Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất

 
Có bài mới 06.03.2015, 15:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 21: Toàn tâm bộc bạch - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@hueyeuthuong: thank nàng nha^^. Mà mình có chia chương mà??
@vic: chuyện còn dài lắm ^^

Xoạt xoạt

Trình Hạo ngồi ở một bên, nhìn người nào đó đang ngồi trước mặt loay hoay băng bó cho anh, đôi mày thanh tú của cô nhíu lại, môi mân lại thành một đường

"Xong rồi"

Anh nhìn bàn tay đã được băng bó sạch sẽ, lại nhìn cô, cô cúi đầu xuống, im lặng, có vẻ không khí giữa hai người vẫn còn ngượng ngịu, không ai chịu mở miệng trước.

"Hắt xì"

Cô cảm thấy cả người hơi lạnh, không nhịn được hắt hơi một cái thật to, chẳng mấy chốc liền nhìn thấy anh đứng lên, đi sang một phòng khác, cô nghĩ anh muốn đi, định mở miệng nói chuyện, nghĩ sao lại thôi, miệng mím chặt. Cô đảo mắt qua căn phòng một chút, căn phòng lấy màu trắng làm màu chủ đạo, khá đơn giản nhưng lại cực kì sạch sẽ, bày phối khiến cho người ta cảm thấy dễ chịu, giống như con người anh. Anh đã lái xe đưa cô về căn biệt thự anh mua, trong căn nhà chỉ có một mình anh, còn có người giúp việc đến dọn dẹp theo giờ, chưa một ai khác đến đây. Cô không mang theo quần áo, quần áo kia đều đã bị mưa làm ướt sũng, đành phải mặc quần áo của anh, dù hơi rộng một chút nhưng lại mang theo mùi hương nhàn nhạt của bạc hà, mùi hương thuộc về riêng anh.

Sau một khắc, tiếng bước chân nhịp nhàng vang lên trên nền nhà, cô tò mò ngẩng đầu lên liền cảm thấy một tấm chăn lớn bao quanh mình, anh cẩn thận mà bao bọc tấm chăn quanh người cô, hơi ấm bao trùm. Cô cảm thấy được nguồn nhiệt ấm áp, theo bản năng rúc vào trong chăn bông lớn, chỉ để cái đầu nhỏ lộ ra bên ngoài đôi mắt chớp chớp, rất đáng yêu.

"Sao lại tùy tiện chạy khỏi bệnh viện như vậy, lại ngất xỉu nữa thì phải làm sao"

Giọng nói anh có chút trách móc, nhưng hơn hết, vẫn là lo lắng nồng đậm. Anh đặt một bàn tay lên trán cô, nhẹ nhõm thở phào một hơi

"Cũng may không có sốt"

Cô nhìn anh như vậy, sống mũi cay cay, vành mắt cũng hồng lên. Anh hai luôn là như vậy, dù cô có làm gì sai, vẫn sẽ luôn ở bên cô, quan tâm đến cô, lo lắng cho cô, 5 năm trước đã như vậy, đến bây giờ cũng vẫn như vậy.

"Anh hai, anh... còn giận em nữa không"

Cô khịt khịt mũi, thấp giọng hỏi một câu, giọng điệu lo sợ lại rụt rè khiến cho lòng anh trong thoáng chốc mềm lại. Nhìn bộ dáng của cô bây giờ, khoanh chân ngồi ở trên giường anh, một tấm chăn lớn bao quanh chỉ để lộ đôi mắt và vài lọn tóc lòa xòa ngay trước mắt, ánh mắt còn đáng thương hề hề nhìn anh như làm nũng, anh làm sao mà nổi giận được chứ.

" Giận.."

Anh nói một câu làm cho miệng cô méo xệch, đầu cúi xuống

"Nhưng mà, nhiều hơn, chính là đau lòng. Anh chợt cảm thấy, chúng ta quen biết nhau năm năm, một khoảng thời gian dài như vậy, anh rốt cuộc là làm không đủ tốt hay ít nhất, là chưa đủ tốt để khiến em thật tâm tin tưởng...."

"Không phải như vậy, tuyệt đối không phải"

Cô nghe anh nói, kích động đến mức từ trên giường nhảy dựng lên, không ngừng xua xua tay

"Nếu như vậy, thì, là tại sao ?"

Cô thở dài một hơi, từ từ ngồi xuống bên mép giường, hai tay xoắn chặt lại với nhau, giống như một quả bóng xì hơi, giọng điệu ủ rũ

"Anh hai, em... đã bao giờ... anh cảm thấy..em lợi dụng ba nuôi, cả anh nữa.. em"

Lần này, đến lượt Trình Hạo kích động

"Vật nhỏ, em... sao em lại nghĩ như vậy chứ"

"Anh hai, em gặp được ba nuôi, gặp được anh, đó là chuyện khiến em phi thường vui vẻ, cũng cảm thấy bản thân cực kì may mắn. Nếu như không có ba, có lẽ bây giờ, em không biết đã phải lưu lạc ở đầu đường xó chợ, chứ chưa kể đến việc có đồ thể ăn, có quần áo để mặc. Mọi người xung quanh đều nói, em là con riêng của ba, cố tình lợi dụng ba, nhưng mà ba lại không quan tâm, ba vẫn đối với em rất tốt, anh cũng đối với em rất tốt, thực sự rất tốt. Nhưng mà, em vẫn luôn hiểu rõ, em nợ hai người, quá nhiều, thực sự là quá nhiều. Bọn họ đồn đại này kia, ba nuôi không tức giận, còn bảo em không cần để ý, nhưng mà, làm sao em không để ý được cơ chứ. Bọn họ nói cũng chẳng có gì sai, em chính là một kẻ ăn bám như vậy. Em rất sợ, năm năm trước anh không hề nghĩ tới, nhưng về sau, về sau thì sao, tương lai không ai nói trước được, nếu như.... nếu như có một ngày nào đó anh chợt cảm thấy em tiếp cận hai người chỉ là vì tiền... đến lúc đó... quan hệ của chúng ta...em thực sự không dám nghĩ tới nữa"

"Em không ngừng cố gắng học, cố gắng kiếm tiền, mục đích duy nhất chính là có thể nhanh chóng độc lập một mình, không cần phụ thuộc vào ai, cũng không cần để cho bọn họ nói này nói kia nữa. Em...."

Cô nói một tràng dài, càng nói càng xúc động, vành mắt cũng đỏ hoe, đến gần cuối thì không nói được nữa, anh cũng đã mạnh mẽ đứng dậy, kéo cô vào lòng mà ôm chặt, chặt đến mức như muốn khảm cô vào thân thể mình.

"Đồ ngốc"

"Đồ ngốc"

"Vật nhỏ ngu ngốc"

Anh không ngừng ở bên tai cô thì thào, giọng nói hàm chứa sự tức giận không thể kiềm chế, cô tựa vào một bên vai của anh, sự kiên cường đều bị dỡ bỏ, nước mắt không ngừng rơi

"Anh xin lỗi"

"Nhiên, xin lỗi em"

Đúng vậy, là lỗi của anh, giờ thì anh đã hiểu, tại sao cô sống chết không chịu đến trường học( Rin: Là thời gian chị ấy bị trầm cảm đó). Cô rõ ràng còn nhỏ như vậy, làm sao chịu được áp lực từ người đời, nhớ lại khoảng thời gian đó, để khiến cho cô mở lại lòng mình, anh quả thực đã tốn không biết bao nhiêu thời gian. Chỉ là, hiện tại, anh thực sự cảm thấy tức giận. Sau bao nhiêu năm như vậy, chẳng lẽ cô vẫn cảm thấy cô chỉ là người ngoài hay sao. Lẽ nào cô không biết, anh gặp được cô, đó, mới là may mắn của anh.

"Nhiên, anh chưa bao giờ nghĩ như vậy, trước kia không, bây giờ không, tương lai lại càng không. Vì thế, em không cần phải gồng mình lên mà gánh chịu lấy tất cả như vậy. Em nghe cho kĩ đây, trừ bỏ em có rời bỏ anh mà đi mất, còn anh, sẽ không bao giờ rời bỏ em, không bao giờ"(:3)

Đêm hôm đó, hai người nằm trên cùng một chiếc giường như thưở bé, cô kể cho anh nghe về thân phận của cô, về tên của cô, về mẹ, về người đàn ông kia, về tất cả, cởi bỏ hết mọi khúc mắc trong lòng mình, không chút giấu diếm. Cho đến cuối cùng, chỉ còn thấy anh ôm cô vào lòng, nói với cô một câu khiến cho cô suýt chút không nhịn được lại bật khóc

"Vật nhỏ, em vất vả rồi"

Trong lúc yếu lòng nhất, chỉ cần có một người ở bên, một người dịu dàng nói với ta một câu như vậy, còn gì hạnh phúc hơn đâu.

Trước đây, hai người thi thoảng vẫn ngủ chung một giường, nhất là vào những ngày mưa, cô thường sợ sấm sét. Nhưng càng về sau, anh không dám ngủ cạnh cô nữa, sợ mình sẽ không kìm lòng được tình cảm mà làm gì cô, sợ mình không nhịn được mà làm cô tổn thương. Vì thế sau bao nhiêu năm rồi, anh mới lại ở cạnh cô như vậy, trong lòng lại không có chút tạp niệm, ngoài chia sẻ, vẫn chỉ là đơn thuần sẻ chia.

Đến lúc cô gần như đã thiếp vào giấc ngủ, gối đầu lên tay của anh, vệt nước mắt còn vương trên hàng mi, anh mới dám nhẹ nhàng hôn lên trán cô một chút, thấp giọng thì thầm

"Ngày mai, dẫn anh đi gặp mẹ "

(Rin: Hạo ca, định ra mắt hả anh =)). Đùa thôi, mình viết chương này để mn hiểu thêm về Vũ tỷ, nhiều khi hiện thực so với những gì m nghĩ thì có thể khắc nghiệt hơn nhiều )



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: Yến khôi, củ chuối, hueyeuthuong, lanc3
     

Có bài mới 08.03.2015, 19:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 21 : Mạnh mẽ đáp trả - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hình như không mấy ai đọc tr ah, bùn quạ  :-(  :cry:

Lâm Vũ nhìn Trình Hạo đứng ngay sau lưng mình, anh nhìn cô mỉm cười ôn nhu, cô hít sâu một hơi rồi mới từ từ đẩy cửa bước vào, một tiếng két nho nhỏ vang lên bên tai. Tiếng động nhỏ không làm ảnh hưởng đến người trong phòng bệnh, bà vẫn an tĩnh nằm trên giường, ánh nắng từ bên ngoài hắt lên khuôn mặt an ổn của bà, yên tĩnh như vậy, lại giống như đã thuộc về một thế giới khác, khiến cho người ta đau lòng. Cô từ từ bước tới gần chiếc giường, không hiểu sao thấy lòng bất an, anh nhận ra sự thay đổi của cô, nắm lấy tay cô kéo đến bên giường bệnh, đôi mắt chăm chú nhìm vào người trên giường. Đó là một người phụ nữ rất đẹp, gương mặt giống cô đến 7 phần, chỉ là dù đôi mắt đã nhắm chặt, nét mặt vẫn vương chút ưu thương.

"Đây là mẹ của em, bà ấy kêu Lâm Nhạn. Mẹ, đây là anh hai của con, người con đã kể với mẹ"

Dù cô có nói, người trên giường vẫn không mở mắt, cô cũng như không nhận ra, tự nhiên giới thiệu hai người. Anh nghe thấy cô nói như vậy, lại cực kì nghiêm túc cúi chào một tiếng, giọng nói trầm thấp mà từ tính vang lên, giống như chắc nịch, giống như khẳng định, lại giống như một lời hứa với người trước mặt.

"Chào cô, cháu là Trình Hạo. Cô yên tâm, cháu sẽ chăm sóc Vũ Nhi thật tốt, tuyệt không để cô ấy chịu bất cứ thương tổn gì"

Cô nghe anh nói như vậy, chỉ nghĩ đó là lời nói bình thường, giống như anh trai hướng em gái chăm sóc, không để ý nhiều, cứ như vậy ngồi bên mẹ nói chuyện. Hai người ở lại bệnh viện thêm một lúc thì đi ra, anh lấy xe định đưa cô trở về trường

"Hôm nay có tiết không"

"Ưm.. có, 10h45 có một tiết nữa, chắc sẽ điểm danh"

"Vậy anh đưa em trường, anh cũng có tiết"

"Anh hai ... cái kia...em"

"Em sợ anh đưa em về trường có người nhận ra hay sao"

Cô bị anh nói trúng tim đen, có chút ngại ngùng, mặc dù không phải hoàn toàn là như thế......được rồi.... cô thừa nhận, cô chính là sợ người nào đó thấy hai người đi cạnh nhau thì... ôi, cuộc sống đại học yên bình của cô

"Anh đồng ý? Thực sự không để ý ?"

Cô rụt rè hỏi một câu như vậy, đột nhiên anh nghiêng người sang, ép đến mức khiến cô giật mình, bất giác lui về phía sau, lưng chạm vào cửa kính xe mát lạnh

"Anh cần bồi thường"

"Hả"

Cô không hiểu, đẩy đẩy anh ra, hỏi lại, hơi thở nóng ấm của anh ở bên tai khiến cho cô bối rối.

"Anh đồng ý với em, ở trường sẽ tỏ ra không quen biết, nhưng mà... anh cần phí tổn bồi thường"

"Bồi thường... bằng cái gì"

"Cái này... sau này nghĩ ra sẽ nói cho em biết"

Anh cười nhẹ, lùi về khiến cô không khỏi thở phào một hơi, sau đó liền thấy anh ngồi yên ổn tại vị trí, thắt dây an toàn, bắt đầu khởi động xe.

"Anh hai, có một chuyện em vẫn muốn hỏi anh"

"Chuyện gì?"

"Ngày hôm đó em bị một đám người chặn đường đó, sao anh lại tình cờ đến đúng lúc như vậy. Nếu như không phải tình cờ, anh..."

Anh nhìn thấy ai bị hại cũng đi cứu như vậy sao? Đó mới là điều cô muốn hỏi. Trình Hạo không quay sang nhìn cô, vẫn chuyên tâm lái xe, một lát, anh mới mở miệng trả lời

"Sao tự dưng lại hỏi như vậy"

"Em.."

Anh không đợi cô trả lời liền ngắt lời

"Ngay từ lần đầu gặp em, anh đã cảm thấy nghi ngờ, nhưng mà em cứ gặp anh một lần liền chạy. Anh thừa nhận, chính là lúc ở căn tin đó, cảm thấy rất có hứng thú với người kia, nhưng mà đơn thuần chỉ vì thiên phú của cô ta mà thôi. Còn lần đó, sau khi nghe thấy tên của em, niềm nghi ngờ càng dâng cao, mới bất giác muốn đi kiểm chứng"

"Ah, như vậy là do em vào viện anh mới nhận ra phải không. Như vậy, còn lần ở bể bơi.." Cô gật đầu như đã hiểu, sau đó lại hỏi lại khiến cho anh cười khẽ

"Không, ngay từ khi em đánh nhau với bọn họ, anh đã nhận ra. Một khắc em cởi bỏ kính, anh liền khẳng định, đó chính là em, đôi mắt của em, một khi nhìn kĩ, sẽ không thể quên. Những chuyện sau đó, chỉ là để chứng thực thêm mà thôi"

Cô trầm mặc không nói, vấn đề này quả nhiên vẫn có chút nhạy cảm a.

Trình Hạo quả nhiên giữ lời hứa, để cô đến gần trường thì dừng xe lại, lựa một chỗ khuất để cô xuống xe khiến cho cô vô cùng cảm kích. Nhưng mà sau khi bước vào trong trường học, cảm thấy những người chỉ chỉ chỏ chỏ ở quanh mình, cô lại không nhịn được thở dài. Thiên a, sao cô lại quên mất còn có một Diệp Tuyền luôn không muốn để cho cô sống tốt chứ, cô thực sự chỉ là muốn một cuộc sống đại học yên bình thôi mà.

"Nhìn thấy chưa, nhỏ đó đó, dọa đánh Diệp Tuyền xong bị người ta phát hiện lại giả bộ nhảy xuống nước"

"Phải vậy không, đúng là đồ điên"

"Phải đó, mình nghe mọi người kể lại mà. Còn nghe nói hôm đó cô ta được Trình học trưởng cứu, xem ra tin đồn là thật"

"Không phải chứ, người quái dị muốn đi quyến rũ đại thần sao, không biết xấu hổ. Diệp Tuyền cô ta có lẽ sẽ vì vậy mà phát điên lên mất"

Lâm Vũ quét qua đó một ánh mắt sắc lạnh, không thèm để ý tới. Diệp Tuyền. Đó là cái tên mà chỉ nhắc đến đã khiến trong lòng cô ngứa ngáy. Nếu như không phải vì người kia, cô đã sớm khiến cho cô ta thân bại danh liệt...

"Em luôn muốn đi trả thù một người, không, không chỉ là một người, em còn muốn khiến cho cả gia đình họ phải khốn khổ. Như vậy, có phải quá đáng lắm không"

"Nhiên, trên đời này không có gì là tuyệt đối cả, đối với em là đúng, đối với người khác, lại là sai. Em hận một người, muốn trả thù một người, đó là điều tất nhiên. Không phải tôi khuyên em không nên trả thù, chỉ là, đối với tôi, trẻ con không bao giờ sai lầm, có sai, cũng chỉ là do ba mẹ chúng tạo nghiệt. Có những chuyện, đã qua thì không thể nào vãn hồi. Nhiên, nếu có thể tha thứ, liền tha thứ đi, cho người ta một đường sống, cũng là, cấp cho chính mình một tia thanh thản"

Còn nhớ ngày đó, cô ngồi yên lặng ở bên anh, nghe anh nói, trầm mặc. Cô vẫn luôn nghĩ, cô cố gắng nhiều như vậy, mục đích cuối cùng, cũng chính là có thể có một ngày tự tay khiến cho gia đình kia thân bại danh liệt, khiến cho ba người bọn họ không có chốn nương thân, trả lại cho bọn họ tất cả những gì mẹ đã phải chịu đựng. Nhưng mà, một thời gian như vậy trôi qua, càng ngày, cô lại càng cảm thấy trống rỗng đến khó tả, báo thù rồi thì sao, khiến cho bọn họ đau khổ lại làm sao, giống như anh nói, những chuyện đã qua, sẽ mãi mãi không thể nào vãn hồi, mẹ cũng sẽ không tỉnh dậy, còn ông ta.....Anh nói không sai, mặc dù trong tâm cô cực kì ghét đứa con của bọn họ, nhưng, như vậy thì sao, cô cũng không phải là người không nói lý, cô không thể không thừa nhận, cô bé đó, vốn không có tội. Cô ngồi nói chuyện với anh suốt một đêm, bắt đầu học cách nghĩ thoáng lên, học cách buông bỏ, học cách tha thứ, đương nhiên, với điều kiện người không phạm ta, ta không phạm người. Còn hiện tại, có vẻ như, cô muốn cho cô ta một đường sống, cô ta lại càng không biết tận dụng.

"Nhóc"

Lâm Vũ đang thất thần, đột nhiên có một người từ xa chạy tới , thân mật kéo tay của cô, khuôn mặt yêu nghiệt phóng đại ngay trước mắt, tràn đầy sự lo lắng

"Em rốt cuộc là đi đâu vậy. Tôi nghe nói em rớt xuống hồ bơi , ngất xỉu, lúc chạy đến thì lại không có ai, số điện thoại thì không có. Rốt cuộc là có làm sao không"

Anh ta nhìn quanh cô một hồi, nhìn thấy cô không sao mới thở phào nhẹ nhõm, lông mày vẫn nhíu chặt lại, nói như ra lệnh

"Cho tôi số điện thoại. Em không cho tôi liền cướp"

Cô nhìn tia lo lắng trong mắt anh ta, không hề có chút giả dối, không hiểu sao thấy lòng ấm áp, giọng điệu cũng mềm nhẹ đi nhiều, ngoan ngoãn đọc cho anh số điện thoại.

"Hì hì, vậy cho tôi địa chỉ nhà luôn đi"

Cô nghe anh ta nói như vậy, một tia hảo cảm vừa nảy lên liền biến mất hết tăm hơi. Tên yêu nghiệt chết tiệt, có điên rồi cô mới cho rằng anh ta tốt. Cô mặc kệ anh ta, bước đi thật nhanh về phía trước, quẳng ra một câu

"Tôi còn có tiết, đi trước. Còn nữa, nếu như còn muốn học bóng rổ, vẫn nên gọi tôi một tiếng "sư phụ " "

Anh nhìn bóng lưng của cô, sờ sờ mũi, cầm chiếc điện thoại trong tay, không hiểu sao ngốc nghếch cười một chỗ, cực kì cao hứng.
...

"Lâm Nhiên, đứng lại đó"

Lâm Vũ nhìn mấy nữ sinh đột nhiên tiến đến trước mặt mình, một cô gái hùng hùng hổ hổ kéo tay Diệp Tuyền, lai giả bất thiện, nét mặt đầy địch ý khiến cho lòng cô phiền chán. Rốt cuộc lại có chuyện gì nữa đây.

"Mau tránh đường"

Cô lạnh lùng nói một câu, ánh mắt đột nhiên rét lạnh khiến cho người trước mặt không hiểu sao run nhè nhẹ, sau nghĩ gì đó lại hùng hổ lớn tiếng chất vấn

"Lâm Nhiên, cô cũng đừng quá đáng như thế. Tiểu Tuyền lần đó chỉ là muốn cùng cô nói chuyện, sao cô lại dám đánh cậu ấy. Cô bám theo Hàn Minh không nói, lại còn mơ tưởng đến Trình Hạo, đúng là không biết xấu hổ. Cô..."

"Linh Na, đừng nói nữa, mình không sao."

Diệp Tuyền đứng ở đằng sau, tiến lên tỏ vẻ muốn kéo cô gái kia đi, khuôn mặt có bao nhiêu đáng thương liền có bấy nhiêu đáng thương

"Tiểu Tuyền, là cậu quá thiện lương. Cậu xem cô ta quá đáng như vậy, sao có thể nhịn được chứ"

Ha, lại cái gì đây, rủ nhau đóng kịch sao. Lâm Vũ nhìn xung quanh một chút, hôm nay cô thực sự không có muốn trốn tiết nha, nhưng mà nhìn số người vì hiếu kì mà vây quanh, lần này, không bỏ cũng không được rồi

"Cô muốn gì"

Lâm Vũ rốt cuộc cất tiếng, giọng nói nhàn nhạt không biểu lộ cảm xúc

"Muốn gì, tôi muốn cô hướng Tiểu Tuyền xin lỗi, để cho cô ấy tát lại một cái. Còn nữa, cô phải hứa, tránh xa Hàn Minh cùng với Trình Hạo ra"

Lâm Vũ nghe như vậy, không nhịn được bật cười, cuối cùng biến thành cười lớn, cười khiến cho mấy người trước mặt không hiểu ra sao

"Cô cười cái gì chứ"

"Tôi cười cái gì? Còn không phải cười các cô sao. Nếu như tôi không làm, vậy thì sao"

"Cô... đồ không biết xâu hổ, mọi người đều chứng kiến việc xấu của cô, cô lại còn dám nói như vậy. Mẹ của cô không dạy cô sao, hay là bà ta với cô cũng chỉ là một loại người, chuyên đi quyến rũ người...."

Bốp!

Một cái tát như trời giáng vào một bên mặt của Linh Na khiến cho cô ta không kịp phản ứng, một bàn tay ôm lấy nữa gương mặt của mình, mắt mở to giống như không thể tin, ngay cả Diệp Tuyền đứng đó cũng không biết làm sao. Lâm Vũ đứng ở một chỗ, một bàn tay vừa hạ xuống, hai mắt sắc lạnh, cả người tỏa ra sát khí nhàn nhạt, giống như nhiệt độ xung quanh cứ như vậy giảm xuống đến âm độ.

"Cô lặp lại lần nữa"

"Cô dám đánh tôi. Tôi nói vậy thì có gì sai, mẹ cô chính là đồ bỏ.."

Bốp!

Một cái tát nữa lại hạ xuống, nhanh đến mức khiến cho mọi người không kịp phản ứng. Đến lúc Linh Na phản ứng kịp , cô ra mới hét toáng lên, định tiến lên cho Lâm Vũ một cái tát, lại dễ dàng bị cô cầm lấy một cổ tay. Cô từ tốn tiến gần lại từng bước, giọng nói lạnh lẽo như tử thần khiến cho người trước mặt đột nhiên sợ hãi, bất giác lùi ra sau

"Tôi nói cho cô biết, mẹ của tôi dạy tôi tốt lắm. Bà nói, nếu như một con chó điên cắn con, con tất nhiên không cần cắn lại, nhưng mà..." -cô cố tình dừng lại một chút-" nếu như con chó kia vẫn không biết sống chết, tôi cũng sẽ không nghĩ mà tiễn nó một đoạn đường, khiến cho nó hảo hảo đầu thai, biết đâu kiếp sau lại được chuyển sang thân phận khác, không còn đi cắn bậy lung tung"

Mọi người đều biết cô chửi xéo ai, mấy người đứng xem kịch vui không nhịn được cười lớn khiến cho cô ta xấu hổ đỏ mặt. Lâm Vũ cũng không đùa nữa, chán ghét đẩy mạnh cô ta ra khiến cô ta suýt chút mất đà ngã xuống đất rồi lại chán ghét chà lau đôi tay mình, giống như vừa chạm vào thứ gì đó thực ghê tởm. Diệp Tuyền thấy như vậy, vội vàng tiến đến đỡ cô gái kia, ánh mắt nhìn Lâm Vũ đầy đáng thương, nhỏ giọng chất vấn

"Sao cậu lại có thể như thế. Ngày hôm đó mình đối với cậu đã không nói gì thì thôi.Chẳng lẽ được mấy học trưởng chống lưng nên tùy tiện như vậy"

Mấy học trưởng trong miệng cô ta, không phải ai khác chính là Hàn Minh và Trình Hạo. Lâm Vũ liếc cô ta một cái, cười nhạt

"Diệp Tuyền, ngày hôm đó, ai làm gì, trời biết đất biết, không cần trước mặt tôi giả bộ đáng thương. Còn nữa, chuyện của tôi, không đến lượt cô xen vào. Bạn của cô liên mồm nói, tôi không được đến gần hai người kia, hảo, cô lấy quyền gì nói tôi như thế. Thứ nhất, nếu như cô là không phải bạn gái của họ, cô không có tư cách mà ở đây nói chuyện. Thứ hai, nếu như cô là bạn gái của họ, như vậy, trực tiếp đến tìm họ nói chuyện, không cần ở đây tìm tôi nháo, thực khiến cho người ta chán ghét"

Câu nói của Lâm Vũ trong nháy mắt khiến cho Diệp Tuyền á khẩu, cứng họng không phản bác. Nếu như cô ta thừa nhận điều thứ nhất, như vậy liền thừa nhận không có tư cách ở đây náo loạn, là cô gây sự vô cớ. Nếu như là thừa nhận điều thứ hai, như vậy dù cho cô bị người hâm mộ của Hàn Minh và Trình Hạo đánh chết cũng không có dũng khí tìm họ chất vấn. Một câu nói của Lâm Vũ hoàn hảo khiến cho nhuệ khí của hai người mất sạch, vốn tính đến khiến người ta chịu nhục, không nghĩ tới, chính mình lại càng thêm nhục nhã

"Như vậy, cô cũng không thể tùy tiện đánh người"

"Tùy tiện, Diệp Tuyền, cô có hiểu tiếng người không vậy. Người ở đây đều nghe rõ, cô ta phỉ báng mẹ tôi trước. Nếu như có người xúc phạm mẹ của mình, bản thân lại không tức giận phản ứng, như vậy, người ta không gọi là người mà chính là súc sinh a"

Cô nói một câu liền quay người đi, không thèm quay đầu lại. Lời nói của cô, trong nháy mắt khiến Linh Na giận tím mặt, Lâm Vũ chẳng khác nào thẳng mặt mắng cô ta là súc sinh. Mọi người nhìn theo bóng dáng Lâm Vũ, nhỉ giọng nghị luận, Linda từ một góc khuất chui ra, nói nhỏ với mấy người bên cạnh

"Này, lão đại, trường chúng ta từ khi nào có người thú vị như vậy nha. Tính cách này, chậc chậc, thật là giống một người"

Trình Hạo nghe lời cô nói, nhìn về một hướng đã khuất bóng người, cười nhẹ, vốn cứ tưởng tiến lên bảo hộ cô, lại quên rằng, người của anh, vốn dĩ luôn luôn mạnh mẽ như vậy

(Rin: ai là người của anh nha =.=)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: củ chuối, hueyeuthuong, lanc3, thaopuco
     
Có bài mới 10.03.2015, 19:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 22 : Nụ hôn trong cơn mê - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



@thao: truyện ta viết hem phải ed nha ^^
@meo : Hạo ca là nam chính nha nàng, Thần là 1 nv rất quan trọng sắp xh ^^

"Cậu nói cái gì. Học trưởng vậy mà lại cứu cô ta"

Linh Na nhìn Diệp Tuyền đột ngột hét lên trước mặt, gương mặt giận dữ không còn chút vẻ dịu dàng như thường ngày, không khỏi có chút ngỡ ngàng, mày hơi hơi nhíu lại, nhìn Diệp Tuyền chăm chú. Diệp Tuyền lúc này mới biết là mình luống cuống, ho nhẹ một tiếng, hắng hắng giọng, mềm nhẹ nói một câu

"Xin lỗi, là do mình ngạc nhiên quá"

Linh Na nhìn thấy như vậy, cho rằng Diệp Tuyền đối với Trình Hạo là tình cảm quá mức sâu nặng, nghe tin anh đối tốt với người khác mới nhất thời không kiềm chế được, trong lòng bất chợt cảm thấy cô thật đáng thương, cũng không để ý tới ánh mắt cô ta ngày càng sắc lạnh mà thấp giọng an ủi.

"Tiểu Tuyền, cậu cũng đừng quá thương tâm, có lẽ chỉ là tình cờ thôi"

"Na, cái cậu nói đó là thực sao. Thực sự là học trưởng"

"Cái đó... đúng vậy. Người mà mình thuê có báo lại, ngày hôm đó, mình cũng rất bất ngờ. Bây giờ nghĩ lại, ngày hôm đó ở bể bơi, cô ta rơi xuống nước không phải cũng là do học trưởng cứu lên sao"

Diệp Tuyền ngồi ở một bên, nghe thấy Linh Na nói như vậy, bàn tay không nhịn được nắm chặt lại, đáy lòng dâng lên một cổ bất an càng ngày càng bành trướng, sau một khắc liền khiến cho khuôn mặt xinh đẹp có chút vặn vẹo. Không thể nào. Tuyệt đối không thể nào đâu. Học trưởng sao có thể chú ý đến cái đồ quái dị đó được, cô ta thì có cái gì tốt chứ, không tài, không sắc. Những ý nghĩ chồng chất trong đầu nhanh chóng khiến cho cô ta cảm thấy khó chịu, ánh mắt càng thêm rét lạnh, móng tay được sơn màu đẹp đẽ đâm sâu vào lòng bàn tay. Không. Cô tuyệt đối không để chuyện đó xảy ra. Từ trước đến giờ, những gì Diệp Tuyền cô đã định thì sẽ không bao giờ để vuột mất, Trình Hạo, cô định rồi. Lâm Nhiên, tôi đã cảnh cáo cô như vậy, nếu như vẫn cố chấp không buông, đừng trách tôi độc ác !
....

Ở một góc nào đó, Lâm Vũ không nhịn được hắt hơi liên tục, vô thức sờ tay lên trán. Không có sốt mà, mới vừa khỏi bệnh, chẳng lẽ lại như thế bị lại. Tiếp nhận túi đồ trên tay thu ngân, Lâm Vũ nhanh chóng ra khỏi siêu thị, bắt một chiếc taxi, điểm đến không phải nơi nào khác chính là căn biệt thự lần trước cô mới đến, căn nhà riêng mà Trình Hạo đã mua. Không sai, sau một màn dưới trời mưa hôm đó, Lâm Vũ tình cờ lại khỏi bệnh, chỉ là Trình đại thần siêu cấp vô địch của chúng ta cứ như thế lần đầu tiên hoa hoa lệ lệ đổ bệnh, hơn nữa còn là bệnh nặng, sốt cao không đỡ. Nếu không phải lúc cô gọi cho anh nghe giọng anh khản đặc, tràn ngập âm mũi, cô cũng không biết anh bị bệnh, nằm bệt ở nhà, cô liền cứ như vậy xin nghỉ mua thuốc cùng chút đồ ăn đem đến cho anh. Cầm chìa khóa đã được anh đưa từ hôm trước, cô thuần thục cởi giày bước vào trong nhà, để túi đồ ăn mới mua trên gác bếp rồi nhanh chóng bước lên lầu hai, đi vào phòng của anh. Chỉ thấy anh lúc này đang nằm trên giường, mắt nhắm chặt, không cả phát hiện ra cô đã tới, trong cơn mê mày kiếm nhíu chặt lại, có vẻ rất khó chịu. Cô lo lắng tiến đến bên cạnh giường, muốn áp tay mình lên trán anh lại cảm thấy bàn tay mình lạnh ngắt, sợ đánh thức anh liền do dự thay bằng một bên má, nhiệt độ nóng bỏng truyền qua da thịt khiến cô giật mình. Cư nhiên lại nóng như vậy, xem ra là sốt rất cao. Cô chạy vào phòng tắm lấy một chiếc khăn sạch, làm một cái túi chườm đơn giản để lên trán cho anh, nhiệt độ mát lạnh khiến cho anh thoải mái dãn đôi lông mày, ậm ừ vài tiếng, mắt vẫn không mở. Lâm Vũ thấy như vậy, thở dài một hơi, nhanh chóng chạy xuống nhà nấu một bát cháo thịt nạc anh thích ăn nhất, thêm chút hành lá, chuẩn bị thuốc rồi lại mang lên lầu.

"Anh hai... anh hai... dậy đi"

Lâm Vũ ngồi ở bên mép giường, đặt bát cháo lên chiếc bàn nhỏ, lay lay cánh tay của anh. Trình Hạo từ trong mê man tỉnh lại, nâng lên mí mắt nặng trĩu, sau khi nhìn rõ người đến là cô liền khó khăn mở miệng, giọng nói khàn khàn

"Vật nhỏ, đến rồi sao"

"Anh hai, tới, ngồi dậy ăn chút gì đi, uống thuốc rồi lại ngủ"

Trình Hạo từ từ ngồi dậy, tay day day trán, Lâm Vũ cẩn thận lấy một cái gối mỏng, để ở đằng sau lưng để anh tựa cho thoải mái

"Tới, ăn một chút cháo đi"

Cô bưng bát cháo đến trước mặt anh, màu sắc đẹp đẽ, hương thơm nghi ngút khiến cho người ta đói bụng. Chỉ là Trình Hạo vốn trong người đang khó chịu, nhìn thấy đồ ăn trước mặt, không có cảm giác thèm ăn, liền lắc lắc đầu, mày nhíu lại

"Anh không muốn ăn"

"Không được, ăn no rồi mới có thể uống thuốc, nếu không sẽ không tốt. Em nấu không nhiều, ăn một chút thôi"

Anh mím chặt môi, định vươn tay ra đỡ lấy bát cháo, nghĩ sao lại thôi, để hai tay ở trong chăn, hướng cô nói một câu khiến cho cô suýt chút đem bát cháo đánh rơi

"Em đút thì anh ăn"

Thiên a, cái giọng nói đó ở đâu ra vậy, sao mà cô có cảm giác anh giống như là đang... làm nũng . Nhưng mà, nhìn một người đàn ông cao lớn lại hướng một cô gái nhỏ nũng nịu, nhìn thế nào cũng có chút quái dị

"Đầu của anh có chút choáng"

Người nào đó vẫn tiếp tục vô sỉ

"Tay của anh còn không có chút lực"

Giọng nói cần bao nhiêu đáng thương liền có bây nhiêu đáng thương, y hệt một tiểu hài tử cố chấp đòi kẹo.

"Bụng của anh...."

"Thôi được, thôi được, em đút, em đút là được chứ gì"

Mắt thấy mục đích đã đạt được, anh cười đến sáng lạn, gương mặt tuy có chút tiều tụy lại vô tình khiến anh mất đi một phần xa cách, thêm vào đó một phần ôn nhu dịu dàng. Lâm Vũ cẩn thận múc một thìa cháo, cẩn thận đưa đến bên miệng thổi nguội rồi mới đưa đến bên miệng cho anh, anh lúc này cực kì ngoan ngoãn mà mở miệng ăn hết, chẳng mấy chốc bát cháo đã vơi đi một nửa. Đôi mắt màu hổ phách chăm chú nhìn nhóc con trước mặt cẩn thận đút cho mình từng thìa từng thìa một, thỉnh thoảng còn lấy khăn lau miệng cho anh, trong lòng bỗng dưng cảm thấy thỏa mãn không thể diễn tả, cả người dường như khỏe lên rất nhiều.

Lâm Vũ để bát cháo đã gần hết lên mặt bàn, lấy một cốc nước cùng với thuốc đã được chuẩn bị tốt đưa đến cho anh uống. Nhìn thấy anh uống xong, cô lại đỡ lấy cốc nước đặt lại, rút chiếc gối đằng sau ra để anh nằm xuống, chỉnh chỉnh lại chăn cho anh. .

"Anh mệt thì ngủ một chút đi, em đi xuống nhà"

Cô vuốt lại mép chăn cho cẩn thận, nhẹ nhàng nói một câu, vừa định đi xuống nhà liền cảm thấy một bàn tay nắm chặt lấy tay của cô, giọng nói trầm thấp của anh từ từ truyền ra.

"Đừng đi, ngồi với anh một chút"

Lâm Vũ quay đầu lại, nhìn gương mặt tiều tụy có chút yếu ớt của anh, không hiểu sao cảm thấy đau lòng, cũng không từ chối, ngồi xuống bên đầu giường, một bàn tay luồn vào mái tóc anh vuốt nhẹ. Anh có vẻ như cũng quá mệt mỏi rồi, mắt nặng trĩu, nhanh chóng chìm vào cơn mê, thân nhiệt nóng bỏng lạ thường, bàn tay cố chấp nắm chặt lấy tay cô không buông. Cô vuốt ve mái tóc mềm mượt của anh, một tay còn lại bị anh nắm lấy, bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nóng đến dọa người. Chẳng mấy chốc anh liền lâm vào giấc ngủ say, chỉ là được một lúc cả người lại vặn vẹo khó chịu, có lẽ thuốc đã có tác dụng, cô thấy anh bất giác đạp chăn ra. Cô cẩn thận gỡ bàn tay của anh, đi tìm một cái khăn bông sạch, chậm rãi điều chỉnh cho anh nằm nghiêng về một bên, từ từ lau hết mồ hôi trên lưng cho anh. Đến khi cô lau xong, muốn chuyển qua trước ngực tiếp tục lau, anh lại đột ngột nắm chặt lấy bàn tay của cô, mắt vẫn không mở ra. Cô nhìn anh như vậy, muốn gỡ bàn tay của anh ra, rõ ràng là anh bị bệnh, lực đạo lại lớn, nắm đến mức bàn tay của cô cũng đỏ, miệng còn không ngừng lẩm bẩm

"Vũ nhi... Vũ nhi"

"Anh hai... em ở đây, đừng nháo nữa, để em lau sạch, như vậy mới khỏi bệnh được"

Giọng điệu của cô nhỏ nhẹ, giống như dỗ dành một đứa trẻ con. Chỉ là anh dường như không nghe thấy, nắm chặt tay cô không buông, cô chỉ còn cách dùng chút lực, cậy từng ngón tay của anh ra. Mắt của anh vốn đang nắm chặt, đột nhiên mở ra, đôi mắt màu hổ phách nhìn thẳng vào cô, trong đó còn có thứ gì đó khiến cô không hiểu, giống như sợ hãi, lại giống như lo được lo mất. Anh đột nhiên dùng lực một chút khiến cho cô chưa kịp phản ứng liền kêu lên một tiếng, sau một khắc anh đã nằm đè lên trên cô, hai tay anh nắm chặt hai cổ tay cô đặt lên đầu giường, giam cầm cô trong không gian thuộc về anh, hơi thở nam tính nóng rực quanh quẩn bên chóp mũi.

"Vũ... vũ nhi.... Đừng đi"

Lâm Vũ ngạc nhiên nhìn vào khuôn mặt anh do sốt đến đỏ hồng, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, mơ hồ, phảng phất giống như nhìn thấy một thứ gì đó khác, thậm chí cô còn tinh tế cảm nhận được đôi tay anh đang run rẩy

"Anh hai, anh sao vậy, em không...."

"Đừng"

Lâm Vũ không kịp nói gì nữa, mắt mở to nhìn hai hàng mi dài ngay trước mắt, cô chỉ kịp nghe thấy anh kêu thêm một tiếng, khuôn mặt tuấn tú của anh đã tiến sát lại gần, đôi môi hai người cứ thế dán chặt vào nhau, không một kẽ hở....


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: hueyeuthuong, lanc3, sunnysmile1012
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: danghuyen, Luongbaotram, Lùn-thì-sao, Nhungtran303, Thaobaby, ThuTrangSJ, Toidocchuyen, TSky, Việt Đan và 195 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

5 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

6 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 208, 209, 210

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

10 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

14 • [Hiện đại] Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng

1 ... 18, 19, 20

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

18 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 6, 7, 8

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 237 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 242 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Độc Bá Thiên: Giờ Ri già rồi ngủ sớm ghê  :lol:
Độc Bá Thiên: Tên này hay đó :)2
Lục Bình: Ngủ à, pp
Lục Bình: Vì công việc, cũng như bỏ caia quá khứ như shit nên đổi :)2
Lục Bình: T là t cảm giác t nghèo, rất nghèo
Độc Bá Thiên: Vắng là do bà đổi tên đó  :boxing3:
Độc Bá Thiên: :boxing3: Ri nghèo tài sản 6 số :cry:
Lục Bình: Cái dd nó vắng lặng te ơi :|
Lục Bình: :D4 t là nghèo rớt mồng tơi, giám giựt đâu
Độc Bá Thiên: Giựt đi rồi Đào cũng đấu lại à :)2
Lục Bình: :)) chời quơ nói giựt chứ tiếc điểm hùi hùi, xạo xạo cho cũng hông giựt  :cry:
Độc Bá Thiên: Ngó qua thông tin thì ra  là Ri đại triệu phú
Độc Bá Thiên: Tên mới tưởng ng mới thiệt cơ :))
Độc Bá Thiên: Giựt thì là của Ri thôi :)2  
Nghèo lắm có tiền đấu đâu :(((
Lục Bình: Tưởng đổi tên ko ai nhớ :hixhix:
Lục Bình: Èo, chưa giựt
Độc Bá Thiên: Ói máu rồi, Ri ơi :)2
Độc Bá Thiên: Hộc hộc
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 230 điểm để mua Ếch trắng
Lục Bình: Lát giựt :lol: cho ói máu chơi :D3
Độc Bá Thiên: Iu e nhìu <3 . Gắng đấu ếch cho a nhaaaa :kiss:
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 262 điểm để mua Mèo ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 272 điểm để mua Bé hồng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Vong Ưu Tình: :lol: phát hiện 1 dàn nhân sự bay màu
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 200 điểm để mua MM

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.