Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu

 
Có bài mới 16.01.2015, 23:17
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10279 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu (63/94 ) - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 64. Lục gia làm phản

Buổi tối ngày hôm đó, Cổ vương cùng Bội Nghi cõi lòng đầy vui sướng đến ăn chung cùng Tiểu Tiểu Lệ Thú, trên bàn còn có hai "nhàn tạp nhân đẳng" (chỉ người không có việc gì)— Yến Thanh Dịch cùng Sở Văn Xuyên. Về phần tiểu tử béo còn lại là không tim không phổi cười hề hề, hoàn toàn không để lời lão cha dạy bảo ở trong lòng, nhưng bé hiểu được một việc, cho dù như thế nào cũng không thể chọc lão nương! Bằng không lão cha sẽ ra tay giết bé!

"Tiểu Tiểu..." Cổ vương có chút câu nệ ngồi một bên, nhìn Tiểu Tiểu vội trước vội sau bưng lên từng món ăn, mà Bội Nghi đã đến phòng bếp giúp đỡ Tiểu Tiểu, quan hệ mẹ con tuy rằng chưa nói tới mức vô cùng thân thiết, nhưng cũng không còn xa lạ: "Không cần vội đâu, đồ ăn đủ rồi."

"Đủ?" Tiểu Tiểu nhìn lướt qua ước chừng, gật gật đầu, vỗ một cái tát vào đầu tiểu tử béo: "Hỗn tiểu tử, không cho ăn vụng."

"Ông ngoại! Người xem nương khi dễ con!" tiểu tử béo lập tức cáo trạng.

"Khi dễ con đấy, thì sao?" Tiểu Tiểu dương dương tự đắc hất cằm khiêu khích.

"..." tiểu tử béo rất ủy khuất, nhưng là, bé lé mắt trộm dò xét Lệ Thú, thấy Lệ Thú mặt không biểu cảm theo dõi bé, bày tỏ "ngươi nếu dám già mồm, sẽ chờ lên đoạn đầu đài đi", Lệ Vân rụt cổ, bé còn nhỏ nhưng rất rộng lượng, không để ý tới đôi vợ chồng cấu kết với nhau làm việc xấu này!

"Vân Nhi, đến chỗ ông ngoại này." Cổ vương dở khóc dở cười vươn tay ôm lấy tiểu tử béo, hai mẹ con Tiểu Tiểu cùng Lệ Vân tuyệt đối không giống như mẹ con, một lớn một nhỏ mà trông như là bằng hữu.

"Nhạc phụ." Sói trượng phu mở miệng: "Nhạc mẫu còn chưa đi tới, Vân Nhi đã ăn vụng đồ là không hợp lễ."

Sói trượng phu vừa nói đến từ "Lễ", không chỉ có là Lệ Vân có chút nao núng chui vào trong lòng Cổ vương, đến ngay cả Sở Văn Xuyên cùng Yến Thanh Dịch đều muốn nhấc chân bỏ chạy, bọn họ là muốn đến đây ăn cơm thôi, không phải muốn đến để bị dìm nước!

"Đúng rồi!" Bái thê tử đánh gãy lời nói của Sói trượng phu: "Thú ca, Thiếu Lâm gần đây có chuyện gì hay không?"

"Không có." Sói trượng phu lắc đầu: "Thiếu Lâm gần đây rất bình yên."

Bái thê tử thành công ngăn cản thảm họa nước lũ phát sinh tại Thiếu Lâm!

Lúc này, Bội Nghi bưng một món ăn cuối cùng lên đây, vẻ mặt tươi cười:"Nhanh ăn đi! Đây là món cuối cùng rồi."

Dứt lời, mọi người bắt đầu động đũa.

"Dì, đồ người làm ăn ngon hơn nhiều so với tỷ làm!" miệng Yến Thanh Dịch ăn đầy thức ăn, mơ hồ nói không rõ, ăn nhiều đồ ăn Tiểu Tiểu làm loại mùi vị nào cũng không có, Yến Thanh Dịch vô cùng nhớ mấy món thanh sắc hương vị đều đủ cả.

"Tiểu Dịch thối! Đệ nói cái gì!" Tiểu Tiểu trừng mắt, một ánh mắt như phi tiêu găm chính giữa trái tim của Yến Thanh Dịch.

"Không có gì!" Kẻ thức thời trang tuấn kiệt, Yến Thanh Dịch lập tức sửa miệng:"Tỷ, tỷ làm cũng không tệ, chỉ là là nên ngọt thì lại mặn, nên mặn thì lại nhạt, nên nhạt thì lại cay ..."

Ánh mắt Tiểu Tiểu càng ngày càng không tốt, tiếng Yến Thanh Dịch càng ngày càng nhỏ, cuối cùng thẳng đến khi không còn tiếng gì nữa.

"Ha ha, tỷ, coi như đệ cái gì cũng chưa nói..." Yến Thanh Dịch gãi gãi cái ót, đánh lảng cười ha ha.

"Đã nói đệ tự làm mình mất mặt rồi." Sở Văn Xuyên ở một bên hừ hừ, rất không lễ phép dùng chiếc đũa chỉ chỉ Lệ Thú đang ăn cái gì đó: "Đệ xem Tứ đệ còn không phải ăn rất vui vẻ?"

Yến Thanh Dịch khinh thường trợn trừng mắt: "Cho dù lão tỷ cho tỷ phu ăn cải trắng, tỷ phu cũng sẽ cảm thấy đó là cải trắng ăn ngon nhất trên đời này, nhưng là đệ không thích ăn cải trắng của lão tỷ đâu!" Nói xong còn trịnh trọng gật gật đầu chuyện lạ này: "Nói cách khác, đệ cùng tỷ phu khẩu vị không giống nhau, về sau vẫn là để tỷ phu đến ăn đồ ăn của lão tỷ đi!"

"Đó là đệ không biết thưởng thức!" Tiểu Tiểu giận dỗi đem tất cả món ăn mình làm gắp vào trong bát Yến Thanh Dịch: "Hôm nay bảo đệ thưởng thức cho tử tế một chút!"

Ngồi ở bên cạnh Cổ vương cùng Bội Nghi vui cười hớn hở nhìn Tiểu Tiểu, thường thường gắp cho Tiểu Tiểu món ăn — Bội Nghi làm, Tiểu Tiểu làm đồ ăn chính xác tựa như chính nàng nói, có thể ăn, không hơn. Đồng thời, hai người còn muốn chăm sóc tiểu tử béo nữa.

"Nếu không, Dì, người dạy lão tỷ làm đồ ăn như thế nào đi?" Yến Thanh Dịch dường như vô tình mở miệng: "Lão tỷ lại làm đồ ăn nữa thì vị giác tuyệt đối sẽ có vấn đề mất."

"Tiểu Dịch..." Bội Nghi cảm kích nhìn Yến Thanh Dịch, dạy con gái việc bếp núc là trách nhiệm của mẫu thân, Yến Thanh Dịch giúp nàng thực hiện trách nhiệm cùng tiếc nuối chưa đạt được.

"Tỷ, tỷ phải học tập thật tốt đấy!" vẻ mặt Yến Thanh Dịch bày tỏ "đệ xem trọng tỷ đó", vỗ vỗ bả vai lão tỷ nhà mình.

Tiểu Tiểu nhìn Yến Thanh Dịch một chút, lại nhìn Lệ Thú một chút, cuối cùng lại chuyển ánh mắt về tới trên người Bội Nghi, sau đó khẽ gật đầu: "Còn có nữ hồng nữa!" Tiểu Tiểu chỉ Lệ Vân: "Lệ gia là đời đời đơn truyền, cũng chỉ có duy nhất một đứa trẻ là tiểu tử béo, không có cách nào cho Mạc gia một đứa trẻ làm con thừa tự, nếu như hai người nói muốn, ta cùng Thú ca có thể thu dưỡng một đứa trẻ, thuận tiện cho tiểu tử béo một người bạn chơi cùng."

"Nếu là có điều kiện mà nói, có thể thu dưỡng từ thân tộc bên kia của nhạc phụ." Lệ Thú chậm rãi buông bát đũa, tỏ vẻ đồng ý với lời nói của Tiểu Tiểu.

"A?" đôi mắt Lệ Vân sáng lên: "Vân Nhi sẽ có muội muội sao?"

"Làm sao con lại biết là muội muội?" Tiểu Tiểu liếc tiểu tử béo.

"Vân Nhi không muốn đệ đệ! Vân Nhi muốn một muội muội xinh đẹp!"

"Được được được." Cổ vương cười không khép được miệng, Tiểu Tiểu đã nghĩ tới điểm này liền đại biểu rằng nàng đã dần dần chấp nhận bọn họ cũng lo lắng cho bọn họ.

Nhưng là,"Làm việc tốt thường gian nan" những lời này cho dù áp dụng trên việc gì đều có xác minh.

Ngay tại lúc Cổ vương muốn nói cho Lệ Vân hắn nhất định thu dưỡng một tiểu muội muội cho bé, một hồi đập cửa đánh gãy bữa ăn chung ấm áp.

"Lệ thí chủ, Hành thí chủ, các ngươi có ở đây không?" Một tiểu sa ni vội vàng gõ cửa.

Vẻ mặt Lệ Thú nghiêm túc lại, lắc mình một cái liền tới thẳng cửa chính: "Ở trong này, sao vậy?"

"Đám người kia... đám người vây khốn Thiếu Lâm kia tấn công lên đây!"

Nghe vậy tất cả mọi người đều ngẩn ra, tin tức tới rất đột ngột, tuy rằng đã chuẩn bị tốt từ lâu, biết một hồi đại chiến sẽ không thể tránh được, nhưng không có ai nghĩ đến sẽ là bây giờ.

"Chúng ta phải đi ngay." Mạc Thượng Hành không hổ là bá chủ một phương, lấy tốc độ nhanh nhất phân công công việc cho mọi người: "Tiểu Thú, ngươi ta còn có Văn Xuyên bây giờ đi ngay, Tiểu Dịch, ngươi thu xếp tốt cho tỷ tỷ ngươi còn có Vân Nhi, Bội Nghi, nàng giúp đỡ Tiểu Dịch."

"Để Tiểu Dịch đi theo chúng ta." Đột nhiên Lệ Thú lên tiếng, trong mọi người hắn hiểu biết nhất năng lực cùng trưởng thành của Yến Thanh Dịch, Yến Thanh Dịch đã sớm phải nhìn bằng cặp mắt khác xưa rồi, nếu chỉ là để hắn bảo vệ gia quyến thì rất ủy khuất cho hắn, hơn nữa Yến Thanh Dịch cần chiến đấu để chứng minh thực lực của hắn. Lệ Thú lại nhìn về phía Tiểu Tiểu: "Tiểu Tiểu, nhạc mẫu cùng Vân Nhi thì xin nhờ nàng rồi!"

"Yên tâm đi!" Tiểu Tiểu cười vỗ ngực: "Thiếp cũng là đệ tử đầu tiên của chàng đó!" Lệ Thú dạy nàng võ công cộng với chỗ độc dược cướp đoạt được của Dược vương cũng đủ để cho bọn họ tự bảo vệ mình rồi. Lệ Thú tuy lo lắng cho Tiểu Tiểu, nhưng hắn càng tin tưởng Tiểu Tiểu hơn!

"Yên tâm đi, cha sư phụ, con sẽ chăm sóc tốt cho nương sư tỷ!" Lệ Vân mang vẻ mặt nghiêm túc.

Cha sư phụ? Nương sư tỷ?

Đây là cái xưng hô gì chứ!

Tiểu Tiểu nhất thời dở khóc dở cười.

Hắn đã nói xưng hô này tuyệt đối là loạn mà! Lệ Thú thở dài.

Nhưng không có nhiều thời gian như vậy cho bọn họ so đo mấy thứ này, Lệ Thú xoa đầu tiểu tử béo: "Vân Nhi phải nghe lời của nương con đấy."

"Vâng! Cha!" Lệ Vân thể hiện khí khái của tiểu nam tử hán: "Con sẽ bảo vệ nương cùng bà ngoại!"

"Đi thôi!" Lệ Thú vẫy vẫy tay với Yến Thanh Dịch, sau đó đi theo Cổ vương cùng tới cửa trước của Thiếu Lâm tự.

Mấy người dùng tốc độ nhanh nhất chạy thẳng tới cửa chính của Thiếu Lâm tự, thì thấy một đám người hùng hổ đang giằng co cùng vũ tăng của Thiếu Lâm.

Làm người đứng đầu chính là được võ lâm chú ý gần đây — Giang gia. Mà Yến gia rõ ràng lấy thân phận phụ thuộc của Giang gia đứng ở phía sau Giang Du.

"Trụ trì đại sư." Giang Du mang ý cười tiến lên hai bước, quạt giấy trong tay còn phe phẩy một chút: "điển tịch võ công sống không mang đến chết cũng không thể mang theo, ngài chấp nhất với cái loại đồ vật này cũng không phải là một cao tăng xuất gia đắc đạo nên làm."

"A di đà phật!" Trụ trì hô một tiếng phật hiệu, không kiêu ngạo không siểm nịnh trả lời: "Võ công điển tịch vốn là thuộc về Thiếu Lâm, mà không là sở hữu cá nhân của lão nạp, xin thứ cho lão nạp không thể tuân theo."

Giang Du khẽ nheo mắt lại: "Trụ trì đại sư cố ý như thế?"

"Giang thí chủ cần gì phải bức bách tới như vậy?" Trụ trì hỏi lại: "Theo lão nạp biết, Giang gia nhất định cũng có võ công trấn gia."

Võ công của Giang gia như thế nào cũng kém truyền thừa mấy trăm năm của Thiếu Lâm chứ! Hơn nữa Giang gia tuy rằng mượn oai của Huyết Yêu kiếm giả thu phục đa số thế gia nhỏ, trở thành đứng đầu ngũ đại thế gia, nhưng đây chẳng phải kế lâu dài, sớm muộn gì cũng sẽ bị người phát hiện sơ hở.

Chỉ có lấy được võ công của Thiếu Lâm, mới có thể thực sự ổn định được địa vị bây giờ của Giang gia.

Trụ trì thấy thần sắc nguy hiểm của Giang Du, không khỏi thở dài, một đoạn thời gian trước Giang gia sử dụng độc nhằm vào vài bang chủ bang phái khác hay không, chuyện của gia chủ thế gia còn không thể kết luận tùy tiện, Thiếu Lâm liền đưa ra chuyện này, nhưng là chuyện này không thể giải quyết, không cần nói đến duy trì võ lâm Trung Nguyên an ổn, đến ngay cả Thiếu Lâm có tự bảo vệ được mình hay không cũng là vấn đề.

Có lẽ, Giang Du phát hiện ra Thiếu Lâm đã hoài nghi hắn cho nên mới đưa ra sách lược này?

"Trụ trì đại sư." Bỗng nhiên, đoàn người Lệ Thú xuất hiện bên người Trụ trì Thiếu Lâm.

"Lệ thí chủ." Thấy Lệ Thú đột nhiên xuất hiện ở trước mặt hắn, Trụ trì một chút kinh hách cũng đều không có.

Mà đứng ở trận doanh Giang Du Lục Y Ninh ánh mắt lại khẽ động, hôm nay Yến Thanh Nam người đàn ông kia đã từ hôn với nàng, thông minh như nàng, đã biết đại khái kế hoạch của Yến gia, nhưng không có bất kỳ biện pháp nào chống lại.

Lục gia là vì ca ca Lục Y Ninh đắc tội với đại hắc bang đứng đầu Miêu Cương — Khô Lâu bang mới không thể không dời Thục, mà ca ca Lục Y Ninh cũng bởi vậy mà chết, trách nhiệm nặng nề của Lục gia bất đắc dĩ gánh trên vai nàng. Miêu Cương đã không thể trở về được, Tây Vực lại không có bất cứ quan hệ nào, lúc trước tìm đến nương tựa Yến gia là lựa chọn bất đắc dĩ.

Làm một người phụ nữ, nàng quản lý một nhà an ổn đã là không dễ, lại còn muốn đối mặt với đủ loại chỉ trích cùng chê trách của người bên ngoài, võ công cũng không mạnh nàng chỉ có thể tìm một chỗ dựa vững chắc cho mình, sau đó chờ đợi, chờ đợi tương lai Lục gia có được người có võ công có thể một mình đảm đương một phía, không hơn.

Đây là võ lâm, cho dù như thế nào đều phải có một người võ nghệ có thể áp đảo quần hùng, tất cả các thế lực khác đều chỉ là phụ thuộc mà thôi.

Khi Yến gia xúi giục, có lẽ sẽ không có người ủng hộ Lục gia, mà căn cơ của Lục gia ở Giang Nam chưa ổn định, nếu mất đi những người đó ủng hộ, Trung Nguyên căn bản không có nơi nào cho Lục gia sống yên ổn.

Như vậy nàng có thể lựa chọn dựa vào chỉ có...

Lệ Thú.

Người đàn ông có võ công cao cường không thể tưởng tượng được kia.

--- ------ -----hết chương 64---- ------ ---

By Trạch Mỗ
Để biết thêm liệu con mắm thôi LYN có gây sóng gió gì hay không, xin mời quý độc giả theo dõi hồi sau sẽ rõ =))))



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: TTripleNguyen, antunhi, hoa123, meocon_97, red_chiki07
     

Có bài mới 18.01.2015, 17:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10279 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu (64/94 ) - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 65. Yến Thanh Dịch trưởng thành

"Ngươi cũng tới rồi?" Giang Du khẽ hí mắt, Huyết Yêu kiếm thật ở trên tay người này.

Ánh mắt Lệ Thú chậm rãi đảo qua mọi người, cuối cùng đem ánh mắt đặt tới trên người Giang Du, hàm dưới đột nhiên căng thẳng, bàn về lời lẽ sắc bén sâu sắc, đến ngay cả tiểu Lệ Vân đều hơn cả Lệ Thú, bởi vậy Lệ Thú căn bản không biết trả lời thế nào với câu hỏi của người có địch ý với hắn.

Lệ Thú khẽ gật đầu, xem như trả lời Giang Du.

Nhưng là Giang Du lại cứng lại, vốn tưởng rằng Lệ Thú sẽ đối chọi gay gắt, nhưng không nghĩ tới Lệ Thú vậy mà chỉ khẽ đầu cho xong việc, điều này khiến cho lời nói tiếp theo của hắn phải nói thế nào đây? Làm sao mà đem kiếm thật trên người Lệ Thú thành Huyết Yêu kiếm giả đây?

"Đây không phải là Yến gia thất công tử sao?" Lục Y Ninh giống như kinh ngạc lẩm bẩm một tiếng, nhưng âm thanh cũng đủ để những người xung quanh nghe thấy rõ ràng lời nàng, khi ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Yến Doanh, Lục Y Ninh khẽ gợi lên khóe miệng, lộ ra nụ cười trào phúng.

"Cha, đại ca..." Yến Thanh Dịch thấy được phụ thân cùng đại ca mình, ánh mắt Yến Doanh phức tạp còn có đại ca đối địch khiến hắn có chút khổ sở.

Yến Doanh cắn răng một cái, không để ý đến Yến Thanh Dịch gọi, lại càng lui về về phía hai bước né tránh nghi ngờ, mà Yến Thanh Nam lại hừ lạnh một tiếng: "Ngươi đã rời khỏi Yến gia rồi."

Yến Thanh Dịch cứng lại, ánh mắt lại không tập trung trên người Yến Doanh nữa, chẳng qua là âm thanh thật thấp hỏi: "Vậy... nương ta đâu?"

Yến Thanh Nam vừa định mở miệng, lại bị Yến Doanh cản xuống: "Đó là chuyện của Yến gia chúng ta."

"Vị công tử này đã không phải là người Yến gia, kính nhờ không cần quan tâm chuyện của Yến gia." Giang Du nhàn nhạt mở miệng, Yến gia trung thành ủng hộ  Giang gia nhất, cái gọi là ngàn vàng khó mua được ngựa tốt, Giang gia phải bảo vệ Yến gia.

Không đợi phản ứng của Yến Thanh Dịch, Giang Du tiếp tục cùng Trụ trì Thiếu Lâm nói chuyện: "Trụ trì đại sư, nếu là ngươi không đồng ý, chúng ta cũng chỉ dùng cách của chúng ta để làm việc thôi."

Ý uy hiếp trong câu nói trên cũng quá rõ rồi.

"Cách làm của các ngươi là công khai cướp đoạt sao?" Mạc Thượng Hành khinh thường hừ lạnh, nhướng mi, tầm mắt chậm rãi đảo qua đám người đối diện, đối phương đông người hơn bọn hắn nhiều, cho dù trong nhóm của hắn có mấy người có thể chế trụ thủ lĩnh của đối phương, kiến đông cắn chết voi, loại chuyện này hắn không khỏi không lo lắng.

Vì sợ bị người nhận ra hắn là Cổ vương, lần này Mạc Thượng Hành thay đổi riêng một thân Hán phục, búi tóc chải thành dáng vẻ người Trung Nguyên. Cổ vương lại vẫn không có một chút liên quan đến Trung Nguyên, bởi vậy có thể nhận ra hắn đã ít nay lại càng ít hơn.

"Vị tiên sinh này," Giang Du mỉm cười: "Giang Du chẳng qua là dựa theo quy củ giang hồ đến, làm sao lại có thể nói là công khai cướp đoạt?"

Lúc này Yến Doanh tiến đến bên người Giang Du, thì thầm vài câu với hắn, còn chỉ chỉ về phía Sở Văn Xuyên.

Ánh mắt Giang Du híp lại thành đường nhỏ, ý cười bên môi cũng càng ngày càng rõ ràng: "Nhưng là Trụ trì đại sư, đây là chuyện của Trung Nguyên chúng ta, vì sao còn muốn mời người từ Tây Vực Dạ Ngưng Bảo đến vậy?"

Lời này vừa dứt, khí thế một phương Giang Du phấn chấn hẳn lên.

"Thiếu Lâm cấu kết Tây Vực!"

"Thiếu Lâm đưa kẻ thù bên ngoài vào!"

Trong lúc nhất thời tình cảm quần chúng xúc động. Sở Văn Xuyên cười lạnh một tiếng, điều hắn từng lo không phải không có lý, con mắt xéo nhìn thoáng qua Giang Du: "Sở mỗ lần này tiến đến chỉ vì báo ân, cùng Dạ Ngưng Bảo không quan hệ. Tiểu bối báo ân các vị trưởng bối sẽ không can thiệp chứ?"

Tiếng mọi người thấp dần xuống, lấy thân phận của bọn họ không thể chỉ trích một tiểu bối một cách quá mức được.

Giang Du khẽ hí mắt, dùng ánh mắt ra hiệu với một tráng hán (người đàn ông cường tráng) đầu trọc cao lớn bên cạnh, nhận được chỉ thị tráng hán sờ sờ đầu, tiến lên phía trước bước một bước, chỉ búa cực lớn về phía mọi người bên Thiếu Lâm: "Hãy bớt nói nhảm đi, có bản lĩnh thì bước tới đây khoa chân múa tay với ta!"

Nhìn thấy người đi ra Trụ trì Thiếu Lâm khẽ nhíu mày, mà Yến Thanh Dịch thì kinh hô một tiếng: "Cuồng phủ Tạ Huyền," mấy người không phải là người Tây Vực thì chính là người Miêu Cương, tất nhiên không biết hiệp khách của Trung Nguyên, Yến Thanh Dịch tất nhiên như vậy mà đảm nhiệm công tác giới thiệu: "Lấy búa lớn cực nặng làm vũ khí, thậm chí có thể dâng lên cơn lốc."

"Tiểu Dịch." Đột nhiên Lệ Thú mở miệng.

"Tỷ phu?"

"Đệ đi đối phó hắn!" " "Ơ?" Yến Thanh Dịch không thể tin nổi mở to mắt, dùng ngón tay chỉ vào mũi mình: "Đệ đi?"

"Đệ đi." Ngữ khí của Lệ Thú chân thành đáng tin.

"Nhưng là..." Yến Thanh Dịch chần chờ nhìn về phía tráng hán ít nhất cao hơn hắn hai cái đầu — thực ra chính hắn cũng đã rất cao rồi.

"Yên tâm đi! Không thành vấn đề." Sở Văn Xuyên cũng phụ họa, đối với quá trình trưởng thành của Yến Thanh Dịch hắn cũng nhìn trong mắt, tựa như lời nói trước kia của Lệ Thú, Yến Thanh Dịch đúng là tự thành một trường phái riêng của mình.

"Được!" Yến Thanh Dịch cắn răng một cái, khẽ gật đầu, hắn tin tưởng tỷ phu cùng Sở tam ca sẽ không hại hắn.

Yến Thanh Dịch lấy nhuyễn kiếm cuốn bên hông xuống, ánh mắt kiên định từng bước từng bước đi đến trước mặt Tạ Huyền, ngửa đầu nhìn tráng hán trước mặt:"Tại hạ Yến Thanh Dịch xin chỉ giáo nhiều hơn."

Tạ Huyền không khỏi cười nhạo, tiểu quỷ này ở trên giang hồ một chút danh tiếng cũng đều không có, trước đó cũng chỉ biết hắn là đứa con trai thứ bảy của Yến gia, người Yến gia hắn chỉ cần một ngón tay là có thể đối phó.

Yến Doanh hít sâu một ngụm khí lạnh, võ công Yến Thanh Dịch mạnh yếu hắn biết từ lâu, làm sao có thể đánh thắng được Cuồng phủ Tạ Huyền?

Tạ Huyền ngay cả lời nói khách sáo cơ bản cũng bỏ bớt, trực tiếp dùng một cách trực tiếp nhất làm lời dạo đầu — một búa bổ thẳng về phía Yến Thanh Dịch.

Nhưng là ngay tại khi búa sắp chém tới Yến Thanh Dịch, mục tiêu của Tạ Huyền đột nhiên biến mất!

khi Lệ Thú, Sở Văn Xuyên cùng đông đảo nhân sĩ thoái ẩn võ lâm đánh lén không ngờ tới, tất cả công kích Yến Thanh Dịch đều sẽ phản ứng theo bản năng nhất!

Đó là một loại ý thức xâm nhập tận cốt tủy.

Ngay sau đó, Yến Thanh Dịch trực tiếp xuất hiện phía sau Tạ Huyền nhuyễn kiếm mắt thấy sẽ quấn lên cổ Tạ Huyền.

"Cheng— "

Tiếng kim loại va chạm trong nháy mắt vang lên.

Tạ Huyền chẳng phải là người chỉ có hư danh, sau khi ý thức được Yến Thanh Dịch biến mất, cứng rắn dừng công kích của búa lớn lại, lập tức xoay người đánh về phía Yến Thanh Dịch.

Nhuyễn kiếm cùng búa lớn lực lượng tương đương va chạm gây ra tiếng vang bén nhọn.

Yến Thanh Dịch linh hoạt lộn nhào người trên không trung, hạ xuống trên mặt đất, một loạt động tác hoàn toàn như là một thể, đến ngay cả chính Yến Thanh Dịch cũng khẽ sửng sốt.

Hắn từ khi nào thì có thể có sức mạnh tương đương cùng nhân vật như Tạ Huyền vậy?

"Tiểu Dịch từ khi nào thì trở nên mạnh như vậy?" Yến Doanh không thể tin nổi thì thào một mình.

Nhưng chuyện trên chiến trường thay đổi chỉ trong nháy mắt, ngay lúc Yến Thanh Dịch khẽ ngây người, Tạ Huyền không chút do dự ném búa lớn về phía Yến Thanh Dịch.

Tiếng xé gió thê lương khiến Yến Thanh Dịch lập tức lấy lại tinh thần, thấy búa lớn thế như lôi đình vạn quân, Yến Thanh Dịch hiểu rõ làm ra phán đoán có lợi nhất, Yến Thanh Dịch nhảy lên trời, trông như là tùy ý nhảy, lại cao tới sáu trượng!

Khi Tạ Huyền ném búa lớn trong nháy mắt cũng lập tức chạy theo, mắt thấy Yến Thanh dễ dàng tránh thoát, lập tức giữ lại búa lớn, chạy theo Yến Thanh Dịch nhảy lên trời!

"Tiểu Dịch, không có việc gì chứ?" Đột nhiên một giọng nữ khiến tất cả mọi người hít một ngụm khí lạnh.

Lệ Thú càng kinh ngạc quay đầu lại, nhìn về phía chỗ phát ra âm thanh: "Tiểu Tiểu!"

Tiểu Tiểu nhếch môi: "Thiếp biết tên của thiếp, Thú ca, chàng không cần gọi lớn tiếng như vậy."

"Chết tiệt, sao nàng lại tới đây?" Cho dù là tức giận đến mấy cũng chỉ phát ra khí lạnh Lệ Thú lần đầu tiên tức giận ùn ùn kéo đến như vậy, cũng là lần đầu tiên dùng tiếng quát nói chuyện cùng người khác.

"Yên tâm, thiếp đã an bài tiểu tử béo cùng... cùng... bọn họ đều an bài xong rồi." Tiểu Tiểu trịnh trọng gật đầu, đến cuối cùng vẫn chưa nói được chữ nương này: "Bọn họ không có việc gì."

"Nàng tại sao không đi cùng bọn họ?" Lệ Thú chất vấn, vẫn dùng tiếng quát, hơn nữa thanh âm còn lớn hơn nữa.

"Yên tâm đi, Thú ca!" Tiểu Tiểu trả lời không sao cả, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiến trường:"Thiếp không có việc gì!"

"Bây giờ rời khỏi đây ngay!" Lệ Thú tiếp tục quát, không, đã không thể xem như là phạm trù quát, hẳn là phải gọi là rống mới đúng.

"Thú ca, chàng vừa mới ăn pháo sao?" Tiểu Tiểu kinh ngạc nhìn về phía Lệ Thú, trước kia Lệ Thú cho dù như thế nào đều là dùng vẻ mặt không thay đổi cùng âm thanh cứng nhắc nói chuyện.

"Ăn pháo..." lời nói của Lệ Thú cứng lại: "Nàng bây giờ phải đi tìm tiểu tử béo cùng nhạc mẫu ngay!" Lệ Thú ra lệnh.

"Yên tâm, Thú ca, không có việc gì đâu!" Tiểu Tiểu kiên trì.

"Ta mặc kệ! Nàng phải rời đi!" Lệ Thú bắt đầu chơi xấu — đại khái là học từ tiểu tử béo .

"Đợi lát nữa! Đợi lát nữa!" Tiểu Tiểu phất tay, đối với đứa nhỏ chơi xấu, Tiểu Tiểu đều có biện pháp riêng.

"Hành tiền bối..." đột nhiên Sở Văn Xuyên mở miệng, nhưng vẫn ngửa đầu nhìn lên trời.

"Ừm?"

"Trời hôm nay... hình như không có mưa lớn mà!" Sở Văn Xuyên kỳ quái chậc chậc ra tiếng.

"Xem ra hôm nay hình như là muốn đổ mưa, nhưng có phải là mưa lớn hay không cũng không biết."

"Nhưng là, Tứ đệ cùng người khác cãi nhau đó!" Hơn nữa đối tượng cãi nhau lại là Tiểu Tiểu.

Ánh mắt Cổ vương chuyển về phía Lệ Thú vẫn còn đang gào thét, khẽ gật đầu: "Thật là cãi nhau."

Nói là cãi nhau, trên thực tế chỉ có Lệ Thú rống, Tiểu Tiểu cực kỳ lạnh nhạt dỗ dành Lệ Thú.

"Tóm lại, không được rời khỏi bên người ta!" cuối cùng Lệ Thú tổng kết.

"Biết rồi! Thú ca!" Tiểu Tiểu chỉ chiến trường: "Bọn họ bên kia động rồi!"

Sở Văn Xuyên nheo mắt lại, ba đoạn thương rung lên, lập tức hợp thành một cây Hồng Anh thương, bên môi treo một tia cười lạnh: "Xem ra hôm nay chính xác muốn rơi "mưa lớn" rồi!"

Cổ vương cũng gợi lên nụ cười trào phúng: "người không biết tốt xấu phải được dạy dỗ một chút."

Oanh — Yến Thanh Dịch ngưng tụ kiếm khí chống lại cơn lốc do Tạ Huyền tạo lên, ngay lập tức bụi đất tán loạn, lúc này vết thương trên người Tạ Huyền đã chồng chất, mà Yến Thanh Dịch lại càng đánh càng hăng, dưới sự rèn luyện của Lệ Thú, Yến Thanh Dịch thiếu nhất chỉ là kinh nghiệm quyết đấu sinh tử.

Lúc này, cao thấp đã có phân biệt!

Mượn bụi đất tung lên, Yến Thanh Dịch lập tức tới gần Tạ Huyền, lúc này đây hắn công kích không phải là Tạ Huyền, mà là cán của cái búa lớn này!

Đầu búa trong nháy mắt rơi xuống, Yến Thanh Dịch hủy vũ khí của Tạ Huyền, thắng bại đã rõ ràng!

Giây tiếp theo, Yến Thanh Dịch một kiếm đâm trúng tim Tạ Huyền, một thế hệ Cuồng Phủ không cam lòng ngã dưới kiếm của một vãn bối.

Yến Thanh Dịch thở hổn hển lui về về phía sau ba bước, nuốt một ngụm nước miếng, có chút không thể tin được chính mình vậy mà cũng có thể đánh bại nhân vật như Cuồng Phủ vậy: "Thắng?" Yến Thanh Dịch tự hỏi bản thân, sau đó ánh mắt đảo qua Giang Du cùng ngũ đại thế gia sau hắn, người lục đại môn phái, trầm giọng hỏi: "Còn có ai nữa không?"

Giang Du nheo mắt lại, giơ một bàn tay lên cao, đột nhiên hạ xuống, chỉ về phía Thiếu Lâm tự: "Tấn công!"

Hỗn chiến bắt đầu!

--- ------ ----hết chương 65---- ------

By Trạch Mỗ

ps: mình đang phân vân không biết dùng búa lớn với cự phủ thì cái nào hay hơn?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: MiniMun246, TTripleNguyen, antunhi, meocon_97, red_chiki07
     
Có bài mới 20.01.2015, 00:53
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10279 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu (65/94 ) - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 66. Lệ Vân phấn đấu

"Bà ngoại." Lệ Vân vụng trộm ló đầu, nỗ lực để không bị lão cha nhà mình phát hiện:"Chúng ta cũng đi ra ngoài đánh nhau được không?"

"Không được lên tiếng." Bội Nghi có chút khẩn trương vỗ vỗ đầu tiểu tử béo.

"Nhưng là..." Lệ Vân bĩu bĩu môi: "Phụ thân bọn họ dường như chơi rất vui vẻ mà!"

Bội Nghi lập tức dở khóc dở cười, quả nhiên là vật cực tất phản, bởi vậy Lệ Thú là cái loại người về đến nhà là nghiêm túc này vậy mà có con trai nghịch ngợm như vậy.

Bội Nghi không chịu nổi mỗ tiểu tử cầu xin liền mang theo hắn đi ra.

Lệ Thú lúc này vây quanh Tiểu Tiểu, cho dù muốn tấn công người kia, Tiểu Tiểu đi lên một bước, Lệ Thú liền tiến lên phía một bước, khiến Tiểu Tiểu muốn tìm một đối thủ cũng đều không có, Lệ Thú cũng khẩn trương muốn chết, nhưng là xem ở trong mắt tiểu Lệ Vân thì vô cùng thú vị.

"Tiểu thư, người xem!" Lục Thâm chỉ tiểu Lệ Vân đang núp.

Khuân mặt tương tự như vậy, khiến cho người ta liếc mắt một cái là có thể nhìn ra quan hệ giữa Lệ Vân cùng Lệ Thú.

"Đó là..." Lục Y Ninh nhướn mi, nhìn Lệ Thú phía xa hoàn toàn không biết con mình đã chạy ra, còn có Tiểu Tiểu dưới sự bảo vệ của Lệ Thú(*) : "con của Lệ công tử?"

"Hẳn là vậy..." Lục Thâm thở dài nhìn biểu cảm của Lục Y Ninh thiên biến vạn hóa — tiểu thư từ sau khi tiếp quản Lục gia liền thay đổi, trở nên tâm ngoan thủ lạt, không từ thủ đoạn, hắn bây giờ chỉ có thể kỳ vọng Lục Y Ninh còn không có đánh mất lương tri tối thiểu nhất.

Lục Y Ninh cắn răng một cái: "Lục Thâm!"

"Tiểu thư." Thấy vẻ mặt của Lục Y Ninh, Lục Thâm đại khái đã hiểu ý tưởng của tiểu thư.

"Ngươi dẫn người, dẫn người Yến gia tới chỗ nó!" Lục Y Ninh giơ tay chỉ Lệ Vân: "Chúng ta không nên ra tay, phải để người Yến gia đến..."

"Tiểu thư!" Lục Thâm quát khẽ, đánh gãy lời Lục Y Ninh, kế sách này không chỉ làm Lệ Thú tuyệt tự, càng sẽ khiến Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu sinh ra ngăn cách — Lục gia vẫn cho rằng Tiểu Tiểu là con gái của Yến Doanh. Còn có Yến Thanh Dịch, thiếu niên trưởng thành lên kia cũng sẽ cùng Lệ Thú quyết liệt. Đến lúc đó Lục gia tất nhiên có thể mượn lần này mà trèo lên, nhưng một đứa trẻ vô tội xiết bao?

"Làm gì?" Bị đánh gãy Lục Y Ninh không vui nhìn Lục Thâm, Lục Thâm chỉ là hộ vệ của Lục gia mà thôi.

"Tiểu thư, người..." Lục Thâm nhìn chằm chằm Lục Y Ninh: "Người thay đổi. Đứa trẻ kia mới bao nhiêu tuổi? Hai tuổi hay là ba tuổi? Người tại sao..." Lục Y Ninh trở nên như vậy khiến hắn từ nhỏ lớn lên ở Lục gia cũng không nhận ra.

"Nếu là không bằng cách này, Lục gia lại làm sao mà tiếp tục sinh tồn đây!" Lục Y Ninh chất vấn. Hỗn chiến đã bắt đầu, nhưng Lục gia vẫn chưa động chút nào.

"Cho dù phương pháp gì đều có thể!" Lục Thâm nhìn chằm chằm Lục Y Ninh: "Lão gia nếu còn trên đời mà nói, cho dù để Lục gia bị giết hết cũng sẽ không dùng loại phương pháp thấp hèn này!" Lục Thâm liền ôm quyền: "Tiểu thư, xin thứ cho Lục Thâm khó có thể tuân theo."

"Ngươi!" Lục Y Ninh trừng Lục Thâm.

"Tỷ tỷ, ta cũng cảm thấy làm hại một đứa trẻ như vậy là không tốt." Một thanh âm yếu ớt gọi lại Lục Y Ninh, là muội muội ruột của Lục Y Ninh, Lục Y Tĩnh. Một bé gái xinh đẹp ngọt ngào sợ hãi nhìn tỷ tỷ.

"Tiểu Tĩnh!" Lục Y Ninh quát.

Lục Y Tĩnh co rụt cổ lại, dùng thanh âm như muỗi thì thào: "Thực xin lỗi, thực xin lỗi."

Lục Y Ninh thở dài: "Quên đi, Lục Thâm, ngươi đi tìm người bảo vệ đứa trẻ kia đi!" Cho dù không dùng được phương pháp kia, nhưng nhất định phải để ấn tượng với nàng trong lòng Lệ Thú gia tăng lên.

"Vâng, tiểu thư!" Lục Thâm ôm quyền lĩnh mệnh.

Nhưng là, không đợi Lục Thâm tới trước mặt Lệ Vân, còn có người phát hiện tung tích tiểu Lệ Vân: "Bắt lấy tiểu quỷ kia!"

Bỗng nhiên nghe thấy câu đó, Lệ Thú, Tiểu Tiểu, Yến Thanh Dịch, Sở Văn Xuyên còn có Cổ vương, đều thay đổi sắc mặt, trong trận hỗn chiến ở đây, có thể được gọi là tiểu quỷ chỉ có một tiểu tử là Lệ Vân thôi!

Mấy người dùng tốc độ nhanh nhất giải quyết xong đối thủ trước mắt, cùng nhau chạy về phía Lệ Vân, nhưng là cho dù hướng nào cũng đều có người ngăn bọn họ lại.

Thấy hướng bọn họ xông tới bên người, tiểu Lệ Vân một mặt hưng phấn: "Bà ngoại, nhìn đi! Có người tới rồi!"

Trên đời này thực sự có người xem náo nhiệt mà không sợ chuyện lớn!

Bội Nghi dở khóc dở cười, cũng không khẩn trương, sau khi biết Dược vương cho Lệ Vân cái gì, Bội Nghi mới dám mang theo Lệ Vân đi ra.

"Cheng— "

Không đợi Lệ Vân ném ra độc dược, đã có người ngăn ở phía trước bé.

Lục Thâm, một người một ngựa đứng ở trước mặt Lệ Vân.

"Người Lục gia?" đối thủ của Lục Thâm là người có đôi mắt tam giác làm người ta chán ghét.

"Đây là chuyện của võ lâm, các ngươi kéo đến một đứa trẻ làm cái gì?" Lục Thâm không trả lời, chỉ là hỏi lại.

"Ngươi thấy rõ ràng!" mắt tam giác có chút không kiên nhẫn: "Đứa trẻ này rõ ràng là con trai của người kia!" Nói xong chỉ Lệ Thú, mà lúc này Lệ Thú tuy rằng một tay lôi kéo Tiểu Tiểu nhưng kiếm trên tay phải lại không chút do dự bổ thẳng về phía đối thủ của hắn, mà người bị kiếm chạm vào sẽ lập tức bị mất mạng, lúc này Huyết Yêu kiếm còn chưa có ra khỏi vỏ:"Chỉ cần bắt được nó, người kia cũng đừng tưởng làm hại tới người của chúng ta!"

"Nếu muốn làm hại nó, trước hết đánh bại ta đã!" Lục Thâm nắm chặt kiếm trong tay.

"Ngươi cho là ngươi rất mạnh sao?" mắt tam giác khẽ nheo mắt lại, mắt thấy người này muốn ra tay.

"Đại thúc, ngươi là ai vậy? Ta biết ngươi sao?" Tiểu Lệ Vân nắm tay Bội Nghi đi đến bên chân Lục Thâm, khẽ kéo quần áo Lục Thâm.

Lục Thâm cúi đầu nhìn tiểu Lệ Vân biểu cảm nhất thời trở nên rất kỳ quái — đứa trẻ này làm sao lại chạy đến đây rồi?

Tiểu Lệ Vân thấy Lục Thâm nửa ngày mà không trả lời bé, liền nhún nhún vai, nhìn về phía mắt tam giác: "Ngươi muốn bắt ta sao?"

"..." Mắt tam giác không biết nói gì, vấn đề này bảo hắn trả lời thế nào? Người giang hồ cũng muốn nói đến mặt mũi, bắt một đứa trẻ như vậy thật sự là thắng mà không dùng đến võ.

Lệ Vân thấy không có người trả lời, lập tức khinh thường trợn mắt: "Thế nào vấn đề đơn giản như vậy ngươi cũng không hiểu? Ta cũng hiểu mà! Chỉ cần đáp phải hoặc không là được rồi!"

"... phải." mắt tam giác gian nan trả lời.

"Vậy..." Lệ Vân tiến lên phía trước hai bước, dang hai tay hướng mắt tam giác: "Muốn ôm ôm!"

Có âm mưu...

Đây là phản ứng đầu tiên của mắt tam giác.

Nhưng là...

Trên người đứa trẻ này một chút vũ khí cũng đều không có, vẫn chỉ là một đứa trẻ nhỏ như vậy...

Lục Thâm sửng sốt, đến tột cùng sao lại thế này?

Đầu óc con trai của Lệ công tử có vấn đề? Hay là có âm mưu?

Mắt tam giác lại là nửa ngày không có phản ứng.

"Ta nói này, đầu ngươi có phải có vấn đề hay không!" Tiểu Lệ Vân thẳng thắn chỉ trích: "Người ta nói chuyện ngươi cũng không hiểu!"

Khẳng định có vấn đề!

Mắt tam giác lại khẳng định, chính là không biết là dùng phương pháp gì.

"Quên đi." Tiểu Lệ Vân phất tay, như là đuổi ruồi bọ: "Không đồng ý ôm ôm coi như xong." Tiểu tử béo quay về phía bà ngoại, dang hai tay tương tự như thế: "Bà ngoại, ôm ôm!"

Bội Nghi buồn cười ôm lấy Lệ Vân, mắt tam giác cùng Lục Thâm lại thấy choáng váng...

Dường như không có âm mưu gì...

Mắt tam giác tức giận một trận, vậy mà bị một đứa trẻ đùa giỡn!

"Bà ngoại, chúng ta đi về phía trước hai bước được không?" Tiểu tử béo làm nũng.

Bội Nghi lập tức đi về phía trước hai bước rồi đến gần rồi mắt tam giác.

Sau đó...

Tiểu tử béo giơ tay, nhất thời một đám bột phấn đánh úp về phía mắt tam giác, sau khi tung bột phấn ra tiểu tử béo mới hô lên: "Xem chiêu!"

Nhóc này, người ta đều là trước khi ra chiêu mới kêu: "Xem chiêu", thế nào cái này đến lượt ngươi lại thay đổi trình tự vậy?

Cái này như ngươi gọi là đánh lén...

Sở Văn Xuyên ở gần tiểu tử béo nhất đuổi đến đầu tiên không khỏi oán thầm.

"Đáng chết!" Mắt tam giác lập tức lui về phía sau, nhưng là nhưng không tránh thoát được tiểu tử béo đột nhiên tập kích.

Bột phấn rơi ở trên người, cho dù là người phía sau mắt tam giác chỉ dính vào một chút cũng bắt đầu kêu lên thảm thiết, càng không cần nói đến mắt tam giác đứng mũi chịu sào.

Người bị bột phấn dính vào lấy tay liều mạng đánh vào đầu mình, trông như tự ngược, dùng móng tay cào thân mình vẽ ra từng đường máu, những người này một bên tự mình hại mình, một bên kêu lên bén nhọn, trong lúc nhất thời khu vực xung quanh Lệ Vân vậy mà thành khu an toàn nhất trong trận hỗn chiến.

"Đây là... Cái gì?" Lục Thâm nuốt nước miếng, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ may mắn, may mắn mình không thành kẻ địch với tiểu gia hỏa này.

"Đầu heo nhảy nhót." Lệ Vân có chút đắc ý dương dương tự hất cằm: "Dược vương gia gia cho ta, ta đặt tên đó!"

Sở Văn Xuyên đồng ý gật đầu, những người này đúng là đủ ngu ngốc rồi, vậy mà gặp phải một hỗn tiểu tử như vậy.

Nhưng là nhảy nhót?

Hẳn là gào thét đi!

Vào lúc Lục Thâm ra tay cứu Lệ Vân, Lục Y Ninh quyết đoán dẫn đường cho người Lục gia gia nhập chiến đoàn, trực tiếp tấn công đồng lõa ban đầu, toàn bộ đảo hướng Thiếu Lâm, đồng thời dựa vào phía Thiếu Lâm. Lúc bất ngờ không kịp phòng bị, ngũ đại thế gia cùng lục đại môn phái tổn thất thảm trọng.

Lục gia toàn bộ phản bội!

"Vân Nhi, không có việc gì chứ!" Yến Thanh Dịch cũng đến bên người Lệ Vân.

Không đợi Lệ Vân trả lời, Sở Văn Xuyên lập tức mở miệng: "Xem tình huống bây giờ thì biết tiểu tử này không có việc gì!" Sở Văn Xuyên nghi ngờ nhìn Lệ Vân: "Chỉ là, ta hiện tại hoài nghi, tiểu tử này thật sự là con trai của Tứ đệ sao?" Sở Văn Xuyên vỗ vỗ đầu Lệ Vân: "Tính cách cũng khác nhau nhiều quá đi?"

"Tam bá!" Lệ Vân trợn trừng mắt, chỉ chỉ Lệ Thú đã quay trở lại chiến trường — Lệ Thú nhìn thấy con mình không có chuyện gì liền lập tức quay trở lại chiến trường, trợ giúp vũ tăng Thiếu Lâm đang ở thế yếu: "Các người nên đi hỗ trợ thôi? Muốn ở đây nhàn hạ sao?"

"Phải phải phải, bây giờ đi, bây giờ đi, sợ con rồi, tiểu tử thối." Sở Văn Xuyên lắc lắc đầu vẻ mặt bất đắc dĩ.

"Bội Nghi." Cổ vương cũng đi vòng vèo trở về, nhưng dùng nội lực khuếch đại âm thanh hô lên với Bội Nghi: "Chiếu cố tốt Vân Nhi!"

Nghe thấy tiếng Cổ vương, Lệ Vân lập tức hô: "Ông ngoại! phải cố lên nha! Để nương biết người rất lợi hại đó!"

Tiếng la của Lệ Vân biến mất ở trong tiếng gào thét của cuộc hỗn chiến, Mạc Thượng Hành không nghe thấy, nhưng Bội Nghi đang ôm Lệ Vân lại nghe được rõ ràng.

Lệ Vân tuy rằng nghịch ngợm, nhưng bé lại quan tâm người nhà như vậy, hiếu thuận như vậy.

...

Trong chiến trường Lệ Thú mang theo Tiểu Tiểu, từng chút đi về phía trước, bảo vệ Tiểu Tiểu ít nhất trong vòng ba trượng xung quanh không có kẻ địch nào.

"Thú ca, để thiếp thử xem! Thiếp cũng là đại đệ tử của chàng đó!" Tiểu Tiểu thấy đến ngay cả tiểu tử Lệ Vân cũng có đối thủ, nhưng là nàng đến cả người còn chưa đụng được.

"Không được!" Lệ Thú trả lời cũng là sạch sẽ lưu loát.

Tiểu Tiểu bĩu môi, quyết định không lại tranh luận cùng Lệ Thú, bây giờ cũng là thời khắc chiến đấu mấu chốt, nàng giúp hắn nhìn hướng đi của kẻ địch cũng tốt rồi!

Nhưng là, ngay tại lúc Tiểu Tiểu quyết tâm buông tha, một việc ngoài ý muốn vậy mà đột nhiên xuất hiện — bị người vây công Trụ trì Thiếu Lâm đột nhiên hộc máu!

--- --------hết chương 66-------

By Trạch Mỗ
(*): nguyên văn  还有在厉狩保护下的厉云. Dịch nghĩa là còn có Lệ Vân dưới sự bảo vệ của Lệ Thú, câu này mình thấy không hợp với ngữ cảnh nên mạn phép sửa lại, có ai có giải thích đúng hơn thì giúp mình nhé!

Xì poi: chương 67. Lệ Thú phát cuồng


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: TTripleNguyen, antunhi, enlly hanh, meocon_97, muanhobaybay, red_chiki07
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bibi07, Chính Tuyết, Hanie_hana, Huonglehue, huongtriples, maitram, metieula, Mạn Đà La, nguyenmylinh, Nguyenthao1302, Nguyễn Thùy Trang, Tammynguyen, toilatoi-84, xiwai và 335 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

19 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.
Chung nguyên: Ai biết cách bình luận dưới mỗi trang truyện k chỉ mình với ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
vân anh kute: Diễn đàn nhà mình có ai nhảy hố truyện Binh Vương trở thành ông bố bỉm sữa không cho em hóng với. Thấy truyện này rất hay và rất nhiều bạn cũng hóng như em nhưng chưa thấy ai nhảy hố này... huhu mong có ai đó edit để em hóng... đa tạ đa tạ....
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy ảnh hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.