Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 

Ông xã háo sắc - An Tĩnh

 
Có bài mới 13.01.2015, 16:30
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 28 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10787 lần
Điểm: 16.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã háo sắc - An Tĩnh - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4.2

Thật ra thì lúc học đại học, Kỷ Trừng Thần đã từng kết giao với một nam sinh, nam sinh kia đối với em gái cô rất tốt, buổi học nào cũng đưa đi đón về, lại còn vô cùng lãng mạn, tâm hồn trong sáng như trăng sao, cho nên dù chưa quen biết bao lâu nhưng Kỷ Trừng Thần vẫn đồng ý kết giao với nam sinh đó.

Mới đầu, nam sinh kia đối với em gái cô rất tốt, thỉnh thoảng còn làm trò cười, khiến Kỷ Trừng Thần vô cùng vui vẻ hạnh phúc, vậy mà, chỉ hai tháng sau, nam sinh kia đột nhiên nói chia tay.

Tình đầu rất đẹp, hơn nữa lại còn khắc cốt ghi tâm, đột nhiên bị bỏ rơi, Kỷ Trừng Thần đương nhiên muốn biết mình đã làm sai điều gì.

Lại không ngờ rằng, thì ra đây chỉ là đánh cược, là thủ đoạn mà một người con trai dùng để lấy lòng một người con gái, Kỷ Trừng Thần chịu cú sốc quá lớn, phải mất một khoảng thời gian mới nguôi ngoai, tuy nhiên, bởi vì tổn thương quá sâu, đến nỗi, đã lâu cô cũng không thấy em gái mình có lấy một người bạn trai nào khác.die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Thấy cô đã 25 tuổi mà vẫn chưa có bạn trai, mẹ Kỷ lo lắng ra lệnh cho cô phải đi xem mắt, nhưng rốt cuộc vẫn không có cách nào bán cô ra ngoài.

Về phần Kỷ Thanh Lam, mặc dù không nói ra khỏi miệng, nhưng đối với cô em gái duy nhất của mình, sao cô có thể không muốn nó gả cho một người đàn ông tốt? Vì thế, rất nhiều lần cô đã âm thầm vô tình hay cố ý giới thiệu cho Kỷ Trừng Thần một số ‘phiếu cơm lâu dài’ ở trong công ty mình, nhưng kết quả cũng giống như mẹ Kỷ, đều rước lấy thất bại mà thôi.die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Đang lúc hai người còn cho là bởi vì Kỷ Trừng Thần chịu tổn thương quá lâu mà từ nay về sau sẽ không có bạn trai nữa, thì cô em gái nhỏ này lại đột nhiên nói với cô là nó có bạn trai, hơn nữa vừa chỉ gặp người ta có một vài lần, chưa hiểu biết nhiều đã đồng ý kết giao.

Nói thật, Kỷ Thanh Lam muốn khuyên em gái mình đợi thêm một thời gian, khi nào hai người quen biết lâu chút nữa rồi hãy đồng ý, bởi vì cô thấy mỗi lần Kỷ Trừng Thần nhắc tới người bạn trai này thì trên mặt ‘ý xuân dồi dào’, là dáng vẻ tiêu chuẩn của cô gái đang chìm trong một tình yêu cuồng nhiệt.die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Kỷ Thanh Lam hiểu rõ, so với lần trước, lần này em gái cô hãm vào càng sâu hơn.

“Thần Thần, nói cho chị nghe, có phải em thật sự rất thích anh ta không?” Kỷ Thanh Lam hỏi, cô không thể nào tàn nhẫn chia rẽ bọn họ.

“Em. . .” Kỷ Trừng Thần ngập ngừng một chút, dường như không có lúc nào là cô không nghĩ tới Đường Huân, hầu như mỗi lần nghĩ tới anh, cô đều sẽ mỉm cười vui vẻ, nhớ lại lúc anh nói cô hãy kết giao với anh thì tim cô sẽ đập không ngừng, những cảm giác này, không phải là giả dối, vậy nên, cô gật đầu thật mạnh.

“Chị, em thật sự rất thích anh ấy, cho dù anh ấy gạt em, em cũng không sợ.”

Kỷ Thanh Lam đã hiểu rồi.

Ngày trước, lúc cô hỏi em gái có thật sự thích nam sinh kia hay không thì em gái cô còn chần chừ suy nghĩ, nhưng lần này lại quả quyết như vậy, nghiêm túc như vậy, hơn nữa, còn dũng cảm nói, cho dù bị lừa thì cũng muốn thử yêu người ta một lần.

Kỷ Thanh Lam rất cảm động, bởi vì rốt cuộc thì em gái cô cũng đã trưởng thành rồi.

“Không sao, cùng lắm thì em còn có chị đây!” Tuy nói như vậy, nhưng nếu như người đàn ông kia thật sự dám lừa gạt em gái cô, cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh ta.

Năm đó em gái cô bị lừa, mà cô chỉ là một học sinh vô danh, hơn nữa còn đang ở nước Mỹ xa xôi, không có cách nào quay trở về để dạy dỗ tên nam sinh kia, nhưng bây giờ nếu người đàn ông kia thật sự dám lừa gạt em gái cô, hoặc để cho em gái cô đau lòng, cô nhất định sẽ giúp nó báo thù.

Kỷ Trừng Thần gật đầu, để lộ ra nụ cười ngọt ngào.

“Đã lâu không thấy em quyết tâm như vậy.” Kỷ Thanh Lam xúc động nói: “Chị chỉ hy vọng em hạnh phúc, không muốn thấy em phải rơi nước mắt nữa.”

Nghe chị mình nói, một lúc lâu sau Kỷ Trừng Thần mới khẽ lên tiếng: “Em cũng không muốn phải rơi nước mắt nữa.”

Cô hy vọng Đường Huân không phải là cố ý gạt mình, hy vọng hạnh phúc của mình sẽ không ngắn ngủi tạm bợ như vậy, cũng hy vọng cơn ác mộng sẽ không lặp lại một lần nữa.

“Được rồi, chúng ta nói chuyện cũng mất nửa ngày rồi, chị còn chưa biết bạn trai em tên gì, làm gì nữa?” Kỷ Thanh Lam vội vàng hỏi.

“Anh ấy tên là Đường Huân!”

“Em nói là Đường Huân, Đường trong ‘triều Đường’, Huân trong ‘huân chương’ sao?” Kỷ Thanh Lam vừa rồi còn hăng hái bừng bừng, sau khi nghe đến cái tên này lại đột nhiên kinh ngạc.

Nhìn phản ứng của chị gái, Kỷ Trừng Thần vừa buồn bực lại cảm thấy khó hiểu, nhưng cô vẫn gật đầu.

Kỷ Thanh Lam khó tin trợn mắt nhìn cô: “Trời ạ, chị còn nghĩ là anh ta thích đàn ông, ai ngờ. . . Thần Thần, em vậy mà lại bẻ cong thành thẳng đấy!”

Kỷ Trừng Thần trợn to mắt, khó tin hỏi: “Chị, chị đang nói gì vậy? Nếu anh ấy thích đàn ông, tại sao còn muốn kết giao với em? Còn nữa, sao chị lại biết anh ấy thích đàn ông? Chị quen anh ấy sao?”

Kỷ Thanh Lam hít sâu một hơi: “Thần Thần, anh ta là ông chủ lớn của chị!”

Đường Huân là ông chủ của Kỷ Thanh Lam?

Nghe thấy tin tức kinh người này, Kỷ Trừng Thần liền trở nên ngây ngốc, đến khi về tới nhà thì trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng.

Trước kia cô vẫn thường nghe Kỷ Thanh Lam oán trách ông chủ của mình biến thái cỡ nào, một ngày 24 giờ, làm việc suốt 16 tiếng đồng hồ, rõ ràng đã kiếm được rất nhiều tiền, nhưng công việc cứ như không đủ, càng lúc càng nhiều, làm hại nhân viên dưới tay anh, bao gồm cả Kỷ Thanh Lam muốn về sớm để chơi với con trai cưng cũng không thể.

Mà quan trọng nhất chính là những tin đồn về anh, những người có tiền bình thường chẳng phải là sẽ luôn xuất hiện oanh oanh yến yến bên cạnh, cho dù là thật lòng hay vì moi tiền, thế nhưng, bên cạnh Đường Huân, ngay cả một người để gọi là bạn gái cũng không có, ngoại trừ có một vài nhân viên nữ ở bên cạnh thì ngay cả thư kí anh tín nhiệm nhất cũng là đàn ông.

Còn về phần tại sao lại nói anh đồng tính, thì cũng bởi vì tác phong nghiêm nghị, dáng vẻ cương trực, rất có khí chất của công, mà thư kí vạn năng của anh lại hoàn toàn ngoan ngoãn giống thụ, một cương một nhu thường hay bị đặt chung một chỗ để bàn tán, khiến cho người ta không khỏi hoài nghi vị thư kí kia thật ra chính là người tình mà anh cưng chiều nhất.

Đương nhiên, tất cả những điều này đều là do mọi người suy đoán, dù sao thì hai người trong cuộc vẫn chưa từng lên tiếng giải thích, để mặc cho tin đồn cứ thế tràn lan.

Kỷ Trừng Thần chưa từng nghĩ tới, thế giới này lại nhỏ như vậy, ông chủ đồng tính trong lời nói của chị gái, vậy mà lại trở thành bạn trai của cô.

Nhưng mà, Đường Huân thật sự là đồng tính sao? Anh đề nghị kết giao với cô là bởi vì anh thật sự thích cô hay là để che giấu thân phận đồng tính của mình? Nghi vấn kéo tới dồn dập khiến cho cô không khỏi lo lắng.

Nếu như, anh chỉ dùng cô để  che giấu tai mắt người ngoài, vậy thì cô sẽ rất đau lòng, thật ra thì, chỉ cần nghĩ như vậy thôi, lòng của cô đã rất đau, rất đau, đau đến nỗi nước mắt như muốn ứa ra rồi.



Đã sửa bởi MeOw lúc 17.01.2015, 18:39.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn MeOw về bài viết trên: Hoàng Yến48, LamDThinh, Trà Hoa Nữ 88, chris_33, hanayuki001, lovelytrinh, munma, mèo lười 2k, piggy lovly, yang yang
Có bài mới 17.01.2015, 19:54
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 28 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10787 lần
Điểm: 16.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã háo sắc - An Tĩnh - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5

Lấy ra chiếc điện thoại di động xinh xắn từ trong túi, mở danh bạ, ngón tay cô chần chừ không dám ấn xuống, không dám gọi cho anh để xác nhận chuyện này.

Không ngờ, điện thoại di động của cô lại đổ chuông, trên màn hình nho nhỏ hiện lên hai chữ ‘Đường Huân’ và số điện thoại của anh.

Dưới tình huống chưa kịp chuẩn bị tinh thần, cô ấn phím nhận điện thoại nhưng rồi lại giật mình kinh ngạc, cô lỡ tay nhấn phím từ chối, tiếng chuông điện thoại cứ thế mà im bặt.

Hít sâu một hơi, cô vạn vạn lần không ngờ mình vậy mà lại phạm lỗi ngu xuẩn như thế.

Cô vô cùng luống cuống, không biết phải làm sao, gấp đến mức sắp khóc, nhưng thật may, điện thoại lại vang lên một lần nữa.

Lần này, cô nhanh chóng ấn phím trò chuyện: “Xin. . .Xin chào. . .” Cô nói nhỏ, lại không phát hiện mình để lộ ra giọng mũi nồng đậm.

Bên kia điện thoại không có chút âm thanh nào.

“Đường Huân?” Cô gọi một lần nữa, anh im lặng khiến cô cảm thấy bất an, không thể không suy đoán, có phải tiếp theo anh sẽ nói với mình, chuyện kết giao chỉ là một trò đùa, cô đừng tưởng là thật?

“Em khóc à?” Rốt cuộc thì Đường Huân cũng chịu mở miệng.

“Không có, em không có khóc, anh. . .” Cô cắn môi, do dự không biết có nên mở miệng hỏi anh hay không.

“Không khóc là tốt rồi, anh đang ở. . . dưới lầu nhà em, em có thể ra ngoài được không?” Giọng nói của anh nghe hơi lạ.

Phản ứng của Đường Huân khiến cô khó hiểu, dù trong lòng vẫn còn rất nhiều nghi vấn, thế nhưng cô vẫn cầm lấy chìa khóa, khoác thêm áo rồi đi ra ngoài.

Xa xa, cô đã có thể nhìn thấy thân hình cao lớn của anh đang tựa vào chiếc xe thể thao màu đen, vừa nhìn thấy cô, anh lập tức đứng thẳng người, chờ cô đi tới gần mình.

Kỷ Trừng Thần đi tới trước mặt anh, cô không ngẩng đầu nhìn anh mà chỉ cụp mắt xuống, có chút bối rối, lo lắng hỏi: “Đã muộn thế này, anh có chuyện gì sao?” Mặc dù nói là muộn nhưng chỉ mới hơn chín giờ tối mà thôi.

Đường Huân không trả lời cô, hơn nữa, đôi mắt của anh cũng không nhìn cô.

Cô có chút chật vật, là anh gọi cô xuống, nhưng vừa nhìn thấy cô đã làm như là không muốn gặp cô vậy.

“Nếu như không có việc gì, em. . .em về trước!” Thay vì tiếp tục đứng ở chỗ này khiến anh chán ghét, không bằng cô tự quay về nhà trước, chờ đến khi nào anh thật sự muốn gặp cô thì được.

Hạ quyết tâm xoay người đi, thế nhưng lúc này, anh lại bắt lấy cánh tay cô, không để cho cô rời đi.

Cô khó hiểu ngẩng đầu lên nhìn anh, thế nhưng lại bất ngờ trông thấy trên gương mặt cương nghị kia, giờ phút này lại trở nên ửng đỏ, cho dù ánh đèn đường không thể chiếu sáng rõ ràng, nhưng cô có thể nhìn rõ, anh thật sự là đang đỏ mặt.

Cô khó tin nhìn anh chằm chằm, nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra nguyên nhân vì sao anh lại đỏ mặt.

“Anh. . .” Sao lại đỏ mặt như vậy. . . . Mấy chữ này cô không nói ra khỏi miệng, theo như cô đoán, nếu như cô nói ra thì anh sẽ vô cùng lúng túng.

Nhìn gương mặt ửng đỏ, cô không thể không suy nghĩ, không phải là anh không muốn nhìn cô, mà bởi vì quá lúng túng và ngượng ngùng nên mới không dám nhìn cô.

Nhưng, có thật sự là như vậy không? Cô không muốn để cho mình ôm hy vọng quá lớn, sau đó lại nhận lấy thất vọng còn lớn hơn.

Đường Huân thật sự đang rất lúng túng.

Bởi vì bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh trưởng thành, nên anh chưa bao giờ chủ động đi tán tỉnh bất kỳ người con gái nào cả, chứ đừng nói chi là theo đuổi một cô gái, vậy nên, anh bất chấp mặt mũi đến gặp tên thư kí độc mồm độc miệng kia để xin chỉ giáo vài chiêu.

Không ngoài ý muốn, đầu tiên anh liền bị tên kia hung hăng cười giễu cợt một phen, một người đàn ông đã 30 tuổi mà thậm chí ngay cả cách theo đuổi một cô gái kém mình 5 tuổi mà cũng không biết, so với heo còn ngu ngốc hơn, chuyện này mà ghi chép rồi để vào trong bảo tàng lịch sử thì cũng có thể khiến cho người ta quỳ lạy đấy.

Về sau, khi anh dùng tiền lương để uy hiếp thì vị thư kí yêu tiền hơn mạng này ngay lập tức trở thành quân sư tình yêu ân cần thân thiện, dốc hết vốn liếng truyền cho anh tất cả những mánh khóe và bí quyết để theo đuổi phụ nữ.

Đứng đầu trong số đó chính là, bất ngờ xuất hiện dưới nhà của đối phương, nói với cô ấy: anh nhớ em, anh muốn nhìn thấy em.

Nghe xong, anh cảm thấy chuyện này hết sức dễ dàng, cho nên anh không hề do dự mà làm ngay, vậy mà, khi anh gọi điện cho cô thì một câu ‘Anh nhớ em’ lại giống như xương cá mắc nghẹn trong cổ họng, không cách nào nói ra, nhìn thấy cô, anh lại càng thêm lúng túng, ngay cả một câu cũng không nói ra được.

Cho dù lúc mới bước chân vào thương trường ‘ngươi lừa ta gạt’ thì Đường Huân cũng chưa bao giờ cảm thấy căng thẳng thế này, nhưng khi đối mặt với cô gái nhỏ hơn mình năm tuổi thì anh lại cảm thấy cực kỳ căng thẳng, cực kỳ lúng túng.

“Đường Huân, anh thật sự muốn kết giao với em sao?” Đang lúc anh cố gắng suy nghĩ xem nên nói gì thì Kỷ Trừng Thần lại đột nhiên mở miệng, hỏi một câu làm anh tưởng là lỗ tai mình có vấn đề.

Lúc sau anh mới hiểu, thì ra là cô vẫn không tin tưởng anh, ngay lập tức, tất cả những cảm giác căng thẳng và lúng túng đều không cánh mà bay, anh nghiêm túc nhìn cô, lời ít ý nhiều: “Đương nhiên!”

“Anh kết giao với em, là thật . . . thật sự có tình cảm với em, chứ không phải vì muốn che mắt người ngoài sao?” Cô lại hỏi.

Vấn đề của cô, từng câu từng chữ đều khiến anh không cách nào hiểu được, vậy mà anh vẫn lắc đầu: “Công việc của anh rất bề bộn, không có thời gian để chơi trò chơi tình yêu, càng không thể kết giao với người phụ nữ mà anh không thích. Anh muốn kết giao với em, đây đều là sự thật chứ không phải là đang dối gạt em, cũng không phải là đang đùa giỡn với em.” Anh nói vô cùng nghiêm túc, muốn lần này cô hãy tin tưởng anh, đừng nghi ngờ chất vấn anh nữa.

“Thật không?” Lần này, đến lượt cô đỏ mặt, khóe môi không nhịn được mà cong lên, để lộ ra nụ cười ngọt ngào xinh đẹp, thoáng hiện lên vẻ hạnh phúc.

Mấy câu nói này của anh cũng đủ để đánh tan những nghi hoặc và lo lắng trong lòng cô, khiến cô không nhịn được mà cảm thấy mình giống như một kẻ ngốc, buồn lo vô cớ.

Thấy cô cười, anh chưa từng nghĩ mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng như vậy, cảm giác kích động dâng trào khiến Đường Huân làm theo tim mình, ôm chặt cô vào lòng, để cho cô tựa vào ngực mình.

Đầu tiên cô hơi sửng sốt, tim đập rất nhanh, tựa vào trong ngực anh, lắng nghe nhịp đập của trái tim anh, sau đó, cô cười càng thêm ngọt ngào, vòm ngực của anh, quả nhiên rất giống như trong tưởng tượng của cô, khiến cho cô tràn đầy cảm giác an toàn, nếu như có thể, cô thật sự muốn cả đời đều ở trong vòm ngực này, để anh ôm cô thật chặt, trân trọng từng li từng tí.

“Anh. . .” Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đang cười đến ngọt ngào, mặc dù anh cảm thấy thật mất mặt, nhưng anh không muốn khiến cô hiểu lầm, cho nên không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt lại, nói: “Anh chưa từng chủ động theo đuổi bất kì cô gái nào, cho nên, nếu như anh có làm không tốt thì em hãy nói cho anh biết!”

Kỷ Trừng Thần ngẩn ra, cho là mình nghe lầm, cô chưa từng nghĩ tới, một người thành thục chững chạc như anh lại chưa từng theo đuổi ai bao giờ, sự thật này khiến người ta rất khó tin, thế nhưng, nghĩ đến nguyên nhân vì sao anh lại nói vậy với mình thì tâm tình của cô không khỏi hưng phấn, hít thở bình thường cũng khó khăn.

“Nếu như anh thật sự muốn theo đuổi em, vậy anh cần phải cố gắng cố gắng cố gắng hết sức mới được, nếu không, em sẽ không cần anh nữa!” Cô ngọt ngào nói, cảm giác bàn tay đang ôm lấy mình càng thêm siết chặt.

“Anh sẽ cố gắng!” Anh kề vào tai cô, buông lời hứa hẹn.

Anh sẽ cố gắng hết sức để khiến cô hạnh phúc.

Giống như anh nói, anh rất cố gắng để theo đuổi cô, mặc dù thoạt nhìn anh nghiêm túc như vậy, lạnh lùng như vậy, lại hay mất tích như vậy, nhưng Kỷ Trừng Thần vẫn cảm nhận được tâm ý của anh.

Trái tim như có gì đó đang dâng trào, khiến cô rất vui, nụ cười bên khóe môi không cách nào phai nhạt.

***


Cắt tỉa những cành hoa rồi tưới nước cho hoa bách hợp, bên trong tiệm hoa ngập tràn hương vị hạnh phúc.

Không biết tại sao, nhưng kể từ sau khi kết giao với Đường Huân, việc buôn bán của cô càng trở nên tốt hơn, khách tới mua hoa cũng đặt hàng nhiều hơn, khiến cô không thể không thuê thêm người để giúp mình một tay.

Người cô thuê là một sinh viên tên là Tiểu Khải, vừa làm vừa học, là người do Đường Huân tìm giúp cô, anh nói nam sinh có thể giúp cô làm những việc nặng, ví như khuân vác gì đó.

“Chị Kỷ, chị lại đang nhớ anh Đường đấy à?” Cầm mấy chậu hoa còn non, Tiểu Khải dừng công việc trong tay, lại thấy dáng vẻ tương tư thầm kín của bà chủ mình, khiến cậu không khỏi mở miệng chế nhạo.

Kỷ Trừng Thần lấy lại tinh thần, hai má đỏ ửng: “Cậu đang nói gì đó? Mau đem hai chậu hoa đặt lên trên kệ kia đi, chiều nay sẽ có khách đến lấy đấy!”

Cô giả bộ ra vẻ bà chủ hung dữ, chỉ là một chút khí thế cũng không có, ngược lại chỉ làm cho Tiểu Khải buồn cười không thôi.

Cô tức giận tiếp tục tỉa cành hoa, ngẫm nghĩ một chút, năm ngày nay cô chưa gặp Đường Huân rồi, lần trước gặp nhau, anh có nói là sẽ bay qua Mỹ để công tác một tuần, cô vốn nghĩ một tuần cũng không lâu lắm, ai biết là cô sẽ nhớ anh nhiều như vậy.

Khẽ thở dài một tiếng, đây chính là cảm giác khi yêu nha, có lúc vui, có lúc buồn, có lúc thích thú, có lúc muộn phiền.

Phát hiện mình bắt đầu có khuynh hướng trở nên đáng sợ, Kỷ Trừng Thần mau chóng cắt tỉa gọn gàng số hoa còn sót lại, sau đó cắm vào bình rồi bỏ lên trên kệ.

Sau khi sắp xếp và ghi giá lên trên kệ hoa, cô quay trở lại quầy tính tiền, lại nghe tiếng chuông điện thoại của mình vang lên, cô lấy điện thoại ra nhìn, là một dãy số xa lạ.

Hoài nghi nhấn nút trò chuyện: “Alo?”

“Xin hỏi, đây có phải là Kỷ tiểu thư, Kỷ Trừng Thần đúng không?” Bên kia đầu dây truyền tới một giọng nam dễ nghe.

“Đúng rồi, xin hỏi anh là?” Khẳng định giọng nam này mình không hề quen biết khiến cô càng thêm nghi ngờ.

“Xin chào Kỷ tiểu thư, tôi là thư kí của Đường Huân, tôi họ Lâm, tôi gọi điện cho cô bởi vì sáng nay, lúc ông chủ trở về lại đột nhiên sốt cao, sau khi đến bệnh viện thì bây giờ đang nằm ở nhà, nhưng hôm nay có khách hàng quan trọng tới công ty nên tôi không có thời gian qua chăm sóc cho anh ấy, vậy nên Kỷ tiểu thư có thể qua xem anh ấy một chút được không? Dù sao, ông chủ cũng là bạn trai của cô.” Thư kí Lâm vội vàng nói: “Chìa khóa nhà anh ấy để dưới tấm thảm, khách hàng đến rồi, tôi cúp máy đây!”

“Tút.” Thư kí Lâm cúp điện thoại, cắt đứt âm thanh như súng liên thanh của anh ta, không cho cô một chút thời gian để hỏi thăm tình hình, cũng chả đợi cô kịp phản ứng.

Mặc dù anh ta nói nhiều nói nhanh như vậy, nhưng Kỷ Trừng Thần vẫn nghe được trọng điểm, lòng cô lập tức quýnh lên, vội vã cầm túi xách và áo khoác chạy vọt ra ngoài.

“Ơ, chị Kỷ, chị đi đâu đấy? Không phải chị nói chiều nay sẽ có khách tới nhận hoa sao?” Tiểu Khải đuổi theo, nhưng người đã không còn thấy bóng dáng.

“Chuyện gì mà chạy nhanh vậy nhỉ? Để lại mình mình trông cửa tiệm, chẳng lẽ không sợ mình cướp cửa tiệm của chị ấy sao?” Cậu lắc lắc đầu rồi quay vào trong tiệm, vừa lầu bầu vừa lấy hoa để gói lại.

***


Lấy chìa khóa đặt dưới thảm, sau khi mở cửa bước vào, Kỷ Trừng Thần kinh ngạc phát hiện, người đàn ông lúc này lẽ ra phải nằm ở trên giường, lại đang ngồi trong phòng khách xử lý tài liệu, laptop để lên trên đùi.

Lửa giận đột nhiên bùng lên tràn đầy lồng ngực của cô,  đôi mắt cũng không kìm được mà híp lại.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Đường Huân cũng vô cùng kinh ngạc, anh vốn còn tưởng rằng thư kí đem giấy tờ đến cho mình, thế nhưng lại trông thấy cô, khóe môi anh không nhịn được mà lộ ra ý cười.

Bởi vì phải đi công tác nên bọn họ đã không gặp nhau năm ngày rồi, năm ngày này, mặc dù có điện thoại về cho cô, thế nhưng anh vẫn rất nhớ cô.

Vì vậy, anh đem lịch trình vốn là một tuần giảm xuống còn năm ngày, vì muốn sớm trở về gặp cô, nhưng nào biết anh không cẩn thận lại bị cảm mạo, còn sốt cao nữa.

Vì không muốn lây bệnh cho cô nên anh chưa thông báo chuyện mình về nước, vậy mà cô lại biết anh đã trở về, chắc là thư kí đã nói cho cô biết rồi?!

“Em. . . sao lại tới đây?” Giọng nói khàn khàn, vừa nghe thì biết anh bệnh rất nghiêm trọng.

Không trả lời câu hỏi của anh, cô đi đến trước mặt anh, giật lấy tài liệu trên tay anh, từ trên cao nhìn chằm chằm anh đang ngồi dưới đất.

“Anh đang bị bệnh, tại sao không lo nghỉ ngơi mà còn cố gắng làm việc như vậy?” Kỷ Trừng Thần tức giận, cô giận anh không biết quý trọng thân thể của mình.

Đối mặt với cơn tức giận của cô, đôi mắt đen láy của anh thoáng hiện lên một tia cảm xúc mà cô không thấy rõ, một lúc lâu sau anh mới khàn khàn nói: “Tài liệu này đang cần gấp, anh định xem xong mới đi nghỉ. . .” Còn chưa nói xong, thế nhưng anh lại không nhịn được mà ho khan vài tiếng.

Cô hung hăng nhìn chằm chằm vào anh,  rồi lại không nhịn được mà xoay người đi vào phòng bếp rót cho anh ly nước.

“Cám ơn em!” Anh cầm ly nước uống một hớp.

“Anh đã uống thuốc chưa?” Bộ dạng này của anh dường như không có chuyển biến tốt, không phải là do bác sĩ ‘rởm’, mà nhất định là do anh không lo uống thuốc và nghỉ ngơi thật tốt.

“Anh để thuốc ở đâu?”

Anh ho khan vài tiếng, sau đó chỉ vào một cánh cửa: “Anh để thuốc trong phòng, trên tủ bên cạnh giường.”

Cô đi vào phòng, thấy bịch thuốc đặt trên nóc tủ, quả nhiên, bên trong không thiếu một viên nào, Đường Huân hoàn toàn không uống thuốc.

Cô cầm bịch thuốc ra khỏi phòng, xông đến trước mặt anh, vốn định mắng anh tại sao lại không uống thuốc, thế nhưng lại trông thấy anh vẫn ngồi dưới đất, tựa lưng vào ghế sofa ở phía sau, đôi mắt nhắm nghiền, có vẻ như rất mệt mỏi.


Đã sửa bởi MeOw lúc 18.01.2015, 19:27.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.01.2015, 08:10
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 28 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10787 lần
Điểm: 16.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã háo sắc - An Tĩnh - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6.1

Cô khẽ cắn môi, nhìn anh như vậy, làm sao cô còn có thể mở miệng trách cứ đây?

Kỷ Trừng Thần tức giận bước vào phòng lấy một tấm chăn mỏng đắp lên người anh, anh mở mắt nhìn cô, lại bị cô hung hăng trừng mắt: “Đắp chăn lại, em đi nấu đồ ăn cho anh, ăn xong thì phải uống thuốc rồi nghỉ ngơi, không được làm việc nữa.”

Mặc dù đã từng nghe Kỷ Thanh Lam nhắc tới, nhưng nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì cô cũng không thể nào tin nổi, trên thế giới này thật sự có người không để ý tới sức khỏe của mình, liều mạng vì công việc như vậy.

“Thì ra, cũng có lúc em sẽ hung dữ như vậy.” Đường Huân cảm thấy có chút khó tin, bề ngoài trông cô dịu dàng yếu đuối, không nghĩ tới lúc cô tức giận lại hung dữ thế này.

Cô đỏ mặt: “Em vốn luôn hung dữ như vậy đấy!” Kỷ Trừng Thần mạnh miệng nói, không muốn để anh biết cô tức giận vì anh không chịu chăm sóc thân thể của mình.

Nhưng Đường Huân là ai, anh đã có thể dễ dàng đoán ra nguyên nhân khiến cô tức giận, thế nên khóe môi không nhịn được mà lộ ra ý cười, nụ cười đó khiến cô cảm thấy lóa mắt.

Trái tim lại đập loạn nhịp rồi, cô gần như là chạy trối chết vào trong phòng bếp.

Bởi vì anh không thường xuyên nấu ăn ở nhà, vậy nên trong nhà không có nhiều nguyên liệu lắm. Kỷ Trừng Thần vất vả lắm mới nấu được một nồi cháo nhỏ.

Bưng thức ăn ra ngoài, trông thấy Đường Huân vẫn ngồi trước ghế sofa, nhưng tài liệu và laptop đều đã được xếp lại.

“Để đó em dọn dẹp cho.” Cô nhíu mày, đặt tô cháo xuống bàn: “Trong nhà anh chả còn cái gì nên em chỉ có thể nấu cháo trứng thôi, anh mau ăn đi rồi nghỉ ngơi.”

“Em cũng ăn chung đi!”

“Không cần, em không đói, anh mau ăn đi!” Cô thúc giục.

Có thể vì thật sự mệt mỏi, nên sau khi ăn hết tô cháo nhỏ và uống thuốc xong, vừa đặt lưng xuống giường thì anh đã ngủ thiếp đi rồi.

Kỷ Trừng Thần ngồi xuống mép giường, đưa tay sờ lên trán anh, mặc dù đã uống thuốc nhưng cũng không có tác dụng nhanh như vậy, trán anh vẫn còn rất nóng, cô chạy vào phòng tắm lấy nước rồi lại chạy ra phòng bếp lấy đá, giúp anh giải nhiệt.

Đắp lên trán anh một lần, đến khi khăn nóng thì cô lại ngâm vào trong nước lạnh, sau đó vắt nước rồi lại cẩn thận đắp lại lên trán anh, trong lúc đó lại đút cho anh uống thuốc, đến khi nhiệt độ trên trán anh không còn nóng đến dọa người nữa, lúc cô giật mình tỉnh dậy thì đã là nửa đêm.

Bây giờ mà trở về thì cũng quá muộn, chưa chắc đã gọi được taxi, hơn nữa. . . Kỷ Trừng Thần liếc nhìn người đàn ông vẫn đang ngủ say trên giường, cô không yên tâm khi để anh ở nhà một mình, vì vậy cô quyết định ở lại chăm sóc anh, mệt mỏi thì ra sofa bên ngoài phòng khách nằm nghỉ một chút.

***


Kỷ Trừng Thần không biết mình đã ngủ lúc nào, nhưng đây không phải là vấn đề, vấn đề là, khi cô mở mắt ra thì không phải là đang nằm trên ghế sofa mà là đang nằm trên giường, bên cạnh Đường Huân, hai người đắp cùng một cái chăn, gối cùng một cái gối.

Hơi nóng đáng sợ phả vào người cô, cô còn tưởng rằng mình bị thiêu cháy nên tỉnh giấc.

Cô kinh hoảng một lúc lâu rồi lại thẫn thờ, cô không nhớ là sau khi mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ thì mình lại tự động mò lên chiếc giường ấm áp này của anh, thế nhưng, khi tầm mắt của cô chạm phải ánh mắt đen láy vô cùng tỉnh táo kia thì cả người cô ngay lập tức liền. . . . . hóa đá.

“Chào buổi sáng!” Đôi mắt của Đường Huân cong lên, anh mỉm cười, khàn khàn nói câu chào buổi sáng, hoàn toàn tỉnh táo, không có vẻ gì là mới ngủ dậy cả.

Cô xấu hổ không nói được tiếng nào.

Dáng vẻ xấu hổ lúng túng của cô so với dáng vẻ tức giận hung dữ với anh ngày hôm qua đúng là khác nhau một trời một vực, nhưng lại không khỏi khiến anh mỉm cười, trong lòng cảm thấy vô cùng vui vẻ.

“Anh. . . anh cảm thấy trong người thế nào?” Qua một lúc lâu, sự lo lắng cho thân thể của anh đã chiến thắng sự ngại ngùng, cô nhẹ giọng hỏi, cố nén cơn kích động muốn nhảy ngay xuống giường.

Trời ạ, bọn họ mới quen nhau chưa được bao lâu, vậy mà đã chung giường chung gối, tốc độ cũng quá nhanh rồi, trái tim cô không đủ lớn để thừa nhận sự thật này.

“Đỡ hơn nhiều rồi, cám ơn em!”

Anh trả lời xong thì cô lại lâm vào tình cảnh lúng túng, không biết phải nói gì.

“Em. . . em đi chuẩn bị bữa sáng.” Không ổn rồi, cô xấu hổ muốn bỏ trốn ngay lập tức, không cách nào tiếp tục ở trên giường với anh nữa.

Vừa định rời giường, eo của cô lại bị cánh tay anh ôm chặt, trong nháy mắt không thể cử động, cô vừa xấu hổ vừa muốn giãy giụa, thế nhưng, cô lập tức ý thức được, nếu như cô giãy giụa thì cũng đồng nghĩa với việc cọ xát vào thân thể của anh, Kỷ Trừng Thần lại lập tức hóa đá một lần nữa.

“Anh không đói bụng, em nằm với anh thêm chút đi!” Anh siết chặt cánh tay, đem cô ôm vào trong ngực mình.

Mới sáng sớm mở mắt ra đã thấy khuôn mặt xinh đẹp của cô, đẹp đến nỗi anh còn cho rằng mình đang ở trong giấc mộng.

Từ khi có trí nhớ đến giờ, mỗi lần bị bệnh thì cũng chỉ có người giúp việc chăm sóc cho anh, nhưng chăm sóc chẳng qua cũng chỉ vì nghĩa vụ phải làm, chưa một ai cho anh cảm giác ấm áp, chưa một ai thật lòng quan tâm đến anh.

Cô là người đầu tiên, cho nên, khi trông thấy cô nằm ngủ trên ghế sofa ngoài phòng khách thì một loại cảm giác xúc động dâng tràn trong tim anh, khiến anh không nhịn được mà ôm cô lên giường của mình, sau đó nằm xuống bên cạnh cô, nhìn dáng vẻ ngủ say của cô.

Tiếng tim đập thình thịch quanh quẩn bên tai, Kỷ Trừng Thần không biết anh có nghe được hay không, nhưng cô hy vọng là anh không nghe được, như vậy mới khiến cô không cảm thấy bối rối.

“Em có hay bị bệnh không?” Đường Huân đột nhiên hỏi.

Mà Kỷ Trừng Thần lại không suy nghĩ sâu xa về vấn đề này, cô lập tức lắc đầu.

Không phải là cô khoe khoang, nhưng từ nhỏ đến lớn cô rất ít khi bị bệnh, cho dù mọi người xung quanh bị bệnh thì cô vẫn có thể vui vẻ chạy tới chạy lui, khiến bọn họ hâm mộ không thôi.

Hơi thở nóng rực, đôi môi anh bất thình lình chạm vào môi cô, Kỷ Trừng Thần mở to hai mắt, ngây ngốc giật mình nhìn chằm chằm khuôn mặt anh đang gần trong gang tấc.

Trong mắt Đường Huân tràn đầy vui vẻ, phản ứng không lưu loát của cô khiến anh cảm thấy vừa yêu vừa thương, anh ngừng lại, giọng nói có chút khàn khàn: “Em chưa từng hôn ai sao?”

Anh cố ý hỏi, cố ý muốn nhìn thấy dáng vẻ vừa xấu hổ lại vừa đáng yêu của cô.

Nhưng, sau khi thấy cô lắc đầu thì lửa giận lại xông lên tới đỉnh đầu.

Trước anh, đã từng có người được nếm trải sự ngọt ngào của cô, được nhìn thấy vẻ mặt ngượng ngùng, dáng vẻ lúng túng của cô rồi.

Đôi môi anh lại một lần nữa đặt lên môi cô, nhưng lần này không còn dịu dàng như trước, mà là nụ hôn kịch liệt, nụ hôn nóng bỏng đủ để bùng lên ngọn lửa thiêu đốt cả một cánh rừng, lưỡi của anh chủ động trượt vào, cạy mở hàm răng của cô, dây dưa thật chặt với chiếc lưỡi thơm tho lại có chút luống cuống của cô.

Trừ môi lưỡi đang chạm vào nhau thì Kỷ Trừng Thần không còn biết thứ gì khác nữa.

Nụ hôn của anh, rất mãnh liệt, thậm chí còn làm cô thấy đau, cánh tay của anh, vô cùng mạnh mẽ, giống như muốn đem cô khảm sâu vào trong xương tủy, nhưng cô lại không hề cảm thấy chán ghét, không giống như nam sinh lừa gạt cô lúc trước, mỗi lần anh ta muốn hôn cô thì cô lại theo bản năng muốn né tránh, cảm thấy ghê tởm.

Không giống với nụ hôn của Đường Huân, chẳng những khiến cho cô không muốn rời xa, không hề có chút ghê tởm, ngược lại, tay của cô vô cùng tự nhiên mà quàng lên cổ anh, nhút nhát đáp lại nụ hôn của anh.

Tim đập rất nhanh, nhanh đến nỗi khiến cô có cảm tưởng một giây sau nó sẽ vọt ra khỏi cổ họng, thế nhưng, nụ hôn của anh chẳng những càng lúc càng thêm nóng bỏng, mà thậm chí ngay cả bàn tay kia cũng chậm rãi trượt lên trước ngực mềm mại của cô.

. . . . . .


Đã sửa bởi MeOw lúc 21.01.2015, 01:25, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn MeOw về bài viết trên: LamDThinh, Trà Hoa Nữ 88, chungtakethondi, hanayuki001, mèo lười 2k, phan thao, trạch mỗ, yang yang
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.