Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 02.04.2015, 21:25
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 46
Chương 308, Tử Phúc lên chức

Sau khi Tử Hỉ thành thân được khoảng mười ngày, thấy Phó thị dần dần quen thuộc cuộc sống ở Tăng gia, liền bắt đầu chuẩn bị thi hội, mỗi ngày vì yên tĩnh, đều đến Noãn hương uyển nhà Tử Tình để khổ đọc, Tử Tình phân phó, ai cũng không được tới quấy rầy.

Khang trang bên kia lúa mạch và cải dầu các loại đều gieo xong rồi, cũng đã vào thời gian nông nhàn, bắt đầu tỉa cành cây ăn quả, lúc này, trong trang truyền đến vài tin tức tốt, hai đôi thành thân năm trước đều mang thai đứa nhỏ, khéo là, Triệu bà tử phòng châm tuyến cũng mang thai, nghe nói Tiền thị phụ tử khoa chân múa tay vui sướng, đặc biệt đến Tình viên dập đầu mấy cái cho Tử Tình, sau khi trở về trong trang bày mấy bàn tiệc rượu mời mọi người trong trang náo loạn nửa ngày.

Vì Lưu thị khó được ở nhà, Tử Tình dường như mỗi ngày không có việc gì, đều sẽ về nhà mẹ đẻ tụ tập cùng mấy người họ, Phó thị cũng từ từ buông lỏng tính tình của mình, Tử Tình quan sát nàng này hơn một tháng, làm người vẫn còn tương đối ngay thẳng, có chút giống mẫu thân nàng, cũng không có vẻ kiêu ngạo gì, chỉ là hơi không bằng lòng, trên mặt sẽ biểu lộ ra, hay dùng tiểu tính tình, cái này, đối với Tử Hỉ mà nói, cũng không phải là ưu điểm gì.

Nói lý ra, nàng một người xuất thân quan gia tiểu thư, hẳn là không phải là loại tính cách thẳng thắn này, nói vậy vẫn là thiên tính, hơn nữa điều kiện trong nhà tốt, có chút bị làm hư rồi.

Ngày hôm đó, khi Tử Tình tới, Thẩm thị đang nói chuyện cùng Tam bà bà, Tử Tình vội cười nói: "Tam bà bà hôm nay sao lại rảnh rỗi tới đây ngồi vậy? Bình thường có mời cũng mời không được?"

"Chỗ nào rảnh rỗi chứ, nhi tử này càng nhiều, tôn tử tôn nữ cũng nhiều, lớn lớn nhỏ nhỏ cộng lại hơn hai mươi người, ta đâu có lúc nào đến đây thăm được?" Tam bà bà cười nói.

"Đó là phúc khí của lão nhân gia ngươi, bình thường người ta cầu cũng cầu không được." Tử Tình cười nói.

"Cũng là đứa nhỏ nhà ngươi khéo nói, cả đám đứa nhỏ đều dạy dỗ tốt, có tiền đồ không nói. Còn cũng không quên mất bản tâm, đứa nào thấy ta cũng đều là kính cẩn, hơn bọn hắn gấp trăm lần." Tam bà bà thở dài.

Tử Tình cùng ngồi một lát, Tam bà bà đi rồi. Tử Tình hỏi: "Nương, Tam bà bà tới làm cái gì?"

"Còn không phải là đại nương ngươi, nhờ Tam bà bà tới nói giúp. Cũng sắp đến Đông chí rồi, muốn tế tổ, ý của đại cha ngươi là hai nhà hợp vào cùng làm."

"Hợp thành chữ thập thì làm sao mà hợp? Hai nhà thờ cúng riêng cũng hai năm nay, lúc này lại muốn hợp, dựa vào cái gì hắn muốn phân thì phân, không giữ quy tắc muốn hợp? Nương, ngươi không đáp ứng chứ?"

"Sao có thể chứ? Mấy năm nay ta chịu tội còn chưa đủ sao? Khó khăn lắm mới tách ra. Ta lại đến gần làm cái gì?"

"Khó trách hôm tiểu Tứ thành thân nàng tới, thấy chúng ta không quan tâm nàng, tự tìm một chỗ ăn cơm rồi về, ơ, sao nàng không tìm a công bà hoà giải. Ngược lại tìm Tam bà bà đến?"

"Chắc là a công ngươi không đáp ứng nàng, bà ngươi nói chuyện là một chút cũng không dùng được rồi, mới nhờ Tam bà bà ngươi đến đây đi? Quan tâm nàng làm gì, nghe nói lúc nhà nàng bận rộn ngoài ruộng, muốn mời người khác giúp vài ngày công, tìm khắp nơi không được người, hiện tại trừ nhà mẹ đẻ nàng, cũng không có mấy nhà qua lại cùng nhà nàng."

"A? Bây giờ nhân duyên của đại cha ta ở trong thôn kém như vậy?" Cái này Tử Tình thật đúng là không nghĩ tới. Chẳng qua, ngược lại suy nghĩ một cái. Tăng Thụy Khánh rời nhà năm năm, lại ở bên ngoài làm việc hai mươi năm, trong thôn người trẻ tuổi cơ bản cũng không biết, càng miễn bàn qua lại. Người cùng tuổi lâu không qua lại, cũng sẽ xa lạ rất nhiều, hơn nữa. Tăng Thụy Khánh vẫn luôn tự cao tự đại, đến Tăng Thụy Tường hắn cũng không để vào mắt, còn nói gì đến đám chân đất trong thôn.

Lúc này, mấy người Lưu thị đi đến, Tử Tình cũng không nói chuyện này nữa. Bụng Lưu thị càng lúc càng lớn, ra ngoài vừa đi vào, Hà thị nhìn thoáng qua, thuận miệng nói một câu: "Thai này của nàng dâu lão Đại cũng nhìn giống nam oa."

Không nghĩ tới Lưu thị tai thính, nghe thấy được, đi lên bắt lấy tay Hà thị, vội vàng hỏi: "Bà ngoại, là thật sao? Thật sự sao? Thai này của ta là nhi tử?"

"Hài tử ngốc, cái này ai dám cam đoan, ta là nói trông thấy giống, hẳn là không sai biệt lắm, nương ngươi còn đặc biệt lên miếu cầu nguyện cho ngươi, cầu bồ tát phù hộ thai này của ngươi là nam oa, quả thật như nguyện rồi, đừng quên đi lễ tạ thần cũng nương ngươi." Hà thị nói.

"A di đà phật, nếu đúng như thế, ta chết cũng cam nguyện." Lưu thị rơi nước mắt.

"Phi phi, đại cát đại lợi, đang yên lành nói mê sảng cái gì vậy? Ngươi chết rồi đứa nhỏ làm sao bây giờ?" Thẩm thị nói.

"Thực xin lỗi, nương ta sai rồi, ta là nói, dập đầu một trăm cái cũng cam nguyện." Lưu thị vội thay đổi.

"Không thể nào, thật sự dập đầu một trăm cái, chỉ sợ đại tẩu cũng bị khiêng trở lại." Dương thị nói.

"Đại tẩu, nói xong, đến lúc đó ta giúp ngươi đếm, thiếu một cái bồ tát sẽ trách tội." Tử Tình cười nói.

Đang cười, Lâm Khang Bình đi đến, nói: "Thật sự là náo nhiệt, từ rất xa đã nghe thấy tiếng cười của các ngươi."

"Còn không phải là Tình nhi nhà ngươi, chúng ta cũng theo nàng mới có thể làm ầm ĩ, ngươi không có nghe đại ca ngươi đã nói, trong nhà không nàng ở, liền cảm thấy dường như thiếu cái gì đó, nhất là khi mừng năm mới, tiếng cười của nàng có sức cuốn hút nhất." Lưu thị cười nói.

"Đa tạ đại tẩu khích lệ, bây giờ ta đón nàng về." Lâm Khang Bình nói.

"Hôm nay không ở lại ăn cơm à?" Thẩm thị hỏi một câu.

"Không được, nương, trong trang giết heo, ta đưa một phiến sườn tới rồi, để ở phòng bếp, còn có, Tình nhi nói muốn làm cái lạp xưởng gì đó, ta để các nàng chuẩn bị thịt xong rồi, để nàng trở về nhìn một chút." Lâm Khang Bình nói.

"Đúng rồi, muội muội, cái lạp xưởng kia để cho ta một ít, đại ca ngươi thích ăn." Lưu thị nói.

"Muội muội, không bằng ngươi làm nhiều một chút, năm trước ta ăn thử, cũng cảm thấy nhắm rượu không tệ, còn ngon hơn thịt khô một chút. Ta giúp ngươi đưa ra quán cơm bán, cũng kiếm chút tiền tiêu vặt, ngươi thấy được không?" Trần thị hỏi.

"Được, năm nay trong lòng nắm chắc rồi, vừa vặn làm nhiều một chút." Tử Tình nói xong bèn cùng Lâm Khang Bình cáo từ.

Rẽ qua cửa nhỏ, Lâm Khang Bình nói: "Hôm nay trên đường về từ trong trang, gặp đại nương ngươi, lại còn chủ động chào hỏi ta, nàng có ý gì? Hối hận rồi?"

Tử Tình nghe xong bèn kể lại ý đồ đến của Tam bà bà hôm nay, Lâm Khang Bình nghe xong nói: "Đại cha ngươi người này làm việc thật không có trách nhiệm, rõ ràng là hắn sai trước, hắn đã làm sai chuyện, lại còn đẩy một nữ nhân đi ra nhận sai, cái này cũng thôi, hắn dựa vào cái gì co rằng mọi người đều nên vây quanh hắn? Hắn nói không trở về nhà thì không về nhà, không nuôi cha mẹ thì không nuôi, hắn nói không cần huynh đệ tì không cần, ngay từ đầu đến bây giờ, sự kiện kia của cha không phải theo hắn? Bây giờ hối hận? Sau này hắn còn có hối hận đây."

"Nghe nương nói, là trong thôn không có mấy nhà qua lại cùng hắn, phải không?"

"Tính tình của hắn, cũng chỉ cha ta có thể bao dung hắn, người ngoài ai có thể chịu được hắn? Nghe trong thôn người ta nói, mặc dù hắn làm việc ở phủ nha An châu, cầu hắn việc gì, hắn cũng không một lần đồng ý, bây giờ hắn trở về làm ruộng, còn bày ra cái vẻ kiêu ngạo kia kia, ngay từ đầu, nhiều ít còn có thể nhìn vào phần mặt mũi của cha ta, nhường hắn một ít, hiện tại đều biết đến hai nhà náo cứng rồi, ai không đi lên đá mấy phát? Đại nương ngươi cũng không phải là người chịu khó gì, có lẽ là rất lâu không có làm việc rồi, hai người đều chịu không nổi tội này, tổng cộng chỉ hai mẫu ruộng nước hai mẫu ruộng cạn, nghe nói vẫn là huynh đệ nhà mẹ đẻ nàng hỗ trợ mới thu gặt xong."

Hai người vào sân, trên đất bày một chậu lại một chậu thịt heo và ruột non, Tử Tình vừa thấy đã muốn nôn mửa, liền nói cách làm cho tiểu Lam, để cho tiểu Lam dẫn mấy người các nàng làm, đến Tôn bà tử cũng ở lại giúp đỡ, Tử Tình dặn tiểu Lam cho riêng một phần tiền công.

Ngày mồng tám tháng chạp, Phó thị trở về nhà mẹ đẻ một chuyến, quay đầu nói với Tử Hỉ: "Lúc ta từ học đường qua, bà thấy ta, lôi kéo tay ta, nói nhiều chuyện nhà đại cha, muốn để ta van cầu cha ta, giúp đại cha tìm một phần việc làm, lão nhân gia một phen nước mũi một phen nước mắt, nhìn thấy còn cực kỳ đáng thương, đến tột cùng xảy ra chuyện gì?"

"Ngươi có đồng ý hay không?"

"Không có, loại chuyện này ta có thể tùy tiện đồng ý sao? Nếu các ngươi muốn giúp mà nói, đại ca cũng có thể giúp việc này, hoặc là người nào các ngươi nói một chút cùng cha ta, nhưng các ngươi ai cũng chưa từng nhắc đến, ngày hôm sau chúng ta thành thân, ta còn chuẩn bị lễ gặp mặt cho đại cha bọn họ, ai biết đến bóng dáng bọn họ cũng không gặp, ta biết nhất định có nguyên nhân." Phó thị nói.

"Việc này một câu hai câu giải thích cũng không rõ, hai nhà chúng ta cắt đứt qua lại, đại tẩu và nhị tẩu gả đến sớm, đều rõ ràng, ngươi tìm các nàng hỏi một chút, các nàng giải thích, hẳn là công chính hơn ta một chút, ta cũng lười nói mấy chuyện nát bét nhà hắn, tóm lại, ngươi nhớ kỹ, về sau, cách xa bọn họ một chút đi."

"Nhưng là, ta đã cho bà năm lượng bạc, ta thấy nàng là một lão nhân, khóc sướt mướt, nói chuyện ta cũng không hiểu lắm, chỉ nghĩ đến sớm đi rời khỏi nàng, liền ý bảo Bích Trúc cho một nén bạc. Ta làm sai rồi sao?"

"Cũng không sai, ngươi vẫn là cùng đại tẩu các nàng khai thông đi thôi, về sau, không cần cho bọn họ bạc, cho chút đồ ăn là được rồi." Tử Hỉ thở dài, cũng trách mình, lười nói mấy chuyện nát bét này, vốn cho rằng nàng là một nữ tử khuê các, nơi nào có cơ hội một mình gặp mặt cùng bọn họ, không nghĩ tới, vẫn là bị chui vào chỗ trống.

Phó thị nghe xong, quả thực đi tìm Lưu thị, trùng hợp mấy người Tử Tình đều ở đó, Phó thị suy nghĩ một lát, vẫn là nói thẳng lời vừa rồi của Tử Hỉ.

"Tiểu Tứ này, việc này sao không nói sớm với ngươi, chúng ta còn tưởng rằng ngươi biết rồi chứ? Khi ta mới vào cửa, tướng công cũng không nói cùng ta mấy chuyện nát bét này, chỉ là dặn dò ta, vạn nhất bọn họ người nào khóc than cùng ta hoặc cầu ta làm việc gì, tất cả đều không cho phép đồng ý, ta cũng thấy lạ, sau này trải qua rồi, mới biết được." Lưu thị nói xong bèn kể lại một chút chuyện sau khi nàng tới, chuyện đã xảy ra mấy năm nay, thực ra nàng cũng không biết kỹ càng, nàng sống ở nhà không nhiều lắm.

Trần thị bổ sung rất nhiều, nàng sống ở nhà dài, sau khi Trần thị nói xong, cười nói: "Nghe nói chuyện trước khi ở riêng càng quá đáng, không biết Tử Tình còn nhớ rõ không?"

"Không cần những ức khổ tư điềm này(*), dù sao mọi người cũng biết sao lại thế này rồi, về sau nhớ kỹ là được rồi." Tử Tình nói.

(*)Ức khổ tư điềm, thành ngữ, ý là nhớ lại ở cũ xã hội bị áp bách, bị bóc lột  thống khổ; nghĩ cuộc sống hạnh phúc đến từ xã hội mới không dễ có; do đó đề cao tư tưởng giác ngộ. Nguốn gốc từ《 Nói chuyện trên hội nghị công tác chính trị trong toàn quân》của Đặng Tiểu Bình: "Ức khổ tư điềm dĩ nhiên muốn làm, nhưng chỉ là ức khổ tư điềm cũng không đủ rồi, phải nghiên cứu làm sao đề cao được giác ngộ chính trị của chiến sĩ dưới điều kiện lịch sử mới."

Không đến vài ngày, Tử Phúc gửi về một phong thơ, nói là Tết âm lịch năm nay sẽ về trễ vài ngày, quan viên các cấp phải lần lượt khảo hạch, Lại bộ cũng có người xuống.

Phó đại nhân tìm người đưa thư cho Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình đi một chuyến đến Phó gia, trời tối mới trở lại, lúc trở về vẻ mặt có chút cổ quái, Tử Tình hỏi hắn có chuyện gì.

"Hẳn là tin tức tốt, nếu không ngoài ý muốn mà nói, đại ca có thể thăng làm Châu Đồng Xương châu, từ lục phẩm, Phó đại nhân cũng có thể thăng làm Đồng Tri An châu phủ, chính ngũ phẩm." Lâm Khang Bình nói.

"Cái này không phải chuyện tốt sao? Có chính xác không?"

"Mặc dù không mười phần nắm chắc, cũng kém không bao nhiêu, bằng không, Phó đại nhân không thể nói trước với ta."

Tử Tình nghe xong trong lòng tràn đầy vui mừng đứng lên, cũng quên mất tại sao hắn lại cổ quái.
--- hết 308---
By Trạch Mỗ




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: Bé Heo92, Jenny Chau, Jenny Chau0811, MumMup, Mẩu ngổ ngáo, chuot tery, lanhbuotthautim, maxim1035, ongbjrak198, thtrungkuti, xinmayco, zinna
     

Có bài mới 03.04.2015, 22:27
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 44
Chương 309, ý định của các nhà

Tử Phúc vào hai mươi ba tháng chạp mới về nhà, mang về tin tức xác thực hắn được lên chức, đương nhiên, đồng thời còn có Phó gia, Tăng Thụy Tường và Thẩm thị vui mừng tất nhiên không cần phải nói. Đặc biệt vội vàng gửi thư cho Hà thị và Thẩm gia.

Lão gia tử kia thì là Tử Phúc tự mình đi qua, sau khi trở về, vẻ mặt Tử Phúc có chút không tốt.

Tử Tình hỏi thăm rõ ràng, chức Châu Đồng này của Tử Phúc, phân công quản lý lương thực và thuỷ lợi, hẳn là nhìn vào thành tích của hắn ở Hoa Liên mà quyết định, khi Tử Phúc vào cửa, Tử Tình đang cùng mọi người nói cái này đây.

Mà Tử Hỉ lại không có ánh mắt, nghe xong lời nói của Tử Tình vội cười nói với Tử Phúc: "Đại ca, ngươi bây giờ không gọi là Tri huyện chân đất nữa rồi, sửa thành Châu đồng chân đất, vẫn là thoát không nổi chân đất mà."

"Ngươi có bản lĩnh thì đừng ăn cơm nha, đó chính là chân đất trồng ra đó." Tử Phúc cho Tử Hỉ một phát đập.

Tử Hỉ sờ sờ đầu mình, nói: "Đại ca, còn cái kiểu này, ta cũng thành thân rồi."

"Ngươi thành thân rồi, ngươi làm a công cũng vẫn là đệ đệ ta." Tử Phúc nhìn hắn một cái.

Tử Hỉ nghe xong không lên tiếng, Lưu thị cười nói: "Tiểu Tứ, ngươi mỗi ngày không bị hắn đánh mấy cái ngươi khó chịu sao? Ngươi còn trêu chọc hắn, ngươi không thấy hắn đen mặt đi vào? Thật sự là, một chút ánh mắt cũng không có."

"Ta chỉ cảm thấy đại tẩu chơi vui hơn, đại tẩu nói chuyện còn thoải mái hơn đại ca, đại ca rất nghiêm túc, nhìn lúc nào cũng không khác nhau mấy." Trần thị nói.

"Đại ca ngươi chỉ không nghiêm túc với Tử Tình, hắn chỉ thích Tử Tình." Lưu thị cũng cười nói với Tử Tình.

"Aiz, đại tẩu, không nên thêu dệt chuyện như vậy, ngươi hỏi một chút Nhị ca ta, hỏi Tử Thọ một chút, Tử Hỉ, ai mà không đối xử với ta tốt nhất?" Tử Tình nói.

"Lời này ta có thể làm chứng, Nhị ca ngươi quả thật đối với ngươi để tâm nhiều nhất. Hắn từng nói với ta rất nhiều lần." Trần thị cười nói.

"Ta cũng vậy, kiên quyết đứng một bên cùng tỷ ta, ta chính là tỷ ta nuôi lớn." Tử Hỉ nói xong an vị đến bên cạnh Tử Tình.

"Cái này còn kém không nhiều lắm, không uổng công ta năm tuổi đã bắt đầu giặt tã rửa mông thối cho ngươi." Tử Tình xoa xoa đầu Tử Hỉ nói.

"Đại tỷ, ngươi nói quá ghê tởm rồi." Tử Vũ cau mày nói.

"Ghê tởm cái gì, đại tỷ cũng rửa cho ngươi không ít." Tử Tình cười nói.

"Làm gì, có người muốn mưu quyền, khiêu chiến uy tín lão đại của ta hay là chuyện gì xảy ra? Mấy người các ngươi. Hồi nhỏ không phải là ta mang theo các ngươi, từ gội đầu đến tắm rửa, đứa nào không qua tay ta?" Tử Phúc nghe thấy bên này ồn ào bèn đi ra, vốn là. Hắn ở trong phòng nói chuyện cùng Tăng Thụy Tường và Thẩm thị.

"Còn có thể có ai, muội tử thân thiết nhất của ngươi, nàng đang đoạt công lao của ngươi." Lưu thị cười nói.

"Đại ca, sao có thể chứ, ngươi còn không hiểu ta, ta là người làm việc vẫn luôn điệu thấp, đây không phải Đại tẩu ở đây lấy tiểu Tứ trêu đùa sao? Thật sự không liên quan đến ta." Tử Tình cười nói. Nhìn ra sắc mặt Tử Phúc tốt lên rất nhiều. Nói vậy có lẽ lão gia tử bên kia lại làm cho hắn cái gì đè ép rồi.

"Ta coi như đã nhìn ra, ngươi chính là cỏ đầu tường kia, gió chiều nào theo chiều ấy." Lưu thị cười nói.

Một năm này chuyện vui của Tăng gia thật đúng không ít, Tử Phúc lên chức, Tử Hỉ thành thân trúng cử, cho nên, Thẩm thị nói Tết này muốn làm thật lớn, hơn nữa mùng sáu Tử Hỉ sẽ xuất môn. Cho nên, bắt đầu từ mùng hai Tết, một nhà Tử Tình đều ở lại nhà mẹ đẻ. Lão gia tử và Điền thị thì ở nhà Tăng Thụy Tường bên này đến mùng hai trở về học đường, vẫn là muốn tiếp đãi một nhà Xuân Ngọc. Cũng là thành toàn cả nhà Tăng Thụy Tường, muốn chơi thế nào thì chơi thế đó.

Buổi tối mùng năm, người một nhà vây quanh một chỗ, mở hội nghị gia đình, trước tiên cho Tử Hỉ ở riêng, dặn hắn những việc phải chú ý dọc đường. Thực ra, Lâm Khang Bình sắp xếp A Thổ A Thủy đi cùng Tử Hỉ, Tử Hỉ cũng tìm hai bạn cùng trường Cò Trắng thư viện, Phó gia ở kinh thành cũng có ít thân hữu. Chẳng qua, Tử Hỉ không muốn đi phiền toái người ta, tất cả ăn, mặc ở, đi lại, Lâm Khang Bình đều giúp hắn chuẩn bị ổn thỏa.

Nói xong việc của Tử Hỉ, Tăng Thụy Tường nhìn Tử Lộc và Tử Thọ hỏi: "Tiểu Nhị và tiểu Tam, các ngươi cũng nghỉ ngơi được vài tháng. Nói cùng phụ thân một chút, đến cùng muốn làm cái gì? Có tính toán gì không?"

"Cha, ta nghĩ kỹ rồi, ta đến An Châu mở quán đi, ta thích cuộc sống tự tại một chút, vừa vặn, nương Vĩnh Tùng cũng có thể trông coi một chút công việc tiệm cơm, hai người chúng ta cũng không lãng phí thời gian, làm thử vài năm trước xem sao, sau này, có muốn làm việc khác, đến lúc đó lại nói." Tử Lộc nói ra trước tiên.

"Tiểu Nhị, ngươi cũng suy nghĩ kỹ rồi, thật sự không muốn thi nữa, cũng không muốn vào nha môn sao?" Tử Phúc hỏi.

"Không được, ta cũng không muốn lãng phí thời gian, ở nha môn trông coi sao sao chép chép cũng không phải việc ta muốn làm, không bằng tự tại mở một quán nhỏ." Tử Lộc đã quyết định chủ ý này rồi.

"Ta muốn thi một lần nữa, ta muốn giống như Nhị ca, ở nhà đọc sách, không đi Châu học nữa." Tử Thọ thấy Tăng Thụy Tường nhìn về phía hắn, vội nói.

"Các ngươi đều đã có những ý định riêng, ta sẽ không nhiều lời nữa, tuổi của các ngươi cũng không nhỏ, đều là người làm cha rồi, có thể lựa chọn việc mình muốn làm, cũng phải phụ trách đối với việc mình chọn, mặc kệ làm cái gì, cha hi vọng các ngươi đều có thể thông suốt phóng khoáng , người một nhà sống vui vẻ, có gì khó khăn, phải nói gia, mọi người cùng nghĩ cách, không cần bởi vì thân phận, địa vị khác nhau mà thay đổi tình cảm của huynh đệ các ngươi, ngàn vạn lần đừng trở thành giống như cha." Tăng Thụy Tường nói.

Mấy người Tử Phúc vội đứng lên cung kính trả lời "vâng."

"Đại cha ngươi bây giờ hối hận, nhờ a công ngươi cũng nhờ mấy ngươi Tam bà bà ngươi mà nói chuyện tình cảm, muốn cùng chúng ta hoà hợp lại, mấy người các ngươi nói một chút, các ngươi là nghĩ như thế nào?" Thẩm thị hỏi.

Mấy người Tử Tình nhìn về phía Tử Phúc, Tử Phúc nói: "Hôn ta trở về đó a công bà từng nói với ta, từ trong lòng ta không muốn nhận đại cha, chẳng qua, ta tôn trọng ý kiến của cha, dù sao, là huynh đệ của cha."

"Ta cũng không muốn nhận, dựa vào cái gì chứ?" Tử Lộc nói.

Tử Thọ Tử Hỉ cũng rối rít tỏ vẻ phản đối, Tử Tình và Tử Vũ còn chưa nói gì, Tăng Thụy Tường đã xua tay nói: "Các ngươi không cần lo lắng, trước mắt ta cũng không có suy nghĩ này, chuyện sau này, xem đại cha ngươi làm như thế nào."

Chuyện chính nói xong, mọi người bắt đầu nói chuyện tào lao, Tử Lộc đột nhiên hỏi Tử Tình: "Tình nhi, Thư Duệ nên vào học thôi? Năm trước ta để Vĩnh Tùng vào học đường, đứa nhỏ này, nhất định nói muốn chờ Thư Duệ."

"Đúng rồi, Tình nhi, tiểu Nhị không nói, ta còn quên mất, Thư Duệ năm nay bảy tuổi tính cả tuổi mụ rồi, có thể học vỡ lòng, cha đã kiểm tra qua Thư Duệ, đứa nhỏ này đã có thể thuộc một chút Tam Tự Kinh, giảng giải cũng không sai, có chút giống tiểu Tứ hồi nhỏ, mỗi ngày đi theo ta nửa ngày là được rồi, ta lo hắn ngồi không được. Vốn cùng Vĩnh Tùng còn có bạn, Vĩnh Tùng khẳng định đi An châu với Nhị ca ngươi rồi." Tăng Thụy Tường nói.

"Vậy theo ý của cha đi, ta cảm thấy cũng không xê xích gì nhiều." Lâm Khang Bình nói.

Vì sáng sớm ngày hôm sau, Tử Hỉ muốn xuất môn, Thẩm thị liền để mọi người giải tán sớm.

Vài ngày kế tiếp, Tử Phúc rảnh rỗi, lại chạy mấy lượt đến Khang trang, trở về nói với Tử Tình nói: "Trong trang của ngươi có hai người làm ruộng thật là giỏi, không chỉ có thể làm ruộng, ta thấy công trình thuỷ lợi trong trang của ngươi cũng làm không tệ, hạn úng đều lo lắng thật chu toàn, một năm này trong trang lại xây không ít phòng ở, nói là chuẩn bị cho thành thân, còn đừng nói, khó trách bọn họ có thể dốc sức, cái gì ngươi cũng đều lo lắng ổn thỏa cho bọn họ."

"Đó là vệc nên vậy, chẳng qua, ta chỉ là giúp đỡ suy nghĩ chút chủ ý mà thôi, phần lớn là Lâm Khang Bình lo liệu." Tử Tình nói.

"Ca ca biết ý của ngươi." Tử Phúc vuốt đầu Tử Tình nói, hắn cũng thấy tò mò, muội muội mình tại sao lại thông tuệ như thế, lại dường như rất sợ nổi danh, chẳng qua, hắn lấy hành vi một nữ tử khuê các để phỏng đoán Tử Tình cũng là nói qua.

Tử Phúc qua mười lăm tháng giêng phải đi nhậm chức, sản kỳ của Lưu thị tới gần rồi, khẳng định là muốn ở nhà sinh xong đứa nhỏ ở cữ xong rồi mới đi, càng tới gần sản kỳ, tâm bệnh của Lưu thị lại càng nặng, lo sợ không yên, ăn ngủ không ngon, cũng may hai nàng Dương thị và Phó thị thường tới khuyên nhủ nàng.

Một nhà Tử Lộc sau tiết Nguyên tiêu đã chuyển đến trong thành An châu, Tử Lộc muốn mở quán, cần đặt mua vài thứ, cũng muốn sớm đi ra ngoài quảng cáo, Tăng Thụy Tường đi theo đến An châu giúp hắn tham khảo vạch kế hoạch một ngày.

Tử Tình mấy ngày nay thì bận rộn chuẩn bị tất cả đồ cho Thư Duệ đến trường, còn có Tiểu Thanh Tiểu Lam đưa gả, tất cả đàn nhà gái phải chuẩn bị, Tử Tình đều thay các nàng chuẩn bị thỏa đáng, phòng ở gia cụ gì đó là Khang trang bỏ tiền ra, cho nên, hai người cũng không có tiêu dùng gì lớn, mấy năm nay trong tay cũng tích góp được một chút bạc, trừ tiền tiêu vặt hàng tháng, hai người dệt áo lông làm áo lông cũng tích cóp được không ít của cải, cho nên, cuộc sống sau này không cần lo.

Tử Tình chọn ngày là mùng hai tháng hai, mắt thấy ngày mỗi một ngày gần, nói thật ra, trong lòng Tử Tình thật đúng là có chút không nỡ, người theo mình vẻn vẹn sáu năm sớm chiều ở chung, đột nhiên phải xa cách mình, trong lòng vắng vẻ rồi.

"Khang Bình, ngươi nói, nha hoàn xuất giá ta cũng khó chịu như vậy, chúng ta nếu có nữ nhi xuất giá, chẳng phải là lại càng không bỏ được? Không bằng, tương lai nữ nhi chúng ta cũng gả cho hàng xóm cách vách đi?"

"Nữ nhi còn chưa có sinh ra đâu, ngươi còn lo trước lo sau, chuyện tương lai nơi nào nói đúng được, xem tạo hoá của đứa nhỏ thôi, yên tâm, ta sẽ luôn luôn ở cùng ngươi."

Lưu thị vào mồng một tháng hai cuối cùng cũng sinh nhi tử, cái này, Tăng gia trên trên dưới dưới đều vui mừng thay nàng, không riêng gì Lưu thị, đến Thẩm thị cũng mừng đến rơi nước mắt.

Tử Tình nhìn Lưu thị rơi nước mắt cười nói: "Đại tẩu, đừng quên, ngươi còn thiếu bồ tát một trăm cái dập đầu đấy?"

Lưu thị lau nước mắt, cười nói: "Sẽ không đâu, chờ trăng tròn, ta sẽ đi cùng nương, còn phải cảm tạ nương ta nữa."

"Tốt lắm, đứa nhỏ, ngươi cũng coi như khổ tận cam lai, cuối cùng cũng qua chịu đựng, nghe lời nương, cái gì cũng đừng nghĩ nhiều, nghỉ ngơi tốt, dưỡng tốt thân mình mới là việc chính, cũng không được rơi nước mắt nữa." Thẩm thị khuyên nhủ.

Lúc này, mẫu thân Lưu thị dẫn theo muội muội Lưu thị tới, mẫu thân Lưu thị vừa vào cửa, đi thẳng đến giường ngoại tôn, nước mắt cũng là dâng lên, Thẩm thị thấy vậy, bèn mang theo mấy người Tử Tình lén lút rời khỏi, để các nàng có thể nói chuyện riêng tư.

"Nương, đại tẩu cũng sinh nhi tử, nhị tẩu cũng là con cái song toàn, nương nhìn một chút ta này, là nam hay là nữ?" Tử Tình đến gần Thẩm thị hỏi.

"Mới được mấy tháng, nơi nào có thể nhìn ra sớm như vậy? Dưỡng thật tốt đi, đừng không biết đủ. Đúng rồi, ngày mai Tiểu Thanh các nàng xuất môn từ đâu vậy? Ta còn nói cho thêm phần trang." Thẩm thị hỏi.

"Nương, ba ngày trước các nàng đã chuyển đến trong trang rồi, trong trang có phòng ở cung cấp cho các nàng lấy chồng, không cần đi từ Tình viên."

"Đáng tiếc ngươi có thai, cũng không thể tự mình đưa các nàng xuất môn."

"Cũng không phải là vậy sao? Tốt xấu gì cũng hầu hạ ta một thời gian." Tử Tình thở dài.
--- -----hết 309-------
By Trạch Mỗ
Chương này Mỗ edit xong từ sáng mà cứ ngỡ post rồi. híc


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.04.2015, 16:31
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 47
Chương 310, Thám Hoa lang Tử Hỉ

Tiểu Thanh Tiểu Lam chuyển đi rồi, Tử Tình trong một khoảng thời gian rất dài vẫn chưa thích ứng được, thỉnh thoảng gọi nhầm tên của Tiểu Lục và Tiểu Phấn, làm ra không ít chê cười.

Thư Duệ mỗi ngày đều tự mình đến học đường, Tử Tình làm cho đứa nhỏ quần áo vải bông mới, thoạt nhìn cùng đứa nhỏ trong thôn cũng không khác nhau nhiều lắm, đứa nhỏ này đi theo Lâm Khang Bình luyện đứng tấn một năm, lại thường xuyên ở nhảy nhót trên giường bật bật, thân mình cao hơn đứa trẻ cùng tuổi một ít, hơn nữa, chạy hoạt động cũng thật linh hoạt, Tử Tình cười nói một năm này không phí công chịu khổ.

Mấy ngày này Tử Tình chăm chỉ về nhà mẹ đẻ một chút, thường đi bồi Lưu thị đang ở cữ một chút, cùng Phó thị cũng thân quen hơn chút, mới phát hiện Phó thị thực ra cũng là rất thích nói chuyện, tâm tư cũng tương đối đơn thuần, chỉ là trong lòng chịu không nổi ủy khuất, vô cùng mẫn cảm với lời nói của người khác, hơi thấy đối phương nói một câu có chút không ổn, liền xụ mặt xuống, khó trách ngày ấy có thể bởi vì chuyện mấy đứa nhỏ bị hóc xương ca, đã ầm ĩ lên cùng Tử Hỉ.

Chẳng qua, nàng không mang thù, cơn giận của nàng tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, qua rồi nàng ngược lại tự mình xin lỗi, nói: "Ta cũng biết điểm này của mình không tốt, ở nhà nương ta cũng quản qua ta nhiều lần, mà ta chính là không sửa được."

Nàng vừa nói cái này, mọi người cũng không so đo cùng nàng, một thời gian sau, cũng biết nàng thật sự là như vậy, khả năng cũng là mới đến một chỗ hoàn cảnh hoàn toàn lạ lẫm, cùng cuộc sống trước kia của nàng đối lập lại quá lớn, còn chưa hoàn toàn dung nhập vào, vừa vội muốn nhận được sự tán thành của mọi người, Tử Hỉ lại không ở bên cạnh nàng, cho nên mới có hành động mẫn cảm đa nghi như vậy.

Nghĩ thông suốt những thứ này, Tử Tình thường xuyên đi tìm nàng nói chuyện, cũng nói qua cùng Thẩm thị việc này, Thẩm thị đối với nàng cũng nhiều thêm vài phần săn sóc, thường xuyên khen nàng làm việc chủ động, tính khí của Phó thị cũng dần dần mài mòn đi rất nhiều.

Nói đến Tử Hỉ, một đường bôn ba, hắn cũng thật sự chưa từng đi đường xa như vậy, vừa đến kinh thành thì bị bệnh, có chút không hợp khí hậu, hơn nữa về mặt ẩm thực thật sự là không quen, vốn hắn đã tương đối soi mói với đồ ăn. Từ nhỏ không có chịu khổ, phương Bắc đều là mì phở không nói, còn một chút rau xanh cũng không có, hai phía giáp công. Tử Hỉ liền ngã bệnh.

Cái này cũng làm Vương Tài Vương Hỉ bọn họ lo lắng, Lâm Khang Bình cũng là nghìn lời dặn dò vạn lời nhắn nhủ, nhất định phải chăm sóc tốt Tử Hỉ, có rủi ro gì, chậm trễ thi Hội, cũng không phải là đùa?

May mà Tử Tình trông xa, nhất định muốn Tử Hỉ xuất môn trước nửa tháng. Sợ hắn không hợp khí hậu phương Bắc, khí hậu không hợp hơn nữa mệt nhọc quá độ, người là rất dễ dàng bị bệnh, nơi nào có tinh lực lập tức vào trường thi?

Hoàn hảo, Vương Tài Vương Hỉ ở kinh thành nhiều năm, biết Lâm Khang Bình là đi ra từ Văn gia, trong tiệm cơm của Văn Tam là đầu bếp phương Nam, đồ ăn làm tinh xảo. Cũng có trồng rau trong nhà ấm, chắc là còn có chút gì đó Tử Hỉ có thể ăn, bèn mỗi ngày chạy đến trong tiệm ăn Văn gia đóng gói các loại món ăn và cháo cho Tử Hỉ. Hơn nửa tháng dưỡng khó khăn lắm, Tử Hỉ mới miễn cưỡng có thể ra cửa.

Đến lúc này, thời giant hi Hội cũng đã đến, đợt đầu là mùng chín tháng hai bắt đầu thi, trước một ngày thì đi vào, cũng may phương Bắc trời lạnh, Vương Tài từ trong tiệm ăn Văn gia gói một giỏ đồ ăn cho Tử Hỉ, lúc ăn làm nóng bằng bếp lò, cũng dễ dàng.

Đưa Tử Hỉ vào trường thi, Mấy người Vương Tài cũng không dám trở về nghỉ ngơi. Lo lắng sức khoẻ của Tử Hỉ kiên trì không được bị tống ra, cho nên, mấy người thay phiên chờ đợi ở ngoài trường thi, ba ngày sau, Tử Hỉ gần như bị hộ vệ đỡ ra khỏi trường thi, về nhà ngủ một giấc thật dài. Ngày hôm sau khoẻ hơn một chút, lại bị đưa vào trường thi.

Cứ như vậy, Tử Hỉ ỷ vào tuổi trẻ, cũng là miễn cưỡng ứng phó xong ba lần thi, trở về liền ngủ một giấc miên man, cái này cũng làm mấy người Vương Tài lo lắng, bởi vì một giấc ngủ này của Tử Hỉ ước chừng mười hai cái canh giờ.

Mùng sáu tháng ba vì là ngày yết bảng, người đông nghìn nghịt, vẫn là Vương Tài chen vào xem, Tử Hỉ lại có thể trúng được cống sĩ, chỉ là xếp hạng có chút gần sau, mặc kệ thế nào, có thể thi đình vào tháng sau rồi, Vương Tài cuối cùng thở phào nhẹ nhõm một hơi, vội phái người đưa tin cho Lâm Khang Bình.

Thi Đình cử hành vào mười sáu tháng ba, lúc này, sức khoẻ của Tử Hỉ đã trở lại bình thường, sức khoẻ trở lại bình thường, đầu óc tất nhiên tỉnh táo, cuộc thi vấn đáp của thi Đình, Tử Hỉ lưu loát một bài văn có lí có cứ, có văn có thái hấp dẫn ánh mắt của giám khảo và Hoàng thượng, thoáng cái liền bước vào hàng ngũ mười tên phía trước.

Khi Thánh thượng triệu kiến một mình, hỏi Tử Hỉ rất nhiều, kinh, sử, tử, tập (*), việc đồng áng, thủ công nghiệp, xưởng .. Tử Hỉ đều trả lời lưu loát, nhất là lời nói của Tử Hỉ lấy nông nghiệp làm cơ sở, phát triển mạnh thủ công nghiệp và công nghiệp, buôn bán, không những có thể làm đầy quốc khố, còn có thể khiến dân chúng giàu có, an cư lạc nghiệp…, rất được Thánh thượng vui lòng.

(*)Kinh, sử, tử, tập: cách phân loại sách vở thời xưa: Kinh điển, Lịch sử, Chư tử, Văn tập

Đáng tiếc, thành tích thi Hội của Tử Hỉ hơi kém, hơn nữa cũng là trẻ tuổi, thi Đình được chấm làm thám hoa lang.

Sau khi yết bảng, không nói mấy người Vương Tài kinh hỉ và ngoài ý muốn, đến chính Tử Hỉ cũng có vài chả hiểu tại sao, vận khí này, cũng quá tốt đi, phải biết rằng, lấy thành tích thi hội của hắn, hắn nằm mơ cũng không dám vọng tưởng nhất giáp.

Nhất giáp: Hạng đầu, trong thi cử ngày xưa chỉ Trang Nguyên, Bảng Nhãn, Thám Hoa

Tử Hỉ tham gia xong Quỳnh Lâm yến Lễ bộ tổ chức, hoàng thượng lại ở Ngự hoa viên chiêu đãi nhất giáp của cuộc thi lần này, trong bữa tiệc hỏi số tuổi hôn phủ của Tử Hỉ, Tử Hỉ nhất nhất thành thật đáp lại.

"Ngươi năm nay còn chưa đầy mười chín, tại sao lại thành thân sớm như vậy?"

"Hồi thánh thượng, gia mẫu bởi vì thứ nhất không thể chậm trễ hôn sự của tiểu muội, thứ hai thông thường đệ tử nhà nông hôn phối đều làm sớm, do đó định ra hôn sự cho học sinh."

"À, ngươi là đệ tử nhà nông, khó trách ngươi đối với việc đồng áng có chút tinh thông, nói vậy cũng chịu không ít khổ đi, nhưng là trẫm nhìn dường như không giống nha?"

Tử Hỉ nghe xong, bèn kể đại khái tình huống trong nhà một chút, Hoàng thượng nghe thấy Tử Hỉ xuất thân nhà nông đã đủ kinh ngạc rồi, không nghĩ tới là, Tăng gia có bốn nam hài lại có thể ra hai tiến sĩ bốn tú tài, hơn nữa, Tăng gia vẫn là từ gia đình cực độ bần hàn, dựa vào một nữ nhân mang theo đứa nhỏ trồng trọt lật người, cái này không thể không khiến cho Hoàng đế hứng thú.

Không nói Tử Hỉ, chỉ nói trong nhà Tử Tình nhận được thư của Vương Tài đưa tới, biết Tử Hỉ dưới tình huống bệnh nặng một hồi còn trúng tiến sĩ, có thể thêm thi đình, quá vui mà khóc nước mắt tràn mi, tình cảm của Tử Tình đối với Tử Hỉ vốn rất sâu sắc, Tử Hỉ thành công so với Tử Phúc thành công càng có thể tác động tới tâm tư của Tử Tình hơn, dù sao, Tử Hỉ cũng là Tử Tình một tay nuôi lớn, tình cảm bỏ ra một chút không thua gì Thư Duệ bây giờ.

Tăng Thụy Tường và Thẩm thị cùng với Phó thị biết được tin tức, vui sướng tất nhiên là không cần nói cũng biết, Phó thị thì vội thỉnh cầu với Thẩm thị tự mình về nhà mẹ đẻ truyền tin, Thẩm thị thì sai người truyền tin cho Tử Phúc, Tử Lộc còn có nhà mẹ đẻ.

Tin tức truyền đến lão gia tử và Điền thị bên kia, lão gia tử là thật lòng vui mừng, trong lòng Điền thị lại cực kỳ vi diệu, mặc dù tôn tử có tiền đồ, nàng đi ra ngoài cũng nở mày nở mặt, nhưng tiền đồ của tôn tử này, nàng cũng không chỗ tốt thực chất gì, hơn nữa, về sau, thắt lưng của Tăng Thụy Tường và Thẩm thị càng cứng rắn, lại càng sẽ không nghe Điền thị định đoạt rồi, việc này nếu rơi ở trên người Tử Toàn hoặc mấy ngoại tôn, sẽ có bao nhiêu tốt? Đây là suy nghĩ thực sự trong nội tâm Điền thị, đương nhiên không dám nói ra với lão gia tử.

Tăng Thụy Khánh và Chu thị, đang ở trong ruộng cấy mạ, thôn dân trong ruộng bên cạnh thấy hai người hắn cười nói: "Thụy Khánh đại thúc, nhà lão Nhị nhà ngươi lại có việc vui lớn rồi, nghe nói, đứa cháu kia nhà ngươi, lại trúng tiến sĩ, chậc chậc, ngươi nói, văn phong Tăng gia các ngươi làm sao lại tốt như vậy, phần mộ tổ tiên toả ra khói xanh đi? Tương lai, nhi tử ngươi nhất định cũng không tệ được đi? Ngươi nói, nhà ai có đệ đệ tốt như vậy, không nịnh bợ thật tốt, ngươi còn ngược lại cắt đứt qua lại, Thụy Khánh đại thúc, ta thật đúng là bội phục ngươi, có cốt khí."

"Ngươi thì biết cái gì chứ? Người ta căn bản không cần thiết, Thụy Khánh đại thúc đến cha mẹ cũng không cần, còn cần đệ đệ gì?" Một thôn dân khác nói.

"Cha mẹ già rồi tất nhiên vô dụng, nhà đệ đệ nhưng là có tiền có thế, tùy tiện nơi nào dìu dắt một chút, Thụy Khánh đại ca không phải có rồi, không cần tự mình cực cực khổ khổ ở đây cúi đầu khom lưng, một năm mệt chết mệt sống, cố gắng còn chưa bằng người ta tùy tiện thưởng một chút, các ngươi nói có đúng hay không?"

Tăng Thụy Khánh nghe xong, ném mạ vào trong ruộng một cái, quát: "Cấy mạ thì cấy mạ, chuyện nhà chúng ta, liên quan tới các ngươi cái rắm, hàm cật la bặc đạm thao tâm (*), lại nói, cha mẹ ta ta nuôi tử tế, ai nói ta không cần cha mẹ? Lại thuyết tam đạo tứ (**), phá hỏng thanh danh của ta, chúng ta đến nói chuyện rõ ràng một chút với lý chính và trưởng lão."

(*)Hàm cật la bặc đạm thao tâm(咸吃萝卜淡操心): chỉ người thích xen vào việc người khác mà nhiều khi dù không biết đầu cua tai nheo như thế nào, dù có thể chỉ làm rắc rối phiền phức hơn. | lo chuyện bao đồng; lo bò trắng răng
(**)Thuyết tam đạo tứ (说三道四): 1. Nói chuyện linh tinh; góp ý bậy bạ | 2. chỉ trích; phê bình; nói này nói nọ

Mấy người thấy Tăng Thụy Khánh nổi nóng, chớp mắt với nhau, cười hoà một tiếng, Tăng Thụy Khánh tức giận đến mặt mũi trắng bệch, nhấc chân đi về nhà, Chu thị thấy thế mắng thôn dân: "Các ngươi cũng tích chút khẩu đức, đám chết bầm, mọi người đều ở trong một thôn, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy."

"Đúng vậy, người nào không có lúc làm sai, các ngươi nha, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng đi." Có một người lớn tuổi trong tộc Chu thị nói giúp nàng một câu.

Tăng Thụy Khánh trở về trong nhà, Tử Toàn vừa lúc ở nhà nghỉ cày bừa vụ xuân, Chu thị không nỡ để đứa nhỏ xuống ruộng chịu khổ, mượn cơ hội để đứa nhỏ đọc sách mà ở lại trong nhà, mà Tử  Toàn này không phải là người an phận chịu đọc sách, vừa thấy người lớn trong nhà đều đi ra ngoài, mình cũng ở trong sân bắt mèo đấu chó chơi, bỗng vừa thấy Tăng Thụy Khánh đá văng cửa lớn, còn chưa kịp nhanh chóng vào phòng, đã thành vật hi sinh, bị Tăng Thụy Khánh hết mắng thì đánh, trừng trị một trận, khi Chu thị vào cửa, vừa đúng lúc nghe thấy Tử Toàn gào khóc thảm thiết, bèn cũng lập tức ra sức chạy tới, gào lên.

Đây thật đúng ứng với câu nói kia, mấy nhà vui vẻ mấy nhà sầu, một nhà Tăng Thụy Tường thương lượng muốn mở từ đường tế tổ, bày một bữa tiệc, mời toàn bộ người trong thôn, chẳng qua, tất cả cái này đều phải chờ Tử Hỉ trở về lại nói tiếp.

Nói đến Tử Hỉ còn ở Ngự hoa viên, nghe xong chuyện nhà của Tử Hỉ, khó được hôm nay Hoàng đế vui vẻ, muốn ban cho ba người nhất giáp cuộc thi năm nay, phân biệt để cho mọi người đưa ra một nguyện vọng của mình.

Trạng Nguyên lang năm nay ba mươi hai tuổi, thấy Thánh thượng vui vẻ, bèn yêu cầu một bức hoạ Thánh thượng tự tay vẽ, Bảng Nhãn thấy vậy, cũng muốn một bức họa, đến phiên Tử Hỉ, Tử Hỉ suy nghĩ một chút, hỏi: "Hồi thánh thượng, yêu cầu gì đều có thể đưa ra sao? Chỉ cần Thánh thượng có thể làm là được?"

"Miệng vàng lời ngọc, như giả bao hoán." (*)
(*) Như giả bao hoán: nếu giả cho đổi lại

Tử Hỉ vừa nghe xong, quỳ xuống.

"Học sinh muốn cầu thánh thượng viết cho một bộ hoành phi treo cửa, ta muốn đưa về quê nhà, treo trước cửa đại môn, báo đáp cho mẫu thân vất vả dưỡng dục ta nhiều năm."

"Cái này, rất dễ dàng, ngươi chần chờ một lúc, làm hại trẫm thiếu chút nữa muốn đổi ý, nghĩ đến ngươi cấp cho trẫm vấn đề khó khăn gì, chẳng qua, ngươi vừa nói cái này, ngược lại khiến ta nhớ tới, trẫm muốn thưởng ngươi chút gì đó, trẫm cấp cho mẫu thân ngươi một ân điển thật lớn."

Tử Hỉ vừa nghe, vội ba quỳ chín lạy tạ ơn.
Hết 310
By Trạch Mỗ


Đã sửa bởi trạch mỗ lúc 12.04.2015, 10:01, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, Cuncute, hanhphucgiandon, Hoacamtu, namlun2921, Quỳnh ỉn, thanhha.hht, tuongvicanhmong, TuyetThanLe_1304 và 633 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 888 điểm để mua Anh bộ đội
Thiên Hạ Đại Nhân: haha
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 844 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 336 điểm để mua Mashimaro lái xe

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.