Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 28.03.2015, 11:07
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 44
Chương 302, cầu tử

Vì thân thể Điền thị còn chưa khôi phục, mặc dù có thể mở miệng nói chuyện, nửa người kia cũng có cảm giác rồi, nhưng vẫn chưa thể rời giường đi, đến cơm cũng là để cho người ta bón, cho nên, Đoan Ngọ năm nay, lão gia tử và Điền thị chỉ có thể trôi qua một mình ở học đường, Tăng Thụy Tường dẫn theo Thẩm thị tự mình tặng nhiều đồ ăn qua.

Thăm xong Điền thị trở về, trong lòng Thẩm thị có chút buồn phiền hốt hoảng, bèn tìm đến Tử Tình trò chuyện. Nghe Thẩm thị nói, tính khí của Điền thị càng ngày càng quái dị, người khác khó có thể đến gần, thường thường nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người, nhìn một chút liền rơi lệ đầy mặt, bây giờ cũng chỉ có Thu Ngọc có thể tới gần nàng nói chuyện mấy câu.

"Người về già trở thành tình cảnh như thế, nhìn có chút xót xa." Thẩm thị nói, chẳng qua nói tới nói lui, thật sự muốn Thẩm thị bỏ xuống ân oán đi phụng dưỡng Điền thị, Thẩm thị vẫn là làm không được.

"Mộc Mộc bọn họ không phải là nghỉ phép về nhà sao? Mộc Mộc là một tay bà nuôi lớn, để Mộc Mộc đi thăm nàng nhiều một chút đi, có lẽ có thể tốt nhanh hơn một chút." Tử Tình nói. Trong số đời thứ ba, tình cảm của Điền thị đối với Mộc Mộc là sâu nhất.

"Ngươi không nói ta còn quên mất, nghe Thạch bà tử nói, bà ngươi kéo tay Mộc Mộc khóc thật lâu, hàm hàm hồ hồ nói nửa ngày, cũng không biết Mộc Mộc nghe có hiểu hay không, Mộc Mộc đứa nhỏ này cũng hiểu chuyện, ở cùng bà ngươi cả một đêm đấy."

Tử Tình vừa định mở miệng nói chuyện, Lâm Khang Bình đã từ Khang trang trở lại, Thẩm thị cũng trở về nhà, Lâm Khang Bình thuận miệng hỏi vài câu chuyện phụ tử lão Tiền, Tử Tình chỉ nói là thấy hai người đáng thương mới giữ lại, cũng không nhiều lời khác, Tử Tình cũng chưa làm theo suy nghĩ của mình.

"Nương, ngươi nhìn ta nè, Thanh tỷ tỷ nhất định phải bôi rượu hùng hoàng lên mặt ta, ta không cần." Thư Duệ đột nhiên thoáng cái chạy vào, cái trán. Chỗ tay và chân đều bị bôi lên hùng hoàng màu vỏ quýt, trước ngực treo một cái túi ngũ thải ti Tử Tình đích thân làm, bên trong có quả trứng vịt to, còn rất dễ thương. Khiến Tử Tình bỗng chốc nhớ lại tết Đoan Ngọ đầu tiên lúc mình mới tới. Cũng là treo một quả trứng gà trứng vịt chạy ra bên ngoài tìm các bạn nhỏ chơi.

Thư Ngạn đi theo sau Thư Duệ cũng lung la lung lay chạy vào, Tử Tình ôm cổ Thư Ngạn, ôm Thư Duệ vào bên cạnh. Hỏi: "Vì sao không cần chứ? Đứa nhỏ khác đều như vậy, ngươi không muốn đi tìm bọn họ chơi sao?"

Thư Duệ lớn rồi, có đôi khi Tử Tình phân phó Lâm Hưng dẫn hắn vào trong thôn tìm tiểu hài tử cùng tuổi chơi, có mấy tiểu đường đệ Tăng gia che chở, khẳng định cũng không ăn phải cái đau khổ gì, có khi cũng đưa tới trong trang, tìm mấy đứa con biểu ca chơi. Bọn nhỏ ở cùng nhau cũng có thể tìm được niềm vui thú của mình.

Thư Duệ nghe xong chớp chớp mắt, hỏi: "Trước kia ta cũng như vậy sao? Sao ta không nhớ rõ?"

"Khi đó ngươi còn nhỏ, ngươi xem đệ đệ ngươi cũng phải bôi lên sao? Nương không phải từng nói với ngươi, hôm nay ăn tết, ăn tết đều có chú trọng. Nghe lời, đi chơi đi."

Thư Duệ vừa nghe có thể đi chơi, cũng không rối rắm khuân mặt của mình nữa, lôi kéo Thư Ngạn bước đi.

Bị Thư Duệ quấy rầy một chút, Tử Tình cũng đã quên mất muốn nói cái gì với Lâm Khang Bình rồi, ngơ ngác nhìn Lâm Khang Bình, ngược lại chọc cười Lâm Khang Bình, nói: "Nghĩ cái gì vậy?"

"Vừa rồi ta muốn cùng ngươi nói cái gì, bị con quấy rầy một chút. Vậy mà quên mất. Ngươi trở về từ trong trang, trong trang không có việc gì chứ?"

"Hôm nay ăn tết, cho bọn họ nghỉ một ngày, mấy ngày nay vội trồng ngô, lại vội thu lúa duẩn, mọi người cũng quả thật là mệt muốn chết rồi. Tiền lời lúa duẩn kia còn cao hơn lúa nước. Hơn hai mươi mẫu lúa duẩn này, một quý thu được hơn hai vạn cân, bán hơn một trăm lượng bạc, Khang trang hiện tại nuôi sống những người này bọn họ, hàng năm còn có thể dư ra một ngàn lượng bạc, cái này cũng không tệ."

"Sau này, chờ cá trong đập chứa nước trưởng thành, còn có thể tốt hơn một chút." Hoạt động của Khang trang tiến vào một vòng tuần hoàn tốt, bắt đầu thấy tiền lời rồi, trong lòng Tử Tình cũng nhẹ nhàng thở ra, chủ yếu là nuôi nhiều người, áp lực trong lòng cũng lớn, vạn nhất không xây dựng trụ cột tốt, thua lỗ bù tiền vào, Tử Tình cũng bù không nổi, của cải của hai người cũng mỏng.

"Đúng rồi, ta nói có chuyện gì muốn nói cùng ngươi, cuối cùng nghĩ ra, hình như nghe Bảo Phúc biểu ca nói, muốn mua một phòng ở có sân ở thành An Châu, muốn đón Tam cữu ta về, số tuổi bà ngoại ta cũng lớn, Tam cữu ta cũng không muốn bay nhảy bên ngoài mãi, trước kia là vì điều kiện kém, muốn kiếm ăn, vài năm nay biểu ca ta cũng đặt mua vài mẫu ruộng đất."

"Ta biết, chẳng qua, lần này ta gặp được Tam cữu ngươi, Tam cữu ngươi mới buồn cười, nói không nghĩ tới nhi tử hắn không hợp ý nhất còn muốn mua phòng dưỡng lão cho hắn, lúc đó nước mắt liền chảy ra, nhất là Tam cữu nương ngươi, cũng cho Tam cữu ngươi một trận oán trách. Vấn đề bây giờ là, đại biểu ca ngươi là nha dịch, đến bên này, chỉ sợ còn không tìm được việc làm thích hợp ngay."

"Cái này tìm gặp Phó đại nhân không được sao? Nha dịch cũng không phải là nghề tốt lành nghiêm chỉnh gì? Đúng rồi, ngươi không nói ta còn quên mất, nha dịch là dân đen sao?"

"Phương diện này cũng chia vài loại, biểu ca ngươi không phải, hắn là khố đinh, không phải là cái loại hỗn tạp đầu đường này. Ta để Lâm Phúc ăn tết xong dẫn theo biểu ca ngươi vào trong thành tìm phòng ở, có Lâm Phúc ở đó, hắn không lo chịu thiệt."

"Vậy ngày mai ngươi đón bà ngoại ta đến, lão nhân gia nàng mà biết, nhất định vui mừng."

Lâm Khang Bình gật đầu đáp ứng. Hai vợ chồng còn nói một số việc nhà khác.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Khang Bình quả thực tự mình đón Hà thị đến, Thẩm thị thấy cười nói: "Đang muốn qua tết đi đón nương đó, công việc của tiểu Tứ cũng chuẩn bị hòm hòm rồi."

"Bà ngoại cũng đi gần nửa năm rồi, ta cũng nhớ bà ngoại." Tử Vũ kéo cánh tay Hà thị làm nũng.

Nhiều năm như vậy, Hà thị cũng quen cuộc sống bên này, chẳng qua, mừng năm mới lễ tết thông thường vẫn là về nhà nhi tử, ở cổ đại này vẫn là chú trọng.

Hà thị cười tủm tỉm vỗ tay Tử Vũ, nói: "Bà ngoại cũng nhớ Vũ nhi nhà chúng ta, muốn chờ xem Vũ nhi nhà chúng ta xuất giá, bà ngoại đã cảm thấy mỹ mãn rồi."

"Bà ngoại, lão nhân gia ngươi lại chê cười ta." Tử Vũ dậm chân một cái.

Đang nói, Trần thị tiến vào nói: "Ta vừa rồi từ bên ngoài đi vào, thấy đại nương đang cãi nhau cùng người khác trên đường đấy."

"Không thể chứ, đang tốt lành, bởi vì sao thế?" Thẩm thị hỏi.

"Nghe nói là trâu nhà đại nương ăn dây khoai lang nhà người ta, đại nương không thừa nhận, hai nhà mắng nhau, ngay tại cửa thôn kia. Hai người đều nhảy chân lên để mắng nhau, ông trời của ta, ta mới biết được thì ra đại nương mạnh mẽ như vậy." Trần thị nói.

Tử Vũ nghe xong muốn đi xem náo nhiệt, bị Tăng Thụy Tường và Thẩm thị quát ở lại, "Chuyện của nàng, không liên quan đến chúng ta, bớt gặp đi."

"Chỉ vì chút dây khoai lang này, hai nhà đã chửi nhau? Đại nương ta cũng quá mạnh một chút." Tử Tình thở dài.

"Người nọ có nói là đại nương cố ý giở trò xấu, mắng đại nương lương tâm hỏng rồi, đến bố chồng mẹ chồng mình cũng có thể hạ quyết tâm đuổi đi không quan tâm, còn có cái gì không làm được?" Trần thị nói.

"Bà ngoại, hôm nay muốn ăn cái gì, nói ra, ta sai người đi chuẩn bị." Tử Tình thấy Tăng Thụy Tường và Thẩm thị không muốn nhắc tới đề tài vừa rồi, vội thay đổi giọng điệu hỏi.

"Khoan hãy nói, năm trước ở chỗ ngươi ăn xong mấy con lươn và ba ba kia, một mùa đông này cũng chưa cảm thấy không thoải mái, một trận phong hàn cũng không có, không bằng, lại tìm chút lươn cá đến đây đi, con ba ba không dễ tìm đi?"

"Chỉ cần bà ngoại muốn ăn, không có cũng phải biến ra." Lâm Khang Bình cười nói.

"Vậy tỷ phu, ta muốn ăn thịt rồng bay trên trời?" Tử Vũ nói.

"Cái này tỷ phu ngươi có thể dễ dàng biến ra cho ngươi." Trần thị cười nói.

"Không thành vấn đề, lát nữa ta sai người đi bắt mấy con rắn về, cũng không kém nhiều lắm." Lâm Khang Bình cười nói.

Tử Vũ vừa nghe, sắc mặt cũng thay đổi, "Á, ta sợ, bà ngoại, nghe đã nổi cả da gà."

"Tỷ phu ngươi chọc ngươi chơi đấy, xem ta không mắng hắn?" Hà thị vỗ tay Tử Vũ dỗ nói.

Lâm Khang Bình thấy Hà thị nhìn về phía hắn, vội nói: "Bà ngoại, bà ngoại, ta sai lầm rồi, ta đi bắt lươn cá cho lão nhân gia ngươi đây."

Mọi người cười vang, cũng quên mất chuyện Chu thị cãi nhau.

Phòng ở của Thẩm Bảo Phúc rất nhanh đã định xong, cách nhà Tử Lộc tương đối gần, là một viện hai gian, bên trong còn có hai gốc cây sơn trà, Thẩm Bảo Phúc rất vừa lòng, đối phương chào giá hai trăm lượng, cuối cùng tốn một trăm tám mươi lượng bạc thành giao.


Sau khi phòng ở lại thay đổi một lần nữa, Thẩm Bảo Phúc dự tính đón Hà thị và Thẩm thị đi nhìn một cái trước, đặt mua mấy thứ gia cụ, rồi đưa tin cho Thẩm Kiến Nhân, Thẩm Tân Phúc thấy Thẩm Bảo Phúc ở trong thành đặt mua phòng ở, cũng có chút động tâm, chẳng qua, bạc trong tay hắn không dư dả, không giống Thẩm Bảo Phúc đi theo Lâm Khang Bình thời gian dài, trong tay tích luỹ cũng đi theo buôn bán mấy lần.

Hai vợ chồng Thẩm Kiến Nhân chuyển về trước, đón Hà thị tới bảo dưỡng tuổi thọ, thỉnh thoảng cả nhà cũng trở về nhà Thẩm thị bên này ở một hai ngày, Thẩm thị tất nhiên vui vẻ.

Không được mấy ngày, bắt đầu nghỉ thu hoạch vụ hè, Tử Thọ và Tử Hỉ đều đã trở lại, mùa thu năm nay muốn thi hương, ba người Tử Lộc Tử Thọ Tử Hỉ, cộng thêm hai người Tử Quân Tử Tân, còn có Hạ Cam Vĩnh, nói là đọc sách hai năm, cũng phải đi thử xem. Nhân số Tăng gia thật đúng không ít.

Phó gia sai người tặng chút đồ giải nhiệt, còn có sách luận đề mục bao năm qua, Tử Lộc dẫn theo mấy người bọn họ, ban ngày ở trên đảo nhỏ ở Tình viên như trước, cùng tham thảo học vấn. Thỉnh thoảng, Tử Hỉ cũng sẽ đi theo Lâm Khang Bình đến Khang trang xem một chút, hiểu biết chút tri thức nông nghiệp, coi như thay đổi đầu óc.

Ngày hôm đó, Tử Tình đang cùng Tử Hỉ thảo luận một chút chuyện nhà, ý tưởng về Khang trang, nguồn gốc, suy nghĩ vân vân, Thẩm thị cười hì hì cầm bao đồ tới, nói là Tử Phúc mang giùm cho mấy người Tử Hỉ bộ sách tư liệu.

"Đại ca ngươi gởi thư, nói là đại tẩu ngươi lại có, a di đà phật, ngày mai vừa vặn mười lăm, ta muốn đi một chuyến tới Thanh Nguyên sơn, cầu tự cho đại tẩu ngươi, ta xem nếu thai này là nữ oa, không nói ta, đến chính nàng cũng muốn sụp đổ mất."

"Nương, sao ngươi không cũng cầu cho ta một nữ oa? Ta muốn sinh nữ oa, sẽ không cần sinh tiếp nữa." Tử Tình vội nói.

"Bồ tát còn bận rộn bao nhiêu là việc? Cũng không phải quan tâm chỉ một nhà chúng ta, chúng sinh trong thiên hạ có rất nhiều đi, ta cũng không thể quá tham, ngươi biết đủ đi. Sinh nhi sinh nữ đều là duyên phận, ta chẳng qua là cầu một nguyện vọng cho đại tẩu ngươi mà thôi." Thẩm thị nghiêm nghị nói.

Tử Tình nghe xong đành phải khẽ dẩu miệng, Tử Hỉ thấy cười nói: "Đại tỷ, ngươi không phải là thường khuyên đại tẩu, vẫn sinh tiếp, sinh mười đứa tám đứa, không tin không sinh ra được nữ oa."

Tử Tình vừa nghe bèn nhéo cánh tay Tử Hỉ mắng: "Mỏ quả đen rách nát gì thế, thực sự sinh mười đứa tám đứa ta thành cái gì?"

"Đại tỷ, đây chính là chính ngươi nói, ta cũng không nói, nữ nhân này đều là đồ khẩu thị tâm phi, chuyện mình không muốn, khuyên người khác cũng thật là ra vẻ." Tử Hỉ nói xong chạy đi nhanh như chớp.

----hết 302---
By Trạch Mỗ



Tập tin gởi kèm:
Chú thích: túi ngũ thải ti

u=2325855553,3792734058&fm=85&s=E81CEE1690E07BB5F72CCDC5030070E3.jpg [ 7.6 KiB | Đã xem 25789 lần ] u=2325855553,3792734058&fm=85&s=E81CEE1690E07BB5F72CCDC5030070E3.jpg [ 7.6 KiB | Đã xem 25789 lần ]
Chú thích: viện hai gian

403240361000.jpg [ 37.09 KiB | Đã xem 25789 lần ] 403240361000.jpg [ 37.09 KiB | Đã xem 25789 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.03.2015, 15:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 44
Chương 303, thi Hương

Một mùa hè này, Tử Tình đi theo Thẩm thị, đều vây quanh mấy người Tử Lộc phục vụ, áp lực trong lòng Tăng Thụy Tường và Thẩm thị cũng lớn, lại không dám biểu lộ ra ngoài, bởi vì bọn họ biết, tâm tư mấy người Tử Lộc còn nặng hơn bọn họ.

Khoan hãy nói, trong mấy người này Tử Hỉ và Hạ Cam Vĩnh nhỏ nhất, nhưng tâm tình Tử Hỉ tốt nhất, cũng do hắn đọc sách ở Cò Trắng thư viện bốn năm, mấy người khác đều ở châu học. Tử Hỉ thường xuyên giúp bọn họ sửa chữa sách luận, Tử Tình gặp hắn hoặc cười nói chỉ điểm văn chương, hoặc tùy ý hạ văn chương, mấy người Tử Lộc đối với hắn, thật là có vài phần kính phục, nói vậy Tử Hỉ vẫn là có vài phần tài học thực sự.

Tăng Thụy Tường cũng mỗi ngày tới một chuyến, dù sao số tuổi của hắn bày ra đây, kinh nghiệm phong phú hơn nhiều, cũng có thể đưa ra một ít đề nghị đúng trọng tâm. Lúc này Tử Tình đặc biệt hối hận, không vào năm thứ hai kiếm được bạc, cũng nhất định vào năm thứ hai ở riêng, cổ vũ Tăng Thụy Tường đi thi Hương, bằng không, luôn là tiếc nuối khắc sâu nhất trong lòng hắn.

Lần thi Hương này, vì người đi nhiều, Lâm Khang Bình phân phó Lâm An tự mình đưa bọn họ đi, Hạ gia cũng có xe ngựa của mình, xuất môn một ngày này, trong thôn rất nhiều người đến tiễn đưa, dù sao, Đông Đường thôn có năm tú tài đi đi thi, còn đều là một cửa Tăng thị, cũng là chuyện chưa từng có, này ở cả trong trấn cũng là oanh động. Chẳng qua là cứ như vậy, mấy người Tử Lộc áp lực quả là lớn hơn nữa.

Sau khi Tử Lộc bọn họ đi, Thẩm thị ăn không ngon ngủ không yên, không riêng gì Thẩm thị, tâm tư Trần thị cũng nặng, Tử Lộc nói đây là lần thi Hương cuối cùng của hắn, nếu không trúng, thì định vào thành An Châu mở một tiểu quán dạy học.

Hạ thái thái cũng là người ngồi không yên, mời Thẩm thị đi An châu, Thẩm thị đi không được, bèn ba ngày hai lượt chạy đến nông thôn. Hai người cũng có đề tài chung, nhóm dưa và trái cây đầu tiên của Tăng gia đưa ra ngoài, tựa như dưa hấu, cam, quả đào gì đó đều phải đưa đi cho Hạ gia và Phó gia nếm thức ăn tươi, Hạ thái thái đối với Thẩm thị. Cũng chân thành hơn trước kia.

Ngày hôm đó, Tử Tình đang ở thư phòng cộng sổ sách một tháng này, tiểu Lam tiến vào nói: "Chủ tử. Tiểu cô nãi nãi đến."

Tử Tình thầm nghĩ, Thu Ngọc cũng là mấy hôm không có tới, khi thân thể Điền thị tốt hơn một chút, chuyển đến nhà Thu Ngọc ở hơn một tháng, sau này, lại dẫn theo Thạch bà tử đến nhà Hạ Ngọc ở, bây giờ còn chưa trở về.

"Tiểu cô. Ngươi cũng là mấy hôm chưa thấy tới, có việc gì sao?"

"Không có việc gì, ngươi cũng không đến thăm tiểu cô ngươi, tiểu cô biết ngươi bận, bèn đến thăm ngươi một chút." Thu Ngọc cười nói.

"Bà khá hơn chút nào không? Có nói khi nào trở về hay không?"

"Tốt thì vẫn như vậy. Có thể so với trước kia? Bây giờ đi phải chống gậy. Trước khi Tử Hỉ thành thân hẳn là sẽ về đi? Ngươi nói này đều biến thành chuyện hỏng bét gì? Bà ngươi cũng là không có kiến thức, cả đời chỉ biết lý sự ngang bướng, ai khuyên cũng không nghe vào, còn có rất buồn cười đấy, lại còn lôi kéo tay Mộc Mộc, cầu Mộc Mộc sau này phát đạt, chiếu cố Tử Toàn một chút. Còn có đại cô ngươi kia, cũng xin Mộc Mộc trông nom."

Tử Tình nghe xong cười nói: "Đó là cũng phải, Mộc Mộc cũng là một tay bà nuôi lớn. Bà còn chờ mượn ánh sáng của Mộc Mộc đấy."

"Mượn ánh sáng gì chứ? Tôn tử có sẵn không cầu? Nhưng là a công ngươi, cả đời này, nuôi dưỡng năm người con, không nghĩ tới, bây giờ năm người con này tan tác thành như vậy, không nói thành người xa lạ. Cũng là thành người qua đường. Tính cách a công ngươi lại hay nói mạnh, trước kia vẫn hay nói khoác hai nhi tử hắn có tiền đồ, kết quả là, ai cũng không nhận ai? Có thể mượn ánh sáng của ai? Aiz, cục diện rối rắm này, cũng không biết nên trách ai?"

"Ta cũng không biết nên trách ai, cha mẹ ta làm người hiền lành nhiều năm như vậy, cuối cùng còn không phải bị thương thương tích đầy mình, phàm là a công bà có thể một lần công bằng một chút, lo lắng cho cha mẹ ta hơn một chút, hôm nay cũng không phải kết cục này."

"Nhà ngươi bây giờ là cái gì cũng không lo, Tử Hỉ và Tử Vũ cũng có cửa hôn sự tốt, cha ngươi ở trong trấn cũng có danh vọng, ta còn nghe nói, có người muốn đề cử cha ngươi làm Đình trưởng gì đó, cha ngươi từ chối, nói là muốn một lòng giáo thư dục nhân (*), đứa nhỏ mấy thôn xung quanh đều đưa đến học đường của cha ngươi."

*) Giáo thư dục nhân: là chỉ thầy giáo quan tâm yêu quý học sinh, truyền thụ kiến thức chuyên nghiệp đồng thời tự mình lấy đạo đức, hành vi, sức hấp dẫn, lời nói và việc làm đều mẫu mực, hướng dẫn học sinh tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống của mình, theo đuổi giá trị có trong nhân sinh, tự mình đắp nặn nhân cách hoàn mỹ.

"Phải không? Sao ta chưa nghe nói qua? Nương ta cũng không có nhắc đến với ta." Việc này Tử Tình thật đúng là chưa từng nghe qua, chẳng qua, lấy thái độ làm người của Tăng Thụy Tường, nghĩ đến cũng sẽ không đáp ứng, mọi người đề cử hắn, nói vậy cũng là cảm thấy Tăng gia cửa cao, tương lai nói chuyện làm việc dễ dàng một chút.

"Nói đến nương ngươi, ta mới từ chỗ nương ngươi tới, nương ngươi cùng gia bà Tử Vũ nói chuyện đấy. Nói thật ra, ta không thích gia bà Tử Vũ mấy, cảm thấy dáng điệu thật lớn, đối với ta đều hờ hững, chẳng qua, nhìn ra được, đối với Tử Vũ cũng là thật lòng yêu thích."

Không cần nói Thu Ngọc, Hạ thái thái biết thân phận Lâm Khang Bình là bạch đinh (chỉ thứ dân trong xã hội phong kiến), đối với Tử Tình cũng không nhiệt tình chân thành giống như mấy ngày đầu, biến hóa này tuy rằng rất nhỏ, Tử Tình vẫn có thể cảm giác được. Nhưng là đối với Trần thị và Dương thị thân thiện hơn. Tử Tình biết khoảng thời gian này nàng thường đến, cũng lười tới tự tìm phiền phức.

"Người ta là quan thái thái, tất nhiên phải có vài phần tự cao tự đại, không nói nàng, trong thôn nầng dâu nhà lí chính đều cảm thấy cao hơn người ta một bậc, ta dùng cơm cùng nàng hai lần, có thể coi là lĩnh giáo." Tử Tình nhớ tới Chu gia nàng dâu có chút ương ngạnh kia, nở nụ cười.

"Cho nên, Mộc Mộc nhà ta tương lai có tiền đồ, ta mới có thể tìm cho Uyển Tình và Như Tình một cửa hôn sự tốt. Đúng rồi, nói đến cái này, Tử nhi sinh nữ nhi, ngươi biết không? Khoan hãy nói, nàng cũng coi như có mệnh tốt, nếu không phải Nhị cô ngươi, chỉ sợ, có thể sống sót hay không còn chưa biết được. Con người tiểu tử này cũng không tệ, lúc ta đưa bà ngươi đến, người ta còn đặc biệt đến thăm hỏi. Nghe nói hai người bọn họ đang góp tiền chuẩn bị xây phòng mới, ngươi không biết, hai người thật có thể chịu khổ, Tử nhi trồng nhiều rau, không có việc gì còn chọn vào trong trấn bán, tiểu tử kia không đi theo sư phụ bắt đầu làm việc, liền vội xuống ruộng làm việc, hai người cùng nghĩ một hướng, cuộc sống có thể không phát đạt? Người này, mệnh có được hay không được vẫn là thứ yếu, phúc hậu phúc bạc đều trong một suy nghĩ của mình."

Đúng vậy, chịu khó, người chịu trả giá sớm muộn gì cũng có phúc báo, tham lam lười biếng, mặc dù có một nền móng tốt, cũng là giữ không được. Chuyện trên thế gian, luôn là nhân quả tuần hoàn, phúc hậu phúc bạc đều ở một ý niệm của mình, không nghĩ tới Thu Ngọc còn nói ra một câu có triết lý như vậy, có thể thấy được nàng là thật lòng hiểu được.

"Ta thật đúng là không biết, cũng không ai đưa tin cho chúng ta, ngày nào đó ngươi đi, mang giúp ta phần lễ đi."

"Ta cũng là lần đó đưa bà ngươi đi mới biết được sinh rồi, nhị cô ngươi nói không muốn phiền hà chúng ta, dù sao Tử Hỉ thành thân, bọn họ phải tới, không bằng đến lúc đó ngươi bù một phần cũng là được rồi."

Tử Tình nghe xong cũng gật đầu, Thu Ngọc lại ngồi một lúc, cũng liền cáo từ, Tử Tình còn có chút buồn bực, lần này Thu Ngọc đến sao không nhắc tới chuyện hai nhà Xuân Ngọc và Chu thị? Tử Tình tất nhiên không biết, Thu Ngọc cũng là chán mấy chuyện thối nát này rồi, nhớ tới liền buồn phiền, nàng lại không giống Tử Tình, có thể không đếm xỉa đến, hai nhà có chuyện gì, đều là tìm nàng, nàng bây giờ, cũng cảm nhận được khó khăn năm đó của Tăng Thụy Tường và Thẩm thị rồi.

Sau khi Thu Ngọc cáo từ, tiểu Thanh tiến vào nói, Lâm An có việc cầu kiến.

Tử Tình đến phòng, Lâm An thấy Tử Tình vội cúi đầu nói: "Nãi nãi, có một việc, cầu nãi nãi xét cho chủ ý, không biết nãi nãi còn nhớ rõ lần trước hai cha con nhà kia không? Chính là tới cửa để ăn xin kia đấy?"

"À, ngươi không nói, ta thật đúng quên mất bọn họ, xảy ra chuyện gì?"

"Triệu bà bà châm tuyến phòng nhìn trúng Tiền đại thúc, nhưng là, Tiền đại thúc không muốn bởi vì tay mình tàn phế mà liên lụy Triệu bà bà. Triệu bà bà muốn ta cầu chủ tử thành toàn cho nàng."

"Triệu bà bà gì chứ, về sau gọi là thím Triệu đi, cái này dưa hái ép cũng không ngọt, không biết họ Tiền, có ý này hay không?" Tử Tình thật là có chút khó xử.

"Theo trong trang người ta nói, thời điểm hai người nhà này vào trang, bất kể cái gì cũng không có, Triệu bà bà, à, không đúng, thím Triệu, suốt đêm làm quần áo giày tất, còn có, kim may của thím Triệu, đâm vào cái gì, đều là Tiền đại thúc giúp đỡ sửa chữa lại, đừng nhìn hắn chỉ có một bàn tay, còn rất khéo léo. Hẳn là có chút ý tứ đi?"

"Thím Triệu, lúc trước muốn tác hợp nàng cùng đốc công kia, không phải nàng không muốn gả sao? Sao mới mấy tháng, đã muốn gả cho họ Tiền này rồi? Chẳng lẽ là đồng tình?" Nhưng là vì đồng tình mà sinh yêu cũng không phải không có, lại nói, bằng tuổi này rồi, chỉ muốn tìm một người thuận mắt sưởi ấm nửa đời sau của mình đi?

Tử Tình suy nghĩ một chút, nói: "Việc này còn phải cần họ Tiền gật đầu, ngươi giải thích kỹ quy định mới trong trang cho hắn một lần, thành thân rồi, bọn họ có thể được chia ra phòng riêng, còn có, bọn họ nuôi vịt và ngỗng, có thể lấy ra một phần, không lo không nuôi sống cả nhà. Tự thím Triệu còn có một phần tiền công đó, năm nay mới hơn ba mươi tuổi, không chừng còn có thể sinh một đứa trẻ cho Tiền gia đấy? Hắn chẳng lẽ nguyện ý Tiền gia hắn không có hậu, ngươi liền nói lời này cho hắn, nói là ý của ta."

Lâm An nghe xong gật đầu đi ra ngoài.

Không nói những cái này, lại nói mấy người Tử Lộc bọn họ đến Xương châu, Tử Phúc sớm sai người giúp bọn họ thuê phòng ở xong rồi, chuẩn bị xong tất cả, sau khi biết bọn họ đến, Tử Phúc còn đặc biệt đi một chuyến đến Xương châu, dặn bọn họ vài câu, lại chia xẻ kinh nghiệm đi thi của hắn.

Tâm tình Tử Lộc khẩn trương nhất, vừa thu xếp xong đã muốn đọc sách, bị Tử Hỉ kéo đi ra ngoài vòng vo một ngày, vừa đi vừa khuyên nhủ: "Nhị ca, sách này ngươi đã đọc rất nhiều năm, trong lòng sớm có sẵn, không thiếu mấy ngày nay, mấu chốt là có tâm tình tốt, tâm tình tốt rồi, suy nghĩ mới có thể thông thuận, suy nghĩ thông thuận, mới có thể viết ra ào ào, văn chương mới không trúc trắc."

Đáng tiếc, lại nói thì dễ dàng mà làm thì khó, Tử Hỉ thấy ra sức khuyên rồi, Tử Lộc ngược lại trong lòng càng phiền chán lợi hại, dứt khoát đành phải mặc kệ hắn.

Tới cuối cuộc thi đầu tiên, mấy người giống như hư thoát, sắc mặt Tử Lộc trắng bệch một chút, cảm giác thời gian sau đó có một đoạn trống rỗng, cuối cùng một phần kinh nghĩa (*) không biết đều viết những cái gì, xem ra cuộc thi lần này, hi vọng của mình lại thất bại rồi, chẳng qua, Tử Lộc là người hiểu chuyện, sợ ảnh hưởng đến tâm tình người khác, không có nói ra.

*) Kinh nghĩa: một phần văn thể quan trọng trong khoa cử cổ đại

Từ cuộc thi sau cùng đi ra ngoài, Tử Phúc ở bên ngoài đón bọn họ, Tử Lộc thấy Tử Phúc liền ôm khóc nói: "Đại ca, ta lại không được, đại ca, ta lại thi hỏng rồi."

"Nhị đệ, đừng khóc, không sao đâu, lần này không được, ta còn có lần sau, nghe đại ca đi, ta về nhà trước đã." Tử Phúc vỗ sau lưng Tử Lộc, nửa kéo nửa dìu vào xe ngựa.

--- ------ ----hết 303---- ----
By Trạch Mỗ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.03.2015, 22:31
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 45
Chương 304, Phó phu nhân tới cửa

Tử Phúc chờ Tử Lộc khóc đủ, đưa tới một chiếc khăn, nói: "Nhị đệ, cái này không mất mặt, có người thi cả đời, cũng là tú tài, còn có người, thi tú tài đã thi mười năm tám năm, cái này cũng không mới mẻ gì, ngươi còn trẻ tuổi đã là tú tài, đã thật không dễ dàng rồi."

Tử Quân và Tử Tân cũng đều nói: "Chúng ta cũng khẳng định không qua được, nhị ca yên tâm, có chúng ta cùng đấy."

"Chuyện bây giờ khó mà nói nha, ai dám khẳng định mình có thể qua? Cùng lắm thì vẫn thi lại là được, thật sự không được, thì đổi một con đường khác, làm gì phải cần một con đường u ám? Ta mà không trúng, lại thi một lần, còn không trúng, ta liền đi theo tỷ phu làm buôn bán, kiếm nhiều tiền, mua đất, làm đại địa chủ tiêu dao." Tử Hỉ nói.

"Thôi đi, ngươi phải làm đại địa chủ, chúng ta thì càng không có hi vọng rồi, vẫn là sớm tính toán đi thôi." Tử Quân nói.

"Ta xem cũng phải, ta chuẩn bị đi theo nhạc phụ ta học y, về sau, tranh thủ làm danh y, các ngươi có bệnh ta bao tất." Tử Tân cười nói.

"A phi, ngươi mới có bệnh đấy, ta tốt nhất cả đời không cần tìm ngươi." Tử Hỉ và Tử Thọ đồng thời nói.

Không khí trong xe thoải mái hơn nhiều, thực ra, những người này, thật đúng là không dám ôm hi vọng có thể qua, thi cử nhân cũng không như thi tú tài, có người thi cả đời, vẫn không có thi đậu.

Sau bữa cơm chiều, Tử Phúc dẫn bọn họ trèo lên tháp, xem đèn trên thuyền chài, Tử Phúc nói: "Nhớ được lần trước khi đến, Tình nhi kể chuyện Trương Kế, một thư sinh bởi vì thi rớt mà ưu sầu khó có thể giãi bày, bởi vậy viết xuống thiên cổ danh ngôn, truyền lưu sử sách, không bằng mấy người các ngươi cũng ngắm trăng hoài cảm, xem có thể viết ra chút gì không."

"Ta sẽ không làm trò cười cho người trong nghề đâu, đầu óc đều bị bát cổ (*) lấp đầy, lúc này còn một lát bật ra một câu đấy." Tử Quân cười nói.

*) Bát cổ: rỗng tuếch; bát cổ; cứng nhắc; sáo mòn; rập khuôn; lặp lại y như đúc. (Nguyên là chỉ một thể loại văn trong khoa cử thời Minh -Thanh, quy định về phân đoạn rất nghiêm ngặt, nội dung rỗng tuếch, hình thức cứng nhắc, gò bó tư tưởng con người. Gồm 4 đoạn, mỗi đoạn 2 vế, tất cả có 8 vế) Ý nói lối hành văn hoặc cách nói chuyện rỗng tuếch, cứng nhắc.

"Ai mà không vậy? Muốn ta nói. Vẫn là sớm đi về nhà ngủ mới là đúng, ngày mai ai cũng không cần gọi ta dậy." Tử Hỉ nói.

Tử Phúc nghe xong đành phải dẫn bọn họ về nhà nghỉ ngơi, đúng là suy nghĩ có chút không chu toàn.

Ngày hôm sau Tử Phúc đặc biệt tìm thời gian nói chuyện thật lâu cùng Tử Lộc, Tử Lộc tỏ vẻ thật sự không tham gia thi cử. Hắn muốn suy xét thật kỹ tương lai của hắn, không muốn lãng phí thời gian một lần ba năm tra tấn nữa.

"Nếu ngươi tâm ý đã quyết, đại ca cũng không khuyên ngươi nữa. Có lẽ ngươi thay đổi một cách sống, kinh nghiệm không giống nhau, về sau có ý tưởng khác cũng không nhất định, năm ấy ta thi Hội thất bại, cha để ta đi theo muội phu du lịch, thật đúng là tăng không ít kiến thức, không bằng. Ngươi cũng xuất môn đi một chút, hoặc là, ngươi nguyện ý vào nha môn làm nhân viên văn thư không? Cái đó đại ca hẳn là có thể có cách giúp ngươi một chút." Tử Phúc nói.

"Ta nghỉ ngơi hai tháng trước đã, cẩn thận suy nghĩ, nói thật ra. Ta càng thích tự mình mở một cái quán, tự tại một chút, ta là người không thích bị quản thúc." Tử Lộc suy nghĩ một chút nói, thật ra Tử Lộc là không thích giao tiếp cùng người trong quan trường, cảm thấy mình chỉ là một tú tài, nhờ Tử Phúc mới có thể tìm một phần việc làm, trong lòng nhiều ít có chút tự ti, còn không bằng tự mở quán, trong thành An châu có sẵn phòng ở. Hắn thích cuộc sống thoải mái một chút.

Tử Phúc nghe xong cũng không khuyên nữa, cá tính Tử Lộc đơn giản thuần lương, cũng không thích hợp ngươi lừa ta gạt, đấu đến đấu đi trong nha môn, Tử Phúc đứng dậy đi ra cửa, quay đầu nói với Tử Lộc: "Nếu ngươi có ý tưởng gì mới. Nói cho đại ca một chút, nhớ kỹ, chúng ta là huynh đệ, là người một nhà."

Tử Lộc gật đầu xác nhận.

Bên này trong nhà khó khăn lắm mới trông thấy bọn Tử Lộc về nhà, Thẩm thị cũng không dám hỏi nhiều, nhưng là Tử Lộc rất sáng khoái nói với Thẩm thị: "Nương, đừng ôm hi vọng với ta, ta khẳng định không trúng."

"Phi phi, nơi nào nguyền rủa mình trước như vậy, giám khảo người ta còn chưa có nhìn bài kiểm tra của ngươi đâu, ngươi đã xác định hình phạt trước cho mình rồi, nghe lời nương, mệt mỏi nhiều ngày như vậy, ngủ một giấc thật tốt đã, chuyện sau này về sau lại nói." Thẩm thị nói.

"Chính là thế, nhị ca, văn chương này nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí (đã có chương giải thích rồi nha), không chừng giám khảo liền thích ngươi làm đó, trong này nơi nào có chuẩn mực?" Tử Tình khuyên nhủ.

"Vẫn là tỷ ta nói rất đúng, Khổng Tử vĩ đại hay không vĩ đại? Chẳng lẽ quan điểm của ông ta liền đúng hết sao? Phải được mọi người trong thiên hạ tán thành sao? Nhị ca, lạc quan một chút, ta đi ngủ đây." Tử Hỉ nói xong, rồi thật sự vào nhà.

Tử Tình thấy vậy cũng cùng Lâm Khang Bình cáo từ.

Ngày hôm sau, Tử Tình vừa tiễn bước Lâm Khang Bình đến trong trang, lại ngáp mấy cái liền. Tiền thợ đồng vẫn là đồng ý cùng Triệu bà tử thành thân, hơn nữa trong trang còn có một đôi trẻ tuổi, đều định vào hai mươi sáu tháng tám thành thân, Lâm Khang Bình nhanh chân đến xem chuẩn bị như thế nào, Tử Tình vừa muốn trở về phòng nghỉ ngơi một lần nữa, Thẩm thị tìm đến, thì ra là Phó gia phu nhân đưa bái thiếp cho Thẩm thị, muốn đến nhà thăm hỏi, đại khái là muốn thương nghị hôn sự của Tử Hỉ, mặt khác nghe người ta nói một chút, đồ cưới là dựa theo kích thước phòng ở mà chuẩn bị, Phó phu nhân phỏng chừng cũng là có ý này.

"Nương, ngươi cảm thấy Phó phu nhân và Hạ thái thái người nào dễ ở chung hơn?" Tử Tình đột nhiên hỏi, thực ra, Tử Tình cảm thấy Phó phu nhân làm người rộng lượng hơn chút, ít nhất lần đó Tử Tình tới cửa cầu kiến biểu hiện rất hiền hoà.

"Cái này không giống nhau, trước thành thân, tư thái nhà gái tất nhiên là cao hơn một chút, sau thành thân, tư thái nhà trai thì cao hơn, nhà gái sợ đối phương làm khó dễ nữ nhi của mình, tư thái không thấp một chút sao được?" Thẩm thị nói.

Thì ra là có chuyện như vậy, nhưng là, có Tử Phúc ở đó, tương lai Tử Vũ hẳn là cũng không phải chịu tức giận, Tử Tình cũng liền buông xuống rối rắm trong lòng.

"Ngày mai ngươi đi về nhà sớm, giúp người tiếp khách, Phó phu nhân không biết nói tiếng địa phương, ta cũng không biết nói tiếng quan thoại, lần trước tới nhà nàng, nói chuyện chính là bằng đoán theo khoa tay múa chân, nói đến cái này, ta còn phát sầu, nàng dâu mới này vào cửa, ta cùng nàng khơi thông thế nào? Chẳng lẽ bên cạnh còn phải có người truyền lời?" Thẩm thị nói.

Tử Tình có thế này mới nhớ, cái này đúng thật là vấn đề, bà tức này ngôn ngữ không khơi thông, ông nói gà bà nói vịt, còn dễ dàng xảy ra hiểu lầm.

"Nương, bây giờ hối hận cũng đã muộn, Phó phu nhân không biết nói thổ ngữ, không có nghĩa là nữ nhi nàng không biết?" Vấn đề này thật đúng bị mọi người xem nhẹ, Tử Tình đối với cuộc sống sau này cũng là có nhiều phần mong đợi hơn.

Lúc Phó phu nhân đến, Tử Tình đang nói đùa cùng mấy người Tử Lộc, về vấn đề khơi thông ngôn ngữ của bà tức tương lai.

Phó phu nhân chỉ dẫn theo bên người một bà tử và một nha hoàn, ở chính đường ngồi xuống, Tử Tình tự mình rót trà, nói: "Ngại quá, phu nhân, ở địa phương nông thôn cũng không có chia ra nội viện ngoại viện gì, đành phải chấp nhận một chút."

"Ngươi đứa nhỏ này, cũng không phải người ngoài, còn mở miệng một tiếng phu nhân, như người ngoài, không bằng, gọi ta là thím thôi." Phó phu nhân nói.

"Vâng, thím, cung kính không bằng tuân mệnh." Tử Tình hành lễ cười nói.

"Ta cũng thích cái vẻ nhanh nhẹn như ngươi này." Phó phu nhân cười nói, ngược lại nhìn về phía Tử Vũ, nói: "Đây là Tử Vũ đi, nói vậy thông gia tẩu tử hồi còn trẻ chính là mỹ nhân rồi, hai nữ oa này đều giống ngươi, thật sự là xinh đẹp, hơn hai đứa kia nhà ta nhiều lắm."

"Thông gia thật sự là khách khí rồi, ta thấy đứa nhỏ nhà ngươi cũng không tệ." Thẩm thị nói, Thẩm thị tuy không biết nói, nghe vẫn là hiểu một chút, dù sao Tăng Thụy Tường ở học đường dạy học, bọn nhỏ ở nhà đọc sách, đều là quan thoại.

"Tẩu tử, không nói còn quên mất, năm trước hai hài tử ở chỗ ngươi này, quấy rầy nhiều, vẫn muốn tới cửa để tạ ơn, hôm nay cuối cùng cũng tới rồi."

Phó phu nhân mặc dù không biết nói thổ ngữ, chẳng qua, đã ở An châu nhiều năm, nghe vẫn là có thể nghe ra đại khái, bởi vậy Tử Tình suy đoán, Phó gia đại tiểu thư hẳn là cũng không kém bao nhiêu đi?

Lúc này, Trần thị và Dương thị dắt tay nhau đến, sau khi quỳ gối hành lễ, Phó phu nhân nghe nói là hai chị em dâu, cười nói: "Không nói ta còn tưởng rằng là hai tỷ muội đó? Tình cảm thật tốt, chờ nữ nhi ta vào cửa rồi, còn hi vọng các ngươi chiếu cố nhiều một chút, nàng không hiểu chuyện lắm, từ nhỏ bị ta chiều hư rồi."

"Phu nhân chê cười rồi, chúng ta xuất thân ở nông thôn nhà nghèo, cũng không có kiến thức gì, còn muốn đệ muội tương lai tha thứ cho chúng ta hơn một chút, đừng chê chúng ta thô tục mới được." Trần thị nói.

"Cái gì mà nhà nghèo nhà giàu, chúng ta cũng chẳng qua ra sớm hơn nhà ngươi vài năm thôi. Không chừng vài năm nữa, các ngươi nha, cũng mạnh hơn chúng ta."

Tử Tình thấy Phó phu nhân đánh giá một chút bố cục phòng ở, liền nói: "Thím, không bằng đi xem tân phòng của Tử Hỉ đi, ngay tại trong vườn."

"Tốt, vừa vặn hôm nay đến đây." Phó phu nhân nói xong rồi đứng dậy, cùng Thẩm thị đi song song, mấy người Tử Tình đi theo sau, Tử Lộc Tử Thọ ở lại. Phó phu nhân cũng là không nghĩ tới, Tăng gia cho bốn nhi tử phân ra ở riêng, vừa lòng gật gật đầu, gia cụ tân phòng, thuần một màu gỗ lim, cũng là vào mắt phu nhân, bố cục phòng ở mặc dù không lớn, khó được là một mình một sân, chức năng đầy đủ hết. Nhà nông dân, cái này không tệ, hơn nữa, Tử Hỉ không có khả năng sẽ làm việc ở nhà.

Một chuyến này, Phó phu nhân xem như buông xuống một nửa tâm, Tử Tình thấy ma ma khẽ gật gật đầu với Phó phu nhân, có lẽ đã hạch toán xong rồi, Phó phu nhân kéo tay Tử Tình cười nói: "Suốt ngày nghe hai ma vương nhà ta nói, vườn nhà ngươi lớn như thế nào, chơi vui như thế nào, hôm nay đã tới, không bằng cũng dẫn tới tới mở mang kiến thức một chút?"

"Thím thật sự là nói đùa, ở địa phương nông thôn, cái khác không có, chính là núi hoang đất hoang có nhiều một chút. Vườn nhà chúng ta lớn, cũng chỉ là trồng một chút rau xanh, thoát không được thói quen của nông dân, thím cũng đừng chê cười ta." Tử Tình nói xong cũng đi dẫn đường, dẫn theo mọi người từ đại môn đến Tình viên.

"Tình viên, tên này cũng đặt hay, hai ý nghĩa." Phó phu nhân thấy bảng hiệu trên cổng vườn, cười nói.

Vừa vào cổng vườn, bên tay trái kia là mảnh rừng đào đã bắt đầu có lá rụng, đập vào mắt hồ sen vẫn còn một mảng xanh biếc, thỉnh thoảng còn có thể tìm được một hai đoá hoa nở muộn, Phó phu nhân thở dài: "Đáng tiếc muộn mấy ngày, không nghĩ đến nhà ngươi còn có một mảng hồ sen lớn như vậy, bố cục vườn này quả nhiên không tầm thường. Hẳn là tốn không ít tâm tư đi?"

"Cái này ta thật đúng là không biết, ban đầu xây phòng khi ta còn chưa có thành thân, nương ta không cho ta đi vào." Tử Tình nói.

Xuyên qua cầu nổi, ở trên đảo ngồi tạm một lát, rồi vào nhà giữa, Phó phu nhân hỏi: "Vừa rồi đã muốn hỏi một vấn đề, phòng ở nhà các ngươi, tại sao bố cục tứ hợp viện phương Bắc?"

"Lúc trước cũng là mò mẫm xây, cảm thấy bố cục này lấy ánh sáng tốt, sáng." Thẩm thị nói.

Phó phu nhân thấy các loại bài trí trong phòng, âm thầm lấy làm lạ, không chỉ nhìn ra của cải của Tử Tình giàu có, cũng nhìn ra thưởng thức của Tử Tình không tầm thường, đối với cửa hôn nhân này cũng càng ngày càng vừa lòng, đương nhiên, nếu lần này Tử Hỉ có thể trúng cử thì thật tốt, Phó phu nhân thầm nghĩ.

Lúc này, A Lan tới nói, Hạ thái thái đến.
---Hết 304---
By Trạch Mỗ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, Cuncute, hanhphucgiandon, Hoacamtu, namlun2921, thanhha.hht, tuongvicanhmong và 633 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 888 điểm để mua Anh bộ đội
Thiên Hạ Đại Nhân: haha
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 844 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 336 điểm để mua Mashimaro lái xe

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.