Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất

 
Có bài mới 25.02.2015, 00:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 15 : Tôi đợi anh - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@vic: như vậy... còn j để viết ahh ^^. Đùa thôi. Từ từ đón đọc sẽ rõ nha

"Sao cậu lại ở đây"

Lâm Vũ cảm thấy có người nằm cạnh mình, nhanh chóng mở mắt ngồi dậy, sau khi nhìn thấy khuôn mặt người kia liền không nhịn được mà nhíu mày.

"Tại sao tôi không thể, sân thượng này cũng không phải của một mình em"

Khu này là góc khuất trên sân thượng, hàng ngày chẳng có mấy người lên trên đây, nhất là vào thời điểm mọi người đang trong tiết học như thế này. Cô nhìn cũng chẳng thèm nhìn tên kia thêm một lúc, không nói một câu nào, cầm lấy ba lô rồi đứng dậy muốn rời đi

"Em muốn đi đâu"

Hàn Minh nhanh chóng bắt được cổ tay của cô, cô theo phản xạ liền lạnh lùng hất ra, suýt nữa không nhịn được mà cho hắn thêm một quyền

"Liên quan gì đến cậu"

Người kia thấy cô lạnh lùng như vậy, vội vã nắm lấy cổ tay cô, vốn chỉ định giữ cô lại, không ngờ cô mạnh mẽ quay lại, bàn tay nhanh như chớp muốn cho anh một quyền. May mắn là anh phản xạ nhanh, động tác nhanh nhẹn lại tiêu chuẩn né nghiêng người sang một bên, toàn thân mới không chút tổn hại, nếu không bụng sẽ lại đau rát như lần trước. Lâm Vũ thấy anh phản xạ nhanh như vậy, cả người khựng lại một chút, sau một khắc lại gợi lên một nụ cười nhạt hứng thú. Hảo. Lần trước cô còn tưởng hắn không biết chút quyền thuật nào mới nhẹ tay cho hắn một đòn, được lắm, giờ thì cô không cần nương tay nữa rồi, dù sao thì lâu lắm rồi cũng không đến phòng tập, kiếm người làm bao cát cũng tốt lắm( =.=)

Lâm Vũ không còn kiêng nể gì nữa, nhanh chóng ra quyền, quyền nào quyền đấy chính là nhằm vào những chỗ yếu hiểm mà đánh tới khiến cho người kia vội vã né tránh. Vốn là người kia cũng chỉ định tránh đòn của cô, không ngờ rằng hai người càng đánh lại càng hăng say, dần dần bất giác tung ra hết khả năng của mình. Lâm Vũ vô cùng ngạc nhiên, không những tên này không phải kẻ gà mờ, thậm chí còn có thể gọi là cao thủ, thân thủ vô cùng nhanh nhẹn, phản xạ linh hoạt, động tác cũng rất chuẩn lại có lực tốt, xem ra cũng là đồng môn. Người kia thì khỏi phải nói, thậm chí so với Lâm Vũ còn ngạc nhiên hơn một phần, nhìn cô gầy yếu như vậy, cư nhiên lại có thể đánh ngang tay với anh. Vốn dĩ lúc đầu chỉ định ngăn cô lại, dùng có 5 phần sức lực, vậy mà hiện tại chính là dùng gần như toàn lực mà ứng chiến. Thể lực cô không tốt lắm, chỉ là cả người cứ như con sóc, vô cùng nhanh nhẹn, tốc độ thật đáng nể.

Hai người đánh qua đánh lại một lúc, cho đến khi cả hai đều mệt mỏi rã rời, chân tay tê cứng mới đứng tại chỗ nhìn nhau,cả người cúi xuống, hai tay đặt lên gối, thở hồng hộc. Người kia thấy cô cả người toát đầy mồ hôi, cả kính cũng sắp rớt xuống, cười lớn một tiếng, thoải mái nằm xuống. Lâm Vũ thấy anh ta như vậy, không nhịn được cũng cười, tháo kính ra, nằm xuống bên cạnh người kia, hai tay hai chân giang rộng, cảm giác gió mát lùa vào mặt, quả thật dễ chịu vô cùng. Lâu lắm rồi mới đánh một trận đã như vậy, gân cốt như giãn ra, thực là sảng khoải

"Cậu, không tệ"

Hiếm khi nào cô mới khen người khác như thế, nhưng mà quả thực, cậu ta không yếu đuối như cái vẻ bề ngoài công tử bột kia.

"Sao rồi, có phải cảm thấy anh rất tốt không"

Người kia quay sang nở một nụ cười rạng rỡ, khuôn mặt tuấn tú còn vương chút mồ hôi mơ hồ dưới ánh mặt trời, cực kì hút hồn. Chỉ là Lâm Vũ lại vô cùng nghiêm túc mà quan sát anh từ trên xuống dưới, tâm trạng cực tốt mà nheo mắt đánh giá, nhìn cho đến khi người kia cảm thấy da mặt mình lủng một lỗ rồi mới từ từ phun ra hai chữ

" Mơ tưởng "

Anh nhìn cô, trên trán xuất hiện vài vạch đen, không nhịn được mà giả bộ thở dài một hơi

"Haiz, người đẹp trai như anh, sao em không động lòng chứ"

Xì.

Cô không nhịn được cười một tiếng,càng nghĩ càng thấy buồn cười, cười đến mức để lộ hàm răng trắng đều, cực kì có sinh khí.

"Động lòng ? Với loại ngưu lang như anh. Không đời nào?"

Ngưu lang. Khốn khiếp. Nhóc con này lại dám gọi anh là ngưu lang?

Người kia nhanh chóng ngồi thẳng dậy, cực kì nghiêm túc nhìn thẳng vào cô, một tay đưa ra trước

"Chính thức giới thiệu, anh là Hàn Minh, năm ba khoa quản trị, là người phong lưu phóng khoáng, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở"

Lâm Vũ nghe thấy tên của anh ta, không nhịn được bĩu môi một lần nữa, mày nhíu lại. Hàn Minh. Cái tên này ở trường đại học Thanh hoa cũng chẳng phải xa lạ gì, ngay cả một người chẳng bao giờ quan tâm đến những người trong trường như cô cũng có nghe qua. Nếu như mấy người Trình Hạo nổi tiếng là nhân vật phong vân thì tên Hàn Minh này chính là nhân vật tai tiếng của trường. Thay bạn gái như thay áo, chưa quen ai quá một tuần, chơi thể thao giỏi, thường xuyên cúp học, là chàng trai trong mộng của không biết bao nhiêu nữ sinh trong trường, đó là những gì cô nghe nói về tên này. Xem ra, cô không nên gọi anh ta là ngưu lang, nên gọi là lợn giống mới đúng. Chỉ là, xem cách anh ta ra quyền, nhanh gọn mà phóng khoáng, có lẽ cũng không phải là người xấu.

"Lâm Nhiên"

Lâm Vũ lạnh lùng đáp lại hai tiếng, dù sao đánh xong một trận, tâm trạng cô cũng rất tốt, ấn tượng xấu về anh ta cũng giảm đi nhiều. Tên của cô, anh đương nhiên biết, mấy thằng em của anh mê Diệp Tuyền như điếu đổ, chỉ là loại con gái như cô ta, vắt một cái cũng ra nước thật sự khiến anh không mê nổi. Nghĩ đến chuyện gì đó, anh liền quay sang hỏi cô

"Nhóc, em học bóng rổ ở đâu vậy"

Kĩ thuật thật sự rất tốt, nhưng có vẻ như không giống bóng rổ chính thống lắm, có vẻ giống bóng rổ đường phố hơn

Nghe đến chuyện này, khuôn mặt tươi cười của Lâm Vũ cứng lại, niềm vui trong mắt chợt tắt, đôi môi mím chặt lại. Cho đến khi Hàn Minh tưởng cô sẽ không trả lời thì cô lại chậm rãi mở miệng, giọng nói trong trẻo, mát lạnh lại nhẹ bẫng, giống như có thể tan ngay trong làn gió

"Là... từ một cố nhân"

Hàn Minh nghe giọng nói của cô, man mác u buồn, lại nhớ đến biểu hiện của cô ngày trước, sau khi kết thúc trận bóng kia, biểu hiện của cô, cũng chính là như vậy. Lần đầu tiên anh cảm thấy tò mò, người khiến cho cô nhớ mãi không quên như vậy, rốt cuộc là ai ?

"Dạy anh chơi bóng rổ đi"

Anh nhìn thấy cô ngồi dậy, muốn rời đi, bất giác nói ra một câu như vậy. Một phần do anh đối với bóng rổ là thực tâm yêu thích, phần khác chính la do anh hiểu rõ, muốn đến gần cô, không thể nào dùng những cách như đối với những nữ sinh thông thường được. Cô đặc biệt, rất đặc biệt, mạnh mẽ, lạnh lùng lại có chút bí ẩn, không giống như những người con gái anh thường gặp. Đó cũng chính là điểm đã thu hút anh, khiến anh không nhịn được muốn đến gần cô hơn.

"Tại sao lại là tôi?"

Cô nhíu mày không hiểu, với gia cảnh của anh ta, đừng nói đến huấn luyện viên giỏi, thậm chí huấn luyện viên quốc tế cũng có thể mời về, sao tự dưng lại muốn nhờ cô.

" Tôi không chơi bóng nữa, anh nhờ người khác đi"

Không đợi anh trả lời, cô liền từ chối. Mỗi lần chơi bóng rổ sẽ nhớ tới những người không nên nhớ, chuyện như vậy, cô không muốn chút nào.

"Tại sao. Em coi thường tôi?"

"Tại sao. Anh coi thường tôi?"

Nghe câu nói của anh ta, không hiểu sao Lâm Vũ lại nghe thấy một giọng nói khác, nhìn  thấy một hình ảnh khác, một cô bé đội mũ lưỡi trai trắng, ánh mắt bướng bỉnh lại quật cường đứng trước mặt một người đàn ông vô cùng tuấn tú, vô cùng có khí thế mà chất vấn như vậy. Chết tiệt, lại nhớ đến rồi. Chết tiệt thật

" Nếu anh có thể đứng cách xa biên mà ném vào rổ, tôi sẽ đồng ý"

"Nếu nhóc có thể đứng ở kia mà ném vào rổ, tôi sẽ đồng ý "

Lâm Vũ trả lời, cầm balo đứng dậy, câu trả lời giống hệt của người kia năm nào. Chỉ là vị trí đã thay đổi, người, cũng không còn ở đây nữa.

"Lâm Nhiên"

Chờ đến khi cô bước đến gần cổng, Hàn Minh đột nhiên bừng tỉnh, mở miệng hét lớn khiến cho cô quay lại

"Tôi nhất định làm được. Còn nữa ... tiếng đàn của em... rất hay... thực sự rất hay"

Cô cười nhạt, nhìn người nào đó đang bừng bừng khí thế, giống như thấy được bản thân mình ngày trước, không nhịn được nhẹ nhàng nói

"Tôi đợi anh"
p



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: bocap2510, cốm, củ chuối, lanc3, victorya198
     

Có bài mới 03.03.2015, 12:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 16 : Bệnh nghề nghiệp - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Cuối cùng cũng có thể vào lại dd roài >"<
Post 4 chương chào mừng  :beer:

Mấy ngày sau đó, Lâm Vũ không gặp lại Hàn Minh, nhớ lại vẻ mặt kiên định của anh ta hôm đó, có lẽ là từ bỏ, cũng có lẽ là tìm một nơi nào đó để tập luyện rồi. Dù rằng ngày hôm đó đã nói lời từ chối, nhưng không hiểu sao, trong lòng cô lại có chút chờ mong anh ta thực hiện được, cũng giống như cô ngày trước, chỉ vì một lời của người đó mà liều chết không thôi. Một thời gian rồi cũng không có gặp anh hai, nghe nói anh đang giúp trường làm công tác gì đó, mấy lần cô gọi đến đều thấy anh đang ở văn phòng trường, dù sao lâu như vậy không gặp anh, tâm, cũng có chút nhớ.

" Nhóc.... em đứng lại.. mau đứng lại"

Nghe thấy có người hét lớn đằng sau lưng, giọng nói quen thuộc, Lâm Vũ không nhịn được liền thả chậm cước bộ, một lúc liền dừng lại. Chẳng mấy chốc, cô liền cảm thấy giống như có một luồng gió xẹt qua, người từ đằng sau giống như đang vội vã, chạy xẹt qua cô, quá mấy bước rồi mới vội vàng quay lại, đứng tại chỗ thở hồng hộc.

Người tới không phải ai khác chính là Hàn Minh đã mất tích mấy ngày hôm nay, anh vì chạy quá nhanh mà khuôn mặt đỏ bừng, đứng một chỗ nghỉ ngơi, hít từng ngụm khí lớn. Đôi mắt anh nhìn cô có hằn tia mệt mỏi nhưng ánh mắt lại sáng ngời, làm thế nào cũng không che giấu nổi tia vui vẻ hưng phấn

Anh ta nhìn thấy cô, than một tiếng như trách móc

"Nhóc, tôi gọi lâu như vậy em mới dừng lại"

Cô nhàn nhạt nhìn khuôn mặt đỏ bừng của anh, cả mấy giọt mồ hôi còn vương trên trán, trên cần cổ, ánh mắt khó hiểu

"Yêu nghiệt, tìm tôi làm gì"

Anh nhìn cô không nói không rằng, không thèm chấp nhặt với cách gọi của cô, đợi đến khi hô hấp bình thường liền mạnh mẽ nắm lấy cổ tay của cô khiến cho cô không kịp phản ứng. Cô trong chốc lát chưa nhận thức được chuyện gì xảy ra đã nhanh chóng bị anh dùng lực kéo đi, chạy thật vội vã. Cổ tay bị siết chặt đến đỏ, lại bị anh kéo đi rất nhanh, cô không biết phải làm sao, chỉ biết nhíu mày nhìn bóng lưng cao lớn đằng trước, chân cố gắng tăng tốc độ lên mới không bị ngã. Chỉ là cả hai người họ không biết, một cảnh này đã thu hút sự chú ý của biết bao người trên sân trường, nhanh chóng kéo đến một hồi náo động trong tương lai không xa. Dù gì cả hai người bọn họ đều là những kẻ khá nổi tiếng trong trường, Hàn Minh thì không cần phải nói, tên của anh ta thì cơ hồ cả cái trường Thanh Hoa này đều biết, gần một nửa số con gái đem tên anh ta ra mà học thuộc lòng. Từ xưa cũng đã có câu, trai không xấu, gái không thương, mặc dù nổi tiếng lăng nhăng bạc tình, chỉ nguyên vẻ ngoài yêu nghiệt kia cũng đã đủ khiến cho lũ con gái mờ mắt. Còn Lâm Vũ, mặc dù không nổi tiếng bằng anh ta nhưng kể ra cũng có chút tai tiếng nho nhỏ, hai người lôi lôi kéo kéo ngay chỗ đông người tất nhiên không tránh khỏi những lời bàn tán lung tung. Nhưng mà đó là chuyện của tương lai, để sau hẵng nói.

Hai nhân vật chính lúc này vẫn còn không hay biết gì về việc mình vừa làm lại bị người khác để ý như vậy, một người kéo, một người chạy theo, suốt cả một chặng đường dài. Đến khi chân có chút mỏi, người đằng trước đột nhiên đang chạy lại đột nhiên dừng lại, khiến cho cả khuôn mặt của cô do mất đà mà đập vào lưng của anh. Cô nhíu nhíu mày, xoa xoa cái mũi bị đau, đang muốn mở miệng mắng một tiếng thì lại thấy Hàn Minh quay mặt lại, nhìn cô nở một nụ cười đến rạng rỡ, hai mắt hẹp dài cũng cong cong thành hình lưỡi liềm rất đáng yêu. Lâm Vũ đảo mắt qua khung cảnh xung quanh, là sân bóng rổ lần trước hai người gặp mặt, trong lòng căng thẳng, loáng thoáng đoán được nguyên nhân anh dẫn mình tới đây. Quả nhiên, anh buông cổ tay cô ra, chạy đến một chỗ, cầm lấy một trái bóng rổ rồi lại nhanh chóng chạy đến một vị trí xa ngoài biên, thậm chí còn xa hơn nhiều lần ném trước của cô. Anh lại quay sang nhìn cô một lần, cố tình nháy nháy nháy mắt với cô như tán tỉnh, khuôn mặt yêu nghiệt cực kì lả lơi phong tình, không đợi cho cô bĩu bĩu môi liền quay mặt về phía rổ, khuôn mặt chuyển sang nghiêm túc chưa từng thấy. Ánh mắt anh hướng về một phía, chăm chú lại sâu xa, đôi môi mỏng mím lại, hai tay nâng lên làm một tư thế tiêu chuẩn, sau một khắc liền dùng lực, quả bóng bay một vòng cung xa cực kì đẹp mắt.

Quả bóng lăn vài vòng xung quanh miệng rổ rồi chui tọt xuống.

Vào rổ.

Hàn Minh nhìn quả bóng đang lăn trên nền đất, khuôn mặt không giấu nổi nụ cười, hai thành ba bước chạy đến bên cô, đôi mắt cô cũng nhìn về một phía kia, giống như đã đoán được, lại như không đoán được, sâu không thấy đáy.

"Ném vào rồi"

"Ừ" Cô nhàn nhạt trả lời

"Nhóc, anh ném vào rồi"

"Ừ"

"Vậy em phải dạy anh đó"

"..."

"Ừ"

Cô đáp một tiếng, quay lưng bỏ đi. Hàn Minh nhìn thấy cô như vậy, mặt đơ ra một chút, đến khi phản ứng kịp liền nhanh chóng đuổi theo, chạy đến bên cạnh cô.

"Nhóc, em đồng ý?"

Anh hỏi không chắc chắn

"Anh không muốn tôi đồng ý?"

Hai chân cô vẫn không dừng lại, nhàn nhạt hỏi lại

" Không phải. Chỉ là sao em không có thái độ gì vậy"

"Tôi phải có thái độ như nào?"

"Em đừng có hỏi lại vậy được không... chí ít thì nên khen anh một tiếng chứ ah"

Anh đi bên cạnh cô, lầu bầu như một oán phụ, môi dẩu lên, giống như một tiểu hài tử không được ăn kẹo. Cô liếc anh một cái liền khiến anh im bặt, chân bước nhanh, anh không biết rằng, lúc cô quay lưng đi, trên khuôn mặt nhạt nhòa cũng không nhịn được nâng lên một vòng cung đẹp mắt, chỉ là đúng lúc anh không thấy được mà thôi.

Lâm Vũ muốn đến căn tin mua một chai nước, Hàn Minh thì tất nhiên lẽo đẽo đi sau, một bước cũng không rời. Vào trong căn tin, Hàn Minh liền kéo cô ngồi xuống một bàn, cô nhíu nhíu mày nhưng cũng vẫn ngồi xuống. Trước mặt là hai nam sinh, một người có làn da ngăm đen, khuôn mặt chất phác, người còn lại lại có một bộ dáng thư sinh, mắt còn đeo một cặp kính cận. Hai nam sinh kia đang cùng dán mắt vào một cái máy tính, hai tay gõ gõ cái gì đó, nhìn thấy Hàn Minh ngồi xuống liền cười tươi, mở miệng kêu một tiếng "Anh Minh". Hai người đó nhìn liếc qua cô, ánh mắt mang theo tia dò xét, Lâm Vũ cũng chẳng thèm quan tâm, chỉ chăm chú mở chai nước trước mặt. Qua vài lần gặp mặt, Hàn Minh cũng hiểu sơ sơ tính cách của cô, cũng không nói gì, gật gật đầu với hai người trước mặt rồi mở chai nước của mình uống một ngụm lớn

"Kệ cô ấy đi. Đang làm gì vậy"

Hai người kia nhanh chóng thu hồi ánh mắt, chỉ là khuôn mặt nhăn nhó đau khổ, nghe Hàn Minh hỏi như thế thì mếu máo nói một câu

" Anh Minh, em hôm trước lấy tạm máy tính của ông già nhà em, tải phải cái link bị nhiễm virut, mất sạch tài liệu quan trọng của ổng. Đem ra hàng thì nó đòi đến mấy triệu mới khôi phục được, nói là cái gì mà loại virut này chưa gặp bao giờ, còn nói là họ cũng không nắm chắc"

Cậu nam sinh da ngăm vò vò mái tóc rối, khuôn mặt ảo não. Cậu nam sinh bên cạnh còn nói thêm

" Phải đó anh Minh, anh cũng biết nhà nó mà, ba nó làm gì cho nó tiền, ổng mà biết, nó chết chắc, thể nào cũng bị cấm cửa như lần trước. Em thử suốt từ sáng tới giờ mà không làm gì được"

Hàn Minh nhìn hai thằng em vò đầu bứt tai, suy nghĩ một chút rồi mở miệng

"Thế này đi, mấy triệu hả, anh đi kiếm rồi cho chúng mày mượn, chẳng may mất mấy cái hợp đồng gì đó thì rách việc lắm"

Hai người kia nghe vậy vội vã xua xua tay, nhưng cuối cùng lại im lặng nhìn nhau, cũng chẳng có cách nào khác nữa. Lâm Vũ nhàm chán ngồi một bên, nghe như vậy, trong lòng tán thưởng một tiếng. Xem ra tên Hàn Minh này đối với đàn em không tệ, cũng có tình nghĩa đó chứ. Cô nhìn hai người trước mặt thở dài thườn thượt, tâm trạng coi như tốt buông ra một câu

"Để tôi xem thử"

Rồi nhanh chóng kéo chiếc máy tính về phía mình trong ánh mắt khó hiểu của mấy người kia. Cô nhìn màn hình trước mặt, khuôn mặt nghiêm túc, hai bàn tay bắt đầu đặt lên bàn phím, mười ngón tay như múa, nhanh đến mức người ta không nhìn thấy cô gõ cái gì. Một loạt các âm thanh lạch cạch vui tai vang lên đều đặn, nam sinh trước mặt đến khi phản ứng lại muốn kéo máy tính về phía mình nhưng lại nhanh chóng bị Hàn Minh ngăn lại. Anh ra hiệu để cho hai người kia ngồi yên, ánh mắt chăm chú nhìn vào người nào đó đang nghiêm túc làm việc, sáng quắc. Với hiểu biết của anh dành cho cô, nếu như cô không chắn chắn, tuyệt đối sẽ không làm. Hơn nữa, nhìn tốc độ gõ của cô, kẻ ngu cũng biết là cô là dân trong nghề. Quả nhiên, sau khoảng vài ba phút, cô liền dừng tay lại, bình tĩnh đưa máy tính cho hai người kia, chớp chớp đôi mắt khô khốc. Hai người kia nhìn khuôn mặt lạnh nhạt của cô, trong lòng vốn không hi vọng nhiều, chỉ là sau khi kiểm tra lại máy tính liền không nhịn được mà nhìn cô như quái vật, ánh mắt khó hiểu, lại kiểm tra lại lần nữa. Thiên ah. Tài liệu cư nhiên được khôi phục rồi, virut cũng bị diệt sạch, từ lúc nãy tới giờ mới chưa đầy có năm phút, cô ấy rốt cuộc là làm thế nào vậy. Năm phút. Là năm phút đó.

Hàn Minh nhìn thấy biểu hiện của hai người họ, trong lòng vui mừng, ánh mắt nhìn cô càng sáng hơn, sáng đến mức cô phải quay sang lườm anh một cái. Chết tiệt. Cô lại chen vào việc của họ làm gì, họ mất thì kệ họ chứ. Đúng là bệnh nghề nghiệp chết tiệt. Cô nhăn mặt khó chịu rồi cầm chai nước bỏ đi, bỏ mặc Hàn Minh kêu gào phía sau, không biết rằng một màn kia đã lọt vào một đôi mắt hổ phách sâu không thấy đáy.

Cô bước vội vã ở phía sau trường, đáy lòng rầu rĩ vì quen tay mà cư nhiên bộc lộ khả năng của mình, tự kiểm điểm mình một phen. Đi được một lúc, bước chân cô đột nhiên dừng lại, sau một lúc lại bước tiếp, nhanh, chậm, lại dừng lại.

"Yêu nghiệt, anh cút ra đây cho tôi"

Cô tưởng là Hàn Minh theo sau mình nên mới quát lên như vậy, đầu quay ngoắt lại phía sau. Cho đến khi nhìn lại người trước mặt, cô lại không nhịn được giật mình. Người đi theo cô, sao lại là anh?



Đã sửa bởi Trgtrgnd96 lúc 03.03.2015, 12:49.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: củ chuối, lanc3
     
Có bài mới 03.03.2015, 12:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 17 : Một đấu hai mươi - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Người theo dõi cô, sao lại là anh?

Cô nhận thấy người đến là anh, trong lòng báo động, mày nhíu lại, than một tiếng rồi định quay lưng bỏ chạy. Chỉ là anh đã nhanh chân hơn, hai ba bước đã chạy đến trước mặt cô, đôi mắt màu hổ phách nhìn cô tò mò

"Sao lần nào em thấy tôi cũng chạy. Tôi đáng sợ lắm sao?"

Anh nở một nụ cười tự cho là hiền hòa nhất, nhưng đối với người đã ở bên anh bào nhiêu năm như cô, trong đó có bao nhiêu phần tình cảm, cô thừa biết. Chỉ là bây giờ thực sự không đúng lúc a, anh mà phát hiện ra cái gì thì làm sao.

"Sao anh lại đi theo tôi"

Cô cố tình thay đổi giọng nói, nhẹ nhàng hỏi một câu, dù sao cô cũng không thể lạnh lùng với anh được, dù chỉ là giả bộ.

"Em, có muốn đi theo tôi không"

Anh nói một câu khiến cho cô suýt nữa ngã ngửa, mắt mở to nhìn anh trân trân. Cũng may anh nhanh chóng phát hiện ra lời mình nói dễ gây hiểu lầm, vội vã muốn sửa lại

" Cái đó, không phải như vậy, ý tôi là.. lúc trước có thấy em ở căn tin đó, tôi quan sát từ đầu tới cuối. Em, rất có tiềm năng. Tôi là muốn hỏi, em có muốn theo tôi làm việc không"

A. Làm việc. Thì ra ý anh là vậy. Nhưng mà không phải cô đã làm việc với anh năm năm rồi sao, còn làm cái gì nữa. Nếu như lúc nãy nhìn thấy anh ở đó, cô có chết cũng không có giúp mấy người kia sửa máy đâu. Lâm Vũ mím môi, không chút suy nghĩ liền đáp lại

"Không cần đâu"

"Em không suy nghĩ chút nào sao, ví dụ như tiền lương, phúc lợi, tiền đồ... mấy cái đó..."

"Không cần đâu"

Cô ngắt lời anh, chắc nịch khẳng định

"Cho tôi lý do"

Anh nhíu mày, hỏi lại.

"Tôi... tôi không thích làm việc với người khác. Tính cách của tôi rất kì quái... nói chung không thích hợp chính là không thích hợp"

Anh nhìn cô trong chiếc mũ lưỡi trai lúp xúp, chiếc kính dày cộp che khuất đôi mắt, lời nói cũng có mấy phần đáng tin. Xem ra cô thật sự là loại người không thích tiếp xúc với người khác, chỉ là cô có tiềm năng như vậy...

Anh thở dài một hơi

"Thôi được, đây là số điện thoại của tôi, nếu như em thay đổi ý định thì hãy dùng nó để liên lạc"

Anh tiến đến, đưa cho cô một tấm danh thiếp nhỏ tinh xảo, cô nhìn cũng chẳng nhìn qua, trực tiếp nhét vào trong túi quần rồi quay lưng bước đi. Đùa sao, số điện thoại của anh cô đã sớm thuộc lòng, cần gì cái này nữa đâu.

"Khoan đã"

Cô nghe anh gọi, giật mình dừng bước, quay đầu lại

"Tôi là Trình Hạo, còn tên của em?"

Cô nghĩ nghĩ một chút, nhẹ nhàng đáp

"Lâm Nhiên"

Lâm Nhiên. Cô ấy lại cũng tên là Nhiên. Trên đời này lại có nhiều thứ trùng hợp đến thế.

Trình Hạo nhìn bóng lưng của cô, trong lòng có điều suy nghĩ. Từ lần gặp trước, anh đã cảm thấy bóng lưng của cô có chút quen thuộc, bây giờ nhìn kĩ lại, quả thật rất giống vật nhỏ kia. Rõ ràng là khuôn mặt khác, giọng nói khác, khí chất cũng khác đến một trời một vực, sao anh lại cảm thấy giống nhau đến thế chứ. Giống như hôm nay khi bước vào căn tin, cô ngồi bên cạnh người nào đó, anh liếc mắt một cái đã nhận ra cô, không giống như mấy người con gái luôn vây quanh anh, gửi thư cho anh, anh ngay cả một chút ấn tượng cũng không có nữa. Bất giác để ý đến một người khác ngoài vật nhỏ kia, không biết là tốt hay là xấu nữa. Có lẽ, người với người giống nhau là truyện thường tình, anh có lẽ là nhớ vật nhỏ kia đến phát điên rồi .

Quả nhiên không ngoài dự đoán, ngày hôm sau, trong trường nổi lên sóng gió lớn, nói là Hàn Minh cùng với Lâm Vũ chắc chắn có JQ, có người còn nói ngày ngày hôm đó còn nhìn thấy Lâm Vũ cùng với Trình đại thần ở một chỗ, khiến cho hàng tá các thể loại tin đồn nổi lên. Có người nói Lâm Vũ trước mặt thì chủ động quyến rũ Hàn Minh, sau lưng thì mặt dày đeo bám Trình Hạo mặc cho anh từ chối. Người khác lại nói Hàn Minh kia là muốn thay đổi khẩu vị mới tìm đến cô, chơi chán lại bỏ, chỉ là dù có theo lời đồn nào cũng thuận lợi đẩy Lâm Vũ lên đầu sóng ngọn gió, trở thành cái gai trong mắt của toàn thể nữ sinh trong trường. Người này truyền tai người kia, so với ngày trước, tai tiếng của Lâm Vũ còn tăng lên một phần. Lâm Vũ thì không hề hay biết gì về chuyện này, dù rằng có biết, có lẽ cũng chẳng làm tăng hứng thú của cô lên một chút. Mặc dù có nhận ra những ánh mắt kì quái của mấy người trong trường, thậm chí là những lần chỉ trỏ trực tiếp hơn trước, cô cũng chẳng thay đổi thái độ, bọn họ ghét, hảo, cứ ghét đi, cô vẫn chính là ăn ngon ngủ tốt. Hàn Minh thì chẳng cần phải nói, có lẽ sống chung với tai tiếng đã quen, chẳng còn quan tâm đến mấy thứ tin đồn đó nữa, có thời gian là lại đến tìm Lâm Vũ.

Cô sau ngày hôm đó liền giữ lời hứa, dạy bóng rổ cho anh, nền tảng của anh đã rất tốt, cô cũng chỉ cần hướng dẫn anh một chút, ngày ngày tập luyện. Cũng vì thế, hai người thường xuất hiện cùng với nhau, ra về cũng nhau, Hàn Minh còn thường xuyên quan tâm mua đồ ăn cho cô

khiến cho tin đồn trong trường trở nên xác thực. Mặc dù mọi người trong lòng đều khinh bỉ Lâm Vũ không xứng với người trong mộng của họ, chỉ là nhìn thấy hai người bên nhau thì cũng không tránh khỏi việc ghen tị đến đỏ mắt

...

"Nó đưa mày bao nhiêu"

"1 triệu"

"1 triệu, đùa sao. Con nhỏ kia mà đáng giá như vậy?"

"Con nhỏ yêu cầu hai mươi người đó, một triệu là đúng rồi"

"Hai mươi người, nhìn nhỏ kia gầy yếu như vậy, tao với mày cũng đủ "xử" gọn nó rồi, lại còn muốn hai mươi người"

"Chẳng biết nhỏ này nghe ở đâu, nói rằng nhỏ Lâm Nhiên có học võ, từng một mình hạ đến 9 thằng, còn làm cho 1 thằng trường mình bị gãy xương phải nhập viện"

"Vớ vẩn, nhìn người nó như kia, tao dùng chút lực cũng đủ bóp chết. Chậc chậc. Bọn con gái bây giờ ghen tuông thật kinh khủng, không vừa mắt một cái liền mướn người hại đời người ta. Haiz, Chẳng biết cái thằng cha Hàn Minh kia có cái gì mà lũ gái nó mê tít"

"Nó thì có cái gì, mặt thì như thằng đàn bà. Nhưng thôi, nhận tiền của nhỏ đó rồi, làm cẩn thận chút, không lại ảnh hưởng đến uy tín. Nói chung là cẩn thận vẫn hơn. Nhớ tối đó, còn phải đợi nhỏ Lâm Nhiên kia tách thằng Hàn Minh ra mới hành động được"

Đợi giọng nói tắt hẳn, trả lại cho khoảng không một không gian im ắng, một người mới từ trong nhà vệ sinh từ từ bước ra, hai hàng lông mày nhíu chặt lại, con mắt sâu không thấy đáy, thấp giọng thì thầm

"Nhiên"

...

Lâm Vũ bước từng bước trên đường trở về, cả người rã rời. Một khoảng thời gian dài không chơi bóng, hiện tại ngày nào cũng chơi, quả thực là vừa mệt mỏi lại thích, chỉ là, sao cô luôn cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó. Phải rồi, người đó đã đi rồi, đâu còn ở đây nữa. Cô không khỏi cúi mặt, cười khổ một tiếng.

Đi đến một đoạn đường vắng, cô bỗng nhiên dừng chân lại. Có lẽ là từ lầm bị Hàn Minh theo dõi, rồi lại đến anh hai, cả người cô luôn giữ sự cảnh giác tuyệt đối. Nghe bước chân nhiều như vậy, xem ra, lần này lại có ai đó "ưu ái" cô rồi

"Ra đây đi"

Cô dứt khoát dừng bước chân lại, cao giọng nói, giọng nói lành lạnh không có chút sợ hãi hay run rẩy, có chăng chỉ là sự phiền chán đến tột độ. Thấy phía trước không có động tĩnh, cô lạnh nhạt hét lên lần nữa

"Ra đây đi. Giải quyết nhanh chút, thật phiền"

Xào xạc, xào xạc. Trong không gian vắng lặng bắt đầu vang lên vài tiếng động nhỏ, rồi dần dần dần nhiều hơn, dày đặc. Tiếng bước chân vang trên nền đất, một, hai, ba,... Lâm Vũ lẩm nhẩm đếm trong miệng, xem ra lần này cũng phải đến mười mấy hai mươi người, cô có nên cảm ơn người nào đó coi trọng cô quá không nhỉ.

Dần dần, trước mặt Lâm Vũ xuất hiện khoảng mười mấy hai mươi nam sinh, tiến đến gần cô, bao quanh cô thành một vòng tròn. Hai nam sinh dẫn đầu không ai khác chính là hai kẻ nói chuyện trong nhà vệ sinh sáng nay, nhìn Lâm Vũ lạnh lùng đứng một chỗ mà không hiểu sao trong lòng nổi lên dự cảm không lành.

Lâm Vũ tháo chiếc kính trên mắt xuống, cất đi, đôi mắt đen tuyền bình tĩnh nhìn một đống người trước mặt, không hề có chút biểu hiện sợ hãi, chỉ lạnh nhạt hỏi một câu

"Một người lên, hay tất cả cùng lên"

Mấy tên nam sinh kia nghe cô nói chuyện ngông cuồng như thế, không nhịn được cười phá lên, duy chỉ có tên đứng đầu cao lớn, da hơi ngăm ngăm chăm chú quan sát cô, nhìn ánh mắt tuyệt đẹp lại sắc lạnh như băng của cô, không hiểu sao trong lòng nổi lên lo lắng mơ hồ, sau đó lại tự phỉ nhổ mình một chút. TMD, chỉ là một con nhóc, sợ cái gì mà sợ.

"Nhóc, nể tình em nhìn nhỏ bé như vậy, chúng tôi sẽ nhẹ tay một chút. Lần sau thì tránh xa thằng họ Hàn ấy ra chút, kẻo rước họa vào thân"

Nghe tên cầm đầu "tốt bụng" khuyên bảo như vậy, Lâm Vũ không khỏi nhăn mặt lại. Thằng họ Hàn? Hàn Minh?Tên Hàn Minh chết tiệt, chắc chắn lại là mấy fan cuồng của anh ta thuê đám người này rồi, lại dám mang rắc rối đến cho cô. Cô quét mắt qua đám người trước mặt, 20 người, một đấu hai mươi, xem ra phải tốn thời gian mà đánh một trận tử tế rồi.

"Tôi hỏi lại lần nữa, từng người lên, hay là tất cả cùng lên"

Giọng nói mát lạnh vang lên trong bóng tối, giống như cơn gió đêm khiến cho người ta bất giác rùng mình. Một tên nam sinh thấy cô ngông cuồng như vậy, không nhịn được tiến lên trước hét lớn, dù sao cô cũng chẳng phải loại mỹ nữ khiến cho bọn họ động tâm mà tha cho một lần.

"TMD, nhóc con ngông cuồng. Đại ca, để em lên, xem lột hết quần áo nó ra nó còn lớn lối được không"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: củ chuối, lanc3, ngocshy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: aiudkute, ansuachua, Bora, hongggghanhhhh, Le Thanh, lethianhthu521, MaiNa, nguyenhanh3185, Nhungochoang, samachoa_vb, Thu An do, Trần Thuý Hoa và 274 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.