Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 

Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân

 
Có bài mới 21.05.2015, 10:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 8989 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Cung đấu] Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 9: Thị tẩm phong ba 【 thượng 】

Trên sân khấu, các đào hát hoá trang diễn khúc, quả thật là đa dạng sinh động.

Lúc vở diễn được hơn nửa, thì Tiêu chiêu viện chợt che miệng cười ra tiếng, tuy cắt đứt không khí yên tĩnh nghe hát của mọi người là có chút không lễ phép, thế nhưng tư thái vô cùng xinh đẹp, chỉ một động tác nhỏ cũng đầy vẻ kiều mị động lòng người, khiến người  khác khó lòng trách tội được.

Hoàng hậu ưu nhã uống một hớp trà, mỉm cười hỏi: “Tiêu chiêu viện có chuyện gì thú vị mà cười vui vẻ như vậy?”

Tiêu chiêu viện biết lỗi cắn môi, nhỏ nhẹ giải thích: “Xin nương nương thứ tội, không phải tần thiếp cố ý muốn làm hỏng nhã hứng của mọi người, chỉ là tần thiếp nghe đào hát này hát một khúc, liên tưởng đến vài chuyện thú vị, nên trong lúc nhất thời liền không không nhịn được.... ...”

Tiếng nói trong veo mang theo mười phần áy náy, nhưng dù là ai cũng có thể nhìn ra được, trong ánh mắt nàng ta chẳng hề có chút ý xin lỗi nào.

Bây giờ, Tiêu chiêu viện đang được sủng ái, trong cung có cái gì tốt nàng ta đều được thưởng một phần, thỉnh thoảng hoàng thượng còn tới thăm những lúc nàng ta cảm nhẹ, chăm sóc đến tận đêm khuya. Trừ Thường phi ra, nàng ta và Nguyệt Dương Phu nhân có thể nói là Tần phi được sủng ái nhất rồi.

Nụ cười của Hoàng hậu vẫn không có chút khác thường, đầy vẻ hòa nhã: “Nói thử xem là chuyện thú vị gì thế, để mọi người cùng được vui chung với nào.”

“Vâng” Tiêu chiêu viện khẽ nhếch mắt phượng, nở nụ cười lay động lòng người, ánh mắt đảo qua chúng Tần phi, lúc đến Thẩm Kha thì dừng lại một lúc,  mới khẽ hé đôi môi đỏ mộng: “Đào hát vừa rồi đóng vai khổng tước Lưu Vân Chi, tần thiếp thấy trong các tú nữ đang ngồi, có một vị tiểu chủ trang điểm mỹ lệ tiên diễm, không phải rất giống chim khổng tước kiều diễm động lòng người trong vở diễn này sao?”

Nói đến đây, chúng Tần phi đều che miệng cười khẽ, liếc qua Lưu Vân Chi xiêm áo xanh biếc trên sân khấu, rồi lại quay sang ngắm Thẩm kha, quả thật là rất giống nhau.

Lúc này, ánh mắt cả sảnh đường đều tập trung hết lên người Thẩm Kha.

Mặt của Thẩm Kha đỏ lên, gần như có thể nhỏ ra máu. Nàng ta cực kỳ hận Tiêu chiêu viện, kẻ đầu sỏ lấy mình ra làm trò đùa, nhưng lại không dám nói, thậm chí ngay cả một ánh mắt tức giận cũng không dám biểu hiện.

Tiêu chiêu viện thấy Thẩm Kha như vậy, lúc này mới hơi áy náy mỉm cười với nàng ta: “Muội muội đừng tức giận, tỷ tỷ chỉ nói đùa mà thôi, không có ý gì đâu, mong rằng muội muội đại nhân đại lượng, đừng so đo với tỷ tỷ.”

Tay Thẩm Kha nắm chặt, móng tay gần như đâm sâu vào da thịt, nhưng phải cố điều chỉnh biểu tình trên mặt, đứng dậy thi lễ: “Chiêu viện nương nương nói đùa rồi, nô tỳ sao dám tức giận? Có thể khiến cho nương nương vui vẻ là phúc khí của nô tỳ.”

Hoàng hậu đứng ra hoà giải: “Được rồi được rồi, Tiêu chiêu viện vốn tính thông minh, phản ứng nhanh nhạy, hoàng thượng còn thường khen muội ấy trước mặt bản cung. Mời mọi người đến đây là để nghe hát giải sầu, vui đùa một chút cũng không sao, đều là tỷ muội một nhà.... ... Đúng rồi, vị tiểu chủ này tên là gì?”

Thẩm Kha vội trả lời: “Bẩm hoàng hậu nương nương, nô tỳ tên là Thẩm Kha.”

“Thẩm Kha.... ... Ngươi là nữ nhi của Thẩm Dịch?” Hoàng hậu cũng biết sơ gia cảnh của các tú nữ, thấy nàng ta họ Thẩm, liền đoán được rằng phụ thân của nàng ta chính là Thẩm Thái Phó đã cáo lão hồi hương.

“Nương nương thật tinh tường, gia phụ chính là Thẩm Dịch.”

Hoàng hậu cười khen: “Quả nhiên là danh môn khuê tú, dáng vẻ rất xinh đẹp! Đúng rồi, gần đây Thẩm Thái Phó có khỏe không? Lúc ở quốc yến đón mừng năm mới ta cũng có gặp qua ngài ấy, còn rất khỏe mạnh, không biết bây giờ như thế nào?”

Thẩm Kha nói: “Tạ hoàng hậu nương nương đã quan tâm, gia phụ có hồng phúc của người và hoàng thượng che chở, tinh thần khỏe mạnh, vẫn chưa già đâu.”

Hoàng hậu cười rộ lên: “Xem nha đầu này nói kìa, khó trách Thẩm Thái Phó lại cho ngươi tiến cung, tương lai nhất định sẽ được hoàng thượng ưu ái. Được rồi được rồi, mải nói chuyện với ngươi, quên mất mọi người vẫn còn ở đây nghe hát, ngươi cũng ngồi xuống đi.”

Hôm nay Tiêu chiêu viện mặc một bộ váy bằng gấm đỏ tươi, vốn tưởng rằng sẽ vẫn là người nổi bật nhất như trước giờ, nào đoán được lại có một tú nữ không có mắt, dám mặc xiêm áo xanh biếc tươi đẹp như thế ra ngoài khoe sắc, bảo nàng sao có thể dằn nổi cơn giận này?

Mấy lời nói giễu cợt ấy, cũng là bởi vì nàng không để tú nữ này trong mắt, dù nàng ta là nữ nhi Thái Phó hay xuất thân từ gia đình quyền thế, lấy sự sủng ái hiện nay của nàng mà nói, đến cả hoàng hậu cũng phải nhường nàng ba phần.

Như vậy, một khúc nhạc đệm liền chấm dứt ở đây, nhưng Thẩm Kha bị Tiêu chiêu viện chọc tức, âm thầm ghi tạc trong lòng. Nhìn gò má xinh đẹp của Tiêu chiêu viện, càng cảm thấy hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Lục Khê nhìn thấy, trong lòng âm thầm buồn cười, giữa nữ nhân chính là như vậy, chỉ một chút chuyện nhỏ thôi cũng có thể châm ngòi chiến tranh. Không biết bằng bản lĩnh của Thẩm Kha có thể đấu lại Tiêu chiêu viện hay không, nhưng mầm móng thù hận này xem như đã gieo xuống.

Hơn nữa, cũng vì chuyện này, mà chúng Tần phi cũng xem như là có ấn tượng với Thẩm Kha, nhưng đây chưa hẳn là ấn tượng tốt.

Mọi người tiếp tục nghe hát, cũng không lâu sau, thái giám ngoài điện liền thông báo hoàng thượng tới.

Trong đại điện, các nữ nhân ai sửa sang lại dung nhan thì nhanh chóng thực hiện, nên trầm ổn tiếp tục trầm ổn. Trong đó vui nhất là nhóm tiểu chủ, mong rằng hoàng thượng sẽ để ý đến các nàng, chọn thị tẩm, lúc này mới có thể xem như là đứng vững trong hậu cung.

Hôm nay Minh Uyên mặc một bộ trường bào xanh nhạt, có chút phóng khoáng, tựa như một công tử văn nhã bước vào điện, nhưng sự quả quyết và uy nghiêm giữa hai chân mày  không phải là khí chất mà những công tử lụa là tầm thường có thể có được.

Chúng Tần phi rối rít hành lễ, đồng thanh nói: “Tham kiến hoàng thượng.”

Minh Uyên phất tay, vẻ mặt ôn hòa cười hỏi: “Sao, có phải trẫm đã quấy rầy nhã hững xem hát của mọi người không? Ngồi xuống hết đi, không cần phải đa lễ.”

Hoàng hậu mỉm cười chào đón: “Sao hôm này Hoàng thượng lại có thời gian đễn chỗ nô tỳ vậy?”

Minh Uyên nhíu mày: “Trẫm phê duyệt xong tấu chương, đang định đến Ngự Hoa Viên đi dạo một lát, nhưng nghe Cao Lộc chỗ nàng đang tổ chức cung yến, nên muốn tới xem một chút. Nào đoán được thì ra là hoàng hậu mời mọi người đến nghe nhưng lại không hoan nghênh trẫm, quả nhiên là quấy rầy chư vị ái phi rồi.”

Hoàng hậu vội vàng cười nói: “Hoàng thượng chịu tới thăm mọi người, nô tì và bọn muội muội vui mừng còn không kịp, sao lại nói là quấy rầy chứ?”

Dứt lời liền nhanh chóng sai người chuẩn bị ghế.

Minh Uyên xua tay, nói là lát nữa còn muốn đến chỗ Thái hậu thỉnh an, cũng không ở lâu.

“Cao Lộc.”

“Có nô tài.”

“Lấy trái cây Tây Vực tiến cống lên cho mọi người nếm thử.”

“Nô tài tuân lệnh.” Cao Lộc cung kính thối lui khỏi đại điện, chỉ chốc lát sau, bọn thái giám liền bưng những đĩa trái cây đã được cắt gọn đi vào.

Minh Uyên lại nói mấy câu, mới xoay người định đi, chúng Tần phi liền cúi người hành lễ, nói “Cung tiễn hoàng thượng.”

Vì cúi người, chiếc trâm sai bằng lưu ly trên đầu Cúc viện Tôn Duy Duyệt nhẹ nhàng lắc lư phát ra vài âm thanh “đinh đang” nhỏ, khiến Minh Uyên chú ý, tầm mắt chuyển qua, thấy dù là trên người nàng ta chỉ mặc bộ váy áo trắng đơn giản nhưng cũng không che dấu được dáng người xinh đẹp uyển chuyển.

Có lẽ là cảm thấy thú vị, Minh Uyên chậm rãi bước tới trước mặt nàng ta hỏi: “Ngươi tên là gì?”

Tôn Duy Duyệt khẽ ngẩng đầu lên, nói nhỏ: “Bẩm hoàng thượng, nô tỳ là Cúc viện Tôn Duy Duyệt.”

“Nữ nhi của Tôn Thái Sư?”

“Vâng”

“Cao Lộc.” Minh Uyên vừa bước ra khỏi điện, vừa mỉm cười nói: “Đi thôi, tối nay không đến Tề hoa điện nữa.”

Tề hoa điện là cung điện của Chính ngũ phẩm An tần. Vì phân vị không đủ, nên nàng ta vốn chỉ được ở Sườn Điện, nào biết, một năm trước Chủ Điện Trương Tiệp Dư bởi vì sinh non bất hạnh qua đời, vì vậy Tề hoa điện chỉ có mình nàng ta cư ngụ.

Minh Uyên vừa dứt lời, những người trong đại điện người liền rối rít chuyển ánh mắt sang An tần, hả hê có, thờ ơ lạnh nhạt cũng có, tóm lại ở hậu cung không tồn tại thứ gọi là đồng tình hay thương hại.

An tần hơi biến sắc, nhưng vẫn cố tỏ ra trấn định, ngay cả nụ cười trên mặt cũng không chút thay đổi.

Không thấy An tần có phản ứng gì, mọi người liền dời tầm mắt sang Tôn Duy Duyệt. Rõ ràng ngũ quan không phải hết sức xuất chúng, nhưng dung mạo lại rất ưa nhìn, khiến người ta có cảm giác thoải mái, tư thái nàng ta uyển chuyển, dù cách một lớp áo cũng không che khuất được. Nơi đẫy đà khiến người ta mê đắm, vòng eo mảnh khảnh không đầy một vòng tay, thật sự là báu vật.

Trong cung này chính là như vậy, có người vui mừng, sẽ có người buồn bã, có người chỉ chờ xem náo nhiệt, còn có người sẽ âm thầm tính kế.

Vở diễn ở Đức Dương điện cũng đã xong, nửa đoạn sau gần như chẳng có ai chú tâm nghe, chỉ tội cho đám đào hát, cố công cố sức hết nửa ngày chi mong lấy lòng được chúng tần phi.

Lúc trở về Vi an uyển, Lục Khê cảm thấy rất thú vị, rõ ràng là đến nghe đào hát diễn kịch, nhưng lại được nhìn hậu cung lên đài, quả thật là tuyệt vời.

Nhưng hoàng thượng có thể ở trước mặt mọi người bảo với Cao Lộc rằng không đi Tề hoa điện, là chuyện mà Lục Khê khó có thể tưởng tượng được. Dù sao cũng đều là nữ nhân của mình, hắn lại nhẫn tâm không chừa chút thể diện nào cho An tần.

Không biết là hắn có dụng ý khác hay là hành xử theo cảm hứng, tóm lại Đế Vương vô tình vô tâm, không phải là chuyện không có lý.

Lục Khê ngắm nhìn bầu trời phương xa, phía dưới bầu trời là hoàng cung rộng lớn, tường đỏ điện vàng, xa xăm không thấy được điểm cuối. Nàng lựa chọn vào cung, lựa chọn kết thúc một đoạn ký ức, lựa chọn dùng thời gian cả đời này để cứu vớt Lục gia, trả thù đôi cẩu nam nữ kia, rốt cuộc là đúng hay là sai đây?

Nàng không muốn biết, bởi vì nàng hiểu rằng, nếu đã lựa chọn, cho dù có là sai, thì cũng phải đi tới cùng.

Ít nhất không được cho mình cơ hội hối hận.

Sờ vùng bụng bằng phẳng, nàng nhớ đến đứa bé còn chưa kịp ra đời đã chết yểu, trong ánh mắt thoáng qua một tia âm trầm.

Trên đời này, cho tới bây giờ không có cái gì đáng gọi là công bằng, phương pháp duy nhất có thể đáp lễ những kẻ vô sỉ kia chính là khiến mình trở nên vô sỉ hơn chúng, sau đó từng bước một trả thù. Chỉ có càng vô sỉ, mới có thể leo càng cao, lúc trước không màng quyền thế lại đổi lấy kết quả như vậy, kiếp này, nàng sẽ không dẫm vào vết xe đổ nữa.

Cảm giác chết chìm vẫn còn sờ sờ ngay trước mắt, chỉ cần nghĩ đến, ngực nàng liền khó thở, giống như bị nước tràn vào phổi vậy.

Quý Thanh An, những gì ngươi đã thiếu nợ ta, đời này ta muốn đòi lại tất cả.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.05.2015, 01:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 8989 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Cung đấu] Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 10: Thị tẩm phong ba 【 trung 】

Minh Uyên im lặng đi đến Thọ Khang cung, mặc dù không lên tiếng, nhưng bước chân nhẹ nhàng, lộ vẻ tâm tình không tệ.

Lúc đi qua một hoa viên, hắn tùy ý chỉ vào một cây thực vật hỏi Cao Lộc: “Đây là cái gì?”

Cao Lộc tập trung nhìn, không nhịn được cười mếu: “Hoàng thượng chính ngài cũng không biết, đây không phải là.... ... Đây không phải là làm khó nô tài sao? Nô tài ngu xuẩn, sao có thể nhận biết được đây là cây thực vật gì chứ.... ...”

Minh Uyên im lặng liếc hắn một cái, khẽ mỉm cười: “Cao Lộc, ngươi hầu hạ trẫm đã lâu, suy nghĩ của trẫm ngươi đoán không đúng hết, cũng được bảy, tám phần. Nói cách khác, trong đầu ngươi nghĩ cái gì, trẫm đoán không đúng toàn bộ, cũng ít nhất có thể nhìn ra được chút đầu mối. Ngươi không biết thật hay là giả vờ không biết, chẳng lẽ có thể gạt được trẫm sao?”

Lưng Cao Lộc chảy đầy mồ hôi lạnh, không chút do dự quỳ xuống, quả quyết nói: “Nô tài có tội! Xin hoàng thượng trách phạt nô tài!”

Minh Uyên nhìn hắn, nửa ngày không lên tiếng.

Cao Lộc hay nghiên cứu thực vật, nhưng vừa rồi lại bảo mình không biết nó là loại cây gì, đơn giản là vì giác quan làm nô tài nhiều năm nói cho hắn biết, hoàng thượng không thích người bên cạnh mình quá mức thông minh. Nếu như ngươi có thể đoán được bảy, tám phần suy nghĩ của hắn, vậy liền hợp tâm ý hắn; nhưng nếu như ngươi nhìn thấu hoàn toàn, ngược lại sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Đồng nghĩa với việc, chuyện hắn biết ngươi cũng biết, hắn sẽ cảm thấy ngươi thông minh; nhưng nếu như chuyện hắn không biết ngươi lại biết, vậy thì xin lỗi, ngươi là hoàng thượng hay hắn là hoàng thượng?

Minh Uyên nhìn ra được lời của Cao Lộc là thật hay giả, cũng hiểu trong lòng hắn đang lo lắng cái gì, nói như vậy, đơn giản là do tâm tình bản thân đang vui vẻ mà thôi.

Hắn cười cười: “Đứng lên đi, trẫm biết chỗ khó của ngươi, gần vua như gần cọp, lời này không phải trẫm chưa từng nghe qua. Tựa như An tần vừa rồi, lúc ta thích thì sủng ái nàng ta; không thích sẽ không chút lưu tình vứt bỏ như một con cờ vô dụng..... Cao Lộc, có phải ngươi cũng cảm thấy trẫm rất khó nắm bắt, biến ảo vô thường?”

Lần này Cao Lộc trầm ngâm nửa ngày, mới nhỏ giọng nói: “Hoàng thượng làm gì, tất nhiên tự có đạo lý, không phải là chuyện những kẻ làm nô tài như chúng thần có thể chỉ trích. Nhưng nô tài cho rằng đây mới chính là bản lĩnh của đấng quân vương, bởi vì tấn công địch khi chưa chuẩn bị, thừa dịp chúng không đề phòng mới chính là thượng sách.”

Minh Uyên cười ha ha: “Vậy ngươi nghĩ xem vì sao trẫm lại đối xử với An tần như thế?”

Cao Lộc lau mồ hôi, biểu tình đau khổ nói: “Vạn Tuế Gia xin ngài tha cho nô tài đi, nô tài tuổi già sức yếu rồi, đừng làm khó dễ cái đầu đã rỉ sắt trên cổ nô tài này nữa.... ... Nô tài dập đầu cầu xin ngài đấy, như vậy được không?”

Nói xong, hắn liền định quỳ xuống.

Minh Uyên vừa cười vừa đỡ hắn dậy: “Thôi thôi, không muốn nói thì không cần nói, trẫm cũng không miễn cưỡng ngươi.”

Hai người tiếp tục đi đến chỗ Thái hậu.

Thật ra thì Cao Lộc cũng hiểu, xưa nay ở trong triều An gia và Tôn gia không hợp, khoảng thời gian trước không biết vì sao, lại không thấy đối đầu nữa. Nhưng trên triều đình, sao có thể để hai thế lực quan trọng dễ dàng thống nhất được chứ? Cái hoàng thượng muốn chính là tình trạng kìm chế lẫn nhau, tuyệt đối không thể để cán cân nghiêng về bên nào.

Địa vị Phi tần ở hậu cung liên quan mật thiết đến thế cục triều đình, mượn sự tranh đấu giữa chúng Tần phi khích bác quan hệ hai nhà An Tôn, mới chính là mục đích thật sự của hoàng thượng.

***

Đêm đến, trong Cúc viện vô cùng náo nhiệt.

Đầu tiên, Cao Lộc sai một tiểu thái giám ở Kính sự phòng tới Cúc viện thông báo, hôm nay hoàng thượng triệu tiểu chủ Tôn Duy Duyệt thị tẩm.

Tiếp đó, thị nữ thiếp thân của Tôn Duy Duyệt chạy ngược chạy xuôi, vì muốn trang điểm lộng lẫy cho nàng ta mà tốn không ít công sức, kinh động đến cả Trúc viện bên cạnh là Thẩm Kha, nàng ta ở trong phòng tức giận nghiến răng: “Thật là buồn cười, không phải chỉ là bồi ngủ thôi sao? Lại phô trương như nương nương thế, quả thật là kẻ quê mùa chưa từng thấy qua sự đời!”

Nhưng hàm xúc trong lời này, cũng thể hiện rõ sự ghen tỵ và ngưỡng mộ.

Đêm xuống, người của kính sự phòng đến Cúc viện, dùng thảm bao chặt người không một mảnh vải bên trong lại, mang đến Hạo Thanh cung —— tẩm cung của Ngự Cảnh đế.

Khói hương trong lò lượn lờ, những chậu than đặt trong điện tràn ra cảm giác ấm áp.

Lúc Minh Uyên đi vào tẩm cung thì người trên giường vô thức nghiêng đầu qua, tóc đen xõa xuống, chăn chỉ bao đến ngực, lộ ra rãnh sâu như ẩn như hiện cùng đầu vai trắng nõn mượt mà.

Chỉ nhìn đường cong khắc sâu kia cũng đủ để biết phần ngực nhô lên phía dưới chăn mê người đến cỡ nào.

Hắn nhẹ nhàng đẩy màn giường ra, ngồi xuống, nhìn người trong chăn đang mỉm cười yêu kiều, nàng ta khẽ kêu một tiếng “Hoàng thượng”. Đôi môi đỏ thắm, màu da trắng nõn, môi Tôn Duy Duyệt khẽ hé mở, hơi thở thơm như hoa lan, quả thực là cực kỳ mê người.

“Chuẩn bị xong chưa.” Ngón tay Minh Uyên chậm rãi chạm vào cằm nàng ta, khẽ nâng lên, nhìn nàng ta hơi khẩn trương duỗi lưỡi liếm liếm môi dưới, đầu lưỡi nhỏ nhắn linh hoạt, cánh môi kiều diễm mềm mại, trong mắt hắn thoáng qua một tia sáng nhạt.

“Nô tỳ.... ... chuẩn bị xong.” Nàng ta nhẹ nhàng nói, e lệ ngước nhìn hắn.

Minh Uyên nhíu mày: “Nếu đã chuẩn bị xong, vậy.... ... giúp trẫm thay quần áo đi.”

Tôn Duy Duyệt không chần chờ, nhổm người ngồi dậy, theo động tác, chăn gấm đỏ thẫm trượt xuống khỏi thân, khiến hai luồng tuyết nhũ hé lộ trong không khí. Nàng ta cúi người quỳ gối trên giường, chăn xếp ở giữa hai chân, che khuất nơi mềm mại, chỉ mơ hồ thấy được một vùng cỏ non xanh đen.

Đôi tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng lướt qua ngực hắn, giải thoát cho từng nút một, sau đó cởi từng lớp áo ra.

Rất nhanh, trên người của hắn liền trần trụi như nàng ta.

Minh Uyên không động đậy, mặc cho nữ nhân trước mặt muốn làm gì thì làm, cười tà tà một tiếng: “Hôm nay trẫm có chút mệt mỏi, không muốn động, ngươi tới đi.”

Tôn Duy Duyệt không chút do dự. Trước khi vào cung, phụ thân nàng ta đã bỏ ra rất nhiều tiền mời những tú bà có kinh nghiệm nhất trong các thanh lâu nổi tiếng ở Kinh Thành, dạy dỗ nàng ta nên hầu hạ hoàng thượng như thế nào. Mặc dù nàng ta vẫn là hoàng hoa khuê nữ nhưng đối với chuyện phòng the lại vô cùng tinh thông.

Nàng ta nhích từng chút đến trước mặt hắn, theo động tác của thân thể, vùng ngực tuyết trắng hiển lộ trong không khí, rung động không ngừng, hai điểm đỏ tươi giống như có chứa ma lực khiến người ta không thể rời mắt.

Nàng ta cởi chiếc chăn trên người, lộ ra vườn hoa bí mật sâu thẳm, bộ lông trơn bóng, càng nổi bật trên vùng da thịt tuyết trắng.

“Hoàng thượng.... ...” Nàng ta nhẹ nhàng nỉ non, đưa tay nắm lấy bàn tay to của hắn, đặt lên ngực mình.

Thấy Minh Uyên không động đậy, nàng ta liền bớt căng thẳng đè tay của hắn xuống, khiến vùng tuyết nhũ nở rộ như một đóa hoa. Tôn Duy Dyệt ưỡn ngực, ngọc nhũ khẽ run, đôi môi đỏ bừng đầy sức sống.

Nhìn đôi mắt hắn ngày càng tĩnh mịch, nàng ta dứt khoát buông tay hắn ra, dùng ngón tay nhỏ của mình nắm lấy phần đỉnh nhọn trên tuyết nhũ, nhẹ nhàng xoay tròn, sau đó vân vê nó.

Tiếp đó, nàng ta ngồi lên người hắn, từ hầu kết bắt đầu hôn xuống, dừng tại vùng ngực căng đầy.

Hai đỉnh nhỏ nổi lên này vừa cứng rắn lại nhạy cảm, nàng ta thè lưỡi khẽ liếm, sau đó ngậm vào, mút lấy khiến hai đầu nhỏ ướt nhẹp.

Vừa hôn ngực hắn, vừa xoa nắn ngực mình, Tôn Duy Duyệt thậm chí còn ưỡn ngực, dùng hai đóa hồng mai của mình đi vuốt ve thân thể hắn, sau đó dùng phần ướt át dưới thân nhẹ nhàng ma sát phần cứng rắn của hắn.

Cách một lớp vải mỏng, nàng ta có thể cảm nhận được phần nóng rực hơi run rẩy.

Minh Uyên nhìn nàng ta mở rộng hai chân, giờ phút này đang nhẹ nhàng ma sát, chạm đến phần lửa nóng của hắn, sau đó nhanh chóng cách ra. Phần ướt át xuyên thấu qua lớp vải nhuộm lên phần nóng bỏng cứng rắn của hắn.

Cũng theo động tác này, phần tuyết nhũ đung đưa ngày càng kịch liệt.

Nàng ta ôm hông hắn năn nỉ: “Hoàng thượng, xin người.......động đi mà.... ...”

Âm thanh kia giống như sắp khóc.

Minh Uyên mỉm cười khẽ nói bên tai nàng ta: “Trẫm thấy ngươi đang chơi rất vui vẻ mà? Sao hả, muốn trẫm động à?”

“Chỗ này của nô tỳ ngứa.... ... Hoàng thượng xin giúp nô tỳ đi.... ...” Nàng ta nức nở, kéo tay hắn chạm vào nơi tư mật của mình, ở đó xuân thủy lan tràn, hết sức khó chịu.

Minh Uyên hài lòng nhìn khuôn mặt đỏ bừng của nàng ta, dễ dàng tìm được phần nhụy hoa phía trước, khẽ vân vê, lúc nhẹ lúc nặng, lúc nhanh lúc chậm, thỉnh thoảng mạnh tay khiến nàng ta lên thiên đường.

Đồng thời, hắn còn ngậm lấy phần đẫy đà, mút lấy phát ra tiếng “chậc chậc”, còn dùng răng khẽ cắn.

“Thoải mái không?”

“Thoải mái.... ... A, a.... ...”

Nàng ta ngửa đầu rên rỉ, cảm thụ phần khoái cảm đến từ nhũ hoa. Hai nơi nhạy cảm đều bị xâm chiếm, như có muôn ngàn lớp sóng không ngừng tràn ra, cảm giác tê liệt lan rộng tứ chi.

Đầu lưỡi nóng bỏng, ngón tay linh hoạt, giống như muốn mạng mẽ tạo ra xuân triều trong cơ thể Tôn Duy Duyệt, khiến toàn thân nàng ta run rẩy.

Rốt cuộc, dưới kỹ xảo của hắn, trước mắt nàng ta chợt trống rỗng, hạ thân không ngừng tuôn ra xuân thủy, nhiễm ướt phần chăn dưới người cùng quần của hắn.

Đang ở thời khắc nàng ta thất hồn lạc phách, hắn chợt ngẩng đầu lên, sau một khắc, không chút do dự chen hai ngón tay vào, động tác nhanh gọn, cánh hoa mềm mại cũng bị chen ra, hai bên trong ngoài nếp gấp đỏ tươi, đều là thành quả do hắn trêu chọc.

Hắn đẩy nàng ta xuống, ép chân thành hình chữ đại, chăm chú nhìn đóa hoa dưới thân nuốt trọn ngón tay mình, giống như miệng của một con thú nhỏ không biết thoả mãn, cứ mãi mở rộng nghênh đón hắn.

Hắn đâm sâu hơn, thấy một tia máu rỉ ra, trán người đang mê ly rên rỉ dưới thân nhẹ chau lại, vừa như vui thích vừa tựa như khổ sở. Phần đỏ tươi đối lập với màu da tuyết trắng, có một loại lẳng lơ mị hoặc nói không nên lời.

Tốc độ của hắn càng lúc càng nhanh, càng về càng giống như muốn giết chết nàng ta, cuối cùng nàng ta thét lên, tiểu huyệt run rẩy không ngừng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.05.2015, 23:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 8989 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Cung đấu] Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 11: Thị tẩm phong ba【 hạ 】

Hôm sau, hoàng thượng ban chiếu viết: tiểu chủ Tôn Duy Duyệt tính tình thuần lương, tuân thủ cung quy, tấn phong Thường tại, ban thưởng Ngân sách bảo.

Chiếu thư ban xuống, chúng tiểu chủ ở Vi an uyển âm thầm xôn xao, đây là người đầu tiên được lâm hạnh, như vậy kế tiếp sẽ là ai đây?

Dĩ nhiên, những người muốn giễu cợt An tần cũng không phải ít.

Buổi sáng, lúc đến Đức Dương điện thỉnh an hoàng hậu thì liễn xa của Tiêu chiêu viện chạm mặt liễn xa của An tần, theo như phẩm cấp, An tần phải dừng lại, để Tiêu chiêu viện đi trước.

Tiêu chiêu viện ưu nhã tựa lưng vào ghế ngồi, cười nói: “An tần muội muội đến sớm vậy, chắc hẳn hôm qua ngủ rất sớm nhỉ.”

Hôm qua, trước mặt mọi người, hoàng thượng hủy bỏ việc đến chỗ nàng ta, ngược lại lâm hạnh nữ nhân của Tôn gia, sao An tần có thể ngủ được? Cả đêm thức trắng, hai mắt nàng ta có chút hồng, trời chưa sáng liền rời giường trang điểm, phải dùng một lớp phấn dày mới che được sự mệt mỏi trên mặt và quần thâm dưới mắt.

Nghe những lời này của Tiêu chiêu viện, sắc mặt An tần khẽ biến, nhưng vẫn cố bình thản nói: “Đa tạ Chiêu viện tỷ tỷ quan tâm, nếu hoàng thượng đã không tới chỗ muội muội, tất nhiên là muội phải đi ngủ sớm.”

Nàng ta đối đáp trôi chảy, giống như hoàn toàn không đặt nặng chuyện này.

Tiêu chiêu viện cười như không cười “À” một tiếng: “Muội muội có tấm lòng bao dung như vậy, quả thật khiến tỷ tỷ bội phục.”

Nàng ta thấy An tần trang điểm đậm hơn bình thường, ngoài miệng không nói nhưng trong lòng lại hiểu rõ.

Một trước một sau đến Đức Dương điện, lúc đi vào thì Nguyệt Dương Phu nhân  và Ninh phi đều đã đến. Thường phi không tới, ỷ vào sự sủng ái của hoàng thượng, mỗi tháng luôn có đến hơn nửa thời gian lấy lý do không khỏe, không đến thỉnh an, mọi người cũng đã quen.

Tiêu chiêu viện đi trước, An tần đi sau, Tiêu chiêu viện vốn kiều diễm xinh đẹp không ai nhìn, ngược lại An tần thành đối tượng được chú ý.

Hai người thỉnh an hoàng hậu xong, liền ngồi xuống chỗ của mình.

Hoàng hậu liếc nhìn An tần: “Hôm nay khí sắc An tần không được tốt, là khó chịu chỗ nào sao?”

An tần vội nói: “Tạ hoàng hậu nương nương quan tâm, chắc do lúc đến gặp phải gió lạnh thôi, không có gì đáng ngại.”

Tiêu chiêu viện cười khẽ, tiếp đó ung dung bưng ly trà trên bàn lên nhấp một ngụm: “Hoàng hậu nương nương nói rất đúng, tuy lòng dạ An tần muội muội rộng rãi, ngủ sớm dậy sớm, nhưng cũng nên chú ý gió lớn bên ngoài, nhìn lại mặt của mình xem, khí sắc không được tốt lắm.”

Vừa nói, nàng ta vừa cười khẽ liếc mắt nhìn thời tiết ấm áp bên ngoài, đến cả lá cây cũng không dao động, lấy đâu ra gió chứ?

An tần cúi mâu nói: “Đa tạ chiêu viện tỷ tỷ, tần thiếp sẽ chú ý.”

Những nữ nhân ở đây, người nào không phải là cáo đã thành tinh, sao có thể không hiểu những lời này của Tiêu chiêu viện là nhằm vào An tần chứ?

An tần cũng đã từng có một thời được sủng ái, khi đó Trương Tiệp Dư ở cùng Tề hoa điện với nàng ta vô ý bị cảm, bệnh tình ngày một nặng hơn.

Một ngày, hoàng thượng đến thăm, trước khi rời đi thì gặp Tiêu chiêu viện, lúc đó vẫn còn là tỳ nữ cận thân của Trương Tiệp Dư, dung nhan kiều diễm như hoa lê dưới mưa, khiến người ta yêu thích, đêm đó liền triệu nàng ta thị tẩm.

Không ngờ mấy ngày sau, Trương Tiệp Dư liền hương tiêu ngọc vẫn, việc hoàng thượng vốn định sắc phong cho Tiêu chiêu viện cũng vì vậy mà dời lại. Đợi đến khi tang sự của Trương Tiệp Dư kết thúc, Cao Lộc đi truyền chỉ thì lại phát hiện An tần vì bất mãn với Trương Tiệp Dư ở Chủ Điện, còn bản thân mình chỉ được ở Sườn Điện, hơn nữa tỳ nữ như Tiêu chiêu viện còn được sủng hạnh, dưới cơn nóng giận đã sai người vận dụng tư hình, tát Tiêu chiêu viện 20 cái, gương mặt kiều diễm tựa như tiên cũng vì vậy mà sưng đỏ, máu chảy đầy mặt.

Cao Lộc vốn là phụng mệnh tới tấn thăng cho Tiêu chiêu viện làm Tòng bát phẩm Thải Y, kết quả lại nhìn thấy vị Thải Y này đã gần như hấp hối nằm ở trên giường, dung nhan bị tổn hại, liền lập tức trở về báo với hoàng thượng. Kết quả long nhan giận dữ, tuy nể tình người của An gia vừa lập công lớn, không giáng cấp An tần, nhưng lại an bài Tiêu chiêu viện vào Hợp Hoan điện, sắc phong làm Tiêu Uyển nghi, còn cao hơn An tần một cấp.

Cũng may mà Tiêu chiêu viện có bản lĩnh, dựa vào dung nhan kiều mỵ cùng khả năng khôn khéo, từ một tỳ nữ biến thành Chiêu viện nương nương được sủng ái nhất hiện nay. Còn An tần lúc trước chỉ có thể vĩnh viễn sống ở Tề hoa điện, rất ít khi được hoàng thượng sủng hạnh, địa vị sau khi thất sủng rơi xuống ngàn trượng.

Mà nay nhìn thấy An tần bị kẻ khác đoạt mất ân sủng như thế, sao Tiêu chiêu viện có thể không bỏ đá xuống giếng một phen, đáp lễ 20 cái bạt tai lúc trước chứ?

Hoàng hậu cười sai người châm thêm trà, lạnh nhạt nói: “An tần, ngươi cũng không nên vì chuyện hôm qua mà khổ sở, hoàng thượng muốn lâm hạnh ai, đó là chuyện của hoàng thượng, ngươi đã là tần, chẳng lẽ còn sợ không được gặp hoàng thượng sao? Mấy ngày nay ngươi gầy đi không ít, đừng tự làm khó mình, chăm sóc tốt thân thể, tự nhiên sẽ có cơ hội.”

An tần không ngẩng đầu, chỉ khẽ đáp: “Cẩn tuân theo sự dạy bảo của hoàng hậu nương nương.”

“Còn nữa, các tiểu chủ ở Vi an uyển vừa mới vào cung, Bổn cung hi vọng mọi người có thể xem các nàng ấy như tỷ muội một nhà, chung sống hòa hợp, đừng để tổn thương hòa khí hậu cung.” Tỳ nữ dâng thêm trà lên, hoàng hậu khẽ nhấp một ngụm: “Con nối dòng của hoàng thượng không đông, cho tới bây giờ cũng chỉ có ba vị hoàng tử, một vị công chúa, Bổn cung hi vọng những tiểu chủ này có thể vì Hoàng thất sớm ngày khai chi tán diệp, ý của mọi người thế nào?”

Những lời này mang ngụ ý chính là, trong khoảng thời gian này mọi người không nên tranh sủng, nhường cơ hội lại cho đám tiểu chủ kia.

Ra khỏi Đức Dương điện, Tiêu chiêu viện mỉm cười gọi An tần lại, nhìn lên nhìn xuống đánh giá mấy lần xong, mới nói: “Ta thấy khí sắc của muội muội tốt hơn lúc nãy nhiều, trên đường về nên cẩn thận đừng hóng gió nữa, nhìn thấy thân thể muội muội nhu nhược như thế, ta thật lo lắng thay muội.”

An tần  lạnh nhạt nói: “Đa tạ tỷ tỷ quan tâm, muội muội vốn mệnh mỏng, dù có cẩn thận thế nào cũng không bì nổi vẻ kiều diễm động lòng người như tỷ.”

Tiêu chiêu viện không chút để ý bước lên xe, cười hết sức vui vẻ: “Đây còn không phải là nên cảm ơn An tần muội muội lúc đầu tặng ta hai mươi cái tát sao? Có lẽ là vì khuôn mặt này mới được thay da, nên bây giờ mới mềm mại đến vậy, ngày khác nhất định sẽ để muội muội nếm thử biện pháp này một lần.”

Âm thanh của nàng ta mềm mại quyến rũ, ngay cả lúc nói chuyện, giữa hai lông mày cũng thoáng ánh lên phong thái động lòng người, xinh đẹp như vậy nhưng lại khiến An tần  không nhịn được cảm thấy rùng mình.

Nàng ta đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng của Tiêu chiêu viện, cảm thấy “tâm tàn ý lạnh”.

Ở hậu cung này, một khi thất sủng, quả thật cái gì cũng không có, nàng ta còn có thể “Đông Sơn tái khởi” sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bb nguyễn, Chính Tuyết, Ebisu pham, Hiền Húc, hoahongden2499, Huynh_Tram, Lola Han, Maibn, mozit, Tearyruby, tucau18 và 327 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.