Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 05.03.2015, 14:51
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 16: Giận dỗi


Tề Vân Đình nắm chặt hai tay phẫn hận đấm xuống mặt nước, "Được, ta chờ, ta không tin không chờ được tới lúc nàng cam tâm tình nguyện."

Hắn tức giận trở về phía bình phong bên kia.

Hân Duyệt đột nhiên muốn cười, cố gắng cắn môi không dám lên tiếng, sợ chọc giận hắn.

Hít thở sâu,1234

"Ta không tắm nữa, phải lên bờ mặc quần áo, ngươi đừng nhìn lén nga." Hân Duyệt nghĩ nên nói, tắm ôn tuyền còn không bằng tắm với ngươi, kỳ thật ngươi cũng rất tốt. Nhưng nàng không có lá gan đó.

Tề Vân Đình chưa hết giận thở hổn hển: "Vừa rồi cái gì không nhìn thấy, nàng còn muốn lần thứ hai?"

"Xía, lưu manh, dù sao ngươi nhắm mắt lại là được rồi."

Tiếng nước ào ào và thân hình lung linh xuyên qua bình phong kích thích thần kinh của hắn.

"Vừa rồi nếu không phải ta kéo nàng khỏi mặt nước, sợ rằng nàng đã sớm gặp Diêm vương gia, cũng không cám ơn ta."

"Ngươi đúng là đã cứu ta, nhưng ngươi cũng chiếm không ít tiện nghi của ta, hừ! Huề nhau." Hân Duyệt nhanh chóng mặc xong quần áo.

Trong đầu Tề Vân Đình vẫn còn hình bóng Hân Duyệt mềm mại không xương ý loạn tình mê, vốn hết thảy thuận lí thành chương, nước chảy thành sông...... Nước không chảy thành sông, hắn oán hận đánh lên mặt nước, bực bội nhảy lên bờ, qua loa mặc quần áo, đuổi theo Hân Duyệt đang rời khỏi phòng tắm.

Chưởng quầy, quản sự phòng tắm, cùng những chưởng quản của tửu lâu sớm đã đợi ở thiên thính, một đám cúi đầu, ủ rũ, diện mạo như vừa thua cược không bằng.

Vừa rồi tiếng bước chân nhẹ nhàng đi xa, bây giờ là từng bước nện xuống sàn nhà, trái tim mọi người cứ nhảy thót tới cổ họng.

Tề Vân Đình bước vào, đá bay chiếc ghế con cạnh đó, làm bà tử đang đứng giữa nhà sợ tới mức hai chân mềm nhũn quỳ xuống.

"Đại thiếu gia, đều là bà lão tôi đây có mắt không tròng, đi vào không đúng lúc, phá hỏng chuyện tốt của ngài......"

Tề Vân Đình " Rầm" một tiếng vỗ bàn, có cần nói trực tiếp như vậy không.

Bà tử quỳ trên mặt đất, run run nói không thành lời.

Tề Vân Đình kiềm nén lửa giận, thở phì một hơi, nhẫn nhịn ý muốn đá văng bà ta.

Chưởng quầy chắp tay giúp đỡ: "Đại thiếu gia, vừa rồi ngài căn dặn mua hai bộ quần áo đem vào, chúng tôi cũng không biết...... Ngài tức giận."

"Tức giận?" Tề Vân Đình giận trợn trừng mắt, ánh mắt lẫm liệt làm người ta không rét mà run.

Một bóng dáng nhanh nhẹn chạy vào, "Đại...... Đại thiếu gia, thiếu nãi nãi nói đói, phòng bếp đang đợi ngài trở về mới dọn thức ăn."

Tề Vân Đình hừ một tiếng, đứng dậy bước ra ngoài, nhóm quản sự vội vàng đuổi theo.

Hân Duyệt tóc dài còn ướt phân tán trên vai, lấy tay chống cằm nâng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng của mình, ý cười trong suốt nhìn thấy Tề Vân Đình thở phì phò ngồi xuống.

Bọn tiểu nhị như đàn cá bơi vào, trong nháy mắt trên bàn đã bày đầy cao lương mĩ vị.

Một bên là núi lửa tùy lúc có thể phun trào, bên kia là chủ tử mới tươi cười như hoa cúc, cho nên một loạt bà tử quản sự đều chọn đứng bên người thiếu nãi nãi.

"Thiếu nãi nãi, đây là các món ăn nổi tiếng của Tể Nam, cá chép Hoàng Hà chua ngọt, ngoài giòn trong mềm, chua ngọt vừa đủ, rất ngon miệng."

"Thiếu nãi nãi, người xem, đây là gà hồ lô. Dùng giao bạch ở Tể Nam, hồ lô, ngó sen trắng, hạt sen, hoa sen trắng hấp thịt, xé sợi tinh tế, tươi mới ngon miệng, mùi thơm ngát không ngán."

Hân Duyệt vui vẻ ăn, "Ừ, không tệ, quả nhiên danh bất hư truyền."

Tề Vân Đình gắp bừa một món nhét vào miệng, nhai vài miếng thì đập đũa xuống bàn.
"Đây là đồ ăn gì vậy, thật khó ăn, gọi đầu bếp cho ta."

Hân Duyệt liếc hắn một cái, tiếp tục vui vẻ ngồi ăn.

"Tiểu nhị ca, món này không tệ, gọi là gì vậy?"

Tiểu nhị lau một tầng mồ hôi lạnh trên trán, vội khom người nói: "Thiếu nãi nãi người cho tiểu nhân sống với, gọi tiểu nhị là được, người đem...... Chữ ca bỏ đi. Đây gọi là nãi hương bồ, cũng là món ngon ở Tể Nam."

Khi nói chuyện, đầu bếp đã đến.

Chưởng quầy tiến lên bẩm báo: "Đại thiếu gia, lần trước lúc ngài đến, khen Mã Ba nấu ăn ngon, lần này đồ ăn cũng là do hắn nấu."

Tề Vân Đình nhướng mày: "Vậy thì đã sao, khó ăn như vậy, trừ một năm tiền công."

Mọi người hớp một ngụm khí lạnh, Mã Ba sợ tới mức cúi đầu không dám nói gì, môi cũng cắn sắp nát.

Chưởng quầy ho nhẹ một tiếng tăng thêm can đảm, "Đại thiếu gia, nhà Mã Ba trên có mẹ già bảy mươi, dưới có một vợ hai con gái, đều dựa vào tiền công của hắn mà sống."

Tề Vân Đình trưng bộ mặt hàn băng ngàn năm, không chút động lòng.

Hân Duyệt thật sự xem không được nữa, lấy chút can đảm, hỏi: "Mã Ba, tiền công một năm của ngươi là bao nhiêu?"

"Tiểu nhân mỗi tháng năm lượng bạc, một năm là sáu mươi lượng, qua năm mới được lĩnh một cái hồng bao riêng."

Khó trách trong các chi nhánh của Tề gia đều là người lâu năm, thì ra đãi ngộ đúng là không tệ.

Hân Duyệt nhận lấy khăn ấm tiểu nhị đưa, xoa xoa tay, vươn tay về phía Tề Vân Đình. Giơ móng vuốt nhỏ vào trong ngực Tề Vân Đình sờ loạn.

Tất cả mọi người choáng váng, dỗ dành thiếu gia kiểu gì vậy...... Thật là. Vì thế đều tự cúi đầu, người đếm kiến thì đếm kiến, người tìm hang chuột thì tìm hang chuột.

Trong lúc nhất thời phong lặng ngắt như tờ, có thể nghe được tiếng thở ngày một dồn dập của Tề Vân Đình.

"Sờ loạn cái gì vậy?" Hắn rốt cục nhịn không được, đè thấp giọng hỏi.

"Ngươi thiệt là, nhỏ mọn như vậy, vài tờ ngân phiếu giấu kĩ vậy làm chi?" Hân Duyệt rốt cục lấy ra xấp ngân phiếu từ ngực của hắn. Tìm ra tờ một trăm lượng, đưa cho Mã Ba:
"Đồ ăn không tệ, ăn rất ngon, hắn phạt ngươi không liên quan gì, đây là tiền thưởng một trăm lượng của ngươi."

Tất cả mọi người ngẩng đầu lên, thì ra là tìm ngân phiếu, còn tưởng rằng thiếu nãi nãi đang hạ hỏa cho thiếu gia nữa chứ.

---- nghĩ rằng nàng đang dỗ dành ta, thì ra là......

Hàn băng trên mặt Tề Vân Đình dày thêm vài phần.

Mã Ba kia nào dám nhận, chỉ nhìn về phía Tề Vân Đình.

"Này, ta nói thì ngươi cầm đi nha."

"Tiểu nhân không dám."

Hân Duyệt xem hắn sợ tới mức như vậy, lại không thể trách cứ, chỉ đành mất hứng chu môi nhìn về phía Tề Vân Đình: "Ngươi nói câu gì đi."

Tề Vân Đình bất đắc dĩ nhìn nàng liếc mắt một cái: "Thiếu nãi nãi cho ngươi, còn không mau nhận đi, chút nữa nàng tê tay thì ai lo đây?"

Mã Ba trộm cười, vui vẻ nhận ngân phiếu, lui xuống.

Hân Duyệt xem Tề Vân Đình biểu hiện cũng không tệ lắm, liền gắp một chút thức ăn đưa đến bên miệng hắn: “Cái này ăn ngon lắm, ngươi nếm thử đi."

Không ngờ, hắn vung tay lên gạt phăng đôi đũa của nàng: "Không ăn."

Con bà nó, chảnh...... Cho ngươi cái bậc thang, ngươi còn không leo xuống. Nổi giận gì với ta chứ, ta cũng không phải là tiểu nhị trong tiệm của ngươi.

"Người ta tốt bụng đút ngươi, ngươi tức giận cái gì chứ. Nếu ghét ta như vậy, có chuyện gì đêm nay ngươi đừng ngủ trong phòng nữa."

Giận...... Tề Vân Đình trên trán nổi gân xanh-- trước mặt nhiều người như vậy lại xù lông với ta.

"Chưởng quầy, dọn phòng cách vách cho ta," Đứng lên, từ trên nhìn xuống Hân Duyệt
"Có chuyện gì nàng cũng đừng tìm đến ta. Nàng cứ giận ta đi, tức chết ta, không phải nàng cả đời làm quả phụ hay sao."

"Ai thủ tiết cho ngươi, ngươi chết, ta lập tức liền......"

"Đủ rồi." Không đợi Hân Duyệt nói xong, Tề Vân Đình đập bàn, phất tay áo mà đi.

Tác giả có chuyện muốn nói: Mọi người bình luận một chút nha, có sai sót gì ta sẽ sửa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Hoacamtu, Hạt Tiêu, Jindo321, Lyentran, MicaeBeNin, Trang2912, VoTuTu, bichvan, quyền khuyên, yapj, yuriashakira
     
Có bài mới 07.03.2015, 10:38
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Truyện này 112 chương, hoặc có thể hơn, vì lúc trước mình đã cắt chương ra cho dễ edit

Đây là quà 8-3 sớm của mình, chúc các bạn đọc vui ^_^
--- ---------
Chương 17: Hòa hảo


Đêm dài, Hân Duyệt nằm trên giường, lăn qua lăn lại.

Trong đầu vẫn là gương mặt tức giận của Tề Vân Đình, hơn nữa cái liếc mắt lúc hắn đập bàn rời đi nhìn mình, có u oán, có phẫn hận, có ủy khuất……

Phiền não vò vò đầu, chẳng lẽ là tại mình làm quá? Hắn chưa bao giờ nổi giận ghê như vậy, vẫn đối với mọi người không tệ, tuy nói không tính gả cho hắn, chỉ là kết bạn đồng hành, nhưng dù sao vẫn mang danh thiếu nãi nãi, cũng nên cho hắn chút mặt mũi.

Hân Duyệt nghĩ thông sai lầm của mình rồi, phòng cách vách còn không có động tĩnh, hắn còn chưa trở về, đi đâu vậy?

Đang suy nghĩ, tiếng bước chân lảo đảo xa gần vọng đến, mang theo mùi rượu.

Cửa phòng cách vách bị đẩy ra, hình như một vật rất nặng đặt lên giường.

Hắn đã trở lại? Cách một gian phòng còn ngửi được mùi rượu, xem ra hắn khẳng định là uống rượu rồi.

Nếu không…… Đi qua nhìn xem?

Hân Duyệt do dự đứng dậy, bất tri bất giác đã đến trước cửa.

“Đại gia, ngài đừng gấp như vậy mà…… Thật đúng là giận Bách Hợp hay sao, ta không phải đến đây rồi thôi……”

Thanh âm kiều mị đến tận xương,

Hân Duyệt mở cửa, vừa vặn nhìn thấy một nữ tử xinh đẹp hở hang đứng đó.

Chơi gái???

Đáng ghé, Tề Vân Đình ngươi khinh người quá đáng, cho dù ta không phải thê tử chân chính của ngươi, dù sao cũng là ngươi dùng hoa kiệu rước ta ra khỏi nhà. Không có trách nhiệm như vậy, trước mắt ta lại đi tìm gái, không muốn sống chăng.

Hân Duyệt không nghĩ nhiều, khí huyết dâng trào, máu nóng dâng lên não , hai bước tiến lên, một cước đá cửa phòng.

“Tề Vân Đình, ngươi lăn ra ngoài cho ta.”

Cảnh tượng trong phòng đang tươi đẹp, nữ thì sau lưng đã cởi sạch, chỉ còn cái yếm trước ngực, nam thì vạt áo mở rộng, lòi bụng mỡ nhìn không sót thứ gì.

Hân Duyệt ngây ngẩn cả người, bọn họ cũng ngây ngẩn cả người.

Không phải Tề Vân Đình, tại sao lại không phải?

Nam say rượu nhìn về phía Hân Duyệt, may mà nàng lanh lẹ, vội rời khỏi phòng, từ bên ngoài đóng cửa lại, nói to: “Xin lỗi, nhận sai người.”

Nam nhân kia cũng không muốn làm lớn chuyện này, đến khóa chặt cửa thì vội vàng làm vận động thoát y.

Hân Duyệt chậm rãi xuống lầu, hắn đi đâu chứ? Không ở cách vách, không phải thật sự đi tới những chỗ đó chứ?

Nàng đột nhiên hoảng lên, không muốn hắn tìm nữ nhân gì cả, có điều việc hôm nay, nói thế nào cũng có liên quan tới mình. Lỡ như hắn nhiễm phải HIV gì gì đó, một mạng coi như xong, không phải mình áy náy cả đời hay sao.

Nàng mờ mịt đi qua đi lại trên lầu, đêm dài, mấy chiếc lồng đèn đỏ yên tĩnh chiếu sáng thính đường, cả đám tiểu nhị cũng đi ngủ rồi.

Hắn đi đâu được chứ?

Hân Duyệt đột nhiên phát hiện trướng phòng còn đèn sáng, nàng đi qua, nhìn qua khe cửa khép hờ thấy Tề Vân Đình đang kiểm tra sổ sách với chưởng quầy, trong lòng một trận vui sướng.

“Vân Đình, ngươi ở đây à, ta tìm ngươi nãy giờ.” Hân Duyệt nhẹ nhàng đi đến bên người hắn.

Tề Vân Đình thân mình vừa động, nhưng không quay đầu lại, cũng không nói gì.

Chưởng quầy vội thu dọn sổ sách, “Đại thiếu gia, đêm đã khuya, ngày mai tiếp tục, tiểu nhân cáo lui trước.” Nói rồi nhanh chóng biến mất.

Hân Duyệt giơ bàn tay lạnh băng áp lên mặt Tề Vân Đình, nhỏ giọng nói: “Ta sai rồi, ngươi đừng giận mà.”

Nắm lấy tay nàng, “Sao tay lại lạnh như vậy?”

“Trở về ngủ đi, đã khuya rồi.”

“Đêm nay ta ngủ ở trướng phòng đi, ta ngủ cùng nàng, chẳng qua là vì bảo vệ nàng, dù sao nàng là ta dùng kiệu hoa rước về. Ta không hy vọng nàng xảy gì chuyện gì ngoài ý muốn, nếu đến Dương Châu nàng và ta chia đường mà đi, ta cũng tính là đã tròn nhân nghĩa. Có điều, nếu nàng không muốn ngủ cùng ta, thì sau này chúng ta chia ra ngủ đi.”
Hân Duyệt hụt hẫn nói không nên lời, nước mắt vòng quanh, “Ta biết hôm nay ta nói chuyện rất khó nghe, tổn thương tự tôn của ngươi. Sao này ta chú ý một chút không được sao?”

Tề Vân Đình ôm thân hình run run của nàng vào lòng, để nàng ngồi trên đùi của mình, “Kỳ thật, hai chúng ta thật sự không hòa hợp, là ta thích nàng thẳng thắng, không xiển nịnh, nhưng cũng không chịu được nàng nói năng vô ý như vậy.”

Hân Duyệt cứng rắn đứng lên, cắn môi, “Vậy được rồi, nếu ngươi đã không chịu được ta, vậy ta vẫn nên về Đức châu thôi. Chúng ta cũng không cần kết bạn đồng hành nữa.”
Quyết tuyệt xoay người, mở cửa đi ra ngoài.

Tề Vân Đình nhanh đi hai bước, ôm lấy nàng, “Ai cho nàng đi, chọc ta tức giận như vậy, giờ muốn trốn?”

Hân Duyệt ôm lấy cổ hắn, vùi đầu vào ngực hắn cười khúc khích: “Biết là ngươi bỏ không được mà.”

Tề Vân Đình cũng bất đắc dĩ cười: “Biết ta thương nàng thì được rồi.”

Có vài đôi mắt rình trộm lấp lánh, a: Vợ chồng son giận dỗi, thật đúng là đầu giường giận, cuối giường hòa, không phải, là ôm trở về phòng.

b: Thật sự là một vật khắc một vật, đại thiếu gia của chúng ta không thể giận thiếu nãi nãi được

c: Rõ ràng là thiếu nãi nãi dỗ dành đại thiếu gia mà

d: Vừa rồi bộ dạng trở mặt của đại thiếu gia, làm ta sợ tới mức hồn chưa kịp quay về, hòa hảo rồi thật tốt, chúng ta qua ngày cũng dễ dàng hơn.

Rửa mặt xong, hai người trên giường nằm. Hân Duyệt lại như thế nào cũng ngủ không được, “Ta không phải là người hay giấu tâm sự, có chuyện ta muốn nói với ngươi.”

“A? Nói đi.”

“Kỳ thật ta không phải là Mai Nhị Nha, Mai Nhị Nha chân chính trước một ngày ngươi đến U châu đã thắt cổ chết. Ta là một người ở thời không khác, không biết sao hồn phách của ta lại bị hút vào thân thể này. Ngày đó ta gặp tai nạn xe, ta nghĩ mình đã chết rồi, không ngờ lại đến quốc gia này. Ta học lịch sử Tần hoàng Hán vũ, Đường Tống Nguyên Minh Thanh, không có Thăng quốc của các ngươi. Cho nên, ngươi mới cảm thấy ta lạ như vậy.”

Tề Vân Đình xoay người ngồi dậy, kinh ngạc nhìn nàng. “Mượn xác hoàn hồn?”

“Có thể nói như thế, ngươi sợ?”

“Sợ cái gì, chúng ta cùng một chỗ lâu như vậy, nàng cũng chỉ giống người bình thường thôi mà.” Hắn lại nằm xuống, tự nhiên nói.

“Trừ bỏ suy nghĩ không giống với các ngươi, cũng không có gì đáng sợ đâu.”

“Vậy nàng còn có thể trở về không?” Trong giọng nói có một tia không yên.

“Chắc là không về được, ta nghĩ ta sẽ chết già ở nơi này.”

“Nói cách khác, kiếp trước nàng đã chết rồi, đây là kiếp sau của nàng.”

“Chắc vậy, thật ra ta biết quy củ cổ đại của các người, chỉ là không muốn tuân theo thôi, ta cảm thấy như vậy mệt chết được.”

“Rất nhiều nghi vấn, ta bây giờ cũng đã hiểu được.”

Hân Duyệt nổi lên lo lắng nhìn Tề Vân Đình: “Ngươi thật sự không sợ ta?”

Tề Vân Đình nhẹ nhàng cười: “Có cái gì đáng sợ đâu, nữ nhân toàn thiên hạ đều sợ ta, chỉ có nàng không sợ. Chúng ta đều là người đã chuyển thế, chẳng qua nàng không uống canh Mạnh bà mà thôi. Ta rất tin tưởng ánh mắt của mình, nàng không phải quỷ, đừng suy nghĩ lung tung nữa.” Yêu chiều vỗ vỗ gương mặt Hân Duyệt.

Hân Duyệt thật sự vui vẻ, nàng nghĩ đến Tề Vân Đình sẽ sợ tới mức tè ra quần, không nghĩ tới cổ nhân mê tính lại không nghĩ chuyện này có gì to tát.

Như vậy về sau chính mình có thể sống càng thoải mái hơn.

Không nghĩ Tề Vân Đình bổ sung một câu: “Chuyện này nàng nói với ta là được, về sau không cần nhắc lại, nhiều người biết, không có lợi cho nàng.”

“Ừa.”

Hai người đều tự nghĩ tâm sự, cũng không nói nữa.

Ngoài cửa sổ, trên núi phía nam truyền đến tiếng tiêu du dương.

Như khóc như nói, như mê như say, uyển chuyển như thế, triền miên như thế, bi thương như thế……

Hân Duyệt rất thích nghe tiếng tiêu, nàng từng chìm đắm trong (Tiếu ngạo giang hồ), không thể tự kềm chế. Nông nổi đi đăng kí ban cổ cầm, kết quả chỉ học được bài cầm tiêu hợp tấu (Thương Hải nhất tiếu), có điều sau này cùng bạn học cải biên khúc (Tiếu ngạo Giang hồ) thành cầm tiêu hợp tấu.

Hiện giờ nghe tiếng tiêu như thế, không khỏi nhớ tới giấc mộng giang hồ của mình.
Nàng đứng dậy đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ra, nhìn đám cây cối um tùm trên núi phía nam, trên một gốc cây cổ thụ, một người áo trắng bay bay, đứng trước gió, tập trung thổi tiêu.

Tuy nhiên khoảng cách quá xa, thấy không rõ vẻ mặt của hắn, chỉ bằng dáng người cao ngất quần áo phiêu dật, liền đủ để mê hoặc chúng sinh.

Quá đẹp trai!

Hân Duyệt trầm tĩnh nhìn khung cảnh như thơ như họa trước mắt, bị lạc trong tiếng tiêu như khóc như nói kia……

“Là hắn.” Không biết từ khi nào, Tề Vân Đình đã đứng phía sau.

“Ngươi biết hắn? Hắn là ai vậy?” Hân Duyệt giật mình quay đầu lại.

Tề Vân Đình đóng cửa sổ lại, kéo Hân Duyệt trở lại trên giường,” Trời sắp sáng rồi, ngủ đi. Chắc không phải hắn, hắn làm sao đến đây được. Quá xa, thấy không rõ.”

“Ngươi biết không, ta có thể xuyên đến nơi này, kỳ thật cũng không sai. Vừa vặn có thể một lần du ngoạn giang sơn, tương lai ta làm một đại hiệp, là có thể tung hoành giang hồ, vui vẻ rong chơi. Oa! Thật vui qua đi.” Quay đầu nhìn về phía Tề Vân Đình, thì thấy hắn đã ngủ rồi.

Đêm nay, Hân Duyệt nằm mơ thấy mình cùng vị thiếu hiệp áo trắng kia cầm tiêu hợp tấu.


Đã sửa bởi baonganpham lúc 11.02.2017, 12:07.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.03.2015, 08:58
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


tuần này và tuần sau ta thi giữa kì, không edit nhiều được, hi vọng cả nhà tiếp tục ủng hộ.
chúc các bạn đọc vui  ;)
--- ------ ---
Chương 18: Nam hạ


Tề Vân Đình luôn khởi hành sớm, hôm nay là một ngoại lệ.

Mặt trời đã lên cao ba sào, Hân Duyệt bị những âm thanh tạp nham bên ngoài đánh thức. Dụi dụi đôi mắt nhập nhèm chưa tỉnh ngủ, vò vò đầu tóc dài hỗn loạn, đẩy cánh cửa sổ nhìn ra phố.

Bên ngoài người đông nghìn nghịt, nói đúng hơn đều là nam nhân, sắp xếp thành hàng dài, không biết đang chờ đợi cái gì.

Chỉ nghe một người mập mạp nói: "Nghe nói tối hôm qua Tề đại thiếu gia bận rộn, đến bây giờ còn chưa có rời giường đâu."

"Đúng vậy, phỏng chừng là suối nước nóng kia chữa khỏi bệnh cũ của hắn." Người xếp hàng phía sau nói tiếp.

"Hắn thì có bệnh cũ gì, không phải là mạnh mẽ quá thôi sao, ha ha ha."

Có người trêu ghẹo một lão nhân râu tóc bạc trắng: "Đại gia, ngài đến từng tuổi này rồi, còn có thể được không?"

Lão nhân vuốt râu, không tức giận nói: "Chưa nghe nói suối nước nóng kia chữa được bách bệnh hay sao, chút chuyện nhỏ của ta tính là gì. Tề gia lại không quy định để các ngươi báo danh, lão hủ ta cũng phải khiêm tốn một chút."

Chung quanh lại cười ầm lên.

Hân Duyệt âm thầm phỉ nhổ: Xem ra cổ nhân bảo thủ cũng chỉ chèn ép nữ nhân, nam nhân vẫn nói năng phóng khoáng đó thôi. Ngẫm lại cũng đúng, cổ đại không phải có rất nhiều xuân cung đồ gì gì đó hay sao, cũng giống như AV (adult video) ở hiện đại đó thôi, nói vậy chuyện vợ chồng lúc đó cũng đâu bí mật gì.

Không biết khi nào, Tề Vân Đình đã dán phía sau lưng Hân Duyệt.

"Nhiều người tới báo danh như vậy, Tề gia các người buôn bán có lời thiệt đó." Hân Duyệt ngửa đầu nhìn về phía hắn.

Mặt Tề Vân Đình không chút thay đổi, rất đạm mạc.

Một tên sai vặt còn nhỏ tuổi đột nhiên chỉ vào lầu hai nói: "Kia không phải là Tề đại thiếu sao, trong ngực hắn là thiếu nãi nãi rồi, thật đúng là một mỹ nhân, khó trách đại thiếu gia hôm nay luyến tiếc không rời giường.”

"Đúng vậy, đúng vậy, ngươi xem bộ dáng liễu yếu đào tơ của thiếu nãi nãi, cũng đã biết chiến huống tối qua thế nào rồi."

Hân Duyệt đỏ mặt xoáy người, dúi đầu vào trong ngực hắn, cắn răng nói hai chữ: "Đóng cửa."

Trên mặt Tề Vân Đình không cười, nhưng trong lòng đã sớm nở hoa, thân mình nhẹ nhàng run rẩy, cũng không có ý muốn đóng cửa.

Cho ngươi mở nửa áo trong nè, cho ngươi lộ ra khuôn ngực rắn chắc nè, vậy đừng trách ta không khách khí. Hân Duyệt một ngụm cắn xuống, Tề Vân Đình ăn đau cúi đầu nhìn.

Dưới lầu có người kinh hô: "Mau nhìn kìa, hai người Tề đại thiếu thân mật quá."

Tề Vân Đình nhanh chóng đóng cửa sổ, đem tiểu yêu nữ mang về bên giường.

Dấu răng rướm máu, đỏ tươi chói mắt, cái miệng phấn hồng mềm mại như khiên chiến tính nhẫn nại của hắn.

Thật nhanh, dùng tay trái bắt lấy tay nàng để lên đỉnh đầu, tay phải vỗ về gò má ửng đỏ, "Nói, nếu không ta báo thù."

Hảo hán không chịu thiệt trước mắt, nên cúi đầu thì cúi đầu, "Nếu không, ta giúp ngươi lau khô nước miếng là được chứ gì." Người nào đó mơ màng nhìn thấy mình để lại nước miếng trên ngực người ta.

Tề Vân Đình dùng ngón tay quệt một chút nước miếng, đưa vào trong miệng mình, vứt cho nàng một ánh mắt mê người, "Hương vị không tệ, ta tự làm là được. Chịu ân một gàu nước, báo đáp cả hồ đầy, nàng cắn ta một ngụm, ta đương nhiên trả lại nàng một trăm cái."

"Không cần......"

Tiếng kháng nghị biến mất trong miệng hắn, bá đạo hôn xuống, sao còn quản nàng muốn hay không.

Môi lưỡi dây dưa, lúc chậm lúc nhanh, vô cùng triền miên......

Thật lâu sau, Tề Vân Đình ôm lấy Hân Duyệt, nghiêm mặt nói: "Lần sau còn châm lửa, thì không dễ dàng như vậy đâu, có biết không."

"Đây còn gọi là dễ dàng, sắp muốn mạng người ta rồi." Hân Duyệt há mồm thở dốc.

Tề Vân Đình mặc quần áo, cưng chìu vỗ vỗ mặt nàng, "Mau mặc quần áo, nàng không đói sao? Bằng không chúng ta lại đi tắm suối nước nóng nha."

Nhìn thấy vẻ mặt dê xồm của hắn, Hân Duyệt không tức giận nói:"Muốn tắm thì ngươi tắm đi, ta mới không đi đâu."

Ăn xong cơm, Hân Duyệt tiện tay lôi kéo Tề Vân Đình đi theo đường cửa sau.

Tại sao là cửa sau?

Cửa trước đông người, hơn nữa này thành Tể Nam này ai cũng gần như biết bọn họ rồi, chỗ nào cũng nói từ ngữ thân mật, ai chịu được.

Xem ra sau này không thể cứ phô trương như thế nữa, vẫn nên giản dị một chút có vẻ tốt.

Có điều vẫn có người nhìn thấy vợ chồng Tề gia cùng cưỡi một con ngựa, vì thế đám tân hôn thiếu phụ bạo dạn đều lấy Tề gia Thiếu phu nhân làm hình mẫu, cùng với trượng phu đi tắm suối nước nóng uyên ương, cưỡi ngựa dạo phố.

Vì thế, Hân Duyệt lại lập công lao hạn mã về xúc tiến tình cảm vợ chồng.

Một đường về phương nam, cuối cùng hơn nửa tháng sau đến Dương Châu.

Hân Duyệt lần đầu tiên nhìn thấy đình đài lầu các, cảnh đẹp thủy tú sơn minh của Giang Nam, hưng phấn thét chói tai. Tề Vân Đình đành phải ôm sát eo nàng, sợ nàng ngã xuống ngựa.

Dọc theo đường đi, đi bộ đi thuyền, du sơn ngoạn thủy thật cũng thích ý.

Lúc Hân Duyệt nhàm chán, sẽ bắt chước một số tuồng kịch ác ý, tỷ như trộn hạt tiêu trong bánh bao, đút cho Tề Vân Đình ăn, hoặc là lúc đi ngủ, đem tất chân của mình đặt trong chăn của hắn. Có khi hắn luyện chữ, động tay động chân trong nghiên mực của hắn. Còn có thể đứng sau lưng nhắm đúng đầu hắn, dùng đồ vật ném qua, sau đó lúc hắn quay đầu lại, thì lấy vẻ mặt vô tội nhìn ra cửa sổ ngắm phong cảnh.

Tề Vân Đình cũng không ngốc, lúc đó sẽ ôm lấy nàng hôn cuồng nhiệt, tính như là trừng phạt.

Chỉ sợ biết rõ trong đồ ăn có hạt tiêu, cũng sẽ một ngụm bắt nó ăn luôn, bởi vì ở lúc mình bị sặc khổ sở, nàng sẽ cười tươi như hoa nở. Thời tiết càng ngày càng nóng, chăn bông dày bị đổi thành mền mỏng, có khi nàng ngủ không yên phận lộ bắp đùi ra ngoài, cũng rất quân tử đắp mền lại cho nàng, tuy nhiên chính là nhân cơ hội sờ soạng một phen. Rõ ràng có thể né tránh tập kích của nàng, lại tình nguyện bị nàng đánh trúng, đáy lòng sẽ có một chút ngọt ngào nho nhỏ.

Nàng ngoan nhất là lúc phải ở đêm trong rừng núi, đi theo hắn bắt thỏ, theo phân phó của hắn đi đốt lửa, đêm xuống thì rút trong ngực của hắn ngủ.

Dương Châu, sắp đến Uyển thành. Là nơi bọn họ làm giao ước, hai tháng sớm chiều bên nhau, Tề Vân Đình càng ngày càng có lòng tin, nàng nhất định sẽ ngoan ngoãn theo ta về nhà làm vợ.

Tề Vân Đình mang Hân Duyệt đến một trạch viện, cảnh vườn bố trí tinh mỹ làm người phương bắc như nàng xuýt xoa không thôi.

"Đây là một trạch viện của Tề gia ở Dương Châu, chúng ta không đến khách điếm, liền ở nơi này đi."

Quản gia là lão Âu và Âu tẩu bước lên phía trước nghênh đón, buổi tối nấu vài món nổi tiếng Dương Châu làm Hân Duyệt ăn tới mặt mày hớn hở.

Buổi tối lúc đi ngủ, vợ chồng lão Âu thật thà kinh ngạc nhìn bọn họ cùng ở một phòng, nhưng lại không dám nói gì.

Tề Vân Đình như là nhắc nhở: "Trạm tiếp theo chính là Uyển châu, có cha mẹ ta ở đó, cho dù nàng không muốn cũng đừng nói gì."

"Trước hết chúng ta đừng đi Uyển châu được không, Dương Châu phong cảnh đẹp như vậy, ta phải chơi nhiều một chút."

"Được." Chỉ cần nàng vui vui vẻ vẻ đi theo ta, ta làm sao không đợi được thêm mấy ngày? Tề Vân Đình tâm niệm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Hạt Tiêu, Hồng's Tuyền, Jindo321, MicaeBeNin, Trang2912, harukasakura, hh09, hoalan93, hotaru_yuki, kim hoàng, quyền khuyên, yuriashakira
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: winter rain và 71 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

6 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 27, 28, 29

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

19 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

20 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63



Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.