Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 27.02.2015, 22:22
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9679 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 293, tâm tư của Phó gia

Đáng tiếc, lần này Tăng Thụy Tường không có nghe hắn, cũng không có nhìn về phía ánh mắt khẩn cầu của lão gia tử, nói: "Đúng là có việc này. Có người làm chứng."

Chu gia trưởng lão hừ một tiếng, mắng Tăng Thụy Khánh một câu: "Ngu xuẩn, đồ hồ đồ."

Lí chính và vài vị trưởng lão khác cũng ào ào lắc đầu, vốn việc này bọn họ cũng lén biết, có nghe phong thanh, nhưng mà nếu như Tăng Thụy Khánh và Tăng Thụy Tường không nói ra, bọn họ chỉ làm như không biết, xảy ra chuyện còn có thể nghiêng về Tăng Thụy Khánh một hai phần, nhưng Tử Lộc lại đặt việc này lên mặt bàn, cũng không thể coi như không biết nữa.

Kết quả cuối cùng là, về sau, trừ hậu sự trăm năm của lão gia tử và Điền thị, Tăng Thụy Tường phải nghe theo sắp xếp của Tăng Thụy Khánh, những lúc khác, trừ phi tự nguyện, Tăng Thụy Khánh không được lấy danh nghĩa huynh trưởng yêu cầu Tăng Thụy Tường làm bất cứ chuyện gì. Cứ như vậy, về sau nhà Tăng Thụy Khánh xảy ra chuyện gì, Tăng Thụy Tường cũng sẽ không bị lên án. Cũng là vô hình trung đánh vỡ ý tưởng gây khó dễ Tăng Thụy Tường của Tăng Thụy Khánh.

Sau khi mọi người giải tán, lão gia tử và Điền thị cũng không để ý đến ai, dìu nhau vào phòng. Tăng Thụy Khánh lại hung hăng phun một bãi nước miếng xuống đất, nói với Tăng Thụy Tường: "Đi, thật giỏi, xem như ngươi lợi hại." Nói xong đen mặt nâng Chu thị ngồi sững trên mặt đất dậy rồi hùng hùng hổ hổ đi mất.

Trong lòng Tăng Thụy Tường cũng không thoải mái, đi đến hôm nay, hắn cũng là từng bước từng bước bị ép buộc, hắn coi trọng tình thân hơn ai hết, nhưng chỉ một mình hắn trả giá, mặc dù trong tim hắn đã chồng chất vết thương, có thể làm sao đây? Vẫn là không đổi được thật lòng của người khác, nếu như thế, còn không bằng thu lại thành tâm của mình, trả giá không dùng được, vậy phản kháng đi.

Tử Tình và Tử Vũ dìu lấy Tăng Thụy Tường về nhà, Thẩm thị thấy vẻ mặt mọi người, hỏi: "Xảy ra chuyện gì? Nói gì lâu như vậy."

Tử Vũ ríu ra ríu rít kể lại chuyện vừa rồi. Thẩm thị từ giận chuyển sốt ruột, chẳng qua, biết kết quả cuối cùng, Thẩm thị cũng là nhẹ nhàng thở ra. Nói: "Đã sớm không muốn để đứa nhỏ kia đọc sách ở học đường, lúc này ngược lại lại tốt, xong hết mọi chuyện. A di đà phật, cuối cùng có thể sống thanh tĩnh rồi."

Tăng Thụy Tường nghe xong, ánh mắt nhìn về phía Thẩm thị liền có vài phần áy náy, Tử Tình thấy vậy kéo mọi người giải tán, riêng đón Hà thị  đến nhà mình ở vài ngày.

  Trời càng ngày càng nóng, bụng Tử Tình cũng mỗi một ngày mỗi lớn, lại bắt đầu cuộc sống ru rú như ốc sên. Trừ mỗi ngày ở nhà trêu đùa với nha hoàn, hò hét đứa nhỏ, thời gian còn lại không phải ăn ngủ thì chính là ngủ ăn, cũng là nuôi thành trắng trắng mập mập, thế cho nên một ngày Tử Hỉ nghỉ phép về nhà. Buông đồ rồi đến gặp Tử Tình, nửa năm không gặp, Tử Hỉ cũng đúng là giật nảy mình.

"Tỷ, đây là ngươi sao? Giờ tròn vo rồi, cũng thật là heo mập trong chuồng biết được lại liều mạng với ngươi mất." Tử Hỉ cười nói.

Tử Tình nghe xong cũng chẳng quan tâm mắng chửi người rồi, vội hỏi: "Thật vậy chăng? Ta cũng không soi gương, ngươi vừa nói này, ta nên nhìn kỹ lại một cái."

Tử Tình nói xong thật sự đi đến trước gương nhìn một cái, Lâm Khang Bình vội ôm cổ nàng. Nói: "Ngươi nghe tiểu Tứ nói bậy gì chứ. Nữ nhân mang thai nào không như vậy? Ngươi không thấy Tam đệ muội, dáng vẻ của nàng ra sao thì dáng vẻ của ngươi như thế."

Lâm Khang Bình nói xong đá cho Tử Hỉ một cái, nói: "Ngươi vừa mới vào cửa, cũng chịu nói chuyện vài câu với nương, chạy tới đây quấy rầy gì chứ?"

"Đại tỷ, ta cũng là gần nửa năm không gặp ngươi. Buông đồ cái là đến tìm ngươi, tỷ phu chính là đối xử với ta như vậy, tỷ, ngươi không thể không nói lời công bằng cho ta." Tử Hỉ nghiêm trọng kháng nghị nói.

"Ngươi nói ngươi cũng bao nhiêu tuổi rồi, phải nói tới hôn nhân rồi, sao đến trước mặt tỷ ngươi, ngươi vẫn là chỉ là đứa nhỏ, chỉ biết làm nũng?" Lâm Khang Bình khinh bỉ liếc Tử Hỉ một cái.

"Ta không so đo với ngươi, ta biết ngươi là đố kị ta, đố kị ta tỷ ta coi trọng ta hơn ngươi, từ ngày mới bắt đầu quen ngươi, ngươi vẫn luôn ghen tỵ, sao cho tới hôm nay vẫn còn như vậy?" Tử Hỉ ngông nghênh ngồi ở ghế thái sư, kéo kéo vạt áo của mình, nói.

Lâm Khang Bình nghe xong tìm hộp giấy đựng điểm tâm ném thẳng về phía Tử Hỉ, Tử Hỉ cười nói: "Nhìn xem, nói trúng rồi phải không? Ngươi tức giận cái gì chứ? Ta còn chưa có tức giận đâu? Tâm tư tỷ ta hiện giờ đều đặt trên người ngươi và con ngươi, ta một năm đều không ở cùng nổi với tỷ ta được vài ngày, ngươi còn không vừa lòng?"

Đang náo, tiểu Lam đi đến, nói: "Gia, bái thiếp của Phó đại nhân."

Lâm Khang Bình vội nhận lấy, Tử Hỉ cũng thò đầu vào hỏi: "Có phải Phó đại nhân kia hay không? Sao hắn cũng có liên hệ với ngươi?"

Lâm Khang Bình xem xong bái thiếp, nhìn thoáng qua Tử Hỉ, không nói chuyện, đưa bái thiếp cho Tử Hỉ, Tử Hỉ nhận lấy vừa nhìn, nói: "Ơ, sao hắn còn mời ta? Làm sao mà biết ta nghỉ phép về nhà?"

"Mời ngươi? Phó đại nhân mời ngươi?" Tử Tình vội hỏi.

"Đúng vậy, ta cũng có chút không nghĩ ra, hình như hắn và đại ca vẫn là có chút qua lại, đại ca viết thư cho ta từng nhắc tới. Đi thì đi thôi, có lẽ còn có thể tăng thêm chút kiến thức, ta còn chưa từng thấy hình dáng của quan phủ ra sao đâu? Lần trước các ngươi tới chỗ đại ca, ta cũng chưa đuổi kịp, chỉ là không biết đầu bếp nhà hắn thế nào?" Tử Hỉ nói.

"Tiểu tứ, ngươi còn nói ngươi không phải đồ ăn hàng? Ngươi xem, lại nữa rồi, ta thật đúng là phục ngươi." Tử Thọ đỡ Dương thị đi đến, nghe thấy được lời Tử Hỉ, tiếp tới.

Tử Tình vội để Dương thị ngồi xuống, nhìn Dương thị một chút, lại nhìn mình một chút, nói: "Tam đệ muội cũng không tính là quá béo mà?"

"Ta mới năm tháng, tỷ tỷ cũng 7 tháng rồi, ta giờ đi cũng rất mệt, ta mà giống ngươi bụng lớn như vậy, còn không không chừng bị thế nào rồi?" Dương thị nói.

"Đó không giống, tỷ ta cả ngày ăn mập uống mập rồi, cái gì cũng không làm, ngươi vốn gầy như vậy, dù lớn thế nào, cũng lớn không nổi bằng tỷ ta đâu." Tử Thọ nói.

"Dừng lại, dừng lại, đổi đề tài." Lâm Khang Bình vội nói.

Tử Tình nghe xong vô cùng oán niệm nhìn về phía Lâm Khang Bình, nói: "Đều là ngươi, mỗi ngày dỗ ta ăn cái này ăn cái kia, như thế rất tốt, ta đều bị người ta nói thành heo mập. Ta muốn kháng nghị, ta sinh xong đứa này sẽ không sinh nữa."

"Được không sinh thì không sinh, có ba đứa cũng đủ rồi. Thật sự, ta cũng không muốn để ngươi sinh." Lâm Khang Bình vội nói.

"Tỷ, ngươi cũng bao nhiêu tuổi rồi? Còn làm nũng, ta nhớ được khi ngươi còn nhỏ ngươi cũng rất già dặn rồi, bây giờ cùng càng sống càng nhỏ lại, thực chịu không nổi ngươi." Tử Thọ liếc Tử Tình một cái.

Dương thị và Tử Hỉ rất không phúc hậu phì cười, Tử Tình không chút khách khí tiến lên nhéo Tử Thọ vài cái. Nói thật ra, Tử Tình thật đúng không để ý đến cái này, có thể cũng là bởi vì Lâm Khang Bình quen chiều nàng, bất tri bất giác ngay tại trước mặt hắn thay đổi tính tình.

Tử Tình nhớ được từng xem một bài bình luận Hồng học, khi Lâm Đại Ngọc vào Giả phủ cũng  là một bước không dám đi nhiều, một câu không dám nói nhiều, sau này tính cách biến thành thích khóc lại thích dùng tính tình nóng nảy, chính là do Giả Bảo Ngọc chiều ra.

Tử Thọ và Tử Hỉ ở lại ăn cơm xong mới giải tán, Tử Hỉ và Lâm Khang Bình hẹn thời gian đi An châu. Lâm Khang Bình còn dặn riêng Tử Hỉ ăn mặc sạch sẽ một chút.

Vì lần này là Phó đại nhân hẹn là tới nhà riêng, Lâm Khang Bình không thể không cân nhắc tặng những những thứ gì, Tử Tình suy nghĩ một chút nói: "Dù sao người ta cũng biết chúng ta là nhà nông, không bằng tặng chút rau xanh tươi mới, còn có dưa và trái cây. Đúng rồi, để nhà Bảo Phượng bắt một đôi ba ba lớn hơn một chút đi qua, một đôi gà rừng, một đôi thỏ. Chính là đồ ăn tươi mới."

Lâm Khang Bình cũng có ý này, vợ chồng hai thương lượng xong xuôi, còn nói chút chuyện tào lao, Tử Tình mới ngủ yên.

Lâm Khang Bình và Tử Hỉ ăn cơm trưa xong không bao lâu thì trở về, khiến Tử Tình ngoài ý muốn là, lại còn dẫn theo hai tiểu nam hài tới, một đứa mười tuổi, một đứa mười hai tuổi, đều là tuổi nghịch ngợm. Vừa thấy chính là công tử nhà giàu, hầu bao, túi thơm, ngọc bội, khóa trường mệnh, còn nhỏ tuổi, phong cách cũng có đủ, chẳng qua, so với năm đó Văn Tam đến, vẫn là kém một khoảng lớn.

Hai hài tử này đi theo Tử Hỉ ở tại Tây sương phòng, nói là để Tử Hỉ chỉ điểm công khóa, thuận tiện kiến thức cuộc sống nhà nông, lớn như vậy, còn chẳng phân biệt được lục cốc.

Lục cốc: 6 loại lương thực chủ yếu vào thời cổ Trung Quốc, gồm Đạo (lúa gié hoang hay lúa hạt đỏ), lương (lúa gạo), Thúc (đậu tương), Mạch (lúa mạch), thử (gạo nếp), Tắc (lúa tắc hay cao lương).

Tử Tình kéo Lâm Khang Bình hỏi: "Mặc dù như vậy, cũng không cần đưa chúng đến nhà ta đi? Nhà họ cũng không có thôn trang gì? Còn có, một gã sai vặt đi theo cũng không mang, đụng ngã vào đâu thì tính cho ai?"

"Ta cũng thấy kỳ quái, bắt không được dụng ý của Phó đại nhân. Chẳng qua, ta cũng là nhìn ra, Phó đại nhân rất coi trọng tiểu Tứ, rất thích cũng rất thưởng thức hắn, khảo giáo (hỏi xong sửa chữa, dạy bảo) riêng công khóa của tiểu Tứ, nói trẻ nhỏ dễ dạy."

"Chẳng lẽ nhà Phó đại nhân có nữ nhi, muốn gả cho tiểu Tứ?" Tử Tình nghĩ một chút, cũng là có khả năng này, tiểu Tứ cũng là một người thành tích ưu tú có tiềm lực, Phó đại nhân nhìn trúng hắn cũng không ngạc nhiên.

"Ta cũng đã hỏi thăm, trưởng nữ nhà hắn năm nay mười lăm rồi, chỉ sợ đúng là có ý này." Lâm Khang Bình nghe xong lời Tử Tình, cũng đem phán đoán của mình ra, kinh ngạc với sự nhạy cảm của Tử Tình.

"Vậy hắn cố ý phái hai hài tử này tới, nhìn xem tình huống nhà chúng ta?"

"Chỉ sợ có chút ý này. Lần trước ta đi, Phó đại nhân liền hỏi thăm không ít chuyện của tiểu Tứ, ta còn có chút nghi ngờ, bởi vậy, cũng hỏi bên cạnh không ít chuyện nhà hắn. Nhưng mặc dù tiểu Tứ có thể trúng tiến sĩ, căn cơ của chúng ta cũng không sâu, Phó đại nhân sao có thể nhìn trúng tiểu Tứ, ta còn là có chút không hiểu nhiều lắm. Đều nói gả nữ thì gả cao, nhà Phó đại nhân cùng nhà Hạ đại nhân vẫn là khác nhau, Phó đại nhân hẳn là còn có thể đi lên một chút, Hạ đại nhân cao lắm cũng chỉ có thể là Châu phán thất phẩm, Vũ nhi nhà chúng ta sánh với nhi tử của hắn, cũng là không thiệt thòi."

"Tiểu Tứ biết không?"

"Ta không nói với hắn, chuyện không thấy bóng dáng, nói cho hắn ngược lại không được tự nhiên. Hai hài tử kia, nên chơi thế nào thì cứ chơi thế thôi, ta cũng không cần cẩn thận quá mức đâu." Lâm Khang Bình lớn lên với Văn Tam từ nhỏ, cũng có vài phần hiểu biết đối với mấy thiếu gia nhà quan, hơn phân nửa bởi vì ở nhà quản thúc quá nhiều, vừa ra ngoài nhìn thấy cái gì cũng đều mới mẻ, ngạc nhiên. Hơn nữa cũng không có bằng hữu thật lòng nào, bên người đều là gã sai vặt, cúi đầu khom lưng, tất nhiên khát vọng bằng hữu, hi vọng người khác có thể đối xử với hắn ngang hàng.

Không nói Lâm Khang Bình và Tử Tình thương nghị hồi lâu, Tử Hỉ dẫn theo hai công tử Phó gia, buổi sáng mỗi ngày luyện viết chữ, buổi chiều vào đất trồng rau tưới nước, đến sau núi nhặt trứng gà, bắt châu chấu nướng lên ăn, thỉnh thoảng, Tử Hỉ cũng dẫn theo bọn họ tới trong trang chọn chút dưa hấu, dưa lê, buổi tối ở trong vườn xem đom đóm bay tới bay lui, hoặc bắt tới thả trong màn chơi đùa. Tóm lại, có thể là cho tới bây giờ chưa từng nhìn thấy mấy thứ này, hai hài tử chơi vui đến quên cả trời đất.

Bảy tám ngày trôi qua, lại không có ai nói lên muốn về nhà, Phó gia cũng không có người tới đón. Thẩm thị đang nói thầm đây, trong nhà lại có tân khách nhân tới nữa.
++++
By Trạch Mỗ



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 01.03.2015, 12:15
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9679 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


cuối cùng cũng vào đc diễn đàn, sao mọi ngừơi hôm qua lại vào đc mà Mỗ thì không chứ :((

Chương 294, tán gẫu chuyện nhà

Lúc này đến là Hạ Cam Vĩnh, nói là tới cửa tìm Tử Hỉ tham thảo học vấn, Thẩm thị cũng không thể từ chối người ta ngoài cửa. Năm đó sau khi Tử Tình đính hôn, Lâm Khang Bình cũng là suốt ngày sống ở Tăng gia, sau này hai người trôi qua không tệ, cho nên Thẩm thị cũng chứa chút tâm tư, để cho bọn họ tiếp xúc một chút, quen thuộc thói quen của nhau một chút, tương lai thành thân rồi, không đến mức người xa lạ không được tự nhiên, tựa như giống nàng năm đó, hai người tiếp xúc nhiều năm mới hiểu nhau một chút.

Vì mùa thu sang năm, Tử Quân, Tử Tân, Tử Lộc, Tử Thọ và Tử Hỉ năm đều phải đi tham gia thi hương, bởi vậy, Tử Quân và Tử Tân ngày nào cũng tới, mọi người ngồi cùng nhau đàm luận học vấn, lấy thừa bù thiếu, tiến bộ còn lớn hơn một chút. Giờ lại thêm Hạ Cam Vĩnh nữa, thư phòng Tăng gia rõ ràng hơi nhỏ rồi.

Thẩm thị thương lượng với Tử Tình, tống tất cả lên Noãn Hương uyển trên đảo nhỏ, nơi đó không chỉ chỗ rộng, còn có một cái đình. Học mệt mỏi, mọi người ngồi ở trong đình nói cười, ngắm hồ sen bốn phía, gió nhẹ lướt qua, sóng biếc dập dờn, còn có đỏ trắng hồng kia nữa, toàn bộ nở rộ, hoa sen duyên dáng yêu kiều, cũng tăng thêm vài phần hứng thú nói chuyện, thỉnh thoảng còn có thể gợi hứng làm thơ cho mấy người, thật là chỗ đọc sách tốt mùa hè.

Phó Gia Viễn và Phó Gia Kiệt được chỗ này, lại càng sao cũng được vui vẻ, trong vườn có ngô, đậu tương có thể nướng để ăn, dưa hấu, dưa lê, dưa chuột, tiện tay hái được, trong hồ nước còn có thể câu cá, bơi thuyền nhỏ hái đài sen, đồ ăn vặt mỗi ngày, cũng là cực kỳ tinh xảo, tuyệt đối không kém hơn đầu bếp nhà họ, cho nên, chờ đến khi người Phó gia tới đón, hai người lại có mấy phần không nỡ.

Tiễn bước hai tiểu ma vương này, Hạ Cam Vĩnh cũng chưa có ý về nhà, nhưng là Hạ thái thái sai người đưa chút quần áo và đồ ăn tới, Tử Vũ mỗi lần thấy Hạ Cam Vĩnh, đều là xấu hổ đến đỏ bừng mặt, cúi đầu, nhìn mũi chân mình, hoặc là chạy nhanh như chớp, mặc cho đôi mắt Hạ công tử đầy u oán nhìn bóng lưng nàng ngẩn người. Nhưng Tử Tình bên cạnh, muốn cười lại không dám cười, thiếu chút nữa nghẹn thành nội thương. Xem ra. Đây gọi là khuê tú cổ đại. Thật đúng là bảo thủ không phải bình thường.

Sau khi đón Phó gia công tử trở về, Phó gia cũng là sai người tặng một ít quả vỏ cứng ít nước, điểm tâm và bốn thất vải tới, Tăng gia một phần, Lâm gia một phần, Lâm Khang Bình và Tử Tình cũng đoán không ra dụng ý của Phó gia.

Cho đến khi Tử Hỉ khai giảng vào Cò Trắng thư viện, Phó gia cũng không có động tĩnh gì. Tử Tình cũng không suy nghĩ chuyện này thêm nữa, có lẽ người ta không nhìn tiếp nữa, dù sao, nền tảng của Tăng gia vẫn là quá nhỏ bé. Bằng trước mắt mà nói, không phải là lương xứng.

Hạ Cam Vĩnh cũng là vui vẻ về nhà, sau một tháng này, mặc dù Tử Vũ không quan tâm hắn, hai người không nói gì, chẳng qua, Hạ Cam Vĩnh cũng là thêm chút hiểu biết Tử Vũ. Vóc người được không phải bàn, tài quản gia là một mặt, trước mắt Tăng gia lại là Tử Vũ lo liệu việc nhà, làm hắn kinh hỉ không thôi. Về mặt khác, Tử Vũ khéo tay, làm quần áo, tất, hà bao, đều mười phần tinh xảo, hắn từ chỗ Tử Hỉ nửa cướp nửa trộm, gom được mấy thứ. Đều yêu thích không nỡ buông tay.

Tử Tình vào ngày mười tám tháng tám lại sinh nhi tử, lần này Lâm Khang Bình chạy trở về thật sớm, canh giữ ở bên cạnh Tử Tình. Chẳng qua là khi Tử Tình biết được vẫn là nhi tử, che giấu không được thất vọng. Lâm Khang Bình tất nhiên là ôm Tử Tình dỗ dành hồi lâu, nói liên tục nhi tử không tồi, nhi tử tốt hơn.

"Ngươi xem, đại tẩu trông còn mong mà mong không được đâu? Nhi tử cũng là phúc phận, ngươi xem nương ta, vừa đến lễ mừng năm mới. Con cháu cả sảnh đường. Nhiều làm cho người ta hâm mộ? A công không phải đã nói, đây mới là cuộc sống đó." Đối với Lâm Khang Bình mà nói. Con nối dòng của hắn đơn bạc, hôm nay có ba nhi tử bên cạnh, tự nhiên cho rằng là ân huệ trời cao ban cho hắn, Tử Tình chính là cứu tinh và phúc tinh trong mệnh của hắn. Lâm Khang Bình ôm tâm tình vạn lần cảm kích, đến Thanh Nguyên miếu quyên năm mươi lượng bạc, cầu phù bình an cho Tử Tình và đứa nhỏ, trong lòng còn hạ quyết tâm, phải đối xử thật tốt với từng hài tử không nhà để về ở Khang trang.

"Không được, nhị tẩu ta cũng sinh ra nữ nhi, còn có tiểu cô ta, bây giờ cũng là hai nhi hai nữ rồi, người ta đều con cái song toàn, dựa vào cái gì ta liền không sinh ra nổi nữ nhi, ta nhất định không tin cái quỷ quái này, đại tẩu sinh ba nữ oa, tiếp theo nàng nếu sinh nhi tử, ta lại mang thai, khẳng định có thể sinh ra được nữ nhi, quá tam ba bận." Tử Tình cũng không biết lấy ngụy biện từ chỗ nào, Lâm Khang Bình thấy không tranh luận nổi nàng, dù sao còn có thời gian một năm, đến lúc đó lại nói, có lẽ tự Tử Tình đã nghĩ thông rồi.

Tử Tình còn chưa ở cữ xong, Thu Ngọc cũng đã ở cữ, bế nhi tử Lâm Lâm nhà nàng tới thăm Tử Tình.

"Tử Tình, ngươi cũng thật có bản lĩnh, một hơi sinh ba nhi tử, hai năm một đứa, cả họ nhà ta còn chưa có tiền lệ này đâu. Vừa rồi khi ta tới, bà ngươi còn khen ngươi đó, nói không nghĩ tới mạng của ngươi tốt như vậy, gả cho nam nhân có thể kiếm tiền, đối xử tốt với ngươi, ngươi lại một mạch sinh ba nhi tử, địa vị của ngươi chẳng ai động nổi. So với ngươi, Tử Bình và mấy đứa Quế Anh, Hoa Quế, thật đúng là một người trên trời, một người trên mặt đất." Thu Ngọc nói xong còn thở dài.

"Tiểu cô, ngươi cũng không tệ mà, còn than thở cái gì? Khi nào Mộc Mộc chuẩn bị đi huyện học? Cha ta không phải là thường khen hắn ngộ tính cũng không tệ sao?"

"Ta còn muốn nhìn nửa năm, Mộc Mộc còn nhỏ, còn không đến mười tuổi, lúc trước mấy người Tử Hỉ đều là qua mười tuổi mới đi. Nhưng Tử Toàn nhà đại nương ngươi năm nay mười một rồi, nhà hắn bây giờ náo rạn vỡ với cha ngươi rồi, bây giờ Tử Toàn nhàn rỗi ở nhà, đại nương ngươi muốn tìm một đứa bạn cho Tử Toàn, thúc giục ta mãi. Ta còn chưa có nghĩ kỹ, đứa nhỏ dù sao cũng là hơi nhỏ, đi theo Tử Toàn, nói thật, ta cũng không yên tâm. Ta chờ nhị cô ngươi qua mấy ngày tới, ta hỏi một chút đứa nhỏ nhà nàng có đi hay không? Tiểu Văn vẫn là thành thật một chút, có hắn ở đó, Mộc Mộc cũng có thể chăm sóc lẫn nhau." Tử Toàn và Mộc Mộc, vốn cũng không chơi cùng nhau, Thu Ngọc quản đứa nhỏ rất nghiêm, Mộc Mộc cũng hiểu chuyện hơn Tử Toàn, cũng biết vươn lên, không giống Tử Toàn, chỉ biết mò mẫm nghịch ngợm.

"Chân Tử Toàn tốt lên chưa?" Tử Tình hỏi, không phải nói ngã gãy xương, bị thương gân động cốt phải một trăm ngay sao? Thời gian trôi qua thật nhanh.

"Tốt lắm, đã hơn ba tháng rồi. Vốn cũng không nghiêm trọng như đại nương ngươi nói, ngươi ngẫm lại xem, cây đào kia cũng không cao, chẳng qua là trùng hợp bị cái gì làm ngã xuống, chảy máu, tính tình đại nương ngươi ngươi cũng biết, còn không phải muốn bới móc? Để cha ngươi cho chút bạc làm tiền thuốc men, ai biết cuối cùng biến thành như vậy. Nghe nói, sau khi về nhà bị đại cha ngươi đánh một trận. Ta cũng không thương hại nàng, chỉ là đáng thương a công bà ngươi, bởi vậy lại bị bệnh một hồi." Thu Ngọc nói đến việc này, trong lòng cũng trăm lần xấu hổ, nếu có khả năng, nàng cũng thiệt lòng không muốn qua lại với bọn họ.

Lão gia tử và Điền thị lại bị bệnh một hồi, việc này Tử Tình thật đúng là không biết, sau khi tan vỡ, Tử Tình cũng chưa từng thấy bọn họ, cũng không có nghe Thẩm thị nhắc tới, phỏng chừng Thẩm thị cũng không tới, nhưng Thạch bà tử hẳn là biết được, chỉ sợ Thẩm thị buồn phiền, cho nên lười nhắc tới. Chẳng qua Chu thị bị đánh, Tử Tình cảm thấy hứng thú hơn.

"Đại cha ta thật sự đánh đại nương ta? Hắn không phải một mực che chở nàng sao?" Tử Tình thật là có chút muốn thấy dáng vẻ Chu thị bị đánh.

"Đó là trước kia, lần này, đại nương ngươi chọc ra cái sọt quá lớn, đại cha ngươi thu thập không nổi. Ngươi ngẫm lại đi, đại cha ngươi là người sĩ diện như vậy, bị mấy vị trưởng lão trong thôn bắt nhận lỗi, có thể không tức giận? Còn có, Tử Lộc vạch trần chuyện hắn đoạn giao với nhà ngươi trước mặt mọi người, người sĩ diện như vậy, trong lòng có thể không nghẹn một cỗ lửa? Lửa này có thể phát cho ai? Chỉ có thể là đại nương ngươi. Ngươi không thấy ngày đó năm trước, cha ngươi có nói mấy câu, hắn không thích nghe, mặt căng ra, đã nói muốn đoạn giao."

Thu Ngọc thấy hứng thú của Tử Tình dường như rất tốt, còn nói thêm: "Hoa Quế muốn thành thân, ngươi biết không?"

"Hả, ta đi đâu mà biết? Định nơi nào rồi?" Tử Tình hỏi, vừa vặn ở cữ nhàm chán, tán gẫu một chút giết thời gian, Khang trang trong khoảng thời gian này, phải thu hoạch vụ thu, rất nhiều việc, lúa mùa, ngô, đậu nành, đậu phộng, khoai lang đều không sai biệt lắm cùng đến lúc, lúc này bận hết cái này đến cái khác, Lâm Khang Bình cũng không có nhiều thời gian với Tử Tình. Thẩm thị bên kia, bụng Dương thị cũng không nhỏ, còn có Hà thị, dù sao cũng lớn tuổi, chân cẳng cũng không tiện, mỗi ngày Thẩm thị chỉ là vội tới liếc Tử Tình một cái, cũng chẳng nói được mấy câu.

Tử Tình đang rảnh mốc meo, vừa khéo Thu Ngọc đến, nghe nàng nói chuyện mấy nhà kia một chút, Tử Tình cũng coi như nghe kể chuyện, cốt truyện không nhàm chán như trong sách, thậm chí càng phấn khích hơn.

Này không, lại tới một người nữa. Hoa quế năm nay mười tám rồi, Xuân Ngọc cầu bao nhiêu bà mối, nhưng người ta sau khi nghe ngóng tình hình nhà nàng, quay đầu bước đi, Xuân Ngọc vì thế nghe nói chảy không ít nước mắt, vẫn là Nhị Mao nghĩ cho một cách, không biết nói như thế nào lay động được Xuân Ngọc, đồng ý gả Hoa Quế cho một bạn hữu trước đây của Nhị Mao, Nhị Mao thề thốt, người nọ là một người đứng đắn, cho tới bây giờ chừa từng làm chuyện trộm cắp.

Đối phương năm nay hai mươi lăm, còn lớn hơn Nhị Mao một tuổi, nghe nói bởi vì trong nhà lão nhân lần lượt qua đời giữ đạo hiếu mà chậm trễ, trong nhà chỉ có một tỷ tỷ, đã sớm xuất giá.

Điều kiện này nghe đúng là còn có thể, nhưng là, chính Nhị Mao cũng không đáng tin, người hắn giới thiệu có thể đáng tin? Người trong cái vòng luẩn quẩn kia, còn không phải đều là đám gà gáy trộm chó trộm đồ? Xuân Ngọc có hồ đồ cũng không như thế này chứ? Đây không phải là đẩy Hoa Quế vào trong đống lửa sao? Tử Tình có chút nghĩ mãi không hiểu.

"Tiểu cô, vậy người ta ở đâu? Trong nhà còn có tình huống gì?" Tử Tình hỏi lên.

"Ôi, ta cũng chưa dám nói cái này với a công bà ngươi, Nhị Mao kết bạn đều là người nào? Đại cô ngươi đoán ra lại giả bộ hồ đồ, người nọ cho đại cô ngươi hai mươi lượng bạc làm sính lễ, đại cô ngươi vừa thấy bạc liền trợn tròn mắt, nơi nào còn lo lắng cái khác? Còn nhất định nói, Hoa Quế mệnh tốt, đối phương chịu lấy ra hai mươi lượng bạc, trong nhà khẳng định không kém, Hoa Quế gả tới có thể đương gia, lại không cần phụng dưỡng cha mẹ chồng, đối phương lớn hơn vài tuổi có cái gì quan trọng?"

"Hai nhà nói xong rồi? Chuẩn bị khi nào thì thành thân?"

"Hai mươi tháng chín, không tới vài ngày nữa."

"Cái này cũng quá nhanh, Nhị Mao không phải là năm nay mới thành thân sao? Tiểu cô, bên trong còn có cái khác đi?" Tử Tình hỏi, phong tục nơi này là một năm không làm hai lần chuyện tốt, nói là tránh điềm xấu, nếu không, lúc trước Tử Lộc cũng sẽ không thể vội vàng mười bảy tuổi thì thành thân. Hoa Quế vội xuất giá như vậy, nhất định là có tin vịt gì.

By Trạch Mỗ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.03.2015, 02:31
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9679 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 295, việc hôn nhân của Tử Hỉ

"Thật sự là cái gì cũng không thể gạt được ngươi, ngươi cũng đừng đi nói ra ngoài, Hoa Quế có rồi, chờ đợi thêm nữa, liền giấu giếm không được rồi, đại cô người cũng là lo, lúc tìm không được, lo lắng, tìm được rồi, cũng lo, có thể làm sao bây giờ? Chỉ phải sớm làm gả đi, tốt xấu gì mọi người đều biết nàng cũng lớn tuổi rồi, cũng miễm cưỡng gạt qua."

"Đại cô ta thật đúng là không cần lo rồi, cả tôn tử lẫn ngoại tôn tử cũng đều là chờ không kịp đến báo danh, hắc hắc." Tử Tình cũng là buồn bực, vừa rồi từng nói nữ tử cổ đại cổ hủ bảo thủ, giống như Tử Vũ vậy, một câu nói đùa cũng không thể nói, nhưng cởi mở lại rất cởi mở, giống Tử Bình, Hoa Quế, còn có nhà Tam Mao, đều là mí mắt cực kỳ mỏng, một chút ích lợi đã dụ dỗ được ngốc hồ hồ đem mình đi bán.

Nam nhân Hoa Quế phải gả này, xem ra cũng không khá hơn chút nào, trước không nói gia thế nhân phẩm nhà trai như thế nào, chỉ kiểu này, là có thể nhìn ra, nam nhân này không quý trọng nàng. Thời đại này, loại chuyện này mà bị lục ra, bị lên án vĩnh viễn là nữ nhân, trầm đường, ngâm lồng heo, quỳ từ đường các loại, tùy tiện dùng đến cái nào, không chết cũng phải lột da.

Khó trách cho được Xuân Ngọc hai mươi lượng bạc làm sính lễ, chẳng qua, nguồn gốc số bạc này thật đáng nghi ngờ, người bình thường nhà có phụ mẫu lần lượt ốm chết, nơi nào còn lấy ra được hai mươi lượng bạc? Con nhà trong sạch nào có thể coi trọng Hoa Quế?

Tử Tình đang muốn mở miệng hỏi nhà trai là làm cái gì, Lâm Khang Bình đã trở lại, thấy Tử Tình và Thu Ngọc đang nói chuyện vui vẻ, cười nói: "Tiểu cô nói chuyện tốt gì? Làm Tình nhi vui vẻ như vậy."

Tử Tình trợn mắt nhìn Lâm Khang Bình, lời này nói quá không đúng lúc rồi, Thu Ngọc nghe xong còn không phải cho là Tử Tình ở vui sướng khi người gặp họa, tâm nhãn hẹp hòi, nhìn thấy người thân của mình gặp phải bất hạnh, đến một chút đồng tình tối thiểu cũng không có, lại còn vui vẻ không thôi.

"Thần ạ, xin tha thứ một khắc nói dối của con đi." Tử Tình ở trong lòng mặc niệm một lần, mặc dù trên thực tế Tử Tình thật là nghĩ như thế, nhưng bên ngoài vẫn phải giả bộ.

Quả nhiên, Thu Ngọc nghe xong lời Lâm Khang Bình, cẩn thận nhìn Tử Tình một chút, Tử Tình tất nhiên giả bộ thành vẻ cảm thán, Thu Ngọc cũng không còn lòng dạ nào nói thêm gì nữa. Ôm đứa nhỏ về nhà.

Bên này Lâm Khang Bình bị trừng còn không thể hiểu nổi. Hỏi: "Tiểu cô sau lại vì sao mất hứng, lúc ta tới các ngươi không phải đang nói chuyện rất tốt sao? Sao ngươi lại trừng ta, ta nói sai gì rồi?"

"Đúng vậy."

Tử Tình kể lại chuyện vừa rồi, Lâm Khang Bình cũng cười ha hả, cười xong mới nói: "Ta cho là cái gì chứ? Cái này thì có gì, ta thật đúng là cảm thấy vui vẻ đấy. Ta còn tưởng rằng đại cha ngươi trong cơn tức giận sẽ hưu đại nương ngươi chứ? Mới bị vài cái đánh cũng chưa hết giận."

"Cũng tuổi này rồi. Còn có Tử Toàn, hưu thê không làm được, đại cha ta vẫn rất bảo vệ đại nương ta, bằng không. Năm đó ép hắn như vậy cũng không chịu cưới thiếp."

Hai người đang nói chuyện, Thẩm thị cầm một phong thư đi đến, nói: "Đại ca ngươi vừa mới gửi thư, ta với ngươi cha thương lượng nửa ngày, cũng không có chủ ý chính xác gì, này không, tìm hai ngươi mà nói một chút."

Thì ra Phó đại nhân gửi thư cho Tử Phúc. Loáng thoáng để lộ ra hắn nhìn trúng và thích Tử Hỉ, lại vờ như vô tình thuận miệng nói ra một câu, có thể là con rể lương xứng.

Tử Phúc nhờ người hỏi thăm một chút, Phó gia có nữ sắp trưởng thành, năm nay vừa vặn cập kê, còn chưa đính hôn, liền gửi về nhà phong thư này.

"Phó gia là loại nhà nào, chúng ta có thể xứng đôi? Lại nói, Phó gia nếu có ý này. Sao khi Tử Hỉ ở nhà, gửi hai hài tử đến, một chút tiếng gió cũng chưa nói?" Thẩm thị nói.

"Nương, nhà gái vốn sẽ không dễ mở miệng, hơn nữa địa vị Phó gia người ta cao hơn chúng ta nhiều như vậy, làm sao có thể tới cầu hôn chúng ta trước? Đây có khả năng ta cũng đã nghĩ tới, hai hài tử kia là tới thử, nhìn xem điều kiện của chúng ta như thế nào, nói vậy mấy tháng này. Đã suy nghĩ xong xuôi. Cũng có lẽ là mấy tháng này không tìm được mối thích hợp, mới nhớ tới Tử Hỉ. Này thật đúng nói không tốt." Tử Tình nói.

Tử Tình vừa nói, trong lòng Thẩm thị càng không yên, mặc dù điều kiện nhà mình kém một khoảng, nhưng ở trong mắt cha mẹ, đứa nhỏ vẫn là tốt nhất, vừa nghe là tạm chịu, Thẩm thị liền không vừa ý.

"Vậy coi như không có chuyện này, ta cũng không muốn tiểu Tứ cưới nàng, nàng còn cảm thấy ủy khuất, còn cảm thấy chúng ta trèo cao, ngày này làm sao mà trôi qua?" Thẩm thị nói, cưới một tiểu thư nhà quan làm vợ, áp lực của Thẩm thị cũng rất lớn, nàng và Hạ phu nhân từng nói chuyện vài lần, cũng cảm thấy mệt mỏi, muốn nói chút gì, còn cần phải vòng vèo.

Lời của Thẩm thị cũng có đạo lý nhất định, Lâm Khang Bình nói: "Nương cũng đừng vội có kết luận trước, việc này cũng không chắc như chúng ta nghĩ. Ta thấy Phó đại nhân là thật lòng thích tiểu Tứ. Không bằng, ta đi An Châu một chuyến, gặp Phó đại nhân, sau đó đi tìm tiểu Tứ, hỏi ý của tiểu Tứ một chút."

Thẩm thị nghe xong vỗ tay cười nói: "Chuyện này cũng tốt, hoàn hảo hai ngươi ở gần, chuyện trong nhà ít nhiều có Khang Bình. Nhị ca ngươi là đồ mọt sách, không thích ra ngoài gặp người, hài tử ngoan, theo ý ngươi nói đi, ngươi thay tiểu Tứ lo lắng hơn một chút."

Thẩm thị nói xong cũng muốn rời đi, đi tới cửa, bỗng quay trở lại, nhìn Tử Tình và Lâm Khang Bình một chút, nói: "Nếu không, việc này hay là thôi đi, thật muốn tiểu Tứ cưới quan gia tiểu thư, ta thấy nàng, còn dám nói chuyện sao? Tính tình nàng lớn hơn một chút, ta còn phải nhìn sắc mặt của nàng mà sống, tiểu Tứ cũng bị nàng ép tới cả đời không ngẩng đầu lên được, tội gì phải thế? Ta cảm thấy như đại tẩu ngươi cũng không tệ rồi, cũng rất có tri thức hiểu lễ nghĩa, cùng đại ca ngươi cũng không phải trôi qua không tệ? Trừ chưa sinh con trai."

"Nương, chúng ta không giống như trước kia, đại ca khi đó, chúng ta chỉ có thể tính là tiểu địa chủ, hiện giờ, đại ca tốt xấu gì cũng là quan thất phẩm, cũng coi như đi vào sĩ trong sĩ nông công thương rồi, tiểu Tứ về sau khẳng định cũng muốn đi vào con đường làm quan, Phó gia chỉ là tạm thời cao hơn chúng ta mà thôi, đại ca và tiểu Tứ còn trẻ như vậy, không tới mấy năm nữa, chúng ta khẳng định sẽ vượt qua Phó gia, nương cứ yên tâm đi." Lâm Khang Bình khuyên nhủ.

Thẩm thị nghe xong lời Lâm Khang Bình, suy nghĩ kỹ càng một hồi, nói: "Cũng đúng, đại ca ngươi mới hai mươi lăm, Phó đại nhân đã hơn ba mươi rồi, nghe theo ngươi đi, kiến thức của ngươi khẳng định nhiều hơn lão bà tử là ta này."

Thẩm thị nói xong thật đúng là cười rồi đi.

Sau khi Thẩm thị đi, Tử Tình ôm Lâm Khang Bình nói: "Nương ta thật sự đem ngươi trở thành nhi tử rồi, có chuyện gì cũng sẽ tới tìm ngươi thương lượng đầu tiên."

"Ở trong lòng nàng, đại khái vẫn là cảm thấy ta làm việc ổn thỏa, đại ca không ở bên người, nhị ca tâm tư vốn là đơn giản, trừ học đường cũng không còn tiếp xúc với cái khác, tiểu tam cũng giống như vậy, đúng là còn lại ta. Ta cũng là rất vui lòng, nương đem ta trở thành người một nhà."

Không nói hai người đang nói đùa ở chỗ này, lại nói Thẩm thị trở về nhà, vừa đúng lúc gặp Tăng Thụy Tường từ học đường trở về, liền nói lại một lần lời Lâm Khang Bình.

Tăng Thụy Tường nghe xong nửa ngày mới nói: "Lời này mặc dù nói như vậy, chuyện sau này dù sao ai cũng không nói chính xác được, chúng ta cũng không thể chậm trễ người ta, chuyện quan trường rất phức tạp, nếu thật thành thông gia, Tử Phúc cũng có một trợ lực, dù gì cũng tốt hơn chúng ta một chút căn cơ cũng không có. Tiểu tứ muốn ra làm quan, còn không chừng phải vài năm, còn có thi hương, thi hội phải qua, nơi nào có thể thuận buồm xuôi gió? Văn vẻ vốn chính là nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí (*), còn phải xem vận khí của tiểu tứ vận, gặp được quan chủ khảo quan vừa lúc thưởng thức hắn."

(*) Nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí: nhân giả đối đãi từ góc độ nhân, trí giả đối đãi từ góc độ trí. Chẳng hạn như đối với cùng một vấn đề, những người từ lập trường hoặc nhìn từ góc độ khác nhau thì cách nhìn cũng khác nhau.

"Chao ôi, ngươi nói toàn hiểu biết lớn, ta cũng không hiểu rõ, ngươi chỉ cần nói với ta một câu tóm gọn, cuộc hôn nhân này, là kết hay là không kết?" Thẩm thị nghe xong lời nói của Tăng Thụy Tường, càng hồ đồ hơn.

"Kết hay không kết vẫn là xem ý trời đi, chờ Khang Bình trở về lại nói tiếp." Tăng Thụy Tường nói xong liền vào phòng, giữ nguyên quần áo nằm xuống giường, Thẩm thị vừa thấy, chắc là lão gia tử bên kia lại có chuyện gì phiền lòng rồi. Hơn phân nửa là vì chuyện Hoa Quế, Thẩm thị không có nghe Thu Ngọc nói qua, chẳng qua, Thạch bà tử biết, Thẩm thị tất nhiên cũng sẽ biết.

Thật ra lần này đúng là không phải, Tăng Thụy Tường là từ chuyện Tử Hỉ, nghĩ tới già nửa cuộc đời mình, vốn Tiêu gia đại biểu tỷ cũng là tam cữu nương của Tử Tình, thấy Tăng Thụy Tường tuổi còn trẻ đã thi đậu tú tài, giới thiệu cô em chồng mình cho hắn, còn đặc biệt nhấn mạnh nói, Thẩm thị có một tay thêu thùa giỏi, kiếm bạc nhất định có thể nuôi gia đình, hắn cũng có thể an tâm học ở trường. Ai biết thế sự khó liệu, mình không phải là bị vợ con kéo chân sau, mà là bị cha mẹ kéo chân sau, nửa điểm cũng không thể động đậy. Cả đời cũng cứ phí hoài như vậy.

Cũng may khi Tử Tình gặp chuyện không may, chính mình mới hạ quyết tâm muốn ở riêng, mới có những ngày tốt đẹp hôm nay, bằng không, mình còn không biết bị áp bức tới khi nào, nhớ tới Tử Tình, Tăng Thụy Tường trừ uất ức, càng nhiều hơn là áy náy, Tử Tình có cống hiến lớn nhất trong nhà này, bị đắc tội cũng nhiều nhất.

Bây giờ đến hôn phu tương lai của Tử Vũ cũng là tú tài, cả nhà chỉ có thân phận của Lâm Khang Bình là thấp nhất, Tăng Thụy Tường cảm thấy có chút ủy khuất Tử Tình, nhưng về mặt khác, Lâm Khang Bình đối xử với Tử Tình cũng đúng là khiến bọn họ tìm không ra nửa điểm không phải, có lẽ là ông trời cũng biết thương tiếc Tử Tình, đền bù về mặt khác cho Tử Tình đi, Tăng Thụy Tường thầm nghĩ như thế.

Thẩm thị đi vào thấy khóe mắt Tăng Thụy Tường dường như đang rưng rưng, liền lôi tay hắn, nói: "Hôn phu của Hoa Quế, chưa hẳn đã không phải là lương xứng, lại nói, còn có nàng cha mẹ ở đó, ngươi muốn thật lòng quản chuyện của nàng, ngươi có thể lướt qua cha mẹ nàng mà đi? Đến lúc đó lại dây dưa không rõ." Thẩm thị là thật lòng không muốn lại có liên quan gì đến một nhà Xuân Ngọc nữa.

"Chuyện của Hoa Quế? Ta không có nghe thấy cha mẹ nhắc tới mà? Nàng ta sao vậy?"

Thẩm thị thấy Tăng Thụy Tường không phải vì việc này, càng nghi hoặc, liền hỏi: "Hay là người khác xảy ra chuyện gì?"

Tăng Thụy Tường thấy Thẩm thị lo lắng, ngẩng đầu thấy thái dương của Thẩm thị có mấy sợi tóc bạc, ôm chầm Thẩm thị một phen, nói: "Không phải vì bọn họ, là nghĩ tới Tình nhi, có chút đau lòng khó chịu. Ngươi có mấy sợi tóc bạc này, có thể thấy được thường ngày người lo nghĩ quá mức, ta tới nhổ cho ngươi."

Đây chính là chuyện chưa bao giờ có, khuân mặt Thẩm thị đỏ ửng ngồi ở cạnh sập, cũng quên mất vừa rồi muốn nói gì.

Lâm Khang Bình còn chưa kịp đi An Châu, Phó đại nhân đã sai người tặng một bộ quần áo trẻ con cùng một bộ vòng phú quý trường mệnh khóa bằng vàng ròng, nói là tình cờ biết được mới đây Lâm gia có chuyện mừng sinh nhi tử, đặc biệt chúc mừng một phen.

Cái này, Lâm Khang Bình cùng là có cớ đến Phó gia, vừa khéo Tử Tình vừa ở cữ xong, nghĩ một chút liền nói: "Không bằng ta và ngươi cùng đi một chuyến, vừa vặn gặp Phó phu nhân một chút, có lẽ còn có thể nhìn thấy tiểu thư nhà hắn cũng không chừng. Ta cũng kiến thức một chút tiểu thư nhà quan chân chính."

Lâm Khang Bình véo má Tử Tình cười nói: "Vẫn là hiếu kỳ như vậy."

+++++
By Trạch Mỗ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hippo Map, Hoai Thuong 0703, Hoanganh1502, lanhbach, Liinn, LinhThảo, Nguyenminhphung, pandainlove, Xu_nie và 303 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

18 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.