Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Người đàn ông của tôi - Dung Quang

 
Có bài mới 09.04.2015, 17:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11315 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [27/81] - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tiếp tục trò chơi :D 10 thanks, 10 com­ment, 20 chia sẻ thì sẽ có chương tiếp ngay trong tối nayyyyyyyy

Chương 30

Đêm yên tĩnh, hai đầu điện thoại di động, hai người nín thở nhìn màn hình chói mắt.

Trong nháy mắt đó, Cố Chi như tìm được sự xúc động khi còn trẻ, đầu ngón tay dường như không nghe lời đè lên một chút những suy nghĩ trong đầu từ trước đế nay, ví như anh yêu thích cô, ví như anh dường như có thể coi là tâm tình động lòng.

Nhưng trong thân thể còn một lực lượng mạnh mẽ hơn khắc chế nỗi xúc động của anh, giọng nói tỉnh táo đó lý trí hỏi anh: Anh đã quên những gì Lý Tuyên Nhiên nói sao?

Cô còn trẻ, còn chưa được hiểu rõ động tâm chân chính và tình yêu say đắm, rồi cô chỉ lệ thuộc vào sự quan tâm và bảo vệ của anh.

Cô còn ngây thơ, còn sống trong hoàn cảnh cần người khác công nhận, người bên cạnh thấy thế nào, cô ấy nghĩ thế nào, anh vô cùng để ý.

Lý Tuyên Nhiên đã nói với anh, “Cậu còn rõ hơn tớ, trong thời gi­an ngắn quyết định sai lầm sẽ có hậu quả gì?”.

Anh đương nhiên biết, hậu quả chính là anh đã vĩnh viễn rời đi bàn mổ mà anh đã không ngừng nỗ lực, không bao giờ.... cầm dao giải phẫu lên lần nữa.

Trong một đêm, một dao đã chặt đứt mối liên hệ giữa thực tế và ước mơ, nói không đau là giả.

Một người xưa nay vẫn tỉnh táo trầm ổn nhưng bởi vì một tin nhắn của Thư Tình mà thất thần hồi lâu, lông minh cũng hơi rung động.

Cuối cùng anh nhắn một cái tin nhắn như vậy.

“Yes, I am. And I al­ways be your Mr. Ti­et­jens, a good teach­er in spir­it and a good friend in life”.

Đúng vậy, bất kể là bây giờ hay tương lai, tôi vẫn sẽ là Mr. Ti­et­jens, thầy giáo trên tinh thần và là bạn bè trong cuộc sống.

Hơi thở Thư Tình khi nhìn thấy tin nhắn thì dừng lại trong nháy mắt.

Trái tim treo giữa không trung chao đảo thật lâu, bồi hồi khi anh đọc tin nhắn, rốt cuộc vẫn phải nặng nề rơi xuống.

Anh nói anh vẫn sẽ là thầy của cô, là bạn bè của cô, lại không phải là hai từ mà cô muốn.

Màn hình điện thoại di động sau khi sáng được mười mấy giây, chợt tối đi. Tay của cô buông thõng để mặc cho điện thoại di động rơi vào ngực, lớp vỏ kim loại lạnh như băng dính vào da, mang đến một trận lạnh lẽo.

Cô nhớ tới đêm khuya đó, Cố Chi không ngại xa ngàn dặm vượt qua khoảng cách hai thành phố, trong lúc cô thấy bất lực nhất, anh tìm được cô, cô không tưởng tượng được một người cao cao tại thượng sao lại đối tốt với cô như vậy, tốt đến nỗi cô không thể dời tầm mắt, chỉ cần được ở nhiều bên cạnh anh thêm một giây, cô cũng cảm thấy trái tim mình sáng lên.

Dư Trì Sâm nói: “Có người thoạt nhìn cao cao tại thượng, nhưng đợi đến khi cậu tiếp xúc lại có cảm giác thật ra người đó cách cậu rất gần rất gần. Người đó đối tốt với cậu, trong lòng cậu cảm kích, người đó ưu tú như vậy, cậu sinh lòng kính ý, thật ra điều này cũng rất bình thường. Nhưng cậu cũng phải biết, người đó không chỉ tốt với mình cậu mà đối tốt với tất cả mọi người, thậm chí tốt với cả người xa lạ”.

Nhưng hết lần này tới lần khác cô lại không tin điều này, cô lại cầm quyển sách tiếng Pháp và bộ phim Anh tự hỏi mình, người nào mà vì lòng tốt lại làm nhiều thế này?

*

Trên thế giới, chuyện thống khổ nhất không phải sinh ly tử biệt, mà là ngày hôm qua tỏ tình bị cự tuyệt, hôm nay lại vội vã đối mặt, còn phải nhìn không chớp mắt, tiếp nhận sự lăng trì trong lòng.

Thư Tình giãy giụa suốt một ngày, cuối cùng trong bữa cơm tối uể oải nhờ Tần Khả Vi chuyển lời với Cố Chi là cô ngã bệnh, tiết tiếng Pháp buổi tối không đi được.

“Ngã bệnh?”. Tần Khả Vi kinh ngạc quan sát cô, “Tại sao tớ lại không nhìn ra?”.

Dư Trì Sâm lập tức lên tiếng: “Bệnh thần kinh thì không có cách nào nhìn bằng mắt thường”.

Thư Tình cúi đầu tìm trong bàn anh một lúc lâu, tìm một miếng mỡ heo đưa cho cậu ta, “Đây là tâm ý của tớ”.

Nếu như nó chỉ mập thôi không nói, Dư Trì Sâm vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận, vấn đề là nó còn có một cọng lông còn chưa rút ra.

Tóm lại, từ khi lớp tiếng Pháp mở ra tới nay, lần đầu tiên Thư Tình vắng mặt.

Cố Chi đứng trên bục giảng nhìn chỗ trống vô cùng nổi bật ở hàng đầu tiên, trong lòng trầm xuống.

Khi giảng bài hơn mười phút, anh nhân lúc mọi người vùi đầu ghi chép bài, cúi đầu liếc nhìn đồng hồ đeo tay, rõ ràng là cô sẽ không tới.

Sau khi tan lớp, Tần Khả Vi đang thu dọn đồ đạc, thấy Cố Chi ở ngoài, vội vàng cầm túi sách đuổi theo, “Thầy Cố, chờ một chút”.

Cố Chi xoay người lại, nghe cô cười nói: “Thư Tình ngã bệnh, nhờ em xin thầy cho bạn ấy nghỉ”.

“.... Ngã bệnh?”. Ngữ khí của anh nhàn nhạt, khẽ nhíu mày, bộ dạng không tin tưởng lời nói này lắm.

Tống Dư đang đi ra ngoài chợt xoay người lại, kinh ngạc hỏi Tần Khả Vi: “Thư Tình bị bệnh?”.

Tần Khả Vi liếc nhìn Cố Chi một cái, hết sức nghiêm túc gật đầu: “Vừa cảm mạo, vừa nóng rần lên, suýt nữa thì nằm trên giường không dậy được”.

Cố Chi về phòng làm việc trước cầm một ít tài liệu, sau đó mới ra ngoài bãi đỗ xe, lúc đi trên đường dành riêng cho người đi bộ thì không ngờ thấy Tống Dư đang đi ở ven đường mặc cho gió lớn.

Cậu ta thổi khí vào hai bàn tay đông cứng, sau đó đi vào tiệm thuốc, vừa nói chuyện với nhân viên cửa hàng, vừa cúi đầu nhìn thuốc trong tủ kính.

Cố Chi trầm mặc lái xe trên đường, trong chốc lát mở nhạc lên, đĩa nhạc tiếp tục vang lên những bài hát lần trước chưa nghe hết. Bên trong xe chợt vang lên giọng hát của Keren Ann, là bài “Jardin d' hiv­er” mà Thư Tình đã nghe khi lần đầu ngồi trên xe anh.

Sắc mặt anh cứng đờ, anh tắt nhạc đi, đeo tai nghe lên.

Điện thoại di động vang lên, Thư Tình đang làm bài tập tiếng Pháp ngẩn người, tay chân luống cuống cầm điện thoại lên nhìn, vừa thấy ba chữ Thầy Cố thì bị dọa sợ.

Trong lòng hoảng hốt, cô ấn nút tắt.

Không có mặt mũi gặp người, biện pháp tốt nhất chính là giả chết!

Chỉ tiếc sau khi Tần Khả Vi trở về, cực kỳ nghiêm túc lôi cô đi lượn quanh sân thể dục.

Thư Tình lắc đầu, “Bên ngoài lạnh lắm, tớ không muốn đi ra ngoài, ở trong phòng ngủ xem phim không được sao?”.

“À, vậy tớ sẽ gọi điện cho thầy Cố nói là cậu không bị ốm, còn có tinh thần xem phim”.

“... ....”.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
     

Có bài mới 11.04.2015, 20:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11315 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [27/81] - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Cảm ơn mọi người, iêu mọi người lắm lắm lắm :* xực thôi :food: :food:

Chương 30.2

“Không đi sao?”. Tần Khả Vi bắt đầu mò điện thoại di động, “Số điện thoại của thầy Cố là bao nhiêu? Để tớ tìm một chút ——”.

Thư Tình nhanh chóng đè lại tay của cô, “Trước khi ngủ tại sao không vận động một chút? Đi, lượn quanh sân thể dục!”.

Kết quả, cuối cùng vẫn bị Tần Khả Vi biết hết, hai người chung sống sớm chiều đã lâu, chỉ một ánh mắt một động tác là có thể bị đối phương nhận ra tâm tình biến hóa dù là nhỏ bé nhất. Tần Khả Vi biết Thư Tình có gì đó không đúng, lại không ngờ nguyên nhân như thế.

“Vậy cậu định thế nào? Tiếp tục cúp cua sao, học kỳ này không đi học tiếng Pháp hả?”.

“Làm sao có thể? Học phí nộp nhiều như vậy, không đi lãng phí....”.

“.....”. Tần Khả Vi nhịn, “Biết rõ thầy là thầy giáo, cậu là học sinh, một khi bị cự tuyệt thì càng tăng thêm lúng túng, cậu vậy mà cũng có lá gan tỏ tình, có lúc tớ thật sự nghi ngờ lúc tựu trường có kiểm tra sức khỏe hay không, hay lúc rút máu cũng rút luôn cả đầu óc đi rồi?”.

Một vòng lại một vòng lượn quanh sân thể dục, một lần lại một lần nghe Tần Khả Vi càu nhàu.

Tần Khả Vi nói, “Được rồi, đừng có làm mất mặt xấu hổ, tớ đã sớm nói thầy Cố đối tốt với cậu như vậy là không bình thường, cậu lại nghĩ rằng thầy là người hấp dẫn sự ái mộ của nữ sinh là thầy giáo tốt. Người sống cả đời, ai mà không yêu phải mấy tên khốn kiếp như vậy?”.

Mặt Thư Tình bị đông cứng, hốc mắt và đáy lòng cũng nóng lên.

Cô cúi đầu nhìn đường chạy dưới chân, nói thật nhỏ: “Không phải vậy, là do tớ còn chưa đủ tốt, còn chưa đạt tới trình độ có thể chạy song song với thầy ấy”.

Tần Khả Vi trầm mặc.

“Nếu như tớ đủ cố gắng, đủ ưu tú, cho đến lúc đó lại lần nữa nói ra lòng tớ với thầy ấy, có lẽ sẽ khác”.

“Cho nên... cậu còn chưa từ bỏ ý định sao?”.

“Tớ là cái loại người không nghị lực đó sao?”. Thư Tình hít sâu một hơi, xoay đầu lại cười với Tần Khả Vi, “Dù sao thất tình ấy à, điều chỉnh là cần thiết, buổi hôm sau tớ nhất định sẽ đi học!”.

*

Thư Tình nói được làm được, tiếng Pháp buổi tối ngày thứ tư cô vẫn đến học, vậy mà, nhưng mà, chỉ là....

Biểu hiện hơi kỳ lạ.

Từ lúc Cố Chi đi vào phòng học, cô bắt đầu chuyên chú đọc sách, khi Cố Chi nói nội dung trên sách học, cô lại nhìn bài tập không chớp mắt, khi phải xem PPT (trình chiếu Pow­er­point) thì cô nhanh chóng ngẩng đầu nhìn, ánh mắt nhìn thẳng vào màn hình lớn, cực kỳ chăm chú.

Thỉnh thoảng Cố Chi nhìn về phía cô, cô làm như không thấy. Bất kỳ người nào hoặc vật nào trong phòng học đều ở trong phạm vi tầm mắt của cô, ngoại trừ Cố Chi.

Buổi học cứ như vậy qua đi, cô biểu hiện rất tốt, anh không có lời nào để nói.

Tiếng chuông vừa vang lên, Tống Dư từ hàng sau nhanh chóng đi tới trước bàn Thư Tình, nhe răng cười một tiếng, “Khỏi rồi?”.

Thư Tình vội vàng nói: “Tốt lắm, tốt lắm, tớ còn chưa cảm ơn cậu hôm đó đưa thuốc, hiệu quả rất tốt, tớ lập tức vui vẻ lại rồi”.

Cô nói láo mặt không đổi sắc tim không nhảy, cô không hề uống, nói gì đến hiệu quả trị liệu tốt?

Ngày đó cô xin nghỉ ốm, buổi tối có một bạn nữ ở phòng bên chơi khá tốt với Tống Dư, ôm một túi thuốc cảm mạo và thuốc hạ sốt tới phòng ngủ, nói là Tống Dư đưa.

Thư Tình giật mình, nhắn tin cho Tống Dư, Tống Dư nhanh chóng đáp lại, nói là trước kia lắm mồm, nói chuyện Cố Chi đưa cô về trường, lần này coi như cậu ấy xin lỗi

Thuốc kia cô vẫn còn đang bày trên bàn, cả một túi thuốc, trị cảm mạo và hạ sốt đều có.

Tống Dư nói, “Hết là được, sau này chú ý nhiều một chút, trời lạnh rất dễ ốm”.

Thư Tình liên tục nói cảm ơn, Tống Dư nhìn bộ dạng của cô thì ngượng ngùng, nói thuốc kia không phải cố ý đi mua, trước đó vài ngày cậu cũng bị bệnh, mua một đống thuốc về dùng, lần này vừa đúng đưa cho cô.

Cố Chi cất sách trên bục giảng, chậm chạm không rời đi, nghe hết lời của hai người đứng hàng thứ nhất nói.

Trên mặt anh không có biểu tình gì, nhưng ánh mắt lại từ từ trầm xuống.

Tối hôm đó chính mắt anh nhìn thấy Tống Dư đi mua thuốc, những thuốc kia có phải đã dùng hay không, trong lòng anh biết rõ.

Thư Tình đương nhiên cũng nhận ra Cố Chi chưa đi, chỉ đành nói chuyện tiếp với Tống Dư, chỉ sợ Cố Chi sẽ tới tìm cô.

Cô còn chưa chuẩn bị tâm lý tôt để thẳng thắn gặp anh, cô bị cự tuyệt nên trong lòng có chút tự ti, làm gì có chuyện dễ dàng giả bộ không có chuyện gì xảy ra?

Cô nói giỡn với Tống Dư, “Lần trước hiểu lầm cậu truyền tin đồn, mắng cậu một trận, lần này còn phiền toái cậu đưa thuốc, bạn học Tống Dư, những người lấy ân báo oán như cậu thật sự là kiểu mẫu cho tớ học tập!”.

Tống Dư mừng rỡ cười không ngừng, nở nụ cười đầy vui vẻ, “Làm mẫu cũng được, nếu cảm thấy thiếu tớ thì mời tớ ăn cơm là được”.

“Tớ là người nghèo, làm sao mời được anh nhà giàu đẹp trai hả?”.

“Lần đầu được khen là anh nhà giàu đẹp trai, thật sự là thụ sủng nhược kinh”. Tống Dư hết sức nghiêm túc suy nghĩ một chút, “Hay là mời tớ ăn lẩu ở quán trên đường dành riêng cho người đi bộ, mùa đông này ăn lẩu, mới thể hiện thành ý của cậu”.

... .....

Tống Dư tính tình rất tốt, hiền hòa hào phóng, không so đo. Thư Tình rất thích tình cách này của cậu.

Mà người trên bục giảng nghe vậy, nhìn hai người nói chuyện quên hết mọi người, sắc mặt càng lúc càng không ổn.

Cô chủ nhiệm khoa tiếng Pháp tan lớp muộn, đi qua cửa phòng học gọi anh một tiếng, “Thầy Cố còn chưa đi sao?”.

Cố Chi gật đầu, rốt cuộc cầm quyển sách bước ra khỏi phòng học.

Đúng lúc Thư Tình ngẩng đầu lên nhìn Tống Dư, ánh mắt mơ hồ nhìn thấy trước khi đi, ánh mắt Cố Chi lạnh lùng nhìn về phía bên này, nhất thời cô giật mình một cái, đứng yên không dám nhúc nhích.

.... Ảo giác sao? Nhưng mà ánh mắt kia có gì đó.... không đúng?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
     
Có bài mới 16.04.2015, 18:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11315 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [28.2/81] - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 31

Nếu như buổi học thứ nhất sau khi tỏ tình thất bại, Thư Tình dựa vào Tống Dư để vượt qua, vậy thì buổi thứ hai, buổi thứ ba, một ngày nào đó cô sẽ không tìm được cớ làm bia đỡ đạn, mạnh mẽ đụng phải họng súng.

Cái vấn đề này cô rất nghiêm túc suy nghĩ cặn kẽ, cuối cùng không đưa ra được kết luận.

Cách hôm chuẩn bị có tiết học của Cố Chi, cô không nghĩ ra biện pháp nào, đành phải tiện tay sách lược trốn tránh không hề có kỹ sảo —— mở điện thoại ra gửi tin nhắn cho Tống Dư, “Tối mai sau lớp tiếng Pháp, cùng đi phố ăn vặt không?”.

Vì sao tìm cậu ta mà không tìm Tần Khả Vi hoặc Dư Trì Sâm, bởi vì cô cảm thấy Cố Chi và hai người đó quá quen thuộc, nếu là Tống Dư, có thể Cố Chi sẽ không cắt đứt cuộc nói chuyện giữa hai người, đơn độc tìm cô nói chuyện.

Vì vậy trong tiết học buổi thứ hai, Thư Tình vẫn nghiêm khắc thực hiện chính sách không “người” trong mắt, người này không ai khác chính là Cố Chi rồi.

Từ trước tới nay lên lớp, cô đều chuyên chú nhìn anh trên bục giảng, không biết vì chỗ ngồi của cô quá rõ ràng hay là cặp mắt sáng ngời kia quá nóng, rất khó làm người ta coi thường sự tồn tại của cô.

Nhưng mà hôm nay chợt giảm bớt một ánh mắt như vậy, Cố Chi cảm thấy không được bình tĩnh.

Được một nửa buổi học, anh nói: “Mời một bạn đọc nội dung trên sách”.

Nếu như chỉ đích danh muốn gọi Thư Tình, khó tránh khỏi quá mức cố ý, vì vậy anh không để ý quét mắt một vòng: “Năm người hàng thứ nhất, từng người đứng dậy”.

Người thứ nhất bắt đầu lắp ba lắp bắp, Tần Khả Vi nhìn chằm chằm Thư Tình một cái, cũng đứng lên để làm nhiệm vụ, bởi vì sợ Thư Tình sẽ khẩn trương, cô còn cố ý đọc sai mấy từ, tránh cho một lát nữa Thư Tình thất thường, đối lập quá mức rõ ràng.

Ai ngờ sự lo lắng của cô hoàn toàn là dư thừa, Thư Tình đứng thẳng dậy, cầm sách đọc vô cùng lưu loát đoạn văn của mình.

Đang chuẩn bị ngồi xuống thì nghe Cố Chi từ tốn nói một câu: “Chờ một chút”.

Cái mông còn chưa dính xuống chỗ ngồi, cô cứng ngắc đứng ở đó, sau đó lại đứng thẳng lên, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào sách.

“Có mấy liên từ bị quên, đọc lại cùng tôi một lần”.

Cố Chi vẫn hết sức kiên nhẫn giúp cô đọc lại, đến chỗ phức tạp nhất anh còn dạy lại mấy lần.

Thư Tình cảm thấy mình đọc rất tốt, không tốt hơn hai lần trước chút nào, tại sao thầy lại không buông tha cho cô?

Nhưng cũng không thể nói thẳng, chỉ đành đọc sát theo.

Sau một lúc, người trên bục giảng dường như bất đắc dĩ, đành hết sức kiên nhẫn nói: “Hình dáng miệng lúc phát âm không đúng, nhìn tôi đọc một lần”.

... ... ...

Vì vậy, thầy Cố đạt được mục đích.

Thư Tình cứng ngắc ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh yên lặng nhìn cô, sau đó đọc lên câu đó: “Tu n' as pas l' air d' aller bi­en”.

(Nhìn em không được tốt lắm)

Sau đó là câu tiếp theo: “ 'est pas de ta faute”.

(Đó không phải là lỗi của em)

Cô biết, trên thực tế, những lời nói đó là như thế này:

Nhìn em không được tốt lắm —— bởi vì tỏ tình thất bại, nên không còn mặt mũi.

Đó không phải là lỗi của em —— bởi vì thích một người không phải là lỗi.

Thư Tình như bị sét đánh, yên lặng đứng đó, trong nháy mắt, tất cả mọi người trong phòng đều biến mất, chỉ còn lại ánh mắt sâu thẳm của anh, nhìn như có thiên ngôn vạn ngữ.

Sức ép đó dường như ép vỡ cô, muốn cô liều lĩnh giải quyết.

Suýt nữa cô đã bật thốt lên: “Nếu như đã cự tuyệt em, có thể đừng đối tốt với em như thế được không? Ít nhất trong lúc em cố gắng khôi phục lại vẻ thong dong trước kia, thầy chỉ cần ở đó là được rồi, đừng cười với em, đừng an ủi em”.

Cô không thể tưởng tượng nổi trên cõi đời này lại có người tốt như vậy, ngay cả vì thẳng thắn từ chối người khác mà lòng mang áy náy, lại ôn nhu quan tâm, đem hết khả năng an ủi cô một chút.

Điều này còn làm cô càng xấu hổ hơn, tiếc nuối hơn.

Nói xong hai câu này, vẻ mặt Thư Tình trầm mặc, rốt cuộc anh cũng để cho cô ngồi xuống.

Sau đó, Thư Tình hoàn toàn không biết mình trôi qua như thế nào, cô cảm giác như ngồi trên đống lửa cho tới cuối tiết học, Tống Dư đúng hẹn đến, cười híp mắt đưa tay quơ quơ trước mặt cô, “Vì một bữa ăn đến phố ăn vặt của cậu, mà cả cơm tối tớ cũng không ăn”.

Thư Tình như trút được gánh nặng, cầm túi sách lên, nói với Tần Khả Vi một câu: “Đi trước đây, cậu trở về trước đi”.

“Này!”. Tần Khả Vi đứng lên gọi cô, nhưng Thư Tình lại giống như chạy nạn, nhanh chóng kéo Tống Dư chạy ra khỏi phòng học.

Sắc mặt người nào đó trên bục giảng lạnh xuống, ddlqd trong đôi mắt là cảm xúc sâu không lường được, ngay cả nhiệt độ trong phòng cũng giảm xuống trong nháy mắt.

Tần Khả Vi lặng lẽ dọn dẹp túi sách, sau đó thấp giọng nói một câu: “Thầy Cố, hẹn gặp lại!”.

Sau lưng truyền đến âm thanh đáp lại của anh, hai lqd chữ “gặp lại” nghe giống như là “vĩnh biệt”, khiến người ta rợn cả tóc gáy.

*

Tống Dư đẩy bát cơm thị tới trước mặt Thư Tình, “Cơm đây rồi, đừng ngẩn người nữa”.

Thư Tình như vừa tỉnh lại từ trong mộng, a một tiếng, vội vàng cầm đũa.

Không để ý bới bới vài hạt cơm, cô nghe thấy Tống Dư bất đắc dĩ nói: “Mặc dù tớ biết cậu cậu gọi tớ đến phố ăn vặt cũng có một chút không muốn, nhưng dù sao cũng phải cho tớ ít mặt mũi, đừng có trầm mặc như vậy. Dù sao cứ thử đàn gảy tai trâu một chút, không chừng cậu sẽ phát hiện được đầu bò cũng phân biệt được âm thanh”.

Thư Tình bật cười, “Nào dám đem bạch mã chê bai lqd thành con bò”.

Tống Dư như có thâm ý, cười với cô, “Không gặp được Bá Nhạc, thiên lý mã cũng thành con bò”.

Trên người cậu như có một tia sáng của tuổi trẻ, cái dũng cảm đó giống cô như đúc, đôi mắt cười cong cong ôn nhu nhìn cô, giống như không che giấu được tâm tình đó.

Thư Tình sửng sốt, đôi đũa trong tay rơi xuống bàn.

Tống Dư vội vàng đổi cho cô một đôi đũa sạch, nói giỡn, “Sao thế, tớ đẹp đến nỗi dọa cậu cầm không vững đôi đũa hả?”.

Thậm chí cậu còn giả vờ soi vào thùng nước để chén bẩn, “Mặc dù không phải là trích tiên hạ phàm trên trời, nhưng dù sao cũng là một đóa “lê hoa áp hải đường”, không cần phải như vậy chứ”.

Nếu là bình thường, nhất định Thư Tình sẽ cười, nhưng bây giờ ngay cả một nụ cười cô cũng không thể.

Bởi vì cô nhận ra được, trong ánh mắt Tống Dư có lqd một chút vượt qua tình bạn, thậm chí có chút giống như ánh mắt lúc cô nhìn Cố Chi.

Bữa cơm này qua quít mà vô vị, cô cảm giác mình đã biến khéo thành vụng rồi.

*

Sau đó một đoạn thời gi­an, Thư Tình ngày càng gi­an nan, Cố Chi càng lúc càng khó chịu đựng.

Đầu tiên, Thư Tình là cán bộ lớp nên mỗi lqd tuần phải đến phòng trợ lý sinh viên trực, cộng thêm thường chạy đến phòng làm việc đóng các loại tài liệu, trong tình huống đó sẽ gặp được không ít thầy cô giáo.

Nhiều lần Cố Chi vừa tới phòng làm việc, đã nhìn thấy ở cuối hành lang có người mới xuất hiện lại vèo biến mất, nghĩ đến là chạy thêm một vòng, đợi đến khi anh không có ở đó thì trở lại.

Có mấy lần ngồi đối diện với cửa phòng làm ddlqd việc, lúc ngẩng đầu nhìn máy tính, sẽ nhận ra được ở cửa có người xẹt qua với tốc độ ánh sáng, đến khi anh nhìn thì người đó đã biến mất ở cửa.

Điều kỳ quái nhất là có lần anh đến phòng làm việc cầm danh sách lớp tiếng Pháp, vừa vặn gặp Thư Tình đang trực. Anh không thấy rõ người ngồi sau máy tính là ai, gõ cửa một cái, nói: “Tôi tới lấy tài liệu của lớp 3”.

Người ngồi sau máy tính ngây người hai giây, sau đó lấy trong ngăn kéo tài liệu anh cần, ngay cả mặt cũng không lộ ra, duỗi tay ra ngoài.

Anh bước từng bước tới bàn, lại không hề đưa tay lấy tài liệu.

“Thư Tình”. Giọng nói của anh hơi lạnh, bàn tay lqd đang giơ giữa không trung rõ ràng hơi run lên, sắc mặt của anh trong nháy mắt tối lại gấp mười lần.

Anh là sài lang hổ báo sao?

Trong không khí giằng co như vậy, người ngồi sau máy tính chợt đứng lên, “Ngại quá, thầy Cố, em đi vệ sinh!”.

Cô qua quít đưa tài liệu trong tay cho anh rồi vội vàng chạy ra khỏi phòng. Tốc độ đó đâu chỉ là muốn đi vệ sinh, chính là phản ứng sinh lý khi bàng quang sắp đứt.

Trong phòng làm việc chỉ còn người đang giơ tay cầm bản danh sách, mặt không thay đổi đi tới trước máy tính, quét mắt nhìn.

Trên trang web đang mở có vấn đề như sau:

“Làm sao để giảm bớt cơ hội gặp gỡ khi ở cùng một nơi?”.

Phía dưới có những câu trả lời sau:

1, Đồng nghiệp? Từ chức thôi!

2, Là thiếu nợ không trả, LZ (chủ top­ic), chẳng lẽ bạn không biết có câu gọi là “Vay tiền không trả, cả nhà chết hết”?

3, Là một anh trai bệnh thần kinh, không muốn gặp mặt hay là thiếu nợ không trả?

... ...

Trong đó có một câu như vậy: Nếu như quả thật bởi vì mâu thuẫn không muốn gặp, sau này giả bộ không nhìn thấy, gặp thoáng qua cũng được, không cẩn thận nhìn nhau cũng được, coi như không có gì dời ánh mắt đi là được. Thời gi­an lâu dài, đối phương tự nhiên sẽ hiểu, một ngày nào đó quen rồi, gặp nhau hoặc không thấy cũng không khác biệt.

Ngón tay Cố Chi khẽ động, những tài liệu kia bay lả tả, tờ giấy trắng tán loạn trên đất.

Ánh mắt của anh dừng lại ở câu đó, “gặp nhau hoặc không thấy cũng không có gì khác biệt”, đáy lòng như có một nơi mềm mại như bị cái gì đâm trúng, một chất lỏng ươn ướt mà nóng bỏng chảy ra, mang theo một cảm giác đau đớn.

Cô thật sự đã quyết định rồi sao?

Tỏ tình không thành công mang lại cho cô sự chấn động vậy sao, lúng túng đến nỗi cô chỉ muốn trở thành người xa lạ với anh, từ đó coi như gặp thoáng qua cũng làm bộ không biết?

Cố Chi ngồi xổm xuống, bình tĩnh nhặt những tờ giấy trên đất, trước mắt chợt hiện lên rất nhiều cảnh tượng.

Cô bé ở cuối hành lang cứu con rùa nhỏ bị anh hiểu lầm, cô bé trong buổi đêm đỏ mắt ôm con rùa nhỏ ngã bệnh tới tìm anh, cô bé ngồi trong phòng bệnh sắc mặt tái nhợt, còn có cô bé trong đêm yên tĩnh muốn an ủi anh, cũng không biết là bộ dạng vắt hết óc tìm câu chữ có bao nhiêu tức cười, bao nhiêu khả ái.

Tất cả đều là cô.

Tất cả đều là vẻ mặt sinh động nhiều thay đổi của cô, bất kể ở tình huống nào, đều là bộ dạng thẳng thắn trước sau như một.

Anh vẫn tin rằng mình đang bảo vệ cô, nhưng khi Thư Tình dũng cảm lại biến thành người trốn tránh hôm nay, thậm chí bộ dạng bất an thì anh bắt đầu hoài nghi, anh từ chối có thật sự là đang bảo vệ cô hay không.

Bởi vì bộ dạng lúc này của cô hoàn toàn chính là bị tổn thương khó có thể khôi phục lại được, giống như con rùa cô nuôi, chỉ biết rúc vào vỏ để trốn tránh hết thảy.

*

Vừa kết thúc tiết học tiếng Pháp, lần này Cố Chi đi rất nhanh, gần như là tiếng chuông vừa vang lên, hai chữ “tan lớp” vừa ra khỏi miệng, anh đã cầm bài kiểm tra ra khỏi phòng học.

Vì không muốn gặp anh ở dưới bãi đỗ xe, đúng như anh đoán, Thư Tình ở lại phòng học khoảng 10 phút, cho đến khi mọi người đi hết, ngay cả Tần Khả Vi cũng bị cô đuổi đi, lúc này cô mới cầm sách đi xuống lầu.

Chỉ tiếc khi cô từ từ đi ra khỏi cửa chính của giảng đường thì thấy xa xa người kia đang đứng cạnh chiếc Vol­vo màu đen, không nhúc nhích, giống như đang đợi người.

Cả giảng đường không người, cô sẽ không ngốc đến nỗi không biết anh đang đợi ai, chỉ đành cúi đầu giả bộ không nhìn thấy, sau đó tăng nhanh bước chân đi trên đường nhỏ.

Chỉ tiếc ——

“Thư Tình”. Giọng nói trầm thấp vang lên phá vỡ sự yên tĩnh buổi tối, chạm vào màng nhĩ của cô.

Sau đó, anh không để ý cô trốn tránh, quả quyết mà mạnh tay kéo cô lên xe, sau đó cả đường trầm mặt lấy tốc độ đáng sợ lái xe ra khỏi trường học.

Chuyện rốt cuộc vẫn đi tới nước này, Cố Chi dồn cô đến bên vực thẳm, hoặc là nhảy xuống, hoặc là đợi lệnh tại chỗ.

Chờ đợi cô, là tan xương nát thịt hay là quanh co khúc khuỷu?

Cả trái tim treo giữa không trung, luống cuống trong bóng đêm mờ mịt lạnh lẽo.

Spoil: “Em ——”. Vừa mới nói được một từ, cô chợt bị anh kéo vào trong ngực, gò má dán lên áo khoác ngoài của anh, trên eo cũng có một bàn tay nóng bỏng hữu lực ôm lấy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, Bora, mozit, nguyenhanh3185, oclengkeng, sujuno1, Truong Thi Nguyet, Trương Vũ Như Ngọc, Tyt và 273 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.