Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất

 
Có bài mới 19.04.2015, 23:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 35 : Tin dữ

Rất xl các ty hôm nay ms có chương ms, cố gắng đơi 1 tuần nữa khi m đi học qs về nha, tốc độ sẽ đều trở lại. Chỉ là gần đây lượt view tăng rất ít, thanks cũng ít nữa làm m thấy rất bùn ahh =((

"Sao vậy"

Nhận ra động tác trên tay của cô bất chợt dừng lại, anh hơi hơi ngẩng đầu lên, nhìn cô với ánh mắt khó hiểu. Cô cụp mắt xuống xe giấu sự ngại ngùng nơi đáy mắt, chỉ là hai vệt hồng hồng hai bên má có che thế nào cũng che không được. Nói sao đây? Chẳng nhẽ lại nói với anh rằng cô từ khi nào đã biến thành sắc nữ đấy, nhìn đôi môi mỏng xinh đẹp kia chỉ muốn cắn một miếng hay sao? Nhưng mà, đôi môi xinh đẹp kia từng hôn cô, cũng đã từng hôn người khác..... Một cảm giác bức bối quen thuộc lại trào lên rồi ngày càng bành trướng khiến cho Lâm Vũ mím môi lại, ánh mắt thoáng qua tia buồn bã. Cái cảm giác này là sao vậy, khó chịu, bức bối, tất cả đều là vì anh thân mật với người cô ghét nhất hay sao? Hỏi? Không hỏi? Nếu như cô hỏi, anh không muốn trả lời thì sao ? Cô đòi hỏi anh tư cách, nhưng mà hiện tại, cô lấy tư cách gì chất vấn anh đây?

"Sao vậy"

Anh lặp lại lần nữa, kéo cô ngồi lên đùi mình, ánh mắt nghi hoặc đảo qua

"Không có gì"

Cô cười khan một tiếng, lắc lắc đầu nói không, chỉ là nhìn bộ dạng kia, thấy thế nào cũng không giống không có gì. Trình Hạo không khỏi thở dài một hơi, nâng khuôn mặt đang cúi gằm xuống của cô, ánh mắt màu hổ phách nhìn thẳng vào đôi mắt đang trốn tránh của cô, giọng nói trầm thấp quyến rũ vang lên bên tai

"Tiểu Vũ, em có còn nhớ quy ước ba điều của chúng ta không"

Lâm Vũ nghe anh nói như vậy, hơi hơi ngẩn người, sau đó lại không khỏi cười khổ một tiếng. Quy ước ba điều đó, cô nhớ, đương nhiên nhớ, sao cô có thể quên được chứ, đó là những điều mà hai người đã quy định từ trước, thề rằng cả đời không được làm trái. Không nói dối, không nghi ngờ, không thất hứa, vào một ngày đẹp trời, hai đứa nhỏ cùng nhau đóng dấu ấn nho nhỏ vào một bản hiệp ước viết tay gồm mấy điều đó, dùng phương pháp trẻ con mà nghiêm túc cùng nhau lập nên ước định, trải qua bao nhiêu năm như thế vẫn không hề thay đổi. Không nghi ngờ, nói thì dễ, làm thì mới khó, nhất là khi có những việc mắt mắt thấy tai nghe, lý trí nói tin tưởng, còn trái tim lại không tránh nổi có chút lung lay, không nhiều, những cũng đủ khiến cho tâm trạng bức bối khó chịu.

"Ngày hôm đó, em có tình cờ..."

Lâm Vũ nói được một nửa thì mím môi lại, ấp úng không nói hết câu khiến cho Trình Hạo nhíu chặt mày, không hiểu chuyện gì đang xảy ra

"Tình cờ làm sao"

"Thì tình cờ.... tình cờ nhìn thấy anh cùng với Diệp Tuyền thân mật"

Cô không nhịn nổi nữa hét lên, rồi lại vì sự to tiếng của chính bản thân mình mà bực mình, cố gắng bình ổn lại cảm xúc. Lâm Vũ a Lâm Vũ, mày làm sao thế này, từ khi nào lại dễ mất cảm xúc như vậy chứ. So với Lâm Vũ thì Trình Hạo còn ngạc nhiên hơn nhiều, thân mật, nhóc con này là rốt cuộc vừa nói cái gì thế, anh từ khi nào cùng với Diệp Tuyền ghê tởm kia thân mật. Cô rốt cuộc ngốc thật hay không hiểu, trải qua bao năm như vậy, ngoài cô ra, anh thậm chí còn không có chạm vào người phụ nữ nào chứ đừng nói đến thân mật.

"Em rốt cuộc đang nói cái gì vậy. Anh từ khi nào cùng cô ta thân mật"

Trình Hạo hỏi lại một câu khiến Lâm Vũ mím môi chặt lại, ánh mắt nhìn anh lên án như kiểu cô biết thừa không cần phải giấu, một bộ dáng không vui tất cả đều phô bày ra hết

"Anh còn nói không có. Rõ ràng là buổi chiều hôm trước ở sân sau trường em có bắt gặp hai người.... ah... đau quá, tại sao lại đánh em"

Trình Hạo nghe cô nói được một nửa, một kí ức trong đầu mơ hồ truyền đến, ngay lập tức nhớ ra cô đề cập đến chuyện gì, không nhịn được búng vào trán cô một cái rõ đau khiến cho cô bưng trán, ánh mắt không hiểu. Nhóc con này, chính là vì lý do này mới giận dỗi với anh đi. Hơn nữa nếu như hôm nay anh không hỏi, cô cũng sẽ như vậy không thèm hỏi lại anh một câu, là quá tin tưởng không thèm hỏi, hay vẫn là đối với anh không có chút niềm tin. Không phải trong những trường hợp như vậy, con gái sẽ thường khóc nháo ầm ĩ hay sao, đâu có ai như cô ngay cả một câu cũng không nói, bình tĩnh đến đáng sợ. Thực ra Lâm vũ cũng không phải là hoàn toàn bình tĩnh như Trình Hạo vẫn tưởng, cô chẳng qua là mang trong mình chút sợ hãi cố hữu, không phải không muốn hỏi, chẳng qua chính là không dám hỏi, cũng không biết hỏi thế nào mới có thể nhận được câu trả lời không khiến mình tổn thương

"Nhóc con, cái này chính là phạt em, nếu như anh không thèm hỏi đến, em cũng sẽ như vậy lựa chọn không tin tưởng anh có phải không"

"Em..."

Lâm Vũ cắn cắn môi dưới, trầm mặc coi như thừa nhận, một bộ dáng khiến cho Trình Hạo cảm thấy vừa khó chịu vừa bất đắc dĩ. Hết cách rồi, ai bảo anh lại yêu một người EQ thấp như cô vậy chứ.

"Em không cho anh cơ hội giải thích đã phán anh tội tử hình, như vậy thực không công bằng"

"Em..."

Trình Hạo không đợi cô nói hết liền ngắt lời của cô, chậm rãi mở miệng

"Đúng là ngày hôm đó Diệp Tuyền có đến tìm anh, cô ta nói anh phải tin cô ta không có làm chuyện đó. Anh lúc đầu chính là mặc kệ cô ta, nhưng mà cô ta thật sự là bám dai như kẹo cao su vậy, dính lấy anh không buông. Nhìn thấy anh muốn rời đi còn tiến đến ôm anh thật chặt. Anh bất đắc dĩ mới phải đẩy cô ta vào tường, đúng là anh có nói với cô ta một câu, nhưng mà tuyệt không phải thân mật như em tưởng.."

"Câu gì?"

Cô nghe anh kể lại, bất giác hỏi một câu như vậy. Anh đột nhiên thay đổi thái độ, ánh mắt sắc lạnh khiến cho cô giật mình, giọng nói lạnh tanh không có chút cảm xúc

"Nếu như cô còn động vào cô ấy, tôi sẽ không để yên đâu"

Nói xong câu đó, khuôn mặt anh mới khôi phục lại bộ dáng dịu dàng thường ngày, giọng nói cũng khôi phục lại độ ấm

"Tiểu Vũ, anh chính là nói với cô ta như vậy"

"À... là như vậy sao"

Kì lạ là khi Lâm Vũ nghe anh nói xong, lại không biểu lộ cảm xúc gì nhiều, À lên một tiếng rồi lại im lặng, im lặng đến mức khiến cho Trình Hạo không hiểu làm sao

"Sao? Em không tin?"

Anh hơi nhướng nhướng mày, hỏi

"Không phải không tin"

"Vậy sao vẫn không vui"

Không vui? Cô biểu lộ tâm trạng rõ vậy sao. Mặc dù cô chỉ là không vui một chút, được rồi, cô chính là vẫn rất không vui đấy, chính Lâm vũ cũng không biết tại sai nữa, rõ ràng anh đã nói với cô tất cả, cớ sao cô vẫn không vui đây?

"Như vậy, sao hôm nay anh lại đột nhiên nổi giận chứ. Còn nữa, sao anh lại biết em đi gặp Thần chứ"

Lâm Vũ không muốn anh tiếp tục truy hỏi nữa bèn  nói lảng sang chuyện khác, lần này, đến lượt Trình Hạo trầm mặc không biết nói gì, Thần, đó là tên của người đàn ông đó sao. Anh phải nói với cô thế nào đây, chẳng phải lí do đã quá rõ ràng rồi hay sao

"Anh vốn là muốn tìm em, thấy em đi đến đó mới tò mò đi theo"

"Tìm em?"

"Ừ"

"Vì cái gì"

Vì cái gì sao. Anh cười nhẹ, vuốt vuốt mái tóc dài mềm mượt của cô

"Còn không phải vì câu trả lời của em sao".

Một câu của anh khiến những hình ảnh trong chiếc đu quay ngày đó chợt ùa về, thoáng chốc khiến cho Lâm Vũ đỏ mặt, cằm gần như cúi gằm xuống. Đôi mắt màu hổ phách lấp lánh ý cười, khuôn mặt Trình Hạo tiến sát lại gần, bàn tay đặt ở eo cô cũng siết chặt lại, đang định mở miệng thì chợt thấy có tiếng chuông điện thoại vang lên cực kì không đúng lúc khiến cho anh không khỏi nhíu mày. Lâm Vũ thì nhân cơ hội đó, nhảy ra khỏi lòng của anh, nhanh chóng đặt điện thoại lên tai. Trong nháy mắt, khuôn mặt vốn đỏ ửng vì ngại ngùng của cô trở nên tái nhợt không còn chút huyết sắc, giọng nói run rẩy của cô  bất chợt vang lên

"Ông nói sao cơ?"




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: anhxu, dorae, huong CT, victorya198
     

Có bài mới 22.04.2015, 11:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 36 : Mẹ

Ps: https://www.lyrics-youtube.com/lyrics/bg ... NapNbEXxFg
Nghe bài hát này khi đọc truyện nhé.

Cộp cộp cộp

Tiếng giày thể thao nện từng hồi trên sàn nhà, từng nhịp từng nhịp vang vọng giữa hành lang bệnh viện, hối hả và dồn dập  thể hiện sự vội vã của người đến, đồng thời cũng thu hút sự chú ý của những người xung quanh

Có tin tức từ bệnh viện đến...

Bác sĩ nói.... bệnh tình của mẹ chuyển biến không tốt, hơi thở đột nhiên trở nên vô cùng yếu ớt...

Tin tức này đối với Lâm Vũ....không khác nào bất ngờ giáng cho cô một đòn thật mạnh....

Căn phòng bệnh vốn đã quá mức quen thuộc ở ngay trước mắt, hành lang bệnh viện cũng không dài, không hiểu sao lại khiến cô cảm thấy bản thân giống như phải dùng hết sức lực mới có thể đi tới. Bác sĩ đã đứng ngay trước cửa phòng bệnh, nhìn thấy Lâm Vũ cùng với Trình Hạo chạy đến, nét mặt già nua vô cùng khó coi. Lâm Vũ cố gắng khống chế nội tâm đang run rẩy, nhìn cánh cửa phòng bệnh đóng chặt ngay trước mắt, vội vã mở miệng

"Như thế nào bác sĩ, mẹ của tôi làm sao, bà ấy sao rồi"

Trong lòng nóng như lửa đốt, một cảm giác bất an không ngừng dâng lên khiến cho tâm trạng cô vô cùng bức bối, không đợi người bác sĩ mở miệng đã định đẩy cửa xông vào lại bị ông ta dùng sức ngăn lại. Bác sĩ nhíu mày, chậm rãi giải thích khi thấy khuôn mặt khó hiểu của cô

"Bệnh nhân bất ngờ chuyển biến xấu, tình trạng rất không khả quan. Bác sĩ trưởng khoa đang ở trong đó thực hiện phẫu thuật, chỉ là.... Lâm tiểu thư, cô cần phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, rất có thể...."

"Không thể nào. Tuyệt đối không thể nào đâu. Ông đừng có nói bậy"

Không đợi cho bác sĩ nói hết, Lâm Vũ vô cùng kích động không ngừng lắc đầu, đôi chân không nhịn được lui lại vài bước. Sao có thể như vậy chứ, mấy ngày trước không phải vẫn tốt sao, sao đột nhiên lại trở nên như vậy. Đối với tình trạng kích động của Lâm Vũ, bác sĩ giống như đã đoán được từ  trước, chỉ biết lắc đầu rồi đứng ở một bên chờ đợi. Trải qua bao nhiêu năm kinh nghiệm, ông biết rất rõ, hiện tại bất kì sự trấn an nào của ông cũng sẽ khiến cho người nhà bệnh nhân càng thêm kích động, tin tức đột ngột như vậy, có lẽ cô ấy cần thời gian để bình ổn lại cảm xúc. Ngày hôm nay, khi y tá phát hiện ra bệnh nhân có chuyển biến không tốt, gần như tất cả bác sĩ trong bệnh viện đều cảm thấy bất ngờ. Một phần do bệnh nhân đã ở tại bệnh viện được hơn một năm, sự chăm sóc kiên trì của Lâm tiểu thư cả bệnh viện đều rõ, ai cũng hi vọng sẽ có một phép màu xảy ra, hi vọng bệnh nhân có thể tỉnh lại để cả nhà đoàn tụ, cố gắng bao năm của cô cũng được đền đáp. Một mặt khác, trong suốt thời gian vừa qua, Lâm tiểu thư đầu tư vào rất nhiều hoạt động từ thiện của bệnh viện, cứu giúp rất nhiều người nghèo không có tiền khám chữa bệnh, đối với cơ sở vật chất lại đầu tư một khoản không nhỏ, nếu như hiện tại bệnh nhân gặp phải chuyện gì khó nói, tất cả bác sĩ trên dưới ít nhiều cũng sẽ cảm thấy nuối tiếc, nhưng hơn hết vẫn là cảm giác áy náy

Lâm Vũ hiện tại không quan tâm được nhiều như vậy, cô chỉ cảm thấy mọi thứ đột nhiên đảo lộn khiến cô không có cách nào chấp nhận, cả người thậm chí có từng đợt run rẩy đang trào lên. Trình Hạo ở bên cạnh đỡ cô ngồi xuống ngay trước cổng phòng bệnh, bàn tay lớn nắm lấy bàn tay nhỏ của cô trấn an, ánh mắt màu hổ phách tràn ngập đau lòng. Nhìn bộ dáng lúc này của cô mà xem, hai mắt mở to nhìn vào cánh cửa trước mặt đến đỏ ngầu, hàm răng cắn chặt môi dưới, anh thậm chí còn cảm nhận được bàn tay của cô vẫn không khống chế được mà run rẩy, run rẩy giống như lúc cô mới nhận được điện thoại của vị bác sĩ kia. Anh vốn luôn biết mẹ chiếm được vị trí quan trọng thế nào trong lòng của cô, thậm chí còn quan trọng hơn chính bản thân cô vậy. Nếu như lần này người ấy xảy ra chuyện gì, không biết, cô làm sao mới có thể vượt qua được đây.

"Tất cả là tại em, tại em mấy ngày nay không đến chăm sóc mẹ. Nếu như em phát hiện sớm...."

"Đừng nói bậy, chuyện này đâu có liên quan gì đến em chứ, hàng ngày đều có y tá túc trực thường xuyên, có chuyện gì họ sẽ ngay lập tức báo lại"

"Nhưng..."

"Không nhưng nhị gì cả. Tiểu Vũ, em đừng lo lắng, mẹ nhất định sẽ không sao"

Trình Hạo dùng một ngón tay miết nhẹ môi dưới đã bị cô cắn đến gần như chảy máu, một tay khác lại vòng qua vai của cô, kéo cô tựa vào vai mình, thấp giọng an ủi. Mắt nhìn vào cánh cửa trắng đang đóng chặt, miệng rõ ràng nói an ủi cô, nhưng không hiểu sao, cảm giác bất an trong lòng anh cứ không ngừng dâng lên đây?

Hai người cứ ngồi như vậy trước cánh cửa phòng cấp cứu, biết sao đây, mặc dù trong lòng nóng như lửa đốt, lại không thể làm gì khác, ngoài chờ đợi vẫn chỉ có thể chờ đợi...

Cạch

Cửa phòng bệnh màu trắng đang đóng chặt trước mắt bỗng dưng mở ra, nhìn thấy một người bác sĩ từ trong bước ra ngoài, trên miệng vẫn còn đang đeo khẩu trang y tế, hai người Trình Hạo và Lâm Vũ nhanh chóng đứng phắt dậy. Giọng nói ồm ồm từ trong miệng ông ta truyền ra, dần dần vang lên trong không khí, truyền vào tai cô, cũng truyền vào nơi mềm yếu nhất trong tâm khảm

"Lâm tiểu thư...."

... .....

Mưa

Từng hạt mưa nhỏ rả rích mang theo mùi ngái của đất bốc lên, giăng giăng giống như một màn sương mờ che phủ ngay trước mắt, kèm theo đó một chút hơi lạnh của gió thoảng qua. Mưa. Suốt 4 ngày trời, vẫn cứ mưa như vậy, không dứt. Từng hạt mưa nhỏ làm ướt vai áo một bóng người đang quỳ trên nền đất, một vài giọt vương trên cổ, trên mặt, trên cả hàng mi dài cong cong như cánh quạt. Dường như trong mưa là tiếng thầm thì trầm thấp không rõ, lại giống như tiếng nói dịu dàng từ quá khứ vọng về

"Vũ nhi, đừng leo lên đó, nguy hiểm lắm"
"Vũ nhi ngoan, nếu con không nghe lời, ba trở về sẽ giận lắm"
"Vũ nhi, nếu như mẹ có tiền, con sẽ không phải khổ thế này"
"Vũ nhi, mẹ chỉ còn con thôi"
"Vũ nhi, xin lỗi con"
"Vũ nhi ngoan của mẹ"
"Vũ nhi"
"Vũ nhi"

Mẹ. Mẹ từng nói rất ghét trời lạnh, mỗi khi lạnh mẹ sẽ dùng hết áo bông ủ ấm cho con, một mình chịu đựng. Bây giờ, ở dưới đó, có phải lạnh lắm không?

Mẹ. Mẹ từng nói chỉ cần con ngoan ngoãn, mẹ sẽ ở bên con mãi mà. Mẹ chỉ cần nói, tiểu Vũ sẽ lập tức sửa, chỉ là hiện tại, muốn sửa, liệu.... còn có kịp không?

Lệ nóng không nhịn được trào ra từ khóe mắt, lướt qua cần cổ, từng giọt từng giọt hòa vào nền đất. Đôi chân gần như đã tê cứng lại không khiến cho cô có chút cảm giác, hai mắt nhắm nghiền lại, cảm nhận từng giọt mưa nhẹ nhàng quất vào mặt, rõ ràng là nhẹ nhàng như thế, không hiểu sao tâm lại đau, rất đau, rất đau.
"Lâm tiểu thư, chúng tôi đã cố hết sức, xin lỗi cô"

Bốn ngày rồi kể từ đêm hôm đó, ông bác sĩ nói với cô một câu như thế, một câu nói, nhẹ tênh, lại dễ dàng ném cô xuống đáy cùng địa ngục, tàn nhẫn dập tắt một chút hi vọng còn sót lại. Nhiều lúc cô không hiểu, rõ ràng là một sinh mệnh, lại có thể như thế biến mất, nhẹ bẫng như làn gió tạt qua, cứ thế, biến mất. Rõ ràng ngày hôm trước, cô còn nắm lấy bàn tay gầy gò của mẹ, độ ấm dường như vẫn còn vương trong lòng bàn tay, trải qua một thoáng, người mà cô yêu thương nhất lại phải một mình nằm dưới lòng đất lạnh lẽo. Cô còn không nhớ rõ, ngày hôm đó sau khi nghe câu nói kia, sau khi từng ngón tay run rẩy chạm vào cơ thể chỉ còn một chút độ ấm, tâm trạng cô rốt cuộc như thế nào. Hình như lúc đó, hốc mắt trở nên khô khốc, tim đã đau đến tê tâm liệt phế, nước mắt cũng cạn khô. Cô chỉ nhớ rằng đêm hôm đó, cô ngồi xuống ôm mẹ thật lâu, thật chặt, chặt lắm, chặt đến mức anh hai phải tách cô ra, thở dài nói với cô

"Tiểu Vũ, để cho mẹ đi đi"

Anh nói, mẹ đi rồi, sẽ đến một thế giới khác, sống hạnh phúc hơn

Anh nói, mẹ đi rồi, sẽ quên hết mọi khổ đau, không còn nhớ chuyện của trước kia nữa.

Đôi mắt đang nhắm nghiền bỗng nhiên mở to, đầu hơi ngẩng lên, tầm mắt hướng lên bầu trời trong vắt u ám ngay trước mặt

Mẹ....

Ở trên đó, mẹ sống có tốt không?

Thật sự đã quên hết rồi sao... quên Vũ nhi rồi sao.

Còn con...

Nhớ mẹ lắm....

Trình Hạo nhìn bóng dáng nhỏ nhắn quỳ ngay trước mắt, trái tim không nhịn được thắt lại. Đã ba ngày rồi, cô đã quỳ ở đó gần ba ngày trời, ai nói cũng không chịu đứng dậy, ngay cả ba. Tính cách cô ấy vốn là như thế, bề ngoài có vẻ lạnh nhạt nhưng nội tâm lại cứng rắn vô cùng, một khi đã quyết định chuyện gì thì không ai có thể thay đổi được. Cô quỳ ở đó ba ngày, anh cũng đứng ở đây ba ngày, mỗi lúc sẽ dùng đủ cách ép cô uống một chút nước, ăn một chút bánh ngọt, rồi lại đứng ở phía sau cô, mặc cho cô đuổi về. Mẹ mất, cô đau lòng. Cô đau. Anh cũng đau. Nhìn cô một chút rồi lại nhìn bầu trời giống như sắp đổ mưa to, anh không khỏi thở dài một hơi, muốn tiến lên phía trước một bước. Đã ba ngày rồi, có lẽ, cũn đã đủ rồi đi. Bước chân vừa mới di chuyển một chút, bóng dáng vốn quỳ vững vàng ngay trước mắt bất chợt nghiêng về một bên, đổ xuống, trái tim anh trong nháy mắt căng thẳng cực độ, vội vàng chạy tới

"Tiểu Vũ...."
....

"Cô ấy sao rồi"

"Chỉ là do quá mức đau lòng, hơn nữa còn nhịn ăn trong vài ngày như vậy cơ thể mới nhất thời không chịu được thôi. Đợi cô ấy truyền xong chai nước biển này, uống thuốc theo đơn rồi tĩnh dưỡng thật tốt, sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi"

"Cảm ơn bác sĩ"

Tiễn bác sĩ ra về, Trình Hao cần thận đóng cửa lại. Lại nhìn khuôn mặt tái nhợt của người nằm trên giường, tâm lại không nhịn được nhói lên từng hồi. Nếu như không quá mức đau khổ, sao lại phải tự làm khổ mình như vậy chứ. Ngồi với cô một lúc, anh liền đi sang phòng bên lấy cho cô một cái chăn bông ấm, lại xuống bếp nấu một bát cháu thịt nạc đơn giản, khi mở cửa phòng lại không nhịn được giật mình, tâm căng thẳng, một cảm giác sợ hãi trào lên. Người vốn dĩ phải nằm trên giường hiện tại lại không thấy đâu nữa, Trình Hạo không khỏi nhanh chóng chạy khắp các phòng tìm kiếm vẫn không thấy tung tích của cô. Chết tiệt thật, cơ thể vẫn còn yếu ớt như vậy cô ấy rốt cuộc muốn đi đâu. Vội vã kiểm tra lại camera trước cửa nhà, thấy cô bắt một chiếc taxi đi theo một hướng, anh cũng vội vã lái xe đi theo hướng đó. Cho đến khi tìm được cô, trái tim đang treo trên cao của anh mới có thể buông xuống, chỉ thấy một bóng dáng nhỏ nhắn ngồi bên một chiếc đàn dương cầm, quần áo ướt sũng do dính nước mưa, ngón tay lướt trên phím đàn, tiếng hát ngân vang.

"Đó, lại khóc nữa rồi
Đã bảo mà đừng có khóc mà.
Hãy nghe ta đi, dòng lệ chan hòa kia ơi
Hỡi trái tim yếu đuối, găm đầy những vết sẹo kia
Ta thực sự chẳng muốn khóc đâu
Nhưng ngươi vẫn cứ để nước mắt rơi
Chẳng thèm nghe
Chẳng thèm nghe lời ta
Chỉ xin ngươi đừng rơi lệ trước mặt anh ấy
Mỗi khi anh ấy nói gì là lại bật khóc như thế ư
Dẫu cho anh ấy có buông lời chia tay
Mà ngươi chỉ biết lặng câm
Một câu em yêu anh, em rất yêu anh
Cũng chẳng thể nào thốt ra
Thì xin, đừng khóc như vậy nữa nhé

Đi, xin hãy đi đi
Đi hết đi, xin đừng có đến đây
Nghe chưa hả, lời chia tay xấu xa
Những điều ta muốn nói vẫn còn nhiều lắm
Lòng này vẫn còn yêu người ấy quá nhiều
Thế nên xin hãy đi đi
Hãy tránh xa người đàn ông ấy
Không được để nước mắt rơi trước mặt người đàn ông ấy
Nhưng sao khi anh ấy cất lời, nước mắt lại cứ rơi

Khi đôi môi ấy buông lời chia tay
Mà tấm thân nàu chỉ biết lặng câm
Cả câu " em yêu anh, em rất yêu anh"
Cũng chẳng thể thốt ra
Thì xin, đừng khóc như vậy nữa nhé
Nước mắt nhạt nhòa che lấp bao tin yêu
Nên anh ấy chẳng thể thấy đâu
Thế nên, thế nên hãy dừng lại đi
Xin đừng rơi lệ trước mặt anh ấy

Xin đừng khóc và níu kéo anh ấy nữa
Đừng để câu chia ly mang anh ấy đi xa
Những lời nói còn ghi sâu trong lòng, hãy mang ra hết đi
Nói rằng mình yêu anh ấy, nói ra đi
Nếu không sẽ không kịp nữa đâu
Đừng rơi nước mắt ơi"

Rõ ràng là một bản nhạc hay, giọng ca lại thê lương như thế, u buồn như thế, thê lương khiến cho người ta đau lòng. Mười ngón tay lướt trên phím đàn, hai mắt nhắm nghiền, Lâm Vũ mải mê theo tâm trạng mình mà không phát hiện ra có người đến. Mẹ vẫn luôn nói thích nhất tiếng đàn dương cầm, như vậy, để cô đánh cho mẹ nghe đi, đánh cho bà nghe một bản nhạc cuối cùng. Mười ngón tay vẫn lướt, miệng vẫn ca vang, tiếng hát  truyền ra, nước mắt lại không nhịn được rơi xuống lần nữa, gõ từng nhịp nhẹ nhàng trên phím đàn, từng nhịp từng nhịp trong trẻo mà bi thương. Cho đến khi nốt nhạc cuối cùng vừa cất lên, hai bàn tay bỗng nhiên nắm chặt lại, gõ mạnh xuống phím đàn tạo thành từng tiếng bang bang thật lớn, cô đột nhiên bật khóc như một đứa trẻ. Trình Hạo vội vã chạy đến, ngồi ở bên cạnh cô, ôm cô vào lòng, mặc cho cô ở trong lòng anh khóc nức nở, không nói lấy một lời. Khóc ra đi, để cho nỗi buồn ra trôi đi hết, để cho trái tim nhẹ nhõm thanh thản, tiểu Vũ đáng thương......



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: anhxu, dorae, hueyeuthuong, huong CT
     
Có bài mới 25.04.2015, 11:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 37 : Bông tai
Trên đời này, có một nỗi đau, là mất đi người thân duy nhất...

Trên đời này, có một nỗi nhớ, là tưởng tượng người ấy luôn ở bên cạnh, muốn chạm, muốn ôm, lại phát hiện ra trước mắt chỉ là ảo ảnh, chạm nhẹ là biến mất.... ...

Anh đưa cô về nhà. Những ngày sau đó, cô bình tĩnh lại, không khóc nữa, chỉ là, cô nói ít hơn, cười ít hơn, nụ cười gượng gạo, thường xuyên ngẩn người nhìn lên trời, thần trí cũng ở trên mây. Những ngày sau đó, anh ở bên cô không rời, nói chuyện với cô nhiều hơn, cố gắng khiến cho cô cười, mỗi khi cô ngẩn người cũng sẽ dịu dàng ôm lấy cô, coi như không thấy. Nỗi đau của cô, anh hiểu chứ, anh cũng đã từng mất đi người thân như thế, nhưng có lẽ so với anh, cô thiệt thòi hơn nhiều lắm, còn gì đau đớn hơn tận mắt nhìn thấy người mình yêu nhất đột nhiên rời xa. Tâm luôn hi vọng cô có thể lấy lại nụ cười như xưa, cũng hi vọng cô có thể buông bỏ tất cả mà vui vẻ, nhưng lí trí lại hiểu rõ, làm sao có thể chứ, làm sao có thể đây, cứ như vậy gạt bỏ nỗi đau trong chốc lát, dù ngoài mặt không nói, nhưng mà tâm, đau lắm. Trái tim giống như bị khoét một lỗ sâu, dù thời gian có qua đi, lành lại, cũng sẽ mãi mãi để lại một vết sẹo mờ không thể xóa.

"Anh hai, em vừa nhìn thấy mẹ, bà ấy ở trên kia, nhìn em mỉm cười", cô ngồi trong lòng anh, thì thào từng tiếng một, nở nụ cười đầu tiên trong ngày. Anh theo ngón tay cô nhìn lên, chỉ thấy một bầu trời trong vắt không một gợn mây, có chăng chỉ là một màu xanh lam nhàn nhạt.

"Ừ, mẹ đang nhìn chúng ta", anh vuốt mái tóc dài của cô, cũng cười, chậm rãi đáp một tiếng.

"Mẹ không có quên"

"Ừ, không có quên"

Anh siết chặt vòng ôm, tựa cằm mình lên vai cô, thấp giọng thì thầm, mặc cho cô reo lên như đứa trẻ. Hai mắt cô nhìn bầu trời phía xa, một bàn tay đưa ra ngay trước mắt, dường như ở chỗ đó, có một người phụ nữ rất đẹp, ánh mắt cong cong, một bàn tay đưa ra phía cô, mỉm cười dịu dàng. Hai bàn tay nắm vào nhau, cô nở nụ cười thỏa mãn. Đúng vậy mà, cô cảm nhận được, bà ấy vẫn ở đây, luôn ở đây, ở đây, ở bên cô....
... ....
Trong suốt khoảng thời gian đó, việc Trình Hạo làm đầu tiên mỗi buổi sáng là thức dậy thật sớm rồi chạy sang phòng của Lâm Vũ, sau khi kiểm tra cô vẫn còn đang say giấc nồng thì anh mới đi đánh răng rửa mặt, xuống bếp nấu bữa sáng cho cô. Một buổi sáng, vẫn theo thói quen đó, anh theo thường lệ bước sang phòng cô trước tiên, chỉ là khi vừa bước sang liền giật mình phát hiện ra căn phòng của cô trống trơn, chăn và gối đều đã được gấp xếp cẩn thận, trên giường không có chút độ ấm. Nghĩ đến lần trước cô bỏ đi, trong lòng bất chợt sợ hãi, không kịp nghĩ gì liền cứ như vậy chạy xuống nhà tìm kiếm khắp nơi, cho đến khi đi ngang qua phòng bếp, đôi chân bỗng chợt dừng lại, nhìn thấy gì đó, trái tim đang lo sợ mới bắt đầu bình ổn lại, không khỏi thở phào một hơi nhẹ nhõm. Chỉ thấy ở nơi đó, một bóng dáng nhỏ nhắn đang bận rộn trong bếp, cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quay lưng lại phía anh, chăm chú đến mức không biết anh đã tới, cũng không biết anh đã vì cô mà lo sợ đến chừng nào. Một mùi thơm ngào ngạt của thức ăn lan khắp căn bếp nhỏ, hương vị quen thuộc đã lâu không thấy, Trình Hạo từ từ bước lại gần cô, rất tự nhiên ôm lấy cô từ phía sau, trầm mặc không nói gì. Lâm Vũ vốn đang rất chú tâm không để ý tới xung quanh, khi bị anh đột nhiên ôm liền không nhịn được giật mình, nhưng chỉ trong chốc lát liền bình tĩnh lại, vui vẻ nở nụ cười

"Anh hai, sớm"

Hỏi một câu lại không thấy anh trả lời, Lâm Vũ không khỏi nhíu mày không hiểu, muốn quay lại nhìn xem lại bị anh ôm chặt cứng không thể động đậy

"Anh hai, làm sao vậy"

Cô hỏi lại lần nữa. Anh vẫn trầm mặc không trả lời, đầu của anh tựa vào vai của cô, hít hà mùi thơm mát trên mái tóc dài rồi dùng sức ôm cô thật chặt. Cho đến khi cô tưởng anh không trả lời nữa, lại bất chợt nghe thấy giọng nói trầm thấp từ phía sau vọng đến, lời nói pha chút trách móc dịu dàng, nhiều hơn lại là sự quan tâm nồng đậm

"Anh cứ tưởng em bỏ đi như lần trước"

Ngừng một lúc, anh mới bổ sung thêm một câu

"Tiểu Vũ, đừng đột nhiên biến mất trước mặt anh như vậy, anh sẽ lo lắng phát điên lên mất"

Đến lúc này, Lâm Vũ mới hiểu rõ anh bị làm sao, trong lòng không khỏi có một dòng nước ấm chảy qua, thêm đó lại trách bản thân mình vô tâm quá mức. Có lẽ mấy ngày nay, cô đã để mọi người lo lắng nhiều lắm, ba nuôi ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm, anh hai lại gác bỏ tất cả công việc sang một bên, dành hết thời gian túc trực ở bên cô, cô làm gì, ăn gì, anh đều lo lắng cẩn thận, sợ cô nghỉ quẩn, sợ cô không vui. Tất cả, cô đều biết, đều cảm nhận được, trái tim người vốn làm bằng thịt, đâu phải sắt đá cứng ngắc khô khan không chút cảm xúc. Trải qua khoảng thời gian ngắn ngủi như thế, mặc dù trái tim vẫn còn đau, nhưng nỗi đau ấy dù sao cũng đã vơi đi ít nhiều, cô cũng bắt đầu bình tĩnh lại, học cách tĩnh tâm, học cách suy nghĩ thông thoáng hơn. Cô vẫn luôn nghĩ rằng, bản thân chỉ có mẹ là người thân duy nhất, mất đi mẹ, cũng là mất đi điểm tựa còn lại trong cuộc sống cô độc của cô. Chỉ là cho đến bây giờ, cô bất chợt nhận ra, suy nghĩ ấy thực là có bao nhiêu phần ích kỉ, lại có bao nhiêu phần vô ơn. Sáu năm trước, ba cứu cô, cho cô một cuộc sống mới. Sáu năm trước, cô gặp anh, anh cho cô niềm vui, cũng cho cô sự ấm áp tưởng như đã biến mất từ lâu. Ân, tình, nghĩa, cô không nói, không có nghĩa cô đã quên, làm sao có thể quên được chứ, khi mà ân nặng tình sâu, khi mà hai người đều đối với cô quan tâm hết mực. Ba nuôi, anh hai, còn có Lin, Lâm Khải, Lâm phong, trải qua bao nhiêu năm, bọn họ từ lúc nào đã trở thành những người không thể thiếu trong cuộc sống của cô, là bạn, là người thân, cũng là người nhà, gắn bó thân thiết như máu thịt. Nhiều khi, dù cho không phải chung một dòng máu, nhưng tình như thủ túc, lo nghĩ quan tâm đến nhau, so với ruột thịt mà vô tình lạnh nhạt còn tốt hơn nhiều lắm. Hai tay cô đặt lên bàn tay anh đang vòng qua eo, cảm nhận vòng ôm ấm áp quen thuộc, ở trong vòng ôm ấy, cô luôn cảm nhận được cảm giác an toàn, sáu năm trước đã thế, hiện tại vẫn không thay đổi, vẫn là sự bảo bọc, chở che dịu dàng chỉ dành riêng cho cô.

"Được rồi được rồi, em biết rồi mà. Mau đi đánh răng rửa mặt rồi xuống ăn sáng, em nấu sắp xong rồi"

Cô vỗ nhẹ vào cánh tay của anh, giục anh mau một chút, cũng tiện để che đi sống  mũi có chút cay cay. Lần này thì anh không kì kèo gì nữa, nghe lời cô, ôm thật chặt thêm một lần rồi mới buông ra, ngoan ngoãn đi đánh răng rửa mặt, trong mắt tràn ngập sự vui vẻ. Như thế này tốt lắm, thực sự tốt lắm, cuối cùng thì cô ấy cũng lấy lại chút sức sống, chỉ cần cô ấy vui vẻ, anh liền vui vẻ. Cho đến khi Trình Hạo chuẩn bị xong, yên lặng mà ngồi bên bàn ăn, một tay đặt lên cằm, lẳng lặng nhìn cô đang chuẩn bị thức ăn, đôi mắt màu hổ phách híp lại thỏa mãn. Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn trước mắt kia, cô bận rộn chuẩn bị đồ ăn, anh ngồi ở một góc nhìn cô, hoặc là ôm lấy cô từ phía sau, mùi thức ăn giane dị thoang thoảng bên chóp mũi, không hiểu sao anh cảm thấy vô cùng thỏa mãn, không khí ấm áp giống như một gia đình, một gia đình chỉ thuộc về anh và cô vậy. Lâm Vũ rửa tay thật sạch rồi bưng đồ ăn ra bàn, ngồi xuống, nhìn thấy anh vẫn đang nhìn mình, không động đũa liền cười, mở miệng hỏi

"Anh nhìn gì vậy. Sao không ăn"

Anh đặt nốt một tay kia chống lên cằm, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười, nói bâng quơ

"Nhìn em"

Nói như vậy, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi cô, ánh mắt sáng lấp lánh, trong mắt là tia sáng chăm chú nồng nhiệt, nồng nhiệt đến mức khiến cho cô đỏ mặt. Cô cũng thật ngốc mà, sao lại không nhận ra chứ, nhiều năm như vậy lại không nhận ra tình cảm của anh, dù rằng ngày ngày bám dính lấy anh, lại không nhận ra ánh mắt anh nhìn cô từ khi nào đã thay đổi, vẫn là tình cảm ấy, nhưng, lại có thêm một chút mê luyến và cảm xúc không rõ. Nhìn mà xem, giống như có hai ngọn lửa rừng rực trong đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp, giống như muốn thiêu cháy cô vậy

"Mau ăn đi", cô gõ gõ vài ngón tat xuống bàn, trừng mắt nhìn anh, hai má phồng lên trông vô cùng đáng yêu.

Trình Hạo cũng không trêu cô nữa, găp một miếng trưng chiên bỏ vào miệng, hương vị thơm ngon quen thuộc khiến anh vui vẻ. Bất chợt, nghĩ đến chuyện gì đó, anh lấy trong túi quần ra một chiếc hộp nhỏ, ngẩng đầu lên đưa ra trước mặt cô

"Y tá nói cái này rơi ở phòng bệnh của mẹ, anh nghĩ là đồ của mẹ làm rơi nên giữ lại"

Lâm Vũ tiếp nhận đồ trên tay anh, tò mò không biết vật gì được đựng ở bên trong nên không để ý đến Trình Hạo gọi một tiếng "mẹ" hết sức tự nhiên. Mở chiếc nắp hộp màu đỏ, bên trong là một chiếc hoa tai vô cùng tinh xảo, bên trên được khảm kim cương màu xanh ngọc bích hết sức lóa mắt. Hai hàng lông mày của cô không khỏi nhíu lại, đây chỉ là một bên bông tai thôi, hơn nữa cô còn chưa từng thấy nó bao giờ

"Sao vậy", Trình Hạo thấy cô nhíu mày, hỏi

"Em không biết. Đây không phải đồ của mẹ, mẹ không đeo trang sức bao giờ cả"

Cô đáp lời. Nhìn nhìn chiếc bông tai lóng lánh trước mắt, lại nghĩ chết đột ngột của mẹ, ánh mắt không khỏi tối sầm lại, ánh mắt có điều suy nghĩ.

Ps: con bé tác giả thi xong qs rồi, 3 ngày nữa trở về =))



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: huong CT, victorya198, yumi26
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anamini564, Cunthoi2008, duongvu, GiaMy, me2nhoc, Ngaanh2410, Nhungtran303, Sal.it_study_, selenasnow, Toidocchuyen và 237 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

19 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.
Chung nguyên: Ai biết cách bình luận dưới mỗi trang truyện k chỉ mình với ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
vân anh kute: Diễn đàn nhà mình có ai nhảy hố truyện Binh Vương trở thành ông bố bỉm sữa không cho em hóng với. Thấy truyện này rất hay và rất nhiều bạn cũng hóng như em nhưng chưa thấy ai nhảy hố này... huhu mong có ai đó edit để em hóng... đa tạ đa tạ....
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy ảnh hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.