Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 151 bài ] 

Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

 
Có bài mới 01.05.2015, 21:48
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 29.06.2014, 23:06
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 374
Được thanks: 3749 lần
Điểm: 11.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã sắc lang, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 29
   Chương 30: Thấy sắc quên bạn

   "Nhạc Dục, chúng ta mua cái gì đây?" Tâm tình Tả Phỉ Bạch cực kỳ tốt, kéo Thịnh Nhạc Dục. Cô đã sắp xếp tốt rồi, cuối tuần này sẽ chụp ảnh với một tổ chụp ảnh. Có Thịnh Nhạc Dục làm chỗ dựa, sự nghiệp của cô thuận lợi hơn nhiều.

   Thịnh Nhạc Dục suy nghĩ một chút, Hà Quyên đã mua những đồ gì trong nhà. Sau khi cẩn thận suy nghĩ, sắc mặt Thịnh Nhạc Dục tái mét.

   Từ những cái lớn như rèm cửa sổ, khăn trải giường, đến những cái nhỏ như chén bát, đều là Hà Quyên mua. Nếu thật sự đổi hết cũng đồng nghĩa với việc lắp đặt lại tất cả một lần.

   Tả Phỉ Bạch bị anh ta gọi ra ngoài, ở bên cạnh anh ta, dáng vẻ say mê cuồng nhiệt làm cho anh ta xụ mặt không mua gì mà trở về.

   "Mua hai cái đệm dựa, cô chọn đi. Hôm nay, tôi mệt, ở chỗ này chờ cô." Lời nói của Thịnh Nhạc Dục khiến Tả Phỉ Bạch ngây ngẩn cả người, nhưng chỉ chợt loé lên, lập tức trên mặt lại nở nụ cười quyến rũ.

   Tả Phỉ Bạch buông cánh tay Thịnh Nhạc Dục ra, mềm mỏng đáp lời, khéo léo gật đầu: "Được, em đi chọn, anh chờ em một lát."

   Không lâu sau, Tả Phỉ Bạch trở lại, xách theo một cái túi, bên trong phình ra, nhìn thấy hai cái đệm dựa.

   Thịnh Nhạc Dục không nói gì, lái xe về nhà.

   Về đến nhà, cũng không để ý đến Tả Phỉ Bạch, cầm một cái túi rác lớn màu đen, trực tiếp bỏ hai cái đệm dựa trên ghế sa lon vào túi rồi ném sang một bên.

   "Lấy ra." Bàn tay to duỗi ra, đưa về phía Tả Phỉ Bạch lấy đệm dựa.

   Tả Phỉ Bạch vội vàng đưa tới, Thịnh Nhạc Dục nhanh chóng lấy ta. Vừa lấy ra, sắc mặt lập tức thay đổi.

   "Tôi dị ứng với cái này." Thịnh Nhạc Dục chán ghét ném đệm dựa lông nhung Tả Phỉ Bạch mua ra xa. Đối với loại nhung lông này, anh ta không thể tiếp xúc trong thời gian dài, nếu không, mũi sẽ không thoải mái.

   "A, em không chú ý đến. Nếu không, ngày mai, em đi mua cái khác." Tả Phỉ Bạch vội vàng nhận lấy, cầm ra xa, chỉ sợ Thịnh Nhạc Dục chán ghét cô.

   "Không cần, cô mang về dùng đi." Thịnh Nhạc Dục cau mày: "Chủ nhật phải đi công tác, cô về nghỉ ngơi trước đi."

   Bị một cú điện thoại kêu đến, giờ lại bảo cô rời đi, nếu là người khác, Tả Phỉ Bạch đã sớm nổi giận. Nhưng đối tượng là Thịnh Nhạc Dục, Tả Phỉ Bạch không những không tức giận mà còn cười: "Được, vậy em đi chuẩn bị thật tốt, nhất định sẽ không làm anh mất mặt." Nói xong, xách theo túi đệm vừa mua rời đi.

   Phản ứng của Tả Phỉ Bạch hiển nhiên là đang lấy lòng Thịnh Nhạc Dục. Nhìn một chút, đây mới gọi là phụ nữ. Tuỳ tiện cúp điện thoại của anh ta, còn quăng cho anh ta 200 nhân dân tệ, nghĩ anh ta là cái gì?

   Nặng nề ngồi vào trên ghế sô pha, ngồi một lát thì cảm thấy không thoải mái. Ánh mắt nhìn thoáng qua, liếc đến túi đệm dựa bị anh ta ném qua một bên, ngồi nhìn không nhúc nhích.

   Ngồi như vậy một lát, không cam tâm đi xách cái túi lại, móc đệm dựa ra, ném lên ghế sô pha, đứng dậy nhìn chằm chằm cái ghế như nhìn kẻ thù. Nhìn một lúc lâu, quay người trở về phòng ngủ, rầm một tiếng, đóng cửa phòng lại.

   Thịnh Nhạc Dục ở nơi đây nhưng không biết Hà Quyên đang vội vàng. Đến thứ sáu, thật vất vả mới dọn dẹp xong trong nhà, đồ đạc cũng được chuyển vào.

   Hà Quyên bị Phan Kỳ kéo đến phòng của bọn họ trước kia, nói là phải xuất giá từ “nhà mẹ”.

   Hà Quyên nắm điện thoại, nhìn hồi lâu. Phan Kỳ cũng không quấy rầy, trốn vào trong phòng của mình.

   Rốt cuộc Hà Quyên cũng hạ quyết tâm, gọi điện thoại cho dì nhỏ. Điện thoại vừa thông, lập tức truyền đến giọng nói lo lắng của dì nhỏ: "Quyên tử? Có chuyện gì vậy?"

   Ngày thường, đều là bà chọn lúc chồng mình không ở nhà lén lút gọi điện thoại cho Hà Quyên, Hà Quyên sẽ không tự nhiên gọi điện thoại cho bà, sợ mang đến phiền toái không cần thiết cho bà.

   "Dì nhỏ, con kết hôn." Nào ngờ, Hà Quyên vừa mở miệng lại là một quả bom nặng kí.

   "Quyên tử, con... Con kết hôn?" Dì nhỏ kinh ngạc đứng lên, giọng nói không tự chủ được mà đề cao.

   "Vâng! Dì nhỏ, con kết hôn." Hà Quyên nhẹ nhàng nói xong: "Con nghĩ phải nói với dì nhỏ một tiếng. Bởi vì công việc của bọn con bận rộn cho nên không cử hành hôn lễ, cũng không bày tiệc rượu gì."

   Dì nhỏ dĩ nhiên biết tính chất công việc của Thịnh Nhạc Dục, biết anh ta cả ngày bận bịu. Nhưng không bày tiệc rượu, sợ rằng không phải chỉ vì công việc bận rộn thôi.

   "Quyên tử, dì nhỏ..."

   "Dì nhỏ, con hiểu mà. Chỉ là muốn nói với dì nhỏ một tiếng để dì nhỏ vui mừng một chút." Hà Quyên chịu đựng chua xót trong mũi, nhẹ giọng nói. Dượng nhìn cô vẫn luôn không vừa mắt, chắc chắn sẽ không cho dì nhỏ đến dự hôn lễ của cô.

   "Cậu ta đối xử với con có tốt không? Sẽ đối tốt với con sao?" Dì nhỏ không để ý đến chuyện đó, bà để ý nhất chính là về sau, Hà Quyên có hạnh phúc không?

   "Vâng! Anh ấy đối với con rất tốt." Hà Quyên cười, quả thật Chu Duệ Trạch đối với cô rất tốt. Mặc dù biết rõ người mà dì nhỏ nói và người cô nói không cùng là một người, nhưng cô cũng sẽ không chủ động giải thích rõ.

   "Vậy thì tốt, đối xử tốt với Quyên tử là tốt rồi." Dì nhỏ nghe Hà Quyên nói, rốt cuộc cũng thoáng yên tâm.

   Hai người nói chuyện ngắn ngủi, dì nhỏ vội vàng cúp điện thoại. Một lát, bọn họ sẽ trở về, để cho bọn họ biết sẽ không tốt.

   Nhìn cuộc điện thoại bị cắt đứt, Hà Quyên bất đắc dĩ cười khẽ. Cũng bởi vì lúc trước, dượng chứa chấp cô, muốn bán căn nhà ba mẹ cô để lại cho cô, nhưng nói gì thì dì nhỏ cũng không đồng ý mới làm cho cuộc hôn nhân của bọn họ như đứng ở sườn núi.

   Dì nhỏ chiếu cố cô nhiều năm như vậy, dượng nuôi dưỡng cô cũng tốn không ít công sức, cho nên chuyện gì cũng nhân nhượng dượng. Vì nguyên nhân này, mỗi lần nghĩ đến chuyện này, trong lòng Hà Quyên lại cảm thấy khó chịu. Dì nhỏ vì cô đã phải chịu quá nhiều khổ cực.

   Phan Kỳ gõ cửa phòng ngủ của Hà Quyên một cái, thấy Hà Quyên ngẩng đầu, lúc này mới đi vào. Đưa ly sữa tươi ấm nóng trong tay cho Hà Quyên: "Uống."

   Không có lời thừa thãi, cũng không cần nói nhiều.

   "Có chuyện gì thì gọi điện cho tớ. Nếu có người khinh thường cậu, nhất định phải nói cho tớ biết. Nếu không nói cho tớ biết, tớ sẽ đánh cậu." Phan Kỳ giơ quả đấm lên, quơ quơ trước mặt Hà Quyên, uy hiếp.

   "Dạ!" Hà Quyên đáp lời thật to, hai người cùng cười lăn cười bò.

   Ở một nơi khác, Chu Duệ Trạch đang trong nhà mình, hết nằm ở phòng khách lại đến phòng ngủ chính, đang cân nhắc xem khoảng cách của hai người có xa lắm không. Trong lòng tính toán lúc nào thì có thể dụ người nằm ở phòng khách đến phòng ngủ chính.

   Điện thoại vang lên, ấn nghe.

"Chủ nhật này, người phụ nữ của Thịnh Nhạc Dục đi chụp ngoại cảnh." Giọng nói của Nhiếp Nghiêu từ bên trong truyền ra.

   "Hả? Tớ biết rồi." Chu Duệ Trạch nhẹ nhàng cười, hiển nhiên tâm tình cực kì tốt: "Ngày mai, cậu nhất định phải đến đúng giờ."

   Nhiếp Nghiêu bất đắc dĩ đỡ trán: "Tớ nói với cậu, tớ nhất định phải làm kẻ xấu đến cùng, có phải không?"

   "Để người anh em của cậu hạnh phúc, cậu phải hy sinh một chút. Quyết định như vậy." Chu Duệ Trạch không để ý Nhiếp Nghiêu kể khổ, trực tiếp cúp điện thoại. Anh rất bận, ngày mai còn phải chuẩn bị kết hôn.

   Nhìn chằm chằm điện thoại bị cúp, Nhiếp Nghiêu im lặng hỏi ông trời, chẳng lẽ đây là thấy sắc quên bạn trong truyền thuyết?



Đã sửa bởi Hana96 lúc 05.05.2015, 21:25.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.05.2015, 20:42
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 29.06.2014, 23:06
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 374
Được thanks: 3749 lần
Điểm: 11.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã sắc lang, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 30
Chương 31: Nguyên nhân

   “Hôn lễ” của Hà Quyên và Chu Duệ Trạch thật sự là đơn giản đến không thể đơn giản hơn được nữa, một căn phòng nhỏ ở trong quán rượu.

   "Tớ ra ngoài xem một chút, trên đường đi, anh ấy bị kẹt xe." Hôn lễ của Hà Quyên lần này chỉ có một bạn tốt tham gia, đương nhiên là Phan Kỳ.

   Nói xong, Hà Quyên cũng rời đi, đến quán rượu chờ Chu Duệ Trạch. Theo ven đường đi về phía trước một chút, như vậy có thể sớm nhìn thấy anh.

   Ở một nơi khác, sau khi Chu Duệ Trạch cúp điện thoại, nhìn chằm chằm chiếc xe tải chắn phía trước, sắc mặt hết sức khó coi. Hôm nay, anh muốn đi kết hôn, lại dám kẹt xe!

   Ngồi ở vị trí tài xế, Nhiếp Nghiêu cảm thấy rõ ràng khí lạnh tản ra từ bên cạnh. Im lặng nhìn sang bên cạnh, quả nhiên, khí thế ẩn giấu của Chu Duệ Trạch bắt đầu bộc lộ ra ngoài. Vội vàng ho một tiếng, nhắc nhở Chu Duệ Trạch chú ý hoàn cảnh.

   Chu Duệ Trạch cũng chỉ là nhất thời tức giận, được Nhiếp Nghiêu nhắc nhở, lập tức khôi phục dánh vẻ bình thường: "Kẹt xe rất đáng ghét."

   Nhiếp Nghiêu im lặng nhìn chằm chằm tay lái, khống chế kích động muốn khinh bỉ Chu Duệ Trạch. Ở trong lòng gầm thét, hiện tại, trong thành phố có con đường nào không bị kẹt xe? Một cái xe lại làm toàn bộ khí thế của cậu bộc lộ ra rồi sao? Ngày thường là người bí hiểm khó dò, hiện tại, mới đụng phải một chút chuyện nhỏ đã bắt đầu xù lông rồi hả? Nếu để cho đám người anh em trước kia biết Chu Duệ Trạch biến thành như vậy, không chừng sẽ chạy tán loạn mất.

   Nhiếp Nghiêu bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng cũng hiểu. Đoán chừng không phải kẹt xe làm Chu Duệ Trạch xù lông, mà bởi vì sợ Hà Quyên chờ sốt ruột thôi.

   "Sao vẫn chưa di chuyển?" Chu Duệ Trạch nhìn đồng hồ không ngừng, thân thể nhích tới nhích lui, nóng nảy lo lắng.

   Nhiếp Nghiêu yên lặng nhìn lướt qua đồng hồ trên tay của anh. Mới qua ba phút, không phải ba giờ, có cần gấp gáp như vậy không?

   "Chúng ta đi đường cũ." Chu Duệ Trạch quyết định thật nhanh, mở cửa xuống xe: "Đợi thời gian dài như vậy, còn không biết bị vây đến lúc nào. Chúng ta đi đường nhỏ trước đây."

   Thật lòng Nhiếp Nghiêu muốn lạy Chu Duệ Trạch. Đại ca, 3 phút rất dài sao? Rất dài sao? Chỉ là, xét thấy người nào đó đối với lần kết hôn này hết sức chờ đợi, tinh thần của Nhiếp Nghiêu cũng hồi hộp cao độ.

   Bỏ lại xe đi theo Chu Duệ Trạch. Dĩ nhiên, Nhiếp Nghiêu có lý trí hơn so với người nào đó, gọi điện thoại cho trợ lý, để trợ lý đến lái xe đi, tránh làm trở ngại giao thông nơi này.

   "Cậu đi chậm một chút!" Nhiếp Nghiêu đuổi theo Chu Duệ Trạch, nhịn không được gầm nhẹ: "Cậu muốn gây ra phiền toái không cần thiết sao?"

   Hoàn toàn không giảm tốc độ chút nào đi về phía trước, anh không biết rằng tốc độ của bọn họ như vậy rất doạ người sao?

   Bước chân Chu Duệ Trạch ngừng lại một chút, cũng không dừng nhưng tốc độ đã chậm lại, người bên ngoài nhìn chỉ thấy tốc độ sải bước chạy nhanh về phía trước.

   "Cô ấy chờ sẽ sốt ruột." Chu Duệ Trạch giải thích một câu, bởi vì mới vừa rồi anh luống cuống mà có chút ngượng ngùng.

   "Thời gian còn chưa tới." Nhiếp Nghiêu chỉ chỉ đồng hồ trên cổ tay mình: "Có thể là Hà Quyên nhà cậu đi sớm."

   Nhắc tới Hà Quyên, trên mặt Chu Duệ Trạch lập tức nở nụ cười: "Ừ, Quyên tử là như vậy, làm cái gì cũng sẽ đến sớm, sẽ không để người khác phải chờ."

   Vừa thấy được nụ cười như “ánh mặt trời rực rỡ” trên mặt Chu Duệ Trạch, Nhiếp Nghiêu không nói gì, có chút hối hận. Vừa nhắc tới Hà Quyên, cậu ta đã không bình thường, cử chỉ của Chu Duệ Trạch thật là điên rồ rồi.

   Vội vàng đến con hẻm nhỏ bên cạnh quán rượu, đã có thể thấy quán rượu, Chu Duệ Trạch đột nhiên đứng lại. Nhiếp Nghiêu nhướng mày, anh phải đợi lát nữa mới ra sân, Chu Duệ Trạch là người chồng danh chính ngôn thuận, còn chờ cái gì? Mới vừa rồi, là người nào vô cùng lo lắng chạy tới?

   "Chân cậu bị chuột rút à?" Nhiếp Nghiêu tới gần cười xấu xa, ngẫm lại, ban đầu là người vang danh như thế nhưng mới chạy một đoạn đường ngắn đã chuột rút. Như vậy về sau, anh có thể lớn tiếng cười nhạo?

   Ngay cả ánh mắt, Chu Duệ Trạch cũng không cho Nhiếp Nghiêu, ném cho một câu "an ủi": "Đừng tiếc tiền thuốc, tiền chữa bệnh, công ty có thể chi trả, không cần đau lòng."

   Cậu mới có bệnh! Trong lòng Nhiếp Nghiêu gầm thét. Anh biết, không nên cãi vã với người nào đó, cuối cùng, người thua thiệt luôn là anh.

   "Nhìn cái gì? Còn không đi, Quyên tử nhà cậu đang chờ cậu đó?" Nhiếp Nghiêu thông minh nói sang chuyện khác, công kích xương sườn mềm của “kẻ địch”. Anh có thể vững vàng ngồi lên vị trí Tổng giám đốc cũng không phải chỉ là hư danh.

   "Quyên tử đang bận." Vừa nhắc tới Hà Quyên, giọng nói của Chu Duệ Trạch lập tức dịu dàng đến độ sắp chảy ra nước. Nhiếp Nghiêu nghe được mà toàn thân phát run, nổi da gà.

   Nhiếp Nghiêu tự động bỏ qua sinh vật không bình thường nào đó, nhìn về đường phía trước, vừa hay nhìn thấy Hà Quyên đẩy một chiếc xe rác đi lên dốc núi.

   Gần tối chủ nhật, trên đường người đi lại rất nhiều. Tuy không đi làm nhưng người đi dạo phố tụ hội cũng không ít hơn so với ngày thường. Nhìn những người gặp thoáng qua xe rác, dáng vẻ chau mày bịt mũi đi nhanh cũng biết mùi kia khó ngửi thế nào. Hà Quyên cố tình làm như không có việc gì, đẩy xe đi lên.

   Sườn núi cũng không phải rất cao, nhưng nữ công nhân vệ sinh hơn 40 tuổi một mình kéo lên nhất định là rất khó khăn.

   Sau khi lên sườn núi, Nhiếp Nghiêu thấy công nhân làm vệ sinh nhìn về phía Hà Quyên cười cảm kích, nói cái gì đó. Hà Quyên nhếch miệng mỉm cười, sau đó trở lại khu vực gần khách sạn, lấy khăn giấy ra xoa xoa tay, xong ném vào thùng rác ven đường. Giống như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục nhìn hai bên đường, đợi Chu Duệ Trạch.

   Hà Quyên đi từ từ dọc theo ven đường, mắt thấy cô sắp đến con hẻm nhỏ bọn họ đang đứng, Nhiếp Nghiêu hung hăng trợn mắt nhìn người bên cạnh một cái. Còn không đi ra ngoài, chẳng lẽ muốn chờ bị phát hiện hay sao?

   "Quyên tử." Chu Duệ Trạch vội vàng đi ra khỏi hẻm nhỏ nghênh đón Hà Quyên, vừa đúng chặn lại tầm mắt Hà Quyên, không  cách nào thấy tình huống trong hẻm nhỏ: "Chờ lâu chưa?"

   "Chưa, là em đến sớm." Hà Quyên cười nói: "Anh đi từ bên này tới à?" Hình như bãi đậu xe không phải ở chỗ này.

   "Hôm nay, anh không lái xe." Chu Duệ Trạch nói: "Em luôn chờ ở bên ngoài sao?"

   "Không, em vừa mới ra ngoài thôi."

   "Sao không gọi điện thoại cho anh? Ngày lạnh như vậy, chờ lâu thì làm thế nào?" Chu Duệ Trạch đau lòng nói.

   "Anh nói với em là kẹt xe. Có gọi điện thoại cho anh, anh cũng không đến được, để cho anh gấp gáp làm gì?" Hà Quyên nói rất tự nhiên: "Mau vào đi thôi, bạn thân của em còn muốn gặp anh một chút đấy."

   Bên trong hẻm nhỏ, Nhiếp Nghiêu nhìn bóng lưng đã đi xa của Chu Duệ Trạch và Hà Quyên thì im lặng, thu hồi thần thái hài hước vừa rồi, như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm bóng lưng Hà Quyên. Anh gần như đã hiểu tại sao Chu Duệ Trạch lại có thể thích Hà Quyên như vậy.

   Trừ năm đó, Hà Quyên giúp Chu Duệ Trạch, chắc chắn còn vì tính cách của Hà Quyên. Đối với ai cũng rất dịu dàng chứng tỏ là người luôn suy nghĩ cho người khác, ai cũng muốn có một người bạn như thế. Chỉ là... Tại sao muốn anh làm người ác?

   Nhiếp Nghiêu mồ hôi lấm tấm im lặng nhìn trời, đây chính là giá phải trả khi làm anh em sao?



Đã sửa bởi Hana96 lúc 07.05.2015, 16:18.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.05.2015, 16:11
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 29.06.2014, 23:06
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 374
Được thanks: 3749 lần
Điểm: 11.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã sắc lang, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 28
Chương 32: Ai sợ ai

   "Chu Duệ Trạch, Phan Kỳ." Hà Quyên giới thiệu đơn giản một chút, không dư thừa một từ nào. Có thể xuất hiện ở nơi này, đương nhiên là người mà cô quan tâm nhất.

   "Chào cô." Chu Duệ Trạch đưa tay ra, cười ôn hòa, nhìn thế nào cũng là một người hiền lành.

   Phan Kỳ dùng ánh mắt xem xét nhìn chằm chằm vào Chu Duệ Trạch, sau đó bắt tay với Chu Duệ Trạch, khẽ dùng sức nắm chặt bàn tay, trầm giọng nói: "Không được khinh thường Quyên tử, nếu không, tôi không tha cho anh!"

   Chu Duệ Trạch không trốn tránh ánh mắt của Phan Kỳ mà nghiêm túc nhìn lại, trịnh trọng gật đầu: "Nhất định sẽ không."

   Hà Quyên đứng bên cạnh nhìn, đột nhiên trong lòng có cảm giác rất lạ lùng - hai người kia đang giao tiếp cái quái gì vậy? Chợt lắc đầu một cái, vứt cảm giác khác lạ kia văng ra ngoài, nhất định là cô nhìn lầm rồi.

   Đang lúc Hà Quyên muốn nói chuyện, Phan Kỳ đã thả tay Chu Duệ Trạch ra, hai người giống như không có chuyện gì xảy ra, ngồi xuống.

   Lúc này, nhân viên phục vụ đã bắt đầu mang thức ăn lên. Chu Duệ Trạch đã sớm hỏi thăm những món yêu thích của Phan Kỳ từ trong miệng Hà Quyên, cho nên những món ăn mang lên đều là những món hợp khẩu vị của Hà Quyên và Phan Kỳ.

   Phòng này cũng không phải rất lớn, là phòng nhỏ cho sáu người, nhưng chỉ có ba người ngồi. Phan Kỳ với tư cách là người thân bên nhà gái, dĩ nhiên là gặng hỏi tài sản của Chu Duệ Trạch.

   "Đi làm ở đâu? Làm việc gì?" Phan Kỳ phải bảo đảm người đàn ông này sẽ không lừa gạt Hà Quyên. Mặc dù bây giờ, Hà Quyên đang ở căn hộ của anh nhưng ai biết căn hộ kia có phải của Chu Duệ Trạch thật hay không, ngộ nhỡ đó chỉ là thuê thì sao?

   "Minh Đạt, trợ lý giám đốc." Chu Duệ Trạch vội vàng nói lý lịch của anh.

   "Minh Đạt?" Phan Kỳ ngây ngẩn cả người, công ty đó có thể nói là rất nổi tiếng, sản nghiệp bên dưới làm người ta phải líu lưỡi hít hà không thôi. Ai cũng đều muốn được vào đó làm việc, phúc lợi đãi ngộ rất tốt, tiền đồ công việc sáng lạng, đây tuyệt đối là công ty xếp hạng tốt nhất cho những người lựa chọn nghề nghiệp.

   "Ừ." Chu Duệ Trạch cũng không vì công việc tốt mà đắc ý, rất bình tĩnh gật đầu. Bởi vì phản ứng bình thản của Chu Duệ Trạch, trong lòng Phan Kỳ phỏng đoán đó chỉ là trợ lý giám đốc của một nhánh nhỏ mà thôi.

   "Anh ở một mình?" Thấy Chu Duệ Trạch gật đầu, Phan Kỳ tiếp tục hỏi: "Người trong nhà đâu?"

   Ánh mắt Chu Duệ Trạch chớp chớp một cái, giọng nói có chút buồn bã: "Chúng tôi đã lâu không liên lạc."

   Lúc này, Phan Kỳ mới nhớ đến Chu Duệ Trạch bị gay, vội vàng nói sang chuyện khác: "Quyên tử là người đặc biệt hiền lành, anh phải đối xử tốt với cô ấy. Có lẽ một lúc nào đấy..."

   "Phan Kỳ, ăn cơm." Nói xong, Hà Quyên gắp một miếng thịt nhét vào trong miệng Phan Kỳ.

   "Ưmh..." Trong miệng Phan Kỳ bị nhét đầy, không nói ra được nửa câu, chỉ có thể dùng ánh mắt tố cáo Hà Quyên. Đây là mưu sát! Mưu sát!

   Hà Quyên nhìn trả lại cho Phan Kỳ một ánh mắt cảnh cáo, câm miệng.

   Tâm tình Chu Duệ Trạch cực kì tốt, cười ngồi xuống, cùng Hà Quyên và Phan Kỳ ăn cơm. Trong lòng đã xếp Phan Kỳ vào người phe mình.

   Mặc kệ như thế nào, chỉ muốn Hà Quyên hạnh phúc, riêng điều này đã đủ khiến Chu Duệ Trạch xem Phan Kỳ là bạn bè. Huống chi, lời nói của Phan Kỳ nói được một nửa bị Hà Quyên cắt đứt. Nếu anh đoán không sai thì nửa câu phía sau là hi vọng quan hệ của bọn họ có thể phát triển hơn. Cô gái tên Phan Kỳ này, ừ, rất được lòng anh. Rất tốt, rất tốt!

   Ăn được hơn phân nửa thức ăn, có thể nói là ba người trò chuyện với nhau cực kỳ vui. Nhất là Chu Duệ Trạch là người ôn hòa lễ độ như vậy, rõ ràng không hề cố ý, lại làm cho không khí trên bàn ăn vui vẻ lên nhiều.

   Đúng lúc đó, cửa phòng đột nhiên bị mở ra, một người tiến vào.

   "Thật là trùng hợp. Duệ Trạch, tới dùng cơm, sao không gọi tôi?" Nhiếp Nghiêu hoa hoa lệ lệ ra sân, một thân phong cách cứng rắn lạnh lùng, vừa nhìn đã biết là người thành công trong xã hội mới có loại khí thế đó, tuyệt đối có thể trấn áp cục diện.

   Chỉ là, Phan Kỳ không hiểu tình huống hiện giờ.

   Sau khi Chu Duệ Trạch thấy Nhiếp Nghiêu, trong nháy mắt, nụ cười còn tràn đầy trên mặt mới vừa rồi lập tức cứng ngắc, cảm giác cả người sa sút.

   Hà Quyên nhướng mày, cô đã sớm xem Chu Duệ Trạch là bạn của cô. Nhìn bạn tốt bị người ta “khinh thường”, tinh thần trọng nghĩa siêu cường của cô lập tức nổi lên.

   "Thật xin lỗi, tôi và Duệ Trạch kết hôn, muốn mời chị em tốt của tôi ăn một bữa cơm. Thế nào, ngài Nhiếp cũng muốn tham gia sao? Tôi sẽ không để ý." Hà Quyên khéo léo cười, khách khí với Nhiếp Nghiêu.

   Phan Kỳ hơi suy nghĩ, lập tức hiểu người trước mắt là ai. Chỉ là, Hà Quyên vậy mà cũng nói lời chế nhạo. Mời chị em tốt ăn cơm, nếu Nhiếp Nghiêu mà ngồi xuống, vậy thì cũng đồng nghĩa với việc thừa nhận là quan hệ chị em rồi? Quan hệ của anh ta và Chu Duệ Trạch, chẳng lẽ phần dưới của Nhiếp Nghiêu đúng là... cái đó? Nhưng nhìn thế nào cũng không đúng lắm.

   Nhiếp Nghiêu cũng xem như là tuấn tú với đường nét cứng rắn, tuy rằng bắp thịt không quá khoa trương nhưng đứng chung một chỗ với Chu Duệ Trạch, người nào trên người nào dưới, cái vấn đề này đã rất rõ ràng.

   "Cô..." Nhiếp Nghiêu bị những lời này của Hà Quyên làm cho nghẹn lời, anh thật không nghĩ đến. Ngày thường, nhìn Hà Quyên hiền lành điềm đạm như vậy, nói chuyện lại uyển chuyển đầy hàm ý như thế.

   "Chu Duệ Trạch, cậu muốn ở lại chỗ này?" Ánh mắt mãnh liệt của Nhiếp Nghiêu chuyển sang Chu Duệ Trạch vẫn luôn cúi đầu né tránh.

   Hà Quyên hừ lạnh một tiếng, đáp lời: "Đương nhiên là muốn ở lại chỗ này. Duệ Trạch là ông xã của tôi, chẳng lẽ ngài Nhiếp muốn giành ông xã với tôi sao? Đừng quên, anh cũng sẽ kết hôn sớm thôi."

   Nhiếp Nghiêu cười nhạo ra tiếng, nhìn chằm chằm Chu Duệ Trạch, hoàn toàn không để ý Hà Quyên can thiệp vào: "Chu Duệ Trạch, cậu khá lắm."

   "Chồng tôi đương nhiên là tốt rồi. Cầm được thì cũng buông được, ném đồ bỏ đi tuyệt đối không lưu luyến." Hà Quyên không nhìn nổi dáng vẻ cao ngạo của Nhiếp Nghiêu.

   Nhiếp Nghiêu nguy hiểm nheo mắt lại, khí thế lan ra. Nhiếp Nghiêu không chỉ là một Tổng giám đốc đơn giản như vậy, anh còn có một thân phận khác. Khí thế như vậy, tuyệt đối có thể khiến một người kiên cường cũng bị doạ cho sợ run.

   Hà Quyên nhướng mày, chắn giữa Chu Duệ Trạch và Nhiếp Nghiêu, một chút cũng không sợ hãi, trừng lại.

   Nhiếp Nghiêu không ngờ Hà Quyên sẽ có phản ứng như thế, ánh mắt dừng ở trên mặt Hà Quyên, sát ý sắc bén bắt đầu tỏa ra.

   Rất rõ ràng có thể thấy theo bản năng, thân thể Hà Quyên hơi run lên, sau đó, vẫn không chịu thua, hung ác nhìn anh chằm chằm. Ánh mắt như thế làm Nhiếp Nghiêu thầm kinh hãi. Cho dù là vệ sĩ trải qua huấn luyện đặc biệt khi anh nhìn chằm chằm như vậy cũng sẽ khiếp đảm. Mà Hà Quyên, một người bình thường như vậy, lại dám trừng lại anh, thân phận của cô thật chỉ đơn giản như vậy sao?

   Trong lòng nghi ngờ nhưng Nhiếp Nghiêu cũng không để lộ ra ngoài, chỉ làm ra dáng vẻ không cam lòng sập cửa rời đi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 151 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bùi Phương Thảo, Evil201294, gaubeodauhoi, giap382014, HanXu, Nana Trang, Ngockhue, omglala, Phương Nghi, Quách Thái Uyên, utby93 và 366 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 34, 35, 36

5 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 29, 30, 31

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 210, 211, 212

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 210, 211, 212

11 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 198, 199, 200

15 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

20 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 647 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 775 điểm để mua Đá hoa xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 210 điểm để mua Guốc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 217 điểm để mua Thư tình viết bằng lông ngỗng
Lily_Carlos: ấn vào tên người bạn muốn gửi tin nhắn xong ấn pm là dc
chuonggio06: Có ai không ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin riêng vậy ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin vậy ạ
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 387 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 248 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 246 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 366 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Kim Ngưu
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 254 điểm để mua Bươm bướm và vườn hoa
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 532 điểm để mua Thiên thần tím
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 511 điểm để mua Song Ngư Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 318 điểm để mua Ma Kết Nam
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 209 điểm để mua Cự Giải Nam
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 287 điểm để mua Xử Nữ Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 467 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 270 điểm để mua Gà con mới nở
Nguyêtnga: Hú hồn ms thấy tỉ năm tnn trở lại
Shin-sama: chắc không còn ai nữa
Shin-sama: :D
Shop - Đấu giá: Tư Bảo Bảo vừa đặt giá 200 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 256 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 933 điểm để mua Ngọc tím
Mavis Clay: á à, ra là tỷ quăng bomb muội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.