước.

     Xem ra, anh phải sắp xếp thời gian mang nai con đến Đằng gia thăm bà nội. Với loại tính tình ngây thơ lương thiện này của nai con, bà nội hẳn sẽ rất thích.

     "Em rất thích những thứ này?"

     "Ừ, nhìn những đóa hoa này nở, tâm tình cũng sẽ tự dưng tốt hơn rất nhiều." Khóe môi Lương Chân Chân hơi nhếch lên, phát ra lời nói từ đáy lòng.

     "Tâm tình em không tốt?" Đằng Cận Tư nhạy bén bắt được từ mấu chốt, lông mày nhíu lại.

     "Không phải, tôi chỉ là đang ví dụ mà thôi." Lương Chân Chân vội vàng khoát tay, thu lại vẻ buồn rầu ẩn giấu ở trong lòng. Ở đây giống như trong trò chơi tình yêu, cô không có quyền nói gì, chỉ có thể chờ trò chơi này kết thúc.

     Nghe được câu trả lời của cô, lông mày Đằng Cận Tư cũng thoáng dịu đi, buông tay cô ra, mặc cho cô đi vào trong vườn hoa. Nhìn thân hình làm việc bận rộn của cô, tâm tình của anh thật sự rất tốt.

     Ách... nai con nói không sai, bà nội nói cũng không sai.

     Lương Chân Chân không nghĩ tới Đằng Cận Tư sẽ đứng bên cạnh chờ cô, động tác nhanh nhẹn tưới xong những khóm hoa kia. Sau đó để bình nước xuống, rửa tay rồi chuẩn bị cùng anh vào trong nhà.

     Đi ở trên hành lang, cô không nhịn được lập tức hỏi: "Bà lão làm vườn lần trước sao không thấy đến?"

     "Bà lão làm vườn nào?" Đằng Cận Tư không hiểu cô đang nói cái gì. Hơn nữa, nơi này ở đâu ra bà lão làm vườn đây?

     "Ừm... chính là bà lão tính tình kỳ quái nhưng xem ra là người rất tốt 吖, anh cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy qua sao?" Lương Chân Chân nhìn anh một cái.

     "Không có, anh rất ít khi tới sau vườn."

     "À." Cũng đúng, những chuyện này vốn là anh không cần phải quan tâm. Trong biệt thự mọi việc lớn nhỏ đều do quản gia Hạ Đông phụ trách, cái anh để ý chỉ là chăm sóc ăn uống của Đại thiếu gia mà thôi.

     Đi được một lúc, Đằng Cận Tư đột nhiên cảm thấy có chút trùng hợp: "Bà lão sao? Bao nhiêu tuổi? Đại khái trông như thế nào?"

     "A! Anh hỏi những thứ này để làm gì?" Lương Chân Chân không hiểu nhìn đến anh.

     "Em nói trước đi."

     "Đại khái dáng vẻ khoảng bảy tám chục tuổi, so với tôi không cao lắm, tóc bạc trắng. Nhưng mà thoạt nhìn tinh thần vẫn rất phấn chấn, bà lão đối với công việc làm vườn rất am hiểu. Nhưng tuổi đã lớn như vậy còn phải làm việc, thật đáng thương. Người thân hình như đều không ở bên cạnh bà, để bà ở nhà một mình cô đơn, anh nói có phải rất quá đáng hay không?"

     Nhắc tới bà lão, Lương Chân Chân dường như nói không hết chuyện, vẫn còn vì người ta mà bất bình. Miệng vểnh nhẹ, bộ dạng thật là đáng yêu.

     "Các người nói chuyện rất lâu sao?" Đằng Cận Tư ý vị sâu xa liếc cô một cái, trong nháy mắt trong đầu hiện ra dáng vẻ của bà nội. So với miêu tả của nai con không khác biệt lắm. Chỉ là, đằng sau những thứ kia...

     "Ừ, có một tiếng đồng hồ thôi." Lương Chân Chân gật đầu một cái.

     "Chuyện khi nào?"

     "Khoảng một tháng trước." Cô nhớ rất rõ, bởi vì ngày đó cũng là lúc anh vô duyên vô cớ bắt đầu không để ý tới mình.

     Đằng Cận Tư trầm ngâm, trong miệng nai con nói bà lão tám mươi tuổi. Chín mươi phần trăm là bà nội, những bà lão khác không thể xuất hiện ở đây. Cũng chỉ có nai con mới có thể dễ dàng tin những lời nói đó của bà nội.


Đã sửa bởi Chimy Lữ lúc 06.06.2015, 19:20, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.06.2015, 00:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 13.02.2015, 15:07
Bài viết: 88
Được thanks: 490 lần
Điểm: 16.4
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


     Chương 153: Ghét! Đều Là Anh... Làm Hại!

     Bà nội lại có thể giấu anh đến nơi này gặp nai con, khụ... Còn nói chuyện cùng cô thời gian dài như vậy, cũng không biết trong lòng bà nội nghĩ như thế nào nữa? Mấy ngày nay đều nói chuyện điện thoại cùng bà, vậy mà một chữ bà cũng không nói. Bà nội thật đúng là nhịn được.

     Nắm tay nai con càng chặt hơn, dịu dàng hỏi: "Còn muốn nhìn thấy bà lão kia nữa không?"

     Lương Chân Chân gật đầu một cái, cô chỉ là muốn biết hiện tại bà lão kia có khỏe hay không thôi. Một mình bà cụ lẻ loi cô đơn, người thân con cái cũng không có ở bên cạnh, suy nghĩ một chút cũng thật đáng thương!

     Đằng Cận Tư có thâm ý (ý nghĩ sâu xa) khác nhìn cô một cái: "Sẽ có cơ hội."

     "Ừm..." Lương Chân Chân chỉ coi như là anh đang an ủi mình, anh cũng không phải là thần tiên, làm sao có thể đoán trước được tương lai? Nhưng mà ngày nào đó, một lần nữa, cô lại nhìn thấy vị lão bà tính tình cổ quái kia thì thân phận cô có sự chuyển biến lớn. Thật đúng là làm cho cô có chút thích ứng không nổi, kinh ngạc đến mức miệng cũng không khép lại được nữa, cũng hiểu ác ma nói: "Sẽ có cơ hội" là ý gì, không khỏi sinh ra sự oán trách đối với anh: Sao lại không nói sớm cho cô biết chứ! Một chút chuẩn bị tâm lý cũng không có, cứ phải thấp thỏm...

     Trở lại phòng ăn, mấy người hầu đã chuẩn bị xong bữa ăn tối phong phú. Lương Chân Chân bận rộn làm việc nên cái bụng kia đã kêu ùng ục từ sớm rồi, mùi vị cực kỳ thơm ngon.

     "Chuyện trường học, đã xử lý gần xong, kẻ chủ mưu đứng sau là người khác, Nam Cung Thần vẫn đang trong quá trình điều tra. Chờ đến khi đã điều tra xử lý sạch sẽ xong, em hãy quay lại." Lúc ăn cơm, Đằng Cận Tư đột nhiên nhắc đến.

     Đang nghiêm túc ăn cơm, Lương Chân Chân chợt ngẩn người. Ngay sau đó gật đầu một cái. Mặc dù vừa rồi Giai Ny đã nói qua với cô, nhưng nghe điều này từ chính miệng anh nói ra, cảm giác lại không giống nhau.

     Trong lòng cảm thấy ấm áp, thì ra là anh vẫn nhớ rõ chuyện của mình. Nhưng vì sao, mỗi lần dòng nước ấm đi qua đáy lòng đều sinh ra một chút đau đớn mơ hồ như vậy. Giống như là đâm vào một bụi gai, thời khắc cô đau đớn, nhắc nhở cô phải lý trí.

     "Ừ." Trong miệng cô chứa đầy cơm, mơ hồ đáp một tiếng không rõ lắm.

     Hai phút sau, giọng nói của người nào đó lại vang lên lần nữa: "Nếu như ban ngày ở đây nhàm chán, cũng có thể trở về, nhưng buổi tối nhất định phải quay trở lại."

     Lương Chân Chân lại lần nữa ngây ngẩn cả người. Trước kia, mỗi lần mình đều phải năn nỉ anh để được về gặp mẹ Diệp, anh đều không cho đi, thế nào cũng phải nói những lời nói thật hay mới bằng lòng đáp ứng. Lần này lại chủ động đề nghị để cô trở về, khiến cô cảm thấy thụ sủng nhược kinh.

     Miệng ngạc nhiên khẽ nhếch, đôi mắt trong suốt như nước suối nhìn chằm chằm người đàn ông ở trước mặt, không chú ý đến khóe miệng đang dính một hạt cơm.

     "Đừng động." Giọng nói của anh hơi khàn trầm, mang theo tia mê hoặc, thân thể càng chậm rãi lại gần.

     Két... Trong nháy mắt nhịp tim của Lương Chân Chân tăng nhanh, anh... anh muốn làm gì? Miệng cô dính rất nhiều dầu ăn, hơn nữa, mới vừa rồi còn ăn tỏi. O(╯□╰)o

     Anh thật là đói khát, rõ ràng là ở trong vườn hoa đã được hôn rồi, lần này ngay cả miệng cũng chưa lau, lại muốn…

     "Khóe miệng dính một hạt cơm." Người đàn ông dường như nhìn thấu sự ngượng ngùng của cô, giọng nói bình tĩnh tự nhiên. Ngón tay thô ráp chậm rãi lướt qua một bên mép mềm mại của cô, lấy xuống một hạt cơm tẻ.

     Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lương Chân Chân "ầm" một cái đỏ ửng. Thật xấu hổ, cô lại cho là anh muốn hôn mình sao? Quả nhiên là mình nghĩ hơi nhiều rồi, không trong trắng, luôn dễ dàng suy nghĩ theo phương diện đó. ~(@_@)~

     "Cám ơn." Cô cúi đầu bộ dạng giống như con muỗi hừ một tiếng, chợt uống một ngụm nước. Nhưng không ngờ uống nhanh quá, bị sặc, ho đến nỗi phổi cũng muốn phi ra ngoài, máu trên mặt lập tức dâng lên, đỏ bừng.

     Đằng Cận Tư vội vàng vỗ nhẹ lưng của cô, mang một ít giọng trách cứ nói: "Uống nước thôi mà cũng có thể sặc thành như vậy sao?"

     "Ghét! Đều là anh... làm hại!" Lương Chân Chân tức giận đánh anh một cái, trong giọng nói chứa đựng ý tứ hờn dỗi.

     "Anh làm hại?" Đằng Cận Tư cau mày khó hiểu, cũng không phải là anh bắt ép nai con uống nước, có liên quan gì đến anh chứ?

     Trong đạo lý này chỉ có Lương Chân Chân mới hiểu được, mà cô chỉ biết nghiền nát bí mật này trong bụng, sẽ không nói ra để cho anh cười nhạo đâu! Nói cho cùng, anh vẫn là một con ngan ngu ngốc không hiểu chuyện tình cảm! ╭(╯╰)╮

     "Tôi đi lên phòng trước đây." Lương Chân Chân "cọ" một cái đứng lên, chuẩn bị đi lên tầng, lại bị Đằng Cận Tư kéo tay lại, xoay một vòng, ngồi lên trên đùi anh.

     "Ăn no chưa?" Đằng Cận Tư rất tự nhiên vuốt bụng của cô, muốn tự mình kiểm chứng một phen rốt cuộc là xẹp lép hay đã căng tròn.

     Lương Chân Chân vội vàng ngăn cản động tác của anh, cái người này! Thời điểm nào cũng không quên giở trò lưu manh! Thật là quá đáng, rất thích động chạm chân tay với cô. ~~~~(>_)~~~~

     Cũng may, điện thoại di động của anh vang lên đúng lúc, cánh tay đặt trên bụng cô rốt cuộc cũng dời đi.

     Đằng Cận Tư nhìn thấy là điện thoại của Nam Cung Thần gọi tới, lập tức nhận: "Chuyện có tiến triển gì không?"

     "Ông chủ, đã tra ra được kẻ chủ mưu đứng đằng sau, chứng cứ xác thực nhằm vào Phương Y Nhu. Hơn nữa, sự kiện tạp chí lần trước, cô ta cũng không thoát khỏi có liên quan."

     Bởi vì khoảng cách gần, nên Lương Chân Chân nghe được rất rõ ràng nội dung cuộc điện thoại. Chỉ là cô không hiểu lắm: Phương Y Nhu là ai? Rốt cuộc mình đã đắc tội với cô ấy lúc nào? Cô ấy tại sao phải hãm hại mình?

     Liên tiếp các câu hỏi vây quanh quấy nhiễu cô, chỉ đành nghi ngờ, nhờ đến sự giúp đỡ của người đàn ông trước mặt.

     "Ừ, tôi biết rồi, bây giờ cậu đang ở đâu?" Đằng Cận Tư sắc mặt bình tĩnh, trong con ngươi đen thoáng qua một tia lạnh lùng. Phương Y Nhu là chính cô tự tìm đến cái chết! Đừng trách tôi đối với cô không khách khí!

     "Tôi ở "Hoàng Triều Thịnh Yến", thật may là hình ảnh được ghi lại rất trọn vẹn, không cần tốn nhiều sức đã dựa theo bức ảnh Phương Y Nhu chụp đêm hôm đó tìm được."

     Phương Y Nhu nằm mơ cũng không nghĩ tới Nam Cung Thần sẽ tra ra bức ảnh đêm hôm đó. Phải biết "Hoàng Triều Thịnh Yến" cũng không phải người bình thường nói tra là có thể tra được. Nếu không phải có quan hệ vô cùng thân thiết với ông chủ ở đây thì sẽ không thể nào nhìn thấy máy ghi hình, công tác bảo mật trong nghề này ở đây luôn đứng đầu. Chính vì như vậy, Phương Y Nhu mới tự tin sẽ không bị phát hiện. Đồng thời, cũng chính vì sự tự tin lần này của cô ta, mắc bẫy chính mình chết thảm!

     "Được, tôi lập tức tới ngay." Nói xong, Đằng Cận Tư lập tức cúp điện thoại, dáng vẻ tàn bạo trên mặt còn chưa tiêu tan, mây đen giăng đầy.

     Đột nhiên, anh cảm giác được vạt áo trước ngực bị một đôi tay mềm mại kéo một cái, không khỏi cúi đầu nhìn sang, chỉ nhìn một cái, con ngươi đen tàn ác trong mắt anh lập tức tan thành mây khói.

     Nai con chớp đôi đồng tử ngập nước rụt rè nhìn anh, lông mi vừa dài lại tinh tế tựa như hai hàng quạt nhỏ dường như đang chớp chớp mắt, trên khuôn mặt nhỏ trắng nõn mềm yếu tràn ngập nghi vấn.

     "Phương Y Nhu là ai?" Cô nhỏ giọng hỏi, dáng vẻ ác ma thật là đáng sợ! Mặc dù anh là vì chuyện của mình mà nổi giận, nhưng cô vẫn cảm thấy sợ hãi. Bởi vì nhìn thấy anh bày ra vẻ mặt tối đen u ám kia, dù sao vẫn nhớ tới một chuyện đã xảy ra trước kia.

     Đằng Cận Tư dịu dàng sờ sờ gò má cô: "Ngoan, cô ta không quan trọng. Tối nay nghỉ ngơi thật tốt, anh đi ra ngoài xử lý chút chuyện."

     Lương Chân Chân vốn đoán được anh đi xử lý chuyện gì, giữ vạt áo của anh không buông tay. Nhìn anh âm u sâu thẳm tựa như con ngươi đen nhánh, cắn môi nhỏ giọng nói: "Anh... không được giết người, sẽ phải ngồi tù." --_--|||

     Lần này đến lượt Đằng Cận Tư không nói gì, trên trán đầy vạch đen. Không nhìn ra, nai con của anh so với anh còn rất lương thiện. Quả nhiên là anh nhìn trúng người phụ nữ này! Rất hợp với khẩu vị của anh.

     Bàn tay vỗ nhẹ lên mái tóc mềm mại đen bóng của cô, ngón tay chậm rãi trêu chọc: "Nai con, em là đang lo lắng cho anh sao?"

     "Không có." Tâm tình Lương Chân Chân rối loạn lắc lắc đầu ngón tay. Thật ra thì cô nói ra lời nói kia là có nguyên nhân. Trước kia, ác ma luôn uy hiếp không cho phép cô tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào, còn nói bộ phận nào của bọn họ chạm vào cô, lập tức chặt nơi đó của bọn họ. Chỉ tưởng tượng một chút đến cảnh đẫm máu kia thôi đã khiến người ta phải khiếp sợ. Mà hơn nữa, lần này lại khi dễ thân thể cô, sắc mặt ác ma cũng đủ đáng sợ để hù chết người. Cho nên, cô rất sợ anh làm ra chuyện gì quá khích.

     Mặc dù anh có quyền thế, không quan tâm những thứ kia. Nhưng tóm lại, giết người là không đúng, a di đà Phật!

     "Tên tiểu lừa gạt." Tâm tình Đằng Cận Tư rất tốt, ngón tay thô ráp nhéo đôi má mềm mại của cô. Kết quả ngay lập tức bị cô nhìn chằm chằm, đôi môi đỏ mọng vểnh lên thật cao, rất không hài lòng với hành động này của anh.

     "Tên lừa gạt." Lương Chân Chân thuận miệng nhại lại câu nói.

     Đằng Cận Tư nghi ngờ: "Anh lừa gạt em cái gì đây?"

     ⊙﹏⊙ Cô nhại lại anh cũng không được sao? Ghét!

     "Dù sao, anh đừng... làm quá tuyệt tình là được." Mặc dù cô không biết tại sao Phương Y Nhu đó muốn hại cô, nhưng cô cũng không muốn nguyên nhân bởi vì mình mà đẩy người khác vào đường cùng. Dù sao vẫn cảm thấy đó là gây nghiệp chướng.

     "Ngoan, chuyện này giao cho anh là được." Đằng Cận Tư vô cùng thân mật hôn cái miệng nhỏ nhắn mềm mại của cô một cái. Sau đó đặt cô ở trên ghế kế bên, còn mình thì đứng dậy đi ra ngoài.

     Người phụ nữ của Đằng Cận Tư anh có thể để cho những thứ ngổn ngang kia tùy tiện khi dễ sao?

     Khi dễ nhất định phải trả giá đắt! Lời của nai con anh hiểu, nhưng anh chưa bao giờ là một người nhân từ nương tay. Nếu không, đó không phải là anh - Đằng Cận Tư!

     Giết cô ta! Vậy thì lợi cho cô ta quá! Mà cũng không đáng để anh làm như vậy!

     Anh sẽ hủy diệt tất cả kiêu ngạo của cô ta, cùng với tất cả những gì cô ta cho là có tư cách khinh người, từng cái một. Cũng nói rõ cho mọi người biết được, để cho tất cả mọi người lấy đó mà dè chừng!

     Chỉ cần ai chịu đựng nổi, thì cứ việc.


Đã sửa bởi Chimy Lữ lúc 06.06.2015, 19:18.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 440 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: be ngok, Frances, Hoahongnguyen, huong CT, huongtrang1984, mimichan1991, Nhi162, nhu.lo, Sảo Ny, tiểu bạch 2010, Tuyen83 và 228 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.