Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất

 
Có bài mới 03.03.2015, 12:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 18 : Nghi ngờ thoáng qua - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


"Đúng đó đại ca, để em nữa. Con ranh láo toét"

Tên cầm đầm lướt qua hai tên đàn em của mình đang muốn xông lên, suy nghĩ một chút rồi hất hất đầu ra hiệu, giọng nói ồm ồm

"Đừng làm quá"

Hai người kia được lệnh như vậy, khuôn mặt ti bỉ bước đến gần cô, cô nhìn hành động của hai người, trong lòng không nhịn được khinh bỉ một trận. Đợi cho đến khi tên kia đến gần một chút, cô liền nhanh gọn ra quyền, chuẩn xác vào hai bên mắt của cả hai tên. Hai tên đó không ngờ được Lâm Vũ đột nhiên tập kích, không hề phòng bị bị đấm hai quyền vào hai con mắt, đau đến không mở nổi, mấy tên nam sinh còn lại nhìn thấy vậy cũng tròn mắt ngạc nhiên, nhìn cô rồi lại nhìn nhau. Lâm Vũ nhìn thấy mấy tên đó như vậy, bĩu môi một cái, chửi hay lắm đúng không, khinh miệt cô đúng không, thích cảnh cáo đúng không, hảo, cô liền cứ nhìn mặt mà đánh, đánh cho ba mẹ mấy người không nhận ra thì thôi( Rin: Vũ Vũ ah, chị thật bá =.=)

Nghĩ như thế nào liền làm như vậy, đợi cho hai tên kia không kịp phản ứng cô lại tiếp tục ra thêm hai quyền vào sống múi và hai con mắt còn lại, nhanh gọn chuẩn xác khiến hai tên lăn ra đất. Mấy tên còn lại thấy thế, không nghĩ ngợi gì nữa, vội vã xông lên, cũng không kể thứ tự gì liền tới tấp tấn công cô. Lâm Vũ thấy như vậy, tập trung cao độ, mới nãy chỉ có hai người, hiện tại đến mười mấy người cùng lúc đánh, không thể lơi là cảnh giác được. Tuy là như vậy, thân thể của cô lại linh hoạt như con sóc, không chỉ chống đỡ loạt tấn công từ mấy tên kia mà còn đánh trả lại cho mỗi tên vài quyền, tất nhiên, giống như cô đã nói, chính là nhằm vào mặt mà đánh, đánh đến mức khiến cho mấy tên bụm mặt ngã xuống nền đất.

Đỡ một cú đá từ đằng trước liền cảm thấy một lực lớn từ phía sau, trong lòng thầm kêu một tiếng không ổn, Lâm Vũ vội vã quay đầu lại, định đưa tay ra đỡ. Nhưng không ngờ trên tay tên kia cầm con dao găm sắc nhọn, cô vốn định đưa tay ra đỡ, lại không kịp tránh đi, không cẩn thận liền bị một nhát cắt dọc cổ tay, khá sâu, máu liền chảy ra. Cô chưa kịp đạp cho hắn một cước đã cảm thấy một luồng gió xẹt qua, thoáng một cái đã thấy một bóng trắng chắn trước mặt. Bóng lưng này....

"Không sao chứ?"

Anh quay xuống hỏi cô, ánh mắt có quan tâm không che giấu được. Đôi mắt của cô ngước lên nhìn anh, anh là đang quan tâm cô thật sao, dù tia quan tâm kia rất nhàn nhạt, nhưng cô tuyệt đối không nhìn sai. Chỉ là cô hiện tại không phải Trình Nhiên, cũng không phải Ella, sao anh lại đối với một nữ sinh mới gặp vài lần đã quan tâm như vậy. Một cỗ buồn bực không hiểu sao dâng lên trong lòng.

"Cẩn thận"

Đến khi cô bừng tỉnh lại mới phát hiện có một tên vừa tấn công từ đằng sau cô, may mắn anh phát hiện kịp liền cho hắn một quyền. Cô vội vã tĩnh tâm lại, cùng anh xử lí nốt đám người còn lại. Có Trình Hạo tham gia, mọi thứ đơn giản hơn rất nhiều, chủ động nghiêng hẳn về một phía, chẳng qua chính là vấn đề thời gian. Không hiểu là vô tình hay cố ý, anh cũng chính là học theo cô, cứ nhằm mặt mấy tên đó mà đánh (Rin: tôi chết mất với anh em nhà này =.=)

Chẳng mấy chốc, rốt cuộc cũng xử lí xong xuôi mấy tên kia. Hai người Hạo- Vũ đứng ở một bên, lạnh lùng nhìn đám người nằm rạp trên mặt đất, Lâm Vũ nhìn thành quả của mình, cực kì hài lòng. Nhìn mấy tên kia mà xem, khuôn mặt sưng phồng lợi hại, hai con mắt giống như gấu trúc có hai vết bầm lớn, nếu như bây giờ cha mẹ bọn hắn có mặt ở đây, cũng chưa chắc đã nhận ra con trai của mình đâu a.

"Nói với cái tên thuê mấy người đó, nếu như còn có lần sau, tôi không để yên đâu"

Lâm Vũ nói xong một câu, mấy tên kia liền lồm cồm bò dậy chạy đi mất, ánh mắt nhìn cô như nhìn quái vật. Lâm Vũ sờ sờ mũi, cô đâu có đáng sợ như vậy đâu nha ( Vâng, ko đáng sợ, chỉ thích đấm vào mặt thôi :3 )

Đến khi cảm thấy ở tay có xúc cảm ấm áp lạ thường, Lâm Vũ liền quay đầu sang, chỉ thấy một mái tóc đen mượt, một phần sống mũi cao thẳng và hai hàng mi dài cong vút. Trình Hạo cầm lấy cổ tay bị thương của cô, rút một chiếc khăn tay từ túi quần của anh ra, tỉ mỉ mà chăm chú băng bó vết thương trên tay cho cô. Vết thương không sâu lắm nhưng khá dài, máu không chảy ra nhiều nữa, vết máu ở miệng vết thương cũng đã khô lại. Cô nhìn một mặt dịu dàng của anh như vậy, không hiểu sao trong chốc lát thấy khó chịu, có chút thô lỗ giật tay mình ra, rồi lại vì sự vô lý của mình mà nổi cáu, môi mím lại. Anh nhìn thấy cô im lặng, cũng không mở miệng nói chuyện, chỉ nhìn vào cô chằm chằm, cứ thế. Cô theo thói quen cắn cắn môi dưới, cuối cùng cũng mở miệng nói chuyện

"Sao anh ở đây"

"Tôi nghe thấy mấy người đó nói chuyện muốn hại em, liền theo đến"

Anh chậm chạp trả lời, mắt vẫn không dời khỏi khuôn mặt cô, giống như qua đó mà nhìn thấy một khuôn mặt khác. Cô nghe thấy anh trả lời đơn giản như vậy, cảm giác khó chịu lại dâng lên, thật sự muốn hỏi anh một câu " Anh nghe thấy người ta muốn hại ai cũng sẽ liền chạy đi cứu ?" nhưng rồi lại kìm lại trong họng. Thôi đi, nếu như hôm nay không có anh, có lẽ cũng không sớm như vậy mà thoát được, có khi trên người còn có thêm mấy vết thương nữa.

"Rột rột"

Cô đang muốn cảm ơn anh rồi tạm biệt thì một tiếng động chợt vang lên khiến cho cô trong nháy mắt ngượng chín mặt. Cái bụng đáng chết, réo gì mà lại réo ngay lúc này cơ chứ, thật mất mặt chết đi được. Anh liếc nhìn cô một cái, buông ra một câu

"Tôi mời em đi ăn"

Rồi quay lưng bước đi. Cô nhìn bóng lưng của anh, anh đã đi được một đoạn, cô cũng không tiện nói lời từ chối nữa liền xách ba lô đuổi theo. Anh dẫn cô đến một cửa hàng mì ở sâu trong một hẻm nhỏ, cửa hiệu này cô tất nhiên không lạ gì, là cửa hiệu của hai vợ chồng già, nấu vô cùng vừa miệng, lần đầu tiên cũng là cô tìm thấy rồi dẫn anh đến đây ăn, dần dần trở thành quán ăn quen thuộc của hai người. Cô thấy anh đi đằng trước, đã tìm chỗ ngồi xuống, cỗ bực tức vô cơ trong lòng lại dâng lên, sau đó lại chuyển thành một hồi chuông cảnh báo, chẳng nhẽ, anh đã nhận ra điều gì? Không thể nào đâu, cô cẩn thận như vậy, anh lại mới gặp cô có vài lần, sao có thể phát hiện ra chứ, có lẽ là do cô suy nghĩ nhiều rồi.

Cô đang mải suy nghĩ, nghe thấy anh hỏi gì về mấy món ăn liền gật đầu bừa, không để tâm. Đến khi ông chủ bưng đến hai tô mì lớn, cô liếc nhìn qua liền than một tiếng, không xong rồi. Hai tô mì thập cẩm đặt trước mặt, khói bốc lên nghi ngút, hương thơm hấp dẫn, chỉ là Lâm Vũ quả thật không còn tâm trí nào mà ăn, dù rằng cô đang đói, rất rất đói. Cô vốn không ăn được hải sản, khi đến đây ăn luôn dặn chủ quán không cho tôm vào mì. Bây giờ thì hay rồi, bát mì trước mặt có nhiều tôm như vậy, nếu như cô theo thói quen gắp ra, anh chắc chắn sẽ nghi ngờ. Không hiểu sao cô luôn có linh cảm là anh đang biết cái gì đó, mặc dù không rõ ràng lắm nhưng linh cảm của cô thường rất chuẩn. Cô nhìn anh đang nhìn chằm chằm vào cô, hít sâu một hơi rồi bắt đầu ăn, chậm chạp gắp một con tôm bỏ vào mồm, không nhai liền nuốt xuống, một con lại một con ăn sạch. Anh nhìn cô ăn như vậy, nhíu nhíu mày rồi mới bắt đầu động đũa. Hai người cứ như vậy ăn mì, không ai nói với ai câu nào, một người thì vô cùng tao nhã, một người thì ăn như bị bỏ đói ba năm. Sau khi giải quyết hai phần ba bát mì, cảm giác buồn nôn trào lên tận họng, Lâm Vũ vội vàng bỏ đũa xuống, cầm lên một tờ giấy lau miệng, cố gắng thật chậm rãi mà nói với anh.

"Hôm nay... cảm ơn anh. Tiền mì để tôi trả, tôi còn có việc, đi trước".

Cô nói xong rồi chạy đến quầy trả tiền, đến khi bước ra khỏi quán thì vội vã lao như bay, anh không đuổi theo cô, cũng không ngăn cô lại, ánh mắt màu hổ phách nhìn bóng lưng của cô, sâu không thấy đáy, môi mỏng mím chặt lại.

Lâm Vũ cứ thế chạy một mạch đến một nơi hoang vắng, không nhịn được nữa nôn ra hết tất cả những gì vừa ăn, cổ họng vừa ngứa lại vừa rát. Xong rồi. Xong thật rồi. Cậy mạnh làm gì chứ, bây giờ toàn thân đều khó chịu. Cứ mỗi lần cô ăn hải sản, toàn thân không phát sốt thì cũng nổi mẩn, có lần anh hai còn phải đưa cô vào viện truyền nước suốt một đêm. Cũng may lucd nãy cô móc họng nôn ra được hết, hi vọng sẽ không có vấn đề gì nữa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: củ chuối, lanc3
     
Có bài mới 04.03.2015, 17:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 19 : Ngất xỉu dưới hồ bơi - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


"Khụ, khụ"

Lâm Vũ sờ sờ trán, nhiệt độ nóng hổi qua lòng bàn tay truyền tới khiến cô nhíu mày lại. Nóng quá, chẳng lẽ lại sốt rồi. Tối hôm qua về tới nhà liền nhanh chóng uống thuốc, ban đêm ngoài việc bao tử có khó chịu một chút thì cũng không có biểu hiện gì khác, cũng không có mẩn đỏ, sao buổi sáng dậy lại sốt rồi chứ. Sao đầu lại đau thế này. Lâm Vũ nhìn xung quanh một hồi, đã đến trường rồi, chẳng lẽ lại về sao. Xem ra mấy tiết sau đành phải xin nghỉ vậy.

"Bạn học này, xin dừng bước một chút"

Một giọng nói ngọt ngào lại quen thuộc vang lên bên tai khiến cho Lâm Vũ không khỏi ngẩng đầu lên, sau khi nhìn thấy người tới là ai liền không nhịn được nhíu mày lại, giọng nói cũng lạnh đi mấy phần

"Có việc gì?"

"Lâm Nhiên, bạn đi theo tôi một chút, tôi có chuyện muốn nói"

Lâm Vũ nhìn thấy bóng lưng yểu điệu của người đằng trước, mày nhíu chặt hơn, bất đắc dĩ phải theo sau. Nói chuyện, giữa cô với cô ta thì có chuyện gì mà nói cơ chứ.

Lâm Vũ theo chân cô ta đến phòng tập của trường, trường có một bể bơi lớn để cho sinh viên học bơi, bên cạnh là chỗ học thể dục, chỗ này ngoại trừ thời gian học thì không có mấy người ra vào, hiển nhiên cô ta đã chọn thời điểm tốt, khá là vắng vẻ.

"Diệp Tuyền, cô rốt cuộc là muốn nói chuyện gì"

Diệp Tuyền nhìn Lâm Vũ trước mặt chỉ mặc một chiếc áo sơ mi tối màu đơn giản, một chiếc quần bò kiểu cũ, trên đầu còn đội một chiếc mũ lưỡi trai trắng, ngũ quan nhạt nhòa, trong lòng cô ta liền vui vẻ, nở nụ cười mà cô ta coi là dễ gần nhất rồi mở miệng

"Bạn học Lâm Nhiên, mình nghe nói bạn với học trưởng Trình là có quan hệ, có phải như vậy không ah"

Giọng nói của cô ta khả ái lại hiền hòa, rõ ràng rất dễ khiến cho người ta cảm thấy dễ chịu, nhưng không hiểu sao Lâm Vũ chỉ cảm thấy muốn nôn, không nhịn được nhếch mép cười nhạt. Thì ra là vì truyện của anh hai mới tìm đến cô, là do quá nóng ruột, không nhịn được lộ nguyên hình rồi sao?

"Có thì sao, mà không có... lại như thế nào?"

Lâm Vũ lạnh lùng đáp lại, nhìn chăm chú vào cô ta, trong mắt không hề che giấu sự xem thường lẫn ghét bỏ, ngoài ghê tởm, vẫn chính là ghê tởm.

"Bạn học, mình cũng là nghĩ cho cậu thôi. Gần đây trong trường xuất hiện mấy tin đồn không hay đều nhắm vào cậu... hơn nữa... tối hôm qua, mình còn gặp hai người cùng ăn cơm. Nếu như là mình thì không sao, là người khác nhìn thấy, lại thêu dệt linh tinh, đối với cậu và cả học trưởng đều không tốt"

Ha, là cô ta nhìn thấy thì không sao, hay phải là người như cô ta ngồi ăn với anh hai thì mới không có ai dị nghị. Chuyện của cô, từ khi nào đến lượt cô ta phán xét rồi chứ.

"Chuyện của tôi, không cần cô phải xen vào. Nếu như hẹn tôi để nói mấy chuỵen vớ vẩn như vậy, xin phép, tôi không có rảnh... khụ khụ"

Cô ho một tràng dài khó chịu, cổ họng đau buốt nói một câu rồi định quay lưng đi, đầu nhức không chịu nổi, lại có chút quay cuồng, cả người nóng bừng như ở trong lò lửa, thậm chí cô còn cảm nhận được nhiệt độ trên khuôn mặt mình. Không ngờ cô vừa mới quay lại đã nghe thấy giọng nói the thé của người đằng sau, so với giọng nói ngọt ngào lúc trước chính là khác nhau một trời một vực.

"Lâm Nhiên, cô đứng lại đó cho tôi"

Ah, không nhịn nổi nữa sao, ngày nào cũng đóng kịch như vậy, thật sự không mệt ? Lâm Vũ từ từ quay người lại, nhìn người trước mặt vì tức giận mà khuôn mặt méo mó, đâu còn chút nào phong vị thục nữ ngọt ngào như lúc trước. Cô ta lúc nào cũng đeo trên mặt mình cái bộ dạng giả dối như vậy, muốn giả dạng làm bồ tát sống đến bao giờ ? Còn nhớ đầu năm trước khi cô ta mới vào trường, có một nữ sinh khác nói xấu cô ta một chút, cô ta liền sai người bày mưu cho cô gái kia bị người ta xâm hại, cuối cùng vì quá uất hận mà phải bỏ học, chính Lâm Vũ tận mắt nhìn thấy. Diệp Tuyền, người này luôn tưởng rằng không ai biết được bộ mặt thật của cô ta, chỉ là cô ta lại không rõ, giấy không bọc được lửa, sớm muộn gì bản chất của cô ta cũng sẽ bị người khác nhìn thấu.

"Lâm Nhiên, tôi nói cho cô biết, cô đừng có không nói lý như vậy. Tránh xa học trưởng ra"

Một tiếng học trưởng, hai tiếng học trưởng thân mật như vậy, không thấy buồn nôn lắm sao. Cô ta tưởng ai cũng phải quay xung quanh cô ta, coi cô ta là trung tâm hay sao, anh hai thậm chí còn chẳng nhớ mặt cô ta là ai nữa.

"Nếu như tôi không thì sao"

Lâm Vũ lạnh lùng hỏi lại một câu, cả người cô đang nóng đến lợi hại, cực kì khó chịu, không ngờ cô ta đột nhiên tiến tới gần khiến cho cô không phản ứng kịp, đến khi nhìn thấy đồ vật trên tay cô ta thì mắt cô tối sầm lại, lạnh giọng nói với cô ta

"Mau trả lại cho tôi"

Diệp Tuyền nhìn chiếc dây chuyền bằng bạc cực kì đơn giản trên tay, mặt dây chuyền chỉ là một ngôi sao đơn giản, không nhịn được bĩu môi một cái. Đang định mở miệng nói chuyện liền nhìn thấy sau lưng Lâm Vũ có thứ gì đó, đột nhiên thay đổi thái độ

"Lâm Nhiên, tôi thực sự không có bám theo học trưởng, cô đừng như vậy"

Lâm Vũ nhíu mày, không hiểu sao người trước mặt đột nhiên thay đổi thái độ như vậy, đến khi nghe thấy tiếng người xôn xao đằng sau mới chợt tỉnh ngộ. Hừ, xem ra là cô ta đã tính toán hết cả, bảo sao cô ta chọn thời điểm thật khéo, lựa đúng lúc có lớp đến học để lật mặt. Nhìn người trước mặt bộ dáng khoa trương ôm một bên mặt giống như vừa ăn cái tát thật đau, cả người giống như run rẩy vì sợ hãi, vành mắt hồng hồng, khuôn mặt xinh đẹp giống như bị dọa sợ, sắp khóc đến nơi. Lâm Vũ trong lòng tận cùng khinh bỉ, thầm nghĩ người trước mặt có lẽ nên đi làm diễn viên, chắc chắn rất có triển vọng, chỉ trong thời gian một nốt nhạc liền lật mặt như vậy, thực sự khiến cho người ta nể phục. Cô đang định tiến lên dựt lại chiếc dây chuyền thì ở một góc mọi người sau lưng không nhìn thấy, Diệp Tuyền liền ném chiếc dây chuyền vào trong bể bơi, một tiếng tõm vang lên rất nhỏ. Mắt của Lâm Vũ lướt qua cô ta, sắc lạnh như gươm, ẩn ẩn sát khí nhàn nhạt trong một khắc khiến cho cô ta run rẩy, cô không nghĩ gì nữa liền vứt chiếc mũ xuống, nhảy vào trong hồ bơi. Diệp Tuyền không ngờ Lâm Vũ đột ngột nhảy xuống như vậy, có chút bất ngờ nhìn bóng dáng mờ mờ dưới làn nước xanh, sau đó liền phản ứng kịp, vội vàng cúi đầu xuống nhìn vào trong hồ, khuôn mặt bày tỏ sự lo lắng

  Hiện tại chỉ mới là đầu xuân, nước còn lạnh đến thấu xương, học viên chỉ đến học thể dục chứ không có học bơi. Cảm nhận làn nước buốt cứa từng vết vào da thịt, Lâm Vũ cố gắng mở đôi mắt thật to quan sát dưới đáy hồ, tìm kiếm tung tích chiếc dây chuyền. Hồ bơi rộng vô cùng, nước lại lạnh, Lâm Vũ cứ ngoi lên lặn xuống mấy lần, bơi từ chỗ này đến chỗ khác. Tay chân bắt đầu tê cứng lại, cả người nóng như lửa lại ở trong nước hồ lạnh lẽo như băng, đầu đau nhức giống như ai đó nện vào. Cô cố gắng chớp chớp đôi mắt, không ngừng nện mạnh vài cái vào đầu cho tỉnh táo, thấp thoáng còn nghe tiếng Diệp Tuyền bên trên bờ hô cứu người, chỉ là, cô không còn tâm trí nào để quan tâm nữa. Hiện tại, thứ cô quan tâm nhất chỉ có chiếc dây chuyền kia, thứ duy nhất anh để lại cho cô trước khi anh đi, chiếc dây chuyền đó, cô không thể nào làm mất được.

Hình ảnh trước mắt dần dần mờ đi, mơ hồ, từng chiếc bóng đè lên nhau, không hiểu sao lại gợi lên một hồi ức đã phủ bụi từ lâu

"Nhiên, em bây giờ có thể đấu ngang ngửa với tôi rồi, không cần tôi chỉ dạy nữa"

"Sao tự dưng người lại nói thế ?"

"Ngày mai, tôi phải đi"

"Đi, sư phụ, người muốn đi đâu"

"Gia đình của tôi co chút việc, tôi cần quay lại đó xử lí"

"Như vậy, người, sẽ không trở lại nữa sao"

"Không, tất nhiên không. Tôi sẽ trở lại, chỉ một năm thôi, tôi sẽ quay lại đây. Nhiên, líc đó, tôi có chuyện muốn nói với em"

"Là chuyện gì cơ. Một năm, lâu như vậy"

"Một năm qua sẽ qua nhanh thôi. Phải rồi, cái này, cho em"

"Là cái gì vậy, sao tự dưng lại cho em"

"Là quà tặng đó, giữ cẩn thận. Phải đeo đến lúc tôi quay trở lại, không được tháo xuống. Nhớ kĩ đó, tuyệt không thể làm mất"

Tuyệt không thể làm mất...

Tuyệt không thể làm mất...

Không thể mất...

Không thể...

Không...

Mí mắt nặng trĩu khiến cho cô không thể nào thở nổi, hô hấp khó khăn, tứ chi mềm nhũn vô lực không thể nào cử động. Đôi mắt to dần dần khép lại, cả người thả lỏng mặc cho dòng nước đẩy đưa, cho đến khi cô dùng đến chút khí lực cuối cùng, chỉ cảm thấy mình rơi vào một vòng ôm mạnh mẽ lại ấm áp, hình ảnh mơ hồ chồng chéo lên trong làn nước xanh, mơ hồ đến mức không có cách nào nắm bắt được. Đôi mắt hoàn toàn nhắm lại, cô cứ thế liền ngất đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: củ chuối, hueyeuthuong, lanc3, minhoanh
     
Có bài mới 05.03.2015, 17:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 20 : Nhu tình trong cơn mưa - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tách

Tách

Tách

Từng tiếng nhỏ giọt trong chiếc bình truyền nước vang lên trong phòng bệnh yên ắng . Lâm Vũ nằm trên giường bệnh, trên người cô đã được thay bằng bộ đồ khô ráo, sắc mặt đã khá hơn một chút nhưng vẫn rất trắng, xanh xao, hai mắt nhắm chặt lại, đôi môi thâm tím, thoạt nhìn có vẻ cực kì yếu ớt. Một người con trai đứng ở bên cạnh giường, đôi mắt nhìn người con gái đang nằm trên giường, chăm chú như vậy, chuyên tâm như vậy, giống như đã nhìn người con gái kia từ rất lâu, giống như một khắc, lại giống như cả đời. Ánh mắt anh sâu xa, trong mắt anh ẩn chứa nhiều điều, cảm xúc bất ổn không ngừng dao động lên xuống. Đôi tay anh vuốt ve khuôn mặt xanh xao của cô, nhẹ nhàng mà cẩn thận giống như vuốt ve thứ đồ trân quý nhất, rồi dần dần, anh do dự đặt một bàn tay đến gần cổ tay của cô. Quần áo bệnh nhân vốn rất rộng, cổ tay mảnh khảnh của cô để lộ ra bên ngoài, nhỏ như vậy, giống như bộ dáng của cô bây giờ, yếu ớt khiến cho người ta thương tiếc. Anh chầm chậm kéo cổ tay áo của cô lên, từng chút, từng chút một, không khó để nhận ra từng ngón tay anh đang run rẩy, đôi môi mím chặt lại, ánh mắt vẫn không rời. Cho đến khi tay áo được vén qua khuỷu tay, đôi tay của anh mới dừng lại, cả người cứng ngắc, mười ngón tay mở ra, nắm chặt lại rồi lại mở ra, chầm chậm kéo lại tay áo cho cô.

Đến lúc anh định quay lưng đi, chợt cảm thấy một bàn tay bắt lấy cổ tay của anh, nhiệt độ nóng hổi truyền qua tay khiến anh quay đầu lại, bất ngờ nhìn thấy miệng cô khẽ mở, thấp giọng nỉ non

"Đừng đi"

Cả người anh khựng lại

"Thần...đừng đi"

"Thần"

"Thần"

Từng tiếng thì thào nối tiếp khiến cho đôi mắt anh tối sầm, giống như vừa mới được đưa lên thiêng đàng lại bị ném xuống địa ngục tàn nhẫn, một tay kia nắm chặt lại,  móng tay đâm sâu vào da thịt, dù có đau, cũng chẳng bằng cái đau đớn trong lòng người.

...

"Đây là đâu ?"

Đó là câu hỏi đầu tiên sau khi Lâm Vũ tỉnh dậy. Cô cố gắng chớp chớp đôi mắt mỏi mệt, nhìn khắp xung quanh một lượt, chỉ có một màu trắng thuần đập vào trong mắt cùng với mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt. Đây không phải là phòng bệnh sao. Sao mình lại ở đây. Phải rồi, Diệp tuyền đánh ném chiếc dây chuyền vào hồ bơi, sau đó mình liền nhảy xuống tìm... Dây chuyền... dây chuyền của mình...

Lâm Vũ vôi vàng sờ lên cổ, khi sờ thấy một mảnh trống trơn thì trong lòng bàng hoàng, trái tim đập kịch liệt liên hồi. Không có. Dây chuyền của cô..

"Em đang tìm cái này sao ? "

Giọng nói ôn hòa quen thuộc khiến cho Lâm Vũ ngẩng đầu lên, chẳng mấy chốc liền ròi vào một đôi mắt màu hổ phách sâu không thấy đáy, chỉ là sau một khắc, sự chú ý của cô liền chuyển vào chiếc dây chuyền màu bạc quen thuộc anh đang cầm trên tay, vội vàng đưa tay ra giật lấy. Sau khi nhìn kĩ đó là chiếc dây chuyền thân thuộc, không nhịn được vuốt ve thật lâu, yên tâm thở ra một hơi rồi cẩn thận đeo lại trên cổ. Anh đứng ở một bên, nhìn hành động cẩn thận của cô, không hiểu sao đáy lòng thắt lại, nụ cười cũng trở nên cứng ngắc

"Cảm ơn anh. Thực sự cảm ơn anh, anh..."

Một tiếng "Anh hai" suýt chút nữa bật ra khỏi miệng, cũng may là cô kịp thời ngăn lại, ngay sau đó như nghĩ đến chuyện gì liền mở miệng hỏi anh

"Tại sao tôi lại ở đây"

"Bác sĩ nói em bị dị ứng mới lên cơn sốt cao, sau đó lại còn nhảy vào hồ nước lạnh, cơ thể không chịu nổi mới ngất đi"

Ra là vậy. Khoan đã, dị ứng, như vậy anh....

Cô cẩn thận mà dè dặt nhìn anh, đôi mắt mở to, nhìn thấy đôi môi anh mím chặt, có vẻ như đang chỉnh trang lại giường cho cô thoải mái hơn, trong lòng không hiểu sao căng thẳng, trái tim liên tục nhảy lên

"Anh... có phải đã biết gì không"

Cô dè dặt hỏi một câu như vậy, anh vẫn chuyên tâm vào công việc của mình, nghe cô hỏi liền ngẩng đầu lên, hỏi lại một câu không liên quan.

"Em có đói không, có muốn ăn gì không ? "

"Anh....?"

"Tôi đi mua chút cháo cho em nhé"

"Anh biết hết rồi, phải không"

Cô thở dài, mày nhíu lại, nhàn nhạt hỏi anh. Nhìn bộ dáng của anh như vậy, chắc chắn đã phát hiện ra điều gì. Không ngờ, anh nghe cô hỏi như vậy, động tác trên tay dừng lại, để lộ một nụ cười khổ

"Biết, tôi có thể biết gì chứ, biết em lừa dối tôi... hay là biết... em xem tôi như trò đùa"

Ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, lời nói nhẹ nhàng lại khiến cô hoảng sợ, đáy lòng thắt chặt lại

"Không phải như vậy, em..."

"Tôi nên gọi em là Lâm Nhiên...hay vẫn là Trình Nhiên, em...rốt cuộc còn bao nhiêu thân phận nữa, còn bao điều giấu diếm tôi nữa"

"Anh hai, đừng như vậy"

"Anh hai, em vẫn biết tôi là anh hai của em sao. Nhiên, em có biết không, em đôi khi... thực sự rất tàn nhẫn... rất tàn nhẫn"

Anh nói xong một câu liền bỏ ra ngoài, cô vội vã gọi với theo, muốn xuống giường đuổi theo anh. Chỉ là người vẫn còn rất yếu ớt, tay chân lại mềm nhũn vô lực, không nhịn được liền ngã xuống, chiếc kim truyền trên tay cũng bị cô mạnh mẽ rút ra, máu không ngừng chảy, đáng tiếc, anh không thấy được

"Cô không sao chứ"

Một cô ý tá từ bên ngoài chạy vào, nhìn thấy cô ngã trên nền đất, vội vàng tiến đến muốn đỡ cô dậy

"Tiểu thư, Trình thiếu trước khi đi đã dặn chúng tôi phải chăm sóc cô thật tốt. Cô bây giờ vẫn còn rất yếu, đừng xuống giường vội, muốn lấy gì cứ nói với tôi"

Lâm Vĩ không để ý đến lời cô ta nói, chỉ chăm chăm nhìn về phía cánh cửa phòng bệnh đã không còn bóng người, khuôn mặt buồn bã. Ánh mắt của anh lúc đó cứ thường trực trong tâm trí cô, có thất vọng, có đau khổ, có lẽ lần này, cô thực sự đã sai lầm rồi.

...

Cạch

Ực

Cạch

"Anh nói lão đại bị sao vậy"

Linda huých huých khuỷu tay Lâm Minh, thấp giọng thì thầm, mắt không dời khỏi người nào đó đang ngồi một mình bên quầy rượu

"Không biết nữa, lúc nãy tôi có đến gần liền bị đuổi ra ngoài, sắc mặt rất xấu. Nhưng mà cậu ấy đã uống nhiều lắm rồi, ai ngăn cũng không được"

"Khải đâu, cậu ta có lẽ khuyên được đó"

"Anh ấy làm việc xuyên đêm từ hôm qua tới giờ, vừa mới ngủ được một chút"

Hai người đứng ở một góc nhìn vỏ chai rỗng la liệt trên nền đất, quay sang nhìn nhau, mày nhăn lại, Linda tự động hiểu ý, rút điện thoại trong túi ra, tiếng tút tút dài vang lên trong điện thoại

"Linda"

"El, em đang ở đâu"

"Em.. có chuyện gì sao"

"Giọng em sao vậy. Em với lão đại... cái đó... hai người cãi nhau sao"

"Anh hai, anh ấy làm sao vậy"

"Cậu ta uống đến chai thứ 3 rồi đó, nếu mà uống nữa, đừng nói là một Trình Hạo mà đến ba Trình Hạo cũng không chịu được. El, chị nói này, hai người giận nhau thì không sao nhưng mà..... alo... alo.. El...Ella"

Từng tiếng tút tút dài vang lên trong điện thoại báo hiệu người bên đầu kia đã cúp máy. Chết thật, lại dám dập máy của mình.

Chỉ khoảng 10 phút sau, Lâm Vũ đã có mặt tại Hoàng gia, cô thực sự đến rất vội vã, trên người chỉ mặc một chiếc áo mỏng phong phanh.

"Anh ấy ở đâu"

Linda cùng với Lâm Phong nhìn thấy Lâm Vũ đến, đồng thời chỉ về một góc góc phòng bên quầy bar, nhìn thấy khuôn mặt cô buồn bã, từ từ bước lại gần, hai người đều biết ý lui ra ngoài.

Trình Hạo rót thêm một ly rượu nữa, nhìn ly rượu sóng sánh trước mặt, trong miệng vẫn còn thoang thoảng mùi rượu đắng chát. Nghĩ lại cảnh trong bệnh viện, anh lại không nhịn được đưa ly rượu đến bên miệng uống một hơi liền cạn, bao tử nóng rát. Anh vốn không nên lỗ mãng như vậy với cô mới phải, dù sao, trước đây anh cũng đã hiểu rõ rằng cô vốn đã có rất nhiều, rất nhiều điều giấu diếm anh. Vốn chỉ cần cứ như vậy ở bên cạnh cô thì mọi thứ đều không còn quan trọng nữa, chỉ là khi thấy cô nắm lấy tay anh, từ miệng lại phát ra tên của người đàn ông khác, anh thực sự không có cách nào kiềm chế được bản thân mình. Còn gì đau khổ hơn khi chứng kiến người mình yêu nhất trong cơn mê lại gọi tên một người đàn ông khác, nếu như thực sự không có cảm giác, thì không phải là do quá bao dung mà là trong lòng không thật tâm yêu thương người kia. Cứ tưởng tượng đến cảnh một ngày cô ở bên một người khác, mỉm cười ngọt ngào giống như đã từng với anh, đàn cho anh ta nghe giống như đã từng đàn cho anh nghe, anh lại cảm thấy một luồng máu nóng chạy lên đỉnh đầu. Trình Hạo a Trình Hạo, mày không thể không thừa nhận là mày đang phát điên lên vì ghen...

"Thần, đừng đi"

Thần, người đàn ông tên Thần đó, rốt cuộc là ai ?

Anh đang định đưa một ly rượu lên miệng uống đã thấy một bàn tay nhỏ bé ngay trước mặt, cầm lấy ly rượu của anh, giọng nói dịu dàng

"Anh hai, đừng uống nữa"

Khuôn mặt tái xanh của cô ở ngay bên cạnh, đôi môi thâm tím, bộ dạng yếu ớt khiến cho anh chỉ muốn ôm cô vào lòng mà che chở, muốn là bờ vai để cô tựa vào. Bàn tay anh bất giác giương ra, muốn sờ lên khuôn mặt cô, cô ở ngay trước mặt, mơ hồ như ảo ảnh, ngay sau đó, bàn tay liền khựng lại giữa khoảng không. Nếu như, bờ vai mà cô chọn, không phải là anh, người đứng ở bên cạnh cô, cũng không phải là anh, như vậy thì sao. Anh bất giác cảm thấy nổi cáu, thô lỗ gạt tay của cô ra, đưa ly rượu đến trên miệng uống tiếp.

"Em đi đi"

"Anh hai, đừng uống nữa"

"Em đi đi. Tôi không muốn gặp em"

Anh không nhịn được cao giọng hét lớn lên, còn cô, vì lời nói của anh mà sững sờ.

Anh hét lớn lên với cô

Trong quá khứ, chưa bao giờ anh làm như vậy.

Cô bất giác thấy tủi thân, vành mắt đo đỏ, cao giọng gào lên

"Được, em đi, không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa"

Cô quay đầu bỏ chạy, bước chân vội vã. Anh không nhìn theo cô, chỉ là khi bóng dáng cô không còn, anh mạnh mẽ bóp nát ly rượu trên tay, thủy tinh cứa vào da thịt, máu chảy ra. Anh tức giận ném chai rượu xuống đất, hai tay ôm đầu, phiền não bao quanh

"Chết tiệt"

Anh bật dậy khỏi chỗ ngồi, lảo đảo đuổi theo cô. Cô chạy rất nhanh, chẳng mấy đã không thấy bóng dáng, đến khi anh chạy ra trước cổng Hoàng gia một đoạn dài vẫn không thấy tung tích cô, giống như hòa vào màn đêm, vĩnh viễn biến mất trước mặt anh.

Vĩnh viễn biến mất

Sao em có thể nói ra câu đó dễ dàng như vậy

Em quả thật rất tàn nhẫn...

Rất tàn nhẫn...

Nhiên...

Tách!

Một hạt mưa rơi xuống, đọng trên khóe mắt anh, ướt đẫm, ánh mắt mê man

Giọt thứ hai

Giọt thứ ba

Từng giọt mưa thi nhau rớt xuống, trong nháy mắt bao phủ thân hình cô đơn của anh.

Nước mưa thấm ướt vào trong áo

Lạnh

Lạnh thấu tâm can

Anh cứ đứng một mình như vậy trong mưa, nước mưa thấm ướt cả người, lạc lõng lại cô đơn.

Tâm lạnh buốt

Bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân nối tiếp vang lên.

Trình Hạo muốn ngẩng mặt lên, lau đi chút nước mưa còn vương trên mặt, trên khóe mắt.

Lại mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng nhỏ bé từ đằng xa chạy đến, gắt gao ôm chặt lấy mình.

Vào một khắc đó, anh mới biết, thì ra trên đời còn có cảm giác ấm áp như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: củ chuối, hueyeuthuong, lanc3, sunnysmile1012, thaopuco, victorya198
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 139, 140, 141

5 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

12 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

15 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

17 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Phao bơi hình mèo
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 284 điểm để mua Yên tĩnh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 318 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 224 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 518 điểm để mua Mèo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 417 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 486 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: nuhoangtuyet8393 vừa đặt giá 461 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 438 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 300 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 328 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 416 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 245 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 698 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 263 điểm để mua Kem gấu trúc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.