Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 

Ông xã háo sắc - An Tĩnh

 
Có bài mới 20.01.2015, 18:27
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 28 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10787 lần
Điểm: 16.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã háo sắc - An Tĩnh - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8.1

Cô nhíu mày: “Chuyện này đã qua lâu rồi, tôi không còn để bụng nữa, nhưng mà, chúng ta cũng không thể quay lại, hơn nữa, bây giờ tôi đã có chồng sắp cưới, anh ấy đối với tôi rất tốt, mấy tháng nữa chúng tôi sẽ kết hôn, xin anh đừng nói cái gì mà bắt đầu lại nữa có được không?”

“Trừng Thần, em đừng gạt anh được không?”

Cô trợn to mắt, khó tin hỏi: “Tại sao tôi lại phải gạt anh?”

“Được rồi, cứ cho là em có chồng sắp cưới đi, chẳng lẽ anh so với chồng sắp cưới của em kém hơn sao? Bây giờ anh đang làm quản lý cho một công ty đa quốc gia, không bao lâu nữa anh sẽ được thăng lên làm nhân viên phụ trách, tiền đồ rộng mở, ở bên cạnh anh, em tuyệt đối sẽ không phải chịu khổ.”

Kỷ Trừng Thần càng nhíu mày chặt hơn, căn bản là không muốn nói gì với anh ta nữa, cô không thể làm gì khác hơn là vội vàng đuổi anh ta đi: “Ngài Lâm, bó hoa này tổng cộng 450 đồng.”

Lại không ngờ, anh ta vẫn không chịu đi.

“Không, Trừng Thần, tốt nhất là em nên suy nghĩ một chút, anh thật sự không thua kém chồng sắp cưới của em đâu.”

Kỷ Trừng Thần hoàn toàn không muốn suy nghĩ, anh ta làm sao có thể không kém hơn Đường Huân? Đối với cô, một đầu ngón tay của Đường Huân cũng tốt hơn anh ta nhiều.

“Chị Kỷ, sao vậy?” Tiểu Khải mang hoa bách hợp ra, vừa thấy cô đứng cách xa Lâm Chấn Thanh, nhíu chặt mày, vẻ mặt giống như sắp không chịu nổi nữa, cậu thông minh như vậy, ngay lập tức đã đoán được nguyên nhân.

“Chị Kỷ, để em đá anh ta ra ngoài!”

“Đợi chút, Tiểu Khải, tôi không sao!” Sau khi trấn an cơn tức giận của Tiểu Khải, cô quay sang nhìn khuôn mặt rầu rĩ của Lâm Chấn Thanh: “Ngài Lâm, tôi đã nói rất rõ ràng rồi, nếu anh còn muốn lấy bó hoa này thì xin hãy thanh toán tiền, nếu không cần thì xin hãy đi đi, chúng tôi còn phải buôn bán.”

“Được rồi, mau trả tiền rồi cút ra ngoài đi, đừng cản trở việc buôn bán của chúng tôi.” Tiểu Khải tức giận muốn xông tới đá cái tên đàn ông này ra khỏi cửa.

Mỗi một lần cậu có chuyện, từ chuyện người cha không ra gì, suốt ngày thiếu tiền cờ bạc, cho tới chuyện mẹ cậu bị bệnh phải nhập viện, đều là Đường Huân giúp cậu giải quyết, hơn nữa lại còn sợ cậu tự ái cho nên đã giới thiệu cậu đến làm việc ở tiệm hoa này, giúp cậu kiếm thêm phí sinh hoạt, nói gì thì cậu cũng sẽ quan tâm thật tốt đến Kỷ Trừng Thần, coi như là báo đáp sự giúp đỡ của Đường Huân từ trước tới giờ.

“Trừng Thần, anh thật sự hối hận vì lúc đầu đã chia tay với em, làm em bị tổn thương, bây giờ anh thật sự hối hận rồi, em hãy cho anh một cơ hội đi! Chúng ta có thể cùng nhau xây dựng một gia đình nhỏ hạnh phúc, sinh thêm vài đứa con, vậy nên, chúng ta quay lại đi! Em đừng ở bên cạnh chồng sắp cưới nữa.”

Lâm Chấn Thanh thâm tình chăm chú nhìn cô, thế nhưng dáng vẻ thâm tình này lại khiến Tiểu Khải ruột gan lồng lộn.

Chỉ cần nghe vài ba câu thì Tiểu Khải đã biết nguyên nhân anh ta xuất hiện ở đây, cộng thêm vẻ mặt không nhịn được của Kỷ Trừng Thần nữa.

Tiểu Khải nhếch môi cười lạnh, lạnh lùng đùa cợt: “Chị Kỷ, có phải tên này bị đụng đầu đến nỗi ngu luôn rồi không? Nếu không thì sao lại nói mấy câu buồn cười như vậy?”

Lâm Chấn Thanh tức đỏ mặt, không cam lòng bị giễu cợt nên đã quên mất phải duy trì hình tượng ‘lịch sự’ của mình, mở miệng mắng to: “Thằng nhãi ranh, nơi này để cho mày chõ mồm vào nói chuyện à?”

“Ngài Lâm, mời ngài nói xin lỗi với Tiểu Khải!” Kỷ Trừng Thần nhíu mày, cảm thấy tức giận đối với những lời anh ta mắng Tiểu Khải.

“Tại sao anh phải xin lỗi thằng nhãi ranh này?” Bị kêu tên chỉ trích, Lâm Chấn Thanh không kìm chế được.

“Không cần, lời xin lỗi của anh, thiếu gia tôi đây không nhận nổi, bây giờ anh muốn tự mình cút ra ngoài hay là để cho tôi ném anh ra ngoài?” Tiểu Khải lạnh lùng nói.

“Mày!”

“Tôi cho anh ba giây, một, hai, . . .” ba. Chữ ba  còn chưa ra khỏi miệng, khóe mắt Tiểu Khải đã trông thấy một bóng dáng quen thuộc.

“Anh Đường! Có người muốn đùa giỡn chị Kỷ!” Tiểu Khải kêu to, chỉ sợ đối phương sẽ không nghe được.

Kỷ Trừng Thần cũng nhìn thấy bóng dáng này, cô lập tức không hề nghĩ ngợi mà vọt lên phía trước, nhào vào lòng người đàn ông vừa mới bước vào cửa.

Ánh mắt Đường Huân rơi vào trên người gã đàn ông mà anh không hề quen biết: “Xin hỏi, anh tìm vợ sắp cưới của tôi có chuyện gì không?” Giọng nói của anh vừa lịch sự lại vừa rét lạnh, khiến cho toàn thân Lâm Chấn Thanh không rét mà run.

“Tôi. . . .”

“Nếu không có chuyện gì, xin mời trả tiền rồi rời đi, tôi nghĩ, tiệm hoa này cũng không có gì hấp dẫn để anh ghé lại một lần nữa.”

Lâm Chấn Thanh lo lắng thở mạnh, vạn vạn lần không ngờ tới lai lịch chồng sắp cưới của Kỷ Trừng Thần lại lớn như vậy, anh ta cũng là thương nhân, đương nhiên biết rõ Đường Huân.

Vội vã lấy tiền từ trong ví rồi để lên bàn, sau đó vội vã cầm hoa rời đi.

“Thật tốt quá! Anh Đường, may là anh đến, nếu không cái tên đáng ghét đó chẳng biết bao giờ mới chịu rời đi!” Tiểu Khải mừng rỡ cười to, mức độ sùng bái Đường Huân lại càng tăng thêm một bậc.

“Tiểu Khải, phiền cậu dọn dẹp hôm nay được không? Dọn dẹp xong thì trở về đi, chiều nay chúng tôi không quay lại đây nữa.” Cảm thấy cô gái nhỏ trong ngực mình muốn lui ra, Đường Huân lại trực tiếp ôm cô vào trong ngực, sau đó dặn dò Tiểu Khải.

“Được, không thành vấn đề, nhưng mà, anh chị định đi đâu à?” Tiểu Khải gãi gãi đầu, bối rối hỏi.

“Chiều nay chúng tôi đi đăng ký kết hôn.”

***


“A, từ từ. . . chờ một chút!” Thân thể mềm mại bị ném lên giường, mà thân hình cao lớn không nói hai lời đã đè xuống.

“Không!” Anh lạnh lùng phun ra một chữ, cắt đứt lời cô.

“Đường Huân, anh. . . .” Đôi môi đỏ mọng còn đang muốn nói chuyện, lại bị anh dùng môi mình che phủ.

Người đàn ông lúc nào cũng dịu dàng đối với cô, vậy mà bây giờ lại thô lỗ như vậy, nguyên nhân chỉ có một, anh, ăn, dấm, rồi!

Xế chiều ngày hôm nay, Kỷ Trừng Thần bị Đường Huân vội vã kéo đến cục dân chính ghi danh làm thủ tục, trên đường đi, anh còn điện thoại cho cha mẹ Kỷ, nói bọn họ chạy tới.

Sau khi cha mẹ Kỷ mờ mịt chạy tới thì lập tức hỏi cô đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô làm sao mà biết đã xảy ra chuyện gì, dọc đường đi, khuôn mặt anh u ám, chẳng nói nửa câu.

Hơn nữa, rõ ràng là anh đã đáp ứng với cô chuyện đính hôn nửa năm, ai ngờ còn chưa được ba tháng mà anh đã áp giải cô. . . thật sự là áp giải cô, bởi vì từ đầu đến cuối anh cũng không buông tay cô ra mà đi thẳng đến cục dân chính để đăng ký kết hôn.

Cuối cùng, cha mẹ Kỷ lấy thân phận trưởng bối, bắt anh phải nói, anh mới kể những chuyện phiền phức khi Lâm Chấn Thanh tới tìm cô, lúc kể, anh không hề để lộ ra một chút cảm xúc của mình, thế nhưng cha Kỷ mẹ Kỷ dù sao cũng đã từng có kinh nghiệm, lập tức đoán được nguyên nhân khác thường của anh.

Sau đó, bởi vì không có sự bảo vệ của cha mẹ Kỷ nên Kỷ Trừng Thần hoàn toàn không thể phản đối mà phải ký tên, đóng dấu, lúc rời đi còn cầm theo một tờ giấy màu đỏ cùng với một thân phận mới, bà Đường, vợ của Đường Huân.



Đã sửa bởi MeOw lúc 21.01.2015, 15:43, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn MeOw về bài viết trên: Hoàng Yến48, LamDThinh, Trà Hoa Nữ 88, hanayuki001, mèo lười 2k, trạch mỗ, yang yang
Có bài mới 20.01.2015, 18:29
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 28 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10787 lần
Điểm: 16.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã háo sắc - An Tĩnh - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8.2

Sau khi đăng ký xong, cha mẹ Kỷ, Kỷ Thanh Lam và Lam Lam cùng nhau đi ăn mừng, một chút day dứt vì con gái đã gả đi cũng không có, khiến Kỷ Trừng Thần cho là mình đã bị hắt hủi, cha mẹ cô đã sớm muốn gả cô ra ngoài lâu rồi.

Tiếp đó, vừa về đến nhà, cô lại lập tức bị người ta giải quyết.

“Đừng. . . đừng như vậy. . .” Kỷ Trừng Thần vẫn đang cố gắng vùng vẫy giãy chết, anh đã đói khát bao lâu rồi, cho dù cô không hiểu biết nhiều về vấn đề tình dục, thế nhưng cô cũng hiểu rõ, hôm nay, mình khó có khả năng thoát được rồi, cho nên có thể kéo dài bao lâu thì kéo dài thêm bấy lâu.

“Để cho em đi tắm trước đã, cả ngày hôm nay ở ngoài đường rồi.”

Nghe vậy, anh mới chịu ngừng tay, rồi lại bế xốc cô lên, chuẩn bị một màn tắm uyên ương nóng bỏng.

Thật sự là anh đã nhịn quá lâu, cho nên hôm nay cũng không có ý định để cho cô nghỉ ngơi.

Anh vẫn không cho là mình thích ăn dấm, là một người đàn ông hay ghen, thế nhưng, ngày hôm nay, khi biết có người đang tơ tưởng đến cô thì anh chỉ có cảm giác toàn bộ lý trí của mình bị bổ làm đôi, trong đầu chỉ còn suy nghĩ muốn đem cô danh chính ngôn thuận trở thành bà Đường, chẳng những có thể để cô hoàn toàn thuộc về anh, càng có thể chặt đứt ý niệm của những tên đàn ông khác.

“Đừng đừng đừng. . .” Vào trong phòng tắm thì cô lại lên tiếng ngăn cản: “Em tự tắm được rồi, xin anh đấy!” Cô đáng thương khẩn cầu.

“Trên người em còn có chỗ nào mà anh chưa từng nhìn thấy, chưa từng hôn qua?” Anh thấp giọng hỏi, lại cảm giác tay cô như đang sốt cao, cả người đỏ bừng.

“Đường Huân!” Cuối cùng, cô thẹn quá hóa giận mà khẽ gầm lên.

Nhìn cô một lúc lâu, Đường Huân mới lui ra, để cô tự tắm một mình, dù sao, đêm còn dài, cô sẽ chạy không thoát, quyết định suy nghĩ coi sẽ dày vò cô thế nào, anh đi đến một phòng tắm khác để tắm rửa, sau đó trở lại trong phòng để đợi cô.

Kỷ Trừng Thần cầm món quà Kỷ Thanh Lam đưa cho mình, sau đó chạy vào phòng tắm, cô cố gắng kéo dài thời gian lâu nhất, bình thường cô chỉ tắm mười lăm phút, hôm nay kéo dài nửa tiếng đồng hồ đã là cực hạn của cô rồi.

“Con dâu xấu xí cuối cùng cũng phải gặp cha mẹ chồng, dù sao thì anh ấy cũng đã thấy nhiều lần rồi, không quan trọng nữa.” Sau khi tắm xong, cô đứng trước gương tự cổ vũ mình, sau đó mở hộp quà của Kỷ Thanh Lam, lấy ra một bộ đồ ngủ chất liệu rất tốt.

Ngay lập tức, trái tim cô suýt chút nữa thì ngừng đập, bởi vì bộ ‘đồ ngủ’ trong hộp, chính là một cái yếm mỏng màu xanh, cái yếm mỏng này, mặc vào chỉ đủ để che đi những vị trí quan trọng, còn những nơi khác so với trần như nhộng thì chẳng có gì khác biệt, thật sự vô cùng hấp dẫn!

Nếu như chỉ đi là ngủ bình thường thì cô còn chút dũng khí để mặc bộ này ra khỏi phòng tắm để thay lại bộ đồ ngủ ‘bình thường’ khác, nhưng vấn đề là, anh đang rất có tinh thần, hơn nữa lại còn đang rất ‘đói bụng’ nha.

Cô vội vàng tìm trong phòng tắm xem có gì có thể mặc thay thế bộ đồ ngủ này không, nhưng ngoại trừ vài chiếc khăn tắm nhỏ thì cũng chẳng còn gì cả, chỉ còn mỗi bộ ‘đồ ngủ’ ở trong hộp.

Nếu như cô không mặc, vậy thì cũng chỉ có thể trần truồng đi ra ngoài.

“Trừng Thần, em tắm xong chưa?” Lúc cô đang ở tình thế khó xử, không biết phải mặc gì ra khỏi phòng tắm thì bên ngoài cửa lại truyền đến giọng nói của anh.

“Chờ . . . chờ một chút, em sắp xong rồi.” Trong giọng nói có chút run rẩy, cô bắt đầu hận chị gái mình.

Vốn cùng một cha mẹ sinh ra, sao chị ấy lại âm mưu hãm hại cô? Chả trách lúc Kỷ Thanh Lam đưa cho cô thì trên mặt lại cười mập mờ đến vậy, thì ra là bởi vì mức độ sexy của cái yếm này!

Trần truồng hay là mặc bộ ‘đồ ngủ’ này? Cô bất đắc dĩ đeo cái yếm lên, cột dây trên cổ và sau lưng, rồi lại cột hai dây cố định ở hai bên quần lót nhỏ, ngước mắt nhìn mình trong gương, cô dường như trở thành một món quà tân hôn ngọt ngào nhất, đang chờ anh tới để khám phá.

“Trừng Thần?” Chờ quá lâu, ngoài cửa lại truyền tới giọng nói của anh, lúc này lại có thêm một chút lo lắng.

“Em. . .Em không sao!” Đáp lại anh một tiếng, cô hít sâu một hơi, sau đó nhất cổ tác khí (*) mở cửa, tiêu sái rời khỏi phòng tắm.

(*) thành ngữ “nhất cổ tác khí” dùng để chỉ làm việc gì cũng nên hăng hái tiến lên, nhân lúc hăng say nhất thì làm một mạch cho xong.

Đường Huân đứng ngoài phòng tắm đợi cô một lúc lâu, giờ phút này lại nhìn chằm chằm toàn thân cô ăn mặc mát mẻ, giọng nói cũng có chút hưng phấn.

“Đây là ‘món quà’ mà chị đưa cho em?” Giọng anh khàn khàn.

“Đúng . . . đúng vậy!” Cảm giác ánh mắt của anh trở nên sâu hơn, cô không nhịn được mà muốn đưa tay che lại, ngăn cản ánh mắt quá mức sỗ sàng ấy.

“Khó coi lắm sao? Em lập tức đi thay ngay đây!” Cô cười yếu ớt một tiếng rồi xoay người, định đi thay cái bộ ‘quần áo’ này ra.

Nhưng anh lại tóm lấy cổ tay cô, không để cho cô chạy thoát.

“Anh. . . .” Kỷ Trừng Thần trợn tròn mắt, không hề chớp mắt nhìn anh.

Kéo cô đến gần mình, để cho cô dán chặt lên người mình, Đường Huân ghé sát vào tai cô, cất lên giọng nói khản đặc: “Không, không cần thay nữa, bây giờ trông em hấp dấn đến mức khiến anh muốn biến thành dã thú, đè em xuống giường để yêu em, hôn em, vuốt ve em thật nhiều!”

Máu nóng trong nháy mắt vọt lên, bị anh nói trắng trợn ra như vậy, cộng thêm phái nam cứng rắn đang nhô lên, dán sát vào bụng mình, khiến toàn thân cô như muốn bốc cháy.

“Anh. . .có cần đi tắm trước hay không?” Cô lắp bắp hỏi, muốn cố gắng kéo dài thời gian thân mật này.

“Anh đã tắm rồi, lúc em còn đang trốn ở trong phòng tắm không dám đi ra kìa.” Tựa như đã nhìn thấu mánh khóe của cô, anh đột nhiên ôm ngang cô lên, không cho phép cô trốn tránh nữa mà đi thẳng vào giường lớn, nơi nào đó giữa hai chân trướng đau khiến động tác của anh có chút chậm lại.

“Em không có trốn . . . .” Cô thấp giọng phản bác, nhưng khi lưng chạm xuống giường lớn mềm mại thì giọng nói liền ngưng bặt.

Đặt cô nằm xuống giường, thân thể to lớn của anh lập tức đè lên trên người cô: “Đừng sợ, anh sẽ không làm đau em!” Anh khẽ nói, bàn tay lại vuốt ve sau lưng cô, muốn để cô thả lỏng.

Mặc dù lý trí của anh đã cực kỳ nguy cấp, chỉ muốn ngay lập tức đoạt lấy sự ngọt ngào chết người của cô, nhưng nếu anh vội vàng như vậy thì chỉ sợ sẽ dọa đến cô mà thôi.

Bàn tay nhẹ nhàng, chậm chạp lướt trên cơ thể cô, thỉnh thoảng lại vuốt ve xoa nắn trước ngực, thỉnh thoảng lại lướt qua da thịt non mềm trên bụng, khiến cô thở dốc một phen, cảm thấy căng thẳng và sợ hãi khi bàn tay của anh dần dần trượt xuống.

Tiếp đó, bàn tay của anh ngừng ở những nút thắt trên người cô, chỉ vài ba động tác là đã có thể tháo cái yếm xuống, thay vào đó là chiếc lưỡi nóng bỏng, lướt dọc trên làn da mịn màng, khiến cơ thể của cô càng lúc càng trở nên nóng rực, không khỏi khó chịu mà vặn vẹo thân mình.


Đã sửa bởi MeOw lúc 21.01.2015, 15:44, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn MeOw về bài viết trên: Hoàng Yến48, LamDThinh, Trà Hoa Nữ 88, hanayuki001, heo nhi, mèo lười 2k, piggy2512, trạch mỗ
Có bài mới 20.01.2015, 19:25
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 28 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10787 lần
Điểm: 16.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã háo sắc - An Tĩnh - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9.1

Đầu lưỡi chậm rãi lướt qua ngọn núi trắng như tuyết, chỉ là chưa hôn lên nhụy hoa xinh đẹp mà thôi.

“A. . ưm. .Huân. .” Cô không nhịn được mà cong người, ngơ ngác nhìn thân thể cường tráng của anh, không hiểu tại sao anh vẫn có thể tỉnh táo như vậy, còn cô lại cảm thấy như sắp phát điên lên rồi.

Anh cười nhẹ vài tiếng, cuối cùng cũng ngậm đóa hoa kia vào trong miệng, vừa mút vừa cắn nhẹ, vừa liếm vừa đảo xung quanh đỉnh, kích thích cảm giác của cô, một tay kéo sợi dây trên quần lót nhỏ, cởi ra, sau đó để người mình ở giữa hai chân cô.

Cô xấu hổ khép hai chân lại, kẹp chặt hông của anh, cũng khiến anh ép về phía mình.

Cô không dám ngước lên nhìn anh, ánh mắt rơi vào vòm ngực bền chắc, vòm ngực trần trụi này cũng không phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy, nhưng lần nào cô cũng bị ánh mắt màu đồng của anh mê hoặc, cô không biết vòm ngực của những người đàn ông khác thế nào, chỉ biết rằng thân thể anh rất đẹp, khiến cho cô yêu mãi không thôi. die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

“Sờ anh.” Kéo tay cô đặt lên ngực mình, anh khàn giọng yêu cầu.

Cô len lén nhìn anh một cái, sau đó, bàn tay nhỏ bé bắt đầu sờ loạn ở trên ngực anh, nhẹ nhàng cọ sát, cảm giác này hoàn toàn khác so với sự tinh tế mềm mại của cô.

Đầu ngón tay truyền tới một cảm xúc tê dại, khiến mỗi một lần cô chạm vào da thịt của anh thì hô hấp cũng sẽ tăng nhanh, tim cô đập rộn lên, trên khuôn mặt dần dần ửng đỏ, cô cảm giác mình giống như một miếng bơ bị đun chảy, mềm nhũn, vô lực.

Cô đưa mắt nhìn anh, sự bối rối và luống cuống trong mắt cô khiến lòng anh yêu thương, nhưng  anh không muốn bỏ qua cho cô, anh đã đợi lâu như vậy, làm sao có thể bỏ qua cho cô, làm sao có thể buông tha cho cô được?

. . . .

Anh nói đây là lần đầu tiên của anh, nhưng có người ở lần đầu tiên mà trình độ đã thân kinh bách chiến (*) như vậy sao?

(*) đã trải qua nhiều trận đánh = thành thạo.

Cô hít sâu một hơi, muốn mở miệng xin anh tha thứ, xin anh hãy nhanh lên một chút, đừng hành hạ cô nữa, nhưng vừa mở miệng thì lại bị che lại, tất cả những lời van xin đều không nói ra được.

Tối hôm nay, Đường Huân đã sớm quyết định đòi lại hết tất cả những gì cô đã nợ anh, tất cả đều phải trả lại cho anh.die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Cho dù anh muốn cùng cô lăn lộn trên giường mấy ngày, thì ai dám nói gì? Bọn họ bây giờ đã có quyền ân ái hợp pháp, cô là vợ anh, phải có trách nhiệm thực hiện ‘nghĩa vụ’ vợ chồng.

Vì thế, bên trong phòng ngủ, cô dâu phải thực hiện ‘nghĩa vụ’ cùng với chú rể suốt một đêm, đây là ‘nghĩa vụ chân chính’ mà cô bị ép buộc phải thực hiện nha.

***

Không biết đã ngủ bao lâu, đến khi chuông điện thoại vang lên, đánh thức Kỷ Trừng Thần, nhưng cô vẫn còn mệt mỏi, chưa muốn rời giường, úp mặt vào gối cọ cọ hồi lâu, cô mới mở mắt, nghiêng người nhìn mãnh nam cởi trần vừa mới bước ra từ phòng tắm. . . . ông xã của cô.

Đường Huân đang định đi đến tủ quần áo thì lại dừng lại, áy náy hỏi: “Anh đánh thức em à?”

Cô mở mắt nhìn, không gật đầu cũng không lắc đầu, chỉ nhìn chằm chằm vóc dáng mê người mà thường ngày anh vẫn giấu đằng sau lớp áo sơmi. . . .cơ ngực bền chắc, cơ bụng rất đẹp, vóc người ông xã của cô tuyệt đối khiến cho đàn ông phải ghen tị, phụ nữ phải chảy nước miếng, vóc người tốt như vậy khiến cô không kìm chế được mà đưa tay sờ trộm một cái.

“Trừng Thần!” Đường Huân cầm bàn tay nhỏ bé của vợ mình xoa nhẹ lên lồng ngực, trong cổ họng phát ra tiếng nói cảnh cáo có chút khàn khàn.

“Dạ?” Lúc đầu cô còn ngước mắt vô tội nhìn anh, lúc sau, nhìn xuống dọc theo tầm mắt của anh, lại thấy bàn tay ‘không nghe lời’ của mình.

“A!” Cô sợ hãi kêu lên một tiếng, vội vàng rút tay lại, kéo chăn phủ kín đầu, không dám ló ra nhìn anh.

Nhìn động tác trốn tránh tựa như đà điểu của vợ mình, anh không nhịn được mà cười khẽ.

“Trừng Thần, em muốn sao?” Anh thấp giọng hỏi, giọng nói khàn khàn mang theo nồng đậm vui vẻ, nếu cô thật sự muốn, anh nhất định sẽ không từ chối, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô chủ động kể từ sau khi hai người kết hôn.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, bọn họ kết hôn cũng đã được ba tháng rồi, trong thời gian này, bọn họ đã tổ chức đám cưới, rồi đi hưởng một chuyến tuần trăng mật.

Ngày ngày trôi qua, anh chỉ cảm thấy mình càng lúc càng gần cô hơn, lệ thuộc vào cô hơn, chính là cái cảm giác không thể sống được nếu thiếu cô, tình cảm đối với cô theo ngày tháng cứ tăng lên, đến mức ngập tràn, cứ cho là lúc vừa kết hôn anh chưa yêu cô, nhưng bây giờ, anh có thể khẳng định, anh thật sự yêu cô.

“Không muốn không muốn không muốn. . .” Cô vội vàng lên tiếng, càng không ngừng lắc đầu, cũng không quan tâm cách một lớp chăn, anh đứng bên ngoài có nhìn thấy hay không.

“Không muốn sao?”  Anh lại hỏi.

“Không muốn không muốn, thật sự không muốn!” Cô dùng toàn bộ sức lực hét chói tai, cô sợ mình sẽ nổi điên mà nhảy dựng lên quát anh: “Chẳng phải anh nói sáng nay có hội nghị sao? Sao còn chưa đi, coi chừng bị muộn đấy!”

“Không đâu!” Cho dù anh không đi thì cũng không sao cả, ông chủ đến trễ thì nhân viên cũng chẳng thể nói gì.

“Em thật sự không muốn sao?” Trên gương mặt anh nở ra một nụ cười dịu dàng yếu ớt, nhưng trong miệng lại thốt ra lời nói không đứng đắn.

“Người ta không muốn mà!” Cô không khỏi để lộ ra dáng vẻ làm nũng của bé gái, khuôn mặt đỏ bừng trở nên kiều diễm.

Anh thấp giọng cười, đưa tay mơn trớn mái tóc rối bời bên gò má cô, rồi lại đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán.

“Được rồi, không trêu em nữa!” Nếu còn tiếp tục trêu chọc cô thì anh cũng sẽ không chịu được mà lại tiếp tục cùng cô triền miên trên giường, buổi họp sáng nay sẽ bị hủy mất.

Đường Huân lưu luyến buông cô ra, đi đến tủ quần áo lấy áo sơmi mặc vào, áo sơmi trắng tinh che đi thân thể tráng kiện mê người, cũng trong nháy mắt biến anh trở về thành một giám đốc lạnh lùng trong lòng mọi người.

Mất đi một cảnh sắc tuyệt đẹp, Kỷ Trừng Thần lặng lẽ thở dài.

“Tối nay về sẽ cho em nhìn.” Anh không cần đoán cũng biết trong đầu cô đang nghĩ gì, bởi vì suy nghĩ của cô vĩnh viễn sẽ phản ảnh một cách chân thật nhất ở trên khuôn mặt ngây thơ kia, so với những khuôn mặt giả dối mà anh từng gặp ở trên thương trường, khuôn mặt này của cô lại khiến tim anh đập nhanh không ngừng.

Cô hít sâu một hơi, sao anh biết được cô đang nghĩ gì?

“Đừng dùng ánh mắt này nhìn anh, anh sẽ không kìm chế được.” Bàn tay to che đi đôi mắt cô, Đường Huân dịu dàng nói, vừa dứt lời, môi anh đã đặt lên môi cô.

Lúc này, nụ hôn của anh cũng không phải là nhẹ nhàng khẽ chạm, mà là một nụ hôn rất sâu, môi lưỡi giao nhau vô cùng mãnh liệt.

Cho đến khi lồng ngực của cả hai không còn chịu được nữa thì anh mới nhẹ nhàng buông cô ra: “Anh đi đây, trời lạnh lắm, khi nào em ra ngoài thì nhớ mặc dày một chút, biết chưa?”

“Vâng, tối nay chúng ta ăn lẩu đấy, anh về sớm nhé!” Cô dịu dàng căn dặn, đợi sau khi anh ra khỏi phòng rồi cô mới đỏ mặt ôm gối của anh, thẹn thùng úp mặt vào trong gối.

Không nhịn được sự hấp dẫn của món lẩu, Kỷ Trừng Thần cố gắng chịu lạnh, đi chợ mua nguyên liệu về nấu, túi lớn túi nhỏ khệ nệ xách vào nhà, vừa mở cửa thì thấy phòng vẫn tối thui, chứng tỏ Đường Huân còn chưa về.

“Dạo này đều làm thêm giờ, đúng là bận rộn!” Cô lẩm bẩm, bắt đầu xử lý nguyên liệu, sau đó bê chiếc bàn nhỏ ra phòng khách

Trong nhà chỉ có cô và Đường Huân, ăn cơm trên bàn lớn sẽ khiến cô cảm thấy rất xa cách, cho nên cô thích cùng anh ngồi xuống sàn, ăn cơm ở trên bàn nhỏ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn MeOw về bài viết trên: Hoàng Yến48, Trà Hoa Nữ 88, hanayuki001, mèo lười 2k, trạch mỗ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Người bí ẩn và 58 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

7 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.