Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 293 bài ] 

Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

 
Có bài mới 16.03.2015, 13:33
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 38: Tộc Raim

Editor: smizluy1901

Vừa dứt lời, quả nhiên rước lấy hai ánh mắt sắc bén.

Tòng Thiện nhìn vẻ mặt tối sầm của anh, nhịn không được cười ha ha.

"Cô rất vui sao?" Anh hơi nhíu mày rậm, liếc xéo cô.

"Không chết đương nhiên vui rồi." Tòng Thiện hơi dựa vào trên cột giường, rất là vui vẻ, chẳng qua là cười to liên lụy đến nội thương của cô, làm cô nhịn không được duỗi tay ấn chặt phần bụng.

"Đừng có vui vẻ quá sớm, bọn họ vẫn không nhất thiết sẽ thả người đâu." Hàn Dập Hạo vô tình phá vỡ vui vẻ của cô, để cho cô húp một hớp cháo.

Tòng Thiện nhấp một miếng, "Vậy tại sao bọn họ cứu chúng ta?"

"Bởi vì cô cứu thiếu niên kia, chân tướng rõ ràng, nên bọn họ cũng không có làm khó chúng ta." Hàn Dập Hạo thản nhiên nói.

"Vậy tại sao không thả chúng ta?" Tòng Thiện không rõ.

"Hôm qua, thủ lĩnh của bộ lạc này có tìm tôi nói chuyện một lần." Hàn Dập Hạo không có trả lời trực tiếp.

"Anh ta nói cái gì?" Tòng Thiện bị anh đổ ực một hớp, thiếu chút nữa bị sặc.

"Đều là nói nhảm." Hàn Dập Hạo lạnh lùng nói, "Nhưng anh ta luôn nói bóng nói gió thân phận của chúng ta."

"Không phải anh ta biết chúng ta là cảnh sát gìn giữ hòa bình sao?" Tòng Thiện cau mày nói.

"Anh ta biết, nhưng anh ta muốn biết chính xác chức vụ cụ thể của chúng ta." Hàn Dập Hạo nói.

"Anh ta muốn làm gì?" Nghe đến đó, Tòng Thiện cũng biết không được bình thường.

"Cô còn nhớ tôi đã từng nói, nơi này không phải là nơi ở lâu chứ?" Hàn Dập Hạo nhắc đến lời ngày trước đã nói.

"Ừ." Cô gật đầu. "Bây giờ tôi nói cho cô biết tại sao, bởi vì trụ sở gìn giữ hòa bình đã từng thu được tình báo, gần doanh trại Namibia rất có thể sẽ có mấy bộ lạc gia nhập vào quân vũ trang phản chính phủ." Hàn Dập Hạo trầm giọng nói.

"Anh là chỉ tộc Raim ư." Tòng Thiện hơi nâng cao giọng.

"Nhỏ tiếng một chút." Hàn Dập Hạo nhắc nhở, "Lúc đầu chúng ta bị bọn họ bắt đi, tôi cũng không xác định được rốt cuộc bọn họ thuộc về bộ tộc nào. Cho đến sau khi nhìn thấy mỏ vàng, tôi mới biết được bọn họ là người trong tộc Raim, lúc đó tôi đã cảm thấy bỏ trốn không có dễ dàng. Thật ra thì, toàn bộ điều là lỗi của tôi, nếu như tôi cân nhắc chu toàn, cũng sẽ không bị bọn họ phát hiện, càng sẽ không rơi vào khu vực rắn độc."

Đây là lần đầu tiên Tòng Thiện thấy Hàn Dập Hạo ảo não như vậy, cô nhịn không được an ủi nói: "Anh cũng không phải là nhà tiên tri, làm sao có thể nhìn thấy nhiều thứ và đoán được nhiều như vậy chứ. Đừng tự trách, ít nhất bây giờ chúng ta đều còn sống."

Nghe được lời của cô, Hàn Dập Hạo đột nhiên im lặng, anh nhìn Tòng Thiện, trong ánh mắt có loại cảm xúc ảm đạm không phân biệt được.

"Anh nhìn tôi chằm chằm làm gì?" Tòng Thiện bị anh nhìn không hiểu ra sao cả.

"Cô không trách tôi?" Anh chậm rãi mở miệng nói.

"Trách anh không thể biết trước được hay là đã cứu tôi một lần lại một lần?" Tòng Thiện hỏi ngược lại.

"Những nguy hiểm này vốn là có thể tránh được, nếu không phải là tôi..." Trong giọng nói của Hàn Dập Hạo mang theo hối hận chưa bao giờ có, vừa nhìn thấy vết thương trên mặt cô đã đóng vảy, anh lại cảm giác mình thực sự quá bất tài.

Biết rõ anh muốn nói cái gì, Tòng Thiện nhanh chóng ngắt lời anh, "Anh trở nên dông dài như vậy từ khi nào thế, đã nói tất cả mọi chuyện không liên quan đến anh, nếu quả thật muốn truy cứu, vậy thì nên trách tôi. Cứu người bị người hại, đây chính là một phiên bản thực tế nông phu dữ xà[1]. Được rồi, cái đề tài này đến đây chấm dứt, đừng nhắc lại nữa."

[1] Nông phu dữ xà: Thành ngữ xuất phát từ truyện về người nông phu và con rắn, chuyện kể rằng có một người nông phu nhìn thấy một con rắn ngủ mê vì bị rét lạnh. Người nông phu đó ôm con rắn vào lòng, sưởi ấm cho nó. Con rắn dần dần mềm ra và bắt đầu cử động được, liền lập tức không phục lại bản năng, nghe răng cắn ân nhân một cái trí mạng. Trước khi chết người nông phu nói: "Ta thương phải ác nhân, không tính thiệt hơn, kết quả là hại chính mình, gặp phải báo ứng như vậy."

Lần đầu tiên, anh bị cô hét đến không nói nên lời.

Tòng Thiện có chút tức giận mà nhìn anh chằm chằm, không hiểu sao người đàn ông này nhất định phải tính nợ là có ý gì, rốt cuộc muốn làm cho ai áy náy? Nếu nói về số lần, cô không biết nợ anh bao nhiêu cái mạng rồi.

"Được rồi, chúng ta không nói việc này nữa." Anh chuyển đề tài, "Cô phải nhớ kỹ, tộc Raim là bộ tộc trên sách mà trụ sở cung cấp cho tôi, cho nên phải cẩn thận, người tù trưởng gọi là Arsfat kia muốn hỏi ra sơ hở của chúng ta. Trước mắt, tôi để cho anh ta tin chúng ta chỉ là cảnh sát gìn giữ hòa bình bình thường, nếu như anh ta muốn dùng chúng ta lấy lòng quân vũ trang phản chính phủ, cũng không có được giá trị chính trị quá lớn, cho nên tạm thời anh ta sẽ không đụng đến chúng ta."

"Anh biết tộc Raim này sao?" Tòng Thiện gật gật đầu, đương nhiên cô sẽ không ngốc đến nổi tiết lộ thân phận của Hàn Dập Hạo, nếu đối phương có khuynh hướng phản chính phủ, vậy thì một khi biết trong tay bắt được sĩ quan cấp cao của lực lượng gìn giữ hòa bình, nhất định sẽ giam giữ bọn họ, mượn việc này đàm phán với Liên Hiệp Quốc và Trung Quốc.

"Tác phong làm việc của bộ lạc này luôn rất an phận, tương truyền tổ tiên của bọn họ rất thông hiểu về đuổi rắn, vì để bảo vệ thôn trại và mỏ vàng, cho nên thành lập một khu rắn độc rất lớn ở bên ngoài trại, dùng việc này ngăn chặn liên lạc với bên ngoài." Nói tới đây, anh dừng một chút.

Tòng Thiện biết rõ khe núi rắn độc mà anh nói chính là nơi mà bọn họ gặp phải rắn lớn và bầy rắn, nhớ tới một biển rắn độc như vậy, bây giờ cô vẫn còn cảm thấy da đầu tê dại.

"Đuổi rắn?" Đột nhiên cô nghĩ tới điều gì đó, bật thốt lên, "Chẳng lẽ con rắn khiến chúng ta bị người ta phát hiện là một trong những "con mắt" mà bọn họ giấu ở trong thôn sao?"

Nếu không phải là con rắn đó muốn cắn cô, bọn họ cũng sẽ không bị dân làng phát hiện.

"Hẳn là vậy. Người trong thôn này đối với rắn rất am hiểu, mặc dù bây giờ bản lĩnh đuổi rắn của bọn họ không bằng tổ tiên của mình, nhưng dựa vào bản lĩnh đặc biệt này, tộc Raim bình an rất nhiều năm. Cho dù mấy năm nay bị tàn phá bởi chiến tranh, bọn họ cũng có thể chỉ lo cho thân mình." Hàn Dập Hạo nói về lịch sử của tộc Raim mà anh đã xem được từ trong tài liệu.

"Vậy tại sao bọn họ lại gia nhập vào quân vũ trang phản chính phủ?" Tòng Thiện đột nhiên cảm giác được cái thôn này rất kỳ lạ, rắn độc bò đi khắp nơi nhưng cũng có thể làm "Ám vệ", khó trách ngày đó lính canh hời hợt với bọn họ như vậy.

"Tình thế bức bách." Hàn Dập Hạo nhanh chóng giải thích, "Quốc gia này đánh nhiều năm như vậy, thật ra thì trên thực chất cũng chỉ là hai chủng tộc lớn đang tranh quyền."

"Cái này tôi biết, tộc Fula thờ phụng đạo Hồi và tộc Susu thờ phụng Thiên Chúa Giáo." Tòng Thiện tiếp lời nói.

"Đúng vậy, ở thời kỳ Samos vẫn còn là thuộc địa của Pháp, xuất phát từ mục đích thống trị của nước Pháp, thực hiện 'Chia để trị' và 'Gián tiếp thống trị', cũng chính là lợi dụng một trong những chủng tộc đó để thống trị người khác. Vì để cân bằng thế căn bằng, nước Pháp không ngừng tạo ra rắc rối ở giữa hai tộc lớn đó, dẫn đến quốc gia này trong thế kỷ qua, nhiều lần xảy ra chuyện mâu thuẫn bộ lạc đổ máu ở quy mô lớn. Cho nên sự mâu thuẫn giữa hai chủng tộc này rất sâu, Liên Hiệp Quốc từng không chỉ một lần nhận được cảnh cáo, nói quốc gia này sẽ phát sinh thảm kịch giống như vụ tàn sát hàng loạt ở Rwanda, cho nên mấy năm nay Liên Hiệp Quốc thay phiên cử rất nhiều quân đội gìn giữ hòa bình ở rất nhiều quốc gia vào đóng quân, muốn làm hết sức ngăn cản bi kịch xảy ra. Nhưng trong một tháng xảy ra nội chiến, việc này lại khiến cho ngôn luận xôn xao."

Hàn Dập Hạo nói một mạch, Tòng Thiện im lặng lắng nghe.

"Ở tình thế trước mắt, mâu thuẫn chủng tộc trở nên gay gắt chưa từng có, chúng ta nhận được tình báo đáng tin, chứng thực hai tộc lớn này đều vượt ra khỏi sự quản chế của Liên Hiệp Quốc, ngầm chiêu binh mãi mã bốn phía. Giống như bộ lạc đặc biệt như tộc Raim này vậy, ở trong chiến loạn cũng không có bị quá nhiều sự tấn công, hơn nữa còn có một mỏ vàng thiên nhiên cỡ nhỏ, cho nên là miếng thịt béo người người đều muốn tranh đoạt."



Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 21.03.2015, 13:36, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.03.2015, 20:15
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 39: Cô để ý sao

Editor: smizluy1901

"Nếu nói như vậy, tộc Raim nên chọn thế lực quân chính phủ hùng mạnh, chứ không phải là gia nhập vào tổ chức phản chính phủ tổn thương sinh lực nặng nề." Tòng Thiện nói ra cách nhìn nhận của mình.

"Vấn đề là ở tộc Raim là một nhánh nhỏ của tộc Susu. Thật ra thì khoáng sản của quốc gia này vô cùng phong phú, nếu như ở trong thời bình, mỏ vàng của tộc Raim cũng sẽ không quá khiến người ta đỏ mắt, nhưng ở tại thời đại chỉnh đốn sửa sang lại tất cả này, tài nguyên kinh người của bọn họ có lẽ sẽ trở thành bùa lấy mạng bọn họ. Cho nên, bọn họ có thể sẽ phải tìm chỗ dựa vững chắc để dựa vào, mà cùng với tổ tiên của tộc Susu thì là sự lựa chọn tốt nhất." Hàn Dập Hạo nói ra điểm mấu chốt nhất.

Lần này Tòng Thiện hiểu rõ toàn bộ, cô vừa bị năng lực phân tích siêu cường của Hàn Dập Hạo thuyết phục, vừa vô cùng ảo não sao mình lại không may cứu phải người của bộ lạc này.

"Chỉ có điều, có lẽ chuyện cũng không có quá tệ. Tôi và vị gọi là tù trưởng Arsfat kia đã tán gẫu qua một lần, tôi nhìn ra được anh ta là một người rất có trình độ, không phải không biết một khi quyết định cuốn vào chiến tranh, sẽ mang đến cho tộc Raim rất nhiều tổn thất lớn. Cho nên, một mặt anh ta đối đãi với chúng ta bằng lễ, một mặt lại không muốn thả chúng ta đi, tôi đoán chừng đây chính là biểu hiện anh vẫn còn đang do dự." Giọng nói của Hàn Dập Hạo chuyển sang hơi nhẹ nhõm một chút.

"Nhưng là chúng ta cũng đã mất tích mấy ngày rồi, Liên Hiệp Quốc nhất định đang cử người tìm kiếm khắp nơi, mặc dù ở đây tin tức tương đối bế tắc, nhưng bị bọn họ biết rõ thân phận của anh chỉ là vấn đề thời gian. Tôi sợ việc này sẽ thúc đẩy Arsfat làm ra quyết định." Tòng Thiện nói ra vấn đề không thể không lo lắng.

"Cho nên chúng ta phải tìm thời cơ, có lẽ em trai Angus của Arsfat có thể trở thành điểm đột phá cho chúng ta." Hàn Dập Hạo nói.

"Anh đã gặp Angus rồi sao?" Tòng Thiện nhớ ra đã nghe được cái tên này từ đâu rồi, nói như vậy, người đàn ông mặt mũi lạnh lùng đó quả thật là tù trưởng của bộ lạc này.

"Cậu ta tới hỏi một chút chuyện xảy ra sau khi cậu ta hôn mê, tôi đã nói cho cậu ta biết chuyện cô dẫu có chết cũng không để cho con báo ăn thịt cậu ta, cho nên nhìn qua cậu ta đối với cô và tôi rất là tôn kính." Hàn Dập Hạo thản nhiên nói, anh nhìn ra được Angus rất thật thà chất phác hơn nữa đối với ơn cứu mạng trong lòng rất là cảm kích, Hàn Dập Hạo cũng vì vậy mà đề xuất hy vọng có thể để cho bọn họ mau chóng rời đi, để cho Tòng Thiện về doanh trại tiếp nhận sự theo dõi và trị liệu tốt hơn, mà Angus cũng đã đồng ý sẽ nhờ anh trai mình sắp xếp.

"Hy vọng anh ta thật sự có thể giúp được chúng ta." Tòng Thiện khẽ thở dài.

Bất giác, thuốc cháo đã uống cạn, Hàn Dập Hạo lại bưng bát nước lên để cho cô uống.

"Nước này có vị thật là lạ." Tòng Thiện uống một hớp, thiếu chút nữa phun ra.

"Nước của thôn này nhiễm kim loại nặng vượt xa chỉ tiêu, nhưng lại không có cách nào đưa nguồn nước từ bên ngoài vào, cho nên chỉ có thể uống cái này. Cô uống một chút là được rồi." Hàn Dập Hạo để bát nước lại chỗ cũ, chỉ cần hấp thu lượng nước thấp nhất cơ thể cần đến là được rồi.

Tòng Thiện nhìn bóng lưng của anh, trong lòng có loại cảm giác không nói rõ được, có lẽ là chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày Hàn đại thiếu lại "Hầu hạ" cô húp cháo uống nước, mấy ngày trước bọn họ còn như nước với lửa như thể không liên quan, bây giờ lại cùng nhau trải qua sinh tử, không khỏi không cảm khái, vận mệnh tựa như dao giết heo, bạn vĩnh viễn cũng không biết nó lúc nào sẽ đột nhiên ra tay, hình ảnh mà bạn cảm thấy vĩnh viễn sẽ không bao giờ thay đổi lại bị cắt thành mảnh vụn.

Hàn Dập Hạo hiển nhiên không biết trong lòng Tòng Thiện đang nghĩ lung tung gì, càng không biết cô đem hiềm khích trước kia giữa hai người hình dung thành "Bị dao giết heo chém một nhát" tiêu tan mất.

Anh xoay người lại, thì nhìn thấy vẻ mặt ngẩn người của Tòng Thiện, anh nhịn không được hỏi: "Cô đang nghĩ gì vậy?"

Tòng Thiện lấy lại tinh thần, nhìn vào bộ quân phục đã giặt sạch sẽ ấy, tùy tiện tìm một cái cớ cho qua, "Đang nghĩ còn bao lâu nữa mới có thể trở về doanh trại, Gia Nghi chắc chắn rất lo lắng cho anh... Tôi."

Phát giác nói lỡ lời, Tòng Thiện vội vàng chỉnh lại.

Nhưng không gạt được tâm tư cẩn thận nào đó của người đàn ông, ánh mắt thâm thúy của Hàn Dập Hạo sáng lên nhìn vào vẻ mặt hơi có vẻ lúng túng của cô, giọng nói vô cùng từ tính từ từ vang lên, "Cô để ý sao?"

"Để ý cái gì?" Tòng Thiện không hiểu ý của anh, đôi mắt to trong veo của cô nghi ngờ chớp chớp hai cái, chờ anh giải thích.

"Bạn quân y đó của cô, Lộ Gia Nghi." Anh nhìn chăm chú vào nét mặt của cô, muốn nhìn thấy một chút gì đó anh muốn nhìn, nhưng cô lại không có biểu hiện ra chút gì.

"Thì ra là trí nhớ của anh đối với Gia Nghi khắc sâu như vậy, ngay cả tên và nghề nghiệp cũng nhớ được rất rõ ràng." Tòng Thiện trêu ghẹo nói; nói như vậy, Hàn Dập Hạo đối với Gia Nghi cũng không phải không có chút ấn tượng gì, với thái độ Gia Nghi thề quyết không từ bỏ, không chừng sau này hai người thật đúng là có thể làm dấy lên tia lửa gì đó.

"Tôi đã gặp qua là không quên được, cho dù là người ăn xin bên đường, tôi gặp một lần cũng sẽ không quên." Hàn Dập Hạo bất mãn lời nói của cô, vẻ mặt trở nên có chút u ám.

"Này, sao anh có thể đánh đồng Gia Nghi với người ăn xin bên đường." Tòng Thiện cũng bất mãn, người này sao luôn không biết nói chuyện vậy chứ.

"Đừng đổi chủ đề." Hàn Dập Hạo cúi người nhìn cô, tiếp tục vấn đề vừa rồi, "Trả lời tôi, cô có để ý hay không?"

"Tôi để ý cái gì cơ?" Tòng Thiện bị anh hỏi không hiểu ra sao cả, không biết người đàn ông trước mắt này rốt cuộc muốn hỏi cái gì.

"Cô!" Khi một người tình cảm ngu ngốc gặp phải một người tình cảm ngu ngốc khác, thường thường sẽ xuất hiện tình huống như vậy, đó chính là mắt to trừng mắt nhỏ, bạn nhìn mà không hiểu tôi, tôi cũng nhìn mà không hiểu bạn, cả hai đều không biết phải nói gì.

Không biết làm thế nào hỏi ra lời, cũng không biết đang rối rắm thứ gì, Hàn Dập Hạo bị ánh mắt "Đơn thuần" của Tòng Thiện chọc tức, chẳng thèm nói với cô câu nào, xoay người rời đi.

Tòng Thiện ở lại nằm trên giường, mở to hai mắt, sau một hồi lâu, bực bội thốt lên một câu: "Đúng là bệnh thần kinh."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.03.2015, 19:19
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 40: Dạ tiệc (1)

Editor: smizluy1901

Sau khi Hàn Dập Hạo "Tức giận" rời đi, còn chưa tới buổi tối đã quay trở lại, vẫn là khuôn mặt nghiêm túc, vẫn là tự mình đốc thúc cô uống thuốc ăn cơm, nhưng không có nhiều lời với Tòng Thiện.

Có lẽ Tòng Thiện cũng đã quen với tính tình "Hay thay đổi" của anh, cũng lười phải để ý tới anh, sau khi đợi cô ngủ, anh mới rời đi.

Ngày hôm sau vẫn vậy, nhưng vào buổi chiều có người tới thông báo cho bọn họ biết, Arsfat muốn tổ chức một bữa tiệc vào tối nay, mời bọn họ tham dự, cũng là bày tỏ lòng biết ơn.

Bởi vì trong lòng có cảnh giác, hai người không tự chủ được cùng nhớ lại ba chữ: Hồng Môn Yến!

Nhưng đến buổi tối, bọn họ mới phát giác được là quá nhạy cảm rồi.

Dạ tiệc của Châu Phi cũng có chút giống như là đốt lửa trại vậy, ở giữa sân rộng lớn dựng đống lửa rừng rực, những đốm lửa nhỏ cháy tí tách bắn tàn tung tóe, giống như đom đóm bay múa khắp bầu trời.

Phía trên ngọn lửa lớn gác lên nướng toàn dê và mấy con động vật Tòng Thiện chưa từng gặp qua, cô đoán những thứ này chính là động vật hoang dã ở Châu Phi, cũng không biết quốc gia này có luật bảo vệ động vật hoang dã hay không.

Hàn Dập Hạo đi ở bên cạnh Tòng Thiện, nếu như biết lúc này cô vẫn còn đang nghĩ đến vấn đề này, nhất định sẽ tức giận đến bị nội thương.

Một bên sân rộng được trải tấm thảm sạch sẽ, trên tấm thảm bày mấy cái bàn thấp thật dài, phía trên dùng dụng cụ tinh xảo chứa rượu ngon và trái cây, chờ đến gần, Tòng Thiện mới nhìn thấy rõ những đồ này, dĩ nhiên tất cả đều là làm từ vàng ròng!

"Chủ nhân" -- Arsfat thì ngược lại với những thứ vàng này, không có mặc quân phục nhìn thấy ngày đó, chỉ mặc một chiếc áo dài màu trắng đơn giản không có tay rộng thùng thình, đầu đội mũ trắng, ngay cả giày cũng là màu trắng. Truyện được đăng tại dîễn đàn lê qµý đôn.

Nếu không phải biết rõ người ở Samos tôn sùng màu trắng, Tòng Thiện thật sự sẽ cho rằng đây là một tang lễ, bởi vì đưa mắt nhìn quanh, mấy người đàn ông đều mặc quần áo màu trắng.

Hàn Dập Hạo và Tòng Thiện cũng mặc một bộ quần áo màu trắng, đặc biệt là bộ quần áo này của Tòng Thiện, nhìn từ phía trước rõ ràng là một mảnh vải chỉnh tề, không biết quấn thế nào lại quấn thành một chiếc váy dài, mà cô so với những người phụ nữ mặc quần áo để lộ ngực nhỏ eo to, quả thực Tòng Thiện được quấn kín không kẽ hở, nhưng cô hiểu được, ở quốc gia này, chỉ có người có thân phận địa vị mới có thể mặc đồ trắng ở nơi quan trọng.

Tòng Thiện vẫn không hiểu vì sao một đám người Châu Phi lại tôn sùng màu trắng như vậy, cho đến khi cô nhìn thấy Arsfat, mới phát giác được thì ra là người đàn ông da đen mặc vào màu trắng thanh lịch, so với người da trắng lại càng đặc biệt phong tình hơn.

Đứng cạnh Arsfat còn có một thiếu niên, diện mạo có vài phần giống với anh ta, cũng là màu da rám nắng, mắt to sáng ngời và ngũ quan lập thể, nhưng khác với vẻ lạnh lùng của Arsfat, trên mặt thiếu niên này luôn treo nụ cười, khiến Tòng Thiện không khỏi nảy sinh thiện cảm với anh ta.

"Cậu ta chính là Angus." Hàn Dập Hạo nhẹ giọng nói.

Thì ra là như vậy, Tòng Thiện cũng đáp lại anh ta bằng nụ cười, nhưng cô không biết nụ cười của cô cũng lọt vào trong mắt của hai người đàn ông khác.

Hàn Dập Hạo luôn biết Tòng Thiện cười lên trông rất là xinh đẹp, nhất là hôm nay, vì để tham dự buổi dạ tiệc tối nay, lúc chiều còn có cô hầu gái tới giúp cô trang điểm, thoa phấn thật dày lên trên mặt của cô nhưng vết sẹo vẫn không mờ đi, còn đánh phấn mắt và thoa má hồng son bóng, ở yêu cầu mãnh liệt của cô, tóc chỉ búi lỏng, trong tóc đen dùng trân châu màu trắng tô điểm, phối với chiếc váy dài tự nhiên này, cả người trông rất cao quý và trang nhã, tươi đẹp thoát tục, hơn nữa nụ cười này, trong nháy mắt đoạt đi tất cả tầm mắt của Hàn Dập Hạo. Truyện được đăng tại dîễn đàn lê qµý đôn.

Nhưng đồng thời, và vì nụ cười này không phải vì anh, trong lòng Hàn Dập Hạo có chút không vui.

Mà phản ứng của Arsfat lại càng mãnh liệt hơn, bởi vì cô gái xinh đẹp trước mắt này đang đi tới phía của anh, cách ăn mặc và nụ cười này lại tương tự như người trong kí ức.

Cho đến khi Tòng Thiện và Hàn Dập Hạo đi tới trước mặt của anh, Arsfat mới có phản ứng.

"Xin chào, bạn đường xa mà đến." Arsfat anh tuấn cường tráng, trên mặt treo nụ cười mang tính lễ độ, đưa tay phải ra với Hàn Dập Hạo.

"Xin chào, ngài tù trưởng tôn kính." Hàn Dập Hạo cũng lịch sự đưa tay bắt tay anh, chẳng qua là không cẩn thận hơi dùng sức một chút.

Anh cũng không phải là kẻ mù, vừa rồi ánh mắt Arsfat nhìn Tòng Thiện sao anh có thể không phân biệt được, vì vậy đối với kẻ sau cảnh giác càng sâu.

Arsfat cũng cảm thấy được thái độ thù địch của Hàn Dập Hạo, nhìn thấy anh không để lại dấu vết mà che chở Tòng Thiện, trong lòng dường như cũng hiểu một chút, lực tay không khỏi cũng tăng thêm mấy phần.

Hai người vừa khách sáo lại vừa xa lánh mà chào hỏi nhau, nhưng vẫn không chịu buông tay, Tòng Thiện đứng gần bọn họ cũng nhịn không được tò mò nhìn hai người họ.

Chỉ thấy hai người đàn ông cao lớn điển trai cùng nhìn nhau, một người như biển sâu không lường được, một người như chim ưng bễ nghễ liếc nhìn vạn vật, mặc dù trên mặt bọn họ đều treo nụ cười thản nhiên, nhưng chẳng biết tại sao, Tòng Thiện cảm thấy bầu không khí có chút kỳ lạ.

Ngay cả Angus cũng nhận thấy được có cái gì đó bất thường, anh thấp giọng khẽ nhắc nhở ở bên tai Arsfat: "Anh, nên để cho khách vào ngồi đi chứ."

Nghe vậy, hai người ung dung thản nhiên cùng buông tay ra, nhìn nhau cười một tiếng, trông giống như là bạn bè thân thiết nhiều năm không gặp vậy. Truyện được đăng tại dîễn đàn lê qµý đôn.

"Mời hai vị vào chỗ." Angus thay mặt Arsfat nói.

May mà bởi vì phong tục ở đây, nếu như phái nữ không chủ động đưa tay, phái nam cũng sẽ không bắt tay với bạn, cho nên Arsfat cũng không có bắt tay với Tòng Thiện, việc này làm cho tâm tình của Hàn Dập Hạo khá hơn một chút.

Vì để tiện quan sát ca múa, bàn thấp là xếp theo kiểu hình cung, Arsfat ngồi ở vị trí chính giữa, thảm lông phía dưới người anh là làm bằng tơ vàng, trên người anh lại giản dị đến ngay cả chiếc nhẫn vàng cũng không đeo, nhưng phối với ánh sáng lập lòe xung quanh, cả người toát ra một cảm giác khiêm tốn và hoa lệ.

Khách nam khách nữ phân ngồi ở hai bên, sau khi chờ Arsfat và những người khách ngồi xuống, những người còn lại mới lần lượt ngồi xuống.

Tòng Thiện nhìn trên bàn, quả nhiên không có tìm ra các thứ như dao nĩa, chẳng lẽ đợi lát nữa thật sự phải dùng tay lấy ăn sao?

Tuy nhiên, trong lúc nội tâm cô vẫn còn rối rắm cái vấn đề này thì sau lưng đột nhiên truyền đến một loạt tiếng vang leng keng, cô mới vừa quay đầu lại, một cô bé đã chạy tới bên cạnh cô.

Đứa nhỏ mở to mắt nhìn cô, giọng trẻ con trong trẻo mềm mại êm dịu kêu lên: "Mẹ!"

Editor lảm nhảm: Uhm, hôm nay bạn có dạo thử mấy web copy thấy truyện mình làm view và fshare bên đó cao ngất mà ngưỡng mộ quá chừng, nhìn lại của mình buồn không thể tả, thiết nghĩ người cần ủng hộ cần được động viên tiếp sức thì không có, còn người chỉ ngồi mát ăn bát vàng thì được ủng hộ rần rần ~~> nản.


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 04.04.2015, 10:32.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 293 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ahihi_ihaha, Bhoakl, Hatdekute1405, Jujuju, Le Thanh, mayayuki, me2nhoc, nhunghin1105, nhungtasa, Ruby0708, Sal.it_study_, Thắm Đặng, tiểu khanh tử, utby93, vân anh kute và 421 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

8 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

9 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31



cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.