Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 31.05.2015, 22:42
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9642 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 335, họa vô đơn chí

"Đáng tiếc xung quanh thôn trang kia của ta không còn đất hoang, ngay cả đỉnh núi ta cũng mua rồi, đừng xem nhẹ thôn trang của ta, bây giờ một năm sản xuất cũng được hơn ba ngàn lượng bạc. Năm nay ta muốn trồng vài mẫu dưa gang, dưa hấu, mặc dù vài năm nay giá dưa hấu giá giảm xuống rất nhiều, nhưng tiền lời vẫn cao hơn những thứ khác. Bây giờ ta mới phát hiện, vì sao kẻ có tiền đều thích mua đất, thực ra mua đất tiền lời còn cao hơn cửa hàng, ruộng đất gặp được một năm mùa màng tốt, có cái năm sáu năm có thể thu hồi đầu tư. Cửa hàng cơ bản phải mười năm mới có thể thu hồi đầu tư."

"Cũng chính là vậy, chúng ta mấy năm kia may mà gặp được thời điểm tốt, bán được giá tốt, vừa mua đất vừa mua cửa hàng, nương nói bây giờ trồng nhiều dưa hấu hơn, chúng ta thu vào còn không bằng một nửa trước kia."

Hai tỷ đệ đang nói chuyện, Lâm Khang Bình chạy vào, bảo Tử Hỉ trở về, nói là Xuân Ngọc đang quỳ ở cửa, có việc cầu Tử Hỉ.

Tử Tình vừa nghe bị doạ nhảy dựng, đang yên lành lại làm loạn cái gì, cũng chẳng quan tâm hỏi kỹ, kéo Tử Hỉ đi ra ngoài, Lâm Khang Bình bảo Tử Hỉ đi trước .

Lâm Khang Bình muốn nói cái gì đó, dáng vẻ muốn nói lại thôi khiến cho Tử Tình chú ý, hỏi: "Ngươi làm sao vậy? Có việc gạt ta?"

"Ngươi ngồi xuống trước đã, đừng có gấp, nghe ta từ từ nói cho ngươi. Ngươi còn nhớ rõ ngày đó cha ta nói Nhị Mao không biết kiếm bạc từ nơi nào không? Ta nghĩ tiểu tử này không chừng lại làm cái gì xấu đây? Không bằng ta tìm người điều tra hắn một chút, đừng lại làm ra chuyện gì thương thiên hại lý, ai ngờ quả thực để ta đoán trúng, hắn cùng nam nhân của Hoa Quế, còn có mấy người nữa, bắt đầu làm buôn người, nữ nhi Đại Mao chính là bị bọn họ bắt, Nhị Mao biết được, tự mình dẫn người đuổi theo, mới đuổi theo đưa được đứa nhỏ trở về."

"Ý của ngươi là, Nhị Mao này là kẻ buôn người? Làm sao có thể bắt cháu gái nhà mình? Đây cũng quá không có nhân tính rồi."

"Đứa nhỏ kia là người khác bắt. Nhị Mao trước đó không biết. Sau này tìm được đứa nhỏ trở về, Đại Mao nghi ngờ Nhị Mao, cùng Nhị Mao hai người náo loạn một trận, việc này mới có thể bị ta phát hiện. Vốn bọn họ làm việc là tương đối kín đáo. Nếu không là ta nghi ngờ Nhị Mao, thông qua chuyện Đại Mao, mới tìm được điểm dấu vết để lại. Chỉ sợ trong một thời gian ngắn thật đúng là khó phát hiện ra bọn họ."

"Vậy bây giờ thế nào? Ngươi báo quan rồi? Cho nên đại cô ta mới đến tìm cha ta và Tử Hỉ cầu xin?"

Lâm Khang Bình nhìn ánh mắt của Tử Tình nói: "Tình Nhi, ngươi muốn trách ta, ta cũng sẽ không giải thích cho mình, ta biết bất kể thế nào, bọn họ là người thân của cha ta. Nói lý ra, ta phải là làm như không thấy. Chẳng qua là, ta nghĩ việc này thật sự quá mức thương thiên hại lý. Không thương lượng với ngươi đã âm thầm báo cho Phó đại nhân, bởi vì trong này không chỉ một mình Nhị Mao, tổng cộng có hơn mười người, ta nếu không ra mặt, còn không biết có bao nhiêu đứa nhỏ gặp nạn. Vốn ngày đó khi a công sinh bệnh. Ta đã muốn nói cho ngươi, ta thấy a công bị tức mà bệnh, trong lòng cũng có vài phần bất an."

Tử Tình nghe xong ngồi xuống, suy nghĩ một chút nói: "Khang Bình, ta không trách ngươi, việc này sớm muộn gì cũng phải ra mặt. Như đám người bọn họ, vì bạc, một chút tính người cũng không có, tính là người thân cái gì? Đại nghĩa còn phải diệt thân đấy. Vả lại, hai nhà chúng ta đã sớm chặt đứt qua lại, còn không phải người thân đâu. Chỉ là, việc này, trước không nên nhắc tới cùng người khác."

Lâm Khang Bình nghe xong ôm Tử Tình nói: "Ngươi có thể nghĩ như vậy, trong lòng ta cũng thoải mái hơn. Ban đầu ta không muốn nói với ngươi, là sợ trong lòng ngươi có gánh nặng. Nhưng cảm thấy gạt ngươi cũng là không đúng, việc dù sao là ta làm, không liên quan tới ngươi, có chuyện gì ta chịu trách nhiệm. Đi thôi, chúng ta nhìn xem cha mẹ bên kia rốt cuộc thế nào rồi?"

Lâm Khang Bình nắm tay Tử Tình, mấy người Tăng Thụy Tường và Thẩm thị đều ngồi ở phòng khách, Tứ Mao quỳ gối trong phòng khóc cầu xin, "Nhị cữu, bây giờ cũng chỉ có một nhà Nhị cữu có thể cứu mấy người Nhị ca ta, dầu gì trông vào phần thân thích một thời gian, giữ cho bọn họ một cái mạng, về sau, ta nhất định trông nom hắn, không để cho hắn phạm sai lầm nữa."

"Ngươi đứng lên đi, đây không phải là việc chúng ta có thể làm. Nhị Mao phạm vào những lỗi lầm kia, ở trong lao mấy năm còn không biết hối cải, sau khi ra ngoài lại cấu kết với người ngoài đến trong trang của Tử Tình ăn trộm, a công bà ngươi cầu xin, Khang Bình mới tha cho hắn, hắn vẫn không biết hối cải, ngược lại ngày càng nghiêm trọng. Ngươi ngẫm lại xem, lừa bán tiểu hài tử, đó là tội nghiệt lớn như thế nào, sao ngươi không nghĩ cho cha mẹ đứa nhỏ một chút? Bây giờ toàn bộ An Châu phủ đều sôi trào, không xử phạt bọn họ làm sao bình ổn được sự căm phẫn của dân chúng? Ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm vào đấy. Ngươi nghĩ lại xem, người nào vào lúc này có thể mở miệng xin tha?"

"Cái này gọi là tự làm bậy không thể sống, ngươi nhớ kỹ bài học lần này của bọn họ đi." Tử Lộc nói.

Tứ Mao nghe xong sắc mặt như chết, Tử Phúc nói: "Cha mẹ ngươi còn ở bên ngoài, ngươi dẫn bọn họ về nhà trước đi, dù sao ngay lúc này phủ nha cũng nghỉ phép, muốn tìm người cũng không phải là chuyện một sớm một chiều. Việc này, ngàn vạn lần không thể nói với ông ngoại bà ngoại ngươi, nhớ kỹ chưa?"

Tứ Mao khóc hỏi: "Thật sự không có cách nào sao?"

"Bảo bọn họ biết cái gì nói hết ra, cố gắng hết sức tìm đứa nhỏ bị lừa bán về, có lẽ tội chết có thể miễn, xem có thể phán đi đày ở Quỳnh châu hay không." Tử Hỉ nói.

Tứ Mao nghe xong nói: "Ta muốn đi vào thăm bọn họ cũng là không thể, không bằng nhờ biểu đệ nói giúp ta, cho ta vào thăm bọn họ một chút, dặn dò bọn họ vài câu, xem có thể tìm được mấy người về trước hay không?"

Tử Hỉ còn chưa kịp nói, chuông cửa vang, Thạch bà tử chạy vọt vào, nói: "Lão gia, cô phu nhân bọn họ đi tìm lão gia tử rồi, ta ngăn không được."

Tăng Thụy Tường nghe xong vội chạy nhanh ra ngoài, Tứ Mao cùng Tử Phúc, Tử Lộc cũng vội chạy theo sát sau.

"Nhị Mao bởi vì sao bị bắt đại cô cũng không phải không biết, mấy ngày trước đây chính là bởi vì nữ nhi của Đại Mao bị bắt, a công đã giận nằm trên giường không dậy nổi, đại phu cũng đã dặn dò a công không thể chịu kích thích, làm sao còn tới thêm phiền? Chẳng lẽ nàng thật muốn tức chết a công?" Tử Hỉ hỏi.

"Bây giờ nói những cái này có ích lợi gì? Vẫn là đi qua nhìn xem đi." Tử Tình nói xong, nắm tay Lâm Khang Bình.

Lúc máy người Tử Tình đến, trong phòng vây quanh một đống người, Xuân Ngọc cùng vợ Nhị Mao cùng với Hoa Quế đều đang khóc, Tăng Thụy Tường đuổi các nàng đi ra ngoài, sai Tử Lộc đi mời đại phu cùng Tăng Thụy Khánh, lão gia tử nằm ở trên giường, sắc mặt tái nhợt, nhìn không có một chút sinh khí, Điền thị ở một bên nghẹn ngào.

Tăng Thụy Khánh cùng Chu thị đến rất nhanh, lát sau, Chu đại phu cũng đã tới, cho lão gia tử ngậm vài miếng sâm, giữ mạch, đâm mấy châm, lão gia tử tỉnh lại, lúc này, một nhà Thu Ngọc cũng đã tới.

Con mắt Lão gia tử chậm rãi dạo qua một vòng, nhìn Tử Phúc, Tử Phúc bước lên phía trước, lão gia tử vươn tay, Tử Phúc vội nắm được, lão gia tử chậm rãi hỏi: "Chuyện Nhị Mao, thật sự không có cách nào sao?"

Tử Phúc không đành lòng nói thật, chỉ đành phải kìm nén nói: "Tiểu Tứ đã phái người đến nhờ Phó gia nói giúp rồi, tính mạng cuối cùng không đáng ngại, chỉ cần về sau hắn làm người tử tế. A công ngươi yên tâm đi."

Lão gia tử nghe xong nhìn Tử Hỉ, Tử Hỉ vội nói: "A công yên tâm đi, chờ năm sau ta tự mình tìm Tri phủ An Châu năn nỉ một chút, thế nào cũng sẽ bán cho ta vài phần thể diện, trước giữ lại được tính mạng rồi mới tính cái khác."

Lão gia tử vui mừng gật gật đầu, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, mở mắt ra, nói: "Gọi Xuân Ngọc vào đi, ta còn có lời dặn dò nàng mấy câu."

Xuân Ngọc và Yến Nhân Đạt đi vào, Xuân Ngọc thấy lão gia tử tỉnh lại, vội quỳ gối nhào tới, nói: "Cha, ta không phải là cố ý, nữ nhi cũng là không còn cách nào khác, cha, cũng đến giờ phút quan trọng này rồi, Nhị ca còn không cho ta vào cửa, ta có thể làm sao bây giờ chứ? Trọng bụng vợ Nhị Mao và Hoa Quế đều còn có đứa nhỏ, ta cũng không thể trơ mắt nhìn đứa nhỏ sinh ra không có cha. . ."

Xuân Ngọc còn muốn nói chuyện, bị Tăng Thụy Tường quát dừng, lão gia tử nhìn Xuân Ngọc chậm rãi nói: "Đều là lỗi của cha, nương ngươi từ nhỏ đã chiều ngươi hỏng rồi, chiều ngươi không biết tốt xấu không biết cảm ơn, không chỉ có lười biếng còn ích kỷ, cũng không biết cách dạy đứa nhỏ, ta biết rõ như vậy là không đúng, vì nương ngươi che chở, cũng không có uốn nắn ngươi lại. Xuân Ngọc, đây là lỗi của cha, cho nên, ta chỉ có thể tự mình nuốt xuống quả đắng này. Khụ khụ. . ."

"Cha, ngươi đừng nói nữa, uống nước đi." Tăng Thụy Tường khuyên nhủ.

Lão gia tử lắc lắc đầu, nói tiếp: "Chuyện của Nhị Mao, ta đã cầu tình với Tử Phúc và Tử Hỉ rồi, đây là một lần cuối cùng ta quản chuyện của ngươi, ngươi nhớ kỹ, về sau, phải nhờ chính ngươi, cha, cho dù muốn quản, cũng không quản được." Lão gia tử nói xong, một dòng nước mắt trong suốt từ khoé mắt đục ngầu chảy ra.

"Cha, ngươi không cần nữ nhi rồi, không cần Xuân Ngọc rồi? Cha, ngươi không thể bỏ lại ta không quan tâm, cha. . ." Xuân Ngọc hô.

Thu Ngọc chán ghét đầy mặt kéo Xuân Ngọc lại, nói: "Đại tỷ, ngươi kêu gào cái gì, cha ta cần tĩnh dưỡng, ngươi không phải là không biết, ngươi theo thêm cái loạn gì, còn không mau về nhà đi."

Lúc này, ngoài cửa một trận ồn ào, thì ra vợ Tam Mao Hồng Tú ôm đứa nhỏ đã tìm tới cửa, nàng vào cửa liền để đứa nhỏ xuống, nhắm vào vợ Nhị Mao đánh một trận, vừa đánh vừa mắng: "Đồ tim đen phổi thối, nhà người ta ca ca có thể mang theo đệ đệ mình làm chút việc tốt, nhưng các ngươi thì ngược lại, tính kế người ngoài không đủ, ngay cả đệ đệ mình cũng tính kế lên, bản thân không muốn sống tử tế, vội vàng đưa tiễn cho Diêm Vương gia kia, cũng không cần lôi kéo Tam Mao nhà ta chứ, ta mặc kệ, dù sao sau này ta sẽ mang theo đứa nhỏ sống ở nhà ngươi, ngươi nuôi cho ta."

Vợ Nhị Mao vốn là quả phụ, tuổi tác lớn, đanh đá, nếu không cũng không thể dụ dỗ được Nhị Mao, giờ phút này nhắm vào Hồng Tú chính là một cái tát trở lại, chỉ vào Hồng Tú mắng: "Ngươi nếu không sợ ta đem bán đứa nhỏ nhà ngươi, ngươi để lại chỗ ta đây, còn muốn bảo ta nuôi đứa nhỏ cho ngươi, ngươi cứ việc mơ đi. Ta còn không biết ai bắt ai nuôi đâu? Chờ ta tìm được nhân tình, cùng để hắn nuôi ngươi. Ngươi nếu bằng lòng làm thiếp, bưng nước rửa chân cho chúng ta, ta cũng không có ý kiến. Ngươi cho là Tam Mao nhà ngươi tốt à? Nếu hắn không tham tài, có thể đi theo Nhị Mao làm à? Lúc chia tiền sao không nói? Lúc này muốn đổ bô ** lên đầu chúng ta, cho là tính tình ta tốt mặc ngươi xoa nắn, ngươi liền nhận sai với ta cô nãi nãi ngươi. . ."

Hai người đều lớn giọng, chờ đến lúc Tăng Thụy Tường và Tăng Thụy Khánh đi ra quát dừng các nàng, lão gia tử đã nghe rõ hết, Tam Mao cũng đã xảy ra chuyện, lại là một dòng nước mắt.

Tử Phúc thấy vội nói: "A công, ngươi đừng gấp, chuyện Tam Mao ta đã hỏi thăm một chút, Tam Mao chỉ là giúp đỡ canh gác truyền tin. Hắn không có tội gì lớn, có vài năm hẳn là có thể đi ra rồi.

Thu Ngọc ở một bên cũng vội khuyên nhủ: "Chính là vậy, cha, ngươi yên tâm tĩnh dưỡng, việc này, Tử Phúc và Tử Hỉ đều đồng ý đi nói giúp cho, ngươi cứ yên tâm đi."

Lão gia tử lắc lắc đầu, chính mình suy nghĩ hồi lâu, mới nói: "Gọi Đại ca Nhị ca ngươi đi vào, ta có lời muốn nói."

Ps: đủ 11 chương gồm 9 chương nợ + 2 chương lãi =))
Tình hình là như thế này, ta có hai pa post truyện, thứ nhất là ta edit đc bao nhiêu post luôn bấy nhiêu, tức là có ngày mấy chương và có ngày chả có chương nào, hai là ta post mỗi ngày một chương, mọi người thích pa nào hơn?
Xì poi: Chương 336, thân thế của Tăng Thuỵ Tường =))



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 01.06.2015, 12:24
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9642 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 336, thân thế của Tăng Thụy Tường

Thu Ngọc đi ra ngoài gọi Tăng Thụy Khánh và Tăng Thụy Tường đi vào, Tử Phúc kéo Chu đại phu sang một bên hỏi, Tử Tình thấy Chu đại phu lắc lắc đầu, xem ra, tình huống của lão gia tử thật sự không tốt.

Tử Phúc đưa Chu đại phu ra cửa, phái Thạch bà tử đi lấy thuốc sắc, Tăng Thụy Khánh và Tăng Thụy Tường ngồi ở trước giường lão gia tử, Tử Phúc mang theo mấy người Tử Lộc đều đứng ở phía sau Tăng Thụy Khánh và Tăng Thụy Tường.

Ánh mắt của lão gia tử quét một vòng, nói: "Mấy tôn tử của ta đều đã trở lại, nên gặp muốn gặp ta đều gặp rồi, chính là lúc này nên đi rồi, ta cũng không làm thất vọng liệt tổ liệt tông Tăng gia, Tăng gia ta một hộ sinh ra hai vị tiến sĩ, còn có ba vị tú tài, một vị cáo mệnh, đây là vinh quang chưa có bao giờ, đủ để làm rạng rỡ tổ tông rồi."

"Cha, ngươi không có việc gì đâu, lão nhân gia ngươi còn sống lâu trăm tuổi, vui vẻ hưởng phúc của mấy tôn tử nữa." Tăng Thụy Tường đỏ vành mắt nói.

"Chính là thế, cha, ngươi còn phải thấy Tử Toàn lớn lên, chờ trưởng tôn lão Tăng gia thành tài đấy." Tăng Thụy Khánh nói.

"Thụy Khánh, cha muốn chuyển về nhà tổ ở hai ngày, ngươi không có ý kiến chứ." Lão gia tử hỏi.

"Không có ý kiến, cha." Tăng Thụy Khánh đáp. Tăng Thụy Tường vừa nghe liền nhịn không được gào khóc, Tử Tình và Thẩm thị ở cạnh đỡ hắn.

"Nhị đệ, ngươi cũng quá nhu nhược rồi, cha còn chưa có làm sao, ngươi khóc như vậy, bảo cha sống yên ổn như thế nào?" Tăng Thụy Khánh quát Tăng Thụy Tường.

Quy củ ở nông thôn, trước khi người chết, một hơi cuối cùng nhất định phải ở tổ trạch nhà mình, học đường chỉ là chỗ lão gia tử sống nhờ, cho nên lão gia tử đột nhiên nói muốn về tổ trạch, Tăng Thụy Tường mới có thể nhất thời không chịu nổi.

Thu Ngọc và Điền thị đều biết lão gia tử muốn chuyển về nhà tổ có ý nghĩa là cái gì, cũng nhịn không được nức nở. Thu Ngọc lo lắng Điền thị có gì bất trắc, còn muốn trông nom nàng. Cũng không dám khóc lớn, cùng Mộc Mộc ở một bên khuyên giải.

Tử Tình ngược lại là tò mò, Điền thị lúc này đây lại còn chịu đựng, trong quá khứ. Đều là nàng té xỉu trước, lần đó Chu đại phu còn nói nàng cũng không thể chịu kích thích gì, chẳng qua. Giờ này khắc này, Tử Tình cũng chẳng quan tâm đến nàng.

Bởi vì lão gia tử ngập ngừng, nói: "Chính là có một việc, ta muốn nói rõ ràng với các ngươi, Tử Phúc, ngươi đi đón hai cữu công cùng hai di nương bà bà tới đây."

"Cha, trời tối rồi. Không bằng đợi ngày mai đi. Ngươi yên tâm nghỉ một lát, có lời gì, ngày mai lại nói cũng là như vậy." Tăng Thụy Khánh khuyên nhủ, trực giác của hắn về việc lão gia tử muốn nói, đối với hắn mà nói không phải là chuyện gì tốt. Nhưng lại không thể ở trước mặt mọi người trực tiếp ngăn lại lão gia tử.

Điền thị nghe xong sắc mặt biến đổi, cũng nói: "Vẫn là Thụy Khánh nói rất đúng, cha đứa nhỏ, chuyện trước kia không đề cập tới cũng được, về sau, cái gì ta cũng đều nghe ngươi, đều theo ngươi."

Tử Phúc nhìn xem lão gia tử, lão gia tử khoát tay. Nói: "Lại không nói, chỉ sợ không có cơ hội, ta không muốn mang vào trong quan tài, Tử Phúc, ngươi đi đi. Đúng rồi, còn tìm người đi đón lão bà cô ngươi. Nương ngươi biết nàng ở nơi nào."

Tử Phúc đáp ứng đi, trong nhà có hai chiếc xe ngựa, Tử Tình bên kia còn có hai chiếc, Tử Phúc dứt khoát phái người đi một chuyến đón Hạ Ngọc, xem tư thế này, lão gia tử không qua được cửa ải cuối năm nay rồi.

Điền thị thấy Tử Phúc vừa đi, trong lòng quýnh lên, thiếu chút thì lại ngất xỉu, vẫn là Thu Ngọc ở bên cạnh nàng, vội cho nàng ngậm lát sâm, nàng mới nâng cao tinh thần.

Bên này Tăng Thụy Khánh chờ Tử Phúc đi rồi, dặn dò Chu thị về nhà chuẩn bị đồ, mấy người Lâm Khang Bình và Tăng Thụy Khánh, Tăng Thụy Tường Tử Phúc hỗ trợ, đưa lão gia tử đến nhà Tăng Thụy Khánh, Thẩm thị, Thu Ngọc giúp đỡ Điền thị thu thập vài bộ quần áo tắm rửa, cũng dìu nàng đi qua.

Thẩm thị muốn cho Tử Tình dẫn Tử Vũ trở về nghỉ ngơi, nhưng Tử Tình biết, lão gia tử muốn nói nhất định là chuyện lớn, không chừng chính là thân thế của Tăng Thụy Tường, đợi nhiều năm như vậy, sao Tử Tình có thể vào ngay lúc này về nhà?

Tử Vũ cũng biết được tâm tư của Tử Tình, hai người đồng thời nói: "Nương, ta không mệt, chúng ta cũng đi qua nhìn xem."

Thẩm thị không có cách nào khác, đành phải tuỳ hai nàng, chẳng qua là dặn dò nha hoàn đi theo cẩn thận.

Đại Điền thị cùng hai vị cữu công đến tương đối nhanh, tiểu Điền thị nhà xa hơn, trong thời gian chờ đợi, lão gia tử uống thuốc, tự yêu cầu ngậm vài miếng sâm, nhắm mắt dưỡng thần, đại khái đang đợi tiểu Điền thị cùng lão bà cô đến.

Tiểu Điền thị và lão bà cô lần lượt bước vào, lúc lão bà cô tiến vào, Tử Tình còn một chút không nhận ra, đại khái chừng mười năm không gặp, lão nhân gia tóc trắng phau rồi, đi đứng hình như lại càng không nhanh nhẹn, người tóc bạc gặp nhau, lại là trong tình cảnh như vậy, lão bà cô nước mắt bỗng chốc liền tuôn ra, lôi kéo tay lão gia tử khóc nói: "Tiểu đệ à, ngươi làm sao vậy? Ngươi cũng không nên bỏ lại đại tỷ một mình, đại tỷ còn chưa đi đâu, ngươi cũng không cho đi, có nghe thấy không? Ngươi phải nhanh khoẻ lên nhé."

Lão gia tử chậm rãi mở mắt, khóe mắt cũng ẩm ướt.

Thẩm thị vội đi qua khuyên nhủ: "Đại cô, ngươi tuổi tác cũng lớn, sức khoẻ cũng không tốt, chịu không được mệt nhọc, mau ngồi xuống nghỉ một lát."

Nhị nữ nhi của lão bà cô cũng đến cùng, vội cùng Thẩm thị dìu lão bà cô ngồi xuống.

Lão gia tử nhìn một vòng người trong phòng, nói: "Thụy khánh, ngươi gọi Đại muội muội ngươi đi vào, Thụy Tường, ngươi đến cạnh cha này. Cha có lời muốn nói với ngươi."

"Không, cha đứa nhỏ, ngươi không phải là đồng ý với ta, muốn mang chuyện này vào quan tài, ngươi cho dù không suy nghĩ cho ta, chẳng lẽ ngươi cũng không suy nghĩ cho Thuỵ Tường sao? Cũng hơn bốn mươi năm rồi, ngươi bây giờ nói, có ý nghĩa gì?"

"Bây giờ ta không nói, về sau, cũng thật không cơ hội nói, chính là bởi vì tâm tư của ngươi quá nặng, nhà này mới phân tán thành như vậy, mấy năm nay đã đủ uất ức Tường Nhi rồi. Ta sắp đi rồi, dù sao cũng phải cho Tường Nhi một cái công đạo, không thể để hắn không rõ mà bỏ ra cho cái nhà này nhiều như vậy, ta đi rồi, còn phải tiếp tục gánh vác gánh nặng này. Khụ khụ, khụ khụ. . ." Lão gia tử còn chưa nói xong, đã bị một trận ho khan cắt ngang.

"Cha, ngươi uống chút nước đi." Tăng Thụy Tường bón nước cho lão gia tử.

"Tiểu đệ, ta biết ngươi muốn nói cái gì rồi, không phải là thân thế của Thụy Tường? Ngươi nghỉ ngơi đi, ta nói thay ngươi. Lúc trước, nếu không phải là ta làm bậy, ngươi cũng sẽ không có Thụy Tường, cũng sẽ không bị đệ muội bắt chẹt cả đời, làm hại nương đến chết cũng không nhắm mắt, oan nghiệt nha, đây đều là oan nghiệt của ta." Lão bà cô khóc nói.

"Đại tỷ, ta không hối hận, nếu không có Thụy Tường, đời này của ta cũng không thể có phong quang như ngày hôm nay, lão Tăng gia cũng không thể có vinh quang hôm nay. Ta không hối hận, Tường Nhi, cha không hối hận có ngươi, chẳng qua là, cha hối hận không đối xử thật tốt với ngươi, khiến ngươi bị tủi thân thời gian dài như vậy, cha, thẹn với nương ngươi nha, cha sẽ đi gặp nàng, ta muốn nói cho nàng, đa tạ nàng sinh cho ta một nhi tử tốt. . ." Lão gia tử chậm rãi nói, đúng là vẫn còn có chút hụt hơi, nói một lát, lại dừng lại nghỉ tạm.

Người trong phòng, trừ Tử Tình cùng mấy người Lưu thị, còn lại đều mở to hai mắt, há to miệng, ngay cả Tăng Thụy Khánh cũng không thể tin, hỏi: "Cha, ngươi nói cái gì vậy? Ngươi hồ đồ rồi? Lão nhị làm sao có thể không phải là đệ đệ ta?"

Ngay cả đại Điền thị cùng tiểu Điền thị cũng nhìn về phía Điền thị, các nàng cũng không biết bí mật này, đại Điền thị vỗ phía sau lưng Điền thị hỏi: "Nhị muội, ngươi cũng giấu giếm kỹ ghê. Ngay cả đại tỷ cũng không biết, ta đã nói, chỉ hai nhi tử, sao có thể thiên vị thành như vậy? Ngươi đến cùng đã trải qua khó khăn gì, ngay cả đại tỷ cũng không nói?"

Hai vị cữu công nhìn Điền thị, cũng nói: "Chính là vậy, Nhị tỷ, có cái gì không thể về nhà mẹ đẻ nói, năm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Anh rể ta làm sao có thể có đứa nhỏ của người khác? Việc này, nên nói cho rõ ràng."

Nhà mẹ đẻ Điền thì lúc này cũng đồng tâm, nhất trí cho là lão gia tử có lỗi với Điền thị, có đứa nhỏ của người khác, nhà nông dân cũng không cho phép cưới thiếp, nói thật ra, cũng không thấy lão gia tử cưới thiếp, làm sao lại đột nhiên nhảy ra một đứa trẻ, vẫn là nhiều năm như vậy, Tăng Thụy Tường mọi người đều công nhận thật thà nhất, lương thiện nhất, những năm này đều khen là cháu trai tốt, được cháu ngoại trai chiếu cố mấy năm nay, lại không có một chút quan hệ với bọn họ? Cái này bảo bọn họ nhất thời làm sao có thể tiếp nhận?

Xuân Ngọc và Thu Ngọc cũng là trợn mắt nhìn chằm chằm lão gia tử, chuyện một chút bóng dáng cũng chưa từng nghe qua, làm sao có thể giấu giếm kỹ như vậy? Khó trách mấy năm nay bất luận Nhị ca làm cái gì, lão nương cũng chưa từng vừa lòng.

Tử Tình cùng mấy người Lưu thị đã sớm nghĩ như vậy, cho nên, dù đột nhiên nghe được, cũng không cảm thấy giật mình, biểu cảm của Tăng Thụy Tường cũng có chút kỳ quái, bi thương, thoải mái, dường như kết quả này hắn đã đoán trước được, nói bao nhiêu thương tâm cũng không thể nói rõ, Tử Tình ngược lại cảm thấy càng nhiều hơn là một loại giải thoát, sau này, lại không cần chấp nhất Điền thị đối với hắn tốt hay không, thiện vị hay không, cũng không cần lại phải gánh vác gánh nặng Điền thị này.

Vẻ mặt Điền thị là một mảnh tro tàn, nhìn lão gia tử khóc hỏi: "Nhiều năm như vậy, ngươi vẫn là không quên được nàng ta sao? Ngươi đã quên ngươi từng thề? Ngươi không phải là đồng ý với ta đời này cũng không nhắc tới việc này một lần nữa?"

"Ta là đáp ứng ngươi, nhưng là, đời này của ta cũng đến cùng rồi, thực xin lỗi, hôm nay ta không nói, rốt cuộc không cơ hội nói." Lão gia tử đáp, vươn tay muốn sờ sờ Tăng Thụy Tường, Tăng Thụy Tường nhìn về phía lão gia tử, rưng rưng hỏi: "Nương ta đã không còn ở trên đời này?"

Lão gia tử chậm rãi gật gật đầu, Tăng Thụy Tường lại hỏi: "Vì sao bây giờ mới nói với ta? Xuất thân của ta đối với ngươi mà nói là một sỉ nhục sao? Ngươi chính là bởi vậy mới không thích ta sao? Cho dù ta làm cái gì, đều không bì nổi với trọng lượng của đại ca bọn họ ở trong lòng ngươi? Hồi còn nhỏ, ta chỉ biết ta khác với đại ca bọn họ, ánh mắt nương nhìn ta, có khi tựa như kẻ thù, cha cũng vậy, cho tới bây giờ chưa từng nhìn ta thật kỹ. Cho nên ta mới có thể nỗ lực đọc sách, nỗ lực làm việc, muốn cho cha mẹ biết, con là đứa con tốt biết nghe lời, nhưng là, . . ." Tăng Thụy Tường nức nở nói không được nữa.

"Cha thực xin lỗi ngươi, cũng thực xin lỗi mẹ ruột ngươi, về sau, ngươi muốn làm cái gì đều tuỳ ngươi, đại ca ngươi cùng mấy muội tử này, về sau, để cho bọn họ tự sống của sống của mình đi, ngươi không nợ bọn họ, cha sớm đã nói, ngươi không nợ bất luận kẻ nào, là cha nợ ngươi, cha sai lầm rồi." Lão gia tử nói xong đoạn văn này, lại mệt nhọc, thở hổn hển hồi lâu.

Tăng Thụy Tường còn chưa có mở miệng, Điền thị khóc lóc quở trách: "Ngươi sắp đi rồi, liền muốn để lại cục diện rối rắm này cho ta thu thập, ngươi quả nhiên là người vô tình vô nghĩa, ta dẫu gì cũng dưỡng dục con cái cho ngươi, không có công lao cũng có khổ lao, ngươi sắp đi rồi, còn không quên hồ ly tinh kia, ngươi không phải là muốn cho nhi tử bảo bối của ngươi không bị cái nhà này liên lụy sao? Mấy năm nay hắn quan tâm ai? Là quan tâm chuyện Thuỵ Khánh hay quan tâm chuyện Xuân Ngọc? Đối với ta chẳng phải như đuổi ăn xin một năm cho mấy lượng bạc? Tốt xấu gì ta cũng nuôi hắn bao nhiêu năm nay."

Tăng Thụy Tường nghe xong nhìn Điền thị, Điền thị trừng Tăng Thụy Tường.

Ps: Thế nào, bây giờ mọi người thích post luôn hay chia đều =)))
mụ Điền thị đúng là không biết xấu hổ, mụ nuôi đc ngày nào chứ, chỉ muốn tát cho mụ cái cho ngậm miệng lại thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 01.06.2015, 20:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9642 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 337, chuyện cũ

"Nương, nhưng ta nghe nói, ta vẫn là được bà nuôi lớn, đại cô ở tại đây, hỏi nàng một chút, ngươi nuôi ta mấy năm?" Tăng Thụy Tường hỏi.

"Thật đúng là chưa từng nuôi qua, ngay cả một ngụm sữa cũng chưa từng cho ăn, vẫn là ăn của ta, nếu không, bà ngươi có thể ôm ngươi qua, còn không phải là không yên lòng." Lão bà cô rút khăn ra vừa lau nước mắt vừa nói.

"Từ khi ta có trí nhớ, đã đi theo bà rồi, bà đi rồi, ta vẫn cho rằng nương là vì quan hệ với bà không tốt, mới không thích ta. Cho nên, ta muốn cho nương vui vẻ, muốn bù đắp lại nước mắt những năm kia của nương, nương bảo ta làm cái gì, ta đều đồng ý, chuyện Xuân Ngọc trách tội ta, ta cũng nhận, không cho đọc sách thì không đọc, bảo nuôi gia đình thì nuôi gia đình, cái gì cũng đều nghe nương, bọn nhỏ chịu ủy khuất ta không phải là không biết, chẳng qua là, cứ nghĩ có thể nhịn thì nhịn, một ngày nào đó, nương sẽ nhìn thấy điểm tốt của ta. Nhưng là, ta nhịn đến nhịn đi, Tình nhi nhà ta bị bệnh, đứa nhỏ mới năm tuổi, lại còn bị các ngươi nhốt vào chuồng heo, chẳng quan tâm, vẫn là Tử Phúc và Tử Lộc hiểu chuyện, vụng trộm đưa cho chút nước, nếu không phải là đứa nhỏ mệnh lớn, ta, lúc ta trở về đã không gặp được nàng rồi. Ta thế mới biết, cho dù ta làm cái gì, ta và bọn nhỏ cũng sẽ không đổi lấy được một chút dịu dàng của nương. Bằng không, điều kiện ở riêng hà khắc như vậy, ta đều nhận, chỉ vì có thể chuyển ra khỏi cái nhà này, để cho bọn nhỏ có thể bình an lớn lên. . ." Tăng Thụy Tường nói xong liền ôm đầu khóc rống, Thẩm thị cùng mấy người Tử Phúc bước lên phía trước ôm lấy hắn.

Tử Tình nghe xong, nghĩ đến tình cảnh khi mình vừa mới tới, cũng nhịn không được thất thanh khóc rống, Lâm Khang Bình ôm Tử Tình, nhẹ nhàng vỗ sau lưng Tử Tình.

Điền thị nghe xong tức giận đến dựng thẳng lông mày, mắng: "Nếu không phải là ngươi khắc chết con ta, con ta còn sống yên lành. Nói không chừng cũng kiếm được cáo mệnh cho ta rồi. Ta không bóp chết ngươi chôn cùng con ta, còn để ngươi sống sót chính là thiện tâm của ta, ngươi còn muốn ta đối xử với ngươi thế nào?"

"Im miệng, càng nói càng kỳ cục? Nương Thuỵ Tường chết như thế nào ngươi đã quên rồi sao?" Lão gia tử quát.

Tăng Thụy Tường nghe xong nghi hoặc nhìn về phía Tăng thị. Lão bà cô nói: "Ngươi cho là ngươi không muốn bóp? Không phải là không tìm được cơ hội sao? Con của ngươi ngã bệnh mất ngươi có thể trách người khác? Đứa nhỏ nhà ai đều có thể lớn lên toàn bộ? Ngươi cũng không phải chỉ mất một đứa nhỏ kia, trước Thụy Khánh cũng không phải là mất một đứa, làm sao ngươi không nói?"

Điền thị nghe xong nhất thời không biết nói tiếp như thế nào. Tăng thị nói tiếp: "Chuyện hôm nay đến đây thôi, tiểu đệ nhà ta còn phải yên tĩnh tĩnh dưỡng."

"Gọi cả đám chúng ta đến, nghe xong đoạn lời không sao hiểu được, đến cùng sao lại thế này cũng phải nói rõ ràng." Đại đệ đệ của Điền thị nói.

"Đúng vậy, trong lòng muội tử ta cũng là có oan khuất, dù sao cũng phải để cho chúng ta rõ ràng." Đại tỷ của Điền thị nói.

"Đại tỷ, ta mệt mỏi. Ta nhắm mắt dưỡng dưỡng thần, ngươi kể cho bọn họ từ đầu đến cuối những việc đã trải qua đi." Lão gia tử nói.

Tăng thị nhìn lão gia tử một chút, nhìn lại Điền thị một chút, trên mặt Điền thị viết hai chữ cầu xin, Tăng thị nhắm mắt lại. Hít sâu một hơi, nói: "Được, nếu mọi người đều muốn biết, ta liền liều mạng phá lời thề độc kia, dù sao ta cũng là không có nhi tử chăm sóc bên người trước lúc lâm chung."

Việc này, còn phải nói đến từ đầu, năm đó Tiêu lão gia tử cưới Tăng thị, vì lão gia không người thân, an trí gia đình ở trấn Ngô Đồng. Hồi đó. Tăng thị đã sinh bốn đứa nhỏ, đáng tiếc chỉ còn sống hai nữ nhi, Tiêu lão gia tử còn chưa có cưới vợ bé.

  Một năm này, Tiêu lão gia tử về quê tế tổ, nghe được thân nhân duy nhất của hắn, cô đã mất. Người cô này từng có ân dưỡng dục với Tiêu lão gia tử, Tiêu lão gia tử tìm đến nhà cô, mới biết được nữ nhi duy nhất của cô, họ Diệp, tên Tiểu Tuệ, bởi vì tuổi trẻ goá chồng, không có đứa nhỏ nên bị nhà chồng đuổi ra, cô không có nhi tử, tộc nhân đã cho kế một người, biểu muội này tất nhiên bị ca tẩu đưa tới làm con thừa tự không dung, Tiêu lão gia tử trong cơn tức giận, liền dẫn theo biểu muội trở về.

Vừa vặn khi đó Tiêu gia bắt đầu làm bánh nướng bán, cũng cần giúp đỡ, Tăng thị sinh đứa nhỏ còn chưa có được nghỉ ngơi, thấy Tiểu Tuệ đáng thương, người cũng chịu khó, biết xử lý, tính tình cũng dịu dàng, là người hiểu chuyện, liền đồng ý giữ lại.

Khi đó, Điền thị vừa sinh Tăng Thụy Khánh, đang bắt đầu gây khó dễ cho lão gia tử, nàng sinh nhi tử đầu tiên không nuôi lớn, Điền thị trách lão bà cho nàng sắc mặt nhìn. Lúc này cuối cùng lại sinh được nhi tử, địa vị nhanh chóng tăng lên. Vốn, Điền thị ở nhà chính là người được nuông chiều, nơi nào nguyện ý hầu hạ người già? Mà lão bà chỉ có một nhi tử, khó tránh khỏi yêu cầu với nhi tử nhiều hơn một chút, Điền thị đã sớm đầy bụng bất mãn. Bây giờ có nhi tử bên cạnh, đồ cưới của mình cũng coi như phong phú, nơi nào còn có thể để lão bà vào mắt?

Vì Điền thị không phục lão bà quản thúc, ỷ vào có nhi tử làm chỗ dựa, thường khuyến khích trượng phu náo loạn cùng lão bà, Tăng thị tất nhiên không ưa cái vẻ kia của Điền thị, đáng hận là đệ đệ ruột của mình lại xách lên không nổi, Điền thị lại biết giả vờ yếu ớt, động một tí là rơi lệ hoặc té xỉu, làm hại lão gia tử đều cho rằng mọi người bạc đãi nàng, dần dần xa cách nương và tỷ tỷ của mình, khiến Tăng thị tức giận đến nghiến răng.

Điền thị đối với đại cô tỷ Tăng thị này càng là một chút hảo cảm cũng không có, vốn là vậy, nữ nhi gả ra ngoài như nước đổ ra ngoài, có Tăng thị chẳng những không gả ra ngoài, còn ở ngay trước nhà Tăng gia, lão bà cái gì cũng nghe theo đại nữ nhi, Điền thị có thể không tức giận trong lòng? Mâu thuẫn cùng oán hận giữa hai người này chất chồng còn không phải càng ngày càng sâu.

Tăng thị thấy Tiểu Tuệ hay lắc lư bên cạnh, người lớn lên xinh đẹp, bộ dáng tính tình cũng không tệ, người cũng thành thật bổn phận. Mặc dù từng gả cho người, nhưng ở trong tiệm bánh nướng, vẫn như trước có người tới cửa cầu thân, không biết làm sao Tiêu lão gia tử lại không đồng ý.

Ngày hôm đó, muội muội của Tăng thị, cũng là Nhị tỷ của Tăng lão gia tử về nhà, hai tỷ muội nói chuyện riêng, tiểu Tăng thị liền nói: "Đại tỷ, Tiểu Tuệ này rốt cuộc là ý gì, cũng đã được hơn một năm rồi, tỷ phu không muốn gả nàng ra ngoài, chẳng lẽ là giữ lại cho mình?"

Một câu thức tỉnh người trong mộng, Tăng thị là kiên quyết không muốn trượng phu mình cưới vợ nhỏ, để trượng phu mình cưới, còn không bằng để đệ đệ mình cưới, tốt xấu còn có thể ghê tởm Điền thị một chút, vả lại, Tiểu Tuệ này thật đúng là không tệ, cũng rất được lão bà yêu thích.

Tăng thị có tâm tư này, tất nhiên tìm Tiêu lão gia tử thương nghị, Tiêu lão gia tử không chịu, hắn thật đúng là có ý thu vợ nhỏ, vốn là, Tăng thị sinh ra mấy đứa trẻ, không một nam hài nào có thể nuôi sống, gia nghiệp của Tiêu gia cũng dần dần phát triển, Tiêu lão gia tử là cô nhi, nhân đinh đơn bạc, đã sớm muốn cưới vợ nhỏ, hơn nữa là biểu muội của mình, cũng là mình nhìn trúng, vừa có thể chăm sóc biểu muội vừa có thể chu toàn mình, một lần đếm không hết việc tốt, Tiêu lão gia tử đang lo mở miệng thế nào với Tăng thị, dù sao, Tăng gia có ân với hắn.

Tăng thị thấy Tiêu lão gia tử không đồng ý, càng chứng thực ý kiến của muội muội nàng, cũng kiên định quyết tâm muốn đưa Tiểu Tuệ cho Tăng lão gia tử.

Vừa khéo ngày hôm đó, Điền thị bởi vì cãi nhau với lão gia tử, dỗi trở về nhà mẹ đẻ, lão gia tử đi đón còn không chịu trở về, vừa tức giận, một mình uống chút rượu giải buồn, Tăng thị cứ như vậy đưa đệ đệ mình lên giường của Tiểu Tuệ, chờ bình minh ngày hôm sau, cần xảy ra đều đã xảy ra.

Tăng lão gia tử cũng không có ý muốn cưới vợ nhỏ, nhưng lúc đó, cũng không thể nói ra tụt quần không nhận nợ, Tiêu lão gia tử tức giận đến đánh cho hắn một trận, vẫn là Tăng thị cùng lão bà ngăn cản, bằng không, còn không chừng xảy ra chuyện gì rồi.

Tiêu lão gia tử trong cơn tức giận vào núi đi săn thú, Tăng lão gia tử rơi vào thế khó xử, cưới, khẳng định không qua được của Điền thị, không cưới, lương tâm của mình cũng áy náy, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là muốn tìm Điền thị thương lượng.

Lão gia tử vừa vào cổng Điền gia, đã biết tin tức Điền thị có thai, thân thể Điền thị yếu đuối, lão gia tử giờ phút này, làm sao không biết xấu hổ mở miệng, vạn nhất Điền thị tức giận một cái, làm loạn lên, đứa nhỏ trong bụng còn không biết có thể giữ được hay không? Lão gia tử đón Điền thị trở về, lại đi cầu Tăng thị và Tiểu Tuệ, nói là chờ đứa nhỏ trong bụng Điền thị sinh ra rồi lại nói.

Tăng thị tức giận đến không còn cách nào, nhưng cũng biết, lúc này đúng là không phải thời điểm nói thích hợp, tính tình Điền thị, Tăng thị vẫn là hiểu rõ vài phần , hơn nữa, cũng hiểu nữ nhân ngay tại lúc này, đúng xác không chịu nổi kích thích.

Tiểu Tuệ chỉ có rơi lệ, nàng cũng không muốn phá huỷ gia đình người khác, khóc nói: "Không bằng để cho ta đi đi, dù sao đi nữa ta chẳng qua là một quả phụ, chuyện kia mọi người hãy quên đi, tự ta đi ra ngoài tìm việc, xem xem trong thành An Châu có nhà muốn tìm người giúp việc hay không, các ngươi đều sống cho tốt đi, đừng vì ta mà làm hỏng một gia đình đang êm đẹp."

Tăng lão gia tử không lên tiếng, Tăng thị lúc này cũng có chút hối hận, suy đi nghĩ lại, cũng chỉ có đưa Tiểu Tuệ đi, Tăng thị trợ cấp Tiểu Tuệ chút ngân lượng, Tiểu Tuệ tự vào trong thành An Châu tìm công việc.

Tiêu lão gia tử lần này vào núi tốn hơn một tháng mới trở về, chờ lúc hắn trở về, Tiểu Tuệ đã đi rồi, Tiêu lão gia tử tức giận đến mức cùng Tăng thị tranh cãi ầm ĩ một trận, vào thành vài lần cũng chưa tìm được Tiểu Tuệ, cũng bởi vậy có ngăn cách với Tăng thị.

Ai cũng không nghĩ tới, chỉ một lần đó, Tiểu Tuệ đã mang thai, Tiểu Tuệ cũng không truyền tin cho bên này, nghĩ đứa nhỏ này có lẽ là lễ vật ông trời cho nàng, không đành lòng nàng một mình lẻ loi hiu quạnh sống ở trên đời này, liền tặng một đứa trẻ đến bạn với nàng.

Thật vừa đúng lúc, khi đứa nhỏ trong bụng Tiểu Tuệ được bảy tám tháng, vừa vặn Điền thị lại sinh nhi tử. Tiêu lão gia tử vào thành bán đồ hoang dã tình cờ gặp phải Tiểu Tuệ, nhất định muốn dẫn theo Tiểu Tuệ trở về.

Tăng lão gia tử sợ ngây người, muốn không nhận nợ cũng nói không nên lời, chỉ đành phải năn nỉ nói, dầu gì chờ Điền thị ở cữ xong lại nói. Tiểu Tuệ cùng Tiêu lão gia tử lại một lần nữa thất vọng với Tăng lão gia tử rồi.

Tiểu Tuệ vẫn là muốn đi, khóc nói: "Biểu ca, van cầu ngươi để cho ta đi đi. Đừng vì ta mà phá huỷ gia đình của người khác, ta không muốn làm hồ ly tinh bị người ta mắng kia đâu, coi như tích phúc cho đứa nhỏ trong bụng ta. Ta cũng không muốn sinh hắn ra rồi bị người khinh thường, nói nương hắn là hồ ly tinh đáng chém ngàn đao. Ta sẽ nuôi dưỡng hắn tử tế, dạy hắn đạo lý làm người. Van cầu các ngươi, quên chúng ta đi, coi như cho ta và đứa nhỏ một con đường sống."

Tiêu lão gia tử sao có thể nhìn biểu muội thương yêu một thân một mình phiêu bạt ở bên ngoài, còn mang theo một đứa trẻ, cũng không có chút của cải, trong cơn tức giận bật thốt lên nói: "Nơi nào cũng không cho đi, đứa nhỏ sinh ra ta nuôi, nói với bên ngoài là đứa nhỏ của ta. Chờ mấy ngày nữa, chúng ta chuyển đi."

Đến nước này, Tăng thị cũng không tiện nói cái gì, Tiêu lão gia tử đã bởi vì việc này xa cách nàng, lại tiếp tục ầm ĩ, còn không biết làm sao vãn hồi trái tim của hắn, dầu gì cũng là cốt nhục của đệ đệ mình, liền cam chịu.
(còn tiếp)

Vâng nếu chỉ như thế thì vẫn chưa phải là bi kịch, haizz
Không biết trách ai chỉ thấy thương Tiểu Tuệ thôi


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

10 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

17 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

20 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 735 điểm để mua Đá garnet
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 701 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: ai làm edit không :<< tui cần hỏi a
Công Tử Tuyết: hửm??
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 666 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.