Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 19.05.2015, 19:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2213 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 29 (new) - Điểm: 47
Chương 30.3

Chuyện hắn kết hôn cùng Lâm Tuyết không giấu được Tào Dịch Côn, thay vì che che dấu dấu khiến đối phương đoán già đoán non không bằng nói ra sự thật, ngược lại thẳng thắn tỏ rõ để đối phương thoải mái.

Làm chiến hữu lâu năm với Tào Dịch Côn, Lương Tuấn Đào hiểu rõ, người kia ghét nhất là giấu diếm lừa gạt, hắn sẽ cho rằng như vậy là khinh thường mình! Dám xem thường Tào Lão Thất, đoán chừng kết quả của người đó rất thê thảm, tên trung tá lần trước quân bộ phái tới  chính là ví dụ cụ thể. Không biết vì sao anh ta ầm ĩ với Tào Dịch Côn, kết quả liền bị đánh một trận rồi đuổi khỏi Tam Giác Vàng.

Vì chuyện đó, quan hệ giữa Tào Dịch Côn và quân bộ có chút căng thẳng, đành vậy, vây cánh hắn đã lớn, tính tình lại ương ngạnh như bò, kiên quyết nói chuyện không chừng hỏng ván. Quân bộ mất hơi sức lớn giúp hắn vùng dậy, đương nhiên không muốn cục diện trở nên bế tắc, sau nhiều lần suy xét cẩn thận, quyết định cử Lương Tuấn Đào - người có quan hệ thân thiết với Tào Dịch Côn đến phối hợp chấp hành nhiệm vụ.

". . ." Nghe xong lời giới thiệu của Lương Tuấn Đào, Tào Dịch Côn cực kì kinh ngạc -- thằng nhãi này quá khùng, vậy mà dứt khoát đưa bà xã đến đây!

Lâm Tuyết quay đầu, tạm thời không nhìn đến người đàn ông đang không ngừng quan sát mình bằng ánh mắt nóng bỏng, cô ngượng ngùng nhìn ra ngoài cửa xe.

"Tiểu tử, cậu làm hòa thượng lâu lắm rồi à? Người phụ nữ của tôi mà cậu cũng dám nhìn như vậy sao? Cẩn thận tôi móc mắt cậu ra đấy!" Lương Tuấn Đào ném khăn lông ướt vừa lau mồ hôi về phía Tào Dịch Côn.

Tào Dịch Côn vội nghiêng người tránh thoát, hắn thu hồi tầm mắt, bất đắc dĩ thở dài: "Nơi này thực sự thiếu phụ nữ a, nhất là phụ nữ đẹp! Tôi nói này, sao anh lại cam lòng đưa bà xã đến đây? Nếu không muốn đàn ông phóng đãng chảy nước miếng vì cô ấy, trừ phi anh lấy khăn trải giường quấn kín cô ấy từ đầu đến chân !"

Lương Tuấn Đào biết lời đối phương nói là thật, ở đây ngang với vương quốc hòa thượng, tìm được đàn bà thật sự hiếm! Ngoài trùm buôn thuốc phiện đứng đầu, hầu hết thời gian, đàn ông bình thường đều trải qua cuộc sống cấm dục nên  thấy phụ nữ liền hận không thể trợn mắt đến lòi ra!

Trước đây quyết định mang nữ binh đến là vì rất nhiều điểm thuận tiện, ví dụ như ở một số cửa trạm, đàn ông không dễ vào nhưng phụ nữ thì dễ, chủ yếu bởi đối với phụ nữ, nhất là phụ nữ đẹp, đàn ông bản xứ hoàn toàn không có lực miễn dịch.

Tốc độ xe không hề mau  như tạo điều kiện thuận lợi để họ đi thăm mảnh đất thần bí này. Hai người đàn ông trong xe trò chuyện tự nhiên, nghe cực kỳ quen thuộc.

Trong lúc đi trên đường, Lương Tuấn Đào đại để đã giới thiệu cho Lâm Tuyết tình hình cơ bản của nơi này. Cô biết người đàn ông tên Tào Dịch Côn trước kia cũng là bộ đội đặc chủng, anh ta là chiến hữu lâu năm của Lương Tuấn Đào.

Có điều sau đó, hình như do đánh nhau ẩu đả mà Tào Dịch Côn bị quân đội khai trừ khỏi quân đoàn, anh ta nhiều lần lưu lạc mà tới vùng Tam Giác Vàng này. Dựa vào sự ngang bướng khôn khéo và năng lực huấn luyện tại bộ đội đạc chủng, anh ta rất nhanh đã vững nền móng ở đây.

Khu vực Tam Giác Vàng phức tạp, diện tích rộng lớn bị các tổ chức võ trang khác nhau phân chia thành địa bàn riêng biệt, Tào Dịch Côn chính là một trong số đó.

Do có  quân bộ chống lưng nên tốc độ vùng dậy của anh ta rất nhanh, nhất là 2 năm gần đây, thế lực Tào Dịch Côn đột nhiên phát triển mạnh, nhanh chóng có địa vị sánh ngang với Hoắc gia - một trùm buôn thuốc phiện khác ở Tam Giác Vàng.

Vũ khí của Tào Dịch Côn được trang bị hoàn hảo, có nhiều phi cơ trực thăng và máy bay chiến đấu tiên tiến nhất, trong  mấy lần sống mái với các trùm buôn thuốc phiện khác, giữa trận chiến đều chắc thắng không bại, dần dần sừng sững không ngã, trở thành trùm buôn thuốc phiện tiếng tăm lừng lẫy ở Tam Giác Vàng.

Lâm Tuyết thấy xe dần dần lái vào sâu trong khu vực cây cối rậm rạp che lấp bầu trời, ánh sáng gay gắt bị tán cây che khuất dần trở nên mù mịt.

Đi vào rừng cây không  lâu, cô lại phát hiện ra pháo cao xạ dấu trong bụi cỏ, nhắm ngay hướng không vực bọn họ vừa bay quanh.

Lâm Tuyết không khỏi cả kinh, suy nghĩ một chút mới hiểu được, hóa ra chỉ có vùng đất trống không kia được tạo ra để máy bay trực thăng đáp xuống, còn những nơi khác đều rậm rạp cây cối! Bên trong này dấu pháo cao xạ chính là để đề phòng trực thăng của kẻ thù bên ngoài xâm lấn.

Xe tiếp tục lái vào bên trong, mặt đường bắt đầu gập ghềnh không bằng phẳng nhưng xe Hummer có giảm xóc tốt nên không nhận ra đường quá xóc.

Thỉnh thoảng những người đàn ông cầm súng ẩn hiện trong bụi cỏ, con mắt sắc bén, trên mặt ngầm sát khí. Có điều thấy  Tào Dịch Côn đặc biệt lái qua, họ liền ẩn vào sâu trong lùm cây không một tiếng động.

Hai người trong xe nói chuyện rất nhỏ, gần như là thì thầm khe khẽ, Lâm Tuyết biết điều bọn họ nói hẳn là cơ mật, cũng không phải cố gắng  tránh những người khác trong xe ( vì trên xe đều là tâm phúc của bọn họ ), mà là thói quen cảnh giác nhiều năm dưỡng thành của người lính.

Lâm Tuyết cũng không cố nghe lén, bởi vì nên để cô biết, Lương Tuấn Đào sẽ nói cho cô biết!

Khoảng mười mấy phút đồng hồ sau, xe dừng lại, lúc này bọn họ đã tới địa bạn khống chế của Tào Dịch Côn, cũng chính là giải đất trung tâm.

Khi xe dừng lại, một tòa thành khổng lồ ẩn trong rừng cây xuất hiện trước mắt, giống như pháo đài cổ kính thời trung cổ! Đây là di tích cổ đại sao? Nếu không tại sao lại tồn tại giữa rừng rậm xanh um!

Trong lòng Lâm Tuyết thở dài, quả nhiên là thế giới rộng lớn không thiếu điều lạ, người ngoài đâu ai ngờ trong rừng cây sẽ  phát hiện ra một tòa thành!

"Cậu được á!" Lương Tuấn Đào đấm vào ngực Tào Dịch Côn một quyền, hắn trêu chọc: "Xây đắp nơi này, chiếm núi làm vua! Hãy thành thật trả lời cho thỏa đáng, cậu có bắt phụ nữ  nhà lành về làm áp trại phu nhân hay không!"

"Này!" Tào Dịch Côn chưa từng kiêng dè giấu diếm nửa phần, ngược lại còn hơi đắc ý: "Vậy có là gì? Tôi bị lưu đày ở đây nhiều năm, chẳng lẽ vẫn muốn tôi làm nhà sư khổ hạnh sao? Buôn bán thuốc phiện cả ngày kiếm được đống tiền, tôi xa xỉ một phen, thỉnh thoảng hưởng thụ cũng không quá"

Đối mặt với Tào Dịch Côn nói toạc móng heo, Lương Tuấn Đào chỉ hơi nhếch môi, hắn không nói nữa.

Xe ngừng lại liền có người tiến lên mở cửa cho họ.

Cửa xe mở ra, khí nóng từ mọi phía lập tức ập vào. Làm sao để hình dung được loại khí nóng này nhỉ? Có thể nói là tại thời điểm nóng nhất, trước mắt như có một tầng sương mù gạt đi không được, gây trở ngại tầm mắt, cũng ảnh hưởng lớn đến tư duy linh hoạt của não bộ.

Quá lạnh hoặc quá nóng đều ảnh hưởng đến đại não, thính giác, thị giác và năng lực phán đoán của con người, những người hàng năm sinh sống tại đây đã dần dần thích nghi được với hoàn cảnh sống cực kì oi bức này, người mới đến thì không đỡ được!

Đây là lí do vì sao chính phủ các nước  luôn không có cách  quét sạch được tàn dư tội phạm trên mảnh đất này, bởi tám chín phần mười chiến sĩ phái tới trừ độc đều chết như thế.

Hành động lần này không phải là mù quáng, mà được tính toán từ lâu! Để đạt được thành tựu, quân bộ dốc sức giúp đỡ Tào Dịch Côn để có nội ứng đắc lực trên mảnh đất thần bí này, nếu cứ lỗ mãng  xông tới thì không khác gì tự tìm đường chết!

Xuống xe, thấy những phần tử võ trang trên  tay vác súng đảm nhiệm việc đứng gác, Lâm Tuyết cuối cùng đã hiểu, thật ra không phải Tào Dịch Côn trời sinh da đã ngăm đen.

Hầu như da đàn ông ở đây đều ngăm ngăm đen, chủ yếu do 4 mùa trong năm đều nắng gắt mãnh liệt. Nhưng răng bọn họ đặc biệt trắng, nguyên nhân do 2 điều: thứ nhất, nước dùng để uống đều là nước suối núi, nhiều flo rất tốt cho răng trắng đẹp; thứ hai, do da đen nên răng sẽ có vẻ trắng hơn!

Trời oi bức nóng nực suýt khiến người ta chóng mặt, sĩ quan chiến sĩ tham gia hành động lần này đều phải trải qua tầng tầng khảo nghiệm, mới chọn ra được bộ đội đặc chủng, tuy cũng cảm thấy oi bức, nhưng ít nhất có thể chịu đựng được. Thể năng Lâm Tuyết không tốt lắm, căn bản không thể so được với Lương Tuấn Đào và những người đó, từ xe đi bộ đến cửa thành khoảng nửa dặm, vậy mà cô lại xuất hiện triệu chứng bị trúng nắng nhẹ. vann8989

Lâm Tuyết cắn răng chịu đựng, cô không dám để bản thân biểu hiện ra ngoài, cố gắng dùng thân thể duy trì bước đi vững vàng. Rất mau, lập tức qua cửa thành, bên trong hẳn là mở điều hòa nhiệt độ.

Khoảng cách này, gần như ba bước có một trạm gác, ánh mắt khi quan sát Lâm Tuyết của những người võ trang không chút ngoại lệ đều toát ra tia sáng thú tính nguy hiểm.

Lâm Tuyết cũng không lạ gì với ánh mắt thú tính này, bởi khi người họ Lương nào đó động dục, bình thường cô đều bắt gặp nhưng hiện tại cô đã hết sức lực để ý chuyện này, chỉ có thể giả vờ như không thấy, chuyên tâm mà đi  con đường của mình.

Tòan bộ tòa thành dùng đá lớn xây dựng, hai phiến đá to làm cửa không khỏi khiến Lâm Tuyết nhớ tới cái động trong núi  Lương Tuấn Đào từng đưa cô đến, cửa đá ngàn cân hạ xuống, bất cứ kẻ nào cũng không thể mở ra.

Thật ra, chính xác mà nói tòa thành này đúng  là lô cốt phòng ngự lớn, chống cháy chống đạn đề phòng bị đánh bất ngờ, vững chắc cẩn thận!

Qua cửa đá, dưới chân là đá xanh trơn bóng, có hương vị mộc mạc vụng về nguyên thủy, do khí hậu nơi này oi bức ẩm ướt không thích hợp trải thảm nên tiếp xúc với chân đều là những phiến đá mát mẻ.

Hai bên lối đi là tường đá, đèn tường tạo hình đơn giản trang nhã, chẳng qua ánh sáng có hơi tối, chỉ có thể tạm thấy rõ đường dưới chân mà thôi.

Đó cũng là một biện pháp phòng ngự, ngộ nhỡ quân địch tấn công vào, từ bên ngoài với hoàn cảnh sáng ngời sẽ không kịp thích ứng được với sự mờ tối bên trong, trong nháy mắt chênh lệch thị giác sẽ giúp người bên trong có cơ hội phản kích.

Đường đi nhỏ hẹp chật chội khiến người ta xuất hiện tâm lý bị áp bách, nhưng càng đi vào bên trong càng cảm thấy không khí mát mẻ đang ùa tới.

Quả nhiên có mở điều hòa không khí! Lâm Tuyết lặng lẽ thở dài một hơi, cô không cần lo mình sẽ té xỉu nữa! Dù Lương Tuấn Đào không trách cứ gì nhưng cô vẫn cảm thất mất mặt.

Lần đầu tiên chấp hành nhiệm vụ, chưa làm gì đã ngất xỉu vì nóng, chỉ sợ sau này chắc chắn sẽ bị hắn chê cười chế nhạo.

Rẽ qua một góc 90 độ, trước mắt tức thì trở nên thoáng đãng. Thế giới sáng ngời, khai thác ánh sáng vô cùng tốt  nhờ lợi dụng triệt để hiệu quả chiết xạ, khiến nơi này như chìm đắm dưới ánh mặt trời lại mát mẻ dễ chịu.vann8989

Không gian rộng lớn, độ cao cũng rất khinh người, nơi này quả nhiên sánh kịp cung điện tráng lệ với hơi thở mạnh mẽ. Bố trí xa hoa, thứ đập vào mắt đều là vật phẩm xa xỉ, lớn như sô pha tủ quầy, nhỏ như chiếc ly bằng thủy tinh cũng hết sức xa xỉ.

Lương Tuấn Đào dựa vào sô pha bằng da thật, hắn thở dài: "Lão Thất, cậu được  a! Lúc trước nếu tôi bị bộ đội khai trừ thì tốt rồi, cũng sung quân đến đây làm thổ hoàng đế! Này, phi tử trong hậu cung của cậu có tuyệt sắc hay không, gọi tới phục vụ ông đây đi!"

Hắn trêu chọc vậy, Tào Dịch Côn cũng không bất ngờ gì, đối phương chỉ quan sát Lâm Tuyết cười nói: "So ra xinh đẹp kém em dâu!"

Lâm Tuyết nhíu mày, có lẽ cô chưa bao giờ thấy Lương Tuấn Đào la hét muốn tìm người đàn bà khác ở trước mặt mình! Trong lòng thực không biết là tư vị gì, hẳn đây chính là dấm chua trong truyền thuyết.

Trong lòng bất ngờ nhưng ngoài mặt cô vẫn bình tĩnh như cũ, chẳng qua ánh mắt nhìn Lương Tuấn Đào đã lạnh đi rất nhiều.

"Bốp bốp bốp!" Tào Dịch Côn vỗ tay, lập tức liền có bốn cô gái miền nhiệt đới xinh đẹp, dáng người gợi cảm nóng bỏng đi tới. Hắn cười nói ha ha: "Hàng bản địa, tôi ăn đủ vị nhưng thời gian lâu cũng có hơi chán, thực sự nhớ phong vị con gái quê nhà! Đào tử, tôi với anh đổi đi! Bốn người đổi một, chẳng thiệt gì!"

Lâm Tuyết ngẩn ra, cô không thể tưởng được Tào Dịch Côn lại thẳng thắn như thế, đang ở trước mặt Lương Tuấn Đào và mình hắn lại nói vậy. Cho dù nói giỡn, lần đầu gặp mặt cũng hơi quá mức! Huống chi hắn đã gọi cô là em dâu, tương đương với việc thừa nhận quan hệ vợ chồng giữa cô và Lương Tuấn Đào, cái gì gọi là không thể bắt nạt vợ anh em, bắt nạt là kẻ tiểu nhân! Tào Dịch Côn này ngược lại không quan tâm bọn họ sẽ thấy thế nào về mình! Hắn không sợ hãi? Hay còn có  mưu đồ khác?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 30.05.2015, 22:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2213 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 29 (new) - Điểm: 39
Chương 30.4

Lương Tuấn Đào  không tức giận, hắn nâng chén trà, nhấp môi, hé miệng nói: "Không đổi! Tôi khác cậu, cũng không phải thổ hoàng đế, kỷ luật quân đội nghiêm như vậy, chẳng lẽ cậu muốn tôi bị khai trừ theo cậu tới đây làm trùm ma tuý sao!"

Qua giọng nói và sắc mặt của hắn không nhận ra có chút xíu  khó khăn nào liên quan  Lâm Tuyết, chỉ là ngại kỷ luật quân đội trói buộc nên không chịu thực hiện loại giao dịch hoang đường này cùng Tào Dịch Côn.

Lâm Tuyết hạ mắt, trong lòng cô hơi hiểu ra. Lương Tuấn Đào đang cố gắng giấu đi sự quan tâm của hắn đối với cô, hắn muốn bảo vệ cô!

"Cắt, làm trùm  thuốc phiện có gì không tốt? Ở nơi này trời cao Hoàng đế xa, ông trời lớn nhất tôi thứ hai, muốn làm gì thì làm, ai có thể quản được tôi? Hừ! Tôi đã hưởng thụ rồi . . . Dù giờ chết ngay lập tức cũng không thiệt thòi gì!" Tào Dịch Côn ngạo nghễ khoe khoang, đồng thời trong giọng nói cũng chất chứa oán giận buồn bực: "Mẹ kiếp, lúc trước do tôi uống rượu đánh con trai Lý Ngạn Thành nên mới bị  khai trừ khỏi quân đoàn, đuổi khỏi quân ngũ! Quân bộ thật sự đáng giận, sỉ nhục tôi lấy lòng Lý Ngạn Thành, cẩu Nhật, sau lại tới tìm tôi,  nói cái gì mà cần một nội ứng ở Tam Giác Vàng. . . Hừ, mang tôi sung quân đến đây, từ đó trời xa đất xa, tôi sắp quên quê hương là gì rồi!"

Lúc trước quân bộ nhìn trúng Tào Dịch Côn, thứ nhất vừa lợi dụng đúng lúc hắn bị khai trừ khỏi quân ngũ liền đưa vào Tam Giác Vàng, thứ hai  do hắn là trẻ mồ côi, không lo vướng bận liên lụy gia đình, có thể thả lỏng tay chân hơn.

Hiện tại, Tào Dịch Côn thật ra  muốn tách khỏi quân bộ, nhưng súng ống đạn dược, thiết bị vũ trang của hắn ở Tam Giác Vàng đều do quân bộ cung cấp viện trợ, bằng không chỉ với bản thân hắn, nếu muốn xưng vương xưng bá ở trung tâm sài lang hổ báo này đâu phải chuyện dễ.

Chuyện hắn làm quân bộ cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, dù ngẫu nhiên lạm sát kẻ vô tội hay cưỡng bức dân nữ gì gì cũng không so đo cùng hắn, vì đến cùng đều là trong ngoài phối hợp đối phó Hoắc gia.

Lực lượng của Tào Dịch Côn càng mạnh, hạn chế của Hoắc gia càng lớn, để tránh lọt vào vòng liên kết chống cự của đám trùm thuốc phiện, quân bộ không điều động lực lượng lớn đến bao vây tiễu trừ oanh tạc, như vậy chỉ làm mâu thuẫn với bọn trùm  thuốc phiện trở nên gay gắt hơn.

Sử dụng Tào Dịch Côn, để hắn trong vòng tranh chấp tiêu diệt Hoắc gia thì làm ít công nhiều. Lần này Lương Tuấn Đào  đến chính là để  trợ giúp một tay.

Vĩnh viễn không thể quét sạch nguồn thuốc phiện ở vùng Tam Giác Vàng, bởi đây là trở ngại mà lịch sử để lại, có điều từ trùm ma túy lớn thôn tính trùm thuốc phiện nhỏ xung quanh ngược lại lại là chính sách khả thi.

Giúp Tào Dịch Côn trở thành vua thuốc phiện lớn nhất, chấm dứt tình trạng các phần tử vũ trang vì tranh đoạt địa bàn và nguồn thuốc phiện mà hàng năm đều tranh chấp với nhau, khiến mảnh đất này yên ổn chính là mục đích cuối cùng của quân bộ!

Tào Dịch Côn xuất thân từ bộ đội, tính tình ngay thẳng nói chuyện nghĩa khí, thiên hạ của hắn là do quân bộ trợ giúp có được, tương đối dễ dàng khống chế. Đợi hắn trở thành vua thuốc phiện ở Tam Giác Vàng, khi đó tiếp tục nghiên cứu vấn đề chiêu hàng hắn sẽ dễ dàng hơn.---vann8989---

"Đừng gấp, chờ san bằng Hoắc gia, tôi báo cáo với quân bộ, đặc xá cho cậu về nhà ở vài ngày!" Lương Tuấn Đào thuận miệng an ủi, biết Tào Dịch Côn cũng không cho là thật.

Quả nhiên, Tào Dịch Côn khịt mũi, cười lạnh nói: "Nhà ư? Tôi nào  có nhà? Không quay về đâu!" Ngửa đầu nhìn tòa cung điện xa hoa, nhìn lại bốn mỹ nữ gợi cảm nóng bỏng, hắn nhếch miệng cười: "Nơi này có tiền có đàn bà, muốn ăn thì ăn muốn uống thì uống, muốn chơi liền chơi, Hoàng đế hưởng thụ, vì cái gì tôi còn muốn trở về chứ?"

"Vui đến quên cả trời đất sao?" Lương Tuấn Đào dương môi, trỏ trỏ ngón tay mà nói: "Chẳng trách người lần trước quân bộ phái tới đã bị cậu đuổi về!"

"Mẹ kiếp, tên tiểu tử lần trước tới đây, lông còn chưa đủ dài đã dám chạy đến trước mặt Tào Lão Thất này vung tay múa chân, không bắn chết tại chỗ coi như đã nể mặt quân bộ rồi!" Trong mắt Tào Dịch Côn hiện lên tia hung ác, tà ma mà dẫn ra một nụ cười lạnh: "Tôi đã cảnh cáo quân bộ rồi, tiếp tục phái những đồ tạp chủng không biết nông sâu đến gây chuyện khiến tôi tức giận, tôi sẽ trực tiếp đập chết không thương lượng!"

Đối với thái độ càng ngày càng kiêu ngạo của Tào Dịch Côn, quân bộ cũng là mắt nhắm mắt mở cho qua. Hết cách, thế này có vẻ giống ngôi sao danh tiếng trong giới giải trí rồi, công ty tâng bốc,  tính tình hắn liền lớn, công ty lạnh nhạt, tiếp tục chọc giận hoặc hắn không hài lòng sẽ trực tiếp đi ăn máng khác cho xem!--vann8989--

Lương Tuấn Đào vứt cho hắn một điếu thuốc, sau đó tự mình cũng rút ra một điếu, cầm lấy bật lửa trên bàn châm thuốc, miệng hút xong, mới chậm rãi nói: "Tùy cậu! Tiểu tử cậu. . . Giờ ngạo mạn quá!"

Nghe ra giọng nói Lương Tuấn Đào có chút không vui, Tào Dịch Côn lại cười ha ha: "Tôi bực là hướng về bọn tạp chủng phía quân bộ, không quan hệ gì anh! Hai chúng ta. . . bạn bè nhiều năm thân thiết, nói chuyện sâu một câu cạn một câu, Đào tử anh biết tôi là người thô lỗ, đừng so đo với tôi!"

"Ai so đo với cậu chứ, tôi dễ giận vậy sao?" Lương Tuấn Đào cũng cười rộ lên.

Hai người trái lại nói chuyện rất hợp ý, đôi khi hạ giọng, đôi khi lớn tiếng bàn luận viển vông,  giống như nói không hết chuyện.

Bốn người đẹp được Tào Dịch Côn sắp xếp chia nhau ngồi vào cạnh hai người, đánh rớt vị trí Lâm Tuyết. Bọn họ như hoàn toàn không thấy cô,  vừa bưng rượu vừa châm thuốc, vô cùng ân cần.

Nhìn hai người đàn ông hưởng thụ sự hầu hạ của người đẹp, bộ dạng rất vừa ý,  sợ gây trở ngại chuyện tốt của người ta, Lâm Tuyết biết điều nhích sang hướng bên cạnh.

Tào Dịch Côn  thỉnh thoảng nhìn về phía cô nhưng dừng lại rất ngắn, chưa để Lương Tuấn Đào phát hiện ra, hắn đã chuyển ánh nhìn.

Trái tim phụ nữ vốn nhạy cảm, Lâm Tuyết cảm thấy người đàn ông kia đang nhìn trộm mình, trong mắt hắn hiện lên sự thèm thuồng nhỏ dãi, đó là ánh mắt của dã thú khi thấy con mồi mơ ước.

Nếu không phải tận mắt trông thấy, cô thực sự không thể tin người đàn ông hoàn toàn biến đổi đen tối này lại xuất thân là quân nhân!

Hắn đen tối không chỉ làn da mà cả linh hồn, mỗi cái giơ tay nhấc chân đều hiển lộ sự thô bạo hung ác của kẻ duy ngã độc tôn ngang ngược có dã tâm bất chính.

Đặc sản bản địa là trà thơm đặc biệt, loại bỏ sạch sẽ thời tiết oi nóng. Nói chuyện có vẻ ổn rồi, Lương Tuấn Đào thẳng thắn kết thúc: "Cứ vậy đi! Buổi tối chúng ta chuẩn bị hành động! Cậu cho rằng nắm chắc được mấy phần?"

"Hoắc gia ăn sâu bén rễ, nếu muốn nhổ cậy đại thụ lên  không phải chuyện một sớm một chiều!" Tào Dịch Côn ngẫm nghĩ trong chốc lát, nói: "Mặt khác vương quốc thuốc phiện vừa nổi lên tổ chức NT ở Kim Tân Nguyệt (1) - nơi sản xuất thuốc phiện lớn thứ hai, dường như có quan hệ dính dáng tới Hoắc gia, tôi nghi ngờ tổ chức này chính là ổ mới của Hoắc gia tại Kim Tân Nguyệt!"

Lương Tuấn Đào trầm ngâm một lúc lâu, hắn đẩy hai người đẹp đang sờ loạn trên người mình ra, lại châm một điếu thuốc, nói: "Buổi tối tôi và cậu cùng đi  gặp những trùm thuốc phiện là thuộc hạ của cậu!"

Toàn bộ thuộc hạ của Tào Dịch Côn chắc chắn đều là dân bản xứ, mỗi người ở một phương, bình thường cũng chiếm núi làm vua, nhưng đều thống nhất nghe sự điều khiển từ Tào Dịch Côn.

"Được!" Tào Dịch Côn đẩy hai mỹ nữ bên cạnh ra, hắn đứng dậy đi đến ngồi cạnh Lương Tuấn Đào. Như  hữu ý lại giống vô tình, hắn chọn vị trí giữa  Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết mà ngồi xuống, phất tay đuổi bốn người đẹp, chỉ vào Lâm Tuyết rồi nói với bọn họ: "Đều cút ngay đi! Nhìn người đẹp quê hương chúng ông xem, các người không tự biết xấu hổ sao?"

Bốn cô gái kia cũng không giận, vẫn còn cười duyên, trong đó một người  phản bác nói: "Người ta có đẹp cũng là phụ nữ của anh em anh nha! Anh thấy được không chạm được, dù cô ta tốt thì sao? Đối với anh mà nói còn không bằng mấy người chúng em đâu! Ít nhất khi Thất gia muốn, chúng em còn nguyện ý hầu hạ!" --vann8989--

Nói xong tất cả mọi người cười rộ lên, Tào Dịch Côn bá vai Lương Tuấn Đào,  hớn hở mà nói: "Buổi trưa đã chuẩn bị xong tiệc tẩy trần cho các anh, chúng ta hãy ăn một bữa vui vẻ đi!"

"Được!" Lương Tuấn Đào nghiêng mặt, chế nhạo hắn: "Còn nhớ ngày trước lúc chúng ta ở bộ đội, đêm đó tụ  tập uống say, ngay cả việc mình về ký túc xá thế nào cũng không biết. Hôm sau, cậu tỉnh rượu chạy tới hỏi tôi vì sao quần áo của cậu phía trước bẩn vậy, sau lưng lại sạch sẽ?"

"Ha ha!" Tào Dịch Côn cười ha hả, vỗ vai Lương Tuấn Đào, nói tiếp: "Đương nhiên tôi nhớ! Anh nói với tôi, đêm đó tôi nhất định kiên trì bò về ký túc xá, đương nhiên quần áo phía trước bẩn mặt sau sạch rồi!"

Cái người này, ngay cả Lâm Tuyết cũng nhịn không được mà nở nụ cười!

Tào Dịch Côn quay đầu lại, hắn bắt gặp Lâm Tuyết đang cười, không kềm nổi mà chậc chậc khen ngợi Lương Tuấn Đào: "Nói thật, bà xã anh đúng là báu vật! Tôi mà là anh, muốn mạng già cũng không chịu đưa cô ấy tới nơi này. Khác gì đưa cừu nhỏ vào ổ sói hang hổ chứ!"

"Không sợ!" Lương Tuấn Đào rất bình tĩnh, cười nói: "Có hai người chúng ta ở đây, ai dám động đến cô ấy?"

Tào Dịch Côn cứng đờ người, hắn cười to, vươn ngón tay trỏ chỉ chỉ trước mặt Lương Tuấn Đào hai cái rồi lắc đầu cười không nói.

Chẳng biết tại sao, Lâm Tuyết đột nhiên rùng mình một cái, lẽ nào ở đây gió mở quá lớn ư?

(1)     Từ những năm 80 đầu thế kỉ, trên thế giới có ba vùng đất sản xuất chất gây nghiện nổi tiếng nhất, “Tam Giác Vàng”  của Nam Á, “Kim Tân Nguyệt” của Trung Á cùng “Ngân Tam Giác” của Nam Mỹ.
(2)     
Kim Tân Nguyệt nằm ở ngay giữa vùng biên giới ba nước Afghanistan, Pakistan cùng Iran, lúc đầu được gọi là “Vịnh Hoàng Kim bán nguyệt”, vì khu này có hình dạng uốn cong như vầng trăng lưỡi liềm, sau này được đổi thành Kim Tân Nguyệt.

Kim Tân Nguyệt chuyên về sản xuất chất gây nghiện, xuất hiện sau Tam Giác Vàng không lâu. Những năm gần đây, sản lượng thuốc phiện hằng năm mà khu Kim Tân Nguyệt sản xuất cũng hơn 20.000 tấn, là nơi cung cấp 9/10 ma túy cho toàn thế giới, trở thành khu sản xuất và buôn bán chất gây nghiện mạnh nhất thế giới.



(Nguồn : www.kaori0kawa.wordpress.com)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Sabrina76, Tthuy_2203, bubenoluz, cô đơn mình tôi, flying dancing, huế thương, lanvy06, ngô thị huyền, san san, takitori90, xá lị
     
Có bài mới 14.06.2015, 10:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2213 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 29 (new) - Điểm: 32
Chương 31. Nguy hiểm hơn

Chương 31.1

"Năm máy bay chiến đấu đã tới đây, ước chừng có khoảng một trăm người! Lương Tuấn Đào mang toàn bộ quân tinh nhuệ của mình tới, xem ra hắn đã định dốc toàn lực! Ngoài ra ..." Hoắc Vân Phi quẳng một chồng ảnh tư liệu lên bàn, tiếp tục nói: "Ngoài ra hắn còn dẫn phụ nữ tới, nhìn dáng dấp trên ảnh hẳn là vợ mới cưới của hắn, tên gọi Lâm Tuyết!"

"Giết!" Một ông già đang đánh lửa, tay châm ba nén nhang. Ông ta khoảng sáu mươi tuổi, bề ngoài thoạt nhìn  gầy gò, mặt mũi hiền lành, bất cứ ai thấy đều không tin ông ta chính là vua thuốc phiện Hoắc Gia Tường uy chấn Đông Nam Á của Tam Giác Vàng mấy chục năm qua!

Lúc này, ông ta cầm nhang trong tay đi đến trước  bàn gỗ lim cạnh tường, vái lạy hai bức di ảnh treo trên tường vài cái, sau đó cắm nhang vào lư hương.

Hai bức di ảnh lần lượt là con thứ hai của ông ta -  Hoắc Vân Hải và con dâu thứ hai tức Duẫn Lệ Na, hai người đều bị Lương Tuấn Đào tự tay bắn chết.

Hoắc Gia Tường xoay người, có người hầu liền đưa khăn lông ướt để ông ta lau tay, lúc này ông ta mới đi đến trước chiếc bàn Hoắc Vân Phi để đống ảnh.vann8989.

Ngồi vào trong ghế bành cạnh bàn, ông ta mở nắp tách trà, nhẹ nhấp một hơi. Dù xa quê hương đã nhiều năm, nhưng phòng ở của Hoắc Gia Tường vẫn bài trí tràn ngập hương vị cổ kính. Ông ta vẫn thích uống trà, bộ đồ trà đều là đồ sứ sang trọng tỉ mỉ.

Thưởng thức vài ngụm trà, ông ta buông chén, cười lạnh nói: "Ngay cả vợ mới cưới cũng đưa đến ư? Hắn định đến liều mạng hay đến hưởng thụ đây?"

"Chỉ sợ đa phần là về trước!" Hoắc Vân Phi ngồi xuống, ngẩng đầu ngắm nhìn hai bức di ảnh trên tường rồi tàn độc cười nói: "Cứ tới đi! Tốt nhất cứ mang cả cha hắn lẫn con hắn tới đây! Nợ mới nợ cũ cùng tính một lượt!"

Khác với Hoắc Vân Phi đang nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt Hoắc Gia Tường chẳng hề thay đổi, giọng nói mang theo vài phần mỉa mai: "Hắn có con sao?"

"Nói không chừng đang ở trong bụng vợ hắn!" Hoắc Vân Phi cắn chặt răng, thoáng chần chờ, lại nói tiếp: "Nhưng con đã đồng ý với Sở Hàn... giữ lại tính mạng cho người đàn bà kia!"

"Sở Hàn sao lại liên quan tới vợ của Lương Tuấn Đào hả?" Hoắc Gia Tường lại nâng chén trà lên, chậm rãi xoay xoay nắp chén, nghi ngờ hỏi lại.vann8989.

"Nói ra Sở Hàn cũng thật đen đủi! Anh ta ra đi ba năm, kết quả bạn gái lâu  năm bị Lương Tuấn Đào cướp mất! Anh ta nhớ tình cũ không đành lòng giết cô ta, xin con bất luận thời điểm nào cũng phải giữ lại mạng sống cho cô ta!"

"Sở Hàn cũng thật đáng thương! Lương Tuấn Đào có thù giết con với ta, có mối hận cướp vợ với nó, ta muốn trực tiếp giết dâm phụ kia cho hả giận, hết lần này tới lần khác  Sở Hàn còn nhớ chuyện cũ! Người ta không nhớ, nó còn nhớ làm gì! Ai, lòng dạ đàn bà!" Khuôn mặt hiền lành toát ra một tia sát khí, đôi mắt kia hiện lên thích huyết hồng quang, nhưng khuôn mặt lại như đeo mặt nạ, dù trong lòng cáu giận cỡ nào nhưng thoạt nhìn vẫn rất hòa nhã.

Vui buồn không lộ ra ngoài mặt, đây là bản lĩnh đặc biệt mà Hoắc Gia Tường tu luyện được nhiều năm. Ông ta có thể tham gia quyên tiền từ thiện, chảy nước mắt thông cảm cho những đứa trẻ đáng thương nhưng cũng có thể vừa thưởng thức trà xanh vừa quan sát thuộc hạ cắt rời tứ chi kẻ địch đang sống của mình.

"Sở Hàn quá nặng tình, đây là sự yếu đuối duy nhất của anh ta!" Hoắc Vân Phi tiện tay lật dở  những tấm ảnh chụp, khuôn mặt tuấn tú hơi cứng lại: "Tâm phúc của Lương Tuấn Đào là Triệu Bắc Thành cũng theo đến! Con đã sai người bắt cóc vị hôn thê của hắn là Đô Hâm Lôi, nhưng cô ta là đội trưởng đội vệ sinh, không dễ xuống tay cho lắm!"

"Hừ!" Hoắc Gia Tường lại đặt mạnh chén trà lên bàn gỗ lần nữa, ông ta bất mãn nói: "Con quá ngây thơ! Bắt vị hôn thê của Triệu Bắc Thành có ích lợi gì? Vì sao không xuống tay với người phụ nữ của Lương Tuấn Đào hả? Mạc Sở Hàn nhớ tình cũ với cô ta, chẳng lẽ đối với cô ta con cũng có gì gọi là tình cũ  không thành sao?"

Câu hỏi này khiến Hoắc Vân Phi á khẩu không trả lời được, một lúc lâu sau hắn có chút lo lắng mà giải thích không cần thiết: "Con sợ sau này bị Sở Hàn biết..."

"Biết thì sao? Chẳng qua là đàn bà mà thôi! Chẳng lẽ nó còn có thể vì người đàn bà lẳng lơ kia mà trở mặt với nhà ta sao?" Hoắc Gia Tường dùng  ngón tay chỉ chỉ con trai mình, nói: "Đồ không có đầu óc!"

Hoắc Vân Phi ngậm chặt miệng, không dám nhiều lời.

"Bảo Tát Lỵ Á chú ý đừng để bị bại lộ, cô ta là át chủ bài cuối cùng của chúng ta ở chỗ Tào Thất! Về sau loại chuyện này, cô ta gửi thông báo là được, không cần hoảng loạn tốn công chụp những thứ ảnh này!" Hoắc Gia Tường dặn dò.

"Được, thưa ba!" Hoắc Vân Phi cúi đầu.

Hoắc Gia Tường ngẫm nghĩ trong chốc lát, lại nói: "Nếu Lương Tuấn Đào đã đến, ta sẽ có cách đối phó hắn! Hắn có bản lĩnh đặt chân đến địa bàn chúng ta, chúng ta còn cho phép hắn tiếp tục kiêu ngạo cuồng vọng sao? Nợ Hoắc gia chúng ta hai mạng người, ta muốn hắn nợ máu hoàn máu!"

"..." Trong lòng  Hoắc Vân Phi ngẫm nghĩ, làm thể nào trả lời thỏa đáng với  Sở Hàn đây? Theo hắn thấy, nếu Lâm Tuyết chết, Mạc Sở Hàn rất có thể rạn nứt với Hoắc gia. Nhưng lời này nói ra chắc chắn cha hắn không tin!

Thấy con trai không nói lời nào, Hoắc Gia Tường tưởng nó bị mình dạy bảo  trong lòng hổ thẹn, thấy nó đã biết sai nên cũng không nói thêm nữa. Ông ta sai người giúp việc lấy kính lão qua, tiện tay cầm lấy xấp ảnh chụp, tự mình xem xét  tỉ mỉ, mỗi tấm ông ta đều xem rất  cẩn thận. Khi nhìn đến người bên cạnh đi theo Lương Tuấn Đào, nữ binh bận quân phục màu lục mê người, ông ta đột nhiên ngẩn ra.

"Này, này..." Hoắc Gia Tường cho là mình bị hoa mắt, vội vàng gỡ kính xuống lau lau, ngón tay khô gầy lau mặt kính hơi run run.

"Ba, sao rồi?" Hoắc Vân Phi phát giác ra sự khác thường, vội vàng lại gần hỏi han.

Hoắc Gia Tường không ngoảnh đầu trả lời  con trai, ông ta nhanh chóng đeo kính lên, nheo mắt nhìn ảnh chụp nữ binh kia. Trời ạ, khuôn mặt  thanh lệ kia, đôi mắt trong suốt như suối kia không phải Tĩnh Sơ thì là ai?

"Ba, rốt cuộc ba đã phát hiện ra cái gì thế?" Có lẽ Hoắc Vân Phi chưa từng thấy cha mình luống cuống như  thế bao giờ, hắn không khỏi kinh ngạc.

Hoắc Gia Tường không trả lời, ông ta rút tấm ảnh ra, sau đó tiếp tục lục lọi. Chỉ cần trên ảnh xuất hiện nữ binh kia, ông ta đều lấy ra. Cứ như vậy một xấp hình bị lộn xộn hết, khoảng chừng bảy tám tấm ảnh đã bị lấy ra.

Ông ta bày mấy tấm ảnh lên bàn, quan sát khuôn mặt cô gái từ mọi góc độ, như thế nào lại giống thế chứ! Không chỉ  là khuôn mặt thanh lệ xuất trần bên ngoài mà ngay cả khí chất lạnh lùng trong trẻo cũng rất giống, quả thực giống nhau như đúc.

"Người phụ nữ này ... chính là Lâm Tuyết - vợ mới cưới của Lương Tuấn Đào sao?" Cuối cùng Hoắc Gia Tường  ngẩng đầu, tay cầm một tấm ảnh hỏi con trai.

"Đúng vậy!" Hoắc Vân Phi do dự một chút rồi vẫn đánh bạo khuyên can: "Ba, con cảm thấy không thể giết người đàn bà này! Sở Hàn sẽ tẩu hỏa nhập ma vì cô ta ..."

"Không thể giết! Đương nhiên không thể giết!" Hoắc Gia Tường tinh thần vững vàng, ông ta dặn dò con trai: "Con hãy nghĩ cách, xem có thể dùng tốc độ nhanh nhất đưa cô ta từ cạnh Lương Tuấn Đào về chỗ chúng ta hay không?"

"Cái này... Có chút khó khăn!" Hoắc Vân Phi ngẩn ngơ, "Nếu dễ làm, đã sớm bắt cô ta làm con tin rồi!"

"Ngu ngốc! Trước kia là ở kinh đô, hiện tại cô ta ở trên địa bàn chúng ta! Chẳng lẽ chuyện nhỏ đó cũng làm không được à?" Hoắc Gia Tường dậm chân, khiển trách: "Nhanh đi!"

Cấp bách vậy a! Hoắc Vân Phi cảm thấy cha mình hơi khác thường cổ quái, hắn nhịn không được liền hỏi: "Ba biết Lâm Tuyết sao?"

"Cô ta tên Lâm Tuyết à?" Hoắc Gia Tường vỗ trán, dùng ngón cái trên đeo nhẫn day day mi tâm, vô số phỏng đoán hiện lên trong đầu khiến tâm ông ta loạn như ma. Nóng lòng sốt ruột, tất cả chỉ là muốn chờ  kết quả có thể xảy ra. Ông ta ngẩng đầu, phất phất tay với con trai, nói: "Đi đi, chú ý bảo vệ an toàn cho cô ta, bất kể dưới tình huống nào cũng không để cô ta bị thương!"

--- ------ ----
Tĩnh Sơ : mẹ đẻ của Lâm Tuyết


Đã sửa bởi vann8989 lúc 26.07.2015, 00:12.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Nguyễn Demon, Sabrina76, Tthuy_2203, bubenoluz, lanvy06, ngô thị huyền, san san, tiểu bình 22, xichgo, xá lị
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alpha, Lê An Nhiên, meocon372000, Mẹ Bầu và 406 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

7 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

8 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

9 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

12 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Tình đầu trong vũ trụ - Thủy Thiên Mặc

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 210, 211, 212



Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 248 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 512 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
nhulu2905: mình muốn đăng truyện lên nhưng ko tìm đc chỗ tạo đề tài ạ
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 274 điểm để mua Nàng tiên cá 3
thuonglu: hè rồi, đàn cú đêm đâu nhở
thuonglu: ...
alin: Trời đất cc về mình đã bỏ qua điều gì
Phương Tiểu Hỉ: Có ai ở đây không? Mình muốn hỏi một chút, tin nhắn vào thư mục Outbox là đã gửi được chưa ạ?
Shop - Đấu giá: vũ linh vừa đặt giá 244 điểm để mua Huy chương vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 600 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.