Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 27.01.2015, 14:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5609 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@Mỗ: Được một lúc thôi người, sau đó lại lười lại  :sofunny:  :sofunny:  :sofunny:



Chương 275: Nghi ngờ

Tử Tình đang muốn mở miệng cự tuyệt, lão gia tử đã nói trước: "Tử Tình, đừng nghe bà ngươi."

Lão gia tử nói xong lại nói với Điền thị: "Được rồi, đến bây giờ mà ngươi còn không rõ à? Ít nhiều chuyện đi, bây giờ ngươi có muốn thuê người không, nếu không phải ngươi đã lớn tuổi thì ai thèm quan tâm đến ngươi chứ?"

Điền thị nghe lão gia tử nói, cảm thấy mất mặt, trầm giọng: "Mướn người nào, nàng dâu nhà ai mà không hầu hạ lão nhân hả? Nếu có lòng thì tự mình đến đây hầu hạ." Điền thị thấy mình không có tiếng nói gì trong chuyện tìm việc cho con cháu, dứt khoát làm khó dễ Thẩm thị.

"Bà, vậy thay phiên nhau mà làm đi, để đại nương đến trước, bọn họ là trưởng tử dâu cả đấy, lúc trước cũng nói rồi, bọn họ chiếm lão phòng, sẽ phụng dưỡng lão nhân. Bà không quên chứ?" Tử Tình cười, nhìn về phía Điền thị.

"Tử Tình, dẫn nương ngươi về nhà đi, bà ngươi muốn tự mình làm việc, các ngươi đừng quan tâm." Lão gia tử nói.

"Ta cũng không nói ta muốn tự mình làm, ngay cả thùng nước ta còn bê không nỗi, còn phải chờ lão nhị đến giúp." Điền thị than thở một câu.

Thẩm thị cùng Tử Tình thấy vậy, cáo từ, thật sự là không cách nào nói lí lẽ với bà.

"Nương, bà vẫn như vậy, còn muốn chúng ta quan tâm đến Nhị Mao, đúng là buồn cười, tay chân không sạch sẽ như vậy, ai dám dùng?" Tử Tình còn nhớ rõ lúc còn nhỏ, hắn vừa tới, cả nhà mình đều vội vàng khóa cửa.

"Bà ngươi luôn vậy mà, cho dù xảy ra chuyện gì cũng không thể không quan tâm tới hai nhà đó, trong lòng cũng không có người khác."

"Nương, ngươi nói sai rồi, trừ nhà chúng ta, người khác đều ở trong lòng bà. Đúng rồi, nương, ta thấy nên mua một bà tử, thuận tiện đem rau xanh mỗi ngày mang qua, đừng cho bà ngân lượng, cho cũng không biết tiết kiệm cho ai nữa. Ta sẽ phân phó tiểu tử, một ngày với sức ăn của hai người mà làm, cũng đừng nghĩ chuyện nuôi người này người nọ, tưởng chúng ta dễ bắt nạt lắm hả?" Tử Tình lúc đầu cũng định thuê người trong thôn. Nhưng nếu truyền ra ngoài, nhà mình mỗi ngày chỉ làm cơm canh cho hai vị lão nhân, người không biết thì sẽ đồn đãi thế nào.

"Đó cũng là một cách, ta cũng nể mặt cha ngươi, tốt xấu gì họ cũng sinh và nuôi hắn một lúc. Cứ vậy đi, cũng không thể mặc kệ bọn họ. Về phần người khác thì đừng hòng." Thẩm thị nói.

Không dến hai ngày, Lâm Khang Bình mua một bà tử từ trong an châu. Đưa đến học đường, mỗi ngày đến chỗ Thẩm thị lấy nguyên liệu nấu ăn một ngày, Điền thị cũng coi như sống cuộc sống có người hầu hạ, Thẩm thị cũng bớt lo, bằng không, lỡ chu thị cùng nàng thực sự phải tự mình đi hầu hạ Điền thị, Thẩm thị chắc chắn là làm không được. Trong lòng vẫn có oán giận mà.

Dàn xếp xong chỗ lão gia tử, lại đến dịp trồng cây vụ hè, Tử Thọ cùng Tử Hỉ lần lượt về nhà. Thẩm thị hỏi ý kiến Tử Thọ, ngày thành thân chọn vào mùa thu thì tương đối thích hợp, bằng không, hàng năm đều phải chờ đến tháng chạp, chọn đến chọn đi thì cưới sớm hơn vài ngày cũng chả khác gì nhau.

Thẩm thị mời bà mối đi Dương gia, hai nhà chọn ngày mười tám tháng tám, hoặc mười sáu tháng chín, hoặc tháng mười, Tử Thọ chọn mười tám tháng tám, chủ yếu là Tử Thọ muốn nhanh chóng cưới nữ hài Dương gia về nhà.

"Tam ca. Sao ngươi lại giống tỷ phu vậy, tam tẩu đó bỏ bùa mê gì mà chưa gặp vài lần người đã thế?" Tử Hỉ hỏi.

"Ngươi biết cái gì, nàng gầy như vậy, nhìn là biết ở nhà mẹ đẻ ăn không ngon không no, lại làm nhiều, cưới về sớm để thoải mái." Tử Thọ nói.

"Không ngờ ngươi là vì giải cứu nàng mới cưới nàng. Ngươi nói phải không đó, cô nương nhà ai mà chẳng hưởng phúc ở nhà mẹ đẻ, chịu khổ ở nhà chồng? Ngươi nói ra, người khác nghe xong, còn nghĩ rằng ngươi nói mê đấy." Tử Tình nói, bỗng nhiên lại chuyển sang nói với Thẩm thị: "Nương, không bằng lúc nàng dâu mới đến, nương cũng lập quy củ, để tam đệ muội hầu hạ."

Tử Tình vừa nói xong, Tử Thọ hai tay làm bộ muốn bóp cổ Tử Tình cổ: "Tỷ, ngươi ra chủ ý gì vậy, nàng nhát gan như thế, ngươi đừng làm nàng sợ hãi."

"Nương, ngươi xem, tiểu tam còn chưa có cưới vợ, trong mắt đã không có người tỷ như ta, ta phải tiếp đón nàng cho tốt mới được, không phải nói đại cô tỷ (chị chồng) cũng là một nửa mẹ chồng à, tiểu tam, ngươi bắt nạt ta đi, chờ đến lúc ngươi đi châu học, xem ta bắt nạt nàng thế nào?" Tử Tình cười, trốn tránh Tử Thọ.

Tử Hỉ vội đi lên giải cứu Tử Tình, khinh bỉ nói: "Tam ca, ngươi không đúng rồi, ta mà cưới vợ, sẽ để tỷ tùy tiện sai bảo, tỷ là người không phân rõ phải trái như vậy sao? Ngươi quan tâm quá sẽ bị loạn."

"Vô nghĩa, ta có thể không biết à? Ta chỉ là thấy tỷ phu không ở đây, nên giỡn với tỷ vậy thôi." Tử Thọ nói.

"Ngươi xem các ngươi kìa, một đứa đã là nương của hai hài tử, một đứa cũng sắp kết hôn, lại làm như con nít ấy." Thẩm thị lắc đầu.

Ngày chọn xong, Thẩm thị cùng Tăng Thụy Tường bàn bạc, vẫn tặng một trăm lượng bạc để đối phương làm đồ cưới, sính lễ bên này chuẩn bị gần đầy đủ, trong tay Tử Thọ cũng có chút ngân lượng, số ruộng đất thì hắn đã được sang tên từ lúc đậu đậu tú tài, sau này tiền thuê ruộng đất, Thẩm thị đều giao cho hắn quản lý.

Lúc này, phòng chơi nhà Tử Tình cũng coi như hoàn thành, phòng sơn màu xanh da trời, thang trượt là màu đỏ, sàn gỗ, bày một đống xếp hình bằng gỗ với màu sắc rực rỡ, cờ vua, cờ nhảy…, bật bật giường cũng là màu đỏ thẫm , Thư Duệ cùng Vĩnh Tùng thấy vậy, đều đâm đầu vào, ngay cả Tử Hỉ đến tham quan, đều không chịu ra ngoài, thử chơi trên bật bật giường vài cái.

"Tỷ, làm sao ngươi nghĩ ra được mấy thứ này vậy? Chơi đã thật, lúc ta nhỏ sao không làm cho ta một cái, cả ngày chỉ biết để ta đọc sách, nếu không cũng là đất trồng rau, giúp ngươi nhặt trứng gà, cũng chưa dạy ta mấy trò chơi này." Tử Hỉ oán giận.

Lâm Khang Bình cho hắn một đạp: "Ngươi đừng không biết đủ là gì, nếu không có tỷ ngươi, có ngươi ngày hôm nay à?"


Lâm Khang Bình cũng từng hỏi Tử Tình, làm sao nghĩ ra mấy thứ này, lúc hỏi, nội tâm Lâm Khang Bình cũng rất nghi ngờ, hắn chưa quên chuyện ngày ấy, hắn nghe thấy Tử Tình nói với Trần thị, Tử Tình đem mọi chuyện đổ lên người hắn.

Tử Tình đều lấy cơ xem trên tạp thư, nhưng không lừa nỗi Lâm Khang Bình, từ nhỏ trí tuệ Tử Tình biểu hiện ra ngoài khiến cho Lâm Khang Bình ngạc nhiên, hơn nữa, sống lâu cùng Tử Tình, lòng Lâm Khang Bình nghi ngờ càng nhiều.

Không nói về chuyện Tử Tình xử lý lưu loát nhanh chóng việc nhà, không giống nữ oa ở nông thôn không nói đến chuyện sách cổ, thơ Đường, Tử Tình cũng có thể biết một hai, nhưng Tử Tình chưa đến học đường học bao giờ, mấy thứ này có thể sử dụng trí tuệ để giải thích. Lâm Khang Bình mang về vật phẩm mới từ nước ngoài, Tử Tình lại biết gần hết, điều này không thể không khiến Lâm Khang Bình nghi ngờ. Mỗi lần hỏi, Tử Tình đều lấy cơ gì đó, hơn nữa, Lâm Khang Bình còn cảm giác được, Tử Tình đang che giấu tài học của bản thân, làm Lâm Khang Bình có vài phần bất an. Giống như mình đang sinh hoạt giữa không trung, Tử Tình chính là một hình ảnh bay bổng, không chân thực.

Tử Tình tự nhiên không ý thức được điều này, hoặc là nói, trong tiềm thức, nàng rất tín nhiệm Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình biểu hiện tình yêu và sự bảo vệ nàng, làm Tử Tình toàn tâm toàn ý đáp lại tình cảm của mình với hắn.

Lâm Khang Bình muốn biết chân tướng, nhưng hắn lại không đành lòng ép Tử Tình, hắn có thể cảm giác được Tử Tình thật tâm với hắn, hắn không đồng ý Tử Tình sinh hoạt cùng hắn lại có chút khó xử cùng ủy khuất. Mà Lâm Khang Bình cũng bất an, nên đối xử tốt với Tử Tình gấp mười, nhất có lúc rảnh, liền dính bên người Tử Tình, ôm thân thể ấm áp của Tử Tình, bất an trong lòng mới có thể dịu đi một chút.

Tử Tình còn chưa có phát hiện, đến một ngày, ngủ trưa tỉnh lại sớm hơn bình thường, muốn nhìn hai hài tử một chút, nghe thấy Tiểu Thanh cùng Tiểu Lam nói nhỏ ở ngoài cửa sổ.

"Sao ngươi lại ra đây, hai thiếu gia ngủ an ổn không?" Tiểu Lam hỏi.

"Ừ, hình như gia đã trở lại, trời nóng thế này mà gia còn đến Khang trang nữa à? Cơm cũng chưa trở về ăn nữa." Tiểu Thanh hỏi.

"Không có, đi thư phòng đó. Nghe Lâm An nói, cây trồng vụ hè ở Khang trang, mọi người đều bận gặt lúa, gia đương nhiên cũng bận, mới từ đó trở về, thấy chủ tử còn ngủ, lại vội vàng đến thư phòng xử lý sự tình." Tiểu Lam nói.

"Hôm nay nóng thế này, gia không thể bị cảm nắng được, phân phó tiểu tử đưa bát canh giải nhiệt đi, trang lí có thể có cái gì ăn ngon được chứ. Gia cũng thật là."

"Gia muốn làm xong sớm để có thời gian rảnh, không thấy gần đây gia đều ra ngoài tuần tra vào buổi sáng, giữa trưa bớt chút thời gian xử lý sự tình, buổi chiều thì đều ở cùng nãi nãi và đứa nhỏ." Tiểu Lam còn nói thêm.

"Đúng vậy, mấy ngày nay gia bị sao thế nhỉ? Còn dính lấy nãi nãi hơn trước kia nữa, vừa vào cửa mà không nhìn thấy nãi nãi, liền hỏi nãi nãi làm cái gì, có vui không, ngay cả hai thiếu gia cũng không được quan tâm bằng nãi nãi." Tiểu Thanh nói.

"Cũng đúng, gia hận không thể vừa vào cửa đã ôm nãi nãi không buông tay, lúc nãi nãi ngủ trưa hoặc về nhà mẹ đẻ thì gia mới làm việc, thấy nãi nãi ngủ thì sai ta ở đây canh chừng, nãi nãi tỉnh thì nói cho hắn." Tiểu Lam thở dài.

"Ngươi than thở cái gì? Tâm sự của ngươi, nãi nãi chắc chắn biết, nãi nãi đều có an bày, không nghe nãi nãi nói à, để Lâm An hai mươi tuổi mới đón dâu đó, không phải đang chờ ngươi lớn lên à, chúng ta mới mười lăm tuổi, cũng phải giúp đỡ nãi nãi vài năm."

Hai người đang nói, Lâm Khang Bình đi đến, hỏi: "Nãi nãi còn chưa tỉnh sao?"

Tử Tình ở trên giường nghe vậy, tâm ý của Lâm Khang Bình đối với Tử Tình, không chỉ có người ở Tình viên thấy được sự biến hóa, ngay cả Thẩm thị cùng Trần thị cũng đã nhìn ra, không ít lần trêu ghẹo Tử Tình, Tử Tình nhớ tới mấy ngày nay, Lâm Khang Bình biểu hiện quá ngọt ngào.

"Nghĩ cái gì vậy?" Lâm Khang Bình xốc màn lên, thấy mắt Tử Tình nhập nhèm, một bộ lười nhác, không khỏi lại gần.

"Đang suy nghĩ hạnh phúc là gì?"

"Nghĩ ra được chưa?"

"Nghĩ ra được rồi, hạnh phúc chính là bên ngoài mặt trời chói chang mà mình có thể nằm ở trong phòng mát lạnh, hạnh phúc chính là bên ngoài gió mưa bão bùng, trời lạnh tê tái, mình có thể ngồi ở trên một cái giường ấm áp, đương nhiên, còn có trượng phu yêu thương mình nữa." Tử Tình nói.

"Ngươi đang nhắc nhở vi phu, chúng ta còn thiếu nhiều thứ, vi phu còn phải tiếp tục nỗ lực." Lâm Khang Bình nói xong buông màn xuống.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.01.2015, 01:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5609 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 276: Con ba ba

Khang trang trồng xong cây trồng vụ hè, Lâm Khang Bình nói, ruộng nước ở đất trũng một mẫu có sản lượng hai thạch hai đấu (1 thạch  10 đấu, 1 đấu = 10 kg) cũng tầm bốn trăm cân, sản lượng cũng tốt, bởi vì ruộng nước thượng đẳng cũng được có năm trăm cân, mà đây mới là năm thứ nhất, xem ra nước bùn cùng phân xanh có hiệu quả, so với mảnh hoang Khang trang lần đầu tiên sản xuất thì cao hơn.

Cứ như vậy, khang trang cùng tình viên đủ gạo và lương thực, tám mươi mẫu ruộng nước, hai mùa có thể được sáu vạn cân thóc, Tử Tình bảo Lâm An xay thành gạo, cám thì để giành nuôi heo, ăn không hết gạo thì có thể nấu cháo đem đi bán, vừa vặn làm thêm mì sợi, bán xong mì sợi lại bán cháo. Khang trang có nguyên tắc là tự cấp tự túc, chào hàng của mình ra bên ngoài.

Nói đến điều này, Tử Tình về sau mới phát hiện cháo có xuất hiện lâu đời, không biết bắt đầu từ triều đại nào. Nói thật, Tử Tình cảm thấy cháo ngon hơn mì sợi, có thể là do vật lấy hiếm làm quý, có nên dân bản xứ có thói quen nhà mình ăn cháo, nhưng trong nhà có khách đến, nhất là tháng giêng, giữa trưa đều sẽ làm một chén mì sợi đãi khách.

Cho nên, bạn bè thân thích qua lại đều dùng mì sợi mà không dùng cháo.

Tử Tình nghĩ, nếu nước bùn ở đầm lầy thu dọn xong, dùng để cải tạo đất, sản lượng chắc chắn không kém lắm. Cổ đại, sức lao động thấp kém, ruộng đất nhà mình còn không làm xong, làm gì có sức mà khai phá mảnh hoang, đó là lí do vì sao Tử Tình có thể mua liên tiếp được mảnh hoang, người nghèo thì bận bịu, địa chủ thì chướng mắt thu dọn đất hoang, nên Tử Tình nhặt được tiện nghi lớn.

Nói đến đầm lầy, Tử Tình nghe nói đầm lầy còn chưa bắt đầu xử lí lúc mới mua, xem ra phải đợi đến lúc lúa mùa cấy mạ xong, năm sáu chục mẫu đầm lầy, xử lí nước bùn, tốn không ít nhân công, Tử Tình vẫn tương đối chờ mong, có phải thật sự có bảo bối gì không? Đập chứa nước mấy chục năm. Cá tôm đều đi đâu rồi?

Mùa hè nhanh chóng qua mau, chuyện khang trang nhiều. Lâm Khang Bình vội vàng, còn chưa có tìm thấy người làm cháo ngon, Hoàng bà tử chỉ biết làm mì sợi. Nhị cữu của Tử Tình biết làm. Nhưng thứ nhất là người đã lớn tuổi. Cũng không khả năng ở lại Khang trang làm việc lâu dài, thứ hai, nhà Thẩm Kiến Thủy cũng còn rất nhiều chuyện phải làm, sao Tử Tình lại không biết xấu hổ mở miệng xin giúp đỡ được.

Sau này. Vẫn là Lâm An hỏi mọi người trong Khang trang, cư nhiên là trượng phu của Bảo Phượng - Chu Lai Phúc biết làm. Tử Tình cũng không ngờ, chỉ ngẫu nhiên một lần gặp mặt, còn tìm được một người có tay nghề, lại chăm chỉ. Người như vậy rất đáng để Tử Tình giúp một phen.

trong khoảng thời gian này Thẩm thị cũng vội vàng, tháng tám Tử Thọ thành thân, muốn chuẩn bị đồ rất nhiều , tuy rằng đã làm qua mấy lần, nhưng Thẩm thị vẫn không muốn bị người nói này nói nọ, mọi việc luôn cố gắng. Đáng tiếc, Trần thị không giúp được gì, nàng đang mang thai, còn phải chăm sóc hai đứa con, tiểu kết bận chuyện bếp núc, làm gì rãnh?

May mắn, Thạch bà tử đưa đến học đường có thể đến giúp, dù sao học đường chỉ có hai lão nhân, không nhiều việc lắm. Như vậy, Thẩm thị mới có thời gian rãnh làm thêu thùa, Tử Tình giúp làm quần áo cho Thẩm thị cùng Tăng Thụy Tường, còn có lão gia tử cùng Điền thị nữa, Tử Vũ cũng là vội vàng làm hầu bao, hài miệt cho Tử Thọ.

Ngày bận rộn nhanh chóng qua đi, không đến vài ngày, Lâm Khang Bình ra cửa, lại không đến vài ngày, Tử Thọ cùng Tử Hỉ trở về học đường, Tử Tình mới giựt mình nhận ra, mùa hè đã qua rồi.

Thẩm thị truyền tin cho Hạ Ngọc, thuận tiện bảo Hạ Ngọc đến ở một thời gian cùng lão gia tử và Điền thị.

Tử Thọ xin phép vào mùng tám tháng tám, trở về, đưa sính lễ đến nhà gái, Tử Tình cũng vội vài ngày, trên cơ bản, sáng sớm ăn cơm xong sẽ trở về nhà mẹ đẻ, buổi tối mới trở về, giúp đỡ Thẩm thị chuẩn bị vật liệu may mặc, trang sức, gia cụ, hầu bao đánh thưởng, điểm tâm kẹo đãi khách, đồ ăn trên bàn tiệc ...

Ngày thì ngủ lười ở tình viên, Tiểu Thanh Tiểu Lam thỉnh thoảng lại tiến vào nhìn xem, thấy Tử Tình tỉnh, vội bẩm: "Nãi nãi, lâm quản sự đang chờ nãi nãi ở bên ngoài, nói là có việc gấp."

Tử Tình chải tóc xong, đến tiền viện, Lâm An đang ngồi xổm trên đất, đùa nghịch một con ba ba lớn, thoạt nhìn đường kính cũng phải hơn một thước (0.33m). Tử Tình nhanh chóng đi đến, hỏi: "Ba ba ở đâu vậy?"

"Ở đầm lầy. Nãi nãi, ta còn chưa lấy bùn xuống sâu, đây là con ba ba Lai Phúc đại ca chộp được, nước bùn mới thanh lý một nửa, hắn nhìn nửa ngày, nói bên trong có một con ba ba lớn, bảo ta nói cho nãi nãi một tiếng, đuổi mấy người làm thuê đi, còn lại những chuyện sau thì chúng ta tự làm, bằng không, mọi người đều biết chỗ đấy có con ba ba, chỉ sợ sẽ có ý nghĩ xấu, ban ngày không dễ trộm, buổi tối đến trộm, lỡ bị rơi xuống đầm lầy, chẳng phải là sai lầm của chúng ta? Cho nên, vẫn là không để người nào khác biết thì tốt hơn. Còn nữa, một con ba ba trên năm tuổi có thể bán được một lượng bạc, mười năm thì bán hai ba lượng bạc, Lai Phúc nói b aba trong đầm lầy của chúng ta có tuổi thọ trên mười năm thậm chí là hai mươi năm, mà số lượng không ít."

"Nhưng trong mảnh bùn ấy b a ba ăn cái gì mà sống được là?"

"Cá chạch, cá nhỏ tôm nhỏ, chỗ này bị người ta lãng quên nhiều năm, các lão nhân nói, trước kia là đập chứa nước lớn, sau này không dùng nữa, bùn không được xử lí kịp thời, lại có người chết, nên không ai dám đi vào."

Tử Tình nghĩ nghĩ, nói: "Vậy cứ theo lời hắn mà làm đi, đầu tiên là không thuê người nữa, mà bây giờ cũng là tháng tám, mấy con ba ba này đừng bán cho người môi giới, tự mình sai người đi bán, một ngày bán 10 con đến an châu, giá cả thì cứ nghe theo Lai Phúc. Đợi chút, ngô gần thu hoạch chưa?"

"Lúa duẩn nữa, cũng sắp thu hoạch rồi. Vừa vặn trong khoảng thời gian này hơi nhiều việc, không bằng tìm vài người thận trọng, đi theo Lai Phúc, vừa xử lí bùn vừa bắt ba ba?"

"Cũng được, bắt ba ba xong thì để trong ao sạch sẽ nuôi hai ngày, chờ gia trở lại, để Lâm Phúc cùng biểu ca của ta dẫn người đi bán con ba ba, bằng không, tiểu hài tử trong thôn trang có bán được chỉ sợ không giữ nỗi tiền về." Tử Tình nói, một tiểu hài tử mười lăm mười sáu tuổi bán mấy chục lượng bạc trên chợ, có trộm nhớ thương là cái chắc.

Lâm An nghe xong, chuẩn bị đi, Tử Tình cũng muốn theo, vội hỏi: "Hôm nay nơi đó có người làm việc không?"

"Vẫn có, nãi nãi muốn đi thì nên chờ gia trở về hẵng đi. Bằng không, chúng ta sẽ bị mắng." Lâm An trả lời, nói xong lập tức muốn đi.

"Đợi chút, ta chưa hỏi xong mà, con này tầm bao nhiêu năm?" Tử Tình chỉ ba ba trên đất.

"Nghe nói là nhiều năm, đưa cho nãi nãi nếm thử trước, ngày hôm qua khi những người khác đi về cả rồi thì Lai Phúc mới vụng trộm câu lên."

Tử Tình thấy Lâm An đi rồi, dùng khúc gỗ đẩy nó vào thùng, đổ thêm chút nước, bưng về nhà mẹ đẻ, Hà thị tuổi tác lớn, Thẩm thị lại bận bịu nên mệt mỏi, dùng ba ba để tẩm bổ vậy.

Thẩm thị thấy con ba ba lớn như vậy, tự nhiên muốn hỏi mua từ chỗ nào, Tử Tình nói, Thẩm thị cười: "Ngươi đúng là may mắn, mua vũng bùn không có người muốn, còn có thể có thứ tốt này. Nhưng phải trông chừng cho cẩn thận đấy, đừng vì chuyện mấy con ba ba mà có thiệt hại về mạng người, không đáng giá, đến lúc đó, người ta còn tới cửa làm phiền ngươi."

"Con cũng có ý này, cho nên, hiện tại Lâm An đi sai bọn họ đình công, ta tính toán để Bảo Phúc biểu ca cùng Lâm Phúc giúp ta bán con ba ba, đỡ có người nghĩ cách xằng bậy. Nói là nói như vậy, ta cũng không biết có được bao nhiêu con nữa. Đúng rồi, nương, lúa duẩn nhà của ta cũng có thể bán, tiệc rượu của tiểu tam có muốn dùng thứ này làm không?"

"Cũng được, đã vậy thì bắt thêm mấy con cá lớn ở nhà ngươi nữa." Thẩm thị nói.

"Được, Lúc về sẽ bảo người đưa tới cho nương." Tử Tình trả lời.

Đang nói, Trần thị đến. "Nhị tẩu, ngươi thấy cái thai này khác với những lần trước à?"

"Ừ, thật sự là khác, bây giờ ta rất thích ăn cay, khẳng định là nữ oa, hơn nữa, nó đụng cũng khác, trước kia, cảm giác như có chân nhỏ đá ta, hiện tại giống như dùng mông cọ cọ, nương nói tám phần là nữ oa." Trần thị nhắc tới điều này liền vui vẻ, nàng sinh hai đứa con trai, cũng là ngóng trông có nữ oa. Hơn nữa một năm nay, mỗi ngày Tử Lộc ở bên người nàng, tiệm cơm chia hoa hồng cũng càng ngày càng nhiều, cuộc sống thật sự là hài lòng hạnh phúc.

"Thật tốt, nếu năm nay đại tẩu có thể sinh con trai như nguyện, thì càng hoàn mỹ rồi." Tử Tình còn nhớ rõ lúc Lưu thị sinh nữ nhi thứ hai, không ít lần khóc thầm.

"Đại ca ngươi nói, đến Trung thu sẽ đưa đại tẩu về đây, một là tham gia của hôn lễ tiểu tam, hai là về chuẩn bị sinh, sau tết mới đi Hoa Liên." Thẩm thị nói.

Tử Tình lại cùng mọi người nói chuyện, mới trở về nhà.

Lâm Khang Bình về nhà vào tối mười hai tháng tám, ngày kế, chờ Lâm Khang Bình nghỉ mệt xong, Tử Tình liền lôi kéo hắn muốn đi xem đầm thế nào rồi.

Hai người vẫn theo cửa lớn của khang trang đi vào, vì an toàn, khang trang chỉ mở một cổng lớn, tốp năm tốp ba tiểu hài tử đang bẻ ngô, thấy Tử Tình cùng Lâm Khang Bình, chào hỏi xong, lại tiếp tục làm việc.

Đầm lầy có Lâm An tự mình xem xét, Tử Tình lần đầu tiên gặp được nam nhân nhà Bảo Phượng, một thân áo bố ngắn, tóc cũng dùng một mảnh vải bố bao lại, làm cho người ta cảm giác nhỏ gầy nhưng có khả năng làm việc. Bên cạnh một mảnh đầm lầy, có trải tấm ván gỗ, hắn cùng lão Triệu đang ngồi trên tấm ván gỗ lấy nước bùn dưới chân, mặt khác còn có hai đốc công. Bọn họ bắt đầu thu dọn mảnh hoang ở hai bên.

Lâm An thấy Lâm Khang Bình nhìn lướt qua những người làm việc, liền giải thích nói lão Chu dẫn người đi thu hoạch lúa duẩn, nói là hôm nay phải thu xong, trời tối mới đưa đến người môi giới.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.01.2015, 03:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5609 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 277: Tử Thọ thành thân



Tử Tình nhìn nửa ngày, cũng không thấy được nửa cái chân con ba ba chứ đừng nói là một con ba ba, Lâm An thấy vẻ mặt Tử Tình: "Chủ tử, Lai Phúc đại ca đã bắt hơn hai mươi con, bây giờ thì nhìn không thấy được đâu, có khi lấy bùn sẽ múc được một cái hai cái, nhưng số con b aba bắt được nhiều hơn là do Lai Phúc đại ca bắt từ trong nước ra, phải đợi vét bùn gần xong mới biết được có bao nhiêu con ba ba."

"Ta đã nói không có gì xem đâu, ngươi nghĩ ba ba tụm lại một chỗ để ngươi xem à?" Lâm Khang Bình cười trêu ghẹo Tử Tình một câu.

Hai người tìm Thẩm Bảo Phúc, Thẩm Bảo Phúc vừa nghe chuyện hắn sẽ đi bán con ba ba, nhảy dựng lên, nói: "Muội muội, muội muội tốt à, ca ca vừa mới trở về, dầu gì cũng phải nghỉ vài ngày, ngươi cũng biết đấy, ca ca ngồi không yên một chỗ được. để Lâm Phúc đi cũng được rồi, người bình thường không bắt nạt được hắn."

"Biểu ca, ngươi xem rồi làm đi, ta vẫn cảm thấy ngươi thích hợp nhất, ngươi dẫn Lâm Phúc cùng đi, dù ngươi có đi một mình thì ta vẫn không yên tâm. Bị người ta lừa, ngươi còn giúp người đếm bạc. Ngươi có đi hay không? Tiểu cậu đã nói, nếu ngươi không nghe lời, thì sẽ đuổi ngươi về Lâm sơn. Tiểu cậu bọn họ sẽ đến đây vào hai ngày nữa, đừng nói ta không nhắc nhở ngươi trước." Tử Tình biết tính tình của Thẩm Bảo Phúc, nói chuyện luôn luôn tùy ý.

"Muội tử chỉ nhờ ngươi mỗi chuyện này, nếu ngươi không đi, ta cũng không chịu đâu đấy, đừng chờ ta làm thịt nướng cho ngươi ăn. Nếu không có muội tử đưa bạc, thịt từ đâu đến?" Dư thị từ bếp ló đầu nói, nàng đang dùng sắt nung đỏ để hơ thịt, mỗi lần Thẩm Bảo Phúc trở về đều thèm thịt nướng.

"Được rồi, ta đi, chịu không nổi nữ nhân các ngươi, bạc kia cũng không phải là của muội muội cho, là ta cực khổ kiếm được từ chỗ muội phu mà." Thẩm Bảo Phúc vuốt đầu, thật ra, hắn là một người tâm tư đơn giản, dễ sai dễ bảo.

Lâm Phúc trở về nói mang đi bán hơn hai mươi con ba ba, bán rất nhanh, tết Trung thu đang thiếu đồ tươi mà.

Trung thu qua đi, hai ngày sau là đến mười tám tháng tám. Tử Tình dậy thật sớm, lại phân phó Lâm An Lâm Phúc giữ cửa, không muốn cho một nhà Xuân Ngọc vào cửa, nghe ý của Thẩm thị thì Tăng Thụy Tường đã cùng lão gia tử đề cập qua việc này, hiện tại liền xem Xuân Ngọc có biết điều hay không thôi.

Tăng Thụy Khánh rõ ràng tỏ vẻ qua hắn sẽ không đến, Tăng Thụy Tường từng dẫn Tử Thọ tới cửa mời, mặc kệ thế nào, nên làm cũng làm, như vậy, người ngoài biết cũng không nói gì Tăng Thụy Tường.

Hơn mười giờ. Tử Thọ đã xuất phát đến từ đường cúng bái, thân thích bằng hữu trong nhà cũng đến gần đầy đủ, Tử Hỉ đứng ở cổng đón khách, rất xa đã thấy vợ chồng Xuân Ngọc dẫn Nhị Mao, Ngũ Mao cùng hoa quế đến, cả nhà Đại Mao và Tam Mao thì không thấy.

Tử Hỉ dẫn Lâm An Lâm Phúc nghênh đón, nói: "Đại cô, cha ta mẹ ta bảo, nhà của ta không chào đón các ngươi. Đại cô vẫn trở về đi. Đừng để xảy ra chuyện gì khiến mọi người mất mặt."

"Tử Hỉ, ta là đại cô ruột của ngươi đấy, một nhà chúng ta tới cửa ăn tiệc rượu của cháu. Bị ngăn ở ngoài cửa, hôm nay nhiều người như vậy, nói thẳng ra cho mọi người xem xét, ta muốn nhìn thử, là ai mất mặt?" Xuân Ngọc chỉ thẳng vào mặt Tử Hỉ.

Lâm An tiến lên: "Cô phu nhân, gia của chúng ta phân phó, hôm nay chúng ta đều nghe theo chỉ thị của thông gia lão gia, đắc tội rồi, xin đừng trách móc. Theo tiểu nhân thì cô phu nhân về đi, chẳng lẽ cô phu nhân không ngẫm lại, vì cái gì mà thông gia lão gia không để cô phu nhân vào cửa à?"

"Cô phu nhân, gia chúng ta còn nói, nếu cô phu nhân cố ý đi vào, phải hỏi hai chúng ta có cho hay không nữa. Hai bọn ta không có gì để sợ. Cô phu nhân, bên cạnh ngươi còn có ai, cần phải nghĩ rõ ràng đi?" Lâm Phúc cũng tiến lên một bước, đứng ở bên cạnh Lâm An.

"Các ngươi là được chó nuôi hả, mở mồm ngậm mồm là gia, đây là nhà của ai chứ? Các ngươi biết không? Ta đây là tiểu cữu gia, ta năm năm không về nhà, các ngươi là đứa từ nơi nào nhảy ra mà dám ngăn cản đường của ta, ta cũng muốn nhìn xem các ngươi định làm gì ta?" Nhị Mao miệng không sạch sẽ, mắng, cũng khập khiễng đi thẳng về phía trước, hắn không tin hai người này thật sự ra tay.

Xuân Ngọc cũng tiến tới, hôm nay nàng quyết định muốn vào nhà Tăng Thụy Tường, chỉ cần nàng đi vào, Tăng Thụy Tường tự nhiên sẽ không thể đuổi nàng trước mặt toàn bộ thôn, về sau, nàng lại nghĩ biện pháp cầu xin Tăng Thụy Tường tha thứ, nếu ngay cả cổng còn không thể vào được, về sau, thật sự phải đoạn tuyệt quan hệ .

Lâm Phúc vừa ra tay, liền bắt chéo hai tay Nhị Mao ra đằng sau, Nhị Mao không thể động đậy, oang oang gọi bậy, Lâm An cầm tảng đá trong tay, nói: "Đại cô phu nhân, nếu ngươi đi về phía trước nữa, tảng đá ta cầm có mắt đấy, không chừng sẽ què một chân."

Xuân Ngọc thấy Nhị Mao nhanh chóng bị tóm, có chút khiếp đảm, lúc này, Tăng Thụy Tường chạy ra, nói: "Các ngươi nếu không nghe, ta cũng học đại ca, lấy chổi quét các ngươi ra ngoài. không phải các ngươi cảm thấy ta yếu đuối dễ bắt nạt à? Hôm nay không bằng thử xem."

"Nhị ca, mọi lỗi lầm đều do muội muội và muội phu ngươi, nhưng mấy đứa nhỏ có sai cái gì đâu, tốt xấu gì bọn họ cũng gọi ngươi một tiếng cậu, ngươi nhẫn tâm không nhận bọn nó sao?"

"Nhị cữu, ta năm năm không về nhà, nhị cữu à, ngươi để ta đi vào dập dầu cho ngươi nhận sai đi, nhị cữu, cứu ta, đau chết mất, nhị cữu, ta là Nhị Mao." Nhị Mao khóc hô.

"Tiểu tứ, đi lấy chổi đến đây, hôm nay ta phải tự mình ra tay." Tăng Thụy Tường phân phó Tử Hỉ, hôm nay, hắn mà không tỏ ra lợi hại, Xuân Ngọc sẽ không dễ dàng rời đi, lúc này, đã có vài người ở cửa xem náo nhiệt.

Tử Hỉ nhanh chạy về lấy chổi, cũng gọi lão gia tử ra, lão gia tử chắp tay nói với mọi người: "Các vị, mời vào ốc uống chén trà mừng."

Có người đi, có người vẫn ở lại, lão gia tử mắng Xuân Ngọc cùng Yến Nhân Đạt: "Không phải nói là các ngươi đừng đến à, về nhà đi. Thành thật sống cuộc sống của các ngươi, đừng nghĩ cách làm bậy gì."

Lão gia tử vừa mở miệng, trên mặt Xuân Ngọc cùng Yến Nhân Đạt có chút khó coi, chắc bọn họ không ngờ, lão gia tử luôn luôn đứng về phía bọn họ hôm nay lại nói thế, Yến Nhân Đạt chuyển động tròn con mắt, cười nói: "Nhạc phụ, chúng ta thành tâm thành ý đến chúc mừng, thật sự là không có ý khác, tam cháu thành thân, đại cô không đến, nói ra cũng khó nghe, nghe nói cả nhà đại cha của đứa nhỏ không đến , người ngoài mà biết, năm huynh đệ tỷ muội, có hai nhà không tới, cũng không phải chuyện tốt gì, chúng ta thành tâm suy nghĩ vì nhị ca mà."
Lão gia tử nghe xong, không nói, nhìn về phía Tăng Thụy Tường, Tăng Thụy Tường cầm chổi, nói: "Đến cùng là có đi hay không? Hôm nay ta bất cứ giá nào đều phải quét lũ rác rưởi các ngươi." Nói xong liền quét tới chỗ Xuân Ngọc, bụi cát lập tức bay vô mắt Xuân Ngọc, Xuân Ngọc lui về sau vài bước, hoa quế lập tức đỡ lấy nàng.

"Ngũ Mao, hoa quế, còn không dẫn nương của các ngươi đi, còn chờ người khác chế giễu à." Lão gia tử nói với Ngũ Mao hoa quế.

"Cha, nương, chúng ta đi, có cái gì to tát chứ, không vào thì không vào, chờ lão tử kiếm được nhiều lớn, xây cho các ngươi phòng lớn, mua quần áo mới mặc, tức chết bọn họ đi." Nhị Mao tránh thoát ra khỏi tay Lâm Phúc, đi lại lôi kéo Xuân Ngọc rời khỏi.

Lão gia tử nhìn theo bọn họ rời đi, không nhìn Tăng Thụy Tường một cái, đi vào.

Lúc đó, Thu Ngọc cùng Hạ Ngọc đang vây quanh Điền thị nói chuyện, Điền thị dù có biết một nhà Xuân Ngọc tới, Thu Ngọc cùng Hạ Ngọc cũng không thể để bà ra ngoài, trừ chuyện mang thêm bực tức vô mình thì chả giải quyết được vấn đề gì.

Ba giờ rưỡi chiều, đồ cưới tân nương vào cửa, người ngoài nhìn náo nhiệt, Thẩm thị cùng Tử Tình cũng nhìn lướt qua, chỉ biết, đồ cưới này còn không phong phú bằng Trần thị, cắt xén một nửa sính lễ đáng giá, đồ cưới đáp lễ đều là chút đệm chăn, vật liệu may mặc cùng gia cụ nhỏ không đáng giá tiền, phải biết rằng, điều kiện trong nhà Trần thị còn không bằng Dương gia, Dương gia lại còn đòi thêm tám mươi lượng bạc tiền biếu.

trong lòng Thẩm thị mặc dù không vui, trên mặt không hiển lộ ra, cười đón thông gia đưa đồ cưới, cũng đánh thưởng hầu bao, lúc này, tân nương vào cửa.

đội ngũ Đưa thân thật đúng là lớn, không chừng thằng bé một tuổi đến mười bảy mười tám, bé gái thì từ mười lăm mười sáu trở xuống, chắc chỉ cần dính một chút thân chút thích đều tới cửa, dù Thẩm thị đã có tư tưởng chuẩn bị, nhưng hầu bao đánh thưởng vẫn không đủ, bọn Tử Tình nhanh chóng dùng giấy đỏ cắt thành hình phong thư.

Tử Hỉ đi đến bên người Tử Tình, vụng trộm nói thầm một câu: "Sao Tam ca lại nhìn trúng người ở gia đình như vậy nhỉ? Sau này không phải là hai lần ba lượt tới cửa đòi tiền à?"

"Ai biết được? Nương tìm vài người cho tam ca, tam ca lại nhìn trúng nàng, ta nói cho ngươi biết nhé, ngươi mà chọn một người điêu ngoa bốc đồng, cũng đừng nói vì sao ta không nhận người đệ đệ như ngươi."

"Sao có thể chứ? Tỷ, ngươi yên tâm, nếu ngươi không đồng ý, ta quyết định sẽ không cưới nàng." Tử Hỉ cười hì hì.

Tử Tình lấy tay dùng sức gõ đầu hắn, cắn răng nói: "Ngươi phải nhớ lời này đó, không thì biết tay ta.”

"Tỷ, ta nhìn tam tẩu rồi, thật đúng là xinh xắn. Nói chuyện cũng nhỏ giọng mềm mỏng." Tử Vũ đến.

Tiệc tối xong, Lưu thị Trần thị cùng Thẩm thị tiễn khách nữ, Tử Tình Tử Vũ thu dọn bình trà rượu…, Tử Hỉ, Lâm Khang Bình giúp đỡ dọn bát đũa và chỉnh đốn đồ đạc. Mệt mỏi một ngày, Tử Tình muốn đi xem bọn họ náo động phòng, cũng bị Lâm Khang Bình tha về nhà. Tử Tình biết tâm tư của hắn, ngại một phòng phần lớn là nam, cũng có người của Dương gia ở lại, hắn không đồng ý để người khác nhìn chằm chằm Tử Tình.

"Hình như hôm nay nương không cao hứng lắm, Dương gia này, thật đúng là không biết nên hình dung như thế nào nữa, tuy rằng là người đọc sách, làm việc còn không bằng nhà mẹ đẻ của nhị tẩu? Ngươi nói xem, làm sao mà tiểu tam lại nhìn trúng nhà như vậy?" Tử Tình nhớ tới biểu cảm của Thẩm thị, cảm thấy không đáng giá thay Tử Thọ.

Lâm Khang Bình khuyên giải an ủi Tử Tình một phen, hai vợ chồng nghỉ ngơi sớm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bouillard, Dreaming, giap382014, lanhbach, Liinn, Lãnh Nhu Băng, Ngangongan, Sinhvu, Tien Le, Trường Nhạc và 281 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

18 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.