Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Người đàn ông của tôi - Dung Quang

 
Có bài mới 15.05.2015, 22:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11315 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [39/81] - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 58

Thầy trò đang đi về phía khu nhà học đều dừng bước, công nhân quét rác ở cửa ra vào căn tin cũng ngừng quét, dì ở quầy bán quà vặt đang cầm thìa quấy cũng dừng tay.

Thầy Cố dừng mô tô ở đường đầu tiên, quay đầu lại nhìn Thư Tình, “Em có sợ không?”

Vẻ mặt của anh kiên định trước nay chưa từng có, giống như sẽ làm một việc với anh mà nó, là một lựa chọn vô cùng gi­an nan.

Thư Tình lắc đầu, trên mặt là vẻ thấy chết không sờn, vò đã mẻ lại sứt.

Vì vậy thầy Cố luôn luôn ga lăng có thừa, đột nhiên chuyển sang hình tượng người đàn ông mạnh mẽ, vặn tay ga, trong tiếng mô tô nổ vang, dùng một tư thái không nóng không vội chạy về phía trước.

Thư Tình đi với tốc độ chậm rãi, nhìn rõ ràng từng người đi đường dừng lại quan sát, vẻ mặt họ như nuốt phải phân, trong đó có nhiều gương mặt quen của khoa ngoại ngữ, cũng có những thầy giáo thường gặp ở khu nhà học.

Thậm chí khóe môi Cố Chi nở nụ cười thản nhiên, bình tĩnh nói với cô: “Ôm chặt anh”.

Vì Thư Tình yên lặng ôm lấy eo anh, tiếng xe nổ vang, hai người cứ nghênh ngang đi tới dưới khu nhà học.

Nếu đi trở về, thậm chí Thư Tình cảm thấy cô có thể trông thấy cằm rơi đầy đất.

Sau đó mô tô dừng lại, thầy Cố đứng trước mặt cô, gọn gàng linh hoạt lấy mũ bảo hiểm xuống, mái tóc hơi rối hiến anh nhìn có chút phóng đãng ngỗ ngược, nhưng vẻ mặt anh lại yên ổn bình thản như thế, giống như không có bất kỳ chuyện gì có thể lay chuyển anh.

Anh hơi cúi đầu, yên lặng nhìn cô: “Đáng ra chuyện như thế này, em nên nói cho anh trước”.

“... Không phải chuyện lớn gì”. Thư Tình chột dạ cúi đầu: “Một mình em cũng có thể giải quyết được”.

“Vậy em giải quyết thế nào?”.

“... Cũng tạm ổn”.

“Không để ý?”.

“Không thèm để ý”.

“Bị người khác vũ nhục trước mặt”.

“Không tính”.

“Không ai làm phiền em?”.

“Về cơ bản là không có”.

“Vậy phụ đạo viên đã nói gì với em?”.

“Cô ấy nói em còn nhỏ ——” lời vừa nói ra khỏi miệng, Thư Tình dừng lại trong chốc lát.

Một giây sau, hai người cùng mở miệng.

“Mẹ nó, sao anh biết cô ấy tìm em?”.

“Không phải em nói không ai làm phiền em sao?”.

“....”

Cố Chi dừng lại nhìn cô, nhàn nhạt hỏi: “Cô ấy nói cái gì?”.

“Cô ấy...” Thư Tình chần chờ một lát, “Cô ấy hỏi em, anh có nghiêm túc không.”

Cố Chi nở nụ cười, “Xem ra anh có khuôn mặt cầm thú, tất cả mọi người đều nghĩ anh đùa giỡn tình cảm của em”.

“Anh có nghiêm túc hay không nghiêm túc em biết rõ là được, cần gì phải để ý những người tư tưởng không lành mạnh? Bọn họ nói cái gì em cũng coi như rắm thối”.

Nhìn cô ra vẻ dễ dàng, Cố Chi không cười, “Bọn họ nói em cái gì?”.

“.....”.

Cô không nói thì anh không đoán được chắc? Cố Chi bình tĩnh phân tích: “Lên giường với thầy giáo? Dùng sắc quyến rũ người? Vô liêm sỉ? Hay là không biết xấu hổ?”.

“....”. Tất cả đều trúng =_=

Cố Chi nói vô cùng mạch lạc rõ ràng, mỗi một từ nói ra, thấy Thư Tình trầm mặc không nói, sắc mặt của anh cũng từ từ chìm xuống.

Xa xa có người vây xem, động tác chỉ trỏ rất rõ ràng. Thầy Cố chuyên ngành tiếng Pháp vốn là nhân vật nổi tiếng trong trường, hôm nay cố ý chở Thư Tình chạy một vòng quanh sân trường như vậy, cho dù ai chưa nghe tới lời đồn đại kia cũng chính mắt thấy được thầy trò yêu nhau.

Thư Tình quẫn bách kéo ống tay áo anh, “Đi thôi, đừng đứng ngốc ở chỗ này làm khỉ cho người ta xem”.

Cố Chi không nhúc nhích, đột nhiên kéo tay cô, xoay người đi về phía ký túc xá.

Bước vào cửa chính thì đúng lúc cửa thang máy mở ra, thầy phó khoa ngoại ngữ đi từ trong ra, trông thấy Cố Chi nắm tay một cô gái đi vào trong thì kinh hãi, “Thầy, thầy Cố?”.

Cố Chi hô lên: “Viện phó Lưu”. Sau đó anh dừng lại một chút, kéo con người đang muốn rụt tay lại, nói thêm câu: “Đây là bạn gái của tôi”.

Thư Tình vốn còn đang giãu dụa tay nhưng rốt cuộc phản khác cũng vô ích.

Thư Tình: “...” Thế này rồi thì phản kháng cũng vô ích.

Trong vẻ mặt khiếp sợ của Viện phó Lưu, Cố Chi nắm tay cô đi vào thang máy, lại có vài người đi tới thang máy trước khi khép lại, thấy Cố Chi nắm tay một nữ sinh thì không giật mình, xem ra tất cả đều đã nghe qua lời đồn kia rồi, mọi người đều mang theo vẻ mặt xấu hổ lại như có điều gì suy nghĩ.

Thậm chí Thư Tình từ ánh sáng trên vác tường thang máy có thể nhìn thấy những ánh mắt nhìn không chớp mắt, dò xét cô trong gương, khuôn mặt từ từ đỏ lên.

Sau đó thầy Cố cứ kéo tay cô như vậy, đi từ lầu một đến lầu năm, không hề e dè mà đi vào văn phòng của phụ đạo viên.

Cô gái trẻ tuổi ngồi sau bàn công tác, kinh ngạc ngẩng đầu lên, trông thây mười ngón tay hai người nắm chặt lại với nhau, quên luôn cả việc chào hỏi.

Thư Tình đang muốn mở miệng nói một câu thì nghe thấy từng câu từng chữ của thầy Cố, giọng nọi lạnh lùng: “Tôi rất nghiêm túc”.

Phụ đạo viên ngẩn người, Thư Tình sửng sốt, từ cửa phòng làm việc thoáng nhìn thấy bóng dáng Cố Chi đi qua, bởi vậy Hà Lâm đuổi tới nơi cũng ngây ngẩn cả người.

Dáng người Cố Chi như cây bạch dương hoang dã, tư thái kiên định không ai có thể rung chuyển in đậm vào trong mắt, như mọc rễ, không thể nhổ ra được.

Anh xoay người lại, vẫn cầm chặt tay Thư Tình: “Đi thôi”.

Cô vẫn luôn thúc giục anh đi, mà đến khi anh nói hết lời muốn nói, lúc này anh mới làm như cô mong muốn.

Thư Tình ngây ngốc bị anh kéo đi qua, khi lướt qua Hà Lâm thì Cố Chi nhìn không chớp mắt, mà Hà Lâm thì mặt đỏ lên, đột nhiê hô một câu với anh: “Cố Chi, anh xác định đây là lựa chọn mà anh muốn sao?”.

Cố Chi không ngừng bước, mà cô ấy lại tiếp tục nói: “Tôi không thể không nói cho anh biết ý của lãnh đạo, anh làm như vậy không phụ lòng bọn họ, không phụ lòng chính anh sao? Vì một cô gái bình thường, lẫn vào đám người sẽ không tìm được, anh muốn lấy tiền đồ của mình ra nói đùa sao?”.

Người phụ nữ tự xưng là tỉnh táo ưu nhã gần đây đột nhiên mất cảm xúc, dùng giọng nói thuyết phục vô cùng nói với bóng lưng của người liều lĩnh tự quyết định. Bước chân Cố Chi dừng lại phút chốc.

Trong hành lang hoàn toàn yên tĩnh, mọi người trong văn phòng đều nín hơi không nói gì, không nhúc nhích ngồi sau bàn đợi Cố Chi trả lời.

Mà Cố Chi từ từ xoay người lại, dùng một ánh mắt lạ lẫm nhìn Hà Lâm, “Đúng hay không đúng chỉ sợ có mình tôi có thể quyết định được, điều gì quan trọng hơn với tôi, ngoài trừ chính mình, không ai có thể trả lời thay tôi”.

Hà Lâm cắn lên đôi môi hoa đào xinh đẹp, “Vậy tiền đồ của anh? Chẳng lẽ anh định bỏ qua như vậy?”.

Cố Chi đốt nhiê nở nụ cười, vẻ mặt bình tĩnh, nét mặt tươi cười, chỉ tiếc trong ánh mắt kia hoàn toàn là lạnh lùng xa cách, anh làm như không đếm xỉa tới, nói: “Tiền đồ? Từ nhiều năm trước, tôi đã buông tha tiền đồ huy hoàng mà cô không thể tưởng tượng được, chút nhỏ hôm nay thì tính là gì?”.

Trên thực tế, cho dù muốn giữ vững tình cảm với Thư Tình, anh cũng không cần phải đối chọi gay gắt như vậy, Hà Lâm mơ hồ cảm nhận được cái gì, chần chờ đứng tại chỗ không nói gì.

Quả nhiên, trước khi đi, Cố Chi nhàn nhạt nói với cô: “Tôi biết rõ cô vẫn là người phụ nữ thông minh, nhưng những thông minh kia dùng không đúng người, chỉ là đá chìm đáy biển. Cô có kiên trì của cô, tôi cũng có ranh giới của tôi”.

Người đàn ông kia nắm chặt bàn tay cô gái của anh biến mất ở cuối hành lang. Cả người Hà Lâm run run, sắc mặt trắng bệch, không nói được câu nào.

Anh biết.

Cũng đúng, anh là người thông minh như vậy, làm sao có thể không đoán được?

Cô là hạng người gì, nắm bắt thời cơ dao động nhân tâm như thế nào, anh rất rõ ràng. Một tuần lễ này, Thư Tình một mình đối mặt với những lời đồn đãi nhảm, không hề nhắc gì với anh, không thể thiếu một phần cô ra tay.

Vu Lạc Đan là học sinh mà cô hài lòng nhất, vô duyên vô cớ vì sao ở cửa trường học châm chọc Thư Tình, không thể thiếu ám hiệu của cô.

Mà nữ sinh mắt một mí hai lần từng nhục mã Thư Tình.... dù Cố Chi lúc đang ở phòng làm việc gặp qua một lần, vẫn nhớ rõ lúc trước đã từng gọi Hà Lâm một tiếng “mẹ nuôi”.

Nhiều sự trùng hợp như vậy, Cố Chi không phải người ngốc, làm sao không đoán được người phụ nữ này vì mình đã cố gắng hết sức để dao động quyết tâm của Thư Tình.

Trong thang máy, Thư Tình cúi đầu hỏi anh: “Muốn chạy lên lầu năm chỉ vì nói anh nghiêm túc sao?”

Cố Chi từ chối cho ý kiến, nhìn chằm chằm vào những con số, dường như không đếm xỉa tới “Ừ” một tiếng.

“Tại sao trước kia em không phát hiện được anh lại ngây thơ như vậy nhỉ? Cần gì quan tâm những người khác nghĩ thế nào, chỉ cần em biết rõ anh có nghiêm túc hay không là được”. Thư Tình nhif­na nh, rõ ràng cảm thấy Cố Chi đã tách khỏi tư thái tỉnh táo thong dong trước kia, hiển lộ ra một ít ấu trĩ và xúc động, rồi lại không thể đè nén cảm xúc như vậy, anh khiến cho cô càng xác thực tin tưởng lựa chọn của mình là chính xác như thế nào.

Tinh —— đã đến lầu một.

Cửa thang máy từ từ mở ra, đồng thời, Cố Chi nghiêng đầu, bình tĩnh chăm chú nhìn cô, “Bởi vì anh biết em rất để ý”.

Giống như khi mới quen biết, cô sẽ vì anh hiểu lầm cô mà vẫn luôn dây dưa truy hỏi. Giống như khi bị mọi người hiểu làm quan hệ của bọn họ, cô tức giận phóng đi tìm Tống Dư tính sổ, sau đó nóng lòng làm sáng tỏ lời đồn. Giống như khi lời đồn đại truyền ra, tuy ngoài miệng cô nói không thèm để ý, nhưng ánh mắt tránh né và bất an đã biểu lộ cô nghĩ một đằng nói một nẻo.

“Thư Tình, nếu hai năm đã qua mà em cảm thấy anh vẫn chưa hiểu rõ em đang nghĩ gì, không thèm để ý cái gì, chỉ sợ người đàn ông như vậy nhanh chóng rời khỏi em sẽ tốt hơn”.

Cô đã nói cô là nữ sinh ham hư vinh, để ý đến ánh mắt của mọi người, không thể là người thanh tâm quả dục, thờ ở.

Mà anh thì hiểu hết toàn bộ, mặc dù cô dũng cảm nhưng cẫn sợ nhất để ý người không tin cô.

Phụ đạo viên đi cùng cô bốn năm, đối với cô mà nói vừa là thầy vừa là bạn, nế như ngay cả người như vậy cũng nghi ngờ tình cảm của anh, vậy thì cô sẽ chán nản cỡ nào? Không chiếm được chúc phúc và hiểu được tình cảm của họ, cho dù cô tiếp tục giữ vững, cũng tránh khỏi lo sợ bất an.

Thư Tình nhất thời quên không bước ra khỏi thang máy. Một đám người đứng ngoài cửa thấy trong thang máy là hai người thầy trò yêu nhau đang dắt tay, đều vừa xấu hổ vừa khiếp sợ đứng ở đó, quên đi vào.

Mà Cố Chi nhìn không chớp mắt, vẻ mặt tự nhiên kéo tay Thư Tình: “Về nhà”.

Hai chữ về nhà, đã thành công đưa quan hệ của hai người từ ‘Người yêu’ thăng lên tới ‘ở chung’, ánh mắt mọi người càng thêm lờ mờ.

Thư Tình không biết lấy đâu ra một cỗ xúc động, đột nhiên nắm chặt tay anh, ngẩng đầu bước ra khỏi thang máy, mặt mày hồng hào, đôi mắt tỏa sáng.

Ông trời ơi, bộ dạng da mặt dày của thầy Cố nhà cô thật sự vô cùng đẹp trai!!!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Arthur Vũ, Zuuzuu95, percy2910, sandy nguyễn, tlkh8396
     

Có bài mới 16.05.2015, 20:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11315 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [39/81] - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 59

Buổi sáng thứ tư tiến hành phỏng vấn vô cùng thuận lợi, đối với thi viết mà nói, nói mới là phần Thư Tình càng giỏi hơn.

Người phụ trách phỏng vấn chính là tổng giám đốc tiêu thụ của New Di­rec­tion, rất có tên tuổi trong nghề (là người Hoa sinh ra ở nước Mĩ), thường xuyên dùng bộ dạng thong dong lấy một chọi mười đối ứng với những bẫy rập xảo trá dễ dnagf khiến người ta mắc câu trong giới truyền thông, ngược lại còn làm cho những phóng viên xưa nay mồm miệng lạnh lợi á khẩu không trả lời được.

Nếu như Thư Tình nhớ không lầm, tên anh ta là Er­ic, tên tiếng Trung là gì thì cô không nhớ rõ.

Cô từng thấy hắn mấy lần trên tin tức tài chính và kinh tế, hôm nay nhìn vào đôi mắt tỉnh táo lợi hại của hắn, cặp mắt kiếng màu vàng khiến anh có cảm giác xa cách, Thư Tình thoáng cái cảm thấy khẩn trương.

New Di­rec­tion là nhãn hiệu mang tính toàn cầu, đồ trang điểm xa xỉ và trang phục nữ đều vang danh toàn cầu. Bởi vì là thương hiệu mới phát triển, đưa ra thị trường chưa đến hai mươi năm, lại dùng tư thái hắc mã nhanh chóng lọt vào top mười sản phẩm của phụ nữ trên thế giới, lại bị một vài công ty trong nghề xưng là nhà giàu mới nổi.

Thư Tình ngồi trong căn phong sáng rực, trước mặt là ba vị giám khảo, Er­ic vẫn luôn không nói chuyện, ngược lại hai giám khảo khác luôn hỏi một vài vấn đề cơ bản. Ví như, “Cô hiểu biết gì về New Di­rec­tion, “Phiên dịch bán hàng cần có những kiến thức chuyên nghiệp, cô cảm thấy cô có đủ năng lực để đảm nhiệm công việc này chứ”, đều là những câu hỏi trước đó Thư Tình tự hỏi qua, cô miễn cưỡng nhẹ một hơi, trả lời vô cùng lưu loát.

Mài sau khi hai giám khảo hỏi vài vấn đề xong, lúc này Er­ic mới bắt đầu hỏi.

Lưng vốn đang dựa vào ghế cũng hơi thẳng lên, ngón tay tùy ý chuyển cây bút bi, mắt nhìn lê bàn, sau đó lễ phép hỏi: “Since you in­ter­pret­ed so much about our brand, I see you' ve re­al­ly pre­pared well. So. . .” Ánh mắt của anh bình tĩnh nhìn vào đôi mắt Thư Tình, “What do you think of the judge­ment of New Dire from our ri­vals”

(Cô đã nói khá rõ về nhãn hiệu của chúng tôi, rõ ràng cô đã có sự chuẩn bị rất chu đáo, vậy thì... Xin hỏi cô thấy thế nào khi đối thủ đánh giá New Di­rec­tion)

Tiếng của anh mang theo chút hương vị lười biếng, nghe vào khiến người ta rất thoải mái, nhưng mà ngữ điệu và tốc độ quá nhanh cộng thêm phát âm liề cũng khiến người ta nhanh chóng bỏ lỡ tin tức mấu chốt của anh.

Dù Thư Tình hiểu rõ ý tứ của anh nhưng vẫn không lĩnh ngộ được vấn đề này của anh rốt cuộc sẽ có ý gì, vì vậy cô lập tức khẩn trương, nói câu: “Par­don”.

Er­ic dừng một chút, thay đổi phương thức, trực tiếp nói: “I mean, what do you think of our name —— the new­ly rich?”.

(Ý của tôi là, cô có suy nghĩ thế nào khi người ngoài đặt nick name cho chúng ta —— nhà giàu mới nổi?)

Trong nháy mắt, Thư Tình bị vấn đề sắc bén này gây kinh hãi, đánh chết cô cũng không ngờ đối phương lại thẳng thắn nhắc đến ngoại hiệu này. Cái này giống như một người béo luôn treo cân nặng bên miệng, không mở bình ai mà biết trong bình có gì.

Cô khẩn trương cân nhắc một hồi lâu, cô trả lời hỗn tạp... không có cách nào, vấn đề này hoàn toàn giết cô trở tay không kịp, có thể thêu dệt một cái cớ đã không dễ dàng.

Nhưng khi cô ngẩng đầu lên, đột nhiên trông thấy ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu lên gọng kính vàng của Er­ic, phản xạ ra ánh sáng chới mặt, cô hóp hóp mắt lại, cũng trong nháy mắt này, trong đầu được khai sáng.

Cô nhớ tới, trong “Gates tài ba”. Người đàn ông trải qua gi­an khổ, từ một cậu bé nghèo trở thành một phú thương một đời, đứng bên bờ biển, một tay nắm chặt đoạn ký ức không muốn cho người biết, một tay phác họa bờ biển xanh biếc, trong mắt tràn ngập sự mơ hồ.

Đột nhiên Thư Tình bình tĩnh lại, dường như có một chút vui vẻ, hơi giảo hoạt lại không mất vẻ nghiêm túc nhìn Er­ic, chỉ dùng một câu để trả lời vấn đề của anh.

“Ac­tu­al­ly, I' m al­ways ad­mir­ing Gates”. (Thực ra, tôi vẫn luôn rất hâm mộ Gates)

Lấy New Di­rec­tion để so sánh với Gates, ngụ ý, có Gates giỏi cũng có thể đổi lại là New Di­rec­tion giỏi, toàn bộ đều là đối tượng cô ngưỡng mộ.

Mà đồng thời, một câu nói ngắn gọn như vậy không chỉ có một tầng hàm nghĩa, bởi vì Gates không những là một nhà giàu mới nổi không ngừng nỗ lực, mà Er­ic cũng biết được nước Mĩ như thế nào, phải cố gắng phấn đấu không ngừng mới có thể đại được cuộc sống tốt hơn. Đến với mọi người phải thông qua sự chăm chỉ, dũng cảm, sáng tạo và quyết tâm bước về phía phồn thịnh của mình, đừng ỷ lại cho gi­ai cấp xã hội và sự viện trợ của người khác.

New Di­rec­tion phải khắc phục địch ý và hoàn cảnh khó khăn trùng trùng từ bên ngoài, giống như Gates không thuận theo bất cứ ngoại lực nào, đi tới vị trí hôm nay.

Thư Tình từng đọc báo cáo của các anh chị khóa trên về Gate, hôm nay chỉ lấy bài diễn thuyết nhỏ để nói lại, có lẽ là cũng đủ, nói về lịch sử Gate phấn đấu phát triển doanh nghiệp ở nước Mỹ gần năm phút đồng hồ.

Ánh mắt Er­ic dừng lại trên người nàng một giây, khóe miệng cong lên, nở nụ cười nhẹ nhàng vui vẻ, anh gỡ gọng kính màu vàng xuống, đặt lên bàn: “Thư tiểu thư rất thông minh”.

Trong thời gi­an ngắn nghĩ ra một đáp án ngắn ngọn rõ ràng, sau đó trần thuật lại đúng trật tự rành mạnh, lại không hề thao thao bất tuyệt dong dài nói nhảm, vừa nói đến thân phận bối cảnh của anh, lại dùng nước Mỹ để thuyết phục anh, quả thật có chút ý tứ.

Mặt khác, hai vị giám khảo còn lại cũng không rõ ràng ý tức, thấy anh nở nụ cười cũng nhanh chóng đuổi kịp tiết tẩu, vô cùng vui vẻ cười rộ lên với Thư Tình.

Mà lúc này vẻ mặt Thư Tình sáng lên vì ba khuôn mặt tươi cười, thì Er­ic đột nhiên đứng dậy tới trước mặt cô, vươn tay ra, “Tôi thay mặt New Di­rec­tion hoan nghênh cô vào công ty”.

Lúc này đây, là tiếng Trung Quốc vô cùng uyển chuyển.

***

Cô thảo luận với thư ký Ngô phụ trách người mới xong về việc khi nào thì đi làm, cùng với những công việc hạng mục cụ thể trong kỳ thực tập. Thư Tình được cho biết ngồi trên ghế ngoài phòng làm việc đợi năm phút đồng hồ, thư ký Ngô gọi điện thoại thông báo cho bộ phận nhân sự một vài chi tiết cụ thể.

Thư Tình thấy xung quanh không có người thì cầm điện thoại đi ra ngoài ban công lớn, vừa quan sát cả thành phố từ tầng 37, vừa gọi điện thoại cho Cố Chi.

Dường như bên kia vừa bắt máy, cô không chờ được mà nói: “Tối nay chuẩn bị mời em ăn hải sản đi! Em được New Di­rec­tion tuyển chọn! New Di­rec­tion đấy! New Di­rec­tion tiếng tăm lừng lẫy! Chính là New Di­rec­tion mà mỗi lần chúng ta đi siêu thị nhìn thấy ở quầy kinh doanh xa xỉ phẩm đó! Không phải New Blance, cũng không phải Ar, là New Di­rec­tion!”.

(New Blance: nhãn hiệu thể thao, Ar: nhãn hiệu nước hoa)

Trong phòng học yên lặng, Cố Chi đứng trên bục giảng, học sinh đang vùi đầu làm bài đột nhiên nghe thấy tiếng hoan hô kỳ quái thì biến sắc, muốn ngẩng đầu nhìn phản ứng của anh nhưng lại không dám quanh minh chính đại khiêu khích quyền uy của thầy Cố, vẻ mặt như nghẹn đi tiểu được Cố Chi thu cả vào mắt.

Cố Chi dừng một chút ra khỏi phòng học, “Em không học nghiên cứu sinh nữa sao?”.

Thư Tình bắt đầu giải thích, nói rằng cô nhịn giờ mới nói cho anh biết là vì không muốn anh không vui, hôm nay qua được cửa ải phỏng vấn cuối cùng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm nói tin tức tốt cho anh biết.

Tâm tình của cô rất kích động, một người cứ nói nguyên một tràng, cứ tưởng rằng Cố Chi sẽ vui vẻ cùng cô, nhưng nào ngờ một lúc lâu sau, người ở đầu kia hít sâu một hơi, đột nhiên hỏi cô: “Là bởi vì anh sao?”

Cô dừng lại, “Cái gì?”.

“Rõ ràng em đã nói là học nghiên cứu, bây giờ lại không học, lại còn nhanh chóng nộp bản lý lịch, là vì....” Anh đột nhiên hiểu được rõ ràng, “Hà Lâm đã nói gì với em sao?”.

“Không phải bởi vì anh, cũng không phải do người khác nói gì với em, chính em cũng không thật sự muốn học nghiên cứu sinh. Lãng phí tiền và thời gi­an trong nhà, không bằng đi ra ngoài làm việc, dù sao cũng là trong thành phố A, sẽ không cách anh quá xa, trước đó em cũng nghĩ kỹ rồi.” Thư Tình tranh thủ giải thích.

“Em thật sự đã nghĩ kỹ rồi?”. Giọng nói Cố Chi có chút ẩn nhận, thay đổi tay cầm điện thoại, gần như là nhăn mày lại.

Thư Tình bởi vì anh mà thỏa hiệp nhượng bộ chuyện này khiến anh không biết làm sao, thói quen khống chế mọi chuyện trong tay làm sao có thể để một cô bé hi sinh vì anh như vậy?

Từ trong giọng nói của anh, Thư Tình phát giác tâm tình của anh không dược tốt lắm, lập tức ăn nói khép nép: “Không phải em cố ý tiền trảm hậu tấu đâu, em chỉ sợ anh lo lắng cho em. Anh yên tâm đi, em tuyệt đối không có ý tự làm mình oan ức, chẳng qua em cảm thấy lựa chọn này mới đẹp cả đôi đường. Anh suy nghĩ mà xem, đây chính là New Di­rec­tion đấy! Bao nhiêu người mơ ước có cơ hội làm viêc! Anh nên vui vẻ cho em mới phải...”.

Cô không biết cửa ra vào ban công có một người đàn ông bởi vì vô cùng buồn ngủ, muốn ra ngoài hút điếu thuốc, kết quả ban công chuyên dụng xưa nay lại bị người khác chiếm giữ, phải đứng ở cửa ra vào, không bước vào được.

Cô còn đang chột dạ, hiếm khi dịu dàng, cố gắng nói sang chuyện khác, “... Em cũng bắt đầu đi làm rồi, về trường học thì quá xa, đến lúc đó còn phải cầu anh thu lưu em đấy, anh cũng không thể đòi tiền thuê nhà của em được!”.

Dường như cô thấy được người ở đầu dây bên kia điều chỉnh tâm tình, sau đó dùng giọng nói bí hiểm nói với cô: “Ý của em là muốn ở chung với anh?”

Cô thấy cảm xúc của thầy Cố bởi vì đề nghị này mà nhanh chóng tốt lên thì vội vàng gật đầu đưa ra lời thề son sắt, “Đúng vậy, đúng vậy, em muốn ở chung với anh, rất muốn, vô cùng muốn!”

Sau đó cả hai người đều không nói chuyện.

Cuối cùng tiếng chuông tan học vang lên đã giúp chấm chứt cuộc trò chuyện quỷ dị này.

Thư Tình thở nhẹ một hơi, cầm di động xoay người sau đó trong nháy mắt đứng nguyên tại chỗ.

Cửa ra vào có một người đàn ông đang đứng, hai tay tùy ý đút trong túi quần, lười biếng thư thái đứng ở đó, không có giọng kính vàng, nhìn anh bớt chút nghiêm túc lại thêm vài phần tùy ý tự nhiên.

Er­ic mỉm cười đọc tên của cô: “Thư Tình?”.

Thư Tình run rẩy cười với anh, vừa nghĩ lại xem vừa rồi mình nói những gì với Cố Chi. Đến khi cô nhanh chóng nhớ lại câu nói chủ động mà chắc chắn biểu đạt sẽ ở chung với một người đàn ông thì dưới chân cảm thấy mềm nhũn.

... Er­ic có thể sẽ không tiếp nhận công nhân viên trong công ty có quan hệ nam nữ bừa bãi hay không?

Cô đang ở ngoài phòng làm việc điền bảng biểu, cô nhỏ giọng hỏi thư ký Ngô nhìn có vẻ hòa thuận: “Tổng giám đốc luôn xuất quỷ nhập thần như vậy sao? Em vừa rồi gọi điện thoại ngoài ban công, vừa quay đầu lại thì thấy ngài ấy đứng ở cửa, có phải rất nguy hiểm không? Em cảm giác, cảm thấy ngài ấy có có chút.... có chút...”

Cô đang cố gắng suy nghĩ một từ ngữ phù hợp.

“Đúng rồi, nhìn giống như đang cười nhưng trong thực tế trong lòng không có ý cười...”

“Có phải là tiếu lý tàng đao không?” Sau lưng truyền tới giọng nói lười biếng dễ nghe.

Thư ký Ngô không nói gì, vẻ mặt lúng túng nhìn cửa ra vào, da dầu Thư Tình tề rần, cả người cứng nhắc quay đầu lại, chỉ thấy Er­ic ngọc thụ lâm phong đang đứng ở cửa, vẻ mặt cười như không cười.

Cô quả thực ngổn ngang trong gió, đây là tình tiết, vừa trúng tuyển đã bị khai trừ sao?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
     
Có bài mới 17.05.2015, 11:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11315 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [39/81] - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 60

Trình Ngộ Sâm đi ra cửa chính công ty thì thấy Thư Tình vẫn đang đứng ở ven đường còn chưa đi, không biết đang chờ người hay chờ xe.

Tối hôm qua vừa mới mưa, trên mặt đất có vũng nước, cô đi đôi giày cao gót màu đen, một chân vô cùng vui vẻ xẹt qua xẹt lại vũng nước, hồn nhiên không biết hành động ngây thơ này không ăn nhập với cả tòa nhà huy hoàng.

Anh đi về phía bãi đỗ xe ngầm, lúc lái xe ra, vừa vặn trông thấy chiếc Vol­vo màu đen dừng ở ven đường, cô bé kia cười hì hì lên xe, vừa đóng cửa xe đã bô bô nói liên tiếp với người đàn ông ở bên cạnh.

Người đàn ông ngồi ở ghế lái thoạt nhìn khí chất không tầm thường, cũng không nói chuyện, chỉ ôn hòa nghe cô nói, sau đó đưa cho cô một lọ sữa chua, lái xe rời đi.

Trình Ngộ Sâm nhíu mày, bạn trai sao?

Nhìn người đàn ông đó có vẻ như là tinh anh cốt cán, một cô bé mới tốt nghiệp đại học sao lại tìm được người đàn ông chất lượng tốt như vậy?

Anh lại nhớ tới câu nói nghe được trên ban công, nghĩ thế nào cũng cảm thấy là bên gái tự sán vào.

Nhưng mà... có quan hệ gì với anh? Anh chỉ muốn một nhân viên thông minh, sinh hoạt cá nhân thế nào anh không xen vào.

Điện thoại đặt trên ghế vang lên, anh đeo tai nghe blue­tooth, vừa khởi động xe, vừa ‘alo’ một tiếng.

Người đầu dây bên kia nũng nịu gọi một tiếng: “Er­ic, đoán xem em là ai?”.

Anh dừng một chút, không để ý nói: “Lucy, Mary, or Car­oline?” (Lucy, Mary hay Car­oline?)

Liên tiếp đoán nhiều cái tên, người phụ nữ ở đầu dây bên kia dường như có chút tức giận nói: “Er­ic!”

“Xin lỗi, không đoán được”.

Người phụ nữ nghiến răng nghiến lợi nói, “Đã hẹn hò nhiều lần mà ngay cả tên em anh cũng không nhớ rõ! Phải nói với anh bao nhiêu lần anh mới nhớ được? Em là Pen­ny! Pen­ny!”.

Người bên này cúi đầu cười hai tiếng, vẫn là giọng nói lười biếng, “Hẹn hò nhiều lần mà còn không biết điều cấm kỵ của tôi, tôi nghĩ tôi cũng không việc gì phải nhớ kỹ tên của cô”.

Người phụ nữ vội vàng nhẹ giọng mềm nhũn: “Er­ic!”

Chỉ tiếc người bên này coi như không có gì, trước khi tắt điện thoại, anh từ tốn nói một câu: “Xin hãy gọi tôi là Trình Ngộ Sâm.”

***

Thư Tình thu thập hành lý trong phòng ngủ, lấy quần áo lớn nhỏ đều nhét vào trong hành lý, nhưng mà quá nhiều đồ, khóa kéo không kéo được.

Tần Khả Vi vô cùng bình tĩnh để cô đừng sang một bên, sau đó đặt mông ngồi lên, vali bị môt cái mông nặng nề ngồi lên thì vô cùng ngoan ngoãn khép lại.

Thư Tình cảm thán: “Cô gái có mông lớn chính là như vậy.”

Tần Khả Vi ném một cái gối về phía cô.

Trần Niệm Niệm đứng ở cửa sổ phòng ngủ nhìn xuống, thầy Cố đang đứng cạnh xe chờ đợi, dáng người thẳng tắp, yên tĩnh thong dong, không hề bị lời đồn đại chuyện nhảm của người ngoài ảnh hưởng.

Cô ấy bĩu môi, “Nam thần của chuyên ngành Pháp bị cậu lấy ra làm công nhân bốc vác rồi, Thư Tình, cậu xuống lầu thì chuẩn bị ăn gạch đấy.”

Tần Khả Vi gật đầu. “Càng ân ái, bị chết nhanh!”

Thư Tình vô cùng vô sỉ giả trang vô tội, khoát tay nói: “Tớ không cho anh ấy đến, anh không nghe, nói là hành lý nhiều như vậy chen chúc trên xe bus không tiện.”

Lại một cái gối ôm từ phía cửa sổ bay về phía cô, “Cút! Ít khoe khoang trước một đám con gái độc thân như lang như hổ đi!”

Rương hành lý là bạn cùng phòng giúp cô khiêng xuống dưới, Thư Tình lưu luyến nhìn nơi mình đã ở nhiều năm như vậy, nghĩ đến việc sau này phải bước vào xã hội, khó sẽ được cảm nhận vui buồn ở cùng một nhà cùng thời gi­an, đột nhiên vô cùng bùi ngùi.

Các bạn cùng phòng trở về phòng ngủ, đứng ở cửa sổ phất phất tay với cô, bức tường đỏ loang lổ, sân thượng treo đầy quần áo, cùng với năm khuôn mặt tươi cười sáng lạn.... Rất nhiều kỳ ức chưa từng nghỉ chân quá lâu đột nhiên làm cô vô cùng hoài niệm. Bởi vì biết rõ mảnh vụn thời gi­an sắp biến mất vĩnh viễn trong cuộc sống của cô, từ nay về sau chỉ có thể tìm được trong ký ức.

Quả nhiên, ly biệt mới biết không muốn, hoài niệm mới hiểu quý trọng.

Lúc cô còn đang thương cảm, dì quản lý ký túc ngăn cô lại, “Bạn học, muốn xách đồ ra khỏi thì phải đăng ký, xin đưa giấy chứng nhận ra.”

Thư Tình vỗ vỗ đầu, chết rồi, thẻ học sinh đang ở trong túi xách nhỏ tùy thân, mà túi sách đang ở trên xe Cố Chi... Cô cố gắng vươn đầu ra ngoài cửa nhìn, Cố Chi đứng ở hơi xa, không thể hò lớn.

Vì vậy cô dùng di động gọi điện thoại cho Cố Chi.

Cố Chi trông thấy dãy số, không nghe máy mà đi thẳng tới cửa lớn, đúng lúc gặp được dì quản lý đang nhắc nhở Thư Tình: “Tôi nói các bạn, các bạn không hề biết rõ nỗi khổ của dì, mỗi ngày quản lý đều không dễ dàng, còn nhắc nhở các bạn đăng ký phải mang thẻ học sinh, đừng quên khóa chwa­jt cửa, nhớ rõ phải gi­ao tiền điện đúng hạn,.... Cháu nói xem, mang thẻ sinh viên có bao nhiêu khó khăn? Dì cũng không tiện.... Không được, không trình giấy chứng nhận thì không thể thả được, nếu có lần thứ nhất thì sẽ có lần thứ hai.”

Bộ dạng Thư Tình lúng túng quẫn bách, đành phải dùng ánh mắt cầu cứu nhìn Cố Chi.

Cố Chi nhíu mày, bình tĩnh dùng ngón trỏ khẽ vuốt môi dưới một lát, sau đó ý vị sâu xa nhìn cô. Phút chốc, khuôn mặt Thư Tình đỏ lên, sau đó nghiến răng nghiến lợi gật đầu.

Cố Chi nở nụ cười, vô cùng khách khí đến trước mặt dì quản lý, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi, đây là học sinh của tôi, bởi vì đi vội nên quên mang thẻ học sinh, lần sau sẽ không như vậy nữa, có được không?”

Dì quản lý nhìn lại, ơ, mặt mũi này nhìn rất quen, có vẻ lúc họp đã từng thấy mấy lần, vì vậy phất phất tay, khách khí thả người.

Sau khi Thư Tình lên xe, không chớp mắt giục Cố Chi lái xe nhanh.

Cố Chi nhàn nhạt nhìn gương mặt ửng đỏ của cô, vẫn ung dung dựa vào ghế ngồi, “Hình như em đã quên cái gì rồi.”

“A, đúng rồi!” Cô nhanh chóng thắt dây an toàn, “Được rồi, anh lái xe đi.”

Cố Chi chíu mày, “Em ăn quịt hả?”

Thư Tình nghi hoặc nhìn anh, vô cùng ngây thơ nhìn anh, ý là ‘em không hiểu anh đang nói cái gì”.

“Vừa rồi em đồng ý với anh cái gì?” Tay Cố Chi lại phủ lên miệng, có điều ngụ ý.

Thư Tình bừng tỉnh hiểu ra, “À à, anh nói cái này sao?”

Cô móc son môi trong ba lô ở ghế sau, vô cùng tỉ mỉ xoa giúp anh, “Thởi tiết hanh khô, dễ nóng giận, anh nên bôi nhiều son để giữ ẩm.”

Cố Chi nhìn cô ba giây, không vạch trần cô, từ chối cho ý kiến khởi động xe, chạy nhanh ra khỏi vườn trường.

Hình ảnh quen thuộc hiện lên trước mắt Thư Tình, Thư Tình chăm chú nhìn xung quanh, đột nhiên cảm thấy những phong cảnh cô từng bỏ qua trong quá khư lại làm cô cảm thấy vô cùng lưu luyến.

Giống như ngày hôm qua cô mới bước vào đại học, hôm nay lại đeo ba­lo trên lưng, bước về nơi xa.

Bạn bè cũ đường ai nấy đi, đồng hành bốn năm rốt cuộc lại tới ngã rẽ.

Cô nhìn ngoài phòng ăn từng dòng người đi vào, những người chăm học không hề buông sách khỏi tay, vừa đi vừa đọc sách, trên sân bóng của khoa thể dục, nam sinh còn đang toát mồ hôi, những cặp tình nhân bước chậm trên con đường mòn, mười ngón tay nắm chặt vừa ngây ngô vừa đẹp đẽ.

Hoa lê ven đường vừa nở, cánh hoa bay lả tả trên mặt đất, giống như tuyết rơi mùa đông, chỉ tiếc người ở đó không ai quan sát, đây tất cả đều thành cảnh bài trí.

Trước kia cô cũng là một trong những người vô tâm, hôm nay tới này vĩnh viễn rời xa nơi này, cô mới giật mình nhìn thấy nơi mình sống bốn năm cũng là chốn bồng lai tiên cảnh.

Làm luận văn tốt nghiệp, kỳ biện hộ cuối cùng... Mấy tháng trước bận rộn, chỉ hận không thể lập tức rời khỏi nơi quỷ quái này. Mà lúc này chuẩn bị rời khỏi cuộc sống, cô lại mâu thuẫn không muốn đi.

Cố Chi thấy cô yên lặng nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ thì chạy xe chậm lại, cảm giác được tiếng hít thở nặng nề của cô, anh đoán hốc mắt cô đã đỏ lên.

Bàn tay thon dài ấm áp nắm chặt bàn tay cô đặt trên đầu gối, cô kinh ngạc quay đầu thì chỉ thấy sườn mặt chuyên tâm lái xe của anh, giống như núi cao uốn lượn, gió xuân mười dặm.

Anh không quay đầu lại, chỉ dùng nói với cô bằng giọng trầm ổn lại dịu dàng: “Có lẽ trong đời, có rất nhiều người, mặc dù chỉ làm bạn với chúng ta một đoạn ngắn, nhưng quãng thời gi­an này sẽ hóa thành một chiếc đèn lồng nhỏ, sẽ sáng rất lâu đi cùng chúng ta đến tận sau này. Dù con đường phía trước còn dài, ánh đèn sẽ dần yếu đi, không thể chiếu sáng cả cuộc đời, nhưng lại đủ để làm trái tim chúng ta ấm áp trên những đoạn đường cô độc”.

Anh đã từng đọc được trong sách những lời tương tự, bây giờ tặng nó cho cô bé của anh.

Anh dừng lại một chút, trong tiếng hít thở nặng nề của cô, anh nắm chặt lấy bàn tay hơi lạnh kia, “Hơn nữa, em còn có anh.”

Từ nay về sau có anh đi cùng em trong cuộc sống, sở thành phong cảnh vĩnh viễn không phai màu trong sinh mệnh của em.

***

Cố Chi xách rương hành lý vào phòng, Thư Tình vô cùng tự giác giúp anh đưa hành lí vào phòng khách, vừa đi còn vừa nói, “Em nói với mẹ tạm thời em ở trong ký túc xá công ty, qua một thời gi­an nữa, chờ tới khi em chuyển thành làm chính thức, em sẽ nói chuyện của chúng ta cho mẹ biết, đến lúc đó lại suy nghi tiếp...”

Cô ngồi xổm xuống chuẩn bị mở vali sắp đồ, lại bị một cánh tay kéo lên.

“Hả?” Cô không hiểu sao lại bị anh kéo lê, cũng không kịp chuẩn bị thì anh đã đấy cô lên cánh cửa phòng khách. Một khắc sau, anh cúi người xuống, vô cùng chính xác hôn lên môi cô.

Thoáng chốc hơi thở quen thuộc tiến vào, quanh quẩn bên chóp mũi.

Anh đặt cô lên cánh cửa, dùng tư thế triền miên quấn quýt cùng cô, gắn bó như môi với răng.

Đang là đầu mùa xuân, thời tiết còn rất mát, Thư Tình dựa lưng vào cánh cửa lanh như băng, trước mặt lại bị nhiệt độ nóng bỏng của anh bao lấy, quả thật là nóng lạnh hai bên.

Hô hấp của cô đồn dập mà hỗn loạn, khi thế tấn công dần dần mất đi tiết tấu, rồi lại cảm thấy hai người kề sát nhau, nhịp đập đan xen, giống như trái tim đã hòa một thể.

Khuôn mặt Thư Tình từ từ đỏ lê, lúc Cố Chi thấy đôi mắt cô cũng mơ hồ có một tầng hơi nước, mới hơi rời khỏi mô cô, vừa lấy ngón trỏ khẽ vuốt, vừa nhìn cánh môi trơn bóng kiều diễm, đôi mắt dần mờ mịt.

Anh cúi đầu cười ra tiếng: “Lần sau còn ăn quịt của anh không?”

Thư Tình trừng mắt nhìn, trong nháy mắt tỉnh táo một chút.

Này này, thầy Cố, anh thù dai quá đấy!

Cô nhìn môi mỏng của Cố Chi, tiến tới cắn anh một cái, thấy anh bị đau nhíu mày, cô dương dương đắc ý cười: “Nếu em ăn quịt, thì anh có thể làm gì em?”

Cô bé trước mặt, trong đôi mắt còn mang theo hơi nước sáng ngời, lóe ra tia sáng giảo hoạt, cánh môi vì anh mà trở nên kiều diễm ướt át, giống như bóc đi lớp da, óng ánh trong suốt. Hai má đẹp như đóa hoa đào, giống như khẽ xoa lên, đầu ngón tay sẽ dính một chút ánh sáng đẹp đẽ... Cố Chi chợt thấy yết hầu xiết chặt, đôi mắt hoàn toàn trở nên sâu thẳm.

Anh vẫn ép cô trên cánh cửa, môi rơi vào hai gò má nóng hổi của cô, sau đó hôn xuống, lực đạo không nặng không nhẹ, giống như cánh bướm rung động, đi thẳng tới cằm cô, sau đó là.... cái cổ bóng loáng non mịn, mang theo hương sữa tắm nhẹ.

Thư Tình sợ ngứa, chỉ có thể rụt lại, vừa trốn tránh vừa cười ha ha, “Đừng đừng đừng, rất nhột, rất nhột... ha ha ha....”

Thầy Cố nhìn qua gầy nhưng hoàn toàn không yếu, chỉ cần thoáng dùng sức giữ lại, cô hoàn toàn không thể tránh được.

Thư Tình liên tiếp xin tha, rốt cuộc đành thở hồng hộc nhận lỗi: “Được rồi, được rồi, em không bao giờ ăn vạ nữa, không bao giờ giở trò nữa!”

Cố Chi dừng lại, dùng một ánh mắt khiến người khác sợ hãi nhìn cô, thấp giọng nói: “Cam lòng nhận sai?”.

Tim cô không hiểu sao đập lỡ một nhịp, vội vàng gật đầu. “Cam chịu càng chịu, em thật sự biết lỗi rồi!”

Người đàn ông ép lên người cô dường như chần chờ vài giây, lúc này mới hơi rời khỏi người cô, khóe môi khẽ nhếch lên, ngang ngược nói một câu, “Anh thích nhất là học sinh biết rõ còn cố phạm phải, vị bạn học này, lần sau tiếp tục cố gắng....” Anh càng vui vẻ, không nhanh không chậm nói thêm một câu, “Thầy rất chờ mong.”

Thư Tình: “....”

Mà dưới sự bình tĩnh ở bên ngoài, thật ra trong lòng thầy Cố nghĩ như này: Trời lạnh như vậy tắm nước lạnh... Điều này thật sự có khoa học sao?

Anh vô cùng thong dong đi tới phòng tắm, cúi đầu nhìn nhìn... bộ vị nào đó của mình. Sau đó như có điều gì suy nghĩ lại nhìn bàn tay phải thon dài.

... Đột nhiên suy nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu một đoạn tương lai dài anh đều phải tác chiến chung với năm đồng bạn này?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: StephanieFan, Ốc Vui Vẻ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AnĐiệp, Bora, Cunthoi2008, Hatdekute1405, Ký ức lãng quên, Luucamtu100, meyil, Nguyet97, phamhuy78, thanhhuong0202, Thượng Tuyết Ly và 299 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 236 điểm để mua Rùa võ sĩ
LogOut Bomb: nara nguyễn -> Bach thao
Lý do: =]]
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.