Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu

 
Có bài mới 22.01.2015, 00:17
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10287 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu (67/94 ) - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 70. Đêm mưa gió

"Tiểu Thú!" Không mất quá nhiều thời gian, Mạc Thượng Hành đã đi tới trước mặt Lệ Thú: "Ngươi đi chiếu cố cho Tiểu Tiểu đi!"

Tiểu Lệ Vân còn chưa hết ý miệng vẫn còn chậc chậc, nhìn ông ngoại một chút, nhìn lại lão cha mặt không biểu cảm, làm ra tổng kết cuối cùng: "Cha, người hiểu chưa?"

"..."

Cái này đến câu kết cũng đều là giống nhau!

Lệ Thú ôm tiểu tử Béo, lướt qua đám đông mọi người trong võ lâm trên không trung, mà thấy Lệ Vân rời đi, nhân sĩ võ lâm trung Nguyên nhất thời thở phào nhẹ nhõm. Vừa thấy Tiểu Tiểu, tiểu Lệ Vân lập tức ruồng bỏ lão cha quăng mình về phía lão nương mình ôm ấp.

"Nương! Vân Nhi rất là lợi hại!"

"Phải phải phải." Tiểu Tiểu vuốt đầu Lệ Vân: "Là con lợi hại nhất!"

"Nương, hai ta lưu lạc giang hồ đi!" Lệ Vân được thừa nhận hào khí ngút trời: "Vân Nhi có thể bảo vệ nương. Không cần mang theo cha! Nếu không kẻ địch đều bị cha cướp mất!"

Nhưng Lệ Vân vừa dứt lời, thân thể nho nhỏ liền bay vút lên không trung, từ trong lòng Tiểu Tiểu rơi thẳng tới trên tay Lệ Thú: "Vân Nhi."

"Cha?" Tiểu Lệ Vân còn chưa có nhận thấy được tai họa sắp đến.

"Vốn kế hoạch của ta là khi con năm tuổi thì bắt đầu dạy con võ công, nhưng là bây giờ ta cảm thấy con so với mấy đứa trẻ cùng tuổi còn thông minh hơn, cũng hoạt bát hơn." Mặt Lệ Thú không biểu cảm nhìn con trai mình.

"Bởi vậy?" Lệ Vân nuốt nuốt nước miếng.

"Bởi vậy ta quyết định qua nửa tháng nữa, liền bắt đầu dạy con võ công."

"..." Lệ Vân sửng sốt một chút, sau đó bắt đầu liều mạng giãy dụa: "Nương! Cứu mạng! Nương! Vân Nhi không cần học võ! Vân Nhi muốn cùng nương lưu lạc giang hồ!"

Đáng tiếc, lão nương nhà mình chỉ lo cười trộm, mà hắn lại cùng lão cha không phải cùng một thứ bậc, bởi vậy giãy dụa không có hiệu quả.

"Cha ~" Hai mắt Lệ Vân mở lên thật to, bắt đầu giả bộ đáng yêu: "Người ta còn nhỏ. Có thể không cần đi học võ sớm như vậy hay không?"

Lệ Thú trầm mặc một chút, ngay tại khi Lệ Vân cho rằng có thể có hi vọng, câu nói đầu tiên của Lệ Thú đánh thẳng bé vào địa ngục: "Ta còn nhớ, con đã từng nói với Dược vương, thích độc dược, mà Dược vương tiền bối cũng đồng ý dạy con rồi." Lệ Thú khẽ gật đầu, làm ra kết luận cuối cùng: "Con cũng muốn bái ông ấy làm thầy, phải biết rằng không ai hứa mà không làm, Vân Nhi, chuyện đã đồng ý người khác thì phải làm cho thật tốt. Hôm nay ta sẽ liệt ra thời gian sắp xếp cho con, nửa tháng sau ta bắt đầu dạy con võ công, mà Dược vương tiền bối bên kia thì chờ sau khi trở lại Dạ Ngưng Bảo, bắt đầu học tập thì tốt rồi!"

"Nhưng là, cha..."

"Ừ?" tròng mắt Lệ Thú nhìn về phía tiểu tử Béo:"Có vấn đề gì sao?"

"Có!"

"Vấn đề gì?"

"Con có thể rời nhà trốn đi không?"

"..."

Ai đã dạy hỗn tiểu tử này vậy?

Cùng với Giang Du chết đi, liên minh ngũ đại thế gia cùng lục đại môn phái Trung Nguyên lập tức tan rã, không có một người nào lãnh đạo đủ để phục chúng, liên minh này giống như là năm bè bảy mảng.

Rất nhanh, đám người Sở Văn Xuyên đã trở lại, Bội Nghi tất nhiên tiếp quản tiểu tử béo vẻ mặt đau khổ, mặt khác, Tiểu Tiểu có rất nhiều chuyện muốn cùng cha mẹ mình nói, bởi vậy ba đời tổ tôn này liền trực tiếp đi vào bên trong Thiếu Lâm tự.

"Tứ đệ, đệ đối xử với tiểu tử Béo có phải rất nghiêm khắc hay không?" Sở Văn Xuyên thấy vẻ mặt tiểu tử Béo buồn bực không khỏi nói thay bé: "Nó năm nay mới được mấy tuổi chứ!"

"Nó muốn đi lưu lạc giang hồ."Thanh âm Lệ Thú bình bình kể lại lời nói của tiểu tử Béo.

"Phải phải phải, nhưng là, tầm tuổi bé có đứa trẻ giang hồ nào không nói qua như vậy chứ?" Sở Văn Xuyên nhún vai, lơ đễnh.

"Đệ chưa từng nói qua." Lệ Thú phản bác:"Trước khi không có sự đồng ý của sư phụ, Đệ cho tới bây giờ đều chưa từng nhắc tới chuyện này."

"Đó là đệ không bình thường!"Sở Văn Xuyên lật mắt xem thường. Cá tính cổ hủ kia của Lệ Thú thật sự là rất không bình thường.

"Đệ rất bình thường." Lệ Thú kéo hàm dưới, tuy là phản bác, nhưng Lệ Thú giọng điệu vẫn bình thản khiến cho người ta muốn chém hắn một đao: "Nếu là không được trưởng bối đồng ý mà có loại suy nghĩ này này thậm chí là hành động, vậy kẻ đó là lỗ mãng."

"Được rồi!" Nhìn thấy Lệ Thú có ý giảng giải lý lẽ, Sở Lăng lập tức nhấc tay đầu hàng: "Nhưng là không thể bởi vì câu này mà dạy tiểu tử Béo võ công chứ! Luyện võ rất vất vả, để bé chơi thêm hai năm nữa!"

"Nó nói muốn cùng Tiểu Tiểu đi lưu lạc giang hồ."

"Sau đó?"

"Hơn nữa vậy mà không mang theo đệ."

"..."

"Quan trọng nhất là, Vân Nhi cũng dám mang Tiểu Tiểu đi."

Đây mới là chỗ mấu chốt nhỉ? Bởi vì Lệ Vân muốn bắt cóc Tiểu Tiểu...

Khóe miệng Sở Văn Xuyên run rẩy nhìn Lệ Thú mặt không biểu cảm, giọng nói bình thản lên án Lệ Vân, dường như là hắn dạy Lệ Vân võ công sớm như vậy không phải vì thù riêng mà là vì công nghĩa...

Vân Nhi, không phải là Tam bá không giúp con, thật sự là...

Đàn ông đang ghen hắn không thể trêu vào!

...

...

Cùng với ngũ đại thế gia cùng lục đại môn phái suy tàn, khiến cho mối nguy của Thiếu Lâm đột nhiên được giải trừ, tràng chiến đấu long trời lở đất kia, một trận mưa to đêm hôm đó, liền cuốn đi tất cả dấu vết, Thiếu Lâm lại khôi phục an tường như dĩ vãng, chỉ có những kiến trúc bị tàn phá này kể lại tình hình chiến đấu của hôm đó.

Độc của Trụ trì Thiếu Lâm đối với Tiểu Tiểu mà nói chẳng phải là khó khăn gì, đến cả lục độc đan cũng chưa dùng tới, Tiểu Tiểu đã giải được rồi.

Mà sau đó, đoàn người Tiểu Tiểu, Lệ Thú cũng muốn đi về, nhưng trên vấn đề này lại xuất hiện những ý kiến khác nhau.

Cổ vương cùng Tiểu Tiểu vừa nhận nhau, từ đáy lòng Cổ vương là hi vọng Tiểu Tiểu có thể về Cổ thành cùng hắn, nhưng Tiểu Tiểu đã gả cho Lệ Thú, tất nhiên muốn theo Lệ Thú trở lại Dạ Ngưng Bảo.

"Nếu không, chúng ta viết phong thư cho cha, nhờ người gửi về Dạ Ngưng Bảo?" Sở Văn Xuyên đề nghị, hắn cũng muốn đến tham quan Cổ thành trong truyền thuyết.

"Ừ ừ, biện pháp này không tệ nha!" Yến Thanh Dịch cũng gật đầu đồng ý, Yến Thanh Dịch cũng không có nói chuyện Yến Doanh sớm đã biết thân thế của Tiểu Tiểu cho Tiểu Tiểu, nói ra thì thế nào? Chỉ tăng thêm phiền não thôi, hắn sẽ thay thế tỷ tỷ trả lại ân tình cho Yến gia. Trải qua lần chiến đấu này, Yến Thanh Dịch trưởng thành rất nhiều, tuy rằng vẫn hay cười đùa cợt nhả.

Hai người đều là loại người nghĩ đến cái thì thì lập tức làm ngay, nói xong, không đợi Cổ vương trả lời, liền lập tức đặt bút viết, tiếp theo thư đã bị đưa ra ngoài.

Cứ như vậy, hai ba câu nói liền định ra hành trình của vài người, bất đồng lập tức biến mất.

Tiểu tử béo vẫn rầu rĩ không vui khi nghe thấy hành trình này lập tức thở phào nhẹ nhõm— không cần học độc dược! Tuy chỉ là tạm thời, nhưng có thể kéo một chút thời gian rồi!

"Vân Nhi muốn muội muội!" Lệ Vân lại nhớ tới chủ đề trong bữa cơm chiều ngày đại chiến đó.

"Được được được." Bội Nghi đưa tiểu tử Béo một quả đào, vẻ mặt cười khanh khách, từ sau khi Tiểu Tiểu gọi nàng là nương, vẻ mặt của nàng luôn là như vậy.

"Sau đó, Vân Nhi muốn dạy nàng tập võ!" Lệ Vân một mặt đắc ý, thật giống như hiện tại bé là một cao thủ có tuyệt thế võ công.

"Thú ca." Nhìn Lệ Vân, Tiểu Tiểu túm túm tay áo Lệ Thú: "Yêu Tuyệt kiếm... Thích hợp với Tiểu Vân Nhi sao?" vẻ mặt tàn khốc khi Lệ Thú nhập ma khi kia Tiểu Tiểu nghĩ đến mà sợ: "Nếu Vân Nhi..."

Lệ Thú nhướng mi, cùng nhìn Lệ Vân đang cắn quả đào: "trước khi nó lĩnh ngộ một thức cuối cùng của Yêu Tuyệt kiếm, ta sẽ không truyền Yêu Tuyệt kiếm cho nó."

Tiểu Tiểu khẽ gật đầu, tính là đồng ý lời nói của Lệ Thú.

"Nói trở lại, công công tách một thức cuối cùng của Yêu Tuyệt kiếm phổ ra có phải sợ chàng tẩu hỏa nhập ma hay không?" Huyết Yêu kiếm vốn chính là phối hợp Yêu Tuyệt kiếm pháp mà sinh, chỉ có lĩnh ngộ tất cả hai thức cuối cùng của Yêu Tuyệt kiếm mới có thể khiến Huyết Yêu kiếm nhận chủ, đây là Tiểu Tiểu cùng Lệ Thú ra kết luận.

Yêu Tuyệt kiếm pháp cùng Huyết Yêu kiếm, giống như là hai cái tuần hoàn hô ứng lẫn nhau, Yêu Tuyệt kiếm đại thành, Huyết Yêu kiếm nhận chủ, Huyết Yêu kiếm nhận chủ có thể sẽ làm chủ nhân nhập ma, mà lại chỉ có một thức cuối cùng của Yêu Tuyệt kiếm mới có thể chân chính khống chế Huyết Yêu kiếm.

"Chắc là vậy." Lệ Thú gật đầu.

"Quên đi! Không nghĩ nữa." Tiểu Tiểu phất tay, không muốn tiếp tục đề tài này: "Lần này đi Cổ thành lại khiến hành trình về Nam Dương của chúng ta chậm lại."

"Ừ." Lệ Thú trả lời độc nhất một chữ.

"Không biết Vân Nhi có thể sẽ thích cái loại cuộc sống này hay không." Tiểu Tiểu tựa vào trong lòng Lệ Thú, hưởng thụ ấm áp một lát.

"Nó sẽ quen thôi." Lệ Thú nói không chắc chắn. Tính cách Lệ Vân cách hắn một trời một vực, tính cách sinh động mà hướng ngoại, ở một chỗ trong một thời gian quá dài cũng sẽ bị chán.

"Nếu chịu không nổi mà nói, để tiểu tử kia rời nhà trốn đi là được!"

Được rồi, Lệ Thú bất đắc dĩ nhìn Tiểu Tiểu, hắn đã tìm được đầu sỏ khiến Lệ Vân học được "rời nhà trốn đi" rồi.

...

...

Vào đêm, trên trời lại rơi xuống những hạt mưa nhỏ tí ta tí tách, bùm bùm quấy nhiễu giấc mộng yên lành của con người.

Biết rõ ngày thứ hai sẽ phải lên đường, nhưng chẳng biết tại sao, Sở Văn Xuyên lại không có cách nào đi vào giấc ngủ, dứt khoát phủ thêm áo khoác đi dạo trong Thiếu Lâm tự. Mặc dù mưa rơi xuống, nhưng nội lực phảng phất hình thành một cái ô, một giọt mưa cũng không dừng ở trên người hắn.

"Tiểu ca, ngươi cũng thật là nhàn hạ thoải mái."

Đột nhiên một tiếng phụ nữ truyền tới tai Sở Văn Xuyên.

Sở Văn Xuyên bỗng nhiên ngẩng đầu — hắn một chút cũng không phát hiện đối phương tới gần.

"Là ngươi!" Sở Văn Xuyên lập tức vung ra trường thương. Vốn là người sắp lãng quên, vậy mà xuất hiện trước mặt hắn một lần nữa, hơn nữa người này là địch chứ không phải là bạn.

Cô gái này là người ngăn cản hắn cùng Yến Thanh Dịch khi Lệ Thú bị thương nặng. Nếu là hắn nhớ không nhầm mà nói, cái cô gái này là một sát thủ. ( rõ hơn Chương 38, khụ khụ, được rồi ta thừa nhận đoạn văn này có chút xa )

Còn đùa giỡn hắn!

Cô gái này vẫn là một thân trang phục màu đen, quần áo bị mưa làm ẩm ướt ôm trọn quanh dáng người hoàn mỹ.

"U, tiểu ca, đừng khẩn trương như vậy." Cô gái đột nhiên tiến đến trước mặt Sở Văn Xuyên, lấy tay đẩy mũi thương của Sở Văn Xuyên ra. Cái chuôi đẩy về phía Sở Văn Xuyên.

Sở Văn Xuyên lui về phía sau hai bước, vẫn duy trì khoảng cách an toàn với cô gái này, hắn không nhận thấy được địch ý từ trên người cô gái này, nhưng hắn vẫn duy trì cảnh giác như trước.

"Nữ nhân, ngươi có mục đích gì?" Sở Văn Xuyên hỏi.

"Tiểu ca, ngươi vừa rồi không lễ phép." Đôi môi đỏ mọng của cô gái cong lên, dường như làm nũng với Sở Văn Xuyên nói: "Người ta có tên mà." Nói xong, cô gái thử tới gần Sở Văn Xuyên, nhưng Sở Văn Xuyên không chút nào thả lỏng tiếp tục lui ra phía sau, cô gái không sao cả nhún nhún vai, không tới gần nữa: "Ta gọi Nhạc Khê. Tiểu ca, vậy ngươi?"

Tên của cô gái này không phù hợp một chút nào với hình tượng của mình.

"Không liên quan đến ngươi." Sở Văn Xuyên mắt lạnh nhìn nàng.

"Không nói ta cũng biết. Sở Văn Xuyên, phải chứ!" Nhạc Khê đắc ý hất cằm, không để ý tới Sở Văn Xuyên kinh ngạc: "Thực ra, ta lần này đến không có chuyện gì khác, chỉ là muốn cùng ngươi nói một chút về kiếm khách che mặt tấn công Thiếu Lâm."

"Ngươi làm sao mà biết chuyện của hắn?" Sở Văn Xuyên nheo mắt lại, nguy hiểm nhìn Nhạc Khê.

Nhạc Khê cười tủm tỉm khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng, đột nhiên tới gần Sở Văn Xuyên, tốc độ nhanh khiến đồng tử Sở Văn Xuyên cũng không kịp co rút lại, tốc độ của nàng thậm chí cũng không chậm hơn so với Vân Hành, mà Sở Văn Xuyên lại không am hiểu tốc độ.

Nhạc Khê nhẹ nhàng mở miệng bên tai Sở Văn Xuyên — "Bởi vì ta là thủ hạ của hắn!"

--- ----------hết chương 70---- ---------

By Trạch Mỗ
Tuy hơi muộn nhưng cũng chúc mừng sinh nhật của Box tiểu thuyết



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: TTripleNguyen, antunhi, enlly hanh, meocon_97, muanhobaybay, red_chiki07
     
Có bài mới 27.01.2015, 17:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10287 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu (70/94 ) - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 71. Nhạc Khê cùng Sở Văn Xuyên

"Bởi vì ta là thủ hạ của hắn!"

Sở Văn Xuyên ngẩn ra, không thể tin nổi nhìn Nhạc Khê: "Ngươi nói..."

"Ta là cái thủ hạ của kiếm khách che mặt kia." Nhạc Khê buồn cười nhìn Sở Văn Xuyên.

"Ngươi là có ý gì?" Sở Văn Xuyên lui về phía sau một bước, liếc xéo Nhạc Khê, loại giọng điệu kỳ quái này khiến Sở Văn Xuyên không thể không hoài nghi.

Nhạc Khê nhún vai một cái: "Ai biết được!" Nhạc Khê cười hì hì nhìn Sở Văn Xuyên: "Thế nào, đến cùng muốn nghe hay không?"

Sở Văn Xuyên trầm ngâm một chút, thu hồi Hồng Anh thương, nhìn thẳng Nhạc Khê, ý uy hiếp biểu hiện rõ: "Ngươi nói trước đi, tin hay không tùy ta."

"Ta nói này, tiểu ca." Nhạc Khê mất hứng chống nạnh, mở to mắt căm tức trừng Sở Văn Xuyên, điều này khiến Nhạc Khê vốn đã xinh đẹp lại tăng thêm vài phần đáng yêu: "Ta đây chính là đưa tin tức cho ngươi đó! Ngươi cứ như vậy mà qua quýt với ta?"

"Ngươi muốn cái gì?" Sở Văn Xuyên nhíu mày.

Nhạc Khê gợi lên khóe miệng: "Ngươi nghe trước đã, cảm thấy tin tức của ta có ích mà nói..." Nhạc Khê búng tay, dụ hoặc nháy mắt mấy cái: "Lại trả cho ta thù lao là được." Nhạc Khê chớp mắt: "Ta nghĩ lấy chữ tín của tiểu ca ngươi hẳn là sẽ không xù nợ ta chứ?"

Sở Văn Xuyên do dự một chút, đối với người đột nhiên xuất hiện này, thậm chí còn từng là kẻ địch, hắn có thể tin tưởng sao? Mặt khác hắn còn có một loại lo lắng...

"Cái người bịt mặt kia... sẽ bởi vậy mà trách phạt ngươi chứ?"

"Tiểu ca ngươi là đang lo lắng cho ta sao? Nhạc Khê rất cảm động!" Nhạc Khê nghịch ngợm nháy mắt mấy cái: "Yên tâm, không có việc gì đâu." Móng tay sơn toàn màu đỏ khẽ chạm vào Sở Văn Xuyên: "Chẳng qua, ta chỉ nói cho một mình tiểu ca thôi nha!"

"Được." Cuối cùng, Sở Văn Xuyên khẽ gật đầu tính là đồng ý yêu cầu của Nhạc Khê, hắn đã nghĩ đến, cô gái này đã dám đến đây một mình, hẳn là sẽ không đưa ra yêu cầu quá phận đâu.

"Lão đại của chúng ta, muốn cùng nghĩa đệ kia của tiểu ca chiến một trận." Nhạc Khê nhìn ngón tay thon dài của mình, nhưng dư quang không có rời khỏi Sở Văn Xuyên.

"Vì sao?" Sở Văn Xuyên nghi hoặc nhìn Nhạc Khê, Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu cũng không có nói tin tức người bịt mặt cho bọn họ.

"Ta làm sao mà biết!" Nhạc Khê trợn trừng mắt: "Ta chỉ biết là, trên đời này có cơ hội đánh bại lão đại của chúng ta chỉ có nghĩa đệ của tiểu ca thôi." Đột nhiên Nhạc Khê thở dài một tiếng: "Lão đại của chúng ta... vẫn luôn chờ đợi ai đó có thể đủ khả năng giết hắn."

"..." Đồng tử Sở Văn Xuyên co rụt lại, không hiểu vì sao lại có người có loại suy nghĩ gì này.

Không để ý đến Sở Văn Xuyên hoang mang, Nhạc Khê tiếp tục nói: "Còn nhớ rõ lần ám sát đó nhằm vào nghĩa đệ ngươi chứ?"

Sở Văn Xuyên gật gật đầu, một lần kia Lệ Thú thậm chí gặp phải tử vong, có ai có thể quên?

"Sau khi hạ mệnh lệnh lần đó, lão đại của chúng tức giận phá hủy khắp cánh rừng." Nhạc Khê đùa nghịch thắt lưng bên hông nàng, không đếm xỉa gì nói: "Rõ ràng hắn rất lo lắng cho nghĩa đệ ngươi."

Sở Văn Xuyên nhíu mi càng chặt, từ trong miêu tả của Nhạc Khê hắn nhận thấy kiếm khách che mặt kia là một người rất mâu thuẫn, rõ ràng muốn giết Lệ Thú lại lo lắng cho hắn.

"Ồ?" Nhạc Khê nháy mắt mấy cái, dường như nhìn thấy chuyện gì ngạc nhiên: "Trên người ngươi không bị ướt một chút nào!"

Sở Văn Xuyên lảo đảo một cái, kém chút thì ngã ngửa, bọn họ khi nào thì chuyển đề tài rồi?

"Tiếp theo đâu?" Ý đồ của Sở Văn Xuyên muốn quay lại đề tài.

"Tiếp theo?" Nhạc Khê đáng yêu nháy mắt mấy cái: "Không có! Ta chỉ biết như vậy thôi. Muốn biết toàn bộ cũng chỉ có thể đi hỏi một người bịt mặt khác đi theo bên cạnh lão đại."

Những tin tức này cũng quá ít!

Sở Văn Xuyên thở dài, nhưng cái này đại khái đã là cực hạn mà cô gái này có thể lộ ra.

"Này, tiểu ca, nói vì sao toàn thân ngươi không ướt một chút nào đi!" Nhạc Khê nháy nháy mắt.

"Dùng nội lực hộ thể."

Sở Văn Xuyên học tập cách nói chuyện của Lệ Thú lời ít mà ý nhiều, nhưng là Nhạc Khê lại không chút để ý: "Như vậy à! Tiểu ca, ta có thể lấy được thù lao của ta chứ?"

Sở Văn Xuyên có chút theo không kịp tiết tấu nói chuyện của Nhạc Khê, hơi tạm dừng một chút: "Ngươi muốn cái gì?"

Nhạc Khê khẽ gợi lên khóe miệng, bỗng tới gần Sở Văn Xuyên: "Muốn cái này."

Nói xong, Nhạc Khê nhẹ nhàng hôn lên môi của Sở Văn Xuyên một chút.

Nhất thời, mặt Sở Văn Xuyên còn đỏ hơn cả tôm chín: "Ngươi... Ngươi... Ngươi..."

Sở Văn Xuyên ngoài "Ngươi" nửa ngày cũng không nặn ra cái gì khác. Tuy rằng hắn cùng tuổi với Lệ Thú, thậm chí còn lớn hơn Lệ Thú mấy tháng, nhưng hắn đối với phụ nữ một chút cũng không hiểu!

"Thế nào muốn ta phụ trách với ngươi sao?" Nhạc Khê mị hoặc khẽ chau mày: "Chẳng qua bây giờ không được, qua một khoảng thời gian nữa đi! Phải bảo vệ tốt trinh tiết chờ ta đó!" Nhạc Khê trêu tức xoa xoa mặt Sở Văn Xuyên, sau đó trước khi Sở Văn Xuyên có chút phản ứng liền lập tức rời đi, vẫy tay với Sở Văn Xuyên: "Hẹn gặp lại, tiểu ca!"

"Chết tiệt!"

Đây là lần thứ hai hắn bị người đùa giỡn ...

Có lẽ, đây là trước lạ sau quen?

...

...

Sáng sớm hôm sau, Sở Văn Xuyên liền kể rõ ràng rành mạch chuyện cô gái hắn gặp đêm qua cho mọi người biết, ở giữa bỏ bớt đi hành vi ngả ngớn của cô gái kia.

"Ta nói, vì sao cô gái gọi là Nhạc Khê kia chỉ nói việc này với Tam ca thôi?" Yến Thanh Dịch bát quái nhìn Sở Văn Xuyên.

Không hề có kinh nghiệm với phụ nữ Sở Văn Xuyên lập tức đỏ mặt, hắn vẫn chậm rãi mà nói vậy mà có chút lắp bắp: "Ta... Cái kia... cô gái..."

"Hiểu rồi hiểu rồi." Không đợi Sở Văn Xuyên nói ra lý do gì, Tiểu Tiểu liền phất tay, lộ ra biểu cảm ái muội giống Yến Thanh Dịch — thật không hổ là tỷ đệ: "Tam ca, chúng ta ủng hộ huynh nha! Thân thế cô bé kia khẳng định rất đau khổ, bởi vậy mới không thể không làm thủ hạ của người bịt mặt. Tam ca, huynh phải đối xử với người ta thật tốt đấy!"

"..." Muội hiểu cái gì ?

"Tam ca." Lệ Thú mở miệng, ánh mắt Sở Văn Xuyên lập tức dời về phía hắn, hi vọng có thể nghe được một ít lời nói đứng đắn từ trong miệng Lệ Thú: "Huynh phải nắm chắc thật tốt."

"..."

Tứ đệ, đệ học xấu...

"Nói lại, vậy cô bé kia đâu?" Tiểu Tiểu nhìn quanh bốn phía: "Tại sao không mời nàng tiến vào?"

"Nàng đi rồi, nói để ta chờ nàng..."

Nói xong câu đó, ánh mắt ái muội lập tức chuyển đến, Sở Văn Xuyên hận không thể tát cho mình hai cái tát.

Ô ô ô, lần này là nhảy vào Hoàng Hà cũng không rửa sạch!

Ăn xong điểm tâm, đám người Lệ Thú liền chào từ biệt với Trụ trì Thiếu Lâm, lại ngoài ý muốn thấy một người mà trong khoảng thời gian này bị bọn họ xem nhẹ.

Lục Y Ninh.

Lục Y Ninh xinh đẹp đứng ở trước cửa Thiếu Lâm tự, bên cạnh là đoàn xe của Lục gia, rõ ràng cũng đã sớm thu thập xong hành lý.

"Lệ công tử." Lục Y Ninh dịu dàng mở miệng: "Lục gia vì trả ơn cứu mạng của Lệ công tử, đã thành kẻ địch của toàn bộ võ lâm Trung Nguyên..." Lục Y Ninh cúi người: "Bây giờ Lục gia đã cùng đường, xin Lệ công tử cứu lấy cao thấp bảy mươi lăm nhân khẩu của Lục gia."

Lệ Thú nhướng mi, người phụ nữ trước mắt rõ ràng không phải là cái hạng người lương thiện gì, nhưng Lục gia bọn họ vì giúp Lệ Thú giúp một tay mà đắc tội với cả võ lâm Trung Nguyên cũng là sự thật.

Hắn có thể không quản sao?

Yến Thanh Dịch huých khuỷu tay vào Lệ Thú, chỉ chỉ vào mũi mình, nháy mắt ra hiệu với Lệ Thú: "Tỷ phu, giao cho đệ đi!"

Nhìn thấy tín hiệu Yến Thanh Dịch truyền đến, Lệ Thú lập tức gật đầu, lui về phía sau hai bước khiến Yến Thanh Dịch đối diện với Lục Y Ninh.

"Lục tiểu thư." Yến Thanh Dịch mở miệng.

"Thất đệ." Lục Y Ninh.

"Đừng, ngài đừng gọi ta như vậy, ta nhớ được không nhầm mà nói ngươi hẳn là đã hủy bỏ hôn ước với đại ca của ta rồi?"

Lục Y Ninh tuyệt đối không tức giận, ngược lại mỉm cười: "Yến thất thiếu."

"Nếu ta nhớ không lầm mà nói, Lục gia vốn là ở Thục?"

"Phải."

"Vậy là tốt rồi ." Yến Thanh Dịch giơ tay chỉ về phía Mạc Thượng Hành: "Đất Thục mặc dù là giải đất tiếp giáp giữa Miêu Cương với Trung Nguyên, nhưng lực ảnh hưởng của Cổ vương vẫn là có thể tới nơi đó." Yến Thanh Dịch khẽ nhếch miệng: "Đã quên nói một câu, Cổ vương là cha của tỷ ta."

Lục Y Ninh cứng lại, âm thầm rũ mắt, che giấu hung ác nham hiểm bên trong, Yến Thanh Dịch nói lời này cũng là hi vọng để Lục gia trở về đất Thục, nhưng cũng khiến Lục Y Ninh không có biện pháp tới gần Lệ Thú, muốn tới gần Lệ Thú tất nhiên sẽ đắc tội với Tiểu Tiểu, mà đắc tội Tiểu Tiểu sẽ đắc tội với Cổ vương...

Nói vậy Lục gia liền căn bản không có khả năng sống yên ở Miêu Cương, đắc tội Khô Lâu bang bọn họ còn có thể an toàn rời khỏi Thục, nhưng đắc tội Cổ vương mà nói Lục gia đến chết như thế nào cũng không biết!

"Y Ninh đã biết." Lục Y Ninh lại ngước mắt, đã khôi phục khí chất của tiểu thư khuê các. Nhưng là trong lòng lại vẫn không có buông tha cho, Cổ vương chỉ có thể để cho bọn họ trở về đất Thục, nhưng không thể khiến Lục gia lớn mạnh đứng lên! "Lục gia nguyện ý trở về Miêu Cương."

Yến Thanh Dịch nhìn biểu cảm của Lục Y Ninh, biết Lục Y Ninh chỉ là tạm thời lui bước, nhưng là...

Yến Thanh Dịch nhìn Tiểu Tiểu, tỷ tỷ rất vất vả mới có được hạnh phúc làm sao có để người khác tới phá hỏng chứ?

Chỉ sợ chỉ có một chút cũng không thể!

Đợi Lục Y Ninh đi lên xe ngựa Lục gia, tiểu tử béo kéo kéo nương mình: "Nương, con muốn cưỡi chung một con ngựa với cậu!"

Không đợi Tiểu Tiểu có phản ứng, tiểu tử béo liền tránh thoát khỏi tay của Tiểu Tiểu đang nắm tay bé, chạy thẳng đến dưới chân Yến Thanh Dịch, "Pằng" một cánh tay nhỏ bé trực tiếp đánh vào đùi Yến Thanh Dịch.

Yến Thanh Dịch cúi đầu, nhìn Lệ Vân nho nhỏ: "Tiểu tử béo, làm sao vậy?" Nói xong ôm lấy Lệ Vân lên ngựa hắn đang cưỡi.

"Con nói này, cậu, người phụ nữ kia có phải muốn đánh chủ ý lên cha con phải không?" Lệ Vân nheo mắt lại, có loại hương vị gian trá.

"Tiểu quỷ, con làm sao mà biết được?" Yến Thanh Dịch có chút kinh dị, tiểu gia hỏa nhỏ như vậy làm sao mà biết loại chuyện này?

Lệ Vân khinh thường trợn trừng mắt: "Ánh mắt người phụ nữ kia nhìn cha con như con nhìn thấy kẹo..."

Đây là cái so sánh ngu xuẩn gì vậy?

Yến Thanh Dịch nhịn xuống xúc động khinh bỉ tiểu tử béo, chỉ trợn trừng mắt tỏ vẻ mình không ủng hộ.

"Nói chính sự đi!" Lệ Vân khó có được dáng vẻ nghiêm trang, lời nói nghiêm túc chỉ trích Yến Thanh Dịch: "Đây chính là quan hệ đến hạnh phúc của cha mẹ con còn có con nữa!"

"..." Con vừa rồi cũng không trợn mắt xem thường? Yến Thanh Dịch nhịn nữa.

"Nếu không, hai ta như vậy..." Lệ Vân kéo kéo cổ áo Yến Thanh Dịch cổ áo tiến đến bên cạnh lỗ tai Yến Thanh Dịch, nói nhỏ, nói nhỏ, không biết đang nói cái gì.

Nhưng biểu cảm trên mặt Yến Thanh Dịch càng ngày càng quái dị, rõ ràng là một vẻ mặt tươi cười lại pha lẫn một chút may mắn, đồng thời còn có chút sợ hãi.

May mắn hắn là cậu của hỗn tiểu tử này!

--- ------ -----hết chương 71---- ------ ----

By Trạch Mỗ

Ps: Vấn đề của LYN là gì nhỉ, rõ ràng cũng là vì gia tộc nhưng cũng là người không biết đủ đi, muốn chọn mì ăn liền thì rõ ràng không tốt cho sức khỏe rồi


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: TTripleNguyen, antunhi, meocon_97, red_chiki07
     
Có bài mới 28.01.2015, 16:31
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10287 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu (71/94 ) - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 72. Lễ hội đốt đuốc
diễn ra vào ngày 24 tháng 6 âm lịch, trong lễ hội có các trò chơi như: chọi trâu, đua ngựa..., người ta đốt đuốc suốt đêm, ra đồng diệt sâu bọ, đồng thời uống rượu, nhảy múa

"Đường Thục khó, khó như lên trời." Đất Thục tuy rằng được xưng là giàu có và đông đúc, nhưng lại bế tắc, đường nhỏ uốn lượn gập ghềnh thậm chí chỉ có một chiếc xe ngựa cũng rất khó đi.

Hành trình trải qua gần ba tháng, đoàn người Lệ Thú cuối cùng cũng tới đất Thục, quá trình vào đất Thục quả là khiến Cổ vương đổ một thân mồ hôi, bởi vì trên đường này, một khi gặp được mai phục cũng đừng nghĩ chạy thoát khỏi chầu trời. Chẳng ai biết người bịt mặt kia có lại hạ lệnh tập kích Lệ Thú nữa hay không? Nhưng sự thật chứng minh, lần này Cổ vương xem như lo lắng vô ích, dọc theo đường đi tuy rằng hành trình thong thả nhưng bình an vô sự.

Bọn họ càng là may mắn vừa đúng gặp phải lễ hội đốt đuốc của Di tộc, phố lớn ngõ nhỏ thấm đầy hương rượu nồng đậm, nhà nào cũng mặc vào bộ đồ mới tốt nhất đi lại phố lớn ngõ nhỏ, sinh lễ Tế tự nồng đậm mùi thịt khiến cho người ta phải nuốt nước miếng.
Sinh lễ: vật tế thần như bò, dê , heo..
dân tộc Di: Dân tộc thiểu số Trung Quốc, phân bố chủ yếu ở vùng Tứ Xuyên, Vân Nam, Quý Châu và QuảngTây

Lễ hội đốt đuốc liên tục ba ngày náo nhiệt càng ngày càng nhiều, vừa thấy sự kiện như vậy, tiểu Lệ Vân cùng Tiểu Tiểu tất nhiên không chịu rời đi.

"Cha, dẫn người ta đi tham gia lễ hội đốt đuốc đi!" Thích tham gia náo nhiệt Lệ Vân túm tay áo Lệ Thú, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên, vẻ mặt tha thiết.

"Thú ca, chúng ta đi tham gia lễ hội đốt đuốc đi!" Tiểu Tiểu túm ở một tay áo khác của Lệ Thú, biểu cảm không khác gì tiểu Lệ Vân.

Quả nhiên mẹ nào tất có con đó, Tiểu Tiểu lúc này cùng một số tuổi với Lệ Vân — ba tuổi!

"Được." Lệ Thú gật đầu, không chút do dự đồng ý. Sau đó Lệ Thú nhìn về phía Cổ vương, trưng cầu ý kiến của ông ấy.

Cổ vương trầm ngâm một chút: "Đã muốn tham gia, vậy ở lại đây vài ngày đi!" Cổ vương nhìn về phía Lục Y Ninh đang chỉ huy đoàn xe: "Ta dẫn bọn họ quay trở lại chỗ ở ban đầu." Để Lục gia sống yên ổn ở Miêu Cương loại chuyện này Yến Thanh Dịch nói ra không có tác dụng gì, chỉ có Cổ vương tự thân xuất mã mới được.

Lệ Thú gật gật đầu: "Phiền toái nhạc phụ." Nói xong Lệ Thú lấy ra một phong thư từ trong người: "Đây là thư con viết cho Khô Lâu bang, giao phong thư này cho bọn họ, bọn họ hẳn là sẽ bán cho con vài phần mặt mũi." Lục gia là vì đắc tội với Khô Lâu bang mà rời khỏi Thục, như vậy biện pháp giải quyết tốt nhất chính là rút củi dưới đáy nồi quét sạch uy hiếp từ phía Khô Lâu bang.

Nhưng khi cầm lấy thư, Cổ vương lại hơi sửng sốt: "Con quen biết người Khô Lâu bang?"

"Tỷ phu đã từng đã giúp Khô Lâu bang trở lại Bích Lạc đàn." Yến Thanh Dịch ở một bên đang bị kích động nhìn cảnh tượng cảnh tượng đột nhiên xen mồm.

Lệ Vân nhìn xem cái này nhìn ngắm cái kia, đột nhiên kéo Yến Thanh Dịch: "Cậu, người phụ nữ kia có phải sẽ rời khỏi hay không?"

“Ừm, chắc vậy."

"Ôi?" Lệ Vân trừng lớn mắt, kế hoạch của bé còn chưa thực hiện đâu! Cứ như vậy tiện nghi cho người phụ nữ kia rồi? Không đợi Lệ Vân mở miệng cảm thán, một đôi tình lữ trẻ tuổi Di tộc đi qua bên người họ, tiểu Lệ Vân lập tức bị quần áo hoa lệ kia hấp dẫn.

Người phụ nữ kia làm sao quan trọng bằng vui chơi?

"Nương..." Lệ Vân kéo kéo Tiểu Tiểu, ngoắc ngoắc tay với Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cúi người xuống, đưa lỗ tai tới trước mặt tiểu tử béo.

Lệ Vân nói cái gì đó với Tiểu Tiểu, ánh mắt Tiểu Tiểu sáng lên, sau đó kéo tiểu tử béo bỏ chạy, trực tiếp bỏ lại một câu: "Chúng ta sẽ trở lại ngay!"

Để lại mấy người đàn ông trợn mắt há mồm nhìn một lớn một nhỏ chạy trốn thật nhanh.

"Tứ đệ, đệ không nên dạy cho đệ muội khinh công."

Lệ Thú vô cùng đồng ý gật đầu.

Chỉ chốc lát sau, lúc tiến vào khách sạn Lệ Thú liền cảm thấy có người vỗ vai hắn một cái, nhưng sau khi Lệ Thú quay đầu lại sửng sốt, bởi vì đó là một thiếu nữ Di tộc.

Sắc thái rực rỡ diễm lệ thêu dệt lên áo, váy dài chấm đất, bao quanh là thắt lưng cùng khăn choàng, còn có khăn lụa quấn đầu.

Mà đi theo bên người nàng còn đi theo một bé trai Di tộc không lớn.

Hai người cười khanh khách nhìn Lệ Thú, nhưng đợi nửa ngày một chút phản ứng Lệ Thú cũng keo kiệt cho cho bọn họ.

Thiếu nữ cùng bé trai ngáp một cái.

Bé trai chọc chọc cô gái bên cạnh: "Con nói này nương, người nói cha tới khi nào mới phản ứng?"

Cô gái nhún vai: "Tiểu Vân Nhi, phải biết rằng đại hiệp thường hay không phải là người bình thường có thể lý giải."

"Vậy à." Bé trai bừng tỉnh đại ngộ gật đầu: "Vẫn là nương lợi hại!"

"Chính thế!" Tiểu Tiểu không chút khách khí nhận lời khen ngợi.

"Tiểu Tiểu?" Lệ Thú gọi tên cô gái.

Lệ Thú không phải không nhận ra Tiểu Tiểu, hắn cũng không phải một người để ý bề ngoài, nhưng là, bây giờ hắn đã có chút kinh ngạc. Tiểu Tiểu là con gái của Cổ vương cùng Bội Nghi, mà Cổ vương là người Miêu tộc, dáng vẻ của Tiểu Tiểu tất nhiên mang theo đặc thù của thiếu nữ dân tộc thiểu số, lúc này thêm một thân váy dài màu sắc rực rỡ, tăng thêm vài phần xinh đẹp.
dân tộc Mèo: dân tộc thiểu số của Trung Quốc, phân bố ở các khu vực Quế Châu, Hồ Nam, Vân Nam, Quảng Tây, Tứ Xuyên,Quảng Đông, Hồ Bắc


"Thú ca, không phải là chàng không nhận ra thiếp chứ?" Tiểu Tiểu nheo mắt lại đầy uy hiếp.

Lệ Thú tuy rằng không hiểu phong tình, nhưng hắn không phải là thằng ngu, nhìn thấy vẻ mặt của Tiểu Tiểu lập tức lắc đầu: "Không phải, không phải, chính là..."Mặt Lệ Thú hơi chuyển hồng.

"Chính là cái gì?" Tiểu Tiểu nhạy cảm bắt được mặt Lệ Thú đỏ ửng, trong lòng có chút mừng thầm.

"Nàng..." Mặt  Lệ Thú càng ngày càng đỏ, như là con cua bị nấu chín: "Nàng..."Ánh mắt Lệ Thú nhìn ra chỗ khác: "Quần áo của nàng lấy ở đâu vậy?"

"..."

"..."

Mắt Tiểu Tiểu trợn trừng cùng Lệ Thú mắt to trừng đôi mắt nhỏ, hai người cứ đối diện như vậy, ai cũng không nói chuyện.

Quên đi, Tiểu Tiểu trợn trừng mắt, đại đầu gỗ đúng là là đại đầu gỗ, muốn nghe được lời khen ngợi từ trong miệng hắn so với giết hắn còn khó hơn!

Tiểu Lệ Vân ở một bên cũng trợn trừng mắt, trèo lên ghế, đứng ở trên bàn, rất khí phách vỗ vỗ bả vai lão cha mình: "Lão cha, người thật không biết nói, loại thời điểm này nên nói, nương tử, nàng rất phiêu..."

"Vân Nhi." Lệ Thú lé mắt nhìn thoáng qua bàn tay nhỏ bé vẫn ở trên vai mình, trên mặt lập tức viết lên "ta muốn thuyết giáo ", năm chữ to này, khiến Lệ Vân sợ tới mức đầu co rụt lại, bàn tay nhỏ bé lập tức thu lại.

"Coi như con chưa nói, coi như con chưa nói." Lệ Vân lập tức làm phản, một ngón tay nhỏ bé chỉ ra bên ngoài: "Cha, người xem mặt trời đã ngả về tây rồi! Chúng ta đi ra ngoài đi! Nương còn mang theo quần áo tới đây cho mọi người đó!"

Vạt phải chéo chặt khoác bên ngoài là áo dài đen, quần dài rộng nhiều nếp gấp, Mạc Thượng Hành cùng Bội Nghi còn tốt một chút, nhưng bộ quần áo ban đầu vốn rất đẹp bị Sở Văn Xuyên, Yến Thanh Dịch còn có Lệ Thú, mấy người Hán điển hình này mặc lập tức chẳng ra cái vẹo gì.

Mặc kệ Sở Văn Xuyên cùng Yến Thanh Dịch xấu hổ cùng Lệ Thú mặt không biểu cảm, Tiểu Tiểu lập tức kéo cánh tay của Lệ Thú lên, một ngón tay chỉ cửa lớn của khách sạn: "Xuất phát!"

Cao trào ngày đầu tiên của lễ hội đốt đuốc tập trung vào buổi tối, khi mặt trời ngả về tây, cả nhà già trẻ đều sẽ tập trung trước chuồng dê, kiểm lại đàn dê, đồng thời vung mì xào yến mạch vào đàn dê, mong ước đàn dê sinh sản thuận lợi. Sau đó mỗi nhà còn phải giết một con gà, bói toán hung cát cho năm sau, hơn nữa còn quay gà tế tổ.

Sau khi màn đêm chậm rãi buông xuống, nghi thức náo nhiệt nhất đã tới rồi!

Trong miệng trưởng giả trong nhà niệm bài kinh cây đuốc, dùng cây đuốc tiếp lửa trong lò sưởi, chiếu sáng lên từng góc trong nhà, sau đó giao cây đuốc cho bọn trẻ.

Cuối cùng toàn bộ cây đuốc trong thôn trại tập cùng nhau tạo thành một đống lửa khổng lồ, mọi người vây quanh lửa trại xướng làn điệu “tế hỏa thần”, "Đá lửa là mẹ, lưỡi liềm sắt là cha, cây du là sinh mệnh, thần Lửa nhân từ. Dâng lên ly rượu ngon đầy, dâng lên tế phẩm phong phú. Khẩn cầu nhân khẩu thịnh vượng, khẩn cầu ngũ súc hưng thịnh. Phúc đến! Phúc đến! Phúc đến! Phúc đến!"

Tiểu Tiểu cũng mang theo tiểu tử béo cao hết sức phấn khởi cùng người Di tộc cùng nhau xướng ca  — tuy rằng hai người bọn họ căn bản không hiểu người ta xướng cái gì.

Sau khi xướng ca xong, người Di tộc liền bắt đầu quay chung quanh đống lửa cháy hừng hực, bắt đầu vừa múa vừa hát, trẻ nhỏ chơi trò trốn tìm, trò "Diều hâu bắt gà con" cùng "Hồ ly che cục đá".

"Con muốn đi chơi diều hâu bắt gà con!" Tiểu tử béo lôi kéo Cổ vương cùng Bội Nghi chạy mất.

"Chúng ta cũng đi!" Sở Văn Xuyên cùng Yến Thanh Dịch lập tức đuổi kịp.

"Ồ? Vậy còn chúng ta?" Tiểu Tiểu nhìn Lệ Thú: "Chúng ta chỉ giương mắt nhìn bọn họ?"

"Chúng ta..." Lệ Thú không có nhìn Tiểu Tiểu mà là nhìn ngọn lửa cháy bừng bừng, khuân mặt anh tuấn ửng đỏ — nhìn không ra là mặt đỏ hay là bị lửa ánh đỏ: "Đi khiêu vũ đi!"

Tiểu Tiểu hơi sửng sốt, đại đầu gỗ vậy mà cũng sẽ có ý nghĩ đầy tình ý như vậy!

"Không muốn sao? Vậy..." Thấy Tiểu Tiểu không có phản ứng, Lệ Thú hơi trầm ngâm.

"Muốn đến chết!" Tiểu Tiểu lập tức mở miệng, không cho Lệ Thú cơ hội đổi ý, lập tức lôi kéo Lệ Thú chạy đến đống lửa bên cạnh, tham gia vào đội ngũ khiêu vũ người Di tộc.

Hai người hoàn đều không biết vũ đạo của người Di tộc, nhưng không chút để ý — chỉ cần vui vẻ là được rồi!

Tiểu Tiểu nhìn tiểu tử béo chơi sướng điên bên kia, còn có vợ chống Cổ vương chiếu cố bé, Yến Thanh Dịch cùng Sở Văn Xuyên không biết thế nào đã thông đồng uống rượu cùng một đám người Di tộc, còn có, Tiểu Tiểu khẽ ngửa đầu...

Đại đầu gỗ khiêu vũ cùng nàng.

Nàng khẳng định mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thiên hạ!

...

...

Người phụ nữ hạnh phúc nhất thiên hạ là nàng sắp bị chen chúc thành bánh rồi!

Ngày đầu tiên của Lễ hội đốt đuốc tuy rằng náo nhiệt, nhưng các loại hoạt động lại tập trung vào ngày thứ hai.

Chọi trâu, chọi dê, chọi gà, đua ngựa, đấu vật…, hấp dẫn không chỉ là người Di tộc, phóng mắt nhìn chỗ nào cũng toàn người là người, muốn đi lên phía trước một bước còn khó khăn hơn cả đánh trận, đám người Tiểu Tiểu đành phải theo dòng người không ngừng về phía trước. (cái này làm ta nhớ lần đi xem bắn pháo hoa ở công viên Thống Nhất, lúc về qua ngã tư Kim Liên cũng toàn người là người như vậy =)))

"Chọi dê!" Tiểu Tiểu hưng phấn thét chói tai: "Ta chưa thấy chọi dê bao giờ! Thú ca, chúng ta đi xem đi!" Nói xong, Tiểu Tiểu liền kéo theo Lệ Thú loại bỏ muôn vàn khó khăn trong dòng người chen chúc, mà những người khác đành phải liều mình bồi quân tử... Không, đi theo bồi hai người phụ nữ.

Khi bọn hắn rất vất vả mới tới được chỗ chọi dê nhưng lại phát hiện tình huống người chen chúc xô đẩy như vậy căn bản không xem được cái gì, nhưng là, Sở Văn Xuyên lại ngoài ý muốn gặp được một người hắn quá quen thuộc.

"Văn Di!" Sở Văn Xuyên kinh ngạc hô lên khiến cho mọi người chú ý, đồng thời ở trường chọi dê bên kia, một nam một nữ đồng thời ngẩng đầu, nhìn về phía Sở Văn Xuyên.

"Tam ca?" Cô gái thanh lệ ngẩng đầu, tìm kiếm Sở Văn Xuyên xung quanh.

"Văn Di!" Nhìn thấy Sở Văn Di Tiểu Tiểu lập tức vẫy tay: "Văn Di, nơi này!" Tiểu Tiểu vẫy tay lập tức hấp dẫn sự chú ý của Sở Văn Di.

"Tứ tẩu!" Sở Văn Di cũng lập tức vẫy tay, ý bảo nàng nhìn thấy bọn họ rồi. Sở Văn Di không chút nào tị hiềm kéo tay người đàn ông phía sau nàng, mà người đàn ông khoan thai đi theo sau nàng.

Trải qua bao gian khổ, loại bỏ muôn vàn khó khăn, hai đội ngũ thành công gặp nhau!

"Tam ca, Tứ ca, Tứ tẩu!" sau khi Sở Văn Di rời Dạ Ngưng Bảo thay đổi văn tĩnh thanh lịch ngày xưa, tư thế oai hùng hiên ngang giống một nữ nhân giang hồ điển hình:"A! Tiểu tử béo kia cũng lớn như vậy rồi!"

Vẻ mặt tiểu tử béo nghi hoặc nhìn Sở Văn Di, lúc Sở Văn Di rời Dạ Ngưng Bảo, bé còn chưa ghi nhớ được.

"Gọi cô cô." Tiểu Tiểu ôm lấy tiểu tử béo.

"Cô cô." Lập tức Lệ Vân mặt mày hớn hở bắt đầu lấy lòng cô cô mới biết này.

"Hai vị này là cha mẹ của ta." Tiểu Tiểu chỉ về phía Cổ vương cùng Bội Nghi, giới thiệu cho Sở Văn Di, trong mắt Sở Văn Di nghi hoặc chợt lóe qua, nhưng không có đặt câu hỏi, mà Tiểu Tiểu lại nhìn về phía anh chàng phía sau Sở Văn Di, người đàn ông kia một thân nho sam, chính khí đầy người, lại quá mức khoan thai, rõ ràng không giống như một người tập võ, mà trông như một người đọc sách.

"Vị này là..." Tiểu Tiểu đặt câu hỏi.

"Tiểu sinh Quý Nho Hiếu, gặp qua các vị."

"..."

Đột nhiên Tiểu Tiểu quyết định tuyệt đối không thể để Lệ Thú tiếp xúc nhiều cùng người kia, bằng không trình độ “giáo dục người” của Lệ Thú lại tiến thêm một bước thì biết làm thế nào?

--- ------ ---------hết chương 72---- ------ ---

By Trạch Mỗ


Tập tin gởi kèm:
Chú thích: Ngũ súc

...164827&fm=58.jpg [ 11.05 KiB | Đã xem 9734 lần ]
Chú thích: Cây Du

...104174&fm=58.jpg [ 7.42 KiB | Đã xem 9734 lần ]
Chú thích: người Miêu

...;fm=116&gp=0.jpg [ 11.95 KiB | Đã xem 9734 lần ]
Chú thích: người Di

...;fm=116&gp=0.jpg [ 11.22 KiB | Đã xem 9734 lần ]
Chú thích: nho sam

...;fm=116&gp=0.jpg [ 4.45 KiB | Đã xem 9734 lần ]
Chú thích: Đây là cái áo Cổ vương mặc, mắt bao tâm huyết để tả nó mà đọc xong chả hiểu gì =))), bạn nào hành văn tốt tả lại hộ mình với

...1a4c510fd9f9a115.jpg [ 6.64 KiB | Đã xem 9734 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: TTripleNguyen, antunhi, meocon_97, red_chiki07
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Babemooie, Kanila64, loi_nha_tinh, Pinni, sunflowerhuong912, toilatoi-84, TSky, vittm, vuongminhthy và 175 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

5 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1482

1 ... 185, 186, 187

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 55, 56, 57

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 212, 213, 214

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

15 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

16 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 45, 46, 47

19 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.