Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Người đàn ông của tôi - Dung Quang

 
Có bài mới 17.05.2015, 18:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11889 lần
Điểm: 19.05
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [40/81] - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Trả 1 nửa hàng nha :'( Còn 1 nửa nữa. Chương này dài ớn, nhìn quài ngại làm ghê :'( Sori bà coan

Chương 61

Ngày đầu tiên làm thực tập sinh, Thư Tình trôi qua vô cùng gi­an khổ.

Bởi vì không có kinh nghiệm công tác cho nên trong hai tháng đều phải đi theo bên cạnh thư ký Ngô để học tập. Mà quy tắc đầu tiên khi là thực tập sinh, đó là tuân theo những điều tiền bối dạy bảo vô điều kiện, bưng trà rót nước, quét dọn vệ sinh.

“Tiểu thư, vứt đám vỏ hạt dưa này đi.” Dù thùng rác ở bên cạnh cửa cũng có người không nỡ đi thêm vài bước.

“Tiểu thư, tủ đựng văn kiện bên ngoài toàn bụi, cầm khăn đi lau đi.” Thật ra ngăn tủ này không thể nhiễm bụi trần, sáng loáng như mới.

“Ai da, vừa rồi kế toán chỗ chủ nhiệm Lưu bảo tôi đưa chút văn kiện, bây giờ tôi lại không thể phân thân, cô cầm đi giúp tôi.”

Thư Tình yên lặng buông khăn lau, sau lưng thư ký Ngô, luôn thấy cô ta cắn hạt dưa, chat QQ với mọi người, hai bàn tay sơn móng xanh xinh đẹp nhảy múa trên bàn phím, còn cô ta không thèm quay đầu lại mà phân phó vô cùng tự nhiên.

Đây cũng vì nguyên nhân vì sao thực tập sinh lại được xưng là bảo mẫu.

Đương nhiên, thời gi­an rảnh rỗi, thư ký Ngô cũng sẽ nói cho cô biết một chút tình huống của công ty, cho cô phiên dịch một số tư liệu cần thiết sắp tới, để cho cô thử phiên dịch lần thứ nhất, cuối cùng so với hai lần phiên dịch, tìm không đủ chỗ.

Mặc dù nói loại này không sao nhưng ít ra Thư Tình vẫn có thể học được rất nhiều, nhưng điều cô hận chính là....

“Không phải tôi vừa mới nói sao, trông thấy nhiều vỏ hạt dưa thì ttranh thủ thời gi­an đổ đi, đừng có ngồi bất động ở đó.”

Thư Tình nhìn nữ vương bắt chéo hai chân quyến rũ ngồi trước máy tính, không rời nửa bước, nén giận để bút trong tay xuống, giúp cô ta đi đổ rác.

Vừa mới đi tới cửa đã thấy một người đàn ông đứng trên ban công cuối hành lang, quần áo màu xám bạc dưới ánh mặt trời tản ra một ánh sáng lóa mắt.

Đầu ngón tay của anh kẹp một nửa điếu thuốc, anh dù bận nhưng vẫn ung dung ném vào trong thùng rác, chút khói rốt cuộc cũng biến mất như không còn gì nữa.

Thư Tình vô ý thức ưỡn thẳng lưng: “Eri...” Không đúng, cô không thể gọi thẳng tên, cô nghĩ nghĩ, lúng túng gọi một tiếng: “Xin chào tổng giám đốc Er­ic.”

“Tôi là Trình Ngộ Sâm, đều là người Trung Quốc, không cần gọi tôi là Er­ic.” Trình Ngộ Sâm dừng một chút, mắt nhìn cái chén đựng vỏ hạt dưa, vừa nhìn vẻ mặt lúng túng của cô, đột nhiên giương khóe miệng lên: “Công ty trả lương cao mời cô tới để làm bảo mẫu sao?”

Là vẻ mặt cười như không cười.

Thư Tình đỏ mặt, muốn nói cái gì thì cô gái trong phòng đột nhiên đi ra, hờn dỗi cầm cái đĩa nhỏ trong tay cô: “Tiểu thư, cô cũng thật là, tôi còn chưa làm thì cô đã giành trước rồi!” Sau đó quay đầu cười ngọt ngào với Trình Ngộ Sâm, “Xin lỗi tổng giám đốc, Thư Tình vừa mới tới nên nhiều chuyện làm rất kích động, nhưng mà chưa phân rõ nên hay không nên, cái này tôi sẽ dạy cô ấy nhiều hơn.”

Lòng Thư Tình trầm xuống, gần như là lập tức quay đầu nhìn thư ký Ngô, chỉ tiếc đối phương nhìn không chớp măt, nụ cười chuyên nghiệp nhìn thẳng vào Trình Ngộ Sâm.

Cô cũng không ngốc, thư ký Ngô có thể lên tới vị trí hiện tại, cũng không phải là đèn đã cạn dầu, cho nên cô tuyệt đối không thể phá ngay lúc này.

Trình Ngộ Sâm không nhanh không chậm cài nút áo đầu tiên, vừa mỉm cười: “Cô dạy?” Không để ý mà quét măt nhìn cái đĩa toàn vỏ hạt dưa trong tay thư ký Ngô: “Cũng phải, thư ký Ngô làm ở New Di­rec­tion nhiều năm như vậy, chắc hẳn càng phải rõ việc nên hay không nên so với tôi.”

Mặt này anh anh khoan khoái nhìn Thư Tình, sau đó xoay người rời đi, biến mất ở phòng làm việc bên trái ở cuối hành lang.

Thư Tình nhìn khuôn mặt đỏ bừng của thư ký Ngô, yên lặng đi vào phòng,

Lúc nghỉ trưa, tất cả mọi người đều đến nhà hàng ở tầng một ăn cơm trưa, Thư Tình cảm thấy nếu không có người quen, một mình ngồi ở đó sẽ rất ngốc, cho nên mua chút đồ ở tiệm bánh bao bên đường, rồi đi thang máy về.

Lúc đến tầng 13, có người đi vào, Thư Tình đang ăn từng miếng bánh mì, vừa thấy người vào là Trình Ngộ Sâm, lập tức cứng rắn nuốt miếng bánh trong miệng xuống, nước mắt cũng sắp chảy ra rồi, không quên cung kính chào: “Tổng giám đốc Trình.”

Trình Ngộ Sâm bị bộ dạng của cô chọc cười, cười như không cười gật đầu, đứng bên cạnh cô, đi về tầng 23 cùng cô.

Trong thang máy chỉ có hai người, ngay cả bánh mì Thư Tình cũng không dám gặm, lại bỗng nhiên nghe thấy đối phương hỏi một câu: “Ăn có ngon không?”

“Hả?” Thư Tình ngẩn người, trả lời theo bản năng: “Ăn ngon.”

“Có để ý không nếu chia cho tôi một chút?” Trình Ngộ Sâm nhìn túi của cô, hiển nhiên phát hiện cô mua vài cái bánh mì nhân bơ: “Vừa rồi có một hội nghị khẩn cấp, bây giờ phải thông báo qua tổng bộ nước Mĩ, tôi không có thời gi­an đi ăn trưa.”

Thư Tình không nói hai lời, ngoại trừ một cái mình đã ăn còn lại đưa cả cho anh.

Rốt cuộc Trình Ngộ Sâm không còn cười như không cười nữa, lúc này, anh nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt sau gọng kinh màu vàng nhìn cô chứa ý cười: “Vô cùng cảm kích.”

Sau đó... sau đó anh điềm nhiên hưởng bữa trưa của Thư Tình trong thang máy.

Từ trong gương bóng loáng, Thư Tình đánh giá anh, đôi mắt xanh sáng, môi mỏng khẽ nhếch, người cao cũng khoảng 1m8, bộ quần áo đắt tiền mà cô không nhận ra nhãn hiệu, mỗi ột đường chỉ đều đi rất đẹp.

Vị tổng giám đốc này mà đi làm người mẫu, cô chắc chắn không nghi ngờ anh chuyển nghề giữa đường đâu.

Mà Trình Ngộ Sâm ăn ăn, đột nhiên ngừng lại, hơi nghiêng đầu, nở nụ cười với người trong gương.

Thư Tình lập tức cả kinh, mẹ nó, bị phát hiện rồi.

Hai gò má nóng lên.

Thật vất vả mới đợi thang máy mở ra, Trình Ngộ Sâm đi ra ngoài trước, trước khi đi, anh giơ túi bánh trong tay nói: “Cảm ơn.”

Suốt cả trưa, bụng Thư Tình đều âm thầm réo, buồn bã ỉu xỉu, đồng thời cô không nhịn được nghĩ, đây có tính là thay đổi biện pháp hối lộ tổng giám đốc không?

Không ngờ Er­ic tiếng tăm lừng lẫy cũng rất hiền hòa.

Trình Ngộ Sâm.

Thư Tình suy nghĩ tên của anh, có chút kinh ngạc, hình như anh không thích người khác gọi tên tiếng anh của anh, rõ ràng là ABC, theo lý thuyết chắc là càng nên thích ứng với tên tiếng anh chứ.

Cô đang thất thần thì một chồng văn kiện đặt ‘bộp’ trước mặt cô, vẻ mặt thư ký Ngô không thay đổi nói: “Sững sờ cai gì? Thật sự nghĩ rằng mời cô tới để bưng trà đưa nước đổ rác sao? Hôm nay xem toàn bộ những văn kiện này, ngày mai chuẩn bị đến văn phòng cách vách để học hai phiên dịch viên cao cấp.”

Thư Tình chưa kịp nổi giận thì kinh ngạc hỏi: “Không phải tôi theo chị học sao?”

“Đúng thế, vốn là như vây.” Thư ký Ngô lạnh lùng nhìn cô: “Ai bảo cô không hiểu lúc nào lên làm cái gì? Đúng là có mặt mũi lớn, tổng giám đốc tự mình truyền đạt, muôn cô đến phòng bên cạnh học tập phiên dịch.”

Nói xong, cô ta cũng lười để ý Thư Tình, đi giày cao gót rời khỏi phòng làm việc.

Trong phòng vệ sinh, Ngô Du vừa trang điểm lại, vừa nén giận nói với cô gái bên cạnh: “Không phải là bị anh ấy nhìn thấy mình để cho thực tập sinh đổ rác thôi sao? Lại dùng cách này khiến mình lúng túng, cả lầu 23 này ai cũng biết mình bị đoạt mất tư cách hướng dẫn người mới, cậu còn không thấy ánh mắt của những cô gái kia sao!”

Tiêu Ý bộ phận sáng tạp lấy kẻ mi ra, cẩn thận vẽ vẽ: “Ánh mắt gì? Cậu để ý nhiều như vậy làm gì, những cô gái đó có khi nào nhìn cậu thuận măt đâu? Ngược lại, những anh chàng ở tầng lầu này vẫn luôn nhìn cậu như lang như hổ.... Mình nói này, khi nào thì cậu mới không nhìn chằm chằm vào tổng giám đốc hả, dù sao nhóm người phàm phu tục tử như chúng ta, tổng giám đốc lại là nhân vật cao cao tại thượng, chỉ sợ không dễ nhúng chàm.”

“Cậu nghĩ rằng mình và cậu không muốn tìm đàn ông khác sao? Nhưng nhìn tổng giám đốc lại nhìn những người khác trong đại sảnh này xem, là cậu thì cậu cũng không cam lòng.”

“Nhưng tổng giám đốc không có ý tứ kia với cậu, cậu đừng uổng phí tâm trí.”

Ngô Du cất son môi đi, vẻ mặt buồn bực nói: “Đừng nói nữa, hôm nay cũng vì cái cô thực tập sinh kia mà tổng giám đốc lại mở miệng làm khó mình. Mình không tin, mỹ nhân như hoa như ngọc như mình đây bày trước mặt, mà anh ta vẫn có thể ngồi yên trong lòng không loạn, trong thương trường loại chính nhân quân tử đó rất hiếm thấy!”

Tiêu Ý dừng lại một chút, đột nhiên ý vị sâu xa nở nụ cười: “Nói không chừng... anh ta vốn không được ấy chứ?”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
     
Có bài mới 17.05.2015, 19:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11889 lần
Điểm: 19.05
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [40/81] - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Anh Cố xuất hiện ở phần này cơ :))

Chương 61.2

Lúc Thư Tình tan việc, vẫn đứng ngoài cổng chính chờ người, nhưng mà trông mòn con mắt thì lại có người đi xuống đụng phải cô, cô quay đầu lại kinh ngạc kêu một tiếng: “Thư ký Ngô?”

Một câu “Xin lỗi” của đối phương bị nuốt về khi nhìn thấy rõ người bị đụng phải, sau đó khuôn mặt lạnh lùng xoay người rời đi, đôi giày cao gót cạch cạch bước đi, giống như chỉ hận không thể chà đạp lên người Thư Tình.

Tiêu Y đi cùng Ngô Du thì đánh giá Thư Tình một phen, sau đó mới đuổi theo, hai cô gai cao gầy xinh đẹp đi cùng nhau hoàn toàn là một cảnh đẹp.

Thư Tình nhìn đôi tất chân màu cà phê và đôi giày cao gót nhọn của hai người, sau đó cúi đầu nhìn đồ công sở quy củ của mình... Đây quả thực là sự khác biệt giữa bạn nhỏ ngậm núm vú cao su với phụ nữ xinh đẹp thời đại mới.

Cố Chi ngừng xe bên đường, thấy sau khi cô lên xe bộ dạng buồn bã ỉu xìu thì hỏi: “Sao thế? Không thuận lợi à?”

Cô dựa vào trên ghế, vẻ mặt mệt mỏi kể chuyện ngày hôm nay ra.

“Thương trường như chiến trường, em xem nhiều phim truyền hình mà còn không rõ à?” Cố Chi vươn tay nhéo nhéo mũi cô, sau đó kệ cô ôm lấy cánh tay anh đùa giỡn: “Tối nay anh dẫn em đến một nơi.”

“Nơi nào?”

“Bí mật.”

Tinh thần Thư Tình tỉnh táo lại, tiến tới nắm lấy cổ áo người nào đó: “Nói cho em đi, nói cho em đi, không cho phép thừa nước đục thả câu!”

Đôi mắt Cố Chi hơi nheo lại, ung dung hỏi cô: “Biết rõ khái niệm trao đổi đồng giá không?”

“Anh lại nữa rồi!” Thư Tình kháng nghị, nhưng vẫn ngoan ngoãn hôn lên mặt anh một cái: “Mau nói cho em biết đi!”

“Thế này thôi hả?” Cố Chi bắt được người cô, nhanh chóng éo đôi môi hơi cong lên, không hề khách khí mà xâm lược con cừu nhỏ, sau đó ưu nhã thả cô ra: “Lý Tuyên Nhiên đang ở quán bar chờ anh, gặp mặt theo thông lên, để anh dẫn em đi... trải việc đời.”

Thư Tình dừng lại, cho nên cô bị người coi là thôn cô rồi hả?

Chiếc Vol­vo màu đen nhanh chóng lái đi, mà Trình Ngộ Sâm vẫn đứng ở ven đường, bị coi là người vô hình không ai nhìn đến.

Anh lấy một điếu thuốc ra, chậm rãi hút, sương mù lượn lờ xung quanh, rốt cuộc chiếc Vol­vo cũng biết mất trong tầm mắt.

Nghĩ đến hình ảnh đôi tình lữ ngọ ngào lúc nãy, anh đột nhiên có chút vắng vẻ, nhớ đến từng chút từng chút hình ảnh mình và tình nhân cũ... Chỉ tiếc, rất nhiều gương mặt cô gái không giống nhau. Cô gái lần đầu tiên anh hôn tên là gì? Jen­ny, Kather­ine, hay là ai?

Anh bực bội ven tay áo lên, trên cánh tay lộ ra một vết sẹo vĩnh viễn, giống như con rết nhỏ phình lên trên tay.

Anh mơ hồ nhìn qua vết sẹo, đột nhiên nở nụ cười, sau đó nhanh chóng dụi điếu thuốc, lái xe rời đi,

Anh nhớ tới vài ngày trước trong chuyến tàu điện ngầm nhìn thấy cảnh tượng một cô gái ra tay với một người đàn ông đang đánh đứa trẻ, vẫn mơ hồ có chút buồn cười.

Ngày đó xe của anh trên đường đi xảy ra vấn đề, chỉ đành ngồi tàu điện ngầm trở về, cuối cùng trên xe điện ngầm có một người đàn ông hung ác vừa mắng vừa nhéo một đứa trẻ ba bốn tuổi. Đứa trẻ kia oa oa khóc lớn, nhưng mà trên tay người đàn ông kia có rất nhiều hình xăm dữ tợn, người trên tàu không ai dám đi tới khuyên.

Nhưng cô bé kia không nhìn được, không nhịn được mà mắng anh ta: “Anh không nghe đứa bé vẫn gọi anh là ba à? Có người cha nào như vậy không? Con của mình không thương thì thôi, không phải muốn ăn kẹo sao? Phải mắng người như vậy à?”

Người đàn ông lắp bắp kinh hãi, thẹn quá hóa giận đứng dậy, kết quả tàu điện ngầm đột nhiên dừng lại, cô bé kia nhanh như chớp nhảy xuống tàu, làm mặt quỷ rồi chạy đi.

Lúc đó Trình Ngộ Sâm mới hiểu được, cô bé kia chọn lúc dũng cảm đứng ra, hóa ra là vì đã sớm biết tàu sắp ngừng.

Nhắc đến cũng khéo, hôm sau trong buổi phỏng vấn, anh lại gặp được cô bé này.

Thư Tình, một người bình thường đến nỗi không hợp với cái tên cá tính của cô, nhưng lại thành công khiến anh nhớ kỹ cô, cùng với hai lần khôn vặt của cô.

***

Lý Tuyên Nhiên đúng là rất quen thuôc mà lôi kéo Thư Tình rót rượu, thầy Cố đằng đằng sát khí nhìn anh nhưng bị anh lờ đi hoàn toàn.

Nhân lúc Thư Tình đi vệ sinh, Cố Chi nhanh chóng mở hai chai bia ra: “Luật cũ, so tốc độ.”

Lý Tuyên Nhiên xắn tay áo: “Ai sợ ai chứ? Được được, mình hiểu ý cậu, nếu mình thua cam đoan không rót rượu cho cô ấy nữa.”

Hai người đàn ông bắt đầu uống bia, kết quả Lý Tuyên Nhiên thua.

Sau khi Thư Tình trở lại, thấy Lý Tuyên Nhiên như cô dâu nhỏ ngồi một chỗ, ủy khuất u oán, không nhịn được hỏi: “Làm sao vậy?”

Cố Chi nhàn nhã dựa vào ghế so­fa, “Đêm nay cậu ta trả tiền.”

“Mẹ nó, không rót rượu cũng được, vì sao mình còn phải thanh toán?” Lý Tuyên Nhiên xù lông.

Cố Chi bình tĩnh mở tiếp hai chai bia: “Vậy thì tiếp tục.”

Buồn cười, đấu với thầy Cố toàn năng, cho tới giờ thằng nhóc này vẫn chưa thắng lần nào!

Lý Tuyên Nhiên rượu vào, bắt đầu dong dài kể chuyện xưa, nói đến lúc trước Cố Chi còn là học sinh oai phong một cõi, trêu hoa ghẹo nguyệt như thế nào, lại nói đến chuyện anh và vợ gặp nhau như thế nào, oan gia tình thâm như thế nào.

Kết quả nói nói, lại nói đến thời điểm kết hôn, Thư Tình nghe rất say ưa, chỉ tiếc là có người nói lạc đề.

“Em nói xem, đang yên lành đám người kia náo động phòng cái gì? Một khắc giá ngàn vàng, bọn họ làm tốn bao nhiêu nhân dân tệ của lão tử? Vất vả lắm mới nhịn được đến cuối, rốt cuộc lão tử cũng lừa được Vân Vân lên giường....”

Thư Tình có chút xấu hổ, thầy Cố vẻ mặt không đổi nhìn chằm chằm người đàn ông đỏ mặt: “Lý Tuyên Nhiên.”

Nhưng người nào đó vẫn nói rất vui vẻ, không hề tự giác mà tiếp tục: “Kết quả Vân Vân nói cô ấy quên mua áo mưa rồi, để anh xuống dưới mua, anh liền nói với cô ấy, anh nhất định sẽ chú ý, nhất định sẽ không ra bên trong ——”

“Đủ rồi!” Cố Chi sắc mặt tối sầm lại, đạp Lý Tuyên Nhiên một cái.

Lý Tuyên Nhiên kêu đau một tiếng, dịch người một chút, nằm lên ghế sa­lon, lại ôm gối tiếp tục kể chuyện xưa.

“Anh còn nhớ rõ hôm đó Vân Vân mặc nội y màu đen gợi cảm, thấy thế anh muốn ngừng mà không được, anh hôn từ mặt đến ngực cô ấy, sau đó ——”

Cố Chi bình tĩnh che lỗ tai Thư Tình lại, sau khi hết tiết mục chuyện cũ mới buông ra, sau đó lấy điện thoại của Lý Tuyên Nhiên trong túi quần, gọi điện thoại cho vợ cậu ta, cuối cùng kéo Thư Tình ra khỏi cửa.

“Anh ấy vẫn như thế này hả?” Thư Tình đỏ mặt, mặc dù hơi chếnh choáng sau nhưng thần trí vẫn rất tỉnh táo.

“Ừ, nhân phẩm có quan hệ trực tiếp với rượu.”

.... Thầy Cố hình dung bạn bè như vậy có thích hợp không? =_=

Phía sau rất gần khu nhà, nhanh chóng đến dưới lầu, Cố Chi kéo tay của anh, đi trong gió đêm: “Em có muốn tỉnh rượu rồi mới lên không?”

“Được.”

Ban đêm an tĩnh, bầu trời đầy sao, có lẽ ngày mai sẽ có thời tiết tốt.

Thư Tình hơi say, đột nhiên cười hì hì hỏi anh: “Thầy Cố, có phải anh cố ý muốn chuốc say cho em phải không?”

Cố Chi nhíu mày: “Sao lại hỏi vậy?”

“Tần Khả Vi nói, người đàn ông bình thường luôn có nhu cầu sinh lý, anh độc thân nhiều năm như vậy, nhất định đã sớm đói khát không nhịn được rồi.”

“....” Không phải Tần Khả Vi muốn học nghiên cứu tiếng Pháp sao? Cố Chi bình tĩnh suy nghĩ, là thầy giáo, anh nên bố trí cho bạn học Tần luận văn có số từ kha khá.

30 vạn là con số may mắn.

Dường như Thư Tình càng ngày càng say, thấy Cố Chi không nói gì, đột nhiên dính lại, miệng đầy mùi rượu hỏi: “Em hỏi này, thầy Cố, anh còn là xử nam không?”

Cố Chi tối sầm mặt, rượu phẩm kém thì ra không chỉ có Lý Tuyên Nhiên.

Anh dừng bước lại, kệ cho Thư Tình say khướt cọ qua cọ lại trên cổ anh, ngã trái ngã phải bám lấy anh để tránh ngã xuống, mãi sau mới nói: “Kinh nghiệm thực chiến không quan trọng, nội dung cần kỹ thuật tốt.”

“Anh nói...” Người nào đó đầu óc chậm chạm chớp mắt mầy cái, lúc này mới nói: “Kỹ thuật của anh rất tốt sao?”

“Em nhất định phải làm ra bộ dạng kích động này sao?” Cố Chi ung dung xoa xoa đôi môi cô.

Thư Tình nói năng hùng hồn lý lẽ, hất tay anh ra: “Mặc dù nhìn em rất hoạt bát sáng sủa, nhưng thật ra rất rụt rè, cho nên....”

“Cho nên sao?”

“Cho nên em cảm thấy anh nên nhịn thêm chút nữa, em còn nhỏ.” Thư Tình hoàn toàn say, bởi vì lúc này cô còn đang buồn rầu cúi đầu nhìn ngực mình, sau đó không coi ai ra gì vươn tay ra sờ nắn: “Chờ một chút....”

Rốt cuộc Cố Chi không nhịn được cười lên, bị hành động kinh hãi này làm cho không biết nên khóc hay nên người, sợ cô ngã trái ngã phải ngã xuống đất, anh kéo cô ôm vào trong ngực: “Được rồi, được rồi, về nhà thôi.”

“Vậy anh phải đáp ứng voie em, không cho phép có ý đồ bất chính với em!” Cái đầu nhỏ từ trong ngực thò ra, vừa ợ một cái vừa nói.

Cố Chi cúi đầu nở nụ cười: “Anh thừa nhận anh cũng chỉ là người đàn ông bình thường, sẽ có một chút suy nghĩ không thuần khiết, nếu có cơ hội thật tốt đương nhiên sẽ không bỏ qua. Nhưng mà... anh cũng đồng ý bây giờ còn quá sớm để nói, trước khi em chuẩn bị thật tốt, anh sẽ cố gắng kiềm chết.”

Đúng vậy, anh sẽ cố gắng kiềm chết, còn nếu không kiềm chế được.... vậy cũng chỉ có trời biết.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
     
Có bài mới 17.05.2015, 22:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11889 lần
Điểm: 19.05
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [40/81] - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 62

Trong thang máy, thầy Cố quần áo chỉnh tề vô cùng bình tĩnh vịn thiếu nữ say rượu đang nghiêng ngả, đứng cùng còn có vài hộ gia đình ở lầu trên, trông thấy hai người như vậy thì vẻ mặt cũng ngạc nhiên.

Thầy Cố như cọc gỗ đứng nguyên tại chỗ không nói lời nào, ngược lại, Thư Tình người toàn mùi rượu ồn ào không ngừng.

“Lý Tuyên Nhiên nói cái gì? À, anh ấy nói vợ anh ấy mặc bộ nội y màu đen rất hấp dẫn....”

Cố Chi: “....”

“Anh nói xem em có nên đi mua một bộ không?” Thư Tình cúi đầu xuống nhìn lại bản thân, nói thầm, cần phải mua bộ bó mới được...”

“.....”

“A, thầy Cố, sao mặt anh lại hồng như vậy!” Thiếu nữ mê mang dựa sát vào anh, cười ha ha giống như kẻ ngốc.

Mọi người chợt hiểu, thì ra quan hệ của hai người này là thầy trò.... Ánh mắt nhìn Cố Chi càng phức tạp,

Nhờ Thư Tình ban tặng, Cố Chi cảm giác mình đã thành công phá vỡ hình tượng giáo viên, hóa thân thành mặt người dạ thú, chuốc say cho học sinh, có ý đồ bất chính.

Vất vả lắm mới về được tới nhà, Cố Chi ném Thư Tình lên ghế so­fa, sau đó vào nhà vệ sinh giúp cô cầm khăn ướt lau qua để tỉnh rượu. Lúc còn đang giặt khăn mặt, đột nhiên nghe ngoài phòng khách vang lên tiếng “phịch” rõ to, thì ra cái người uống rượu say, giống như con khỉ nhích tới nhích lui trên so­fa, cuối cùng ngã xuống so­fa.

Thư Tình quay qua quay lại trên mặt đất, không biết khi nào thì tới trước mặt người đàn ông, vô cùng thành khản nói: “Em là côn trùng nhỏ.”

Cố Chi ngồi xổm xuống mỉm cười: “Côn trùng nhỏ không biết mặc quần áo.”

Anh cười vô hại, trong đầu Thư Tình không suy nghĩ được, vì vậy lặp lại một lần: “Côn trùng nhỏ không biết mặc quần áo....”

Sau đó cô xiêu xiêu vẹo vẹo xin Cố Chi đứng dậy, lờ mờ vươn tay cởi đồ.

Mùa xuân nên nhiệt độ ngày và đêm chênh lệch rất lớn, cô vẫn đang mặc bộ váy liền áo dài tay hoa nhỏ, chê cởi một nút thắt quá phiền toái, cô kéo mạnh một cái, cả vạt áo trước cứ vậy bị cô kéo rộng ra.

Cố Chi muốn ngăn cản động tác của cô nhưng lại bị động tác đó của cô làm cho chấn kinh, tay run run ở giữa không trung, không dám duỗi dài ra trước.

Anh thừa nhận anh không có ý tốt, nhưng mà phải thừa nhận, anh tuyệt đối không ngờ tới cô gái của mình lại như vậy.

Thư Tình mặc nội y màu trắng, bởi vì váy rơi xuống đất, thân thể thiếu nữ như đóa hoa nở rộ trong đêm.

Ngoài cửa sổ là bóng đêm nặng nề, trong phòng mở một cái đèn không quá sáng, cô bé mà anh sớm chiều nhớ tới, cứ như vậy đứng trước mặt anh, mang theo một chút ngây thơ và mỹ lệ khó nói nên lời, hòa vào nhau tạo thành sự hấp dẫn cực lớn.

Cố Chi đứng tại chỗ, trầm mặc vài giây, nói nhỏ: “Anh cho em một phút, hoặc là mặc quần áo tử tế, hoặc là....”

Lời còn chưa dứt, Thư Tình u oán, ôm chặt lấy anh như bạch tuộc cuốn: “Lạnh quá, em không muốn làm côn trùng nhỏ nữa!”

“.....”

Cố Chi cảm thấy huyệt thái dương đang nhảy lên, bản năng của đàn ông nói cho anh biết, nếu lúc này mà đẩy cô ra, sau này nhất định tôn nghiêm đàn ông của anh sẽ bị Lý Tuyên Nhiên nghi ngờ và chế giễu.

Nhưng ngẫm nghĩ một lát, anh ôm Thư Tình đi vào phòng ngủ.

Con cừu nhỏ say rượu không hề biết chính mình đã thành đồ ăn trên bàn của sói xám lớn, vừa nhẹ nhàng nũng nịu oán giận lạnh quá, vừa cố chui vào trong ngực người đàn ông nào đó, tìm một vị trí thoải mái, còn không ngừng mè nheo trong lòng anh.

Cố Chi đặt cô lên giường, đang định đứng dậy lại bị cô níu cổ áo kéo về.

“Lạnh quá, không cho phép anh đi!” Thư Tình giương nanh múa vuốt la hét, nắm lấy cổ áo anh không buông.

“Ừ, không đi.” Cố Chi dỗ cô, khoảng cách ngày càng gần hơn, xuyên qua ánh đèn hành lang mờ nhạt, anh có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt kiều diễm như hoa đào của cô, cùng với đường cong thân thể lộ ra khi cô nắm lấy cổ áo anh.

Thầy Cố không hổ là thầy Cố, lúc nào cũng không quên tôn trọng ý kiến của học sinh, làm... mặt người dạ thú đức cao vọng trọng, nhìn con cừu nhỏ còn sót lại chút lý trí cũng như trí thông minh, dịu dàng hỏi: “Em có cần hôn chúc ngủ ngon không?”

Con cừu nhỏ ngoan ngoãn gật dầu.

Vì vậy anh không đo dự nữa, cắt đứt khoảng cách cuối cùng, hôn lên đôi môi đã ồn ào cả tối.

Thư Tình mơ mơ màng màng cảm thấy mình như đang ở trên một con thuyền nhỏ, lắc lư chóng mặt, cả người mặc cho sóng biển rộng lớn mạnh mẽ chi phối.

Mà Cố Chi chính là đại dương mênh mông.

Anh cắn nhẹ cánh môi cô, dung hòa với hô hấp của cô, hơi thở cô ấm áp còn mang theo mùi rượu nhàn nhạt, cảm xúc mềm mại giống như cánh hoa mùa xuân, tỏa hương ngọt ngào.

Thư Tình mở to hai mắt, nhìn qua anh, bị cả người anh đè ép trên giường, cô lẩm bẩm oán trách: “Anh nặng quá, ép khiến em đau....”

“Đau ở đâu?” Anh khàn giọng hỏi cô.

“Đây này!” Cô không hề do dự xoa ngực mình, đôi gò bồng bị anh ép lên, sao có thể không khó chịu?

Mà ánh mắt Cố Chi rơi vào đường cong đẫy đà no đủ của cô, không biết nên khóc hay cười, nhưng sợi dây trong đầu lại càng kéo căng hơn.

Nhìn bộ dạng học trò vừa ngây thơ vừa say rượu như vậy, anh vẫn lựa chọn tuân theo ý nguyện của cô, vì vậy vừa vô sỉ vừa tỉnh táo hỏi cô: “Thật sự rất khó chịu sao?”

Gật đầu.

“Vậy có muốn anh xoa xoa giúp em không?”

Chần chờ một lát, gật đầu.

Hô hấp thầy Cố dừng lại trong tích tắc, sau đó vươn tay ra như không có việc gì, đặt lên bộ ngực mềm mại của cô, ấm áp như vậy, gò bồng mềm mại mê người của thiếu nữ.

Anh rất khắc chế tư từ xoa nắn theo độ cong lòng bàn tay, không nặng không nhẹ, giống như đang thử, đang thăm dò.

“Như vậy có tốt hơn không?” Một tay anh chống người, một tay chạm vào người cô, ánh mắt đen kịt giống như hắc diệu thạch, tản ra ánh sáng sâu thẳm.

Cả người Thư Tình như bị bàn tay nóng hổi của anh làm đau, run rẩy vài cái, sau đó mê mang nhìn anh, thành thực lắc đầu: “Không.”

Dưới lòng bàn tay của anh còn có áo lót khá mỏng của cô, cảm giác gãi không đúng chỗ ngứa quả thật rất khó nhịn. Vì vậy anh nheo mắt, dùng giọng nói vừa dịu dàng vừa giống như lừa gạt nói: “Cách lớp quần áo sẽ khó chịu, hay là... cởi ra?”

Con cừu nhỏ không nghi ngờ gì, nhìn thầy Cố thề son sắt muốn giúp cô thoát khoải cảm giác khó chịu đó, tin cậy gật đầu. Vì vậy bàn tay thon dài kia lại thong dong vòng qua lưng cô, giúp cô bỏ đi tầng chướng ngại cuối cùng.

Vẻ mặt Cố Chi rất trầm tĩnh, nhưng ngón tay trước giờ luôn linh hoạt lại gặp khó khăn ở chỗ khóa cài áo lót, phải thử nhiều lần mới có thể cởi nút áo ra.

Nếu như Thư Tình đủ tỉnh táo, có lẽ có thể phát hiện ra tim anh đập nhanh hơn, và trong đáy mắt mơ hồ toát ra sự ẩn nhẫn.

Vào thời điểm này, là người đàn ông, sợ rằng cũng sẽ không còn tỉnh táo.

Áo lót màu trắng bị anh bỏ qua một bên, anh lẳng lặng cúi đầu nhìn người trong ngực, ánh mắt dừng lại nơi đẫy đà không còn chút trở ngại nào.

Mềm mại như hoa sen, trong sáng như băng tuyết, phối hợp với ánh mắt mê ly ỷ lại của người trong ngực, giống như đặt một quả bom hẹn giờ trong đầu anh.

Thư Tình bị Cố Chi nhìn chăm chú với ánh mắt vừa nóng bỏng vừa thâm trầm như vậy, dù đang trong men say vẫn sinh ra một chút lúng túng e lệ, vì vậy vươn tay vòng trước người mình, cố gắng ngăn lại mảnh xuân quang trước ngực.

Ánh mắt Cố Chi càng trầm xuống vì tư thế này càng làm đường cong no đủ hiện ra, bộ vị nào đó trên cơ thể dễ dàng sinh ra phản ứng.

Anh thấp giọng dụ dỗ cô: “Không phải muốn anh giúp em sao?”

Thư Tình chần chờ nhìn anh.

“Ngoan, để anh giúp em.” Hơi thở ấm áp của anh phả lên khuôn mặt cô, mang theo mùi hương mà cô quen thuộc, hơn nữa giọng nói bao hàm cưng chiều này, gần như phá tan một chút chần chờ bất an trong lòng cô.

Thư Tình ngoan ngoan để anh kéo tay mình ra, sau đó lại lần nữa bị bàn tay nóng hổi kia đặt lên dường cong yếu ớt mẫn cảm tuyệt đẹp. Kích thích từ cả người truyền tới khiến cô không nhịn được mà run lên, nhiệt độ đốt cháy da thịt cô nhanh chóng lan tràn vào đáy lòng.

Hơi thở Cố Chi nặng nề, bàn tay lại không nặng không nhẹ xoa nắn nơi đẫy đà mềm mại, anh thấy sắc mặt Thư Tình càng ngày càng hồng, sóng mắt mang theo sương mù, nhưng lại hoàn toàn tin tưởng anh, ỷ lại vào anh. Cảm giác này giống như một tảng đá rơi vào đáy lòng anh, lăn tăn gợn sóng không ngừng.

Anh cúi đầu chặn lại đôi môi cô, trằn trọc mút vào, dần dần xâm nhập, động tác trên tay cũng không hề ngừng lại.

Sau đó nụ hôn kia dọc theo một đường xuống phía dưới, từ cần cổ bóng loáng non mịn hôn xuống xương quai xanh, lại tới bên vai, thậm chí anh còn gặm cắn vài cái lên làn da trắng nõn của cô, không đau nhưng lại khiến cô khẽ run vài cáu, bên môi tràn ra giọng ngâm vô cùng đáng yêu.

Giọng nói đó vô cùng nhẹ nhàng êm tai, gần như trong nháy mắt anh nhận ra sự biến hóa rõ ràng của thân thể.

Anh không chần chờ hôn lên đỉnh mềm mại, người dưới víu lấy cổ anh, giọng nói run rẩy gọi một tiếng: “Thầy... thầy Cố?”

Cô đã quá say, không để ý gọi anh là thầy giáo.

Nhưng chính xưng hô như vậy khiến anh có một cảm giác giãy dụa giữa biên giới của tội ác và đạo đức, dục vọng ở bụng dưới là không thể bỏ qua, dưới người là thiếu nữ xinh đẹp như đóa hoa tươi... Cố Chi dừng vài giây, rốt cuộc xoay người nằm bên cạnh cô, kéo chăn đắp lên giúp cô.

Trong người Thư Tình cũng sinh ra sư biến hóa, cảm giác vừa nôn nóng vừa bất an, vừa chờ mong lại mờ mịt chiếm lấy cô. Cô nghiêng đầu, đôi mắt sương mù nhìn người bên cạnh: “Thầy Cố?”

Cố Chi hít sâu một hơi, hôn lên trán cô: “Ngoan, anh đi giặt khăn mặt cho em.”

Anh trấn tĩnh ra khỏi phòng ngủ, không quay đầu lại, bởi vì lúc này Thư Tình quá ngon miệng, chỉ sợ liếc mặt thêm một chút sẽ khiến anh kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Trời mới biết, dừng lại là một chuyện không hề dễ dàng.

Cô còn đang say bất tỉnh nhân sự, anh cũng không hy vọng vào lúc này sẽ làm gì chuyện tình mình không thể khống chế.

Anh là một người đàn ông 27 tuổi, có *, có nhu cầu, cũng không phải không muốn nghĩ tới anh và người anh thích làm chuyện đó sẽ như thế nào, nhưng mà.... vẫn chưa tới lúc.

Lúc này, thầy Cố đứng trong nhà vệ sinh vắt khăn mặt, vắt khăn tròn mười phút đồng hồ, lúc đi ra sảng khoái tinh thần giống như trút được gánh nặng.

Đáng tiếc, bởi vì quá lâu cho nên người trên giường đã ngủ rất say, tư thế ngủ không chỗ nào không lộ ra sự tin nhiệm và không phòng bị với anh.

Thầy Cố thở dài, giúp cô đắp lại chăn sau đó chính mình vào phòng khách rồi ngủ.

Ở cạnh nhau với khoảng cách gần như vậy, anh thật sự muốn biến thành sói.

Nhưng mà, vẫn còn nhiều thời gi­an.

p/s: Khen bạn đi, khen bạn đi, chăm chỉ đột xuất nha. À quên, chúc mừng thầy Cố vì được ăn canh thịt :))



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: tanhi810, Ốc Vui Vẻ
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Băng đẹp gái, dangtai88, leuyengiakhanh, Mangosm3ll, Minh Viên, mythhuynh, Mây tím 202, pelunmap0309, sulli980, tramthidiemmy, Trangnguyenhihihaha, V_Taetae301295 và 406 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1602

1 ... 200, 201, 202

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 222, 223, 224

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

7 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 134, 135, 136

14 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

15 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 77, 78, 79

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 51, 52, 53

20 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47



Đào Sindy: hi bạn
xukaa: hihihihi
xukaa: hiiiiiii
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 322 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 445 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 371 điểm để mua Bướm đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 237 điểm để mua Song Tử Nam
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 423 điểm để mua Hamster cao và hamster bé
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 1447 điểm để mua Ngọc xanh 2
Công Tử Tuyết: @Lib lỡ tay xóa mất. sorry huhu :cry:
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1377 điểm để mua Ngọc xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 296 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 275 điểm để mua Harris Spin
Libra moon: Halo
Hàn Vy: chào tất cả mọi người,mình là người mới xin chỉ giáo ạ
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Kính cận
Shop - Đấu giá: quynhle2207 vừa đặt giá 4377 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 4167 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.