Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu

 
Có bài mới 04.02.2015, 23:14
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10142 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu (78/94 ) - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 79. Quý Nho Hiếu tỉnh lại

Cổ vương sở dĩ mang Lục gia về Cổ thành, là vì chỗ ở ban đầu của Lục gia xuất hiện tình trạng quỷ dị giống như ở Cẩm thành, mà căn cơ của Lục gia còn chưa ổn định nếu vội vàng tiến vào, tất nhiên sẽ tan xương nát thịt.

Dưới sự thỉnh cầu của Lục Y Ninh, hơn nữa trước đó Lục Y Ninh từng trợ giúp Thiếu Lâm tự, Mạc Thượng Hành quyết định đưa bọn họ tới địa bàn của mình - Cổ thành, Mạc Thượng Hành suy nghĩ, thà rằng ở Cổ thành, Lục Y dù có định trở mình nhưng cũng không dậy nổi gợn sóng gì.

Chẳng qua, gần đây Lục gia ở Cổ thành hiển nhiên cũng không an tĩnh, bởi vì bọn họ phát hiện mình luôn không giải thích nổi đánh mất đồ, chẳng hạn như, quần áo, trang sức…, đương nhiên mấy cái đó cũng không tính là cái gì, nhưng nếu đến cả tóc cũng bị đánh mất...

Vậy cũng không khỏi thật đáng sợ!

Nếu như ngươi cảm thấy vừa ngủ dậy đã phát hiện mình trông như đã xuất gia quy y trên đầu chẳng còn sót lại sợi tóc nào...

Thật sự là một loại tra tấn từ thân thể đến tinh thần.

Nhưng có người cũng sẽ nói, không có tóc coi như còn tốt, nếu là thành nhân vật chính trong đông cung, thì càng khiến cho người ta muốn thắt cổ mà.

"Vân Nhi!" Đột nhiên Yến Thanh Dịch chạy vào phòng Tiểu Tiểu và Lệ Thú, mà trong phòng, Lệ Thú đang kiểm tra kiếm quyết của Lệ Vân, còn Tiểu Vân Nhi thì trả lời đứt quãng.

Thấy Yến Thanh Dịch xông vào, Lệ Vân lập tức như nhận được đại xá, "Cậu!" Nói xong, thoáng cái đã từ trên ghế nhảy xuống, ôm lấy chân Yến Thanh Dịch.

"Tỷ, tỷ phu, tiểu tử này cho đệ mượn dùng một chút trước nhé." Nói xong, Yến Thanh Dịch xách tiểu tử béo lên đi ra ngoài.

Lệ Thú khẽ sửng sốt, gật đầu: "Cứ trả nó về như vậy là được."

"Biết rồi, tỷ phu!" Nói xong, Yến Thanh Dịch đã xách tiểu tử béo ra ngoài cửa.

"Thú ca." Tiểu Tiểu thấy tiểu tử béo cùng Yến Thanh Dịch rời đi, liền mở miệng gọi Lệ Thú.

"Ừm?"

"Tiểu Vân Nhi gần đây có phải có chút mệt mỏi hay không?" Tiểu Tiểu lo lắng nhìn Lệ Vân: "Nó phải học tập kiếm phổ, còn phải đi theo Dược vương tiền bối học tập dược lý, sau đó vừa phải đọc những cuốn sách chàng muốn nó đọc, vừa phải rút ra thời gian chơi cùng Lưu Ly... Nó vẫn còn nhỏ, nếu không, giảm số lượng cho nó một chút đi!" Tuy cũng hay bắt nạt Lệ Vân, nhưng Tiểu Tiểu dù sao vẫn là mẹ ruột của tiểu tử béo, ngẫu nhiên lương tâm bộc phát, còn có thể tranh thủ một ít phúc lợi cho tiểu tử béo.

"Không cần." Lệ Thú nhấc chén trà bên cạnh nhấp một ngụm, nhìn Tiểu Tiểu: "Nàng cho là gần đây Lục gia gà chó không yên là ai giở trò quỷ?"

"Hả?" Tiểu Tiểu kinh ngạc kinh hô ra tiếng: "Là tiểu tử kia sao? Thiếp còn tưởng rằng là Tiểu Dịch hoặc Tam ca chứ!"

"Là tiểu tử kia," Lệ Thú gật đầu: "Tuy Tam ca cũng có hỗ trợ, nhưng đều chủ ý của tiểu quỷ kia."

"Hỗn tiểu tử!" Tiểu Tiểu hung tợn mắng: "Nên tăng thêm lượng học tập cho nó!" Lương tâm ngẫu nhiên mới xuất hiện trong nháy mắt đã lui trở về, Tiểu Tiểu lại bắt đầu hãm hại mỗ tiểu quỷ.

"Ta cũng nghĩ như vậy." Lệ Thú đồng ý gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với ý tưởng cùng chung với thê tử mình.

"Nó rất không hiếu thuận!" Một câu nói của Tiểu Tiểu khiến Lệ Thú sửng sốt một chút, khi nào thì tiểu tử béo bướng bỉnh và không hiếu thuận thì có liên quan rồi?

“Chơi đùa thích như vậy mà không mang theo thiếp đi!" Tiểu Tiểu thở phì phì chỉ trích.

"..." Thu hồi câu nói trước, ý tưởng của thê tử cùng ý tưởng của hắn một chút cũng không liên quan!

Cùng lúc đó, trong một góc tối ở Cổ vương phủ, Yến Thanh Dịch hung tợn nhìn tiểu Lệ Vân: "Tiểu tử thối, ta không phải đã nói không nên liên lụy tới người vô tội sao?"

"Con cũng không có làm hại đến Tiểu Tĩnh cô cô!" Tiểu tử béo trợn trắng mắt, khinh thường loại tình cảm đến ngay cả kẻ ngốc cũng cảm thấy được.

"Nhưng còn những người khác? Những người đó không có sai lầm gì!"

"Bọn họ là đồng lõa! Nếu không có bọn họ, người phụ nữ kia có thể kiêu ngạo như vậy sao?" Tiểu tử béo cây ngay không sợ chết cãi lại: "Nhất là Lục Thâm kia, biết rất rõ ràng người phụ nữ kia muốn làm gì lại tuyệt đối không ngăn cản!"

Yến Thanh Dịch do dự một chút, ấn tượng của hắn với Lục Thâm cũng coi như không tệ, nhưng hắn không biết nên giải thích với tiểu tử béo như thế nào: “Lục Thâm kia..."

"Con biết!" Lệ Vân không chút khách khí cắt ngang lời cậu mình đang nói: "Hắn thích Lục Y Ninh chứ gì!"

"Con biết?" Yến Thanh Dịch kinh ngạc, vậy hắn vừa rồi do dự là vô ích?

"Đương nhiên biết!" Lệ Vân hất cằm: "Ánh mắt hắn nhìn Lục Y Ninh cùng một loại với ánh mắt cha con nhìn nương con!" Tiểu tử béo làm ra vẻ thân mình run lẩy bẩy: "Ghê tởm chết con rồi!"

"Vậy con còn chỉnh hắn!"

Trong khoảng thời gian này Lục Thâm kia mới gọi là thảm, tuy cũng không bị cạo đầu, cũng không bị vẽ thành đông cung, nhưng là trong khoảng thời gian này mỗi ngày hắn đều sẽ không thể hiểu nổi bị hắt nước bẩn vào cả người — phải biết rằng bây giờ cũng là cuối mùa thu, sau đó muốn đi tắm rửa lại khó hiểu phát hiện tất cả củi lửa đều không thấy, bởi vậy, hoặc là hắn phải tắm bằng nước lạnh cả đời khó quên, hoặc là cũng chỉ có thể mang mùi thôi thối chạy khắp nơi.

Nhưng đến bị ai hắn chỉnh Lục Thâm cũng không biết!

Không ai có thể nghi ngờ đến trên đầu mỗ tiểu quỷ giảo hoạt, dù sao bé mới ba tuổi.

"Ai bảo hắn bất chấp người phụ nữ kia tốt xấu!" Lệ Vân nghi ngờ nhìn Yến Thanh Dịch: "Cậu, không là Tiểu Tĩnh cô cô bảo cậu tới tìm con nói giúp chứ?"

Mặt Yến Thanh Dịch khẽ đỏ lên: "Không có, chẳng qua..."

"Chẳng qua nàng nói với cậu nàng rất lo lắng chuyện xảy ra với Lục gia, bởi vậy cậu mới tới tìm con sao?" Lệ Vân khinh thường hừ hừ: "Cậu, người cũng không thể trọng sắc khinh cháu ngoại trai!"

"..." Yến Thanh Dịch á khẩu không trả lời được.

Lệ Vân vỗ vỗ bả vai cậu, ra vẻ tiểu đại nhân: "Quên đi, cậu, con bán cho người một phần thể diện, bước tiếp theo chỉ nhằm vào một người Lục Y Ninh là được rồi!"

"..." Hắn thật sự không biết nên nói cái gì.

Ngay khi Yến Thanh Dịch á khẩu không trả lời được đối diện với Lệ Vân, Sở Văn Di vội vội vàng vàng xông vào viện của Tiểu Tiểu cùng Lệ Thú: "Tứ tẩu! Tứ ca!"

"Văn Di tỷ, Tỷ vội như thế làm gì?" Yến Thanh Dịch không hiểu, theo lý mà nói, Dược vương đã trị cho Quý Nho Hiếu, Sở Văn Di không nên khẩn trương như vậy chứ ... Chẳng lẽ Quý Nho Hiếu bị thương lại: "Nho Hiếu ca như thế nào? Chẳng lẽ..."

"Đại Trạng nguyên..." Sở Văn Di có chút nghẹn ngào.

Thật sự đã xảy ra chuyện!

Tiểu Lệ Vân thấy thế, lập tức mở miệng: "Con đi tìm Dược vương gia gia!"

"Không cần không cần!" Sở Văn Di lập tức ngăn cản tiểu Lệ Vân: "Đại Trạng nguyên không có việc gì, hắn, hắn đã tỉnh!"

"Ngũ cô cô." Tiểu Lệ Vân trợn trắng mắt: "Người cũng phải nói rõ ràng chứ! Khiến cho con lo lắng đề phòng!"

"Văn Di sao vậy?" Nghe thấy tiếng kêu la của Sở Văn Di Tiểu Tiểu cùng Lệ Thú đi ra từ trong phòng, nhìn ba người bên ngoài.

"Đại Trạng nguyên hắn đã tỉnh!" Trong giọng nói của Sở Văn Di bộc lộ ra vẻ khoan khoái.

Tiểu Tiểu sửng sốt: "Vậy mau đi thăm hắn một chút thôi! Nhìn xem mạch tượng có bình thường hay không!"

Nói xong, liền đi cùng Sở Văn Di đến phòng Quý Nho Hiếu, còn Lệ Thú vẫn ngoan ngoãn đi theo sau.

"Con đi gọi Tam bá, đại gia gia, ông ngoại cùng bà ngoại!" Lệ Vân chớp mắt.

"Con đi gọi Dược vương tiền bối đi!" Lệ Thú lập tức dừng lại, nhìn Lệ Vân: "Chờ học xong những thứ Dược vương tiền bối dạy cho con, ta còn muốn kiểm tra Yêu Tuyệt kiếm kiếm phổ con học ra sao."

Tiểu tử béo lập tức chu miệng: "Dạ biết."

Yến Thanh Dịch vui sướng khi người gặp họa lén cười: "Vậy đệ đi báo cho những người này đi!"

Lệ Thú gật đầu: "Tiểu Dịch, vậy nhờ đệ, thuận tiện đưa tiểu tử này đến chỗ Dược vương tiền bối đi!"

Nói xong, Lệ Thú liền xoay người rời đi, còn Yến Thanh Dịch khiêu khích nhìn Lệ Vân: "Đi thôi! Tiểu quỷ!"

...

...

"Không được, phải đi ngay!" Quý Nho Hiếu giãy dụa ngồi dậy, Sở Văn Di lập tức đặt một tấm đệm ra sau lưng cho hắn dựa."Người dân Cẩm thành không chờ được lâu như vậy!"

Vấn đề thứ nhất Quý Nho Hiếu vừa tỉnh lại chẳng phải cuối cùng hắn hôn mê bao lâu hoặc là đến cùng người ám sát hắn có bắt được hay không, mà là chuyện ở Cẩm thành có được giải quyết hay không.

Lúc nghe đến sự kiện Cẩm thành không có tiến triển gì mà bọn họ đã trốn ra ngoài, mỗ ngự sử tuần án không biết sống chết lại kiên trì muốn chạy tới Cẩm thành.

"Ngươi không có nghe thấy Tứ tẩu nói sao?" Sở Văn Di trợn trừng mắt: "Bây giờ ngươi còn chưa thể di chuyển!"

"Nhưng dân chúng Cẩm thành càng cần sự trợ giúp hơn ta!"

"Ngươi không thể động!" Sở Văn Di kiên trì.

"Ta muốn đi Cẩm thành!" Hai người cứ như vậy căng lên.

"Nếu không... Ta cùng Thú ca thay các ngươi đi Cẩm thành nhé!" Tiểu Tiểu đột nhiên nói chen vào, nhìn về phía Lệ Thú, nàng quá hiểu hắn, tuy rằng cho tới bây giờ Lệ Thú cũng chưa nói qua, nhưng nàng biết Lệ Thú muốn điều tra rõ Huyết Yêu tà giáo có phải do phụ thân hắn thành lập hay không.

Như thật sự là Lệ Hi Kiệt thành lập...

Như vậy phương pháp giải quyết tốt nhất chính là trước khi triều đình biết rõ nguyên nhân nhúng tay vào, sẽ đem Lệ Hi Kiệt về!

Bởi vậy, Tiểu Tiểu đi Cẩm thành chẳng phải do đại khí vì an toàn của dân chúng, mà là vì... Lệ Thú.

Lệ Thú đột nhiên nắm thật chặt tay Tiểu Tiểu, hắn cảm nhận được tâm ý của nàng.

"Ta và các ngươi cùng đi!" Đột nhiên Sở Văn Xuyên cùng Sở Lăng đi đến. Cùng đến còn có Mạc Thượng Hành cùng Bội Nghi.

"Không được!" Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu trăm miệng một lời, hai người liếc nhau, Lệ Thú gật đầu với Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu bắt đầu giải thích với Sở Văn Xuyên: "Lần này muội cùng Thú ca cần bí mật lẻn vào, không thể mang theo nhiều người, hơn nữa, Văn Di cùng Nho Hiếu cần mọi người bảo vệ!"

Lần này Lệ Thú không ngăn cản Tiểu Tiểu đi cùng hắn, dù sao cho dù hắn nói, Tiểu Tiểu cũng không nghe!

"Lần này chúng ta để Vân Nhi ở lại Cổ thành." Lệ Thú thoáng suy xét, nói xong quyết định cuối cùng của hắn: "Nhạc phụ nhạc mẫu, vậy phiền hai người chiếu cố nó rồi."

Bội Nghi gật đầu, còn Mạc Thượng Hành do dự một chút: "Ta đi theo các con."

"Nhạc phụ, Cổ thành cần người tọa trấn." Lệ Thú nhìn về phía phương hướng Lục gia ở lại.

Mạc Thượng Hành rùng mình, nhướng mi, gật đầu.

"Chờ sau khi vết thương của Nho Hiếu hoàn toàn tốt lên, các ngươi lại tới Cẩm thành tìm chúng ta là được rồi." Lệ Thú nói ra kết luận cuối cùng.

"Lệ Thú, như vậy an nguy của Cẩm thành xin nhờ ngươi rồi!" hai tay Quý Nho Hiếu ôm quyền, dùng người phương thức hành lễ của người giang hồ, nói lời cảm tạ với Lệ Thú.

"Ta chẳng qua là..." Lệ Thú vẫn là vẻ mặt nghiêm túc kia, nhưng Tiểu Tiểu lại có thể cảm thấy được hắn đang lo lắng: "Làm chuyện ta nên làm mà thôi."

Hôm đó, Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu thu thập hành lý xong, chuẩn bị lên đường, mà lần này Sở Lăng có kinh nghiệm từ bài học lần trước Lệ Thú bị tập kích, giao cho Tiểu Tiểu đầy đủ tài vật bọn họ cần khi đi xa, về phần Lệ Thú...

Xin lỗi nhé, vẫn là một tấm thân nghèo rớt mùng tơi mà thôi.

Ngày thứ hai, Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu bước chân trên con đường tới Cẩm thành.

--- ------hết chương 79---- ---------

By Trạch Mỗ



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: TTripleNguyen, meocon_97
     

Có bài mới 06.02.2015, 13:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10142 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu (79/94 ) - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 80. Chiến! Lệ Hi Kiệt và Lệ Thú

Lần này số người trên đường đi Cẩm thành không đông như lần trước, chỉ có hai người Tiểu Tiểu cùng Lệ Thú, đến ngay cả tiểu tử béo cực kỳ nghịch ngợm cũng không mang theo. Về phần Lưu Ly còn nằm trong tã lót, thì trực tiếp giao cho Bội Nghi chăm sóc là tốt rồi.

Nhưng là, nếu như nói trên đường đi lần này không đủ náo nhiệt, vậy mười phần sai rồi, phải biết rằng ba người phụ nữ là một sân khấu, một người phụ nữ như thế nào cũng có thể diễn xuất một phần ba!

Nhưng mà lần này, Tiểu Tiểu nhớ kỹ bài học trong quá khứ, cho tới bây giờ đều không cho Lệ Thú có cơ hội mở miệng dạy dỗ người.

Tuy rằng trên đường vẫn náo nhiệt như vậy, nhưng hành trình lại không chậm trễ một chút nào, không mất bao nhiêu thời gian, Tiểu Tiểu cùng Lệ Thú đã đến Cẩm thành.

"Trước hết không nên vào thành." Lệ Thú ngăn Tiểu Tiểu, khẽ nheo mắt lại, tay phải đã đặt lên trên vỏ kiếm.

Tiểu Tiểu không trả lời, chỉ dừng lại rồi hít thở, bởi vì bây giờ Cẩm thành càng quỷ dị hơn lần trước bọn họ tới.

Vốn phải là thành nhỏ có khói bếp lượn lờ nhưng giờ không có nửa sợi khói bếp nào, cửa thành đóng chặt, toàn bộ thành trấn dường như là bị tước đoạt mất sinh mệnh, trở thành một tòa thành chết.

"Nơi này..." Tiểu Tiểu sợ hãi lui về phía sau Lệ Thú: "Còn có người ở không?"

Lệ Thú không trả lời, sau một lúc lâu, Huyết Yêu kiếm bỗng nhiên ra khỏi vỏ: "Tiểu Tiểu."

"Thú ca?"

"Chúng ta... Trước tiên không nên đi vào." Tòa thành này rất quỷ dị, Lệ Thú không xác định có thể mang Tiểu Tiểu đi ra được hay không.

"Cũng đã đến đây, sao có thể dễ dàng lùi bước chứ?" Tiểu Tiểu cho Lệ Thú một ánh mắt kiên định, thuận bước một bước lên phía trước.

"Cẩn thận!" Đột nhiên sắc mặt Lệ Thú biến đổi, kéo mạnh Tiểu Tiểu về.

Bất ngờ không kịp phòng bị, Tiểu Tiểu một đập vào ngực Lệ Thú một chút, mà sắc mặt Lệ Thú cực kỳ khó coi nhìn Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu toét miệng cười: "Thiếp không sao..."

Nghe thấy vậy, Lệ Thú thở phào nhẹ nhõm, nheo mắt lại nguy hiểm, nhìn nửa đoạn phi tiêu bị ghim trong đất. Phần đuôi của phi tiêu buộc một mảnh vải màu trắng, phiêu đãng trong gió.

"Đi theo ta." Lệ Thú do dự một chút, dứt khoát ôm lấy Tiểu Tiểu.

Như thế này, cũng không cần đi theo!

Lệ Thú vươn tay, rút cái phi tiêu kia ra, quan sát tỉ mỉ cái phi tiêu kia một chút, phi tiêu lóe ra ánh kim loại sáng bóng, Lệ Thú không hiểu nhướng mi, trên phi tiêu không có độc, theo lý mà nói, nếu như muốn tính mạng của bọn họ, trên cái phi tiêu này sẽ phải có độc.

"Thú ca." Cuộn tròn ở trong lòng Lệ Thú Tiểu Tiểu kéo kéo tay áo của Lệ Thú.

"Ừm?"

Tiểu Tiểu chỉ mảnh vải màu trắng: "Trên đó có chữ viết."

Nghe thấy vậy, Lệ Thú lập tức gỡ mảnh vải xuống, nền màu trắng, chữ màu đen, dữ tợn mà khủng bố — "Không nên lại tới đây!"

Lệ Thú nhìn về phía vị trí phi tiêu bắn ra, nơi đó vẫn không hề có động tĩnh, là cơ quan, hay là người kia còn chưa đi?

Lập tức Lệ Thú mang theo Tiểu Tiểu đến thẳng vị trí bắn ra phi tiêu, nhưng là lại một người cũng không có, cũng không có cơ quan...

Nói cách khác là người làm?

Như vậy khinh công của người kia khẳng định cao không tưởng tượng nổi!

"Thú ca," Tiểu Tiểu nhẹ giọng gọi, dường như là sợ quấy rầy Lệ Thú: "Sao rồi?"

Lệ Thú lắc đầu: "Không lạc quan. Chúng ta vào thành trước." Lệ Thú tung mình như một đạo ánh sáng, bay thẳng qua tường thành, đi vào bên trong Cẩm thành.

Mà người cảnh cáo bọn họ lại ở phía sau yên lặng quan sát bọn họ.

"Dì, như vậy thật sự có được không?" Nhạc Khê nhìn về phía người bên cạnh."Thật sự muốn cho bọn họ đi vào sao?"

Người kia đeo một cái mặt nạ được làm bằng sắt, nhìn từ trên thân hình cùng quần áo rất rõ ràng là một người phụ nữ — Nhiêu Ninh Hinh.

"Ta cũng không có cách nào..." Nhiêu Ninh Hinh thở dài: "Bệnh trạng của Hi Kiệt càng ngày càng rõ rệt, lúc này đây, vậy mà muốn đồ thành..." Nhiêu Ninh Hinh dừng một chút: "Chỉ có Tiểu Thú mới có thể ngăn cản chàng!"

"Vậy ngài vì sao..."

Nhạc Khê không hiểu hỏi, lại bị Nhiêu Ninh Hinh cắt ngang: "Vì sao muốn ngăn cản Tiểu Thú?" Nhiêu Ninh Hinh hỏi lại.

Thấy Nhạc Khê gật đầu, Nhiêu Ninh Hinh cười khổ: "Làm một mẫu thân, ta không muốn để Tiểu Thú gặp phải nguy hiểm!"

Ở chỗ khác, Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu tiến vào Cẩm thành, phát hiện những nhà nào có người đều khóa chặt cửa, thỉnh thoảng có một đôi mắt hoảng sợ nhìn ra ngoài từ cửa sổ, nhưng là lại lập tức biến mất.

Dưới bầu không khí này, Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu không thể không cẩn thận từng li từng tí đi tiếp, nhưng chưa đi được mấy bước, lại phát hiện một đội ngũ, đội ngũ này người nào cũng mặc áo đen, rõ ràng trên người có võ công, Lệ Thú lui về phía sau một bước, một bước này vừa đúng kéo ra khoảng cách giữa hai tốp người, tiện cho Lệ Thú dễ dàng tấn công và phòng thủ.

Đồng tử thủ lĩnh đội áo đen kia khẽ co rụt lại, quan sát Lệ Thú từ trên xuống dưới, khi nhìn thấy Huyết Yêu kiếm trong tay Lệ Thú càng hút một ngụm khí lạnh, lập tức phân phó người phía sau hắn: "Phát tín hiệu! Gọi người kia tới đây!"

Nghe thấy phân phó của thủ lĩnh, thủ hạ không chút do dự châm một cây Xuyên Vân tiễn, âm thanh chói tai vang lên trong nháy mắt, một đạo sương khói đỏ tươi phóng lên cao.

Lệ Thú nhìn bọn họ phóng ra Xuyên Vân tiễn, nhưng không có động tác gì, hắn muốn gặp là đầu lĩnh của bọn họ — người kia sẽ là phụ thân của hắn sao?

Sau khi phóng ra Xuyên Vân tiễn, đội người áo đen kia ăn ý kết thành một trận nhỏ, chặn lại tất cả đường lui của Lệ Thú.

Ngay vừa lúc đội người áo đen kia kết xong trận, một đạo bóng dáng tựa như tia chớp màu đen phóng thẳng lên trời, một đường chạy về phía bọn họ, chừng vài lần hô hấp, đạo bóng dáng kia cũng đã đi tới giữa bọn họ, hoàn toàn vừa vặn đối mặt cùng Lệ Thú.

Mà thân thể Tiểu Tiểu không tự chủ được phát run, khí thế của người đàn ông kia quá mức khủng bố.

Dưới mặt nạ màu bạc lộ ra một đôi mắt lãnh khốc vô tình, như là u hồn sứ giả của địa ngục, khủng bố hơn cả khi Lệ Thú thi triển thức thứ hai đếm ngược từ dưới lên của Yêu Tuyệt kiếm. Một thân trang phục màu đen, giống như một con quạ toàn thân màu đen, chỉ là dùng một tư thái tùy ý đứng ở nơi đó, đã có áp đảo hết thảy khí thế.

Lệ Thú nhếch môi, mang theo Tiểu Tiểu lui về phía sau hai bước, ý đồ tránh thoát mũi nhọn của người đàn ông kia, nhưng là, người đàn ông kia rõ ràng nửa phần cũng không nhúc nhích, nhưng áp lực lại như hình với bóng đi theo bọn họ.

"Là ngươi." Sau một lúc lâu Lệ Thú nặn ra một câu: "Ngươi chính là Huyết Yêu giáo ..."

"Là ta!" Người đàn ông cắt ngang lời nói của Lệ Thú, ngả ngớn nhún nhún vai, "Rất kinh ngạc sao? Hẳn là không thể nào? Ta nhớ được ta rõ ràng đã nhắc nhở ngươi rồi. Ngươi phải nghĩ biện pháp giết ta..." Người đàn ông hạ giọng: "Bằng không, ta sẽ giết ngươi!"

Người đàn ông quét một vòng đám thủ hạ câm như hến: "Các ngươi lui xuống trước đi."

"Dạ!" Đám người áo đen như lấy được đại xá lập tức thối lui.

Còn Lệ Thú gật đầu với Tiểu Tiểu, ý bảo nàng lui xuống trước, Tiểu Tiểu nghe lời lui đến một bên, loại chiến đấu cấp bậc này, nàng chỉ tổ làm vướng chân vướng tay thôi.

Cứ như vậy, ở trên đường cái lớn nhất rộng nhất của Cẩm Thành, hai cha con đầy tài hoa này sắp triển khai một cuộc đại chiến kinh thiên động địa!

Hai người chiếm cứ một phương, giằng co ai cũng không nhường ai, khí thế hai bên liên tiếp kéo lên, đến ngay cả gió cũng dường như dừng lại.

Ở một bên Tiểu Tiểu như ngừng thở, nhìn qua nhìn lại hai người, tư thế lúc đầu của hai người kia quả thực giống nhau như đúc, trong lòng Tiểu Tiểu đã biết được đáp án chuyến đi này của bọn họ, một đáp án bọn họ không mong muốn tiếp nhận nhất, hơn nữa còn là để cho bọn họ hiểu rõ bằng cách cách tàn khốc nhất.

Có lẽ Thú ca cũng đã biết được đáp án rồi...

Để cho người luôn tuân theo đạo đức luân lý như Lệ Thú dưới loại tình huống người chết ta sống đối mặt với cha của mình là chuyện tàn khốc cỡ nào đây?

Tiểu Tiểu khẽ thở dài.

Mà âm thanh thở dài rất nhỏ giống như là đốt lên loại tín hiệu nào đó, hai người đang giằng co đồng thời ra tay, trực tiếp vung kiếm chạy về phía đối phương. Chợt, kiếm cùng kiếm chạm vào nhau phát ra tiếng vang chói tai mà sắc bén, kiếm trong tay Lệ Hi Kiệt chẳng qua chỉ là một thanh kiếm bình thường, lại không phân cao thấp với Huyết Yêu kiếm trong tay Lệ Thú.

Chợt Lệ Thú lui về phía sau, ý đồ kéo dãn khoảng cách, còn Lệ Hi Kiệt một bước không rời theo sát sau đó.

Đây có lẽ là trận chiến nguy hiểm nhất từ khi Lệ Thú hành tẩu giang hồ tới nay, kiếm của Lệ Hi Kiệt quá nhanh, quá ngoan lệ, quá trí mạng, mỗi một lần công kích đều đánh thẳng vào chỗ hiểm.

"Cheng —" Lệ Hi Kiệt đánh một kiếm xuống phía dưới, Lệ Thú không chút do dự đón đỡ, hai thanh kiếm phẩm chất khác nhau khá xa nhưng ma sát với nhau tạo ra tia lửa chói mắt.

Thậm chí là Lệ Hi Kiệt còn hơn một bậc.

Gan bàn tay phải của Lệ Thú nắm Huyết Yêu kiếm chảy ra máu tươi tí tách, khẽ thở gấp, lui về phía sau mấy bước.

Dưới mặt nạ, khuân mặt lãnh khốc vô tình của Lệ Hi Kiệt chau mày: "Ngươi không dùng hết toàn lực." Đây là một câu khẳng định.

"Ngươi cũng không có." Lệ Thú đứng thẳng người, nhìn thẳng Lệ Hi Kiệt, bình tĩnh trả lời, mà tay phải hắn khẽ run tựa hồ để lộ võ công của hắn cũng không cao  cường như Lệ Hi Kiệt.

"Ta không dùng hết toàn lực là vì ngươi không đáng giá." Lệ Hi Kiệt lười biếng duỗi thắt lưng, vặn cổ: "Nếu không muốn chết thì lấy ra chút thực lực, bằng không..." Kiếm của Lệ Hi Kiệt chợt chỉ về phía Tiểu Tiểu: "Sau khi ngươi chết, người tiếp theo chính là nàng!"

Trong nháy mắt hàm dưới của Lệ Thú kéo căng: "Không cho ngươi động đến nàng!"

"Ngươi nói không cho phép cũng chưa chắc? Lấy ra chút thực lực đi! Bằng không..." Lệ Hi Kiệt nắm thật chặt kiếm trong tay."Kiếm tiếp theo, cũng chính là tử kỳ của ngươi rồi!"

Lệ Thú bước về phía trước một bước, bày ra một tư thế kỳ lạ, mà Lệ Hi Kiệt vẫn tùy ý đứng ở đó, dường như không thấy được, nhưng mà chính cái thái độ tùy ý này lại làm tăng thêm vài phần áp lực.

Lúc này đây, cũng không giằng co thêm lần nữa, Lệ Hi Kiệt dẫn đầu động thủ trước, Lệ Thú lấy ra tốc độ nhanh nhất, năng lực cao nhất đối kháng cùng Lệ Hi Kiệt.

Còn Lệ Hi Kiệt vẫn gặp chiêu phá chiêu tùy ý ứng đối, còn có công kích càng thêm tùy ý, lại thường thường khiến Lệ Thú trở tay không kịp.

Dưới mặt nạ đột nhiên Lệ Hi Kiệt gợi lên một nụ cười quỷ dị: "Đủ rồi, ta chơi đùa đã rồi!"

Ngay tại lúc Lệ Thú vừa mới ngăn cản được một chiêu kiếm của Lệ Hi Kiệt, tay kia của Lệ Hi Kiệt chợt rút ra một thanh chủy thủ, bất ngờ đâm về phía Lệ Thú!

"Thú ca!" Tiểu Tiểu sợ hãi thét chói tai.

"Đừng tới đây!" Lệ Thú gầm nhẹ, nhưng lại cứng rắn ngừng lại bước chân của Tiểu Tiểu.

Lệ Hi Kiệt như không có gì đáng kể nhìn Lệ Thú đang ôm bả vai: "Quá đáng tiếc, một kiếm kia rõ ràng là đâm về phía trái tim."

Lệ Thú không trả lời, trên mặt lại lộ ra vẻ kinh ngạc.

"Rất kỳ quái vì sao vận công không được sao?"Thanh âm Lệ Hi Kiệt giống như là đang quan tâm dạy một hậu bối, nhưng là loại này quan tâm lại không tới được đáy mắt.

Lệ Thú vẫn không nói gì, mà là kéo dãn khoảng cách giữa hai người.

Mà khi nghe thấy Lệ Thú không có cách nào vận công, Tiểu Tiểu giật mình, người võ lâm không có cách nào vận công, khác gì một người bình thường chứ?

Tiểu Tiểu nhìn bốn phía xung quanh một vòng, chọn ra một tuyến đường, lặng lẽ di chuyển về phía Lệ Thú.

Lệ Hi Kiệt thờ ơ nhìn động tác mờ ám của Tiểu Tiểu, nhưng không có ngăn cản, mà là nói tiếp vấn đề của mình.

"Bởi vì, ta đã chặn lại năm Đại huyệt của ngươi." Lệ Hi Kiệt mỉm cười nói ra lời nói tàn nhẫn: "Trừ ta ra, không ai có thể giải khai."

--- ----hết chương 80---- ----
By Trạch Mỗ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: TTripleNguyen, meocon_97
     
Có bài mới 06.02.2015, 16:22
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10142 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu (80/94 ) - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 81. Biến đổi lớn

Không có cách nào vận công Lệ Thú nheo mắt lại, khí thế cũng không rơi xuống hạ phong, một tia không lùi bước đối đầu trực tiếp với Lệ Hi Kiệt. Nếu là lúc này có một tia khiếp đảm, hắn sẽ phải thua không thể nghi ngờ, nhưng rõ ràng hiện tại hắn cũng đã lâm vào tuyệt cảnh.

"Muốn để lại di ngôn gì không?" Lệ Hi Kiệt liếc Tiểu Tiểu đang cẩn thận tới gần bọn họ một cái, ánh mắt lại nhìn về phía Lệ Thú, ngữ điệu ngả ngớn mà không kềm chế được: "Nếu không nhanh lên một chút, tiểu nha đầu kia có thể cũng tới rồi."

Mặt Lệ Thú không chút thay đổi nhìn Lệ Hi Kiệt, bỗng rút chủy thủ trên vai ra, máu tươi lập tức ồ ồ chảy xuống từ trên vai: "Ông đến cùng có phải ..." Cha ta... nhưng Lệ Thú không có hỏi ra miệng, đáp án rõ ràng như vậy, Yêu Tuyệt kiếm chiêu giống nhau, hiểu biết lộ tuyến vận hành nội lực của Yêu Tuyệt kiếm như vậy, trừ phụ thân hắn còn có thể là ai?

Nhưng là, phụ thân hắn, một thế hệ anh hùng, tại sao có thể làm ra chuyện như vậy? Tại sao có thể chĩa mũi dao về phía hắn?

Cùng với biết đáp án thật sự còn không bằng giả bộ hồ đồ.

"Chàng ấy sẽ không chết, cũng sẽ không có di ngôn!" Tiểu Tiểu kiên định đứng ở bên người Lệ Thú, nhìn Lệ Hi Kiệt, nàng không công kích bừa, người đến Lệ Thú cũng đánh không lại nàng làm sao có thể thắng?

"Tiểu nha đầu, ngươi cứ khẳng định như vậy?" Lệ Hi Kiệt liếc xéo Tiểu Tiểu, ánh mắt lạnh như băng khiến Tiểu Tiểu khẽ run rẩy một cái.

"Khẳng định!" Ánh mắt của Tiểu Tiểu kiên định.

"Dựa vào cái gì?"

"Chỉ bằng ông còn có ý thức ban đầu của mình!" Tiểu Tiểu vươn tay mở ra, một cái khóa trường mệnh khéo léo xuất hiện trên tay Tiểu Tiểu.

Vậy mà nhìn thấy cái khóa này Lệ Hi Kiệt lại lui về phía sau nửa bước, dường như là nhận lấy một cái gì đó đáng sợ.

"Xem đi, ông còn nhớ rõ!" Tiểu Tiểu thấy Lệ Hi Kiệt lui bước: "Cho dù đã nhập ma, ông vẫn còn nhớ rõ thê nhi của ông! Cái khóa trường mệnh này, là ông để lại cho Thú ca."

Cái khóa trường mệnh này là Vân Hành nhờ Sở Lăng mang tới cho bọn họ, vào lúc thích hợp nhất đã cứu Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu.

Lệ Hi Kiệt lảo đảo lui liên tiếp hai bước, đầu cúi thật thấp, rốt cuộc nhìn không thấy được ánh mắt của hắn. Nhưng bỗng nhiên Lệ Thú lại biến sắc, kéo Tiểu Tiểu về, chạy thẳng tới một hướng khác — bây giờ đến khinh công căn bản nhất hắn cũng không thi triển được.

Mà Lệ Hi Kiệt dường như bị kích thích, hai mắt ửng đỏ, hung tợn nhìn chằm chằm Tiểu Tiểu cùng Lệ Thú, vội chạy thẳng tới trước mặt Tiểu Tiểu cùng Lệ Thú.

Một thanh kiếm chỉ thẳng về phía hai người.

Lệ Hi Kiệt gỡ mặt nạ trên mặt xuống, khuân mặt xinh đẹp mà thành thục đầy giãy dụa nhìn hai người.

Lệ Thú nhìn Lệ Hi Kiệt, đây là lần đầu tiên hai người chính thức mặt đối mặt. Lệ Thú che trước Tiểu Tiểu, nhìn chằm chằm phụ thân mình.

Sau một lúc lâu, kiếm trong tay Lệ Hi Kiệt không có di động chút nào, bỗng nhiên, Lệ Hi Kiệt xuất hiện thần sắc thống khổ, một tiếng thét dài phóng lên cao, Lệ Hi Kiệt ôm đầu, thống khổ khẽ cuộn thân mình lại.

"Tiểu Thú..."

"... Rất xin lỗi."

"Đi mau..."

Lời nói đứt quãng của Lệ Hi Kiệt, lại khiến Lệ Thú chần chờ đến gần một bước rồi một bước.

Chợt, một đạo kiếm khí quét tới, chém thẳng vào bụng Lệ Thú, miệng vết thương rất sâu, khiến Lệ Thú nửa quỳ ngã trên mặt đất.

"Thú ca!" Tiểu Tiểu giật mình, lập tức đỡ lấy Lệ Thú lung lay sắp đổ, "Thú ca..."

Nhưng Lệ Thú lại đem lực chú ý tập trung ở trên người Lệ Hi Kiệt, không chút để ý tới thương thế của mình.

Lệ Hi Kiệt lại thét dài một tiếng, vang vọng toàn bộ Cẩm thành. Bỗng Lệ Hi Kiệt ngẩng đầu, lãnh khốc trong ánh mắt khiến cho người ta kinh hãi: "Giết ngươi!"

Nói xong, Lệ Hi Kiệt chạy một bước dài về phía Lệ Thú, mà lần này, động tác của hắn tựa hồ không còn linh hoạt như trước.

"Cheng — "

Hai thanh kiếm cùng đánh vào một chỗ, một người phụ nữ đứng ở trước mặt Lệ Thú và Tiểu Tiểu, Nhiêu Hinh Ninh, Nhiêu Hinh Ninh cố hết sức ngăn cản công kích của Lệ Hi Kiệt, lui về phía sau nửa bước: "Tiểu Khê, mang theo hai người bọn họ đi đi!"

"Dì, người..." Lúc này Nhạc Khê đứng bên cạnh Lệ Thú và Tiểu Tiểu.

"Đi theo hai người bọn họ đi, không cần trở lại!" Nhiêu Hinh Ninh hô.

Lệ Hi Kiệt lui về phía sau một bước, dường như không hề có lý trí, chuyển mục tiêu công kích lên trên người Nhiêu Hinh Ninh.

Mà Nhiêu Hinh Ninh thừa dịp này, lấy xuống mặt nạ trên mặt, nhìn về phía Lệ Thú, vẻ mặt hòa ái đầy ánh sáng của tình mẹ: "Tiểu Thú..."

"Nương..." Lệ Thú nhìn Nhiêu Hinh Ninh, người phụ nữ xinh đẹp cùng ôn nhu như vậy là mẫu thân của hắn.

Nhiêu Hinh Ninh xoay người, giằng co cùng Lệ Hi Kiệt: "Ta không sao đâu. Tiểu Khê, mang theo bọn họ đi!"

"Không được!" Lệ Thú lập tức phản đối, lung la lung lay đứng lên, "Ta muốn ở lại..."

Không đợi Lệ Thú nói xong, Nhạc Khê ra tay dễ dàng, trực tiếp điểm huyệt ngủ của Lệ Thú, Lệ Thú không có nội lực, lại bị thương nên lập tức ngất đi.

"Chúng ta đi cùng nhau nhé!" Tiểu Tiểu hô lên với Nhiêu Hinh Ninh.

"Chàng sẽ không xuống tay với ta đâu." Tiểu Tiểu không nhìn thấy biểu cảm của Nhiêu Hinh Ninh, nhưng có thể cảm thấy sự chắc chắn của Nhiêu Hinh Ninh.

“Phải đuổi tới kịp đó! Bà bà."

"Nhất định!" Nhiêu Hinh Ninh đáp lời, đợi sau khi mấy người đi rồi, Nhiêu Hinh Ninh thấy khí thế trên người Lệ Hi Kiệt không ngừng tăng cao, nhẹ nhàng thấp giọng lẩm bẩm một câu: "Tiểu Tiểu... Tiểu Thú ta liền nhờ cậy vào con thôi!"

Nhiêu Hinh Ninh chậm rãi nhắm mắt lại, khóe môi gợi lên nụ cười tuyệt mỹ — Hi Kiệt, có thể gả cho chàng thật hạnh phúc.

Huyết quang...

Văng khắp nơi.

...

...

Trận chiến kinh thiên động địa, lại làm người ta tuyệt vọng kia đi qua được nửa tháng, vết thương của Lệ Thú cũng hơi khép lại, nhưng Lệ Thú lại giống như mất đi cái gì luôn ngồi lẳng lặng một mình, cái gì cũng không làm.

Trong quá khứ, Lệ Thú mặc dù cũng trầm mặc, vẻ mặt cũng nghiêm túc, nhưng sẽ không ngồi lẳng lặng một mình như vậy.

Nội lực của hắn vẫn không có cách nào vận hành, mỗi khi gặp phải chỗ huyệt đạo bị Lệ Hi Kiệt phong bế, nội lực đã ngưng kết sẽ tán loạn.

"Thú ca..." Tiểu Tiểu từ sau lưng Lệ Thú đưa tay nhẹ nhàng khoát lên vai hắn.

"Tiểu Tiểu."

"Thực xin lỗi." Nếu nàng có thể kiên trì mang theo Nhiêu Hinh Ninh đi cùng, có lẽ...

"Không liên quan đến nàng." Lệ Thú yên lặng ôm lấy Tiểu Tiểu, để nàng ngồi ở trên đùi hắn, một tiếng thở dài não nề truyền vào tai Tiểu Tiểu: "Là ta sơ ý, ta đã cho là ta đã đủ mạnh, cũng đủ để bảo vệ người bên cạnh, nhưng là, ta lại thua thảm như vậy, thua nhiều như vậy."

"Thú ca, chàng..."

"Không cần an ủi ta, ta biết cái ta cần là gì." Lệ Thú đánh gãy lời nói của Tiểu Tiểu: "Ta dùng nửa tháng để thương tâm, để khổ sở, nhưng là, nàng từng nhắc ta, tương lai còn rất dài, nếu như sa vào quá khứ như thế, vậy rất bi ai ..."

Tiểu Tiểu yên lặng nghe, lúc này cái Lệ Thú cần là nói ra hết.

"Nếu ta có thể trở nên mạnh hơn thì tốt rồi!" Ánh mắt Lệ Thú trở nên kiên định: "Đủ mạnh để ngăn phụ thân lại, không để ông ấy nhập ma nữa."

Tình huống lần này của Lệ Hi Kiệt không giống với tình huống lúc trước của Lệ Thú, sau khi Lệ Thú nhập ma hoàn toàn không có ý thức của mình, còn lại chỉ là trí nhớ sau đó mà thôi.

Mà Lệ Hi Kiệt lại là sau khi nhập ma sau hoàn toàn hình thành ý thức của mình, dường như biến thành một người khác.

"Chàng muốn làm gì?" Tiểu Tiểu không hiểu nhìn Lệ Thú.

"Trở lại Cổ thành!" Lệ Thú quyết đoán: "Đi tìm Đại bá và Dược vương tiền bối!"

Tiểu Tiểu vươn hai tay vòng quanh cổ Lệ Thú: "Thú ca, cho dù chàng ở nơi nào, thiếp đều đi với chàng."

"Cám ơn nàng, Tiểu Tiểu." Lệ Thú khẽ nở nụ cười, ấm áp mà bình thản.

Nhạc Khê nấp ở ngoài cửa, thấy vẻ mặt hạnh phúc của hai người thì khẽ thở dài, một khi trở lại Cổ thành sẽ nhìn thấy Sở Văn Xuyên nhỉ?

Như vậy nàng nên đối mặt như thế nào?

Người nàng giết là muội phu của hắn!

Sau khi tinh thần của Lệ Thú tốt hơn, ba người liền bước trên con đường trở về Cổ thành, bọn họ còn phải ngăn cản Quý Nho Hiếu sắp lên đường.

Mà, trong lúc đó Nhạc Khê cũng không đến gần Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu, luôn yên lặng đi theo phía sau Tiểu Tiểu cùng Lệ Thú.

Trải qua gần hai tháng hành tẩu, mấy người Lệ Thú cuối cùng cũng về tới Cổ thành, mà một bước bọn họ tiến vào cổng chính của Cổ thành, Nhạc Khê liền ngây ngẩn cả người — nàng thấy được Quý Nho Hiếu đang tản bộ cùng Sở Văn Di.

Tên kia còn sống? Nàng không đâm trúng trái tim sao?

Nhưng cái này cũng khiến Nhạc Khê thở phào nhẹ nhõm.

Ít nhất nàng không phải khó có thể đối mặt với Sở Văn Xuyên rồi.

"Tứ ca, tứ tẩu? Tại sao các người đã trở lại?" Sở Văn Di tò mò nhìn Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu, còn có Nhạc Khê phía sau bọn họ.

"Trước hết không nên đi Cẩm thành." Lệ Thú không trả lời vấn đề của Sở Văn Di, ngược lại nói với Quý Nho Hiếu: "Nơi đó bây giờ không phải là chỗ ngươi có thể đến."

"Vì sao?" Quý Nho Hiếu không hiểu hỏi.

"Ngươi cảm thấy một nơi mà thiếu chút khiến hắn chết ở đó, ngươi có thể đi sao?" Nhạc Khê nhàn nhạt mở miệng, liếc Lệ Thú một cái.

"Chết ở... Nơi đó." Sở Văn Di ngây ngẩn cả người, trong mắt nàng, võ công của Lệ Thú gần như vô địch thiên hạ, đến ngay cả những tiền bối đã thành danh giang hồ từ lâu cũng không nhất định có thể đánh thắng được hắn: "Cao thủ ở Cẩm thành rất nhiều à?"

Lệ Thú trầm mặc, mà Tiểu Tiểu nắm lấy tay Lệ Thú, khẽ gật đầu với hắn, bọn họ cần mọi người ủng hộ mới có thể có cơ hội trong thời gian ngắn nhất đánh bại Lệ Hi Kiệt.

"Không nhiều lắm, chỉ có một." Lệ Thú trả lời.

"Một người? !" Sở Văn Di cảm thấy không thể tin nổi: "Là ai?"

"Cha ta."

Một mảnh trầm mặc quỷ dị nhất thời bắt đầu lan tràn ở trong sân.

Phụ thân của Lệ Thú vậy mà thiếu chút nữa thì giết hắn?

"Vì... Vì sao?"

Lệ Thú tiếp tục trầm mặc, sau một lúc lâu: "Gọi Đại bá, Tam ca còn có nhạc phụ bọn họ cùng đến đây đi!"

Không bao lâu, mấy người đã đến cùng nhau, khi Sở Văn Xuyên nhìn thấy Nhạc Khê, hắn kinh ngạc vươn tay rất không lễ phép chỉ về phía Nhạc Khê: "Ngươi... Ngươi tại sao lại ở đây!"

"Ta vì sao không thể ở đây?" Nhạc Khê nhún vai một cái, cười khanh khách nhìn Sở Văn Xuyên, Quý Nho Hiếu đã không có chuyện gì, như vậy hãy để cho bí mật kia chết trong lòng nàng đi!"Tiểu ca, ngươi thật đúng là vong ân phụ nghĩa, ta đã nói qua muốn ngươi chờ ta mà!"

"..." khóe miệng Sở Văn Xuyên khẽ co giật, quá mức kinh hãi thế tục, không thèm để ý tới Nhạc Khê nữa.

"Vị này là..." Sở Lăng tò mò nhìn Nhạc Khê.

"Là người bên cạnh nương con." Lệ Thú giải thích cho Sở Lăng: "Lần này đi Cẩm thành, chính là nàng cứu chúng con ra."

Nghe thấy vậy, Sở Lăng cảm kích nhìn về phía Nhạc Khê, hướng nàng ôm quyền.

Kế tiếp, Lệ Thú nói kỹ lại một lần hành trình lần này của hắn cùng Tiểu Tiểu ở Cẩm thành, mà hắn càng nói, sắc mặt mọi người càng khó coi.

"Con là nói... Cha con, nhập ma rồi?" Sở Lăng nuốt nước miếng: "Giống như lần đó con ở Thiếu Lâm tự?"

Lệ Thú gật đầu: "Càng nghiêm trọng hơn nữa là con không đánh lại ông ấy."

Sở Lăng trầm mặc, Lệ Thú đã luyện thành một chiêu cuối cùng của Yêu Tuyệt kiếm ngay cả hắn cũng không đánh lại, mà Lệ Hi Kiệt càng hơn một bậc, như vậy phần thắng của hắn là không đáng nói.

"Nương con... Chắc là không sao đâu." Sở Lăng không xác định an ủi, một người nhập ma thì có tình nghĩa gì đáng nói?.

Lệ Thú chỉ là trầm mặc, không có trả lời, hắn cũng không biết đáp lại như thế nào.

"Võ công của con cũng bị phong bế?" Cổ vương đặt tay lên trên cổ tay của Lệ Thú, tuy không có y thuật lợi hại như Dược vương, nhưng Cổ vương cũng là người am hiểu y thuật, hơn nữa càng quen thuộc với kinh lạc hơn.

Nhưng là, Cổ vương vặn mày càng ngày càng chặt, cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu: "Ta không có biện pháp."

Lệ Thú thu tay, một chút biểu cảm để ý cũng không có: "Không sao cả."

Từ một tuyệt thế cao thủ trở thành một người bình bình thường thường, đây là loại chênh lệch nào chứ? Nhưng là Lệ Thú hết lần này tới lần khác nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, Tiểu Tiểu cũng là một vẻ mặt không thèm để ý.

"Nhưng là..."

"Cha." Tiểu Tiểu mở miệng: "Khi con với Thú ca quen nhau chàng cũng không sử dụng võ công đó! Hơn nữa, nói không chừng qua vài ngày nữa sẽ tự mình giải huyệt nữa!"

"Ừm." Lệ Thú gật đầu đồng ý: "Tin tưởng con, con sẽ ngăn cản cha con!"

---hết chương 81----

By Trạch Mỗ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: TTripleNguyen, huynhthuyns, meocon_97
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichmong77, cuccaca, pkd1984tn, vantruong, Vyvy le và 180 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.