Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 335 bài ] 

Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

 
Có bài mới 15.05.2015, 22:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.02.2015, 08:54
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 335
Được thanks: 7037 lần
Điểm: 11.4
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch (Q1- 38) - Điểm: 26
Chương 39: Giành thắng lợi.

Kiều Tịch Hoàn bị tiếng điện thoại của tài xế đánh thức.

Cô cúp điện thoại, chậm rãi rời giường, chậm rãi rửa mặt rồi mới thảnh thơi đi ra cửa lớn của biệt thự.

Ngôn Hân Đồng đang dẫn 2 đứa con của cô ta tức giận muốn hộc máu đứng ở cửa lớn. Đoán chừng là cô ta kêu tài xế lái xe nhưng tài xế không đi cho nên tức giận đến dẫm chân, nhìn thấy bộ dạng Kiều Tịch Hoàn thoải mái xuất hiện, sắc mặt tức giận càng thêm rõ ràng, cô bước về phía Kiều Tịch Hoàn, đối diện với cô, hung hăng nói:

“Kiều Tịch Hoàn, cô muốn chống lại tôi ở khắp nơi có phải không?”

“Tôi chống lại em khi nào, em dâu?” Kiều Tịch Hoàn nhàm chán vuốt tóc của mình, không chút để ý nhìn thoáng qua Cố Minh Lý và Cố Minh Nguyệt:

“Em dâu này, đã mấy giờ rồi mà cô còn chưa cho bọn nhỏ đi học, trốn học thì thật không tốt đâu!”

“Kiều Tịch Hoàn!” Ngôn Hân Đồng thét chói tai, tức giận đến phát run: “Không phải cô cố tình sao, cô biết chiếc xe này dùng để đưa Minh Lý và Minh Nguyệt đi học, bây giờ cô lại cố tình không cho bọn chúng dùng xe, có phải không?”

“Em oan uổng cho tôi quá rồi!. Lần trước mẹ dặn chiếc xe này dùng để chở Minh Lộ đi học, Minh Lý dùng lại khi nào thế?. Mẹ có biết không?” Kiều Tịch Hoàn vô tội hỏi.

“Cô cô… Cô đừng dùng mẹ để uy hiếp tôi!” Ngôn Hân Đồng hung hăng nói.

“Em dâu, không phải chị kiêu ngạo mà chị chỉ vì muốn tốt cho em, em nghĩ lại xem, dù sao mẹ cũng là phu nhân của Cố gia, bà nội của bọn trẻ, tại sao em lại nhiều lần khiêu khích uy tín của mẹ thế, đem lời nói của mẹ bỏ vào tai này lọt ra tai kia. Em nghĩ mẹ vẫn không thể trách móc em sao?!. Được rồi, đừng tức giận, sớm đưa bọn trẻ đi học đi, chuyện lần này chị sẽ không nói lại với mẹ.” Kiều Tịch Hoàn còn làm ra vẻ rất độ lượng nói.

Ngôn Hân Đồng tức giận đến nóng nảy.

Vì sao Kiều Tịch Hoàn sau khi ra tù thì giống như thay đổi thành một người hoàn toàn khác?. Nói chuyện khiến cho cô không phản bác lại được, không chiếm được tiện nghi gì, chỉ có thể hung hăng nhìn cô ta!

Cố Minh Lý và Cố Minh Nguyệt nghe bọn họ cãi nhau, có phần sốt ruột hỏi Ngôn Hân Đồng: “Mẹ, khi nào chúng ta có thể đi, Tiểu Bình Quả còn đang đợi con ở trường.”

“Tiểu Bình Quả là quả táo thối gì, hôm nay không có xe, trở về biệt thự cho mẹ, không có đi học gì hết.” Ngôn Hân Đồng tức giận nói.

“Oa, huhu, không muốn!” Cố Minh Lý lập tức khóc lóc: “Tiểu Bình Quả nói không thích học sinh trốn học, con muốn đi nhà trẻ, con muốn đi!. Bằng không Cố Minh Lộ sẽ đoạt mất Tiểu Bình Quả, con không muốn…”

Vừa khóc vừa ngồi trên mặt đất náo loạn, bộ dạng không hề có giáo dục.

Kiều Tịch Hoàn cười lạnh một cái, xoay người đi vào biệt thự.

Ngôn Hân Đồng nhìn bóng lưng của cô, rồi lại nhìn con trai và con gái của mình: “Khóc khóc khóc, trở về biệt thự ngay lập tức, giả vờ đáng thương thì đi tìm bà nội của các con!. Ngay lập tức!”

Cố Minh Lý không thuận theo, vẫn ngồi trên mặt đất không chịu đứng dậy.

Ngôn Hân Đồng tức giận, trực tiếp ôm Cố Minh Lý vào rồi thấp giọng nói với Cố Minh Nguyệt: “Tự mình đuổi theo đi.”

Cố Minh Nguyệt chu môi lên, không vui đuổi theo.

Kiều Tịch Hoàn chân trước vừa mới đi vào phòng khách, đã nghe thấy thanh âm liều mạng gào khóc của Cố Minh Lý ở phía sau, lúc này Tề Tuệ Phân từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy cháu nội bảo bối của mình đang khóc, thì sắc mặt trầm xuống:

“Hân Đồng, tại sao con lại bế Minh Lý?!. Vì sao Minh Lý lại khóc đau lòng như vậy?”

Cố Minh Lý vừa nghe thấy giọng nói của Tề Tuệ Phân đã vội vàng thoát khỏi vòng ôm của Ngôn Hân Đồng, chạy tới ôm đùi của bà, khóc nói:

“Mẹ không cho con đi học.”

“Ngoan, đừng khóc.” Tề Tuệ Phân cúi đầu an ủi rồi ngẩng đầu nhìn Ngôn Hân Đồng: “Tại sao con không cho tụi nó đi học?”

“Mẹ, mẹ không biết, Minh Lý mỗi ngày đều ngủ muộn, giờ này mới ra khỏi cửa, con đang dạy cho nó một bài học.”

“Lúc này đi học, ngồi xe chỉ mất vài phút, có thể đến trễ bao lâu?!” Tề Tuệ Phân trách cứ: “Con chỉ thích chấp nhặt những việc nhỏ mà không biết nghĩ đến những việc lớn.”

“Mẹ, mẹ quên rồi sao?. Xe trước đây chở Minh Lý và Minh Nguyệt đi học, mẹ đã giao lại cho Minh Lộ rồi. Nhưng mà thằng bé này lại không cần, cần mẫn hơn so với người khác, toàn muốn tự mình đi bộ đến trường. Con muốn dùng xe bỏ trống để đưa Minh Lý và Minh Nguyệt đi học, nhưng buổi sáng hôm nay, chị dâu đột nhiên dặn dò tài xế, cho dù Minh Lộ không ngồi xe, cũng không được dùng xe, con nghĩ đến thói quen ngủ nướng của Minh Lý cho nên mới tức giận.” Ngôn Hân Đồng vẫn cố gắng nói, nói hai ba câu lại chĩa mũi nhọn về phía Kiều Tịch Hoàn.

Kiều Tịch Hoàn cười thầm, không có nhìn Tề Tuệ Phân mà trực tiếp nói với Ngôn Hân Đồng: “Em dâu, em đang trách móc sự sắp xếp của mẹ sao?”

Bỗng nhiên bị chụp mũ, cả người Ngôn Hân Đồng chợt ngẩn ra: “Chị dâu, chị không nên giải thích sai ý của em?”

“Chị làm như vậy cũng vì nghe theo sự sắp xếp của mẹ thôi. Trước đó không phải mẹ đã nói sao?. Cho em dùng chiếc xe kia, chị nghĩ em sa thải tài xế là vì muốn tự mình lái xe đưa Minh Lý và Minh Nguyệt, không ngờ em dâu cũng muốn nhàn hạ.” Kiều Tịch Hoàn ném trách nhiệm lại cho Ngôn Hân Đồng một cách sạch sẽ.

“Em không có nhàn hạ, em chỉ cảm thấy không cần thiết…” Ngôn Hân Đồng phản bác nhưng giọng điệu có phần vô lực.

“Em cảm thấy sự sắp xếp của mẹ không cần thiết sao?”

“Không, không phải!” Ngôn Hân Đồng vội vàng giải thích, có chút nóng nảy: “Mẹ, là chị dâu vu hãm cho con, con thật sự không có nghĩ như vậy, thật sự không có.”

Sắc mặt Tề Tuệ Phân không được tốt, bà nói với Ngôn Hân Đồng: “Ngôn Hân Đồng, trong khoảng thời gian này rốt cuộc con bị làm sao vậy?. nhàn rỗi không có chuyện gì làm nên gây sự sao?. Từ khi chị dâu con ra tù đến bây giờ, con đều gây khó dễ cho nó khắp nơi, tại sao con lại không biết khoan dung chút nào vậy, mẹ thật sự rất thất vọng về con!”

“Mẹ…Không phải con…”

“Đừng nói nữa. Xe đã sắp xếp rồi, mẹ không muốn nói thêm lần nào nữa. Còn nữa, lái xe do con tự mình sa thải là do con chấp nhặt, sau này con tự mình lái xe đưa Minh Nguyệt và Minh Lý, đừng để mẹ nghe thấy chuyện con không cho Minh Nguyệt và Minh Lý đến trường.” Tề Tuệ Phân gằn từng tiếng, trong thanh âm mang theo chút nghiêm khắc.

Ngôn Hân Đồng cắn môi, gật đầu.

Kiều Tịch Hoàn cười nhẹ, cười đến mức xinh đẹp, lộng lẫy như vậy.

Ngôn Hân Đồng hận không thể rút toàn bộ xương của cô ta! Hận không thể nhìn cô ta tự đi tìm chết!

“Không nghe lời dạy của người già, chịu thiệt ngay trước mắt.” Kiều Tịch Hoàn nói khẽ bên tai Ngôn Hân Đồng, giọng nói vô cùng đắc ý.

Còn Ngôn Hân Đồng thì cực kì tức giận.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.05.2015, 23:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.02.2015, 08:54
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 335
Được thanks: 7037 lần
Điểm: 11.4
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch (Q1- 38+39+40) - Điểm: 24
Chương 40: Một chút bồi thường!

Ngôn Hân Đồng nghiến răng nghiến lợi nhìn Kiều Tịch Hoàn vui vẻ đi lên lầu.

Tề Tuệ Phân ném lại một câu: “Lập tức đưa bọn nhỏ đến trường.” Nói xong, cũng vội việc mà đi.

Ngôn Hân Đồng tức giận đến đòi mạng, từ nhỏ đến lớn cô được nâng niu ở trong lòng bàn tay, chưa từng chịu qua tức giận như vậy, nhớ tới vừa rồi Kiều Tịch Hoàn  diễu võ giương oai, nhớ tới Tề Tuệ Phân trách cứ, cả người kiềm nén lửa giận đến phát run.

Ngôn Hân Đồng dẫn Cố Minh Lý và Cố Minh Nguyệt đi ra ngoài, dùng chiếc xe già đến bám bui chở bọn chúng đi học. Càng nghĩ càng tức giận, nếu như Kiều Tịch Hoàn ở trước mặt cô, cô ko đâm chết cô ta cô không phải là Ngôn Hân Đồng!

Cố Minh Lý và Cố Minh Nguyệt mơ hồ biết mẹ đang tức giận nên không dám mở miệng, sau khi Ngôn Hân Đồng đưa 2 đứa đến nhà trẻ thì lái xe rời đi.

Cô treo tai nghe lên, bấm điện thoại.

“Chị Hân Đồng?” Bên kia là tiếng của Dụ Lạc Vi.

“Chị nghe nói, buổi chiều hôm qua em có đến biệt thự Cố gia?” Thu liễm tức giận xong, giọng nói có chút thân thiết.

“Vâng.” Bên kia có phần suy sụp.

“Nghe nói, mẹ cố tình làm khó dễ em hả?” Ngôn Hân Đồng quan tâm hỏi.      

Bên kia im lặng, không có nói chuyện.

“Thực ra mẹ rất có ấn tượng tốt với em, trước đây vẫn thường xuyên nhắc về em với Tử Tuấn, mẹ nói em là cô gái ngoan. Em không hoài nghi vì sao mẹ lại ghét em sao?”

“Chị Hân Đồng, chị có ý gì?” Dụ Lạc Vi mơ hồ đoán được gì đó, nhưng không dám nói ra.

“Em có biết, chị luôn luôn thích em, không chỉ vì em là em gái của chị dâu, mà là thật sự coi em là chị em tốt. Cho nên có một vài lời nói ra, em ngàn vạn lần đừng khách sáo.”

“Chị Hân Đồng nói những lời này mới là khách sáo, có chuyện gì chị cứ nói thẳng với em đi.”

“Chuyện của em và Tử Tuấn, Kiều Tịch Hoàn chắc chắn đã ở bên trong nói ra nói vào, em nghĩ xem, từ khi em vào Kiều gia thì cô ta đã ghen ghét em rồi, tất cả đều không bằng em, bây giờ nghĩ cách làm khó dễ em, trả thù em.” Ngôn Hân Đồng nói: “Hơn nữa quan hệ giữa Kiều Tịch Hoàn và Tử Tuấn cũng không được rõ ràng, chị dâu và em chồng…Chị thật sự nói không nên lời.”

“Thật vậy chăng?” Dụ Lạc Vi có phần kinh ngạc và có chút hận nói: “Em biết Kiều Tịch Hoàn không có lòng tốt, từ bé đã luôn đố kị với em, chị ta sợ em gả vào Cố gia sẽ chiếm nổi bật của chị ta, chị ta không muốn nhìn thấy em sống thoải mái hơn chị ta.”

“Chị cũng nhắc nhở em với tư cách là bạn bè thôi, có đôi khi đừng quá nhân từ với chị của em, mà nên đề phòng một chút.”

“Ừm, em biết làm thế nào rồi, cảm hơn chị Hân Đồng.”

“Không có gì, chị còn đang lái xe, cúp máy đây.”

“Bye.”

Ngôn Hân Đồng cúp điện thoại, cô cũng không tin cô liều mạng lại không làm được gì Kiều Tịch Hoàn, môi lại lần nữa cong lên, tiếp tục bấm điện thoại.

“Có chuyện gì?” Bên kia truyền đến giọng nam tính lạnh lùng.

“Tử Hàn…” Vừa lên tiếng, Ngôn Hân Đồng đã khóc huhu

“Chuyện gì?. Nói mau!. Một lát nữa anh còn phải họp.” Nghe tiếng khóc của cô, bên kia vẫn lạnh lùng như cũ.

“Ban nãy em bị mẹ mắng vì Kiều Tịch Hoàn.” Ngôn Hân Đồng vẫn khóc sướt mướt:

“Em thật sự không có làm gì, nhưng cô ta lại khắp nơi đều muốn nhắm vào em, em rốt cuộc có chỗ nào đắc tôi với cô ta, em đã làm gì khiến cô ta khó chịu, luôn bị cô ta thiết kế hãm hại. Không bao lâu nữa, cô ta sẽ cưỡi lên đầu em mất thôi!”

Cố Tử Hàn im lặng một giây, sau đó nói: “Về nhà rồi nói!”

Sau đó điện thoại bi cắt đứt.

Khóe miệng Ngôn Hân Đồng cong lên, thu hồi nước mặt ngụy trang.

Cô thực ra không có ngu ngốc, cô với Cố Tử Hàn đã chung giường chung gối nhiều năm, Cố Tử Hàn phòng bị cái gì, Cố Tử Hàn cần cái gì cô đều rất rõ ràng, không đi vào trái tim của người đàn ông được, thì ít nhất cũng phải biết lòng của anh ta đang đặt ở chỗ nào?.

Ngôn Hân Đồng luôn làm tốt điểm ấy. Bằng không cô đã thất bại rồi

Cô lấy tai nghe xuống, quay xe trở về biệt thự nhà họ Ngôn.

Phải làm, thì phải làm cho triệt để một chút!

Kiều Tịch Hoàn, chúng ta cứ chờ coi!  




Kiều Tịch Hoàn vừa mới trở về phòng ngủ, thì điện thoại lại vang lên:

Cô nhìn màn hình điện thoại rồi bắt máy: “Alo”

“Kiều Tịch Hoàn!” Bên kia truyền đến một giọng nói nữ tính.

Kiều Tịch Hoàn nhíu mày.

Dụ Tĩnh, mẹ ruột của Dụ Lạc Vi, cũng là mẹ kế của cô.

Từ khi người đàn bà này tiến vào Kiều gia thì đã trở thành ác mộng của Kiều Tịch Hoàn.

“Ừ” Kiều Tịch Hoàn lên tiếng.

“Không phải cô đã nói xấu Vi Vi ở trước mặt của Cố phu nhân chứ?”

“Tôi không biết bà đang nói gì.” Kiều Tịch Hoàn không cần nghĩ cũng biết, chắc chắc là Dụ Lạc Vi đã vòng vèo, ý là muốn vu cáo cho cô.

Cô không cần để ý đến cái nhìn của bất kì người nào trong nhà họ Kiều, cô không có ngu xuẩn như chủ nhân của thân thể này!

“Kiều Tịch Hoàn, bây giờ mày đã ra tù rồi, một tội phạm giết người, rốt cuộc làm thế nào có gan lớn như vậy, dám châm ngòi phá hoại, Kiều Tịch Hoàn, đồ sao chổi, lần trước mày về nhà, nếu không nể mặt lão Kiều thì tao đã xé họng mày ra rồi, bây giờ còn dám làm trở ngại hạnh phúc của con gái tao!” Dụ Tĩnh nói một cách ác độc.

Kiều Tịch Hoàn bị coi thường đến như vậy!

Cô lạnh lùng cười: “Đáng lẽ lúc trước tôi không nghĩ không muốn Dụ Lạc Vi gả vào nhà họ Cố, nhưng bà nói như vậy khiến tôi sực tỉnh, tôi thật sự cảm thấy tôi cần phải ngăn cản từ bên trong nha!. Ít nhất tôi sẽ trả thù từng chút từng chút một những tổn thương mà mẹ con các người đã mang đến cho tôi. Bây giờ nghĩ lại, lúc tôi còn nhỏ không nợ các người cái gì cả!. Nhưng bà lại nói tôi chiếm tiện nghi của các người!. Dụ Tĩnh, lúc còn bé bà đã nói với tôi như thế nào, bà còn nhớ không?”

Kiều Tịch Hoàn gằn từng tiếng, gọi thẳng tên của bà ta, hỏi bà ta.

Năm đó, Kiều Tịch Hoàn cảm thấy thỏa mãn vì thi thoảng được Dụ Tĩnh và Dụ Lạc Vi bố thí cho một vài bộ quần áo cũ.

Năm đó, từ năm 8 tuổi, Kiều Tịch Hoàn bắt đầu hy vọng xa vời mình có một gia đình hạnh phúc, luôn hy vọng, hy vọng va vời lai biến thành con số không….

Kiều Tịch Hoàn thê thảm biết bao nhiêu!

Không sao!

Cô cho tôi sống lại trong thân thể này, tôi sẽ giúp cô sống tiêu sái hơn bất kì ai!

Những đau đớn mà thân thể này từng phải chịu đựng, cô sẽ bắt từng người một phải bồi thường!


Đã sửa bởi Tịnh An lúc 16.05.2015, 15:00.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.05.2015, 11:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.02.2015, 08:54
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 335
Được thanks: 7037 lần
Điểm: 11.4
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch (Q1- 38+39+40) - Điểm: 25
Sau vài hôm bận rộn với công việc, giờ An đã rảnh rỗi rồi :D. Sẽ post truyện đúng lịch nhé

Chương 41:

“Mày nghĩ, mày có thể lật chuyển được sao?” Bên tai truyền đến giọng nói phẫn nộ của Dụ Tĩnh.

Kiều Tịch Hoàn xoa xoa màng nhĩ có phần hơi đau, không chút để ý nói: “Vậy tôi sẽ làm thử một lần cho bà xem.”

Nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Người từng sợ bà là Kiều Tịch Hoàn, chứ không phải là tôi bây giờ.

Kiều Tịch Hoàn nhếch khóe miệng, đem điện thoại để ở một bên, đúng là gặp quỷ mà, loại tiện nhân như vậy, đến một người cô làm thịt một người, đến hai người cô làm thịt nốt cả hai!

….

Ngôn Hân Đồng đưa Cố Minh Lý và Cố Minh Nguyệt đến trường, sau đó từ nhà họ Ngôn trở về đã là buổi chiều. Cô mới trở về phòng không lâu, lần đầu tiên nhìn thấy người cuồng công việc như Cố Tử Hàn cũng đã về nhà.

Ngôn Hân Đồng rất hiền lành tiếp nhận túi công văn và áo khoác âu phục của anh, dịu dàng hỏi: “Hôm nay sao lại về sớm như vậy?”

Biết rồi còn hỏi.

Cố Tử Hàn liếc mắt nhìn cô một cái, ánh mắt rất lạnh, sắc mặt cũng rất lạnh: “Nói đi, hôm nay có chuyện gì.”

Ngôn Hân Đồng treo quần áo của Cố Tử Hàn vào tủ quần áo ngay ngắn, sau đó đi về hướng của người đàn ông đang ngồi hút thuốc trên sofa, tháo cà vạt của anh ra một chút, nút áo ở trên áo mở ra 3 nút, lồng ngực rắn chắc bên trong như ẩn như hiện, hơn nữa dáng vẻ hút thuốc của anh tùy ý mà tiêu sái, khiến cho khuôn mặt vốn yêu nghiệt nay càng tăng thêm vẻ mị hoặc nói không nên lời, cũng có thể mang theo vài phần kiêu ngạo.

“Trong khoảng thời gian này, mẹ đều thiên vị Kiều Tịch Hoàn. Em bị mẹ mắng trước mặt người hầu mấy lần. Em cũng không làm cái gì sai, mấy ngày nay, Kiều Tịch Hoàn giống như thay đổi thành một người khác, thông minh sắc sảo lại biết cách ăn nói, khiến cho em bị mẹ hiểu lầm.” Ngôn Hân Đồng nói, giọng điệu mang theo vài phần tủi thân và ủy khuất.

Cố Tử Hàn lại hung hăng hút một hơi thuốc.

Biến hóa của Kiều Tịch Hoàn trong khoảng thời gian này, chỉ sợ không đơn giản như Ngôn Hân Đồng nói, đôi mắt màu nâu của anh căng thẳng, sắc mặt rất khó coi.

“Tử Hàn, em biết không nên nói chuyện trong nhà với anh, làm lỡ công việc của anh, bây giờ Kiều Tịch Hoàn diễu võ dương oai như vậy, không biết có phải do anh cả dạy cô ta…” Ngôn Hân Đồng nhìn qua vô hại, tiếp tục nói.

Ngón tay nắm lấy điếu thuốc của Cố Tử Hàn hơi dùng sức, giọng điệu quả thật rất lạnh nhạt: “Anh ta có thể dạy cô ta cái gì?”

“Nhất định là trước khi anh cả…”

“Đủ rồi.” Cố Tử Hàn trực tiếp ngắt lời cô, nhìn ra được anh rất phản cảm với đề tài này.

Ngôn Hân Đồng cũng thức thời không nói tiếp, nói sang chuyện khác: “Tử Hàn, ngược lại em có một biện pháp có thể chia rẽ anh cả với Kiều Tịch Hoàn.”

Cố Tử Hàn liếc mắt nhìn cô một cái.

“Em biết làm như vậy không tốt, nhưng mà không thể để cho Kiều Tịch Hoàn cưỡi trên đầu em mãi được, bảo em ích kỉ cũng được.” Ngôn Hân Đồng nói thẳng ra.

Thực ra nhiều khi cô hiểu, việc mà Cố Tử Hàn muốn làm, chưa bao giờ muốn nói ra, anh ta cần một cái bậc thang, mà cô rất sẵn lòng làm cái bậc thang ấy.

“Con gái riêng của ba em năm nay đã 22 tuổi. Ông luôn ngóng trông con bé có thể gả vào nhà giàu có. Mấy ngày nay, em dẫn nó đến biệt thự ở vài ngày, đến lúc đó cùng với anh cả…Em nghe Kiều Tịch Hoàn nói anh cả trên thực tế có thể làm được, chúng ta đã bị anh ấy lừa rất nhiều năm.”  Ngôn Hân Đồng trực tiếp nói kế hoạch của mình với Cố Tử Hàn.

Cố Tử Hàn mím môi:

“Chuyện của phụ nữ các em, đừng bắt anh nhúng tay vào.”

Nói xong thì đi thẳng vào phòng tắm.

Ngôn Hân Đồng nhìn bóng lưng của Cố Tử Hàn, hành động như vậy có nghĩa là anh ấy đã ngầm đồng ý.

Nụ cười nơi khóe miệng cô, càng lúc càng sâu.



Xế chiều, Kiều Tịch Hoàn đến công ty đồ cổ Cổ Vân Sơn.

Cô chưa vội vào tìm Cổ Nguyên, sợ sẽ đắc tội với vị Phật sống đó, cho nên cô đem những đồ cổ cần giám định đưa cho nhân viên tiếp tân rồi để lại một xấp tiền mặt, bỏ lại một câu:

“Bảo ông chủ các người giúp tôi giám định, ba ngày sau tôi sẽ đến lấy.” Sau đó xoay người tiêu sái rời đi.

Nhân viên tiếp tân nhìn thấy xấp tiền ấy, cả người như hóa đá.

Kiều Tịch Hoàn rời khỏi công ty đồ cổ Cổ Vân Sơn, vừa đi đến cửa đã gặp phải một người phụ nữ.

Người phụ nữ nhìn thấy cô thì ngẩn ra, sau đó khẽ cười một cái: “Thật khéo.”

“Đúng vậy. Cô cũng đến tìm Cổ Nguyên.” Kiều Tịch Hoàn hỏi cô, giọng điệu rõ ràng rất quen thuộc.

Nếu tính luôn cả lần này, bọn họ mới gặp mặt có 3 lần, Diêu Bối Địch không biết có phải mình quen thuộc tính cách của cô gái trước mặt hay không, nhưng cô không cảm thấy xa lạ chút nào, vì vậy cười nói:

“Cô quen với Cổ Nguyên sao?”

“Không quen, chỉ mới gặp 2 lần mà thôi.”

“Nghe giọng điệu của cô giống như người bạn cũ.” Diêu Bối Địch nở nụ cười nhàn nhạt: “Không nói nữa, tôi vào đây.”

“Này.” Kiều Tịch Hoàn đột nhiên giữ chặt cô.

Diêu Bối Địch nhìn tay cô.

Kiều Tịch Hoàn hiểu Diêu Bối Địch, cô gái này, trông rất dịu dàng, nhưng kì thực không thích người khác chạm vào mình, ngay cả khi cô còn là Hoắc Tiểu Khê, thi thoảng trêu ghẹo cô ấy một chút cũng bị cô ấy đẩy ra.

Cho nên nếu như không phải là tình yêu thật sự, thì Tiêu Dạ làm sao có thể có được cô ấy!

Đúng là người đàn ông không biết tốt xấu!

“Để lại số điện thoại cho tôi được không?” Kiều Tịch Hoàn hỏi cô.

Diêu Bối Địch khó hiểu nhìn cô.

Quan hệ của bọn họ vẫn chưa tốt đến mức này.

“Cô là bạn của Cổ Nguyên, nhưng hình như tôi đã đắc tội với anh ta rồi. Tôi muốn thông qua cô để nhận lỗi với anh ấy. Ví dụ như có cơ hội mời anh ta ăn bữa cơm.” Kiều Tịch Hoàn kiếm cớ.

Diêu Bối Địch suy nghĩ một chút, để lại số điện thoại cho cô: “Tôi không thể cam đoan có thể giúp cô hẹn anh ấy ra được, anh ấy chỉ từng nghe lời….”

Diêu Bối Địch ngừng lại một chút, rồi nói sang chuyện khác: “Tôi sẽ cố gắng. Tôi đi trước.”

“Bye bye”

Kiều Tịch Hoàn nhìn bóng lưng của Diêu Bối Địch.

Bạn chơi từ nhỏ đến lớn, Hoắc Tiểu Khê, Diêu Bối Địch, Cổ Nguyên.

Bây giờ thiếu đi một người, hẳn bọn họ sẽ cảm thấy tiếc nuối phải không?.

Sẽ rất muốn cô sống lại phải không?.

Cô xiết chặt ngón tay, tất cả mọi thứ, rốt cuộc do ai tạo thành?.

Tề, Lăng, Phong.

Cô mãi mãi không quên cái tên này. Mãi mãi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 335 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Loverainbowtq và 134 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

5 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

8 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 162, 163, 164

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

12 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

19 • [Hiện đại] Hello tiểu thư mặt than - Uyển Uyển

1 ... 16, 17, 18

20 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33



Công Tử Tuyết: Re: [Tổng hợp - Phân tích] Cung Cự Giải - Cancer
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo bưng cơm
TranGemy: CUỘC ĐỜI LÀ HỘP CHOCOLATE, CUỘC ĐỜI LÀ HỘP NỖI BUỒN
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 519 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 493 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 369 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 700 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 630 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 264 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 333 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua CiCi mít ướt
Shin-sama: có đạo hữu nào ở đây không
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 284 điểm để mua Tiên lá
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 244 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 579 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 550 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 476 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 332 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Ông trăng
Tuyền Uri: Thặc là phá của :no5:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 428 điểm để mua Bé xích đu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Thầy tu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cây thông 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 278 điểm để mua Phao bơi hình mèo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua KFC
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 275 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Giường tân hôn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.