Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 

Ông xã háo sắc - An Tĩnh

 
Có bài mới 20.01.2015, 19:27
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 28 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10787 lần
Điểm: 16.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã háo sắc - An Tĩnh - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9.2

Khi tất cả đều đã chuẩn bị xong, cả người cô cũng đã ướt đẫm mồ hôi, cô lập tức lấy quần áo bước vào phòng tắm, muốn tắm rửa cho sạch sẽ.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, cô sáng khoái bước ra phòng khách, ông xã thân yêu của cô vẫn chưa về, cô lại lấy máy sấy sấy khô tóc, sau đó đem cất vào trong tủ, thế nhưng ông xã của cô vẫn chưa trở lại.

Nhìn chằm chằm nồi lẩu trên bàn, cô không khỏi suy nghĩ không biết tối nay Đường Huân có về hay không.

Nghĩ đi nghĩ lại, mắt của cô càng lúc càng nặng trĩu, đợi thêm một lát nữa thì đầu óc cũng càng lúc càng mơ màng, mấy phút sau, cô gục xuống bàn mà ngủ thiếp đi. die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Khi Đường Huân trở về thì đã nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của cô đang nằm úp sấp trên bàn mà ngủ, trên trán trơn bóng còn dính một mảng rau xà lách. . . một trong các loại rau để ăn lẩu tối nay.

Cô đang đợi anh, ý nghĩ này khiến anh vừa tức giận lại vừa vui vẻ.

Tức giận vì cô ôm bụng đói để chờ anh trở về, vui vẻ là vì cô tôn trọng anh như vậy, nguyện ý chờ anh trở về cùng nhau ăn cơm, hai cảm xúc mâu thuẫn khiến anh chỉ biết bất đắc dĩ lắc đầu một cái, đắc thê như thử, phu phục hà cầu? (lấy được người vợ như thế thì còn cầu gì hơn? )

“Trừng Thần, đừng ngủ ở chỗ này, sẽ bị cảm lạnh mất!” Gạt đi rau xà lách trên trán cô, Đường Huân nhẹ nhàng thơm một cái, gọi người đẹp đang ngủ của anh tỉnh dậy. die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Dụi mắt giống như trẻ con, Kỷ Trừng Thần mở mắt nhìn anh, khóe môi nở một nụ cười ngọt ngào.

“Anh đã về rồi!” Vòng tay ôm cổ anh, cả người nhẹ nhõm tựa vào ngực anh, lồng ngực ấm áp lại khiến cô buồn ngủ rồi.

Mặc dù rất muốn để cho cô tiếp tục ngủ, thế nhưng vừa nghĩ tới cô chưa ăn gì thì anh không nhịn được mà nhẹ nhàng đỡ cô ngồi dậy, không cho cô dựa vào nữa.

“Ngoan, em hâm nóng đồ ăn lại đi, anh đi tắm trước rồi cùng nhau ăn tối, được không?” Hôn nhẹ lên môi cô, anh hỏi.

“Vâng, nhanh lên nhé, nếu không em không đợi anh nữa!” Cô cười hì hì đẩy anh ra, không còn sự ấm áp của anh, cô đột nhiên cảm thấy rất lạnh, lại muốn nép vào trong ngực anh nữa rồi.

“Nghịch ngợm!” Yêu thương điểm nhẹ một cái vào chóp mũi của cô, anh đứng dậy đi vào phòng tắm.

Chưa được bao lâu, anh đã trở lại bên cạnh cô, ôm cô vào trong lòng mình.

“Lần sau không được chờ anh nữa, đói thì phải ăn trước, đừng để mình bị đau bụng, biết không?” Đường Huân nghiêm túc nói, anh chưa bao giờ quên cha Kỷ từng lạnh lùng nghiêm khắc nói với mình, nếu ăn uống không đúng giờ, Kỷ Trừng Thần nhất định sẽ bị đau bụng.

“Nhưng ăn lẩu một mình sẽ rất buồn chán nha, vẫn nên chờ anh trở về rồi cùng ăn mới cảm thấy ngon!” Cô không quan tâm anh nghiêm túc thế nào, chỉ lo đem tất cả nguyên liệu bỏ vào trong nồi.

Cô nhớ Đường Huân đã từng nói, ăn lẩu một mình sẽ rất cô đơn, khiến cho người ta không còn cảm nhận được mùi vị, cho nên cô tình nguyện đói bụng     để chờ anh trở về rồi mới cùng nhau ăn lẩu.

Đường Huân thương yêu nhìn một bên khuôn mặt xinh đẹp của cô, trong lòng tràn đầy cảm động: “Cám ơn em, Trừng Thần!” Ôm chặt cô từ đằng sau, anh thấp giọng nỉ non.

“Ngốc, cám ơn cái gì, chỉ là đột nhiên em rất muốn ăn lẩu thôi mà!” Kỷ Trừng Thần thả lỏng để mình tựa sát vào ngực anh, giọng nói dịu dàng như nước: “Sau này, sẽ có em ăn lẩu với anh.”

Cho nên, anh không bao giờ. . . . phải sợ chỉ có một mình, sẽ không còn cô đơn nữa.

Anh có cảm giác khóe mắt mình nóng lên, cô gái trong ngực mang đến cho anh rất nhiều vui vẻ và cảm động, dường như cũng khiến anh thấy mình yếu đuối, thỉnh thoảng lại muốn rơi nước mắt để biểu đạt sự cảm kích của mình.

“Được rồi, thịt bò chín rồi!” Cô gắp một miếng thịt bò trong nồi ra, chấm xì dầu rồi đưa lên miệng anh: “Nếm thử xem mùi vị thế nào.”

Anh há miệng ăn miếng thịt, cẩn thận thưởng thức.

“Thế nào? Thế nào? Có ngon hay không?”

Anh gật đầu, không mở miệng, chẳng qua chỉ bắt đầu cầm đũa lên, gắp thức ăn trong nồi, dùng hành động để ca ngợi tài nghệ nấu ăn của cô.

Thấy anh thưởng thức món ăn mình nấu, dáng vẻ ăn không ngừng khiến bờ môi của cô không nhịn được mà nở một nụ cười ngọt ngào, rất nhanh cũng bắt đầu ăn cùng anh.

Đang ăn, cô đột nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng: “Dạo này anh thường làm thêm giờ, công việc nhiều lắm à?” Khoảng thời gian này, thỉnh thoảng anh hay làm thêm giờ, có lúc tới tận nửa đêm mới trở về, cô có chút lo lắng thân thể của anh sẽ không chịu nổi.

Tay cầm đũa khẽ ngừng lại, sau đó anh lập tức trả lời cô: “Gần đây có một hồ sơ sáp nhập đương đối gấp, sắp tới cũng sẽ không còn bận rộn như vậy nữa, em đừng lo lắng cho anh!”

“Anh nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng làm quá sức, nếu không sẽ bị bệnh như lần trước đấy!”

“Chuyện này đã qua lâu rồi, em còn muốn lôi ra tính sổ với anh sao?” Anh cười cười nhìn cô, cố ý làm giọng hơi giận lẫy.

“Dĩ nhiên, hơn nữa, sau này chỉ cần anh bận rộn một ngày, em sẽ tiếp tục lải nhải những lời này bên tai anh, phiền chết anh luôn, xem anh còn dám bị bệnh nữa hay không!” Cô làm mặt xấu, cố tình nhếch miệng nhe răng dọa anh.

“Dạ dạ dạ, anh nhất định sẽ quý trọng thân thể của mình thật tốt, ai bảo anh khỏe mạnh thì vợ anh mới ‘tính phúc’ được chứ?”

Anh nói một câu hai ý khiến gò má cô đỏ lên, sau khi kết hôn, thỉnh thoảng anh vẫn hay nói những lời xấu hổ như vậy, khiến cô không có cách nào phản bác.

“Anh. . . .ăn nói linh tinh!”

Đường Huân khẽ cười, gắp cho cô mấy thứ cô thích ăn để cô hả giận, nhưng cô cũng không giận lâu, cho nên rất nhanh, cô lại nhìn anh nở nụ cười dịu dàng.

Nụ cười này, khiến anh mê mẩn, thứ anh thích nhất, vẫn là nụ cười của cô.

Không biết một loại kích động từ đâu kéo đến, khiến anh không để ý đến trong miệng vẫn còn mùi thức ăn, nghiêng người hôn lên bờ môi đỏ mọng của cô, trằn trọc mút vào.

Thân thể đã sớm thuộc về anh, Kỷ Trừng Thần khéo léo để mặc anh định đoạt, chẳng qua là, khi nghĩ đến bọn họ vẫn còn chưa ăn xong, bởi vì không muốn anh bị đói bụng nên cô vội vã kêu ngừng lại.

“Ăn cơm trước đi!” Cô cố gắng làm cho mình ra dáng nghiêm túc một chút, thế nhưng lại không để ý đôi mắt mông lung của mình, đôi môi sưng đỏ, dáng vẻ mê người như vậy đã đem toàn bộ sự cố gắng của cô hóa thành hư không.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn MeOw về bài viết trên: Hoàng Yến48, Tiểu Wa, Trà Hoa Nữ 88, Việt Đan, boobuongbinh, hanayuki001, mèo lười 2k, phan thao, piggy lovly, trạch mỗ
Có bài mới 21.01.2015, 10:19
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 28 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10787 lần
Điểm: 16.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã háo sắc - An Tĩnh - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10.1

Đối với lời nói của cô, anh vờ như không nghe thấy, chỉ nghe theo khát vọng của mình mà hôn cô mãnh liệt, in lại dấu vết trên chiếc gáy trắng nõn, nơi nào cũng xuất hiện dấu hôn của anh.

“Ghét. . .” Cô thở khẽ, nỉ non nói.

“Ghét thật không?” Anh hỏi ngược lại, bàn tay đặt trước ngực cô, tùy ý xoa nắn.

“Ưm. . . .” Không, cô không hề ghét chút nào, hầu như đêm nào anh và cô cũng triền miên, thân thể cô đối với sự trêu đùa của anh ngày càng quen thuộc, đối với hành động kích tình của anh thì ngay lập tức đã có phản ứng.

“Vậy cũng tốt!” Khóe môi nở một nụ cười, Đường Huân đột nhiên buông cô ra: “Nếu em không muốn, vậy chúng ta ăn cơm trước đi!”

Anh khiến cô thở dốc rồi lại bảo là cô không muốn? Kỷ Trừng Thần bị anh buông ra khiến cô cảm thấy tim mình đập rất nhanh.

Lửa tình bị anh khơi mào vẫn đang bừng bừng trong cơ thể, cô khép chặt hai chân, muốn đè nén cảm giác xấu hổ này, thế nhưng càng kẹp chặt lại càng kích thích tiểu hạch nhạy cảm giữa hai chân, khiến cho cô càng nóng, càng muốn anh hơn.

Nhìn dáng vẻ chuyên tâm ăn uống của anh, cô cắn môi, không biết mình nên bổ nhào về phía trước, không cho anh tiếp tục ăn mà phải giải quyết sự ‘thèm ăn’ của cô trước, hay là nhẫn nại chờ đợi anh ăn xong rồi tính.

Đôi chân không nghe lời càng kẹp chặt hơn, càng kích thích tiểu hạch giữa hai chân, khiến cho quần lót của cô sắp ướt đẫm.

Lúc này, Đường Huân lấy một miếng rau xà lách mà cô thích ăn nhất, để sát bên môi cô, dụ dỗ cô ăn: “Sao em không ăn? Một mình anh ăn sắp hết nồi lẩu rồi, ngoan, mau ăn đi!”

Kỷ Trừng Thần không chịu nổi, cô đang rất căng thẳng, nhưng khi thấy anh nhìn mình cười dịu dàng thì tất cả đều hóa thành hư không, cô không ăn đồ ăn trên đũa, ngược lại lại vòng lên cổ anh, hôn lên môi anh tựa như một cô gái nhỏ đang đói khát lên cơn động tình.

Dường như đã sớm đoán được cô sẽ phản ứng như vậy, Đường Huân thuận thế ôm cô đặt trên đùi mình, bàn tay nâng mông cô, nặng nề để lên phái nam cứng rắn của anh.

Cách một lớp quần áo, phái nam cứng rắn nhô lên, chậm rãi cọ sát ở nơi mẫn cảm của cô, khiến cô rên rỉ càng thêm yêu kiều.

Kỷ Trừng Thần đang ôm mặt anh, không đành lòng rời khỏi môi anh, vừa hôn vừa chỉ trích: “Anh thật quá đáng. . . . thật quá đáng. . .” Hành động của anh khiến cô rất nhanh đã hiểu ra, người đàn ông này là đang chờ cô tự chui đầu vào lưới.

Anh thừa nhận, anh cũng cố gắng kìm nén lửa tình trong người mình, cố tình buông cô ra để kích thích lửa tình trong cô, chẳng qua là khi bàn tay cô vòng lên cổ anh, anh biết tất cả những điều đó đều đáng giá.

Anh vòng một tay ôm lấy eo cô, tay còn lại nhân lúc cô đang ý loạn tình mê thì bao trọn nơi đẫy đà mềm mại, bởi vì ở nhà nên cô không mặc đồ lót, bên trong trần như nhộng, anh vừa đặt tay lên là đã có thể chạm vào nụ hoa bên dưới lớp áo của cô.

“Trừng Thần, em đã hiểu thế nào là lửa tình khó nhịn chưa?” Anh khàn giọng hỏi.

Khi anh nghiêng đầu, muốn thưởng thức da thịt mềm mại ở những nơi khác trên cơ thể cô thì cô lại ‘ưm’ lên một tiếng kháng nghị, không cho phép anh dời đi đôi môi mỏng mà cô thích nhất.

“Đừng. . .” Cô còn chưa hôn anh đủ đâu.

Cô vừa kháng nghị, vừa lắc lắc eo nhỏ, khiến cho vị trí mẫn cảm của hai người đồng thời cọ sát.

Vươn tay tắt bếp, anh xoay người đặt cô nằm lên ghế sofa đằng sau lưng, khiến cô trở thành ‘thức ăn ngon’ mà anh sắp thưởng thức.

Anh chen thân vào giữa hai chân cô, khiến cô không cách nào khép chân lại, chỉ có thể bất lực nằm trên ghế sofa, nhìn anh cởi từng thứ từng thứ trên người mình xuống, trong nháy mắt, trên người cô chỉ còn sót lại một chiếc quần lót nhỏ màu xanh biếc vừa mới mặc chưa được bao lâu.

“Mới mua à?” Anh kéo quần lót nhỏ sang một bên, khàn giọng hỏi.

“Vâng. . .” Cô lúng túng trả lời.

“Anh thích màu này.” Anh cúi đầu, hôn liên tiếp mấy cái xuống quần lót nhỏ của cô.

Lúc này, ánh mắt của anh rất dọa người, giống như muốn biến cô thành thức ăn rồi nuốt hết vào bụng.

“Em thật sự muốn anh.” Cô khao khát được anh lấp đầy trong cơ thể mình

Kỷ Trừng Thần phát hiện, mình vậy mà lại nói những lời thế này, khiến cô vừa xấu hổ vừa lúng túng nhắm chặt hai mắt, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của anh.

“Mở mắt ra, không cho phép em nhắm mắt lại!” Đôi môi anh khẽ hôn lên mi mắt cô, buộc cô phải mở mắt ra.

“Không muốn. . . .” Cô không muốn mở mắt, cố cất giọng cự tuyệt mềm nhũn, đầu lắc lắc như chẳng còn chút sức lực nào.

“Không muốn sao?” Anh nhẹ giọng hỏi, vươn tay cầm chiếc áo vừa mới cởi xuống của cô, buộc quanh mắt cô, che đi tầm nhìn.

“A!” Cô hô lên một tiếng, đưa tay nhỏ bé muốn tháo xuống.

“Che rồi, đừng tháo xuống!” Anh giữ tay cô lại, ngậm chặt nụ hoa trước ngực cô, đầu lưỡi nóng bỏng đảo quanh đỉnh đỏ hồng, tiếp đó lại liếm sang bên còn lại như muốn thưởng thức trọn vẹn, sau đó mới dùng hàm răng trắng tinh nhẹ nhàng gặm cắn.

“A. . . đừng. . . .” Không thể nhìn thấy anh đang làm gì, ở trong bóng tối, thân thể của cô càng thêm nhạy cảm.

Khi đôi môi anh lướt qua vùng bụng trắng mịn thì cả người cô không khỏi run lên, mở miệng cầu xin tha thứ: “Đừng. . . Đừng như vậy, em sợ. . .”

. . . . .

Cô đón nhận tất cả của anh, rồi sau đó vô lực nằm trên ghế sofa, ngay cả một chút hơi sức để kháng nghị sức nặng thân thể của anh cũng không có, chỉ có thể để anh giúp mình cởi xuống áo đang che mắt, ôm vào phòng tắm giúp mình tắm rửa.

Khóe môi cô nở nụ cười ngọt ngào, thoải mái để anh hầu hạ.

Ôm cô trở về giường, Đường Huân cúi người, nhẹ giọng hỏi: “Ngủ quên à?”

“Ừm. . .” Cô khó khăn mở mắt, nhìn người đàn ông đáng ra so với mình phải mệt mỏi hơn.

Tại sao lúc nào nhìn anh cũng khí thế bừng bừng như vậy? Rõ ràng trong cuộc hoan ái kịch liệt kia, anh tốn ‘sức’ nhiều hơn cô cơ mà? Kỷ Trừng Thần không nhịn được lại đỏ mặt.

“Anh không mệt sao?” Cô có chút ngưỡng mộ hỏi.

“Không mệt, em ngoan ngoãn ngủ đi, đã khuya lắm rồi!” Đưa tay vuốt ve khuôn mặt mềm mịn của cô, anh dịu dàng nói.

“Vâng.” Lúc này đối với cô mà nói, nghỉ ngơi là vô cùng quan trọng.

Cô cũng không kiên trì nữa, nhắm mắt ngủ say.

Còn anh, thì lại mê mẩn nhìn dáng vẻ say ngủ này cùa cô, thật lâu cũng không dời mắt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn MeOw về bài viết trên: Hoàng Yến48, Orange Juice, Trà Hoa Nữ 88, hanayuki001, lansmell, trạch mỗ
Có bài mới 21.01.2015, 10:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 28 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10787 lần
Điểm: 16.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã háo sắc - An Tĩnh - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10.2

Gần đây, Đường Huân không ngừng làm thêm giờ, mặc dù anh có nói gần đây đang phải xử lý gấp hồ sơ sáp nhập của công ty, nhưng anh luôn đi sớm về trễ, có khi cả đêm không về khiến Kỷ Trừng Thần không nhịn được mà cảm thấy có chút mất mát.

Sau khi kết hôn, cô đã có thói quen cùng ai đó ngủ chung một giường, đắp chung một chăn, lại còn có thói quen được ai đó ôm vào trong ngực, hôm nay không có anh ôm cô, cô ngủ không được ngon giấc.

Đưa tay che miệng ngáp, dạo gần đây cô năm lần bảy lượt rất hay mệt mỏi, rõ ràng đêm hôm trước đã ngủ rất nhiều, thế nhưng sáng sớm lại không muốn rời khỏi chiếc giường ấm áp, vậy nên đã mấy ngày nay cô không rời giường làm bữa sáng tình yêu cho Đường Huân rồi.

Mà sáng nay cô còn ngủ thẳng một lèo tới mười giờ, bây giờ lại cảm thấy vô cùng mệt mỏi, nếu như bên cạnh cô là chiếc giường thì cô nhất định sẽ không nói hai lời mà nằm xuống ngay lập tức, sau đó ngủ một giấc thật ngon, quả nhiên, con người ta hạnh phúc quá thì sẽ đâm ra lười biếng.

Nhưng mà. . . liếc mắt nhìn một dãy đơn đặt hàng, cô than nhẹ một tiếng, cô càng ngày càng không xứng với danh hiệu bà chủ mà, sáng sớm để Tiểu Khải dọn hàng đã rất xấu hổ rồi, nếu bây giờ cô còn đi ngủ thì thật là không còn mặt mũi nào để đối mặt với ‘nhân viên chăm chỉ’ Tiểu Khải nữa rồi.


Cô đưa tay vỗ nhẹ vào mặt mình để lấy chút tinh thần, sau đó xắn ống tay áo, dáng vẻ phấn chấn, như rất cố gắng làm việc chăm chỉ, Tiểu Khải thấy thế thì không khỏi mở miệng trêu chọc: “Chị Kỷ, xem ra chị và anh Đường hàng đêm ân ái, có phải sắp sửa ‘tòng thử Quân Vương bất tảo triều’ rồi hay không?” (*)

Mấy ngày nay, cô đều ngủ đến trưa mới dậy, hoàn toàn phù hợp với câu ‘tòng thử Quân Vương bất tảo triều’ rồi đấy.

(*) từ đó Quân Vương không tảo triều (một câu thơ trong bài thơ Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị) : câu này ý chỉ làm vua nhưng lại đam mê lạc thú, không quan tâm đến việc triều chính.

Bị Tiểu Khải nói vậy, trong đầu cô lại hiện ra cảnh ngày hôm qua mình và Đường Huân triền miên trên giường, hai má tự nhiên đỏ bừng, trợn mắt nhìn Tiểu Khải một cái: “Cái gì mà hàng đêm ân ái, tòng thử Quân Vương bất tảo triều? Nhóc con không hiểu văn thơ thì mau về nhà học lại đi, đừng có áp dụng lung tung.”

“Chậc chậc, bị em nói trúng tim đen nên thẹn quá hóa giận chứ gì?” Tiểu Khải cười xấu xa, nhìn thấy sắc mặt bà chủ càng lúc càng hồng, cậu biết mình nói không sai rồi.

“Nếu như chị nhớ anh Đường như vậy thì cứ gọi điện thoại cho anh ấy, nói với anh ấy là chị rất cô đơn, rất nhớ anh ấy đi! Em nghĩ anh Đường của chị sẽ rất cao hứng, sau đó dùng thời gian ngắn nhất để chạy như bay đến bên cạnh chị. Như lần trước ấy, vì người đẹp mà anh Đường lại áp giải chị đi đăng ký kết hôn. Chậc chậc, anh Đường quả thực là thần tượng của em!”

“Cậu, cái thằng nhóc này, đang nói linh tinh cái gì vậy? Tôi cô đơn lúc nào? Nhớ anh ấy lúc nào? Hơn nữa tôi cũng quên mất số điện thoại của anh ấy rồi, làm sao mà gọi được?” Cô liếc Tiểu Khải một cái, cố tình nói mình đã quên mất số điện thoại của Đường Huân.

Nhưng thật sự, cô làm sao có thể quên mất số điện thoại của anh? Mỗi một thứ thuộc về anh, cô đều khắc sâu ở trong đầu, ghi lòng tạc dạ, nhớ mãi không quên.

“Sao chị lại giống em vậy? Không thể nào nhớ rõ số điện thoại người khác. Chẳng lẽ chị không biết, một khi mất điện thoại di động thì sẽ đáng sợ thế nào sao?” Tiểu Khải dùng vẻ mặt ‘hoa dung thất sắc’ nói, cậu rút kinh nghiệm từ lần trước, khi mình bị mất điện thoại di động.

“Cậu nghĩ tôi là cậu sao?” Thường ngày cô sắp xếp đồ đạc của mình rất ngăn nắp, không giống Tiểu Khải, bạ đâu để đấy, lúc cần cũng phải đi tìm rất cực khổ.

Có vẻ như cuộc sống không cùng đẳng cấp nên cậu nói không lại cô, Tiểu Khải phải thay đổi sách lược, thuận miệng nói: “Nói thật, dạo này tinh thần của chị rất sa sút, có cần nên nói anh Đường bớt phóng túng một chút, để bà chủ của em có tinh thần làm việc được không?” Cậu tuyệt đối không sợ chết, tiếp tục mở miệng chế nhạo.

Bởi vì cậu sớm đã biết, Kỷ Trừng Thần chỉ là con cọp giấy, bình thường chỉ hay gào thét vài tiếng bất lực, cho nên cậu cũng rất yên tâm, lá gan cũng lớn hơn rất nhiều.

“Cậu. . . Cậu đi lấy hạt giống ra đây cho tôi!”

Không nói được tiếng nào cũng không dám nghe tiếp nữa, cô thẹn quá hóa giận, bắt cậu đi lấy hạt giống.

Tiểu Khải cũng rất biết rõ chừng mực, cho nên trước khi bà chủ thật sự tức giận, cậu mau chóng ngậm miệng lại, nếu không, chẳng may Kỷ Trừng Thần thật sự bị chọc tức thì món nợ này Đường Huân nhất định sẽ tính sổ với cậu.

Cậu không sợ Kỷ Trừng Thần, nhưng đối với Đường Huân thì lại rất sùng bái và kính sợ.

Sau khi đuổi Tiểu Khải đi rồi, cô bắt đầu xử lý đơn đặt hàng, bắt đầu lựa hoa theo yêu cầu của khách hàng, rất nhanh, một bó hoa xinh đẹp ưu nhã đã được đặt ở trên bàn.

Cửa kính đang đóng chặt, đột nhiên bị ai đó từ bên ngoài đẩy vào, chuông treo ngoài cửa phát ra vài tiếng leng keng, Kỷ Trừng Thần ngẩng đầu, lại bất ngờ trông thấy người đàn ông lẽ ra giờ này phải ở trong công ty làm việc mới đúng.

“Sao anh lại tới đây?” Cô ngoài ý muốn để bó hóa xuống, lau tay rồi đi về phía anh, thấy sắc mặt anh có chút u ám, cô lo lắng vuốt ve khuôn mặt anh: “Sao vậy? Huân, đã xảy ra chuyện gì sao?”

Thấy cô lo lắng, anh đem khuôn mặt mệt mỏi dán sát vào bàn tay mềm mại của cô, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: “Không có gì, chỉ là anh nhớ em nên mới tới đây thôi.”

Kỷ Trừng Thần có chút nghi ngờ lời nói của anh, chỉ là bây giờ trông thấy anh mệt mỏi như vậy, khiến cô cũng không muốn tra hỏi đến cùng, chỉ muốn để anh ở bên cạnh mình, muốn anh hiểu cho dù có phát sinh chuyện gì thì cô cũng sẽ ở bên cạnh anh, ủng hộ anh.

Cô nhìn anh, khẽ cong khóe môi nở ra một nụ cười yếu ớt, nắm lấy tay anh, để anh ngồi xuống cạnh bàn.

“Anh ngồi đây đợi em một chút, để em giải quyết xong mấy đơn đặt hàng rồi chúng mình ra ngoài, để Tiểu Khải coi tiệm.” Cô nghịch ngợm đặt ngón trỏ trước miệng, ra hiệu anh nói nhỏ một chút.

“Được!” Đường Huân đương nhiên không phản đối, bởi vì bây giờ anh thật sự rất cần cô bên cạnh, rất cần một khoảng thời gian dành riêng cho hai người.

“Chị Kỷ, em nghe thấy rồi đấy!” Tiểu Khải đột nhiên xuất hiện như một bóng ma, dùng vẻ mặt và giọng nói u oán nói với Kỷ Trừng Thần.

“Tôi là chủ tiệm, tôi muốn tạm nghỉ!” Cô bá đạo nói.

“Em biết là em rất đáng thương mà, để xem nào, chị vào anh Đường cứ đi trước đi, đơn đặt hàng cứ để em xử lý, em cũng biết hai người như tia chớp, làm lóa mắt kẻ cô đơn là em đây, đi đi đi đi, đừng ở nơi này chiếu sáng nữa, em sẽ ghen tị chết mất!” Cầm túi xách đưa cho cô, cậu giơ tay đẩy hai vợ chồng bọn họ ra khỏi tiệm hoa.

Nhìn cửa kiếng đóng lại trước mặt mình, Kỷ Trừng Thần cũng không hề cảm thấy tức giận, ngược lại cô còn có chút cảm kích Tiểu Khải.

Mặc dù còn trẻ tuổi nhưng Tiểu Khải đã trải qua rất nhiều việc, chẳng những thông minh, lại còn rất hiểu tình cảnh, biết nhìn sắc mặt của người khác, hẳn là cậu ấy đã trông thấy vẻ mặt u ám và mệt mỏi của Đường Huân cho nên mới xua bọn họ ra ngoài.

Khoác túi lên vai, cô nắm tay Đường Huân, ngẩng đầu hỏi anh: “Anh có chỗ nào muốn đến không? Nếu như không có thì chúng ta cùng đến một nơi, có được không?”

“Được.” Anh không chút nghĩ ngợi đã đồng ý.

“Chưa biết đi đâu mà đã đồng ý, không sợ em sẽ gạt bán anh sao?” Kỷ Trừng Thần vươn tay nhéo mũi anh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn MeOw về bài viết trên: Hoàng Yến48, Orange Juice, Trà Hoa Nữ 88, hanayuki001, trạch mỗ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hàn hải anh và 154 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

18 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137



Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.