Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 10.03.2015, 16:46
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 45
Chương 296, Phó gia
     
Tử Tình cẩn thận trang điểm một phen, bên trong là áo bông cùng màu với áo lụa mỏng, áo khoác không bâu vạt xéo bằng gấm Tứ Xuyên đỏ thẫm thêu phù dung cá chép, viền cổ tay áo và vạt áo thêu một đường hoa trắng, váy dài bằng lụa hoa mỏng, Tiểu Lam chải búi tóc Phi Thiên, Tử Tình nhìn không thích, nói: "Vẫn là đổi búi tóc Song Vân đi." Tử Tình thích búi tóc Song Vân dịu dàng không phô trương hơn.

Đây là lần đầu tiên Tử Tình chính thức tới nhà giàu bái phỏng, hồi còn nhỏ cũng tới Văn gia một lần, chẳng qua khi đó còn nhỏ, Tử Tình cũng không muốn biểu hiện ra nhiều xuất sắc, lần này thì không giống, dù sao cũng là chống đỡ bên ngoài một chút cho Tử Hỉ, không thể làm cho người ta nhìn ra nàng đến từ nơi thôn dã, do đó nhìn thấp Tử Hỉ.

Tiểu Lam thay đổi kiểu tóc cho Tử Tình, cắm lên bộ diêu bằng vàng ròng và hồng ngọc, rủ xuống ba viên trân châu to bằng ngón tay út, ba cây trâm hoa bằng vàng ròng gắn hồng ngọc cùng kiểu, cắm vào búi tóc, Tiểu Thanh dùng gương để Tử Tình quan sát một chút, nói: "Kiểu tóc này của nãi nãi có vẻ hấp dẫn hơn một chút."

Tử Tình ăn mặc trang điểm xong, Lâm Khang Bình tiến vào nhìn thấy thoáng thất thần, cười nói: "Thường ngày nhìn quen dáng vẻ cửa nhỏ nhà nghèo của ngươi, giờ rồi đột nhiên thay đổi phong cách, còn thiếu một chút thì không nhận ra được. Đẹp lắm, có thế cái này không uổng phí một phen tâm tư của ta, đi thật xa tìm cho ngươi thấy thứ tốt mà không cần, để mốc trắng rồi."

Tiểu Thanh Tiểu Lam thấy vội cười lui xuống, Lâm Khang Bình dán vào tai Tử Tình cười nói: "Nếu đổi thành váy đỏ thẫm, ta còn tưởng rằng lại quay trở lại ngày động phòng đó."

Tử Tình vươn tay véo thắt lưng Lâm Khang Bình, "Lại lề mề nữa thì muộn mất."

"Ta là muốn đi, ai bảo ngươi trang điểm xinh đẹp như vậy, lại phải đi cho người khác xem, ta tất nhiên là không phục rồi."

Tử Tình nghe xong lời nói của hắn, bật cười. Kiễng gót chân véo xuống mặt Lâm Khang Bình, cười nói: "Thật sự là càng sống càng tụt lùi, lời này cũng để mấy người tiểu Tam tiểu Tứ nghe một chút, nhìn xem hai ta ai có thể làm nũng hơn ai?"

Lâm Khang Bình trộm hương. Nói: "Cho bọn hắn nghe cái gì, ta chỉ nói cho ngươi nghe. Không bằng hôm nay chúng ta không đi nữa?"

"Tiểu Thanh, Tiểu Lam. Đi vào hầu hạ Gia thay quần áo." Tử Tình lớn tiếng gọi một câu, Tiểu Thanh Tiểu Lam quả thực đi vào.

Lâm Khang Bình tức giận đến nghiến răng, cũng không dám chậm trễ chính sự, thay quần áo, nói nhỏ một câu bên tai Tử Tình: "Xem buổi ta thu thập ngươi như thế nào."

Tử Tình dẫn theo Tiểu Thanh Tiểu Lam, ôm Thư Ngọc, tên của Thư Ngọc vẫn là Tăng Thụy Tường đặt. Mấy ván mạt trượt kia vận may của Tử Tình tốt vô cùng, Lưu thị cứ cười nói là thần tài che chở, Tăng Thụy Tường lúc đó đã nói, nam hài tử lấy tên gọi là Thư Ngọc, Ngọc chính là ý nghĩa trân bảo. Cũng có ý nghĩa tài phú.

Thư Duệ Thư Ngạn thì giao cho Tiểu Phấn Tiểu Lục rồi, Tiểu Bạch Tiểu Hoàng còn đang trong giai đoạn học quy củ, nhưng vẫn sẽ chơi cùng đứa nhỏ.

Đến An Châu, Lâm Khang Bình dẫn thẳng Tử Tình tới Phó trạch, cửa lớn sơn đen thoạt nhìn như bóng loáng sáng lóa, như là mới rửa, Tiểu Lam đi tới đưa bái thiếp, sau một lúc thì có một quản sự bà tử hơn bốn mươi tuổi ra đón, đi vào cửa chính. Ở giữa là chính đường, hai bên là đông tây sương phòng, hành lang, bà tử dẫn theo mấy người Tử Tình đi qua hành lang, gã sai vặt bên cạnh đều cúi thấp đầu xuống, Lâm Khang Bình ở lại ngoại viện. Mấy người Tử Tình vào cổng trong, có một phụ nhân hơn ba mươi tuổi, dấn theo năm sáu nha hoàn đứng ở trên bậc thềm, Tử Tình vội đưa đứa nhỏ cho Tiểu Lam, tự mình hành lễ, phụ nhân vội đi xuống bậc thềm, dắt tay Tử Tình, cười nói: "Suốt ngày nghe hai nhi tử bướng bỉnh kia nhà ta nói Tình tỷ tỷ này Tình tỷ tỷ kia, đã sớm muốn gặp, nghe nói ngươi mang thai, cũng không thể không biết xấu hổ đưa thiếp mời quấy rầy. Hôm nay vừa thấy, quả thực không giống bình thường, vừa chân thật vừa đoan trang hào phóng lại xinh đẹp quyến rũ, càng nổi bật vẻ quê mùa của chúng ta đây rồi."

  Tử Tình giương mắt nhìn Phó phu nhân một cái, mày thô mắt to, lộ ra một vẻ nhanh nhẹn khỏe mạnh, liền cũng có vài phần ý gần gũi, một thân váy mỏng gấm lục khổng tước, thêu một đóa hoa sen hồng lớn, vừa thấy cũng là không rẻ, mất không ít công sức.

Phó phu nhân đón Thư Ngọc trong tay Tiểu Lam, cười nói: "Đây là tiểu công tử, ngươi thật đúng là có bản lĩnh, một hơi sinh được ba nhi tử, chậc chậc, lỗ tai lớn như vậy, trán còn đầy đặn như vậy, vừa thấy chính là đưa nhỏ có phúc khí, sao không dẫn hai đứa kia đến nhìn một cái?"

"Còn quá nhỏ, chưa hết bướng bỉnh, quản không nổi." Tử Tình cười nói.

Lúc này, bên cạnh một tiểu cô nương bảy tám tuổi trong trang phục tiểu thư giật nhẹ góc áo Phó phu nhân, nói: "Nương, ta cũng muốn nhìn tiểu đệ đệ một chút."

Phó phu nhân xoay người cho đứa nhỏ nhìn thoáng qua, nói: "Xem ta kìa, thăm hỏi cao hứng, còn chưa có mời khách nhân vào nhà đâu."

Vào phòng, chia ra chủ khách ngồi xuống, Tiểu Lam đón lấy đứa nhỏ, Phó phu nhân lúc này mới cẩn thận đánh giá Tử Tình, cảm thấy có chút hồ nghi, nàng biết Tử Tình là xuất thân nhà nông, trong nhà có nông trang, nghe nhi tử nàng trở về kể, nông trang rất lớn, nhà Tử Tình gọi là tình viên gì đó, cũng không nhỏ, nhi tử nàng nói là còn lớn hơn nhà nàng một ít, nàng còn có vài phần không tin, không phải chỉ là một tiểu địa chủ thôi sao? Có thể có chỗ nào tốt chứ?

Vốn, Phó đại nhân nhìn trúng Tử Hỉ, nàng đúng là không hài lòng lắm, Tử Hỉ có tiền đồ ra sao, bây giờ cũng khó mà nói, hơn nữa xuất thân nhà nông, để nữ nhi của nàng gả vào nhà nông, Tử Hỉ còn đang đọc sách, nữ nhi của nàng chẳng phải là phải giúp gia bà làm việc nhà nông, việc này sao nàng tiếp nhận nổi? Nữ nhi của nàng cũng làm không nổi.

Sau này, Tử Hỉ tới cửa, nàng ra mặt tiếp đãi một chút, gặp qua Tử Hỉ, cũng có vài phần tâm động, chẳng qua là đối với xuất thân của Tử Hỉ không vừa lòng lắm, vẫn là nữ nhi của nàng ở hậu đường xem mắt Tử Hỉ, có vài phần nhìn trúng, sau đó lão thái thái ra chủ ý, để hai tiểu tôn tử lấy danh nghĩa tăng thêm kiến thức, vào Tăng gia ở.

Biết được trong viện Tăng gia đúng là trồng dưa, trái cây và rau, trong nhà có vài nha hoàn, cũng là các phòng chia riêng, Phó phu nhân còn có chút do dự, sau này nghe xong lời kể của nhi tử, nói nữ nhân Tăng gia không cần xuống đất, nam cũng không cần, việc nặng là thuê người làm, ruộng đất đều cho thuê, chỉ còn mình dưa, trái cây và rau trong vườn cần tưới nước một chút gì đó, sau này lại nghe nói tình huống nhà Tử Tình, thế nhưng bọn nhỏ nói đồ ăn trong nhà Tử Tình còn tinh xảo còn chú trọng hơn cả nhà nàng, cái này làm nàng có vài phần suy đoán.

Phó phu nhân nhờ người bên cạnh Phó đại nhân hỏi thăm chút chuyện của Tăng gia, trong lúc đó cũng đúng là lén lại hỏi thăm mấy hộ cầu hôn, đều không thuận mắt bằng Tử Hỉ, đây cũng là nguyên nhân cửa hôn sự này cho tới bây giờ bọn họ mới nói ra, đều bị Tử Tình đoán trúng.

Phó phu nhân nhìn trang phục của Tử Tình ăn nhập với khí chất, có chút tin lời mấy đứa nhỏ, xem ra, Tăng gia không như họ nghĩ, chỉ là tiểu địa chủ mà thôi, Tử Tình lần này mang đến tặng Phó phu nhân hai cuộn gấm Tô, vừa thấy chính là hàng tốt, còn có một bộ son bột nước Hàng Châu thượng đẳng, một bình sứ Thanh Hoa nhỏ, giá khẳng định không rẻ. Còn có hai cái gương thủy tinh, là đồ hải ngoại, mặt sau khắc một viên đá quý màu lục, Phó phu nhân dù sao cũng là có chút kiến thức, biết giá trị thứ này, trong lòng thầm nghĩ kỳ quái, Tử Tình là một nông gia nữ sao lại có hàng ngoại? Chẳng qua thấy mấy thứ của Tử Tình, Phó phu nhân có chút để trong lòng rồi, Tử Tình chỉ sợ là tới cửa thăm dò tiếng gió rồi.

Phó phu nhân liếc nhìn đồ, vội hỏi: "Quá tiêu tốn rồi, lần trước ngươi đưa tới cho chúng ta dưa, trái cây và rau xanh cũng rất tốt, còn có một đôi ba ba nhiểu năm, mệt ngươi làm sao tìm thấy, tổ mẫu bọn nhỏ thấy thích cái gì như vậy, nói có bạc cũng không có chỗ mua thứ tốt, lúc này ngươi lại tặng ta mấy thứ này, thật là khiến ta xấu hổ."

"Phu nhân chê cười rồi, ở chỗ nông thôn, cũng chẳng qua chỉ là chút đồ nhà trồng ra, chỗ nào có thể vào mắt phu nhân? Phu nhân đã thích, lần sau lại sai người đưa một chút đến là được."

"Cái này sao có thể? Quá phiền toái rồi."

Tử Tình thấy tiểu cô nương tựa sát vào bên cạnh, cười nói: "Đây là lệnh thiên kim rồi, không biết năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"

"Ta năm nay bảy tuổi rồi. Ta tên là Phó Gia Ninh, ta còn có một tỷ tỷ gọi là Phó Gia Hòa." Thanh âm tiểu cô nương giòn tan, như châu như ngọc. Mặt mày nàng thanh tú hơn mẫu thân một chút, khó có được là một đôi mắt đen, lộ ra vẻ thông minh khỏe mạnh.

"À, Phó phu nhân có bốn đứa nhỏ, hai nhi hai nữ, thật đúng là tốt, ta cũng là ước gì có một nữ nhi. Không biết đại tiểu thư năm nay bao nhiêu tuổi, ta còn có một tiểu muội năm nay mười bốn tuổi."

"Thật đúng là khéo, đại nữ nhi nhà ta năm nay mười lăm tuổi, đi dâng hương với tổ mẫu nàng rồi, cũng sắp trở lại."

"Đều nói đứa nhỏ còn nhỏ, cha mẹ phát sầu, quan tâm không ít chuyện, nhưng đứa nhỏ lớn lên, làm cha mẹ cũng phát sầu, nghĩ làm sao cho đứa nhỏ một mối hôn nhân tốt? Không biết tiểu thư nhà phu nhân có cửa hôn sự tốt nào chưa?"

"Đúng vậy, giống như ngươi nói, tới cửa cầu hôn không ít, cần phải tìm một mối vừa ý, tất nhiên không thể dễ dàng rồi." Phó phu nhân nói.

Tử Tình vừa nghe đối phương nói tới cửa cầu hôn không ít, suy nghĩ một chút, rồi cũng nói: "Nhà của ta cũng là như thế, việc hôn nhân của tiểu muội ta định trước, bây giờ cũng chỉ còn lại tiểu đệ ta còn chưa nói xong. Muốn theo ý của tiểu đệ ta, muốn đợi sau khi thi hội mới cưới. Cha mẹ cũng là khó khăn lắm mới thuyết phục được hắn, cũng không thể chậm trễ tiểu muội ta đúng không? Ta cũng phải lôi kéo hắn vừa khuyên vừa dỗ, này không, nương ta cũng là tìm kiếm khắp nơi, điều kiện quá tốt, lại sợ người ta chướng mắt. Tục ngữ nói, cưới vợ cưới thấp, gả nữ gả cao, nương ta lo lắng tiểu thư người ta gả tới lại ủy khuất, dù trước mắt tiểu đệ nhà ta còn chỉ là Lẫm sinh. Nhưng điều kiện kém một chút, nương ta cũng không nguyện chấp nhận, bằng trước mắt xem ra, tiền đồ tiểu đệ ta sẽ không kém hơn đại ca, cho nên, nương ta, cũng là ở nhà lo suốt."

"Ôi, các ngươi nói vậy cũng là chưa tiếp xúc qua, không biết, càng là đứa nhỏ nhà giàu, càng là có tri thức hiểu lễ nghĩa, từ nhỏ được bà vú và ma ma giáo dưỡng quản, nhất định không tệ được. Không nói tiểu thư nhà giàu người ta, chỉ là đứa nhỏ như gia đình chúng ta vậy, cũng là hiểu rõ lí lẽ này, từ xưa đã có câu châm ngôn rất hay, lấy chồng theo chồng, tuy rằng thô tục một chút, đạo lý này cũng là dễ hiểu. Nữ nhân gả cho nam nhân, cũng không phải là nhập gia tùy tục, có cái gì có thể ủy khuất? Lão gia nhà ta thường xuyên nói một câu là ‘ đừng coi thường thiếu niên nghèo. ’ tạo hóa của thiếu niên lang chỗ nào có thể nói rõ ràng? Mấu chốt xem có thể chọn đúng người hay không, ngươi nói đạo lý này đúng hay không?"

Phó phu nhân vừa nói như thế, Tử Tình cũng liền hiểu, đáng tiếc, không thấy được Phó đại tiểu thư, có chút tiếc nuối, chẳng qua, nhìn mấy đứa nhỏ Phó gia, mặc dù không phải là dung mạo khuynh thành, ít nhất cũng là nằm trong tầng trên.

Tử Tình cáo từ ra về, Phó phu nhân hết lời giữ lại, trước ngực Tử Tình đã trướng đau, nên cho đứa nhỏ bú sữa rồi, nơi nào không biết xấu hổ ở lại? Phó phu nhân đáp lễ không ít, Tử Tình cũng không nhìn kỹ, chỉ lo lên xe ngựa.

By Trạch Mỗ
ps: sorry mọi người tuần trước Mỗ bận quá ko Edit dc  ^:)^



Tập tin gởi kèm:
Chú thích: gấm lục khổng tước

u=1027097807,3900108045&fm=58.jpg [ 17.9 KiB | Đã xem 27649 lần ] u=1027097807,3900108045&fm=58.jpg [ 17.9 KiB | Đã xem 27649 lần ]
Chú thích: Phi thiên kế

u=2418193197,675637356&fm=116&gp=0.jpg [ 4.74 KiB | Đã xem 27649 lần ] u=2418193197,675637356&fm=116&gp=0.jpg [ 4.74 KiB | Đã xem 27649 lần ]
Chú thích: song vân kế

u=835407053,6774018&fm=116&gp=0.jpg [ 8.99 KiB | Đã xem 27649 lần ] u=835407053,6774018&fm=116&gp=0.jpg [ 8.99 KiB | Đã xem 27649 lần ]
Chú thích: Bộ diêu

u=122032736,3900365739&fm=116&gp=0.jpg [ 7.39 KiB | Đã xem 27649 lần ] u=122032736,3900365739&fm=116&gp=0.jpg [ 7.39 KiB | Đã xem 27649 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.03.2015, 00:28
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 45
Chương 297, tri huyện chân đất

Tử Tình ở trong xe cho đứa nhỏ bú sữa, rồi mới đi theo Lâm Khang Bình ra khỏi cửa thành đông An Châu, sau khi rời khỏi đây chính là Lâm giang, trong sông có một hòn đảo đơn độc, đương nhiên lớn hơn cái ở nhà Tử Tình, một cây cầu nổi kéo dài một chân ở tường thành về phía hòn đảo đơn độc, Lâm Khang Bình tự mình đi tới, tìm Tử Hỉ ra ngoài, Tử Hỉ thấy Lâm Khang Bình, tất nhiên vui mừng quá đỗi, một đường chạy băng qua cầu nổi tới gặp Tử Tình.

Tử Tình thấy cầu nổi run lên một cái, trái tim cũng run rẩy theo, vội thò đầu từ trong xe ra hô: "Chậm một chút, cẩn thận ngã xuống nước. Người bao nhiêu tuổi rồi, còn không biết ổn trọng một chút."

Tử Tình nói với hắn chuyện Phó gia, hắn suy nghĩ một lát, nói: "Ta nghe tỷ, tỷ nói tốt là tốt rồi, ta không sao cả, ta chưa từng thấy Phó gia đại tiểu thư, chẳng qua, những người khác của Phó gia ta cũng đều đã gặp, tính tình cũng đều không tệ."

"Ngươi cũng thật ẩu tả, cũng không phải tỷ sống cùng nàng, muốn ta nói, vẫn là tìm một cơ hội gặp mặt đi, nàng đã từng gặp ngươi rồi, hẳn là vừa lòng. Ngày nào đó nương tới, ngươi đi theo nương tới nhìn một chút, vừa lòng, nương ta sẽ đi cầu hôn người ta."

Tử Hỉ suy nghĩ một lát, cũng đồng ý, "Tỷ, ngươi yên tâm, ta biết làm như thế nào, cũng biết mình muốn làm cái gì." Tử Hỉ trước khi đi trịnh trọng nói với Tử Tình.

Tử Tình trở về từ An Châu, đang định nghỉ chân một chút rồi về nhà mẹ đẻ, Thẩm thị tìm tới đây, Tử Tình nói lại chuyện vừa rồi, Thẩm thị nhìn Tử Tình cười nói: "Ngươi đứa nhỏ này, lá gan thật đúng là lớn, chức quan của người ta còn cao hơn ca ngươi, ngươi cũng dám xông vào."

"Nương, hắn cũng là người như chúng ta thôi, chẳng qua phú quý trước chúng ta vài năm, điều kiện của chúng ta cũng không kém mà? Ngươi đi vào thì biết, trong phòng bọn họ bài trí, nhà ta cũng không kém gì, ta xem vườn nhà hắn, còn không lớn bằng nhà ta đâu, chẳng qua trong nhà nhiều hạ nhân hơn mà thôi." Tử Tình nói, phòng ở Phó gia quả thực không chênh lệch nhiều lắm với nhà Tử Tình.

"Điều này cũng đúng, ta từng tới Hạ gia xem. Chẳng qua cha ngươi nói, trong nhà người ta đều bài trí đồ cổ đáng giá. Ta là nhìn không ra chỗ nào tốt."

Thẩm thị nói cũng là lời nói thật. Nhà những người đó trải qua nhiều năm truyền thừa như vậy, tất nhiên Tăng gia chỉ là một địa chủ mới nổi không thể so sánh được.

Tăng Thụy Tường và Thẩm thị đến cùng vẫn là dẫn theo Tử Hỉ tới Phó gia một chuyến, nghe nói Tử Hỉ coi như vừa lòng, sau khi trở về, Thẩm thị mời Quan môi An Châu phủ tới Phó gia cầu hôn, chuyện tiếp theo cũng rất thuận lợi. Thẩm thị dựa theo lễ vật Hạ gia đưa trong lễ đính hôn của Tử Vũ mà chuẩn bị cho Phó gia tiểu thư một phần, cũng không coi là thất lễ.

Phó gia đối với việc Tăng gia lấy ra sáu trăm lượng bạc làm lễ đính hôn, cũng là hơi có chút ngoài ý muốn, cảm thấy vừa lòng hơn.

Tử Hỉ phải đính hôn. Dương thị sinh nhi tử, muốn mời người nhà mẹ đẻ nàng mấy bàn khách, Khang trang cũng có hai đôi muốn thành thân, việc vui đều đuổi tới một chỗ, để tỏ lòng ăn mừng, Khang trang giết hai đầu heo, tặng cho Tăng gia  một nửa. Còn lại trong trang bày tiệc một ngày. Vui vẻ náo nhiệt một ngày, Lâm Khang Bình và Tử Tình tham dự hôn lễ của bọn họ, đảm nhiệm bốn vị trí cao đường, Tử Tình cho hai vị tân nương mỗi người một mảnh vải đỏ thẫm, một bộ đồ trang sức bạc, cảm khái vài câu.

Tử Tình thấy Hoàng bà tử đang phơi thịt khô, đột nhiên nhớ tới rất nhiều năm trước muốn làm lạp xưởng, nhưng khi đó còn nhỏ, vẫn không có cơ hội làm. Trình tự cụ thể vẫn là nhớ được. Đời trước hay làm trợ thủ giúp lão mẹ, nghe bà nhắc tới, quê nhà bên kia mừng năm mới dường như mỗi nhà đều chuẩn bị thứ này, dùng để nhắm rượu cũng là không tệ. Cách làm đơn giản, muốn nói phiền toái, chỉ có thể là làm sạch ruột non cạo thành ruột sấy (vỏ lạp xưởng) là tốn chút công sức, nhưng là, ở đây mọi người đều có thể xử lý mấy thứ này, Tử Tình có làm cũng không gây chú ý.

Vì là lần đầu tiên. Tử Tình chỉ cần một chân trước. Lấy một bộ ruột non, về nhà để Tiểu Tử làm sạch. Còn mình đi lấy đường trắng và rượu trắng để ướp thịt, việc này phải vừa nhồi thịt vào một đầu vừa phải dùng kim đâm vài lỗ trên ruột, thả khí ra, sáu bảy tấc một đoạn, sau khi buộc chặt, đặt ở dưới ánh mặt trời phơi khô là được.

Sau khi làm xong lạp xưởng, ngày cũng tiến vào tháng chạp, Tử Tình lấy ra cho Lâm Khang Bình nếm thử, coi như thành công, vốn định lại làm một ít mừng năm mới tặng lễ tết, đáng tiếc, vừa vào tháng chạp, mưa phùn dai dẳng không ngừng, Tử Tình đành phải bỏ đi suy nghĩ này, tạm gác lại sang năm lại nói tiếp.

Lâm Khang Bình nhận được thư Vương Tài Vương Hỉ gửi, hai người đều thành thân từ tháng mười một, chuẩn bị dẫn theo nàng dâu mới tới dập đầu với Tử Tình và Lâm Khang Bình, cũng lại dẫn theo A Thổ A Thủy lịch lãm một năm, về sau, phải dựa vào hai người bọn họ chạy.

Cuối năm, Tử Tình giúp đỡ Lâm Khang Bình tính sổ, bỗng nhiên nhớ tới, Khang trang có hai hộ thành thân. Khang trang này giống như một gia đình, thành viên bên trong chính là huynh đệ tỷ muội, chưa thành thân huynh đệ tỷ muội thế nào đều dễ nói, ít tư lợi, giờ có gia đình nhỏ rồi, nhất định muốn chăm nom gia đình của mình, liền có chút tâm tư, cùng với chờ có một ngày náo loạn gây ra mâu thuẫn, còn không bằng như nhà Tử Tình, thành thân xong một cái thì cho bọn họ ở riêng.

Tử Tình nói đạo lý này với Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình nghe xong nói: "Ngươi nói có một chút đạo lý, chẳng qua là ngươi, theo ngươi nói, nên phân chia thế nào cho hợp lý?"

"Ruộng cạn của Khang trang có bốn trăm mẫu, ruộng nước có hơn tám mươi, mặt khác còn có nuôi gà, thả cá, cây niễng cũng có hơn hai mươi mẫu đi, không bằng cứ như vậy, thành thân trước, một nhà cho hai mươi mẫu ruộng cạn, trong trang trồng cái gì, hắn cũng trồng cái đó, giống như tá điền, chia sổ 4:6, chúng ta coi như khoan hậu rồi, nông cụ và trâu cày ta cũng cung cấp, mì gạo rau xanh mua trong trang, rẻ hơn bên ngoài một chút. Chúng ta sẽ không cho tiền tiêu vặt hàng tháng nữa."

Lâm Khang Bình nghe xong cẩn thận hạch toán một chút, nói: "Hiện tại một mẫu ruộng cạn một năm thu hoạch đại khái được ba bốn lượng bạc, tính ba lượng đi, hai mươi mẫu bọn họ một năm cũng có thể được hơn hai mươi lượng bạc, trừ đi chi phí sinh hoạt một năm, cũng có thể dư lại khoảng mười lượng bạc, tương lai có đứa nhỏ, cũng có thể thoải mái một chút. Theo ý ngươi đi, chúng ta cũng bớt lo, tất cả ăn mặc cung cấp đều không cần ta quan tâm nữa, không sợ bọn họ không phí tâm tư quản lý. Là chủ ý tốt, trước kia thôn trang Văn gia cũng là như vậy, chẳng qua điều kiện không hậu đãi được như chúng ta."

"Quý một lúa mạch phải trồng rồi, không bằng bây giờ chia luôn cho bọn họ, đầu xuân tự bọn họ có thể xử lý. Phòng ăn cũng có thể bớt chút việc, bây giờ đứa nhỏ trong trang càng ngày càng lớn, sức ăn lớn, Hoàng bà tử càng ngày càng cố hết sức, về sau cứ làm như vậy. Chờ người Khang trang đều thành thân rồi, chúng ta cũng đã chia xong." Tử Tình nói.

"Hay là tìm thêm một ít nữ oa tới, nam oa đủ dùng rồi, ngày nào đó đến ngôi miếu đổ nát ngoài thành xem một chút." Lâm Khang Bình cũng có chút buồn phiền, nữ oa cũng là không dễ tìm, hơi sạch sẽ một chút, mẹ mìn cũng sẽ nhặt đi.

Tử Tình giải quyết một việc lớn, trong lòng cũng khoan khoái. Vui mừng nhất chính là hai đôi vợ chồng mới cười kia, Lâm An cẩn thận tính toán giúp bọn họ, vất vả một chút, một năm trừ chi phí sinh hoạt có thể thừa khoảng mười lượng bạc, ai không vui? Hơn nữa, tất cả phòng ở, gia cụ, nông cụ, trâu cày đều là gia chủ trang bị cho, đi đâu tìm được chỗ tốt như vậy chứ? Liền tính một nông hộ trong thôn cũng không giàu có bằng bọn họ.

Bốn người đặc biệt tới tình viên dập đầu và nói lời cảm tạ tới Tử Tình, những người khác trong trang biết được, ai mà không nhiệt tình mười phần? Rối rít nói gia chủ nghĩ cho bọn họ thật chu đáo, tiền sự hậu sự đều lo liệu tốt cho bọn họ, nói cuộc sống cũng có hi vọng, cũng được Lâm Khang Bình hứa, tương lai bọn họ có đứa nhỏ, đứa nhỏ có thể thoát tịch, tất cả càng thêm vui vẻ.

Tử Phúc đến tết âm lịch thì về đến nhà, lại đến Khang trang mấy lần, hỏi một chút chi tiết bọn họ khai hoang trồng trọt, nghiên cứu sản lượng thu hoạch các loại, tiền lời, cũng biết cách trồng khoai lang.

Vì trong khoảng thời gian này thời tiết không tốt, mỗi khi Tử Phúc trở về đều dùng một đôi chân đất, khiến Tử Hỉ cười nhạo hắn, "Tri huyện chân đất"

Ngày đó, Tử Phúc lại trở về từ trong trang, đang ngồi ở hành lang thay giày, trên giày đều là nước bùn, Lưu thị vừa giúp hắn thu dọn vừa oán trách nói: “sao không thể chờ ngày tốt thì đi, bây giờ thì tốt rồi, thành nông phu chính gốc rồi."

"Ta nhớ ra rồi, ngày đại ca trúng cử ấy, quan sai tới cửa, đại ca đúng là đang làm việc trong ruộng, đến quan sai cũng cười nói ‘tiểu nhân cũng là lần đầu tiên báo tin mừng cho Cử nhân lão gia trong ruộng đấy.’ cho nên đại ca là từ cử nhân chân đất thành danh xứng với thực tri huyện chân đất." Tử Hỉ ở phòng thấy Tử Phúc trở lại, bắt chước động tác vẻ mặt của quan sai năm đó rất sống động, mọi người trong phòng đều cười vang.

"Mệt ngươi còn nhớ rõ chuẩn như vậy, khi đó ngươi mới bao tuổi?" Thẩm thị cười nói.

Tử Phúc vào nhà thấy mọi người cười, còn chưa có rõ sao lại thế này, Tử Thọ hỏi: "Tri huyện chân đất của chúng ta về nhà rồi? Hôm nay lại có thu hoạch gì?"

"Ngứa da à? Đến đại ca ngươi cũng dám trêu ghẹo."

"Đại ca, chúng ta đều đang khen ngươi đấy, thật sự, ngươi rất chuyên nghiệp, ta không phục cũng không được, nhìn ngươi như vậy, ta cũng không có động lực đi khoa khảo rồi, làm tri huyện còn phải xuống ruộng? Ta cũng không có nhiều tính nhẫn nại như ngươi." Tử Hỉ từ nhỏ đã chưa từng xuống ruộng, đối với việc nhà nông cũng là không biết gì cả, chỉ biết có một việc, tưới nước.

Nói trắng ra là, năm đó vừa ở riêng, Thẩm thị làm công việc ruộng đồng toàn bộ dựa vào Tử Phúc và Tử Lộc, nhất là Tử Lộc, vài năm đầu thật đúng là giúp Thẩm thị rất nhiều. Trong nhà thì giao toàn bộ cho Tử Tình sáu tuổi, trông đứa nhỏ giặt quần áo đến cả nấu cơm.

"Vậy ngươi có bản lĩnh thì tiến vào nhất giáp, cái đó có thể ở lại làm quan ở kinh thành, không cần xuống ruộng." Tử Phúc liếc xéo Tử Hỉ một cái.

"Thật sự à? Đại ca, nhất giáp còn có lợi ích gì?"

"Sau khi thi Đình còn có thể trực tiếp diện thánh, cũng miễn đi thời hạn ba năm thực tập, trực tiếp vào Hàn Lâm viện, phong thất phẩm, sau ba năm trông vào năng lực của ngươi."

"Cái này có thể cân nhắc, ta thích Hộ bộ, tiếp xúc với bạc." Tử Hỉ vui thích mà nghĩ, Tử Lộc vươn tay cho hắn một chưởng, cười nói: "Nước miếng chảy ra rồi, khi nào thì từ ăn hàng trở thành tham tiền rồi?"

Mọi người thấy lại cười to, Trần thị nói: "Ôi chao, hôm nay tứ đệ thật sự là quá chọc cười rồi, không biết tứ đệ thành thân có còn như vậy hay không?"

"Thật sự là, nói đến thành thân, tiểu Tứ vẫn là chờ sau khi thi Hương trở về thì làm đi, tranh thủ được cái song hỷ lâm môn." Lâm Khang Bình nói.

"Đó là phải rồi, nếu không, ta cũng không có lễ vật chúc mừng." Tử Tình nói.

"Tỷ, có thể hỏi trước hay không, lễ vật của ngươi là cái gì?" Tử Hỉ tựa vào bên người Tử Tình, thăm dò hỏi.

"Cút, thi xong rồi lại nói." Lâm khang đẩy đầu của hắn ra.

"Tiểu Tứ, tỷ phu này thành thân xong, đã không thể dùng được rồi, ta vẫn nhớ được năm đó người nào đó cũng là có cầu tất ứng, ai cũng có thể moi tiền. Lúc này mới được mấy năm, liền đã quên lúc trước cầu chúng ta như thế nào rồi? Cái này không thể được, việc này phải nói chuyện tử tế một chút, chúng ta cũng tò mò, đại muội muội muốn chuẩn bị lễ gặp mặt gì cho tứ đệ muội?" Lưu thị ôm Vĩnh Lăng ở một bên cười nói.

Đang cười, Hạ Cam Vĩnh tự mình đưa lễ tết đến.

By Trạch Mỗ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.03.2015, 02:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 45
Chương 298, chỉ bảo

Hạ Cam Vĩnh vừa vào cửa, Lưu thị nói khẽ với Tử Hỉ: “Ngươi nói không biết muội phu này có dễ dùng hay không, nếu không, tiểu Tứ, ngươi thử xem, xem hắn dễ dùng hơn hay tỷ phu ngươi dễ dùng hơn?"

"Muốn thử thì ngươi thử đi, ta cũng không thử, tỷ phu lớn hơn ta nhiều như vậy, lại mỗi ngày sống cùng chúng ta, ta có thể trẻ con. Đây là muội phu, thật muốn để ta kiểm tra, mất mặt ta quá đấy?" Tử Hỉ lắc đầu nói.

Thẩm thị cũng ở một bên nói: "Không cho làm bậy, để cho người ta chê cười."

"Nương, không nên bất công như vậy. Đều là con rể như nhau, dựa vào cái gì chứ?" Lâm Khang Bình nghe xong Thẩm thị nói, cười hỏi một câu.

Hạ Cam Vĩnh nghe xong lời nói của Lâm Khang Bình, biết chuyện liên quan đến hắn, liền hỏi: "Nhạc mẫu, đến cùng là chuyện gì? Không ngại nói cho một chút, tiểu tế cũng là một phần tử của gia đình này."

Hồi mùa hè, Hạ Cam Vĩnh cũng đã biết tình cảm thâm hậu của Lâm Khang Bình và người Tăng gia, Tăng gia đem Lâm Khang Bình làm nhi tử mà đối đãi. Hắn rất là hâm mộ, cũng muốn dung nhập vào gia đình này như vậy.

"Muội phu, đây chính là tự ngươi đưa đến cửa, chúng ta đang nói đùa, tỷ phu ngươi trước khi chưa thành thân, ba ngày hai bữa tặng đồ cho tiểu Tứ và Vũ muội muội thu mua hai người bọn họ, này không, thương lượng để hắn tiêu pha một lần, mời chúng ta ăn một bữa ngon, còn ngươi?" Lưu thị cười nói.

"Vừa khéo, gia phụ gia mẫu để ta mời mọi người đi làm khách, nói là ngày hội Thượng Nguyên (*) không tệ, vừa vặn sau khi ăn xong ngắm hoa đăng, thả hoa đăng." Hạ Cam Vĩnh nói.

(*)lễ hội Thượng Nguyên: cũng gọi là Tết Nguyên Tiêu

Đề nghị của Hạ Cam Vĩnh bị Tăng Thụy Tường khéo léo từ chối, dù sao Tử Vũ còn chưa có thành thân, nào có đạo lý đi chơi hội cùng phu gia tương lai? Lại nói, trải qua sự kiện bọn buôn người phóng hỏa lần đó, Nguyên tiêu lần này mọi người không có hứng thú đi du ngoạn.

Hết Tết âm lịch, trước khi Tử Hỉ sắp đi thư viện, Thẩm thị trưng cầu ý kiến của Tử Hỉ, có cần đắp phòng ở lớn hơn một chút hay không, dù sao đến lúc đó Phó gia tiểu thư khẳng định dẫn theo không chỉ một đứa nha hoàn, chỉ sợ còn có bà tử gì đó, hai gian sương phòng sợ không đủ ở.

"Nương, không có việc gì đâu, nàng đã chịu gả tới đây, liền theo quy củ của chúng ta. Trên ta còn có ba vị ca ca đó. Chỉ vì một mình ta mà phá lệ cũng không tốt, các ca ca mặc dù không nói gì, không chừng trong lòng các tẩu tử lại chứa tâm tư khác, sẽ không tốt lắm. Không đáng, nương, ngươi cũng đừng nghĩ nàng là một tiểu thư quan gia. Nên thế nào thì làm thế đó, thế nào cũng là nàng phải nghe lời ngươi đúng không?" Tử Hỉ đỡ bả vai Thẩm thị khuyên nhủ.

Tử Tình vừa đúng lúc ôm đưa nhỏ tới chào từ biệt Tử Hỉ, nghe thấy được lời nói của Tử Hỉ, nói: "Nương. Tiểu tứ nói rất đúng, ngươi không thể cứ nghĩ Tứ đệ muội là tiểu thư quan gia mà đặc biệt đối xử tốt với nàng, như vậy đối với đại tẩu bọn họ cũng không công bằng, tiểu Tứ dù sao cũng là ở nhà không được mấy ngày, tương lai ở trong nhà của chính hắn, muốn thế nào cũng được."

Tăng Thụy Tường nghe xong cũng nói là đạo lý này, Thẩm thị chỉ đành phải thôi.

Đang nói. Thu Ngọc dẫn Mộc Mộc tới, nói: "Nhị ca, ta suy nghĩ kỹ rồi, vẫn là để Mộc Mộc đến huyện học,Tiểu Văn nhà nhị tỷ cũng nói cùng đi, hôm nay dẫn hắn tới dập đầu cho ngươi, ngươi căn dặn hắn mấy câu, vừa là cậu vừa là tiên sinh vỡ lòng, về tình về lý hẳn cũng phải đến nói một tiếng đa tạ."

Mấy ngày hôm trước. Khi Thu Ngọc dẫn theo đứa nhỏ đến chúc tết, Vốn là nói, vẫn để Mộc Mộc ở học đường của Tăng Thụy Tường đọc sách một năm, không muốn đi cùng Tử Toàn, sao bây giờ lại sửa lại chủ ý rồi?

Kể từ khi Tử Toàn bị ngã gãy chân, vẫn ở trong nhà tĩnh dưỡng, hai nhà ầm ĩ bế tắc như vậy, Tăng Thụy Khánh tất nhiên không thể sẽ đưa đứa nhỏ tới, Huy Huy nhà Tử Bình cũng về nhà rồi. Là ý của Tăng Thụy Khánh. Đứa nhỏ cũng không tiến bộ, không cần lãng phí tiền của. Sắp xếp Huy Huy quay lại trong thành An Châu làm học đồ, cụ thể như thế nào, mấy người Tử Tình cũng không biết.

Nghe nói Tăng Thụy Khánh nghẹn một hơi, muốn đưa Tử Toàn tới huyện học, tuyên bố cũng muốn bồi dưỡng ra một người đọc sách, nói là văn phong của Tăng gia cũng không thể để cho nhà người khác chiếm sạch, hắn mới là đích tôn trưởng tôn chính tông. Nhà người khác này tất nhiên chỉ một nhà Tăng Thụy Tường một nhà, còn có hai nhi tử nhà Tam bà bà rồi.

"Tiểu cô, sao ngươi sửa lại chủ ý?" Tử Hỉ hỏi.

"Còn không phải do đại nương ngươi, cứ cầu ta mãi. Bà ngươi cũng nhắc tới ở bên tai ta không ít, ta nghĩ dù sao cũng đều là muốn đi, không thiếu một năm này, miễn cho bà ngươi hạ xuống tâm bệnh. Này không, hỏi nhị cô ngươi, nhị cô ngươi cũng đồng ý rồi, vừa lúc tiểu Văn vậy còn có một người bạn." Thu Ngọc trả lời.

"Mộc Mộc, đi huyện học, càng phải cần cù thêm, chẳng qua là cũng đừng yêu cầu mình quá nhiều, chuyện gì cũng có một mức độ, đạo lý hay quá hóa dở Nhị cữu đã giảng cho ngươi rồi, ngươi phải nhớ kỹ. Còn có, ở bên ngoài, không thể gây chuyện sinh sự, ngươi mặc dù nhỏ hơn hai người bọn họ một chút, nhưng là Nhị cữu biết ngươi là đứa nhỏ có hiểu biết, phải khuyên bảo bọn họ nhiều một chút." Tăng Thụy Tường nói với Mộc Mộc.

Mộc Mộc cung kính dập đầu ba cái cho Tăng Thụy Tường, kính cẩn thưa "Vâng".

Thu Ngọc ở một bên lau nước mắt nói: "Ngươi có thể có ngày hôm nay, toàn bộ dựa vào nhị cữu ngươi thường ngày dạy dỗ, chúng ta có thể có ngày hôm nay, cũng thoát không được một nhà nhị cữu giúp đỡ, ngươi phải nhớ kỹ này tất cả, tương lai có tiền đồ rồi, đừng quên báo đáp nhị cữu ngươi. Đây là bổn phận làm người của ngươi."

Mộc Mộc nghe xong cũng rơi lệ theo Thu Ngọc, nói: "Nương, ta nhớ được rồi. Không bằng, ta vẫn đi theo nhị cữu học đi, các biểu ca nghỉ phép cũng sẽ dạy ta, ta cũng không nỡ xa nương."

Tử Tình nở nụ cười, lúc này mới giống lời đứa nhỏ chín tuổi, cổ nhân từ nhỏ đều bị dạy dỗ thành một đám ông cụ non rồi, thật là không có gì thú vị.

"Nói bậy, tứ biểu ca ngươi Tử Hỉ cũng tầm tuổi ngươi thì đi huyện học, thủa nhỏ không cố gắng, về già chỉ bi thương, lời này ngươi cũng từng nghe. Trụ cột của ngươi không tệ, ở trong học đường của nhị cữu không mở rộng được tầm mắt, chỉ có thể là ếch ngồi đáy giếng, đưa ngươi đi huyện học, đi theo người khác cùng nhau tham thảo học vấn, mới có thể tiến bộ được một chút." Tăng Thụy Tường nói.

Mộc Mộc nghe xong vội lau nước mắt, nói: "Cháu ngoại trai ghi nhớ lời dạy bảo của nhị cữu, nhất định chuyên tâm dốc lòng cầu học."

Không nói bên này Tăng Thụy Tường và Thu Ngọc chỉ bảo Mộc Mộc, tổ trạch bên kia, Chu thị cũng thu thập hành lý cho Tử Toàn, Tăng Thụy Khánh ở một bên nói với Tử Toàn: "Nhớ kỹ lời phụ thân chưa? Đi huyện học phải tiến bộ thật tốt vào, không thể giống như trước kia, chỉ biết một mực ham chơi, học đã nhiều năm, cũng chưa thấy ngươi nghiêm chỉnh đọc sách được mấy ngày. Nếu ngươi không hiểu chuyện như vậy, coi chừng ta đánh gãy chân ngươi."

"Muốn ta nói, cũng không thể trách đứa nhỏ toàn bộ, lão nhị vốn đã bất công, ngươi nhìn Mộc Mộc thì biết, đều là đứa nhỏ như nhau, Mộc Mộc còn nhỏ hơn Toàn nhi hai tuổi, đều nói học tốt hơn Toàn nhi, nếu không phải lão nhị chăm sóc đặc biệt cho mới là lạ chứ. Đứa nhỏ bao nhiêu tuổi, có thể thông minh đến đâu? Muốn ta nói, đứa nhỏ của chúng ta chính là chậm trễ ở trong tay hắn, tâm tư của lão nhị không tốt, hơn phân nửa là sợ đứa nhỏ của chúng ta tương lai có tiền đồ, đoạt mất nổi bật nhà hắn." Chu thị nghe xong ở một bên nói, Tăng Thụy Tường ở học đường hại nàng mất hết thể diện, còn làm hại nàng về nhà bị một trận nhừ tử của Tăng Thụy Khánh, bây giờ Chu thị cũng là hận Tăng Thụy Tường thấu xương.

"Cha, mẹ ta nói đúng, nhị cữu vẫn thích Mộc Mộc, cái gì cũng là hắn làm tốt, làm đúng, ta nói cái gì nhị cữu cho tới bây giờ cũng chưa từng khen ta." Tử Toàn vốn chính là đứa không hiểu chuyện, nghe thấy được lời nói của Chu thị, vội giải vây cho mình.

"Được rồi, ngươi cũng là đứa không hiểu chuyện, ngươi ở trong học đường đã làm những cái gì, cho là ta không biết à?" Tăng Thụy Khánh véo tai Tử Toàn nói: "Ngươi là đích tôn trưởng tôn của Tăng gia, phong thủy Tăng gia ban ơn cho con cháu, cũng chỉ có thể là che chở ngươi mới phải. Ta không phục khẩu khí này, năm đó mọi người đều nói ta không bằng tiểu cha ngươi, vậy thì thế nào? Ta dùng chút kế nhỏ, tiểu cha ngươi không phải là đọc sách không xong? Hắn không phải là làm thằng ngu nhiều năm như vậy, giúp đỡ bà ngươi nuôi cả đại gia đình."

“Lão nhân gia người nói chuyện trước kia có ích lợi gì? Hảo hán còn không nhắc tới chuyện năm xưa, có bản lĩnh ngươi bây giờ giỏi hơn tiểu cha đi, ta mới phục ngươi." Tử Toàn than thở nói.

"Thúi lắm, ta kém hắn cái gì? Nhiều năm như vậy hắn còn không phải nghe lời ta? Ngươi không phải còn nhỏ sao? Sinh ra chậm hơn vài năm, cho nên ngươi mới phải tranh giành khẩu khí, cũng tranh giành khẩu khí thay cha mẹ ngươi, nhất định phải vượt qua bọn họ, nhớ kỹ chưa?" Tăng Thụy Khánh nghe xong lời nói của Tử Toàn, một cỗ trọc khí trào lên, bật thốt lên.

Tử Toàn thấy Tăng Thụy Khánh tức giận, cũng không dám ra sức phản bác  lời nói của Tăng Thụy Kháng, chẳng qua cũng là cúi đầu cọ chân nghịch.

"Cha đứa nhỏ, muốn ta nói, không bằng đi tìm lão Tam nhà Tam nương, Tử Văn nhà hắn còn đang ở huyện học, hình như Tử Cương cũng đi rồi, để cho bọn họ chiếu cố Toàn nhi một chút, Toàn nhi chưa từng ra khỏi nhà, lá gan lại nhỏ, bị người khác bắt nạt thì làm sao bây giờ? Mộc Mộc còn nhỏ, cũng giúp không được cái gì." Chu thị nói.

Tăng Thụy Khánh nghe xong có chút chần chờ, mấy năm nay hắn đi lại với bọn họ cũng không nhiều, Tam nương rõ ràng là hướng về một nhà lão nhị, đã sớm không vừa lòng hắn rồi, vài lần làm tiệc rượu, nói gần nói xa khiến hắn và Chu thị khó chịu không ít.

"Nương, muốn ta nói, vẫn là đừng đi, bọn họ cũng không thích chơi với ta, từ lúc còn ở học đường, bọn họ đã không thích ta, còn nói xấu chúng ta không ít, ta không ít lần đánh nhau cùng bọn họ." Tử Toàn vẫn cúi đầu nói.

"Cái gì? Sao ngươi không nói sớm cho nương, xem ta không đánh lên cửa, lột da bọn họ? Bắt nạt ngươi còn nhỏ à, nói xấu chúng ta những gì, nhất định là Tam bà bà ngươi dạy, nàng liền nghiêng về một nhà tiểu cha ngươi, mệt ta còn đem họ làm trưởng bối, một chút cũng không ra dáng trưởng bối. Cùng nương nói một chút, bọn họ nói những cái gì?"

"Còn có thể có lời hay gì, dù sao cũng là những lời làm nhục ngươi với cha, nói các ngươi không giữ đạo hiếu, không hiếu kính lão nhân, bỏ mặc a công bà, chiếm phòng ở của a công còn đuổi bọn họ ra ngoài, luôn muốn chiếm tiện nghi nhà tiểu cha, tính kế một nhà tiểu cha. . ."

Tử Toàn còn chưa nói xong, Chu thị mắng: "Người nào thúi đây?A công bà ngươi chúng ta mặc kệ thế nào? Lần sau nghe xong ai nói như vậy, ngươi tiến lên cho chúng nó một cái bạt tai."

"Nương, ngươi biết cái gì chứ? Những lời này, trong học đường rất nhiều người đều nói như vậy, bọn họ ai cũng không thích chơi một chỗ với ta, cũng chỉ có Huy Huy chơi cùng ta. Bọn họ nói, một người đối với cha mẹ mình cũng không hiếu thuận thì có thể dạy dỗ ra được cái dạng đứa nhỏ tốt gì chứ, cho nên, cả đám bọn họ đều ghét bỏ ta, ta mới có thể không có việc gì dẫn theo Huy Huy trèo cây chơi." Tử Toàn nói.

"Vậy tiểu cha ngươi làm cái gì chứ? Hắn không che chở ngươi, tùy người khác bắt nạt ngươi?" Chu thị hỏi.

"Tiểu cha ta nào biết mấy cái này? Hắn hết giờ học nếu không về nhà, thì đi thăm a công bà."

Tăng Thụy Khánh nghe xong lời Tử Toàn, nửa ngày không lên tiếng, không biết suy nghĩ cái gì.

By Trạch Mỗ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cuncute, hanhphucgiandon, Hoacamtu, Kimphuong9315, Mạn Yên, namlun2921, nangocdethuong, quynhle2207, Quỳnh ỉn, Sikini, thanhha.hht, tuongvicanhmong, zjzjzjnzjn và 541 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 888 điểm để mua Anh bộ đội
Thiên Hạ Đại Nhân: haha
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 844 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 336 điểm để mua Mashimaro lái xe

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.