Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất

 
Có bài mới 19.05.2015, 23:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 47 : Bí mật động trời

"Em nghe đây"

"Ưm, bây giờ sao"

Lâm Vũ không dấu vết đảo mắt qua Trình Hạo đang ngồi bên cạnh bàn ăn, lúc này anh cũng đang nhìn cô, dù rằng qua biểu hiện của cô anh cũng phần nào đoán được là ai đang gọi tới. Trong đầu bỗng dưng xuất hiện hình ảnh của người đàn ông vừa lạnh lùng vừa nguy hiểm kia, Trình Hạo không khỏi cúi đầu xuống che đi một tia bất an trong mắt. Ngay từ lần đầu gặp mặt, anh đã cảm nhận được người này rất nguy hiểm, nhất là ánh mắt chiếm hữu trần trụi không thèm che giấu đối với nhóc con nhà mình khiến anh cực kì khó chịu.

"Em đang ở nhà có chút việc không ra ngoài được... để lần khác"

"Đúng... nhưng mà"

"Diệp Vấn?... ưm... thôi được... địa chỉ là.."

Tiếng đáp lại từ trong điện thoại truyền ra, sau đó Lâm Vũ cụp máy, bàn tay vẫn cầm chiếc điện thoại nho nhỏ, nét mặt thoáng chùng xuống, có vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó. Trình Hạo vốn cũng đang lắng nghe thì bỗng nhiên hai chữ Diệp vấn lọt vào tai khiến anh khẽ nhíu mày, lại nhìn thấy biểu hiện của cô liền quay sang hỏi

"Làm sao vậy"

Lâm Vũ lắc lắc đầu, chậm rãi mở miệng:" Thần một chốc sẽ qua đây. Anh ấy nói sẽ cho em xem một thứ rất quan trọng, nhất định khiến em bất ngờ"

"Diệp Vấn?", Trình Hạo nghi hoặc lặp lại. Đến lúc này Lâm Vũ mới kể cho anh nghe lần cô gặp ông ta ở quán bar, cũng là lí do tại sao Thần lại biết cô và ông ta có liên hệ. Ngừng một lúc, cô lại quay sang nói với anh

"Anh hai, em đã hứa với anh sẽ không quá thân cận với anh ấy nữa. Chúng em thực sự chỉ là bằng hữu, vì thế đừng suy nghĩ lung tung"

Vừa nói vừa nâng một ngón tay khẽ vuốt ve nếp nhăn ở giữa mi tâm, giọng nói dịu dàng lại kiên định. Mặc dù anh không biểu hiện ra bất cứ điều gì, chỉ là, cô vẫn luôn cảm thấy anh dường như để ý mối quan hệ giữa cô và Dạ Thần, đây cũng là điều Lâm Vũ không hiểu rõ cho lắm. Cô không biết rằng sở dĩ anh vướng mắc hay e ngại, tất cả đều do lần cô ở trong cơn mê mà gọi thầm tên người đàn ông khác, và đương nhiên là cả chiếc dây chuyền cô đang đeo trên cổ.
Trình Hạo nắm lấy bàn tay nhỏ của cô đặt trên đùi mình, miệng khẽ kéo ra một nụ cười lại giống như không cười.

"Vật nhỏ, có phải anh ích kỉ lắm không, anh..."

Lâm Vũ khẽ đặt một ngón tay lên miệng anh không cho anh nói tiếp, trên khuôn mặt tinh xảo lộ ra ý cười, không đáp mà hỏi lại

"Anh hai, nếu bây giờ em cấm anh không được nói chuyện với một cô gái nào khác, anh có làm không?"

"Anh sẽ", anh cất giọng kiên định, thậm chí còn không do dự nửa phần.

"Chắc chắn?"

"Chắc chắn"

"Vậy.... có cảm thấy em rất ích kỉ không?", cô cười hỏi lại.

"Anh..."

Anh im lặng một chút rồi lắc đầu, cả hai cứ thế nhìn nhau bật cười rất vui vẻ.

"Anh sẽ rất vui, nếu như em thực sự làm thế"

Vì như thế anh biết được, trong lòng em, có  anh!

Hai người đang cùng nhau cười đùa thì đột nhiên tiếng chuông cửa bíng bong vang lên báo hiệu có người tới. Tới rất nhanh a. Lâm Vũ ngoảnh đầu nhìn về phía cửa rồi lại nhìn Trình Hạo,sau đó liền kéo anh ra phòng khách ngồi, chính mình thì đi mở cửa. Chỉ một thoáng, một bóng dáng cao lớn bước vào phòng khách, trên người anh mặc một chiếc sơ mi màu đen đơn giản, quần tây đen tôn lên khí chất lạnh lùng vốn có, khuôn mặt tuấn mĩ khi liếc qua Trình Hạo trong phòng khách lại vô cùng bình thản không hề có một chút ngạc nhiên, có chăng chỉ là một tia đau khổ xẹt qua được anh che giấu rất kĩ.

Trình Hạo thản nhiên đứng dậy, lịch sự đưa tay ra trước, trưng ra một nụ cười ôn hòa hết sức quen thuộc

"Không ngờ sớm như vậy liền gặp lại. Hoan nghênh anh đến nhà chúng tôi"

Hai chữ chúng tôi không biết cố tình hay vô tình được nhấn mạnh, đôi mắt màu hổ phách nhìn Dạ Thần vẫn không có chút biểu cảm giống như thực sự vui mừng khi anh đến. Dạ Thần cũng chú ý đến chi tiết nhỏ này nhưng chỉ chậm rãi cười nhạt, cũng lịch sự đưa tay ra sau đó liền quay sang nói với Lâm Vũ đang đứng ngay cạnh đó

"Nhóc, có máy chiếu không"

Lâm Vũ mặc dù không biết anh dùng máy chiếu để làm gì nhưng vẫn chỉ về một hướng rồi nói:"Đi theo em".

Căn biệt thự của Trình Hạo không chỉ có máy chiếu mà là có hẳn một phòng chiếu phim ở tầng dưới. Thời gian Lâm Vũ không thích tiếp xúc với người ngoài, Trình Hạo liền cho người xây phòng chiếu này để cô có thể thoải mái xem phim mà không phải chen chúc trong mấy rạp chiếu đông đúc. Dạ Thần vẫn không nói rõ là đem đến cái gì chỉ thần thần bí bí đưa cho cô một đĩa CD nhỏ xinh, sau đó trong cái nhìn khó hiểu của cô chậm rãi ngồi xuống một chiếc ghế gần đó. Lâm Vũ khó hiểu cho chiếc đĩa CD vào trong máy tính, bật máy chiếu sau đó liền ngồi xuống bên cạnh anh, Trình Hạo cũng ngồi xuống bên cạnh cô.

Chỉ một lúc sau, trong căn phòng tối om chỉ còn ánh sáng từ máy chiếu, chỉ là hình ảnh ở trên màn hình lại khiến cho cô không hiểu nổi, cái này... không phải là phòng khách sạn sao. Dạ Thần cười cười ý bảo cô theo dõi tiếp, quả nhiên, một lúc sau đó, cô mới hiểu điều "bất ngờ" mà anh định ám chỉ là gì. Trên màn hình vốn là một phòng khách sạn bình thường, camera này có vẻ được lắp đặt ở một góc trên cao, có thể bao quát cả căn phòng không sót chỗ nào

Cạch một tiếng, cửa phòng cứ thế được mở ra, bước vào trong phòng là 2 người nối đuôi nhau, một nam một nữ. Người đan ông bước vào trước, cô gái theo đó bước vào, đặc biệt cả hai người đều ăn mặc rất kín đáo, cả hai đều đeo khẩu trang, mũ và kính râm che khuất toàn bọi khuôn mặt. Người đàn ông sau khi ngó đầu nhìn ra ngoài cửa một lúc giống như khẳng định không có ai theo dõi, lúc đó mới yên tâm
đóng cửa rồi khóa lại. Người phụ nữ lúc này đã tháo nón và khẩu trang vứt sang một bên, chiếc kính râm cũng được tháo xuống để lộ khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ được trang điểm cẩn thận. Người đàn ông kia khóa cửa xong, thậm chí còn chưa quay người lại thì người phụ nữ kia đã như rắn mà tiến tới, đôi tay thon dài vứt chiếc mũ của người đó sang một bên, một tay khác mờ ám thò vào sau lưng người đàn ông vuốt ve qua lại.

Người đàn ông mau chóng quay lại, tháo xuống chiếc kính râm cùng với khẩu trang trên mặt, nhìn người phụ nữ trước mặt đang ôm chặt mình, không khỏi trêu chọc cười cười.

"Bảo bối, vội như vậy"

"Hừ, người ta chính là nhớ chú muốn chết rồi"

Nũng nịu nói một tiếng sau đó cực kì chủ động giúp ông ta cởi áo nới dây lưng, mặc cho một bàn tay to của ông ta để ở cặp mông tròn trịa của cô ả mà nắn bóp. Trong màn chiếu rõ ràng hiện lên cảnh thực sống động như vậy, còn ở bên ngoài, Lâm Vũ giống như bị sét đánh trúng, hai mắt mở lớn không thể tin được.

Cô rốt cuộc đang chứng kiến cái gì thế này.

Người phụ nữ trong đoạn clip kia, còn không phải là người một thân váy đỏ say khướt trong quán bar.

Còn người đàn ông kia, khuôn mặt trung niên nho nhã tuấn tú.

Diệp Vấn.

Nhưng là....cô ta không phải cháu gái Nghiêm thị trưởng sao?

Diệp Vấn là chồng Nghiêm Tố Thu

Cô gái này lại là cháu gái ruột của bà ta.

Chuyện này.... chuyện này

Dạ Thần giống như lường trước được biểu hiện của cô, cười khẽ giúp cô khẳng định suy nghĩ trong đầu mình

"Không sai. Diệp Vấn a, ông ta chính là đang quan hệ với cháu gái bên vợ trên danh nghĩa của mình, tiểu thư nhà họ Nghiêm, Nghiêm Ái. Cô tiểu thư này rất được chiều chuộng nhưng lại rất nổi loạn, luôn làm những gì mình thích không quan tâm đến bất cứ ai a. "

Đôi mắt màu cafe lại liếc qua Trình Hạo ngồi ngay bên cạnh, mặc dù ban đầu anh cũng rất ngạc nhiên nhưng chỉ một chốc liền lấy lại bình tĩnh. Điều này khiến cho Dạ Thần cũng có vài phần thưởng thức. Theo như thuộc hạ báo cáo lại, Trình Hạo này không chỉ là ông chủ đứng sau Hoàng gia, là người tiếp quản Trình thị trong tương lai, còn là một thiên tài kinh doanh từ khi còn rất trẻ. Còn có một tài liệu mật khác, Nhiên là được Trình Mục nhận nuôi về khi cô mới 13 tuổi, như vậy, xem ra hai người quen nhau cũng đã khá lâu. Anh trai em gái nuôi sao?

Trên màn chiếu khung cảnh sống động vẫn diễn ra. Nghiêm Ái cực kì thuần thục cởi quần áo trên người Diệp Vấn, sau đó nhanh nhẹn kéo chiếc khóa bên hông, chiếc váy đen trên người cứ thể rơi xuống để lộ ra cơ thể thiếu nữ quyến rũ tươi mát, trong một khắc liền khiến cho hai mắt của Diệp Vấn tối sầm lại. Nghiêm Ái cực kì chủ động dâng lên đôi môi thơm, hai bàn tay trắng nõn rất tự nhiên cầm lấy bàn tay to của ông ta đặt lên người mình vuốt ve. Diệp Vấn giống như cũng không nhịn được nữa, cảm giác trơn mượt qua lòng bàn tay truyền tới khiến ông ta thỏa mãn khép hai mắt, lực đạo trên tay càng lớn. Sự thô lỗ này của ông ta không những không khiến Nghiêm Ái khó chịu mà còn càng thêm kích thích, chủ động quấn lấy Diệp Vấn như rắn nước, nụ hôn càng thêm mạnh dạn triền miên.

Trình Hạo lúc này muốn đưa tay lên che mắt cô lại bị cô kiềm lại, giọng điệu cô trong căn phòng tối có chút khàn khàn.

"Em muốn xem". Cô nói. Giọng nói của cô cùng với một nửa gương mặt bị che khuất khiến đáy lòng anh thắt chặt.

Lúc này hai người kia đã đẩy nhau ngã ra giường. Nghiêm Ái chủ động ngồi trên người Diệp Vấn đang chìm trong dục hỏa, tạo thành tư thế nữ trên nam dưới. Cô ta phóng đãng không ngừng chuyển động lên xuống khiến cho Diệp Vấn sung sướng thở dốc, một bàn tay to nắn bóp hai bên ngực sữa căng tròn. Nghiêm ái cũng rất đang hưởng thụ, vừa thoải mái rên rỉ, tiếng động mỗi lúc một rõ hơn

"Ưm... chú... chú...có yêu tiểu Ái hay không",giọng nói trong trẻo có chút đứt quãng truyền ra, động tác vẫn không dừng lại

"Tiểu Ái... tiểu lẳng lơ.... chú đương nhiên yêu....hah.... yêu"

"Yêu hơn bà cô già kia sao....", Nghiêm Ái bỗng nhiên dừng lại không động nữa, mặt đỏ bừng nhìn Diệp Vấn đang hưởng thụ.
Diệp Vấn thấy cô đột nhiên dừng lại, khó chịu vặn vẹo người, sau đó liền ôm lây hông cô ta nói lớn

"Đương nhiên không thể so sánh với tiểu Ái của chú... mau một chút... mau động..ngoan... mau"

Nghiêm Ái lúc này mới hài lòng tiếp tục, tiếng da thịt đụng chạm càng ngày càng lớn, tiếng đàn ông gầm nhẹ cùng với tiếng phụ nữ mờ ám rên rỉ khiến người ta phải đỏ mặt . Nghiêm Ái lắc lắc người mặc cho mái tóc xoăn dài buông xõa trên lưng. Haha, không sai, người đàn ông ở dưới thân cô, người đàn ông mà cô đang quan hệ trên danh nghĩa là chồng của cô ruột cô, là chú của cô. Nhưng mà có sao đâu chứ, cô yêu ông ta, ngay từ khi còn bé ông bế cô gọi cô tiểu Ái, tiểu Ái cô đã biết cô yêu ngườ đàn ông này. Lễ giáo lại sao, vụng trộm lại sao, Nghiêm Ái cô chỉ biết cô chưa tứngojw bất cứ thứ gì. Càng như vậy mới càng thêm kích thích, không phải sao.

Màn hình bồng dưng tối om, Trình Hạo không nhịn được nữa ấn nút tắt trên điều khiển, sau đó kéo Lâm Vũ đang thẫn thờ ra ngoài. Dạ Thần đi theo sau, nhìn thấy bộ dáng cô như vậy thì hết sức đau lòng, lại không biết mình làm vậy là đúng hay sai. Thêm đó lại có chút tò mò, không phải Nhiên rất hận ông ta sao, đoạn băng này anh mất rất nhiều công sức mới có được, tại sao.....

Lâm Vũ ngồi trên ghế sô pha, trầm mặc không nói gì. Trình Hạo vội vã đi rót cho cô một ly nước cam, sau đó ngồi xuống bên cạnh cô. Lâm Vũ cố gắng điều chỉnh cảm xúc, liếc nhìn Dạ Thần với khuôn mặt khó hiểu đối diện muốn hỏi lại thôi, lại nhìn Trình Hạo đang mang một ánh mắt rét lạnh, không khỏi đưa một tay nắm lấy tay anh, mỉm cười ý bảo cô không sao hết. Cô biết, ánh mắt lạnh lùng này của anh cũng là vì Thần đem đến đoạn băng ảnh hưởng đến cảm xúc của cô, còn Thần, anh cũng chỉ là quan tâm cô thôi, không có ý gì khác. Cô thực sự không ngờ, chỉ sau ngày hôm đó, chỉ vì ánh mắt của cô, anh lại giúp cô để ý đến ông ta như vậy.

Nghĩ đến đó, Lâm Vũ uống một hớp nước cam rồi ngẩng đầu lên nhìn Dạ Thần, khẽ mở miệng.

"Diệp Vấn... ông ta.. là cha ruột em"

Cô chỉ nói đúng một câu, không giải thích thêm, cũng không nói là tại sao cô lại mang họ Trình, tại sao cô và Diệp Vấn lại tách ra. Giọng điệu có chút chua chát, lại có chút chế giễu, khuôn mặt lạnh lùng không có chút cảm xúc, ánh mắt sâu như nước lại toát ra tia khổ sở giống như một chút hi vọng mong manh cuối cùng còn sót lại bị dập tắt không còn một mảnh. Lâm Vũ không khỏi nhếch miệng bày ra nụ cười nhạt nhẽo. Lâm Vũ a Lâm Vũ, mày còn chối cái gì chứ, mày luôn mồm nói hận ông ta, không quan tâm, không để ý nhưng tại sao lòng vẫn khó chịu như vậy. Không dấu vết đặt tay lên ngực mình, nơi đó giống như nghẹn uất khó chịu, ha, là do chúng tôi cùng chảy chung một dòng máu hay sao.

Trình Hạo một tay choàng qua vai cô, để cô tựa vào ngực mình, đôi mắt đen tuyền nhắm chặt rồi mở ra, hàng mi dài của cô có chút run rẩy. Đây cũng là lần đầu tiên Dạ Thần không còn tâm sức để ý hành động thân mật của hai người nữa, anh lúc này chỉ muốn đâm cho mình một nhát. Anh rốt cuộc đang làm gì thế này, ông ta là cha ruột của cô... chết tiệt thật, anh rốt cuộc đã làm gì.

"Nhiên, anh.. anh"

"Đừng nói xin lỗi",cô ngắt lời anh," Thật đấy, đừng nói xin lỗi. Em không sao đâu"

"Em vốn không coi ông ta là cha. Thần, đừng lo lắng, em thực sự còn phải nói với anh hai tiếng cảm ơn mới phải"

Lâm Vũ ngồi thẳng dậy, đáy mắt là một mảnh trong suốt. Đừng quan tâm nữa, mày thậm chí còn chưa gọi ông ta một tiếng "cha" mà, phải không? Hai bàn tay nắm chặt lại, khuôn mặt tỏ rõ vẻ kiên định. Yếu đuối để làm gì, do dự để làm gì nữa chứ, ông ta thậm chí còn chưa từng nhớ đã từng có một đứa con gái như cô tồn tại. Còn cả chiếc hoa tai của Nghiêm Tố Thu mà cô tìm thấy tại bệnh viện, tất cả phải được làm rõ ràng.

Nghĩ như vậy, dưới ánh mắt lo lắng của hai người kia, cô nhanh nhẹn bấm một tin nhắn, đôi môi nhỏ nhắn khẽ mím lại, ấn nút, gửi đi.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: huong CT, mây trôi mãi, yapj
     

Có bài mới 21.05.2015, 23:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất - Điểm: 76
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 48 : Bắt cóc

Theo như lời Dạ Thần nói, biết được mối quan hệ của hai người Diệp Vấn cùng Nghiêm Ái hoàn toàn là ngoài dự đoán, mặc dù đoạn băng đó thực sự đúng là anh phải tốn không ít công sức mới có được. Khách sạn mà Diệp Vấn và Nghiêm Ái thường xuyên gặp nhau là khách sạn "riêng" của những cán bộ cấp cao, bên trong đều gài người của họ, bên ngoài được trang trí giống như một nhã gian, khi đi vào cũng sẽ tưởng họ đến dùng một bữa cơm chứ không có gì khác. Khi bọn họ đến sẽ có một người dẫn họ vào phòng riêng sau đó liền giúp họ canh chừng, tất cả đều là những thủ hạ trung thành nhất. Điều đó thực ra cũng không phải là lạ, những người đứng ở trên cao đó đâu phải ai ai cũng thanh liêm chính trực, trong tay có tiền, có quyền, ngẫu nhiên nuôi một vài tình nhân bên ngoài cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Người của Dạ Thần theo Diệp Vấn tới đây thì mất dấu, bên ngoài lại canh gác cực kì cẩn mật không thể lẻn vào được. Những người đến đây cũng rất thông minh, giả như chuyện của Diệp Vấn, ông ta sẽ đi bằng cửa trước, Nghiêm Ái sẽ đến bằng lối bí mật ở cửa sau, ăn mặc kín mít như vậy,  thoạt nhìn tuyệt đối không giống như có quan hệ. Nếu như không phải Thần tìm cách gài người vào bên trong rồi dùng một số thủ đoạn khác, có lẽ Lâm Vũ cũng sẽ chẳng bao giờ biết được bí mật này.

Lần này, Lâm Vũ cũng đã lên kế hoạch thật tốt, chỉ cần người đó trả lời, tất cả đều có thể bắt đầu. Diệp Vấn, Nghiêm Tố Thu, các người đợi đó đi, nếu như động đến tôi, tôi còn có thể cho các người một đường sống.

Còn nếu như dám động đến mẹ tôi, như vậy, liền chờ đợi trừng phạt đi.

....
Chiều, gió mát thổi qua, trời có vẻ hơi âm u một chút, có vẻ như sắp có mưa lớn. Lâm Vũ bước lang thang trên đường, trên tay còn xách hai túi đồ lớn, anh hai hôm qua đột nhiên nói muốn ăn mì vằn thắn, cô hôm nay liền đi mua ít nguyên liệu làm cho anh ăn. Nghĩ đến đôi mắt màu hổ phách dịu dàng như nước, khóe môi cô không nhịn được kéo ra nụ cười, cô không biết rằng bộ dáng cô lúc này, đầu mắt đuôi mắt ẩn ẩn ý cười, hai má phơn phớt hồng, ánh mắt sáng ngời, khuôn mặt thanh tú lộ rõ vẻ hạnh phúc giống như một đóa hoa nở rộ, cực kì chói mắt. Lâm Vũ vừa từ trường về, trên mặt vẫn đeo mặt nạ liền cứ thế đi mua đồ chưa có tháo xuống. Đúng lúc đó, điện thoại trong túi bỗng dưng đổ chuông, Lâm Vũ chuyển hết đồ sang một tay rồi vội vàng bắt điện thoại

"Alo"

"Này. Em cũng thật là ác đấy. Nếu như tôi không gặp em em liền như vậy  ngó lơ tôi luôn sao. Dù gì em cũng đang là sư phụ trên danh nghĩa của tôi đấy, có thể có trách nhiệm hơn một chút được không". Bên kia truyền đến một tràng dài không dứt, giọng nói giống như trêu đùa lại giống như oán trách cực kì ngả ngớn khiến Lâm Vũ bất giác nhíu mày

"Hàn Minh?"

"Chứ em nghĩ là ai chứ. Nhóc, chúng ta gặp nhau chút đi. Tôi đang đứng trước cửa hàng bánh ngọt ở đường...."

Nói xong liền cúp điện thoại không cho Lâm Vũ cơ hội nói tiếp. Nhìn màn hình đen ngòm, Lâm Vũ nhíu nhíu mi, lại thở dài một hơi, sao cô quên mất chứ, cô còn nợ Hàn Minh một câu trả lời. Thôi, như vậy, liền, dứt khoát một lần đi. Nghĩ như thế, Lâm Vũ quay đầu, bước chân theo hướng ngược lại đi tới, tiệm bánh đó hình như cũng ở gần đây thì phải.

Tiệm bánh đó đúng là rất gần đây, đi bộ qua ba con phố liền đến nơi. Lúc Lâm Vũ đến đã thấy Hàn Minh một thân quần jean áo phông đứng ở trước cửa, cao lớn sáng sủa, khuôn mặt yêu nghiệt khi nhìn thấy cô liền nở một nụ cười quen thuộc, chỉ là không hiểu sao Lâm Vũ lại cảm thấy nụ cười của anh dường như có chút u buồn. Hàn Minh nhanh nhẹn chạy đến trước mặt Lâm Vũ, lại nhìn hai ba túi đồ trên tay cô liền mở miệng hỏi

"Em đang vội sao"

Lâm Vũ nhìn sắc trời đã hơi ngả tối một chút, nghĩ đến tối đã hẹn Trình Hạo về ăn cơm liền hơi gật đầu. Hàn Minh thấy vậy, giúp cô cầm mấy túi xách, thở dài

"Thôi vậy, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện"

Lâm Vũ để mặc anh xách đồ cho mình, hai người sóng vai đi bên cạnh nhau, trong nhất thời lại không ai mở miệng trước, trong không gian chỉ có tiếng lá cây xào xạc ven đường

"Em..."

"Anh..."

Hai người không hẹn mà cùng nhau mở miệng, sau đó liền nhìn nhau cười. Lâm Vũ nhìn Hàn Minh, cười cười: " Anh nói trước đi"

"Nhóc, lời đề nghị của tôi.....", Hàn Minh hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào Lâm Vũ đang đi ngay cạnh, có chút ấp úng mở miệng. Lâm Vũ mím mím môi, đôi mắt xẹt qua một tia áy náy

"Em xin lỗi"

Ba chữ này so với bất kỳ câu trả lời nào cũng rõ ràng hơn, cô cũng không cần nói thêm câu nào khác. Hàn Minh lúc đầu là ngẩn ra, cả người hơi khựng lại, sau đó không nhịn được nở nụ cười chua chát.

"Tôi... có thể hỏi em lý do không"

"Em có bạn trai rồi, anh ấy đối với em rất tốt", Lâm Vũ đáp bâng quơ, mặc cho làn gió mát vuốt ve trên mặt, luồn vào trong mái tóc dài của cô kéo ra sau. Lâm Vũ là kiểu người như vậy, nếu như cô đã xác định tình cảm của mình, tuyệt đối sẽ không dây dưa lòng vòng với người khác, nếu như vậy, bất kì ai cũng sẽ chịu tổn thương.
Hàn Minh là người tốt, vì cô như vậy, không đáng.

Lâm Vũ thấy anh trầm mặc, nghĩ một chút liền mở miệng:" Minh, anh là người tốt, có rất nhiều cô gái khác phù hợp với anh. Em không tốt như anh nghĩ đâu, em còn giấu anh rất nhiều, rất nhiều thứ. Cũng có thể anh chỉ là nhất thời động tâm, đối với em có chút tò mò chứ chưa hẳn là yêu. Dù sao thì, chúng ta vẫn mãi là bằng hữu tốt, không phải sao"

Bằng hữu tốt. Hàn Minh chậm rãi lẩm nhẩm lại ba từ này.

Nhóc, em nói tôi chỉ là nhất thời động tâm, như vậy, tại sao trái tim lại đau đến nghẹt thở.

Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng bên  ngoài lại không biết mở miệng thế nào, cũng không thể nói cho cô ấy biết mình ghen tị với người kia, ghen tị với người có được cô ấy đến phát điên.

"Haiz, không ngờ một người phong lưu đẹp trai như anh em lại nhẫn tâm bỏ phí. Thôi vậy. Nếu như sau này tiếc nuối cứ quay lại tìm anh, biết đâu anh vẫn ở đó thì sao"

Khuôn mặt anh vốn dĩ đang rất buồn bã trong thoáng chốc lại chuyển về dáng vẻ lưu manh thường ngày, câu nói nửa đùa nửa thật khiến Lâm Vũ không biết phải làm sao. Hàn Minh nhìn thẳng về đằng trước, không dám nhìn thẳng vào cô, miệng cười nhưng tâm không cười. Bỗng nhiên, anh dừng lại, đặt hai túi đồ xuống đất, nhanh như chớp quay sang ôm Lâm Vũ vào lòng. Ngay lúc Lâm Vũ phản ứng kịp định đẩy anh ra lại nghe thấy tiếng thì thào trầm thấp ở bên tai khiến động tác của cô trong thoáng chốc dừng lại, nghĩ gì đó rồi hai tay buông thõng xuống, mặc cho anh ôm

"Cho anh ôm một chút, một chút thôi", anh nói

Cằm của anh tựa lên vai cô, vòng tay siết chặt, hơi ấm còn phả vào vành tai khiến cô ngưa ngứa.

Hai mắt anh nhắm lại, cảm thụ thân thể mềm mại trong ngực cùng với mùi bạc hà nhàn nhạt trên cơ thể cô

Nhóc.... để anh ôm em một lần....tham lam một lần thôi.

"Haha, cũng tình cảm thật đó chứ. Chậc, thật cảm động quá".

Đúng lúc đó, một giọng nói ồm ồm mang theo ý chế giễu vang lên. Hàn Minh mau chóng buông Lâm Vũ ra, cả hai người cảnh giác nhìn về nơi phát ra giọng nói. Chỉ thấy trước mặt cả hai có tầm hai chục gã đàn ông to cao, khuôn mặt dữ tợn giống như lưu manh, trên cổ và cánh tay đều được xăm trổ kín mít. Mỗi một tên cầm gậy hoặc dao găm, tên đứng đầu cũng là tên đang phì phò thuốc lá vừa mới mở miệng chế giễu, ánh mắt ti hí muốn bao nhiêu bỉ ổi liền có bấy nhiêu.

Lâm Vũ thầm hô một tiếng không ổn, không ngờ trong lúc cô và Hàn Minh nói chuyện lại đi vào trong ngõ vắng người này. Hàn Minh cùng Lâm Vũ nhìn vào mắt nhau, cả hai đều thấy được tia nghiêm trọng trong mắt đối phương. Nếu như bọn chúng không mang vũ khí, hai người bọn họ còn có thể đánh một trận, đằng này đám người kia đều mang dao trên tay, trận đánh này, phần thắng không lớn. Hai người Minh- Vũ đều biết nặng nhẹ, đồng loạt quay sang hướng ngược lại, vốn định nâng bước chạy lại không khỏi khựng lại, ánh mắt càng thêm tối sầm. Chỉ thấy đầu ngõ bên kia, tầm chục tên nữa đã vây kín không để cho hai người có đường thoát, xem ra trận lần này, không đánh không được. Lâm Vũ nghĩ như vậy, hai bàn tay nắm chặt lại, định tiến lên lại nghe thấy mấy tên đứng đằng trước mở miệng

"Đại ca, chỉ cần bắt con nhỏ thôi. Tự dưng lòi ra thằng kia, phải làm sao"

"Hừ, bọn mày không  thấy chúng nó tình cảm vậy sao. Cùng lắm tẩn cho nó một trận rồi vứt nó ở đây, bắt con nhỏ". Tên được gọi là đại ca nói một tràng rồi ném điếu thuốc lá xuống đất, lấy chân dẫm lên, khuôn mặt xấu xí hướng Lâm Vũ cười dữ tợn.

"Cô em, ngoan ngoãn theo bọn anh đi một chuyến. Nếu không anh cũng không biết con dao này sẽ vạch bao đường trên khuôn mặt xinh đẹp kia đâu". Nói xong liền phe phẩy con dao trên tay, thích ý cười cười.
Lâm Vũ nắm chặt tay, lưỡi dao được thiết kế riêng kẹp ở hai ngón tay, khuôn mặt không có chút cảm xúc, chậm rãi cất giọng lạnh lùng

"Đừng nói nhiều nữa"

Tên cầm đầu thấy vậy, cười khẩy một tiếng, tay giơ lên trên cao, bọn đàn em liền biết ý tiến về phía trước, tên đó đứng đằng sau ra lệnh

"Nó biết võ đấy. Bắt sống, chỉ cần không giết nó là được"

Lâm Vũ cũng không chần chừ nữa, thấy một tên đến gần liền nhanh như chớp tiến đến đạp một cú vào giữa bụng, ý định ra tay trước chiếm thế chủ động. Hàn Minh bên cạnh cũng phản ứng rất nhanh, kẹp cổ một tên sau đó thúc vài cú liên tục khiến hắn đau đên tái mét mặt mày. Mấy tên thuộc hạ nhìn như vậy cũng càng thêm cảnh giác, đồng loạt tiến tới, dao trên tay cũng bắt đầu khua khoắng loạn xạ. Lâm Vũ nhìn một mảnh áo do bị dao xẹt qua mà rách bợt, đáy lòng rét lạnh. Một chân cô đạp mạnh vào tên đằng trước, người lại nhanh như chớp ngửa 180 độ, lưỡi dao lam trong tay xẹt qua cổ họng của một tên. Cô vốn là không muốn giết người, nhưng mà hôm nay nếu như không làm vậy, người chết rất có thể sẽ là cô. Nghĩ như vậy, động tác trên tay càng nhanh hơn, lưỡi dao sắc bén trên tay giống như lưỡi hái tử thần khiến cho không ít tên ngã xuống. Lâm Vũ khẽ điều chỉnh hơi thở, mặc dù trên mặt cô vẫn là biểu tình lạnh nhạt không đổi nhưng thực chất bàn tay đã có chút run rẩy, dù sao cũng không phải một đấu một, thể lực cô cũng không phải vô hạn, hơn nữa đã lấu không đánh, thân thể dường như không linh hoạt như trước.

Hàn Minh so với cô còn thê thảm hơn, trên tay anh vốn khômg có vũ khí nên bị dao xẹt qua tạo nên không ít vết thương lớn nhỏ. Hai người áp lưng vào nhau, một người đằng trước một người đằng sau, gắng hết sức mà chống cự. Tên cầm đầu nhận thấy Lâm Vũ lợi hại, ra lệnh cho thuộc hạ tập trung tấn công Hàn Minh, chỉ để lại vài tên bao vây Lâm Vũ. Lâm Vũ nhận ra ý định của hắn ta, hết sức sốt ruột nhưng lại không thể nào thoát khỏi vòng vây của mấy tên trước mặt, một tên ngã xuống lại có một tên tiến đến khiến cô nóng nảy, vừa đỡ đòn lại vừa liếc mắt qua Hàn Minh. Đúng lúc đó, một tên nhận ra sau lưng cô có sơ hở, tận dụng từ đằng sau lưng lao tới. Hàn Minh nhìn thấy như vậy, không suy nghĩ liền nhảy ra trước thay cô hứng trọn, một con dao thẳng tắp xuyên qua vai, máu tươi nhanh chóng nhuộm đỏ một khoảng.

Lâm Vũ hét lên một tiếng, hai mắt đỏ ngầu, bất chấp chạy về phía Hàn Minh, bàn tay dang ra đỡ anh đang từ từ gục xuống. Hàn Minh mặc kệ bả vai đang không ngừng chảy máu, người hơi khụy xuống cố gắng đứng vững, thở hổn hển quay sang nói với cô

"Chạy đi, mặc kệ anh"

Nói xong lại cảm thấy một trận váng đầu ập tới, cả người nhũn ra. Lâm Vũ vội vã đỡ lấy anh mặc cho đằng sau bị một tên chém một nhát, cảm xúc đau buốt truyền đến lại không khiến cô mảy may quan tâm. Hai mắt cô đỏ ngầu, hai tay run rẩy, đôi mắt đen tuyền tràn ngập sợ hãi nhìn vào vết thương đang không ngừng chảy máu, nơi đó vẫn đang cắm một con dao sắc nhọn.

Lâm Vũ sợ

Ngay cả khi đối diện với mấy tên đó cũng chưa từng sợ như vậy.

Khuôn mặt không còn giữ được vẻ lạnh lùng thường thấy mà tràn ngập xúc động không thể tin.

"Đồ ngốc"

"Hàn Minh, anh đúng là tên ngốc"

Nhìn thấy một mảng áo phông trắng của anh bị máu nhuộm đỏ, đáy lòng cô không khỏi siết chặt lại, nghẹn ngào hét lên.

Lúc này tên cầm đầu đã ra lệnh cho thuộc hạ dừng tay lại, nhìn thấy Lâm Vũ ôm Hàn Minh ngồi đó, hắn phe phẩy tay ra hiệu cho thuộc hạ. Lập tức có bốn tên đi tới, trong lúc cô không chú ý liền giữ lấy tay của cô không cho phản kháng, một tên lấy mảnh khăn đã được tẩm sẵn thuốc mê bịt kín miệng cô. Chỉ trong chốc lát, Lâm Vũ cảm thấy một cơn buồn ngủ ập đến, mi mắt nặng dần, cả người mềm nhũn vô lực, cô cứ thế liền ngất đi. Tên cầm đầu ra lệnh cho bọn thuộc hạ kéo cô lên xe, thu xếp cho ổn thỏa, lại nhìn thoáng qua Hàn Minh đang nằm trên đất, hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi. Tên đó mất máu nhiều như vậy, nếu như không có ai đến kịp cũng sẽ chết không thể nghi ngờ.
....
Đau quá.

Cảm giác đau nhức trên người khiến Lâm Vũ tỉnh lại, đầu choáng váng khiến cô mất một lúc mới mở được hai mí mắt nặng trĩu. Đau quá. Cả người đều là vết thương, vừa đau vừa rát.

Lâm Vũ nghiêng đầu đi đánh giá một chút, một mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, đây là đâu, cô rốt cuộc bị đưa đến đâu rồi. Căn phòng này không rộng lắm, nhìn có vẻ giống như một căn nhà bỏ hoang từ lâu, mặt sàn cũ kĩ ẩm mốc có một mùi gay mũi rất khó chịu. Cả người cô bị trói hai tay hai chân, cột vào một chiếc cột, cô thử nhúc nhích một chút liền cảm thấy vết thương trên người đau rát. Trước mặt cô thấp thoáng vài bóng người, bên cạnh tên cầm đầu cùng vài tên cô gặp trước đó, còn có một bóng người vô cùng quen thuộc.

"Lâm Nhiên, chị tỉnh rồi sao", giọng nói ngọt ngào vang lên khiến cho Lâm Vũ trong thoáng chốc thấy buồn nôn. Cô cắn răng nghiến lợi phun ra hai chữ

"Diệp Tuyền"

"Ha ha, vẫn còn nhận ra tôi, như vậy sức khỏe vẫn còn tốt lắm". Diệp Tuyền cười ha hả, khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu thoáng qua tia âm hiểm.

"Là cô bắt cóc tôi tới đây. Cô muốn làm gì. Hàn Minh anh ấy đang ở đâu". Lâm Vũ theo bản năng nhìn quanh lại không thấy Hàn Minh, trong lòng tỏ ra lo lắng. Biểu hiện này vào trong mắt Diệp Tuyền lại khiến cho cô ta cười lớn

"Lâm Nhiên, cô chắc gì đã giữ được mạng lại còn lo cho người tình của cô chứ. Trình Hạo, Hàn Minh, tất cả đều bị cô thu phục. Lâm Nhiên, cô giỏi lắm". Diệp Tuyền căm phẫn nói. Lúc này, tên cầm đầu đang đứng ở đằng sau bỗng dưng bước tới, cánh tay dang ra đem Diệp Tuyền ôm vào trong lòng

"Bảo bối, người đã bắt về, em nên thưởng cho anh thế nào đây"

Diệp Tuyền nhìn thoáng qua khuôn mặt xấu xí thô lỗ ngay bên cạnh, cố nén nhịn cảm giác buồn nôn đang trào lên, ở trên môi hắn ta hôn một cái, giọng nói nũng nịu mập mờ.

"Được rồi  mà. Chờ em xử lý xong ả liền thưởng cho anh"

Khi ánh mắt chuyển qua trên người Lâm Vũ từ kinh tởm liền biến thành thù hận thấu xương. Tại sao, tại sao, tại sao chứ. Lâm Nhiên này có gì tốt lại có được Trình Hạo, còn Diệp Tuyền cô lại phải ở với tên A Đại vừa xấu xí vừa thô lỗ này. Cô còn nhớ năm ngày trước cô uống rượu ở quán bar, gặp phải hắn liền bị hắn cường bạo, cảm giác đau đớn khuất nhục lúc đó khiến cho cô cả đời không quên. Cô không dám nói với ai, không dám nói với ba mẹ, sợ một thân danh dự đều hỏng mất. Cô hận, cô thật sự hận, hận Lâm Nhiên, chính cô ta đã cướp đi tất cả của cô. Tất cả những người từng tôn sùng cô như nữ hoàng bây giờ lại đối với cô khinh bỉ. Cô hận, làm sao có thể không hận con ả khốn khiếp trước mặt.

A Đại si mê thân thể cô, mặc cho hắn xấu xí một chút nhưng thế lực rất mạnh, như vậy, cô liền lợi dụng hắn bắt Lâm Nhiên đến đây, giúp cô xả mối hận này.

Lâm Vũ nhìn thoáng qua hai người, trên miêng kéo ra một tia mỉa mai, một tia này vào trong mắt Diệp Tuyền chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Diệp Tuyền bước lên một bước, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo

"Cô cười cái gì"

Lâm Vũ vẫn không nói, chỉ cười. Trên mặt không có vẻ gì là sợ hãi.

"Cô cười cái gì.... cười cái gì"

Diệp Tuyền không lấy được đáp án mình muốn, bàn tay nhanh như chớp ở trên mặt Lâm Vũ hạ xuống.

Bốp

Bốp

Bốp

Hai má Lâm Vũ bị tát đến đỏ lừ, Diệp Tuyền vẫn không dừng lại, lực đạo trên tay càng lớn. Lâm Vũ không rên lấy một câu, khóe miệng lại mau chóng chảy ra dòng máu tươi, đầu choáng váng. Dù sao hiện tại thân thể cô cũng đang rất suy yếu, vết thương dường như nhiễm trùng đau đến mức cô động cũng không động.

Diệp Tuyền tát đến mức khuôn mặt Lâm Vũ hằn lên dấu tay đỏ ửng mới hài lòng buông ra. Diệp Tuyền hơi cúi người nắm lấy cằm của của Lâm Vũ ép cô ngẩng mặt lên nhìn cô ta, trong đôi mắt đen tuyền của Lâm Vũ thế nhưng lại không có chút sợ hãi, có chăng chỉ là tiếu ý chế giễu.

"Tôi thực sự muốn móc hai mắt của cô ra", Diệp Tuyền cất giọng ác độc, ngón tay lướt nhẹ trên khuôn mặt của Lâm Nhiên

"Khuôn mặt này có cái gì tốt... xấu xí như vậy"

Cô ta lẩm bẩm vài câu, sau đó, móng tay sắc nhọn không hề cố kị dùng sức cào trên mặt Lâm Nhiên. Kì lạ là, nó lại không tạo ra nhiều vết máu như cô tưởng. Nhìn vào chỗ vết thương, hai mắt Diệp Tuyền sáng lên, cuối cùng lần mò ở chỗ cổ của cô, chiếc mặt nạ cứ thế được kéo ra, trong phòng lập tức vang lên tiếng hít khí. Dưới lớp mặt nạ đương nhiên là khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo của Lâm Vũ, khuôn mặt trắng nõn nà do bị đánh mà hơi đỏ lên, ánh mắt sáng ngời, cả người có chút xốc xếch không làm mất đi vẻ xinh đẹp mà càng khiến cho người ta muốn yêu thương che chở. Trong mắt tên cầm đầu xẹt qua tia sáng, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Vũ cùng với da thịt trắng nõn lộ ra khỏi quần áo, ánh mắt tối lại như có điều suy nghĩ.

Diệp Tuyền cầm lớp mặt nạ trên tay, lại nhìn Lâm Vũ trước mặt, cả người run rẩy không biết phải nói gì.

"Cô.... là cô... là cô"

"Sao, ngạc nhiên lắm sao",Lâm Vũ cất giọng lạnh lùng. Hai hàng lông mày cô khẽ nhíu lại khi ánh mắt sáng rực trần trụi của mấy tên trong phòng nhìn chằm chằm vào cô

"Khốn khiếp.... Lâm Nhiên.... thì ra tất cả đều bị cô lừa". Diệp Tuyền vứt chiếc mặt nạ trên tay xuống đất, ánh mắt càng thêm tàn độc, hung hăng cho Lâm Vũ một cái tát, máu tươi từ trong miệng cô phun ra

"A Đại, đại mỹ nhân như vậy, thuộc hạ của anh xem ra rất được hưởng phúc đó"

Diệp Tuyền quay sang A Đại nói ngọt ngào, trong mắt đều là tia âm lãnh. A Đại biết cô ám chỉ điều gì, nhưng mà, nhìn khuôn mặt xinh đẹp kia....

"Sao, anh thích cô ta",Diệp Tuyền chợt nhận ra tình thế không tốt, sắc mặt khẽ biến, chủ động đến gần ôm lấy anh ta.

"A Đại, cô ta so với em đẹp hơn sao", giọng nói nũng nịu đến mức buồn nôn khiến Lâm Vũ không nhịn được nhổ ra một búng máu. Diệp Tuyền nhìn A Đại vẫn còn một tia do dự, hơi cắn răng, cầm lấy tay anh ta đặt lên bầu ngực căng tròn của mình, cất giọng làm nũng
"Đại....~~"

Ôm trong tay thân thể đầy đặn thơm mát, tên A Đại cũng không nhịn được nữa, luyến tiếc nhìn qua Lâm Vũ đang ngồi đó rồi kéo Diệp Tuyền ra ngoài, tay lại ra lệnh cho hai tên thuộc hạ của mình. Hai tên thuộc hạ kia vốn thèm thuồng Lâm Vũ tới đỏ mắt nhưng vẫn ngại lão đại bọn họ, hiện tại được tiến đến, sung sướng như vớ được vàng, nhanh như chớp chạy tới chỉ sợ chậm chân. Một tên xé áo của Lâm Vũ để lộ ra bầu ngực trắng nõn căng tròn, hắn nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, hai mắt thèm thuồng không thể che giấu. Mà tên còn lại đã không nhịn được cởi quần áo trên cười, khoa trương cười lớn.

"Thả tôi ra... khốn khiếp"

"Người đẹp, em có kêu nát họng cũng không có ai đến cứu em đâu. Không bằng im lặng một chút anh liền cho em sung sướng"

Cảm nhận bàn tay bẩn thỉu chạm vào người mình, Lâm Vũ không nhịn được run rẩy, một cỗ ghê tởm trào lên, tay chân cố gắng dùng sức khua khoắng lại không thoát được nửa phần.

"Mẹ nó, da thịt trơn mượt như vậy, chơi thực sự thích. Mày lên trước hay tao lên trước"

"Để tao đi, tao không nhịn được nữa rồi"

Tên bên cạnh xoa xoa cánh tay, trực tiếp bổ nhào lên người cô, bàn tay sờ soạng cặp đùi thon dài. Lâm Vũ hai mắt đỏ ngầu, chẳng lẽ ngày hôm này cô thực sự phải chịu đựng sự ô nhục này hay sao. Đôi mắt cô mở lớn, hàng mi run rẩy, trong một khắc, khuôn mặt dịu dàng yêu thương của ai đó hiện ra ngay trước mặt, một giọt nước mắt trong veo cứ thế rơi xuống, mang theo tuyệt vọng đau khổ.

Nếu như ngày hôm nay bị mấy tên này làm nhục, cô còn tư cách gì ở bên anh đây?

Nước mắt không nhịn được chảy nhiều hơn, lướt qua gò má rồi nhỏ xuống nền đất.

Lâm Vũ không hề do dự đặt hàm răng trên đầu lưỡi mình, chì cần cô dùng lực một chút, cái mạng nhỏ này liền biến mất.

Cảm nhận quần dài bị xé rách, hai mắt Lâm Vũ nhắm chặt lại

Anh hai.... Tạm biệt....



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: Quanct, hueyeuthuong, huong CT, tructhu
     
Có bài mới 23.05.2015, 16:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất - Điểm: 65
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 50 : Lâm Vũ trả thù (1)

Ngay khi Lâm Vũ đang chìm trong tuyệt vọng, hai mắt nhắm lại, hơi hơi há miệng định dùng lực cắn xuống, cửa phòng "Rầm" một tiếng bị ai đó đá văng ra. Lâm Vũ kịp thời dừng động tác lại, hơi hé mắt lại chỉ nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ lao tới và một màn sương mờ che khuất tầm nhìn. Cô thế nhưng lại không biết bản thân vì khuất nhục mà nước mắt đã giàn giụa từ lúc nào trong vô thức.

Chỉ sau một khắc, Lâm Vũ liền rơi vào một vòng tay ấm áp quen thuộc, cô cảm nhận được đôi tay người đó có chút run rẩy ôm chặt lấy cô, anh không ngừng ở bên tai cô thì thào "Xin lỗi... xin lỗi...xin lỗi". Nước mắt vẫn không ngừng chảy, thần kinh vốn căng ra lại giống như được thả lỏng, cảm nhận cả người mình giống như đang bị rút hết sức lực, Lâm Vũ cố hết sức ngẩng đầu lên, hổn hển cất giọng ngắt quãng:" Cứu... Hàn Minh... mau... cứu" sau đó cứ thế ngất lịm đi.

"Vật nhỏ... vật nhỏ"

Trình Hạo cởi áo ngoài của mình cẩn thận bao bọc lấy thân mình đầy vết thương của cô, cảm nhận thân nhiệt cô giống như phát sốt không ngừng tăng cao, anh lo lắng bế cô lên. Ánh mắt đảo qua khuôn mặt mỏi mệt thấm đẫm nước mắt của cô, lại nhìn thấy mấy tên bị Phong, Khải bắt lại, đáy mắt là một lảnh rét lạnh, tràn ngập sát khí.
"Bắt tất cả lại đem đến ngục giam". Mặc kệ ánh mắt khẩn cầu đáng thương của Diệp Tuyền, Trình Hạo lạnh lùng ra lệnh một tiếng rồi nhanh chóng bế Lâm Vũ gần như chạy ra cửa, Dạ Thần cùng với Linda cũng vội vã theo sau để lại Lâm Phong, Lâm Khải ở lại thu thập. Đám người này, dám làm thương tổn đến cô một phần, anh nhất định sẽ khiến chúng sống không bằng chết.

Dùng tốc độ nhanh nhất đến bệnh viện, Trình Hạo vừa đến nơi liền tóm một vị bác sĩ gần nhất gào lên khiến ông ta sợ đến mức tái xanh mặt. Anh cũng chẳng thèm quan tâm đến sắc mặt của ông ta, hai mắt giống như có lửa, Linda đứng bên cạnh không dám hé răng một câu, từ khi quen lão đại cô chưa từng thấy anh nổi giận như vậy, trên người tỏa ra nộ khí, giống như tùy thời có thể giết người khác ngay lập tức. Cho đến khi Lâm Vũ được đưa vào phòng cấp cứu, Trình Hạo cầm trên tay chiếc áo đã dính máu của Lâm Vũ, ngồi phịch xuống, hai mắt dán chặt vào cánh cửa đang đóng lại. Anh cố gắng hít sâu một hơi để bình ổn cảm xúc, nhưng chỉ cần hai mắt nhắm lại thì khuôn mặt tuyệt vọng của cô lại hiện ra trước mắt, trong nháy mắt khiến đáy lòng anh thắt chặt, xua thế nào cũng không đi. Vật nhỏ của anh, cô ấy là một người kiên cường như thế nào, mạnh mẽ như thế nào, rốt cuộc đã phải trải qua điều gì mới có thể lộ ra một mặt như thế. Trình Hạo không biết, nếu như anh chỉ đến chậm một chút, chỉ một khắc thôi thì cô cũng đã trở thành một cái xác không hồn. Nếu như không phải ngay lúc đó phải nhanh chóng đưa cô đi, anh không biết liệu mình có ở đó đại khai sát giới hay không nữa. Không, cho bọn chúng chết là quá dễ dàng cho bọn chúng, anh nhất định phải khiến từng tên từng tên chịu sự đau đớn gấp trăm ngàn lần.

Dạ Thần đứng ngay bên cạnh, một mặt nhìn vào cánh cửa đang đóng chặt, ánh mắt tràn đầy lo lắng, một mặt khác nhìn vào một nửa gương mặt hồng hồng hơi sưng lên của Trình Hạo. Một vết kia, chính là do anh cho anh ta một quyền. Ngay khi nghe tin Lâm Vũ mất tích, ánh chính là gần như nổi điên không nhịn được cho anh ta một đấm. Nhưng mà ngay lúc đó, Trình Hạo kia lại không tránh không né, chỉ bình tĩnh mở miệng:" Hiện tại điều người đi tìm cô ấy trước đã, sau đó anh muốn đánh bao nhiêu quyền tôi liền phụng bồi". Ánh mắt anh ta lúc đó, mất phương hướng và rời rạc, chỉ một ánh mắt cũng đủ thể hiện anh ta yêu Lâm Vũ có bao nhiêu sâu đậm. Có lẽ cũng vì yêu, nên mới không ngần ngại tìm đến đối thủ nhờ giúp đỡ, tất cả chỉ vì để phạm vi tìm kiếm cô thêm rộng hơn. Dạ Thần ngửa người ra sau, trong mắt chính là khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Vũ cùng với chiếc mặt nạ da người bị vứt trên nền đất, hai bàn tay bất giác siết chặt lại. Nhiên, tôi còn rất nhiều chuyện phải tính sổ với em, em nhất định không được có việc gì.

Cạch

Cánh cửa phòng vốn đang đóng chặt đột ngột mở ra, Linda vốn là người đang đi đi lại lại ngay trước cửa có phản ứng nhanh nhất, gần như lao đến trước mặt vị bác sĩ vừa bước ra.

"Bác sĩ, như thế nào, cô ấy sao rồi"

Trình Hạo, Dạ Thần hai người cũng mau chóng bước tới, chờ đợi vị bác sĩ kia kéo khẩu trang xuống, chậm rãi mở miệng

"Vị tiểu thư kia là do quá hoảng loạn, vết thương trên người lại không được sơ cứu nên bị nhiễm trùng mới dẫn đến sốt cao. Chúng tôi đã xử lý vết thương, cũng đã truyền kháng sinh cho cô ấy, chỉ cần tĩnh dưỡng tốt sẽ không có vấn đề gì nghiêm trọng"

"Cảm ơn bác sĩ"

Ba người đồng loạt nói cảm ơn rồi nhẹ nhàng đi vào phòng bệnh. Lâm Vũ nằm an ổn trên giường, trên người mặc một bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình càng khiến cô có vẻ hư nhược gầy yếu. Trình Hạo ngồi đến bên giường, nhìn thấy cô trong mê man mà hai hàng lông mày vẫn nhíu chặt lại, khuôn mặt nhăn lại, anh đau lòng đưa một ngón tay lên chỗ mi tâm cô vuốt nhẹ, bàn tay khác lại nắm lấy tay của cô, cất giọng nhẹ nhàng giống như dỗ dành một đứa trẻ:" Ngoan, anh ở đây rồi. Đừng sợ".

Cô trong cơn mê giống như nghe thấy giọng nói của anh, khuôn mặt thả lỏng nhanh chóng chìm vài giấc ngủ, hơi thở đều đều truyền ra

"Hôm nay, cảm ơn anh". Trình Hạo quay sang Dạ Thần nói một tiếng cảm ơn, nếu như không phải có thêm nhân lực của anh ta, cũng sẽ không nhanh chóng như vậy tìm được tung tích của cô

"Không phải vì anh, không cần cảm ơn". Dạ Thần lạnh lùng đáp một tiếng, lại đi đến bên kia giường, bàn tay cũng giương ra nắm lấy bàn tay nhỏ còn lại của cô, lại còn ở trên mu bàn tay cô vuốt nhẹ. Ánh mắt giống như dán chặt vào khuôn mặt an ổn trên giường bệnh, hai hàng mi dài cong cong, cái mũi cao nhỏ, đôi môi nhỏ nhắn xinh xắn, dù thoạt nhìn có chút yếu ớt nhưng lại không mất đi vẻ xinh đẹp. Thì ra cô ấy vốn xinh đẹp như vậy, anh thầm nhủ
Trình Hạo nhìn động tác của Dạ Thần, hai mắt rét lạnh, muốn mở miệng lại nhận ra đây là bệnh viện không tiện phát tác, đành nghiến răng nghiến lợi mà nuốt xuống. Linda đứng ở cuối giường, nhìn hai người đàn ông tuấn mĩ đứng hai bên, mỗi người nắm một tay của Lâm Vũ, ánh mắt của lão đại còn giống như muốn giết người. Khụ khụ, này là cái tình huống gì a.

Cũng may lúc đó y tá đến nhắc nhở mọi người ra ngoài cho bệnh nhân nghỉ ngơi, hai cái người này mới liếc nhau một cái rồi đi ra ngoài. Này, không phải lúc tìm người hai người hợp tác rất tốt sao, phải biết giữ hòa khí, hòa khí a. Dù sao thì Linda cũng không dám nói ra miệng, ánh mắt của lão đại thực sự rất đáng sợ, so với tử thần còn đáng sợ hơn, cô thậm chí còn không được thể hiện tình thương với Ella bé bỏng, chỉ có thể làm công việc của mình là về nhà thu dọn quần áo đồ dùng mang đến bệnh viện ~~ T.T
... ......
Chiều hôm sau

Hai hàng mi dài khẽ động, Lâm Vũ chậm rãi mở mắt ra, đập vào mắt là một màu trắng cùng với mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt. Hơi quay sang nhìn bình truyền dịch bên cạnh, lại nhìn bộ quần áo bệnh nhân trên người, xem ra anh hai đã đưa mình đến bệnh viện. Nhớ đến cái gì đó, hai mắt Lâm Vũ chợt căng thẳng, muốn há miệng gọi lại nhận ra cổ họng vì lâu chưa uống nước mà khản đặc, đành cố hết sức ngồi dậy, để hai chân xuống nền đất. Vết thương trên người xem ra đã được băng bó cẩn thận, chỉ hơi ran rát chứ không đau như hôm trước. Lâm Vũ cũng chẳng nghĩ nhiều, mạnh tay rút kim truyền trên tay ra rồi từ từ đi xuống, cả người giống như không có lực, đành phải vịn vào chiếc bàn gần đó mà đi. Đến lúc đi về phía cửa, bàn tay vốn định giương tay kéo cửa ra lại bị ai đó làm trước, Trình Hạo vốn dĩ mở cửa đi vào, nhìn thấy Lâm Vũ trước mặt thì đầu tiên hết sức mừng rỡ, sau đó khuôn mặt liền tối lại, không nói hai lời bế cô trở lại giường.

"Em vừa mới tỉnh đã muốn đi đâu", nhìn kim truyền bị cô rút ra, trên ven có chảy ra một chút máu, ánh mắt anh tràn ngập không hài lòng, ấn nút gọi y tá đến
Lâm Vũ chỉ chỉ vào cổ họng mình, Trình Hạo hiểu ý vội lấy cho cô một ít nước uống uy đến bên miệng. Dòng nước mát chảy qua khiến Lâm Vũ thoải mái thở ra một hơi, sau đó mới từ từ mở miệng.

"Anh hai, có tìm được Minh không, anh ấy bị thương rất nặng"

Nhìn ánh mắt lo lắng của cô, anh thở dài, nhóc con này thật là, bị như vậy mà vẫn lo cho người khác trước. Trình Hạo một tay lau đi nước còn đọng lại trên khóe miệng cô, một bên đáp lại

"Cậu ta không sao, đã qua cơn nguy hiểm rồi. Thật không ngờ lúc đó cậu ta mất máu nhiều như vậy mà còn với được điện thoại của em ấn bừa 1 số nhờ người tới cứu, nếu không thì anh cũng không đến kịp"

Lâm Vũ lúc này mới yên lòng, có lẽ lúc đấu với mấy tên kia điện thoại của cô rơi ra lúc nào không biết.

"Em muốn đi xem anh ấy thế nào". Dù sao anh ấy cũng là vì cô mới bị thương như thế, trong lòng vừa cảm động lại vừa áy náy.

Trái lại Trình Hạo lại không đồng ý, vuốt vuốt mấy sợi tóc rối của cô ra sau, nhíu nhíu mi:" Em a, hiện tại điều dưỡng tốt thân thể mình đi đã. Hàn Minh kia anh nhờ bác sĩ chăm sóc tốt lắm, không chết được đâu". Nói xong lại không nhịn được ôm cô vào lòng, cằm để trên vai của cô, hạ thấp giọng thầm thì:" Em có biết lúc anh biết em mất tích đã sợ thế nào không chứ, từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ anh sợ hãi như vậy. Anh hiện tại chỉ muốn cột em lại bên người, không cho đi đâu hết.". Nhưng mà, khi nhìn thấy cô nước mắt giàn giụa, sợ hãi tất cả đều chuyển thành đau lòng tự trách, tất cả đều là do anh bảo vệ cô không tốt, nếu như lúc đó anh đi cùng với cô cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy.

Lâm Vũ cũng ôm trả lại anh, cảm nhận vòng ôm ấm áp quen thuộc, cảm giác này thực tốt, khiến cho cô cảm thấy yên lòng

Khụ khụ

Hai tiếng ho khẽ đánh thức hai người đang ôm nhau, Linda với một bộ mặt cười đến gian xảo đi vào, Lâm Phong, Lâm Khải còn có Dạ Thần đi theo sau.

Thần?

Lâm Vũ quay sang Trình Hạo như muốn hỏi, anh liền hiểu ý giải thích:" Anh ta cũng giúp anh tìm em"

À. Ra thế. Nghĩ tới gì đó, cô bất giác đưa tay lên sờ mặt. Ừ. Trơn trơn mịn mịn. Lại nhìn ánh mắt Dạ Thần vì động tác của cô mà ngày càng tối sầm, Lâm Vũ cười khan bỏ tay xuống, thầm nhủ một tiếng" Xong rồi".

"Phải rồi, mấy tên kia đâu, còn có Diệp Tuyền", Lâm Vũ quay sang hỏi, trong nháy mắt ánh mắt tràn ngập sát khí. Lần này một phần là do cô sai, trừ không trừ tận gốc, nghĩ tha cho cô ta một mạng lại như thế dám cắn trả cô, đáng chết.

"Tất cả đều bắt lại rồi, chờ xử lý", Lâm Khải đứng một bên cứng ngắc nói khiến Lâm Vũ không ngừng nhủ" Tốt... tốt". Diệp Vấn, Nghiêm Tố Thu, còn có Diệp Tuyền, cô sẽ hảo hảo xử lý từng người, từng người một. Mọi người trong lòng nhìn thấy nụ cười quỷ dị của Lâm Vũ, không hiểu sao nhất loạt cảm thấy rét lạnh.

Đúng như bác sĩ nói, Lâm Vũ chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian liền khỏe lại, vết thương cũng khép miệng, do đều đặn bôi thuốc nên không có để lại chút sẹo nào. Cũng từ ngày ra viện có thể thoải mái hoạt động, cũng là ngày Lâm Vũ bắt đầu kế hoạch trả thù của mình. Đương nhiên, trước đó phải kể đến vài sự kiện. Một là Lâm Vũ dưới áp bức của Dạ Thần liền kể hết đầu đuôi câu chuyện cho anh nghe, không ngờ anh nghe xong một chữ cũng không nói liền ôm cô vào lòng trong khi Trình Hạo lộ ra ánh mắt như muốn giết người, mạnh mẽ kéo cô về phía mình. Hai là cô sau khi có thể xuống giường liền tới thăm Hàn Minh, sức khỏe của anh không ngờ thực tốt, ngoài việc trên vai có một vết sẹo mờ mờ thì cũng có thể hoạt động bình thường. Quan trọng nhất là khi anh nhìn thấy khuôn mặt của Lâm Vũ liền giật mình cái gì cũng nói không được, sau đó lại cười như điên, rồi lại nhanh chóng xị mặt xuống khiến Lâm Vũ còn nghi ngờ anh ta bị dao đâm vào vai mà thần kinh cũng bị ảnh hưởng. Kết quả của hai sự kiện đó chính là Trình đại thần trở thành một bình dấm chua thực lớn, đi đâu cũng kè kè bên cạnh cô, bất kì lúc nào cũng có thể đổ ra khiến Lâm Vũ vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.
... ...

Trời tối đen như mực, chiếc xe ô tô vốn dĩ chạy băng băng trên đường núi lại đột nhiên khựng một chút rồi dừng lại. Người phụ nữ ngồi đằng sau nhíu nhíu mày, hỏi:" Sao vậy"

"Phu nhân, chiếc xe hình như có vấn đề, để thuộc hạ xuống xem"

Người tài xế nhanh chóng đi xuống, vị phu nhân kia ngồi trong xe chờ đợi, nhìn bốn bề xung quanh đều là rừng núi tối om, không hiểu sao có một cảm giác bất an. Hàng ngày bà ta vẫn lên núi lễ phật, đúng giờ liền trở về, trời thì tối mà xe lại hỏng giữa đường khiến bà ta cực kì khó chịu. Đợi một lúc lâu vẫn không thấy người tài xế báo lại, bà ta nghi hoặc mở cửa kính gọi với ra, đáp lại chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm, nghe mà hoảng sợ. Do dự một chút, bà ta mở cửa bước xuống, vừa quay sang nhìn ngó một chút liền giật mình hét toáng lên một tiếng, ngã ngồi xuống đất. Chỉ thấy người tài xế vốn to cao khỏe mạnh, lúc này chỉ còn là một cỗ thi thể nằm trên mặt đất lạnh lẽo, hai mắt mở to, thất khiếu chảy máu trông vô cùng đáng sợ. Bà ta cả người run rẩy muốn chui vào xe lại phát hiện cửa xe từ lúc nào bị khóa mất, bà ta dùng sức đập, kéo vẫn không có tác dụng, cửa không mở ra. Xung quanh trời mờ mờ tối, tiếng gió xào xạc thổi qua, dưới chân còn có một xác chết không nhắm mắt, bà ta sợ tới nỗi cả người run rẩy. Đúng lúc đó, bà ta nhìn thấy từ xa trong ánh đèn mờ có một bóng người đi về phía bà ta, người nọ một thân váy trắng đi một mình giữa đường núi, mái tóc xõa ra, chiếc váy trắng theo đó mà bay bay. Bà ta nheo mắt nhìn kĩ, sau một khắc, hai mắt mở lớn, vội vã "A" một tiếng rồi theo hướng ngược lại chạy trối chết. Bà ta nhìn không lầm, thực sự nhìn không lầm, người phụ nữ đó không có chân, quả thực không có chân!

Mặc cho gió mát táp vào mặt, bà ta cắm đầu cắm cổ chạy về phía trước, khi quay lưng lại liền thấy bóng trắng kia hướng bà ta đuổi theo, trên khuôn mặt bà ta liền đổ mồ hôi lạnh, cước bộ dưới chân không giảm. Đường núi gập ghềnh nhiều sỏi đá, mấy lần bà ta trượt chân ngã xuống, quần áo trên người xốc xếch, búi tóc được chải cẩn thận cũng rối bời.

Nhìn thấy trước mắt là một căn nhà gỗ có đèn sáng, bà ta bất chấp mở cửa chạy vào rồi chốt thật chặt cửa lại. Căn nhà không có ai, bên trong đồ đạc cũ kĩ phủi bụi, chiếc đèn cũng bị gió thổi lung lay như sắp rơi xuống. Bà ta ngồi phịch xuống ở cửa, cố sức gạt mồ hôi trên mặt, cả người run rẩy. Lại nhớ đến lời đại sư nói với mình chiều nay, trái tim bà ta kịch liệt nảy lên:" Con lần sau nên lên núi sớm một chút. Dạo này trên núi có tin đồn về cô hồn dã quỷ chết oán ám hại người, phải cẩn thận"

Chẳng lẽ... chẳng lẽ bà ta thực sự... thực sự gặp cô hồn dã quỷ đó hay sao. Bà ta vội vã lấy chiếc vòng đang đeo trên cổ tay, hai mắt nhắm chặt, vừa xoay tròn chiếc vòng vừa niệm" Nam mô a di đà Phật... con nam mô a di đà... nam mô a di đà Phật... nam mô... Á á á á á á ... ..."

Tiếng thét chói tai vang lên trong căn nhà nhỏ. Chiếc đèn đã phụt tắt, cửa sổ đang đóng chặt bỗng dưng mở toang, gió từ bên ngoài rít gào khiến cốc chén để trên bàn va chạm vào nhau tạo thành nhưng thanh âm ghê người. Bà ta không ngừng cố gắng lùi về góc phòng, cả người co rúm lại, không nhịn được khóc toáng lên, hai mắt nhắm chặt lại.

"Mở mắt ra... mở mắt ra nhìn xem ai đến thăm bà đây....". Đúng lúc đó, một giọng nói khàn khàn vang lên khiến bà ta giật bắn mình, hai mắt vô thức mở lớn, khi nhìn thấy người trước mặt thì sợ hãi hét lên, vừa khóc vừa hét, thân mình co rúm lại, lộn xộn cầu xin.

"Đừng hại tôi... tha cho tôi...hu hu... tha cho tôi"

Trước mặt bà ta lúc này chính là bóng trắng khi nãy, mái tóc đen lòa xòa và khuôn mặt trắng bệch, bà ta mở mắt nhìn lướt qua, cô ta không có chân, cô ta thực sự không có chân a.

"Mở mắt ra... nhìn cho kĩ xem tôi là ai..."
Giọng nói phảng phất lạnh lẽo giống như từ địa phủ khiến bà ta mở to mắt, sau khi nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch kia, cả người càng run rẩy đến lợi hại

"Là cô... Lâm Nhạn...  là cô.... đừng... đừng đến đây... tha cho tôi..."

"Tha cho bà.. bà có biết tôi ở dưới đó lạnh lẽo lắm không... tất cả là tại bà... tại bà... xuống cùng với tôi... cùng với tôi"

Bóng trắng kia bay lại gần, ánh trắng hắt lên khuôn mặt trắng bệch của cô ta càng khiến nó thêm kinh dị

"Đừng.... đừng.. xin cô... là tôi sai.... là tôi không nên đốt nhà cô... tôi biết lỗi rồi.... Lâm Nhạn.. tha cho tôi.. tôi biết lỗi rồi"
Bà ta vừa chắp tay vừa quỳ lạy, không ngừng dập đầu cầu xin.

Keng một tiếng, một vật được ném trên mặt đất đến trước mặt bà ta. Đó là một chiếc hoa tai lóng lánh, dưới ánh sáng mờ mờ thoạt nhìn có chút quỷ dị

"Tôi đã bị bà hủy một chân.... tại sao.. tại sao bà còn dám.... tôi chết không nhắm mắt... chết không nhắm mắt....", bóng ma kia không ngừng lẩm nhẩm tiến lại gần, bà ta còn cảm thấy cái gì đó lạnh thấu xương bóp lấy cổ bà ta, cực kì khó chịu

"Hu hu... thả tôi.... xin cô.... là tôi sai rồi.... tôi tưởng cô đã chết... huhu... là tình cờ gặp cô... nên.... nên mới không kiềm chế được..  tháo..... tháo ống thở của cô.... á á.. hu... đừng lại đây... đau quá... tôi.. không...thở được... khụ khụ khụ..."

Bà ta kịch liệt ho khan, cho đến khi sợ hãi lui về góc phòng, lúc này mới phát hiện ánh sáng trong phòng đã được bật lại từ lúc nào. Giữa phòng có một người mặc váy trắng đang đứng giữa còn có vài người khác nữa đứng xung quanh. Khuôn mặt Lâm Vũ tái nhợt, cả người gần như khuỵu xuống, bàn tay run rẩy, ánh mắt sắc lạnh. Là bà. Là bà. Nghiêm Tố Thu. Hóa ra là bà giết mẹ tôi!

Ps_Còn vài chương nữa là kết thúc rồi ạ.
_Bộ truyện mới sẽ là 1 bộ xuyên không, nữ cường, 2s, np đang được hoàn thiện ý tưởng. Không biết có ai thích thể loại này không nhỉ ? :3




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: anhxu, huong CT, yapj
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

19 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.
Chung nguyên: Ai biết cách bình luận dưới mỗi trang truyện k chỉ mình với ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
vân anh kute: Diễn đàn nhà mình có ai nhảy hố truyện Binh Vương trở thành ông bố bỉm sữa không cho em hóng với. Thấy truyện này rất hay và rất nhiều bạn cũng hóng như em nhưng chưa thấy ai nhảy hố này... huhu mong có ai đó edit để em hóng... đa tạ đa tạ....
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy ảnh hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.