Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 

Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 04.02.2015, 22:44
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1132
Được thanks: 8193 lần
Điểm: 19.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu [51/65] - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 51

Edit: tiểu an nhi

Trong hình, Thẩm Hi nằm ở trong bồn tắm lớn đầy bọt trắng, lộ ra cần cổ thon dài và xương quai xanh xinh đẹp, tóc được khăn tắm bọc gọn lên, vầng trán trơn bóng thanh thoát, ánh mắt trong veo sáng ngời, cười híp lại thành hai vầng trăng cong cong. Gương mặt ửng hồng, còn dính một ít bọt... Hà Chi Châu nhìn chằm chằm vào điện thoại di động, lòng bàn tay có chút ngưa ngứa. Tự dưng lại muốn đưa tay lau sạch bọt trắng trên mặt cô, sau đó sẽ vớt cô từ trong bồn tắm ra ngoài.

Vớt ra ngoài...

Tại sao anh phải vớt cô ra ngoài? Vớt ra ngoài để làm cái gì?

Thẩm Hi chụp hình rồi gửi cho Hà Chi Châu chỉ đơn thuần là muốn chứng minh "Cô đang tắm như thế này chứ không phải như thế kia". Nhưng đợi mãi không thấy Hà Chi Châu trả lời lại, cô cảm giác có cái gì đó không đúng. Thẩm Hi nằm ở trong bồn tắm cầm điện thoại di động ngẩn người hồi lâu, mặt đỏ bừng. Hà Chi Châu có thể nghĩ cô là một cô gái tùy tiện hay không đây?

Aiz~ Thật là phiền...

Thẩm Hi xốc lại tinh thần, dùng tốc độ nhanh nhất thêm hiệu ứng cho bức ảnh vừa rồi. Cô chèn thêm hình một củ cà rốt khổng lồ che lại phần bồn tắm, sau đó gửi lại lần nữa cho Hà Chi Châu, còn kèm theo cả một thông điệp thuần khiết: "Ha ha, vừa nãy vội quá, đã quên xử lý rồi... Anh Hà, anh xem tấm này thôi."

Anh Hà, anh xem tấm này thôi... Hà Chi Châu nhìn chăm chăm vào bức hình Thẩm Hi mới gửi tới, chỉ nhìn thấy mỗi củ cà rốt to bự chảng... Đầu ngón tay anh khẽ run, trực tiếp ấn nút xóa hình.

Suy nghĩ của đàn ông không giống như phụ nữ, Hà Chi Châu bình ổn tâm tư rối loạn, gửi lại một chữ “Ngoan” cho Thẩm Hi rồi kết thúc cuộc nói chuyện, sau đó cất di động vào túi quần.

Hắc hắc. Trong bồn tắm, Thẩm Hi vì một chữ “Ngoan” của Hà Chi Châu mà cảm thấy ngọt ngào những nửa giờ. Quả nhiên đã qua xử lý hình ảnh có khác, hình tượng của cô trong mắt anh lại thuần khiết như cũ rồi.

——

Bữa tối, Hà Chi Châu đi tới cantin, lúc đến lượt gọi thức ăn, anh phát hiện ra mình không có cách nào nhìn thẳng vào món cà rốt xào thịt kia nữa. Anh gọi món xong thì đi đến bàn ngồi với Hầu Tử và Tráng Hán. Vừa ngồi xuống đã thấy trên khay cơm của Tráng Hán có một phần cà rốt xào thịt, anh lập tức đứng dậy đổi sang bàn khác.

Tráng Hán hỏi Hầu Tử: "Lão Đại đang trêu chúng ta đấy à?"

Hầu Tử trả lời: "Có lẽ là nhìn thấy bản mặt của cậu nên hết hứng muốn ăn rồi."

Tráng Hán "Ồ" một tiếng, lầm bầm lầu bầu: "Vậy thì khẳng định là do tôi đẹp trai xuất sắc quá mức, lão Đại nhìn thấy tôi thì ăn không ngon nữa."

Hầu Tử nghe không nổi, cũng bưng khay cơm lên chạy qua ngồi cùng với Hà Chi Châu, cách xa Tráng Hán.

Hầu Tử và Hà Chi Châu tán gẫu về dự định trong kỳ nghỉ, anh trai Hầu Tử ở thành phố S có một công ty công nghệ, nên cũng biết một chút nội tình, anh ta hỏi: "Lão Đại, tôi nghe nói hạng mục Bác Lâm của S&N có sự tham gia của cậu, là thật sao?"

Hà Chi Châu gật đầu: "Tôi đồng ý gia nhập với bọn họ."

Hầu Tử tiếc nuối nói: "Anh tôi vẫn muốn mời cậu đến chỗ anh ấy làm đấy, khẳng định đãi ngộ tốt hơn so với S&N nhiều, hơn nữa quan hệ của chúng ta lại tốt như vậy..."

Hà Chi Châu ngắt lời: "Hầu Tử, chúng ta là chúng ta, anh cậu là anh cậu, hai người không liên quan. Tôi lựa chọn S&N là có suy nghĩ riêng của tôi."

Hầu Tử hiểu ý của Hà Chi Châu, anh ta thật lòng nói: "Lão Đại, nhưng tôi cảm thấy cậu không sang Mỹ rất đáng tiếc. Cơ hội tốt như thế, không chỉ có tiền đồ rộng mở thôi đâu. Cậu quyết định ở trong nước thế này, nếu không dùng tới quan hệ của ông nội Hà thì sẽ cực khổ lắm đấy."

"Cũng chẳng có gì khác nhau." Hà Chi Châu nói.

Anh không nói gì thêm nữa, quyết định của bản thân thì không cần phải giải thích quá nhiều.

Hầu Tử suy nghĩ đến nguyên nhân lão Đại không đi sang Mỹ, anh ta nghĩ ngay tới Thẩm Hi. Đáng tiếc, đáng tiếc, anh ta vẫn hiểu được nha. Hầu Tử cười hì hì nói: "Lão Đại, mặc kệ như thế nào, tôi chúc cậu thuận lợi cả sự nghiệp lẫn tình yêu."

Hà Chi Châu: "Cám ơn."

——

Lâm Dục Đường tới cantin trễ nhất, gần đây anh rất bận bịu, vừa phải ôn thi, vừa không ngừng liên hệ với đơn vị thực tập. Nhưng có bận rộn hơn nữa thì anh vẫn dành ra thời gian gọi điện thoại cho Thẩm Hi, hỏi cô tình hình ở nhà.

Thẩm Hi báo cáo chi tiết, ngồi xếp bằng trên ghế sa lon nói một tràng. Hai nhà ở rất gần nhau, cho nên cô kể chuyện nhà mình, còn nói luôn chuyện của chú Lâm và dì Lâm nữa.

Lâm Dục Đường gọi điện thoại ngay trước mặt Hà Chi Châu. Hà Chi Châu chờ anh cúp điện thoại xong, trực tiếp hỏi: "Ngày mai tôi đi thành phố H một chuyến, cậu có cần gửi gì về không?"

Lâm Dục Đường cầm điện thoại di động, một hồi lâu sau mới phun ra hai chữ: "Không cần."

Hà Chi Châu liên lạc với người phụ trách của S&N, anh nói sẽ tới đó chậm ba ngày. Người phụ trách đồng ý, nhưng vẫn hỏi nguyên nhân tới muộn.

Thời gian thi của các ngành trong Đại học S không giống nhau, rất nhiều ngành đã thi xong nghỉ hè, khắp sân trường tràn ngập túi du lịch, hành lý tỏa đi các hướng. Hà Chi Châu thu lại tầm mắt, trả lời: "Tôi muốn tới thành phố H một chuyến."

Ít nhất trước khi bắt đầu bận rộn thì đến gặp cô một lần.

Đối lập với Hà Chi Châu bên này, Thẩm Hi ở nhà nhàm chán đến phát ngán. Chị Tiểu Nguyệt thì núp ở trong vườn hoa nấu cháo điện thoại với bạn trai, cô sợ mình quấy rầy việc ôn thi của Hà Chi Châu nên thà để bản thân chán ốm cả người, cũng không gọi điện thoại cho anh.

Mà ông nội với mẹ Ngô Linh thì hết lần này đến lần khác thúc giục cô gọi video nhanh lên một chút, giục từ suốt một giờ chiều cho tới bảy giờ tối. Thẩm Hi tìm lý do thoái thác: "Anh ấy rất bận rộn, là sinh viên xuất sắc của Đại học S, ngày mai còn phải thi hai môn nữa cơ ạ."

Trong giọng nói của Thẩm Hi mang theo một loại kiêu ngạo, vô thức làm kinh sợ ông nội và Ngô Linh, chỉ có ba Thẩm Kiến Quốc là hết sức khinh thường: "Nói cứ như thể mấy người già chúng ta chưa thi cử bao giờ ấy."

Sao ba lại cứ như vậy thế nhỉ?! Thẩm Hi liếc mắt, chọc cùi chỏ vào ông một cái: "Trước kia khác với bây giờ, sao có thể giống ba được chứ. Người ta là nam thần học bá nha, nam thần đấy ba biết không?!"

Thẩm Kiến Quốc; "Lúc trước ba cũng học bá chứ bộ, là tiểu bá vương trong trường đấy!"

Thẩm Hi: "..."

Ngô Linh đối với chàng trai học giỏi vẫn luôn yêu thích, đau đầu suy nghĩ: "So với Đường Đường thì người nào tốt hơn nhỉ?"

Thẩm Hi dựa lưng vào ghế sa lon: "Không phân cao thấp được đâu mẹ, kiểu như “Trời đã sinh ra Du tại sao còn sinh ra Lượng đó."

"Xuỳ ——" Thẩm Kiến Quốc lại phụt ra một tiếng cười nhạo.

Thẩm Hi trừng mắt nhìn về phía ông.

Thẩm Kiến Quốc đứng lên, e là người nhà đã bị Thẩm Hi tẩy não hết rồi, mở miệng vô cùng đau đớn: "Đừng nghe con bé bịa chuyện, nào có tốt như vậy. Nếu thằng bé giỏi đến thế thì có thể nhìn trúng con gái nhà chúng ta không? Cứ như Đường Đường ấy, mãi mà có đồng ý Hi Hi của nhà ta đâu. Đầu óc thông minh thì cũng thích tìm người thông minh, bằng không thì rất khó sống với nhau. Theo tôi thấy, thằng nhóc kia đơn thuần chỉ thích nữ sinh xinh đẹp trẻ trung thôi, cái gì mà sinh viên xuất sắc của Đại học S chứ. Không giấu gì mọi người, tôi đã gặp qua tên nhóc đó rồi, cứ như học cùng một trường với Hi Hi ấy, có lẽ là chuyên ngành giáo dục trẻ em!"

Chuyên ngành giáo dục trẻ em! Thẩm Hi ngây ngẩn cả người, có cái nào vũ nhục một người đàn ông hơn cái này không? Cô hung ác trợn mắt nhìn mắt Thẩm Kiến Quốc: "Ba cố ý hắt nước bẩn vào anh ấy!" Ném lại câu này, cô tức giận bừng bừng chạy lên lầu trở về phòng.

Thẩm Kiến Quốc nhìn bóng lưng chạy đi của con gái, trong lòng có chút gấp gáp, ông không muốn bị con gái ghét đâu, có lẽ nói những lời kia là sai lầm rồi! Mà đâu phải là ông chưa gặp qua tên nhóc "Tại Hà Chi Châu" đó, đi bộ thì giật giật từng bước, mắt chớp chớp liên hồi, nói chuyện miệng còn chu lên, thỉnh thoảng cắn môi một cái...

Thẩm Kiến Quốc vừa miêu tả, vừa bắt chước lại bộ dạng "Tại hà chi châu" ngày đó, nghiêng đầu nũng nịu lên tiếng: "Cháu chào bác Thẩm..."

"Không thể nào." Ông nội Thẩm và Ngô Linh lại bị kinh sợ một lần nữa, đồng thời khoát khoát tay: "Như vậy không thể chấp nhận được."

Thẩm Kiến Quốc nắm chắc phần thắng: "Đợi lát nữa hai người nhìn qua video thì biết, tuyệt đối là một tên ẻo lả."

——

Ba dựng chuyện hay thật đấy.

Thẩm Hi trở về phòng lên mạng, thấy Hà Chi Châu online, cũng không có ý định nói cho Hà Chi Châu biết người nhà của cô nói anh học chuyên ngành giáo dục trẻ em.

Cô gửi một khuôn mặt cười qua khung chat.

Hà Chi Châu được bạn gái nhỏ tạo cho thói quen vừa mở máy là phải để treo nick QQ, anh chào lại Thẩm Hi rồi chờ cô gõ tiếp.

Thẩm Hi do dự thật lâu, cuối cùng quyết định không để cho Hà Chi Châu biết người nhà cô muốn nhìn thấy anh qua video. Cô tắt camera bên mình đi, gõ ra một câu: "Anh Hà, em có thể nhìn anh không?"

Hà Chi Châu lập tức mở cuộc gọi video, phát hiện camera bên Thẩm Hi đã bị tắt thì tuy ngoài miệng không hỏi cái gì nhưng trong lòng lại biết rõ ràng.

Thấy Hà Chi Châu hành động dứt khoát, thoải mái như vậy, Thẩm Hi vui vẻ gửi liên tiếp mấy hình trái tim nhỏ, sau đó chạy ra khỏi phòng gọi người. Không tới một phút, tất cả mọi người trong nhà họ Thẩm đều tụ họp đến phòng cô, cùng tới xem "Tại Hà Chi Châu" trong truyền thuyết, bao gồm cả chị giúp việc Tiểu Nguyệt nữa.

Thẩm Kiến Quốc đứng ở giữa, hai bên có Ngô Linh và ông nội Thẩm, Tiểu Nguyệt khó khăn lắm mới chen được vào một cái đầu. Ông nội Thẩm sợ bị mất chỗ, đẩy đầu Tiểu Nguyệt ra ngoài: "Ai u, Tiểu Nguyệt, cháu quan tâm đến chuyện này làm cái gì?"

Tiểu Nguyệt ấm ức: "Hi Hi nói bạn trai của con bé còn đẹp trai hơn Ngô Diệc Phàm mà cháu thần tượng. Cháu không tin.”

Mọi người sau lưng hò hét ầm ĩ, Thẩm Hi dứt khoát tắt luôn cả âm thanh. Sau đó gõ vào khung chat: “Anh Hà, anh ngẩng mặt lên đi.”

Hà Chi Châu ngẩng đầu lên, hướng về phía camera khẽ cười. Thật là một nụ cười mê hoặc chúng sinh!

Sau lưng lập tức truyền đến âm thanh hít khí lạnh, là của ông nội Thẩm. Ông nội Thẩm biết mình hành động có chút luống cuống, vội vàng bình tĩnh ho khan hai tiếng, vô cùng có phong phạm trưởng bối, nói: “Dáng dấp rất đẹp!”

Ngô Linh đồng ý.

Tiểu Nguyệt gật đầu một cái, không phục cũng phải phục.

Đây là lần đầu tiên Hà Chi Châu cười lâu như thế, vậy mà khóe miệng vẫn duy trì được nụ cười tiêu chuẩn, sau đó gõ một dòng chữ: “Chú Thẩm, dì Thẩm vẫn khỏe chứ?”

“Không tệ nha!” Ngô Linh nhìn sang Thẩm Kiến Quốc, “Thằng bé còn hỏi thăm chúng ta kìa.”

“Chú Thẩm cái đầu ấy, lần trước nó gọi tôi là bác Thẩm cơ mà.” Vẻ mặt Thẩm Kiến Quốc như đang mang thâm cừu đại hận nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.

Ba nhớ lâu, thù dai quá đi… Thẩm Hi ảo não rũ đầu, người gọi “bác Thẩm” là cô mà, hiện tại là Hà Chi Châu đích thực rồi, sao còn gọi như vậy được nữa.

Ngô Linh cẩn thận xem xét diện mạo của chàng trai qua video, quả thật trông còn được hơn nam minh tinh ở trên TV. Tác phong trầm ổn, khiêm tốn, có chỗ nào ẻo lả giống Thẩm Kiến Quốc nói đâu!

Thẩm Kiến Quốc chỉ vào Hà Chi Châu trên màn hình mở miệng. “Nói tên nhóc đó uống nước đi!” Lần gặp trước ông phát hiện ra “tại Hà Chi Châu” có thói quen giơ ngón út lên rất điệu đà, ông nhất định phải khiến thằng nhóc ẻo lả này lộ ra cái đuôi mới được.

Thẩm Hi vô thức nhấc ngón út lên, gõ gõ bàn phím: “Anh Hà, anh có khát không?”

Hà Chi Châu không khát, nhưng vẫn bưng một ly trà tới trước máy tính, nhấp một ngụm rồi để xuống. Động tác ưu nhã tự nhiên, có một loại khí chất quý tộc tao nhã.

“Điều kiện gia đình của thằng bé thế nào?” Ngô Linh hỏi.

Cái vấn đề này? Thẩm Hi chưa từng hỏi kỹ về gia đình của Hà Chi Châu, nhưng suy nghĩ một chút cũng có thể nhận ra hoàn cảnh gia đình anh nhất định là không tệ. Cô trả lời: “So với chúng ta thì tốt hơn ạ.”

Ngô Linh gật đầu một cái, nhưng đồng thời cũng cảm thấy lo lắng: “Vậy thằng bé thích con vì cái gì?”

Thẩm Kiến Quốc bắt được trọng điểm, lập tức nói: “Thẩm Hi, bây giờ con hỏi luôn cậu Hà cái gì Châu này đi, hỏi xem vì sao cậu ta lại thích con?”

Thẩm Hi không hỏi.

Thẩm Kiến Quốc trực tiếp đẩy đẩy lưng của cô: “Con có hỏi hay không?”

Ba tiểu nhân quá! Thẩm Hi gục mặt xuống, nhanh chóng gõ bàn phím, lựa chọn cách hỏi tương tự: “Hà Chi Châu, anh thích em nhất ở điểm nào?”

Hà Chi Châu dựa lưng vào thành ghế, bây giờ thì anh khát nước thật rồi. Anh lại bưng chén trà lên một lần nữa, sau đó thẳng tay gõ: “Con chào chú dì.”

A a a a a a a!!!!!!!!! Thằng nhóc này biết hết á! Người nhà họ Thẩm nổ tung!

Hà Chi Châu tiếp tục: “Cháu biết mình qua lại với Thẩm Hi khiến cả nhà không yên tâm, nhưng cháu thật sự thích Thẩm Hi, thích sự chân thật thiện lương của cô ấy. Thẩm Hi là một cô gái tốt.”

Uầy uầy, dáng vẻ dường như rất chân thành…

Ngô Linh và ông nội Thẩm có chút hài lòng, chỉ có Thẩm Kiến Quốc vẫn kiên trì ngoan cố như cũ: “Giả bộ, giả bộ, giả bộ! Cậu ta nhất định là đang giả bộ! Con nói trước cho cậu ta biết chúng ta đang nhìn, có đúng hay không?”

Thẩm Hi giơ hai ngón tay lên thề thốt: “Con thề, cái gì con cũng không nói.”

Thẩm Kiến Quốc không tin, đang suy tính xem nên giở chiêu gì ra tiếp theo thì di động ở trên mặt bàn vang lên. Thẩm Hi nhìn màn hình điện thoại -- là Hà Chi Châu gọi tới. Trong phòng đang rất ầm ĩ, Thẩm Hi cầm di động lên quay đầu nói: “Mọi người có thể yên lặng giúp con một chút được không?”

Ồn ào nhất chính là Thẩm Kiến Quốc, Ngô Linh và ông nội Thẩm liếc mắt ý bảo ông ngậm miệng lại, ngay cả chị Tiểu Nguyệt cũng dám nhắc nhở: “Chú Thẩm, chú đừng nói nữa mà!”

Thẩm Kiến Quốc quyết không ngừng lớn tiếng, Thẩm Hi đành phải đứng dậy ra ngoài ban công. Cô tiện tay đóng cửa kính lại, ngăn cách tất cả tạp âm bên trong, sau đó đứng tựa vào lan can thấp thỏm đặt câu hỏi: “Anh Hà, anh biết…”

Rõ ràng như vậy, làm sao anh không đoán ra được chứ. Hà Chi Châu mở miệng hỏi luôn: “Thẩm Hi, ngày mai em có ở nhà không?”

Thẩm Hi vuốt vuốt tóc bị gió thổi loạn: “Có ạ, lúc nào em cũng ở nhà.”

Hà Chi Châu: “Vậy thì tốt, ngày mai gặp.”

“Hả?” Thẩm Hi ngẩn ra hai giây mới ý thức được Hà Chi Châu đang có ý gì, cô kích động tới mức lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi: “Hà Chi Châu, anh tới đây để làm gì?”

“Làm khách.”

Ngày hôm sau, Thẩm Hi cầm chiếc ô viền hoa, đứng ở bên ngoài “Đình Loan Phác Thự” chờ bạn trai.

Oa oa, rất có cảm giác bị lừa đảo!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 08.02.2015, 00:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13280 lần
Điểm: 27.84
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu [51/65] - Điểm: 63
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 52

Mặt trời đang dần lên cao, Thẩm Hi ngồi xổm xuống cuộn mình thành một cái nấm nhỏ thật lôi thôi, nhưng Hà Chi Châu thế nào mà mãi vẫn chưa tới chứ!

Anh bảo vệ nhìn mãi rồi thấy không ổn, bảo cô đi vào trong ngồi điều hòa cho mát: " Thẩm tiểu thư, vào bên trong ngồi cho mát một chút."

Thẩm Hi nghiêng đầu liếc nhìn sang chỗ khác, nếu như hiện tại đi vào trong ngồi thì không phải hơn nửa giờ ngồi đợi sẽ thành công cốc rồi sao? Vốn cô còn nghĩ ngồi chờ ở dưới nắng là muốn biểu hiện một chút. Bây giờ nếu chân trước mới vừa bước vào cửa mà Hà Chi Châu chân sau lại tới đây thì làm thế nào? Chẳng phải là thua thiệt lớn rồi sao?

Thẩm Hi ôm suy nghĩ như vậy, thì kiên định cự tuyệt ý tốt của anh bảo vệ: "Không cần, cám ơn anh."

Được rồi, anh bảo vệ cũng không miễn cưỡng nữa, anh cắt một miếng dưa hấu ăn, vừa ăn vừa nhìn đám người ngoài đường. Thẩm Hi quay đầu, dưa hấu ướp đá kia đã vô tình cướp đi kiên quyết của cô rồi, hiện tại nếu thay đổi chủ ý có còn chưa không?

Cô cúi đầu, điện thoại di động vừa báo có tin nhắn mới, là Hà Chi Châu gửi tới ——"Phượng hoàng bên dưới cái ô kia là em à?"

Có ý gì, mới hai ngày không gặp đã không nhận ra bạn gái mình? Thẩm Hi tức giận ngẩng đầu lên, đi lòng vòng, nhưng lại không nhìn thấy Hà Chi Châu đâu cả.

Hà Chi Châu dẫn cả em họ Chung Dục đi theo, đang từ đại lộ đi tới. Vừa từ thành phố S lái tới, xe lại không có biện pháp đi vào, chỉ có thể dừng ở bên ngoài điểm đậu xe thu lệ phí. Trong lúc đại khái còn khoảng 200m đường nữa là tới, Chung Dục đã không giữ được bình tĩnh rồi, không ngừng oán trách bên tai Hà Chi Châu: "Lần trước, anh đã buộc em phải làm loại chuyện đó, lần này lại muốn đưa em đến đây, ba mẹ đã đồng ý bỏ tiền để cho em đi du lịch châu Âu rồi, chuyện anh phải đi gặp cha mẹ vợ thì có liên quan gì tới em chứ!"

Hà Chi Châu vừa liếc mắt sang, Chung Dục lập tức khiêm tốn hơn một chút, nhưng vẫn tức giận rống một câu: "Em nóng!"

Hà Chi Châu thì phán: "Nóng thì đi nhanh lên."

Chung Dục uất ức, nhấc tay nâng hộp quà và quả dưa hấu lên nói: "Vậy tại sao em lại phải xách những quà tặng này, cũng không phải là đi đến nhà bạn gái của em!"

Hà Chi Châu quét mắt nhìn đồ trong tay em họ, xác thực là cậu ta cầm nhiều hơn so với mình. Vì vậy anh trấn an: "May là có cậu nhắc, đợi đến cửa, cậu đưa cho tôi cầm là được."

Chung Dục: "Vô sỉ!"

Hà Chi Châu: "Không vui thì lập tức quay trở về thành phố S, sau đó đi đến một chỗ tốt mà phun ra."

Chung Dục á khẩu, lập tức hóa thân tiểu thư đồng vui sướng đi trước mở đường, vừa mới đi được vài bước thì quay đầu nói: "Anh à, em nhìn thấy bạn gái nhỏ của anh rồi, có phải là cái nấm nhỏ lôi thôi trước mặt kia hay không?"

Thẩm Hi chậm rãi đứng lên, nhìn Hà Chi Châu với Chung Dục đang đi đến, trong tay hai người đều là hộp quà tặng, ngoài ra trong tay chung Dục còn có một trái dưa hấu nữa.

Ôi ôi, làm sao bọn họ lại biết cô đang thèm ăn dưa hấu chứ.

Thẩm Hi đi lên hai bước, bọn họ cũng từ đối diện xuyên qua, đi thẳng đến chỗ của cô. Chung Dục đi phía trước, Hà Chi Châu đi theo phía sau, cằm của cậu em này đang hất lên thật cao, lúc tới nơi, còn ưu nhã ném ra một câu: "Hello!"

Thẩm Hi rất vui khi nhìn thấy em trai nhỏ Dục Đình, mặt tươi cười rực rỡ nhào đến thăm hỏi: "Dục Đình, đã lâu không gặp."

"Không phải là Dục Đình, mà là đất thiêng sinh ra hiền tài!” Trong nháy mắt Chung Dục xù lông lên, mệt quá, muốn nhớ được cái tên cũng không phải là chuyện khó khăn gì cơ chứ, đằng này…

Hà Chi Châu vỗ vỗ vai Thẩm Hi nói: "Đừng bắt nạt nó nữa, anh sợ sau này nó sẽ âm thầm trả thù chúng ta mất."

"Được rồi, chị biết rõ là đất thiêng sinh ra Dục hiền tài rồi, nhưng không phải gọi Dục Đình sẽ thân thiết hơn sao... Chung Dục, em có nóng không?" Thẩm Hi chủ động lấy lòng, còn xách giúp cả dưa hấu trong tay cậu ta nữa.

Chung Dục vẫn còn là một thanh niên mới lớn hay xấu hổ nên xách đồ đi ở phía trước, vừa đi vừa nói: "Nóng chết, thật là nóng chết người mà..., hai người mau lên."

——

Thiết kế bên trong "Đình Loan Phác Thự" cũng không tệ lắm, một đường đều có cây xanh che nắng, Thẩm Hi cụp ô lại, bùi ngùi nói với Hà Chi Châu: "Anh Hà, em thấy hơi khẩn trương."

Hà Chi Châu nhàn nhạt đáp một câu: "Người khẩn trương ở đây không phải là anh sao?"

Thẩm Hi: "Anh mà cũng khẩn trương sao?"

Hà Chi Châu không lên tiếng, Thẩm Hi ngẩng đầu, thì nhìn thấy anh gật đầu xác nhận, sau đó chống lại tầm mắt dò hỏi của cô giải thích: "Anh đoán, cha của em sẽ không thích anh."

Thẩm Hi mở to hai mắt, không ngờ anh lại đoán được, không hiểu hỏi lại: "Vậy sao anh còn dám tới?"

Hà Chi Châu đáp: "Bởi vì như thế, nên anh mới nhất định phải tới đây một chuyến."

Thẩm Hi cười cười, cầm lấy tay của Hà Chi Châu, nhưng anh lại dè dặt mà cho tay vào trong túi áo, không để cho cô như ý.

Thẩm Hi không hiểu, mắt tròn như hòn bi, Hà Chi Châu vỗ xuống tay của cô: "Đừng quá thân mật, không tốt."

Thẩm Hi trừng mắt nhìn, thật không nghĩ tới bình thường anh vẫn lạnh nhạt, thanh cao mà hiện tại lại biết xử lý những chuyện như thế này.

Hà Chi châu cũng không muốn bản thân phải xử lý, chỉ là lúc mấu chốt lại không thể không nắm bắt. Lần này anh tới thành phố H trừ việc đến thăm Thẩm Hi, vẫn là lần đầu tiên lấy thân phận của bạn trai tới chào hỏi người nhà của cô. Ấn tượng đầu tiên rất quan trọng, mà anh đã bị thua thiệt một lần rồi.

Thôi được, cô đã hiểu, cũng rất ủng hộ hành động này của anh.

Thẩm Hi dẫn Hà Chi Châu và Chung Dục đi tới trước cửa nhà mình, sau đó ấn lên chuông cửa. Cửa thật chậm chạp mãi vẫn chưa mở ra, bọn họ cũng không biết ở bên trong ông nội Thẩm với Tiểu Nguyệt đã sớm đứng ở bên cạnh cửa nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Ông nội Thẩm đã nhận ra Hà Chi Châu, thì chỉ vào cậu thanh niên bên cạnh đang ngó dáo dác hỏi: "Đây là người nào?"

Tiểu Nguyệt không chịu nổi tính tò mò này của ông nội Thẩm, thì nói: "Ngài có thể đi vào trước không, chẳng phải cháu mở cửa sẽ biết ngay sao?"

Ông nội Thẩm gật đầu một cái, vội vàng đến bên ghế sofa ngồi xuống, cầm báo lên giở ra xem.

Thẩm Hi chờ ở bên ngoài một lúc cũng không bình tĩnh nổi rồi, lại ấn lên chuông cửa gọi to: "Tiểu Nguyệt! Tiểu Nguyệt! Tiểu Nguyệt!"

Lúc này Tiểu Nguyệt mới chậm rãi mở cửa, vừa mở vừa giải thích: "Ha ha, ha ha, mới vừa rồi chị ở trong phòng bếp nướng bánh mì."

Thẩm Hi còn lâu mới tin lời này của Tiểu Nguyệt, cô dẫn Hà Chi Châu vào nhà, giới thiệu Tiểu Nguyệt, sau đó run run chỉ vào bên trong nói: "Anh Hà, đây chính là nhà em."

Hà Chi Châu thì cất lời khen: "Rất đẹp."

Thẩm Hi ngượng ngùng cười cười không nói.

"Mau vào đi, bên ngoài nóng lắm." Ngô Linh ra đón tiếp rất đúng lúc.

Thẩm Hi vội giới thiệu: "Mẹ em."

Hà Chi Châu: "Cháu chào dì."

"Tốt, tốt, tốt."

Chung Dục cầm túi quà đưa tới, Ngô Linh vội vàng nhận lấy, trách móc nói: "Các cháu thật là, người tới là được rồi, sao lại mang nhiều đồ đến như vậy."

"Đều là chút quà mọn thôi ạ." Hà Chi Châu nói.

Chung Dục đứng ở bên cạnh Hà Chi Châu, một giây trước còn tỏ vẻ phách lối, vừa đi vào thì trở nên ngoan ngoãn, quay sang phía Ngô Linh nịnh nọt: "Dì à, dì thật là trẻ quá ạ, chị Hi Hi lớn lên trông thật giống dì."

Ngô Linh cười không khép miệng đáp: "Còn trẻ trung gì nữa chứ, sắp thành bà già rồi."

Chung Dục mở miệng ngọt sớt: "Dì quá khiêm tốn rồi, nếu như không phải lúc trước chị Hi Hi có nói qua với cháu thì cháu còn tưởng rằng dì là chị của chị ấy đấy."

Hà Chi Châu liếc nhìn Chung Dục, xác định rằng mình đã mang đúng người. Trước tiên anh tự giới thiệu: "Thưa dì, cháu là Hà Chi Châu, còn cậu ấy là em họ của cháu, Chung Dục."

"Chung Dục?" Ông nội Thẩm thấy bản thân bị bỏ quên thì đi tới, đọc đọc tên của Chung Dục.

Chung Dục đã có vết xe đổ, vội vàng khoát tay giải thích: "Dục ở đây chính là đất thiêng sinh hiền tài, không phải Dục trong Dục Đình đâu ạ."

Ông nội Thẩm: "..."

Tiểu Nguyệt mới học đến năm thứ hai trung học, không biết hai Dục này có gì giống nhau, thì đưa ra nghi ngờ của mình: "Có gì khác nhau sao?"

Chung Dục: "... Không khác nhau ạ."

Hôm nay Thẩm Kiến Quốc bắt buộc phải đi làm, tuy người đi công ty, nhưng tâm vẫn còn để ở nhà. Từ lúc xế chiều vẫn gọi điện thoại cho Ngô Linh để bà báo cáo tiến trình. Ngô linh lúc vừa mới nghiêm túc thực hiện chỉ thị nhưng sau lại mải mê nói chuyện với Hà Chi Châu và Chung Dục nên quên mất.

Đáng thương Thẩm Kiến Quốc, vẫn còn ở đó khổ sở chờ tin tình báo của vợ mình.

Ngô Linh tạm thời không nhắc đến quan hệ của con gái mình với Hà Chi Châu, chỉ coi như là bạn của Hi Hi đến nhà chơi mà thôi. Cho nên vấn đề trò chuyện đều xoay quanh những đề tài bình thường, kết quả là càng tán gẫu càng hài lòng, không biết là con trai nhà ai mà nuôi dạy tốt như vậy.

Trong lúc đó, Chung Dục gọi một cú điện thoại, đến quấy lễ tân của một khách sạn. Cậu ta muốn đặt một phòng ở đó sợ đến muộn sẽ không đặt được nữa.

Ngô Linh thấy thế vội vàng ngăn cản: "Ai ai, ở khách sạn làm gì, nếu không ngại thì cứ ở lại đây đi."

Chung Dục nhìn về phía Hà Chi Châu, thấy khóe miệng của anh hơi vểnh lên, thì quay sang Ngô Linh nói: "Sợ sẽ phiền toái cho gia đình mình ạ."

Ngô Linh cười đáp: "Phiền toái gì chứ, cứ xem như đang ở nhà mình đi, dì đã bảo Tiểu Nguyệt dọn dẹp phòng rồi."

Đồng thời Ngô Linh một lần lại một lần cúp điện thoại của Thẩm Kiến Quốc, ngay cả tin nhắn cũng không trả lời. Thẩm Kiến Quốc không còn tâm tình nào để tiếp tục làm việc nữa, cuối cùng thì trực tiếp trốn việc về nhà.

Vừa về tới nhà, quả nhiên khẳng định những phỏng đoán kia của mình, không biết "Tại Hà Chi Châu" đã dùng chiêu trò gì, mà người một nhà đã toàn bộ bị hàng phục rồi.

Lúc ăn cơm tối, tất nhiên là có cả sự góp mặt của Hà Chi Châu với Chung Dục trên bàn ăn của nhà họ Thẩm. Ngô Linh khe khẽ huých cùi chỏ của Thẩm Kiến Quốc, không vui hỏi: "Sao ông cứ nhìn tay của Tiểu Hà làm gì vậy?"

Nhìn cậu ta làm ra động tác “Hoa lan chỉ” cứ còn làm gì nữa! Thẩm Kiến Quốc có nỗi khổ mà không nói được, hiện tại chỉ còn lại một mình ông tiếp tục chiến đấu mà thôi!

Ngô Linh mới chỉ dọn dẹp một gian phòng khách, bởi vì không nghĩ Hà Chi Châu còn dẫn theo người nhà đến, nên sau khi ăn xong định sửa sang lại thư phòng để cho Chung Dục ngủ. Chung Dục khoát khoát tay nói: "Cháu chen chúc với anh họ là được rồi ạ, khi còn bé chúng cháu cũng thường hay ngủ chung."

Nếu đã như vậy, Ngô Linh cũng không rầy rà nữa.

Mà lúc này ở trong thư phòng đối diện, Hà Chi Châu mới vừa lên lâu, thì bị Thẩm Kiến Quốc gọi vào bên trong.

"Chú Thẩm." Hà Chi Châu khiêm tốn chào Thẩm Kiến Quốc.

Thẩm Kiến Quốc rót hai ly trà, ngồi xuống đi thẳng vào vấn đề thứ nhất: "Cha của cậu rốt cuộc bao nhiêu tuổi?"

Hà Chi Châu vội trả lời: "Ba cháu kết hôn muộn, năm nay đã 54 rồi ạ."

Thẩm Kiến Quốc nhấp một ngụm trà nói tiếp: "Vậy sao lúc trước, cậu nói ông ấy ít tuổi hơn tôi, tôi mới có 51 thôi."

Mới chỉ có 51 tuổi thôi đấy... Thật ra thì Thẩm Kiến Quốc cũng kết hôn đặc biệt muộn, lúc ấy tuyệt đối là trai già lớn tuổi rồi, Thẩm Hi lại là con gái duy nhất, mà so với ba của các bạn học của Thẩm Hi ông vẫn luôn già nhất, cho nên mỗi lần họp phụ huynh ông đều cố ý ăn mặc cho trẻ hơn một chút.

Hà Chi Châu lại không hiểu nỗi đau về tuổi tác này của Thẩm Kiến Quốc, anh cũng không biết lúc ấy Thẩm Hi lại nói tuổi của cha mình ít đi nhiều như vậy, nhất thời cũng không tìm được lời nào để giải thích, cũng không thể nói là mình nhớ nhầm được.

"Chẳng lẽ cha của cậu cũng rất để ý đến cái này?" Cuối cùng Thẩm Kiến Quốc cũng tìm được lý do cho mình.

Hà Chi châu sửng sốt hai giây, sau đó cứng đờ gật đầu, đáp: "Đúng vậy ạ."

Anh cần phải giả bộ! Vẫn phải tiếp tục giả bộ! ! ! Thẩm Kiến Quốc đứng lên, nói thẳng: "Tại Hà Chi Châu, lần trước chúng ta gặp mặt, không phải là cậu rất vui vẻ cởi mở sao?"

"..."

Huyệt thái dương của Hà Chi Châu liền giật giật, nửa ngày mới tìm ra được một lý do: "Không phải vậy đâu, chú Thẩm, lần trước làm như vậy là bởi vì Thẩm Hi nói với cháu rằng chú thích người có tính tình hoạt bát, cho nên cháu mới..."

Thẩm Kiến Quốc giật mình: "... Thật như vậy phải không?"

Hà Chi Châu lập tức gật đầu như giã tỏi.

Thẩm Kiến Quốc lại hỏi: "Vậy còn cái weibo kia thì sao, cậu giải thích thế nào về chuyện mỗi ngày đều làm nũng, cũng là cố ý thu hút tôi sao?"

Chuyện này giải thích có vẻ dễ dàng hơn một chút. Hà Chi Châu hít sâu một hơi, trực tiếp nói thẳng: "Cái tài khoản đó vẫn do Thẩm Hi quản lý, còn ID thật sự cháu chính là Lewis, 'Tại Hà Chi Châu' chỉ là một trò chơi của Thẩm Hi mà thôi."

Thẩm Kiến Quốc lần này không thể phản đối. Một người đàn ông phải có bao nhiêu nhẫn nại mới có thể dễ dàng đưa danh tiết của mình ra cho bạn gái chà đạp.

Thẩm Kiến Quốc xuống lầu tìm con gái đối chất, sự thật quả nhiên giống như lời của Hà Chi Châu đã nói. Ông nghe xong liền chọc chọc vào gáy của Thẩm Hi nói: "Kỳ quái!"

Rồi ông lại đi lên lầu lần nữa, lấy điện thoại di động ra tìm cái tên Lewis, ngoài ý muốn lại phát hiện Lewis đã chú ý đến mình, hơn nữa từ lần trước gặp mặt, Lewis vẫn một mực like cho mình.

"Hùng sư trong gió" đăng bao nhiêu bài, thì Lewis liền like bấy nhiêu bài, hơn nữa ông còn phát hiện mình với Hà Chi Châu đều ủng hộ một đội bóng giống nhau....

Nếu Thẩm Kiến Quốc còn có chút không vui, thì đó chỉ là: "Thằng bé Hà Chi Châu sao lại để tâm nhiều như vậy chứ!"

--

Buổi tối, Chung Dục với Hà Chi Châu ngủ chung trên một giường lớn, tướng ngủ của Chung Dục rất kém, vừa lên giường liền nằm thành hình chữ bát. Nhưng Hà Chi Châu chỉ có thể dung nạp được tướng ngủ của Thẩm Hi nhà anh mà thôi, còn đối với Chung Dục thì liền trực tiếp đá xuống giường: "Nằm cho ngay ngắn!"

Chung Dục uốn éo thân hình, thấy anh họ đang cầm điện thoại di động, không khỏi tò mò hỏi: "Đang làm gì vậy?"

"Gởi tin nhắn."

"Với ai?"

"Thẩm Hi."

"Có bệnh à, không phải chị ấy đang ở cách vách sao?" Chung Dục không rõ hỏi.

Hà Chi Châu cũng không giải thích quá nhiều. Chung Dục suy nghĩ một lát cuối cùng cũng hiểu: "Anh họ, em phát hiện anh quá để tâm rồi."

"Vậy sao?" Hà Chi Châu cũng không thừa nhận rằng mình không nhìn xa, anh chỉ suy tính toàn bộ vấn đề cho chu toàn mà thôi. Sau đó anh nói với Chung Dục: "Anh sẽ kết hôn với Thẩm Hi."

Chung Dục lật người, nghiêm túc hỏi: "Nhưng hiện tại suy tính đến vấn đề này, có phải là quá sớm hay không?"

Hà Chi Châu liền trả lời ngay:"Anh không cho là sớm."

"Còn không sớm." Chung Dục liền phát biểu quan điểm về tình yêu và hôn nhân của mình: "Yêu là yêu, kết hôn là kết hôn, nếu như mà bây giờ em nói yêu, chắc chắn sẽ không suy tính đến chuyện kết hôn. Nếu như phát hiện không thích hợp thì làm thế nào, chia tay có còn kịp nữa không?"

Hà Chi Châu liền lạnh nhạt hỏi ngược lại: "Có thích hợp hay không, trước khi yêu không phải đã rõ rồi sao?"

"Làm sao rõ được chứ." Chung Dục từ trên giường ngồi bật dậy: "Anh họ, hôm nay em mới phát hiện ra anh thực rất trung trinh, em đã nghĩ ra anh thuộc chòm sao gì rồi."

Hà Chi Châu cảm thấy thật nhàm chán, liền tắt đèn, ngủ.

Chung Dục vẫn còn đang mải tính tính toán toán, tới lú tính ra liền kinh hãi than: "Cái khỉ gì chứ, anh.... Lại thuộc chòm sao Xử nữ?"

--

Ngày hôm sau Thẩm Hi dẫn Hà Chi Châu và Chung Dục đi dạo một vòng quanh thành phố H, anh phụ trách lái xe, còn cô chỉ đường. Chung Dục ngồi ở phía sau buồn bực đảm đương vị trí kỳ đà cản mũi, bóng đèn lúc mới bắt đầu là 100W, sau lại bị giảm xuống còn có 15W mà thôi.

Chung Dục bị gạt qua một bên, nhưng cũng có lúc phải cần đến cậu ta, ví dụ như -- "Chung Dục, chụp giúp một tấm đi."

Cuối cùng, Chung Dục vẫn bị áp bức ra khỏi tình yêu ngọt ngào như mật của cặp đôi nào đó. Ngày mai sẽ phải đi, Chung Dục lại không bỏ được, cậu ta còn muốn ở lại nhà họ Thẩm, làm con trai của Ngô Linh.

Mới đó mà đã qua hai ngày, thời gian trôi qua thật nhanh. Thẩm Hi nghiêm túc ngồi tính toán, thời gian mình và Hà Chi Châu ở cùng nhau vẫn chưa được tới hai giờ cơ đấy.

Hôm nay, cô dẫn anh đi đến những danh lam thắng cảnh của thành phố H, còn đi xem phim rồi còn đến quảng trường xem ông nội cô khiêu vũ. Những lúc đó đều có Chung Dục kẹp giữa cô và Hà Chi Châu.

Thời gian hai người họ ở cạnh nhau thật là ít ỏi, thậm chí ngay cả hành động thân mật một chút cũng không có.

Nhưng sáng mai anh đã đi rồi, nghĩ lại vãn thấy hơi tiếc nuối. Thẩm Hi xoa xoa hai má của mình, quyết định hành động. Cô cầm điện thoại di động nhắn cho anh, đang muốn gửi đi thì lại thấy Hà Chi Châu nhắn đến -- "Đã ngủ chưa?"

Thẩm Hi liền nhắn lại: "Chưa, đang suy nghĩ đến một chuyện."

Hà Chi Châu liền hỏi: "Chuyện gì?"

Thẩm Hi vùi đầu vào trong gối, trả lời: "... ... Muốn thân mật một chút."

Muốn thân mật......

Ở căn phòng bên cạnh, Hà Chi Châu lật người ở trên giường, ghét bỏ đẩy chân của Chung Dục vừa gác lên người mình ra, nhìn mà hình điện thoại di động nhắm mắt lại, quả thật anh cũng muốn thương yêu ai đó rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.02.2015, 22:56
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1132
Được thanks: 8193 lần
Điểm: 19.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu [53/65] - Điểm: 65
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 53

Edit: tiểu an nhi


Gió thổi nhẹ nhàng, Thẩm Hi ngồi trên chiếc ghế dài ở sân thượng. Buổi tối cô còn cố ý thay sang mặc váy dài, gió đêm thổi bay làn váy, xột xoạt quanh bắp chân cô. Tiểu Nguyệt trồng rất nhiều hoa ở trên này, giữa hoa cỏ xây dựng một hồ nhỏ bằng đá cẩm thạch, bóng trăng lấp loáng trên mặt nước hồ.

Bầu trời trên cao như một dải lụa đen, có muôn ngàn vì sao lấp lánh. Thẩm Hi ngước đầu đếm sao, mới đếm đến số 21, cửa gỗ màu trắng trên sân thượng bị đẩy ra. Hà Chi Châu tới, anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi từ ban ngày.

Thẩm Hi thu hồi tầm mắt, làm bộ như không có việc gì nhìn những ánh đèn chốn thành thị xa xa, trong đầu cô hiện lên cuộc trò chuyện qua tin nhắn lúc trước của hai người. "Muốn thân mật một chút." --- --- --- "Được."

Thẩm Hi ngồi yên không nói lời nào, có chút lúng túng lại ngượng ngùng, còn có một chút ngọt ngào nữa. Trong đêm hè như thế này, lại có một người nguyện ý lên sân thượng cùng với cô.

Hà Chi Châu ngồi xuống bên cạnh Thẩm Hi, nhất thời cũng không nói gì. Thẩm Hi cảm nhận được những luồng hơi thở trầm tĩnh. Một lát sau, Hà Chi Châu đặt tay trên vai cô, thoáng dùng sức một chút, trực tiếp ôm cô vào trong ngực.

"Hà Chi Châu, nghỉ hè anh phải đi làm sao?" Thẩm Hi mở miệng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng.

Hà Chi Châu thành thật trả lời: "Ừ, phải làm việc kiếm tiền nuôi gia đình chứ."

Nhận được đáp án như vậy, Thẩm Hi cảm thấy cả người tràn ngập hạnh phúc. Cô từ trong ngực Hà Chi Châu ngẩng đầu lên: "Vậy tiền anh kiếm ra có cho em giữ không?"

Hà Chi Châu: "Có."

Thẩm Hi vòng tay ôm lấy hông của anh, mở miệng hỏi tiếp: "Nếu như em sử dụng tiền hoang phí, anh có mắng em không?"

Hà Chi Châu: "Không mắng."

Thẩm Hi vô cùng cảm động: "Anh Hà, anh thật tốt."

Hà Chi Châu sờ đầu Thẩm Hi một cái: "Không mắng, trực tiếp đánh luôn."

Thẩm Hi nổi giận "gào khóc" hai tiếng, tại sao có thể lừa gạt tình cảm của cô như vậy hả? Hà Chi Châu đè lại cái đầu đang ngọ nguậy của cô, ánh mắt mang theo ý cười: "Muốn làm cái gì thế?"

Thẩm Hi: "Cắn anh!"

"Được." Hà Chi Châu lập tức cúi đầu xuống cho cô cắn, ánh sáng nhạt nơi đáy mắt chuyển động, chớp mắt hai cái liền trực tiếp hôn xuống môi cô...

Hà Chi Châu quay lại phòng dành cho khách, Chung Dục nằm ở bên trái híp mắt hỏi: "Anh họ, anh vừa mới đi đâu đấy?"

Hà Chi Châu: "Đi vệ sinh."

"Hứ, cứ làm như em là thằng nhóc 7 tuổi không bằng." Chung Dục lơ mơ lầm bầm một câu, lật người ngủ tiếp. Hà Chi Châu đẩy cánh tay Chung Dục vào phía trong, sau đó duỗi người nằm thẳng tắp, nhắm hai mắt lại.

Chung Dục quả thật không phải là “thằng nhóc”, sáng sớm đã lúng túng ngồi ở bên giường, dáng vẻ đã làm sai chuyện gì đó. Hà Chi Châu vén chăn lên liếc nhìn, lập tức hiểu rõ nguyên do, huyệt Thái Dương giật giật không ngừng: "Chung Dục, hay cậu về nhà đi..."

Chung Dục đỏ mặt giải thích: "Em trẻ hơn mà, sức khống chế không được tốt..."

Hà Chi Châu: "Không liên quan tới tuổi tác."

Chung Dục tiếp tục biện minh cho bản thân: "Có lẽ là do em không có bạn gái thôi..."

Hà Chi Châu: "... Không liên quan tới việc có bạn gái hay không."

Chung Dục vẫn ngoan cố già mồm: "Vậy tại sao anh lại không bị."

Hà Chi Châu: "... Bởi vì tôi không có đầy bụng tà niệm như cậu."

Chung Dục hừ hừ hai tiếng: "Không khoa học, không khoa học chút nào. Người ngủ ở bên cạnh em là anh, đâu phải Maria Ozawa (*) chứ."

(*) Nữ diễn viên phim cấp 3 của Nhật. Tiện thể nói luôn cho bạn nào đọc đến đoạn này mà vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra: Bạn Chung Dục của chúng ra sáng nay phát hiện mình “xuất tinh”.  

Hà Chi Châu xoa xoa cái trán, anh thật sự muốn đánh người.

Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, là Tiểu Nguyệt chăm chỉ muốn đi vào đổi khăn trải giường. Chung Dục phẫn nộ chạy ra mở cửa cho Tiểu Nguyệt, Hà Chi Châu đi thẳng vào phòng vệ sinh rửa mặt, Chung Dục đứng ở bên ngoài tranh thủ ra tay trước chiếm lợi thế.

Khi Tiểu Nguyệt vén chăn lên, thấy ga giường bên trái có dấu vết, không thể tin nổi nhìn về phía Chung Dục, chẳng hề vòng vo, nói rất rõ ràng ——"Ôi trời, không ngờ cậu lại đái dầm!"

Đái dầm cái đầu chị ấy! Có không biết thì cũng đừng hiểu lầm kiểu đó chứ! Chung Dục nhếch cằm, nhẹ nhàng phun ra một câu: "Tôi hôm qua em ngủ ở bên phải."

Tiểu Nguyệt: "..."

Hà Chi Châu đang ở bên trong đánh răng, "Lạch cạch" một tiếng, bàn chảy đánh răng trên tay rơi vào trong chậu rửa mặt.

Bên ngoài, Tiểu Nguyệt khó tin nhìn về hướng phòng vệ sinh, nơi có “cậu con rể tương lai của nhà họ Thẩm". Á á á á á, Tiểu Nguyệt vụt chạy khỏi phòng, ảo tưởng tan thành mây khói!!!Nam thần Ngô Diệc Phàm của tôi ơi, thực sự xin lỗi cậu!!!

——

Hà Chi Châu không ngờ đến phút cuối cùng công sức của mình lại sụp đổ như thế này. Khi Thẩm Hi tiễn anh ra xe còn đau lòng sờ sờ mặt của anh nói: "Không nên tức giận nha."

Hà Chi Châu xoay mặt.

Thẩm Hi nghiêng đầu nhìn Hà Chi Châu, chân thành bảo đảm: "Được rồi, dù anh có thật sự đái dầm thì em cũng không ngại đâu, đã được chưa?"

Mắt Hà Chi Châu bắt đầu bốc lửa: "Thẩm Hi!"

Chung Dục đứng ở bên cạnh yếu ớt chen mồm vào: "Anh họ, anh đừng tức giận. Anh xem chị Hi Hi tốt chưa kìa, sẽ không ghét bỏ anh đâu..."

"Cậu cút lên xe cho tôi!" Hà Chi Châu trực tiếp xách Chung Dục lên xe, còn mình thì ngồi vào ghế lái.

Thẩm Hi đứng ở bên ngoài, che miệng phất tay một cái.

Hà Chi Châu hạ cửa sổ xe xuống, tuy rằng thể diện đã bị mất sạch nhưng vẫn nghiêm túc nói với bạn gái: "Khi nào đến thành phố S anh sẽ gọi điện cho em."

Thẩm Hi gật đầu.

Hà Chi Châu: "Ở nhà ngoan một chút."

Thẩm Hi giơ lên hai ngón tay, thề thốt: "Nhất định!"

Hà Chi Châu khởi động xe, quay đầu nhìn sang phía Chung Dục, vẻ mặt âm u thâm trầm, báo hiệu mưa bão sắp đổ tới. Chung Dục có cảm giác không ổn, lập tức đập đập cửa sổ, hét to: "Chị Hi Hi, cứu em! Cứu em!"

Hà Chi Châu nhanh chóng khởi động xe, đạp chân ga...,"vèo" một tiếng lao vút đi. Chung Dục ở bên trong xe sợ hãi tột độ kêu gào không ngừng:"Anh họ, em sai rồi... Em thật sự sai rồi..."

——

Bỏ qua "Sự kiện đái dầm" vào phút chót, chuyến đi này của Hà Chi Châu vẫn để lại một ấn tượng tốt cho người nhà họ Thẩm. Ngô Linh, Thẩm Kiến Quốc và cả ông nội đều ngầm cho phép Thẩm Hi qua lại với anh.

Chỉ có điều Thẩm Kiến Quốc vẫn có chút lo lắng của riêng mình. Trong suy nghĩ của ông, Thẩm Hi thích Đường Đường đã quá lâu rồi, còn Đường Đường thì sao, chỉ đối xử với Thẩm Hi như anh em mà thôi. Cho nên ông hơi băn khoăn về việc Hi Hi và Hà Chi Châu lui tới, có thể chỉ là hành động theo cảm tính.

Bộ não của người nhà họ Thẩm ai cũng có chút đặc biệt, sau khi Hà Chi Châu rời đi, Thẩm Kiến Quốc đích thân lên lớp dạy Thẩm Hi về kinh nghiệm yêu đương. Dạy cô làm thế nào điều chỉnh cảm xúc để dung hòa giữa thực tế và tình yêu.

Thẩm Hi không có tinh thần hợp tác cho lắm: "Những điều này con còn am hiểu hơn ba đó."

"Con thì biết cái gì!" Thẩm Kiến Quốc nheo mắt lại hỏi, "Vậy ba hỏi con, giả dụ như Hà Chi Châu và Đường Đường đều bị người xấu bắt đi, mà chỉ có thể cứu được một người thì con cứu người nào?"

Vấn đề này với giả thiết bị rơi xuống nước có khác nhau sao? Thẩm Hi tức giận bước lên lầu, đi vài bước cô quay đầu lại nói: "Con không cứu ai hết, con đi treo cổ tự vẫn luôn!"

"Ai nha Hi Hi, con không thể làm như thế được." Thẩm Kiến Quốc đuổi theo, "Nếu hành động như vậy, chẳng phải tình yêu của con xảy ra vấn đề rồi sao? Câu trả lời tốt nhất là con có thể dẫn ba đi theo, hai người chúng ta có thể cứu được hai người bọn họ mà, có đúng hay không?"

Ối trời! Thẩm Hi thiếu chút nữa trượt chân ngã luôn tại cầu thang. Cô tưởng rằng Thẩm Kiến Quốc hỏi câu này để xem cô lựa chọn tình cảm như thế nào, ai dè suy nghĩ của ông lại biến đổi nhanh như chớp vậy đó!

——

Lâm Dục Đường và Hà Chi Châu đều ở thành phố S, một người thực tập tại một công ty nước ngoài, còn một người thì gia nhập vào hạng mục mới của S&N. Cả hai đều bận tối tăm mặt mũi, chỉ có mỗi Thẩm Hi là ngày nào cũng rảnh rỗi.

Mỗi sáng sớm, Thẩm Hi đăng nhập tài khoản "Thần Quang Hi Vi" trước, đăng một câu chào buổi sáng, sau đó qua tài khoản "Tại Hà Chi Châu" để chia sẻ. Tới gần tối lại dùng "Tại Hà Chi Châu" đăng mấy câu làm nũng, "Thần Quang Hi Vi" sẽ chia sẻ.

Thấy hành động của con gái sau mấy ngày, "Hùng Sư Trong Gió" không thể nhìn nổi nữa. Sau khi kết thúc công việc, ông trở về nhà hỏi Thẩm Hi: "Hi Hi này, có phải con nhàm chán đến bệnh rồi không?"

Thẩm Hi nhỏm đầu lên, sâu xa nói: "Ba yên tâm, thiếu một chút nữa mới bệnh..."

Thẩm Kiến Quốc vỗ vỗ đầu Thẩm Hi: "Giữ vững tinh thần, cố gắng lên, con gái."

Thẩm Hi hộc máu.

Gần đây, Thẩm Hi thường hay nói câu "Chán đến đau chim". Tiểu Nguyệt thắc mắc: "Hi Hi, chẳng lẽ em biết cảm giác đau chim là như thế nào sao?"

Hắc hắc, dĩ nhiên là cô biết! Thẩm Hi ngồi thẳng người, nghiêm túc nói: "Tiểu Nguyệt, chị có bị đau bụng kinh bao giờ không?"

Tiểu Nguyệt: "Thỉnh thoảng."

Thẩm Hi đưa ra ví dụ: "Đau chim với đau bụng kinh cũng không khác nhau là mấy, điểm khác biệt nổi bật nhất chính là, nếu như đau bụng kinh là một cơn đau dai dẳng, từ từ giày vò hành hạ thì đau chim tương đối trực tiếp, giống y như bị điện giật vậy."

Tiểu Nguyệt không tin giật nhẹ khóe miệng: "Nói cứ như em đã từng trải qua cảm giác đau chim rồi ấy."

Thẩm Hi nghiêm túc gật đầu một cái: "Không gạt chị làm gì, nhưng đúng thế."

Ngô Linh ngồi ở một bên không nghe nổi nữa: "Tiểu Nguyệt, cháu đừng có nghe nó nói bậy, cô thấy nó nhàm chán quá đến bệnh luôn rồi!"

Thẩm Hi đáng thương nhìn mẹ ruột của mình: "Mẹ, mẹ thật là hiểu con. Bệnh do nhàm chán gây ra của con đã đến giai đoạn cuối rồi; con xin mẹ, để con đi làm thêm đi mà. Con kiếm tiền nuôi gia đình."

Ngô Linh lười phải phản ứng lại, trực tiếp đứng dậy ra khỏi cửa.

——

Buổi chiều, Ngô Linh và Thẩm Kiến Quốc đều không có ở nhà, ông nội cũng quay về nhà ở hai ngày. Thẩm Hi nhìn bộ dạng muốn ra khỏi cửa đi hẹn hò của Tiểu Nguyệt, thoải mái cho cô nghỉ nửa ngày, còn cẩn thận dặn dò: "Khi nào hẹn hò xong, lúc về thuận tiện mua cho em một bát bì lạnh ở đầu phố tây nhé."

Tiểu Nguyệt đã rất lâu không ra ngoài hẹn hò, bước ra khỏi cửa là quên hết thời gian, cũng quên luôn Thẩm Hi đang ở nhà đau khổ ngồi chờ bì lạnh.

Mãi mà không thấy bì lạnh đâu, Thẩm Hi vuốt vuốt cái bụng đang sôi òng ọc, đăng nhập tài khoản phát ra một biểu tượng đói bụng. Cô vừa đăng lên không được bao lâu, liền nhận được điện thoại của Lâm Dục Đường. Cô vừa nhận điện thoại, anh lập tức hỏi thẳng: "Vẫn chưa ăn cơm tối à?"

Thẩm Hi thành thật trả lời: "Không có ai ở nhà, chờ Tiểu Nguyệt mua bì lạnh nhưng chưa thấy chị ấy quay về."

Lâm Dục Đường: "Sang nhà anh ăn đi."

Sao Thẩm Hi lại không biết xấu hổ như vậy chứ, cô uyển chuyển cự tuyệt nói: "Không cần đâu... chắc Tiểu Nguyệt cũng sắp về rồi."

Lâm Dục Đường đổi một phương thức thuyết phục khác: "Hay anh gọi chị Lý sang đó làm gì cho em ăn nhé?" Chị Lý là người giúp việc của nhà họ Lâm, cũng là đồng hương của mẹ Lâm Dục Đường.

"Thật sự không cần mà, em có thể tự giải quyết được. Em có phải là trẻ lên ba đâu." Thẩm Hi cười cười chuyển đề tài, hỏi về tình hình thực tập của Lâm Dục Đường. Chẳng qua anh chỉ nói vài câu đơn giản nhưng cô nghe lại có cảm giác "Tiền đồ vô lượng".

"Đường Đường, anh thật là lợi hại!"

Lâm Dục Đường cười: "Lợi hại cái gì, lúc trước ở trường còn có cảm giác mình rất giỏi, hiện giờ ở công ty..."

Lâm Dục Đường bỗng dưng ngừng lại, Thẩm Hi thoáng nghĩ một chút cũng có thể đoán ra được Đường Đường ở bên ngoài rất vất vả, chắc chắn không thể thuận lợi được như ở nhà rồi. Cô cầm điện thoại di động nói: "Đường Đường, nếu như mệt mỏi thì về nhà thôi."

"Hi Hi, anh là một người đàn ông."

Anh là một người đàn ông. Ngay câu đầu tiên đã chặn lại một tràng dài phía sau mà Thẩm Hi muốn nói rồi.

Thẩm Hi mở lớn hai mắt, cảm thấy có chút khô rát. Nhớ khi còn bé, có lần Đường Đường bị vấp ngã, đầu gối chảy rất nhiều máu. Cô còn khóc trước cả Đường Đường, khóc được một nửa mới dừng lại hỏi anh: "Đường Đường, sao anh không khóc?"

Lúc ấy Đường Đường thực sự rất đau, nhưng anh lại nói với cô: "Hi Hi, anh là con trai."

Qua năm tháng, cậu nhóc thanh tú đã trở thành một người đàn ông, muốn một mình đối mặt với cuộc sống, không giống cô đang ở nhà chỉ biết ăn ăn rồi ngủ ngủ. Tâm tình của Thẩm Hi hiện giờ thật phức tạp, có xấu hổ, nhưng lại cảm thấy tự hào nhiều hơn —— cậu bé cùng cô lớn lên đã độc lập đi trên đường đời. Anh bỏ qua cuộc sống thoải mái ở nhà, lựa chọn khó khăn gai góc để tiến về phía trước. Tất cả những người chỉ biết nói lý lẽ rất vô nghĩa, đó là bởi vì họ chưa từng thử cố gắng qua...

Chuông cửa đột nhiên vang lên, Thẩm Hi nghĩ là Tiểu Nguyệt đã quay về. Cô nhanh chóng xỏ giày chạy ra mở cửa, nhưng bên ngoài lại không phải là Tiểu Nguyệt, mà là anh trai giao thức ăn. Có điều, cô có đặt mua thức ăn ở ngoài đâu!

Thẩm Hi vừa ký nhận vừa hỏi: "Là người nào đặt hàng vậy ạ?"

Anh trai giao thức ăn lấy giấy đặt hàng ra nhìn một chút: "Là cậu Hà nào đó đặt ở trên mạng, địa chỉ chính là ở chỗ này." Nói xong, còn chìa giấy ra cho cô xem.

Thẩm Hi nghe thấy cậu Hà thì đã biết ngay là người nào rồi.

Trước khi ăn chỗ thức ăn được mang đến này, Thẩm Hi đăng lên một câu trạng thái tràn đầy vui vẻ và hạnh phúc. Vừa đăng lên xong, Tráng Hán lập tức bình luận ngay. Ngày nào Tráng Hán cũng thăm dò ‘Tại Hà Chi Châu’ và ‘Thần Quang Hi Vi’, vừa bình luận chọc cười lại vừa làm nũng.

Nguyên nhân chỉ có một, Tráng Hán cũng cảm thấy nhàm chán giống Thẩm Hi, mỗi ngày đều ở trong trạng thái ngồi ăn rồi chờ chết.

--

Hà Chi Châu và Lâm Dục Đường đều ở thành phố S, hai người có gặp nhau một lần liên quan đến công việc. Nguyên nhân là S&N cần ký kết hợp đồng với công ty thực tập của Lâm Dục Đường, mà hợp đồng này lại do tổ mà Lâm Dục Đường thực tập phụ trách, cho nên hai người chạm mặt nhau ở trên bàn cơm.

Sau khi ăn xong, Hà Chi Châu và Lâm Dục Đường đi đến quầy rượu uống tiếp. Hai người đều mặc áo sơ mi đồng phục chính thức của công ty, nên khi nhìn nhau cảm thấy rất ngứa mắt. Lâm Dục Đường nhấc ly rượu trong tay lên, mở miệng nói: “Ngày hôm qua, mẹ tôi gọi điện tới, hỏi tôi có biết bạn trai của Hi Hi hay không? Tôi nói tôi biết, mẹ tôi mắng tôi không biết quý trọng. Thành thật mà nói, tôi thích Thẩm Hi, thích đến mức không cho phép cô ấy chịu một chút uất ức nào. Vậy mà mẹ tôi, ba tôi, còn cả chú Thẩm và dì Thẩm nữa, đều cho rằng tôi chỉ có tình cảm thanh mai trúc mã với cô ấy mà thôi. Cậu nói xem, có kỳ quái hay không?”

Vẻ mặt Hà Chi Châu lạnh nhạt, không có ý kiến.

Lâm Dục Đường mở bung hai nút áo sơ mi, vốn dĩ trên bàn cơm cũng đã uống rất nhiều rượu, bây giờ lại thêm hay ly nữa xuống bụng, khuôn mặt tuấn tú trắng nõn nhiễm một màu hồng. Anh nằm nhoài người trên quầy rượu, phun ra một câu: “Hà Chi Châu, tôi thích Thẩm Hi nhiều hơn cậu.”

“Thật sao?” Rốt cuộc Hà Chi Châu cũng lên tiếng đáp lại, anh nhàn nhạt mở miệng, “Tôi nghĩ cậu nhận ra điều này sau khi Thẩm Hi thành một đôi với tôi thôi.”

Lâm Dục Đường cứng họng.

Hà Chi Châu uống cạn ly rượu trong tay, đặt ly không trên quầy bar rồi nói: “Chúng ta đi thôi.”

Quán rượu huyên náo ầm ĩ, Hà Chi Châu và Lâm Dục Đường đều chỉ là người mới non trẻ bám nổi trên mặt nước xã hội. Bọn họ chân trước vừa muốn đi, thì chân sau đã có một cô gái tiến lại gần. Hà Chi Châu cầm áo khoác tây trang vắt trên ghế dựa lên, lạnh lùng nhìn lướt qua, cô gái kia lập tức tự giác lui về phía sau.

Lâm Dục Đường và Hà Chi Châu không ở cùng một khu, hai người vừa ra khỏi quán rượu, gió đêm mát lạnh đã luồn nhanh vào bên trong áo sơ mi. Dự báo thời tiết cũng thông báo rất nhiều lần là sắp có bão đổ về.

Lâm Dục Đường bị gió thổi đã tỉnh táo hơn nhiều, trước khi đi còn nói với Hà Chi Châu: “Cám ơn cậu đã nhắc nhở, nếu như tôi còn có cơ hội thì nhất định sẽ không bỏ qua cho cậu.”

Lâm Dục Đường vẫn luôn ôn hòa nhã nhặn, vậy mà trong bóng đêm mịt mù hiện giờ lại nói ra những lời này, giữa hai hàng lông mày mang theo một phần tà ác.

“À, tôi cũng không phải là người tốt lành gì.” Hà Chi Châu đi hai bước, nghiêng mặt sang bên nói, “Tôi cũng nói luôn, cậu không có cơ hội đó đâu.”

--

Hà Chi Châu trở lại nhà trọ, tắm xong ra ngoài cùng nói chuyện qua video với Thẩm Hi. Anh để trần nửa người trên, Thẩm Hi ở trong màn hình che mắt lại: “Anh Hà, anh mau mặc áo vào đi!”

Hà Chi Châu mặc một cái áo T-Shirt, hỏi cô hôm nay làm cái gì.

Thẩm Hi báo cáo rất tường tận, sau đó lại than thở một lần nữa cô cảm thấy nhàm chán như thế nào. Qua màn hình, Thẩm Hi cũng nhìn được sơ qua gian phòng của Hà Chi Châu, lên tiếng hỏi: “Anh Hà, anh đang ở nhà hả?”

“Không, một mình anh trọ ở bên ngoài.”

Thẩm Hi nâng cằm lên, cô thật muốn qua đó ở chung nha! Ban ngày, cô và anh cùng ra khỏi cửa đi làm, anh đi kiếm tiền, còn cô thì làm thêm vào mùa hè, buổi tối cùng nhau về nhà nấu cơm, rửa chén, sau đó sẽ ra ngoài tản bộ.

Thẩm Hi suy nghĩ một chút liền cảm thấy ngượng ngùng, còn cố ý hỏi: “Nhà trọ có mấy gian phòng vậy?”

Hà Chi Châu dùng khăn lông lau khô tóc, trả lời: “Còn có một gian phòng nhỏ nữa.”

Thẩm Hi lại càng thấy động lòng.

Đáy mắt Hà Chi Châu hiện lên ý cười, giống như thấy được suy nghĩ ở trong lòng của Thẩm Hi, trực tiếp hỏi cô: “Muốn qua đây chơi mấy ngày không?”

NGOẠI TRUYỆN NHỎ:

Thời điểm ở chung cực kỳ “thuần khiết”, Thẩm Hi mới mua một cái áo sơ mi. Để chứng minh mình cũng có lồi có lõm, còn cố ý kiêu ngạo kéo áo sơ mi nói: “Vì sao mỗi lần em mặc áo sơ mi, cái nút cài chỗ này cũng bị bung ra chứ?” Thẩm Hi chỉ chỉ vào nút áo ở trước ngực.

Hà Chi Châu nhìn Thẩm Hi ngoắc ngoắc tay: “Tới đây, để anh xem.”

Thẩm Hi đi tới: “Anh xem á?!”

Hà Chi Châu chọt chọt, nhàn nhạt mở miệng: “Em lấy miếng lót ở bên trong ra thì nó sẽ không bị bung ra nữa.”

Thẩm Hi: “……” Hu hu hu  cô muốn về nhà!



Đã sửa bởi tiểu an nhi lúc 16.02.2015, 13:06, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banhbaoxinxin, DennisWrors, hellen_ngoc, hi_kid97, huongtrang1984, lengan0309, moccun, Ngoisaobang5512, nhoclanhlung123, thanhha.hht, Thu huongcb, Tuyen.Van và 550 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

15 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.