Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 336 bài ] 

Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

 
Có bài mới 27.03.2015, 15:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.02.2015, 08:54
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 335
Được thanks: 7043 lần
Điểm: 11.4
Có bài mới Re: (Hiện đại) Trùng sinh hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch Q1- C7+8 - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9:

Edit: An


Ngôn Hân Đồng vẫn luôn ở đại sảnh chào đón khách khứa, mệt mỏi một buổi tối, lợi dụng thời gian rảnh rỗi, cô ta trốn ra vườn hoa phía sau để thoáng khí.

Thật sự đáng tức giận!

Kiều Tịch Hoàn, người phụ nữ đó bình thường chỉ biết trốn ở trong góc không ai biết đến, hôm nay lần đầu tiên cùng cô ta chào đón khách khứa, tiếp đón thì thôi, nhưng cử chỉ động tác đều rất tự nhiên, ưu nhã, khắp nơi chu toàn, mới đầu Tề Tuệ Phân còn có ý ngăn cản Kiều Tịch Hoàn đảm nhận công việc này, nhưng mà sau khi nhìn thấy dáng vẻ tự nhiên, thuần thục của cô thì hết sức vui mừng gật gật đầu. Hơn nữa, rõ ràng phần lớn tầm mắt của mọi người đều đặt trên người Kiều Tịch Hoàn.

Càng nghĩ lại càng cảm thấy khó chịu!

Ngôn Hân Đồng cắn môi, đi về vườn hoa phía sau, đôi mắt chợt dừng lại một chút, khóe miệng bỗng nhiên nhếch lên một độ cong

Kiều Tịch Hoàn bị tôi bắt gặp, rồi cô sẽ biết kết cục của mình có bao nhiêu bi thảm!.

Khoảnh khắc ấy, dường như cô ta cũng không cảm thấy mệt mỏi nữa, xoay người đi về phía đại sảnh.

Tề Tuệ Phân bây giờ đang cùng với Cố Diệu và một đối tác làm ăn khác nói chuyện phiếm, Ngôn Hân Đồng trực tiếp đi qua, kéo tay bà, nói nhỏ bên tai bà:

“Mẹ, đi theo con”

Đôi mắt bà hơi căng thẳng, sắc mặt có chút khó coi, nhỏ giọng trách cứ: “Không thấy mẹ đang bận sao?”

“Có việc gấp, mẹ đi theo con đi” Ngôn Hân Đồng kiên quyết.

Tề Tuệ Phân nhìn Cố Diệu và vị khách trước mặt, khéo léo nở nụ cười, sau đó đi theo Ngôn Hân Đồng đến vườn hoa.

“Làm gì?” Đi được một đoạn, sắc mặt của bà càng trầm, thanh âm cũng trở nên nghiêm khắc.

“Con vừa mới đến vườn hoa thấy được…” Ngôn Hân Đồng muốn nói lại thôi.

“Thấy cái gì?!. Cứ ấp a ấp úng”.

“Kia, …mẹ, người nhìn đi rồi biết” Ngôn Hân Đồng kéo tay bà đi tiếp.

Tề Tuệ Phân nhìn thoáng qua Ngôn Hân Đồng, Ngôn Hân Đồng là một người có chừng mực, nếu như không phải gặp chuyện gì đó, nhất định sẽ không dám không có lễ độ như thế, đường đột kéo bà rời khỏi đại sảnh.

Hai người cùng nhau đến vườn hoa, trong lòng cô ta mừng rỡ như điên, nghĩ lần này Kiều Tịch Hoàn chắc chắn tiêu đời rồi, dám dụ dỗ em chồng của mình, cô không tin cô ta sẽ không bị đuổi khỏi nhà họ Cố.

“Mẹ, mẹ nhìn Kiều Tịch Hoàn và Tử…” Thanh âm vui vẻ bỗng nhiên im bặt.

Cô chợt im lặng, ngơ ngác nhìn tất cả, bỗng nhiên không nói nên lời.

Dưới ánh trăng sáng, hòa lẫn với ánh sáng phát ra từ đèn neon, ở một nơi mộng ảo như thế này, có 2 người đang say sưa hôn nhau, người phụ nữ ngồi xổm xuống, thân thể mềm mại dựa vào trong ngực của người đàn ông, cánh tay mảnh khảnh ôm lấy cổ của anh ta, nhìn qua rất keo sơn gắn bó.

Hai người tựa hồ nghe thấy tiếng động, chợt buông nhau ra, người phụ nữ quay đầu, có chút ngượng ngùng nhìn Tề Tuệ Phân và Ngôn Hân Đồng:

“Mẹ…Con và Tử Thần…”

Thanh âm khó xử, cho dù là dưới bóng đêm, cũng có thể nhìn thấy đôi má phớt hồng, kiều diễm, ướt át.

“Mẹ, không phải, vừa rồi rõ ràng con nhìn thấy Kiều Tịch Hoàn và Tử Tuấn hôn môi, không phải anh cả”. Ngôn Hân Đồng vội vàng nói, có chút không tin vào mắt mình.

Vừa rồi chính là Cố Tử Tuấn, vì sao bây giờ lại biến thành Cố Tử Thần?!

“Em dâu, em đang nói gì thế, chị và Tử Tuấn…Mẹ….Con làm sao có thể với Tử Tuấn, ….Con biết rõ chú ấy là em chồng của con mà”

Cả người Kiều Tịch Hoàn vô cùng kinh ngạc, lại cảm thấy hơi ủy khuất:

“Vì sao em lại muốn hãm hại chị”

“Mẹ, thật sự là, Kiều Tịch Hoàn không biết kiểm soát hành vi của mình, ba năm trước cô ta với Tử Tuấn đã…”

“Đủ rồi”

Sắc mặt của Tề Tuệ Phân chợt trầm xuống: “Ngôn Hân Đồng, mẹ vẫn luôn cảm thấy con là người có giáo dục, cách đối nhân xử thế cũng rất giỏi, lại dám nói ra những lời như thế!. Hôm nay con bị trúng tà sao, tại sao lại không có chừng mực như vậy, con có biết vừa rồi người khách mẹ với bố con tiếp quan trọng tới mức nào không?. Ngược lại, con lại kéo mẹ ra đây để nghe con nói hươu nói vượn”

“Không phải đâu mẹ, mẹ tin con đi, Kiều Tịch Hoàn là một người phụ nữ ghê gớm, cô ta cấu kết với Tử Tuấn, cô ta…”

Ngôn Hân Đồng có chút nóng nảy, hoàn toàn không suy xét đến hậu quả, bật thốt lên lời giải thích

“Ngôn Hân Đồng”

Giọng nói của Tề Tuệ Phân cũng trở nên mạnh mẽ: “Con đủ chưa?. Trước đây không nói, con gây khó dễ cho chị dâu con khắp nơi, mẹ nể tình con có năng lực có khả năng chia sẻ với mẹ cho nên mới không so đo với con, nhưng mà nhiều năm như vậy, con vẫn không thay đổi được tật xấu đố kị của mình”.

“Mẹ, con không có…” Vành mắt của Ngôn Hân Đồng phiếm đỏ, nước mắt vờn quanh hốc mắt, nhìn qua rất ủy khuất.

“Con đừng gây thêm phiền phức cho mẹ”

Tề Tuệ Phân ném lại một câu, xoay người chuẩn bị đi, lại quay đầu nói với Kiều Tịch Hoàn : “Tình cảm vợ chồng các con khắng khít cũng là chuyện đáng mừng, nhưng mà ở chỗ này….Thôi, các con vui vẻ là được rồi.”

Sau đó, rời đi.

Tề Tuệ Phân thật là, bà ấy làm như người quái dị như Cố Tử Thần mới biết yêu lần đầu vậy.

Mối tình đầu?!

Kiều Tịch Hoàn thậm chí cảm thấy có thể dùng từ này để hình dung người đàn ông thâm trầm quái dị này!

Tề Tuệ Phân đi rồi, Ngôn Hân Đồng cũng hung hăng nhìn Kiều Tịch Hoàn rồi xoay người trở lại đại sảnh.

Giờ phút này, sau khi khôi phục lại chút lý trí, Ngôn Hân Đồng biết, nên lấy lòng Tề Tuệ Phân trước.

Cho nên, không lâu sau, vườn hoa đã yên tĩnh trở lại.

Kiều Tịch Hoàn khóe miệng nhếch lên, lạnh lùng nhìn bộ dạng hận đến nghiến răng nghiến lợi của Ngôn Hân Đồng.

Không phải ai cũng dễ bắt nạt đâu, Ngôn Hân Đồng.

“Chơi đủ chưa?” Phía sau truyền đến giọng nói vô cùng lạnh lùng.

Kiều Tịch Hoàn quay đầu nhìn khuôn mặt người đàn ông đã sớm đen như đít nồi.

“Anh xem, tôi không phải đang đùa, đều do người trong nhà anh…”

“Lần sau, đừng lợi dụng tôi, tôi cho cô lời khuyên đấy”. Cố Tử Thần gằn từng tiếng, lộ ra cảm giác lạnh lẽo như ác ma đến từ địa ngục.

Kiều Tịch Hoàn nhìn Cố Tử Thần đẩy xe lăn rời đi.

Người đàn ông này.

Cô vuốt khóe miệng của mình, khóe miệng bỗng nhiên cong lên!

Tức giận đi, tức giận chết anh luôn đi!.

Cố Tử Thần nhìn qua vô cùng lạnh lùng, không ngờ, đôi môi lạnh nóng như vậy….

Cô không tự giác cắn cắn môi.

“Kiều Tịch Hoàn, chị quả thật đã thay đổi rồi”. Từ phía sau bóng râm của cây hòe, Cố Tử Tuấn tiêu sái đi từng bước đến trước mặt cô.

Đôi mắt của cô căng thẳng, hung hăng nhìn anh ta.

Nếu như vừa rồi không phải nhìn thấy Ngôn Hân Đồng xuất hiện, cảnh tượng sau đó cô cũng không dám tưởng tượng.

Cô mạnh mẽ đẩy Cố Tử Tuấn ra, lại nhìn thấy Cố Tử Thần mới đi ra khỏi nhà kính, cho nên linh quang chợt lóe

Một là, có thể đánh bại mưu đồ của Ngôn Hân Đồng, hai là Tề Tuệ Phân nhìn thấy tình cảm của cô và Cố Tử Thần phát triển, muốn lấy lòng bà ta cũng dễ dàng hơn.

Chỉ là…

Chết tiệt, Cố Tử Thần người đàn ông đó!

Lần đầu tiên, cô chủ động đến gần anh ta, đã bị anh ta đẩy một phát muốn văng ra, phỏng chừng Cố Tử Tuấn ở bên cạnh nhìn thấy cũng trợn mắt há hốc mồm.

Đương nhiên, cô cũng không phải là người dễ dàng từ bỏ, lại tiếp tục bước tới, nhưng lần này đã học thông minh hơn, tay hung hăng ôm cổ anh, có đánh chết cũng không buông, tất cả quá trình, cô cơ hồ đã dùng hết toàn sức lực

“Kiều Tịch Hoàn?!”

Không nghe cô mở miệng trả lời, Cố Tử Tuấn có chút khó chịu, mở miệng gọi tên cô.

Kiều Tịch Hoàn nhìn Cố Tử Tuấn gằn từng tiếng:

“Thời điểm tôi ở trong tù, đầu từng bị thương, cho nên có rất nhiều chuyện mơ mơ hồ hồ, tôi không biết giữa chúng ta có phải đã từng phát sinh chuyện gì hay không, nhưng bây giờ tôi muốn nói cho anh biết, giữa chúng ta chính là như vậy, không thể có…. Mối quan hệ…. gì khác”

Có bạn nào muốn đọc tiếp chương 10 không?!. Tớ dịch xong rồi. 10 like tiếp theo tớ sẽ post chương 10 nhé. Hí hí



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.03.2015, 22:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.02.2015, 08:54
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 335
Được thanks: 7043 lần
Điểm: 11.4
Có bài mới Re: (Hiện đại) Trùng sinh hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch Q1- C9+10 - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10:

Bóng đêm mùa xuân thật sự rất đẹp.

Gió đêm nhẹ nhàng thổi.

Vườn hoa sau của Cố gia rất yên tĩnh tĩnh đến mức có thể nghe thấy thanh âm gió phất qua mặt.

Cố Tử Tuấn liên tục nhìn Kiều Tịch Hoàn, lẳng lặng nhìn cô, thanh âm u ám, chậm rãi nói:

“Chị thật sự đã thay đổi”

Không phải lâu rồi không gặp, cũng không phải thời gian 3 năm quá dài, mà là cô gái này đã thay đổi.

Nói có chỗ nào khác, là dung mạo, hay dáng người, hay cảm giác ?!

Anh chau mày, suy nghĩ sâu xa.

“Trong tù bị người ta hành hạ quá mức,… Có khả năng nơi này đã xảy ra vấn đề”. Kiều Tịch Hoàn mím môi, chỉ đầu của mình.

“Ai đánh?”

“Anh sẽ báo thù cho tôi sao?” Kiều Tịch Hoàn hỏi, khóe môi nhếch lên.

“Đâu có, tôi sẽ bảo người đó cũng đánh cho tôi một trận, bởi vì biến thành thông minh mà”

“….”Kiều Tịch Hoàn trợn trắng mắt

“Không nói nữa, tôi vào phòng khách đây, nếu không… tai vách mạch rừng”

“Này, chị thật sự không muốn?” Cố Tử Tuấn hỏi cô.

“Không” Kiều Tịch Hoàn đứng dậy nói: “Chuẩn bị làm vợ đảm, mẹ hiền”

“Kiều Tịch Hoàn” Cố Tử Tuấn nhìn theo bóng lưng của cô:

“Làm dâu cả thật khó!”

Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhạt.

Làm sao không phải chứ?.

Đi vào đại sảnh, vẫn vô cùng náo nhiệt như cũ.

Kiều Tịch Hoàn tùy tiện cầm lấy ly rượu nhấp 2 hớp…

Khóe miệng mím môi, mỉm cười.

Trước đây, Hoắc Tiểu Khê không có sở thích gì đặc biệt, một là rượu ngon, hai là Tề Lăng Phong.

Mỗi lần cô nói như vậy, Tề Lăng Phong đều cau mày, nghiêm trang nói:

“Anh không phải là đồ ăn thức uống”

Bây giờ nghĩ lại, anh ta quả thực không phải là đồ ăn, thức uống!.

Thờ ơ uống một ngụm, tâm trạng của cô mới điều hòa một chút.

Trong đại sảnh, mỗi người đều có trò giải trí của riêng mình.

Kiều Tịch Hoàn đi về phía Cố Diệu và Tề Tuệ Phân, lẳng lặng đứng bên cạnh bà

Cô nghĩ, muốn lấy lòng một người, thì cần phải làm rõ ràng như thế này.

Nếu không, làm sao người ta thấy được thành ý của mình?.

“Cháu của em, vì sao vẫn chưa tới?.” Cố Diệu nhìn về phía những khách mời trong phòng, hỏi Tề Tuệ Phân.

“Lăng Phong có chút việc bận. Buổi chiều nó còn gọi điện cho em, nói chúc anh sinh nhật vui vẻ”. Tề Tuệ Phân vội vàng giải thích.

“Hừ” Cố Diệu hừ lạnh, trong giọng nói tỏ ý không vui:

“Cánh đã mọc cứng cáp rồi, hơi có triển vọng một chút đã tỏ vẻ cao cao tại thượng tự cho mình là đúng”

“Sao lại như thế chứ?. Nó bận rộn thật mà”

“Cháu của em, em rõ hơn ai hết”. Cố Diệu hung hăng nói.

Tề Tuệ Phân còn muốn nói gì, thì khách kính rượu đã đi tới bên này.

Trong nháy mắt, hai người đã khôi phục lại dáng vẻ thân thiết, vừa nói chuyện vui vẻ với khách, vừa cùng nhau đi đến chỗ khác.

Kiều Tịch Hoàn đứng lại tại chỗ, đột nhiên suy nghĩ đến một chuyện.

Hồi đó, khi quen biết Tề Lăng Phong, anh ta nói mình là trẻ mồ côi, hai bàn tay trắng.

Nhưng bây giờ, giá trị con người của Tề Lăng Phong không thể so sánh với Cố thị, nhưng hoàn toàn không thua kém bao nhiêu, thậm chí trên phương diện tài sản chỉ có hơn chứ không kém, nhưng mà căn cơ và bối cảnh vẫn mỏng hơn một chút…

Cô cắn môi, cố gắng để mình không biểu lộ cảm xúc ra.

“Ôi, đây không phải là Kiều Tịch Hoàn sao?.” Phía sau, đột nhiên có một giọng nữ vang lên.

Cô quay đầu nhìn cô ta, trang điểm đẹp đẽ, cả người mặc lễ phục màu đỏ rực, khóe miệng cười đến mức giả tao.

Là ai?!. Hẳn không phải là nhân vật quan trọng.

“Không nhận ra tôi sao, tôi là Lê Hoan”

“Nơi này của tôi từng bị thương…” Kiều Tịch Hoàn chỉ chỉ đầu của mình.

“Quả nhiên Ngôn Hân Đồng không có nói dối, Kiều Tịch Hoàn cô trở nên thông minh, biết cách giả ngây giả ngô rồi”. Lê Hoan có chút khoa trương nói.

Kiều Tịch Hoàn cau mày.

“Tin hay không là tùy cô, tôi còn có việc, cứ tự nhiên.” Đối với những nhân vật không quan trọng, Kiều Tịch Hoàn không có hứng thú.

“Này” Lê Hoan bỗng giữ chặt tay cô.

“Thế nào, bây giờ còn dám uy hiếp tôi ?!” Ánh mắt tà ác của Lê Hoan hung hăng nhìn cô.

Kiều Tịch Hoàn mím môi.

Lê Hoan cười nham hiểm, gằn từng tiếng nói: “Một tội phạm giết người còn ở đây giễu võ dương oai!. Cũng không nhìn lại mình xem có làm mất mặt người khác hay không?. Tôi rất hoài nghi vì sao Cố gia còn có thể thu nhận cô. À, đúng rồi, bởi vì cô gả cho đại thiếu gia nhà họ Cố, đại thiếu gia là ai a?. Là đại thiếu tàn tật trong xã hội thượng lưu, nửa người dưới tàn tật, hạ thể còn bị liệt, …”

“Bốp”.

Một cái tát hung hăng đánh vào mặt của Lê Hoan.

Trên khuôn mặt trắng nõn, trong nháy mắt đã trở nên sưng đỏ một mảng.

Lê Hoan tựa hồ không tin mình bị người khác tát vào mặt, bụm mặt tức giận ngút trời nhưng vẫn không thốt ra được một chữ.

Trái lại, trong đại sảnh, tầm mắt của mọi người đổ dồn về phía bên này, nháy mắt cả hội trường đều an tĩnh lại.

Một giây, hai giây, hốc mắt Kiều Tịch Hoàn bỗng đỏ lên, khóc lên.

Người bị đánh còn chưa khóc, đánh người lại khóc

Mọi người dường như đều sửng sờ…

Lê Hoan càng cả kinh, không nói nên lời…

“Sao lại thế này?” Tề Tuệ Phân đi tới, phong độ của quý phụ nhân, cảm giác áp bách mạnh mẽ.

Kiều Tịch Hoàn khóc đến vành mắt đỏ hoe, nói: “Mẹ, con không phải cố ý đánh cô ấy, nhưng mà cô ấy sỉ nhục Tử Thần, cô ấy nói Tử Thần tàn tật, là chuyện chê cười trong giới thượng lưu, cô ấy còn nói, Tử Thần bất lực….Con thực sự không nhịn được, liền, liền…”

“Kiều Tịch Hoàn, cô không cần ngậm máu phun người” Lê Hoan có chút hoảng hốt, vội vàng giải thích.

“Tôi không có nói dối, tôi thề, nếu như tôi nói sai, ra đường sẽ bị xe đụng chết. Mẹ, con biết chúng ta là chủ nhân, nên khiêm tốn, nhưng mà, con thật sự bị chọc tức, rõ ràng Tử Thần không phải như cô ta nói…” Kiều Tịch Hoàn khóc lóc kể lể.

Lê Hoan nhìn hai bên một chút, nhìn những ánh mắt khinh miệt trong đại sảnh, thần sắc hoảng hốt:

“Tôi không có nói như vậy, là Kiều Tịch Hoàn hãm hại tôi”

“Vậy cô thề, nếu như cô nói ra đường sẽ bị xe đụng chết, giống như Hoắc Tiểu Khê lần trước vậy, thi thể đều tan rã”. Kiều Tịch Hoàn dùng giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng lại mang khí thế bức người.

Lê Hoan cắn môi, nói không ra một chữ.

Sự cố của Hoắc Tiểu Khê, toàn bộ Thượng Hải không ai không biết, hình ảnh ở hiện trường… vô cùng thê thảm…

Lê Hoan bỗng nhiên im lặng, mọi người vừa nhìn qua đã hiểu ngay.

Sắc mặt Tề Tuệ Phân trầm xuống: “Lê tiểu thư, tôi nể tình cô là con gái của Lê lão gia cho nên không muốn so đo với cô, cô tốt nhất nên tự mình biết mình, nói xấu sau lưng người khác, hình như không phải là hành vi của một thục nụ nên có, đêm nay cha mẹ cô không có ở đây, cô về đi, tôi sẽ nói chuyện với cha mẹ cô sau”

“Dì à, con…”

“Nơi này tạm thời không hoan nghênh cô”. Tề Tuệ Phân ra lệnh đuổi khách rõ ràng.

Vành mắt của Lê Hoan đỏ lên.

Bị người khác đuổi trước mặt mọi người, là một tiểu thư trong giới thượng lưu, là ai cũng không thể chấp nhận được.

Lê Hoan khóc lóc chạy ra ngoài.

“Thật ngại quá, chỉ là một chút sự cố thôi, đã quấy rầy đến nhã hứng của mọi người, thật xin lỗi. Nào, mời mọi người tiếp tục” Tề Tuệ Phân cười, khéo léo chào hỏi.

Nhà giàu có, đều là những người khéo léo.

Một lát sau, cả đại sảnh đã khôi phục lại vẻ yên tĩnh

Tề Tuệ Phân dẫn theo Kiều Tịch Hoàn đến chỗ Ngôn Hân Đồng cách đó không xa:

“Lê Hoan là do con mời tới?”

“Con…” Ngôn Hân Đồng không nói nên lời.

Thậm chí một màn vừa rồi, cũng là do cô cố ý châm ngòi để Lê Hoan đi làm.

“Sau này, đừng có giao thiệp với những đám bạn đó, hạ thấp thân phận”. Tề Tuệ Phân hung hăng nói.

“Mẹ, về sau con sẽ chú ý”. Ngôn Hân Đồng ngoan ngoãn gật đầu.

Ánh mắt ác ý lại nhìn về phía Kiều Tịch Hoàn, trong ánh mắt hiện lên một tia sắc bén.

Kiều Tịch Hoàn, đêm nay bởi vì cô, mà tôi bị chỉ trích trước mặt Tề Tuệ Phân 2 lần!

Cô nhớ kỹ đó cho tôi!

Kiều Tịch Hoàn tựa hồ cũng không để ý, cười hết sức đúng mực!

Có lẽ, cũng còn lần thứ 3 nữa không chừng ?!

Bạn nghĩ sao?

*Hết chương 10*


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.03.2015, 22:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.02.2015, 08:54
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 335
Được thanks: 7043 lần
Điểm: 11.4
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch Q1- C9+10 - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11:

Edit: An


Nhạc đệm nho nhỏ vừa qua, Tề Tuệ Phân đã rời khỏi, bình tĩnh tự nhiên tiếp đón các khách mời khác.

Kiều Tịch Hoàn mím môi cũng chuẩn bị rời đi, thì Ngôn Hân Đồng đã gọi cô lại:

“Đợi chút”

Kiều Tịch Hoàn ngước mắt nhìn cô ta.

Ngôn Hân Đồng từng bước từng bước tới gần cô, hung hăng nhìn cô gằn từng chữ nói:

“Kiều Tịch Hoàn, tôi không biết 3 năm sau có phải cô trở nên thông minh hay không, cũng không biết sau lưng có ai giúp cô hay không, tôi nói cho cô biết, đừng muốn đấu với tôi, vì cô không phải là đối thủ của tôi”.

Khóe miệng Kiều Tịch Hoàn nhếch lên, trên mặt lộ ra nụ cười vô tội:

“Em dâu, chị thật không biết em đang nói cái gì, chúng ta là người một nhà, vì sao muốn đấu với nhau?!”

“Đừng giả vờ giả vịt ở trước mặt tôi”. Ngôn Hân Đồng hừ lạnh.

“Chị không có giả vờ, không phải em có hiểu lầm gì với chị chứ?” Kiều Tịch Hoàn nhìn cô ta, tựa hồ có chút khó tin khi bị hiểu lầm như vậy.

“Không có hiểu lầm, Kiều Tịch Hoàn tôi nói cho cô biết, đời này cô đừng nghĩ leo lên đầu tôi ngồi, cô gả cho người đàn ông nào thì quyết định vận mệnh ấy của cô”. Giọng điệu của Ngôn Hân Đồng lạnh như băng, sau khi bỏ lại câu nói kia, thì xoay người rời đi.

Kiều Tịch Hoàn mím môi, khóe miệng bình tĩnh nhếch lên

Chẳng qua là.

Trong đại sảnh đột nhiên vang lên tiếng “rẹt”

Ngôn Hân Đồng cả người ngẩn ra, nháy mắt cảm thấy trước ngực mình hơi lạnh, cúi đầu nhìn xuống, lễ phục màu đen đang trượt xuống ngực một chút, áo ngực màu da ẩn hiện, dáng vẻ hết sức mất mặt.

Trong đại sảnh bỗng nhiên xôn xao hẳn lên.

Ngôn Hân Đồng dùng sức kéo lễ phục màu đen của mình, dùng sức một cái lại nghe tiếng “rẹt” vạt áo dưới cũng bị xé rách, quần lót như ẩn như hiện, hết sức thảm hại.

Không!.

Sắc mặt của cô ta hết đỏ lại hồng, trong nháy mắt lại trở nên trắng bệch.

Ngôn Hân Đồng cô khi nào lại trở nên mất mặt như vậy, chuyện này so với chết càng khó hơn, giờ phút này cô thậm chí muốn đào một cái lỗ để chui xuống.

Bên tai vang lên rất nhiều âm thanh, cô cảm thấy rất nhiều ánh mắt trào phúng đang nhìn về phía mình, phảng phất giống như đèn pha, chiếu rọi dáng vẻ quẫn bách của cô không sót lại một thứ gì, cô thật sự muốn đâm đầu chết ngay cho rồi.

“Kiều Tịch Hoàn” Ngôn Hân Đồng thét chói tai.

Cô ta quay đầu nhìn giày cao gót của Kiều Tịch Hoàn vẫn còn giẫm trên váy áo của mình.

“Chị…”

Kiều Tịch Hoàn cực kỳ vô thố: “Vừa nãy khi em xoay người muốn rời đi, chị muốn giải thích chị không có nhắm vào em gì cả, cho dù chồng của chị không bằng chồng của em, chị cũng không có ghen tị với em, chị cảm thấy Tử Thần rất tốt, nhưng mà em đi quá nhanh, chị không cẩn thận cho nên mới giẫm lên váy của em…”

“Kiều Tịch Hoàn, cô cố tình, cô cố tình”. Ngôn Hân Đồng chịu không nổi nữa rồi!

Cô muốn giết người phụ nữ này!.

Thậm chí trong khoảnh khắc cô đánh mất lý trí.

“Còn chưa đủ mất mặt sao. Lập tức trở về phòng cho mẹ!” Tề Tuệ Phân lửa giận ngút trời, tiêu sái đi tới.

Sắc mặt của Cố Diệu trong nháy mắt trở nên khó coi.

“Mẹ…”

“Còn không đi mau” Sắc mặt của Tề Tuệ Phân lạnh hơn, ngữ điệu cũng trở nên nghiêm khắc.

Ngôn Hân Đồng cắn môi, ôm lấy những mảnh vải còn sót lại trên người mình chạy lên lầu hai, nước mắt không ngừng rơi, cô hận đến muốn đòi mạng, nhưng mà không thể làm gì được, cô hận, cô hận!

Những người khác lắc lắc đầu, tỏ ý không sao cả.

Nhưng mà bí mật thì không thể không nói, bữa tiệc tối này của Cố gia, luôn có sự cố diễn ra liên tục.

Cẩn thận ngẫm lại, dường như đều có liên quan đến con dâu trưởng của nhà họ Cố.

Dâu trưởng của Cố gia, là một người con dâu ngu ngốc trong truyền thuyết của giới thượng lưu, từ khi nào đã trở nên thông minh như vậy, khiến người ta gặp một lần thì khó quên!

Tất cả đều khôi phục lại trật tự ngay ngắn.

“Con đi theo mẹ qua đây”. Tề Tuệ Phân chợt nói với Kiều Tịch Hoàn, sắc mặt rất lạnh.

Trong đôi mắt của Kiều Tịch Hoàn hiện lên một tia giảo hoạt, rất ngoan ngoãn gật đầu: Dạ, mẹ”

Hai người đi vào một góc khuất trong phòng khách, không để cho người khác chú ý.

“Đêm nay, sao lại thế này?” Tề Tuệ Phân lạnh lùng hỏi.

“Mẹ, mẹ cũng hiểu lầm con sao?” Kiều Tịch Hoàn nhìn bà.

Tề Tuệ Phân cau mày.

“Sau khi từ nhà giam trở về, con biết mình có rất nhiều chuyện thi phi cũng như tai tiếng không tốt, ngồi tù 3 năm con đã nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, trước đó vài ngày, con bị phạm nhân ngủ chung giường đánh bị thương ở đầu, tìm được đường sống trong cõi chết, phải khâu 3 mũi, miệng vết thương vẫn còn, nhưng nó đã làm thức tỉnh con. Bây giờ con có thể trở về ngôi nhà ấm áp như vậy, con thật sự muốn chung sống hạnh phúc với Tử Thần và hiếu thuận với bố mẹ”

Kiều Tịch Hoàn nói xong, rất chân thành nói tiếp: “Thật vất vả mới khiến Tử Thần đối với con có chút thay đổi, những người khác vừa nói xấu Tử Thần, con đã nhịn không được….Nhưng con thật sự không cố ý gây chuyện với em dâu”.

Tề Tuệ Phân nhìn Kiều Tịch Hoàn, tướng mạo vẫn giống như trước đây, nhưng bà lại cảm thấy từ đầu đến chân cô đều thay đổi.

Bà im lặng nói: “Mẹ không có hiểu lầm con, chẳng qua là muốn nói chuyện rõ ràng, nếu con không làm gì, mẹ cũng không vô cớ trách phạt con được, lần sau con nên cẩn thận một chút”

Giọng nói của bà rõ ràng đã dịu dàng hơn rất nhiều.

Kiều Tịch Hoàn ngoan ngoãn cười, gật đầu.

Tề Tuệ Phân không phải là người tốt tính như vậy, trong lòng bà ta nghĩ cái gì, bà ta có tin vào lời nói của Kiều Tịch Hoàn hay không không quan trọng, chỉ cần để cho Tề Tuệ Phân hiểu Cố Tử Thần đối với Kiều Tịch Hoàn khác biệt, Kiều Tịch Hoàn có thể bảo vệ mặt mũi của Cố Tử Thần ở khắp nơi, là được rồi.
Kiều Tịch Hoàn nhìn bóng lưng Tề Tuệ Phân rời đi, đưa mắt tìm kiếm hình ảnh của Cố Tử Thần.

Cố Tử Thần không biết khi nào đã không còn ở đại sảnh, kỳ thực thời gian anh ta ở phòng khách rất ít. Trái lại Cố Tử Tuấn vẫn đứng cách đó không xa, ý vị thâm trường nhìn cô.

Nhìn đi, nhìn đi, cẩn thận nhìn lọt con mắt của anh ra.

Đêm, dần dần trở nên sâu hơn.

Khách khứa đã về hết.

Kiều Tịch Hoàn, Cố Diệu và Tề Tuệ Phân cùng tiễn khách ra về.

Ngôn Hân Đồng trở về phòng, cũng không ló mặt ra, nghe người hầu nói cô ta vẫn khóc ở trong phòng.

Chỉ là, Ngôn Hân Đồng luôn luôn cảm thấy ưu việt hơn người, hôm nay bị mất mặt như thế, chắc chắn sẽ không tiếp nhận được.


Phòng khách an tĩnh lại, Cố Diệu rất mệt mỏi, Tề Tuệ Phân cũng trở về phòng.

Nhìn bọn họ rời khỏi, Kiều Tịch Hoàn cũng lê thân thể mệt mỏi về phòng, trong phòng khách chỉ còn lại người hầu lau chùi quét dọn.

Cô trở về phòng của mình thì đã mệt đến mức không muốn nhấc chân nữa, nhưng không thể không tẩy trang.

Cố nén giữ vững tinh thần, cô cầm lấy quần áo rồi mở cánh cửa phòng thông với gian phòng bên kia ra.

Cửa phòng bị khóa!.

Mày của Kiều Tịch Hoàn nhíu lại, Cố đại thiếu này lại muốn giở trò gì đây?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 336 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h0903nhunhu, PhanPhổngPhao và 253 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

17 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.