Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

 
Có bài mới 28.03.2015, 15:40
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.10.2014, 00:24
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 218
Được thanks: 3168 lần
Điểm: 28.58
Có bài mới Re: [Cổ đại - điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 19: Xem mặt

Edit: mc

Ánh mặt trời vừa vặn xuyên thấu qua đám lá cây rộng lớn rơi trên mặt đất. Minh Đang lười biếng ngồi dưới đất, dựa lưng vào cây đại thụ, tay cầm quyển sách, nhìn như hết sức chăm chú đọc sách, nhưng kỳ thật tinh thần đã sớm phiêu tán.

Sau khi bái phu thê La thừa tướng làm nghĩa phụ nghĩa mẫu, thái độ mọi người ở Từ gia đối với Minh Đang đều đại biến. Tuy Từ Đạt thản nhiên như trước, không muốn thấy nàng, nhưng Đại phu nhân đối đãi với nàng thân thiết hơn rất nhiều, đồ ăn chi tiêu hàng ngày cũng tinh xảo hơn trước kia. Mà thái độ của Từ Minh Tuệ rất đáng để nghiền ngẫm, nàng ta tự mình đến Thu Thuy các mấy lần, nói mấy lời chua chua...lặp lại vài câu linh tinh nửa ẩn nửa lộ "Ta và ngươi đều là nữ nhi của Từ gia, phải giúp đỡ lẫn nhau”.

Minh Đang bĩu môi khinh thường, thật là, Minh Tuệ muốn mượn sức của nàng, coi như một đại trợ lực để giúp nàng ta đứng vững gót chân ở Tấn Vương phủ, lại bỏ xuống cao ngạo trước mắt, chỉ mong nàng chủ động đi lên lấy lòng Minh Tuệ. Nào có loại chuyện tốt này? Đáng tiếc nàng không để mình bị đẩy vòng vòng, mặc cho Minh Tuệ nói cái gì, nàng đều cúi đầu ăn uống, không rên một tiếng. Vừa nghĩ tới Minh Tuệ không được đáp lại, vẻ mặt tức giận đại biến phẩy tay áo bỏ đi, trên mặt Minh Đang lại lộ ra ý cười dương dương tự đắc. Cảm giác khiến người khác giận điên không cần đền mạng thật không tệ mà.

"Cười cái gì?" Thanh âm quen thuộc truyền đến.

Minh Đang cả kinh nhảy dựng lên, "Vân công tử? Ngươi đã đến rồi à?" Không ngừng đánh giá hắn, dường như cũng không có thay đổi gì.

Gương mặt của Vân Lam vẫn treo vẻ tươi cười lười biếng như trước, không mảy may thấy vẻ uể oải cùng tuyệt vọng ngày đó. "Sao vậy? Ngươi đang ở đây chờ ta sao?"

"Ngươi. . . .. ." Minh Đang nói quanh co nửa ngày, không biết có nên hỏi không? Lần đó hắn đi rồi, nàng thật sự cho rằng hắn sẽ không xuất hiện nữa.

Vân Lam cười phong đạm vân khinh, "Đinh tiểu thư, lần này đến đây là để đặc biệt nói lời từ biệt với ngươi." Vốn hắn thật không nghĩ lại đến Hộ Quốc Tự, nhưng có một cảm giác không rõ khiến hắn không tự chủ được chạy đến đây một chuyến. Bất kể như thế nào, nha đầu kia mang cho hắn không ít ngày vui vẻ thoải mái.

Minh Đang há miệng thở dốc, "Ngươi. . . . . ." Đinh là họ mẹ của nàng, nhân tiện nàng dùng luôn.

Hắn đưa đồ trong tay cho nàng, "Ta sắp đi xa, chỉ sợ sau này ta và ngươi sẽ không gặp lại. Mấy cuốn sách này cho ngươi làm kỷ niệm đấy."  

Minh Đang một đầu mờ mịt không hiểu ra sao tiếp nhận, đang yên lành  đưa sách gì cho nàng chứ? Nhưng vừa thấy sách, không khỏi mừng rỡ như điên, lại có thể là mấy quyển sách thuốc tiền triều, đều vô cùng trân quý. Khẩn cấp lật xem vài tờ, bán tín bán nghi hỏi, "Vân công tử, đây thật sự tặng cho ta sao?" Đây là sách thuốc ngàn vàng khó mua, nàng chỉ nghe kỳ danh lại chưa có duyên nhìn thấy.

"Ừ, sách này đối với ta vô dụng, nhưng đối với ngươi có thế có ích." Đây là hắn đặc biệt cho người ta đi tìm tới.

"Đa tạ vân công tử." Ánh mắt Minh Đang sáng lên, phát sáng đến dọa người. Đây có thể sánh bằng đưa cho nàng hoàng kim, làm nàng rất vui mừng. "Đúng rồi, mấy quyển du ký kia của ngươi. . . . . .Ta còn chưa đọc xong. . . . . . Ta không mang bên người."  

"Khôn cần trả lại, cũng đều tặng cho ngươi." Vân Lam hào phóng dị thường, dù sao mấy thứ này đều là vật ngoài thân. Sống không mang theo đến chết cũng không thể mang theo.

Sao hắn lại hào phóng như vậy rồi? Lần trước hắn luôn mồm bảo nàng sớm trả sách cho hắn, cũng không cho nàng làm dơ mà. Bỗng nhiên một ý niệm hiện lên trong đầu, trong lòng nàng trầm xuống. "Ngươi đi đâu vậy?"  

"Đi thăm thú xung quanh." Vân Lam cười cười, "Chân trời góc biển, thích ứng trong mọi tình cảnh, cũng không có mục đích."  

Minh Đang lặng im nửa ngày, từ trong ngực lấy ra một bình sứ xinh xắn, đưa cho hắn, "Đây là đồ đáp lễ của ta."  

Vân Lam giương mày, "Đây là cái gì?" Tiểu nha đầu còn rất có nguyên tắc, không chịu nhận không lễ vật của người khác.

"Giải Độc Hoàn, độc bình thường đều có thể giải." Minh Đang giải thích nói, "Tuy không giải được kịch độc trong cơ thể của ngươi, nhưng có thể giảm bớt một chút. Bên trong có ba viên, khi nào rất khó chịu thì ăn vào." Đây là nàng lén lút dùng hết biện pháp thiên tân vạn khổ điều chế ra, chỉ dùng phòng thân, từ trước đến nay đều bất ly thân. Nhưng hôm nay lại đem viên thuốc hộ mệnh này cho người khác, lễ này không thể nói là không nặng được.

Vân Lam thật sâu nhìn nàng một cái, đưa tay nhận lấy. Một thiếu nữ khuê phòng đến tột cùng là ở dạng hoàn cảnh gì mới có thể mang theo thuốc giải độc bên người? Không dám nghĩ không thể nghĩ cũng nghĩ không ra. "Vậy bảo trọng." Con đường của mỗi người đều phải dựa vào chính mình mà đi, người khác cũng không giúp được gì. Không muốn nói cảm ơn, chỉ muốn nói một câu bảo trọng, mong nàng cả đời đều bình an hạnh phúc.  (mc: cho ta chen ngang một chút, haizz, đọc đoạn này mấy lần rồi mà vẫn thấy buồn buồn khó hiểu)

"Ngươi cũng vậy, hết thảy phải bảo trọng." Trừ bỏ câu này, nàng cũng không nói được cái gì khác. Thiên ngôn vạn ngữ nghẹn ở trong ngực, lại không thể nói ra nửa câu. Bóng lưng cao ngất kiên nghị của hắn dần dần biến mất trong tầm mắt, cái mũi nàng liền chua xót đau đớn, nhịn lại nhịn, nước mắt trong suốt rốt cục rơi xuống, ẩm ướt lành lạnh, vô cùng giống tâm tình của nàng lúc này.

Minh Đang vừa vào cửa, trong phòng khách ngoại trừ Đại phu nhân ra còn có một phụ nhân xa lạ đang ngồi. Không kịp nhìn người này thêm một lần, trước tiên cúi người thi lễ, "Mẫu thân." Sao đột nhiên lại kêu nàng đến đây? Toan tính gì không biết?

"Minh Đang." Đại phu nhân cười nhẹ nhàng vẫy nàng lại đó, "Qua đây gặp mặt Đại phu nhân Kim gia đi."  

Minh Đang thầm kinh ngạc, đây là có chuyện gì? Trước kia cũng không bảo nàng ra gặp khách. Nhưng sao hôm nay lại có thái độ khác thường này? Ngăn chặn suy nghĩ đang bay lượn, tiến lên hành lễ.

Kim đại phu nhân một tay nâng nàng dậy, cao thấp đánh giá, cười nói, "Đây là Tam tiểu thư nhà ngươi à? Đúng là nữ hài nhi xinh xắn. Bất quá hình như lệnh ái ẩn sâu trong nhà, cũng không xuất môn hả? Ta cũng chưa gặp qua đâu."  

Minh Đang một đầu hắc tuyến, mặt nàng bôi thành như vậy, có thể nhìn ra cái dung nhan gì chứ? Thật sự là mở to mắt nói lời bịa đặt. Nhưng nàng không biết đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, cúi đầu xuống yên lặng xem xét.

"Đứa nhỏ này được mẹ chồng ta yêu mến từ nhỏ nuôi dưỡng dưới gối, khi còn bé thân thể yếu kém, nên mới không cho nàng xuất môn." Đại phu nhân vội vàng giải thích nói, "Vì thế mọi người đối với đứa nhỏ này cũng không quen thuộc."  

Vẻ mặt của Kim đại phu nhân quan tâm hỏi, "Vậy giờ thân thể tốt rồi chứ?"  

"Đã sớm tốt rồi." Đại phu nhân mỉm cười nói, "Hiện giờ đang thủ hiếu (để tang) tổ mẫu, không thuận tiện ra khỏi cửa."  

"Thật là một đứa nhỏ hiếu thuận." Kim phu nhân vừa lòng gật đầu, đôi mắt thâm ý đảo quanh trên người Minh Đang.

Trong lòng Minh Đang thầm cảm thấy không ổn, nhưng lại không biết nguyên do cụ thể. Nghe được Đại phu nhân phân phó nàng lui ra, thầm thở phào nhẹ nhõm, phúc thân xoay người rời đi. Vừa ra khỏi phòng, nàng liền thấp giọng dặn dò Hồng Thược lập tức đi tìm hiểu. Mang theo Bích Liên trở lại Thu Thủy các, Minh Đang ngồi trong thư phòng lẳng lặng chờ, sắc mặt biến hóa khó lường.

Một nén hương thời gian, Hồng Thược thở hổn hển chạy vào, "Tiểu thư, đại sự không ổn."

Nghe thấy có chuyện khiến nàng sợ hãi. "Xảy ra chuyện gì? Từ từ nói." Minh Đang thản nhiên nhìn nàng ấy.

Hồng Thược hít một hơi thật sâu, tức giận nói, "Đại phu nhân đang tìm nhà chồng cho người. . . . . ."

Bích Liên kinh hô một tiếng, "Cái gì? Tìm nhà chồng gì? Kim gia là nhà nào? Bối cảnh như thế nào?" Câu hỏi giống như đạn pháo ném ra bên ngoài. Đây cũng quá đột ngột rồi, các nàng một chút cũng không có chuẩn bị.

Hồng Thược tức giận khôn kể, trừng to mắt, "Kim gia chính là Binh Bộ Thị Lang." Có lầm hay không? Cư nhiên lại có loại chuyện này? Lại còn giấu giếm hư hư thực thực, nếu không phải là nàng cùng với Tử Yên ở viện của Đại phu nhân lớn lên cùng nhau từ nhỏ, qua lại vô cùng thân thiết thì còn không thăm dò được gì đâu.

"Kim gia? Hình như nhà họ chỉ có một nhi tử mà?" Đầu óc Bích Liên bay lộn, đem tin tức biết được về Kim gia nhớ lại một lần, "Muốn hứa gả tiểu thư nhà ta cho ai?" Dòng dõi của Kim gia rất cao, là nhà giàu quyền quý. Từng có vô số danh thần lương tướng, nhân mạch lại khắp trong triều. Nhưng con nối dõi của nhà họ không vượng, chi dòng chính chỉ có một con trai trưởng. Từ nhỏ vô cùng được sủng ái, đáng tiếc trời sinh chân dài chân ngắn, hôn sự này cao hay thấp cũng không phải. Tuổi gần hai mươi còn chưa cưới chính thất, nhưng thông phòng có mấy người, nghe nói còn sinh mấy thứ trưởng nữ rồi.

"Chính là hứa gả cho nhi tử chân có tật kia đấy." Sắc mặt của Hồng Thược rất khó nhìn. Loại người này có thể xứng đôi với tiểu thư nhà nàng sao?

Mặc dù trong lòng Minh Đang có chuẩn bị, nhưng vẫn đau đớn kịch liệt nhắm mắt lại, tuy rằng chưa từng yêu cầu xa vời, nhưng nghe loại tin tức xấu này vẫn sẽ thấy khổ sở. Ở trong mắt Từ Đạt, hôn sự của mấy nữ nhi bất quá chỉ dùng làm quân cờ. Về phần hạnh phúc hay không cũng không quan trọng.

"Cái gì? Thật quá mức. Tiểu thư nhà ta thông minh mỹ lệ, sao có thể hứa gả cho loại người này?" Bích Liên luôn bình tĩnh cũng không nhịn được nôn nóng nhảy hai chân, "Làm sao Đại phu nhân có thể làm như vậy? Lão gia đâu? Hắn cũng đồng ý à?"  

"Hừ." Hồng Thược lạnh lùng hừ mạnh một tiếng, "Nếu lão gia không đồng ý, đại phu nhân dám làm như thế sao?" Trong lòng các nàng biết rõ, Đại phu nhân cũng ngồi không yên trên vị trí đương gia chủ mẫu của Từ gia, quyết sẽ không tự chủ trương.

"Vậy làm sao bây giờ? Hồng Thược tỷ tỷ, ngươi có thể nói một chút với lão gia hay không?" Bích Liên kéo tay Hồng Thược lại, sốt ruột khẩn cầu."Đừng hứa gả tiểu thư cho Kim công tử."  

"Hữu dụng sao?" Vẻ mặt Hồng Thược rất bất đắc dĩ, "Lão gia sẽ nghe lời nói của một nha hoàn sao?" Vừa nghĩ đã biết không có khả năng.

Bích Liên nhanh chóng rối loạn trận tuyến rồi, "Ngươi khác với nha hoàn bình thường, có lẽ lão gia sẽ cho ngươi chút mặt mũi." Biết rõ hi vọng xa vời, nhưng vẫn muốn thử một lần. Giống như người rơi xuống nước, biết rõ bè gỗ không đáng tin, nhưng vẫn cầm lấy không chịu buông.

"Chớ ngu ngốc." Sao Hồng Thược không muốn giúp tiểu thư chứ, nhưng nàng đương nhiên biết không thể, "Việc nhỏ không quan trọng có lẽ thì lão gia sẽ nhắm một mắt mở một mắt, nhưng đại sự thì tuyệt đối sẽ không nghe người khác."  

"Tiểu thư, làm sao bây giờ?" Tim Bích Liên lạnh như băng. Trong cái nhà này không có một người tốt, cũng không coi tiểu thư là người.

Minh Đang mở con ngươi trong suốt như nước, "Không phải còn chưa quyết định à, gấp cái gì?" Nàng đã khôi phục lại bình tĩnh, trong lòng đã có suy tính.

"Tiểu thư, người ta đã đến cửa xem mắt rồi." Trong lòng Hồng Thược càng nghĩ càng loạn, "Nghe nói là đợi sau khi Nhị tiểu thư gả vào phủ Tấn Vương thì sẽ chính thức nạp lễ, một khi hạ sính lễ rồi thì sự tình sẽ không thể trì hoãn được. . . . . ." Vậy tính ra chỉ có hơn nửa tháng thôi.

"Đúng vậy, tiểu thư, nếu định hôn thì hết thảy đều đã chậm." Vẻ mặt Bích Liên sợ hãi, lôi kéo tay nàng, "Tiểu thư, người mau nghĩ cách gì đi."  

Trong đầu Hồng Thược chợt lóe linh quang, "Tiểu thư, nếu không chúng ta đi cầu La phu nhân làm chủ đi? Bà ấy là nghĩa mẫu của người. . . . . ."

"Từ trước đến nay hôn nhân đại sự đều do cha mẹ làm chủ." Khóe miệng Minh Đang lộ ra tươi cười trào phúng, thanh âm trong trẻo nhưng vô cùng lạnh lùng, “Phụ mẫu vẫn khoẻ mạnh, an bài hôn sự cho nữ nhi là việc thiên kinh địa nghĩa (đạo lý hiển nhiên). Người khác có biện pháp gì?" Cho dù là nghĩa phụ mẫu, cũng không thể vượt qua phụ mẫu thân sinh. Huống chi với bối cảnh của hai nhà, vẫn là Từ gia trèo cao rồi. Nói không chừng, trong lòng Từ Đạt đã cao hứng đến hỏng rồi.

"Vậy nói cách khác, chúng ta chỉ có thể thúc thủ vô sách sao." Trong mắt Bích Liên hiện ra vài tia hận ý, "Chỉ có thể trơ mắt mặc cho người khác quyết định chung thân đại sự tiểu thư à? Cho dù bị gả cho người không tốt, chúng ta cũng không có biện pháp nào sao?" Cái nhà này lạnh như băng, không có một tia ấm áp, khó trách năm đó Đại phu nhân bất chấp đoạn tuyệt rời đi.

Nước mắt Hồng Thược ào ào chảy ra, quỳ xuống khóc lớn nói, "Tiểu thư, mạng người thật khổ mà."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.04.2015, 16:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.10.2014, 00:24
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 218
Được thanks: 3168 lần
Điểm: 28.58
Có bài mới Re: [Cổ đại - điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 20: Bỏ trốn mất dạng

Tấn Vương gia cùng lúc cưới chính phi và hai vị sườn phi, khắp chốn mừng vui, các ngã tư đường của kinh thành chật ních người, người tấp nập đến xem rầm rộ khó thấy. Mười dặm hồng trang, kéo dài không dứt. Mà trên dưới Từ gia từ sáng sớm đã rối ren không thôi, mỗi người đều chân không chạm đất. Dù vậy vẫn thiếu người làm trầm trọng, kết quả là gọi cả bọn nha hoàn ở Thu Thủy các đi hỗ trợ.

Hôm nay Minh Đang ăn mặc vô cùng trang trọng, nguyên bộ đồ trang sức đã không tầm thường, toàn thân châu ngọc bao quanh. Nàng bị Đại phu nhân dẫn theo bái kiến vô số quý phu nhân, hành vô số cái lễ. Đây là lần đầu nàng xuất hiện trước mắt người đời, đối mặt với nhiều loại ánh mắt. Cả một ngày xã giao mệt đến không đứng lên nổi, cuối cùng đến đêm Đại phu nhân mới chịu thả người, để Bích Liên bồi nàng quay về Thu Thủy các nghỉ ngơi.

Vừa vào Thu Thủy các, hai người lập tức chia ra hai đường. Minh Đang tháo hết tất cả trang sức trên người xuống, để vào trong hộp trang sức, còn có rất nhiều trang sức ngày thường nàng hay dùng, các loại trân châu phỉ thúy mã não vàng ngọc cùng gỗ gì đó đầy đủ mọ thứ, cho tất vào hai hộp lớn. Mấy thứ này hẳn có giá trị mấy ngàn lượng bạc đi. Đây là mấy ngày hôm trước nàng lấy cớ trong hôn lễ muốn ăn mặc thật đẹp, cần nhiều chọn lựa để phối hợp, mới từ trong tay của lão ma ma trông coi lừa gạt được. Nếu phải đi, đồ đạc của nàng cũng không thể người khác tiện nghi, là của nàng thì toàn bộ đều đóng gói đi. Nàng lại ở trong phòng vơ vét một lần, phàm là thứ gì đáng giá lại gọn nhẹ đều thu vào bọc.

Nàng vốn cũng có kế hoạch phải rời khỏi cái nhà này, rời xa những người đáng ghét ở đây. Nhưng sự việc kia buộc nàng không thể không đẩy nhanh kế hoạch trước một năm. May mà nàng đã sớm có tính toán, nửa tháng cũng đủ để nàng bày mưu nghĩ kế, an bài thỏa đáng tất cả kế hoạch, từng chi tiết đều đã suy xét cẩn thận. Cúi đầu suy nghĩ một chút, lấy mấy quyển sách thuốc và du ký đặt ở cùng nhau, lấy vài kiện xiêm y mộc mạc, lại lấy ra cái hộp có các loại thuốc ở chỗ bí mật, tất cả mọi thứ gói thành hai bọc. Cầm ở trong tay đong điếm một chút, rất nặng đây. Làm xong hết thảy, nàng đứng ở trong phòng nhìn ra ngoài, toàn bộ đèn đuốc ở Từ phủ đều sáng rực, tiếng huyên náo đinh tai nhức óc, đúng là nơi cẩm tú phồn hoa (lộng lẫy phồn thịnh).

Bích Liên từ bên ngoài vội vàng đi tới, cầm trong tay cái bọc, "Tiểu thư, hết thảy đều làm thỏa đáng. Xiêm y cũng chuẩn bị xong rồi."  

Minh Đang ngưng mắt nhìn nàng, "Ngươi thật sự muốn đi cùng ta sao? Nếu. . . . . ." Nếu hối hận, nàng có thể có an bài khác. Dù sao lần này đi khỏi không phải là đi dạo, mà là không bao giờ quay đầu lại.

Bích Liên vội la lên, "Tiểu thư người đi tới chỗ nào, nô tỳ cũng theo tới chỗ đó." Đời này sứ mạng của nàng là bảo vệ Minh Đang, cho dù dùng tính mạng của mình đến đổi, nàng cũng không oán không hối hận.

Minh Đang thản nhiên nhắc nhở, "Bên ngoài có lẽ bấp bênh, cũng không thể bình yên qua ngày." Nàng không thể nắm chắc được tương lai, nhưng nhất định phải xông vào một lần.

"Nô tỳ không sợ, lại nói nơi này cũng không yên bình đâu." Bích Liên đã sống ở Từ gia mười mấy năm, sớm nhìn thấu ẩn dưới vẻ phong quang vô hạn là thủ đoạn xấu xa bẩn thỉu. Hạ độc hạ dược ngáng chân, không thể tưởng được cũng không có gì là không làm được.

"Cũng được, thay đi." Minh Đang nhận lấy cái bọc, từ bên trong lấy ra quần áo tạp dịch để thay, soi gương chải lại tóc, thoa chút bột lên mặt. Trong chốc lát thời gian, đường đường là Tam tiểu thư của Từ gia lại xoay người biến đổi thành tiểu tạp dịch. Đi ở trên đường, cho dù là người thân cận nhất cũng không nhận ra được.

Bích Liên cũng đổi xiêm y thu thập thỏa đáng xong, nhưng trong lòng vẫn có chút bất an, "Hồng Thược tỷ tỷ làm sao bây giờ? Chúng ta bỏ nàng mặc kệ sao?"  

"Ta đã sắp xếp xong xuôi nơi đi cho nàng ấy rồi." Minh Đang lấy trong ngăn kéo ra một phong thư, trên đó viết gửi Đại phu nhân La phủ, trịnh trọng đặt lên trên bàn trang điểm. Về phần những người khác, không cần để ý. Hồng Thược quá gây chú ý, hơn nữa lại bị Đại phu nhân mượn đến bên người, căn bản không thể đi được.

"Làm sao đây?" Bích Liên do dự, vẫn truy hỏi một câu.

"La phủ, ta phó thác nàng cho nghĩa mẫu." Minh Đang sớm đã tính toán tất cả, ở Từ phủ này, nàng chỉ để ý hai người, ngoại trừ Bích Liên thì chính là Hồng Thược. Nàng đương nhiên muốn an bài thích đáng cho Hồng Thược. Nếu nàng chạy trốn, thân là nha hoàn, Hồng Thược sẽ không thoát khỏi liên quan, nhưng có La phu nhân che chở, tự nhiên sẽ không có việc gì.

Bích Liên thả lỏng trong lòng, gật đầu không nói lời nào. Minh Đang nhìn xung quanh bên trong một vòng, hồi lâu mới nhấc bọc lên, "Đi thôi." Xoay người không hề luyến tiếc tiêu sái đi sâu vào trong bóng đêm.

Bích Liên nhấc cái bọc khác lên, gắt gao đi theo. Trước đó đã tìm hiểu kỹ càng, các nàng xen lẫn trong đám tạp dịch thong dong tiêu sái đi ra từ cửa sau của Từ gia, Minh Đang cũng không quay đầu lại bước nhanh rời đi nơi đã từng ở mười ba năm. Bởi vì là ngày đại hỉ Tấn Vương gia cưới phi, trong thành hủy bỏ lệnh cấm đi lại ban đêm. Trên đường đèn nước sáng trưng, chiếu sáng như ban ngày. Khắp nơi treo các loại hoa đăng hình dạng khác nhau, tiếng người sôi nổi, người đến người đi, đúng là tràng diện náo nhiệt khó gặp.

"Tiểu thư, đi bên này." Bích Liên dẫn nàng đi đến Tế Sinh Đường, nơi đó chỉ cách Từ phủ một con phố, vô cùng gần. "Lan di đã ở đó đợi rồi." Đấy là nơi trước đó đã hẹn gặp, kế tiếp liền đi tới tiểu điền trang ở vùng ngoại thành, đợi tình thế ổn định, sẽ đi Giang Nam. Minh Đang nhìn không chớp mắt, phong cảnh phố xá đẹp không sao tả xiết, "Rốt cục có thể dễ dàng nói chuyện với Lan di, về sau rốt cuộc không cần lén lút nữa." Mỗi lần hẹn gặp mặt ở Hộ Quốc Tự, đều giống như đi ăn trộm vậy, lo lắng đề phòng, sợ người khác phát hiện.

Bích Liên quay đầu, trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng, "Vâng, tiểu thư, chúng ta có thể ở cùng một chỗ với Lan di rồi, về sau muốn làm cái gì thì làm cái đó, muốn nói cái gì thì nói cái đó. Rốt cuộc không cần giả ngây giả dại nữa." Chỉ cần nghĩ đến cuộc sống tự do tự tại, tâm  không khỏi thư sướng rồi.

Minh Đang nhẹ cười nói, "Chờ đi Điền Trang, có thể sống mà không hề cố kỵ, rốt cuộc không cần nhìn sắc mặt người khác, không cần đề phòng người khác hại chúng ta. . . . . ." Trong đầu lại phác họa cảnh tượng hạnh phúc khoái hoạt. Nhưng suy nghĩ quá mức mê mẩn mà không để ý đi ra giữa đường, không phát hiện tới có một chiếc xe ngựa đang xông tới chỗ nàng.

Bích Liên vừa lúc quay đầu, sắc mặt đại biến, cả kinh hô lên, "Tiểu thư, cẩn thận." Người đã xông đến sau nàng, đáng tiếc không còn kịp rồi.

Xe ngựa mạnh mẽ bị kéo lại dây cương, sức gió dương lên cao, tình thế quá bất ngờ Minh Đang không phòng ngự kịp té mạnh ngã trên đất, trong đầu trống rỗng, hai tay theo bản năng chống lên đất đỡ thân thể. "Trời ơi." Nàng bị đau kêu ra tiếng.

Bích Liên kinh hoàng, sắc mặt tái nhợt xông lên nâng dậy nàng, "Người không sao chứ? Có bị thương không?" Đúng là xui xẻo, vừa mới đi đã bị xe ngựa đụng phải. Minh Đang nâng hai tay ngọc lên, lòng bàn tay bị hòn đá nhỏ cắt qua, đang chảy ra máu tươi.

"Làm sao bây giờ? Có đau hay không?" Bích Liên luống cuống chân tay nhìn chằm chằm máu đỏ tươi kia.

"Đừng hoảng hốt, ta không sao." Vẻ mặt Minh Đang bình tĩnh, chút thương tổn này cũng không lo ngại, đến Tế Sinh Đường bôi chút thuốc sẽ không có việc gì.

Bích Liên vừa tức vừa giận, tự trách mình không bảo hộ được nàng, quay đầu phát tiết cơn tức lên trên người đánh xe, "Các ngươi đánh xe kiểu gì vậy? Không mang theo mắt sao?"  

"Là các ngươi đột nhiên xông ra, sao có thể trách chúng ta?" Người đánh xe đúng lý hợp tình trả lời, "Là các ngươi đi đường không cẩn thận, sao có thể trách chúng ta chứ?" Tâm tình hắn vốn không tốt, còn gặp phải việc này, thật là.

"Sao lại không trách các ngươi?" Bích Liên chỉ tay vào hắn chửi ầm lên, "Trên đường nhiều người như vậy, các ngươi đi nhanh như vậy làm gì chứ? Muốn mạng người sao?"  

"Ngươi nói cái gì đấy?" Người nọ nổi giận, không hề nhượng bộ chút nào. Buồn cười, ngay cả Tể tướng đương triều cũng không dám làm càn như vậy. Nhưng hắn cư nhiên lại bị nữ tử chỉ vào mũi mắng, không thể nhịn được nữa.

Minh Đang không muốn sinh sự, càng nhẹ việc càng tốt, "Thôi, chỉ bị thương ngoài da chút thôi, cũng không lo ngại, chính là. . . . . ."  

"Đinh tiểu thư." Rèm xe ngựa kéo mạnh ra, một nam tử tuấn lãng chui ra, "Sao ngươi lại xuất phủ rồi? . . . . . . Sao lại mặc thành như vậy? Ngươi muốn làm gì?" Kinh ngạc khiến thanh âm của hắn cũng thay đổi. Nha đầu kia lúc này hẳn phải yên lành ở nhà chứ. Vốn hắn đang khí định thần nhàn đợi An Khang giải quyết sự tình, không nghĩ đến lại nghe thấy thanh âm quen thuộc, không khỏi quá sợ hãi.

"Vân công tử." Minh Đang ngẩng đầu nhìn hắn, nhất thời bị bất ngờ ngoài ý muốn dọa sợ, "Hôm nay ngươi phải ra khỏi thành sao?" Đây cũng quá khéo đi, vốn tưởng rằng kiếp này không có duyên gặp lại, cách nửa tháng lại gặp được. Duyên phận này thật sự là quá bất khả tư nghị (kỳ diệu) rồi.

"Ừ, ngươi muốn đi đâu vậy? Sao lại là bộ dáng này?" Vân Lam quả thực không thể tin được vào hai mắt của mình, nha đầu kia muốn làm gì vậy? Nếu nàng không lên tiếng, hắn thật đúng là không nhận ra đấy. Không phải là nàng muốn rời nhà trốn đi chứ? Đã xảy ra chuyện gì rồi? Người Từ gia lại làm khó dễ nàng sao? Từng nghi vấn một đảo quanh trong đầu.

Minh Đang lảng tránh tầm mắt của hắn, cắn môi dưới, "Ta tùy tiện đi một chút."  

"Phải không?" Sao Vân Lam có thể tin tưởng lời nói lần này chứ? Nhưng không muốn lật tẩy nàng."Sắc trời đã trễ thế này, ngươi một nữ hài tử đi trên đường không an toàn, vẫn là ta đưa ngươi về nhà đi."  

"Không không." Minh Đang vội vàng lắc đầu, "Đa tạ ý tốt của ngươi, ta không trì hoãn ngươi ra khỏi thành nữa." Có đánh chết nàng cũng không quay về Từ phủ.

Thấy bộ dạng quẫn bách nói lảng ra chuyện khác của nàng, hắn lẳng lặng chăm chú nhìn, "Xảy ra chuyện gì?" Thanh âm điềm đạm ôn hòa.

Ánh mắt của nàng nóng lên, mấy năm nay gặp phải rất nhiều khó khắn, nàng cũng không rơi một giọt lệ, nhưng lúc này nghe hắn thản nhiên hỏi một tiếng, lại ủy khuất muốn khóc.

Vân Lam làm không được như không thấy, "Lên xe rồi nói." Hắn phát hiện đối với cô bé này thực mềm lòng.

"Tiểu thư, này. . . . . ." Bích Liên lôi kéo ống tay áo của nàng không rời.

"Không có việc gì, Vân công tử không phải người xấu." Minh Đang miễn cưỡng cười cười, trấn an nàng. Bích Liên đỡ Minh Đang lên xe, Vân Lam thối lui đến một bên, lục ra vài thứ, "Duỗi tay ra, ta bôi thuốc cho ngươi."  Minh Đang yên lặng vươn hai tay, mặc cho hắn dùng nước sạch rửa miệng vết thương cho nàng, bôi thuốc bột lên, lại dùng khăn vải quấn miệng vết thương. Nhìn động tác cẩn thận ôn nhu của hắn, trong lòng dâng lên từng dòng nước ấm.

"Nói đi, đã xảy ra chuyện gì? Có lẽ ta có thể giúp ngươi."  Minh Đang im lặng im nửa ngày, trong lúc đang do dự nói hay không nói. Trong đầu đột nhiên hiện lên một ý niệm, vì thế chọn vài chi tiết nói đầu đuôi lại một lần, dù vậy, Vân Lam vừa nghe cũng rất tức giận.

Cho dù nàng giấu danh tính, nhưng Vân Lam đã sớm biết thân thế của nàng, hiển nhiên vừa nghe đã hiểu. Trong lòng thầm mắng không ngừng: Từ Đạt làm cha kiểu gì vậy? Chẳng lẽ hạnh phúc cả đời của nữ nhi còn không bằng con đường làm quan của hắn sao? Có còn nhân tính hay không? "Vậy ngươi có tính toán gì không? Ngươi một cô gái yếu đuối, có thể đi tới chỗ nào chứ?" Hắn làm không được mặc kệ a.

"Ta. . . . . ." Minh Đang đảo tròn mắt, ánh mắt đỏ hoe, bộ dáng có chút tội nghiệp , "Trời đất bao la, dù sao sẽ có chỗ cho ta dung thân, cho dù gặp phải bất hạnh, cũng là mạng của ta." Lời này nói thống khổ đến cực điểm.

Vân Lam trầm ngâm hồi lâu, "Có muốn theo ta chung quanh đi một chút hay không?" Lời vừa ra khỏi miệng, cũng có chút hối hận. Hắn khi nào thì biến thành người có lòng tốt như vậy rồi?

"Cũng được." Minh Đang đang chờ một câu này của hắn, mặt giãn ra cười nói, "Dù sao ta cũng không có nơi để đi, đi theo ngươi để mở mang kiến thức sông núi luôn."  

Vân Lam không khỏi ảo não, nha đầu kia quá. . . . . . quá quỷ kế đa đoan rồi. Nhưng. . . . . . bên ngoài hỗn loạn như vậy, vẫn là làm bạn cũng đi thôi. Tối thiểu có hắn bảo hộ an toàn. Lại không chịu thừa nhận một quyết định này khiến trong lòng ẩn ẩn có chút vui sướng.

"Tiểu thư." Bích Liên sợ hãi kêu lên, sao tiểu thư nhà nàng lại làm như vậy? Sao lại thay đổi chủ ý rồi? Minh Đang lén lút đưa mắt ra hiệu với nàng, ý bảo đừng lên tiếng.

Vân Lam đều nhìn ở trong mắt động tác nhỏ này của các nàng, không khỏi bật cười, "Tốt lắm, chúng ta ra khỏi thành, còn cần chuẩn bị gì không?"  

Minh Đang lanh lợi cười, thiên chân vô tà, "Trước ta làm chút thuốc, phòng bị trên đường thỉnh thoảng cần dùng."  Vân Lam không có dị nghị gì, gật đầu ngầm đồng ý. Nàng thích chơi đùa dược liệu, hắn cũng biết.

Minh Đang thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn thoáng qua, kêu lên, "Đến Tế Sinh Đường phía trước kia thì dừng một lát." Đợi sau khi xe dừng lại, Minh Đang nói mấy vị thuốc thường dùng, lấy hành trang bọc hộp trang sức đưa cho Bích Liên, "Bên trong có tiền, cầm lấy dùng đi."  

Bích Liên hiểu ý gật đầu, cầm bọc đi vào, chỉ chốc lát sau trong tay ôm mấy gói thuốc đi ra. Xe ngựa nghênh ngang rời đi, Trước cửa Tế sinh Đường có hai người đi ra. "Nương, người sao lại yên tâm để tiểu thư một mình xuất môn?"  

"Nếu tiểu thư đồng ý đi cùng người đó, nhất định là tin được. Nàng phòng bị rất nặng, người bình thường đi không thể đến cạnh nàng."  

"Nhưng dù sao tiểu thư cũng là nữ hài tử chưa cập kê . . . . . ."  

"Đừng xem thường của vị tiểu thư này chúng ta, nàng cực kỳ giống mẫu thân của nàng, thông minh quyết đoán khôn ngoan, người bình thường cũng không phải đối thủ của nàng. Hơn nữa nàng có thể bảo vệ chính mình, đừng tưởng rằng nàng là nữ tử yếu đuối tay trói gà không chặt."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.04.2015, 00:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.10.2014, 00:24
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 218
Được thanks: 3168 lần
Điểm: 28.58
Có bài mới Re: [Cổ đại - điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21: Bão nổi

La đại phu nhân nhận được tin tức thì đã là giữa trưa ngày hôm sau. Bà vội vội vàng vàng mang theo hạ nhân chuẩn bị xuất môn, mà La Đình Hiên ở cửa đuổi theo cùng nhau đến Từ gia. Sau màn đại biến từ mười năm trước kia, La phu nhân cũng không bước vào cửa Từ gia nữa. Nhưng hôm nay vì Minh Đang, không thể không gắng gượng mà làm.

Từ gia đã sớm mất không khí vui sướng hôm qua, Từ Đạt giận dữ đều mắng mỗi người trong phủ  đến phun máu chó đầy mặt.

La phu nhân bước nhanh vào đại sảnh, khẩn cấp hỏi, "Rốt cuộc sao lại thế này? Tiểu Đang đâu?"  

Đại phu nhân vội vàng nghênh đón, an bài người ngồi xuống, cho hạ nhân đưa trà thơm lên.

Từ Đạt đang mắng hăng say, nhất thời nhanh miệng, "Nha đầu chết tiệt kia lại dám rời nhà trốn đi, đại nghịch bất đạo không biết trời cao đất rộng là gì."  

"Nói thật hay, đang êm đẹp nàng lại muốn rời nhà trốn đi à?" La phu nhân giận dữ chất vấn, "Nếu các ngươi đối xử tử tế với nàng, nàng làm sao có thể làm ra loại sự tình này?" Không có tư cách nói lời này nhất là Từ Đạt mới đúng, nếu đã sinh hạ đứa nhỏ, phải yêu thương chiếu cố nàng chứ.

Đại phu nhân vội vàng cười nói, "La phu nhân, nói lời này là sao? Nàng là nữ nhi của Từ gia, sao chúng ta có thể bạc đãi nàng được?" Thật sự là không nghĩ tới, Minh Đang lại có loại dũng khí này. Cũng không biết dùng biện pháp gì, cư nhiên thần không biết quỷ không hay biến mất, chẳng lẽ bên ngoài có người tiếp ứng hay sao? Nhưng một nữ hài tử rất hiếm khi ra ngoài như nàng sao có thể quen biết người như thế?

"Có bạc đãi nàng hay không, trong lòng các ngươi biết rõ. Ta cũng nhất thanh nhị sở." La phu nhân chỉ muốn biết Minh Đang ở đâu, có thể tìm trở về hay không? "Trước không nói những cái này, các ngươi phái người đi tìm chưa? Tiểu Đang có lưu lại một lời nửa câu hay không?"

"Có, cầm cho La phu nhân xem." Đại phu nhân ra hiệu cho hạ nhân lấy một phong thư ở trên bàn qua.

Hạ nhân đưa thư tới, La phu nhân vừa thấy. Mặt trên rõ ràng viết gửi Đại phu nhân La phủ, có lẽ phong thư đã bị mở, trong lòng vô cùng không thoái mái, nhưng cũng bất chấp những thứ khác.

Bà rất nhanh mở ra, viết trên giấy là nét chữ bay bổng, nương: khi người đọc phong thư này, Tiểu Đang đã rời xa kinh thành. Tự biết bất hiếu, không dám cầu nương tha thứ, chỉ cầu nương một việc, Hồng Thược là nha hoàn bên người ta, đối đãi với ta rất tốt. Ta vừa đi hẳn Từ phủ sẽ không bỏ qua cho nàng, cầu nương đưa nàng đến La phủ, chọn người nào trung hậu thành thật để gả đi. Ta không còn đất dung thân ở Từ phủ nữa, duy chỉ xa chạy cao bay, từ đó trời cao biển rộng, tuyệt không quay đầu lại. Chỉ có lão nhân gia người là Tiểu Đang nhớ nhung, trong lòng có vô cùng không muốn, kính xin nương trăm ngàn giữ gìn sức khỏe, đừng vì Tiểu Đang mà lo nghĩ. Từ đây ly biệt, e rằng không ngày tái kiến. Dù có ở chân trời góc biển, Tiểu Đang cũng luôn cầu nguyện cho thân thể nương được an khang, vui vẻ bình an. Tiểu Đang khấu đầu trăm bái."

La phu nhân rất bi thương, nước mắt cuồn cuộn chảy xuống. Nói mấy câu ngắn ngủn, muôn vàn vạn bất đắc dĩ cùng bi ai đều hiện trên giấy. Nàng luôn mồm nói Từ gia, căn bản không coi nơi này trở thành nhà của mình. "Hài tử đáng thương, ngươi có chuyện không như ý thì phải tìm đến nương làm chủ cho ngươi chứ." Lúc này trong lòng rất hối hận đã quá mức để ý cách nhìn của người ngoài, không đứng ra chủ trì công đạo cho đứa nhỏ này.

Từ Đạt khuyên nhủ, "La phu nhân không cần vì nghiệt nữ kia mà đau thương, coi như ta chưa từng sinh ra nữ nhi bất trung bất hiếu này."  

"Chưa từng sinh?" La phu nhân tức giận công tâm, ngón tay chỉ vào hắn trách mắng, "Ngươi nói thật dễ dàng, Tiểu Đang là đứa nhỏ tốt như vậy, cư nhiên bị ngươi nói thành như vậy? Nàng làm sao mà bất trung bất hiếu? Từ nhỏ đến lớn, ngươi có từng quan tâm đến nàng hay không? Có từng coi trọng liếc mắt nhìn nàng một cái hay không?"
  
Từ khi Nhị phu nhân gả nữ nhi đi, tự coi mình là cao quý, lại thấy rút được cái đinh trong mắt, sao tâm tình không tốt được chứ, lắc lư xuất hiện, "Phu nhân à, ngài đừng nóng giận, lão gia nhà ta nhất thời tức giận, mới có thể. . . . . ."  

"Ta không nói chuyện với ngươi, đứng qua một bên đi." Vẻ mặt của La phu nhân rất nghiêm nghị, nổi giận nói.

"Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . ." Nhị phu nhân mất hết thể diện, mặt trướng thành màu gan heo, thở hổn hển nói, "Ta tốt xấu cũng mẹ ruột của Tấn Vương sườn phi."  

Ngay cả mặt mũi của Từ Đạt La phu nhân cũng không cho, như thế nào lại cho loại thiếp thất này thể diện chứ? Huống chi năm đó nữ nhân này ỷ sinh được trưởng tử, làm hại mẹ con Minh Đang không ít, "Mẹ ruột thì cũng chỉ là thiếp, có tư cách gì nói chuyện với ta?" Lúc này bà vô cùng hận người của Từ gia, đều là những người này liên thủ bức ép Minh Đang phải rời đi.

"Lão gia, ngươi mau nói một câu giúp ta đi." Nhị phu nhân được Từ Đạt chuyên sủng đã nhiều ngày nên vô cùng kiêu ngạo.

Từ Đạt đang tâm phiền ý loạn, "Câm mồm, nơi này không có chỗ cho ngươi nói chuyện à." Đúng là không có mắt nhìn. Người ta là Cáo Mệnh phu nhân, có tư cách gì cùng đứng cùng ngồi với người ta đây? Thật sự là không lên được mặt bàn.

"Lão gia." Nhị phu nhân xấu hổ đến mức muốn chui xuống một cái lỗ.

Trong lòng Đại phu nhân và Tam phu nhân đều không hẹn mà cùng hả giận không thôi, mấy ngày nay ỷ vào nữ nhi mà diễu võ dương oai trong phủ, đã sớm chọc cho trời nộ người oán.

Từ Đạt chắp tay, "La phu nhân, ngươi đừng để ý, nàng là đàn bà yếu kém, không hiểu những quy củ này."  

"Không hiểu thì dạy, vĩnh viễn cũng đều không hiểu sao?" Giọng nói của La phu nhân mang theo hàn ý bức người, "Chẳng lẽ muốn để cho mọi người trong thiên hạ này biết người Từ phủ không quy không củ gì sao? Ngay cả tôn ti (trên dưới) cũng đều không hiểu à?" Lời này đủ nặng rồi. Trước kia là ngại Minh Đang còn ở đây, bà ẩn nhẫn không phát tác. Nhưng hôm nay người đã bị bọn họ bức ép đi đâu không biết tung tích, cơn tức này như thế nào cũng nhịn không nổi. Cùng lắm thì sau khi tìm được Minh Đang trở về, nhận nàng ở lại La gia. Cùng lắm thì cứ để cho người đời người chê cười La gia xử sự không đúng, cướp nữ nhi nhà người ta chứ sao.

Từ Đạt thầm giận trong lòng, nhưng lại cố nén tức giận, “Xin phu nhân nói năng thận trọng, phát sinh loại sự tình này, ai cũng không nghĩ đến. Từ trước đến nay Minh Đang hay càn quấy, qua ít ngày nói không chừng sẽ trở lại."  

"Trở về? Lần này là nàng quyết tâm rồi." La phu nhân cười lạnh vài tiếng, sắc mặt không chút thay đổi nói, "Các ngươi đúng là lòng dạ ác độc, ngay cả tiểu cô nương còn dung không được."  

"La phu nhân nói quá lời rồi." Nếu Từ Đạt không nể mặt La thần tướng thì đã sớm phát tác, "Nàng bản tính ngỗ nghịch, sau này lớn lên có quản giáo cũng không thay đổi được." Còn tưởng rằng nha đầu chết tiệt kia đã dễ bảo hiểu chuyện rồi đấy.

La phu nhân đứng phắt lên, "Ngươi có ý tứ gì? Là nói tính tình của Mẫn muội muội không tốt hả." Đây là điều bà không dễ dàng tha thứ nhất.

Sắc mặt Từ Đạt trắng nhợt, "Ta không muốn nói đến người này."  

"Ta lại càng muốn nói đấy.” Bà áp chế phẫn hận trong lòng đang muốn phun trào, nhưng ngăn cũng ngăn không được, "Ngươi phụ nàng quá nhiều, giờ còn bức ép cả nữ nhi duy nhất của nàng đi rồi, lòng dạ ngươi thật nham hiểm đấy."  

Từ Đạt cũng ngồi không yên, nhảy dựng lên, "Ta phụ nàng à? Là nàng có lỗi với ta, có lỗi với Từ gia chúng ta."  

"Có lỗi với ngươi? Hừ, thật sự là trắng đen đảo ngược. Khi nàng gả cho ngươi thì ngươi bất quá chỉ là dân đen. Nàng vì ngươi làm hết mọi thứ, vì con đường làm quan của ngươi mà hao hết tâm lực, nhưng ngươi hồi báo nàng như nào? Đưa những nữ nhân ti tiện này từng người một nghênh vào cửa, làm thương tổn nàng làm hại nàng. Ngươi. . . . . ." Tức giận quá mức nói không nổi nữa.

La Đình Hiên thấy thế vội vàng đỡ lấy bà, "Nương, xin bớt giận."  

"Nói bậy, rõ ràng là nàng hại chết trưởng tử của ta." Từ Đạt rống lớn nói, "Nếu không có ngươi làm chỗ dựa cho nàng, nàng đã sớm bị ta đưa đến nha môn rồi. Lại còn dung túng cho nàng bỏ đi?" Đây là chỗ đau nhức cả đời của hắn. Bây giờ nhiều chuyện cũ năm đó rốt cục bị đào lên, vẫn như cũ là vết thương chồng chất, vừa đụng đến liền thống khổ.

"Phi, hại chết trưởng tử của ngươi? Ngươi nằm mơ giữa ban ngày à?" La phu nhân không chút nào yếu thế đối mặt, "Nếu dung không được thứ tử của ngươi, đã sớm không cho ngươi nạp loại nữ nhân loạn thất bát tao này vào phủ."  

"Đó là nàng không có con, thành hôn nhiều năm cũng chưa khai chi tán diệp cho Từ gia ta, ‘bất hiếu hữu tam vô hậu vi đại’ (trong ba điều bất hiếu thì không có con là nặng nhất)." Vẻ mặt của Từ Đạt rất đúng lý hợp tình, "Nàng ta có tư cách gì ghen tỵ với người khác?"

"Không phải là nang sinh hạ Tiểu Đang sao? Nàng cũng từng sinh được một nam hài, làm sao lại không có con rồi?" La phu nhân thật sự vì Đinh Mẫn mà cảm thấy quá bi ai, đây là nam nhân mà nàng ấy từng toàn tâm toàn ý yêu đấy.

"Chuyện đã qua nhiều năm như vậy rồi, giờ lôi ra nói cũng không có chút ý nghĩa nào." Từ Đạt càng nghĩ càng phiền lòng, "Ai đúng ai sai cũng không quan trọng nữa." Năm đó đã phân xử rồi, chết cũng chết rồi, đi cũng đi rồi, hết thảy cũng không thể vãn hồi nữa.

"Không quan trọng nữa?" La phu nhân cười lạnh nói, "Đúng vậy, hiện giờ nàng sống chết ra sao chưa biết, ngươi nói thế nào đều được." Nhoáng một cái đã qua mười năm, cũng không biết nàng ở nơi nào? Bà thủy chung vẫn nhớ rõ ánh mắt thương tâm muốn chết không còn hy vọng kia của Đinh Mẫn, sau cùng bị buộc bất đắc dĩ đoạn tuyệt quay lưng bỏ đi. Chỉ cần nhớ lại liền hận đến nghiến răng nghiến lợi.

"Không cần nhắc tới người đàn bà kia." Từ Đạt không muốn nhớ lại chuyện cũ, cuộc sống bây giờ vẫn tốt, hà tất tự tìm phiền não chứ?

"Ta sẽ cho người tìm Minh Đang về." La phu nhân thu hồi tức giận, lạnh như băng nhìn hắn, "Tìm được về là tốt nhất, nếu tìm không thấy, vậy đừng trách ta trở mặt."

Trong lòng Từ Đạt cả kinh, "La phu nhân đây là ý gì?"  

"Mấy năm nay ta nể mặt Tiểu Đang, lão gia nhà chúng ta vẫn chiếu cố ngươi nhiều mặt, nếu không có Tiểu Đang, hai nhà La - Từ chúng ta sẽ không còn quan hệ gì, tương lai trên triều đình, ai đi đường nấy." Ý tứ ngoài lời nói, đó là không phải bằng hữu thì chính là địch nhân, vậy thì toàn lực chèn ép, đánh cho đến chết. Cũng có thể giải mối hận trong lòng bà.

Từ Đạt tươi cười đầy mặt nói, "Phu nhân tức giận làm gì, cho dù không có Minh Đang, còn có Minh Tuyết, nàng vẫn là con dâu của ngươi mà."

"Con dâu? Nhưng cho tới bây giờ ta không coi Minh Tuyết là con dâu, một kẻ hạ tiện bại hoại, thừa nhận để nhục nhã ta à." La phu nhân càng nói càng tức giận, nghĩ tới thân mẫu của Minh Tuyết lại càng phát cáu, "Mấy ngày nữa ta liền để Hiên Nhi viết hưu thư, đuổi tiện chủng kia về Từ gia đi. Người gì thì sinh loại đấy, một điểm cũng không sai, tiện tỳ thích bò lên giường chủ nhân sinh ra thì cũng là tiện chủng thích bò lên giường." Lời này mắng vô cùng khó nghe rồi, không chỉ mắng mẹ con Minh Tuyết, còn mắng cả Từ Đạt.

"La phu nhân, ngài. . . . . . Chuyện gì cũng từ từ, trăm ngàn lần đừng nhất thời xúc động như vậy, tùy tiện hành sự." Bị lôi ra chuyện mất mặt trước kia, mặt Từ Đạt đỏ đến rỉ máu, cắn răng, miễn cưỡng khuyên nhủ, "Nếu hưu thê, vậy không chỉ thành việc xấu trong nhà của Từ gia chúng ta mà cũng là việc xấu của La gia các ngươi."  

"Đây là chuyện cần lo lắng của La gia chúng ta, không cần Từ đại nhân phải để ý." La phu nhân lạnh lùng nói, "Nha đầu Hồng Thược kia đâu? Ta muốn đưa đi."  

"Đây chỉ sợ không ổn. . . . . ." Lúc này Từ Đạt mới nhớ tới đã lôi Hồng Thược ra đánh cho một trận rồi nhốt tại phòng chứa củi.

"Sao ta lại không thể mang đi? Hả?" Ý tứ uy hiếp của La phu nhân rất nặng. Bà xuất thân từ danh môn, ngay cả Hoàng hậu nương nương trong cung cũng là của Đường tỷ của bà, một thân khí thế dồn ép người ở đây đến không ngẩng đầu lên được.

"Không phải, La phu nhân cứ việc mang đi, một nha đầu mà thôi." Sắc mặt của Từ Đạt xanh trắng đan xen, lại phải thức thời cúi đầu. "Người đâu, dẫn người tới đây."  

"Không tìm được Minh Đang trở lại, ai cũng đừng nghĩ sẽ sống dễ chịu." La phu nhân cứng rắn bỏ lại những lời này rồi nghênh ngang rời đi, bọn hạ nhân mang theo Hồng Thược toàn thân bị thương vội vàng đuổi theo. Lưu lại mấy khuôn mặt nam nữ vẻ mặt khác nhau, tâm tư không biết xoay chuyển những thứ gì.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anshiny, buomdem1910, datmoi, H_11vn, Huỳnh thị ánh Hoa, Leah Luu, Minna Sakai, Ngọc Hạnh, nhoxloxchox1010, R.Quinn, SanSan_SanSan, Sweetheart1007, Thomnguyenvip, XuanNhiTran và 231 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.