Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 197 bài ] 

Mẹ, đừng đùa với lửa! - Phồn Hoa Đóa Đóa

 
Có bài mới 02.02.2015, 21:23
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12455 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới 40 - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 127: Đồ mất dạy

Người xui xẻo uống nước lạnh cũng tê răng, thậm chí ngay cả ngã ba cũng không có! Trình Du Nhiên nhíu nhíu mày, trong lòng mắng một tiếng, nhanh chóng đánh tay lái, bánh xe bể mất khiến tài lái xe của cô giảm bớt nhiều, hiện tại cũng chỉ có thể phóng tới chợ bán thức ăn bên cạnh, chỉ mong đó không phải là một tử lộ.

Vào lúc cô vừa muốn quẹo vào, trong xe trước mặt đưa ra một đầu, Văn Long duỗi cổ hô: "Chị dâu chịu đựng, chúng em tới rồi."

Làm sao cậu ta biết mình ở đây? Cái ý niệm này ở lóe lên rồi mất ở trong đầu Trình Du Nhiên, mặc kệ vì sao biết, có thể chạy tới trong lúc này nói rõ thằng nhóc này vẫn rất có lương tâm, đưa chân giẫm lên thắng xe, xe vòng cung nửa đường nhanh chóng ngừng lại.

Văn Long còn khẩn trương hơn so với cô, kể từ lúc nhận được lệnh bảo vệ của lão đại, anh ta cũng làm người ta chẳng phân biệt được ngày đêm cắm cọc ở gia tộc Hoắc Bối Nhĩ, liên tục mấy ngày cũng không động tĩnh, hôm nay anh ta đi ra ngoài làm chút chuyện, nghe người sắp xếp tốt nói chị dâu ra cửa, liền ngựa không ngừng vó chạy tới hướng này, nhưng anh ta đã thất thủ hai lần rồi.

Lần đầu tiên ở nước Thái trên đường đưa chị dâu đi tìm lão đại, kết quả chị dâu bị hải tặc cướp, lần thứ hai khoa trương hơn, trực tiếp bị người đưa vào hang ổ, còn đoạt lấy Tiểu Nặc từ trong tay anh ta. Lần này nếu như lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, anh ta cũng chỉ có thể tự sát tạ tội, cũng may, nhìn dáng dấp không có gãy tay cụt chân.

Ý bảo thuộc hạ phía sau xử lý truy binh, Văn Long nhanh chóng nhảy xuống xe tiến lên trước hỏi: "Chị dâu, chị không có bị thương chứ?"

"Tôi không sao." Quay đầu nhìn về phía chú Lâm nằm ở ghế phụ, máu tươi trước ngực đã ngưng chảy, trên mặt còn mang theo mỉm cười giải thoát, chết đã lâu.

Nhìn bên cạnh đột nhiên xuất hiện ông lão máu me khắp người, ở trong ấn tượng của Văn Long mấy ngày nay trong hình thuộc hạ hồi báo như chưa từng xuất hiện, có chút ngạc nhiên mà hỏi: "Chị dâu, vị này là --"

"Một ân nhân." Trình Du Nhiên thở dài, nếu như hôm nay không phải chú ấy tới nói với mình chân tướng, chỉ sợ cũng sẽ không mất mạng, "Chú Lâm không có người thân ở nước Mĩ, tìm một chỗ tốt an táng đi."

Văn Long đồng ý một tiếng, ân nhân chị dâu chính là ân nhân của anh ta, anh ta nhất định xử lý theo quy cách cao nhất.

"Anh Long, bắn chết chín, còn dư lại năm, toàn bộ bắt sống, không có ai chạy trốn."

"Lau dọn chiến trường, mặc kệ dùng thủ đoạn gì, đều phải tra ra được người phía sau bọn chúng, dám gây bất lợi với chị dâu, thật là chán sống." Cười lạnh một tiếng, Văn Long lại xoay đầu lại, mặt cung kính nói: "Chị dâu, lão đại còn có chút chuyện cần xử lý, bảo chị đi biệt thự chờ anh ấy."

Kiên định lắc đầu một cái, mặc dù đây là phương thức an toàn nhất, nhưng bản thân chuyện này là do Vạn Tuyết Cầm nhằm vào nhà họ Mộ thiết kế một cái bẫy, hơn nữa chú Lâm cũng bởi vì cô mà chết, cô tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn.

Chỗ bắn bác sỹ Lâm bị thương là tòa nhà cách đó không xa, Viêm Hạo Thừa mỉm cười, giống như thân sĩ ngồi ở chỗ đó, phát súng mới vừa rồi đúng là anh ta ra lệnh, chỉ có như vậy, Viêm Kinh Vũ và Viêm Dạ Tước mới có thể hoàn toàn trở mặt.

Lấy thủ đoạn của anh ta, cho dù vừa tới Newyork không có mấy ngày, muốn nắm giữ một chút tin tức của những thế lực khác cũng không khó khăn, huống chi Viêm Kinh Vũ liên lạc với  Vạn Tuyết Cầm ở trên bàn của anh ta.

Bản thân anh ta và Viêm Kinh Vũ là quan hệ lợi dụng lẫn nhau, Vạn Tuyết Cầm điện thoại, lần đầu tiên cô ta đánh tới thì anh ta đã biết cô ta muốn làm gì rồi, nhưng mà anh ta cũng không có ý định tham dự vào, hiện tại anh ta cần thế lực này, muốn tranh chấp với Viêm Dạ Tước căn bản là lấy trứng chọi đá, như vậy anh ta không ngại khi có người có thể giúp anh ta chỉnh đốn, cũng tốt vì sau này hoàn toàn nắm trong tay khu vực này.

Lúc này, một thuộc hạ quần áo bình thường đi tới, Viêm Hạo Thừa huấn luyện thuộc hạ chính là thủ đoạn như chính anh ta, không lấy được đồ, tận lực không để cho người khác cảm nhận được địch ý, giống như vừa rồi tên thuộc hạ này vẫn đi theo sau lưng mọi người, từ đầu đến cuối cũng đều không có ai hoài nghi thân phận của anh ta, ở sau khi kết thúc bắn nhau, ở trước mặt lượn một vòng lại lái xe chạy về.

"Thiếu gia, người của Vũ thiếu gia và Tước thiếu gia đã gặp nhau, người của Vũ thiếu gia, toàn quân bị diệt." Mặc dù Viêm Kinh Vũ cùng Viêm Dạ Tước là quan hệ thù địch, nhưng bọn hắn cũng không dám trực tiếp gọi tên, nếu không cũng chỉ có thể về nhà dưỡng lão.

"Trình Du Nhiên như thế nào?" Hai nhóm người gặp nhau, mấy tên ngu ngốc của Viêm Kinh Vũ làm sao có thể so với thuộc hạ bầy hổ lang của Viêm Dạ Tước, kết cục đã sớm định.

"Thuộc hạ vô năng, đối phương người đông thế mạnh, không có cơ hội bắn cô ta, hiện tại cô ta đã rời đi dưới sự bảo vệ của đám người Văn Long."

"Thôi, chỉ cần không có bại lộ là tốt rồi." Nghĩ dưới sự bảo vệ của đám người Văn Long thì Trình Du Nhiên không chết, khó khăn quả thật lớn một chút, chỉ cần Trình Du Nhiên không có chết là được, không có cô, muốn tìm thêm tử huyệt của Viêm Dạ Tước sẽ khó khăn.

Ánh mắt quét qua trên thân mọi người, Viêm Hạo Thừa lạnh lùng nói: "Thông báo xuống, trong khoảng thời gian này không có lệnh của tôi, bất luận kẻ nào cũng không thể xung đột với hai phe đó, nếu không, tự mình diệt."

Trong bệnh viện nhà họ Mộ, nghe bác sỹ Lâm đã xuất hiện, Vạn Tuyết Cầm cũng có chút không ngồi yên, ngay cả Viêm Kinh Vũ  trêu chọc cũng hờ hững, cho tới bây giờ nhà họ Mộ đều không liên quan đến hắc đạo, để cho cô đùa bỡn chút âm mưu quỷ kế còn có thể, hiện tại súng thật đạn thật đi bắt cóc người thậm chí giết người, bà ta không có lá gan đó, vải ka-ki giày cao gót đi trên mặt đất, phát ra âm thanh lộc cộc.

Ngược lại với bà ta, Viêm Kinh Vũ lại lười biếng ngồi ở chỗ thuộc về chức vụ tổng giám đốc, khóe miệng giương nhẹ nhìn hướng ngoài cửa sổ, anh ta tin tưởng tin tức mình tán phát Viêm Hạo Thừa đã biết, nói không chừng vào lúc này đang liều chết với Viêm Dạ Tước ở nơi nào, bắt hai người còn không phải là chuyện dễ như trở bàn tay, giải quyết họ, tùy tiện tìm người ra ngoài chịu tội thay cho người khác, về sau cả nhà họ Mộ chính là của anh ta rồi.

"Được rồi bảo bối, em đi lại làm đầu óc anh choáng váng, tới đây nghỉ ngơi một lát."

Vạn Tuyết Cầm đột nhiên đứng lại, tức giận trắng mặt nhìn anh ta nói: "Tôi cuối cùng cảm thấy sẽ có chuyện xảy ra, anh gọi điện thoại xác nhận thử xem."

"Được rồi." Viêm Kinh Vũ đồng ý một tiếng, nếu muốn hoàn toàn thu phục người phụ nữ này, thì phải cho bà ta chút ngon ngọt trước.

Anh ta còn chưa kịp gọi đi, thuộc hạ đột nhiên gọi lại, không đợi Viêm Kinh Vũ hỏi, thuộc hạ vội vàng nói: "Thiếu gia, bọn Mike thất thủ, không biết người của Viêm Dạ Tước nhận được tin tức từ nơi nào, người của chúng ta không có khả năng đánh trả."

"Hai người muốn cậu bắt đâu?" Đối với thuộc hạ sống hay chết, Viêm Kinh Vũ cũng không để ý, hiện tại chuyện anh ta quan tâm nhất là hai người Trình Du Nhiên như thế nào.

"Trình Du Nhiên không có việc gì, chỉ là bác sỹ kia bị bắn chết."

Viêm Kinh Vũ nhướng mày, nhanh chóng suy tư hơn thiệt chuyện này, bác sỹ chết rồi, chứng cớ trên tay hắn coi như đến tay Trình Du Nhiên nên tác dụng cũng không lớn, chỉ là như vậy cũng nói trước anh ta bại lộ, chuyện này với anh ta mà nói cũng không phải chuyện gì tốt.

Rốt cuộc là kẻ ngu ngốc nào nổ súng, còn có người của Viêm Dạ Tước làm sao lại chạy tới nhanh như vậy?

Cúp điện thoại, sắc mặt Viêm Kinh Vũ trở nên khó coi, suy nghĩ một chút, vẫn quyết định đi về trước xem xét tình hình cặn kẽ, ngẩng đầu hướng Vạn Tuyết Cầm nóng nảy chờ đợi nói: "Tôi có việc đi về trước." Nói xong, cũng không cho bà ta cơ hội hỏi, trực tiếp bước nhanh chân đi ra khỏi phòng viện trưởng.

Nhìn cửa phòng vẫn còn lay động, sắc mặt Vạn Tuyết Cầm tái xanh, người đàn ông này quả nhiên không phải người đáng tin tưởng, dẫu cho bà ta đã quyết định đi theo bên cạnh anh ta, gặp phải chuyện trước hết nghĩ tới vẫn là chính anh ta.

Tiếp thông điện thoại, hướng thư ký phía ngoài phân phó: "Lập tức gọi em tôi đến, nói tôi có việc gấp tìm nó."

Không đợi Vạn Nhã Cầm đến, Trình Du Nhiên đến trước.

Đám người Văn Long túm tụm, Trình Du Nhiên với gương mặt lạnh lùng đi vào bệnh viện nhà họ Mộ, cảnh vệ trẻ tuổi ở cửa vốn còn muốn tiến lên chặn lại, lập tức bị người đời trước kéo lại, mặc dù bọn họ không biết đám người mặc đồng phục màu đen phía sau có lai lịch thế nào, chỉ là bọn họ vẫn biết Trình Du Nhiên đi ở phía trước, ngày tang lễ tổng giám đốc, nhiều người có thân phận đi tới dự lễ, kết quả tiểu thư đi chưa nói, lúc rời đi lại gần như mang mọi người đi.

Đừng nói bản thân cô là chủ nhân bệnh viện này, coi như không phải, bọn họ cũng không chọc nổi!

Quen việc dễ làm đi tới bên ngoài phòng viện trưởng, thư ký thấy có người tới vội muốn tiến lên hỏi, lại nghe Văn Long bên cạnh quát lên: "Vạn Tuyết Cầm ở nơi nào?" Từ lúc bắt được người tra hỏi, anh ta đã biết người chủ mưu phía sau màn là Viêm Kinh Vũ và Vạn Tuyết Cầm, giờ phút này đương nhiên không có sắc mặt tốt.

Thư ký cũng gặp qua rất nhiều nhân vật lớn, nghe đối phương không có ý tốt lại thoải mái nói: "Tổng giám đốc đang ở phòng viện trưởng làm việc công, mấy vị có hẹn trước hay không?"

"Tổng giám đốc? Bà ta cũng xứng ư!" Trình Du Nhiên hừ lạnh một tiếng, trực tiếp tiến lên đẩy cửa phòng ra, không để ý tới thư ký ngăn cản, vọt vào.

"Dì Cầm, nhanh như vậy đã lên làm tổng giám đốc, trước kia lúc ba tôi làm, cũng không có ai dám ngăn cản tôi."

Vạn Tuyết Cầm không ngờ Trình Du Nhiên lại tới nhanh như vậy, trong ánh mắt thoáng qua bối rối, ngay sau đó mang theo giọng nói nghề nghiệp: "Hết cách rồi, lão gia đột nhiên rời đi, tất cả mọi chuyện đều cần tôi tới xử lý, còn phải phòng bị vài người có bụng dạ khó lường gây bất lợi đối với bệnh viện, chẳng qua sau này tôi sẽ nói với họ, lần sau con trở lại tuyệt đối sẽ không có người ngăn trở."

"Không cần." Trình Du Nhiên khoát tay, đem máu và báo cáo kiểm tra đo lường bỏ trên bàn, bác sỹ Lâm đã chết, những thứ đồ này trên căn bản cũng không có chỗ dùng, lạnh lùng nói với Vạn Tuyết Cầm: "Cho bà thời gian ba ngày cân nhắc, nên làm như thế nào do chính bà lựa chọn." Lúc này, đám người Văn Long giống như tìm được bóng dáng lão đại ở trên người cô.

"Chị" Vạn Nhã Cầm vội vàng chạy tới, không thể nghĩ đến thấy Trình Du Nhiên ở chỗ này, không khỏi tức giận đằng đằng nói: "Cái tiện chủng --"

Bộp một tiếng, Vạn Nhã Cầm còn chưa nói hết, một cái tát vang dội in lên nửa mặt trái của cô ta, Trình Du Nhiên cười lạnh: "Quả nhiên đều là đồ mất dạy."

"Chị, vì sao cô ta lại tới?" Mặc dù Vạn Nhã Cầm cậy mạnh, nhưng không ngốc, bàn tay này tạm ghi ở trong lòng, về sau cô ta nhất định trả lại gấp mười lần, chờ Trình Du Nhiên đi, cô ta mới che gương mặt nóng hừng hực hỏi.

"Chừng nào thì em mới có thể lớn lên!" Thấy em gái vẫn mạo hiểm, Vạn Tuyết Cầm thở dài, chỉ là chuyện quá khẩn cấp, bà ta cũng không có thời gian giáo dục em gái, nhỏ giọng nói: "Bây giờ em lập tức đi tìm Lãnh Triệt, bảo cậu ta đưa em đi Châu Âu, lần này vô luận như thế nào em đều phải làm theo những gì chị nói."



Đã sửa bởi quacauphale lúc 13.04.2015, 10:24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Lynazon, traiothiem
     

Có bài mới 02.02.2015, 21:24
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12455 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới 40 - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 128: Vũ khí của phụ nữ

Nhìn mặt oán độc của em gái, Vạn Tuyết Cầm lắc đầu một cái, tại sao cùng là một mẹ sinh ra, em gái cô lại luôn lỗ mãng thế này, nếu như chuyện trước kia bà ta giao làm thay thành công, hiện tại cũng không cần phải nhìn sắc mặt người ta.

Vạn Tuyết Cầm là động não, ngay từ trước lúc Trình Du Nhiên trở về Newyork, bà ta đã suy tính sẽ có một ngày chuyện sẽ bại lộ, cho nên mới không chỉ một lần dặn dò em gái, nhất định phải lấy được tim Lãnh Triệt, chỉ cần có thể thiết lập quan hệ với nhà họ Lãnh, họ có thể không cố kỵ chút nào thừa kế nhà họ Mộ, đáng tiếc bà ta quên mất bản tính của em gái, không chỉ có cậy mạnh tùy hứng mà trong mắt không có người khác, cho tới bây giờ nói chuyện đều không suy nghĩ, phụ nữ như vậy sao có thể vừa mắt thiếu gia nhà họ Lãnh?

Vạn Tuyết Cầm thở dài, tiện tay lấy ra một chai rượu thuốc từ trong hòm thuốc bên cạnh, cẩn thận bôi trát khắp nơi trên mặt em gái, nhẹ giọng mà hỏi: "Còn đau không?"

"Đau." Vạn Nhã Cầm toét miệng, có chị bảo vệ, từ nhỏ đến lớn cô ta đâu chịu nổi khi dễ, kể từ lúc Trình Du Nhiên trở lại đều lần lượt ra tay, hơn nữa mỗi lần đều nặng hơn trước, bên ngoài là tiện nhân trộm đàn ông, thế nhưng để cho cô ta bị khuất nhục lớn như vậy, cô ta nuốt không trôi cục tức này.

Vạn Tuyết Cầm độc ác nói: "Đau là được rồi, tránh cho em cả ngày không biết nặng nhẹ."

"Chị, ngay cả chị cũng nói em như vậy!" Gương mặt Vạn Nhã Cầm uất ức, đây chính là do con tiện nhân kia đánh.

"Nhìn dáng vẻ của em, bảo chị làm sao yên tâm để em đi ra ngoài một mình --"

"Cái gì?" Nghe giọng điệu chị hình như muốn cho mình đi xa nhà, Vạn Nhã Cầm hỏi vội: "Chị, chị định để em đi nơi nào?"

"Châu Âu, em đi tìm Lãnh Triệt, bảo cậu ta đưa em đi." Vạn Tuyết Cầm nhẹ nhàng khạc ra, trong giọng nói mang theo giọng không tha kháng cự, mặc dù nhà họ Lãnh sẽ không vì họ gây bất lợi với Viêm Dạ Tước, nhưng giúp một tay đưa người vẫn không có vấn đề.

Bà ta dùng thời gian hơn mười năm mới thừa kế được nhà họ Mộ, không tới một khắc cuối cùng bà ta quyết không buông tay, nhưng chuyện này không liên quan đến em gái, đó là người thân duy nhất, mặc kệ như thế nào cũng không thể để cho cô ta bị thương tổn, cho nên phải sắp xếp xong tất cả trước, người của Viêm Dạ Tước đều sẽ không dễ trêu chọc.

Vạn Nhã Cầm nhíu nhíu mày, không hiểu hỏi: "Tại sao đi Châu Âu, chúng ta căn bản cũng không có người quen ở Châu Âu."

Nhìn mặt mờ mịt của em gái, lòng Vạn Tuyết Cầm trầm xuống, lúc này mà cô ta còn có bộ dáng này, xem ra, là dạy dỗ cô ta một chút rồi, nếu không, đi cũng như không.

Mặt lạnh, Vạn Tuyết Cầm trầm giọng hỏi: "Em biết tại sao lễ đính hôn không thành không?"

"Còn không phải là do con tiện nhân Trình Du Nhiên." Nhắc tới Trình Du Nhiên, Vạn Nhã Cầm liền hận đến cắn răng nghiến lợi, siết quả đấm nói: "Nếu như không phải là cô ta, bây giờ em đã là --"

"Em im miệng cho chị!" Vạn Tuyết Cầm quát lạnh một tiếng, trực tiếp cắt đứt ảo tưởng của Vạn Nhã Cầm  : "Em cho rằng nhà họ Lãnh thật sự quan tâm đến ước định ban đầu ư, Trình Du Nhiên chẳng qua là cớ của Lãnh Triệt thôi, không có cô ta, còn sẽ có Vương Du Nhiên, Lý Du Nhiên, cho tới bây giờ Lãnh Triệt đều không muốn kết hôn với em."

"Không thể nào." Vạn Nhã Cầm giống như bị một cây gậy đập vào trên đầu, lớn tiếng kêu lên: "Lãnh Triệt thích em đấy, nếu không anh ấy sẽ không mua nhiều quà tặng cho em." Ngoài miệng nói xong, trong lòng đã sớm rối loạn.

"Lãnh Triệt là tên hoa hoa công tử, phụ nữ biết cậu ta ai mà không được quà tặng?" Vạn Tuyết Cầm đã quyết định khiến em mình tỉnh ngộ, hừ lạnh một tiếng nói: "Cậu ta thích em ư, điêu ngoa tùy hứng, trong mắt không có người khác, trừ bộ dạng xinh đẹp, tự em nói xem mình có điểm nào mạnh hơn so với người khác?"

"Chị, chị không sao chứ, em là em ruột của chị, sao chị có thể nói em như vậy?" Sắc mặt Vạn Nhã Cầm khó coi nhìn chị gái, nếu như là người khác nói như vậy, cô ta đã sớm bộc phát.

"Hiện tại nói cho em biết, dù sao cũng hơn là đợi đến khi em bị người ta bán còn giúp người ta kiếm tiền." Vạn Tuyết Cầm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Nhã Cầm, chừng nào thì em mới có thể thấy rõ mình?"

Nói xong, Vạn Tuyết Cầm thở dài nặng nề, cũng lạ, trước kia chính bà ta quá mức cưng chiều em gái, cho dù sự việc rối ren thì bà ta cũng có thể đi thu thập tàn cuộc.

"Nhưng. . . . . . Nhưng em nên làm thế nào?" Một lát sau, Vạn Nhã Cầm mới ngẩng đầu lên nhìn về phía chị, hình như là cũng ý thức được thiếu sót trong tính cách của mình, trên sắc mặt trắng bệch viết đầy mê mang.

Biết đổi là tốt rồi, cuối cùng trong lòng Vạn Tuyết Cầm coi như là thở phào một cái, mình chưa bao giờ nói những lời nặng lời với em gái, thật sự sợ cô ta sẽ trực tiếp tức giận chạy đi, như vậy chẳng những không có tác dụng còn khiến bà ta loạn càng thêm loạn, bây giờ nhìn lại, bà ta cũng hy vọng cô ta sẽ mạnh hơn so với người khác.

"Phụ nữ, vũ khí lớn nhất chính là mình." Nhìn dòng người hối hả ngoài cửa sổ, Vạn Tuyết Cầm nhẹ giọng nói: "Đàn ông đều là đồ đê tiện, chỉ cần mình để cho hắn cảm thấy mình nợ hắn, có cảm giác áy náy, cho dù mình phạm phải tội lớn hơn nữa cũng không cần tù túng."

"Giống như là Trình Du Nhiên?" Vạn Nhã Cầm cái hiểu cái không hỏi.

Xem ra em gái này của cô coi Trình Du Nhiên thành kẻ địch lớn nhất rồi, như vậy cũng tốt, về sau cũng có mục tiêu phấn đấu, Vạn Tuyết Cầm gật đầu nói: "Cũng gần như là thế, đối với gã đàn ông không có tác dụng với mình, em đều cho dáng vẻ cao cao tại thượng, như vậy mới có thể làm cho lòng hư vinh của người đàn ông em muốn chinh phục được thỏa mãn, hắn thỏa mãn, em muốn làm gì đều được."

Giờ phút này trong lòng Vạn Nhã Cầm rung động tột đỉnh, dù sao cô ta cũng không nghĩ ra, chính cô ta thấy người chị bình thường xem ra đoan trang thục nhã lại sẽ nói ra lời như vậy, trừng mắt nhìn, không biết nói gì.

"Trong lúc nhất thời không tiếp thụ nổi cũng rất bình thường, quá nhiều phụ nữ không lợi dụng được vũ khí của mình, nếu không thế giới này nào sẽ là thiên hạ của đàn ông?" Vạn Tuyết Cầm cười ngạo nghễ, đáng tiếc thời gian không chờ ai cả, nếu như có thể cho bà ta thêm thời gian, bà ta tuyệt đối có thể thành lập vương quốc thuộc về mình.

Mất mác trong mắt lóe rồi mất, Vạn Tuyết Cầm tiếp tục nói: "Hiện tại không làm được không cần gấp gáp, hãy nhớ, về sau gặp chuyện thì suy nghĩ là được."

Nói qua đưa cho cô ta một tờ giấy nói: "Sau khi em đến Châu Âu, tới nơi này đi học, tứ thiếu gia Viêm Lãng nhà họ Viêm là tên hoa hoa công tử, muốn thiết lập quan hệ với cậu ta cũng không khó, chỉ cần em lợi dụng tốt nhất vốn liếng của mình, cho dù Viêm Dạ Tước cũng không dám làm gì em."

Vạn Nhã Cầm nghi ngờ hỏi: "Nhưng nếu anh ta là hoa hoa công tử, ở nhà họ Viêm chưa chắc có thể có tiếng nói?"

"Có thể nghĩ như vậy, nói rõ lời của chị em đã nghe lọt được." Mặt Vạn Tuyết Cầm tán thưởng, khẽ mỉm cười nói: "Có điều mọi việc không cần chỉ nhìn bề ngoài, Viêm Lãng làm như vậy nhìn như là mặc kệ chuyện nhà họ Viêm, nhưng sinh ở nhà họ Viêm thì làm sao có thể không có quyền lực tranh giành, lại nói em xem những phụ nữ bên người cậu ta, tùy tiện chọn ra cũng có một thế lực không nhỏ, người như vậy sẽ không có dã tâm?"

"Chị, còn chị thì sao?" Vạn Nhã Cầm đột nhiên hỏi, nếu rời đi cần tìm Lãnh Triệt hộ tống, chẳng phải là chị càng thêm nguy hiểm?

"Yên tâm đi, chị sẽ không có việc gì." Vạn Tuyết Cầm cười cười, khóe miệng nhẹ nhàng nâng lên: "Hiện tại bệnh viện nhà họ Mộ chính là một khối thịt béo, Viêm Kinh Vũ và Viêm Dạ Tước đều mơ tưởng độc thôn, nhưng hắc đạo có quy định của hắc đạo, nháo nhỏ tạm được, giống như nhà họ Mộ là bệnh viện toàn cầu hóa, không lấy được đồng ý của bộ phận cấp cao, sẽ không thể nào ngồi ổn, mà chị là quân nhưng mới là người danh chính ngôn thuận thừa kế."

Vạn Nhã Cầm lo lắng hỏi: "Chị không sợ bọn họ phái người ám sát?"

"Bọn họ có lẽ sẽ ám sát người bên cạnh chị, thậm chí là hù dọa chị, nhưng tuyệt sẽ không ám sát, Viêm Kinh Vũ cần chị tới khống chế cục diện, về phần Viêm Dạ Tước, những mầm mống nhà họ Viêm đã sớm mong đợi anh ta phạm sai lầm để thay thế, nếu như anh ta thật sự làm như vậy thì cũng không xứng làm người nói chuyện Viêm bang." Vạn Tuyết Cầm cười tự tin, ngay sau đó nói: "Ngược lại là em, từ nay về sau ở một mình phải chú ý nhiều hơn, có thể người phụ nữ ngây ngô ở bên cạnh Viêm Lãng, nhưng cũng không phải đạng dễ đối phó."

"Yên tâm đi, em nhất định sẽ cố hết sức." Lần đầu tiên không có chị ở bên cạnh chỉ điểm, cô ta quả thật có chút thấp thỏm, trong tay theo bản năng muốn nắm thứ gì, kết quả không cẩn thận, hai bình máu nhỏ rớt ra từ trong túi hồ sơ trên bàn.

Tò mò cầm phần báo cáo kiểm tra đo lường nhìn xem, thuận miệng hỏi: "Chị, đây là giám định DNA của ai?" Ở bệnh viện một thời gian, miễn cưỡng còn có thể nhìn hiểu.

Trình Du Nhiên đã biết, hiện tại cũng không cần thiết giấu giếm em gái của mình, Vạn Tuyết Cầm lạnh nhạt nói: "Là lão gia và Quân Nhiên."

"Anh rể không phải đã --" Thấy kết luận phía dưới, sắc mặt Vạn Nhã Cầm nhất thời đại biến, nói lắp bắp: "Chị. . . . . . Nó. . . . . . Quân Nhiên. . . . . ."

Sắc mặt Vạn Tuyết Cầm trầm xuống: "Lời chị vừa nói em đều quên sao? Phàm là phải suy nghĩ nhiều một chút, không nên khinh địch mà ở trước mặt người khác bại lộ ý nghĩ của mình."

"Nhưng Quân Nhiên rõ ràng là đứa bé mà chị và anh rể sinh ra, làm sao có thể --" Hôm nay thật sự quá nhiều chuyện ngoài ý muốn, khiến trong khoảng thời gian ngắn Vạn Nhã Cầm căn bản không tiếp thụ nổi, có điều hiện tại cô ta ngược lại hiểu tại sao Trình Du Nhiên lại có khí thế to lớn rồi.

"Nếu như ban đầu không cần biện pháp như thế, sao chúng ta có thể đường hoàng vào nhà họ Mộ ở?" Vạn Tuyết Cầm khinh thường cười một tiếng, đem nói ra sự việc năm đó mình lừa gạt Mộ Viễn Chi, sau thế nào bị bác sỹ Lâm phát hiện, đợi chút, từ đầu tới đuôi mà nói, sau khi em gái đi Châu Âu không biết hai người có còn cơ hội gặp mặt hay không, hậu quả chuyện này nhất định phải để cho cô ta biết rõ ràng, cũng coi là trước khi đi cho cô ta bài học.

Vạn Nhã Cầm quả nhiên bị chấn kinh, dù thế nào cô ta cũng không nghĩ ra, chị thế nhưng dùng phương thức này ở nhà họ Mộ hơn mười năm, còn thừa kế gia sản nhà họ Mộ, loại thủ đoạn tay không bắt sói trắng để cho cô ta cảm thấy lạnh cả người.

"Đây chính là vũ khí của phụ nữ, chỉ cần em lợi dụng tốt, có tác dụng hơn nhiều so với tiền cùng súng." Vạn Tuyết Cầm chẳng những không cảm thấy vô sỉ, ngược lại dương dương tự đắc nói: "Đáng thương cho Trình Oánh ngu ngốc kia, coi như bà ta là giáo sư y khoa thì thế nào, còn không phải là làm mai mối cho chị."

"Không sợ nói cho em biết một bí mật" Vạn Tuyết Cầm nhìn cửa một chút, nhẹ nhàng nói ở bên tai em gái: "Trình Oánh nhảy lầu, cũng là do một tay chị tạo thành đấy!"


Đã sửa bởi quacauphale lúc 13.04.2015, 10:25.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Lynazon, nhibolun, traiothiem
     
Có bài mới 02.02.2015, 21:31
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12455 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới 40 - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 129: Thời điểm kết thúc

Vạn Nhã Cầm với tâm sự nặng nề đi ra khỏi phòng viện trưởng, cánh cửa mới vừa rồi bị cô ta kéo ra, sau khi buông tay ra tự động đóng lại, phát ra một tiếng phịch.

"Vạn tiểu thư, cô không sao chú?" Thư ký vẫn tẫn chức tẫn trách ngồi ở cương vị của mình, thấy bộ dáng này của Vạn Nhã Cầm lập tức tiến lên quan tâm hỏi, mặc dù cô ta cũng không thích cô gái phi dương bạt hổ (ngang ngược) này, chỉ là dầu gì cũng là em gái tổng giám đốc, cô ta là một thư ký nho nhỏ dĩ nhiên không chọc nổi.

Ngoài dự liệu của thư ký, Vạn Nhã Cầm thế nhưng không giống như ngày thường là nhìn cô ta chửi mắng một trận, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu một cái, giống như là chịu đả kích gì.

Cô ta quả thật bị đả kích, chuyện đã xảy ra hôm nay so với chuyện đời này cô ta trải qua còn kích thích hơn nhiều, lý luận vũ khí, lấy đứa bé giả loạn thật, hại chết mẹ Trình Du Nhiên, thậm chí hợp tác cùng người trong hắc đạo, bất luận chuyện nào cũng có thể lật nghiêng người chị ở trong cảm nhận và ấn tượng của cô ta, song suy nghĩ một chút lại thấy vô cùng có đạo lý, nếu như không làm như vậy, sao cô ta có thể cả ngày áo cơm không lo.

"Tiểu thư, chuyện mới vừa rồi phía dưới đã có người báo cảnh sát, hiện tại cảnh sát đang ở phòng tiếp khách lầu dưới, tổng giám đốc có nói sự kiện này xử lý như thế nào hay không?" Trong bệnh viện hàn họ Mộ cuối cùng có một ít người không biết Trình Du Nhiên, thấy một đám người đàn ông lực lưỡng áo đen xông tới, theo bản năng bấm điện thoại báo cảnh sát.

"Không cần." Nếu là lúc trước, có lẽ Vạn Nhã Cầm còn có thể gửi hy vọng vào bọn họ, nhưng bây giờ cô ta cũng không có một chút ý nghĩ, nơi này là chiến trường của Viêm Kinh Vũ và Viêm Dạ Tước, đừng nói là cảnh sát quèn, cho dù người tổng cục Newyork tới cũng không dùng được, nhân vật như vậy bọn họ căn bản không chọc nổi.

"Tùy tiện mượn cớ đuổi bọn họ đi là được, chị cần suy tư một vài chuyện, cho nên không có sự phân phó của chị ấy, bất luận kẻ nào cũng không cho phép đi vào quấy rầy." Thấy thư ký muốn nói lại thôi, Vạn Nhã Cầm trực tiếp khoát tay áo, sau tiếp tục nói: "Chuẩn bị cho tôi một chiếc xe ở phía sau cửa, đừng để cho người khác thấy."

"Tiểu thư chờ." Mặc dù thư ký tràn đầy nghi ngờ, nhưng mà vẫn xuống chuẩn bị ngay.

Quay đầu lại liếc nhìn cửa phòng viện trưởng, Vạn Nhã Cầm hạ quyết tâm xong thì đi về phía cửa, cô ta biết lần này đi có lẽ chính là vĩnh biệt, nhưng sống ở chỗ này chẳng những không có bất kỳ tác dụng gì, ngược lại sẽ khiến chị có nhiều lo lắng hơn, cắn răng, trong mắt lóe lên nồng nặc sát ý, sớm muộn cũng có một ngày, cô ta sẽ khiến Trình Du Nhiên trả lại gấp mười gấp trăm lần!

Ở trong phòng viện trưởng, một luồng ánh sáng mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh khổng lồ, rơi vào trên ghế da thật, Vạn Tuyết Cầm hơi híp cặp mắt, ánh mặt trời khiến cho da bà ta càng thêm đỏ thắm trong suốt, đưa em gái đi, coi như là giải quyết chuyện lớn duy nhất trong lòng bà ta, trên mặt tràn đầy mỉm cười buông lỏng.

Dùng cánh tay chống lên cằm, suy tư bước hành động kế tiếp, chuyện đi tới bước hôm nay, bà ta cũng không có hối hận, mặc dù kể từ khi vào cửa nhà họ Mộ, Mộ Viễn Chi căn bản không có chạm qua bà ta, nhưng ở trong mắt bà ta, cho tới bây giờ cũng không có yêu và hận, người đàn ông đó chỉ là công cụ lợi dụng của bà ta.

Hơn mười năm mưu đồ, chỉ kém một bước cuối cùng, hiện tại, nên là thời điểm kết thúc rồi!

Nhanh chóng bấm điện thoại, một giọng nói ngả ngớn từ bên trong vang lên: "Bảo bối có chuyện gì không, tôi đang bận đây?"

Bận? Chỉ sợ là đang tính toán xem làm như thế nào mới có thể dùng tổn thất nhỏ nhất đổi lấy lợi ích lớn nhất! Vạn Tuyết Cầm cười lạnh trong lòng, nếu để cho mình ký kết đồ đó, làm sao có thể dễ dàng để cho anh ta không đếm xỉa đến?

Khẽ mỉm cười, Vạn Tuyết Cầm nhẹ giọng nói ra: "Có chuyện cần anh giúp một tay, chỉ cần làm xong chuyện này, về sau nhà họ Mộ sẽ là của anh." Nói xong, đem kế hoạch của mình nói một lần.

May là Viêm Kinh Vũ xuất thân từ nhà họ Viêm, cũng bị quả quyết của Vạn Tuyết Cầm dọa, trầm giọng hỏi: "Em nhất định phải làm như vậy?"

"Dĩ nhiên." Vạn Tuyết Cầm xì mũi coi thường đối với nghi vấn của Viêm Kinh Vũ, con em cao cấp trong gia tộc thế giới, cũng chẳng qua như thế, trong lòng mặc dù nghĩ như vậy, ngoài miệng vẫn là ôn dịu dàng: "Chuyện này chỉ cần cẩn thận một chút, đối với anh mà nói là dễ dàng, sau anh chỉ cần phất cờ hò reo ở lúc mấu chốt vì em là được."

"Nếu em đã phóng khoáng, tôi có gì phải lo lắng, không thành vấn đề, tôi đồng ý chuyện này."

"Vậy tôi sẽ chờ tin tức tốt của anh." Vạn Tuyết Cầm cười quyến rũ một tiếng cúp điện thoại, nằm ngửa ở trên ghế ngồi nhẹ giọng nói ra: "Trình Du Nhiên, tôi xem cô lấy cái gì đấu cùng tôi."

Tiểu học Green là một trường học Quý tộc nổi tiếng nhất Newyork, muốn đi học ở chỗ này, không chỉ phải nộp học phí cực kỳ đắt giá, người trong gia tộc cũng phải có địa vị xã hội lớn mạnh, dĩ nhiên, kết quả của trường học này thì tiểu học bình thường không cách nào so sánh.

Khóa thực tế cuối cùng cũng kết thúc, Mộ Quân Nhiên là người cuối cùng đi ra từ trong sân trường, sắc mặt âm trầm trước sau như một, cũng không phải anh ta muốn như vậy, mỗi lần Vạn Tuyết Cầm chỉnh dung mặc dù phạm vi không lớn, nhưng hơn mười năm chịu đủ tàn phá, cũng làm cho trên mặt anh ta để lại một chút vết rạn, gương mặt biểu lộ quá lớn sẽ đau đớn.

"Thiếu gia, rốt cuộc cậu cũng đi ra rồi." Đây chính là tài xế A Hoa cố định đến đón, cũng khó trách anh ta nói như vậy, trên tính cách Mộ Quân Nhiên có chút cô độc, mỗi lần đều chờ người khác ra xong mới ra, lần này cũng không ngoại lệ.

Mặt Mộ Quân Nhiên không biểu cảm hướng A Hoa gật đầu một cái, đi theo phía sau anh ta đi tới cạnh xe nhà mình, ánh mắt quét qua chiếc xe kia bên cạnh thì đột nhiên sững sờ, trong trường học đã không còn ai, sao nơi này còn có xe đỗ?

Nhưng mà anh ta cũng chỉ suy nghĩ một chút, những chuyện này không có quan hệ gì với anh ta, hiện tại anh ta muốn làm chính là lập tức về nhà, sau đó làm bài, bởi vì mẹ đã phân phó.

"Lão đại, người đến." Trong cửa sổ xe đen nhánh, một người đàn ông lực lưỡng da đen đẩy người đeo kính đen bên cạnh một cái nói.

Người nọ gật đầu một cái, tháo kính mát xuống, lộ ra một đôi mắt màu xanh thẩm, giọng nói trầm thấp: "Chuẩn bị hành động."

Mộ Quân Nhiên còn không biết mình lập tức tai vạ đến nơi, vừa đi vừa khẽ đá cục đá dưới chân, lúc đang đi ngang qua chiếc xe kia, cửa sổ xe đột nhiên mở ra, một họng súng đen ngòm đưa ra ngoài.

"Thiếu gia cẩn thận." A Hoa không ngờ có người thế nhưng lớn mật đến ở nơi này trứ danh tiểu học cửa giết người, hiện tại anh đã ngồi ở xe  buồng lái lên, nữa xông tới đã tới không kịp rồi, vội lớn tiếng nhắc nhở, ngay sau đó nhanh chóng phát động xe hướng bên cạnh chiếc xe kia đụng tới.

Pằng pằng, hai tiếng đồng thời vang lên, lúc A Hoa đụng vào chiếc xe kia, đạn cũng đã từ trong súng lục bay ra, cũng may nhờ A Hoa  nhắc nhở, Mộ Quân Nhiên đầu tiên là sửng sốt sau đó lập tức chạy, vốn là bắn về phía trái tim của anh ta thì lại ghim vào trước ngực phải, bụp bụp một tiếng ngã nhào trên đất.

"Khốn kiếp." Ở đầu xe bị đụng hướng tới bên cạnh  một thoáng, lão đại đã thấy mình này trí mạng nhất thương thế nhưng xuất hiện sai lầm, trong miệng mắng một tiếng liền lao ra xe nếu bổ túc nhất thương.

Chỉ là đúng lúc này, A Hoa đã nhanh chóng đem xe để ngang giữa hắn và thiếu gia, nắm túi đeo lưng của thiếu gia kéo anh ta vào trong xe, trong miệng lớn tiếng hô: "Thiếu gia, cậu không sao chứ?"

Không ngờ nhiệm vụ đơn giản như vậy bị tài xế đáng chết phá hư, trong cơn tức giận lão đại thay đổi họng súng, đạn liên tục gầm thét bắn ra ngoài.

Có thể đi theo bên người Mộ Quân Nhiên, A Hoa chẳng những có bản lĩnh, còn hiểu chút y thuật, vội nằm ở chỗ ngồi, đồng thời lập tức cầm máu cho thiếu gia, nữa tiếp tục như vậy, không bị bắn chết máu cũng chảy khô.

"May mà không có việc gì." Thiếu gia đã ngất đi, nhưng mạch đập truyền tới hơi thở yếu ớt nói rõ còn có thể cứu, không để ý tới xem mặt người hành hung, A Hoa trực tiếp đạp cần ga, đánh tay lái dời một bên, nhanh chóng chạy ngược hướng về nhà.

Anh ta cũng không ngu, nếu đối phương mai phục ở chỗ này, khẳng định biết đường về nhà của bọn họ, vì phòng ngừa xuất hiện ngoài ý muốn, vẫn nên đi đường vòng trở về.

"Đuổi theo!" Sắc mặt lão đại có chút khó coi, trước đó anh ta vỗ ngực nói không thành vấn đề, không thể nghĩ đến xuất hiện sai lầm, hiện tại chỉ có thể liều mạng đuổi theo, mau sớm giải quyết hết.

"Thiếu gia, chịu đựng, lập tức sẽ đến nhà." Mặc kệ Mộ Quân Nhiên có thể nghe thấy hay không, A Hoa lớn tiếng hô, mồ hôi trên trán từng giọt từng giọt rơi vào trên tay lái, thân là tài xế kiêm vệ sỹ của thiếu gia, xảy ra chuyện như vậy, anh ta chỉ có thể mong mỏi lấy công chuộc tội.

Pằng pằng--

Tiếng súng liên tục vang lên ở phía sau, đạn gào thét lao về phía xe hơi, chỉ là xe để thiếu gia nhà họ Mộ ngồi, năng lực chống đạn đương nhiên không kém, đầu đạn ghim ở sau cửa xe, nhưng không có tổn hại đến thủy tinh chút nào.

"Đáng chết!" Lão đại mắng một tiếng, đem mục tiêu đặt ở trên lốp xe, mặc dù khó khăn càng lớn hơn rất nhiều so với cửa sổ xe, nhưng anh ta cũng không tin bánh xe cũng có năng lực chống đạn mạnh như vậy.

Chiếc xe qua đường thấy hai chiếc xe giống như trâu điên, vốn còn muốn mắng đôi câu, nhưng nghe được tiếng súng pằng pằng lập tức đem cổ rụt trở về, dừng xe dừng xe, đường vòng đường vòng, mặc dù nước Mĩ không hạn chế súng, nhưng trắng trợn nổ súng ở trên đường cũng ít khi thấy.

Sau khi lão đại liên tục đổi mấy băng đạn, đạn rốt cuộc bắn vào trên lốp xe, vừa bắt đầu còn có thể gắng gượng qua hai phát, liên tục mấy lần nổ súng, bánh xe rốt cuộc không thể chịu đựng được, phịch một tiếng nổ tung.

A Hoa là một tài xế tốt, nhưng so với Trình Du Nhiên lại kém hơn rất nhiều, một bánh xe bị nổ, xe nhanh chóng lệch hướng về phía bên cạnh, nếu như không phải là anh ta dùng sức đè ép tay lái, sợ rằng xe đã bị lật ngược.

A Hoa nhìn, hiện tại anh ta đang ở cây cầu lớn, hàng rào bên cạnh cách anh ta chỉ có vài mét, chỉ cần nhảy từ trên cầu xuống sông, anh ta có cơ hội mang thiếu gia chạy trốn.

Không chút nghĩ ngợi, đem thiếu gia bảo hộ ở ngực, một cước đá văng cửa xe liền chạy hướng hàng rào.

"Muốn chạy? Không dễ dàng như vậy." Lão đại cười lạnh một tiếng, nói với người đàn ông lực lưỡng da đen bên cạnh: "Bắn." Đồng thời trên tay cũng không dừng lại, đạn liên tiếp bay ra ngoài.

Phịch một tiếng, vào lúc một cái tay A Hoa đã sờ tới hàng rào, một bóng đen hung hăng đụng vào trên người anh ta, lực lượng khổng lồ trong nháy mắt đụng gảy chân trái của anh ta, đồng thời nửa người bên trái tê dại, thân thể cũng bị hung hăng vứt ra ngoài.

"Thiếu gia, tôi chỉ có thể làm đến vậy." A Hoa hét lớn một tiếng, dồn hết hơi sức toàn thân ném Mộ Quân Nhiên ra ngoài --


Đã sửa bởi quacauphale lúc 13.04.2015, 10:26.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Lynazon, traiothiem
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 197 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Andreasygu, gia ky pham, huyen000, jubae, thuytiendn, Tiểu Linh Đang và 172 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.