Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Người đàn ông của tôi - Dung Quang

 
Có bài mới 16.03.2015, 13:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11317 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [22/82] - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 20

Thư Tình đứng bên ngoài phòng ăn rất lâu nhưng không đẩy cửa vào.

Nhà hàng được trang trí theo phong cách Thượng Hải cũ, một máy phát nhạc lớn đang phát bài hát của Đặng Lệ Quân, đèn thủy tinh chói mắt, khiến tim cô đập mạnh và loạn nhịp trong giây lát.

Cuối cùng, một giây sau, cửa được kéo ra từ bên trong, Trang Kính Vĩ đang muốn ra cửa, kinh ngạc nhìn cô, “Tình Tình, tại sao không vào?”.

Thư Tình không trả lời, ánh mắt nhìn vào những người ngồi trong, ông ngội, gia đình nhà cô Trang Lị, còn có gia đình ba người nhà Trang Kính Vĩ.

Trong nháy mắt đó, cô cảm thấy câu nói “Một nhà tụ họp” của ông nội, có chút châm chọc.

Người nhà là của bọn họ, cô không có cái gì cả.

Nhưng ông nội cười hiền từ như vậy, nhiệt tình gọi cô ngồi bên cạnh ông, Thư Tình cũng cười đi qua, chào mọi người ngồi trên bàn.

Lúc ngồi xuống đối diện với Trương Diệc Chu, vẻ mặt cậu ta hơi mất tự nhiên, có lẽ cậu ta vẫn nhớ chuyện lần trước bị cô đuổi đi ở bệnh viện thú cưng.

Thư Tình thu hồi ánh mắt, giả vờ như không có chuyện gì nói chuyện với ông nội.

Ông nội hỏi cô: “Tại sao mẹ con không đến?”.

“Sắp năm mới rồi, trong khoảng thời gi­an này mẹ con phải tăng ca, bận không đến được”.

Thư Tình nói dối, ngay từ đầu cô đã không nói với mẹ chuyện này, để bà đỡ cảm thấy ấm ức.

Trang Lị cười nói: “Mẹ Thư Tình là người làm trong ngân hàng, nếu thiếu chị ta, không khéo lúc mọi người muốn lấy tiền cũng rối loạn, chúng ta có thể hiểu được”.

Thư Tình liếc nhìn cô một cái, không nói gì.

Cô của cô chỉ sợ thiên hạ không loạn, lại càng nhìn cô và mẹ cô không vừa mắt.

Trang Lị thấy Thư Tình không lên tiếng trả lời thì nói với mẹ Trương Diệc Chu: “Như con với chị Hân chỉ là một nhân vật nhỏ bé không bận rộn như vậy, đặc biệt là chị Hân, mỗi ngày ở nhà giúp chồng dạy con, không chịu khói lửa nhân gi­an, phải không?”.

Lý Hân xấu hổ cười cười, cầm chén trà nhấp một ngụm, khi nhìn Thư Tình trong ánh mắt có vài phần xin lỗi.

Lúc ăn cơm, ông nội hỏi Thư Tình học kỳ vừa rồi thế nào.

Thư Tình cười cười: “Cũng được, con tham gia một vài cuộc thi nhỏ, cũng may được giải, nhưng cuối học kỳ bị viêm phổi, nên không nhận được học bổng rồi”.

Trương Diệc Chu ngồi đối diện nghe vậy, hoảng hốt ngẩng đầu nhìn Thư Tình, nhưng cô nhìn chằm chằm vào bát của mình không ngẩng đầu lên, sợ khi nhìn vào ánh mắt của cậu ta sẽ mất tự nhiên.

Ông nội lại cười tủm tỉm hỏi Trương Diệc Chu, Trương Diệc Chu cũng lễ phép nói: “Cả học kỳ cũng coi như phong phú, thành tích thi cuối kỳ còn chưa nhận được, cũng coi như bình thường”.

Không ngờ Trang Lị lại nói tiếp: “Nhìn Diệc Chu xem, luôn khiêm tốn như vậy, cho đến bây giờ cũng không mang giấy khen hay thành tích ra khoe. Lần trước con đến nhà anh, chị Hân còn nói với con, nói là Diệc Chu có phát biểu luận văn gì đó trên tập san tài chính, thầy của Diệc Chu còn muốn bồi dưỡng cháu để năm 3 đại học xuất ngoại bồi dưỡng thêm, cái cuộc thi này là gì, giấy chứng nhận gì nhỉ?”.

Trang Lị quay đầu lại hỏi Lý Hân.

Mặt Lý Hân đỏ lên, mất tự nhiên nhìn sang Trang Kính Vĩ, Trang Kính Vĩ mới nói, “Giấy chứng nhận tư cách FA”.

Ông nội cũng không hiểu được rõ đó là gì, Thư Tình mới nói cho ông nghe, “FA chính là giấy chứng nhận tư cách chuyên gia phân tích tài chính quốc tế”.

Trang Lị nở nụ cười, “A, Tình Tình cũng biết sao, con đã nói rồi, đứa nhỏ Diệc Chu này cũng giỏi quá? Cũng nhờ chị Hân dạy dỗ giỏi, đứa nhỏ này vừa khiêm tốn lại giỏi gi­ang, cho nên con mới nói, anh cưới chị Hân đúng là phúc khí của chúng ta. Về sau Thông Thông nhà chúng ta cũng phải làm phiền chị Hân giúp đỡ dạy dỗ, tốt xấu gì ——”.

“Trang Lị”. Ông nội trầm mặt ngắt lời, sau đó gắp sò biển cho Thư Tình, “Ăn nhiều một chút, ông nội thấy con gầy quá, có phải ở trường không ăn uống tốt không?”.

Trang Lị gặp khó khăn nhưng thấy vẻ mặt Thư Tình mất tự nhiên thì trong lòng cũng vui vẻ, không nói gì nữa.

Bữa ăn này vẫn là một bữa ăn vô vị, Thư Tình thầm nghĩ, quả nhiên năm nào cũng giống nhau.

Ăn được một nửa, cô vào toi­let.

Không ngoài dự đoán, khi cô đang rửa tay trước gương, Trang Lị cũng theo tới.

Cô của cô thích nhất là động đến nỗi đau của người khác, nếu chọc đến rồi thì càng thích bỏ đá xuống giếng, thừa thắng xông lên.

Trang Lị tới bên cạnh cô, lấy phần nền ra trang điểm lại, cười như không cười nhìn cô, “A, nhìn bộ dạng Tình Tình này, bữa cơm này ăn không vui hả?”.

Thư Tình mỉm cười, “Không thể nói là tốt, dù sao có con quạ đen cãi nhau ở bên cạnh, mọi người đều không chịu nổi”.

Trang Lị biến sắc, cười lạnh, “Quả nhiên là vẫn nhanh mồm nhanh miệng như vậy, đúng là mẹ như thế nào sẽ dạy ra con gái như vậy, nhìn Diệc Chu một cái lại nhìn về mày, lúc trước ba với mẹ mày ly hôn, đúng là không biết tích đức mấy đời mới lựa chọn sáng suốt như vậy”.

“Vậy thì cháu lại đồng tình với dượng rồi”. Thư Tình không tiếc cắt đứt lời cô, “Cho tới bây giờ ông ấy không làm ra được lựa chọn sáng suốt như ba cháu, đó là ly hôn với người như cô, chỉ sợ mấy đời nhà ông ấy không tích đức rồi”.

“Mày ——”. Trang Lị tức giận đóng nắp hộp phấn nền lại, “Đúng là đức hạnh giống hệt mẹ mày, miệng chó không phun được ngà voi”.

“Vậy thì cô phun ra cho cháu xem, cũng để cháu có thêm kiến thức xem thế nào là miệng chó phun được ngà voi”. Thư Tình lạnh lùng đóng nắp vòi nước, đôi tay đỏ bừng vì lạnh.

Trước khi đi, cô cười khinh miệt với Trang Lị, “Mở miệng là gọi Diệc Chu thân thiết, nhưng mà có vẻ như cô đã quên một việc, nói đến cùng thì cậu ta vẫn là họ Trương, cho dù tình cảm sâu sắc đến đâu cũng không phải người nhà của cô. Còn có Thông Thông của cô cho dù thông minh và ngoan thì cũng không phải người họ Trang. Mặc dù cháu không nhất thiết phải nhìn chằm chằm căn nhà nhỏ của ông nội như cô, nhưng cháu chắc nhở cô một câu, cho dù cô đối chọi gay gắt như vậy, tính hết các nước, nhất định cháu sẽ không từ chối nhận lấy đồ ông nội cho cháu, để cô không có một cơ hội lợi dụng nào!”.

Trang Lị vẫn đối đầu với mẹ con Thư Tình, đơn giản là vì khi cha mẹ cô ly hôn, ông nội cảm thấy thẹn với hai mẹ con cô, cho nên để lại căn nhà có giá trị xa xỉ cho cô.

Cho tới nay, Trang Lị vẫn không đồng ý với việc này, càng bởi vì Thông Thông là bé trai, vậy mà một phân tiền cũng không được nên ghi hận trong lòng.

Thư Tình nói xong lời này, quay đầu rời đi, đợi đến khi Trang Lị quay lại phòng ăn thì Thư Tình đã chào tạm biệt với mọi người, đi ra ngoài.

Cô nói cô làm thêm ở tiệm cà phê, chỉ xin nghỉ hai giờ, bây giờ phải về làm.

Trang Kính Vĩ đứng lên muốn đưa cô về nhưng bị cô từ chối khéo.

Khi đi qua Trang Lị, Thư Tình lạnh lùng liếc cô một cái, nở nụ cười chiến thắng, cao ngạo chẳng thèm ngó tới.

*

Đi ra khỏi nhà hàng, nghênh đón cô là gió lạnh thấu xương.

Tay Thư Tình đặt dưới nước lạnh thời gi­an quá dài, bây giờ cũng không còn cảm giác được.

Cô mặc ít, vì muốn ở trước mấy người nhìn có tinh thần, cố ý mặc áo khoác nỉ ngày lập đông Tần Khả Vi chọn cho cô, bây giờ bị gió lùa mới biết được, phong độ so với độ ấm quả thật là rắm cũng không bằng.

Đi được hai bước bỗng nhiên nghe thấy phía sau có người gọi tên cô, cô mím môi quay đầu lại, lấy Trương Diệc Chu đuổi theo.

“Ông nội bảo tớ tiễn cậu”.

“Không cần thiết”. Thư Tình còn mang theo cảm xúc mâu thuẫn, lui về phía sau một bước, mặt lạnh nhìn cậu ta.

Trương Diệc Chu dừng một chút, mới nói: “Cậu cãi nhau với cô nhỏ thật sao?”.

“Cô nhỏ?”. Thư Tình nở nụ cười, “Gọi thân thiết thật”.

Nói xong cô xoay người rời đi.

Trương Diệc Chu nắm lấy tay cô trước khi cô vượt qua đường, giật mình thấy tay cô lạnh giống như vừa từ trong tủ lạnh ra.

Cậu lấy găng tay từ trong áo khoác đưa cho cô.

Thư Tình đỏ mắt, ném bao tay lại cho cậu ta, “Sao? Cậu đang thương hại tôi à?”.

Trương Diệc Chu không ngờ cô lại kích động như vậy, không đón được đôi găng tay, vì thế hai bao tay màu đen rơi xuống đất. Cậu ta xoay người nhặt lên, đúng lúc này Thư Tình vượt đèn đỏ đi về phía đường bên kia, cậu ta đuổi theo.

Giữa đường cái vang lên tiếng còi chói tai.

Có xe taxi dừng gấp trước mặt Thư Tình, láu xe thò đầu ra chửi ầm lên: “Chạy cái gì mà chạy? Không phân biệt được đèn xanh đèn đỏ à? Có ý thức công cộng được không?”.

Trương Diệc Chu kéo Thư Tình ra phía sau, liên tục nói xin lỗi với lái xe, cuối cùng giữ chặt lấy tay cô, đi về bên kia đường.

Thư Tình cúi thấp đầu, không rụt tay về, để mặc cho cậu ta kéo.

Đi được một đoạn, Trương Diệc Chu không nhịn được, nghiêng đầu hỏi cô, “Cậu đang khóc sao?”.

Thư Tình như nghe được truyện tiếu lâm, ngẩng đầu lên nhìn cậu ta: “Con mắt nào của cậu thấy tôi đang khóc?”.

Trương Diệc Chu không nói gì, nhìn đôi mắt phiếm hồng của cô, trong một lúc cậu mất đi năng lực nói chuyện.

Mãi một lúc sau, cậu ta mới bình tĩnh, nói: “Năm tớ sáu tuổi, tai nạn xe cộ cướp đi cha tớ, lúc đó tớ còn nhỏ nhưng cũng hiểu được hận người tài xế lái xe đâm vào ông. Cho nên tớ không hề oán cậu việc cậu vẫn hận tớ và mẹ tớ, bởi vì đúng là hai mẹ con tớ đã cướp cha cậu. Nhưng Thư Tình, chuyện đến bây giờ tớ không còn hận người tài xế kia nữa, bởi vì không có người nào cố ý cướp hạnh phúc của ai, phá hoại gia đình ai, người tài xế đó không phải, tớ với mẹ tớ lại càng không phải”.

Nhìn gương mặt quen thuộc này, rất nhiều ký ức trở về.

Tay Trương Diệc Chu giúp cô đeo găng tay vào, sau đó giữ lấy tay cô, giữ chặt lấy.

Tay của cô nhỏ, lại dày, bị vây trong lòng bàn tay, có chút ý vị không rõ ràng.

“Không cần sống lại những gì đã qua, ít nhất cậu hãy đồng ý với tớ, đừng hận tớ nữa, được không?”.

*

Buổi tối, bà Thư nhận được điện thoại của Thư Tình, nói đêm nay cố sẽ ngủ lại nhà bạn học cấp ba, không về nhà.

Thật ra bà Thư là một người truyền thống, bà luôn luôn không thích Thư Tình là con gái mà ngủ ở ngoài, nhưng bà nghĩ năm nay cô cũng đã 20 tuổi, có năng lực quyết định chuyện của bản thân nên bà chỉ nhắc nhở vài câu sau đó cúp điện thoại.

Thư Tình ngồi trong tiệm in­ter­net ồn ào, lại xem hình ảnh Hà Ny và Tiểu Tân nhìn nhau cười.

Trong đêm khuya như vậy, không thể đè nén nỗi nhớ một người.

Khi bạn dần dần hiểu ra, làm một bà mẹ đơn thân nuôi con gái sẽ vất vả như thế nào, bạn bắt đầu học cách che giấu những cảm xúc tiêu cực với mẹ mình.

Bởi vì nếu thấy bạn khổ sở thì mẹ bạn sẽ khổ sở hơn gấp ngàn lần, vạn lần.

Vì thế, trong quá trình đó, bạn bắt đầu học cách nói dối có thiện ý, bắt đầu học cách tự mình xử lý những cảm xúc không dễ dàng khống chế.

Mà trên màn hình, Hà Ni thì thào nói với Tiểu Tân: “Những gia đình hạnh phúc đều giống nhau, nhưng những gia đình bất hạnh lại không giống nhau”.

Trong tiệm in­ter­net ồn ào, cô nghe thấy tiếng di động mình vang lên.

Qua hai mươi năm, Thư Tình chưa từng nghĩ đến bản thân cô lại dễ dàng nảy ra tâm lý ỷ lại vào một người như vậy. Cô là một người mạnh mẽ lại sắc bén, bị ảnh hưởng rất lớn từ mẹ cô.

Nhưng vào giờ khắc này, khi mà cảm xúc của cô gần như sắp bùng nổ, bỗng nhiên cô nhận được một cuộc điện thoại.

Nước mắt tràn mi.

Trên màn hình tối đen hiện lên ba chữ: Thầy Cố.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Arthur Vũ, lan trần
     

Có bài mới 16.03.2015, 13:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11317 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [22/82] - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21

Thư Tình chạy thẳng ra ngoài tiệm in­ter­net, một mình đứng trên con đường yên tĩnh vắng vẻ, khi nghe điện thoại nước mắt rơi xuống.

Cố Chi ở đầu kia gọi tên cô: “Thư Tình”.

Cô khàn giọng lên tiếng, không dám nói.

Cố Chi trầm mặc vài giây, sau đó hỏi cô: “Xảy ra chuyện gì rồi?”.

Cô lắc đầu một cái, mặc dù lúc này Cố Chi không thể nhìn thấy động tác của cô.

Cố Chi định gọi điện tới hỏi xem bệnh viêm phổi của cô có tốt không, không ngờ cô bé luôn líu ríu lại nghẹn ngào không nói gì. Cố Chi phát hiện ra điểm khác thường, lại nghe được tiếng khóc thoang thoáng khi cô khàn giọng trả lời.

Anh đang muốn hỏi cô thì bỗng nhiên nghe được tiếng còi ô tô vang lên trong điện thoại.

Một bàn tay đang nắm chuột hơi ngừng lại, anh đứng dậy đi tới bên cạnh cửa sổ: “Bây giờ em đang ở đâu?”.

Thư Tình dễ dàng ổn định cảm xúc, cúi đầu trả lời: “Bên ngoài tiệm in­ter­net”.

“Vì sao không trở về nhà?”.

“Mẹ em ở nhà”. Hỏi một đằng trả lời một nẻo, một lúc sau cô mới bổ sung thêm, “.... Em sợ mẹ thấy em như thế này sẽ lo lắng”.

Ngoài cửa sổ, những chiếc xe chuyển động từ cầu vượt lên, ánh đèn chói mắt.

Cố Chi lẳng lặng nhìn nơi đó đèn đuốc sáng trưng, hỏi người ở đầu dây bên kia: “Có thể nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì không?”.

“Sợ là không thể nói rõ trong hai ba câu ——”.

“Vậy thì nói thao thao bất tuyệt”. Cố Chi đổi tay cầm điện thoại, trước khi cô mở miệng thì anh lại nói, “Trên đường có người sao?”.

“Rất ít”.

“Vậy thì vào trong tiệm in­ter­net, tìm một phòng riêng, đừng ngồi bên ngoài, bên ngoài không an toàn”.

Thư Tình đổi ngồi vào trong phòng, lúc ngồi xuống, trong lòng cũng đã ổn định.

Cô lại cầm lấy đi dộng: “Thầy Cố?”.

“Ừ, tôi ở đây”.

Giọng nói của anh lúc nào cũng trầm thấp ôn nhu như vậy, có khả năng làm dịu lòng người.

Thư Tình bị ảnh hưởng bởi anh, từ từ kể chuyện ngày hôm nay ra cho anh, khoảng cách xa xôi, nhiều chuyện đối mặt không thể nói ra mà bây giờ cô rất dễ dàng mở miệng, không cần lo lắng ngẩng đầu lên sẽ thấy ánh mắt thương hại, không cần lo lắng vì phản ứng của đối phương mà khó mở lời.

Bởi vì từ đầu đến cuối người ở đầu kia chỉ yên lặng nghe cô nói.

Không hiểu sao, cô cảm thấy an tâm.

Thư Tình nói xong đoạn châm chọc Trang Lị nói, cũng thuật qua về bữa cơm “Liên hoan gia đình” xấu hổ và lúng túng của mình.

Cô nói: “Rõ ràng đó là cha và ông nội của mình, nhưng dù thế nào đi nữa thì em vẫn cảm thấy mình là người ngoài cuộc, cái gọi là vui vẻ hòa thuận, một nhà hòa thuận đều là của bọn họ, không có một chút quan hệ nào với em”.

“Em chỉ không hiểu, vì sao vài năm trước rõ ràng còn là người thân của em, đến hôm nay lại là người thân của người khác, bọn họ nói cười ríu rít, bọn họ cười cười nói nói, còn mẹ em lại một người ở nhà ngày qua ngày. Em vẫn luôn biết, trong cuộc hôn nhân này lỗi không phải do mình ba, mẹ em cũng có trách nhiệm, nhưng vì sao bây giờ một mình bà phải chịu cảnh lẻ loi một mình, còn ba em lại có thể được một nhà ba người sống hạnh phúc? Điều này tuyệt đối không công bằng, không phải sao?”.

Vì không muốn cho Thư Tuệ Dĩnh lo lắng vì cô, có rất nhiều điều cô đã nhịn từ lâu, nhưng lại không bao giờ nói ra miệng. Bây giờ đã bắt đầu là mở như cái máy hát, giống như hạn hán đã lâu, nói toàn bộ những điều này ra.

Người ở đầu kia di động luôn trầm mặc, mà rốt cuộc khi cô dừng lại, cô còn lo lắng không biết có phải do mình nói nhiều quá, đề tài lại nhàm chán, nên anh đã không nghe nữa.

Cả trái tim đều treo ở đó, cô ngừng thở, gọi một tiếng: “Thầy Cố?”.

“Tôi ở đây”. Giọng nói của anh như tiếng chuông lễ đường vọng lại, rõ ràng như vậy xuyên qua đêm tối nặng nề, xuyên qua khoảng cách xa xôi đến bên cô.

Cô nghẹn ngào một chút, “Có phải em nói rất nhiều, cho nên thầy thấy chán phải không? Em đã nói trước với thầy là việc này không thể nói bằng hai ba câu.... ...”.

“Không, phần trữ tình đúng, phần nghị luận đầy đủ, phần kết thúc dùng hình thức nghi vấn, cảm xúc rất mạnh, biểu đạt đầy đủ quan điểm cá nhân, đầu cuối hô ứng, rất phấn khích”.

“... ... ...”.

Rốt cuộc người nào đó cúi đầu nở nụ cười, “Tâm tình đã khá hơn chút nào chưa?”.

Tốt hơn nhiều, mặc dù anh không nhìn thấy khóe miệng cô giờ phút này là ý cười cảm động.

Thư Tình biết anh vì trấn an cô, cho nên mới trả lời lại chuyện xưa của cô như vậy, không phải lời an ủi của người lớn, cũng không phải giống như Tần Khả Vi và Dư Trì Sâm đứng ở góc độ của cô mà chung mối thù, anh cho cô đủ thời gi­an và không gi­an để nói hết những uất ức sầu muộn trong lòng, sau đó mới cười nói lạc đề, không dấu vết giúp cô giữ lại sự tự tôn nho nhỏ.

Rõ ràng là tâm tình cô đã tốt hơn nhiều lắm, nhưng hốc mắt cô lại từ từ ướt, nội tâm và khóe mắt trở nên nóng bỏng, dường như không thể khống chế được nước mắt tràn mi.

Anh là một người tốt như vậy.

Ngay cả nỗi buồn khổ thương cảm cả một ngày nhưng chỉ vài câu nói ngắn ngủi của anh liền trở nên bé nhỏ không đáng kể, không đáng nhắc tới.

Thư Tình nhìn màn hình máy tính tối đen, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó diễn tả thành lời, cô suy nghĩ, một người tốt như vậy thì bạn gái của anh phải may mắn cỡ nào mới có thể đi cạnh anh? Mà người con gái đó phải ưu tú như thế nào mới được anh yêu thương?

“Em đang làm gì?”. Cố Chi hỏi cô.

Thư Tình còn chưa kịp trả lời thì nghe thấy trong di động vang lên hai tiếng “píp píp”, cô hoảng hốt trong lòng, “Di động hết pin rồi”.

“Đừng tiếp tục ở lại quán net, chỗ đó không an toàn”. Cố Chi nhíu mày, giọng nói cũng gấp hơn, “Bây giờ trở về nhà đi”.

“Em đã nói với mẹ đêm nay ở nhà bạn, hơn nữa ánh mắt em hơi sưng, bây giờ trở về nhất định sẽ bị mẹ phát hiện”.

“Vậy em ——”. Anh vừa nói được hai chữ, thì trong đi dộng vang lên tiếng píp kéo dài, cuộc trò chuyện đã kết thúc.

Cố Chi nhìn cuộc gọi bỗng nhiên bị dừng, không do dự mà gọi lại ngay, nhưng đáp lại anh chỉ là giọng nữ tổng đài: “Thật xin lỗi, số máy ngài gọi đã tắt máy”.

Anh từ từ buông di động trong tay, ánh mắt đình trệ nhìn dòng người như thoi đưa, dường như có thể tưởng tượng được tiếng ồn ào ngoài cửa sổ, mà cách một cửa sổ thủy tinh thật dày, trong căn phòng lại yên tĩnh khiến người ta cảm thấy bị đè nén nặng nề.

Một giây sau, bỗng nhiên anh xoay người ngồi xuống so­fa, sau đó mở lap­top tìm cán bộ danh sách các lớp, không hề do dự bấm số điện thoại của Dư Trì Sâm.

“Alo, Dư Trì Sâm phải không? Tôi là Cố Chi”.

Anh để cho đối phương có vài giây để kịp phản ứng, nói ngắn gọn: “Em có biết địa chỉ của Thư Tình không?”.

Một tay đặt trên bàn phím gõ thật nhanh một dòng chữ, sau đó anh cúp điện thoại, lại bấm số điện thoại của Lý Tuyên Nhiên, “Giúp mình, tra vị trí cụ thể của một số di động, chính xác đến cả đường và phố”.

Lý Tuyên Nhiên rống lên một câu, “Đại ca, lão tử là bác sĩ thú y, không phải là chú cảnh sát!”.

“Cậu không phải, nhưng vợ cậu phải. Mình cho cậu một giờ đồng hồ, phải tra được rồi gọi lại cho mình, số điện thoại sẽ gửi luôn qua cho cậu”. Anh không chờ đối phương trả lời, cúp luôn điện thoại.

Anh khép lap­top lại, đi nhanh tới cửa, cầm áo và khăn quàng cổ, sau đó cầm chìa khóa đi ra khỏi cửa.

*

Buổi tối mùa đông rất lạnh, may mà bên trong quán in­ter­net có ở điều hòa, độ ấm rất cao.

Một mình Thư Tình ở trong căn phòng nhỏ, ngồi ngẩn người trước màn hình máy tính thật lâu, sau đó mới mở máy, tìm trong web bốn chữ “Phim ảnh nước Pháp”.

Dựa theo sự hấp dẫn, kết quả đầu tiên là bộ phim vang danh thế giới, “Leon the Pro­fes­sion­al”.

Hồi cô học cấp 2 đã từng xem qua bộ phim này, lúc đó cô chỉ xem với tâm tình xem vui, bây giờ cũng đã quên gần hết, chỉ nhớ đại khái về câu chuyện.

Một sát thủ máu lạnh tuổi trung niên gặp một cô bé mười hai tuổi cả nhà đều bị giết, trong quá trình ở chung làm bạn với nhau sinh ra sự ỷ lại, cuối cùng cam tâm tình nguyện vì cô, đồng quy vu tận với hung thủ sát hại cả nhà cô.

Đối với cảm tình giữa hai người, người xem có những ý kiến bất đồng, tuổi tác giữa hai người chênh lệch như vậy, cuối cùng tình cảm của hai người là tình thân hay là tình yêu, có lẽ không ai có thể đưa ra một đáp án chính xác.

Ma xui quỷ khiến thế nào cô lại đeo tai nghe lên, ấn vào nút play.

Xem lại một lần, cảm thụ của cô lại hoàn toàn bất đồng, có lẽ vì tuổi lớn hơn, cũng có lẽ vì tâm tình thành thục.

Gần kết thúc, cô nhìn Léon đưa chĩa súng vào kẻ thù của Mathil­da, sau đó mỉm cười nói một câu: “This is from Mathil­da”. (Đây là Mathil­da dành cho ngươi).

Còn chưa nghe được tiếng nổ mạnh và kết thúc bi tráng, bỗng nhiên có một đôi tay tháo tai nghe của cô xuống, vì thế bộ phim vẫn tiếp tục chiếu trên màn hình nhưng thế giới của cô lại yên tĩnh.

Tiếp theo là một giọng nói trầm thấp dễ nghe vô cùng quen thuộc.

“Xem ra, tôi đã tới vừa đúng lúc”.

Trong nháy mắt đó, cả người Thư Tình đều cứng ngắc, dường như cô có thể nghe được sâu trong đáy lòng truyên đến âm thanh sập ầm ầm, như có một tòa thành bền chắc bị sụp xuống, suy nghĩ tan thành mây khói.

Giọng nói này?!

Giọng nói này!

Giọng nói này —— hơn một giờ trước đã dịu dàng làm bạn với cô giúp cô vượt qua thời khắc đen tối, từ khoảng cách xa xôi trấn an lòng đang bất an của cô.

Cô run run ngẩng đầu nhìn người đứng bên cạnh mình, dùng ánh mắt khó tin và ngạc nhiên không thể nói rõ cảm xúc bây giờ.

Mà Cố Chi lẳng lặng đứng ở đó, mặc áo khoác đen, khuôn mặt trầm tĩnh, cả người khoan thai tĩnh mịch như đêm tối ngoài kia.

Nhưng ánh mắt anh ôn hòa sáng ngời như vậy.

Dịu dàng như hồ nước mùa xuân, rõ ràng soi lại bóng dáng cô.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
     
Có bài mới 16.03.2015, 18:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11317 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [22/82] - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 22

Ban đêm ngoài trời tối đen, chỉ có những cây đèn đường cách nhau mười mét tỏa ra những ánh sáng mỏng manh.

Ngoài trời gió lạnh như băng, dường như muốn đông người ta lại tại chỗ, không thể động đậy.

Thư Tình lờ mờ, ngay cả nóng lạnh cũng không cảm nhận được, chỉ có thể như người rơi vào trong mộng, ngơ ngác hỏi người đi bên cạnh: “Thầy Cố? Sao thầy lại tới đây?”.

“Bởi vì em không nghe lời”. Ánh mắt của anh nặng nề nhìn thẳng vào cô, “Rõ ràng tôi đã nói em phải về nhà, vì sao em không về?”.

“Em đã nói không muốn mẹ em phải lo lắng....”.

Cô chột dạ cúi đầu giải thích, một lát sau nghĩ ra được chỗ nào không thích hợp, vì thế lại ngẩng đầu lên.

Nếu anh thật sự vì cô chưa về nhà nên mới không để ý xa xôi chạy tới —— “Làm sao thầy biết em không về nhà?”.

Cố Chi dừng bước lại, sắc mặt không tốt nói: “Đây là thái độ mà một người làm sai nên có sao? Tôi đang hỏi em, em lại chất vấn tôi hả?”.

“.....”. Không bình thường, thái độ nghiêm túc người lớn dạy dỗ trẻ con là chuyện gì xảy ra?

“Thư Tình”. Giọng nói của anh lại mềm xuống, nguyên nhân là anh nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ của cô, nghĩ đến những lời cô nói trong điện thoại, trong lòng người nào đó hơi dao động, nhưng mở miệng là anh nói: “Mặc ít như vậy, quả nhiên là cảm thấy dưới da là lớp mỡ dầy, tự có áo bông mặc sao?”.

Đôi tai cô bị lạnh hồng hồng, trên người chỉ mặc một áo khoác nỉ, Cố Chi thở dài, lấy từ trên cổ xuống khăn quàng cổ màu lam, sau đó cẩn thận quàng một vòng lại một vòng lên cổ cô.

Thư Tình chưa kịp buồn bực vì anh nói đến mỡ, thình lình thấy anh lại gần cô, cúi đầu xuống, dịu dàng quàng khăn giúp cô, nhất thời cô kinh ngạc đứng tại chỗ.

Ở sau lưng anh khoảng một mét có một cái đèn đường mờ mờ, mông lung mà nhu hòa, ánh sáng màu cam chiếu lên người anh, khiến anh nhìn mơ hồ không chân thực, như là người bước ra từ bức tranh sơn dầu.

Ánh mắt anh chăm chú nhìn khăn quàng cổ, ngón tay thon dài linh hoạt chuyển động trên cần cổ, ngẫu nhiên chạm vào tóc cô, hoặc là đụng vào cằm cô, bởi vì đầu ngón tay hơi lạnh, mang đến cho cô cảm giác kích thích khó diễn tả bằng lời.

Nhưng Thư Tình ngẩng đầu kinh ngạc nhìn anh, quên suy nghĩ.

Hàng mi của anh rất dài.

Bờ môi của anh rất mỏng.

Đôi mắt anh hẹp dài mà thâm thúy, hai mí mắt vừa đúng, con mắt tối đen như mực, như đá quý nguyên chất mà sang trọng, đủ để hút mọi ánh sáng xung quanh.

Cô không biết tại sao một người đàn ông lại có thể đẹp mắt đến như vậy, càng không hiểu tại sao đêm nay anh càng đẹp hơn so với trước kia nhiều lắm.

Mà lúc này, anh hơi lùi về sau một bước, “Tốt lắm”.

Đôi tay rời khỏi cổ cô, trên khăn quàng cổ vẫn còn vương lại chút hơi ấm từ tay anh, ấm áp mềm mại, trong buổi tối rét lạnh như vậy lại an ủi cô.

Anh nói: “Đi thôi”. Sau đó dáng người cao ngất bước về phía trước.

“Đi đâu?”. Cô như người vừa trong mộng mới tỉnh, bước nhanh bám theo.

“Lạnh như thế này chẳng lẽ muốn tôi ở ngoài đường một đêm với em?”. Anh hết cách, cười hai tiếng, “Thư Tình, em học cách đối nhân xử thế đó của ai vậy?”.

“.... Vậy em đưa thầy đến khách sạn là được”. Cô lựa chọn xem nhẹ câu nói cuối cùng của anh, sau đó lại nhắc nhở với anh một câu, “Nhưng mà em nói trước, em không mang nhiều tiền như vậy để mời thầy ở khách sạn đâu!”.

Cố Chi rất muốn cười lớn ra tiếng, nhưng mà người trầm ổn như anh, đương nhiên không làm chuyện không có phong cách đó, vì thể anh chỉ mỉm cười nói: “Không có việc gì, tôi có mang tiền, mặc dù tiền tôi mang không đủ để ở hai phòng đơn, nhưng một phòng giường lớn là có thể.

Chân sau cả Thư Tình lảo đảo một cái, “Cái gì?”.

Giọng nói Cố Chi nghe qua thật bất đắc dĩ, “Cho nên tôi đành phải cố chen lấn cùng em, ngủ qua một đêm vậy”.

Ánh mắt Thư Tình lập tức thay đổi, “Thầy Cố, thật ra tinh thần em rất tốt, không buồn ngủ, hay là chúng ta trở về quán net và tiếp tục lên mạng đi. Con người của em rất kỳ lạ, xem phim mà không xem được kết cục thì sẽ ngủ không yên, em sợ cả đêm lăn qua lộn lại sẽ ảnh hưởng đến thầy ——”.

Rốt cuộc, Cố Chi không nhịn được nữa, phì cười ngắt lời của cô.

Thư Tình nhìn vẻ mặt mỉm cười của người đàn ông trước mặt, rốt cuộc cô cũng ý thức được một chuyện: Dường như, đại khái là —— cô bị đùa giỡn rồi hả?

*

Cuối cùng hai người vẫn vào phòng đôi, khoảng cách giữa hai giường đơn rất an toàn.

Khi ở quầy đăng ký, ngời phục vụ nghi ngờ lặp lai câu nói “Phòng đôi” trong miệng Cố Chi, sau đó lại tốt bụng giải thích một phen: “Xin lỗi, phòng đôi là phòng hai giường đơn, có phải ngài muốn gọi phòng hai người nằm không?”.

Thư Tình đỏ mặt, vội vàng nói lớn: “Không không không, là phòng đôi”.

Cố Chi nhìn cô một cái, không nói gì, cho đến khi nhận chìa khóa, bước vào trong thang máy sáng ngời, mới làm như không có việc gì nói một câu: “Vừa rồi em dọa người phục vụ rồi”.

“.... Có sao?”.

“Có, vẻ mặt đó của em, cho đến nay tôi chỉ thấy ở trên mặt của hai người”.

Trực giác nói cho cô biết, chờ đợi cô sẽ không phải cái gì hay ho, nhưng miệng cô vẫn hỏi một câu: “Hai người kia là?”.

“Đổng Tồn Thụy phá lô cốt địch, và Hoàng Kế Quang”.

(* Đổng Tồn Thụy là một vị anh hùng Trung Quốc, hy sinh thân mình gài mìn phá hủy lô - cốt địch.

** Hoàng Kế Quang sinh nằm 1931 sống ở huyện Trung Gi­ang tỉnh Tứ Xuyên, là thông tín viên của đoàn 9 sư 135, là lính tình nguyện của quân đội Trung Hoa nhân dân. Ngày 19 tháng 10 năm 1952, ông hy sinh tại khu vực núi Thượng Cam, cao 597.9 tại Triều Tiên. Ông được lãnh đạo cơ quan ghi công hạng nhất, trao tặng danh hiệu “Đặc biệt dành cho anh hùng”)

“.....”.

“Vẻ mặt này....”. Anh dừng một chút, làm như hiểu ra, cuối cùng mỉm cười, “Nếu lúc trước em tìm tôi muốn xin trọng tâm mà dùng vẻ mặt này, nói không chừng tôi sẽ nghĩ rằng em thật sự ôm quyết tâm phải chết và tin rằng cách mạng tất thắng, chuẩn bị tiến hành việc mổ bụng, có lẽ tôi cũng chắp tay đưa trọng tâm môn học rồi”.

Thư Tình yên lặng trầm tư một lát, “Bây giờ em làm một lần nữa còn kịp không?”.

Thang máy “dinh” một tiếng mở cửa ra, người đàn ông bên cạnh không vội vàng đi ra ngoài, ngược lại quay đầu nở nụ cười điên đảo chúng sinh, “Thư Tình, cô nam quả nữ sống chung một phòng, trong thời điểm này nếu em liều mình vì nghĩa, vẻ mặt anh dũng không sợ, tôi sẽ cảm thấy em đang ám chỉ tôi làm một chút việc không đơn thuần với em”.

Việc..... không đơn thuần....

Chỉ trong nháy mắt đó, Thư Tình cảm thấy, dường như Cố Chi không lúc nào không thể vì một ngày quan sát cô mổ bụng mà dùng hết sức lực nói chuyện thân thiết với cô.

*

Khi hai người vào được trong phòng thì cũng đã hơn một giờ sáng rồi.

Bởi vì có sự tồn tại của Cố Chi, ngay cả khách sạn Thư Tình cũng không dám tùy tiện chọn bừa mà cẩn thận lựa chọn một nhà có hoàn cảnh khá tốt bên sông —— dù sao Cố Chi nhìn không giống như người hiền lành đến nỗi không so đo hoàn cảnh, về điểm này có thể nhìn rõ ràng từ điều kiện nhà anh.

Cố Chi nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì đông lạnh của cô, vừa mở điều hòa, vừa nói: “Em đi tắm nước ấm, sau đó ngủ đi”.

Trong phòng tắm, nước nóng hổi, làm tan giá lạnh khi phải đi bộ bên ngoài khoảng mười phút.

Thư Tình nhắm mắt lại hướng về phía vòi hoa sen, cảm thấy không chỉ trên người ấm áp mà khắp cơ thể cô, bao gồm cả đáy lòng được giấu kín nhất, cũng tản ra một loại cảm xúc tên là ấm áp.

Mấy giờ trước, cảm xúc của cô sa sút vì bản thân bất hạnh, nhưng vào lúc này những gì không như ý dường như đều bị nước ấm cuốn đi.

Cô chưa bao giờ nghĩ tới một ngày mình sẽ mở miệng nói với anh những kinh nghiệm khó nói, thao thao bất tuyệt nói sự bất an lạc lõng nhất của mình, vì anh nhìn như một người cao cao tại thượng, người không thể với tới, lại ôn nhu yên tĩnh nghe cô nói hết những cảm xúc không tốt, thậm chí không ngại ngàn dặm xa xôi đến bên cạnh cô, chỉ để nói với cô câu “Vì sao không về nhà”.

Đây là lần đầu tiên từ khi cô chào đời đến này, cô ở trong cùng một căn phòng với một người đàn ông trưởng thành, điều này nghe qua thì hoang đường lớn mật, nhưng với cô thì lại hợp lẽ như thế.

Anh là một người tốt như vậy, tốt đến nỗi cô cảm thấy nếu như thêm suy nghĩ phức tạp gì đó với anh thì đều như làm bẩn anh.

Thư Tình mặc áo và quần jeans, cầm áo khoác ra khỏi phòng tắm, lại chợt phát hiện Cố Chi biến mất.

Cô sửng sốt, lập tức đến bên cạnh bàn nhìn chìa khóa phòng.... Thiếu một cái.

Cô cảm thấy có chút hoảng hốt, cũng may vừa quay đầu lại thì thấy chìa khóa xe và di động của anh đều ở đây, lúc đó cô mới nhẹ nhàng thở ra.

Lúc cô đang ngồi trên giường ngẩn người, cuối cùng Cố Chi cũng trở lại, trong tay cầm theo bịch sữa chua mua ở cửa hàng tiện lợi 24h, tùy ý hỏi: “Tắm xong rồi?”.

Thư Tình nhìn anh cầm hai chai sữa chua nguyên vị, đưa một lọ cho cô, dở khóc dở cười nói: “Em cảm thấy nhất định thầy bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế”.

(*Rối loạn ám ảnh cưỡng chế (tiếng Anh: Ob­ses­sive-​Com­pul­sive Dis­or­der - OCD) là một rối loạn tâm lý có tính chất mãn tính, dấu hiệu phổ biến của bệnh đó là ý nghĩ ám ảnh, lo lắng không có lý do chính đáng và phải thực hiện các hành vi có tính chất ép buộc để giảm bớt căng thẳng, đây là một dạng trong nhóm bệnh liên quan trực tiếp đến Stress. Bệnh còn có tên khác là rối loạn ám ảnh cưỡng bức)

Một ngày không uống sữa chua sẽ không chết, nhưng mà hơn nửa đêm anh còn ngoan cố chạy xuống lầu mua, hơn nữa còn một vị trước sau như một.

“Thói quen, không uống thì cảm thấy cả người không thoải mái”. Cố Chi lại lấy cục sạc vạn năng từ trong túi ra, đưa cho cô, đồng thời giải thích nói, “Đêm nay em không về nhà, mẹ em nhất định sẽ không yên tâm, nếu gọi điện cho em phát hiện di động tắt, nhất định sẽ rất sốt ruột”.

Nhìn vẻ mặt sửng sốt của Thư Tình, anh làm như không để ý bổ sung một câu, “Lúc mua sữa chua thấy, thuận tiện mua mà thôi”.

Nhưng mà Thư Tình không biết tại sao cô lại chắc chắn, mua sữa chua có lẽ là thuận tiện, nhưng mua đồ sặc chắc chắn không thể thuận tiện.

Anh luôn là người cẩn thận tỉ mỉ như vậy, có thể bận tâm đến những cảm xúc nhỏ nhất.

Nghĩ như vậy, trong lòng cô lại đảo lộn.

Trước khi ngủ, cô đưa lưng về phía giường Cố Chi, trong bóng tối hỏi một câu: “Is life al­ways this hard, or is it just when you' re a kid?". (Có phải cuộc sống con người luôn khó khăn như thế, hay chỉ khi còn nhỏ mới thế?)

Đây là câu mở đầu mà cô bé nói với sát thủ trong bộ phim “Leon the Pro­fes­sion­al”.

Lúc đó sát thủ trả lời: Al­ways like this (luôn như thế)

Nhưng vào giờ phút này, trong căn phòng yên tĩnh ấm áp, cô nghe thấy người đàn ông phía sau dùng giọng nói bình tĩnh lại mông lung trả lời: “If you’ve learned how to treat ev­ery­thing in a peace­ful way, no mat­ter you are a kid or an j□j, life will not be hard at all”. (Nếu như em học được cách bình thản đối đãi với mọi việc, thì cho dù em còn nhỏ hay đã lớn, cuộc sống cũng không quá khó khăn)

Sau một lúc trầm mặc, cô nghe thấy anh nói một câu: “Ev­ery­thing will be OK. Good­night”. (Tất cả rồi sẽ tốt hơn. Ngủ ngon).

Đoạn kịch nhỏ về thầy Cố - tác giả sưu tầm-

1. Tác giả: Khi cậu trấn an Thư Tình, cậu nói “Phần trữ tình... phần kết thúc....”, rất nhiều người nghi ngờ, thật ra cậu là thầy giáo Ngữ Văn khoác da thầy giáo tiếng Pháp, cậu có gì muốn nói không?

Cố Chi: A, trời sinh tôi có tài tất sẽ dùng đến.

2. Tác giả: Làm một giáo sư đại học, đồng thời lại nhậm chức ở bệnh viện, rất nhiều người nghĩ rằng cậu cố ý khoe khoang văn hóa, biểu hiện ánh sáng của nam chính, cậu có muốn giải thích một chút không?

Cố Chi: Làm một nam chính muốn cưới vợ nuôi gia đình, nếu chỉ dựa vào đồng lương dạy học 4000 mỗi tháng.... Ha ha

Tác giả: .... Không có?

Cố Chi: Tôi cảm nhận thấy ác ý đến từ tác giả

Tác giả: Câu hỏi tiếp theo.

3. Tác giả: Tôi cho cậu một cơ hội duy nhất, ở đây nói với những độc giả vẫn theo dõi cậu, câu muốn nói gì?

Cố Chi: Duy trì theo dõi bản chính vĩnh viễn

Tác giả:.... Sau đó?

Cố Chi: Sau đó?... Trước khi hết chương sau, xin mời nhắc lại





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cẩm Tiên, DAUtay14, thanhchuyen, trannhi, truonglemai1995 và 194 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.