Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Mười năm sau giành em về - Diệp Tinh

 
Có bài mới 03.02.2015, 05:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2014, 10:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5353 lần
Điểm: 24.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mười năm sau giành em về - Diệp Tinh - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thi Gia Phong không chịu. “Buông ra, cô ấy sẽ rời khỏi con! Con tuyệt đối không buông ra.”

Tang văn Nhi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, anh thật sự muốn giữ cô ở bên người sao?

“Mẹ…” Tang tuấn không hiểu chuyện gì xảy ra, cậu không hiểu tại sao ba mẹ lại gây gổ với nhau.

Thi Gia Phong nghe được tiếng của Tang Tuấn, chợt nhớ mình còn vốn liếng cuối cùng “Văn Nhi, anh đã sớm nói chuyện đó với Tiểu Tuấn, hai người bọn anh đã sớm nhận nhau!”

Cái gì? Bọn họ đã sớm nhận nhau? Anh có thể gạt cô? Còn nói sẽ không để cho mẹ anh và Tang Tuấn biết, không ngờ anh đã sớm nói cho Tang Tuấn. “Thi Gia Phong, anh là một tên lừa gạt!” Tang Văn Nhi tức giận muốn thoát khỏi anh.

“Mấy đứa rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Bà Thi không hiểu.

Tang Tuấn cười hì hì nói. “Bà nội, trước đó cháu và ba đã nhận nhau!”

Bà Thi vẫn nghe không hiểu “ba cháu là ai?”

Thi Gia Phong vừa giữ chặt Tang Văn Nhi, vừa trả lời. “Con chính là ba của Tiểu Tuấn!”

Cái gì? Bà Thi không thể tin nhìn ba người.

Hiện tại dù Tang Văn Nhi nói cái gì cũng sẽ vô dụng, bà Thi đã biết, chuyện kết hôn này, chắc chắn đã được quyết định.

“Hai người các ngươi từ lúc nào thì…” Bà Thi vẫn cảm thấy kỳ quái.

Thi Gia Phong nhận thấy Tang Văn Nhi đã thả lỏng, không giãy dụa nữa, lập tức buông cô ra. “Chuyện này nói ra rất dài dòng, lúc nào rảnh con sẽ nói với mẹ, dù sao mẹ biết Tiểu Tuấn là cháu nội mẹ là được rồi!”

Bà Thi còn chưa biết rõ nguyên nhân nhưng nếu Thi Gia Phong đã nói như vậy, vậy hẳn là không sai.

Tang Văn Nhi tức giận rời khỏi phòng họp, cô không muốn nhìn thấy Thi Gia Phong nữa.

Thi Gia Phong bất đắc dĩ nhún vai với Tang Tuấn. “Mẹ con hiện tại vẫn chưa tiếp nhận được.”

Tang Tuấn che miệng cười.

Thi Gia Phong đứng ở cửa phòng, chờ Tang Tuấn đi vào thăm dò tin tức, từ ngày đó, cô luôn cách xa anh từ năm mét trở lên,không cho anh đến gần, xem ra Tang Văn Nhi thực sự tức giận.

Tang Tuấn đi ra nói với anh. “Ba! Mẹ biết ba tìm mẹ, nhưng mẹ không muốn gặp ba!”

Ai, chuyện này đột nhiên thật rắc rối.

‘’Ừ, con đi chơi đi, để ba giải quyết mẹ con!” mặc dù Thi Gia Phong nói như vậy, nhưng anh cũng không có lòng tin.

Tang Văn nhi ở trong phòng nghe thấy hết cuộc nói chuyện giữa hai người, giải quyết cô? Không phải anh tự phụ quá rồi sao?

Thi Gia Phong đi vào phòng, thấy cô đang tìm kiếm đồ. “Văn Nhi…”

Tang Văn Nhi không ngẩng đầu, vẫn cúi đầu làm chuyện của mình.

“Rốt cuộc em phải tức giận bao lâu? Chúng ta cũng đã kết hôn, chẳng lẽ em còn muốn thay đổi sao?” Mặc dù Thi Gia Phong đã từng nhìn thấy bộ dạng tức giận của Tang Văn Nhi, nhưng vẫn đoán rằng dù cô tức giận thế nào, nhiều lắm là không để ý tới anh mà thôi chứ?

Thi Gia Phong khó chịu kéo cô lại gần mình, hôn lên môi cô, để cô hiểu, bây giờ là ai đang nói chuyện với cô.

Tang Văn Nhi giãy dụa muốn tách ra, còn cắn lên môi anh, nhưng Thi Gia Phong rất ngoan cố, không chịu buông ra.

Cho đến khi Tang Văn Nhi nếm được mùi máu tanh, mới thả lỏng, lúc này Thi Gia Phong mới chịu buông cô ra.

Phát hiện đôi môi anh bị mình cắn đến chảy máu, tại sao vừa rồi vẫn không chịu buông cô ra?

“Anh có bệnh sao?”

Thi Gia Phong suy nghĩ một chút mới nói “Anh cảm thấy có, hình như anh bị bênh tương tư!”

Tang Văn Nhi trừng mắt liếc anh một cái.

“Chẳng qua anh cảm thấy đây là điều đương nhiên, vì anh đã có vợ, nhưng mỗi đêm lại vườn không nhà trống, hơn nữa vợ anh còn giận anh, em nói xem anh nên làm thế nào? Anh có thể không bị bệnh tương tư sao?” Thi Gia Phong bĩu mỗi, làm nũng nói.

Bao nhiêu tuổi mà còn làm nũng, thái độ Tang Văn Nhi không thay đổi, nhưng trong lòng cô đang cười, vì dáng vẻ của anh thật đáng yêu. “Đừng đụng vào em!” Cô đẩy tay anh ra. “Anh muốn làm gì thì làm, đừng làm phiền em!”

Mặc dù Thi Gia Phong rút tay về, nhưng lúc Tang Văn Nhi xoay người, lập tức ôm lấy cô. “Không được! Không có em, anh không thể làm gì được!”

Tang Văn Nhi không có tâm tình hưởng ứng lời của anh, định không trả lời, dù sao đây cũng là cách cô hay dùng.

“Văn nhi, rốt cuộc em muốn anh làm thế nào, em mới chịu nguôi giận?” Thi Gia Phong biết mình phải hạ mình xuống, mới có thể khiến cho người vợ xinh đẹp của anh nguôi giận.

Thật ra Tang Văn Nhi chỉ không cách nào tha thứ, tại sao anh lại tự ý lừa cô để cô ký đơn kết hôn, nếu đã lừa gạt cô, vậy anh cũng nên gánh chịu chút trừng phạt là sự tức giận của cô, không phải sao? Anh lại chưa từng nói lời yêu cô, điều này khiến cô không cách nào bỏ qua.

“Anh biết em vẫn còn tức chuyện kết hôn ngày đó, anh biết hành động của anh có chút quá đáng, nhưng vì anh muốn nhanh chóng cưới được em! Trước đó em luôn như gần như xa, mà sau khi anh biết Tiểu Tuấn là con trai anh, cũng không trách gì em, chẳng qua chỉ cảm thấy rất vui, vì em là người phụ nữ mà mười năm nay anh luôn nhớ tới!”

Thi Gia Phong ôm lấy cô, bắt đầu bằng giọng thâm tình, hi vọng như vậy có thể khiến cô vui vẻ: ”Bắt đầu từ khi đó, anh biết anh nhất định sẽ yêu em, em cũng biết anh là người có sở thích không lấy vợ, nhưng vì em, lần đầu tiên anh có ý định kết hôn. Anh biết em muốn giấu chuyện về Tiểu Tuấn và sẽ tuyệt đối không đồng ý kết hôn với anh. Cho nên anh, Cung Tề Nhân và Lệ Tường Dương mới nghĩ ra cách này, đồng thời, anh cũng xác định là người mình cưới chắc chắn phải là em.”

Tang Văn Nhi đưa lưng về phía Thi Gia Phong, mặc dù không thấy được vẻ mặt của anh, nhưng cô nhận thấy sự thật tâm trong lời thổ lộ của anh, cô biết lời anh có thể tin một chút, anh nói yêu cô sao? Anh thật sự yêu cô sao?

Anh nói không sai, cô vốn quyết định không kết hôn với anh, vì hai người không thích hợp, không phải sao? giữa hai người không nên nảy sinh tình cảm, cũng không nên ở chung với nhau.

Mặc dù cô rất kinh ngạc với lời tỏ tình của anh, nhưng cô biết lượng sức mình, cũng rất rõ ràng tình sử của anh, anh nói trong lòng nhớ cô mười năm, nhưng bên cạnh luôn thay đổi bạn gái, chuyện này thật khó khiến cô tin, hơn nữa hai người ở chung một chỗ, về sau anh thay lòng, cô nên làm gì đây? Cô nhất định sẽ còn khổ sở hơn hiện tại.

Thi Gia Phong hi vọng sau khi mình kể xong, sẽ có được câu trả lời của cô, nhưng đợi rất lâu lại không nghe được câu trả lời, cô vẫn không tin anh sao?

“Em không tin sao?”

Tang Văn Nhi xoay người lại, kéo dài khoảng cách của hai người “Em cảm thấy sẽ có rất nhiều người như em không tin những lời này của anh”

Thi Gia Phong cau mày.

“Thi Gia Phong, anh thân là một công tử trăng hoa, lúc nào thì lại nói qua lời kết hôn với phụ nữ? Có thể bây giờ anh yêu em, về sau thì sao? Chẳng lẽ lại để em nhìn thấy anh đi tìm một người phụ nữ khác? Thay vì bị tổn thương như vậy, em không cần ở bên cạnh anh thì tốt hơn!” Tang Văn Nhi buộc mình phải tỉnh táo, không thể tin tưởng vào những lời hoa mỹ này của anh.

Hiểu lầm của Tang Văn Nhi với anh không phải quá sâu chứ? Thi Gia Phong chưa từng nghĩ tới sau khi kết hôn, mình sẽ đi tìm một người phụ nữ khác, xem ra cuộc sống trước kia của anh đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến cái nhìn của cô về anh.

“Văn nhi, anh không hề nghiêm túc với những người phụ nữ đó, anh biết mười năm qua, anh qua lại với rất nhiều người phụ nữ, nhưng trong lòng anh vẫn nghĩ đến em, cho nên anh ở cùng những người phụ nữ đó, trong lòng vẫn cảm thấy cô đơn, mà bạn bè anh nhìn thấy anh như vậy, mới đưa anh vào nơi đó, anh cũng không thích, nhưng cuối cùng anh lại…”.

Nói như vậy có phải càng tô càng đen mình hay sao?Nhưng cần phải giải thích như thế nào để co hiểu? Thi Gia Phong không biết nên làm như nào mới phải đây.

Tang Văn Nhi nhìn anh khẩn trương suy nghĩ muốn đưa ra lời giải thích, cũng không giống là giả, cô thật sự có thể tin tưởng sao?

“Anhh có thể đảm bảo, anh sẽ như mười năm nay, luôn luôn yêu em.” Thi Gia Phong nóng nảy nói.

Lời này thì ai mà không thể nói, quan trọng là anh làm được không ? Tang Văn Nhi vẫn không tin được.

Thi Gia Phong nhìn vẻ mặt không tin của cô, có chút thất bại. “Văn Nhi, anh biết anh rất trăng hoa, khiến em không thể tin anh, nhưng ngay cả việc anh nói dối vì có ý tốt, em vẫn không thể tha thứ cho anh sao?”

“Gia Phong, em…” Tang Văn Nhi cảm thấy có chút khổ sở với vẻ thất bại của anh, tâm của cô rất mềm mại, lời của anh tất nhiên có thể chạm vào lòng cô, nhưng lý trí cứng nhắc vẫn luôn nhắc nhở cô, nhắc cô nhớ rằng hãy tránh xa những thứ tình cảm sẽ gây tổn thương cho cô sau này. Nhưng cô lại phát hiện, thật ra cái gì sẽ bị tổn thương, cái gì không thích hợp, đều là mượn cớ, quan trọng là hai người có yêu đối phương không mà thôi.

“Anh biết anh đã làm nhiều chuyện sai lầm, anh đảm bảo sẽ từ bỏ tất cả, chỉ vì em, anh chấp nhận! Từ sau khi hai chúng ta hẹn hò, anh đã cảm thấy mình nên bảo vệ em, thương yêu em, vì mặc kệ là gặp gỡ em, hay là con người của em, cũng khiến anh vô cùng thương tiếc, anh cũng không biết tại sao mình lại có suy nghĩ như vậy, dù sao sau khi anh phát hiện ra, anh cũng cảm thấy mình không thể đánh mất em!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieunhung97 về bài viết trên: Cyclotron, Khưu Uy Uy, antunhi, chris_33, meyil, thtrungkuti
Có bài mới 03.02.2015, 21:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2014, 10:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5353 lần
Điểm: 24.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mười năm sau giành em về - Diệp Tinh - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thi Gia Phong ngồi xuống trên giường, nhìn sàn nhà nói. “Anh biết em cũng không tin anh, anh là công tử trăng hoa, nhưng anh thật sự chưa bao giờ nói lời yêu với một người phụ nữ nào, em là người đầu tiên cũng là người cuối cùng!”

Cô là người đầu tiên?

“Gạt người!” Tang Văn Nhi không tin, coi như anh không yêu mấy người phụ nữ kia, đó là mười năm này? Không phải mười năm trước, Lương Tiểu Tuyền vẫn luôn ở trong tim anh sao? Chẳng lẽ anh chưa từng tỏ tình sao?

“Anh không lừa em!” Anh nói đều là sự thật.

“Lương Tiểu Tuyền thì sao? Không phải anh yêu Lương Tiểu Tuyền sao? Anh chưa từng nói lời yêu với cô ấy?” Cô phải thừa nhận rằng mình đang ghen, nếu như mười năm qua người anh luôn nhớ đến không phải là cô, có thể cô vẫn còn ghét người đàn ông này.

Thi Gia Phong hiển nhiên không biết cô sẽ hỏi như vậy, có chút sửng sốt. “Sao em lại biết?”

Tang Văn Nhi phát hiện mình đột nhiên nói ra bí mật này, cực kỳ hối hận. “Em nhìn ra được, anh đừng hòng nói sang chuyện khác.” Cô muốn che giấu quá khứ.

Mặc dù Thi Gia Phong cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng không để ý, vì đó là chuyện đã qua, quan trọng là anh nên giải thích thế nào. “Bây giờ anh không có cảm giác gì với cô ấy, ban đầu anh cũng không có chính thức tỏ tình, em có thể yên tâm.”

Mặc dù Tang Văn Nhi hoài nghi, nhưng thái độ hiển nhiên trở nên tốt hơn nhiều.

“Văn Nhi, em phải tin tưởng anh! Nếu anh không thật lòng với em, còn có thể dùng hôn nhân để trói chặt em lại sao? Đến bây giờ em còn không hiểu rõ tấm lòng anh?” Thi Gia Phong sợ cô sẽ cự tuyệt, trước đó cô xa lánh khiến anh không hề dễ chịu, anh không muốn tiếp tục bị như vậy nữa.

Tang Văn Nhi muốn nói lại thôi.

“Muốn nói gì?” Thi Gia Phong nhìn biểu hiện khó xử của cô, cầm tay cô.

Tang Văn Nhi lắc đầu nói. “Em và anh căn bản không thích hợp, tại sao anh lại kiên trì muốn chúng ta kết hôn?”

Lông mày anh nhíu chặt. “Ai nói chúng ta không thích hợp? Anh còn cảm thấy rất là thích hợp!”

“Nhưng đây chẳng qua chỉ là suy nghĩ của anh!”

Thì ra, Tang Văn Nhi ngại điều này, mới không chịu đồng ý với anh?

“Ngu ngốc, yêu không phải vì thân phận hay là tuổi tác, anh đã yêu em, cũng không cho phép em dùng bất kỳ lý do nào để cự tuyệt anh!” Thi Gia Phong ôm cô vào trong ngực mình.

Sau khi Tang Văn Nhi nghe anh nói cũng có chút cảm động, mọi vấn đề đều đã được anh giải đáp, cô thật sự có thể tin tưởng anh sao?

“Anh mặc kệ trong lòng em suy nghĩ lung tung cái gì, hãy nhanh chóng vứt bỏ nó cho anh, em chỉ cần biết anh yêu em, hơn nữa sẽ yêu em thật lâu, thật lâu là đủ rồi.” Thi Gia Phong ôm chặt lấy cô.

Tang Văn Nhi do dự ôm lấy anh, nếu như cô không để ý nhiều như vậy, có phải đã nắm giữ được hạnh phúc rồi không?

Sau khi Thi Gia Phong cảm nhận được hành động của cô, mỉm cười buông lỏng một chút, cúi đầu nhìn cô, mà dáng vẻ cô như có chút xấu hổ không dám nhìn thẳng anh. “Văn Nhi! Em yêu anh! Anh nói đúng không?” Thi Gia Phong dò hỏi.

Muốn cô nói thế nào đây, có thể chỉ có anh mới nói trực tiếp như vậy!

Nhưng dù Tang Văn Nhi không trả lời, nhưng nhìn nét mặt của cô, anh cũng cảm nhận được rõ ràng, dáng vẻ xấu hổ của cô, thật đáng yêu.

“Có phải trong lòng đang tự mắng mình đúng không?” Vẻ khí thế của Tang Văn Nhi nhất thời giảm đi phân nửa, lòng của cô đã mềm xuống rồi, cô khát vọng hạnh phúc, lại vừa sợ đón nhận hạnh phúc mà anh mang lại, nhưng nếu như cô thật sự ở cùng với người mình yêu, vậy có phải cũng không cần quản nhiều như vậy, chỉ cần người đó yêu mình là đủ rồi, tại sao còn phải nghĩ đến những chuyện xa xôi như thế?

Thi Gia Phong nhéo cái mũi của cô, "Trên con đường tình yêu không phân chia thắng bại, chỉ có hai trái tim từ từ đến gần nhau!"

Tang Văn Nhi trừng mắt liếc anh một cái "Miệng lưỡi trơn tru!"

"Chỉ với em thôi!" Thi Gia Phong nghiêm túc cười nói.

Tang Văn Nhi cũng cười, dù sao chuyện này cũng phải sớm kết thúc, trên danh nghĩa hai người cũng đã là vợ chồng, muốn ly hôn, anh cũng sẽ không đồng ý, vậy tại sao không can đảm tiếp tục cuộc hôn nhân này? Lại có thể cho con trai một gia đình hoàn chỉnh, đây không phải là điều cô phải đền bù cho Tang Tuấn sao?

Sau khi Thi Gia Phong hiểu suy nghĩ của Tang Văn Nhi, lập tức lấy một chiếc nhẫn đã mua từ nhiều ngày trước từ trong túi ra, anh chuẩn bị vì thời khắc quan trọng, thật ra anh muốn tặng cô vào ngày ký tên đó, nhưng không nghĩ đến phản ứng của cô lại kịch liệt đến vậy, sau khi mẹ anh xuất hiện, cơ hội mở miệng của anh càng thêm không có, cho nên anh vẫn giữ lại.

Tang Văn Nhi nhìn chiếc nhẫn anh lấy ra, thật là đẹp, không phải anh muốn....

"Văn Nhi, mặc dù hôn lễ này đến hơi trễ, nhưng vẫn tốt hơn là không có, chiếc nhẫn này anh chuẩn bị rất lâu rồi, nhưng vẫn luôn không có cơ hội lấy ra, hiện tại cuối cùng em cũng tha thứ cho anh, cho nên anh muốn cầu hôn em! Xin em hãy gả cho anh!" Thi Gia Phong quỳ một chân xuống.

Mặc dù chiếc nhẫn kết hôn vô cùng hấp dẫn, nhưng cô nói tha thứ anh lúc nào?

"Hình như em vẫn chưa nói tha thứ cho anh!" Tang Văn Nhi nhíu mày.

Thi Gia Phong lập tức trở nên sốt sắng "Biểu hiện vừa rồi không phải muốn tha thứ cho anh sao?"

"Em chưa nói!" Lần đầu tiên cô phát hiện trêu chọc anh thật là vui, ai bảo anh vẫn luôn trêu chọc cô?

"Văn Nhi, không thể như vậy, anh đã chuẩn bị từ rất lâu rồi, hơn nữa chúng ta đã kết hôn, em không thể vứt bỏ anh!" Thi Gia Phong cầm tay nói.

Thật là ngây thơ! Tang Văn Nhi nhìn vẻ mặt của anh, cảm thấy anh lúc này rất giống một đứa bé thích giận dỗi muốn món đồ chơi mà mình đang thích.

"Buông em ra!" Tang Văn Nhi giả vờ tức giận nói.

Nhưng cô càng tức giận, Thi Gia Phong càng không chịu buông tay, ngang ngược đeo chiếc nhẫn vào tay cô. "Từ giờ trở đi, em không thể lấy chiếc nhẫn này xuống, em chính là vợ của Thi Gia Phong anh."

"Ngang ngược!" Tang Văn Nhi cười, vẫn mang theo chút ngang ngược, côn đồ, mới là Thi Gia Phong.

"Hả?" Thi Gia Phong còn chưa kịp phản ứng, nhưng càng nghi càng không đúng, vừa rồi cô đồng ý mình sao?

"Vừa rồi em đáp ứng rồi sao?"

"Anh nói xem?"

Thi Gia Phong nhớ lại, ôm cô nói: "Nhất định là đồng ý, mặc kệ em có đồng ý hay không, kết quả cũng chỉ có một, còn nữa, anh đã nói mẹ sắp xếp hôn lễ cho hai chúng ta, khi biết bà vô cùng vui mừng, nói có thể làm lớn bao nhiêu thì lớn bấy nhiêu, em thích không?"

"Không biết!" Tang Văn Nhi vô cùng xấu hổ.

Không biết? Thôi đi, dù sao đó cũng không quan trọng, quan trọng là hiện tại cô nghĩ thế nào. "Văn Nhi, nói em yêu anh!" Còn chưa nghe được câu nói đí, Thi Gia Phong vẫn không cảm thấy yên tâm.

Tang Văn Nhi do dự, thật sự cần nói ra miệng sao?

"Em nhất định phải nói!" Như biết suy nghĩ trong lòng cô, Thi Gia Phong lập tức ra lệnh.

"Yêu!" Tang Văn Nhi nói qua loa.

Thi Gia Phong bình tĩnh nhìn vào mắt cô. "Tại sao qua loa như vậy?"

Tang Văn Nhi bị anh chăm chú nhìn, da đầu có chút tê dại, chỉ có thể ngoan ngoãn thừa nhận: "Được rồi! Em yêu anh!"

Nhận được câu trả lời của cô, Thi Gia Phong thiếu chút nữa là vui mừng hét lớn lên. "Nếu yêu anh, tại sao vẫn không chịu nói với anh chuyện về Tiểu Tuấn?"

Tang Văn Nhi thu lại nụ cười, cô muốn trốn tránh vấn đề này.

"Không cho trốn tránh, nhất định phải trả lời anh." Thi Gia Phong bắt được bả vai cô.

Tang Văn Nhi ấm ức khóc "Em sợ! Sợ sau khi anh biết sẽ đoạt đi Tiểu Tuấn, nó là người thân duy nhất của em, em không thể mất đi nó."

Nghe vậy, nét mặt Thi Gia Phong dần trở nên dịu dàng, đau lòng ôm lấy cô, "Yên tâm, Văn Nhi, anh sẽ không cướp Tiểu Tuấn của em, bắt đầu từ hôm nay, em không chỉ có một mình Tiểu Tuấn là người thân, em còn có anh, còn có mẹ, cuộc sống của em sẽ rất hạnh phúc."

Sau khi Tang Văn Nhi nghe được, ôm chặt lấy Thi Gia Phong, quả nhiên cô vẫn rất hạnh phúc!

"Văn Nhi ngốc, nếu từ lúc bắt đầu em đã nói cho anh biết, có thể anh đã sớm phát hiện ra tâm ý của mình với em rồi, em cũng không cần phải chịu nhiều khổ sở như vậy!" Anh vô cùng yêu cô, hi vọng cô có thể để anh che chở cả đời, không bao giờ bị bất kỳ tổn thương nào.

Tang Văn Nhi vui mừng mà bật khóc, thật sự cô rất yêu, rất thương anh, dù không cách nào biết trước chuyện tương lai, nhưng cô vẫn hi vọng có được tất cả mọi thứ ở hiện tại, chỉ cần anh thích cô, cô vẫn sẽ yêu anh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.02.2015, 16:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2014, 10:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5353 lần
Điểm: 24.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mười năm sau giành em về - Diệp Tinh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hồi cuối.

Editor: Lin

Sáng sớm đầu tiên của mùa xuân, Tang Tuấn đã sớm chờ trong phòng khách, hôm nay có thể nhận lì xì, dĩ nhiên cậu hưng phấn đến không ngủ được, nghĩ tới lì xì của bà nội, vợ chồng bác cả cậu đã nhận được, chỉ còn thiếu ba mẹ nữa thôi, nhưng hai người họ ở trong phòng làm gì vậy?

“Bà nội, ba mẹ ở trong phòng làm gì? Không phải họ quên tặng cháu bao lì xì chứ?” Tang Tuấn phát hiện, sau khi kết hôn, Tang Văn Nhi thường hay quên, hơn nữa hình như nguyên nhân đều từ Thi Gia Phong.

Bà Thi nhìn hai vợ chồng nhà Thi Gia Diệp, cười rối rít, vừa mới cười, hai người đã ra khỏi phòng, Thi Gia Phong như đang đỡ một nữ vương tôn quý, cẩn thận từng li từng tí đỡ Tang Văn Nhi.

“Cẩn thận một chút!” Thi Gia Phong không ngừng nhắc nhở Tang Văn Nhi.

Hai mắt Tang Văn Nhi liên tiếp trợn trắng, người đàn ông này có phải biến thành nô tài của mình rồi không?

“Mẹ, mẹ! Chúc mừng năm mới! Nhanh lấy bao lì xì ra!”

Mọi người cùng cười, sao đứa nhỏ này lại không chịu đợi như vậy?

Tang Văn Nhi lấy bao lì xì ra, hôn lên gương mặt tuấn tú của Tang Tuấn. “Về sau bảo bối nhà chúng ta phải chăm đọc sách đó!”

“Dạ!” tang Tuấn gật đầu đồng ý, sau đó lập tức chạy sang Thi Gia Phong muốn xin bao lì xì, Thi Gia Phong lập tức hào phóng lấy ra.

Tang Văn Nhi đi tới ngồi xuống bên cạnh bà Thi, nhưng Thi Gia Phong nhìn thấy bên cạnh không có vị trí cho mình, cứng rắn kéo vợ lại bên cạnh, lần nữa chọc cho mọi người cười to.

“Gia Phong, con có cần phải làm vậy mỗi ngày không? Mọi người đều biết con yêu Văn Nhi rồi, đừng khoa trương như vậy chứ?” Bà Thi không chịu được nói.

Thi Gia Phong cũng không cảm thấy như vậy có gì không tốt, thật vất vả mới khiến cho Tang Văn Nhi đồng ý gả cho mình, cũng đồng ý nói chuyện yêu đương với anh mỗi ngày, đương nhiên anh muốn che chở cho cô…, huống chi hiện tại cũng không thể so với quá khứ.

“Con thấy, trước kia ba mẹ không được ở cũng nhau, nên hiện tại mới dính nhau cả ngày.” Tang Tuấn chen miệng vào.

Tang Văn Nhi bắt Tang Tuấn lại, giơ tay vỗ nhẹ lên mông cậu. “Tang Tuấn, mẹ phát hiện gần đây con nói rất nhiều!”

“Đây còn không phải vì ba sao?” Tang Tuấn đổ sang cho Thi Gia Phong.

Thi Gia Phong lập tức giơ cao tay. “Anh không có!”

Lương Tiểu Tuyền nhìn một màn này, cũng có chút hâm mộ. “Thật tốt! Làm hại tôi cũng muốn có một đứa bé rồi.”

“Nên nghĩ như vậy từ lâu rồi!” Bà Thi lập tức nói tiếp, vốn còn cho rằng Thi Gia Phong không thể kết hôn nhanh như vậy, không nghĩ tới cháu trai bà cũng đã được mười tuổi rồi, đây mới gọi là nhanh chóng chứ!

Lương Tiểu Tuyền liếc mắt nhìn Thi Gia Diệp, nếu không phải vì công việc anh bận rộn, mà cô cũng không có ý định, bọn họ cũng không phải kéo dài lâu như vậy.

Tang Văn Nhi và Thi Gia Phong liếc nhìn nhau, bàn tay anh đặt lên bụng cô. “Mẹ, Văn Nhi mang thai.”

Bà Thi còn đang muốn hỏi thăm một chút tại sao Thi Gia Diệp lại không chịu sinh con, không ngờ lại nghe được Thi Gia Phong nói Tang Văn Nhi mang thái. “Cái gì? Con vừa nói cái gì?” Bà cho là mình nghe nhầm.

Tang Văn Nhi ngượng ngùng nói. “Con mang thai.”

Tang Tuấn hỏi cô “Mang thai là ý có đứa bé sao?”

Tang Văn Nhi gật đầu.

“Vậy ngay cả con cũng có em gái rồi? Thật tốt quá!”Tang Tuấn vui mừng.

Bà Thi cũng rất vui, còn Thi Gia Diệp cũng vui thay hai người.

“Sao con biết nhất định là em gái?” Mặc dù Tang Văn Nhi và Thi Gia Phong cũng rất muốn con gái, những chuyện này sao có thể nói chính xác như vậy?

“Con đoán, con muốn có em gái!”. Tang Tuấn nói với Tang Văn Nhi.

Tang Văn Nhi nhìn dáng vẻ vui mừng của mọi người, cô cũng rất cảm động, cô nhìn về phía Thi Gia Phong, nếu như không phải vì anh, cô cũng không biết lúc nào mình mới có thể có được gia đình ấm áp như vậy, cũng không biết lúc nào thì lấy được hạnh phúc của chính mình.

Sau khi Thi Gia Phong phát hiện Tang Văn Nhi đang nhìn mình, quay sang hôn lên gương mặt cô. “Cảm ơn em! Bà xã!”

Tang Văn Nhi cười đáp lại.

Thi Gia Phong dùng khấu hình miệng nói. “Anh yêu em!”

Tang Văn Nhi mỉm cười, ngẩng đầu, cũng dùng khẩu hình miệng nói với anh. “Em cũng yêu anh!”

Đây chính là hạnh phúc, mơ ước của cô đã trở thành sự thật.

---HOÀN---


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Xuyên không Dị giới] Y thủ che thiên - Mộ Anh Lạc (Phần 1)

1 ... 168, 169, 170

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 258 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 226 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 767 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.