Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 37 bài ] 

Làm ấm giường cho tổng giám đốc - Lương Hải Yến

 
Có bài mới 06.05.2015, 22:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 18.06.2014, 13:11
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 686
Được thanks: 5002 lần
Điểm: 15.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm ấm giường cho tổng giám đốc - Lương Hải Yến - Điểm: 29
p.s: Có vẻ các bạn không mấy ủng hộ bộ này của mình :(

Chương 7:

Vừa mới nghĩ đến anh, anh đã gọi điện thoại tới rồi, Liên Ngữ nhìn chằm chằm tên hiển thị trên màn hình điện thoại di động, khóe miệng nhếch lên nụ cười, ngón tay ấn phím nghe.

"Sao lâu như vậy mới nghe điện thoại?" Đầu bên kia, người đàn ông lạnh lùng bực mình nói.

"Vừa rồi em nói chuyện với bạn qua điện thoại bàn, không nghe thấy tiếng di động kêu." Liên Ngữ vẫn vui vẻ không thôi, trong mắt chứa đựng sự dịu dàng mà ngay cả chính cô cũng không biết.

"Bạn bè?" Giọng Tất Ngôn lạnh lùng: "Nam hay nữ ?"

Khóe môi Liên Ngữ càng cong lên, "Nam thì thế nào, nữ thì thế nào?"

Cô cố ý không trả lời, cười khẽ một tiếng, trong lòng cảm thấy sung sướng vô cùng, giống như được tẩm mật bên trong, ngọt cực kỳ.

Nghe được tiếng cười rất nhỏ của cô, Tất Ngôn biết là cô đang cố ý , khóe miệng cũng nhếch lên nụ cười nhẹ.

"Tiểu Ngữ, càng ngày em càng không ngoan." Cô gái này mới xa anh hơn một giờ, đã học được cách trêu chọc anh.

"Hừ!" Đối với sự uy hiếp của anh, Liên Ngữ hoàn toàn không để ở trong lòng, khiêu khích nói: "Vậy anh muốn thế nào?"

"Về sau em sẽ biết, khiêu khích anh là việc làm ngu ngốc." Tiếng cười của Tất Ngôn trầm thấp, cực kì mờ ám.

Tuy rằng Liên Ngữ không nhìn thấy vẻ mặt của anh, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh mờ ám kia...

"Anh. . . . . . Đáng ghét !"

"Ha ha ha." Tất Ngôn không kiêng kị gì cả, cười lớn.
Chưa bao giờ anh thấy nói chuyện với một người phụ nữ qua điện thoại lại thú vị như vậy, thậm chí anh có cảm giác muốn ngừng mà không được.

Anh đã trúng độc mang tên là "Liên Ngữ" rồi, chỉ khi nghe được giọng nói của cô, anh mới cảm thấy mọi buồn phiền đều tan biến hết, tâm tình tốt hẳn lên.

"Không cho phép cười!" Liên Ngữ ngượng ngùng, khiển trách nói.

"Ha ha ha. . . . . ." Người nào đó  lại càng cười lớn tiếng hơn.

Hai người cứ nói qua nói lại như vậy, đến tận khi vầng trăng lên cao qua ngọn cây vừa muốn hạ xuống lại lưu luyến (ý nói trời sáng rồi đó), hai người ai cũng không muốn ngắt điện thoại, cho đến khi tiếng thở đều đều chậm rãi vang lên. . . . . .

Từ sau khi hai người  xác định quan hệ, Tất Ngôn càng thêm ngang ngược, mỗi ngày chiếm hết thời gian rảnh rỗi của Liên Ngữ, không thấy cô một giây sẽ vội vàng đi tìm người.

Liên Ngữ chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào lại có thể bám chặt lấy người khác đến thế, nhìn qua Tất Ngôn là một người nghiêm túc, làm sao có thể làm những chuyện lãng phí thời gian và mất hình tượng như thế này?

Haiz, chỉ có thể trách cô mà thôi, ban đầu cô từ chối nhưng đến cuối cùng lại biến thành đáp ứng.

Giống như bây giờ vậy, cô muốn từ chối cuộc hẹn vào Chủ nhật này, vì cô có kế hoạch đi dạo phố với Hồng Lăng, ai ngờ anh vừa đấm vừa xoa, cộng thêm công kích. Hôn nhau say đắm lại tê dại, cô ngoan ngoãn lên xe của anh.

Mà người này cũng không khách khí, không nói hai lời liền kéo cô đi dạo khắp nơi, rồi đi chơi, giống như tám trăm năm chưa được đi chơi cùng nhau, càng kỳ quái hơn là anh kéo cô đi chơi các trò chơi trong công viên.

"Trước đây có phải anh không hay chơi mấy trò trong công viên đúng không?" Cô tức giận nói, vẻ mặt nghi ngờ đánh giá anh, "Vừa nhìn là biết muốn bù đắp thời thơ ấu rồi."

Tất Ngôn không phản bác lời cô nói, sắc mặt cũng trở nên khó coi, sự dịu dàng ở trong ánh mắt cũng trở nên sắc bén.

"Em nói đúng, thời thơ ấu của anh không tồn tại mấy thứ này."

"Em xin lỗi." Tự nhiên cô thốt ra ba chữ này, cô cảm thấy mình rất tàn nhẫn, tại sao có thể xé rách vết sẹo đã lành của người khác như vậy chứ.

Anh yên lặng  nhìn cô chăm chú hồi lâu, "Bởi vì trước đây anh cảm thấy nơi này quá ngây thơ trong sáng, cho nên chưa tới, về sau khi anh muốn đến thì nó đã trở thành một điều xa xỉ."

Liên Ngữ không hiểu vì sao mình lại có cảm giác mỗi câu anh nói ra đều mang theo sự bi thương khó tả, khiến cô rất khó chịu.
"Đi thôi, chúng ta đi sang bên kia chơi trò khác." Cô vẫy tay, lần đầu tiên chủ động nắm tay anh, "Nếu đã đến đây thì phải chơi cho đã."

Tất Ngôn không nói gì, để cô tuỳ ý kéo mình đi hết nơi này đến nơi khác, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của cô, anh cảm thấy ấm áp, sắc mặt lạnh lẽo cứng nhắc dần dần trở nên dịu dàng hơn, khóe miệng cũng hơi cong lên.

Một ngày trôi qua, hai người giống như hai đứa nhỏ chơi hết từng trò chơi trong công viên, khiến trái tim cũng sát lại gần nhau hơn.

Liên Ngữ cũng không hiểu rõ lòng mình, vẻ u buồn của Tất Ngôn khiến cô đau lòng, cô không nhịn được muốn thay anh phủi sạch chúng đi.

Ở trong lòng Liên Ngữ, có vô số lần cô chửi mình ngốc, tại sao lại ngây ngốc để anh lừa gạt?

Lúc chơi trò chơi trong công viên, cô vô tình nhìn thấy vẻ mặt bi thương của anh. Sau lần đó cô thường bưng trà đưa nước cho anh, kêu dì nấu cơm làm thừa ra vài phần để mang tới cho anh ăn, để anh có thể cảm nhận được sự ấm áp của gia đình.

Nhưng nói là một chuyện, làm lại là một chuyện khác, vị này được chăm sóc chu đáo nên được voi đòi tiên, muốn cô đảm nhận chức vụ người giúp việc của riêng anh.

"Vì sao em phải giúp anh quét dọn nhà cửa, còn phải nấu cơm nữa?" Liên Ngữ trừng mắt nhìn anh, cô cũng không phải gái đã có chồng.

"Em yêu, em muốn nhìn thấy anh ở trong một căn phòng bừa bộn, sau đó chết vì đói ư?" Tất Ngôn giả bộ đáng thương, ai oán nhìn cô.

Hai mươi năm qua, đều là anh chăm sóc em trai, em gái, còn lại chưa bao giờ anh được ai chăm sóc. Công việc bề bộn, căn bản không có thời gian hẹn hò, nếu không lừa cô sang đây ở, bọn họ sẽ không có thời gian gặp mặt .

Cho nên để bồi đắp thêm tình cảm giữa hai người, anh đành phải chơi xấu, khiến cô thuận theo ý của mình.

Biết rõ anh giả vờ, nhưng vừa nghe anh nói anh phải chịu đói, cô lại cảm thấy đau lòng, "Công việc nhiều như vậy sao, đến cả thời gian ăn cơm cũng không có à?"

"Có rất nhiều việc, rất nhiều dự án phải làm, cho nên đành phải làm phiền bạn gái qua đây ở, quan tâm bạn trai một chút không được sao?" Tất Ngôn đưa tay kéo cô lại gần mình, nhẹ nhàng ôm cô, để cô tựa đầu vào trong lồng ngực của mình, "Thế nào? Qua đây giúp anh quét dọn một chút, nhân tiện nấu cơm luôn có được không?"

"Nhưng mà. . . . . ." Liên Ngữ hơi do dự, không thể mở miệng, tại vì cô không biết nấu cơm.

Cúi đầu ngắm nhìn bộ dạng cô khó xử, lớn mật đoán một chút, "Không phải là em không biết quét dọn với nấu cơm đấy chứ?"
"Ai nói vậy !" Cô lập tức lớn tiếng phủ nhận.

Anh thu hết bộ dạng chột dạ của cô vào trong đôi mắt, Tất Ngôn không vạch trần cô, "Nói như vậy là em làm được rồi, ngày mai em cứ tới đây, chờ sau khi anh hoàn thành công việc trong thời gian này, chúng ta sẽ đi chơi nhé!" Anh ôm cô rồi nhẹ nhàng hôn.

Nghe giọng nói của anh thể hiện sự dịu dàng, trái tim Liên Ngữ mềm nhũn, khẽ tựa vào ngực anh, "Tất Ngôn, anh nghiêm túc à?"

Kỳ thật cô vẫn cảm thấy bất an, bọn họ đến với nhau quá nhanh, hiểu biết về nhau lại quá ít, cô không biết tình cảm này có thể duy trì được bao lâu, lòng cô rất rất bất an.
     
"Tiểu Ngữ. . . . . ." Tất Ngôn muốn nhìn cô.

"Không cần, cứ nói chuyện như vậy." Liên Ngữ kẹp tay anh lại, không cho anh cử động, "Nếu không em sẽ không có dũng khí để nói."



Đã sửa bởi Meo Miu Ciu lúc 06.05.2015, 22:07.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Meo Miu Ciu về bài viết trên: Cyclotron, Hạ San, lechi89, piggy lovly, traiothiem
     

Có bài mới 06.05.2015, 22:06
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 18.06.2014, 13:11
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 686
Được thanks: 5002 lần
Điểm: 15.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm ấm giường cho tổng giám đốc - Lương Hải Yến - Điểm: 26
Tất Ngôn thu tay, cầm thật chặt bàn tay nhỏ bé của cô, trở lại tư thế ôm cô lúc ban đầu, "Được, em nói, anh nghe."
"Chúng ta mới xác định quan hệ không bao lâu, sao anh có thể khẳng định thích em ngay được? Đối với mọi thứ về anh, em đều không biết, nhưng anh lại điều tra em rất kĩ càng." Điều này rất không công bằng .

"Ha ha, Tiểu Ngữ, hóa ra em lo lắng điều này." Anh có thể cảm nhận được sự bất an của cô, cánh tay ôm cô dùng thêm lực, "Em có thể cảm thấy chúng ta quen biết chưa lâu, nhưng em biết rõ chúng ta rất có sức hấp dẫn với đối phương, không phải sao? Về phần vì sao anh điều tra em, anh có thể thẳng thắn nói cho em biết, anh chỉ điều tra về nơi làm việc và địa chỉ của cô nhi viện thôi, các thứ khác đều không điều tra, chuyện riêng tư của em, anh sẽ không động tới."

"Thật sao?"

"Anh đâu cần nói dối em." Hai tay của anh siết chặt, "Em muốn biết điều gì, anh nhất định sẽ nói cho em biết, đồng nghĩa với việc, em cũng phải nói chi tiết cho anh biết những điều anh muốn biết về em."

"Chúng ta một vấn đề trao đổi một vấn đề với đối phương, anh thấy sao?" Liên Ngữ đã suy nghĩ thông suốt, cô nghĩ đây là một biện pháp tốt.

"Có thể, ưu tiên phụ nữ, em hỏi trước đi." Tất Ngôn nhìn hành động đáng yêu của cô mỉm cười chờ đợi.

"Trong nhà anh có mấy người?" Muốn qua lại với nhau thì điều tất yếu phải biết một chút về gia đình của anh trước.

Vấn đề thứ nhất ngay lập tức chạm vào nỗi đau của anh, vẻ mặt Tất Ngôn tối lại, "Anh có một đứa em trai và hai đứa em gái."
Liên Ngữ nhăn đôi mi thanh tú lại quay đầu nhìn về phía anh, thấy vẻ mặt anh tối sầm, "Làm sao vậy?"

"Năm anh mười tuổi, bố mẹ anh đều đã qua đời."

Đáy mắt anh giấu không được vẻ bi thương, điều này khiến Liên Ngữ cực kỳ đau lòng, cô ôm lấy anh, "Rất xin lỗi, em không nên hỏi điều này."

Cằm Tất Ngôn đặt trên đầu vai của cô, thật lâu vẫn không nói chuyện.

Liên Ngữ thấy thế, giả vờ nhẹ nhàng nói: "Đến lượt anh, anh muốn hỏi em cái gì?"

"Em thích anh à?"

"Tất Ngôn!" Nhìn bộ dạng không đứng đắn của anh, Liên Ngữ đẩy anh ra, nhìn chằm chằm khuôn mặt tươi cười giống kẻ đang làm chuyện xấu, "Vừa rồi anh lừa em đúng không?"

"Không, là sự thật." Tất Ngôn thu lại khuôn mặt tươi cười, nghiêm túc nhìn cô, "Hai mươi năm trước, bởi vì công ty phá sản, bố anh không chịu nổi đả kích nên  đã tự sát, mẹ anh cũng đi theo ông, về sau, anh tự tay nuôi lớn em trai và em gái, tiếp tục cuộc sống."

"Thực xin lỗi, em không biết anh. . . . . ." Liên Ngữ nhìn vẻ mặt không chút thay đổi của anh sau khi thuật lại cuộc sốngầm anh đã từng trải qua, cảm thấy trong lòng chua xót, nước mắt không ngừng chảy xuống, "Huhu. . . . . ."

"Đồ ngốc, anh còn chưa khóc, em khóc cái gì?" Lau nước mắt cho cô, Tất Ngôn thấp giọng trêu đùa nói: "Vẫn không trả lời vấn đề của anh, em có thích anh hay không ?"

"Nếu không thích anh, em sẽ không ở cùng một chỗ với anh đâu." Người phụ nữ khóc hồng cả vành mắt, lấy tay dụi mắt.

"Anh muốn chính miệng em nói cho anh biết." Nâng đầu cô lên, hai tròng mắt nhìn thẳng vào mắt cô, không cho cô do dự.

Hai má Liên Ngữ ửng đỏ, cô đắm chìm trong đôi mắt thâm sâu kia, khẽ mở môi nói: "Em thích anh!"

Nghe vậy, anh lập tức cúi đầu hôn đôi môi anh đào của cô, phóng túng hưởng thụ vị ngọt trong khoang miệng cô, đầu lưỡi quấn lấy đầu lưỡi mềm mại của cô, chất lỏng màu đục theo khóe miệng tràn ra, làm ướt cả hàm dưới.

"Ưm. . . . . ." Rên thật nhỏ. Âm thanh truyền ra từ đôi môi của Liên Ngữ, khiến rung động trái tim anh.

Anh rời khỏi môi đỏ mọng, liếm chất lỏng tràn ra ngoài miệng cô "Tiểu Ngữ, đây là tuyên bố của anh với em, em vĩnh viễn không được rút lại lời nói của mình, biết chưa?" Con ngươi đen kiên định cố chấp nhìn cô chăm chú, ánh mắt nồng nhiệt như muốn thiêu đốt Liên Ngữ.
Mặt Liên Ngữ đỏ bừng giống phát hỏa, cô vùi mặt vào trong ngực anh, không dám nhìn thẳng anh hay nhìn ánh mắt kia.

Tất Ngôn cứ ôm chặt cô như vậy, người trong lòng là bảo bối anh vất vả mới giành được, dù có thế nào thì anh cũng không buông tay.

Hai người dính chặt lấy nhau ở cùng một chỗ giống như một người, chặt chẽ đến nỗi chẳng thể nào nhìn ra khoảng cách.

Cứ như vậy, Liên Ngữ bắt đầu nhận chức bảo mẫu.

Mà Tất Ngôn một lòng chờ mong "Bảo mẫu" của mình, mới ngày đầu tiên làm việc, anh đã cảm thấy…..Ách, anh không nên bị sắc đẹp mê hoặc, mất đi lý trí như vậy.

"A. . . . . ." Cái bát thứ tư lại anh dũng hy sinh, mà người phụ nữ bên trong đi vẫn không ngừng la to, chưa từng ngừng lại.

Trên trán Tất Ngôn nổi gân xanh, 10 phút ngắn ngủn, cô làm vỡ bốn cái bát, anh không thể không hoài nghi cô cố ý, muốn làm đổ hết đồ ăn, để anh không có cơm mà ăn.

Cuối cùng, khi tiếng bát vỡ vang lên lần nữa thì rốt cuộc Tất Ngôn không thể ngồi yên được nữa, anh bước nhanh đi vào phòng bếp.

Bước vào phòng bếp, anh choáng váng đầu óc, dưới đất đầy mảnh sứ nhỏ, trứng đổ lênh láng ra sàn, khắp nơi đều là sách dạy nấu ăn, Tất Ngôn không nhận ra phòng bếp nhà mình nữa, nhất thời không nói nổi điều gì.

"Em yêu, xin hỏi có phải em muốn phá hỏng phòng bếp nhà anh không?" Đứng ở cửa phòng bếp, anh cười trêu chọc cô.

"Em. . . . . . Rất xin lỗi." Liên Ngữ xấu hổ chân tay luống cuống, không biết đặt hai tay lấm lem ở nơi nào mới thích hợp .

"Haiz."  Trong lòng Tất Ngôn âm thầm thở dài, vén tay áo lên, bước vào phòng bếp hỗn loạn, "Em vẫn nên làm một đại tiểu thư thì tốt hơn."

Từ đầu muốn cô đến đây để giúp anh xử lý một số việc trong nhà, nhưng hiện tại  anh lại trở thành người chịu trận thay, thật sự là chữa lợn lành thành lợn què, anh hối hận , thật sự không nên để cô bắt tay vào làm việc gì.

"Em. . . . . . Chờ một chút là có thể, lần này chỉ là em không cẩn thận." Liên Ngữ vội vàng giải thích: "Anh cho em thêm một cơ hội nữa nhé."

"Em yêu, cho em thêm một cơ hôi nữa, chúng ta sẽ không còn bát để ăn cơm ." Anh trêu ghẹo nói : "Em đã làm vỡ hết số bát còn lại trong nhà anh rồi."
"Em không cố ý mà, em trượt tay, thế là nó rơi xuống." Liên Ngữ đỏ mặt giải thích.

"Ha ha, đại tiểu thư nhà họ Liên, nói vậy tức là em chưa từng rửa bát." Tất Ngôn trêu đùa cô, không hề khách khí cười to.

"Đáng ghét!" Tay nhỏ bé đánh vào người anh một cái, "Em sẽ cố học."

Tất Ngôn quét sạch mảnh sứ hai ba lần, sau đó xếp lại sách nấu ăn và lau khô nước bắn ra, cuối cùng, anh rửa rồi cắt rau. Sau 10 phút ngắn ngủi, giống như anh đang làm phép thuật, phòng bếp trở lại sạch sẽ như lúc ban đầu, anh còn làm hai đĩa cơm rang hấp dẫn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Meo Miu Ciu về bài viết trên: Cyclotron, Hạ San, mupmipmip, piggy lovly, traiothiem
     
Có bài mới 07.05.2015, 21:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 18.06.2014, 13:11
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 686
Được thanks: 5002 lần
Điểm: 15.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm ấm giường cho tổng giám đốc - Lương Hải Yến - Điểm: 33
Chương 8

“Ngoan, em cầm thêm thìa ra kia đi.” Tất Ngôn bưng hai đĩa cơm rang vàng óng, đi ngang qua Liên Ngữ đang đứng ngây ngốc thì dịu dàng nói với cô.

Liên Ngữ lấy lại tinh thần, cầm hai cái thìa đi theo phía sau anh.

“Ngồi xuống.” Anh ra lệnh, Liên Ngữ ngoan ngoãn nghe lời ngay cả một câu cũng không dám nói.

Tất Ngôn đem một đĩa cơm rang to đặt trước mặt cô nói, “Ăn đi.”

Từng hạt cơm rang vàng óng, bóng nhẫy, thơm phức, Liên Ngữ không nhịn được nuốt nước miếng, nghe theo mệnh lệnh của anh, chẳng quan tâm đến hình tượng thục nữ, mở to miệng ăn.

“Em rất đói bụng sao?” Thấy cô ăn vừa vội vừa mau, Tất Ngôn nhíu mày hỏi.

“Ừ.....từ sáng đến giờ em chưa ăn gì.” Ăn quá ngon, trong miệng đầy cơm, cô thật sự không nói ra lời, chỉ có thể gật đầu với anh.

“Ăn từ từ.” Tất Ngôn cười dặn dò cô, “Không có ai tranh với em đâu.”

“Ăn thật ngon.” Liên Ngữ cúi đầu ăn như hổ đói, sau đó đưa cái đĩa không cho anh, “Em còn muốn ăn nữa.”

Tất Ngôn nhìn cái đĩa không, ngây ra một lúc “Em....”

Người phụ nữ này ăn hết một đĩa cơm rang to, anh còn chưa ăn miếng nào đâu đấy, nhất thời, anh cười một tiếng, sự lo lắng trong lòng lại tăng lên.

“Không cần ăn quá nhanh, ăn chậm nhai kĩ, nếu không sẽ bị đau bụng.” Đẩy một đĩa cơm rang khác đến trước mặt cô “Nếu không lần sau đừng mong anh rang cơm cho em ăn, biết chưa?”

“Được, được.” Vì suy nghĩ cho sau này, Liên Ngữ đành phải chậm rãi ăn đĩa cơm rang vàng óng mê người.

A, thật ngon quá!

“Xem ra về sau anh phải cố gắng kiếm tiền rồi.” Tất Ngôn giả bộ như thật nói.

“Vì sao?” Liên Ngữ ngẩng đầu lên khó hiểu nhìn anh.

“Bởi vì anh phải nuôi em, em ăn nhiều như thế, không cố gắng kiếm tiền, không chừng anh cũng bị em ăn luôn mất.” Nói xong, anh cười đến nỗi mắt cũng híp thành một đường thẳng.

“Anh nói bậy, sao em có thể ăn nhiều như thế chứ.” Liên Ngữ đỏ mặt, gắt anh: “Em....là vì hôm nay em chưa ăn sáng, mới ăn nhiều như vậy, bình thường sẽ không như vậy đâu.”

“Oh?” Vẻ mặt anh lộ ra vẻ tiếc nuối, “Thì ra không phải vì anh nấu ăn ngon nên em mới ăn nhiều như vậy, về sau anh sẽ không nấu nữa, nấu xong lại không có người ăn.”

“Đừng mà.” Liên Ngữ vội vàng la to lên, “Em....được rồi, là em không biết nấu, anh nấu ăn ngon vô cùng, đã được chưa?”

“Đồ ngốc, anh rất vui khi được nấu cho em ăn.” Anh cưng chiều vươn tay vò vò mái tóc của cô, “Ăn đi, nếu không sẽ nguội đó.”

Nhìn bộ dáng cô cười híp mắt hưởng thụ, cơm trong miệng Tất Ngôn như biến thành đồ ăn ngon nhất từ trước đến nay.

Rõ ràng là muốn cô tới làm cơm cho mình ăn, hiện tại lại bị đảo ngược là anh nấu cơm cho cô ăn, thật sự chính mình tìm đến cái khổ, nhưng tuy nói như thế, trong lòng anh lại cảm thấy ngọt ngào, xem ra anh có khuynh hướng chịu ngược, cô gái nhỏ này thật sự là gánh nặng ngọt ngào của anh, không ôm chặt không được.

Mặc kệ tương lai gặp phải khó khăn gì, anh đều thay cô chống, để cô vĩnh viễn là một cô chủ nhỏ không phiền không lo.

Chỉ tiếc, hứa hẹn như vậy, về sau chưa chắc đã làm được.....

“Mọi người làm sao vậy?” Liên Ngữ vừa tiến vào văn phòng cô nhi viện, đã thấy các đồng nghiệp trong văn phòng lộ ra vẻ mặt lo lắng.
“Tiểu Ngữ, cô nhi viện sẽ bị phá bỏ sao?” Một đồng nghiệp nữ nói ra một câu chấn động.

Liên Ngữ giật mình ngay tại chỗ, sau đó hỏi một câu, “Viện trưởng ở văn phòng sao?”

“Ừ” Đồng nghiệp nữ gật đầu với cô.

Cô vừa nghe, lập tức xoay người chạy đến văn phòng của viện trưởng.

“Viện trưởng?” Liên Ngữ khẽ gõ vài cái lên cánh cửa.

“Tiểu Ngữ à, vào đi.” Viện trưởng Trương ngẩng đầu thấy người đến là cô thì gật đầu bảo cô vào.

Liên Ngữ bước nhanh tới, cũng chẳng quan tâm đến lễ phép, sốt ruột hỏi “Nghe nói cô nhi viện sẽ bị phá bỏ, có thật không ạ?”

Viện trưởng Trương tháo kính lão xuống, xoa nhẹ thái dương, vẻ mặt đau khổ, “Con đã nghe nói ta cũng không gạt con, đúng vậy, thông báo đã truyền xuống dưới, cô nhi viện sẽ bị phá bỏ rồi dời đi chỗ khác.”

“Tại sao lại như vậy?” Giọng nói của Liên Ngữ cao vút, “Tại sao vô duyên vô cớ lại muốn phá bỏ rồi dời đi nơi khác chứ?”

“Aiz, ta cũng vừa nhận được thông báo, mảnh đất của cô nhi viện sẽ bán cho một nhà kiến trúc sư, nghe nói cậu ta mới mở văn phòng riêng, cần phải gây dựng danh tiếng ở đây, cho nên cô nhi viện này là kế hoạch thứ nhất của bọn họ.” Viện trưởng Trương bất đắc dĩ nói, lo lắng không thôi.

“Làm sao có thể như vậy?” Giọng điệu Liên Ngữ tỏ ra phẫn nộ la to, “Viện trưởng, không phải cô nhi viện của chúng ta đã ký hợp đồng thuê mướn đàng hoàng rồi sao? Sao có thể tùy tiện bán đi chứ?”

“Tiểu Ngữ, nói thật cho con biết, lâu nay cô nhi viện chưa trả tiền tiền thuê, những năm gần đây đều dựa vào viện trợ bên ngoài, cũng chỉ có thể duy trì chi tiêu cho cuộc sống bình thường,” Viện trưởng Trương gian nan nói ra sự khó khăn của cô nhi viện, tiếng thở dài vang lên trong phòng làm việc.

“Trời ạ, tình hình kinh tế của cô nhi viện thật sự thảm như vậy sao?” Cô không thể tin được, từ trước tới nay cô đều ngây thơ cho rằng cô nhi viện là một nơi giúp đỡ người khác, hẳn sẽ có rất nhiều người giống như cô, nhiệt tình giúp đỡ, yêu quý nơi này.

“Chúng ta làm trái với quy ước trước đây, cho nên người bán đi, chúng ta cũng không thể nói gì hơn.” Hiện tại viện trưởng rất lo lắng cho lũ trẻ “Còn bọn nhỏ phải làm sao bây giờ?”

“Viện trưởng, tên văn phòng đó là gì?” Đột nhiên Liên Ngữ thốt lên một câu.

Viện trưởng Trương nghi hoặc nhìn cô “Tiểu Ngữ, con muốn làm gì?”

“Viện trưởng, có lẽ chúng ta chỉ có thể đi tìm bọn họ để nói chuyện, cầu xin bọn họ đừng phá bỏ nơi này thôi.” Liên Ngữ nói ra suy nghĩ của mình cho viện trưởng nghe.

“Có thể sao?” Thương nhân đều là những kẻ hám lợi, họ sẽ buông tha cơ hội tốt để kiếm tiền này sao?

“Không thử sao có thể biết kết quả chứ!” Nói tóm lại, Liên Ngữ đã hạ quyết tâm phải đi một chuyến.

“Đây là danh thiếp họ để lại.” Viện trưởng Trương đưa danh thiếp cho cô.

Liên Ngữ liếc mắt nhìn “Văn phòng kiến trúc sư Phong Thượng, sao nhìn thấy quen mắt vậy chứ?”

“Tiểu Ngữ, con thật sự muốn đi sao?” Viện trưởng Trương lo lắng, hỏi lại lần nữa, “Ta nghĩ con nên quên chuyện đó đi, ta sẽ nhờ vài người bạn tìm chỗ nào đó phù hợp để chuyển đi.”

“Viện trưởng, nơi này có mấy chục đứa trẻ, trong thời gian ngắn như vậy làm sao có thể thu xếp chỗ ở ổn định cho bọn trẻ được chứ?” Liên Ngữ không đồng ý nhíu mày, “Người yên tâm, con chỉ nói chuyện với người phụ trách của bọn họ, xem phương pháp gì giải quyết hay không thôi.”

“Vậy được rồi, con phải cẩn thận.” Viện trưởng Trương không làm gì được, chỉ có thể để cho cô đi, có thể có chuyển biến gì đó cũng không chừng.

“Vâng, con sẽ liệu sức mà làm.” Nói xong cô cầm tấm danh thiếp rời khỏi văn phòng viện trưởng.

Liên Ngữ cầm danh thiếp đứng trước cửa cao ốc, đối chiếu với tấm danh thiếp, xác định đúng rồi, cô ngẩng đầu lên đi vào.

“Tiểu thư, xin chào, xin hỏi cô cần tìm ai?” Trước đại sảnh một cô tiếp tân xinh đẹp với vẻ mặt mỉm cười lịch sự, hỏi Liên Ngữ.

“Tôi muốn tìm người phụ trách của các người.” Liên Ngữ khẩn trương, toát mồ hôi hột.

“Xin hỏi tiểu thư có hẹn trước không?”  Cô tiếp tân vẫn giữ nguyên nụ cười như lúc ban đầu.

“Làm phiền cô thông báo một tiếng, tôi là người đại diện cho cô nhi viện Thiên Sứ, đến thảo luận về vấn đề đất đai.” Liên Ngữ mở to cặp mắt ngập nước nhìn chằm chằm cô ta.

“Này....” Cô tiếp tân hơi do dự.

“Cầu xin cô.” Liên Ngữ chấp hai tay lại vẻ mặt thỉnh cầu nhìn cô ta.

“Được rồi, tiểu thư chờ một chút.” Cô tiếp tân bấm điện thoại gọi điện xin ý kiến của quản lý.

Trong chốc lát, đã có được chỉ thị “Tiểu thư mời đi bên này, trực tiếp lên lầu 20, ông chủ của chúng tôi đang chờ trên đó.”

“Cảm ơn.” Liên Ngữ mỉm cười nói lời cảm ơn với cô tiếp tân.

Đến lầu 20, Liên Ngữ đứng trước một cánh cửa vừa dày vừa nặng, hít sâu một hơi, cô mới chậm rãi giơ tay lên gõ cửa.

“Vào đi.” Giọng nói trầm thấp hùng hồn từ bên trong truyền đến.

Liên Ngữ nghe giọng nói này lại cảm thấy quen thuộc, lắc đầu mặc kệ, nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, lúc nhìn thấy rõ ràng người ngồi ở bàn làm việc thì cô ngây ra.

Tất Ngôn, người đang ngồi ở bàn làm việc là Tất Ngôn.

“Anh....” Ngón tay mảnh khảnh của cô chỉ về phía anh.

“Thân ái, làm sao em biết anh ở đây?” Tất Ngôn kinh ngạc không thôi, “Em chính là người đại diện của cô nhi viện Thiên Sứ?”

“Đúng vậy....đây là công ty của anh à?”

“Không phải đã nói qua với em rồi sao?” Tất Ngôn đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi đi đến trước mặt cô “Em không để ở trong lòng đúng không?”

Để cô ngồi trên ghế sô pha, tự mình lấy cho cô ly nước trái cây “A, chỗ kia là cô nhi viện em đang làm việc hả?”

“Đúng vậy.” Thấy bộ dáng cùng vẻ mặt không biết chuyện gì của anh, cô có chút hồ đồ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Meo Miu Ciu về bài viết trên: Cyclotron, chris_33, lechi89, traiothiem
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 37 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cat_catt, Jolie Quynh, Trần Thu Lệ, Tuanh83 và 1043 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C963

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 82, 83, 84

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.