Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất

 
Có bài mới 26.05.2015, 13:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất - Điểm: 60
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@tinhdo26,hueyeuthuong :cảm ơn nhiều nha =)  :bighug:

Chương 50 : Lâm Vũ trả thù(2)

Lâm Vũ nhẹ nhàng đi đến gần chỗ Nghiêm Tố Thu đang ngồi, từng bước từng bước chậm rãi giống như đạp vào trái tim đang kịch liệt nảy lên mà đi tới khiến cho bà ta hoảng sợ vội vàng lùi về sau. Thật.... thật đáng sợ, ánh mắt của cô ta lúc này đỏ ngầu như máu giống như bất cứ lúc nào cũng có thể đem bà ta giết chết, Nghiêm Tố Thu thầm nhủ, cũng vì thế mà bà ta cúi đầu xuống không dám nhìn thẳng vào cô. Lâm Vũ nhếch mép cười, bước tới gần rồi từ tốn ngồi xuống, một con dao mỏng như cánh ve không biết từ lúc nào được cô cầm trong bàn tay, mũi dao nhọn sắc nhẹ nhàng đặt dưới cằm bà ta, hơi hơi dùng sức khiến bà ta ngẩng đầu lên. Cảm giác mát lạnh ghê rợn truyền đến khiến Nghiêm Tố Thu giật mình ngẩng đầu, lại không dám di chuyển đến nửa phần, chỉ sợ một khắc nào đó con dao kia sẽ không cẩn thận mà xẹt qua cổ lấy đi cái mạng nhỏ. Lâm Vũ nhìn thấy từng giọt mồ hôi như hạt đậu trên trán của người đối diện, ánh mắt thoáng qua tia khinh bỉ chán ghét, ai có thể ngờ được một vị phu nhân hàng ngày cao cao tại thượng là thế khi đối diện với cái chết cũng sẽ để lộ ra một mặt chật vật hèn nhát như vậy. Lưỡi dao như có như không nhẹ nhàng vẽ từng đường trên khuôn mặt được bảo dưỡng thực tốt, từ tốn phác họa từng đường nét trên khuôn mặt, lực đạo lại được kiểm soát dù không gây ra một vết xước nhỏ nhưng lại khiến cho khuôn mặt bà ta trong thoáng chốc tái xanh. Lâm Vũ cười cười, khẽ thì thào

" Bà có biết lúc này tôi thực muốn vẽ vài đường trên khuôn mặt này, mắt, mũi, tai, từng chỗ từng chỗ cắt xuống cho chó ăn" Nói rồi con dao nhỏ liền ấn xuống mộ chút, máu tươi chảy ra, cảm giác đau đớn truyền đến khiến Nghiêm Tố Thu sợ đến mức chảy cả nước mắt, lắp bắp cầu xin

"Đừng....Tôi xin cô.... Cô muốn cái gì tôi cũng có thể cho cô... tiền... tôi có tiền... cô muốn bao nhiêu cũng được. Đừng giết tôi... đừng"

Lâm Vũ nghe như vậy, bất ngờ cười phá lên, ánh mắt rét lạnh, con dao trên tay vẫn chuyển động không ngừng

"Tiền? Tiền có thể đổi được một mạng của mẹ tôi hay sao, có thể đem bà ấy từ địa ngục trở về hay sao?"

Giọng nói bỗng nâng cao lên, từng từ từng từ giống như từ kẽ răng bật ra, mang theo thù hận không thể che giấu. Càng nói, Lâm Vũ càng không kiểm soát được cảm xúc của mình. Chỉ cần nghĩ đến người mẹ dịu dàng của cô vì người đàn bà trước mặt mà mãi mãi nằm dưới lòng đất lạnh lẽo, cô lại không kìm lòng được muốn phân thây bà ta ra làm trăm mảnh.

"Bà có biết sai lầm của bà là gì không. Chính là năm đó không đem tôi giết chết. Haha, chết, yên tâm đi, tôi sẽ chưa giết bà ngay đâu. Những gì mẹ tôi phải chịu đựng, tôi sẽ lần lượt lần lượt trả đủ"

Nghiêm Tố Thu lúc này chỉ cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt, bà ta biết Lâm Vũ là nói thật, xung quanh cô tỏa ra sát khí quá mức nồng đậm, rét lạnh đến thấu xương. Lâm Vũ nhìn Nghiêm Tố Thu bị Lâm Phong, Lâm Khải đưa đi, khuôn mặt trầm ngâm không biết đang nghĩ gì. Trình Hạo đi đến bên cạnh cô, lo lắng nắm lấy bàn tay của cô, lạnh toát giống như không có nhiệt độ. Lâm Vũ hướng anh mỉm cười trấn an, chỉ là nụ cười đó nhìn sao cũng có chút gượng gạo. Một màn cháy lớn năm đó, không phải cô chưa từng cho người điều tra, chỉ là theo tất cả dấu vết mà cô lần theo thì kẻ phóng hỏa cũng đã bị người ta giết hại từ lâu, một nhà 5 người đều bị giết không một ai sống sót. Kẻ chủ mưu đứng sau cũng vì thế mà tra không được, đây cũng là cái gai lớn nhức nhối bao nhiều năm trong lòng cô. Vốn dĩ kế hoạch hôm nay cũng chỉ để điều tra về chiếc hoa tai nhặt được ngày đó đó, thật không ngờ...

Lâm Vũ nắm chặt hai bàn tay, mặc cho con dao vẫn còn trong lòng bàn tay khiến cho cô bị thương, máu tươi không ngừng chảy ra, nhỏ từng giọt từng giọt xuống nền đất tạo thành những bông hoa yêu dị. Trình Hạo nhìn thấy máu tươi, sắc mặt liền đổi, muốn gỡ tay của cô ra lại bị cô đột ngột quay sang ôm chặt cứng không thể động đậy, chặt đến mức anh dường như cảm nhận được trái tim đang đập liên hồi và thân thể không ngừng run rẩy của cô. Lâm Vũ sợ. Thật sự rất sợ. Niềm hận thù đang không ngừng dâng lên cao khiến cho lý trí dường như cũng không còn tỉnh táo. Mặc dù lòng bàn tay đau buốt như thế, nhưng mà, Lâm Vũ cô thà rằng tự làm mình bị thương mà giữ sự thanh tỉnh, còn hơn là không kiểm chế được bản thân mà làm hại đến những người cô yêu thương. Cô rất sợ, sợ nếu như cô buông tay ra sẽ không nhịn được mà đại khai sát giới. Trình Hạo đương nhiên hiểu tâm tư của cô, nhưng vẫn dùng sức gỡ từng ngón tay lấy ra con dao nhỏ, lại ở bên áo sơ mi xé một đoạn vải băng bó cho cô, hai mày nhíu chặt lại. Làm xong mới ôm cô vào lòng, ở bên tai cô nửa đùa nửa thật nói

"Sao lại phải làm bản thân mình bị thương làm gì chứ. Không biết bạn trai là bao cát sao". Nói đoạn còn mở rộng cổ áo sơ mi của mình, vừa cười vừa nghiêng người nói với cô

"Đến. Muốn làm gì thì làm. Cả người anh không phải của em rồi sao"

Lâm Vũ nhìn da thịt màu đồng trước mặt, không hề do dự liền cắn xuống, lực rất mạnh, thậm chí sau một khắc cô còn cảm nhận chút vị máu tanh nhàn nhạt trong miệng. Trình Hạo để mặc cho cô cắn, ngay cả mày cũng không nhíu lại một chút, trong mắt tràn ngập ý cười. Kỳ lạ là, mùi máu nhàn nhạt ấy lại khiến tâm trạng cô bình ổn chút ít, cảm xúc đang không ngừng dao động cũng dần dần lắng xuống.

"Cô chủ, còn muốn cắn bên này không", Trình Hạo cười cười ôm lấy cô, nhìn thấy sắc đỏ trong mắt cô dần rút đi hết, trong lòng thở phào một hơi. Lâm Vũ bật cười, dịu dàng liếm liếm vết răng mình mới tạo ra, ở trên môi anh mổ một cái rồi bĩu bĩu đôi môi nhỏ nhắn hỏi ngược lại

"Anh từ lúc nào trở thành của em thế"

Trình Hạo nghe thế, cười mờ ám, ở bên tai cô mập mờ thổi khí nóng:" Được. Lúc về liền để em muốn ăn thế nào liền ăn thế đó, có được không"

Lâm Vũ bị anh đùa, cười đến sán lạn, trong một khắc dường như chuyện buồn liền quên đi hết, đỏ mặt chui vào lòng của anh, hai mắt nhắm lại, ở nơi anh không nhìn thấy thấp giọng thầm nhủ

"Có anh ở bên..... thật tốt."
...

Trình Hạo nắm tay Lâm Vũ bước vào trong, căn phòng này cũng chính là phòng chiếu lần trước mà Lâm Vũ dẫn Dạ Thần tới. Nghiêm Tố Thu lúc này đã bị ép ngồi trên một chiếc ghế, Linda bĩu môi đứng ngay bên cạnh, chỉ cần bà ta vặn vẹo thân mình liền không khách khí cho bà ta một cái tát. Nghiêm Tố Thu đảo mắt qua hai người vừa tới, Lâm Vũ lúc này đã rửa đi lớp hóa trang trên mặt để lộ khuôn mặt tinh xảo vốn có, mặc dù giống Lâm Nhạn đến 7 phần nhưng lại mang nét lạnh lùng xa cách khiến người ta không dám tới gần. Khi nhìn đến người nắm tay cô, hai mắt bà ta không nhịn được mở lớn. Thời điểm ở trong căn nhà gỗ do quá mức sợ hãi nên mới không chú ý tới mấy người đứng sau Lâm Vũ. Bây giờ nhìn lại, đó không phải là Trình gia Trình thiếu hay sao, mới gần đây còn chính thức công khai thân phận là chủ nhân đứng sau Hoàng Gia gây nên một đợt sóng dư luận không nhỏ. Ai có thể ngờ đứng đằng sau cả một cơ ngơi là một người trẻ tuổi như thế. Nhìn cách hai người họ nắm tay nhau, giống như quan hệ thực sự rất thân thiết.

Lâm Vũ đi tới gần Nghiêm Tố Thu, đưa tay ra hiệu cho Lâm Phong bật lên hai chiếc CD đã được chuẩn bị sẵn. Lần này cô chuẩn bị thực sự tốt lắm, hai chiếc màn chiếu lớn đặt cạnh nhau lần lượt được bật sáng, Nghiêm Tố Thu nhíu mày nhìn tình cảnh trước mặt, không biết chuyện gì đang xảy ra. Lâm Vũ nhếch miệng cười, chiếc màn chiếu thứ nhất bên trái đã được bật, một bên khác ra hiệu cho Nghiêm Tố Thu nhìn vào màn hình. Hai mắt bà ta chuyển qua màn hình sáng rực, vỗn dĩ trong mắt là mê man không hiểu, chỉ sau một vài phút, khuôn mặt trong thoáng chốc tái nhợt, cực kì kích động đứng bật dậy lại bị Linda dùng lực ép ngồi xuống. Lâm Vũ đi đến gần bà ta, trong màn hình vẫn đang truyền ra những tiếng rên rỉ phóng đãng của phụ nữ cùng với tiếng gầm nhẹ trầm thấp của đàn ông khiến người ta mặt đỏ tía tai, cô khoanh hai tay trước ngực, đầu hơi hơi cúi xuống, chậm rãi mở miệng:" Thế nào, nhìn rõ không. Tôi "mời" bà đến đây cũng là để thưởng thức cái này, đừng phụ tâm ý của tôi, hảo hảo xem cho thật tốt"

Chữ "Tốt" gần như nghiễn răng nghiến lợi mà nói ra, mang theo bao nhiêu phần tiếu ý, lại mang theo bao nhiêu phần khinh bỉ. Nghiêm Tố Thu cả người run rẩy, sắc mặt tái nhợt, bàn tay nắm chặt mặc cho móng tay được sơn cẩn thận đâm vào lòng bàn tay tạo thành những vết hằn đậm nhạt. Một ngón tay run run chỉ vào màn hình ngay trước mặt, ánh mắt đỏ ngầu, miệng không ngừng lẩm bẩm:" Tiện nhân.... tiện nhân." Rõ ràng là kinh hoàng như vậy, ngay cả nước mắt chảy ra lúc nào bà ta cũng không biết.

Lâm Vũ lạnh lùng nhìn một màn trước mặt, lại hơi giương tay ra hiệu, một chiếc màn chiếu khác lại được bật sáng. Trên màn hình đó là khung cảnh của ngục giam tối om ẩm mốc, bên trong la liệt những đạo cụ tra khảo khiến người ta ghê rợn. Một người con gái nửa nằm nửa ngồi trên mặt đất, tóc tai rũ rượi, bàn tay không ngừng sờ soạng trên thân thể của chính mình có vẻ như rất khó chịu, mái tóc đen che khuất một nửa khuôn mặt của cô ta. Đúng lúc đó, ba bốn người đàn ông từ bên ngoài đi vào, tất cả đều là những tên ăn xin ăn mặc rách rưới bẩn thỉu khiến người ta chán ghét. Nhưng mà, người con gái kia dường như không nhận ra điều đó, bất chấp mà lao về phía một tên, một bên tự tay xé bỏ quần áo trên người mình, một bên ở trên người tên ăn mày kia không ngừng làm ra hành vi phóng đãng dâm loạn. Cả bốn tên ăn mày kia thấy được thân hình tươi non của cô gái, ánh mắt sáng lên giống như nhìn thấy thức ăn ngon, trên miệng còn chảy ra nước miếng khiến người ta ghê tởm. Người con gái cưỡi trên người một tên, hạ thể kết hợp khiến cô ta thỏa mãn rên rỉ lắc lắc mình, vô cùng dân đãng mà kêu la. Mấy tên kia cũng không bỏ lỡ cơ hội, từ đằng sau, đằng trước nhanh chóng tiến đến bên cơ thể trần truồng của cô gái nắn bóp mạnh bạo, cả phòng tràn ngập tiếng nam nữ thở dốc. Cho đến khi cô gái hất tóc sang một bên để lộ khuôn mặt vốn có, Nghiêm Tố Thu kích động từ ghế nhảy lên muốn vọt đến trước mặt màn hình lại bị Linda mạnh mẽ kéo lại, bà ta chỉ thẳng vài mặt Lâm Vũ, gióng nói run run

"Tuyền nhi... Tuyền nhi...Các người đã làm gì nó...mau thả nó... mau thả nó ra... Tuyền nhi... Tuyền nhi của mẹ"

Nhìn người con gái mà mình thương yêu nhất bị ba bốn tên ăn xin đồng loạt giở trò cầm thú, Nghiêm Tố Thu đau đớn nhắm chặt hai mắt lại, không dám nhìn thêm nửa phần. Ấy thế nhưng Linda ở bên cạnh dùng sức nắm tóc của bà ta kéo ra sau khiến bà ta khóc thét lên, hai mắt không nhịn được mở to nhìn  về hai màn chiếu phía trước. Linda bĩu đôi môi đỏ mọng, ánh mắt rét lạnh :" Mở to mắt ra mà nhìn xem. Hừ. Làm gì ư. Không phải loại con gái như cô ta thích nhất là quyến rũ ám hại người khác sao. Tôi chính là tìm cách thỏa mãn cô con gái cưng của bà thôi. Yên tâm đi, bốn tên này không đủ, tôi liền gọi thêm, nhất định sẽ khiến cô ta thỏa mãn"

Không sai. Đoạn phim được chiếu trên màn hình phía bên trái chính là đoạn phim mà Thần cho cô xem lần trước, một màn loạn luân của Diệp Vấn với cháu gái của ông ta được quay lại. Còn bên màn hình bên phải kia, người con gái đó không ai khác chính là Diệp Tuyền đã bị cô bỏ xuân dược, loại xuân dược cực kì mạnh, nếu như không giao hợp với đàn ông cả người sẽ ngứa ngáy đau đớn giống như có hàng ngàn hàng vạn côn trùng bò trên người. Cô ta không phải muốn khiến cô chịu nhục hay sao, muốn hạ nhục cô hay sao, cô hôm nay liền khiến cho cô ta biết thế nào là nhục nhã. Tất cả đều là kế hoạch được Lâm Vũ tỉ mỉ bày sẵn. Lâm Vũ cô tự nhận không phải người lương thiện gì, hơn nữa, cô vốn đã định tha cho cô ta một đường sống, cô ta lại dám quay lại cắn trả cô một lần. Mối hận này không rửa thì cô thề không mang họ Lâm.

Bên trái là tiếng thở dốc trầm thấp của chồng, bên phải lại là tiếng rên rỉ lẳng lơ của con, Lâm Vũ nhìn Nghiêm Tố Thu dường như bị rút hết tất cả sức lực, trong một khắc giống như già đi cả chục tuổi, trong lòng cười lạnh. Nghiêm Tố Thu a Nghiêm Tố Thu. Món quà này tôi đặc biệt chuẩn bị riêng cho bà, có hài lòng hay không?

Mắt nhìn những hình ảnh dâm mị trước mắt, tai nghe những âm thanh rên rỉ phóng đãng, trong lòng bà ta đau đớn giống như bị ai dùng dao rạch từng đường. Còn nhớ năm đó, với gia thế của bà ta, bà ta thừa biết Diệp Vấn là người đã có gia đình. Nhưng mà, có gia đình thì sao, không phải chỉ là một đứa con gái quê nghèo kiết xác. Ngay từ lần gặp đầu tiên, bà đã biết, bà yêu chết đi người đàn ông lịch sự lại nho nhã này, bà ta cũng biết, ông ấy cũng có tình cảm với bà. Nếu như không phải có tình cảm, tại sao ngay từ lần đầu tiên bà dụ dỗ, ông đã nhiệt tình ôm lấy bà cùng nhau nhiệt tình triền miên suốt một đêm. Lúc đó, bà quyết định mặc kệ tất cả, chỉ cần ông ta yêu mình, chỉ cần mình có tiền, có quyền, mọi chuyện đều sẽ được giải quyết. Bà ta nghĩ mọi chuyện đều tốt đẹp lắm, suốt bằng ấy năm, Diệp Vấn không về quên lấy một lần, giống như người chưa từng có vợ có con. Cũng vì thế, khi lần đầu tiên gặp gỡ hai mẹ con Lâm Nhạn, gặp người phụ nữ dịu dàng xinh đẹp như hoa sen kia, bà ta lần đầu tiên cảm nhận được sự bất an, mới không màng tất cả mà thuê người đốt cả căn nhà hai mẹ con họ Lâm kia ở. Thế mà, Lâm Nhạn thế nhưng không chết, chỉ bị hủy mất một chân, còn con bé đó lại bị người khác đưa đi mất, bà ta dùng biết bao nhiều tiền cũng không tra ra nổi tung tích, giống như nó thực sự biến mất ở trên đời.

Từ khi Diệp Vấn lên nhậm chức thư kí thị trưởng, bà liền biết, ông ta có nuôi tình nhân ở ngoài. Nhưng mà như vậy thì sao, đàn ông mà, có tiền, có quyền, có tên nào không chơi gái, chỉ cần ông luôn đối với bà dịu dàng như vậy, bà liền có thể bỏ qua tất cả. Nhưng mà, bà vừa mới nghe thấy gì đây, vừa mới nhìn thấy gì đây. Bà ngàn lần vạn lần không ngờ, ông ta thế nhưng lại cầm thú tới mức dan díu với cháu gái ngoại của mình. Mụ đàn bà đó. Haha. Chồng của bà ta, người chồng mà bà ta hết mực yêu thương trong lúc ân ái với người khác lại chỉ nói về bà với giọng điệu chán ghét cực độ. Mụ đàn bà đó... mụ đàn bà đó... Còn cả người con gái mà bà hết mực chiều chuộng cũng bị những tên bẩn thỉu làm nhục tại một nơi như thế.

Nghiêm Tố Thu bỗng dưng bật khóc, sau đó lại cười, vừa cười vừa khóc trông hết sức đáng sợ. Rồi trong lúc mọi người không chú ý đến, bà ta lao đến trước mặt Lâm Vũ với tốc độ nhanh nhất, trên tay là chiếc châm cài đầu sắc nhọn vừa mới rút ra. Trình Hạo phản ứng nhanh nhất, không hề suy nghĩ đạo bà ta một cước khiến cho bà ta ngã ngồi xuống đất, Lâm Phong, Lâm Khải cũng kịp thời tiến đến chế trụ hai tay bà ta.

"Cô sẽ không được sống tốt... cô nhất định sẽ không được sống tốt... đồ độc ác... đồ độc ác"

Bà ta dùng sức gào lên, tay chân vung loạn xạ như một người điên. Linda không suy nghĩ liền cho bà ta một cái tát thật mạnh, Trình Hạo hơi nâng nâng tay, lạnh lùng cất giọng

"Mang bà ta đi. Thiêu hai chân của bà ta để bà ta biết cảm giác bị mất đi hai chân là như thế nào"

Anh nói xong liền kéo Lâm Vũ ra ngoài, cô lúc này vẫn đang cúi mặt xuống để mặc anh kéo ra.

"Anh hai, em quả thực rất tàn nhẫn, rất tàn nhẫn có phải hay không". Lâm Vũ cất giọng khàn khàn, trong giọng nói còn có một chút do dự không dễ phát giác. Cô độc ác như vậy, anh, sẽ còn yêu cô sao?

Trình Hạo nghĩ cũng không nghĩ liền nâng cằm cô lên, cúi đầu mạnh mẽ hôn xuống, hôn đến mức cô không thở nổi mới lưu luyến tách ra, giọng nói trầm thấp mà kiên định của anh vang lên bên tai

"Nếu như anh là em, có lẽ sẽ còn làm ra những việc trả thù kinh khủng hơn nữa. Vật nhỏ, nghe cho kĩ, đừng bao giờ lo lắng những việc như vậy. Lần sau, không cần làm bẩn tay mình, chỉ cần em muốn, anh sẽ là cây đao thay em giết người, có được không"

Lâm Vũ nghe tới đó, không hiểu sao thấy sống mũi cay cay, hai mắt cũng như phủ một làn sương mờ.

Mẹ à, mẹ ở trên trời có nhìn thấy hay không, con đã yêu được một người rất tốt, thực sự tốt lắm.

Chỉ lần này thôi, để con thay mẹ trả mối thù năm xưa, sau đó, sẽ cùng anh ấy sống một quãng đời bình yên hạnh phúc.

Mẹ ở trên đó, chúc phúc cho tụi con...




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: Thích ăn thịt, anhxu, hueyeuthuong, huong CT, maicuc13, yapj
     

Có bài mới 27.05.2015, 23:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất - Điểm: 67
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@tinhdo26 : m cũng không rõ nữa nhưng chắc cũng không nhiều ý =))
@maicuc: m thi xong rồi nè <3<3

"Ella, nghe nói Diệp Vấn ngày mai có tổ chức một buổi tiệc"

"Tiệc?"

Lâm Vũ ngồi ở bên cạnh bàn đối diện với mấy người Linda, lười biếng dựa người ra sau, ngón tay nhịp nhàng gõ lên thành ghế, hơi nhướng mày, chậm rãi hỏi lại

"Ưm, đúng vậy. Lần này là buổi tiệc gồm toàn những cán bộ cấp cao, nghe nói thị trưởng cũng sẽ đến"

"Chúng ta có được mời không"

"Đương nhiên, chúng ta còn không phải đại diện cho doanh nghiệp tiêu biểu của thành phố sao". Trình Hạo với tay đem cả người Lâm Vũ ôm vào lòng, điều chỉnh để cô thoải mái tựa đầu lên cánh tay mình, thấp giọng cười cười.

"Muốn đi sao?".Anh chậm rãi vuốt vuốt mái tóc dài mượt của cô, nhìn cô ngồi trong lòng anh đùa nghịch mấy lọn tóc, sủng nịnh hỏi.

Lâm Vũ cũng không ngẩng đầu lên, chỉ chăm chú quấn từng lọn tóc vào lòng bàn tay rồi lại buông lỏng, lặp đi lặp lại giống như thực sự chơi không biết chán, ánh mắt lại sâu thẳm giống như đang trầm tư.

"Đi", Lâm Vũ nhếch mép để lộ nụ cười xinh đẹp mà thâm ý, tia sáng trong mắt không ngừng bắn ra "Không những muốn đi mà là bữa tiệc này, chúng ta nhất định phải tham gia"

Đúng vậy. Tất cả mọi thứ đều đã được cô chuẩn bị tốt lắm, chỉ cần có một cơ hội, mà bữa tiệc này, chính là cơ hội của cô. Lâm Vũ lấy điện thoại ra nhanh chóng gửi đi một tin nhắn, sau đó liền nắm chặt điện thoại trong tay, trải qua bao nhiêu năm như vậy, có lẽ, cũng đã đến lúc hạ màn rồi. Trình Hạo chăm chú nhìn động tác của cô, trầm mặc không nói gì, khóe môi lại nâng lên một độ cong nhu hòa. Anh biết cô đang có kế hoạch gì đó, nếu như cô muốn giấu, anh sẽ không hỏi, chỉ cần là việc cô muốn làm, anh đều sẽ ủng hộ, ở trong vùng trời của anh, cô muốn làm gì, liền cứ như vậy mà làm đi.

Hai ngày sau, buổi tiệc diễn ra đúng theo kế hoạch. Điều Lâm Vũ cảm thấy khá ngạc nhiên, đó là mối quan hệ trong gia đình của họ Diệp kia có vẻ không tốt như cô tưởng. Cả vợ và con gái ông ta đã mất tích nhiều ngày như vậy, vậy mà ông ta ngay cả một tia động tĩnh cũng không có. Theo như thông tin Thần mới gửi đến cho cô, số lần gặp mặt của ông ta và Nghiêm Ái dường như muốn gấp đôi hồi trước, một bên là gia đình, một bên là tình nhân bé bỏng, bên nào nặng bên nào nhẹ đều đã được thể hiện rõ ràng.

8h tối, bên ngoài đại sảnh lộng lẫy được trang hoàng cực kì hoa lệ, từng cán bộ cấp cao đi cùng hoặc không cùng phu nhân bước xuống từ xe riêng rồi ung dung đi vào trong sảnh. Bên trong dần dần nổi lên tiếng chào hỏi qua lại của mấy khách mời, chủ yếu vẫn là anh một câu tôi một câu khách khí hỏi thăm sức khỏe nếu không cũng là nịnh bợ tâng bốc những người có chức nghiệp cao hơn mình để mở rộng quan hệ. Ở một phía của đại sảnh có một người đàn ông trung niên đang đứng, xung quanh ông ta có rất nhiều người, có vẻ tất cả những người này đều đối với ông ta vô cùng kính trọng. Người đàn ông đã có tuổi, đôi mắt hơi đục ngầu lại không giấu nổi sự khôn khéo phong trần, cả người cũng tỏa ra khí thế không thể coi thường. Khuôn mặt ông treo một nụ cười hòa ái, nhưng khí thể trên người ông quá lớn khiến cho chúng trông có vẻ nghiêm nghị khó gần. Người đàn ông đó không phải ai khác chính là Nghiêm thị trưởng của thành phố Thánh Anh, Nghiêm Kiệt, bên cạnh ông ta là thư kí Diệp Vấn cùng với trợ thủ của Diệp Vấn và một số vị cán bộ khác. Đợi cho thủ hạ báo đã đến giờ, Nghiêm Kiệt từ tốn đi lên đài cao, ánh mắt không khéo đảo qua một vòng những người đứng dưới, đợi cho cả hội trường im lặng, lúc này mới cất giọng sang sảng

"Các vị, buổi tiệc ngày hôm nay là để biểu dương các doanh nghiệp tiêu biểu của thành phố, cũng là cảm ơn các vị đã đóng góp cho công trình sắp được xây dựng mới đây. Tôi thay mặt dân chúng trong thành phố, chân thành cảm ơn các vị"

Nghiêm Kiệt vừa dứt lời, cả hội trường đều nhiệt liệt vỗ tay. Nghiêm Kiệt đã làm thị trưởng trong một thời gian dài, với những gì ông ta làm được cho thành phố, không thể không nói ông ta đã làm khá tốt công việc của một thị trưởng. Bữa tiệc vẫn tiếp tục diễn ra trong một không khí vui vẻ, Diệp Vấn cùng Nghiêm Ái mỗi người đứng một chỗ, không ai nhìn ai, nếu không biết có lẽ cũng sẽ không ai có thể tưởng tượng được hai người họ có quan hệ tình nhân như vậy.

Đột nhiên, một đoàn người từ bên ngoài đi vào, dẫn đầu là một người đàn ông khuôn mặt góc cạnh, sắc mặt  khá ngưng trọng, những người trong đại sảnh cùng nhìn nhau rồi cùng hướng sự chú ý về bên này. Người đàn ông không chú ý tới sự nhạc nhiên của mọi người, đi thẳng tới trước mặt Diệp Vấn đang sững người, cúi đầu chào Nghiêm Kiệt đứng ngay cạnh đó rồi mở miệng nói.

"Nghiêm thị trưởng, tôi là chánh thanh tra Vương Chính. Rất tiếc khi phải cắt ngang niềm vui của mọi người hôm nay nhưng tôi có lệnh tạm giữ của tòa án đối với ông Diệp đây. Có người gửi cho cho chúng tôi toàn bộ bằng chứng tố cáo ông tội tham nhũng. Diệp tiên sinh, mong ông theo chúng tôi một chuyến"

Nói rồi liền đưa ra lệnh tạm giữ của tòa án khiến cả Nghiêm Kiệt và Diệp Vấn trong thoáng chốc xanh mặt, nhất là Diệp Vấn, kinh ngạc đến mức lùi về nhau vài bước

"Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra"

Nghiêm Kiệt ban đầu là sững sờ, sau đó liền hắng giọng quay sang hỏi Diệp Vấn, có vẻ như ông rất tức giận. Ông vốn là một thị trưởng hết sức liêm chính, duy chỉ có một lần duy nhất vì con gái cầu xin mà để cất nhắc cho Diệp Vấn một cơ hội lên được chức này. Diệp Vấn này không chỉ là thư kí của ông đã nhiều năm, thêm đó còn là con rể ông, về công về tư đều khiến Nghiêm Kiệt rất khó chấp nhận. Tham ô là việc hết sức nghiêm trọng, nhẹ thì cắt chức, nặng thì bỏ tù, nếu như là thật, chuyện này sẽ ảnh hưởng rất lớn tới tương lai của Diệp Vấn, cũng ảnh hưởng rất xấu đến Nghiêm gia.

"Con không biết. Cha, chắc chắn có kẻ xấu muốn ám hại con. Thanh tra Vương, tôi sẽ đi theo ông, nhưng mà tôi muốn gọi luật sư". Diệp Vấn rất nhanh điều chỉnh sắc mặt, ngay sau đó liền bình tĩnh nói, che giấu một tia lo lắng bất an trong mắt.

"Là thực hay giả chúng tôi sẽ điều tra rõ ràng, Diệp tiên sinh, mời". Dù sao Diệp Vấn cũng có chức vị không thấp vì thế Vương Chính cũng không bày tỏ thái độ quá mức gay gắt, chỉ nói một chữ mời rồi đi bên cạnh Diệp Vấn.

"Chờ một chút"

Diệp Vấn liếc nhìn qua Kỳ Dương là trợ thủ đắc lực của mình, ném cho anh ta một cái nhìn thâm ý rồi mới đi cùng đoàn người thanh tra, chỉ là chưa ra đến cổng đại sảnh lại bị một giọng nói gây chú ý, Vương Chính cũng dừng chân lại, hơi nhíu mày, hướng ánh mắt về nơi phát ra âm thanh. Chỉ thấy từ phía đó, một người chậm rãi đi tới, trên người cô mặc một chiếc váy trắng cực kì tinh xảo, khuôn mặt xinh đẹp lạnh nhạt, nhưng mà, thứ thu hút mọi người không phải là khuôn mặt hay thân hình của cô mà là một loại là khí chất lạnh lùng cao quý, một đôi mắt trong suốt sâu thẳm giống như có thể nhìn thấu mọi sự trên đời.
Bước chân của cô cực kì ung dung, trên mặt mang theo ý cười như có như không, dáng người thẳng tắp mang theo sự cao quý dường như đã ngấm vào máu. Đi bên cạnh cô còn có một người đàn ông cực kì tuấn mĩ trong bộ âu phục trắng, khuôn mặt ôn hòa lại phảng phất như rất xa cách, một đôi mắt màu hổ phách mang theo ý lạnh, duy chỉ có khi nhìn qua cô gái bên cạnh mới có một chút ấm áp.

Mọi người khi nhìn thấy cô gái đi đến đều mang thái độ ngạc nhiên, nhỏ giọng nghị luận về thân phận của cô, duy chỉ có Diệp Vấn không nhịn được mở to mắt, biểu tình sững sờ giống như không thể tin. Lâm Vũ từ tốn bước tới gần, nhìn biểu tình của Diệp Vấn, trong lòng cười lạnh, biểu tình này của ông ta như vậy là vẫn còn nhớ hay sao, người cha yêu quý của tôi.

"Trình Hạo, cháu cũng ở đây sao"

Kỳ lạ là Vương Chính nhìn thấy Trình Hạo thig khuôn mặt nghiêm nghị lại nở một nụ cười nhu hòa, thậm chí còn thân thiết vỗ vô vai của anh, chủ động chào hỏi.

"Vương thúc". Trình Hạo cũng nở nụ cười, hơi cúi đầu chào một tiếng, Lâm Vũ đứng bên cạnh cũng lễ phép chào hỏi

"Cô gái này là.... à, có phải là cô con gái bảo bối mà cha cháu vẫn luôn giấu hay không"

"Dạ, cô ấy là Trình Nhiên", Trình Hạo nghe vậy, nhìn sang Lâm Vũ, sau đó liền cười cười gật đầu.

"Ha ha, Ông ta còn luôn khoe rằng có một cô con gái vô cùng xinh đẹp, không ngờ hôm nay ta mới được gặp. Quả thực vô cùng xinh đẹp. Phải rồi, thúc đang có việc một chút, hai đứa có việc gì không"

"Vương thúc, con có chuyện muốn nói với Diệp tiên sinh một chút, chỉ một chút thôi, không tốn nhiều thời gian đâu ạ", Lâm Vũ thâm ý liếc nhìn Diệp Vấn một cái rồi lễ phép nói với Vương Chính, anh hai nói với cô Vương thanh tra này là bạn lâu năm của ba nuôi, như vậy cô cũng nên cẩn thận xin phép một tiếng.

"Ừm, như vậy sao, thôi được, nhanh một chút", Vương Chính nghĩ một chút rồi đồng ý. Không kể đến ông và lão Trình kia quen biết đã nhiều năm, cô gái này lại vừa xinh đẹp lại lễ phép, mặc dù trước đây chưa từng gặp mặt nhưng lại khiến ông rất có cảm tình.

"Cảm ơn thúc". Lâm Vũ cười đáp một tiếng rồi chậm rãi đi tới trước mặt Diệp Vấn, khuôn mặt vốn tươi cười cũng chuyển thành vẻ lạnh lùng, ngay cả ánh mắt cũng lạnh như băng

"Diệp tiên sinh". Cô hơi hơi nhếch mép, giọng nói không hề che giấu vẻ chán ghét. Vương Chính đứng bên cạnh hơi hơi nhíu mày, ngay cả Nghiêm Kiệt cũng đã từ xa tiến lại gần, nhìn vẻ mặt có chút hoảng loạn của Diệp Vấn, mọi người xung quanh đó đều thầm suy đoán mối quan hệ của hai người. Duy chỉ có Trình Hạo ánh mắt rét lạnh nhìn Diệp Vấn, người đàn ông này vốn là cha của vật nhỏ, nhưng đối với cô lại chưa từng hoàn thành trách nhiệm của một người cha, lại còn nhiều lần khiến cô chịu tổn thương như vậy, đáng chết.

"Nhạn nhi, con là con gái của Nhạn nhi phải không..."

Diệp Vấn xúc động muốn tiến lại gần Lâm Vũ lại bị cô nhẹ nhàng lùi về sau một bước tránh thoát. Khuôn mặt xinh đẹp của cô chán ghét nhìn ông ta, lạnh lùng mở miệng

"Diệp tiên sinh, xin tự trọng một chút. Tên mẹ tôi không phải ai cũng có thể gọi"

"Con....con là con gái của ta....con", Diệp Vấn nói một câu khiến cho toàn bộ người ở đó đều sửng sốt, dấy lên một làn sóng không nhỏ. Con. Diệp Vấn vừa nói cô gái trước mặt là con của ông ta, không phải cô ấy là con gái nuôi của Trình Mục Trình thị hay sao. Này, cái này là mối quan hệ gì đây.     

Diệp Vấn nói xong câu đó cũng biết mình đã lỡ lời nhưng lại không hề cảm thấy hối hận, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo trước mặt, giống thật, thật sự giống như hai giọt nước. Khuôn mặt xinh đẹp dịu dàng của một người phụ nữ bất ngờ hiện ra trong tâm trí, một người phụ nữ dịu dàng như nước, giọng nói ngọt ngào, khi cười hai mắt cong cong như vầng trăng non. Sau khi cưới Nghiêm Tố Thu, ông đã có biết bao lần nhớ về người phụ nữ ấy, vợ cũ của ông, so với một người lúc nào cũng mang tính tiểu thư như Nghiêm Tố Thu, cô ấy thực sự tốt hơn không biết bao nhiêu lần. Nhưng mà, vì sự nghiệp ngay trước mắt, ông không thể không từ bỏ Lâm Nhạn, hơn nữa sự bạo dạn của Nghiêm Tố Thu khi ở trên giường ngay lần đầu tiên cũng khiến ông luyến tiếc. Chỉ là lúc này đây, qua bao nhiêu năm, nhìn cô gái trước mặt xinh đẹp bức người, tư chất cao quý, dung nhan giống như bản sao của người phụ nữ ông từng yêu thương, cảm xúc bỗng nhiên trỗi dậy khiến ông thực sự muốn nhận cô, nói cho mọi người biết cô là con gái của ông. Vì thế ông mới mở miệng nói một câu như thế, dù sao hiện tại sự nghiệp của ông cũng đã ổn định, bên ngoài cũng có tài sản riêng, không cần quản đến họ Nghiêm kia nghĩ cái gì nữa. Hơn nữa, cô ấy là con gái nuôi của Trình Mục, đối với ông chuyện này chỉ có lợi chứ không có hại ( Thằng cha vô sỉ này ==.)

Thế nhưng, Lâm Vũ nghe thấy ông ta nói như vậy, trên mặt vẫn chỉ mang một biểu tình chán ghét đến cực độ, có chăng còn thêm sự giận dữ thậm chí là ghê tởm. Ngay cả Trình Hạo đứng bên cạnh cũng không nhịn được nhíu mày, đường đường là một thư ký thị trưởng, hóa ra lại chỉ là một kẻ không biết xấu hổ.

"Diệp tiên sinh, chuyện này không thể nói bừa được. Tôi trước mang họ Lâm, hiện tại là họ Trình, không phải họ Diệp. Từ cái ngày 12 năm trước ông bỏ đi, chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa"

Lời nói lấp lửng cùng với thái độ của Lâm Vũ khiến Diệp Vấn tái mặt, những người xung quanh thì ồ lên một tiếng, tất cả đều không hẹn mà cùng hình dung về câu chuyện một người đàn ông phụ tình bạc nghĩa từ bỏ gia đình.
"Nhiên nhi, con vẫn còn giận...."
"Diệp tiên sinh, làm ơn gọi tôi là Trình Nhiên hoặc là Trình tiểu thư. Chúng ta không hề thân mật đến mức gọi tên riêng của nhau. Ông nói tôi giận, tôi có tư cách gì giận đây. Mẹ tôi chỉ là một cô gái quê nghè khó, sao có thể so được với Nghiêm tiểu thư cao quý giàu sang. Mỗi người đều chọn những gì có lợi cho mình, tôi làm sao có thể giận chứ. Đó cũng là lý do tại sao tôi họ Trình, không phải họ Diệp". Lâm Vũ nói xong, tất cả mọi quan khách đều quay sang nhìn Diệp Vấn với ánh mắt khinh bỉ. Thì ra thư kí thị trưởng lại là một tên bạc tình bạc nghĩa vì tiền tài mà từ bỏ vợ con. Bây giờ lại còn không biết xấu hổ mà gọi người ta là con, ghê tởm. Nghiêm Kiệt bên cạnh cũng nhíu mày, ánh mắt tối lại, Tố Thu không phải nói vợ cũ của Diệp Vấn đã mất mới tái giá hay sao, sao cô gái này lại nói gì vậy.

Lâm Vũ dừng một chút, lại nói tiếp

"Tôi hôm nay chỉ muốn nói với ông một vài câu thôi", Lâm Vũ hơi nhếch mép, cô thực sự không hề muốn có một chút quan hệ gì đối với người đàn ông này. Lúc ông lạnh lùng đẩy ngã mẹ cô xuống mặt đường, ném cô đi giống như ném một thứ rác rưởi, ông ta có từng nghĩ tới tình cảm hay không, có nghĩ tới ngày này hay không.

"Thôi được, con nói đi". Diệp Vấn thở dài một hơi, giống như kiểu cô mới là người gây sự ở đây vậy. Điều này khiến cho Lâm Vũ vô cùng vô cùng tức giận. Sau một khắc, cô đột nhiên nở nụ cười hết sức xinh đẹp, giọng nói phát ra lại hết sức cay độc, từng từ từng từ khiến cho Diệp Vấn biến sắc.

"Diệp tiên sinh, tôi chỉ muốn hỏi ông một câu, dù cho không còn tình cảm, nhưng cũng không thể tùy tiện đụng chạm đến người đã khuất. Ông muốn quy hoạch vùng quê đó, nhưng Diệp tiên sinh, ông không thèm quan tâm người đã khuất đó có cho phép hay không sao"

Giọng của cô rất lạnh, rất cay nghiệt khiến cho mọi người ở đó không hiểu chuyện gì đang xảy ra, người đã khuất, ai là người đã khuất, chuyện này rốt cuộc là sao.

"Con đang nói cái gì vậy, ta không hiểu"

"Nha đầu, chuyện này là sao, người đã khuất là sao. Chuyện này không thể đùa được". Ngay cả Vương Chính bên cạnh cũng mở miệng hỏi. Mối quan hệ của Diệp Vấn và nha đầu này có vẻ rất phức tạp.

"Vương thúc, ông ta  gần đây có một cuộc quy hoạch ở miền quê phía tây, yêu cầu di chuyển các phần mộ trong địa điểm khác, trong đó có phần mộ của mẹ tôi, và cũng là..."

"Vợ cũ của ông ta", Lâm Vũ quay sang nhìn Diệp Vấn, gằn từng chữ một, ánh mắt thoáng qua sát khí.

"Con nói cái gì, Nhạn nhi đã qua đời. Không thể nào. Không thể nào". Diệp Tuyền sửng sờ, lắc lắc đầu giống như thực sự không thể tin được. Biểu tình này vào trong mắt của Lâm Vũ thì chỉ có đúng hai từ, hừ, giả tạo.

"Không có gì là không thể. Diệp tiên sinh. Tôi ở đây chỉ là muốn nói với ông một câu, làm người phải biết trước biết sau. Tiền bạc là vật ngoài thân, tình cảm mới là thứ đáng quý trọng. Còn về việc cái chết của mẹ, ông có thể hỏi người vợ cao quý của ông. À, bà ta hôm nay không đến đây hay sao"

"Hỗn đản, ông ấy là trưởng bối của cô. Nói năng phải có chừng mực. Tiểu Thu thì liên quan gì ở đây", Nghiêm Kiệt vốn đang im lặng, nghe thấy Lâm Vũ nói thì sắng giọng quát lên, trên người tỏa ra khí thế kinh người.

Lâm Vũ bình tĩnh nhìn thẳng vào ông ta, trên người kì lạ cũng tỏ ra sự sắc bén không hề thua kém, không hề có một chút run rẩy lo sợ. Cô thậm chí còn nở nụ cười, ngữ điệu thản nhiên

"Nghiêm thị trưởng, tôi gọi ngài một tiếng Nghiêm thị trưởng là đối với ngài kính trọng. Nhưng mà, ngài tốt, không có nghĩa con gái ngài, con rể ngài đều tốt. Tôi chỉ muốn nói, ác giả ác báo, thiện giả thiện lai, những gì bọn họ làm, trời biết đất biết, bản thân họ biết. Diệp Tiên sinh, dù sao đây cũng là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau, tôi cũng chỉ muốn nói một câu như vậy, ông trước tiên lo cho vụ kiện cáo này đi, sau này... à, sau này có khi cũng chưa chắc đã gặp lại. Vương thúc. Những gì cần nói cháu đều đã nói. Người cũng có thể dẫn đi rồi"

Nghiêm Kiệt vốn khá tức giận, nhưng khi nghe giọng điệu chắc nịch của Lâm Vũ, không hiểu sao lại thay đổi thái độ, hướng ánh mắt nghi ngờ sang Diệp Vấn đứng gần đó

"Chuyện này nhất định là hiểu lầm, nhất định là hiểu lầm". Diệp Vấn lắp bắp nói lại khiến cho Lâm Vũ bật cười khanh khách, trên mặt tràn ngập tiếu ý

"Hiểu lầm. Ông có tham ô hay không, bản thân ông không phải rõ nhất sao"

Ánh mắt sắc bén của cô nhìn thẳng vào ông ta khiến cho ông ta tái mặt, trong lòng xẹt qua một tia bất an. Không thể nào, tất cả phi vụ đó đều được làm hết sức cẩn thận, bao nhiêu năm cũng chưa một ai phát hiện ra, sao con bé lại chắc chắn như vậy chứ. Không thể nào đâu. Chắc chắn không thể nào. Nếu như những chứng cứ đó mà lộ ra, sự nghiệp mà ông ta gây dựng bao năm liền mất sạch.

Lâm Vũ thoải mái cười một tiếng, tiêu sái quay người định bước đi. Chỉ là, bước được vài bước, cô giống như nhớ ra điều gì đó, hơi hơi quay người lại, trên mặt nở nụ cười xinh đẹp, mắt hướng về một phía, ung dung mở miệng

"Lại đây"

Mọi người ở đó bao gồm cả Trình Hạo đều ngẩn người, không biết tại sao cô đột nhiên lại nói như vậy. Thế nhưng, từ sau lưng của Diệp Vấn, một người đàn ông cao lớn cương nghị bước ra, chậm rãi bước đến chỗ của cô trong ánh mắt không thể tin được của Diệp Vấn. Anh ta bước tới trước mặt Lâm Vũ, cung kính cúi người, lịch thiệp kéo bàn tay của cô đặt lên một nụ hôn, môi mỏng hơi mở ra, từ từ bật ra hai chữ

"Chủ nhân"

TT : muốn đăng sớm cho mn mà mạng mất xong phải đánh lại ý =((
Mn có đoán được là ai không ta =))



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: anhxu, yapj
     
Có bài mới 29.05.2015, 22:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất - Điểm: 56
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 52 : Kỳ Dương

Chủ.... chủ nhân?

Hai mắt Diệp Vấn mở lớn, một tay ôm ngực, hai chân cũng không nhịn được loạng choạng lui về sau vài bước mới có thể dừng lại, một ngón tay run rẩy chỉ vào hai người trước mặt.

Ông ta có phải đã nghe nhầm không.

Ông ta cũng thực muốn bản thân mình đã nghe nhầm.

Trợ lý đã làm việc cho ông ta năm năm nay, người mà ông hết mực tin tưởng lại gọi người khác là chủ nhân. Chuyện này chẳng khác nào có người hung hăng gho ông ta một cái tát cực mạnh.

"Kỳ Dương, cậu rốt cuộc đang làm gì. Các người..... các người..... Không thể nào... tuyệt đối không thể nào"

Thản nhiên quan sát thái độ của Diệp Vấn, Lâm Vũ nhếch mép để lộ nụ cười xinh đẹp mà rét lạnh. Hai mắt cô nhìm thẳng vào ông ta, giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi lại giống như từng mũi dao sắc bén đâm xuống khiến ông ta trong một khắc tái mặt

"Diệp Vấn, tôi đã từng nói, tất cả những gì ông cướp của tôi, tôi sẽ từng chút từng chút một đòi lại"

Lâm Vũ tôi 6 năm trước đã từng thề, nếu như mẹ có mệnh hệ gì, tôi sẽ đem cả nhà các người chôn cùng.

Nói xong câu đó, Lâm Vũ mạnh mẽ quay người đi, để lại cho mọi người một bóng lưng kiên nghị mà thẳng tắp, rõ ràng chỉ là bóng lưng một người con gái, lại như vậy khiến cho người ta cảm nhận được sự quật cường đã in sâu vào trong cốt tủy. Kỳ Dương nhìn cũng không thèm nhìn Diệp Vấn lấy một cái, nhanh chóng đi theo sau Lâm Vũ hướng về phía cửa, ánh mắt chăm chú dõi theo bóng lưng cao gầy trước mặt, người này, mới chính là chủ nhân của anh, là người mà anh thề sẽ đi theo cả đời.

Diệp Vấn lúc này dường như vẫn còn đang chìm trong ánh mắt lạnh lẽo của Lâm Vũ, ánh mắt ghê tởm chán ghét dường như muốn phân thây ông ra làm trăm mảnh. Kỳ Dương đã làm cho ông năm năm, như vậy, từ năm năm trước, Lâm Vũ đã muốn đánh chủ ý vào mình. Nghĩ đến điều đó, Diệp Vấn bỗng thấy rùng mình, rõ ràng trong đại sảnh hết sức ấm áp, ông lại chỉ thấy cả người lạnh toát như bị ném xuống hố băng. Nếu thật sự là như vậy, tâm tư của cô gái này, quả thực quá mức đáng sợ.

Ngồi trong một căn phòng ở Hoàng gia, Lâm Vũ thoải mái nhấp một ngụm trà, ánh mắt lại đảo qua người đàn ông đứng ở trước mặt, anh hơi hơi cúi đầu không dám nhìn thẳng vào cô. Trên người anh mặc một bộ âu phục màu đen được cắt may vừa người, khuôn mặt tuấn tú cương nghị, làn da rất trắng, ánh mắt giống như hàm chứa u buồn, đôi môi mỏng hơi hơi mím chặt lại. Gặp gỡ Kỳ Dương, đó lại là một dịp khác.

Một ngày năm cô 15 tuổi, ngày hôm đó, Lâm Vũ ở trên đường, trên tay chính là số tiền đầu tiên cô kiếm được, không quá nhiều, nhưng đối với một đứa trẻ mà nói, đó chính là số tiền trên trời. Khi đi qua một góc phố nhỏ, một tiếng động inh tai nhức óc truyền đến thu hút sự chú ý của cô, đến khi Lâm Vũ đánh mặt nhìn sang, chỉ thấy một người phụ nữ nằm giữa một vũng máu lớn, bên cạnh còn có một đứa trẻ, trên tay ôm lấy thân thể của mẹ nó khóc đến tê tâm liệt phế. Mà ở một góc đường, chiếc xe gây ra tai nạn dường như đã mất hút, nhưng mà, người ngồi trong chiếc xe đó, cô biết, đứa trẻ kia có lẽ cũng đã nhìn thấy. Những người xung quanh đó nhanh chóng đưa người phụ nữ bị tai nạn vào viện, Lâm Vũ không hiểu sao mình lại bất giác đuổi theo, có lẽ là do hình ảnh đó đã gợi nhớ cho cô một hồi ức không mấy tốt đẹp, Lâm Vũ thầm nghĩ lại.

Đến bệnh viện, người phụ nữ bị tai nạn mất máu quá nhiều, cần phải phẫu thuật ngay lập tức. Chỉ là khi Lâm Vũ nhìn thấy đứa trẻ kia đứng ở bên ngoài phòng bệnh, bóng dáng đơn bạc mà nhỏ bé, quần áo rách rưới, trên khuôn mặt non nớt còn mang theo vệt máu chưa khô, ánh mắt đỏ hoe khi bác sĩ hỏi đến, không hiểu sao cô cảm thấy trái tim mình dội lên từng hồi, đau thắt giống như bị ai bóp nghẹt. Lâm Vũ chợt nhớ lại, mình có lẽ cũng đã từng bày ra một ánh mắt như vậy đi, trống trải, sợ hãi, bất lực, tuyệt vọng khi nhìn người thân duy nhất của mình hai mắt nhắm chặt, bản thân mình ngoài khóc lóc lại không thể làm gì hết. Vào thời khắc đó, Lâm Vũ không suy nghĩ gì hết, cô dùng tất cả số tiền mà mình có để giúp người phụ nữ kia được phẫu thuật, trong ánh mắt ngạc nhiên không thể tin được của cậu bé và cả vị bác sĩ kia.

"Bà ấy sẽ không sao đâu, yên tâm đi"

Đứng trước cửa phòng phẫu thuật đang đóng chặt, cô đưa cho cậu bé một chiếc khăn tay, nhàn nhạt mở miệng. Bàn tay nhỏ bé lấm bẩn của cậu do dự một chút, sau đó mới đón lấy chiếc khăn, có chút ấp úng mở miệng

"Tại sao lại giúp tôi?"

Cậu còn nhớ khi mình hỏi câu đó, cô bé bật cười khe khẽ, rõ ràng cười, ánh mắt lại giống như đang khóc, tràn ngập một tầng lớp u buồn khiến người ta xót thương

"Bởi vì chúng ta giống nhau, thế thôi". Cậu nghe thấy cô bé trả lời như vậy, ánh mắt đảo qua khuôn mặt xinh đẹp và quần áo sạch sẽ trên người cô, rồi lại nhìn quần áo rách rưới trên người mình, một thân bẩn thỉu, tâm trùng xuống. Làm sao có thể giống được cơ chứ, cậu chỉ là một đứa bé nghèo hèn không có cha, còn cô xinh đẹp giàu có như vậy, hai người vốn là không cùng một thế giới.

Cuối cùng, mẹ cậu bé cũng không qua khỏi, trên người bà mất quá nhiều máu, hàng ngày không được ăn uống đầy đủ, thể trạng vốn đã yếu ớt, lại không được đưa đến bệnh viện kịp thời cho nên mới không giữ được tính mạng. Lâm Vũ đứng ở bên cạnh cậu bé, trầm mặc, cậu bé khóc rất nhiều, cố chấp ôm thi thể của mẹ nó không buông. Cô chỉ đứng nhìn như vậy, không nói một câu an ủi, bởi lẽ, bản thân cô hiểu rất rõ, có những nỗi đau là phải tự mình bươn trải, tự mình vượt qua. Lâm Vũ dùng số tiền còn sót lại, giúp mẹ cậu bé được chôn cất cẩn thận, lại vì cậu ta mà ở bên ngoài thêm vài ngày nữa.

Cậu bé ngồi trên một chiếc ghế đá, hai tay ôm lấy gối, đầu cúi gằm xuống đất, hai mắt hàm chứa đau thương. Lâm Vũ đứng trước mặt cậu, thở dài, lấy một chiếc khăn giấy nhỏ, cẩn thận lau đi vết bẩn trên mặt và tay cậu bé, cũng không quản ngại điều đó có làm bẩn quần áo trắng của cô. Lúc đầu cậu bé hơi ngạc nhiên, sau đó muốn quay đầu tránh thoát lại bị Lâm Vù dùng sức không cho, khuôn mặt tinh xảo chăm chú, hương thơm nhàn nhạt cùng với động tác mềm nhẹ trên mặt không hiểu sao khiến cho cậu bé đỏ mặt.

"Để khuôn mặt này bẩn thỉu, thực uổng phí". Lâm Vũ ném chiếc khăn ướt đã bẩn xuống đất, nhìn khuôn mặt tuấn tú dù còn mang chút ngây ngô trước mặt, cảm thán nói. Cậu bé ngượng ngùng xoa xoa gương mặt mình một chút, sau đó lại nhìn cô, miệng hơi hơi mấp máy

"Cảm ơn cậu", giọng cậu ta khàn khàn do vừa khóc, ánh mắt lại rất sáng, rất chân thành.

"Tôi có một số chuyện muốn biết, bây giờ tôi hỏi, cậu trả lời". Lâm Vũ nói, cậu bé ngay lập tức gật đầu

"Cậu tên là gì. Bao nhiêu tuổi"

"Kỳ Dương, 17 tuổi". 17 tuổi, vậy là hơn cô 2 tuổi, thoạt nhìn trẻ con như vậy.

"Ngoài mẹ ra không còn người thân nào khác sao"

"Không có"

"Trên người còn tiền không". Cậu bé hơi ngượng ngùng lục lọi trong túi, khi đưa ra, trên tay chỉ là mấy đồng bạc vụn lẻ tẻ.

"Chiếc xe đâm vào mẹ cậu, cậu có nhìn thấy rõ hay không"

"Tôi nhìn rất rõ. Người đàn ông đó tôi nhìn rất rõ". Lần này, cậu bé rất kích động, từ trên ghế gần như bật dậy, khuôn mặt đỏ ửng.

"Có muốn trả thù không". Lâm Vũ hơi nhướng mày, nhìn thẳng vào cậu, nói từng từ.

"Trả thù.... tôi... không có tiền... tôi"

"Đi theo tôi, tôi giúp cậu"

Cậu bé vốn đang cúi gằm mặt mạnh mẽ ngẩng đầu lên, hai măt mở lớn giống như tưởng mình vừa nghe lầm

"Đi theo tôi, tôi giúp cậu trả thù"

Buổi chiều mùa thu có chút lạnh lẽo, trên một bãi đất trống, cậu bé lẳng lặng nhìn cô bé trước mắt còn chưa cao đến cằm mình, khuôn mặt nnon nớt lại kiên định, một tay cô bé đưa về phía cậu, chậm rãi nói một câu như vậy.

"Tại sao lại giúp tôi"

"Tôi nói rồi, chúng ta là cùng một thế giới, à, hiện tại, còn có cùng một kẻ thù", cô bé nhoẻn miệng cười, đột nhiên, giọng nói đanh lại, ánh mắt hàm chứa ngông cuồng

"Đừng nhìn tôi với ánh mắt như vậy, tôi nói chúng ta cùng một thế giới, chính là cùng một thế giới. Cho dù không cùng, tôi cũng sẽ đem cậu vào thế giới của tôi. Kỳ Dương, tôi hỏi lại một lần nữa, có muốn theo tôi hay không"

Ánh mắt cô bé trong vắt, sáng ngời, một lần lại một lần gọi tên anh, giọng nói trẻ con trong trẻo như chuông bạc lại như vậy khiến người ta tin tưởng. Kỳ Dương không chút do dự nắm lấy bàn tay nhỏ bé sạch sẽ  trước mắt, độ ấm truyền vào lòng bàn tay, tâm không hiểu sao có chút vui sướng khi nhìn cô hài lòng nhoẻn miệng cười.

"Tôi.... tôi có thể biết tên của cậu không"

"Nhớ cho kĩ, tôi là Lâm Vũ"

Lâm Vũ

Lâm Vũ

Kỳ Dương chậm rãi lặp lại hai từ này, bàn tay càng thêm siết chặt, ánh mắt cũng càng thêm kiên định.

Kỳ Dương vốn là một người rất thông minh, nhưng gia cảnh không cho phép vậu có điều kiện học hành tử tế. Sau ngày hôm đó, Lâm Vũ thuê cho cậu một căn nhà nhỏ, lại chăm chỉ kiếm tiền thuê một giáo sư về dạy cậu học tập tử tế. Diệp Vấn không phải là một người rất giỏi, nhưng lại rất đa nghi. Kỳ Dương mất hai năm mới miễn cưỡng giành được sự tin tưởng của ông ta. Tới năm thứ 3, Lâm Vũ thi thoảng sẽ giả bộ đột nhập vào hệ thống đánh cắp một số dữ liệu cự kì quan trọng, sau đó Kỳ Dương liền "tình cờ" giúp ông ta lấy lại, qua vài lần như thế, ông ta mới đối với Kỳ Dương càng thêm tin tưởng. Tuy vậy, vẫn chưa đủ để ông ta cho cậu xem tất cả những cuộc giao dịch của mình, chỉ là bớt phòng bị đi một chút, nhưng mà, một chút đó, đối với Lâm Vũ và Kỳ Dương lại là quá đủ. Hai người trong ngoài phối hợp vô cùng ăn ý, Kỳ Dương thông báo cho cô địa điểm, cô sẽ đích thân đi theo dõi, suốt từng ấy năm dần dần thu thập chứng cớ tham nhũng của Diệp Vấn, từng cuộc giao dịch đều được cô ghi lại cẩn thận, thậm chí còn có video quay lại. Chờ đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng đã hoàn hảo chờ đợi được, cậu bé ngày nào cũng đã thoát xác trở thành một chàng trai cao lớn khôi ngô. Hai hàng mi của Lâm Vũ hơi run rẩy, mí mắt nâng lên, bây giờ nghĩ lại, quả thực là một câu chuyện dài.

"Kỳ Dương". Lâm Vũ đặt chén trà xuống bàn, nhẹ nhàng gọi một tiếng. Kỳ Dương đứng trước mặt cũng ngẩng đầu, cung kính đáp lại

"Chủ nhân"

"Thoáng cái đã 5 năm rồi, 5 năm nay phải ngày ngày túc trực bên cạnh ông ta, thực khổ cực cho anh. Hiện tại chứng cứ tôi đều gửi lên bên kiểm soát, một vụ lần này, ông ta tuyệt đối thoát không được". Lâm Vũ hơi ngừng lại, thở dài một hơi, hai mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt quen thuộc của anh, từ tốn nhả ra từng từ

"Kỳ Dương, anh tự do rồi. Bây giờ, thù đã được trả, anh có thể làm những gì mình muốn"

Lâm Vũ vừa nói xong, Kỳ Dương đang đứng ngay trước mặt không hề suy nghĩ liền phịch một tiếng quỳ xuống khiến cho Lâm Vũ giật mình, vội vàng đứng lên đi tới trước mặt anh

"Kỳ Dương, anh làm gì vậy, mau đứng lên"

"Chủ nhân, có phải người cảm thấy thuộc hạ rất phiền phức, không cần thuộc hạ nữa phải không"

"Kỳ Dương, anh đang nói cái gì vậy, tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy. Từ cái ngày chúng ta gặp nhau, Lâm Vũ đã coi anh là bằng hữu, cho nên mới không để anh một tiếng lại một tiếng gọi tôi chủ nhân. Bây giờ thù đã được trả, anh cần có cuộc sống của riêng mình, cũng không phải nghe lệnh của tôi nữa"

"Không. Ngày đó, nếu không phải có chủ nhân cưu mang, tôi ngay cả miếng ăn còn không có chứ đừng nói đến việc trả thù. Từ ngày đó, tôi đã thề với bản thân mình sẽ đi theo chủ nhân, nghe lệnh của chủ nhân, tôi không cần tự do, tôi chỉ muốn ở bên cạnh người". Đúng vậy, từ giây phút tôi tuyệt vọng nhất, em đã đưa bàn tay ra trước mặt tôi, Kỳ Dương tôi đã biết, cả đời này sẽ đi theo em, chỉ đi theo em.

"Kỳ Dương....anh..."

"Nếu như chủ nhân không ghét thuộc hạ, như vậy có thể cho tôi đi theo hay không. Tôi hứa sẽ làm việc thật tốt, tất cả mệnh lệnh đều tuân theo. Chủ nhân, tôi chỉ có một mình người là người thân duy nhất."

Lâm Vũ nhìn chàng trai trước mặt sống lưng thẳng tắp, ánh mắt kiên định giống như cô không đồng ý thì sẽ quỳ ở đây mãi. Kỳ Dương nói không sai, cô còn có anh hai, còn có ba nuôi, còn có bạn bè. Còn anh, ngoài người mẹ đã khuất, đâu còn người thân nào khác.

Lâm Vũ nghĩ nghĩ, khẽ thở dài một hơi, hai bàn tay vươn ra, đỡ anh đứng dậy

"Đứng lên đi"

"Tôi..."

"Tôi đồng ý với anh. Bây giờ thì đứng lên đi"

Kỳ Dương nghe thấy cô trả lời như vậy, vui sướng ngẩng đầu rồi nương theo tay cô đứng dậy, trên khuôn mặt không giấu được niềm vui. Lâm Vũ nhìn thấy, cũng mơ hồ cảm thấy vui vẻ

"Kỳ Dương, tôi đã nói, không coi anh là thuộc hạ, mà là bằng hữu. Từ bây giờ, anh đi theo tôi, như vậy, bạn bè của tôi, người thân của tôi đều là người thân của anh. Tôi sẽ là người thân của anh. Còn nhớ lời tôi nói hay không, chúng ta, vốn là cùng một thế giới."

"Chủ nhân.."

"Không cho gọi chủ nhân. Anh so với tôi lớn hơn 2 tuổi, như vậy, tôi gọi anh Kỳ Dương, anh có thể gọi tôi tiểu Vũ. Được rồi, gọi thử một tiếng"

"Chủ... tiểu... tiểu... tiểu Vũ", Kỳ Dương vốn định gọi chủ nhân lại bị ánh mắt không hài lòng của cô gạt mất, lắp bắp gọi. Trên khuôn mặt có chút ngượng ngùng khả nghi, trong lòng lại cực kì ấm áp.

Tôi sẽ là người thân của anh.

Người thân

Từ trước đến giờ, chưa ai từng nói với anh như vậy. Có thể như vậy ở bên cạnh cô, gọi tên của cô, nghe cô gọi tên của mình, đối với anh, điều đó còn quý giá hơn bất kỳ thứ gì trên đời.

"Haha, chỉ là cái tên mà thôi, sao khó gọi như vậy chứ. Kỳ Dương, Kỳ Dương, Dương, Dương, không phải rất dễ dàng sao"
Lâm Vũ tinh nghịch nói, một lần lại một lần gọi không chú ý đến Kỳ Dương vì vậy mà mặt dần dần đỏ ửng lên, hết sức tuấn tú.

Cạch

Đúng lúc đó, cánh cửa mở ra, Trình Hạo đã thay một bộ quần áo đơn giản từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy Kỳ Dương thì hơi ngạc nhiên một chút nhưng không nói gì, chậm rãi bước đến bên cạnh Lâm Vũ.

"Anh hai, đây là Kỳ Dương. Nếu không có cậu ấy, cũng không thể nhanh như vậy hạ được Diệp Vấn. Chúng em đã quen biết nhau năm năm, cụ thể sẽ nói cho anh biết. Dương, đây là Trình Hạo, là anh hai..."

"Là bạn trai". Trình Hạo đột ngột xen vào, một tay dang ra ôm lấy cả người cô vào lòng khiến cô đỏ mặt, lại nói tiếp :" Hiện tại là bạn trai của cô ấy"

Lâm Vũ hơi hơi ngượng ngùng muốn đẩy anh ra lại bị anh ôm chặt lấy, không hề chú ý tới một tia đau khổ xẹt qua mắt của người đối diện. Kỳ Dương hơi hơi cúi đầu, nói một câu:" Tôi xin phép ra ngoài trước" rồi nhanh chóng đi ra. Trình Hạo nhìn bóng lưng cao lớn của anh ta, ánh mắt hơi tối lại như có điều suy nghĩ.

Kỳ Dương ra đến ngoài cửa, chậm rãi đóng cửa lại, câu nói của Trình Hạo cứ văng vẳng trong đầu. Buồn bã tựa lưng vào cửa, anh cẩn thận rút từ trong ngực ra một chiếc khăn tay màu trắng đã cũ, ánh mắt chăm chú không hề giấu diếm tình yêu nồng nhiệt. Nhẹ nhàng cầm chiếc khăn tay giống như cầm một thứ đồ trân quý nhất, anh không khỏi nở nụ cười khổ, ánh mắt buồn bã, một vài từ bật ra trong tiếng thở dài

"Trải qua nhiều năm như vậy, đến cuối cùng, tôi và em vẫn không thể cùng một thế giới, Vũ nhi.... ..."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: anhxu, huong CT, maicuc13
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bora, Chloe2412, Giauyen2009, Hatdekute1405, Mekeobon, mozit, Nhungtran303, oclengkeng, Sweetheart1007, Thảo Alice, tiểu bạch 2010 và 310 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.